Tiêu Cửu Từ không hề tranh cãi, chỉ im lặng quan sát cô ta một cách dò xét, dường như đang suy tư điều gì.
Nhưng Kiều Hàm thì sắp bùng nổ. Cậu không phải là công cụ để người khác tùy tiện lợi dụng. Bất kể Lương Viên Quân có lý do gì, dù có nỗi khổ tâm đi nữa, cũng phải xem cậu có bằng lòng phối hợp hay không. Vốn định xem tình hình rồi tính, nhưng bây giờ cô ta dám hung dữ với nam chính đại nhân, vậy là đã giẫm phải bãi mìn của Kiều Hàm rồi.
“Ngươi nói ta là phu quân của ngươi, vậy ngươi có biết ta tên gì không?” Kiều Hàm từ phía sau bước ra, một câu chốt hạ.
Quả nhiên Lương Viên Quân sững người, nhưng cô ta cũng không hề lúng túng khi bị vạch trần, ngược lại còn hùng hồn tuyên bố: “Ta không nhớ, ta mất trí nhớ rồi.”
Kiều Hàm bị chọc cho bật cười: “Vậy ngươi dựa vào đâu để khẳng định?”
“Dựa vào linh căn của ngươi chứ sao, linh căn hệ mộc tinh khiết giống hệt phu quân của ta. Ngươi chắc chắn là phu quân của ta.” Lương Viên Quân cười hì hì.
“Nói cách khác, ngươi căn bản không quen biết ta, chỉ dựa vào linh căn để phán đoán?” Kiều Hàm hỏi lại.
“Ta đã bảo không nhớ rồi mà!” Lương Viên Quân mất kiên nhẫn: “Ngươi định không chịu trách nhiệm phải không? Định làm kẻ phụ bạc!”
Lúc này Tất Tự Lâm không nghe nổi nữa, mang theo vết tát hằn trên má xông tới, gắt lên: “Đủ rồi, Lương Viên Quân, ngươi cố ý làm ta khó chịu như vậy có vui không?”
Gã cảm thấy Lương Viên Quân đang ngấm ngầm nhắm vào mình, nào là linh căn hệ mộc, thành thân, kẻ phụ bạc, chẳng phải là cố ý nói cho gã nghe, để mỉa mai gã sao?
Thực ra không chỉ Tất Tự Lâm, những người khác cũng có suy đoán tương tự, vì trong linh căn của Tất Tự Lâm cũng có hệ mộc.
“Ta nhìn mặt ngươi sao mà thấy ngứa tay thế nhỉ, ai cho phép ngươi lớn tiếng với ta? Còn muốn ăn đòn à?!” Giọng Lương Viên Quân trầm xuống, mày liễu dựng đứng. Vốn là một dung mạo dịu dàng như nước, lại lập tức toát ra vẻ uy phong lẫm liệt như một nữ bá vương. Tính cách này không giống người sẽ vì tình cảm mà treo cổ tự tử.
Tất Tự Lâm tức thì cảm thấy bị sỉ nhục: “Vốn định đôi bên không ai nợ ai, nhưng ngươi lại cố chấp như vậy, cũng đừng trách ta không nể tình xưa nghĩa cũ. Đã giả vờ không quen biết ta, vậy thì rời khỏi đây đi, sau này cũng đừng mong quấy rầy nữa!”
“Đi thì đi! Phu quân, chúng ta đi!” Lương Viên Quân dường như chẳng hề bận tâm, quay người định kéo tay Kiều Hàm.
Kiều Hàm lập tức nép sau lưng Tiêu Cửu Từ. Tiêu Cửu Từ cũng di chuyển một chút, lần nữa che chắn cho cậu. Kiều Hàm ló đầu ra: “Đã nói ta không phải rồi.”
Lương Viên Quân hờn dỗi trừng mắt.
“Cô nương!” Đột nhiên Tất chưởng môn, người im lặng nãy giờ, tươi cười lên tiếng: “Ngươi thật sự nhận nhầm người rồi. Linh căn hệ mộc tinh khiết, chỉ cần ngươi bước ra khỏi cái sân này, không có mười thì cũng có tám người đó.”
Lương Viên Quân nhướng mày: “Sao có thể, loại này hiếm có lắm!”
Tất chưởng môn hiền hòa cười đáp: “Ngươi thật sự tìm nhầm người rồi, người ta tự nhiên sẽ không đi cùng ngươi. Ta có đề nghị thế này, nếu cô nương mất trí nhớ, hay là cứ ở lại đây tĩnh dưỡng một thời gian, đợi hồi phục trí nhớ rồi tính tiếp, nếu không một mình cũng không an toàn.”
“Ông cũng biết nói chuyện đấy.” Lương Viên Quân cười.
Nhưng lời cô ta vừa dứt, đã thấy Tất chưởng môn tiến đến trước mặt, giơ tay lên, một thứ bột phấn lấp lánh linh quang hệ mộc bay về phía cô ta. Lương Viên Quân chớp mắt, tức khắc choáng váng, rồi ngã xuống, được Tất chưởng môn dùng linh lực đỡ lấy rồi đưa về giường.
Tất chưởng môn nhìn Bạch Kha một cái rồi nói: “Phiền Bạch chất nữ giúp chăm sóc vị hôn thê của Tự Lâm.”
“Cha, cha nói gì vậy! Vị hôn thê gì chứ, đã không phải nữa rồi!” Tất Tự Lâm sốt ruột. Sao cha gã có thể nói những lời này trước mặt Bạch Kha chứ. “Bạch Kha, muội đừng để ý đến cô ta, ta và cô ta đã dứt khoát rồi, muội đừng hiểu lầm ta.”
Bạch Kha căn bản không buồn đoái hoài đến gã, chỉ chăm chú chăm sóc cho Lương Viên Quân.
Thái độ thờ ơ này trong mắt Tất Tự Lâm lại là đang giận gã. Việc không tránh hiềm nghi mà cố ý chăm sóc cựu vị hôn thê của mình chẳng khác nào một hành vi hờn dỗi. Điều này càng làm gã sốt ruột hơn.
Ngay lập tức, Tất chưởng môn trừng mắt, ánh mắt lạnh băng, thật sự nổi giận rồi.
“Thằng khốn, con muốn bị người ta đâm sau lưng, nhưng Hồng Quang Môn chúng ta không muốn vừa mở sơn môn đã mang tiếng xấu! Con nói xem, có phải con đã đuổi cô ấy đi, khiến cô ấy không còn nơi nào để đi, mới đến Tàng Thành Lâm không? Cô ấy vì con mà mặc giá y tự vẫn, đủ thấy đã chịu bao nhiêu tủi nhục, để lại bao nhiêu oán hận. Đừng quên, năm đó khi chúng ta gặp khó khăn, là Lương gia đã dốc sức tương trợ, Lương bá phụ của con đã giúp đỡ con bao nhiêu trên con đường tu luyện. Con và Lương Viên Quân cũng có tình nghĩa lớn lên cùng nhau từ nhỏ, sao con có thể làm ra chuyện bạc tình bạc nghĩa như vậy vào lúc người ta không nơi nương tựa? Đây là bội tín, là vong ơn phụ nghĩa!”
Tất Tự Lâm bị mắng đến tê cả da đầu, ngây người không nói được câu nào. Ở đây còn có không ít người, cảm giác xấu hổ và tức giận như vạn con kiến cắn xé. Trong lòng gã không khỏi sinh ra oán hận, sao cha có thể nói mình như vậy, già rồi nên lẩm cẩm rồi sao.
“Cha!” Tất cô nương vội vàng tiến lên: “Ca ca chẳng qua chỉ muốn theo đuổi tình yêu đích thực của mình thôi! Hơn nữa, cô ta đâu có xứng với ca ca, thiên phú dung mạo đều bình thường, ca ca không thích cô ta cũng là lẽ đương nhiên! Đã nói rất rõ ràng với cô ta, cũng đã bồi thường rồi, là tự cô ta không cần gì cả mà chạy đi. Cứ tưởng cô ta đã nghĩ thông rồi, không ngờ lại vòng vo một vòng lớn như vậy, diễn trò lấy cái chết ra ép chúng ta! Cha, cha đừng bị mánh khóe của cô ta lừa!”
“Im miệng! Bình thường ta quản các con lỏng lẻo, các con thật sự là không coi trời bằng vung rồi! Đợi Lương cô nương hồi phục, Hồng Quang Môn lạc thành, chính là ngày đại hôn. Tất Tự Lâm, nếu con không cưới, thì không phải là con trai ta!”
“Cha!” Tất Tự Lâm tức giận, vừa điên cuồng nhìn Bạch Kha, vừa cố gắng chống cự đến cùng: “Con không đồng ý, con sẽ không cưới người con không yêu.”
“Yêu yêu yêu, trong đầu con chỉ có yêu mà không có tình và nghĩa sao? Ta thấy con nên cút ra ngoài suy nghĩ cho kỹ đi!” Nói rồi, Tất chưởng môn phất tay áo, một chưởng linh lực hất văng y ra ngoài.
Tất cô nương còn muốn nói thêm, cũng bị cha mình trừng một cái dọa cho không dám làm càn, chỉ đành chạy ra ngoài tìm anh trai.
Tất Hoằng gần như rất ít khi nổi giận như vậy. Đừng nói đén hai con của ông ta, ngay cả Kiều Hàm cũng có chút kinh ngạc.
Nguyên tác miêu tả về Tất chưởng môn đâu có cảm xúc kịch liệt đến thế, không phải là cười làm lành thì cũng là né tránh khéo léo, tính tình đối ngoại rất tốt.
Bây giờ xem ra cũng là một người có khí phách và nguyên tắc.
Mấy người ngoài cuộc như họ đứng đây chứng kiến một màn kịch gia đình cũng thật lúng túng.
Kiều Hàm lén lút kéo tay áo Tiêu Cửu Từ, định gọi mọi người cùng đi. Cậu đã nhận được ám thị điên cuồng từ Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh, mau chóng rút lui thôi.
Nhưng không đợi họ mở lời, Tất chưởng môn lại đột nhiên nói với Tiêu Cửu Từ: “Giang đạo hữu, có thể nói chuyện riêng được không.”
Trên mặt Tiêu Cửu Từ không có chút ngạc nhiên nào, chỉ gật đầu, rồi nói với Kiều Hàm: “Về trước đi.”
Kiều Hàm chỉ đành gật đầu.
Tất chưởng môn lại hiền hòa nói: “Các vị vừa mới đến, có thể đi xem xét xung quanh, sau này ở cũng tiện.”
“Vậy ta có thể đến Thư Các không?” Đặng Lợi Minh vừa nghe, lập tức tò mò.
“Người của Khốn Thần Môn các ngươi còn cần đến Thư Các của chúng ta sao?” Tất chưởng môn ung dung trêu chọc: “Tiếc là, đi thì có thể, nhưng không phải đệ tử trong môn nên chỉ được xem sách ở ngoại các thôi. Khách ở đây đều có thể đến xem.”
Tất chưởng môn dặn dò xong, liền dẫn Tiêu Cửu Từ rời đi.
Đặng Lợi Minh phấn khởi: “Chúng ta đến ngoại các xem trước đi.”
“Được thôi.” Thịnh Giác phụ họa.
Kiều Hàm cũng định đi khảo sát địa hình, gật đầu, rồi nhìn về phía Bạch Kha bên giường: “Bạch đạo hữu, ngươi…”
Bạch Kha không ngờ mình cũng được mời, cười nói: “Ta không đi đâu, ta còn phải ở lại chăm sóc Lương cô nương.” Nói xong, sắc mặt nàng có chút ảm đạm.
Thực ra người là do Tất chưởng môn làm ngất đi, chắc chỉ ngủ bình thường, lại có người hầu chăm sóc, căn bản không cần Bạch Kha phải đích thân ra tay. Vừa rồi Tất chưởng môn thực chất chỉ cố ý nói cho Tất Tự Lâm nghe, không phải nhắm vào Bạch Kha.
Có điều mấy người cũng không quá thân, nghe Bạch Kha nói vậy, họ tự nhiên rời đi.
Ra khỏi cửa, Đặng Lợi Minh mới lên tiếng: “Bạch sư tỷ hình như không vui lắm, không phải thật sự thích Tất Tự Lâm chứ.”
Kiều Hàm và Thịnh Giác đều cạn lời với suy đoán của nhóc ngốc này.
“Nghĩ gì vậy? Tiểu Y Tiên đường đường sao có thể để mắt đến loại người đó được.” Kiều Hàm khinh bỉ. Đó là nữ nhân ưu tú thích nam chính nhà cậu, sao có thể đi bới thùng rác chứ.
Thịnh Giác nói: “Cô ấy vô cớ bị chuyện này liên lụy, còn không biết người ngoài sẽ đàm tiếu thế nào, tự nhiên sẽ không vui.”
Đặng Lợi Minh nghe mà lơ mơ, nhưng rất nhanh cậu ta đã hiểu ra. Trên đường đến Thư Các, họ nghe thấy vô số lời đồn đại. Có lẽ những người ở lại trong sân đều thấy cảnh Tất Tự Lâm bị đánh bay, nên đã kích động trốn ở các nơi thì thầm to nhỏ. Đây chính là scandal lớn nhất liên quan đến gia đình chưởng môn.
Nhà họ Tất và nhà họ Lương có giao tình trăm năm. Trước đây nhà họ Lương thế lớn, luôn giúp đỡ nhà họ Tất. Sau này lại coi trọng người con trai song linh căn Tất Tự Lâm, hai nhà ăn ý, từ nhỏ đã định hôn cho hai đứa trẻ. Kết quả cách đây không lâu, để chống lại đàn ma thú, bảo vệ bá tánh, nhà họ Lương toàn bộ chiến tử. Khi Tất chưởng môn đến cứu viện thì chỉ tìm thấy Lương Viên Quân, một cô gái mồ côi.
Tất chưởng môn tự nhiên đưa Lương Viên Quân về chăm sóc chu đáo. Ai ngờ lần này Lương Viên Quân đến, thái độ của Tất Tự Lâm đối với cô ta lại thay đổi một trăm tám mươi độ, không chỉ xa cách mà còn đòi giải trừ hôn ước.
Hôm qua còn có đệ tử thấy đôi huynh muội kia vây quanh Lương Viên Quân nói chuyện, mà họ chỉ nghe thấy cô ta khóc, cuối cùng khóc lóc chạy đi rồi không về nữa.
Những người bênh vực Tất Tự Lâm thì cho rằng, Lương cô nương đáng thương, nhưng Tất Tự Lâm cũng vô tội. Tất Tự Lâm vẫn luôn một lòng với Tiểu Y Tiên, các đệ tử nội môn đều biết, đó mới là một đôi trời sinh. Lương Viên Quân căn bản không thể so sánh, sự tồn tại của cô ta là một trở ngại cho lương duyên của họ.
Họ còn cho rằng người đáng thương ắt có chỗ đáng giận! Bây giờ đang lấy cái chết ra để ép buộc, vì chưởng môn vẫn luôn hy vọng Tất Tự Lâm cưới Lương Viên Quân.
Còn những người hóng chuyện thì cho rằng, Lương Viên Quân là người vô tội nhất. Vốn chỉ còn lại một vị hôn phu để nương tựa, kết quả lại có một thần nữ như Bạch Kha đến tranh giành, còn bị từ hôn, chịu sỉ nhục như vậy. Một cô nương vốn đã ở trong địa ngục, nghĩ quẩn cũng là bình thường. Nói đi nói lại, liền biến thành Tất Tự Lâm và Bạch Kha là kẻ tạo nghiệt.
Đặng Lợi Minh không nghe nổi nữa, đứng ra định nói, nhưng những người đó thấy có người liền lúng túng giải tán.
“Sao họ lại nói Bạch sư tỷ như vậy!”
Thịnh Giác đáp: “Vậy đó, cho nên cô ấy mới không muốn ra ngoài.”
Kiều Hàm cười lạnh, một tên tra nam bày trò, liên lụy hai nữ tử vô tội, còn dám giả vờ là kẻ si tình.
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên nghe một tiếng “ting”, Kiều Hàm tức khắc căng da, sợ hệ thống lại đưa ra nhiệm vụ kỳ quái nào đó.
Kết quả lần này lại khá khác biệt, dường như là một chuỗi nhiệm vụ.
[Phát hành nhiệm vụ nhân vật: Phản diện Kiều Hàm gây chuyện thị phi, đắc tội khắp nơi, đẩy nam chính vào thế khó xử, gia tăng sự bất mãn của Hồng Quang Môn đối với nam chính, cuối cùng dẫn đến thái độ thù địch. Tiến độ 0/3. Đếm ngược ba tháng, ngày cuối cùng là thời hạn chót, nếu không hành động, hệ thống sẽ chiếm quyền kiểm soát cơ thể, cưỡng chế thực hiện.]
Kiều Hàm: … Nhiệm vụ có chút phức tạp, nhưng… cậu rất vui lòng làm!
Hơn nữa cậu mong có cơ hội hoàn thành sớm. Cậu muốn xem nếu Hồng Quang Môn nảy sinh thái độ thù địch với nam chính rồi, sau này còn dám mở miệng cầu xin y giúp đỡ không!
Tốt nhất là thù địch đến mức khiến họ phải đi sớm, như vậy hoàn toàn có thể tránh được tình tiết sau này.
Hệ thống, cuối cùng cậu cũng làm người một lần. Hoàn toàn trùng khớp với mục đích của tôi! Há há há!
Trong ngoại các của Thư Các, Đặng Lợi Minh bị scandal làm cho buồn nôn đến không còn tâm trạng đọc sách. Thịnh Giác lướt qua một lúc, chỉ xem một vài ghi chép về Tàng Thành Lâm, nhưng ghi chép quá ít, cũng không có hứng thú đối với những thứ khác, xem một lúc là thôi.
Mà tâm trí của Kiều Hàm đã bay đi đâu mất, trong đầu toàn suy nghĩ làm thế nào để gây chuyện. Đương nhiên không thể quá cố ý, phải có lý do chính đáng. Cậu không muốn vì nhiệm vụ mà trực tiếp b**n th**, khiến nam chính ghét cậu, đơn phương đuổi cậu đi, vậy thì toi đời.
Vì mấy người đều không còn tâm trạng đọc sách, bèn quyết định về thẳng.
Kết quả đi được nửa đường lại giẫm phải phân chó, gặp phải huynh muội nhà họ Tất.
Hai huynh muội đối mặt với họ đều không thèm liếc mắt, như thể không nhìn thấy. Phần lớn là coi thường thân phận tán tu của họ, đối với Đặng Lợi Minh thì gật đầu ra hiệu một cái.
Kiều Hàm không hiểu nổi, một người cha không hồ đồ, lại nuôi ra hai đứa con hồ đồ. Chắc bình thường bận rộn công việc trong tộc, trong môn phái, căn bản không có thời gian giáo dục con cái.
Mà nhìn hướng đi của hai người, e là lại đến viện của Bạch Kha và Lương Viên Quân.
Không được, không thể để cục phân này làm bẩn ứng cử viên chị dâu.
Kiều Hàm trực tiếp tiến lên một bước, chặn đường, giả cười chào hỏi.
Tất cô nương trực tiếp đảo mắt một cái, như thể cảm thấy cậu đang lân la làm quen. Tất Tự Lâm bề ngoài thì khá hơn một chút, dù sao cũng biết Kiều Hàm là đi theo vị Giang đạo hữu kia, mà Giang đạo hữu là bạn do cha y mời đến. Tuy không biết thân phận, nhưng tu vi Kim Đan trung kỳ cũng khá là uy h**p.
Chỉ là Tất Tự Lâm nhìn Kiều Hàm vẫn không vừa mắt, dù sao vừa rồi con điên Lương Viên Quân kia đã mượn Kiều Hàm để mỉa mai gã, còn nói cái gì mà linh căn tinh khiết.
Tuy cũng khá… nhưng cũng không cao bằng tu vi của gã. Gã đã là Trúc Cơ hậu kỳ rồi, cũng là song linh căn, tốc độ tu luyện của Kiều Hàm chậm như vậy, chứng tỏ ngộ tính không bằng mình.
Lương Viên Quân sao lại dám lấy cậu ta làm cái cớ để mỉa mai người khác.
Tất Tự Lâm liếc Kiều Hàm một cái, chào hỏi cho có lệ.
“Hai vị định đến chỗ Bạch đạo hữu à? E là không đúng lúc rồi, bọn ta vừa từ bên đó về, Bạch đạo hữu nghỉ ngơi rồi, đóng cửa không tiếp khách.” Kiều Hàm cười nói.
Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác tức khắc phối hợp.
“Đúng đúng, Bạch sư tỷ nói mệt rồi, muốn đi ngủ.” Đặng Lợi Minh nói.
“Dù sao ở Tàng Thành Lâm cũng bị thương một chút.” Thịnh Giác nói theo.
“Ta đâu phải là khách! Nàng ấy sao có thể không gặp ta được, vừa rồi… ta nhất định phải gặp nàng.” Tất Tự Lâm vừa nói, trên mặt đã bày ra một bộ dạng si tình đau khổ.
Lông mày Kiều Hàm giật giật. Cục phân này không phải cho rằng Bạch Kha bây giờ đang vì gã mà ảm đạm đau lòng, nên gã phải qua đó giải thích rõ ràng, để Bạch Kha yên tâm chứ. Gớm!
“Ca, kệ đi, chúng ta đi gặp Bạch tỷ tỷ, rồi đuổi con đàn bà bám dai đó đi! Ai biết lúc không có ai ở đó, con tiện nhân đó sẽ bịa đặt mối quan hệ của huynh và cô ta thế nào, lỡ như Bạch tỷ tỷ tin, hiểu lầm huynh thì sao?!” Tất cô nương kéo Tất Tự Lâm nói.
Mấy người đều bị lời lẽ của Tất cô nương làm cho buồn nôn. Đặng Lợi Minh thẳng tính, tức đến mức không lựa lời: “Các ngươi suýt nữa hại chết người ta, vậy mà không biết sai một chút nào. Nghe nói trước đây quan hệ hai nhà các ngươi rất tốt, Lương gia rất chăm sóc các ngươi rất, các ngươi không có lương tâm à? Không sợ trời đánh sét đánh à!”
Có lẽ chưa có ai nói họ như vậy, Tất cô nương tức đến mức mặt mũi méo mó: “Ngươi nói bậy bạ gì đó! Ca ta chưa bao giờ muốn cưới cô ta, vẫn luôn một lòng với Bạch tỷ tỷ. Tự cô ta nghĩ quẩn tự sát thì liên quan gì đến chúng ta, chẳng lẽ chỉ vì chút ân huệ năm xưa, mà phải chôn vùi tương lai của ca ta sao? Đây chẳng phải là Lương Viên Quân tự tư tự lợi sao? Chỉ bằng cô ta cũng xứng sao?! Các ngươi bớt đảo đạo đức với chúng ta đi!!”
Tất Tự Lâm cũng thẹn quá hóa giận: “Các ngươi là người ngoài thì biết cái gì, đừng lo chuyện bao đồng. Vì sự quấy rầy của Lương Viên Quân, Bạch Kha đã bắt đầu hiểu lầm ta rồi, ta còn chưa có chỗ để nói lý lẽ đây này.”
“Ngươi ngươi ngươi… các ngươi.” Đặng Lợi Minh làm sao mà nói lại được đám người có tam quan lệch lạc này.
Kiều Hàm vốn chỉ định cản lại một chút, bây giờ đột nhiên lóe lên một ý. Đây không phải buồn ngủ gặp chiếu manh sao?
Hai tên này không phải người tốt, mắt cao hơn đầu, dễ gây xung đột với người khác. Cho nên mình gây sự với chúng một chút, cũng là thuận thế mà làm. Được thôi, cứ lấy chúng thử dao trước.
Kiều Hàm mài dao xoèn xoẹt, ấn lên vai đang run rẩy của Đặng Lợi Minh, khẽ cười: “Vậy thì lạ thật, nếu Tất công tử vẫn luôn có người trong lòng, ngưỡng mộ người khác, tại sao định hôn nhiều năm mà không hề có tin tức muốn giải trừ hôn ước, ngay cả cha ngươi cũng không biết ngươi có suy nghĩ này, sao lại trùng hợp đúng vào lúc này?”
Lời này vừa nói ra, hai người đối diện liền sững sờ.
Lúc này, xung quanh dường như cũng có vài người đi qua, nghe thấy cuộc đối thoại, đều tò mò dừng lại hóng chuyện.
Kiều Hàm càng thêm hăng hái, khẽ híp mắt cười: “Vì tình yêu vĩ đại của ngươi, đáng lẽ nên nói sớm một chút chứ. Nhân lúc người nhà họ Lương còn đông đủ, hoàn toàn có thể tìm cho Lương cô nương một vị phu quân tốt hơn, để khỏi phải trợ cấp cho ngươi. Dù sao ngươi cũng đã kiên quyết không muốn bị hôn nhân ràng buộc rồi, sao lại kéo đến tận bây giờ mới nói. Chẳng lẽ là trước đây không dám đắc tội với Lương gia? Còn muốn tài nguyên tu luyện của Lương gia, cho nên mới không dám mở lời?”
“Không phải! Ai thèm tài nguyên của Lương gia chứ, ngươi coi ta là loại người gì!” Tất Tự Lâm tức khắc hét lên gay gắt, nhìn vẻ mặt trong mắt y, ngược lại không có nhiều sự tức giận khi bị vạch trần.
Điều này lại khiến Kiều Hàm khá ngạc nhiên, mình đoán không đúng? Có lẽ mình chỉ đoán đúng một phần rất nhỏ, nguyên nhân chính không phải là cái này.
Kiều Hàm tò mò, chăm chú nhìn vẻ mặt của Tất Tự Lâm và Tất cô nương, nhớ lại vừa rồi họ luôn miệng nhắc đến Bạch Kha, rõ ràng Tất Tự Lâm thật sự vẫn luôn thích Bạch Kha. Thích đến mức các đệ tử khác đều có thể nhìn ra, nhưng hẳn là chưa có hành động gì, nếu không Tất Tự Lâm đã sớm từ hôn rồi.
Vậy tại sao bây giờ lại dám hành động, dám từ hôn rồi?
Kiều Hàm đột nhiên lóe lên một ý, nhíu mày: “Chẳng lẽ là vì nhà họ Tất đã trở thành Hồng Quang Môn!”
Lần này sắc mặt của huynh muội nhà họ Tất đều biến đổi.
“Ý gì vậy?” Đặng Lợi Minh không hiểu.
Những người nghe lén xung quanh càng vểnh tai lên. Kiều Hàm cười lạnh một tiếng, cố ý nói lớn: “Hồng Quang Môn sở hữu địa giới Tàng Thành Lâm, đợi khai hoang kết thúc, tương lai phát triển tốt, cũng có thể chen chân vào hàng môn phái hạng nhất, không phải là nhà họ Tất ngày xưa có thể so sánh được. Tự nhiên Lương gia dù còn cũng không thể bì được.”
“Chẳng trách họ cứ nói Lương Viên Quân không xứng, hóa ra là không xứng ở điểm này. Ta còn tưởng là vì Lương gia không còn nữa.” Đặng Lợi Minh kinh ngạc.
“Ngươi… ngươi bớt nói bậy bạ đi!” Tất Tự Lâm tức khắc hoảng loạn, đây mới là cảm xúc khi bị vạch trần.
“Theo như ngươi nói, vẫn luôn thích Bạch đạo hữu, nhưng lại không dám theo đuổi, mặc nhận hôn ước của mình, chẳng phải là vì cho rằng Lương Viên Quân lúc đó mới là người ngươi có thể xứng đôi, còn Tiểu Y Tiên ngươi vĩnh viễn chỉ có thể thầm yêu ngưỡng vọng. Nhưng nhà họ Tất trở thành Hồng Quang Môn, địa vị của ngươi cũng nước lên thì thuyền lên, dã tâm cũng dần dần bành trướng, tự nhiên cái gì cũng muốn theo đuổi cái tốt hơn.”
“Cho nên cảm thấy có thể với tới Bạch sư tỷ rồi!” Đặng Lợi Minh lập tức bắt kịp mạch suy nghĩ, “Mới vội vàng đuổi vị hôn thê đi, quá… quá đáng quá!”
“Nếu không phải vậy, biết đâu hắn cũng chẳng quan tâm có cưới Lương cô nương hay không.” Kiều Hàm cười.
“Các ngươi đang ngậm máu phun người!” Tất Tự Lâm nổi giận, trực tiếp không màng đến gì mà ra tay tấn công Kiều Hàm và những người khác.
Một đòn pháp thuật đánh tới, bị một chiếc lá lớn do Kiều Hàm vung Bích Huyền tạo ra đánh tan.
Tất Tự Lâm kinh ngạc, không ngờ với tu vi của Kiều Hàm, phản ứng lại nhanh như vậy.
Mà Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh lập tức phản ứng lại, phối hợp với Kiều Hàm làm tư thế phòng ngự.
Đặng Lợi Minh tức giận: “Ngươi làm gì vậy!”
“Các ngươi làm gì! Đến nhà ta nói năng hàm hồ, vu khống ca ta, người đánh cũng là các ngươi!” Tất cô nương cũng thẹn quá hóa giận.
Kiều Hàm cười khẩy: “Vốn chỉ là suy đoán, nhưng các ngươi chó cùng rứt giậu như vậy, chắc là ta đoán đúng rồi.”
Sắc mặt của hai huynh muội tức thì muôn màu muôn vẻ.
“Không phải… trước đây… trước đây chỉ là không có cơ hội nói thôi!” Tất Tự Lâm muốn tranh cãi, cũng không biết là đang tranh cãi với lương tâm của mình, hay là nói cho người ngoài nghe. “Bây giờ ta đã nghĩ thông rồi, muốn tranh thủ cho tình yêu của mình không được sao?”
“Ngươi đừng có làm bẩn tình yêu nữa. Phủi sạch quan hệ một cách hùng hồn như vậy, người ngoài còn tưởng giữa các ngươi chỉ là liên hôn gia tộc. Có thể khiến Lương Viên Quân sau khi bị ruồng bỏ, quyết tuyệt mặc giá y chọn Tàng Thành Lâm, vậy khả năng lớn nhất chính là các ngươi từng ở bên nhau. Nếu ngươi từ đầu đến cuối không hề biểu lộ sự ấm áp với cô ấy, vậy thì đối với cô ấy, ngươi cũng sẽ không quan trọng đến vậy.” Kiều Hàm trực tiếp vạch trần.
Đặng Lợi Minh lập tức phản ứng lại: “Đúng… đúng rồi, khả năng lớn nhất chính là như vậy!”
Con cái của các thế gia tu chân đâu có yếu đuối đến vậy, có thể vì một đoạn hôn ước mà sống chết. Vậy chỉ có thể chứng minh là từng có tình cảm.
Là Tất Tự Lâm che giấu việc trong lòng có bạch nguyệt quang, qua lại với Lương Viên Quân, khiến người ta tình căn sâu đậm. Sau đó phát hiện có thể theo đuổi bạch nguyệt quang rồi, liền nhẫn tâm ruồng bỏ. Đối với một nữ tử vừa mất đi người thân, lại mất đi người yêu, tự nhiên bị đả kích nặng nề.
Lần này không chỉ huynh muội Tất Tự Lâm bị chấn động, ngay cả một số đệ tử vây xem sắc mặt cũng biến đổi. Sư huynh của họ có qua lại với Lương Viên Quân hay không, họ chắc chắn cũng biết rõ. Nếu Tất Tự Lâm thật sự bám víu Tiểu Y Tiên, vậy không chỉ Tất cô nương có lợi, mà các sư huynh khác cũng được hưởng ké. Nói cho cùng chính là một đám người lừa gạt một cô nương, bây giờ lại vì tương lai tốt hơn mà ruồng bỏ vợ tào khang.
Nhưng họ lại cứ lấy tình yêu đích thực làm cái cớ, như vậy mới có thể hùng hồn như thể không làm chuyện thất đức.
Lúc này chắc chắn cũng phải cứng miệng không thừa nhận mới được. Tất cô nương tức giận nói: “Là ca ta tốt tính, đối với nữ tử dịu dàng một chút, cô ta hiểu lầm thì liên quan gì đến ca ta, ca ta và Bạch tỷ tỷ mới là một đôi.”
“Con gái con lứa nói chuyện sao cứ như đánh rắm vậy.” Kiều Hàm trực tiếp ngắt lời.
“Ngươi… ngươi nói gì!” Người từ nhỏ được nuông chiều trong phạm vi của mình, lần đầu tiên bị đối xử thô lỗ như vậy.
“Khi nào thì Bạch đạo hữu nhà người ta lại thành một đôi với ca ngươi rồi, ngươi mới là nói năng hàm hồ vu khống danh dự của người ta đó, cũng không nghĩ xem người ta có để mắt đến ca ngươi không?”
“Ca ta là rồng phượng giữa loài người, ca ta…”
“Phụt, rồng phượng giữa loài người? Vậy rốt cuộc là chim hay là thú? Gà rừng cắm hai cọng lông là tưởng mình thành phượng hoàng rồi à?”
Huynh muội nhà họ Tất đều ngớ người. Là khách của nhà họ, trên địa bàn của nhà họ mà lại dám mắng người như vậy!
Tố chất thấp, đúng là thấp thật, nhưng nghe những người vây xem lại thấy sảng khoái một cách khó hiểu.
Kiều Hàm nổi giận toàn tập: “Tiểu Y Tiên đó! Đơn linh căn Kim Đan Kỳ, nói ra cũng chỉ có mấy thiên tài đỉnh cấp nhất mới xứng đôi thôi. Các ngươi đang mơ mộng hão huyền gì vậy, không nhìn ra người ta coi thường các ngươi sao? Còn mơ tưởng tượng bậy bạ, đi quấy rầy người ta. Mở mồm ngậm mồm là tưởng có thể trói buộc người ta với các ngươi rồi à? Sao thế, tự mình nói dối nhiều quá, tự tẩy não mình, còn tưởng thật sự có chuyện đó à? Người ta có tính tình tốt, chứ gặp phải người lợi hại hơn, đã sớm đánh cho hai cái miệng thối của các ngươi méo xẹo rồi.”
Đặng Lợi Minh trực tiếp nghe mà bật cười: “Đúng vậy, Bạch sư tỷ là tiên tử có một không hai, sư huynh ta muốn theo đuổi, cha ta còn nói không xứng, đừng vọng tưởng.”
“Người sáng mắt đều biết, ngay cả Tất chưởng môn cũng có ý đó. Chỉ có kẻ lòng cao hơn trời, còn kéo một cô nương trong sạch vô tội xuống nước. Người đời đối với nữ tử vốn đã hà khắc, chỉ cần chuyện cựu hôn thê tự vẫn truyền ra ngoài, Bạch đạo hữu không gột sạch được, vậy là rước lấy một thân phiền phức. Tội nghiệp cô ấy, giống như chúng ta hôm nay mới đến, còn chưa biết gì đã bị đổ vạ, đúng là xui tám đời.”
Kiều Hàm nói chuyện không chút kiêng dè, khó nghe đến cực điểm, khiến sắc mặt huynh muội nhà họ Tất mất hết huyết sắc, hiện lên vẻ hung tợn.
“Ngươi!” Tất Tự Lâm trong lòng nảy sinh sát ý, pháp khí trong tay sáng lên.
Kiều Hàm đang lo làm thế nào để làm to chuyện hơn, chỉ chờ đối phương ra tay.
Kết quả Tất Tự Lâm vừa xông ra một bước, tức khắc cứng người, như thể có một luồng uy áp vô hình bao phủ lên người gã, không ngừng đè gã xuống.
Kiều Hàm sững người, lập tức quay đầu, tức thì trong lòng run lên. Dù sao cũng hơi chột dạ, không ngờ cảnh mình chỉnh người khác lại bị nhìn thấy tận mắt.
Chỉ thấy bên ngoài cửa vòm bên cạnh, có hai người đang đứng.
Sắc mặt Tất chưởng môn tái mét, còn Tiêu Cửu Từ vẫn điềm nhiên như không.
Mãi cho đến khi Tất chưởng môn lúng túng nói với Tiêu Cửu Từ: “Giang đạo hữu.”
Uy áp của Kim Đan Kỳ mới được rút khỏi người Tất Tự Lâm. Cả người gã như thể vừa được tắm trong mồ hôi, hơi thở hổn hển, phải nhờ muội muội đỡ mới đứng vững được. Tiêu Cửu Từ chậm rãi bước lên, liếc nhìn Kiều Hàm một cái không nặng không nhẹ, Kiều Hàm chỉ biết cười trừ.
Ngay sau đó, Tiêu Cửu Từ đứng chắn trước mặt Kiều Hàm, chắp tay với Tất Tự Lâm: “Xin lỗi, sư đệ của tại hạ tính tình khá thẳng thắn, hành sự bốc đồng, có nhiều chỗ đắc tội, mong ngươi niệm tình cậu ấy lần đầu ra ngoài, không hiểu thế sự nhân tình mà rộng lòng bỏ qua.”
Mọi người: Mỉa mai người ta như một cục phân? Làm nhà họ Tất mất hết mặt mũi, huynh lại bảo là tính tình thẳng thắn, hành sự bốc đồng, không hiểu thế sự nhân tình?
Tuy xin lỗi, nhưng sao nghe chẳng giống xin lỗi chút nào!
Cảm giác như đang chỉ vào một thiếu niên mười tám tuổi rồi nói với người ngoài rằng, nó vẫn còn là một đứa trẻ, dù có làm gì quá đáng cũng đừng chấp nhặt.
Mẹ kiếp, đúng là không sợ đắc tội với chủ nhà mà.
Kiều Hàm, với tư cách là người trong cuộc, lại có chút mơ màng. Sư huynh đang giận hay không giận đây? Chắc chắn huynh ấy sẽ không cảm thấy việc mình làm có gì sai về mặt nguyên tắc, nhưng cách làm thì có lẽ sẽ không tán thành.
Ở trong nhà người ta, xung đột với người mới gặp lần đầu, lại còn là lo chuyện bao đồng của người khác. Nếu không phải vì nhiệm vụ, Kiều Hàm cũng không ngốc đến mức làm vậy, đóng vai sứ giả chính nghĩa làm gì.
Mà Tất Tự Lâm thì sắc mặt khó coi, không biết nên nói gì. Dường như là đã được cho một lối thoát, nhưng lối thoát này hình như hơi dốc.
“Giang đạo hữu, vẫn nên quản cho tốt sư đệ của mình đi, cẩn thận gió lớn sái quai hàm đó!” Tất cô nương không nhịn được mà tức giận nói.
“Sư đệ của tại hạ, tại hạ tự nhiên sẽ quản. Gió lớn cũng không sao, có thể che chắn được.”
Mọi người: Ý là sẽ không sái được quai hàm của sư đệ y sao? Ngụ ý là, sư đệ có thể tùy tiện nói?!! Không phải chứ, chắc không phải đâu.
Kiều Hàm kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tất cô nương trợn mắt líu lưỡi, nghẹn lời. Đúng lúc này, liền thấy Tất chưởng môn đi tới.
“Cha, cha xem bọn họ…”
“Im miệng!” Tất chưởng môn thật sự sắp núi lửa bùng nổ rồi, trực tiếp nói với hai huynh muội: “Xem chuyện tốt các con gây ra kìa, cút về đóng cửa sám hối đi.”
Lần này Tất Tự Lâm không chịu, bây giờ xung quanh đã vây không ít người, cha không giúp dàn xếp, còn bắt họ sám hối, vậy thì những chuyện vừa rồi không thể phản bác được nữa.
“Cha, con…”
Nhưng Tất chưởng môn đã không muốn họ mất mặt thêm nữa: “Lẽ nào phải gọi cả Bạch chất nữ và Lương cô nương đến đây đối chất với con sao?”
Sắc mặt Tất Tự Lâm biến đổi. Hình tượng si tình của gã có bao nhiêu là giả dối, trong lòng gã tự nhiên biết rõ. Cho dù sau này tự mình tẩy não mình đến ngập nước, vừa rồi cũng đã bị Kiều Hàm làm cho tỉnh táo lại. Lúc này gã thật sự không nói ra được lời dám đối chất.
“Mười ngày tới đừng ra khỏi cửa, chép Pháp Hoa Tâm Kinh một trăm lần!” Tất chưởng môn bây giờ một lòng khai hoang, căn bản không có sức lực quản đứa con trai bất tài của mình. Dù sao vốn dĩ cũng lo lắng y vào Tàng Thành Lâm mạo hiểm, vừa hay trực tiếp nhốt lại.
Kết quả Tất Tự Lâm đâu có chịu. Gã là một thiếu môn chủ tương lai, sao có thể bị phạt một cách mất mặt như vậy dưới con mắt của bao người, vào lúc môn phái vừa mới thành lập chứ.
Tất Tự Lâm cắn răng nói: “Cha, mọi chuyện đều là hiểu lầm, con sẽ tự kiểm điểm những chỗ gây ra hiểu lầm. Nhưng đóng cửa thì không được, con… tối nay con đã hẹn với các sư đệ cùng nhau khai hoang Tàng Thành Lâm rồi.”
Vừa nghe nói khai hoang ban đêm, không chỉ Tất chưởng môn ngớ người, mà những người ngoài khác cũng ngớ người.
Những sư đệ kia lại tiến lên nói giúp, dường như quả thực đã hẹn trước.
Có thể đi khai hoang vào ban đêm, lại bị nhiều người vây xem bên ngoài biết được, chắc chắn danh tiếng sẽ vang xa ngàn dặm.
Nhưng Tất chưởng môn lại bị chọc cho bật cười. Chưa nói đến việc trước đó vừa mới khai hoang, ban ngày đi vào họ gặp nguy hiểm còn bị thương, sau đó đã có chút rụt rè. Bây giờ lại dám nói khoác không biết ngượng, nói ban đêm đi vào, điên rồi sao.
“Con nghĩ gì vậy! Các con tưởng mình tu vi thế nào, còn muốn vào Tàng Thành Lâm vào ban đêm, đi nộp mạng à?” Tất chưởng môn đã bị tức đến mức nói năng cũng không còn kiêng dè.
Kiều Hàm đang đứng một bên nghe mà thấy buồn cười, kết quả đột nhiên thấy đám đệ tử vừa tiến lên kia liên tục nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm: ?
Liền nghe một người nói: “Chúng ta có thể kết bạn đồng hành với Giang đạo hữu mà, chúng ta đều đã bàn bạc xong rồi!”
Kiều Hàm: !
“Bàn bạc xong cái gì, sư huynh ta ban đêm phải đến Tàng Thành Lâm, sao ta lại không biết!” Kiều Hàm tức đến mức nhảy ra chắn trước mặt Tiêu Cửu Từ. Quay đầu lại chất vấn: “Huynh đồng ý với họ rồi à?”
Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn Kiều Hàm đang kích động, có chút bất đắc dĩ. Cũng không trách con ma này xù lông, dù sao vừa rồi đã hứa với cậu là buổi tối sẽ trở về.
Tiêu Cửu Từ liếc nhìn đám người kia một cái, lắc đầu: “Ta không biết chuyện này.”
Kiều Hàm tức thì thở phào nhẹ nhõm, nhíu mày nhìn đám người vẻ mặt lúng túng kia, bực bội nói: “Sư huynh ta còn không biết, các ngươi đã sắp xếp rồi, mặt các ngươi sao lại to thế? Sư huynh ta đến đây là để giúp đỡ, không phải đến làm nô lệ cho nhà các ngươi!”
Nói xong, cậu hung hăng trừng mắt nhìn Tất chưởng môn.
Họ đến đây như thế nào, Tất chưởng môn trong lòng tự biết, nghĩ gì vậy! Dám nô dịch nam chính như thế!
Nhìn Kiều Hàm tức đến sắp biến dạng, Tiêu Cửu Từ xoa xoa mũi, không lên tiếng, mặc cho Kiều Hàm phát huy, trong lòng lại có một cảm giác nhẹ bẫng.
Trước đây Kiều Hàm cùng lắm chỉ là nói móc, bây giờ chuyện liên quan đến mình, liền biến thành gà chiến, muốn bảo vệ con.
Tất Tự Lâm vậy mà còn dám trả lời, giọng điệu không tốt nói với Kiều Hàm: “Nô lệ gì chứ, hôm qua Giang đạo hữu cũng đã đi vào ban đêm rồi, chúng ta thấy y có thể, nên mới nghĩ đến cùng đi giúp đỡ.”
Kiều Hàm lập tức nhìn về phía Tiêu Cửu Từ: “Ban đêm không phải nguy hiểm gấp mười lần sao? Huynh…”
“Chỉ là thử thôi.” Tiêu Cửu Từ tránh ánh mắt cậu nói.
Tất Tự Lâm lập tức có thêm dũng khí: “Cho nên, cha, chúng ta buổi tối phải…”
“Không thích hợp.” Tất chưởng môn trực tiếp từ chối. Vừa rồi bị cái trừng mắt kia của Kiều Hàm làm cho cạn lời, ông ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ông ta quả thực biết Tiêu Cửu Từ ban đêm cũng khai hoang. Ông ta còn khuyên rằng ban đêm không được, nhưng Tiêu Cửu Từ lại tự nói là đang vội.
“Sao lại không thích hợp!” Tất Tự Lâm sốt ruột.
Kiều Hàm phản ứng lại: “Cha ngươi nói không thích hợp là vì các ngươi đi chỉ tổ ngáng chân sư huynh ta, liên lụy sư huynh ta, còn giúp đỡ? Giúp ngược à?”
Mặt Tất chưởng môn xanh mét. Ông ta đâu có ý đó, là lo họ gặp nguy hiểm, Tiêu Cửu Từ không kịp bảo vệ họ thôi mà.
Kiều Hàm lại mang một khuôn mặt kiêu căng ngang ngược, nhướng mày nói: “Sư huynh đã hứa với ta rồi, buổi tối không đi đâu cả.”
Lời này vừa nói ra, đám đệ tử kia lại sốt ruột, đẩy Tất Tự Lâm ra nói.
Tất Tự Lâm vốn đã lên kế hoạch xong xuôi, đêm xông vào Tàng Thành Lâm, thể hiện trước mặt Bạch Kha, nổi danh trong giới tu chân. Dù sao người dẫn đầu cũng chỉ là một tán tu, sẽ không có ai truyền tụng y cái gì, chỉ nhớ đến gã, vị thiếu môn chủ này.
Sao có thể để tên đáng ghét này phá hỏng kế hoạch được: “Sư huynh ngươi còn chưa từ chối, ngươi dựa vào đâu mà…”
Kiều Hàm híp mắt nhìn những kẻ muốn chiếm hời này, sao nam chính của cậu đến đâu cũng có người dòm ngó, thật phiền chết đi được.
“Muốn đi đến vậy, có bản lĩnh thì tự đi đi, dựa vào người khác dẫn dắt thì có bản lĩnh gì.” Kiều Hàm trực tiếp mỉa mai: “Không phải chứ, không phải chứ, rồng phượng giữa loài người mà không dám tự đi, cứ phải tìm đại lão dẫn theo mới dám cáo mượn oai hùm à? Lấy công sức của người khác để trải đường hoa cho ngươi, ngươi nghĩ cũng đẹp thật đấy, hay là về nhà mà mơ đi, như vậy thực hiện nhanh hơn đó!”
Có lẽ là chưa bao giờ gặp phải kẻ nào nói chuyện thẳng thừng điên cuồng như vậy, bóc trần tất cả tâm tư đen tối ra ngoài sáng, giẫm đạp lên mặt mũi người ta. Rốt cuộc là tiểu quỷ kiêu ngạo từ đâu ra, thật sự không sợ bị đánh chết sao?
Tất Tự Lâm tức đến mức tóc sắp dựng đứng lên.
Lúc này, Tiêu Cửu Từ đột nhiên giơ tay đặt lên vai Kiều Hàm, ngón tay thon dài luồn qua mái tóc dài buông xõa, nhẹ nhàng bóp nhẹ gáy Kiều Hàm.
Vốn dĩ Kiều Hàm đang như một quả bóng bay căng phồng, kết quả tức khắc bị xì hơi, rụt cổ lại, mọi cảm xúc đều tạm dừng mà nhìn về phía Tiêu Cửu Từ. Vẻ hung hăng trên mặt trực tiếp hóa thành sự ngơ ngác không biết phải làm sao, nhưng d** tai lại không kiểm soát được mà đỏ lên.
Tiêu Cửu Từ cũng chỉ bóp một cái như vậy, tay liền rời đi. Chỉ là đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại ấm áp, như thể không phải y chủ động bóp người ta, mà là bị làn da trên gáy kia cắn một cái, trên mặt có chút không tự nhiên.
Không thể để con ma này kích động thêm nữa, vừa rồi gân xanh trên cổ cũng nổi lên hết rồi. Rõ ràng là cậu đang mắng người, sao lại có thể tức giận đến vậy.
“Khụ khụ, tối qua quả thực đã đi một chuyến, nhưng cảm thấy quá nguy hiểm, không thích hợp, cho nên sau này tại hạ cũng sẽ chỉ hành động vào ban ngày.” Tiêu Cửu Từ lên tiếng.
Lần này tức khắc đã đập tan giấc mộng ban ngày của đám người kia.
Tất chưởng môn lại lúng túng nhìn Tiêu Cửu Từ một cái, dù sao trước đó y nói là để nhanh chóng hoàn thành việc khai hoang, buổi tối vẫn sẽ tiếp tục đi.
Sao bây giờ lại không vội nữa?
Là vì con trai mình đắc tội với sư đệ của y, huynh đệ họ không vui, nên không muốn tích cực giúp đỡ nữa? Thật là phiền lòng!
Tiêu Cửu Từ không muốn dây dưa, định dẫn Kiều Hàm rời đi, lễ tiết chu đáo vẫn khiến người ta không bắt bẻ được vấn đề gì.
Tất chưởng môn gật đầu, có điều ánh mắt nhìn Kiều Hàm ít nhiều mang theo một chút oán trách.
Chuyện gì không thể nói riêng cho ổn thỏa, cho dù là vì công bằng, cũng không cần phải xé toạc mặt mũi nhà họ Tất của ông ta như vậy. Vừa rồi họ đến giữa chừng, nghe được toàn là những nội dung mấu chốt nhất. Ông ta vốn định ngăn cản ngay, lại thấy xung quanh toàn là người, lo lắng vội vàng ngắt lời sẽ khiến mọi người ngay cả phẩm hạnh của ông ta cũng nghi ngờ, lời đồn sẽ chỉ càng quá đáng hơn. Chỉ có thể gắng gượng hy vọng đôi huynh muội hồ đồ kia có thể tự mình gỡ gạc lại một chút, kết quả càng nói càng sai, quả thực không nỡ nhìn.
Ban đầu còn nghĩ con trai cưới Lương cô nương cho trọn tình nghĩa, con gái của mình nếu có thể lọt vào mắt xanh của Tiêu Cửu Từ, cũng là phúc phận của con gái. Dù sao chuyện này ở tu chân giới cũng không phải là giành đàn ông, chung một chồng thôi mà, rất phổ biến. Đối với họ, có lúc có thể song tu có lợi cho tu vi còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Lần này e là đều hỏng cả rồi.
Mà bên này, Tiêu Cửu Từ đã dẫn Kiều Hàm, Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác rời đi.
Đặng Lợi Minh thì sảng khoái cả người, kéo Thịnh Giác kích động nói chuyện, sau đó lại lo lắng: “Họ có tìm chúng ta gây sự không?”
Kiều Hàm phía trước quay đầu lại nói: “Có tìm cũng là tìm ta, ta là chủ mưu, yên tâm, có bản lĩnh thì cứ đuổi chúng ta đi.” Tôi còn mừng ấy chứ!
Vừa quay đầu lại đã thấy Tiêu Cửu Từ đang nhìn mình.
Kiều Hàm tức khắc an phận cười làm lành: “Sư huynh, ta có gây họa cho huynh không?”
Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác: … Huynh đúng là co được duỗi được thật đấy.
Đáy mắt Tiêu Cửu Từ ẩn chứa ý cười, nhưng giọng điệu lại nghiêm túc: “Đệ nói xem? Nếu ta không ở đây, đệ chuẩn bị ăn đòn à? Đây là địa bàn của họ, lời gì cũng dám nói.”
Kiều Hàm nuốt nước bọt, không chắc chắn lắm về cảm xúc của sư huynh, thử thăm dò đùa giỡn: “Ta đâu có sợ gió lớn sái quai hàm, có người che chắn mà.”
Tiêu Cửu Từ khựng lại, nhìn về phía Kiều Hàm. Liền thấy Kiều Hàm để ý đến ánh mắt của y, đột nhiên nhanh chóng lè chiếc lưỡi linh hoạt ra một cái, chứng minh lưỡi của cậu không dễ bị sái đến vậy.
Răng trắng môi hồng, chiếc lưỡi nhỏ hồng hào, ươn ướt.
Tiêu Cửu Từ ngẩn người một thoáng, vội vàng bất đắc dĩ nghĩ, mình có phải quá dung túng con ma này rồi không. Càng ngày càng to gan gây chuyện thị phi, đây là ma tính tăng nặng rồi? Không được, phải nghiêm khắc một chút. Làm ma y không quản, nhưng làm người vẫn là đừng nên quá sắc bén như vậy.
Lỡ như y không ở bên cạnh con ma này, với phong cách hành sự của cậu, thật sự sẽ bị người ta đánh cho.
Tiêu Cửu Từ nghiêm mặt lại: “Tóm lại vừa rồi không nên công kích mạnh như vậy, cho dù cảm thấy chuyện bất bình, cũng có thể đổi cách khác để giải quyết. Hơn nữa ta đoán chắc là đệ chủ động tìm đến.”
Kiều Hàm tức khắc chột dạ, tranh luận: “Nhưng gã đang chuẩn bị đi làm Bạch Kha khó chịu mà.”
Tiêu Cửu Từ sững người, có chút nghi hoặc nhìn Kiều Hàm. Cứ cảm thấy Kiều Hàm hình như rất để tâm đến chuyện của Bạch Kha. Từ lúc đầu gặp Bạch Kha đã như vậy.
“Ồ, quan hệ của các đệ đã tốt đến vậy rồi.”
Kiều Hàm sững người, giọng điệu có chút thay đổi? Ý gì đây, chẳng lẽ nam chính đang nghi ngờ cậu có suy nghĩ gì với Bạch Kha? Cậu sao có thể dòm ngó ứng cử viên chị dâu được chứ.
À, không đúng, đây là nam chính, nam chính đại nhân rộng lượng biết bao, sao có thể nhàm chán như vậy được.
Chắc là chỉ muốn hỏi, quan hệ có tốt đến mức phải ra mặt bảo vệ như vậy không?
Đang định nói là vì nam chính mới làm vậy, dù sao nam chính và Bạch Kha mới là người quen mà.
Kết quả vừa đi ra khỏi sân viện, liền nhìn thấy Bạch Kha.
Dường như nghe thấy động tĩnh nên đi ra.
Kiều Hàm đối mặt với nàng vẫn có chút lúng túng, dù sao vừa rồi cũng đã lấy danh tiếng của nàng ra nói chuyện.
Kết quả liền thấy Bạch Kha đột nhiên dịu dàng cười một tiếng, đẹp tựa tiên nữ hạ phàm, hành lễ cảm ơn với họ: “Cảm ơn mấy vị đã giải thích minh oan giúp ta.”
Kiều Hàm và Đặng Lợi Minh lập tức xua tay nói không dám, Thịnh Giác lại không cảm thấy mình làm gì cả, tự nhiên không nhận lễ cảm ơn.
Được đại mỹ nhân cảm ơn cũng khá là hư vinh.
Bạch Kha nói một câu rồi quay về.
Kiều Hàm vừa quay đầu lại đã thấy Tiêu Cửu Từ đang nhìn mình, nói đúng hơn là nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt mình.
“Sư huynh?” Kiều Hàm chớp chớp mắt, cứ cảm thấy ánh mắt của nam chính đại nhân có chút gì đó không đúng.
Tiêu Cửu Từ thu hồi ánh mắt, giọng điệu nhàn nhạt: “Đi thôi.”
Lúc này Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác cũng phải tách ra khỏi họ. Vội vàng chào xong, Kiều Hàm quay đầu lại phát hiện Tiêu Cửu Từ vậy mà đã đi xa rồi.
Bước chân đó có phải nhanh hơn vừa rồi một chút không?
Kiều Hàm lập tức nhanh chân đuổi theo.
Cùng lúc đó, hệ thống nhắc nhở.
[1/3]
Kiều Hàm: Tuyệt vời!!!
[Điểm cảm xúc +8]
Kiều Hàm: ?
Là… tức giận rồi sao? Đúng rồi, vừa rồi còn đang dạy dỗ mình không nên bốc đồng, hùng hổ dọa người, quả nhiên vẫn không vui, chẳng qua vì tính cách tốt nên mới không dạy dỗ quá đáng.
Nam chính huynh đừng đi, ta bị ép, bất đắc dĩ mà, đừng giận ta mà!!!!!