Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 35

Đối mặt với một trong ba người có sức chiến đấu hàng đầu thế giới này, ra tay chắc chắn là tìm chết, nhưng Kiều Hàm thật sự không thể không ra tay.

Cậu dốc toàn lực đánh cược một lần, giải phóng toàn bộ linh lực hệ mộc, chủ yếu dùng kỹ năng khống chế.

Những sợi dây leo khổng lồ trực tiếp quấn lấy nữ tử mặc áo vải mộc.

Vậy mà nữ tử kia sau khi Kiều Hàm ra tay, lại đột ngột dừng lại, không hề phản kháng mà bị dây leo cuốn lên giữa không trung.

Kiều Hàm không ngờ đối phương lại không đi theo lẽ thường, tâm thế chuẩn bị ăn đòn của cậu vỡ vụn. Tiếp theo phải diễn thế nào đây!

“Ngươi đánh ta làm gì?” Nữ tử đột nhiên uất ức chất vấn.

Nhưng không đợi Kiều Hàm phản ứng, ánh mắt nữ tử trong nháy mắt sắc như điện, gần như chỉ chớp mắt một cái, cũng không có động tác gì, những sợi dây leo trói buộc nàng ta tức khắc hóa thành tro bụi, tan biến trong không trung.

Thực lực mạnh mẽ này khiến đồng tử Kiều Hàm co rụt lại, còn chưa nghĩ ra cách đối phó. Giây tiếp theo, một luồng uy áp cường đại ập đến, Kiều Hàm gần như bị đè ép đến mức hoa mắt, tầm nhìn không thể tập trung. Ngay lúc Kiều Hàm sắp nôn ra, một luồng khí tức se lạnh tức khắc bao phủ xuống.

Kiều Hàm cảm thấy vùng bụng thoải mái, áp lực trên người giảm mạnh. Cậu ngưng thần nhìn lại, chỉ thấy bóng dáng thẳng tắp như tùng của Tiêu Cửu Từ đã chắn trước người cậu, tay kia đặt sau lưng, úp lên đai lưng Mặc Ngân của cậu, truyền linh lực giúp cậu chống lại uy áp.

Trong mắt Kiều Hàm tràn đầy vẻ cảm động, nhưng nội tâm lại là áy náy.

“Sư phụ, dừng tay!” Giọng Tiêu Cửu Từ nghiêm khắc kiên quyết, nhưng cơ thể lại rơi vào trạng thái căng cứng, như dây cung đã kéo hết cỡ, chỉ một chút nữa là đứt.

Dù sao bất kể là thực lực hay tình cảm, y đều không nên đối đầu với Quỳnh Bích.

Thế nhưng y vẫn xông tới.

Sư phụ ra tay, chắc chắn là đã phát hiện ra thân phận của Kiều Hàm. Theo luật lệ sắt đá của giới tu chân, sư phụ không nghi ngờ gì nữa sẽ phải trừ ma. Dù cho mình có giải thích lý do muốn giữ lại con ma này, theo tính cách của sư phụ, cũng sẽ căn bản không quan tâm, mà y cũng không có năng lực ngăn cản.

Y… sắp không bảo vệ được con ma vì y mà đến này rồi sao?

Vì y mà đến, lại chết bên cạnh y.

Nghĩ đến cả một đài đá đầy Tịnh Tuyết Triền Sương Liên kia, y dường như không thể thản nhiên chấp nhận kết quả này.

Chỉ có thể cắn răng chống đỡ được một khắc hay một khắc.

Nhìn Tiêu Cửu Từ đang chắn phía trước, Quỳnh Bích chớp chớp mắt, đột nhiên hứng thú giơ tay lên, áp lực tức khắc tăng lên gấp mấy lần.

Nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn không hề nhúc nhích, cứng rắn chống đỡ trước người Kiều Hàm.

Ngay lúc trong đầu Tiêu Cửu Từ đang suy nghĩ cách đối phó, đột nhiên áp lực biến mất, như một giấc mộng hão huyền.

Ngẩng đầu nhìn qua, Quỳnh Bích đã như không có chuyện gì xảy ra, gật gật đầu, ra vẻ bề trên nói: “Không tệ, sắp tiến giai đến Kim Đan hậu kỳ rồi. Xem ra lúc ta không ở đây, ngươi cũng tu luyện rất tốt, vi sư vui mừng.”

Đột nhiên nói ra những lời nghiêm túc như vậy đã phá vỡ bầu không khí ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi. Tiêu Cửu Từ hiểu rõ con người của sư phụ nên sững sờ, Kiều Hàm biết rõ phẩm tính của Quỳnh Bích cũng ngây người.

Tiêu Cửu Từ: Bây giờ nói chuyện này sao? Trọng điểm không phải là… con ma đoạt xá sau lưng y à?

Kiều Hàm: Cái gì mà vi sư vui mừng, là vi sư có thể tiếp tục thả rông lười biếng rồi thì có.

Tiêu Cửu Từ tâm tư kín đáo, vẫn không rời khỏi vị trí trước người Kiều Hàm, mà trực tiếp thăm dò: “Sư phụ, vừa rồi người…”

Quỳnh Bích tức thì cạn lời: “Ta thấy có người từ phòng ngươi đi ra, nhớ chưởng môn nói, ngươi hình như sắp thành thân, tò mò xem đạo lữ của ngươi thế nào thôi mà, sao đứa nào cũng hung dữ vậy, một đứa đột nhiên xông lên cản ta, một đứa không nói hai lời đã ra tay, hai ngươi đang diễn trò gì vậy?”

Thật uất ức mà, vừa về đã thấy đứa đồ đệ vô tâm của mình vậy mà thật sự tìm được nửa kia còn chung phòng với người ta, sao nàng có thể không tò mò hóng chuyện được chứ. Kết quả nhất thời không phanh lại được, hất văng đứa đồ đệ đột nhiên xuất hiện, còn chưa kịp dừng lại, đã thấy người đi ra đột nhiên ra tay.

Sau đó hai người liền diễn cảnh sinh tử có nhau trước mặt nàng? Nàng trở thành mẹ chồng ác độc từ khi nào vậy? Lạ thật, nàng dâu xấu ra mắt bố mẹ chồng lẽ nào còn có quy định phải đánh nhau một trận trước sao? Là do nàng đã thoát ly thế sự trần tục quá lâu rồi?

Quỳnh Bích suy nghĩ một lúc, lại nghĩ đến vừa rồi là “con dâu” ra tay trước, bất kính với mình, mình có thể không tặng quà gặp mặt được không nhỉ?

Đang lúc hồn bay phách lạc, liền nghe thấy giọng Tiêu Cửu Từ bất bình nói: “Là sư phụ dọa bọn con.”

Vào khoảnh khắc này, Tiêu Cửu Từ cảm thấy sống lưng căng cứng của mình cũng thả lỏng ra, bàn tay đặt sau lưng cũng thu về. Y đã xác định, sư phụ không nhìn ra Kiều Hàm là ma tộc đoạt xá, xem ra cần phải có tu vi cao hơn, hoặc thiên phú nhạy bén hơn mới có thể nhận ra.

Chỉ là bị sư phụ như vậy, bất giác trải qua một phen kinh tâm động phách, dù cho Tiêu Cửu Từ tính tình tốt thì cảm xúc cũng lên xuống, nhưng y nhanh chóng đè nén lại, quay đầu nhìn Kiều Hàm: “Không sao chứ.”

Cuối cùng trong đầu cũng vang lên tiếng “ting”.

Nghe thấy nhiệm vụ [Bất kính với sư phụ, làm khó nam chính] hoàn thành, Kiều Hàm gần như rơi lệ: “Ta không sao.”

Khổ quá, số khổ quá, hệ thống suýt nữa hại chết bố rồi!

[Điểm cảm xúc +30]

Điểm cảm xúc này không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là nhắm vào cậu, hơn nữa chắc chắn là vì tức giận!

Kiều Hàm vốn nên buồn bã, nhưng nội tâm cậu lại không khỏi có chút cảm động, coi như là có niềm vui trong nỗi khổ.

Dù sao cậu cũng đã mạo phạm cấp trên, bất kính với sư phụ của y, gây ra 30 điểm cảm xúc, thế nhưng y vừa rồi vẫn không kể hiềm khích trước đó mà bảo vệ mình.

Nam chính đại nhân rốt cuộc là thần tiên quân tử gì vậy! A a a! Nam chính đại nhân, xin lỗi!

Nội tâm Kiều Hàm điên cuồng gào thét, nhưng trên mặt lại si ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ nhíu mày, cảm thấy Kiều Hàm chắc là bị dọa sợ rồi.

Thực ra Tiêu Cửu Từ cũng hơi cảm động. Con ma này khi đối mặt với uy h**p mạnh mẽ như vậy, không nghĩ đến việc dùng linh thức tấn công để đối phó với sư phụ thật sự rất hiếm có, cũng coi như là gián tiếp cứu chính mình. Dù sao chỉ cần cậu tung ra con át chủ bài duy nhất này, sư phụ chắc chắn sẽ phát hiện ra tình hình của cậu, coi như điểm mấu chốt của cậu đã bảo vệ mạng sống của cậu.

Như vậy là tốt rồi.

Quỳnh Bích bị Tiêu Cửu Từ nói một câu, có chút không vui, nhưng cảm nhận được ngữ khí của đồ đệ, cũng lúng túng nói: “Cũng đâu phải cố ý.”

Kiều Hàm nghe thấy tiếng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn qua, lần này coi như là quan sát kỹ càng.

Nữ tử mặc bộ quần áo vải gai rộng thùng thình, dung mạo cùng lắm là thanh tú, da cũng không trắng trẻo, ngay cả mái tóc đẹp cũng chỉ dùng một cành hoa tùy tiện bẻ ở đâu đó búi lên, trên người không có bất kỳ trang sức nào. Không giống tu sĩ, mà giống người tị nạn sau khi bị cướp bóc, đơn sơ đến mức không thèm để ý hình tượng.

Tuy mang dung mạo của một nữ tử trẻ tuổi, nhưng thực tế đã mấy trăm tuổi rồi. Đứng ở đó cũng không đứng cho đàng hoàng, phong thái không có chút khí chất nào mà một tiên tử nên có.

Kiều Hàm dám chắc, nếu không phải thực lực áp đảo, chỉ với cái vẻ không màng hình tượng này của bà, giới tu chân tuyệt đối sẽ không muốn tặng cho bà danh hiệu tiên tử.

Nhưng thái độ của bà với Tiêu Cửu Từ, có chút khác với dự đoán của Kiều Hàm. Cậu còn tưởng bà hoàn toàn có uy nghiêm của sư phụ, nhưng bị Tiêu Cửu Từ nói một câu, bà vậy mà cũng giống như một đứa trẻ phạm lỗi, ngượng ngùng không tự nhiên.

Kiều Hàm nghĩ lại tình hình vừa rồi, lập tức lóe lên một ý, tìm cớ cho mình: “Là ta sai trước, vừa rồi ta tưởng có kẻ đến gây sự, thấy sư huynh bị hất văng, cho nên mới…”

Tiêu Cửu Từ đối với lời giải thích của Kiều Hàm lại khá tán thành. Dù sao bộ dạng vừa rồi của sư phụ quả thực khiến người ta hiểu lầm. Tuy hành động của sư phụ không có ác ý, nhưng tu vi của bà ấy quá cao, vô hình trung đã tạo ra cảm giác áp bức uy h**p, không quen biết, tự nhiên sẽ theo bản năng phòng bị.

Kiều Hàm đang định xin lỗi, liền nghe thấy Quỳnh Bích kinh ngạc nói: “Sư huynh? Không phải là vợ của đồ đệ sao? Ồ phải, sao lại là con trai?”

Kiều Hàm: … Bây giờ người mới phát hiện ra à?

“Đợi đã! Hai ngươi ngủ chung rồi!”

Kiều Hàm: Không có! Không phải, người đừng nói bậy!

“Cửu Từ, ta không nhìn ra ngươi là người như vậy đấy! Chẳng trách Thanh Vân Tông nhiều tiểu cô nương thích ngươi như vậy, ngươi đều giữ mình trong sạch, ngay cả tiểu sư muội cưng chiều nhất cũng không để ý, hóa ra ngươi có gu này!”

Kiều Hàm: Người đang nói năng hàm hồ gì vậy!!!!!

Tốc độ nói của Quỳnh Bích quá nhanh, Kiều Hàm chen vào cũng không được, sắp phát điên rồi. Thật sự là sợ nhất vì sự tồn tại của mình mà khiến nam chính đại nhân vướng vào tin đồn kỳ quái nào đó.

Mãi mới bắt được kẽ hở, gần như gào lên: “Không phải!”

“Không phải?” Quỳnh Bích nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Mặt Tiêu Cửu Từ đã đen như đít nồi: “Hiểu lầm thôi.” Rồi y liếc nhìn Kiều Hàm một cái, cái vẻ mặt đỏ bừng, kích động không thôi kia… là đang xấu hổ?

“Vị này là Kiều Hàm, hạng nhất trong đại hội tuyển nhận đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông cách đây không lâu. Con… thay sư phụ nhận cậu ấy làm thân truyền đệ tử của người.”

Vẻ mặt Quỳnh Bích trống rỗng, như thể nhất thời không phản ứng kịp.

Tiêu Cửu Từ liền nhìn về phía Kiều Hàm.

Kiều Hàm lập tức hiểu, lấy ra ngọc bài đệ tử còn chưa kịp đeo, hai tay giơ cao quá đầu, quỳ xuống hành lễ: “Sư phụ tại thượng, đệ tử Kiều Hàm, bái kiến sư phụ!”

“Đồ đệ?” Quỳnh Bích kinh ngạc hỏi, “Đợi đã, ta nói muốn nhận đồ đệ khi nào, sao ngọc bài đệ tử này lại có linh lực của ta, lẽ nào ta lại uống say rồi!”

Tiêu Cửu Từ ho khan hai tiếng, đem chuyện say rượu quên mất của ai đó ra bàn, ra vẻ ta đây cũng là nghe lệnh sư phụ.

Yên tĩnh… yên tĩnh lạ thường.

Kiều Hàm đang hoảng hốt không biết có nên ngẩng đầu lên không. Đột nhiên cảm thấy một luồng linh lực nhanh chóng kéo cậu đứng dậy, mạnh mẽ đẩy về phía xa.

Chưa đợi cậu phản ứng lại, Quỳnh Bích đã mở chế độ đánh đập Tiêu Cửu Từ.

Chỉ nghe một tiếng “ầm”, trên mặt đất liền xuất hiện một cái hố lớn, ngay cả kết giới trận pháp vốn có của sân viện cũng không bảo vệ được. Chỉ thấy Quỳnh Bích tay cầm một cành cây khô vung xuống, Tiêu Cửu Từ đứng trong hố giơ Băng Phách kiếm lên đỡ.

Sóng xung kích linh lực khổng lồ lan ra, Kiều Hàm bị hất bay xa hơn, cho đến khi va vào cây Hồn Nguyên, dường như bị thứ gì đó cản lại, mới không bay thẳng ra ngoài.

Kiều Hàm lòng nóng như lửa đốt. Tuy biết Quỳnh Bích sẽ tức giận, nhưng không ngờ bà ấy ra tay nặng như vậy. Tiêu Cửu Từ tôn sư trọng đạo, đối với chuyện này vốn đã chột dạ, tự nhiên sẽ không đánh trả. Nhưng đã nói là cùng nhau gánh vác, Kiều Hàm chắc chắn sẽ không trốn, nhưng cũng không đến nỗi ngốc nghếch xông lên gây thêm phiền phức.

Cậu là hệ mộc chủ trị liệu và phụ trợ, giúp đỡ từ xa tự nhiên là thích hợp nhất. Cho nên Kiều Hàm hai tay kết ấn, Bích Huyền trên cổ tay cậu xoay tròn với tốc độ cao, một sợi dây leo từ dưới đất trồi lên, nhưng căn bản không có cơ hội xuất hiện đã tan biến trong sát khí.

Sắc mặt Kiều Hàm trắng bệch, lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch tu vi lớn đến vậy. Đừng nói là cùng nhau gánh vác, cậu ngay cả tư cách lên sân cũng không có, đồng thời cũng hiểu Quỳnh Bích tuy đang đánh người, nhưng cũng đã nương tay.

Nhưng… nam chính đại nhân cũng đang bị đánh mà! Sao cậu có thể chịu đựng được! Nghĩ cách, mau nghĩ cách, nhược điểm của Quỳnh Bích là…

Mắt Kiều Hàm đột nhiên sáng lên, ngay lúc kiếm khí của Quỳnh Bích lại vạch ra một vết nứt sâu trên mặt đất sân viện, cậu hét lớn một tiếng: “Sư phụ, đừng đánh nữa, sửa chữa sân viện tốn nhiều tiền lắm!!!!”

Cành cây khô trong tay tức khắc vì linh lực hỗn loạn mà gãy lìa.

Quỳnh Bích như bị nhấn nút tạm dừng, dừng lại giữa không trung.

Tiêu Cửu Từ đang chật vật né tránh công kích cũng dừng lại, có chút không thể tin nổi nhìn Kiều Hàm vừa nói ra lời kinh người.

Yên tĩnh… yên tĩnh đến lúng túng.

Quỳnh Bích đáp xuống, ho khan hai tiếng để che giấu, mắt liếc nhìn sân viện đã bị phá hoại, chột dạ nói: “Cái này… cái này chúng ta tự sửa chắc không tốn tiền đâu nhỉ.”

Kiều Hàm lúc này mới thở phào một hơi: “May mà vẫn chưa quá nghiêm trọng, con và sư huynh cùng nhau từ từ sửa chữa, chắc là có thể tiết kiệm được một khoản.”

“Khụ khụ.” Quỳnh Bích có chút không vui nhìn Kiều Hàm: “Nói chuyện chính, nhóc con, chuyện nhận đồ đệ chỉ là một hiểu lầm, đời này ta không định nhận thêm đồ đệ thứ hai, cho nên…”

“Sư phụ, chuyện này quả thực là con làm không thỏa đáng. Nếu người không nguôi giận, có thể đánh con tiếp, hoặc phạt con cái khác đều được. Nhưng sư đệ đã nhập môn, thiên hạ đều biết, mong sư phụ khoan dung. Theo như đã nói trước đây, nhận sư đệ rồi sẽ do con phụ trách, sư phụ có thể yên tâm.”

Tiêu Cửu Từ trực tiếp đứng trước mặt Kiều Hàm, ngăn cản ý định trả hàng của Quỳnh Bích. Chuyện mình làm, tự nhiên phải tự mình gánh vác.

Quỳnh Bích cực kỳ không vui, lườm đứa nghịch đồ một cái, đừng tưởng bà không biết, tên nhóc này chính là lợi dụng sai lầm của bà để gài bẫy bà.

Tiêu Cửu Từ thông minh, tự nhiên hiểu lời nói lúc say rượu kia không thể coi là thật, đột nhiên giúp nhận đứa đồ đệ này chắc chắn có nguyên nhân khác, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến bà chứ, hừ! Bình thường trông thì thật thà, thực ra đầu óc linh hoạt lắm, lúc quan trọng đến cả chiêu tiền trảm hậu tấu cũng dùng trên đầu sư phụ.

Nhận đồ đệ, thiết lập quan hệ sư đồ, là gánh lấy nhân quả. Có một mình Tiêu Cửu Từ là nhân quả đã đủ rồi, bà không muốn có thêm một đứa nữa.

Cho nên, bà tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp!

Nhìn bộ dạng lạnh lùng của sư phụ, Tiêu Cửu Từ biết phải nghĩ cách khác để thuyết phục bà.

Kết quả người phía sau đột nhiên tiến lên một bước, cúi đầu bái Quỳnh Bích nói: “Sư phụ, người yên tâm, con đã Trúc Cơ, chủ y tu, chủ yếu tu luyện ở Phổ Hiền Phong, Mai trưởng lão phụ trách dạy con, sư huynh phụ trách trông coi con, sư phụ người cứ bận việc của người, không cần quản con.”

Quỳnh Bích nhướng mày nói: “Một y tu, đến làm đồ đệ của kiếm tu ta, các ngươi đúng là biết chơi thật đấy.”

Kiều Hàm tiếp tục cười nói: “Như vậy không tốt sao? Sư phụ có thể tính toán, nếu sau này con tu vi có thành tựu, sẽ tiết kiệm cho Vô Định Phong không ít tiền đâu ạ!”

Lông mày Quỳnh Bích run lên: “Ý… ý gì?”

Kiều Hàm cười sâu kín: “Linh thực sư, đan tu, y tu, con đều học. Sau này linh thực sư phụ cấy trồng trong sân viện con sẽ phụ trách tưới tiêu, trồng lớn rồi bán lấy tiền! Sư phụ bị thương con sẽ đích thân trị liệu, miễn phí! Sư phụ tu luyện cần đan dược, con sẽ cung cấp không giới hạn, hiếu kính người!”

Nhìn đôi mắt ngày càng sáng lên của Quỳnh Bích,

Kiều Hàm híp mắt, dụ dỗ: “Hơn nữa con so với Đại sư huynh… giỏi ứng biến hơn. Lần trước giúp Linh Bảo Môn, con đã trực tiếp giúp sư huynh vặt lông cừu đến mức họ đau lòng. Người xem…”

Tiêu Cửu Từ còn đang chìm đắm trong cách tự quảng cáo bản thân khác người của Kiều Hàm, thấy ánh mắt Kiều Hàm quét qua, theo bản năng phối hợp, biến ra cung Băng Sương Long Cốt và bao tay Băng Lân.

Có phải là đồ tốt hay không nhìn là biết ngay, mắt Quỳnh Bích trực tiếp trợn tròn.

“Còn có cái này, sư huynh tạm thời cho con dùng.” Kiều Hàm chỉ vào đai lưng Mặc Ngân của mình, nhẹ giọng như ác ma thì thầm: “Đều là nhận được miễn phí đó ạ.”

Toàn thân Quỳnh Bích run lên, kinh ngạc nhìn Kiều Hàm. Đại đồ đệ của bà bình thường làm người chính trực thế nào, bà vẫn còn sợ hãi trong lòng. Bây giờ quay mắt nhìn lại, tên nhóc này, toàn thân đều tỏa ra ánh sáng vàng có đúng không!

“Sư phụ, đồ nhi nghe lời không bám người, kiếm tiền có thể nuôi gia đình.” Kiều Hàm e thẹn cười cười, còn định nói tiếp, kết quả đã bị Quỳnh Bích kéo lấy tay.

“Con trai ngoan của má, không đúng, đồ đệ ngoan của sư phụ à!”

Kiều Hàm: Hình như người vừa nói ra lời thật lòng gì đó… thôi kệ, dù sao cũng giải quyết xong!

“Sư phụ!”

“Đồ nhi!”

Tiêu Cửu Từ: …

Dâng trà dập đầu, Kiều Hàm hiểu chuyện biểu thị mình không phải kiếm tu, pháp khí của sư phụ đối với cậu không có tác dụng, cho nên không cần sư phụ tặng quà nhận đồ đệ.

Ánh mắt Quỳnh Bích nhìn Kiều Hàm ngày càng hài lòng, còn hài lòng hơn cả lúc nhận Tiêu Cửu Từ năm đó, quả thực là vừa gặp đã thân. Bản thân bà cũng là người phóng khoáng, pháp khí trong phòng chỉ cần Kiều Hàm muốn dùng, đều có thể lấy đi dùng.

Khóe miệng Tiêu Cửu Từ giật giật. Đó đều là những pháp khí sư phụ bán không được, bởi vì là nhắm vào ma tộc, dù có lợi hại đến đâu bây giờ cũng không có thị trường. Tặng những thứ đó cho Kiều Hàm, có chắc không phải đang dọa con ma nhỏ này không?

Tiêu Cửu Từ nhân cơ hội giải thích chuyện đổi phòng, giải trừ hiểu lầm trước đó.

Quỳnh Bích chớp mắt: “Ta nhầm cũng phải thôi, ai bảo trên người hai đứa cứ có mối liên kết kỳ diệu nào đó, đương nhiên ta sẽ…”

Tiêu Cửu Từ đáp: “Chắc là người cảm ứng được hôn khế.”

Quỳnh Bích ngớ người: “Cho nên…”

Kiều Hàm giành lời ngay: “Con bị cha mẹ ép tới thành thân, nên đã giao ước với sư huynh, đợi con lên Kim Đan Kỳ sẽ giải trừ tất cả. Con và sư huynh chỉ là quan hệ sư huynh đệ. Sư phụ, người tuyệt đối đừng hiểu lầm.” Cũng đừng nói những lời lẽ bạo dạn như hổ sói đó nữa!

Kiều Hàm nói năng nghiêm túc, Quỳnh Bích tự nhiên tin ngay, chỉ có Tiêu Cửu Từ là liếc cậu một cái.

Con ma này lý trí thì luôn cố gắng giữ vẻ ngoài huynh đệ rất tốt, nhưng bản tính lại dễ dàng bại lộ, chẳng biết có thể giấu sư phụ được bao lâu.

Có điều, một khi sư phụ đã không nhìn ra nguyên hình của cậu, thì dù có bại lộ cũng chỉ là bại lộ tình cảm không nên có với y thôi, không phải vấn đề gì to tát.

Quỳnh Bích giúp Kiều Hàm kiểm tra tu vi, truyền vào một luồng linh lực để hồi phục kinh mạch bị uy áp lúc trước làm chấn động.

Tiêu Cửu Từ đứng bên cạnh quan sát, đột nhiên hỏi: “Sư phụ, sao người lại đột ngột trở về?”

Vẻ mặt Quỳnh Bích cứng đờ, rồi quay sang nhìn Tiêu Cửu Từ với ánh mắt có phần nịnh nọt.

Dự cảm của Tiêu Cửu Từ đã thành sự thật, trong lòng y biết tỏng, có thể về sớm thế này, chắc chắn là đã gặp chuyện.

“Sư phụ có việc cứ nói thẳng.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng.

Kiều Hàm cũng tò mò nhìn Quỳnh Bích, vì trong nguyên tác, đâu có đoạn nào nhắc đến việc bà trở về vào lúc này.

Quỳnh Bích cười gượng: “À thì, ta ra ngoài chơi… à không, du ngoạn thì…”

Kiều Hàm: Ai đó có phải lỡ miệng nói ra sự thật rồi không?

Ngay sau đó, Quỳnh Bích liền giải thích lý do bà trở về lần này: vì bà đã gây họa.

Cách đây không lâu, bà truy sát một con ma thú từ dãy núi Vạn Thú đến một nơi gọi là Tàng Thành Lâm. Nơi đó âm khí dày đặc, hoang vắng không một bóng người, thế nên Quỳnh Bích cứ thẳng tay hành động. Một chiêu lớn tung ra, ma thú thì gục, nhưng Tàng Thành Lâm lại bất ngờ hiện lên linh quang báo hiệu kết giới trận pháp bị phá vỡ.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm, bà biết mình gây họa rồi. Đang lúc do dự có nên chuồn êm hay không thì bị người ta bắt tại trận.

Lúc này Quỳnh Bích mới hay, Tàng Thành Lâm đã được Tiên Minh cấp phép cho một môn phái mới khai phá làm lãnh địa. Thành ra đó đã là địa bàn của người ta, người ta tân khổ dựng nên một cái kết giới, định bụng từ từ khai hoang, cuối cùng lại bị Quỳnh Bích một chiêu phá nát, tổn thất nặng nề.

Người ta đòi bồi thường. Một trận pháp lớn như vậy phải tốn không ít linh thạch. Quỳnh Bích chỉ đành méo mặt chuẩn bị đền, định bụng đi săn thêm ma thú có giá trị. Nhưng người ta lại chẳng cần tiền, mà muốn một phương thức bồi thường khác.

“Môn phái này con từng nghe qua, tên là Hồng Quang Môn. Tiền thân của nó là một gia tộc rất cổ xưa, có một lão tổ ngàn tuổi trấn giữ, chỉ là tu vi vừa vặn ở mức Nguyên Anh, cho nên…”

Tuổi thọ của tu sĩ Nguyên Anh chỉ khoảng một ngàn năm, nếu không đột phá thì e là sắp cạn. Có lẽ vì không thể tiếp tục bảo bọc gia tộc, mà việc duy trì gia tộc cũng không thuận lợi, nên họ mới quyết định từ bỏ mô hình gia tộc để chuyển sang mô hình môn phái, chiêu mộ đệ tử.

Tình huống này rất phổ biến. Một tông môn thường tồn tại lâu hơn gia tộc, trừ phi là những gia tộc có huyết mạch đặc thù di truyền như nhà họ Kiều.

“Lão tổ mà ngươi nói cũng là người cùng thế hệ với sư phụ của ta, sống lâu như vậy quen biết không ít người, lỡ như báo lên Tiên Minh thì, khụ khụ…”

“Vậy nên…” Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ hỏi, “Họ muốn gì?”

Quỳnh Bích ngại ngùng chỉ tay về phía Tiêu Cửu Từ.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, còn chưa kịp lên tiếng, Kiều Hàm đang im lặng nãy giờ đã đột nhiên nhảy dựng lên: “Không được!”

Cả hai người đều bị Kiều Hàm dọa giật mình.

Quỳnh Bích ngẫm nghĩ một chút rồi bật cười: “Ngươi kích động làm gì? Có phải bảo sư huynh ngươi đi bán thân đâu… À mà, nói vậy cũng đúng, xem như bán thân vài tháng.”

Trên mặt Tiêu Cửu Từ thoáng vẻ không tự nhiên. Con ma nhỏ này, cũng lo cho y hẳn ra mặt nữa. Y vội vàng lên tiếng: “Bồi thường mà Hồng Quang Môn đưa ra là để con qua đó giúp đỡ, giúp họ khai hoang?”

Nơi chưa từng có người đặt chân đến, tự nhiên sẽ có đủ thứ yêu ma quỷ quái. Muốn biến nơi đó thành lãnh địa môn phái, dĩ nhiên phải khai hoang dọn dẹp, loại bỏ hết mọi hiểm họa tiềm tàng, việc này cần rất nhiều nhân lực và vật lực.

Nhưng một môn phái nhỏ mới mở thì nguồn lực có hạn, đa số sẽ mời viện trợ từ bên ngoài, có thể là đổi nhân tình, có thể là hứa hẹn lợi ích, và đương nhiên, cũng có món nợ tự dâng đến cửa như Quỳnh Bích.

Quỳnh Bích vừa định gật đầu, Kiều Hàm đã nhanh miệng nói: “Chỉ cần nhờ đệ tử Trích Tinh Phong qua đó giúp họ khôi phục trận pháp là được. Cần tài nguyên gì, chúng ta sẽ tự giao dịch với Trích Tinh Phong. Sư huynh không cần phải đi bán sức lao động cho người ngoài. Con nghi ngờ họ đề nghị như vậy vì biết sư huynh dễ nói chuyện, biết đâu lại muốn nô dịch huynh ấy, bắt làm nhiều việc hơn. Đây là một cuộc mua bán lỗ vốn, sư phụ à, chúng ta không thể làm!”

Giữa một trận pháp và một Tiêu Cửu Từ lừng danh, kẻ ngốc cũng biết chọn Tiêu Cửu Từ đến giúp, giá trị hơn nhiều.

Cậu không thể ngờ rằng, tình tiết mà cậu chờ đợi lại do chính sư phụ mang đến. Nguyên tác không hề nhắc tới, chỉ nói một đêm trôi qua, Tiêu Cửu Từ đột nhiên nhận được tin phải đi xử lý một việc.

Giờ nghĩ lại mới thấy, chuyện này chắc chắn rất bí mật. Vô Định Phong vốn vắng người, sư phụ lại là người gây họa nên không dám công khai. Sau khi thương lượng xong với Hồng Quang Môn, bà liền lén lút để Tiêu Cửu Từ đi giải quyết hộ. Nhưng chính chuyện này lại mang đến cho Tiêu Cửu Từ vô vàn bất lợi sau này, kiên quyết không thể…

Kiều Hàm vừa dứt lời, đầu đột nhiên đau nhói vì bị hệ thống cảnh cáo.

“A!” Cậu ôm đầu nhíu mày.

Tiêu Cửu Từ vội đỡ lấy cậu: “Sao vậy?”

“Không… không sao, chỉ là kích động quá nên đau đầu thôi.”

Trong lòng Tiêu Cửu Từ có chút buồn cười. Dường như ngay từ khi mới gặp, con ma này đã luôn sợ y bị thiệt thòi, quả thực đã chứng thực những lời thật lòng đêm đó, lúc nào cũng bảo vệ y.

Giọng Tiêu Cửu Từ dịu đi: “Không phải chuyện gì to tát đâu.”

“Đúng đó đúng đó, họ nói là giúp khai hoang thôi, lợi ích thu được bên trong đều thuộc về cá nhân. Mấy người cống hiến nhiều nhất còn có quà cảm ơn thêm nữa, không phải để Cửu Từ làm không công. Hơn nữa nơi đó cũng khá khó nhằn, đối với Cửu Từ mà nói cũng coi như rèn luyện.” Quỳnh Bích vội vàng chột dạ tìm cớ cho mình.

Kiều Hàm nhìn sư phụ chẳng đáng tin cậy chút nào, trong lòng tức không để đâu cho hết. Nói thì hay lắm, nhưng thực chất Quỳnh Bích chỉ không muốn chuyện mình gây họa mất mặt bị nhiều người biết, nên mới đồng ý dứt khoát để Tiêu Cửu Từ qua đó giải quyết hộ.

Nhưng Kiều Hàm đã không thể ngăn cản chuyện này nữa, hệ thống nhắc nhở cậu rằng nam chính bắt buộc phải đi theo tình tiết này.

“Đám người đó đúng là được voi đòi tiên! Cũng chẳng tốt đẹp gì, sư phụ lẽ ra nên quay đầu bỏ chạy ngay khi thấy không ổn mới phải!” Kiều Hàm không nhịn được mà càm ràm. “Sau này cứ ném cho họ thêm mấy cái xác ma thú coi như bồi thường, để khỏi bị nắm đằng chuôi.”

Tiêu Cửu Từ không đồng tình liếc cậu một cái.

Quỳnh Bích lại cảm thấy như gặp được tri kỷ: “Kiều Hàm, ngươi nói đúng quá, lúc đó nếu ta không quên dịch dung…”

Thấy ánh mắt của đại đồ đệ quét qua, Quỳnh Bích lập tức ngậm miệng, rồi nhỏ giọng phàn nàn với tiểu đồ đệ: “Nếu không phải sư huynh ngươi cứ luôn dặn gặp chuyện thì về báo cho nó để nó xử lý, ta cũng đâu có dễ nói chuyện như vậy. Ta đôi khi cứ cảm thấy mình bị người ta ỷ yếu h**p đáp. Còn không bằng mấy tán tu tự do!”

Con người bà trước nay có giới hạn, cố gắng tu luyện để trở nên mạnh mẽ cũng chỉ vì muốn được tuỳ tâm sở dục, mặc kệ trời đất. Kết quả, trước đây bị chưởng môn quản, bây giờ bị đồ đệ quản, thật là uất ức!

Kiều Hàm u uất nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, thầm nghĩ: Sư huynh, huynh thật sự nên học hỏi sư phụ mình, dù chỉ học được một nửa tính ích kỷ thôi, cũng sẽ không có kết cục như trong nguyên tác.

Có điều, cậu lại mê mẩn chính cái tính cách tốt đẹp không vướng bụi trần, lòng không hổ thẹn, quân tử chân thành của nam chính.

Nhưng bây giờ đã có cậu ở bên, nam chính cứ giữ nguyên như vậy, còn cậu sẽ làm người bảo vệ, không để bất kỳ ai hay bất kỳ chuyện gì có thể tùy tiện chiếm hời của nam chính.

Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nhìn hai người họ, xem ra chính mình lại là kẻ lạc lõng.

“Sự đã đến nước này, không cần nói nhiều nữa. Con sẽ lên đường ngay hôm nay.” Tiêu Cửu Từ không hề trì hoãn, nhưng lần này đi, ít nhất cũng phải…

“Sư phụ, con cũng đi giúp!” Đột nhiên, Kiều Hàm lên tiếng.

Tiêu Cửu Từ: … Quả nhiên.

“Ngươi đi làm gì? Nơi đó nguy hiểm, không thích hợp cho một tiểu y tu Trúc Cơ như ngươi.” Quỳnh Bích tuy vô trách nhiệm, nhưng cũng không tùy tiện đem tính mạng đồ đệ ra đùa.

“Con hiếu thuận người mà. Sau này sư huynh không rảnh, nếu người có việc gì dặn dò, con cũng có thể đi làm. Chuyến này coi như học hỏi trước, hơn nữa đi theo sư huynh thì có nguy hiểm gì chứ!”

“Đồ đệ ngoan, ngươi có lòng rồi, ta rất coi trọng ngươi đó!”

Thấy Quỳnh Bích đã xuôi lòng, Kiều Hàm đang định vui mừng thì đột nhiên nghe Tiêu Cửu Từ trầm giọng: “Không được, đệ ở lại.”

Kiều Hàm tức thì sốt ruột: “Sư huynh, huynh cứ cho ta đi cùng đi mà. Lần trước đi đón người, huynh nói không cần thiết, nhưng lần này là đi rèn luyện, những mấy tháng lận! Sao lại không thể dẫn ta theo? Ta thật sự sẽ không ngáng chân huynh đâu.”

Nhưng lần này Tiêu Cửu Từ còn kiên quyết hơn lần trước: “Khai hoang không phải rèn luyện thông thường, sẽ gặp phải chuyện gì đều là ẩn số, mức độ nguy hiểm cũng không thể lường trước. Cho nên lần này không được, đợi lần sau có cơ hội ta sẽ dẫn đệ đi.”

Kiều Hàm còn muốn nói thêm, Tiêu Cửu Từ lại quay sang Quỳnh Bích: “Sư phụ định ở lại bao lâu?”

Quỳnh Bích ngẩn người: “Tùy ý.”

“Vậy thì vừa hay. Sư đệ lạ nước lạ cái, vừa mới nhập môn chắc chắn sẽ cô đơn, Vô Định Phong chúng ta lại không có ai, người cứ ở cùng sư đệ, đợi con trở về.”

Quỳnh Bích cũng sốt ruột: “Dựa vào đâu, ta…”

Tiêu Cửu Từ rũ mi, bất giác toát ra một luồng áp lực: “Nếu không phải đi giải quyết việc cho sư phụ, con cũng đâu cần đi lâu như vậy, có thể từ từ ở cùng sư đệ cho quen với cuộc sống nơi đây.”

Quỳnh Bích rén rồi.

Kiều Hàm thì ngớ người. Quen cái gì chứ, hoàn toàn là nói bừaCậu tự thấy mình khá hiểu nam chính, nhưng lúc này vẫn bị thái độ của y làm cho mơ hồ. Những lời này rốt cuộc là để sư phụ trông chừng cậu, hay là để tạo cơ hội cho họ bồi dưỡng tình cảm sư đồ đây?

Tiêu Cửu Từ thấy vẻ mặt Kiều Hàm gần như thất thần, trong lòng cũng không nỡ. Ba năm ngày cậu còn không chịu được, huống chi là mấy tháng. Y cũng lo con ma này sẽ tức quá làm liều, nên mới để sư phụ ở lại trông chừng. Có sư phụ ở đây, Kiều Hàm hẳn sẽ có chút kiêng dè mà cố gắng nhẫn nại.

Thực ra, nếu là đi nơi khác, y đều có thể dẫn Kiều Hàm theo, nhưng Tàng Thành Lâm thì tuyệt đối không được.

Tiêu Cửu Từ nén lòng, mặc kệ sắc mặt của Kiều Hàm mà đứng dậy: “Con đến Thanh Vân Phong dặn dò một chút rồi sẽ xuất phát ngay.”

Nói rồi, Tiêu Cửu Từ liền định rời khỏi sân viện.

Nhưng vừa đến cổng, y đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập phía sau.

Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại, trong lòng bất đắc dĩ. Bám người, quá bám người, đúng là hết cách.

Vừa quay người, quả nhiên thấy Kiều Hàm vội vàng chạy tới: “Sư huynh, ta cầu xin huynh, huynh cứ dẫn ta theo đi. Ta đảm bảo sẽ nghe lời huynh, ta…”

“Vậy thì nghe lời, ở lại tông môn.” Giọng Tiêu Cửu Từ dịu đi, nhưng thái độ lại không hề lay chuyển.

Kiều Hàm dù biết Tiêu Cửu Từ đã quyết, nhưng vẫn không chịu từ bỏ: “Sư huynh…”

“Nghe lời!” Giọng Tiêu Cửu Từ hơi trầm xuống.

Kiều Hàm tủi thân đến mức hậm hực nói: “Ta không muốn.”

Tiêu Cửu Từ sững người. Đây là lần đầu tiên y nghe Kiều Hàm phản bác mình như vậy, nhưng… cũng không khiến y khó chịu, ngược lại còn thấy Kiều Hàm trước mắt có chút thú vị.

Nhưng khi y nhìn kỹ lại, liền thấy hốc mắt Kiều Hàm đã đỏ hoe, hơi thở cũng dồn dập.

Trái tim Tiêu Cửu Từ như bị gõ nhẹ một cái. Quả nhiên, phải xa nhau quá lâu đúng là thử thách giới hạn của con ma này.

Hay là… vẫn nên tìm cách an ủi một chút.

Tiêu Cửu Từ đột nhiên có chút không tự nhiên, dịu giọng nói: “Đệ ngoan ngoãn nghe lời, lúc về ta sẽ mang quà cho đệ, muốn gì nào?”

Kiều Hàm thẳng thừng đáp: “Ta không cần gì cả, chỉ muốn đi theo huynh thôi!”

Lòng Tiêu Cửu Từ trống rỗng, mặt không kiểm soát được mà nóng lên.

Sắp phải chia xa, con ma này bị ép đến mức không màng đến gì nữa rồi, cũng không biết dè dặt một chút. Giữa thanh thiên bạch nhật mà nói thẳng thừng như vậy! Không sợ y nhìn thấu chút tâm tư nhỏ nhoi đó sao?

Tiêu Cửu Từ căng mặt, cứng giọng nói: “Ta đã nói, không được. Đệ ở đây tu luyện cho tốt.”

Nói xong, y liền thấy Kiều Hàm ngẩng đầu, một đôi mắt ngấn nước, phồng má, vừa giận vừa tủi thân nhìn mình.

Tiêu Cửu Từ ngẩn người, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn tâm không nhượng bộ. Y chỉ giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ lên đầu Kiều Hàm: “Ngoan ngoãn nghe lời, ta đảm bảo sẽ về sớm nhất có thể.”

Giọng nói đột nhiên dịu dàng cùng ánh mắt kiên định của Tiêu Cửu Từ gần như hóa thành dòng nước mùa thu nhấn chìm trái tim fanboy của Kiều Hàm. Bị thần tượng làm cho lóa mắt đến thất thần, chớp mắt một cái, cậu đã thấy Tiêu Cửu Từ ngự kiếm bay xa.

Kiều Hàm thật sự dở khóc dở cười, nhưng cậu cũng hiểu, dây dưa thêm cũng vô ích.

Đã vô ích, vậy thì…

Kiều Hàm quay về, lập tức hỏi thăm Quỳnh Bích cho rõ về Tàng Thành Lâm.

Chút tâm tư của cậu, Quỳnh Bích thừa sức nhìn ra, bà cười nói: “Hai đứa thật sự muốn giải trừ hôn ước à? Chắc không phải là ngươi đơn phương chứ, bám nó như vậy.”

Kiều Hàm đơ mặt: “Sư phụ nghĩ nhiều rồi, con chỉ không yên tâm, sợ sư huynh chịu thiệt thôi.”

“Yên tâm, chuyện khai hoang này, cao thủ sẽ không tham gia đâu. Cửu Từ chắc chắn là người có tu vi mạnh nhất ở đó, sao mà chịu thiệt được.”

Kiều Hàm lập tức đáp: “Con đâu có nói chuyện đó? Con nói là sợ huynh ấy chịu thiệt khi giao dịch với người khác kìa. Sư phụ nghĩ mà xem, với tính cách của sư huynh, nếu gặp phải kẻ gian xảo, dùng đạo lý để bắt chẹt huynh ấy, mà huynh ấy lại đi một mình, không quá để tâm đến bản thân, vậy thì chắc chắn sẽ chịu thiệt. Huynh ấy chịu thiệt, là Vô Định Phong chịu thiệt, Vô Định Phong chịu thiệt, là người chịu thiệt đó!”

Quỳnh Bích tức khắc ngồi thẳng dậy, xoa cằm. Bà cũng cảm thấy những lợi ích mà đám người kia hứa hẹn, đến tay đại đồ đệ có thể sẽ bị giảm giá mạnh, mà đại đồ đệ vốn đi thay bà chuộc lỗi, biết đâu lại trực tiếp cho qua luôn.

Kiều Hàm bồi thêm: “Con khó chơi hơn sư huynh nhiều. Con không chỉ không thích chịu thiệt, mà còn siêu thích chiếm hời.”

Quỳnh Bích do dự: “Nhưng Cửu Từ không cho ngươi đi, còn bắt ta ở lại với ngươi, kiên quyết như vậy, chắc chắn sẽ không để ngươi mặc cả đâu. Ngươi mới đến không biết, sư huynh ngươi nếu thật sự nổi giận thì đáng sợ lắm, chúng ta tốt nhất đừng chọc nó.”

Sư phụ, khí phách của người đâu rồi!

Kiều Hàm híp mắt, đột nhiên nói: “Lông cừu vặt được*, chia bốn sáu, người sáu.”

*Chú thích: ý ở đây là của ngon chiếm được.

Quỳnh Bích ngồi nghiêm chỉnh: “Hai tám, ta tám!”

“Ba bảy!”

“Chốt kèo! Để ta nói cho mà nghe, Tàng Thành Lâm đó ở ngay…”

Quỳnh Bích nói hết thông tin mình biết ra. Nếu sau này bị đại đồ đệ truy cứu, bà sẽ đổ tội để tự bảo vệ mình, nói rằng không quản được đứa tiểu đồ đệ phản nghịch này. Dù sao thì đồ đệ cũng là do Tiêu Cửu Từ tự mình nhận vào, y tự chịu trách nhiệm.

Bà chỉ cho Kiều Hàm cách an toàn nhất để hội ngộ với Tiêu Cửu Từ, cuối cùng còn điểm một cái vào ngực cậu.

“Đây là?”

“Cho ngươi bảo mệnh đó, chỉ có một lần thôi nhé. Ta cũng không thể không làm gì cả, yên tâm đi đi, ta ở lại đây…”

Đang nói, Quỳnh Bích chợt cứng người, nhíu mày: “Sao lại có người tới?” Bình thường Vô Định Phong sẽ không có người ngoài đến thăm. Tuy chưa đáp xuống, nhưng đã vượt qua kết giới. Bà vung tay, một tấm thủy kính hiện ra, trên đó là hình ảnh ba người.

Chính là Giang phu nhân đang hùng hổ dẫn theo Giang Tố Vi và Âu Toản Nhuế đến.

“Chậc, chắc là sư huynh đột nhiên rời đi, họ có ý kiến đây mà.”

“Sao thế? Ngữ khí này, ngươi cũng ghét họ à?” Quỳnh Bích kinh ngạc.

Kiều Hàm cũng không sợ mách lẻo, nói thẳng: “Thái độ của con do thái độ của họ quyết định. Họ cảm thấy con không xứng ở đây, không xứng làm đồ đệ của người. Lần trước sư huynh thay người nhận đồ đệ còn gây ra một trận ầm ĩ.”

Quỳnh Bích nói: “Ta còn chưa ầm ĩ đây này! Họ có tư cách gì thay ta ầm ĩ chứ!”

Kiều Hàm cảm thấy cùng Quỳnh Bích càm ràm cũng khá sảng khoái, định tiếp tục mách tội, biết đâu mách nhiều rồi, sư phụ sau này có thể dắt nam chính trốn khỏi cái ‘gia đình gốc’ này nhiều hơn.

Kết quả còn chưa kịp mở miệng, liền thấy Quỳnh Bích vung tay, một trận cuồng phong thổi qua.

Ba người trong thủy kính tức khắc bị hất bay thành một vệt sáng, biến mất nơi chân trời.

Kiều Hàm: !!!!

“Sư phụ, người ra tay thẳng thừng như vậy không sao chứ?”

“Cũng không chết được, cho họ một bài học thôi. Đồ đệ của ta, chưa đến lượt họ chỉ trỏ.”

Kiều Hàm: … Chắc là sợ họ cản trở sư huynh giúp người dọn dẹp tàn cuộc thì có. Có điều…

“Sư phụ, không phải người muốn giấu hành tung của mình sao?”

Ra tay như vậy… e là…

Chỉ thấy sắc mặt Quỳnh Bích biến đổi, bà lập tức đứng dậy: “Đồ đệ ngoan, chuyện của sư huynh ngươi giao cho ngươi đó, nhớ là ba bảy nhé, lúc về ta tìm ngươi lấy!”

Không đợi Kiều Hàm trả lời, Quỳnh Bích gần như biến mất tại chỗ, không để lại chút khí tức nào.

Kiều Hàm: …

Thôi được rồi, cậu cũng phải chuồn nhanh thôi, để khỏi bị Giang phu nhân họ tóm được.

Cậu đến Phổ Hiền Phong một chuyến, báo là đi rèn luyện cùng sư huynh, rồi liền ngự kiếm xuống núi.

Đi tìm sư huynh thôi!

________

Lời tác giả: Chắc chắn là chương sau sẽ gặp nhau, nếu không con ma này không nhịn nổi đâu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn