Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 37

Con ma thú không sợ chết mà lao về phía hai người, khiến mọi người kinh hãi kêu lên.

Tiêu Cửu Từ gần như không hề quay đầu, chỉ quét mắt sắc như điện qua. Đợi đến khi con ma thú gần kề trong gang tấc, tay cầm kiếm của y từ từ giơ lên, rồi mạnh mẽ vung xuống, mang theo khí phách ngàn cân. Dòng nước mềm mại nhất từ hư không hiện ra, hóa thành vô số thanh kiếm sắc bén, vạn kiếm cùng phóng, tức khắc tiêu diệt gọn.

Tiếng gào thét cuối cùng còn vang vọng, con ma thú đã ngã gục.

Các tu sĩ đi cùng Tiêu Cửu Từ lúc trước đều sững sờ. Con ma thú kia xem ra cũng không yếu.

Mọi người thỉnh thoảng sẽ gặp gỡ và hành động cùng vị đạo hữu Kim Đan Kỳ này. Tuy biết y quả thực lợi hại, nhưng chưa bao giờ thấy y thể hiện tư thế hung hãn đến vậy.

Uy lực này cũng quá kinh người, thật sự chỉ là một tán tu thủy linh căn sao?

Đúng là trên trời còn có trời cao hơn, trên người còn có người giỏi hơn!

Mà vận may cũng tốt thật. Vừa rồi còn cứu được một đại mỹ nhân, bởi vì Bạch Kha bị va chạm, mạng che mặt vô tình rơi xuống, để lộ ra một dung nhan khuynh thế, làm kinh ngạc mọi người.

Nếu sớm biết như vậy, họ cũng đã liều mình anh hùng cứu mỹ nhân rồi. Có vài người có kiến thức, nhận ra đây là Tiểu Y Tiên, lại càng hối hận vì vừa rồi không nắm bắt cơ hội, ghen tị với người đàn ông có tướng mạo bình thường kia có thể gần gũi mỹ nhân.

Ủa? Khoan đã, hình như thời gian y ôm thiếu niên kia có hơi lâu một cách lúng túng rồi.

Con ma thú không phải đã chết rồi sao? Động tác buông mỹ nhân ra lúc nãy không phải rất gọn gàng dứt khoát sao?

Sao người này đáp xuống đất rồi mà vẫn chưa buông ra… À, buông rồi, chỉ là sắc mặt có vẻ không tốt lắm, hình như có xu hướng sắp cãi nhau.

Ơ!

Mọi người chỉ thấy bầu không khí giương cung bạt kiếm còn chưa kịp bắt đầu, thiếu niên được cứu đột nhiên mềm nhũn ra, như thể đứng không vững sắp ngất đi. Vị đạo hữu kia giật mình đưa tay ra đỡ, vội vàng dìu người đó ngồi xuống, rồi lập tức quay đầu, ánh mắt như đang tìm kiếm điều gì.

Đúng lúc này, mỹ nhân tiến lên.

Ánh mắt Bạch Kha và Tiêu Cửu Từ giao nhau, nàng liền biết y đang tìm mình để cứu người.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Bạch Kha cảm thấy có chút không thể tiêu hóa nổi, đầu óc vẫn còn ong ong, bởi vì nàng liên tiếp nhìn thấy trên mặt Tiêu Cửu Từ những biểu cảm trước đây gần như chưa từng thấy: đa dạng, sinh động, xa lạ đến mức Bạch Kha gần như phải nghi ngờ phán đoán của mình.

Thực ra với tu vi của nàng tự nhiên không nhìn ra được thuật dịch dung của Tiêu Cửu Từ, chỉ là vì công pháp của y tu khác biệt, dễ dàng ghi nhớ khí tức trên người người khác hơn. Cộng thêm sự hiểu biết của nàng về Tiêu Cửu Từ, tự nhiên nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Có thể khiến Tiêu Cửu Từ có thái độ này, chắc chắn là người quen biết. Người đó… hình như họ Kiều.

Tim Bạch Kha khẽ đập, ánh mắt lóe lên, nàng nhanh chóng đi đến bên cạnh hai người.

Trong mắt Tiêu Cửu Từ có vẻ sốt ruột: “Bạch sư muội, phiền muội giúp xem thử.”

Bạch Kha tự nhiên không nhiều lời, lập tức dùng linh lực kiểm tra. Vừa kiểm tra, nàng không nhịn được hỏi: “Cậu ấy là?”

“Sư đệ của ta.” Tiêu Cửu Từ nhíu mày, cúi đầu nhìn người trong lòng, thuận miệng trả lời.

Nghe nói đạo lữ của y cũng đã trở thành đồ đệ của Quỳnh Bích tiên tử, đúng là sư đệ.

Sắc mặt Bạch Kha không đổi, chỉ là trong mắt mất đi vài phần ánh sáng. Nàng quả thực có ý với Tiêu Cửu Từ, nhưng cũng sẽ không vượt qua giới hạn đạo đức. Biết y từ nhỏ đã có hôn ước, cho nên vẫn luôn thầm yêu trộm nhớ.

Về những lời đồn đại về Kiều Hàm, nàng đã từng nghe qua. Vốn tưởng y sẽ từ hôn, lại không ngờ một thời gian sau lại nghe tin Tiêu Cửu Từ thay sư phụ nhận đồ đệ. Có thể thấy y đã chấp nhận Kiều Hàm, vậy thì Bạch Kha tự nhiên cũng sẽ không si tâm vọng tưởng nữa. Chỉ là không ngờ lại gặp được hai người họ ở đây.

Nghĩ lại việc Kiều Hàm lúc trước cứu người xa lạ, rồi lại xông vào Tàng Thành Lâm cứu mình, quả nhiên lời đồn không thể tin được. Ít nhất người mà Tiêu Cửu Từ công nhận chắc chắn sẽ không sai.

Bạch Kha nghĩ đến đây liền nghiêm túc tra xét, lại không khỏi hơi nhíu mày. Nàng cảm nhận được một luồng linh lực hệ mộc tinh khiết đang kháng cự lại mình. Ngước mắt nhìn Kiều Hàm, chỉ thấy mi mắt cậu khẽ run, khiến Bạch Kha sững người.

“Sao rồi?” Giọng Tiêu Cửu Từ có chút không ổn định.

Bạch Kha thấy Tiêu Cửu Từ lo lắng, vội vàng nói: “Cậu ấy không sao, chỉ là bị chấn động… một lát nữa sẽ tỉnh lại.”

Tiêu Cửu Từ nghe được câu trả lời này, dường như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lần đầu tiên nói dối Tiêu Cửu Từ, Bạch Kha cũng rất áp lực. May mà Tiêu Cửu Từ không quá để ý đến vẻ mặt của nàng, nên đã cho qua.

Bạch Kha cũng thật bất đắc dĩ, không hiểu tại sao Kiều Hàm lại giả vờ ngất, nhưng vừa rồi Kiều Hàm có ơn với mình, cũng không thể vạch trần ngay tại trận. Dù sao thì cậu cũng quả thực đã bị chấn động, cần nghỉ ngơi.

Bạch Kha chột dạ, không dám ở lại bên cạnh hai người lâu, liền vội vàng đi xem những người đồng hành khác.

Thịnh Giác đã đưa Đặng Lợi Minh xuống. Đặng Lợi Minh lo lắng hỏi: “Kiều đạo hữu không sao chứ, người đó là…”

Thịnh Giác đáp: “Là sư huynh của huynh ấy.”

“Sư huynh của huynh ấy lợi hại thật! Giống hệt như… giống hệt như người lợi hại nhất mà ta từng biết.” Đặng Lợi Minh kinh ngạc thán phục.

Bạch Kha qua chữa trị cho hai người, sau đó đi xem tình hình của cô nương kia, vẫn còn đang hôn mê sâu.

Đợi họ lấy lại hơi, liền nghe thấy Tiêu Cửu Từ gọi họ. Vừa quay đầu, đã thấy Tiêu Cửu Từ đã cõng Kiều Hàm lên.

“Chào các vị, ta là sư huynh của cậu ấy, họ Giang. Mọi người đều đã bị thương, hay là chúng ta cùng ra ngoài nghỉ ngơi trước đã.” Giọng Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng, nghe rất thân thiện, khiến người ta hảo cảm tăng gấp bội, hoàn toàn là hai phong cách khác với lúc một chiêu tiêu diệt ma thú vừa rồi.

Đặng Lợi Minh cảm thấy giọng nói của người này cũng giống người mà mình quen biết, cảm giác thân thiết tức khắc tăng lên, vui vẻ tự giới thiệu.

Đến lượt Thịnh Giác, Tiêu Cửu Từ cố ý nhìn hắn một cái. Thịnh Giác gật đầu mỉm cười ra hiệu đã hiểu, phối hợp tự giới thiệu một phen, chỉ là có chút tò mò, tại sao Tiêu Cửu Từ lại biết Kiều Hàm không hề tiết lộ thân phận trước mặt người ngoài.

Tiêu Cửu Từ dẫn mọi người đi ra ngoài. Y dường như đã rất quen thuộc với một số tuyến đường ở khu vực này. Rõ ràng mới đến nhiều hơn một ngày, lại có thể dẫn họ an toàn rời đi.

“Bạch sư tỷ, để ta cõng cho.” Đặng Lợi Minh nhìn Bạch Kha bên cạnh đang cõng cô nương kia, không đành lòng nói.

Bạch Kha cười nhẹ: “Ta là tu sĩ, lẽ nào còn sợ không cõng nổi sao? Hơn nữa ta cõng, lỡ như cô ấy có chuyện gì, ta có thể biết ngay lập tức. Huống chi nam nữ khác biệt, đệ cõng không tiện.”

“Bạch sư tỷ, tỷ cũng cẩn thận quá rồi, không phải lúc trước Kiều đạo hữu cũng cõng sao?” Đặng Lợi Minh không hiểu.

Kết quả cậu ta vừa dứt lời, Tiêu Cửu Từ đang đi phía trước dường như theo bản năng muốn quay đầu lại, bước chân cũng hơi khựng lại một chút.

Cảnh này bị Bạch Kha và Thịnh Giác nhìn thấy. Bạch Kha lúng túng, cảm thấy mình đã nói sai, Thịnh Giác ho khan hai tiếng: “Đó là vì lúc ấy tình hình khẩn cấp, mọi người đều không phản ứng kịp.”

“Tình hình khẩn cấp?” Giọng của Tiêu Cửu Từ từ phía trước truyền đến.

“Đúng vậy, bọn ta gặp quỷ, cô nương này cũng là do bọn ta cứu xuống khi đang treo cổ ở đó, kỳ quái lắm.” Đặng Lợi Minh vừa nhắc đến chuyện này, liền không nhịn được mà đuổi theo Tiêu Cửu Từ hai bước, cứ cảm thấy đi theo người trông có vẻ dương khí rất nặng này sẽ an toàn hơn.

“Ở đây hẳn không có u hồn.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Nhưng ta và Kiều đạo hữu đều thấy.” Đặng Lợi Minh nói: “Lúc về, huynh có thể hỏi Kiều đạo hữu.”

Giọng nói vốn bình hòa của Tiêu Cửu Từ đột nhiên trầm xuống: “Đúng là phải hỏi cho rõ.”

Đặng Lợi Minh không khỏi rụt cổ lại, cứ cảm thấy giọng điệu của Tiêu Cửu Từ giống hệt mấy vị trưởng lão trong tông môn đang chuẩn bị dạy dỗ cậu ta.

Đặng Lợi Minh vẫn rất nghĩa khí: “Cái đó… Giang đạo hữu, huynh định dạy dỗ Kiều đạo hữu sao? Sư huynh đệ gặp nhau không phải nên vui mừng ư? Huynh ấy trên đường đến đây thật sự đã làm không ít việc tốt.”

Thịnh Giác cũng thắc mắc: “Kiều đạo hữu hình như đến để tìm huynh.”

Bạch Kha tự nhiên cũng rất nghi hoặc, một người giả vờ ngất, một người nghiêm túc. Rõ ràng một người biết sẽ bị dạy dỗ, một người cũng đang chuẩn bị dạy dỗ.

“Bởi vì nơi này nguy hiểm, không thích hợp để cậu ấy đến. Ta đã nói với cậu ấy, bảo cậu ấy ở lại trong môn, cậu ấy lại không nghe lời.” Giọng Tiêu Cửu Từ ẩn chứa một tia nghiêm khắc, “Không nghe lời, tự ý ra ngoài, gặp nguy hiểm, suýt nữa xảy ra chuyện, không đáng bị dạy dỗ sao?”

Câu cuối cùng, giọng điệu bị đè thấp đến cực điểm.

Bạch Kha hình như thấy người nào đó đang được cõng phía trước căng cứng cả cơ thể lại, mà Tiêu Cửu Từ dường như cũng để ý, bước chân chậm lại một nhịp. Xem ra không phải ảo giác, sắp bại lộ chuyện giả vờ ngất rồi sao? Bất giác có chút buồn cười.

Nhưng đợi một lúc, Tiêu Cửu Từ dường như chỉ cho rằng người phía sau không nằm vững, cánh tay lại nâng người lên một chút, để người đó nằm ổn định hơn.

Bạch Kha sững người, cúi đầu. Một người tỉ mỉ như vậy mà lại… không phát hiện ra, là do quan tâm quá nên rối loạn sao?

“Thực ra… không trách cậu ấy được.” Bạch Kha không khỏi nói giúp cho Kiều Hàm. Dù sao chuyện cũng là do nàng mà ra. Bạch Kha không giấu giếm, kể lại toàn bộ sự việc.

Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác cũng kể lại quá trình gặp gỡ, chứng minh Kiều Hàm vẫn luôn ngoan ngoãn, chỉ là đến tìm người, không hề có ý định trực tiếp vào Tàng Thành Lâm mạo hiểm, tất cả đều là ngoài ý muốn.

Trong lòng Tiêu Cửu Từ có chút bất đắc dĩ. Còn chưa chính thức dạy dỗ, con ma này đã dụ dỗ được không ít người nói giúp.

Mà cảm xúc của Tiêu Cửu Từ cũng dần dần ổn định lại. Y vốn không phải người dễ nổi giận, lần này cũng do bị tình huống đột ngột này k*ch th*ch. Ngay cả y cũng cảm thấy cảm xúc vừa rồi đến… bây giờ nghĩ lại vẫn còn hơi mơ hồ.

Ở phía đông nhất của Tàng Thành Lâm có một nơi ở tạm thời của Hồng Quang Môn. Ngoài người của môn phái mình, họ còn tiếp đãi một số khách mời do chưởng môn mời đến. Ở đây, thân phận của Tiêu Cửu Từ chỉ có chưởng môn biết, những người khác chỉ biết y là một tán tu thủy linh căn Kim Đan Kỳ, rất lợi hại, nên được tiếp đãi như khách quý.

Tiêu Cửu Từ dẫn một đoàn người như vậy đến, Hồng Quang Môn tự nhiên cũng nhanh chóng sắp xếp chỗ ở.

Thân phận của Bạch Kha và Đặng Lợi Minh đã rõ ràng, tự nhiên không cần lo, Thịnh Giác xem như được hưởng ké, Đặng Lợi Minh nhiệt tình mời hắn ở cùng.

Chỉ là đám đệ tử Hồng Quang Môn dường như rất chú ý đến người mà Bạch Kha đang cõng, thậm chí trong khoảnh khắc nhìn rõ mặt của nữ tử, vẻ mặt họ vô cùng kỳ quái, ánh mắt không ngừng đảo qua lại giữa Bạch Kha và nữ tử.

“Có vấn đề gì sao?” Bạch Kha không hiểu.

Những đệ tử đó nào dám nhiều lời, chỉ có thể gật đầu khom lưng, phối hợp sắp xếp, nhưng ánh mắt kỳ quái đó chưa bao giờ dứt.

“Giang đạo hữu, vị này…” Có đệ tử tiến lên hỏi về việc sắp xếp cho Kiều Hàm.

Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Sư đệ của ta, ở cùng phòng với ta.”

Lời vừa dứt, Tiêu Cửu Từ liền cảm thấy người trên lưng động đậy. Tỉnh rồi?

Nhịp tim áp sát sau lưng y có phải đã đập nhanh hơn không? Trong mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên một tia nghi ngờ.

Mà những người khác nghe y nói vậy, tự nhiên không có ý kiến gì.

Đặng Lợi Minh: Sư huynh đệ mà, bình thường thôi.

Bạch Kha và Thịnh Giác: Khụ khụ khụ.

Mọi người tách ra, Tiêu Cửu Từ cõng người về phòng, đặt người lên giường, lặng lẽ nhìn một lúc. Thấy mi mắt cậu căng thẳng, gò má ửng hồng, y mới mở lời: “Tỉnh rồi thì đừng giả vờ ngủ nữa.”

Người trên giường không biết mình đã bại lộ đến mức nào, lông mi run rẩy, căng thẳng và lúng túng mở mắt ra.

Liền thấy bóng dáng cao lớn của Tiêu Cửu Từ đang đứng trước giường, cảm giác áp bức mười phần. Y đang cúi đầu nhìn cậu, trong đôi mắt không nhìn ra cảm xúc gì, khiến người ta bất an. Kiều Hàm rất biết điều, vội vàng ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Sư huynh.”

Sau đó, trước khi Tiêu Cửu Từ kịp mở lời, cậu lập tức ngồi bật dậy xin lỗi: “Ta biết lỗi rồi, ta không nên tự ý đến đây, không nên không nghe lời huynh, huynh đừng giận ta nữa.”

Tiêu Cửu Từ mở miệng, Kiều Hàm liền chờ bị mắng, chỉ cầu nguyện đừng mắng quá nặng. Bị thần tượng của mình dạy dỗ, dù là cậu cũng sẽ rất đau lòng.

Kết quả Tiêu Cửu Từ lại hỏi trước một câu: “Có chỗ nào không thoải mái không?”

Kiều Hàm sững người, tức thì trong lòng ấm áp. Nam chính quan tâm cậu, xem ra mình vẫn còn cứu được! Quả nhiên nam chính đại nhân là người tốt.

“Không có, một chút cũng không.”

“Trong suốt quá trình vào Tàng Thành Lâm, không có cảm giác không thoải mái, hay cảm giác gì khác sao?”

Kiều Hàm: “Dạ?” Tại sao lại hỏi vậy?

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm chỉ có thể cố gắng suy nghĩ rồi nói: “Ngoài việc không cẩn thận giẫm phải trận pháp triệu hồi ma thú, thì chỉ có cảm giác âm u, luồng hắc khí đó khiến người ta không thoải mái, nhưng mọi người hình như đều vậy.”

Tiêu Cửu Từ tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Đúng vậy, những gì Kiều Hàm cảm nhận được hiện tại đều tương tự như mọi người.

Nói cách khác, những trận pháp và pháp thuật đối phó với ma tộc còn sót lại từ ngàn năm trước trong Tàng Thành Lâm sẽ không làm tổn thương đến Kiều Hàm, và luồng ma khí đậm đặc hơn những nơi khác cũng không bị cậu thu hút. Xem ra ma tộc đoạt xá, ngoài linh thức ra, những thứ khác về bản chất hẳn là giống với nhân tộc.

“Sư huynh?” Kiều Hàm không hiểu nhìn Tiêu Cửu Từ nhíu mày, không biết đang nghĩ gì.

Tiêu Cửu Từ hoàn hồn, đối mặt với con ma ngốc vì chấp niệm và lòng riêng, không màng đến bất cứ điều gì mà chạy đến đây, thật sự có một sự tức giận vì quá lo lắng.

“Biết là sai, tại sao còn phạm phải. Nếu không học được cách tự chủ, đệ làm sao mà tu tiên. Lời của sư huynh không nghe, chẳng lẽ sư phụ cũng không trông chừng được đệ sao?”

Kiều Hàm: … Không trốn được việc bị dạy dỗ à?

Kiều Hàm theo bản năng không muốn cơn giận của Tiêu Cửu Từ trút lên người mình, vội vàng nói: “Ta phụng mệnh sư phụ đến đây.”

Dù sao sư phụ cũng đã chạy rồi, cứ đổ tội cho sư phụ cho xong.

Kết quả lời này vừa nói ra, Kiều Hàm liền thấy Tiêu Cửu Từ nhíu mày, ánh mắt như gương nhìn cậu, như thể có thể nhìn thấu mọi sự thật, khiến Kiều Hàm tức khắc hối hận: “Ta sai rồi, không phải sư phụ bảo ta đến, là ta đã thương lượng với sư phụ, sư phụ mới đồng ý.”

Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ hít sâu một hơi. Quả nhiên không nên tin tưởng người không đáng tin cậy như sư phụ. Nhìn vẻ mặt căng thẳng và sợ hãi của Kiều Hàm, y có thể làm gì với con ma này đây? Rõ ràng biết con ma này không nhịn được, muốn bám lấy y nên mới tìm mọi cách đi theo.

“Cũng biết không nên nói dối ta, không phải không thể cứu .” Tiêu Cửu Từ miễn cưỡng tự an ủi mình.

Nhưng Kiều Hàm vừa nghe câu này, nhớ lại lúc nãy nam chính đại nhân còn quan tâm đến sức khỏe của mình, tức thì càng hối hận hơn: “Xin… xin lỗi, lúc nãy ta cũng nói dối.”

“Cái gì?” Tiêu Cửu Từ sững người.

“Thực ra… thực ra ta vốn không hề ngất, ta giả vờ. Chỉ là ta thấy huynh nổi giận, muốn trốn…” Giọng Kiều Hàm càng nói càng nhỏ, lòng cũng càng lúc càng chột dạ.

Cậu cũng hết cách. Lúc đó sắc mặt Tiêu Cửu Từ đen sầm, cũng không nói gì, xung quanh toàn khí áp thấp, nội tâm Kiều Hàm hoảng như cầy sấy. Trong đầu toàn là: Không tuân thủ chỉ thị của nam chính đại nhân, làm nam thần nổi giận! Mình thật đáng chết!

Hơn nữa lúc đó bên hông còn đau rát, sức tay của nam chính lớn như vậy, có thể thấy mức độ không vui của y, Kiều Hàm thật sự sợ chết khiếp. Đầu óc nóng lên, bèn sinh ra tâm lý trốn tránh, nghĩ là cứ tránh đi cho qua chuyện đã.

Kết quả đợi đến khi cậu phản ứng lại thì đã bị nam chính cõng lên rồi, hối hận cũng không kịp.

“Giả vờ ngất? Từ lúc đầu?” Tiêu Cửu Từ kinh ngạc. Bạch Kha cũng phối hợp với cậu?

Kiều Hàm vội vàng nói: “Giữa chừng ta đã biết sai rồi, không nên lừa huynh cõng ta, chỉ là… chỉ là…” Không tìm được thời cơ thích hợp, lại nghe thấy cuộc đối thoại của họ, sau đó lại càng không dám tỉnh lại.

Mình giả vờ ngất, lại liên lụy nam chính chăm sóc. A a a! Mình đúng là tội nhân mà.

Kiều Hàm càng nghĩ càng áy náy: “Ta thật sự không cố ý.”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cứng đờ. Còn nói không cố ý? Đây mà không phải cố ý, thì cái gì mới gọi là cố ý?

Giả vờ ngất, chẳng phải là giả vờ đáng thương để được đồng cảm, cầu xin y thương xót sao?

Lừa y cõng, biết sai rồi cũng không nỡ tỉnh lại, để y cõng cả một quãng đường, chắc là vui lắm nhỉ. Tâm tư nhỏ cũng nhiều thật, hễ bắt được cơ hội gần gũi với y là lại to gan, chết cũng không buông tay phải không.

Ma tộc quả nhiên sinh ra đã tham lam và không giỏi tự chủ, phải dạy dỗ cho tốt.

“Hừ, sai lại càng sai, đệ nói có đáng bị phạt không?” Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói.

Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ tuy là người khoan dung, nhưng lúc cần nghiêm khắc cũng rất nghiêm khắc. Tuy bị thần tượng nam thần phạt rất mất mặt, nhưng cũng đành chấp nhận số phận: “Sư huynh phạt ta cái gì cũng được, đừng đuổi ta đi là được rồi.”

Tim Tiêu Cửu Từ rung động. Y tự nhiên sẽ không nhắc đến chuyện đó. Người đã đến rồi, sao có thể đuổi đi được, y không làm những chuyện giãy giụa vô ích. Chỉ là hơi kinh ngạc, con ma này lại chấp nhất đến vậy, dường như sẵn sàng chịu đựng bất kỳ hình phạt quá đáng nào, chỉ để được ở bên cạnh y.

Yết hầu của Tiêu Cửu Từ không khỏi trượt một cái. Thấy Kiều Hàm nói xong liền buông thõng vai, cúi đầu, vẻ mặt ảm đạm, y vốn định phạt cậu ở trong phòng chép tâm kinh, không chép xong không được ra ngoài, để tránh cậu chạy lung tung.

Trong phòng yên tĩnh trong giây lát. Lòng Kiều Hàm căng thẳng, không lẽ thật sự sẽ bị phạt rất nặng sao, bây giờ khóc lóc cầu xin còn kịp không?

Kết quả liền nghe thấy giọng nói căng thẳng của Tiêu Cửu Từ: “Tay.”

Kiều Hàm sững người, theo bản năng đưa tay ra, giây tiếp theo liền bị nắm lấy cổ tay.

Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên giơ tay kia lên, nốt ruồi giữa các ngón tay lướt qua không trung, rồi nhẹ nhàng rơi xuống, một tiếng “bốp” không lớn không nhỏ vang lên.

“Sau này không được tự ý đến nơi nguy hiểm.”

Lại một tiếng “bốp” nữa.

“Sau này không được nói dối để trốn tránh lỗi lầm.”

Cổ tay được thả ra. Kiều Hàm ngây người nhìn lòng bàn tay không hề thay đổi của mình, thậm chí còn cảm thấy hơi ngứa ngứa, rồi ngẩng đầu nhìn y.

“Nhớ kỹ lỗi lầm, lần sau sửa đổi, biết chưa?” Giọng Tiêu Cửu Từ róc rách như dòng suối tuyết đầu mùa tan chảy, trong trẻo sáng ngời, nhưng không thể che giấu sự ấm áp dịu dàng.

Kiều Hàm nhìn đôi mày kia tựa như ánh nắng tháng ba, tỏa ra hơi ấm thấm vào lòng người, trái tim đột nhiên phồng lên. Trong một khoảnh khắc, hốc mắt cay xè, xúc động đến muốn khóc.

Đây chính là người mà cậu sùng bái!

Tiêu Cửu Từ thấy cậu không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mình, chẳng lẽ là phạt nặng quá, làm tổn thương trái tim của con ma này?

Tiêu Cửu Từ: “Sao vậy?”

Kiều Hàm không cần suy nghĩ mà buột miệng: “Sư huynh, huynh tốt quá! Ta muốn ôm huynh!”

Thần tượng, nam thần, nam chính đại nhân! Xin hãy cho đệ một cái ôm nồng nhiệt đi! Chỉ ôm một cái thôi!!!

Tiêu Cửu Từ sững người, trên mặt dần dần nóng lên.

Con ma này… con ma này thật là được đằng chân lân đằng đầu, phạm lỗi rồi còn muốn ôm, lý do gì cũng có thể nói ra được. Đúng là hễ có cơ hội là lại muốn không kiêng nể làm càn, đừng tưởng khen y một câu là y sẽ không nhìn thấy chút mưu mẹo nhỏ của con ma này giấu sau tình nghĩa sư huynh đệ.

Cũng không nghĩ xem hai người đàn ông không có chuyện gì mà ôm nhau có bình thường không?

Tiêu Cửu Từ đang định nghiêm khắc từ chối, bảo con ma này chú ý chừng mực, kết quả liền thấy Kiều Hàm như thể đột nhiên phản ứng lại, sự nhiệt tình tức khắc tan biến, cười gượng: “Ta đùa thôi, ha ha ha, chỉ là vui quá thôi. Sư huynh yên tâm, ta xin ghi nhớ lời dạy.”

Xấu hổ thật, đây đâu phải buổi gặp mặt fan hâm mộ thời hiện đại, dù là thế giới tu chân thì cũng là thời cổ đại, làm gì có chuyện động tí vì kích động mà ôm nhau. Huống chi nam chính cũng không phải là người có tính cách dính người, ôm nhau với người có tính cách như Lục Truy còn hợp lý hơn.

Đang nghĩ ngợi, trên đầu liền có cảm giác chạm vào.

Kiều Hàm sững người, cảm thấy trên đầu mình bị vỗ nhẹ nhàng.

“Ừm, biết sai mà sửa là tốt rồi.”

Ôm thì không thể, nhưng một cây gậy một củ cà rốt mà, xoa đầu khen thưởng vẫn có thể.

“Được rồi, đệ nghỉ ngơi trước đi, ta đi tìm chưởng môn Hồng Quang Môn nói qua tình hình, lát nữa về sẽ nói với đệ chuyện khác.” Tiêu Cửu Từ vẫn phải xử lý chính sự trước. Vừa rồi trực tiếp dẫn người vào ở, dù sao cũng phải báo cho chưởng môn một tiếng, những thắc mắc khác lát nữa nói sau.

Kết quả Tiêu Cửu Từ đang định đi, lại bị Kiều Hàm gọi lại.

“Ta… ta nghỉ ngơi ở đây, sau này vẫn luôn ở đây, cái giường này có phải… hơi nhỏ không?” Kiều Hàm lắp bắp.

Tiêu Cửu Từ thắc mắc: “Nhỏ?” Đâu có nhỏ.

“Hai người ngủ vẫn hơi…”

Kiều Hàm không dám nhìn Tiêu Cửu Từ nữa. Trời ạ, cậu có tài có đức gìmà lại có thể chung giường với nam chính đại nhân, chuyện này sẽ lấy mạng cậu mất.

Cậu biết nam chính với tư cách là sư huynh của cậu, nói với người khác là họ ở chung là hợp tình hợp lý, dù sao ở nhà người ta cũng không nên kén chọn. Nhưng trái tim nhỏ bé của cậu thật sự không chịu nổi!

Fan phải giữ khoảng cách với thần tượng! Cậu thấy mặt đất rất hợp với mình, là nơi thuộc về mình.

Nếu không nằm chung giường với nam chính, cậu cứ cảm thấy mình đang làm ô uế thứ gì đó.

Đang suy nghĩ miên man, liền nghe một tiếng “két”.

Kiều Hàm ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào Tiêu Cửu Từ đã đi đến bên cạnh tấm bình phong ở phía xa, trong tay thi triển pháp thuật, tấm bình phong xoay chuyển, để lộ ra tình hình bên ngoài.

Lúc này Kiều Hàm mới nhìn rõ, hóa ra căn phòng này không chỉ lớn đến vậy, mà là có hai tấm bình phong ngăn ra làm ba không gian. Ở giữa đối diện với cửa lớn là phòng khách, hai bên trái phải đều có giường, vốn dĩ là phòng đôi.

Vậy nên… là bạn cùng phòng!

Biểu cảm trên mặt Kiều Hàm thay đổi liên tục, khiến đuôi mày của Tiêu Cửu Từ run rẩy.

Chẳng trách lúc nằm trên lưng y, nhịp tim đột nhiên đập nhanh, là vì nghe nói ở chung một phòng, tưởng rằng y sẽ ngủ chung với cậu nên kích động lắm phải không.

Vừa rồi còn giả vờ không thích hợp, thực ra trong đầu không biết đã si tâm vọng tưởng đến đâu rồi.

Sao y có thể cho phép chuyện này xảy ra, rõ ràng biết chút tâm tư đó của con ma này, sao y có thể không tránh hiềm nghi!

Khoan đã, ở chung một phòng có phải cũng không ổn lắm không, nhìn biểu cảm bây giờ của Kiều Hàm, cười ngây ngô.

Nhưng sự đã đến nước này, cũng không thể đuổi người ra ngoài. Không đặt trước mắt cũng không yên tâm. Thôi vậy, một phòng thì một phòng, che bình phong cho kỹ vào.

Tiêu Cửu Từ lập tức thi pháp, tấm bình phong lại xoay trở lại, che khuất cảnh tượng đối diện không một kẽ hở. Y căng mặt nói: “Nghỉ ngơi đi.”

Nói xong liền nhanh chân bước ra ngoài.

Mà Kiều Hàm một mình nghỉ ngơi trong phòng một lúc, liền nghe thấy tiếng gõ cửa. Hỏi ra mới biết là Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác đến, cậu vội vàng gọi họ vào.

Đặng Lợi Minh vừa vào đã quan tâm: “Kiều đạo hữu, huynh không sao chứ.”

Kiều Hàm vội nói: “Không sao, bản thân ta là y tu, có thể có chuyện gì chứ, ngược lại các huynh thế nào rồi?”

“Bạch đạo hữu đều chữa cho bọn ta rồi.” Thịnh Giác cười nói: “Bọn ta ngược lại có chút lo cho huynh.”

“Hả?”

“Lo huynh bị dạy dỗ đó!” Đặng Lợi Minh vội nói: “Thế nào? Bị dạy dỗ chưa? Bị phạt chưa?”

Kiều Hàm cười lên: “Bị dạy dỗ rồi, cũng bị phạt rồi.”

Đặng Lợi Minh chớp chớp mắt: “Sao lại còn vui vẻ?”

Kiều Hàm đắc ý: “Bị dạy dỗ, bị phạt mới chứng tỏ là người một nhà. Chỉ có quan hệ thân thiết, người ta mới chịu tốn công tốn sức, nếu không ai lại làm chuyện vất vả không được lòng người này chứ. Đây mới là sư huynh đệ thật sự quan hệ tốt.”

Kiều Hàm thật sự nghĩ như vậy. Nếu mình trong lòng Tiêu Cửu Từ là người không quan trọng, vậy thì chắc chắn y sẽ không quản nhiều. Có thể thấy Tiêu Cửu Từ thật sự xem cậu là sư đệ ruột, mới quản cậu, vậy thì bị quản cũng là chuyện đáng vui mừng.

“Huynh… huynh có suy nghĩ gì vậy, bị dạy dỗ bị phạt sao có thể là chuyện tốt được?” Đặng Lợi Minh ngớ người.

“Vậy phải xem là thiện ý hay ác ý, nguyên nhân là gì. Ta vốn đã làm sai, nếu huynh ấy không nói gì cả, sau này ta tiếp tục phạm sai lầm, đợi đến khi không thể cứu vãn được nữa, thì đã muộn.” Kiều Hàm cười nói.

Cậu… lần đầu tiên gặp được sự dạy dỗ và trừng phạt có thiện ý. Tuy quá trình có chút lo lắng bị thần tượng ghét mà theo bản năng sợ hãi, nhưng kết quả mà nói, cậu chỉ cảm thấy hạnh phúc ấm áp, thậm chí có một chút cảm giác thuộc về.

Chỉ hận không được nam chính đại nhân dạy dỗ và trừng phạt nhiều hơn.

Đặng Lợi Minh tuy lúc đầu không hiểu, nhưng dần dần dường như cũng ngộ ra điều gì: “Hình như có lý, trưởng bối nhà ta cũng thường nói với ta như vậy, cũng là quan tâm ta.”

Thịnh Giác nghe đến đây không nhịn được mà bật cười, tò mò hỏi: “Huynh ấy phạt huynh thế nào?”

Nói đến đây, Kiều Hàm càng đắc ý hơn, giơ lòng bàn tay lên khoe khoang: “Phạm hai lỗi, bị đánh hai cái vào lòng bàn tay, không đau chút nào hết!”

“Uầy! Tốt vậy sao, nếu là ta chắc chắn sẽ bị phạt quỳ. Ủa? Hình như lúc nhỏ ta cũng từng bị đánh vào lòng bàn tay, quả nhiên chỉ có trưởng bối quan tâm chúng ta mới làm vậy.” Đặng Lợi Minh nói rồi cũng cười lên.

Kiều Hàm ra sức gật đầu tỏ vẻ đồng tình!

Thịnh Giác: … Có thể giống nhau sao? Chắc chắn không phải chút tình thú giữa đạo lữ à? Trước đó hắn còn thật sự tưởng Tiêu Cửu Từ sẽ phạt Kiều Hàm, không ngờ lại là như vậy…

Thịnh Giác không nhịn được mà day day trán, nghe hai người nói chuyện, bàn bạc lát nữa sẽ đi xem cô nương nhặt được ở Tàng Thành Lâm kia.

Nhưng Kiều Hàm muốn đợi Tiêu Cửu Từ về rồi mới đi, cho nên Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh định đi xem trước.

Hai người vừa rời đi không lâu, Tiêu Cửu Từ đã đến. Thấy cửa lớn đang mở, y liền hỏi: “Ai đến vậy?”

Kiều Hàm đáp: “Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh đến thăm ta. Huynh đã gặp Tất chưởng môn rồi à?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Đã nói với ông ấy qua tình hình của đệ.”

Lúc này họ mới trao đổi thông tin về việc che giấu thân phận.

Sự cẩn thận của Kiều Hàm khi ra ngoài, Tiêu Cửu Từ rất tán thành. Nếu không phải tình cờ gặp được Thịnh Giác cũng đến khai hoang, căn bản sẽ không có ai biết cậu là ai.

Bởi vì hai người đã công khai thân phận sư huynh đệ với bên ngoài, Tiêu Cửu Từ che giấu thân phận, vậy thì Kiều Hàm tự nhiên cũng sẽ tiếp tục che giấu theo.

Chỉ là những chuyện này đều đã được làm rõ với Tất chưởng môn.

Về việc Tiêu Cửu Từ tại sao lại che giấu thân phận mà đến đây, Kiều Hàm rất tò mò, vì trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ đã đến một cách công khai.

“Không có gì, chỉ cảm thấy như vậy tiện hơn thôi.” Thực ra là vì Tiêu Cửu Từ muốn tốc chiến tốc thắng. Thân phận của y ở bên ngoài thỉnh thoảng sẽ gặp phải những kẻ đến thách đấu và thỉnh giáo, còn có những kẻ lân la làm quen, vô cùng lãng phí thời gian. Trước đây thì không sao, nhưng bây giờ trong nhà có một con ma không yên ổn như vậy, tự nhiên phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, nhanh chóng trở về.

“Như vậy cũng tốt, người khác sẽ không nhìn thấy mặt huynh nữa, sẽ bớt được rất nhiều phiền phức.” Kiều Hàm đột nhiên híp mắt cười gian.

Tiêu Cửu Từ buồn cười nói: “Mặt của ta thì sao?”

Kiều Hàm không hề nể nang: “Quá đẹp trai, sợ có người nhìn thêm hai cái là thích huynh mất.” Ví dụ như một nữ nhân nào đó có tính tình rất không tốt.

Tiêu Cửu Từ khó nói nên lời nhìn Kiều Hàm. Đây chính là… d*c v*ng chiếm hữu trắng trợn của ma tộc sao? Không cho người khác xem, chỉ cho mình cậu xem thôi à?

“Khụ khụ, đừng nói bậy.” Tiêu Cửu Từ theo bản năng nói.

Kiều Hàm liếc Tiêu Cửu Từ một cái, cảm thấy nam chính đại nhân ở phương diện này cứ như Đường Tăng, không biết nguy hiểm của động Bàn Tơ phía trước.

“Bây giờ, Thịnh Giác vì ta nên chắc chắn đã biết thân phận của huynh, Tất chưởng môn biết, còn ai nữa, sao ta cứ cảm thấy Bạch Kha cũng biết nhỉ?” Kiều Hàm thắc mắc.

“Cô ấy quả thực đã biết, y tu ở phương diện này khá nhạy bén, cộng thêm cô ấy vốn đã Kim Đan Kỳ, cho nên nhìn ra cũng không có gì lạ.” Tiêu Cửu Từ nói đến đây, đột nhiên tò mò: “Ngược lại đệ lại có thể nhận ra ta ngay lập tức, tu vi của đệ còn chưa đủ.”

Kiều Hàm lập tức ưỡn ngực: “Đó là đương nhiên, bất kể huynh biến thành dạng gì, đệ cũng có thể nhận ra ngay lập tức.” Đừng xem thường con mắt của fan hâm mộ chứ!

Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái.

Đối với những biểu đạt không màng đến sự dè dặt, khiến người ta không thoải mái của con ma này, y tỏ vẻ đã sắp tê liệt rồi.

“Có điều, sao huynh đoán được ta không nói rõ thân phận với họ?” Kiều Hàm đột nhiên tò mò. “Vừa rồi vậy mà không hề lộ ra sơ hở nào.”

Tiêu Cửu Từ đáp: “Bởi vì lúc đó Bạch Kha bảo ta cứu đồng bạn của cô ấy. Co ấy nhận ra ta, nhưng lại không biết quan hệ của chúng ta. Sau đó lúc đệ giả vờ hôn mê chắc cũng nghe thấy rồi, cô ấy hỏi ta đệ là ai, chỉ có thể là đệ chưa từng nói rõ thân phận.”

Kiều Hàm nghe đến hai chữ “hôn mê”, lúng túng cười.

Có điều, nhắc đến Bạch Kha, Tiêu Cửu Từ lại nhớ ra một chuyện.

Kiều Hàm và Bạch Kha không hề quen biết, cho dù biết thân phận, sao lại mạo hiểm cứu giúp. Y cũng coi như hiểu con ma này, không phải là loại người tốt gặp ai cũng cứu, vẫn có chút suy tính riêng của mình, tất cả đều lấy tự bảo vệ mình làm đầu, trừ… trừ ngoại lệ là y.

Tình huống mà Bạch Kha gặp phải, theo tính cách của Kiều Hàm hẳn sẽ không ra tay, nhiều nhất là tìm người giúp đỡ.

Cho nên Tiêu Cửu Từ hỏi thẳng: “Lúc đó tại sao đệ lại mạo hiểm cứu cô ấy?”

Kiều Hàm đáp: “Cô ấy không phải là bạn của huynh sao?”

Tiêu Cửu Từ sững người: “… Đúng là bạn, là vì ta?”

Kiều Hàm gật đầu: “Huống chi một y tu thuần túy, bị ném vào Tàng Thành Lâm, còn không biết có bị thương không, sao có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ!”

Tiêu Cửu Từ nghĩ ngợi rồi nói: “Ta rất cảm ơn đệ đã nghĩ đến bạn bè của ta, nhưng ta vẫn hy vọng mọi việc đều diễn ra trong tình huống đệ có thể đảm bảo an toàn cho chính mình. Đệ hoàn toàn không biết gì về Tàng Thành Lâm, hấp tấp chạy vào, chẳng bằng đi cầu cứu những người có thể cầu cứu. Dù sao cô ấy cũng là Tiểu Y Tiên, mọi người sẽ không để mặc đâu.”

“Thực ra… cũng không sao lắm.” Kiều Hàm nói, “Ta thấy rất nhiều Luyện Khí Kỳ cũng dám vào, thực ra vòng ngoài Tàng Thành Lâm cũng không quá nguy hiểm. Đi cùng nhau…”

Tiêu Cửu Từ nhíu mày: “Đệ không phải còn muốn vào nữa chứ. Ta bảo đệ ở lại, đâu có cho phép đệ ra vào Tàng Thành Lâm. Đệ cứ ở yên đây, ta đã nói với Tất chưởng môn là cứ để đệ tự do học hỏi. Môn phái của họ vốn cũng chủ yếu là tu sĩ hệ mộc, rất hợp với đệ, đệ cứ coi như là đến đây để giao lưu tu luyện.”

Kiều Hàm lập tức nói: “Ta cũng đã vào rồi, sau này đi cùng huynh không được sao?”

“Không được.” Tiêu Cửu Từ từ chối, ai biết được càng vào sâu bên trong có trận pháp nào có thể gây hại đến Kiều Hàm hay không.

Kiều Hàm uất ức: “Vậy chẳng phải ta đến đây công cốc sao?”

Tiêu Cửu Từ suy nghĩ một lúc, lặng lẽ thở dài một hơi: “Mỗi tối ta đều sẽ trở về.”

Kiều Hàm sững người, tức khắc phản ứng lại: “Ồ đúng rồi, ta nghe nói ban đêm không khai hoang. Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.” Chỉ cần mỗi ngày đều có thể gặp được Tiêu Cửu Từ, là có thể nắm bắt được diễn biến tình tiết tiếp theo, đến lúc mấu chốt mới có thể ra tay. Còn việc khai hoang ban ngày giai đoạn đầu, cũng không quan trọng.

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm vừa nghe y nói buổi tối sẽ về gặp cậu là lập tức an phận, trong lòng thật sự bất đắc dĩ. Quả nhiên một ngày không gặp cũng không được sao?

Sao cứ cảm thấy sau khi bị k*ch th*ch một chút, tính bám người của con ma này càng ngày càng nghiêm trọng vậy.

Tiêu Cửu Từ sợ cậu lại đòi hỏi thêm, vội vàng mệt tâm chuyển chủ đề, nói về những trải nghiệm của họ trong Tàng Thành Lâm.

“Đặng Lợi Minh không nói sai, ta quả thực đã thấy, nhưng bây giờ lại có chút không chắc chắn nữa.” Kiều Hàm lòng còn sợ hãi nói.

Tiêu Cửu Từ nói: “Trước đây nơi này bị phong tỏa, không thể có người chết ở bên trong. Gần đây vừa mới mở cửa, đến hiện tại vẫn chưa có ghi nhận tử vong. Nếu có cũng là của ngàn năm trước, nhưng không hợp lý, cho dù có bị trận pháp cản trở, ngàn năm cũng nên tan đi chỉ còn lại một luồng âm khí thôi.”

“Vậy có lẽ… thật sự nhìn nhầm rồi.” Kiều Hàm thật sự không chắc chắn, còn có tiếng cười quỷ dị từng vang lên bên tai, có lẽ cũng là do quá căng thẳng mà sinh ra ảo giác.

Dù sao trong nguyên tác, nam chính ở bên trong cũng không gặp phải con quỷ thành hình nào. Sau khi tình tiết ở đây kết thúc, Tiêu Cửu Từ đã tìm hòa thượng của Chung Nam Trai đến đây siêu độ âm khí, hy vọng cho những vong linh đã chết trong trận chiến ngàn năm trước một sự an ủi về mặt tâm lý.

Chỉ là sự sắp xếp này hình như khiến Hồng Quang Môn không vui lắm. Dù sao cũng đã là địa bàn của họ, hành động này của Tiêu Cửu Từ tuy vô hại, nhưng lại là hành vi riêng tư không được phép. Về điểm này Kiều Hàm cũng thấy kỳ lạ, vì Tiêu Cửu Từ về mặt quy củ chưa bao giờ để người khác bắt lỗi.

Nhưng nguyên tác không hề nhắc đến nguyên nhân, chỉ lướt qua, mục đích chính là để giới thiệu người huynh đệ tốt thứ hai của Tiêu Cửu Từ, một vị hòa thượng.

Chuyện không quan trọng, Kiều Hàm không quan tâm, trực tiếp nói đến một trong những điểm chính: Đặng Lợi Minh.

“Cậu ta trốn ra ngoài, sư huynh có cách nào liên lạc với Khốn Thần Môn không? Bảo họ mau phái người đến bắt cậu ta về. Tuổi còn nhỏ, lại mới Luyện Khí Kỳ, góp vui cái gì chứ!”

Tiêu Cửu Từ nhìn con ma nào đó cũng trốn ra ngoài, còn vừa mới thiết lập quan hệ bạn tốt với người ta.

Con ma bỏ đá xuống giếng, đâm sau lưng?

Có điều, Khốn Thần Môn và Thanh Vân Tông quả thực quan hệ không tệ, đúng là cần phải báo một tiếng, chỉ là…

“Ta đoán được cậu ta lén trốn đi, đã nói với Tất chưởng môn rồi. Họ và Khốn Thần Môn có duyên cớ, xem như nửa trưởng bối, Tất chưởng môn nói sẽ liên lạc. Chỉ là chưa chắc sẽ đón về.”

“Sao lại nói vậy?” Kiều Hàm lập tức hỏi.

“Đã là nơi của nửa trưởng bối, không phải nơi xa lạ gì, lại còn được thấy trận pháp của ngàn năm trước, Khốn Thần Môn không có lý do gì nhất định phải bắt cậu ta về.”

Kiều Hàm không ngờ đến điều này, tức thì cạn lời. Không bắt về sẽ liên lụy người khác đó, chẳng lẽ trong nguyên tác Khốn Thần Môn cũng nghĩ như vậy, cho nên mới để Đặng Lợi Minh ở lại đây, vậy mà sau đó còn dám trách nam chính!

Tức, tức quá đi!

Nhưng nếu thật sự không đưa đi, vậy thì cậu chỉ có thể đích thân trông chừng thôi.

Sau đó, Tiêu Cửu Từ định cùng Kiều Hàm đi xem cô nương được cứu về kia. Tự dưng lại treo cổ trong Tàng Thành Lâm, đúng là có chút khó hiểu.

Hai người ra khỏi tiểu viện của mình, đi ra ngoài. Nơi đóng quân tạm thời của Hồng Quang Môn này cũng khá là hoành tráng.

Cô nương kia được Bạch Kha đưa đi, chắc là ở chung một viện với Bạch Kha. Hai nơi cũng không xa nhau, rất nhanh đã đến.

Vừa tới đình viện, liền nghe thấy một tiếng kêu kinh ngạc.

Là của một nam tử, như thể nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.

Hai người lập tức xông tới, lại phát hiện ở đây có khá nhiều người, hơn nữa bên trong cũng không xảy ra chuyện gì.

Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh đứng một bên xem kịch vui. Một đôi cha con khác đứng ở phía xa. Bạch Kha ngồi bên giường canh chừng cô nương. Nam tử vừa kêu lên chính là người đứng bên cạnh Bạch Kha, dường như nhìn thấy người trên giường mới kêu lên.

Tiêu Cửu Từ dẫn Kiều Hàm đi vào, đến trước mặt đôi cha con trung niên, hành lễ: “Tất chưởng môn.”

Kiều Hàm cũng lập tức theo sau hành lễ, lúc này mới quan sát kỹ gã tên Tất Hoằng này.

Nhìn nụ cười trên mặt ông ta, chính là loại có chút tâm cơ, ví dụ như đã gài bẫy sư phụ cậu, tương lai cũng sẽ gài bẫy nam chính. Nhưng cũng không phải là kẻ đại gian đại ác, bởi vì trong nụ cười đó đều là nỗi chua xót không thể che giấu. Để có thể thành lập môn phái, cho những người bên dưới một tương lai tốt đẹp, ông ta đã lo lắng đến bạc cả đầu.

Đối với những chuyện gài bẫy, ông ta cũng cố gắng hết sức bù đắp. Nhưng vì sự cố ngoài ý muốn, ông ta cũng không ngờ mưu mẹo nhỏ của mình lại gây ra vấn đề lớn như vậy cho Tiêu Cửu Từ về sau, sau đó vô cùng áy náy, xem như là một nhân vật bình thường vất vả lao tâm khổ tứ.

Mà lúc này, ánh mắt ông ta nhìn Kiều Hàm lại có chút không đúng, dường như rất lúng túng không tự nhiên.

Kiều Hàm suýt nữa thì nhếch mép cười. Cậu hiểu sự không tự nhiên của chưởng môn, xin lỗi nhé, chính là kẻ phá đám như vậy đó.

Vừa nghĩ, cậu vừa nhìn sang thiếu nữ bên cạnh Tất chưởng môn.

Thiếu nữ kia căn bản không thèm nhìn Tiêu Cửu Từ đang dịch dung, mà cứ nhìn chằm chằm vào bên giường.

Trong nguyên tác, đại đệ tử Thanh Vân Tông lấp lánh ánh vàng đến giúp đỡ, Tất chưởng môn tự nhiên cũng nảy sinh vài tâm tư nhỏ. Không cần ông ta nói, con gái của ông ta vừa thấy nam chính như vậy tự nhiên sẽ rung rinh, cả gan quyến rũ. Chỉ tiếc trước đó đã có một Bạch Kha, sau lại có một Đoạn Uẩn càng mạnh mẽ hơn, mấy câu đã trực tiếp khiến người ta phải rời sân, lướt qua một cái là biến mất, không đáng để đưa vào trận đào hoa này.

Mà bây giờ, thân phận công khai của cậu đặt trước mặt Tất chưởng môn, tự nhiên ông ta cũng ngại thực hiện những dự định đó, mà Tiêu Cửu Từ che giấu dung mạo cũng không thể thu hút sự chú ý của thiếu nữ.

Đóa hoa đào thối này chưa nở đã tàn.

“Tất công tử đây là…” Tiêu Cửu Từ lên tiếng hỏi Tất chưởng môn.

Tất chưởng môn ho khan hai tiếng, mặt đầy vẻ u buồn và không vui, có điều không phải nhắm vào Tiêu Cửu Từ, mà là nhắm vào mấy người bên giường.

Kết quả con gái bên cạnh ông ta lại lên tiếng: “Đúng là không biết xấu hổ, bám riết không tha, vậy mà dám đến Tàng Thành Lâm tìm sống tìm chết, định giở trò gì đây! Nếu để người khác biết, họ sẽ nghĩ thế nào về Hồng Quang Môn chúng ta, thật là đáng ghét.”

Thiếu nữ này vừa mở miệng đã ra mùi phản diện già đời.

Có điều thông tin cung cấp lại khiến người ta kinh ngạc. Vậy cô nương kia thực chất là cựu hôn thê của con trai cả Tất chưởng môn, Tất Tự Lâm?

Khoan đã, nguyên tác đâu có nhắc đến, không phải Tất Tự Lâm đơn phương Bạch Kha sao?

Bởi vì tổ tiên của Bạch Kha và nhà họ Tất có quan hệ họ hàng, cho nên xem như là họ hàng xa ba ngàn dặm. Lần này cũng do được người thân nhờ vả, qua đây giúp đỡ, thuận tiện dạy dỗ các y tu hệ mộc ở đây.

Sau đó Tất Tự Lâm liền theo đuổi Bạch Kha một cách mãnh liệt.

Nhưng Bạch Kha từ đầu đến cuối chỉ nhìn Tiêu Cửu Từ, Tất Tự Lâm tự nhiên bất lực.

Vốn tưởng chỉ là một chàng trai si tình, lại không ngờ còn có một vị hôn thê tìm chết. Nói cách khác, nếu không cứu cô nương này, vậy thì Tất Tự Lâm đã theo đuổi Bạch Kha một cách mãnh liệt ngay khi xương cốt của cựu hôn thê còn chưa lạnh.

Tuy không biết nguyên do nên không tiện phán xét, nhưng cô nương kia mặc giá y tự sát trong Tàng Thành Lâm, thật sự… khó nói nên lời.

Mà Bạch Kha hiển nhiên đã đoán ra điều gì đó, dù sao trước đó vẻ mặt của các đệ tử khác cũng rất kỳ lạ, nàng nói thẳng: “Tất sư đệ, ta nhớ các ngươi hình như có hôn ước với Lương gia cô nương. Lúc nãy ta kiểm tra, đã thấy ngọc bài của cô ấy, trên đó có khắc chữ ‘Quân’, vậy cô ấy là vị hôn thê của ngươi, Lương Viên Quân?”

“Không phải… cô ấy đúng là Lương Viên Quân, nhưng chúng ta đã giải trừ hôn ước rồi. Ta cũng không biết tại sao cô ấy lại làm vậy. Ta đã nói rất rõ với cô ấy, ta không yêu cô ấy, miễn cưỡng sẽ không có hạnh phúc. Ta tưởng cô ấy đã nghe lọt tai, nhưng không ngờ cô ấy lại… chấp mê bất ngộ như vậy.”

“Thằng khốn, con giải trừ hôn ước, sao ta lại không biết! Con lén lút làm chuyện này sau lưng ta?!” Tất chưởng môn cuối cùng cũng nổi giận.

“Cha, cha đừng xen vào, đây là chuyện chung thân đại sự của con, con tự nhiên có quyền quyết định.”

Bạch Kha khẽ nhíu mày: “Tất bá phụ, ta nghe nói Lương gia gặp nạn, chỉ còn lại một cô con gái.”

Sắc mặt Tất chưởng môn đỏ bừng.

“Không, không liên quan đến chuyện đó, ta không yêu cô ấy, lẽ nào cứ phải cưới cô ấy sao? Bạch Kha, muội biết mà, ta thích muội, sao ta có thể cưới người khác được!”

Kiều Hàm: Mẹ kiếp! Hơi buồn nôn.

Bạch Kha bị nói như vậy, sắc mặt tức thì trở nên khó coi. Những lời vốn định thay cô nương kia chất vấn, một câu cũng không nói ra được.

Mà đúng lúc này, người trên giường khẽ động, rồi như thể giật mình tỉnh giấc, đột ngột ngồi dậy, làm mọi người kinh ngạc.

Lương Viên Quân cũng ngơ ngác nhìn mọi người, đảo mắt một vòng, vẻ mặt có chút vi diệu.

Kết quả Tất Tự Lâm lại ra tay trước, tiến lên kéo lấy cánh tay Lương Viên Quân: “Lương Viên Quân, ta đã nói rất rõ với ngươi rồi, ta sẽ không cưới ngươi. Tín vật đã đổi lại, ta không còn là vị hôn phu của ngươi nữa. Tại sao ngươi lại hãm hại ta vào chỗ bất nghĩa như vậy, ngươi tưởng làm vậy là có thể ép ta cưới ngươi sao? Không thể nào! Ta sẽ không thỏa hiệp. Ta đã có người yêu khác, ngươi…”

Sắc mặt Bạch Kha càng khó coi hơn.

Kiều Hàm cũng không nhìn nổi nữa, cảm thấy ứng cử viên chị dâu tương lai của mình bị một tên ngốc bám lấy, vội vàng định tiến lên nói chuyện.

Kết quả cô nương tên Lương Viên Quân kia đột nhiên hành động, rút tay ra, còn tiện tay tát cho Tất Tự Lâm một cái thật mạnh: “Thần kinh à, ai cần ngươi cưới, ngươi là ai! Vị hôn phu? Của ta? Ngươi mơ đẹp quá, bà cô đây đã có phu quân rồi.”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều ngớ người.

Bạch Kha kinh ngạc nhìn Lương Viên Quân: “Cô nương, lẽ nào ngươi… mất trí nhớ rồi sao? Ngươi không nhớ…”

Tất Tự Lâm bị tát đến ngớ người một lúc, rồi thẹn quá hóa giận: “Lương Viên Quân, ngươi diễn kịch gì vậy. Ta vốn tưởng ngươi là một cô nương dịu dàng, không ngờ lại giỏi gây chuyện như vậy. Phu quân gì, ai là phu quân của ngươi, không phải ngươi định nói là ta chứ!”

Kết quả Lương Viên Quân cười khẩy một tiếng, ánh mắt quét qua, tức khắc dừng lại ở một hướng.

“Phu quân của ta không phải là hắn sao! Phu quân!”

Mà người nào đó bị nàng ta nhìn chằm chằm đã sững sờ.

Mọi người cũng kinh ngạc, nhìn qua, ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng quay đầu nhìn người nào đó đang bị nhìn chằm chằm.

Kiều Hàm há hốc mồm: “Hả?”

Lương Viên Quân không cho cậu cơ hội phản ứng, đột ngột nhảy xuống giường, xông tới, dang rộng vòng tay: “Phu quân, ta nhớ chàng quá!”

Kiều Hàm trợn mắt líu lưỡi, còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy cổ áo bị ai đó kéo giật ra sau.

Đợi đến khi phản ứng lại, cậu đã bị Tiêu Cửu Từ kéo ra sau lưng.

Bóng dáng cao lớn chắn trước mặt cậu, che chắn kín kẽ nữ tử đang lao tới.

“Ngươi nhận nhầm người rồi, cậu ấy không phải.”

Giọng điệu trầm thấp, vang vọng trong phòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn