Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 39

Kiều Hàm đuổi theo Tiêu Cửu Từ về đến tận phòng, gọi đến gần chục tiếng “sư huynh”, nam chính đại nhân mới ban cho cậu một ánh nhìn.

Kiều Hàm vội vàng rót cho Tiêu Cửu Từ một tách trà, nhưng y lại đẩy ngược về phía cậu: “Nói nhiều như vậy, không khát sao?”

Dù có giận mình nhưng vẫn quan tâm đến mình. Kiều Hàm cảm thấy mình quá may mắn khi được hâm mộ một thần tượng như vậy.

Cậu uống cạn một hơi, rồi hứa đi hứa lại rằng sau này gặp chuyện bất bình, nhất định sẽ biểu đạt một cách uyển chuyển.

Dù sao thì, hệ thống chắc sẽ không lặp lại kiểu nhiệm vụ này, và cậu cũng sẽ không ngốc đến mức đối phó một cách cực đoan như vậy nữa.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ có chút vi diệu, rồi tỏ vẻ không tin tưởng: “Thôi được rồi, bắt đầu từ ngày mai, ban ngày ta đều không có ở đây, đệ nhớ mà giữ chừng mực.”

Kiều Hàm biết nam chính đang nhắc nhở mình, hôm nay làm to chuyện như vậy, không nể mặt ai, ba tháng tiếp theo ở đây chưa chắc đã thoải mái. Trước đó y còn giúp cậu xin được cơ hội học tập ở đây, lần này e là gay go.

“Không sao, da mặt ta dày, sư huynh còn sợ ta bị người khác bắt nạt sao? Hôm nay ta cũng coi như nhất chiến thành danh rồi, ai cũng biết ta không dễ chọc.” Kiều Hàm thản nhiên nói. Tu luyện ở đâu mà chẳng là tu luyện, không học được cái mới thì tinh thông cái cũ.

Tiêu Cửu Từ lại cảm thấy điều đáng lo hơn là con ma này sẽ chủ động đi bắt nạt người khác.

“Huynh nói xem, Tất chưởng môn có thật sự sẽ phạt Tất Tự Lâm không?” Kiều Hàm tò mò.

Tiêu Cửu Từ cùng Kiều Hàm tán gẫu: “Chắc là có. Tuy Tất chưởng môn dễ mềm lòng với con mình, nhưng lần này là nói trước mặt mọi người, nếu ông ta không làm được, sẽ bất lợi cho uy quyền của một tân chưởng môn.”

Theo Kiều Hàm, tốt nhất là nhốt thẳng tên cặn bã đó cho đến khi tình tiết kết thúc. Trong nguyên tác, gã vừa quấy rầy Bạch Kha, vừa theo Tiêu Cửu Từ vào Tàng Thành Lâm để hốt kinh nghiệm, hốt tài nguyên, hốt danh tiếng.

Sau này phát hiện Bạch Kha thích Tiêu Cửu Từ, gã vừa ghen tị vừa bất lực, còn tự cho mình là nhân vật chính mà diễn trò văn học điên cuồng. Bạch Kha từ chối nghiêm khắc một chút, gã liền chạy loạn trong Tàng Thành Lâm, gặp nguy hiểm, được Tiêu Cửu Từ cứu. Vừa mở mắt ra lại tức giận vì Tiêu Cửu Từ được Bạch Kha quan tâm, tiếp tục dùng an nguy của mình để chèn ép đạo đức với Bạch Kha, làm phiền Tiêu Cửu Từ.

Tóm lại là một sự tồn tại vô cùng khó chịu. May mà lần này tình tiết đã bị cậu làm xáo trộn rất nhiều, chắc là màn kịch một mình vì yêu mà phát điên kia, Tất Tự Lâm cũng không diễn nổi.

“Giờ nghĩ lại, nếu sau này Tất chưởng môn cứ nhất quyết bắt Tất Tự Lâm cưới Lương Viên Quân, cô nương đó nhất định sẽ bị Tất Tự Lâm bắt nạt rất thảm, lại còn thêm một cô em chồng lợi hại, đúng là thảm càng thêm thảm.”

Nói đến đây, Kiều Hàm lại nhận ra: “Có điều, Lương Viên Quân mất trí nhớ bây giờ hình như không dễ đối phó lắm. Cũng có thể cô ấy đã nghĩ thông rồi, cố ý giả vờ mất trí nhớ để tránh xa rác rưởi.”

Lúc này, Tiêu Cửu Từ đột nhiên nghiêm túc nhìn Kiều Hàm: “Tình hình của cô ấy không giống, tiếp theo đệ có lẽ cần phải để ý đến cô ấy một chút.”

“Ơ?” Kiều Hàm chớp mắt, trong lòng tức khắc dấy lên đủ loại nghi ngờ: “Chẳng lẽ không liên quan đến trí nhớ, cô ta có vấn đề.”

Tiêu Cửu Từ gật đầu.

Kiều Hàm tức thì liên tưởng đến hai khả năng: “Là ma tộc đoạt xá, hay là quỷ nhập thân?”

Mất trí nhớ cộng thêm tính tình đại biến, theo thiết lập của nguyên tác, khả năng lớn nhất là ma tộc đoạt xá. Nhưng đoạt xá đâu có dễ dàng như vậy, làm gì có chuyện tùy tiện là gặp được. Trong Tàng Thành Lâm còn có rất nhiều trận pháp tấn công ma tộc, ma tộc nào lại nghĩ quẩn đến mức để linh thức yếu ớt của mình đến đây mạo hiểm nhặt xác chứ.

Cho nên Kiều Hàm còn nghĩ đến quỷ nhập thân, dù sao cậu hình như đã từng thấy.

Tiêu Cửu Từ có chút kỳ quái nhìn Kiều Hàm. Tại sao lại đoán ra được là đoạt xá, chẳng lẽ ma tộc đoạt xá không thể phân biệt được đồng loại sao?

Chắc cậu nghĩ rằng suy đoán hợp lý như vậy sẽ không khiến y nghi ngờ.

Tiêu Cửu Từ không nghĩ nhiều, liền mở miệng đưa ra câu trả lời: “Là quỷ nhập thân.”

Kiều Hàm tức thì căng thẳng, sau lưng lạnh toát, hai tay theo phản xạ duỗi ra phía trước, vừa vặn nắm chặt lấy tay áo của Tiêu Cửu Từ đang đặt trên bàn: “Huynh… không phải huynh nói không có quỷ sao?”

Tiêu Cửu Từ cúi đầu liếc nhìn, thấy bàn tay trắng ngọc kia vì dùng sức mà khẽ run rẩy.

Người sợ quỷ thì thôi đi, cậu ta một con ma mà lại sợ quỷ? Đúng là một con ma nhát gan của ma giới. Ma giới lấy cường giả làm đầu, cậu ta ở ma giới không bị tẩy chay sao?

Tiêu Cửu Từ do dự một chút, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Kiều Hàm: “Quỷ chẳng qua chỉ là một trạng thái sau khi người ta chết đi. Đợi đệ tu luyện đến Nguyên Anh Hóa Thần cũng sẽ cảm nhận được những thứ tương tự, cho nên không cần để ý.”

Kiều Hàm đương nhiên biết, nhưng biết và sợ là hai chuyện khác nhau. Có điều được nam thần vỗ về, vẫn có tác dụng an ủi, ít nhất không còn nắm chặt đến vậy nữa, chỉ là vẫn chưa buông ra.

Tiêu Cửu Từ cũng mặc cho cậu nắm lấy tay áo, tiếp tục nói: “Thực ra lúc cô ta tỉnh lại, ta và Tất chưởng môn đã nhìn ra rồi. Âm khí quấn quanh, trong người rõ ràng có hai thần hồn, thần hồn của Lương cô nương đã bị chiếm mất vị trí chủ đạo.”

“Sao bọn ta không nhìn ra tí nào nhỉ?” Kiều Hàm kinh ngạc. “Quỷ nhập thân lợi hại đến vậy sao?”

Tàng Thành Lâm có âm khí còn sót lại họ có thể thấy được, nhưng trên người Lương Viên Quân thật sự không nhìn ra. Cậu còn tưởng loại này thuộc dạng đơn giản nhất, họ tu tiên mà ngay cả tình huống này cũng không nhìn ra, vậy thì cũng quá buồn cười rồi.

“Tình huống bình thường các đệ tự nhiên có thể nhìn ra, nhưng nếu dùng công pháp quỷ tu để nhập thân, thì cần phải có tu vi Kim Đan hậu kỳ trở lên hoặc là Phật tu mới được.” Tiêu Cửu Từ nói.

Kiều Hàm lập tức trợn tròn mắt nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ nói: “Bởi vì ta đã gần đến hậu kỳ, cho nên cũng nhìn ra được một chút. Những người khác, ví dụ như Bạch Kha tuy là Kim Đan, nhưng cũng không thể nhìn ra.”

Kiều Hàm khựng lại, lập tức kinh hãi: “Lúc đó các huynh đã biết rồi, sao Tất chưởng môn còn để Bạch Kha chăm sóc cô ta, không có nguy hiểm sao?”

Quỷ tu à? Nghe thôi đã thấy trâu bò rồi, trong thiết lập của nguyên tác, quỷ tu chỉ là truyền thuyết.

Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái, giọng điệu có chút cứng rắn: “Tự nhiên là không.”

Kiều Hàm nói: “Cũng phải, có huynh ở đây mà, không thể nào để Bạch Kha vô cớ xảy ra chuyện được.”

Tiêu Cửu Từ khẽ động tay, muốn rút tay áo về.

Nhưng Kiều Hàm căn bản không nhớ ra phải buông tay, vẫn cứ nắm chặt. Tiêu Cửu Từ không rút ra được, cuối cùng đành thôi.

“Tất chưởng môn quyết định như vậy vì con quỷ nhập thân đó không có tính nguy hại. Linh thể của cô ta yếu ớt, không có trí nhớ, còn nhắc đến Hồng Ngọc Thương. Điều tra ra mới biết đó là một loại pháp khí thường dùng của đệ tử nhà họ Lận, gia tộc đi đầu trong việc chống lại ma tộc ở Hồng Thành năm đó. Cho nên cô ta hẳn là đã tham gia trận chiến sinh tử cuối cùng năm đó, chết ở Tàng Thành Lâm.”

Kiều Hàm: “Vậy là vong linh của anh hùng rồi? Không đúng, huynh nói quỷ ngàn năm đã sớm tan đi chỉ còn lại một luồng âm khí mới phải.”

“Bởi vì thời đại đó chưa hoàn toàn cấm công pháp quỷ tu. Cô ta hẳn đã từng tu luyện qua, nhưng công pháp chưa đến nơi đến chốn, vừa không thể ngưng tụ thành thực thể, cũng không thể rời đi. Chỉ có thể giữ lại linh thể sau khi chết, giúp cô ta có thể miễn cưỡng ngàn năm không tan. Nhưng trong ngàn năm phiêu dạt, vẫn sẽ dần dần yếu đi, lạc lối, quên hết mọi thứ.”

Kiều Hàm kinh ngạc: “Vậy sự tồn tại của cô ta chỉ là ngoài ý muốn?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Việc nhập thân cũng là ngoài ý muốn. Cô ta hẳn đã yếu đến mức chìm vào giấc ngủ rồi, vô tình bị các đệ đánh thức. Vừa hay lại gặp được Lương Viên Quân đang tạm thời rơi vào trạng thái giả chết hôn mê, mới cho linh thể cơ hội. Nếu không, với tu sĩ bình thường, linh thể ở mức độ này đã không thể nhập thân được nữa.”

Kiều Hàm biết trong nguyên tác từ đầu đến cuối không hề có sự xuất hiện của Lương Viên Quân và nữ quỷ nào cả. Điều đó chứng tỏ trong nguyên tác, Lương Viên Quân đã chết một cách lặng lẽ trong Tàng Thành Lâm, còn nữ quỷ kia cũng chưa bao giờ tỉnh lại.

Đúng là cậu đã thay đổi tình tiết.

“Vậy các huynh định làm thế nào?” Kiều Hàm hỏi.

“Không cần làm gì cả. Dù sao cô ta từng là anh hùng tử trận, là một trong những người kiến tạo nên hòa bình hiện tại, chúng ta phải tôn trọng cô ta. Nếu cưỡng ép xua đuổi, có thể sẽ kích động linh thể hấp thụ âm khí gây tổn hại cho Lương Viên Quân. Cho dù thành công đẩy lùi cũng sẽ khiến cô ta hồn bay phách tán, không cần phải làm đến bước đó. Cách tốt nhất và phù hợp nhất vẫn là đợi cô ta tự mình rời đi.”

“Cô ta sẽ rời đi?”

“Linh thể của cô ta đã không còn bao nhiêu sức mạnh nữa, không quá ba tháng sẽ tự động tan đi, hoặc là tâm nguyện hoàn thành cũng sẽ biến mất. Tất chưởng môn sẽ phái người trông chừng, không để cô ta dùng thân thể của Lương Viên Quân làm chuyện nguy hiểm.”

Kiều Hàm cảm thấy cách làm này khá nhân văn. Lương Viên Quân bị nhập thân vài tháng, cơ thể sẽ không bị tổn hại, còn có thể tĩnh dưỡng thần hồn, biết đâu sau khi tỉnh lại sẽ nghĩ thông suốt.

“Haizz, huynh nói xem tâm nguyện của nữ quỷ đó có phải là tìm phu quân không, dù sao lúc tỉnh lại cô ta nói nhiều nhất đến việc này Kiều Hàm vận dụng trí não suy đoán: “Có lẽ gặp được phu quân của mình, cô ta sẽ bằng lòng ra đi.”

Tiêu Cửu Từ nhớ lại chuyện lúc đó, nhìn Kiều Hàm, nửa đùa nửa thật: “Sao? Đệ định hy sinh bản thân đóng kịch cùng cô ta, hoàn thành tâm nguyện à?”

Kiều Hàm lập tức căng thẳng lắc đầu, ra vẻ sợ bị bán thân: “Không hy sinh, sư huynh, chúng ta không hy sinh.”

Tiêu Cửu Từ bị chọc cho bật cười: “Tư duy của linh thể đã không còn nguyên vẹn, rất khó dùng lẽ thường để phán đoán. Có lẽ cảm thấy đệ thú vị nên trêu chọc, có lẽ thật sự xem đệ là phu quân của cô ta. Nhưng cô ta cũng không làm được gì, nhiều nhất là bám lấy đệ thôi.”

Kiều Hàm lập tức rùng mình.

Tiêu Cửu Từ nói: “Ai bảo đệ là người đầu tiên cõng cô ta chứ.”

“Cái đó cũng tính sao?” Kiều Hàm kinh ngạc. Tình tiết chim non à?

Tiêu Cửu Từ: “Tóm lại, chuyện này tạm thời giữ bí mật với bên ngoài. Bởi vì cô ta khá để ý đệ, cho nên để đệ biết toàn bộ sự thật, cũng tiện đối phó.”

“Thà rằng đệ không biết còn hơn.” Kiều Hàm bất đắc dĩ, “Sư huynh, hay là huynh dẫn ta theo đi, đừng để ta một mình ở lại đây.”

Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn cậu. Kiều Hàm lập tức nói: “Thật sự không phải tìm cớ đi theo huynh đâu.”

Tiêu Cửu Từ thu hồi ánh mắt, ai biết được.

“Đến Tàng Thành Lâm là không thể, đệ cứ ở yên đây. Nếu thật sự để ý, thì cứ tránh đi một chút. Đệ Trúc Cơ Kỳ còn sợ không trốn được cô ta sao?”

Kiều Hàm nghĩ lại, cũng đúng.

“Phải rồi, một thời gian nữa, có lẽ ta sẽ có một người bạn qua đây.” Tiêu Cửu Từ nói.

Kiều Hàm sững người: “Ai vậy?”

“Chung Nam Trai, Nguyên Hội.”

Kiều Hàm giật mình, sao lại sớm hơn rồi? Người huynh đệ tốt thứ hai của nam chính, hòa thượng Nguyên Hội. “Cũng… cũng đến khai hoang à?”

“Nếu kịp… nhưng phần lớn huynh ấy không có hứng thú lắm. Chủ yếu là vì sự kiện linh thể nhập thân lần này, ta và Tất chưởng môn đã bàn bạc sẽ làm một buổi siêu độ cho Tàng Thành Lâm. Lỡ như còn có một hồn nửa phách sót lại như cô ta, cũng tiện giúp họ thoát khỏi bể khổ. Nếu không có cũng coi như là an ủi anh linh trên chiến trường này.”

“Tất chưởng môn đồng ý rồi?”

“Đây là chuyện tốt, tại sao lại không đồng ý?”

Kiều Hàm gật đầu. Vậy trong nguyên tác, sự không vui cuối cùng, lẽ nào chỉ đơn giản là vì Tiêu Cửu Từ không báo trước cho họ?

Kỳ lạ, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Cùng lúc đó, Tất chưởng môn trực tiếp dùng trận pháp nhốt hai đứa con của mình trong phòng. Nghe những lời bất mãn của chúng, ông ta thật sự tức đến tái mặt. Vốn định nói với Tất Tự Lâm về tình hình hiện tại của Lương Viên Quân, nhưng nhìn đứa con bất tài này, ông ta đành thôi.

Rời khỏi sân viện, đi vòng qua một tòa lầu cao. Bên ngoài tòa lầu có rất nhiều trận pháp ngăn người ngoài lỡ bước vào, đó chính là nơi lão tổ của Hồng Quang Môn bế quan.

Về chuyện nữ quỷ nhập thân và siêu độ, ông ta vốn định báo cho lão tổ một tiếng, dù sao lão tổ cũng là người từ chiến trường năm đó trở về. Nhưng nghĩ lại rồi thôi, không làm phiền lão tổ bế quan tĩnh tu, đợi ngài ấy xuất quan rồi nói sau.

Buổi tối, Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác tìm đến.

“Đi thôi, đến thị trấn ăn cơm, ăn mừng ngày đầu tiên chúng ta đến đây. Thịnh đạo hữu nói có mấy quán ăn không tệ.” Đặng Lợi Minh lần đầu một mình đi xa, đúng lúc cái gì cũng thấy mới mẻ. Chắc chắn là không muốn ở lại Hồng Quang Môn ăn cơm nhà ăn.

“Thị trấn tiên phàm hỗn cư, có linh thực để dùng, tay nghề đầu bếp đều không tệ. Vì nơi này gần dãy núi Vạn Thú, thỉnh thoảng còn có thể ăn được thịt linh thú hiếm có, giá cả đều rẻ hơn những nơi khác.” Thịnh Giác cười nói, “Đi cùng không?”

“Đương nhiên, chúng ta còn nợ nhau một bữa cơm mà.” Kiều Hàm lập tức cười, quay đầu lại gọi Tiêu Cửu Từ đang đả tọa cùng đi.

Tiêu Cửu Từ không có hứng thú đối với chuyện này, còn phải dành thời gian nghiên cứu bản đồ địa hình không đầy đủ từ ngàn năm trước, để hiểu rõ hơn về sự phân bố của Tàng Thành Lâm.

Đang định lắc đầu, liền nghe Đặng Lợi Minh nói: “Nhanh lên nhanh lên, lát nữa còn đi tìm Bạch sư tỷ cùng đi.”

Không lâu sau, bốn người cùng đến viện của Bạch Kha. Bạch Kha nhìn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm một cái, rồi uyển chuyển từ chối.

Cuối cùng vẫn là bốn người họ cùng nhau đến thị trấn.

Kết quả vừa đến thị trấn lại kinh ngạc bởi một cảnh tượng. Một phần tư khu vực của thị trấn bị phong tỏa, một nhóm người đang vận dụng linh lực hệ mộc và hệ thổ bận rộn làm việc, còn có không ít người vây xem. Chỉ cần ghé tai nghe là biết chuyện gì xảy ra.

Lên lầu hai của tửu lâu, nhìn ra ngoài cửa sổ, liền thấy cả một khu vực đó đều bị san phẳng để xây lại, tốc độ rất nhanh, đêm nay chắc là có thể hoàn thành.

Đặng Lợi Minh lắc đầu chậc chậc hai tiếng: “Hỏa Linh Tiên Cơ này cũng bá đạo ghê. Phụng mệnh Tiên Minh đến giám sát việc khai hoang của Hồng Quang Môn, vậy ở Hồng Quang Môn là được rồi, chỉ có mấy tháng thôi, còn phải xây một cái hành cung riêng cho mình ở đây hay sao.”

“Như vậy cũng tốt, nếu thật sự ở Hồng Quang Môn, gặp phải Bạch đạo hữu, e là lại xung đột không ngừng.” Thịnh Giác nói.

Ngây thơ quá, trong nguyên tác cũng đâu có ở chung, vẫn là ngày ngày xung đột đó thôi. Kiều Hàm thầm càm ràm, rồi quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ với ánh mắt thương hại. Càng nhìn khuôn mặt bình thường này của y lại càng hài lòng, nếu không có khuôn mặt đẹp trai lúc trước, lại kín đáo hơn một chút, chắc chắn sẽ không thu hút sự chú ý của Hỏa Linh Tiên Cơ.

“Sao vậy?” Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu hỏi. Ánh mắt của Kiều Hàm luôn quá rõ ràng, muốn không để ý cũng không được.

“Sư huynh, lỡ như sau này ở Tàng Thành Lâm gặp phải Hỏa Linh Tiên Cơ, nhớ là phải trốn thật xa đó.” Kiều Hàm nói.

“Đúng đúng đúng, cô ta hung dữ lắm, xấu tính lắm! Không chọc đến cô ta cũng có thể bị cô ta bắt nạt.” Đặng Lợi Minh nói.

Kiều Hàm gật đầu: “Chó đi ngang qua cũng bị cô ta tát một cái.”

Tiêu Cửu Từ: …

Thịnh Giác suýt nữa thì cười phun ra. Đây là Tiêu Cửu Từ đó, tu vi địa vị đều không thua kém Hỏa Linh Tiên Cơ, cần gì phải né tránh như vậy.

Tiêu Cửu Từ chỉ coi như Kiều Hàm đang lo lắng cho mình, gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Dù sao bây giờ y cũng đang ngụy trang thân phận, tự nhiên sẽ không xung đột với họ.

Có điều có một điểm vẫn khiến y cảm thấy khá kỳ lạ.

Đúng là trong Tiên Minh, Bất Niệm Cung có hơi có ý một mình làm bá chủ, rất nhiều vị trí đều do người của Bất Niệm Cung nắm giữ.

Cung chủ Bất Niệm Cung có ba người con gái, đều làm việc ở Tiên Minh. Hỏa Linh Tiên Cơ này chính là người nhỏ nhất. Theo lý mà nói, họ đều là thiên chi kiêu nữ, cho dù thay Tiên Minh làm việc cũng là làm những việc có lợi nhất, sao lại bị sắp xếp đến đây làm giám công.

Tình hình ở đây ngay cả đệ tử của các đại tông môn khác cũng không muốn đến.

Nghi ngờ này vẫn còn lại trong lòng Tiêu Cửu Từ.

Ăn xong trở về, đi ngang qua Tàng Thành Lâm bị hắc khí quấn quanh, quả nhiên ban đêm trông còn đen tối đáng sợ hơn ban ngày. Thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng gầm rú của ma thú, toát ra khí tức nguy hiểm vô hạn. Gió đêm xuyên qua rừng cây, phát ra những âm thanh quỷ dị, như thể xuyên qua chiến trường ngàn năm trước, mang theo tất cả sự quyết tử và tuyệt vọng của trận chiến sinh tử.

Kiều Hàm lặng lẽ đến gần Tiêu Cửu Từ, cứ cảm thấy sau khi biết nơi đó từng thật sự có quỷ, lại càng đáng sợ hơn.

Về đến phòng nằm xuống nghỉ ngơi, nhìn lên nóc giường chỉ có ánh trăng chiếu sáng, nhớ lại những chuyện xảy ra ban ngày ở Tàng Thành Lâm, Kiều Hàm dù tự nhủ không sao cả, vẫn không ngủ được, cứ trằn trọc.

Gió đêm đập vào bệ cửa sổ cũng khiến nội tâm cậu giật mình, sợ có thứ gì đó bò vào.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tấm bình phong dày cộp.

Kiều Hàm do dự một chút, khẽ nói: “Sư huynh? Huynh ngủ rồi à?”

Không có hồi âm.

“Sư huynh… huynh có ở đó không?”

“Sư huynh…”

“Có.”

Trái tim Kiều Hàm vừa mới đặt lại vào trong bụng, đã thấy linh quang lóe lên, sau đó là tiếng động của tấm bình phong nặng trịch di chuyển.

Hai tấm bình phong ngăn cách đều bị dời đến sát tường, tức khắc khiến không gian ở giữa không còn gì che chắn, có thể từ giường bên này nhìn thấy giường bên kia cách đó mười mét.

Rèm giường của Tiêu Cửu Từ bị gió thổi bay lên vướng lại. Y đang nằm trên giường, nghiêng đầu nhìn qua: “Như vậy không sợ nữa chứ.”

Kiều Hàm suốt quá trình đều nghiêng người ngây ngốc nhìn, cho đến khi xa xa đối mắt với Tiêu Cửu Từ, đột nhiên hốc mắt cay xè, “ừm” một tiếng.

Tiêu Cửu Từ quay đầu lại, lặng lẽ nằm thẳng. Không ngờ cậu lại thật sự sợ đến vậy. Sớm biết thế đã không nói với cậu những chuyện đó. Thôi vậy, cứ coi như là lỗi của y, bù đắp một chút cũng được.

Trong không khí đột nhiên yên tĩnh truyền đến một câu: “Sư huynh, huynh tốt thật.”

Như thể mỗi một chữ đều thấm đẫm tâm trạng vui sướng, khiến trái tim người nghe cũng rung động theo.

Tiêu Cửu Từ chậm rãi chớp mắt một cái, bất giác cảm thấy vành tai hơi nóng, đưa tay lên véo nhẹ d** tai, trong lòng mông lung nghĩ: Ma, quả nhiên sinh ra đã biết mê hoặc người khác. Chỉ cần đối tượng y nói chuyện là nữ tử, e là đều sẽ bị cậu mê hoặc mất.

Tiêu Cửu Từ tự nhiên sẽ không bị mê hoặc, cho nên kiên quyết chuyển chủ đề.

Đột nhiên nói: “Có mộng du không?”

Kiều Hàm từ trong cảm động hồi phục lại tinh thần, suýt nữa quên mất thiết lập để lấp l**m lúc trước, vội vàng nói: “Đã rời nhà lâu như vậy, sớm đã quen với việc đổi chỗ ngủ rồi.”

“Vậy có…”

Không cần Tiêu Cửu Từ nói, Kiều Hàm đã nghĩ ngay đến thiết lập ngủ n*d*, xấu hổ quá!

“Bây giờ ta tu luyện mộc linh căn, không phải hỏa linh căn, tự nhiên không sợ nóng nữa!”

Dường như có tiếng cười nhẹ truyền đến.

“Vậy thì tốt, ta không muốn nửa đêm bị dọa cho tỉnh giấc đâu.”

Kiều Hàm: …

Nếu hệ thống bắt cậu nửa đêm n*d* nhào vào nam chính đại nhân đang ngủ, vậy thì cậu sẽ cùng hệ thống đồng quy vu tận.

Bởi vì nam chính đại nhân đang ở ngay nơi cậu mở mắt là có thể thấy, tiếp theo, Kiều Hàm ngủ ngon hơn nhiều, một giấc đến sáng, cho đến khi nghe thấy tiếng động.

Kiều Hàm mơ màng mở mắt bò dậy, thấy Tiêu Cửu Từ ở đối diện đã thu dọn xong chuẩn bị ra ngoài.

“Sư huynh, chào buổi sáng.”

Tiêu Cửu Từ quay đầu lại, thấy Kiều Hàm mặc một bộ trung y màu trắng từ trong chăn chui ra, mắt nhắm mắt mở chống nửa người trên ngồi dậy, toàn thân toát ra vẻ lười biếng, trông mềm mềm, như thể đẩy một cái là ngã.

Làn da vừa mới ngủ dậy đặc biệt tốt, như thể mới được hấp từ từ. Vốn là làn da trắng lạnh như tuyết, lúc này lại ửng lên một màu hồng nhạt.

Mái tóc đen mượt như lụa buông xuống. Dường như rất thích sợi dây buộc tóc y tặng, cho nên dù đi ngủ, cũng chỉ đổi vị trí sợi dây buộc tóc màu xanh khói đó, buộc ở phía sau tóc, đơn giản gom lại mái tóc rối.

Nhìn những sợi tóc con trên đỉnh đầu Kiều Hàm đều ngủ đến vểnh lên, xem ra tối qua sau đó đã ngủ ngon.

“Trời còn khá sớm, nếu buồn ngủ thì cứ ngủ thêm một lúc, ta đi trước đây.”

Kiều Hàm vẫn còn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm, đợi huynh về, buổi tối nhất định phải về. Cái gọi là mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, 996* rất đáng xấu hổ, huynh lợi hại cũng không thể cuốn người khác theo…”

*Chú thích: 996 là tên gọi của hệ thống giờ làm việc tại Trung Quốc, yêu cầu nhân viên làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày trong tuần, tương đương 72 giờ mỗi tuần.

Đang nói gì vậy. Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ: “Được rồi, ngủ đi.”

Kiều Hàm cố gắng mở mắt: “Ta tiễn huynh đi.”

Tiêu Cửu Từ bật cười, cất bước đi ra ngoài. Vừa bước ra khỏi cửa, trong khoảnh khắc đóng cửa lại, khóe mắt liếc qua, người nào đó đã trực tiếp ngã xuống ngủ tiếp.

Tiêu Cửu Từ tiếp tục đi khai hoang.

Kiều Hàm cũng hiếm khi ngủ đến mặt trời lên cao. Chắc do hôm qua một ngày mệt mỏi, vừa bị thương, vừa gây chuyện, dù vết thương đã hồi phục, thần hồn vẫn cần tĩnh dưỡng.

Sau khi dậy, cậu đả tọa một lúc, rồi ra ngoài tìm bạn bè. Kết quả phát hiện Đặng Lợi Minh cũng chưa dậy, còn Thịnh Giác đã bắt đầu tu luyện.

Kiều Hàm nảy sinh hứng thú, trực tiếp gọi Thịnh Giác ra luyện tập cùng. Kiều Hàm vốn là song tu chiến đấu và trị liệu, Thịnh Giác cũng biết, vui vẻ nhận lời.

Mãi cho đến khi Đặng Lợi Minh ngủ dậy ra ngoài, cũng gần trưa, ba người cùng nhau đến nhà ăn.

Vì sự xuất hiện của Kiều Hàm, rất nhiều người đi ngang qua đều lén lút nhìn cậu. Quả nhiên là nhất chiến thành danh. Có điều không có ai cố ý tìm cậu gây sự, cũng coi như là bình yên vô sự.

Ăn được một nửa, có một đệ tử đến trước mặt họ tìm Đặng Lợi Minh: “Ngươi là Đặng đạo hữu phải không, sư phụ dặn dò, bảo chúng ta sau này dẫn theo ngươi cùng đi.”

Đặng Lợi Minh lập tức gật đầu, rồi nhìn Kiều Hàm và Thịnh Giác: “Có thể dẫn theo bạn không?”

“Tàng Thành Lâm đã dỡ bỏ hạn chế, ai muốn vào đều có thể vào.” Nói xong, đệ tử kia dặn dò xong thời gian và địa điểm tập hợp liền rời đi.

Đặng Lợi Minh lúc này mới quay đầu lại: “He he, lúc trước Tất chưởng môn đã tìm ta rồi, ta được phép ở lại đây nghiên cứu trận pháp bên trong Tàng Thành Lâm.”

Kiều Hàm thầm nghĩ quả nhiên vẫn là ở lại, tức thì nhíu mày: “Như vậy có ổn không? Huynh cũng vào xem rồi, khá nguy hiểm đó!”

“Chẳng phải Tất chưởng môn đã sắp xếp đội đệ tử vốn dĩ vào nghiên cứu thu thập trận pháp còn sót lại của Hồng Quang Môn dẫn ta theo cùng sao, không đi sâu, đi từ từ, từng chút một tìm. Họ cũng có kinh nghiệm hơn. Các huynh đi cùng không?” Đặng Lợi Minh hỏi.

“Ta đi, đã không còn hạn chế đối với Luyện Khí Kỳ rồi, ta tự nhiên vẫn phải vào Tàng Thành Lâm khai hoang.” Thịnh Giác nói xong liền nhìn Kiều Hàm: “Còn huynh thì sao, sư huynh của huynh nói thế nào, có cho huynh vào không?”

“Ta không đi đâu, ở lại Hồng Quang Môn học hỏi pháp thuật hệ mộc của họ.” Kiều Hàm cứ có cảm giác như bạn bè đều đi làm cả rồi, chỉ có mình ở lại tiếp tục đi học.

Nhưng vì để sau này “không nghe lời”, bây giờ vẫn là ngoan ngoãn nghe lời tích lũy chút thiện cảm thì tốt hơn.

Dù sao giai đoạn sau Đặng Lợi Minh mới xảy ra vấn đề, giai đoạn đầu tạm thời không quản cũng được.

Cứ như vậy, buổi chiều các bạn bè liền tách ra hành động. Kiều Hàm quả thực đã mặt dày đi học hỏi, nhưng cậu cũng đã đánh giá quá cao lòng dạ của người ta. Bởi vì vốn dĩ là lý do gia tộc, quan hệ đều rất thân thiết, Kiều Hàm đắc tội với Tất Tự Lâm như vậy, trưởng bối trong tộc của họ cũng không mấy bằng lòng dạy dỗ Kiều Hàm. Lớp học mà Kiều Hàm đến luôn đóng cửa. Một lần hai lần ba lần, Kiều Hàm không thử nữa, trực tiếp đến Thư Các tự mình mày mò.

Hậu quả do mình gây ra, tự nhiên phải gánh chịu, cũng lười nói với nam chính, mỗi tối nhìn y an ổn trở về là được.

Tiêu Cửu Từ tâm tư tinh tế, tự nhiên cũng phát hiện ra, có điều y không hỏi. Cơ hội đến lớp học vốn dĩ cũng là cố ý tìm việc cho Kiều Hàm làm, để tránh cậu buồn chán lại đòi đến Tàng Thành Lâm. Nếu cậu có thể tự mình yên tâm tu luyện, vậy học hay không học thuật pháp của nhà người ta cũng không quan trọng nữa.

Hơn nữa lần này cũng coi như là để Kiều Hàm hiểu được tình huống phải đối mặt sau khi bốc đồng.

Mấy ngày sau, sách có thể xem trong Thư Các đều đã bị cậu lật hết rồi, không còn gì để học, bèn dứt khoát chọn một mái nhà có tầm nhìn tốt, vừa nhìn về phía Tàng Thành Lâm, vừa khoanh chân ngồi xuống bắt đầu đả tọa tu luyện.

Đột nhiên có người gọi cậu.

Cúi đầu nhìn xuống, là Bạch Kha.

Kiều Hàm bay xuống, chào hỏi.

Bạch Kha dịu dàng cười một tiếng: “Ngươi không đi khai hoang, chắc là buồn chán lắm nhỉ, có hứng thú đi cùng ta không.”

Kiều Hàm tò mò: “Làm gì vậy?”

“Ta vốn đến Hồng Quang Môn để giúp đỡ, cho nên đã dựng một điểm chữa trị tạm thời ở bên ngoài Tàng Thành Lâm, chữa trị miễn phí cho các tu sĩ bị thương. Gần đây người bị thương nhiều, bận không xuể. Ta biết ngươi là y tu, hay là đến luyện tay một chút, đương nhiên cũng sẽ không để ngươi làm không công. Nếu ngươi không chê, ta có thể giúp ngươi tu luyện một vài thuật pháp hệ mộc của y tu.” Bạch Kha nói chuyện dịu dàng như nước chảy.

Nội dung nói ra càng thể hiện phẩm hạnh tốt đẹp của nàng. Kiều Hàm biết nàng chắc chắn là đã nhìn ra cậu ở đây bị tẩy chay, nên mới dứt khoát đến giúp cậu tu luyện.

Cô nương tốt biết bao, về mặt phẩm hạnh thật sự quá xứng với nam chính, không hổ là ứng cử viên mà cậu công nhận. Kiều Hàm cảm thấy mình như thể đã được tắm mình trong sự chăm sóc từ ái của đại tẩu tương lai.

Không nói hai lời, cậu đi theo Bạch Kha.

Trên đường đi gặp không ít đệ tử Hồng Quang Môn quen mặt. Nhìn vẻ mặt của họ, Kiều Hàm chỉ muốn cười. Học pháp thuật hệ mộc với Hồng Quang Môn của họ thì có gì ghê gớm, cậu bây giờ là học theo Tiểu Y Tiên, trâu bò hơn nhiều nhé!

Cùng Bạch Kha đến căn lều đơn sơ được dựng gần Tàng Thành Lâm, giống như một trạm y tế di động, bên trong có một vài y tu vốn có của Hồng Quang Môn phụ trợ, chủ yếu vẫn là Bạch Kha.

Kiều Hàm đang định cùng Bạch Kha bắt tay vào việc, đột nhiên một giọng nói vang lên: “Phu quân!”

Kiều Hàm tức thì nổi hết cả da gà, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Lương Viên Quân ôm linh thực đi vào, cười tươi roi rói nhìn chằm chằm Kiều Hàm.

Bởi vì biết cô ta gặp chuyện gì, Kiều Hàm bất giác cảm thấy trên mặt cô ta có âm khí rợn người, không nhịn được mà đến gần Bạch Kha một chút.

Bạch Kha bất đắc dĩ: “Lương cô nương, vị này là Kiều đạo hữu, thật sự không phải là phu quân của ngươi .” Nói rồi lại giải thích với Kiều Hàm: “Bởi vì Lương cô nương trí nhớ thiếu sót, Tất chưởng môn liền để ta tạm thời đưa cô ấy theo bên mình.”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, Tất chưởng môn đúng là thoáng thật.

“Phu quân!” Lương Viên Quân cố ý đến gần.

Kiều Hàm cứ cảm thấy vẻ mặt này của cô ta không phải là nhận nhầm, mà là đang trêu chọc cậu: “Ta đã nói ta không phải rồi, ngươi đây là hủy hoại trong sạch của ta.”

“Tên đàn ông như ngươi thì có gì mà trong sạch.” Lương Viên Quân kinh ngạc.

“Nam nữ bình đẳng, trong sạch của đàn ông cũng là trong sạch.” Kiều Hàm hùng hồn nói.

Lương Viên Quân không vui híp mắt.

Bạch Kha trực tiếp bật cười, nói: “Được rồi, còn có bệnh nhân đang chờ, đừng quậy nữa. Lương cô nương, hôm qua không phải ngươi nói muốn đến thị trấn ăn tửu lầu sao? Trưa nghỉ ngơi sẽ đưa ngươi đi, được không?”

Mắt Lương Viên Quân tức khắc sáng lên, trực tiếp nuốt nước bọt hai cái: “Được được được!”

Kiều Hàm: … Hóa ra là một nữ quỷ ham ăn.

Kiều Hàm quan sát cả một buổi sáng, thực ra tính cách của nữ quỷ này khá thẳng thắn, đối với người tốt với cô ta, ví dụ như Bạch Kha, cô ta liền đối xử thân thiện. Đối với người không tốt với cô ta, ví dụ như một số đệ tử Hồng Quang Môn, cô ta trực tiếp ra tay bạo lực.

Nguyên thân của Lương Viên Quân là Trúc Cơ Kỳ, ở đây không phải là yếu, nhưng cô ta dường như không biết dùng thuật pháp mà Lương Viên Quân biết, mà là trực tiếp chọn dùng bạo lực. Nói cách khác, linh căn nguyên thân của cô ta, ít nhất không chứa hệ mộc và hệ thủy.

Cứ như vậy, Kiều Hàm theo Bạch Kha tu luyện học tập được mấy ngày, dần dần, Kiều Hàm nhìn tình hình ở đây không vừa mắt.

Đột nhiên, một tiếng “ầm” vang lên. Kiều Hàm nhìn qua, liền thấy Lương Viên Quân tay cầm một cây gậy dài, hung hăng đập mạnh lên chiếc bàn nơi Bạch Kha đang chẩn trị. Nam tử ngồi đối diện Bạch Kha tức khắc rụt tay lại.

“Cảm ơn thì cảm ơn, nắm tay cái gì! Người ta đã đồng ý chưa? Còn duỗi vuốt ra nữa là ta đánh gãy!” Lương Viên Quân mày liễu dựng đứng, hung dữ nói.

“Cô nương này sao lại ngang ngược vô lý như vậy, ta cảm ơn lòng nhân từ và y thuật của Tiểu Y Tiên thì có gì sai!” Nam tu sĩ vội vàng giải thích.

Sắc mặt Bạch Kha lúng túng, nàng nhíu mày: “Vị đạo hữu này, đã chữa xong rồi, xin hãy nhường chỗ.”

“Không phải, Tiểu Y Tiên, ta vẫn còn hơi bị thương, ta…” Nam tu sĩ vừa nói, vừa dùng ánh mắt cố gắng nhìn chằm chằm vào Bạch Kha, hận không thể xuyên qua lớp mạng che mặt kia để nhìn rõ từng tấc da thịt trên mặt nàng.

“Ngươi ngày nào cũng bị thương, ngày nào cũng phải đến chữa trị, yếu ớt như vậy, còn khai hoang cái gì! Đừng lãng phí tinh lực và thời gian của y tu nữa!” Lương Viên Quân thẳng thừng vặn lại.

“Ngươi!” Nam tu sĩ tức khắc bị chọc giận.

Kết quả lời còn chưa kịp nói ra, đột nhiên bên cạnh truyền đến một luồng linh lực hệ mộc mạnh mẽ. Vừa quay đầu, một chiếc lá khổng lồ như lòng bàn tay vả tới, trực tiếp tát vào mặt gã, lực xung kích cực lớn hất văng người ra khỏi lều, xoay liên tục trên không trung hơn chục vòng mới rơi xuống đất.

Gã ta ngớ người, một bên má đỏ ửng, kinh ngạc ngẩng đầu lên, liền thấy Kiều Hàm bước ra, tay cầm một chiếc lá khổng lồ, mặt đầy vẻ không thiện chí nhìn gã.

“Ngươi… ngươi làm gì vậy!” Tu sĩ nổi giận.

Kiều Hàm hừ lạnh một tiếng: “Ai bảo ngươi dùng ánh mắt khiêu khích ta!”

“Ta nào có!” Gã tu sĩ mắt la mày lét hét lớn kêu oan, gã chưa từng nhìn Kiều Hàm một lần nào.

“Có đó! Ngươi còn nhìn qua đây một lần nữa, ta sẽ lại tát ngươi một lần nữa!”

“Ngươi rõ ràng cố ý gây sự với ta! Ta cảm ơn mà cũng sai à, mọi người phân xử đi, ta chẳng qua chỉ cảm ơn Tiểu Y Tiên một chút, sao các ngươi lại có thể động thủ đánh người!” Gã tu sĩ gào thét, những người xung quanh đang xếp hàng hoặc nghỉ ngơi bắt đầu xôn xao.

Kích động quần chúng để dùng đạo đức dồn ép, so tố chất với ta à?

“Ngươi cứ gào thét tiếp đi, đợi sư huynh Kim Đan Kỳ của ta ra cùng đánh ngươi!” Kiều Hàm khinh bỉ nhướng mày: “Để huynh ấy xem thử loại sâu bọ đáng ghê tởm nào đang quấy rầy bạn của huynh ấy.”

Gã tu sĩ đảo mắt: “Ngươi vu khống ta, cho dù là Kim Đan Kỳ cũng phải nói lý lẽ, mọi người nói có phải không!”

“Ha ha, được thôi, ngươi tuyệt đối đừng đi nhé, để xem lát nữa là lý lẽ của ngươi cứng, hay là nắm đấm của huynh đệ ta cứng!” Nói rồi, Kiều Hàm vung vẩy chiếc lá lớn trong tay, ra vẻ kiêu căng ngang ngược khó chọc.

Gã tu sĩ kia nghe vậy, tức thì nuốt nước bọt, bò dậy quay người định chạy.

Kiều Hàm liền hét với theo: “Đừng chạy chứ, yên tâm, đánh ngươi rồi, đảm bảo sẽ để Tiểu Y Tiên chữa trị tử tế cho ngươi! Dù sao từ bây giờ, Tiểu Y Tiên chỉ tiếp những bệnh nhân hôn mê bất tỉnh, thân bị trọng thương thôi! Ngươi tuyệt đối có tư cách đó!”

Người nọ trực tiếp chạy mất dạng.

Kiều Hàm nói xong, quay đầu nhìn các tu sĩ đang xếp hàng bên cạnh, cười lạnh một tiếng, trong mắt đầy vẻ cảnh cáo.

“Bệnh nặng xếp hàng bên trái do Tiểu Y Tiên chữa trị, bệnh nhẹ xếp hàng bên phải cho y tu tân binh chúng ta chữa trị.”

“Dựa… dựa vào đâu! Bọn ta muốn Tiểu Y Tiên chữa…”

“Dựa vào việc vốn dĩ là miễn phí, quy tắc do chúng ta đặt ra, thích thì đến không thích thì thôi! Sao, còn muốn giảng đạo lý với ta à?”

Mọi người nghĩ lại hành vi của người này, còn có vị Kim Đan Kỳ mà cậu ta luôn miệng nhắc đến sau lưng, thôi… thôi vậy, mỹ nhân cũng không quan trọng bằng tính mạng.

Nhìn hàng dài tức khắc bớt đi một nhóm, tự động chia làm hai hàng.

Kiều Hàm nhìn hàng bên trái nói: “Yên tâm, các ngươi đều sẽ được Tiểu Y Tiên đích thân chữa trị.”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

“Nếu bệnh không đủ nặng, ta cũng sẽ cố gắng giúp các ngươi đạt tiêu chuẩn, đảm bảo Tiểu Y Tiên ra tay không lãng phí.”

Mọi người ngớ người.

Lương Viên Quân ở trong lều sớm đã nghe mà vui vẻ, trực tiếp đứng ra, một gậy nặng nề chống xuống đất: “Ta giúp kiểm duyệt! Đảm bảo đều là bệnh nặng.”

Tức khắc, hàng bên trái lại bớt đi một nửa chuyển sang bên phải.

“Ừm, không tệ, sảng khoái hơn nhiều rồi.” Kiều Hàm nói rồi đi vào trong, đối mắt với Lương Viên Quân đang đứng gác ở cửa, bất giác nảy sinh sự ăn ý.

Bạch Kha bên trong đã nhìn đến ngây người, vừa buồn cười, vừa cảm động nhìn Kiều Hàm: “Thực ra không cần phải đóng vai ác như vậy, đây đều là chuyện nhỏ, cậu…”

Đối với Kiều Hàm lại không phải chuyện nhỏ, cậu ghét nhất là người vừa đẹp vừa tốt bụng bị bắt nạt.

“Ta đâu có cố ý đóng vai, bản tính của ta vốn dĩ là vậy.” Kiều Hàm nói thẳng.

“Vậy sao?” Bạch Kha dịu dàng cười.

Kiều Hàm khựng lại, cười gượng: “Đừng nói cho sư huynh của ta biết nhé.”

Bạch Kha trực tiếp bị chọc cho bật cười.

Kiều Hàm quay đầu nhìn sang, thấy đệ tử Hồng Quang Môn bên cạnh dường như có chút không vui với cậu. Kiều Hàm nhướng mày, căn bản không sợ đắc tội người khác, nói thẳng: “Bạch đạo hữu đến để giúp đỡ phải không.”

Bạch Kha sững người, có chút không hiểu tại sao cậu lại đột nhiên hỏi vậy, gật đầu.

Kiều Hàm cười, đang định khai hỏa. Lương Viên Quân bên cạnh đã nói thẳng: “Vậy thì buồn cười thật, người đến giúp thì bận tối mắt tối mũi, chủ nhà lại ra vẻ đương nhiên. Bây giờ để người đến giúp nhàn rỗi một chút, họ lại không vui. Người ta đến để giúp chứ không phải là con lừa các ngươi mua về, vốn dĩ là chuyện nhà của các ngươi mà!”

Lương Viên Quân còn không kiêng nể hơn cả Kiều Hàm, trực tiếp vặn lại đám người đang ghen ăn tức ở kia.

Khiến họ mặt đỏ tía tai cũng không dám lên tiếng, không biết là tức hay là nhận ra nên lúng túng.

Bạch Kha nhìn hai vị hộ pháp một trái một phải này, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cười. Trưa nay… lại mời họ ăn nhiều thêm một chút, cảm ơn sự bảo vệ của họ vậy.

Tiếp theo cũng coi như hòa hợp. Trưa, Bạch Kha gọi Kiều Hàm cùng đi, dẫn theo Lương Viên Quân đến thị trấn. Họ bây giờ xem như là tiểu đội ăn trưa rồi. Thực ra chỉ có cậu và Lương Viên Quân cần ăn, Bạch Kha sớm đã tích cốc, nhiều nhất là ngồi cùng uống chút tiên lộ, quả nhiên là sự tồn tại tựa tiên tử.

Nhìn lại dáng vẻ ăn uống ngấu nghiến của Lương Viên Quân, cậu rất đồng cảm với nguyên thân, chắc là nguyên thân chưa bao giờ thất thố như vậy.

Có điều Lương Viên Quân ăn cơm rất hưởng thụ, là loại thật sự đang cảm ơn mỹ thực. Cùng cô ta ăn, hoàn toàn có thể k*ch th*ch vị giác của người khác, hận không thể ăn thêm một bát cơm nữa.

Lương Viên Quân như một đứa trẻ chưa từng thấy sự đời, vừa ra ngoài là thấy cái gì cũng lạ. Đến thị trấn mấy lần rồi, mà lần nào cũng nhảy nhót chạy lung tung.

Kiều Hàm bây giờ đối với Lương Viên Quân cũng xem như hoàn toàn bỏ đi cảm giác lành lạnh kia, xem như người bình thường, thậm chí là một cô nương nhỏ.

Chỉ có chút không chịu nổi việc cứ bị gọi là phu quân, người khác sẽ hiểu lầm mất. Đặc biệt là khi cậu không đồng ý một vài yêu cầu bướng bỉnh của Lương Viên Quân, cô ta liền bắt đầu làm nũng một cách cứng rắn, người khác sẽ nhìn họ với ánh mắt kiểu ‘gã đàn ông này không tốt, ly hôn đi’.

Hôm nay vừa ăn xong, liền có người tìm đến họ, gọi Bạch Kha về Hồng Quang Môn, hình như có đệ tử thân truyền bị thương nặng, bảo nàng mau về một chuyến.

Kiều Hàm và Lương Viên Quân liền đi theo về.

Kết quả vừa về đến nơi đã thấy một bóng người quen thuộc, Kiều Hàm lập tức xông tới: “Sư huynh! Sao huynh lại về rồi.”

Tiêu Cửu Từ thấy cậu, vẻ mặt có hơi u ám không rõ: “Người bị thương do ta đưa về.”

“Hả? Vậy huynh có bị thương không?” Kiều Hàm lập tức nói.

Trong mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên ánh sáng: “Không có.”

Kiều Hàm thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn Kiều Hàm, như thể tùy ý nói: “Ta về không tìm thấy đệ, mới nghe nói mấy ngày nay đệ vẫn luôn đi theo Bạch Kha, trưa còn cùng nhau đến thị trấn ăn cơm? Sao không nghe đệ kể.”

Kiều Hàm đâu dám nói chứ, nói mình bị tẩy chay, Bạch Kha nhặt mình đi à?

“Điểm chữa trị thiếu y tu, ta cảm thấy đây là cơ hội rèn luyện tốt, nên đã qua đó. Bạch Kha không hổ là Tiểu Y Tiên, thuật pháp của Tam Muội Môn cũng rất lợi hại, ta đi theo học được rất nhiều đó.” Kiều Hàm nói đến đây thấy trên mặt Tiêu Cửu Từ không có biểu cảm gì, hỏi: “Sư huynh cảm thấy không ổn à?”

Tiêu Cửu Từ tự nhiên cũng nghĩ đến lý do Kiều Hàm chạy đi theo Bạch Kha… có thể học thuật pháp y tu với Tam Muội Môn tất nhiên là tốt nhất, Bạch Kha người ta bằng lòng giúp cậu tu luyện cũng là cơ duyên của Kiều Hàm, y có lý do gì để cảm thấy không ổn chứ.

Chỉ là cảm thấy Kiều Hàm nên nói với y một tiếng, chứ không phải để y về không tìm thấy người, mới nghe nói chuyện này.

Tiêu Cửu Từ chớp mắt một cái, công tâm nói: “Không có gì, là chuyện tốt, có thể được cô ấy chỉ điểm, có ích cho việc tu luyện sau này của đệ, đệ hãy trân trọng.”

Kiều Hàm cũng thấy vậy, hơn nữa còn có thể giúp ngăn cản người khác quấy rầy ứng cử viên chị dâu tương lai của mình, một công đôi việc.

“Trưa chỉ có hai ngươi đi ăn? Cô ấy… hẳn là đã tích cốc rồi chứ.” Đột nhiên, Tiêu Cửu Từ do dự mở lời.

Giống như họ ở Kim Đan Kỳ, đa số không dùng bữa ở bên ngoài. Trừ phi là lúc Kiều Hàm không có ai đi cùng, Tiêu Cửu Từ mới ăn cùng cậu, nhưng phần lớn thời gian, ban ngày y không có ở đây, buổi tối Kiều Hàm còn có tiểu đội của Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác, cũng không cần đến y.

Y cũng không biết, mấy ngày nay bữa trưa Kiều Hàm cũng không cô đơn.

“À, chuyện này à, thực ra là…” Không đợi Kiều Hàm giải thích, đột nhiên một bóng người xinh xắn nhào tới.

Tiêu Cửu Từ theo phản xạ định động thủ, kết quả thấy Kiều Hàm quay người nhìn thấy lại không né. Y sững người một chút, liền trơ mắt nhìn Lương Viên Quân nhào tới, hai tay nắm lấy cánh tay Kiều Hàm lắc mạnh, không thèm để ý đến sự tồn tại của y, nói: “Ăn hết rồi, kẹo hồ lô của ta ăn hết rồi, ngươi đi mua giúp ta nữa đi, ta muốn thêm mười cây! Nhanh lên, không đi nữa, ông chủ đó chắc chắn lại dọn hàng về nhà mất!”

“Bà cô ơi, vừa mới ăn trưa xong đó!” Kiều Hàm tức thì cạn lời: “Bạch đạo hữu không phải đã nói rồi sao? Bảo ngươi ăn ít thôi, không tốt cho sức khỏe!”

“Ngươi còn có phải là phu quân của ta không, ta muốn ăn, mua cho ta, mua cho ta, ta chỉ muốn ăn một cây kẹo hồ lô thôi, sao ngay cả một tâm nguyện nhỏ nhoi như vậy cũng không đồng ý với ta chứ, huhuhu.”

“Ta không phải là phu quân của ngươi!”

“Ta không quan tâm!”

“Được được được, tiền cho ngươi, tự đi đi!”

“Ta không muốn đi một mình, Bạch Kha đang bận, ngươi đi cùng ta!”

Kiều Hàm muốn chửi thề, kết quả vừa quay mắt lại mới phát hiện đã lơ là nam chính đại nhân.

Chỉ thấy lúc này Tiêu Cửu Từ mặt mày căng thẳng, nhìn chằm chằm Kiều Hàm, nhưng Kiều Hàm bị Lương Viên Quân lắc đến không chịu nổi, căn bản không nhìn rõ sắc mặt của Tiêu Cửu Từ lúc này.

“A, sư huynh.”

Tiêu Cửu Từ: … Để ý đến y rồi?

“Khi nào huynh đi?”

Tiêu Cửu Từ: … Đuổi y đi? Làm phiền hai người rồi?

“Nếu huynh không vội đi, cùng đi nhé?”

Tiêu Cửu Từ lạnh lùng nhìn Lương Viên Quân.

Lương Viên Quân cũng không lắc nữa, ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, mặt đầy vẻ không vui, sao lại là y.

Tiêu Cửu Từ phải đi rồi, nhưng miệng lại nói: “Được.”

Thế là ba người quay về thị trấn.

Vừa thấy thị trấn, Lương Viên Quân liền không quan tâm Kiều Hàm nữa, vội vã đi phía trước, sợ ông chủ chạy mất.

Hai người tụt lại phía sau.

“Mấy ngày nay hóa ra là ba người các đệ đi cùng nhau.” Tiêu Cửu Từ nhàn nhạt nói.

“Đúng vậy, Bạch Kha chăm sóc Lương Viên Quân mà.” Kiều Hàm nhớ lại cuộc đối thoại trước đó: “Chủ yếu là Lương Viên Quân muốn ăn, lại nể cô ta giúp đỡ ở đó, cho nên Bạch Kha lần nào cũng mời cô ta ra ngoài ăn. Ta cũng bị cô ta bám lấy, cứ đòi ta mua đồ cho, nếu không phải thấy cô ta sắp… coi như là cúng bái anh linh, ta cũng sẽ không để mình chịu thiệt nhiều lần như vậy.”

“Bây giờ không sợ nữa rồi?” Tiêu Cửu Từ lạnh lùng nói.

Trước đây sợ đến mức không ngủ được, sao bây giờ lại có thể dính lấy nhau rồi, đột nhiên không sợ quỷ nữa à?

“He he, đừng nói chứ, thật sự tiếp xúc rồi, cũng chỉ có vậy thôi.” Kiều Hàm ưỡn ngực tự hào. Đây xem như là vượt qua một cửa ải lớn rồi nhỉ.

Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại, liếc nhìn Kiều Hàm một cái. Vậy sao? Vậy thì tốt, về phòng tấm bình phong cũng có thể khôi phục lại, rèm giường cũng có thể buông xuống rồi.

Đến trước một sạp hàng, ông chủ thấy Lương Viên Quân và Kiều Hàm quen mặt phía sau, trực tiếp cười nói: “Lại cùng phu quân đến mua à, mấy cây cuối cùng rồi đều cho ngươi hết.”

Lương Viên Quân vui vẻ nhận lấy kẹo hồ lô.

Kiều Hàm cạn lời, đang định nhấn mạnh lại với ông chủ một lần nữa, liền nghe thấy Tiêu Cửu Từ bên cạnh giọng điệu chậm rãi nhưng rất có trọng lượng: “Ông chủ nhầm rồi, cậu ấy không phải là phu quân của cô ấy.”

Lương Viên Quân trừng Tiêu Cửu Từ. Tiêu Cửu Từ trực tiếp nghiêm túc nói: “Ở bên ngoài đừng nói bậy, gây phiền phức cho sư đệ của ta.”

Lương Viên Quân đột nhiên cảm thấy thần hồn có chút bị đông cứng lại, cô ta bị uy h**p rồi sao?

Kiều Hàm bất giác cảm thấy không khí có chút kỳ quái, chắc là nam chính vẫn có chút đề phòng với nữ quỷ nhập thân này. Dù sao nam chính tuy là một quân tử dịu dàng, nhưng cũng không phải kiểu ngốc nghếch ngây thơ, đối với bất cứ chuyện gì đều giữ vững nguyên tắc, nắm chắc giới hạn.

Nhưng sau khi tiếp xúc, Kiều Hàm cảm thấy cô ta hẳn là thật sự không có uy h**p.

Hơn nữa, cậu gọi nam chính qua đây cũng không phải để quan sát nữ quỷ.

Kiều Hàm giơ tay kéo lấy tay áo Tiêu Cửu Từ, kéo người sang một bên khác: “Sư huynh, kệ cô ta đi, nói cô ta cũng không nghe đâu, đi, qua bên này.”

Tiêu Cửu Từ trực tiếp rút tay áo về, nhưng trước đó đã bị Kiều Hàm kéo đi được mấy bước.

Kiều Hàm cũng không để ý, đi đến một sạp hàng khác.

Cảm xúc bực bội bất chợt nảy sinh trong lòng Tiêu Cửu Từ, đột nhiên bị một mùi hương quen thuộc trấn an.

Ngẩng mắt nhìn lên, y sững người.

Kiều Hàm nói với ông chủ: “Ông chủ, cho một cân hạt dẻ rang đường, lấy loại vừa mới ra lò.”

Nói xong, cậu quay đầu lại, nụ cười rạng rỡ nở trên mặt, đôi mắt kia sáng lấp lánh, tràn ngập hình ảnh của y.

“Sư huynh, hôm nay lúc ăn cơm ta phát hiện ra, vậy mà lại có bán cái này. Vốn định mang về cho huynh, kết quả bị gọi về đột xuất nên không mua được, cứ tưởng phải đợi đến ngày mai, bây giờ vừa hay. Huynh thử trước đi, nếu thích vị này, lúc về ta sẽ bảo Đặng Lợi Minh làm cho ta một trận pháp bảo quản, ta sẽ mang về cho huynh mỗi ngày.”

Nói xong, vừa hay hạt dẻ ra lò, Kiều Hàm cũng không màng vỏ ngoài nóng bỏng, trực tiếp bóc, không muốn tay của nam chính đại nhân bị bẩn. Đợi đến khi phần thịt hạt dẻ đầy đặn lộ ra, cậu mới đưa lên.

Như vậy nam chính đại nhân có thể trực tiếp lấy phần thịt sạch bên trong.

Khoảng cách không xa không gần, ngay trước mặt Tiêu Cửu Từ. Lông mi Tiêu Cửu Từ khẽ rủ xuống, khiến người ta không nhìn rõ vẻ mặt của y.

Kiều Hàm giơ lên mấy giây, thấy y không lấy, đang định nói, kết quả liền thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên hơi cúi đầu đến gần, cắn lấy phần thịt hạt dẻ mà cậu đang cầm.

Kiều Hàm cảm thấy đầu ngón tay mình như bị thứ gì đó mềm mại lướt qua, nhanh như ảo giác, nhưng hơi thở ấm nóng khi đến gần vẫn thực sự phả lên ngón tay cậu.

Kiều Hàm ngớ người, sững sờ, đơ ra, đầu óc trống rỗng.

Cậu vừa mới đút cho nam chính ăn sao?

Là cậu đã đút cho thần tượng nam thần ăn?!!!

Mẹ kiếp, đây là đãi ngộ gì của fan hâm mộ vậy! Cậu! Có! Thể! Sao?!!!

Sau đó bên tai gần như vang lên giọng nói hơi có ý cười của nam chính đại nhân một cách không thực: “Rất ngọt, rất ngon, sau này mang về cho ta nhé.”

________

Lời tác giả:

Kiều Hàm: Mang mang mang! Gan rồng tủy phượng, chỉ cần thần tượng của tôi muốn ăn, đều mang về cho anh hết!!!!!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn