Đây là lần đầu tiên, cậu một mình bước chân ra khỏi ‘nhà’, đi khám phá thế giới bên ngoài.
Kiều Hàm cũng không phải gan to bằng trời, chỉ vì có mục tiêu rõ ràng nên mới có thể không sợ hãi, vượt mọi khó khăn để tiến về phía trước.
Cậu ngự kiếm xuống núi, tìm kiếm điểm truyền tống mà sư phụ đã nhắc đến.
Tu chân giới vô cùng rộng lớn, nếu khoảng cách giữa các vùng đất quá xa, người ta thường sẽ không dùng phi hành khí, một phương thức di chuyển quá tốn linh lực.
Dưới sự tổ chức của Tiên Minh, mấy chục điểm truyền tống khác nhau đã được đặt rải rác khắp tu chân giới. Chỉ cần trả một lượng linh thạch nhất định là có thể sử dụng, vừa tiện lợi nhanh chóng, vừa tiết kiệm thời gian và công sức.
Điểm truyền tống gần Thanh Vân Tông nhất nằm ngay bên ngoài một tòa thành trì chủ yếu dành cho tu sĩ sinh sống. Ngoài Thanh Vân Tông, cũng có vài tiên môn khác ở gần đây. Đệ tử của các tiên môn khi ra ngoài làm nhiệm vụ hay đi rèn luyện đều sẽ sử dụng truyền tống trận ở nơi này.
Một ngày trôi qua, Kiều Hàm cuối cùng cũng nhìn thấy từ trên không trung ánh sáng của trận pháp lấp lánh ở một góc tường thành, cùng với một hàng người xếp hàng dài dằng dặc, cậu biết mình đã tìm đúng chỗ.
Cậu đáp kiếm xuống, nhập vào hàng người, vừa từ từ nhích theo dòng người, vừa tò mò quan sát xung quanh.
Phía trước nhất có hai pháp trận, một dùng để truyền tống đi, một dùng để tiếp nhận đến. Bên truyền tống thì người xếp hàng dài, bên tiếp nhận thì người đi lại tự do.
Gần pháp trận có nhân viên của Tiên Minh dựng đài ngồi một bên thu linh thạch, phát hoặc thu lại thẻ bài. Giá cả thống nhất, mỗi chiều đều là mười viên hạ phẩm linh thạch, cũng không quá đắt.
Khi Kiều Hàm đang nhìn ngó xung quanh, cậu phát hiện người đứng trước mình còn kích động nhìn đông ngó tây hơn cả cậu, trông càng giống một đứa trẻ lần đầu ra khỏi nhà.
Nhìn kỹ lại, vóc người nhỏ nhắn non nớt, khoảng mười bốn mười lăm tuổi, hơi mũm mĩm, một đôi mắt láo liên, tràn đầy vẻ tò mò. Đặc biệt là khi hàng người tiến đến gần, có thể nhìn thấy truyền tống trận phía trước, cậu nhóc đó lại càng nhìn đến xuất thần.
Cũng là một tên lần đầu một mình ra ngoài ư?
Trong lúc Kiều Hàm suy nghĩ vẩn vơ, cậu đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực lướt qua bên cạnh.
Ngẩng đầu lên nhìn, đó là một nam tử trẻ tuổi cao lớn, tóc búi cao gọn gàng, mặc giáp tím vàng phối với y phục đệ tử màu nâu. Trông quen mắt, đây không phải là trang phục đệ tử của Vạn Nhận Tông sao? Nhìn những hoa văn trên y phục, e rằng còn là đệ tử nội môn, thậm chí là thân truyền.
Luồng áp lực vừa rồi là vô tình toát ra, nói cách khác, tu vi của người này cao hơn cậu hẳn một bậc, chắc cũng cỡ Kim Đan.
Hắn vừa xuất hiện, người xung quanh không khỏi nhìn về phía hắn, dù sao thân phận địa vị cũng đã bày ra ở đó.
Mà Kiều Hàm không nhận được sự đối đãi tương tự là vì trước khi xuống núi cậu đã thay sang thường phục. Lúc này cậu đang mặc một bộ đạo bào màu xanh ngọc bình thường, không có y phục đệ tử, không có ngọc bài đệ tử, tự nhiên sẽ không có ai phát hiện ra thân phận của cậu.
Giang hồ hiểm ác, cẩn thận là trên hết. Đọc nhiều tiểu thuyết như vậy cũng không phải là vô ích. Nếu không phải dịch dung không có nhiều tác dụng, e rằng cậu đã đổi luôn cả khuôn mặt rồi.
Bởi vì dịch dung thông thường chỉ có hiệu quả với người tu vi thấp hơn mình. Với người tu vi tương đương, tuy không nhìn thấu được nhưng cũng biết bạn đã dịch dung. Hơn nữa, nguyên thân của Kiều Hàm vốn dĩ cũng không mấy khi ra ngoài, nên số người nhận ra cậu chỉ đếm trên đầu ngón tay, Kiều Hàm cũng lười phải phiền phức.
Lúc này, Kiều Hàm nhìn đệ tử Vạn Nhận Tông kia nhíu mày. Dù sao theo mô-típ thông thường, một kẻ xuyên không như cậu hẳn phải có buff gặp gỡ nhân vật quan trọng. Mà người này vừa xuất hiện, cảm giác đã có chút khác biệt, khá giống với một nhân vật trong nguyên tác, hơn nữa trong tình tiết Tàng Thành Lâm sau này, cũng có…
Đang nghĩ ngợi, nam tử trung niên xếp trước Kiều Hàm hai người đột nhiên kêu lên: “Ủa, Thường đạo hữu, sao huynh lại đến đây, cũng muốn đi truyền tống trận sao? Thật là trùng hợp, huynh còn nhớ ta không? Ta là…”
Tiếng của nhân vật nền xa dần, trong đầu Kiều Hàm là một mớ bòng bong. Trùng hợp thật đấy, vậy mà lại gặp ở đây. Cậu còn tưởng gã này đã sớm đến Tàng Thành Lâm để so kè với nam chính đại nhân rồi chứ.
Thường Nguyên, thế hệ trẻ của Vạn Nhận Tông, từng là kẻ về nhì muôn thuở chỉ sau Tần Tu Trọng, cũng là một thiên tài đơn linh căn, bây giờ hẳn là tu vi Kim Đan trung kỳ.
Tính cách chính trực ít nói, cần cù nỗ lực, nghiêm túc cố chấp, chỉ thích cạnh tranh với người mạnh hơn mình. Trước đây ở Vạn Nhận Tông, mục tiêu chủ yếu đặt lên người Tần Tu Trọng. Không phải vì hắn cho rằng Tiêu Cửu Từ không bằng Tần Tu Trọng, mà trong mắt hắn, nếu không thắng nổi người trước mắt, thì đi tìm người khác cũng vô nghĩa. Cho nên sau khi Tần Tu Trọng xảy ra chuyện, mục tiêu liền chuyển sang Tiêu Cửu Từ.
Lần này không biết nghe ngóng được ở đâu rằng Tiêu Cửu Từ sẽ đến Tàng Thành Lâm giúp Hồng Quang Môn khai hoang, có cơ hội so tài, Thường Nguyên tự nhiên sẽ xông tới.
Bản thân hắn không phải là phản diện, cũng không phải là người sẽ chủ động hãm hại Tiêu Cửu Từ. Nhưng Tiêu Cửu Từ về sau cũng vì cái chết của hắn mà bị liên lụy. Hơn nữa, bản thân hắn chính là con dao do tông môn đối đầu nhất với Tiêu Cửu Từ đưa ra, về sau còn mù quáng tuân lệnh truy sát Tiêu Cửu Từ, khiến nam chính đại nhân chịu không ít khổ sở, cho nên Kiều Hàm rất không ưa hắn.
Tuy rất bực mình vì gặp phải gã này, nhưng Kiều Hàm lại không định ngăn cản hắn đến Tàng Thành Lâm, phải nói là mong hắn đi thì đúng hơn.
Trong bụng Kiều Hàm đang cuộn trào những ý đồ xấu xa, đang nghĩ xem tương lai nên làm thế nào cho tốt nhất, thì thấy nam tử đang nịnh bợ Thường Nguyên kia lùi lại mấy bước, chen thẳng vào thiếu niên đứng trước Kiều Hàm, khiến thiếu niên cũng bị ép lùi lại va vào người cậu.
“A, xin lỗi.” Thiếu niên lúng túng xin lỗi.
Kiều Hàm lại không nhìn cậu ta, mà nhíu mày nhìn nam tử trung niên kia. Chỉ thấy gã ta quay sang Thường Nguyên cười nịnh nọt: “Thường đạo hữu cần gì phải xếp hàng từ đầu chứ, hàng dài thế này chắc phải đợi mấy canh giờ nữa, vị trí của ta nhường cho huynh đứng, sắp đến lượt rồi.”
Thường Nguyên mặt không biểu cảm. Thấy đối phương chủ động tích cực, dường như đã quen với chuyện này. Hắn chạy đến đây cũng đang muốn xem còn phải đợi bao lâu, hắn đang vội đến một nơi, tự nhiên cũng không muốn lãng phí thời gian. Thấy đối phương sẵn lòng tạo điều kiện, hắn liền chấp nhận.
Hành động này tự nhiên khiến những người phía sau có chút khó chịu, ai cũng đã xếp hàng khá lâu, nhưng cũng không tiện nói gì. Có vài người tính tình nóng nảy muốn mắng kẻ vừa đến, nhưng thấy người đó là của Vạn Nhận Tông thì lại không dám mở miệng.
Những người ở cuối hàng dài không biết chuyện gì xảy ra phía trước, cũng không biết mình bị chiếm chỗ, nên cũng không có chuyện gì xảy ra.
Thiếu niên đứng trước mặt cậu đứng vững lại, có chút bực mình lầm bầm: “Làm vậy cũng được sao? Như vậy không đúng mà.”
“Đương nhiên là không đúng!”
Vốn dĩ thiếu niên chỉ lẩm bẩm, không dám nói lớn, kết quả đột nhiên nghe thấy một giọng nói không lớn không nhỏ, đủ để tất cả mọi người xung quanh nghe thấy, hoàn toàn không phải là tiếng thì thầm phản đối.
Thiếu niên kinh ngạc trợn tròn mắt quay lại, lúc này mới để ý đến người đứng sau mình.
Từ góc nhìn ngước lên có thể thấy một khuôn mặt với đường nét xinh đẹp, làn da trắng lạnh, đôi mắt mày sinh động. Vẻ mặt có sự lười nhác vừa mới tan đi, được thay thế bằng sự lạnh lùng kiêu ngạo, trông cao quý khó gần. Nhưng vóc người thanh mảnh, dung mạo còn chưa hết vẻ non nớt, trông không lớn hơn mình là bao.
Nhìn trang phục giản dị, không giống người có thân phận, không biết là thiếu kinh nghiệm hay là không có đầu óc, vậy mà dám lên tiếng với một tu sĩ Kim Đan của Vạn Nhận Tông. Thật muốn cầu nguyện cho cậu ta.
Đây không chỉ là suy nghĩ trong lòng thiếu niên, mà còn là suy nghĩ của những người xung quanh.
Mãi cho đến khi người của Vạn Nhận Tông kia chỉ hờ hững liếc nhìn Kiều Hàm một cái, không nhìn nhiều, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm thay cho Kiều Hàm.
Nhưng giây tiếp theo, tim mọi người lại thót lên, bởi vì họ thấy Kiều Hàm không sợ chết mà bước về phía trước, dường như đang tiến về phía đệ tử Vạn Nhận Tông kia.
Mọi người: … Chẳng lẽ không chỉ thiếu kinh nghiệm, mà còn là một con hổ con sao? Không nhìn ra tu vi người ta cao hơn ngươi à? Ngươi còn muốn tiến lên giảng đạo lý đuổi người ta đi hay sao?
Thiếu niên thậm chí còn theo bản năng muốn giơ tay ra kéo vị tiểu ca không biết trời cao đất dày này lại.
Mà Thường Nguyên tự nhiên cũng để ý đến Kiều Hàm, đang hơi nhíu mày, thì thấy Kiều Hàm đột nhiên đứng lại trước mặt nam tử trung niên kia.
Giọng điệu lạnh lùng, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ra ngoài!”
Gã đàn ông thấy có kẻ ngốc muốn gây sự với Thường Nguyên, đang chuẩn bị xem kịch vui, lại không ngờ người đó lại nhắm vào mình.
“Ngươi… ngươi nói gì?” Nam tử trung niên ngơ ngác, chỉ vào mình hỏi.
“Ngươi chen hàng, còn cần người mời ngươi ra ngoài sao? Đi mau!” Giọng Kiều Hàm ngạo mạn và lạnh lùng, khiến những người xung quanh nhìn đến ngẩn người.
Nam tử trung niên phản ứng lại, tức giận nói: “Ngươi đứng ngay sau ta, ngươi mù à? Ta vẫn luôn ở trong hàng, chen hàng cái gì!”
Kiều Hàm cười lạnh một tiếng: “Vị trí ban đầu của ngươi không phải đã nhường cho vị đạo hữu này rồi sao? Sao, ngươi tưởng mình vẫn còn chỗ à? Đã nhường chỗ, thì phải biết chữ ‘nhường’ viết thế nào.”
Gã đàn ông bị nói đến ngớ người, thẹn quá hóa giận: “Liên quan gì đến ngươi! Bớt lo chuyện bao đồng đi!”
“Ngươi nhường chỗ cho người khác rồi thì phải ra cuối hàng mà xếp lại. Ngươi rộng lượng tạo điều kiện, không lẽ lại muốn tất cả bọn ta phía sau phải hy sinh vì ngươi sao! Bọn ta đâu phải cha ngươi! Cút ra sau mà xếp hàng!”
Kiều Hàm vốn đã không ưa Thường Nguyên, thấy họ làm trò này, liền mượn cớ phát tiết. Tu vi cậu không cao bằng Thường Nguyên, chuyện này người sai chính cũng không phải hắn, vậy thì tự nhiên phải xử lý kẻ đáng bị xử lý nhất.
Kiều Hàm vừa dứt lời, đám đông vừa rồi còn bị uy áp thân phận và tu vi của Thường Nguyên đè nén lập tức phẫn nộ. Nam tử trung niên kia chẳng qua chỉ là Trúc Cơ trung kỳ, ở đây có đầy, cớ gì phải nhường nhịn gã!
Ngay cả thiếu niên đứng trước Kiều Hàm cũng phản ứng lại, kích động nói: “Đúng, ngươi nhường rồi, vị trí này không còn là của ngươi, ngươi vào lại là chen hàng! Ra ngoài, xếp hàng lại!”
Trong nháy mắt, những lời mắng chửi nhắm vào nam tử trung niên bắt đầu vang lên. Gã ta sững sờ, thầm nghĩ đây không phải là chuyện thường thấy nhất sao?
Nhưng đối đầu với quần chúng nhân dân sẽ không có kết cục tốt đẹp. Ngay lúc tình hình sắp thu hút sự chú ý của nhân viên quản lý Tiên Minh, nam tử trung niên cầu cứu nhìn về phía Thường Nguyên.
Chỉ thấy Thường Nguyên từ đầu đến cuối vẫn như người ngoài cuộc, nhìn rồi nói: “Họ nói có lý, ngươi nhường cho ta thì ngươi ra ngoài, ngươi không muốn nhường thì ta ra ngoài.”
Nam tử trung niên vạn lần không ngờ Thường Nguyên lại nói như vậy.
Kiều Hàm lại không ngạc nhiên, dù sao người này cũng không phải kẻ ỷ mạnh h**p yếu.
Cuối cùng, dù gã đàn ông tức đến xanh mặt, cũng chỉ có thể lủi thủi rời đi xếp hàng lại.
Hàng người lúc này mới trở lại yên tĩnh.
Mà thiếu niên đứng trước Kiều Hàm lại không yên tĩnh nổi, quay đầu lại, hai mắt sáng rực, kích động không thôi, nhưng lại nhỏ giọng nói: “Ngươi lợi hại thật đấy, dám hỏi đạo hữu xưng hô thế nào, có thể kết bạn không?”
Kiều Hàm không có hứng thú chơi với con nít, cậu một lòng một dạ muốn đến với… kết quả liền nghe thấy thiếu niên chủ động nhiệt tình tự giới thiệu: “Ta tên là Đặng Lợi Minh, là thân truyền đệ tử của Khốn Thần Môn!”
Kiều Hàm: … Buff gặp gỡ nhân vật quan trọng thật trâu bò!
Nụ cười rạng rỡ tức khắc hiện trên mặt: “Được chứ, tương phùng tức là có duyên, ta họ Kiều, là tán tu.”
Đặng Lợi Minh lại không để ý việc Kiều Hàm không nói đầy đủ họ tên, biết rằng ra ngoài ai cũng sẽ cẩn thận hơn. Cậu ta là người thật thà như chính cân nặng của mình, cho nên không ngại báo thẳng thân phận, chỉ là để kết giao với những người bạn thú vị.
“Kiều đạo hữu, huynh đi đâu vậy?” Đặng Lợi Minh thân thiết hỏi.
Kiều Hàm híp mắt cười: “Ta đang định đến Tàng Thành Lâm đây, nghe nói gần đây nơi đó náo nhiệt, ta đến góp vui.”
Mắt Đặng Lợi Minh tức khắc sáng lên: “Thật là trùng hợp quá! Ta cũng vậy! Chúng ta có thể đồng hành rồi!”
“Vậy sao? Trùng hợp thật! Tốt quá, ta còn lo một mình sẽ buồn chán, vậy nói trước nhé, chúng ta đi cùng nhau.”
“Ừm, chúng ta đi cùng nhau!”
Kiều Hàm nhìn tên nhóc ngốc nghếch vô lo vô nghĩ này, trong lòng hài lòng. Khởi đầu không tệ, bước đầu tiên để can thiệp vào tình tiết, cứ bắt đầu từ Đặng Lợi Minh.
Một Cung, Tam Tông, Lục Tiên Môn, Khốn Thần Môn chính là một trong số đó. Nhưng xét về thực lực, thực ra đã rơi xuống hàng môn phái hạng hai. Nếu không phải ngàn năm trước có công lớn trong việc phong ấn ma tộc, đã sớm bị đá ra khỏi hàng ngũ đứng đầu của Tiên Minh rồi.
Khốn Thần Môn, chủ yếu nghiên cứu về trận pháp. Trong thời đại nhân, ma, yêu hỗn cư ngày xưa, là một môn phái rất được ưa chuộng. Nhưng sau khi ma tộc bị phong ấn, nhân tộc và yêu tộc duy trì hòa bình bề mặt, trận pháp cần thiết cũng không còn nhiều và phức tạp như vậy nữa. Các tông môn nội bộ đều có tu sĩ tự nghiên cứu trận pháp, ví dụ như Thanh Vân Tông có Trích Tinh Phong, thực lực đã không thua kém Khốn Thần Môn, chỉ là không có nền tảng sâu dày như họ.
Mà Khốn Thần Môn và Thanh Vân Tông lại ở rất gần nhau. Chưởng môn của Thanh Vân Tông là một người phúc hậu, thỉnh thoảng còn giúp đỡ bảo vệ Khốn Thần Môn, phái đệ tử kiếm tu đến giúp họ rèn luyện trận pháp của đệ tử trẻ tuổi, cũng coi như là chăm sóc, cho nên quan hệ hai phái khá tốt.
Mà Đặng Lợi Minh này thực ra cũng là một fanboy nhỏ của Tiêu Cửu Từ. Cậu ta không chỉ là thân truyền của Khốn Thần Môn, mà còn là con trai độc nhất của chưởng môn, cũng là truyền nhân có thiên phú trận pháp nhất của họ trong vòng trăm năm qua, là hy vọng mà họ mong đợi sẽ được bồi dưỡng tốt, giúp Khốn Thần Môn tái tạo huy hoàng.
Chỉ tiếc, chuyến đi Tàng Thành Lâm lần này đã lấy đi mạng sống của Đặng Lợi Minh, nguyên nhân cái chết cũng liên quan đến Tiêu Cửu Từ. Nhưng trong mắt Kiều Hàm, nam chính đại nhân thật sự bị oan chết. Thế nhưng kết quả vẫn khiến Khốn Thần Môn có hiềm khích với Tiêu Cửu Từ, trong đại chiến sau này, khi cần sự hỗ trợ của cổ trận pháp, Khốn Thần Môn lại cố ý không dốc toàn lực.
Tuy nguyên tác không nói rõ nếu họ dốc toàn lực thì sẽ thế nào, dù sao lúc đó kẻ ngáng chân cũng không ít, nhưng Kiều Hàm luôn cảm thấy đây ít nhất là một trong những nguyên nhân dẫn đến sự hy sinh của Tiêu Cửu Từ.
Cho nên cậu phải cắt đứt từ nguồn.
Mà sở dĩ không tiết lộ thân phận, là vì Kiều Hàm không chắc chắn về thuộc tính fanboy của gã này, lỡ như giống chị em nhà họ Giang, là fan only, vậy thì chắc chắn sẽ ghét cậu. Cho nên vẫn lừa gạt trước cho tốt, xây dựng quan hệ tốt đẹp, sau này thân phận có bị lộ ra cũng không sợ.
Mà Thường Nguyên phía trước dường như nghe thấy cuộc đối thoại của họ, biết họ cũng có cùng đích đến, khẽ động một chút, nhưng không tò mò quay đầu lại, vẫn theo thứ tự xếp hàng.
Rất nhanh, họ nộp linh thạch, đứng vào trong trận pháp khổng lồ. Một lần có thể truyền tống mười người, mỗi người dựa vào thẻ bài khác nhau mà đến những nơi khác nhau. Thẻ bài trong tay giống như vé xe, vào trận pháp, pháp ấn trên thẻ bài sẽ tương ứng.
Thiết kế này rất tinh xảo. Kiều Hàm nhìn Đặng Lợi Minh hai mắt sáng rực quan sát, buồn cười nói: “Huynh không phải là người của Khốn Thần Môn sao? Loại trận pháp này chưa từng thấy à?”
Đặng Lợi Minh ngây ngô cười: “Chưa thấy cái nào lớn như vậy, khoảng cách xa như vậy, lại có thể duy trì lâu như vậy, cũng mấy trăm năm rồi. Tiền bối nhà chúng ta thật lợi hại.”
Kiều Hàm nhướng mày: “Truyền tống trận trên đại lục này lẽ nào đều do Khốn Thần Môn thiết lập?”
“Đúng vậy!” Đặng Lợi Minh gật đầu.
“Vậy… các huynh có được chia hoa hồng không?” Kiều Hàm theo phản xạ hỏi, hỏi xong, trong đầu một mớ bòng bong, cậu bị sư phụ lây rồi sao?
Đặng Lợi Minh ngẩn người: “Chia hoa hồng là gì?”
Kiều Hàm chỉ có thể lúng túng giải thích: “Mỗi lần chúng ta ra vào không phải đều phải nộp tiền sao? Trừ đi linh thạch tiêu hao của trận pháp, phần còn lại đều cho Tiên Minh, Tiên Minh không định kỳ chia tiền cho các huynh sao? Dù sao trận pháp này cũng là do Khốn Thần Môn các huynh làm ra mà.”
Đặng Lợi Minh chớp chớp mắt: “… Đây không phải là… chuyện tạo phúc cho tu chân giới sao?”
Kiều Hàm nhịn một chút, lại nói thêm một câu: “Vậy các huynh còn phải nộp phí thành viên cho Tiên Minh hàng năm không?”
Đặng Lợi Minh: …
Kiều Hàm: “Lần sau đề nghị chút, ít nhất cũng phải miễn phí thành viên.”
Đặng Lợi Minh: !!!!
Thường Nguyên bên cạnh cuối cùng không nhịn được mà liếc nhìn Kiều Hàm một cái.
Nhân viên Tiên Minh đi qua kiểm tra thẻ bài cũng không nhịn được mà lườm Kiều Hàm một cái thật mạnh.
Kiều Hàm dường như đọc được trong mắt hắn: Nói bậy bạ gì đấy!
Ánh sáng của trận pháp truyền tống sáng lên, Đặng Lợi Minh vẫn đang chịu đựng cú sốc tư tưởng.
Cho đến khi cảnh tượng trước mắt đột ngột thay đổi, phản ứng đầu tiên của Kiều Hàm là, thứ này tốt, không chóng mặt.
Mắt nhắm mắt mở đã đến nơi, cơ thể không hề xê dịch.
Có điều bên cạnh lại thay đổi khá lớn. Ngoài môi trường xung quanh thay đổi, người trên trận pháp cũng thay đổi. Ngoài Thường Nguyên và Đặng Lợi Minh, còn có một vài người không quen biết, số lượng người không cố định từ trong trận pháp đi ra, đến đài của Tiên Minh bên cạnh trả lại thẻ bài, rồi nộp thêm mười viên linh thạch.
Trận pháp ở nơi này được đặt bên cạnh một con đường sầm uất, coi như là ở trong một thị trấn nhỏ, hoặc nói cách khác, thị trấn nhỏ này được xây dựng dựa vào trận pháp.
“Trận pháp này ban đầu được thiết lập để tiện cho mọi người đến dãy núi Vạn Thú xa xôi, dần dần hình thành thị trấn nhỏ.” Đặng Lợi Minh đối với loại lịch sử này rất rõ ràng, hứng khởi giới thiệu với Kiều Hàm.
Kiều Hàm cũng rất phối hợp hỏi: “Vậy Tàng Thành Lâm gần hơn hay dãy núi Vạn Thú?”
“Đương nhiên là Tàng Thành Lâm rồi, chắc là ở ngay…” Đặng Lợi Minh nói rồi quay người ngẩng đầu tìm, kết quả rất nhanh liền khựng lại.
Kiều Hàm thuận thế nhìn qua, chỉ thấy phía nam xa xa, từ một đoạn nào đó bắt đầu hội tụ một lượng lớn hắc khí, bao phủ một khu vực rộng lớn không thấy điểm cuối, nhìn thôi đã thấy rất khó chịu, đó hẳn là Tàng Thành Lâm.
Cái gọi là Tàng Thành Lâm là chỉ trong một khu rừng ẩn giấu một tòa cổ thành ngàn năm, tên là Hồng Thành.
Mà luồng hắc khí đó chính là hỗn hợp của ma khí, âm khí, tà khí ngàn năm không tan, bởi vì Tàng Thành Lâm từng là chiến trường ác liệt giữa nhân tộc và ma tộc.
Từng có một đợt ma tộc mạnh mẽ công thành, bị các tu sĩ trong thành liên hợp phản kích. Để ngăn chặn ma tộc mang theo ma thú của dãy núi Vạn Thú gây họa cho nhân gian, cho nên đã bày ra tử trận, cùng tất cả ma tộc đến tấn công đồng quy vu tận trong rừng.
Chiến trường ác liệt đó tuy không còn, nhưng lại để lại vô số trận pháp, kết giới, khí tức, hài cốt, pháp khí… tàn phá, nuôi dưỡng ra rất nhiều linh vật ma vật, thu hút linh thú ma thú đến ở đây, trở thành một vùng đất nguy hiểm màu đen. Tu sĩ một khi tiến vào rất dễ bị lạc mất tâm trí, hoặc là chết ở bên trong, hoặc là bị ma khí xâm nhiễm, tóm lại là rất nguy hiểm.
Cho nên ngàn trăm năm qua, vẫn luôn bị Tiên Minh phong tỏa, coi như là cấm địa, chờ đợi linh khí của trời đất từ từ thanh lọc nơi này.
Cho đến gần đây, nhà họ Tất khai sơn môn. Nghe sư phụ nói lão tổ nhà họ Tất chính là tu sĩ may mắn sống sót sau trận chiến năm đó. Nhà họ Tất cũng là gia tộc tu chân của Hồng Thành ngàn năm trước, cho nên muốn lấy lại vùng đất này để xây dựng tông môn.
Tiên Minh thấy mức độ nguy hiểm ở đây đã giảm đi rất nhiều, liền đồng ý giải trừ phong tỏa, để họ khai hoang, cũng coi như là vật quy nguyên chủ.
Chỉ là bây giờ xem ra quả thực vẫn rất nguy hiểm.
“Chẳng trách các sư huynh không cho ta đến.” Đặng Lợi Minh nuốt nước bọt nói.
Mà đám đông qua lại xung quanh nói nhiều nhất cũng là Tàng Thành Lâm. Xem ra mục tiêu của mọi người đều là nơi đó, dù sao giàu sang phú quý có được trong hiểm nguy mà. Ai biết được nơi ngàn năm chưa mở đó, rốt cuộc còn lưu lại thứ tốt gì. Không cần tư cách bí cảnh là có thể nhận được cơ duyên, ai quan tâm cơ duyên tốt xấu, cướp được trước rồi nói.
Thường Nguyên đi cùng vừa ra khỏi trận pháp đã ngự kiếm bay đi.
Đặng Lợi Minh kích động muốn xuất phát ngay lập tức: “Chúng ta cũng bay qua đó đi.”
Kiều Hàm nói: “Không phải huynh chưa Trúc Cơ sao?” Chắc không phải muốn cậu dẫn đi chứ, cậu còn chưa học được cách ngự kiếm dẫn người đâu.
“Trên áo của ta có trận pháp phi hành.” Đặng Lợi Minh chỉ vào những hoa văn phức tạp trên bộ quần áo trắng của mình.
Kiều Hàm vui vẻ, hoa văn trên áo này hình như không phải là một khối, chắc là có đủ loại tác dụng, cũng tiện lợi.
Thế là hai người lập tức bay về phía Tàng Thành Lâm. Nếu không phải Kiều Hàm kéo Đặng Lợi Minh lại, e rằng tên nhóc này đã phấn khích đâm đầu thẳng vào trong rồi.
“Cứ xem xét tình hình trước đã.” Kiều Hàm nói xong liền quét mắt nhìn xuống dưới.
Ranh giới của Tàng Thành Lâm rất dài, khắp nơi đều có người ra vào. Mà ở một rìa này đang tập trung một lượng lớn người, dường như đã xảy ra xung đột.
Kiều Hàm để ý thấy rất nhiều y phục đệ tử màu xanh đen. Theo miêu tả trong nguyên tác, đó hẳn là đệ tử của Hồng Quang Môn mới thành lập.
Họ đang xung đột với các tu sĩ khác, chắc chắn là có vấn đề gì đó. Kiều Hàm định thu thập thông tin trước, tìm hiểu tình hình, lỡ như nam chính bây giờ không ở trong Tàng Thành Lâm, mà ở bên ngoài, mình cứ hấp tấp xông vào chẳng phải là ngốc sao?
Cậu gọi Đặng Lợi Minh cùng đi xuống, liền nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt.
“Dựa vào đâu mà không cho bọn ta vào, không phải là khai hoang mở sao?”
“Các ngươi làm rõ đi, rõ là bọn ta miễn phí giúp các ngươi khai hoang, sao còn cản bọn ta!”
“Đúng đúng, có phải phát hiện ra thứ tốt gì, Hồng Quang Môn các ngươi muốn độc chiếm không!”
Đệ tử của Hồng Quang Môn bực bội nói: “Khu vực này vốn đã là của Hồng Quang Môn, có mở hay không, mở cho ai, vốn dĩ là do bọn ta quyết định. Hơn nữa không mở cũng là vì tốt cho mấy người. Nếu các ngươi từ Trúc Cơ trở lên, bọn tôi chắc chắn không quản. Mức độ nguy hiểm ở đây đã được xác định là không thích hợp cho tu sĩ Luyện Khí Kỳ tiến vào, Trúc Cơ Kỳ còn phải kết bạn đồng hành, mấy người muốn vào nộp mạng à?”
“Không cần các ngươi quản, mạng của bọn ta là của bọn ta. Đây cũng không phải bí cảnh, đã nói là mở cửa khai hoang, mọi người khổ cực đến đây, các ngươi không thể nói một đằng làm một nẻo!”
“Đúng đúng!” Nói rồi mọi người liền ồn ào lên, đa số là tán tu, hoàn toàn không hợp tác với quy định của Hồng Quang Môn.
Tu sĩ kích động, nói không hợp liền xô đẩy, suýt nữa đã động thủ. Nhiều người hơn thì vây xem, lo lắng chờ đợi một lời giải thích.
“Ơ? Luyện Khí Kỳ không được vào à?” Đặng Lợi Minh lo lắng nói. “Ta khó khăn lắm mới trốn nhà ra… xuống núi rèn luyện một lần, không muốn công cốc đâu!”
Kiều Hàm tức thì trợn tròn mắt, cạn lời nhìn Đặng Lợi Minh. Hóa ra tên nhóc này còn lén lút đến, gây thêm phiền phức cho nam chính nhà cậu, tay ngứa, muốn đánh trẻ con.
Kiều Hàm âm u nghĩ, tìm cơ hội báo cho Khốn Thần Môn đến bắt người, danh chính ngôn thuận đưa người đi, một lần và mãi mãi.
Đang nghĩ ngợi, bên kia lại bùng nổ xung đột nghiêm trọng hơn, có rất nhiều người bị pháp thuật hất văng ra.
Kiều Hàm trong tình huống này bình thường chắc chắn sẽ khoanh tay đứng nhìn, nhưng đột nhiên mắt cậu lóe lên, chỉ thấy một bóng người quen thuộc bị ngộ thương hất bay lên.
Kiều Hàm thân hình khẽ động, tiến lên gọn gàng đỡ lấy người.
“Cảm ơn… Kiều đạo hữu!”
Kiều Hàm cũng ngớ người, vạn lần không ngờ, tu chân giới lớn như vậy, vậy mà lại thật sự gặp được.
“Thịnh đạo hữu!”
Người này chính là Thịnh Giác, hai người gặp nhau đều có chút kinh ngạc, nhìn nhau.
Kiều Hàm bất giác có cảm giác như đã qua một đời: “Huynh… hình như thay đổi rồi.”
Rõ ràng mới chưa đầy hai tháng, Thịnh Giác trước mắt lại như đã khác.
Mắt Thịnh Giác lóe lên, nụ cười vẫn dè dặt như cũ: “Hả? Có sao?”
“Trở nên… đẹp trai hơn rồi.” Kiều Hàm cũng không biết nên hình dung thế nào, chỉ là nhìn tu vi cũng không thay đổi, nhưng lại đẹp hơn chút. Trước đây chỉ là một khuôn mặt phông nền bình thường, bây giờ lại trở nên tuấn tú khỏe khoắn hơn.
“Ha ha ha, Kiều đạo hữu, huynh nói chuyện vẫn thú vị như vậy, ta còn tưởng huynh sẽ hỏi ta tại sao không đi bái sư chứ.”
Vẻ mặt Kiều Hàm lúng túng: “Có tiện hỏi không? Nếu có nỗi khổ gì có thể…”
“Làm gì có nỗi khổ gì, chẳng qua là người ta ra giá cao hơn, ta cũng nghĩ thông rồi. Dù sao thiên phú có hạn, tu luyện theo từng bước e là khó đột phá giới hạn. Vào nơi đó, biết đâu còn bị kỳ thị, chẳng bằng tự mình đi đây đi đó tìm xem có cơ duyên gì không.” Thịnh Giác cười nói.
Mỗi người có suy nghĩ riêng, thấy người ta tự mình nghĩ thoáng, Kiều Hàm cũng không nói nhiều, đấm nhẹ vào vai Thịnh Giác: “Ta không quan tâm chuyện đó, nói là cùng nhau uống rượu, huynh lại chạy mất. Ta và Bạch đạo hữu, Lục đạo hữu còn nhắc đến huynh đấy.”
“Xin lỗi xin lỗi, lúc đó trong nhà có việc gấp, không kịp nói nhiều. Nhưng ta nghe nói rồi, huynh đã trở thành sư đệ của Tiêu đạo hữu, đồ đệ của Quỳnh Bích tiên tử, chúc mừng chúc mừng!”
“Ôi dào, ta một y tu, đó là cơ duyên không còn cách nào khác thôi.”
Trong lúc nói chuyện, Đặng Lợi Minh cũng tìm đến, Kiều Hàm vội vàng ra hiệu cho Thịnh Giác: “Ta bây giờ là tán tu.”
Thịnh Giác thông minh, cười gật đầu.
Đợi Đặng Lợi Minh qua, cậu liền giúp hai người giới thiệu một phen. Thịnh Giác vừa nghe lai lịch của cậu ta liền nói: “Ồ, Đặng đạo hữu là vì trận pháp bên trong mà đến phải không.”
Đặng Lợi Minh thấy đối phương đoán trúng phóc, lập tức gật đầu. Nơi đó có đủ loại trận pháp từ ngàn năm trước, của cả tu chân giới và ma giới, sao cậu ta có thể không tò mò được chứ.
Nói ra cũng có duyên cớ, thực ra nguồn gốc của Khốn Thần Môn cũng coi như là một nhánh tách ra từ nhà họ Tất năm đó, cuối cùng diễn hóa mà thành.
Thịnh Giác cười hỏi Kiều Hàm: “Huynh lần này đến… tìm sư huynh của huynh?”
Kiều Hàm kinh ngạc: “Sao huynh biết?”
Thịnh Giác nói: “Nghe nói Hồng Quang Môn mời một vài cao thủ trong thế hệ trẻ tu sĩ đến giúp đỡ… Hơn nữa trong Tàng Thành Lâm tuy có thể săn linh thú, ma thú, thu thập khoáng vật, linh thực các loại tài nguyên, nhưng mức độ nguy hiểm rất cao, một y tu như huynh hoàn toàn không cần thiết phải đến mạo hiểm, trừ phi là đi theo người khác.”
Kiều Hàm hiểu ý của Thịnh Giác rồi. Đệ tử của các đại tông môn như họ có đầy nơi tốt để thu thập tài nguyên, rèn luyện bản thân, không cần phải đến nơi đầy rẫy dấu hỏi này mạo hiểm. Thực lực không đủ, sơ sẩy một cái là toi mạng, không phải chuyện đùa.
Cho nên người đến đây thường là đệ tử của các tông môn nhỏ và tán tu, hoặc là người có mục đích đặc biệt với Tàng Thành Lâm, ví dụ như Đặng Lợi Minh.
“Vậy huynh chính là mạo hiểm đến tìm bảo rồi.” Kiều Hàm cười nói.
Thịnh Giác bất đắc dĩ nói: “Vốn dĩ chỉ định mò mẫm ở vòng ngoài thôi, dù sao càng vào sâu gần cổ thành càng nguy hiểm, ai cũng không muốn thật sự đi nộp mạng. Kết quả không ngờ Hồng Quang Môn lại chặt một nhát, trực tiếp hạn chế Luyện Khí Kỳ. Xem ra ta phải mau chóng tiến giai rồi.”
“Chắc là… không hạn chế được đâu.” Kiều Hàm nói, dù sao trong nguyên tác cuối cùng Đặng Lợi Minh không phải vẫn vào được sao. Thực ra Hồng Quang Môn không hề thiết lập kết giới gì, chỉ là mười bước một trạm gác phái đệ tử trông coi, đám Luyện Khí Kỳ kia tự nhiên không dám thật sự xông vào.
Thịnh Giác nhìn tình hình trước mắt, cũng cảm thấy Hồng Quang Môn không cản được. Thật sự ép đến đường cùng, xông vào cũng không phải là không thể.
“Thực ra Hồng Quang Môn cũng có nguyên tắc, thật sự là vì tốt cho mọi người. Dù sao chết thì cũng không sao, lỡ như vong linh không cẩn thận bị trận pháp chưa dỡ bỏ bên trong nhốt lại, biến thành u hồn lang thang khắp nơi, chẳng phải rất thảm sao. Nhưng người tu đạo, chính là tranh mệnh với trời mà.”
“Hả? Còn có u hồn nữa à?” Kiều Hàm giật mình, cậu hơi sợ thứ này.
“Ngàn năm trước còn có quỷ tu nữa đấy, bình thường thôi. Nhưng loại công pháp này sớm đã bị cấm rồi, chỉ cần không phải tình huống đặc biệt, chết rồi thì sẽ đi đầu thai bình thường.” Đặng Lợi Minh ra vẻ ta đây không sợ ma.
Ba người trao đổi một lúc, chủ yếu là Thịnh Giác truyền đạt thông tin cho họ. Cảm giác hắn giống như một NPC thường trú vậy, bạn đến địa điểm, tìm được hắn, hắn sẽ cho bạn một đống tóm tắt tiền đề.
Thông qua miêu tả của Thịnh Giác và nguyên tác, Kiều Hàm đại khái đoán được, nam chính hiện tại hẳn là đang ở trong Tàng Thành Lâm.
Mọi người chỉ vào Tàng Thành Lâm vào ban ngày, vì ban đêm bên trong mức độ nguy hiểm tăng gấp mười lần, không đáng mạo hiểm khai hoang. Phải tuần tự tiến lên, từ vòng ngoài cùng từ từ tiến vào trung tâm Hồng Thành. Nhìn khu vực rộng lớn như vậy, chẳng trách trong nguyên tác đã tốn của nam chính mấy tháng trời.
Kiều Hàm thì có thể vào thẳng, nhưng cậu đâu phải kiếm tu, không muốn vào tìm chết, cho nên nghe Thịnh Giác nói xong, liền định đợi tối nam chính ra rồi nói sau.
Vừa hay Đặng Lợi Minh tạm thời cũng không vào được, an toàn.
Kiều Hàm nghĩ vậy liền rủ Thịnh Giác quay về, đến thị trấn uống trà ôn chuyện cũ.
Nhưng đúng lúc này, từ xa truyền đến tiếng nổ ầm ầm, như có thứ gì đó đang cháy trong lửa phát ra tiếng lách tách, một luồng nhiệt nóng ập đến. Đám đông từ xa đến gần vang lên những tiếng kêu la thảm thiết.
Kiều Hàm còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã bị Thịnh Giác bên cạnh kéo một cái: “Nguy hiểm!”
Kiều Hàm theo bản năng kéo lấy Đặng Lợi Minh bên cạnh.
Ba người trực tiếp nằm rạp xuống đất, chỉ cảm thấy trên đầu có một lưỡi lửa lướt qua.
Kèm theo đó là tiếng vó ngựa vang lên trên không trung.
Kiều Hàm còn chưa ngẩng đầu đã giật mình, hiểu ra người đến là ai.
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên không trung có một chiếc xe ngựa đang dừng, nửa kín có bánh xe bốc lửa. Kéo xe phía trước là một loại linh thú phi mã có chân đạp lửa, trước sau xe ngựa đều có tu sĩ trẻ tuổi hộ vệ.
Mà mặt trước của chiếc xe ngựa nửa kín kia treo một tấm rèm châu được kết từ hỏa linh thạch, vô cùng xa hoa. Lờ mờ chỉ có thể thấy một nữ tử mặc váy đỏ đang lười biếng nghiêng người bên trong.
“Chó má nào không có mắt vậy!”
“Im đi, ngươi ngu à? Dàn trận này, nhìn là biết ngay là Tam tiểu thư của Bất Niệm Cung, Hỏa Linh Tiên Cơ rồi!”
“Thế này… cũng quá bá đạo rồi.”
“Mau cúi đầu xuống, cẩn thận bị để ý.”
Đây là những người còn có lý trí, nhưng những người đã bị thương, bị lửa đốt thì không thể giữ im lặng được nữa. Họ la hét cứu mạng, đau đớn. Số người ngã xuống ít nhất cũng có mấy chục người, cảnh tượng quá mức thê thảm, đều là bị dàn trận ra oai của Hỏa Linh Tiên Cơ ngộ thương.
“Ồn chết đi được.” Một giọng nói không vui từ trong xe ngựa vang lên, khiến xung quanh trong nháy mắt ngoài những tiếng rên la không thể kìm nén ra thì không còn tạp âm nào khác.
Tu sĩ hộ vệ trực tiếp từ trên không trung rắc linh thạch xuống: “Đều lấy đi, đừng có la lối nữa. Ai bảo các người cản đường của Tiên Cơ chúng ta, mau cút hết đi, đừng ở đây gây ngứa mắt.”
Chuyện này làm quá đáng, mọi người đều tức giận, nhưng cũng không dám giận. Có người khó khăn cầm linh thạch rời đi, nhưng phần lớn vẫn là đau đến mức không nghe thấy tiếng bên ngoài.
“Kiều đạo hữu…”
Kiều Hàm đang nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngựa, đột nhiên nghe thấy tiếng bên cạnh, quay đầu lại, tên nhóc Đặng Lợi Minh kia đã đau đến khóc rồi. Hóa ra lúc kéo cậu ta xuống, cánh tay không tránh kịp, bị bỏng một phần. Nhưng Đặng Lợi Minh không muốn tỏ ra yếu đuối, cho nên đã cố gắng chịu đựng, nhưng vẫn đau không chịu nổi.
Kiều Hàm lập tức kéo Đặng Lợi Minh ngồi dậy, vung tay một cái, Bích Huyền xoay tròn, linh quang trị liệu từ từ bao phủ vết thương, mặt Đặng Lợi Minh lập tức hết nhăn nhó.
May là vết thương chỉ ngoài da, gần như lành ngay lập tức. Có người bên cạnh thấy Kiều Hàm có thể trị liệu, vội vàng cầu cứu.
Kiều Hàm do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định tích chút công đức. Trong lúc cậu đang trị liệu, ở phía đối diện cũng có một nữ tử mặc váy trắng đứng ra, không ngừng chữa trị cho những người bị ngã. Tốc độ của nàng nhanh hơn Kiều Hàm rất nhiều, chẳng mấy chốc đã đến gần khu vực của cậu.
Nhưng Kiều Hàm không để ý, chỉ chuyên tâm chữa trị.
Đột nhiên phía trên có tiếng nói vọng xuống, dường như có người đang báo cáo: “Tiên Cơ, có người đang chữa trị cho những người bị thương.”
Trong lòng Kiều Hàm dấy lên một nỗi bực tức. Mẹ kiếp, chữa trị cũng quản sao? Có thểngang ngược vô lý hơn nữa không? Hỏa Linh Tiên Cơ quả nhiên là nhân vật cậu ghét nhất.
Cậu đang bực bội ngẩng đầu lên, thì thấy hộ vệ vén rèm châu lên, nữ tử bên trong khẽ nghiêng đầu liếc nhìn.
Tuy cách một khoảng xa và góc độ không nhìn rõ, nhưng một khuôn mặt diễm lệ như hoa hồng, mang theo một sợi dây chuyền mắt được kết từ những mảnh hỏa tinh thạch vỡ, vẻ đẹp lộng lẫy đầy sức công phá tức khắc cuốn lấy tất cả những ai có mặt.
Đây chính là Hỏa Linh Tiên Cơ của Bất Niệm Cung, Đoạn Uẩn, cũng là một trong những nữ nhân sau này ái mộ Tiêu Cửu Từ.
Nhưng lúc này, người mà Đoạn Uẩn nhìn lại không phải cậu, một người đang chữa trị, mà là một hướng khác. Ngay sau đó, trên mặt nàng ta hiện lên nụ cười khinh miệt lạnh lùng, cao giọng nói: “Ta đã cho tiền bảo chúng cút đi rồi, ngươi lại cứ thích ra mặt lo chuyện bao đồng, thích đối đầu với ta đến vậy sao? Bạch Kha!”
Một tiếng “Bạch Kha” khiến các tu sĩ có mặt đều ngơ ngác, đó không phải là tên thật của Tiểu Y Tiên sao?
Chẳng lẽ vị y tu che mặt bằng lụa trắng kia chính là người trong truyền thuyết…
Kiều Hàm đột ngột quay đầu nhìn sang. Lúc này cậu mới thấy một nữ tử mặc váy trắng thanh nhã thoát tục từ bên cạnh một bệnh nhân đứng dậy. Eo thon tóc mây, mắt tựa sóng thu, da như mỡ đông, khí chất tổng thể như một dải ráng chiều lượn lờ nơi chân trời. Dù chỉ che nửa khuôn mặt, cũng đẹp đến nao lòng.
Đậu má! Buff gặp gỡ nhân vật quan trọng bật hết công suất rồi!
Kiều Hàm lặng lẽ liếc nhìn Thịnh Giác bên cạnh, chỉ có cuộc gặp gỡ với hắn là mang cảm giác của một NPC.
Đoạn Uẩn, Bạch Kha, “đội hình đào hoa” trong tình tiết Tàng Thành Lâm này đã chính thức tập hợp. Một người rực rỡ như hoa hồng lửa, một người tao nhã như thủy tiên ngọc trắng.
Dĩ nhiên, lúc này Đoạn Uẩn vẫn chưa thích Tiêu Cửu Từ, và cậu cũng mong nàng ta vĩnh viễn đừng thích. Còn Bạch Kha thì đang thầm yêu Tiêu Cửu Từ.
Sự đối đầu hiện tại của hai người chỉ đơn giản là vì Đoạn Uẩn ghét Bạch Kha. Bởi vì hai người phần lớn thời gian đều ở tổng đàn Tiên Minh, thường xuyên một người gây thương tích, một người cứu chữa, thành ra có xung đột một cách khó hiểu. Phần lớn là do Đoạn Uẩn đơn phương gây sự. Nhưng vì sư phụ của Bạch Kha có quan hệ họ hàng xa với nhà họ Đoạn, nên thủ đoạn tàn nhẫn của Đoạn Uẩn mới không dùng trên người nàng, nhưng cũng luôn tìm cớ gây sự, ví dụ như bây giờ.
Từ việc nàng ta không nhắm vào Kiều Hàm, chỉ nhắm vào Bạch Kha là có thể thấy nàng ta cố ý.
Đoạn Uẩn làm người ta bị thương còn không cho Bạch Kha cứu, đúng là đã phát huy sự ngang ngược đến cực điểm.
Bạch Kha nhẹ nhàng hành lễ, cử chỉ tao nhã: “Đoạn Uẩn, ta không có ý mạo phạm, họ vốn dĩ cũng phải đi tìm người chữa trị, ta tình cờ gặp chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi.”
Bạch Kha tính tình khá tốt, giọng nói dịu dàng không nóng không vội, dường như không muốn gây xung đột. Có lẽ vì quá hiểu tính cách của Đoạn Uẩn, nên mới chọn cách đối phó có lợi nhất.
Nhưng Đoạn Uẩn lại là một kẻ điên. Nghe nàng nói vậy, lại thấy người xung quanh đều lộ vẻ ngưỡng mộ nàng, lửa giận trong lòng lại càng bùng lên.
Không nói hai lời, một sợi roi đỏ rực từ trong xe ngựa vung ra, quấn chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Bạch Kha.
Bạch Kha là một y tu thuần túy, dù tu vi đã ở Kim Đan Kỳ, sức chiến đấu e rằng còn không bằng một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ lợi hại, huống chi là một tu sĩ hệ hỏa cũng ở Kim Đan Kỳ. Bị tóm lấy như vậy, nàng hoàn toàn không thể thoát ra.
Sắc mặt Bạch Kha biến đổi, vội nói: “Đoạn Uẩn, ngươi…”
“Hừ, thích cứu người đến vậy, ta tiễn ngươi vào Tàng Thành Lâm mà cứu. Bên trong có đầy kẻ sắp chết sắp bị thương đó!” Đoạn Uẩn không nói hai lời, linh lực thông qua pháp khí đột ngột dùng sức.
Không đợi mọi người phản ứng, chỉ thấy roi đỏ vung lên, Bạch Kha bị kéo mạnh một cái, nhanh như chớp biến mất tại chỗ, trong nháy mắt đã bị ném bay vào Tàng Thành Lâm.
Sự cố này khiến tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.
Kiều Hàm càng sững sờ, từng nghĩ Đoạn Uẩn có thể ác đến mức nào, không ngờ lại đến mức này.
“Quá đáng quá, một y tu sao có thể một mình hành động bên trong được chứ.” Đặng Lợi Minh lo lắng nói: “Bạch sư tỷ là người tốt mà! Mau đi tìm… tìm người của Hồng Quang Môn cứu người.”
“Tàng Thành Lâm không thể ngự kiếm bay ra từ bên trong, chỉ có thể tự mình đi bộ ra. Đành xem vận may của cô ấy thôi, cũng thật xui xẻo.” Thịnh Giác nhíu mày, “Tu chân giới ỷ thế h**p người thật sự… rất đáng ghê tởm.”
Hai người vừa dứt lời, đã thấy một luồng kiếm quang bên cạnh lóe lên. Không đợi họ phản ứng, Kiều Hàm đã trực tiếp ngự kiếm bay lên, lao thẳng về hướng Bạch Kha vừa biến mất.
Hai người kinh hãi gọi lớn: “Kiều đạo hữu, huynh làm gì vậy!”
Làm gì ư! Cứu ứng cử viên chị dâu tương lai của tôi!!
Đùa à, đó là Bạch Kha đó! Là Tiểu Y Tiên còn chưa bị tên ngựa giống Tần Tu Trọng vớt được.
Một nữ phụ tốt về cả nhân phẩm lẫn thái độ đối với nam chính, không hề thua kém chị gái của nguyên thân!
Bây giờ lại xảy ra chuyện ngay trước mặt cậu, cậu cảm thấy có lỗi với nam chính đại nhân! Phải bảo vệ! Ít nhất mình có hack trong người, có thể bảo vệ được!
Kiều Hàm mặc kệ phía sau, bay đến một vị trí tương tự rồi đáp xuống. Giống như Thịnh Giác đã nói, vừa vào phạm vi hắc khí này, ngự kiếm liền không dùng được nữa.
Kiều Hàm đáp xuống trong rừng, cảm giác không đáng sợ như nhìn từ bên ngoài, chỉ là một khu rừng bình thường, thoang thoảng hắc khí, trông có vẻ âm u mà thôi.
Nơi đáp xuống không thấy người, Kiều Hàm vội vàng gọi lớn: “Bạch đạo hữu! Bạch đạo hữu! Tiểu Y Tiên!”
Kết quả chưa gọi được hai tiếng, phía sau đã có hai người đáp xuống. Quay đầu lại nhìn, vậy mà lại là Đặng Lợi Minh dẫn theo Thịnh Giác bay vào.
“Các huynh!” Kiều Hàm kinh ngạc.
“Đi cùng nhau mà, sao có thể để huynh một mình mạo hiểm được!” Đặng Lợi Minh kích động và căng thẳng nhìn quanh: “Tìm thấy Bạch sư tỷ chưa?”
Thịnh Giác tiến lên: “Chúng ta từng chiến đấu cùng nhau, phối hợp quen thuộc hơn, sẽ không ngáng chân đâu.”
Kiều Hàm tuy không đồng tình, nhưng trong lòng rất cảm động, gật đầu nói: “Ừm, chúng ta cùng đi, mọi người cẩn thận, tìm được người thì ra ngoài ngay, không nán lại.”
Hai người gật đầu.
Vừa gọi người vừa dò dẫm, đến giờ vẫn không có hồi âm. Hoặc là bị va đập đến ngất đi lúc rơi vào, hoặc là gặp phải rắc rối rồi. Chỉ hy vọng là trường hợp đầu tiên.
Đang đi, Đặng Lợi Minh đột nhiên hét lên một tiếng.
“Sao thế?”
Đặng Lợi Minh run rẩy chỉ tay sang một bên: “Ta hình như… hình như thấy một nữ quỷ áo đỏ!”
Kiều Hàm giật mình, nhìn qua, ngoài những cái cây lờ mờ đan xen vào nhau, không có thứ gì màu đỏ cả. Cậu thầm nghĩ chắc không phải Đoạn Uẩn cũng đuổi vào rồi chứ, chắc là không thể.
“Nhìn nhầm rồi, không phải chính ngươi còn nói không có quỷ tu sao?” Thịnh Giác buồn cười nói.
“Nhưng mà nhưng mà…” Mặt Đặng Lợi Minh vẫn trắng bệch.
Kiều Hàm cạn lời càm ràm: “Lúc nãy trông huynh cũng gan dạ lắm mà, không ngờ… A!”
Lần này đến lượt Kiều Hàm cũng giật mình, vì cậu cũng thấy một nữ quỷ lướt qua. Mái tóc đuôi ngựa cao được tết thành nhiều bím, y phục đỏ rách nát, bên ngoài khoác một bộ giáp vỡ, kết hợp với môi trường âm u này, lập tức khiến adrenaline tăng vọt, sởn cả gai ốc.
“Có… có thật!” Kiều Hàm kinh ngạc chỉ về phía xa.
Thịnh Giác nhìn qua vẫn không thấy gì. Kiều Hàm và Đặng Lợi Minh không khỏi nép sát vào Thịnh Giác, mỗi người kéo một cánh tay, khiến Thịnh Giác dở khóc dở cười: “Chúng ta là người tu tiên, có thể không sợ quỷ!”
Nhưng một lúc sau, hắn cũng “a” một tiếng, dọa cho hai người bên cạnh tức khắc ôm chặt lấy hắn, suýt nữa làm Thịnh Giác nghẹt thở.
“Không phải… không phải quỷ, ta thấy Bạch đạo hữu rồi!”
Hai người thuận theo hướng nhìn, quả nhiên thấy một mảng màu trắng trong hốc cây do rễ cây cổ thụ tạo thành.
Họ vội vàng chạy tới, quả nhiên thấy Bạch Kha đang nằm trong đó, rõ ràng là đã bị va đập đến ngất đi.
Kiều Hàm vội vàng thi pháp, rất nhanh Bạch Kha từ từ tỉnh lại. Vừa mở mắt thấy ba người, nàng giật mình, rồi nhận ra, Kiều Hàm hình như là y tu đã cùng nàng chữa trị cho những người bị thương lúc trước, người kia không quen, còn một người…
“Bạch sư tỷ!”
Bạch Kha sững người một chút, cuối cùng cũng an tâm: “Là đệ à, Đặng sư đệ.”
Bạch Kha đứng dậy, hành lễ. Nàng cũng hiểu ba người đến để cứu mình, vô cùng cảm kích.
Sau một hồi giới thiệu, Kiều Hàm cũng không còn tâm trí quan sát ứng cử viên chị dâu tương lai nữa, vội vàng nói: “Không chậm trễ nữa, chúng ta mau ra ngoài thôi. Đến giờ vẫn chưa gặp rắc rối, là chúng ta may mắn đó.”
Mọi người gật đầu, không nhiều lời, vội vàng đi ra ngoài. Chỉ cần không đụng phải thuật pháp, thường sẽ không bị lạc phương hướng.
Nhưng mọi người chưa đi được bao xa, đột nhiên Bạch Kha “a” một tiếng.
Chẳng lẽ lại gặp quỷ nữa?
“Có người treo cổ!” Bạch Kha nói, rồi định xông qua cứu người.
Lúc này Kiều Hàm và những người khác mới thấy, trên một thân cây ở phía xa đang treo một nữ tử, sợi dây thừng vẫn còn đung đưa, rõ ràng vừa mới ngừng giãy giụa không lâu.
Một chiếc lá từ tay Bạch Kha bay ra, sợi dây đứt lìa, nữ tử rơi xuống được Kiều Hàm kịp thời đỡ lấy. Cơ thể vẫn còn ấm, cậu vội vàng cứu người.
Bạch Kha ra tay, tự nhiên không thành vấn đề.
Nhưng cả mấy người đều có chút mờ mịt. Đó là một cô nương trẻ tuổi, một thân áo đỏ như giá y, tóc xõa tung, trong người có linh lực, là một tu sĩ. Nhưng sao lại nghĩ quẩn đến Tàng Thành Lâm treo cổ tự tử, chuyện này quá hoang đường rồi.
Kiều Hàm dám chắc đây không phải chuyện trong tình tiết gốc. Nhưng bây giờ cậu cũng không muốn nghĩ nhiều, cứ cảm thấy sau lưng lành lạnh, vẫn nên mau ra ngoài thì hơn.
Kiều Hàm nói: “Ta cõng cô ấy, ra ngoài trước rồi nói!”
Mọi người đang hoảng hốt định đồng ý, nhưng Kiều Hàm vừa cõng người lên, đột nhiên cảm thấy một luồng xung kích va vào lưng mình, tức khắc sống lưng lạnh toát. Một tiếng cười của nữ tử như từ nơi xa xăm vọng lại, nhưng lại gần ngay bên tai.
Kiều Hàm sững sờ, vừa định hét lên có điều không ổn, đã nghe thấy Đặng Lợi Minh “a” một tiếng: “Dưới đất có trận pháp, mọi người mau chạy!”
Nhưng Đặng Lợi Minh hét quá muộn. Ánh sáng của trận pháp đột nhiên bùng lên xung quanh, một con ma thú từ dưới đất chui lên, sóng linh lực khổng lồ xung kích ra, tức khắc hất văng mọi người vào sâu hơn trong rừng.
Cơn cuồng phong hỗn loạn, căn bản không thể chống cự, cho đến khi bị va xuống đất mới dừng lại.
Mặt đất vang lên tiếng động lớn. Kiều Hàm lập tức quan sát, cách đó không xa là nữ tử treo cổ kia, vẫn đang hôn mê, cũng không biết tình hình sau lưng lúc trước có liên quan đến cô ta không. Những điều này đều không kịp suy nghĩ, bây giờ họ phải đối phó với con ma thú đột nhiên được triệu hồi ra.
Nhưng Đặng Lợi Minh đang treo trên cây, Thịnh Giác ngã ở xa đang thổ huyết, Bạch Kha còn ở xa hơn nữa.
Mà con ma thú đang từ xa đến gần, lao thẳng về phía Bạch Kha đang ngã trên đất không dậy nổi.
“Cẩn thận!” Kiều Hàm hét lớn, giơ tay định thi triển pháp thuật, lại phát hiện linh lực đã cạn kiệt. Chuyện gì thế này?!
Hết cách rồi, đổi thôi!
Nhưng không đợi Kiều Hàm thao tác, hàng chục luồng kiếm quang lóe lên, có người đến cứu viện, chỉ là họ dường như đến từ sâu hơn trong rừng.
Kiếm quang cản được con ma thú, nhưng cũng chọc giận nó. Nó đột nhiên đập mạnh xuống đất một cái, một mảng đất lớn bị hất tung lên, hất văng Bạch Kha ở phía trước.
Bạch Kha kêu lên một tiếng ngắn, nhưng ngay sau đó đã được một người đỡ lấy giữa không trung. Đồng thời, một luồng nước xoáy tựa vòi rồng kèm theo kiếm khí phóng ra, như một đóa hoa nước màu xanh lam cuộn lên, tức khắc lao về phía con ma thú.
So với những luồng kiếm quang vừa rồi, một đòn này trực tiếp khiến con ma thú rú lên đau đớn, tại chỗ giãy giụa loạn xạ.
Mà lúc này Bạch Kha cũng cuối cùng hồi phục lại tinh thần. Nàng cảm thấy người đỡ mình dường như không hề chạm vào nàng, mà là dùng một khoảng không linh lực để đỡ nàng lơ lửng. Đối với nữ tử mà nói, đây là một sự tôn trọng cực lớn, rất giống phong cách tỉ mỉ của một người. Ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt nàng tức khắc lóe lên vẻ nghi hoặc, nhưng lại rất nhanh trở nên kiên định, trong đôi mắt là sự cảm động lấp lánh.
“Cảm ơn.” Giọng Bạch Kha dường như cũng nhuốm một phần dịu dàng.
Mà người đỡ nàng, với một tư thế bảo vệ không vượt quá giới hạn, đã đưa nàng đáp xuống đất.
Lúc này, Kiều Hàm ở phía xa đã ngây người, thật sự là nhìn đến ngây người!
Nam tử khí chất bất phàm, thân hình thon dài, thực lực trác tuyệt nhưng lại có một khuôn mặt bình thường không có gì đặc sắc kia… chẳng lẽ là nam chính đại nhân!
Kiều Hàm tuy không nhận ra khuôn mặt này, nhưng cứ cảm thấy đó là Tiêu Cửu Từ. Giống như thần tượng dù có ngụy trang bao nhiêu lớp, vẫn có thể từ vóc dáng, ánh mắt, thần thái, động tác mà nhận ra ngay lập tức, huống chi còn có chiêu dùng nước thay băng kia, trong nguyên tác đã từng miêu tả.
Vậy thì đó là sư huynh của mình!
Kiều Hàm đang kinh ngạc, đột nhiên nghe thấy tiếng gầm rống của con ma thú. Vừa quay đầu, chỉ thấy con ma thú trong cơn tức giận hoảng loạn, vậy mà lại lao về phía Kiều Hàm.
Bạch Kha cũng để ý thấy, vội vàng nói với nam tử bên cạnh: “Xin hãy cứu bạn của ta.”
Nam tử tự nhiên không cần nàng nói nhiều, quay người định tấn công con ma thú, lại trong khoảnh khắc ánh mắt quét qua, cứng đờ!
“Tiêu sư huynh?” Bạch Kha thấy nam tử cứng người, nhỏ giọng gọi, lại không khỏi giật mình.
Tiêu sư huynh, Tiêu Cửu Từ là người như thế nào, ai cũng biết, dịu dàng như mưa dầm thấm lâu, lương thiện trầm ổn đại khí, núi Thái Sơn sụp trước mặt mà sắc không đổi, vĩnh viễn ung dung tự tại, bình tĩnh tự chủ. Trên mặt y hoặc là nụ cười nhàn nhạt, hoặc là sự bình yên ôn hòa, tệ nhất cũng chỉ là không có biểu cảm.
Nhưng lúc này, nàng lại thấy Tiêu sư huynh nổi giận.
Trong đôi mắt sáng như sao lạnh, đồng tử co rút run rẩy, sắc mặt tức khắc đen sầm căng cứng. Đó là nổi giận rồi phải không, Tiêu Cửu Từ mà cũng biết nổi giận sao?
Trong một khoảnh khắc, nàng còn tưởng mình nhìn nhầm.
Nhưng giây tiếp theo, Tiêu Cửu Từ đã lao ra như mũi tên rời cung, mang theo hàn khí thấu xương, dường như đã quên mất mình đang dùng nước thay băng để che giấu linh căn thuật pháp.
Bên này Kiều Hàm đang lo lắng, vì hướng này không chỉ có một mình cậu.
Nghĩ vậy, cậu theo bản năng chạy về hướng xa các thương binh khác, hy vọng có thể dụ con ma thú đi.
Kết quả tốc độ của cậu chắc chắn không theo kịp. Lại một cú xung kích từ đất, Kiều Hàm trực tiếp bị hất bay. Cũng không đau, dù sao cậu có Mặc Ngân hộ thân.
Nhưng bỗng dưng hàn khí của Mặc Ngân lại tăng lên.
Giây tiếp theo, Kiều Hàm cảm thấy mình va vào một lồng ngực vững chắc.
Luồng hàn khí đó không phải của Mặc Ngân, mà là của người phía sau. Một cảm giác an toàn to lớn tức khắc bao bọc lấy Kiều Hàm.
Kiều Hàm tràn đầy vui sướng, ngẩng đầu, lại đối diện với một đôi mắt đen sẫm như đêm tối đang nhìn chằm chằm vào cậu. Bên trong dường như đang kìm nén điều gì đó, khiến sống lưng Kiều Hàm căng cứng. Lời của sư phụ đột nhiên hiện lên trong đầu.
Hình như… hình như không ổn lắm.
Mà vòng tay ôm lấy cậu dường như có chút chặt, cánh tay dài vòng qua eo, một bàn tay vừa vặn nắm lấy bên hông cậu.
Kiều Hàm bất giác bị một luồng khí thế áp bức, tức khắc rén rồi: “Sư… sư huynh? Lâu rồi không gặp ha!”
Kết quả lời vừa dứt, bàn tay bên hông đột nhiên dùng sức, véo một cái khiến Kiều Hàm đau đến suýt kêu lên.
Lâu? Mới một ngày thôi!
Con ma này một ngày cũng không nhịn được sao!
Vậy mà dám đuổi theo tới đây! Còn tự đặt mình vào nguy hiểm!
Đúng là… đáng bị dạy dỗ!