Kết quả, Kiều Hàm đột nhiên mở miệng nói: “Sư huynh, cứ yên tâm lên đi, đệ ở ngay bên cạnh, chờ lệnh bất cứ lúc nào.”
Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại, y nhíu mày, đợi đến khi đệ tử đầu tiên lên, y liền trực tiếp nói với tất cả mọi người có mặt: “Đã luyện cùng các ngươi nhiều ngày như vậy, để ta xem các ngươi trưởng thành ra sao, cùng lên cả đi.”
Mọi người nghe vậy đều kinh ngạc, chỉ thấy linh kiếm trong tay Tiêu Cửu Từ bay ra, một luồng ánh sáng bạc lam băng giá mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ dần ngưng tụ thành kiếm trong tay y, chính là bản mệnh kiếm Băng Phách của y. Nhiệt độ xung quanh vì pháp khí của Tiêu Cửu Từ thay đổi mà đột ngột giảm xuống mấy độ.
Khí chất toàn thân Tiêu Cửu Từ đều thay đổi, cái cảm giác mạnh mẽ áp đảo đó, e là chỉ có những người cùng là kiếm tu mới cảm nhận được.
Mọi người cầm kiếm, không hề sợ hãi, ngược lại còn hăm hở muốn thử, đại sư huynh cuối cùng cũng không còn luyện một cách dè dặt nữa, định toàn lực ra tay sao? Cơ hội hiếm có đó!!!!
Kiều Hàm không rõ sự thay đổi trong bầu không khí trên sân, chỉ cảm thấy nam chính đại nhân lúc nói câu này đặc biệt không giận mà uy, không phải kiểu ra vẻ ta đây của mấy tên Long Ngạo Thiên, mà là loại bá khí bộc lộ trong sự ôn nhuận, cũng đủ để trấn áp toàn trường.
Thậm chí cậu còn cảm nhận được hơi thở của Nhị trưởng lão đang đứng bên cạnh mình cũng thay đổi.
“Thằng nhóc này sao đột nhiên đổi tính vậy?” Nhị trưởng lão nghi hoặc quay đầu nhìn Kiều Hàm, sau đó cười trêu chọc: “Chẳng lẽ là cố tình biểu diễn cho người xem, muốn ra vẻ ngầu*?”
Kiều Hàm kiêu ngạo nói: “Không phải đâu! Sư huynh chắc chắn có suy tính của riêng mình, nói không chừng do cảm thấy kiểu luyện trước đó không còn tiến bộ nhiều nữa, nên đổi sang cách k*ch th*ch hơn một chút.”
Kiều Hàm rất hiểu Tiêu Cửu Từ, cơ bản có thể phỏng đoán được mục đích của một số hành vi của y.
Nhưng lần này Kiều Hàm lại đoán sai, bởi vì lúc này Tiêu Cửu Từ đang nghĩ: Giải quyết một lần cho xong, giữa chừng đừng dừng lại, để tránh… để tránh cho con ma nào đó có cơ hội lợi dụng.
“Phải cẩn thận.” Giọng điệu của Tiêu Cửu Từ vẫn là lời nhắc nhở thiện chí của một người huynh trưởng. Rõ ràng trông y là loại người không có vẻ gì nguy hiểm, trêu chọc cũng không sợ, nhưng lúc này lại mang đến cho người ta một cảm giác lạnh sống lưng.
Lời vừa dứt, một trận sương lạnh từ dưới chân y tuôn ra, tảng đá đen lập tức hạ xuống không độ, xung quanh cũng bắt đầu đóng sương có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Mọi người đương nhiên không sợ, máu trong người bị cái lạnh đâm vào, ngược lại càng sôi trào.
Một người dẫn đầu hét lên: “Lên!”
Trong nháy mắt, một đám kiếm tu vung kiếm khí mạnh nhất về phía Tiêu Cửu Từ.
Kiếm ý gầm rít bên tai, Kiều Hàm đứng ở vòng ngoài cũng cảm nhận được luồng khí sắc bén đó. Nhị trưởng lão đứng bên cạnh cậu vung tay thi pháp, tạo ra một lớp bảo vệ, bao bọc lấy Kiều Hàm và các đệ tử Luyện Khí kỳ đang vây xem, tránh để họ bị kiếm khí va chạm làm ngộ thương.
Thực ra với tu vi của họ, căn bản đã không thể nhìn rõ tình hình chiến đấu trên tảng đá đen nữa. Thứ duy nhất có thể thấy là linh lực hệ băng chiếm giữ nửa bầu trời, và những mảnh băng tuyết rơi lả tả sau những va chạm không ngừng của kiếm khí và pháp thuật.
Rõ ràng là bầu trời màu cam của hoàng hôn buông xuống, mà lúc này lại cứ như bước vào kỷ băng hà, cả bầu trời dường như sắp phản chiếu màu xanh của băng nguyên.
Khiến người ta nhìn thôi cũng không nhịn được mà thở ra một làn khói trắng.
Không biết đã qua bao lâu, những luồng linh quang màu khác dần biến mất, sương lạnh trên tảng đá đen ngày càng dày đặc, gần như mắt thường cũng không nhìn rõ được nữa. Cho đến khi luồng linh quang khác màu cuối cùng biến mất, trời đất trở nên yên tĩnh, Nhị trưởng lão đứng bên cạnh không thể đứng yên được nữa, vung tay một cái, một trận gió cuốn qua sân đá đen.
Đợi đến khi toàn bộ sương lạnh bị gió thổi tan, tất cả mọi người đều chết lặng, chỉ thấy trên tảng đá đen kịt sừng sững một ngọn núi băng khổng lồ. Ngọn núi băng được hình thành từ vô số tác phẩm nghệ thuật điêu khắc cơ thể người bằng băng dính vào nhau, mỗi người đều ở trong trạng thái nửa đóng băng, chỉ là lúc này họ đều không thể phát ra âm thanh.
Hoặc là đang hôn mê, hoặc là đang mơ màng, hoặc là lạnh đến mức môi run rẩy không nói được một lời, tóm lại là toàn quân bị diệt.
Mà ở đây gần như là một nửa thế hệ kiếm tu trẻ tuổi của Thanh Vân Tông.
Những đệ tử này thực ra đều là kiếm tu Trúc Cơ kỳ, không chỉ của Kiếm Cương phong, mà còn đến từ các phong khác, trong đó cũng có một số kẻ không biết xấu hổ trà trộn vào học ké ở kỳ Kim Đan. Dù là vậy, cũng hoàn toàn không đủ xem.
Kết quả trận chiến nghiêng về một phía, khiến các đệ tử mới đến cuối cùng cũng nhận thức sâu sắc được sự tồn tại của đại sư huynh Thanh Vân Tông Tiêu Cửu Từ là như thế nào.
“Trên núi Thanh Vân, màu áo xanh biếc, Cửu Trọng Kim Đan, chí hướng thương sinh, quân tử vô song, bảo kiếm Băng Phách, một thời cực thịnh, không người địch nổi..”
Kiều Hàm nghe thấy lời bình luận quen thuộc, quay đầu nhìn sang, thấy một người quen, chính là Trác Chấn, người đứng thứ hai trong đại hội tuyển chọn. Hắn là Luyện Khí kỳ nên không thể lên đài, chỉ có thể đứng nhìn một cách thèm thuồng, trong mắt tràn đầy sự không cam lòng và khao khát, muốn được giao đấu với Tiêu Cửu Từ. Chỉ tiếc là, hắn còn chưa đủ tư cách.
Nhị trưởng lão bên cạnh miệng không ngừng lẩm bẩm gì đó, Kiều Hàm ghé tai nghe.
“Không phải đệ tử của chúng ta quá yếu, là do Tiêu Cửu Từ quá mạnh.”
“Không phải đệ tử của chúng ta quá yếu, là do Tiêu Cửu Từ quá thiên tài.”
“Không phải đệ tử của chúng ta quá yếu, là do Tiêu Cửu Từ quá b**n th**.”
Kiều Hàm: Này này này!
Rõ ràng Nhị trưởng lão cũng bị k*ch th*ch không nhẹ, nên bắt đầu không ngừng tự xây dựng tâm lý cho mình, ám thị bản thân cho tốt, rồi mới có thể đi “thao túng tâm lý” đám đệ tử bị đả kích nặng nề kia.
Tiêu Cửu Từ đến trước mặt Nhị trưởng lão, Nhị trưởng lão ổn định lại tâm trạng, ra vẻ trưởng bối nói: “Hình như con lại tiến bộ rồi.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu.
“Dùng mấy phần công lực?” Nhị trưởng lão mở miệng liền hỏi.
Tiêu Cửu Từ đang định mở miệng, kết quả đã nghe Nhị trưởng lão ngắt lời: “Thôi, không hỏi nữa, ta cứ coi như con đã dùng toàn lực.”
Kiều Hàm: Cần gì phải tự lừa mình dối người như vậy chứ. Cung Băng Sương Long Cốt còn chưa rút ra, Băng Lân Tí Phược cũng chưa dùng đến.
Lần bồi luyện trước có lẽ chỉ dùng một phần trăm thực lực, còn bây giờ, nhìn Tiêu Cửu Từ tra kiếm vào vỏ, ung dung rời khỏi sân, thản nhiên nói chuyện, Kiều Hàm thật sự rất muốn thay đám xui xẻo kia hỏi một câu, đã dùng đến tám chín phần thực lực rồi chứ?
Nhưng nhìn nam chính đại nhân đến cả búi tóc cũng không hề rối loạn đã bắt đầu từ tốn phân tích điểm yếu của các đệ tử với Nhị trưởng lão.
Kiều Hàm: …Sáu bảy phần cũng được mà!
Đúng vậy, tình hình hỗn loạn như vậy, Tiêu Cửu Từ vẫn có thể một lòng đa dụng, vừa chiến đấu, vừa quan sát tỉ mỉ, phát hiện vấn đề, phân tích vấn đề, đưa ra đề nghị cho Nhị trưởng lão.
Còn có thể đưa cho Nhị trưởng lão danh sách các đệ tử tiềm năng, khiến tâm trạng của Nhị trưởng lão phức tạp vô cùng, chỉ có thể tiếp tục tự ám thị mình rằng Tiêu Cửu Từ đã dùng toàn lực, nếu không thì quá tổn thương lòng tự trọng.
“Con ra tay thế này cũng coi như để chúng nó lĩnh ngộ kiếm ý trong trận chiến cực hạn rồi, hôm nay sau khi bị thương, có một số đệ tử hẳn sẽ đột phá lên cấp, sau này con không cần đến nữa, e là chúng nó phải ở Phổ Hiền phong mấy ngày đấy.” Nhị trưởng lão vừa nhìn mấy tảng băng điêu, vừa lắc đầu khẽ thở dài.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ tự nhiên, dường như đã sớm liệu được.
Kiều Hàm chớp chớp mắt, đột nhiên phản ứng lại, mình vừa mới định nhậm chức bác sĩ tư nhân, phục vụ tận tình, chỉ cần Tiêu Cửu Từ đến đây, mình sẽ theo đến.
Kết quả trong nháy mắt, mình đã bị sa thải rồi?
Kiều Hàm có chút vô tội nhìn Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ dường như cảm nhận được sự buồn bực của Kiều Hàm, liếc mắt một cái, lập tức như không có chuyện gì tiếp tục nói chuyện với Nhị trưởng lão.
Cuối cùng cậu, một y tu tự dâng đến cửa, bị Nhị trưởng lão tạm thời trưng dụng, giúp đỡ xử lý khẩn cấp các đệ tử bị thương.
Nhưng nhìn ánh mắt của đám đệ tử đó nhìn mình, đa số đều rất cạn lời thì phải.
Phổ Hiền phong từ đó đón nhận một đợt cao điểm, tuy có mệt một chút, nhưng đối với các y tu còn đang học hỏi mà nói, tất cả đều là vật thí nghiệm, cơ hội hiếm có!
Thế là một bên dưỡng thương, một bên giác ngộ, các kiếm tu vui vẻ, một bên chữa trị, một bên nâng cao công pháp, các y tu cũng vui vẻ. Phổ Hiền phong và Kiếm Cương phong chung sống rất hòa hợp, nhưng Thanh Vân phong là chủ phong thì áp suất lại không ổn định.
Vì chuyện thu nhận đệ tử lần trước, Giang phu nhân nổi giận đùng đùng, đóng cửa không ra ngoài một thời gian, ném hết những việc vặt mà bà ta quản lý lên đầu Tiêu Cửu Từ. Đợi đến khi khó khăn lắm mới lộ diện, lại động một chút là nổi nóng, soi mói, khiến cho chúng đệ tử Thanh Vân phong lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.
Tiêu Cửu Từ mỗi buổi sáng đều phải đến Thanh Vân phong xử lý công việc tông môn, Giang phu nhân sẽ gián tiếp tỏ thái độ với y, nhưng điều này đối với tính cách ôn hòa của Tiêu Cửu Từ thực ra vô dụng, tâm trạng của y không hề bị ảnh hưởng chút nào. Mấy ngày nay khi đối mặt với Giang phu nhân, y còn mơ hồ mất tập trung.
“Con có nghe thấy không?” Giang phu nhân kìm nén cơn giận chất vấn.
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Ta sẽ đi một chuyến.”
Giang phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Nếu không phải bị con chọc tức, Tố Vi cũng sẽ không xúc động chạy ra ngoài giải sầu cùng sư tỷ của nó, làm nhiệm vụ gì đó nguy hiểm như vậy, con tốt nhất là mang chúng nó bình an vô sự trở về cho ta, nếu không… hừ!”
Tiêu Cửu Từ không nói nhiều, chỉ gật đầu nhận lời, sau đó cáo lui, định lập tức lên đường.
Nhanh chóng rời khỏi đại điện, vừa ra đến cửa đã gặp Tưởng Doãn. Tưởng Doãn phụ trách tài chính của Phổ Hiền phong, nên thường xuyên phải chạy đến Thanh Vân phong.
“Đại sư huynh.” Tưởng Doãn tiến lên chào hỏi.
Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại, đã tình cờ gặp, vốn định nhờ Tưởng Doãn chuyển lời cho Kiều Hàm, nói rằng mình phải ra ngoài mấy ngày, kết quả lời đến bên miệng lại biến thành: “Phổ Hiền phong của các đệ gần đây rất bận sao?”
Tưởng Doãn cười nói: “Còn không phải vì đại sư huynh đánh bại cả Kiếm Cương phong sao, nhưng cũng cho mọi người cơ hội luyện tay, đặc biệt là Kiều Hàm tiến bộ rất nhanh.” Bởi vì đối mặt với Tiêu Cửu Từ, Tưởng Doãn nói chuyện tự nhiên nhắc đến Kiều Hàm, hơn nữa còn nói nhiều, hễ nói là lại thành lải nhải.
Tiêu Cửu Từ dường như cũng không có ý định rời đi, cứ thế kiên nhẫn lắng nghe.
“Kiều Hàm có thiên phú, lại chịu khó, ba ngày nay bận rộn như vậy, trong số các đệ tử mới chỉ có Kiều Hàm từ đầu đến cuối kiên trì, không hề kêu khổ kêu mệt, việc vận dụng thuật trị liệu ngày càng tốt hơn, ta thấy tu vi của nó cũng đang ổn định tăng lên, nói không chừng rất nhanh sẽ có thể lên cấp. Hình như mỗi ngày nó chỉ về nghỉ ngơi hai canh giờ thôi.”
Y nào biết, ba ngày nay y đều không gặp Kiều Hàm. Trước đây trừ khi y chủ động tránh mặt, về quá muộn, nếu không đều có thể thấy Kiều Hàm tu luyện trong sân, ít nhất cũng gặp được một lần.
Nhưng mấy ngày nay, bất kể Tiêu Cửu Từ về lúc nào cũng không thấy Kiều Hàm, sân viện trở nên trống vắng, chỉ đến khoảng nửa đêm mới có thể cảm nhận được có thêm một người trong sân, ngày hôm sau lại không thấy đâu.
Y chắc chắn sẽ không ra ngoài gặp Kiều Hàm vào nửa đêm, đây không phải là việc mà thân phận sư huynh đệ nên làm. Dù sao mỗi người có cách tu luyện riêng, sư huynh đệ ruột cũng không hỏi han quá nhiều, chỉ cần biết con ma này không lén lút làm chuyện xấu sau lưng y là được.
Hàng mi dài của Tiêu Cửu Từ khẽ rũ xuống: “Gây phiền phức cho các đệ rồi.”
“Đương nhiên là không, đối với chúng ta mà nói, càng nhiều càng tốt a!” Tưởng Doãn cười rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lập tức lại nói: “Ồ, lời này không dám nói trước mặt Kiều Hàm đâu.”
“Tại sao?”
Tưởng Doãn cười nói: “Dù sao Kiều sư đệ cũng không nỡ để huynh vất vả. Trước đây có đệ tử Kiếm Cương phong đề nghị để huynh mỗi tháng đến đánh họ một trận, Kiều Hàm đã nổi nóng, nghiêm túc nhấn mạnh đại sư huynh cũng cần có thời gian tu luyện của riêng mình, không thể dành hết cho người khác được.”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, sự bảo vệ như vậy khiến lòng y có một cảm giác không quen, dường như nhớ lại đêm đó, những lời thề thốt lung tung của con ma say xỉn kia.
Tưởng Doãn nói chuyện phiếm xong liền đi làm việc. Đợi Tưởng Doãn đi rồi, Tiêu Cửu Từ cũng không mở miệng nhờ hắn chuyển lời nữa.
Nghĩ ngợi một hồi, Tiêu Cửu Từ vẫn quyết định tự mình đi một chuyến đến Phổ Hiền phong.
Ba ngày rồi chưa gặp, sắp tới lại phải đi mấy ngày, có một số chuyện không thể đột ngột siết quá chặt, sẽ phản tác dụng. Cứ coi như liều thuốc an thần, để tránh con ma này không an phận lúc y đi vắng.
Đến phòng trị liệu của Phổ Hiền phong, quả nhiên thấy rất nhiều đệ tử Kiếm Cương phong. Những người ở lại đến giờ đều là những người bị thương khá nặng lúc đó. Đối với kiếm tu mà nói, bị thương càng nặng, thu hoạch càng nhiều, huống hồ là do đại sư huynh ra tay, tự nhiên là có chừng mực.
Chân mới bước vào cửa một nửa, thậm chí người vẫn còn ở bên ngoài, đã nghe thấy một giọng nói vang dội tràn đầy sức sống: “Sư huynh!”
Tiêu Cửu Từ dường như bị ai đó giật dây thần kinh, bước chân khựng lại một chút, bước vào trong, liền nghe thấy tiếng ‘đại sư huynh’ vang lên không ngớt.
Tiêu Cửu Từ vừa gật đầu, vừa nhìn về phía giọng nói ban đầu.
Vừa nhìn, ánh mắt không khỏi đanh lại, đôi mắt đen như mực không biết đang phản chiếu ánh sáng gì.
Lúc này, Kiều Hàm đang vừa ngẩng đầu nhìn y, vừa dùng tay áp lên ngực một người để giải trừ kiếm khí xâm nhập vào cơ thể. Dường như vì kiếm khí ra khỏi người quá đau, nam đệ tử kia theo bản năng ngả người ra sau, vừa hay ngã vào lòng Kiều Hàm.
Mà Kiều Hàm cứ thế tự nhiên tiếp tục chữa trị trong tư thế nửa ôm đó.
Dù sao thì dù nam đệ tử có ngồi thẳng dậy cũng sẽ lại đau mà ngã xuống, cứ lặp đi lặp lại như vậy, chi bằng để Kiều Hàm đỡ.
Kiều Hàm bây giờ đang rất vui, bận rộn ba ngày không gặp được nam chính đại nhân rồi, lúc này gặp được, cứ như được tiêm máu gà, chữa trị cũng có động lực hơn.
Kết quả cậu vừa có động lực, người trong lòng liền ‘hít’ một tiếng, suýt nữa đau đến ngất đi.
Kiều Hàm lập tức cúi đầu xin lỗi, sau đó lại ổn định tâm trạng từ từ chữa trị, rồi ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, cười đến mắt sắp híp lại thành một đường: “Sao huynh lại đến đây?”
Tiêu Cửu Từ vừa đi tới, vừa vô thức đảo mắt xung quanh: “Chuyện gì vậy?”
Kiều Hàm thấy ánh mắt của Tiêu Cửu Từ rơi trên người nam đệ tử, vội nói: “Ồ, kiếm khí của kiếm Băng Phách xâm nhập vào cơ thể, cậu ta chủ yếu là hỏa linh căn, có chút xung khắc với hệ băng, tự mình không tiêu hóa được nhiều như vậy, chỉ có thể giúp giải trừ. Ở đây khá nhiều người như vậy.”
Nam đệ tử lập tức tự trách: “Đại sư huynh, xin lỗi, đã lãng phí kiếm khí của huynh.”
Nếu có thể hấp thu toàn bộ chuyển thành của mình, đối với họ tự nhiên là tốt nhất, tương đương với việc đại sư huynh đích thân dẫn đường cho họ trên con đường kiếm tu. Nhưng thiên phú của mỗi người có hạn, hoặc lòng dũng cảm dám mạo hiểm thử có hạn, nên đa số sau khi đã “ăn no” vẫn chọn nhờ y tu giúp đỡ xua tan đi.
Làm thì không khó, chỉ là quá trình hơi đau.
Nam đệ tử cảm thấy đã phụ lòng đại sư huynh, không dám nhìn mặt người khác. Huống hồ bây giờ nhìn sắc mặt của đại sư huynh, tuy vẫn ôn hòa như ngọc, nhưng luôn cảm thấy có chút không vui. Không, chắc chắn là hắn nghĩ nhiều rồi, người tốt như đại sư huynh sao có thể để ý đến chuyện nhỏ nhặt này được.
Quả nhiên giây tiếp theo đã chứng thực suy nghĩ của nam đệ tử, đại sư huynh không những không tức giận, mà còn chủ động ngồi xuống, kéo hắn ngồi ngay ngắn, giơ một ngón tay, điểm vào đan điền của hắn, liền dẫn luồng kiếm khí không thể tiêu hóa ra ngoài.
Quá trình này thoải mái hơn nhiều so với việc y tu ra tay, giúp hắn đỡ phải chịu không ít đau đớn.
“Đại sư huynh!” nam đệ tử vui mừng nói.
“Sau này ăn đan dược tĩnh dưỡng một chút là được rồi phải không.” Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm đang kinh ngạc, thản nhiên hỏi.
Kiều Hàm ngây ngốc gật đầu.
Tiêu Cửu Từ liền đứng dậy, nhìn xung quanh còn có mấy người đang chờ chữa trị, liền vẫy tay gọi mọi người qua, y lần lượt giúp dẫn kiếm khí ra ngoài.
Những người đang được các y tu khác chữa trị cũng không nhịn được mà mặt dày mò tới.
Mọi người không nhịn được mà nghĩ: Đại sư huynh người thật quá tốt đi, trước đây giúp họ tu luyện, bây giờ còn bao cả dịch vụ hậu mãi.
“Gây phiền phức cho đại sư huynh rồi.” Có người xấu hổ nói.
“Không sao, dù sao cũng là do ta gây ra.” Tiêu Cửu Từ xử lý xong người cuối cùng, giọng nói còn mang theo chút vui vẻ, nhẹ nhàng và tùy ý, khiến tâm trạng của mọi người cũng tự nhiên tốt lên theo.
Mọi người lại một lần nữa thầm cảm thán trong lòng, không hổ là đại sư huynh của chúng ta, quả nhiên là bậc quân tử khiêm nhường!
Trong mắt các y tu cũng đều là vẻ ngưỡng mộ, tuy giúp giải trừ kiếm khí cũng có lợi cho việc tu luyện của họ, nhưng nhiều quá cũng chỉ là lao động lặp đi lặp lại mà thôi. Bây giờ đại sư huynh ra tay, đã tiết kiệm cho họ mấy ngày làm việc.
Trong ánh mắt ngưỡng mộ lấp lánh như sao trời, Tiêu Cửu Từ gọi riêng Kiều Hàm ra.
Hai người đến một mảnh linh điền, Tiêu Cửu Từ dừng bước, vừa quay người lại, đã thấy Kiều Hàm đang ngây ngô nhìn chằm chằm vào bóng lưng y cười ngốc nghếch. Thấy y quay lại, liền lập tức thu liễm, chỉ thiếu mỗi động tác lau nước miếng.
Sau khi giả vờ giữ kẽ, khóe miệng vẫn không ngừng nhếch lên, ý cười trong mắt lan ra, nhuộm hồng đuôi mắt cậu, tựa như đóa hoa đang nở rộ.
Tiêu Cửu Từ nhìn đến ngẩn ra, “Vui đến vậy sao?”
Đôi mắt Kiều Hàm trong veo linh động, tràn ngập hình ảnh thần thánh của Tiêu Cửu Từ. Dù sao cảnh tượng vừa rồi, nhìn thấy nam thần thần tượng của mình ra tay giúp đỡ, được mọi người ngưỡng mộ kính phục, luôn khiến cậu vô cùng cảm động.
Y chính là một người hoàn hảo như vậy!
“Lâu rồi không gặp sư huynh, vui mà.” Kiều Hàm thuận miệng trêu chọc: “Sư huynh cố tình đến tìm ta à?”
Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ có chút cứng đờ, nhìn đôi mắt của đối phương dường như đang kích động đến tóe lửa, y còn cảm thấy như bị bỏng một cái.
Con ma này quả nhiên… Haiz.
Có hơi hối hận vì đã đến.
Tiêu Cửu Từ cố gắng duy trì thái độ ôn hòa và nghiêm túc, giọng nói trong như ngọc vỡ trên hồ băng: “Ta đến để nói với đệ một tiếng, ta phải ra ngoài tông môn một chuyến.”
Kiều Hàm giật mình, lập tức cảnh giác, cậu nhớ trong khoảng thời gian này nam chính sẽ trải qua một tình tiết không mấy tốt đẹp, cậu định tìm cách phá hoại, nên nhất định phải đi theo nam chính mới được.
Vì vậy liền nói: “Huynh phải ra ngoài? Làm gì? Đi đâu? Bao lâu, ta có thể đi cùng không?”
Tiêu Cửu Từ: …
“Đệ vẫn nên ở lại Thanh Vân Tông đi, ta…”
Kiều Hàm sốt ruột, thậm chí còn đưa tay kéo tay áo Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, huynh cứ để ta đi cùng đi, ta đảm bảo không kéo chân sau, ta không phải là sư đệ ruột duy nhất của huynh sao? Huynh không phải thay sư phụ dạy dỗ ta sao? Chuyện rèn luyện tốt như vậy, chắc chắn phải mang ta theo chứ!”
Tiêu Cửu Từ vốn định tránh, nhưng không hiểu sao lại không động, mặc cho Kiều Hàm kéo. Cảm giác trĩu nặng đó khiến y có một cảm giác vững chãi như đang gánh vác điều gì đó. Nghe giọng nói lo lắng của Kiều Hàm, dường như việc đi cùng y là một chuyện trời long đất lở vậy.
Không phải là… muốn ở bên cạnh y sao. Quả nhiên chấp niệm rất sâu.
Ba ngày không gặp chính là giới hạn của con ma này rồi?
Trước đây không biết Kiều Hàm là Ma tộc, vẫn duy trì thái độ thân cận, nên Kiều Hàm cũng không có biểu hiện gì bất thường. Còn bây giờ hơi xa cách một chút, đã bắt đầu không ổn rồi.
Tiêu Cửu Từ có chút lúng túng tránh đi ánh mắt nóng rực đó, trong lòng do dự một lúc. Thực ra mang theo cũng không phải là không được, nhưng dù không thể đột ngột siết quá chặt, cũng không thể lập tức thả lỏng hoàn toàn chứ.
“Đệ hiểu lầm rồi, không phải là rèn luyện, ta chỉ đi đón người, nhiều nhất… nhiều nhất là ba năm ngày.”
Kiều Hàm nghe vậy sững sờ, đón người, ba năm ngày, dường như không khớp với tình tiết truyện?
“Chỉ ba năm ngày, huynh chắc chắn là ba năm ngày?” Không phải là ba năm tháng sao?
Nhìn bộ dạng Kiều Hàm mặt mày nghiêm túc nhíu chặt, hỏi đi hỏi lại để chắc chắn, dường như sợ y đi rồi sẽ không về nữa. E là con ma này cũng đang cố gắng kiềm chế, có lẽ ba năm ngày còn có thể nhẫn nhịn được, vượt quá thời gian này e là con ma này sẽ quậy với y.
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Đúng vậy, chậm nhất không quá năm ngày, đệ… ngoan ngoãn ở lại Vô Định phong.” Đừng gây chuyện.
Kiều Hàm vừa nghe, liền xác định đây không phải là chuyện trong tình tiết, e là chỉ là việc ra ngoài xử lý công việc thường ngày thôi, tâm trạng cuối cùng cũng ổn định lại, gật đầu nói: “Ừm, vậy huynh đi sớm về sớm.”
Tiêu Cửu Từ nhìn thần thái đột nhiên trở nên ngoan ngoãn của Kiều Hàm, trong lòng không hiểu sao có chút cảm giác thành tựu. Chấp niệm của Ma tộc tuy mãnh liệt, nhưng chỉ cần dẫn dắt tốt vẫn có thể kiểm soát được.
Vốn định đưa tay xoa đầu, trước đây y đã từng làm như vậy với Kiều Hàm, nhưng bây giờ lại có chút… không tự nhiên.
Tuy y quả thực đang lợi dụng chấp niệm của Kiều Hàm để dẫn dắt loại bỏ ma tính, để cậu thích nghi tốt với việc làm một tu sĩ Nhân tộc, nhưng cũng không thể thật sự cho người ta hy vọng, lừa gạt tình cảm của người ta được, chuyện này đi ngược lại nguyên tắc của y.
Vì vậy cuối cùng cũng chỉ liếc nhìn Kiều Hàm một cái, gật đầu, rồi mới ngự kiếm rời đi.
Sau khi bay lên cao, cúi đầu xuống vẫn có thể thấy Kiều Hàm đứng tại chỗ vẫy tay tiễn từ xa. Cảm giác trĩu nặng trên tay áo của Tiêu Cửu Từ dường như vẫn chưa tan biến, khóe miệng không tự chủ nhếch lên, rất nhanh đã như một tia sáng xanh biến mất ở chân trời.
Đi nhanh về nhanh thôi.
Không có mình trông chừng, cũng không yên tâm.
Sau khi Tiêu Cửu Từ rời đi, Kiều Hàm bắt đầu tu luyện chăm chỉ hơn, cậu sợ tình tiết sắp tới, thực lực của mình không theo kịp, dù có mặt dày mày dạn bám theo đi cùng, cũng sẽ kéo chân sau.
Có lẽ là do quá căng thẳng, cuối cùng đến cả ngủ cũng không ngủ nữa, hoặc là ở Phổ Hiền phong học tập, hoặc là ở Vô Định phong nhập định, hoặc là leo lên đài đá, ở một lúc tại nơi Tiêu Cửu Từ vẫn quen nhập định.
Linh thực trong sân Vô Định phong đều vì việc tu luyện của Kiều Hàm mà tăng tốc sinh trưởng, chỉ có cây Hồn Nguyên là vẫn không có động tĩnh gì.
Kiều Hàm luyện mệt, mở mắt nhìn Vô Định phong trống rỗng, liền không nhịn được mà phàn nàn với hốc cây của cây Hồn Nguyên. Dù sao nói một cách nghiêm túc, ở đây chỉ có nó là có linh trí, tuy trong mắt Kiều Hàm nó chẳng khác gì người thực vật, nhưng cuối cùng cũng có một người để “nói chuyện”, hơn nữa còn là phiên bản trút bầu tâm sự một chiều, không cần lo đối phương tiết lộ bí mật.
“A, nhớ sư huynh quá đi! Đã ba ngày rồi, thời hạn sớm nhất của ba năm ngày đã đến, theo năng lực của sư huynh, chắc hẳn đã có thể hoàn thành từ sớm rồi.”
“Không phải là đi đón người sao, tuy đón những nhân vật phiền phức, ta nghe nói rồi, lại là Giang Tố Vi và Âu Toản Nhuế, họ cứ như đang hờn dỗi, chạy lung tung, gây chuyện rồi lại phải dựa vào sư huynh giải quyết.”
“Thiên đạo thật không công bằng, cứ phải sắp đặt bao nhiêu kẻ phiền phức bên cạnh một người tốt như vậy, lại còn không thể định nghĩa họ là phản diện, thật sự là rất ghê tởm.”
“Haiz, sư huynh, sư huynh t nhớ huynh! Huynh mau trở về đi, ta đã không thể chịu đựng nổi rồi~”
Nói rồi liền hát lên, tiếng hát lạc điệu phá tan sự yên tĩnh của sân vườn. Kiều Hàm ôm thân cây gào thét, lại không ngẩng đầu lên xem, cành cây của cây Hồn Nguyên đang vô hình vươn dài về hướng hoàn toàn ngược lại với cậu, tựa như một người đáng thương muốn trốn thoát, cố gắng hết sức mà không thoát được, cuối cùng vươn ra hai cành cây lớn đặt hai bên thân cây, dường như đang bịt tai.
Mà Kiều Hàm không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực nào, chỉ là xả một lúc cảm xúc tiêu cực, rồi tiếp tục nhập định cố gắng tu luyện.
Ngày thứ tư chưa về, ngày thứ năm trôi qua một ngày, vẫn là…
Đêm đến, sắc mặt Kiều Hàm không tốt lắm, trực tiếp ngồi xổm trước cổng sân, nhìn lên bầu trời sao xa xôi.
Trong lòng bắt đầu bất an, không lẽ giữa đường bị gọi đi theo tình tiết rồi chứ, không thể nào không thể nào… nhớ là xuất phát bí mật từ Thanh Vân Tông mà.
Chẳng lẽ là gặp nguy hiểm rồi? Không đúng không đúng, đó là Tiêu Cửu Từ chưa trải qua bước ngoặt cuộc đời, mục đích chính giai đoạn đầu là xây dựng hình tượng y lấp lánh ánh vàng, chỉ có hai từ “ngầu” và “trâu bò” mới có thể hình dung được, cho nên chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.
Kiều Hàm ôm đầu nhìn trời, suy nghĩ miên man. Có một cảm giác trống rỗng như khi thần tượng đã lâu không lên mạng hoạt động.
Tiêu Cửu Từ tiễn Giang Tố Vi đang khóc lóc sướt mướt và Âu Toản Nhuế đang uất ức bực bội xong, mặc kệ họ còn muốn níu mình lại nói chuyện, y lập tức ngự kiếm rời đi. Qua nửa đêm sẽ là quá năm ngày, nếu y thất hứa với con ma kia, e là sẽ ảnh hưởng đến sự tin tưởng sau này, không hay cho lắm.
Thực ra nếu không phải hai vị sư muội không hợp tác, y quả thực có thể đưa người về trong ba ngày.
Đối mặt với những hành vi khiến y cạn lời của các sư muội, trong lòng y bất giác lại nhớ đến Kiều Hàm. Thật sự là có so sánh mới thấy, con ma này ngược lại còn… ngoan ngoãn nghe lời hơn.
Tiêu Cửu Từ ngự kiếm bay nhanh, từ xa đã thấy một bóng người đang ngồi xổm trước hàng rào sân viện.
Hình ảnh đó khiến thanh Băng Phách kiếm dưới chân Tiêu Cửu Từ cũng phải khựng lại, trái tim hơi se lạnh trong phút chốc nóng lên, những cảm xúc tiêu cực cũng theo đó mà tan biến.
Kiều Hàm đang đợi mình!
Ngoan ngoãn đợi ở cửa như vậy.
Lòng Tiêu Cửu Từ rung động, lẽ ra y nên về sớm hơn, nên về nhanh hơn nữa.
Linh quang màu xanh lóe lên, Tiêu Cửu Từ gần như dùng tốc độ cực hạn của mình đáp xuống trước mặt Kiều Hàm. Chính là không muốn để con ma ngốc này phải đáng thương chờ đợi thêm một khắc nào nữa.
Kiều Hàm tự nhiên không theo kịp tốc độ thực sự của Tiêu Cửu Từ, vừa nãy còn chưa thấy người đâu, thoáng cái đã xuất hiện. Cậu phản ứng lại, trong nháy mắt vui mừng nhảy cẫng lên. Cái dáng vẻ kích động ấy khiến Tiêu Cửu Từ đang đứng trước mặt cứ ngỡ Kiều Hàm sẽ nhảy bổ vào người y, bay tới ôm chầm lấy.
Cơ thể gần như theo phản xạ có điều kiện muốn giơ tay lên, đỡ lấy Kiều Hàm đang đứng không vững.
Nhưng Kiều Hàm chỉ nhảy lên tại chỗ, nhanh chóng giậm chân mấy cái đã đứng vững lại, vui vẻ nói: “Sư huynh, huynh về rồi!”
Bàn tay hơi giơ lên tự nhiên hạ xuống. Tiêu Cửu Từ thậm chí còn không nhận ra cơ thể mình có hành động như vậy, chỉ đối diện với nỗi nhớ mong cháy bỏng trên khuôn mặt Kiều Hàm, y nở một nụ cười chân thành: “Ừm, xin lỗi, ta về muộn.”
Tiêu Cửu Từ nhìn lướt qua một lượt, có chút ngạc nhiên nói: “Đệ trông có vẻ rất mệt mỏi.”
Sắc mặt Kiều Hàm quả thực không được tốt lắm, cậu cười nói: “Vì chán quá nên cứ tu luyện mãi thôi.”
“Vậy cũng phải chú ý nghỉ ngơi, thần hồn cần giấc ngủ để bồi dưỡng.” Tiêu Cửu Từ nói, như một cuộc đối thoại thường ngày, là sự quan tâm hỏi han giữa các sư huynh đệ.
“Ta biết rồi, chuyện của huynh giải quyết xong chưa?” Kiều Hàm hỏi theo.
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Xong rồi, đi thôi, muộn thế này rồi, về nghỉ ngơi đi.”
Kiều Hàm đang định quay người đi theo Tiêu Cửu Từ thì đột nhiên nhớ ra điều gì, lập tức nói: “Sư huynh, huynh có vội đi ngủ không?”
Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại, có chút bất đắc dĩ quay đầu nhìn Kiều Hàm.
Vậy nên… không ngủ, là muốn ở cùng y thêm một lúc?
Năm ngày đối với con ma này lại gian nan đến vậy sao? Bây giờ muốn bù đắp lại một chút?
Tiêu Cửu Từ nghĩ ngợi, thôi vậy, dẫn dắt cũng phải vừa xoa vừa đấm rốt, không thể quá nghiêm khắc.
“Cũng được.” Tiêu Cửu Từ thản nhiên đáp. Hay là lát nữa làm cho cậu bữa ăn khuya?
“Vậy huynh lên đây với ta đi!” Kiều Hàm lập tức vui vẻ dẫn Tiêu Cửu Từ đi về phía đài đá trên đỉnh núi.
Đài đá trên cao kia, Tiêu Cửu Từ thường chỉ cần nhảy một cái là lên tới, nhưng đối với Kiều Hàm tu vi chưa đủ, đi con đường núi nhỏ bên cạnh sẽ thuận tiện hơn.
Kiều Hàm đi phía trước, Tiêu Cửu Từ không hiểu sao lại đi theo sau. Lên đài đá làm gì?
Có điều… khi nhìn Kiều Hàm không cần nhìn đường dưới đất, quen thuộc tránh né một vài chướng ngại vật, trên mặt Tiêu Cửu Từ lộ ra một tia ý vị khó hiểu.
Quen thuộc đến vậy rồi à, xem ra lúc mình không có ở đây, con ma này thường xuyên đi lên đó.
Lên đó làm gì?
Ngồi ở nơi y tu luyện? Thấy vật nhớ người?
Haizz… cũng chẳng biết che giấu một chút.
Chẳng phải sẽ khiến người ta dễ dàng đoán ra tâm tư rồi sao?
Tiêu Cửu Từ đang nghĩ ngợi thì hai người đã đứng trên đài đá. Kiều Hàm chỉ vào nơi y thường ngồi đả tọa nói: “Sư huynh, huynh ngồi qua đó đi, cho huynh xem một thứ hay ho.”
Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Kiều Hàm một cái, bất đắc dĩ phối hợp. Ngồi xuống thì có thể thấy cái gì, bầu trời đầy sao ư? Bao nhiêu năm nay đã nhìn quen rồi.
Thấy Kiều Hàm cũng ngồi xuống, y lại càng không hiểu, là mời y cùng ngắm trăng sao?
Trăng đêm nay quả thực rất tròn, bầu trời sao cũng không tệ. Con ma này cũng học được một vài thứ của nhân tộc…
Đang nghĩ, y liền thấy Kiều Hàm đột nhiên hai tay kết ấn, huỳnh quang màu xanh lá của pháp quyết như dòng suối chảy tràn từ tay cậu xuống, rơi trên mặt đất của đài đá.
Rất nhanh, một luồng hàn khí từ từ thoát ra từ trong đất. Đối với Tiêu Cửu Từ là băng linh căn thì có thể lập tức bắt được.
Đang không hiểu thì đột nhiên mặt đất xung quanh y không ngừng hút vào linh lực hệ mộc được phóng ra từ tay Kiều Hàm, cho đến khi một loại sức mạnh đột phá bùng nổ, linh quang tức khắc lan tỏa ra.
Và lúc này, trên khoảng đất trống giữa Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, một đóa hoa mang theo hàn khí phá đất mà ra.
Thân cành dài, không có lá, chỉ có đóa hoa to bằng lòng bàn tay nở rộ trên đỉnh, hình dáng tựa như tuyết liên, nhưng từ rễ đến thân rồi đến hoa đều là một màu băng trong suốt, chỉ có trung tâm nh** h** sáng lên những tia sáng xanh lam tựa ánh trăng.
Trông giống như một đóa hoa pha lê cao quý dễ vỡ.
Nhưng Tiêu Cửu Từ lại nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên: “Tịnh Tuyết Triền Sương Liên?”
Chưa đợi y kinh ngạc, theo những tiếng “phụt phụt phụt”, từng đóa hoa pha lê như măng mọc sau mưa từ dưới đất vươn lên, một đóa hai đóa, mười đóa hai mươi đóa, dần dần bao vây Tiêu Cửu Từ giữa một rừng hoa.
Tiêu Cửu Từ đưa mắt nhìn một vòng, phóng tầm mắt ra xa, một vùng màu băng tinh khiết, ẩn hiện ánh sáng xanh lam, càng thêm thánh khiết.
Hoa nở rộ, tiếng nứt vỡ đặc trưng của tinh thể băng tựa như tiếng mưa rơi trên dây đàn, đẹp đến động lòng người.
Tịnh Tuyết Triền Sương Liên có thể hấp thụ linh khí hệ băng giữa trời đất, sau đó giải phóng ra phần tinh khiết nhất để người ta hấp thụ tu luyện.
Tuy rằng rất chậm chạp, công hiệu không đáng kinh ngạc, nhưng quả thực có lợi cho tu sĩ băng linh căn tu luyện ở đây. Ở trong nơi này, dù không làm gì cả, chỉ ngồi không cũng vô cùng thoải mái, giống như tu sĩ mộc linh căn ở trên Phổ Hiền Phong vậy.
Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ nghĩ đến việc trồng cho mình một mảnh Tịnh Tuyết Triền Sương Liên, dù sao cũng phải làm phiền tu sĩ hệ mộc, hơn nữa cũng không phải thứ gì hữu dụng cho lắm.
Thế nhưng dù vậy, vẫn có người vì y mà trồng đầy Tịnh Tuyết Triền Sương Liên trên đài đá này.
“Sư huynh, huynh có thích không?”
Ngọn gió đêm khuya thổi qua, khiến những đóa hoa đẹp đến không giống hoa thật này khẽ lay động theo gió. Âm thanh trong trẻo vang lên, kéo thần trí của Tiêu Cửu Từ trở lại. Y ngẩng mắt, xuyên qua từng đóa Tịnh Tuyết Triền Sương Liên nhìn sang, thấy ánh trăng qua khúc xạ của cánh hoa chiếu lên khuôn mặt Kiều Hàm.
Hàng mày thanh tú tràn đầy linh khí, đôi mắt đào hoa kia còn tinh khiết hơn cả Tịnh Tuyết Triền Sương Liên, là sự lấy lòng chân thành nhất, chỉ mong đối phương sẽ thích.
Tiêu Cửu Từ sững sờ, mở miệng cũng không biết mình nên nói gì: “Vì… vì sao?”
Kiều Hàm cười nói: “Vừa hay Mai trưởng lão có nhận được một ít hạt giống Tịnh Tuyết Triền Sương Liên, ta nghe nói công hiệu của nó… tuy đối với tu luyện của huynh là không đáng kể, nhưng có ích lợi là được, tích tiểu thành đại mà, nhìn cũng đẹp mắt, cho nên ta đã lén lút làm, thế nào, không tệ chứ, sư đệ này của huynh cũng có chút tác dụng.”
Vì tu sĩ băng linh căn rất ít, cho nên Phổ Hiền Phong không trồng loại hoa này, có hạt giống cũng sẽ dùng vào việc khác. Lần này lại bị Kiều Hàm ngăn lại.
“Việc này cần… mỗi ngày tiêu hao lượng lớn linh lực để tưới tiêu.” Tiêu Cửu Từ nói. Vậy nên sự mệt mỏi trong khoảng thời gian này cũng có nguyên nhân từ Tịnh Tuyết Triền Sương Liên?
Lần trước thấy cậu lên đài đá cũng là… Lẽ ra y nên để mắt đến con ma ngốc này.
Ánh mắt y lướt qua tay của Kiều Hàm, nơi đó vậy mà đã đỏ ửng vì lạnh, chỉ là theo sự giải phóng linh lực hệ mộc của bản thân, đang dần dần hồi phục lại.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ trầm xuống. Linh thực liên quan đến hệ băng, y cũng biết rõ, tốn công tốn sức, mà hồi báo lại không lớn, ngược lại còn có thể vì tưới tiêu lâu ngày mà làm tổn thương người trồng.
Đôi môi đỏ của Tiêu Cửu Từ mím chặt.
Kiều Hàm lại khựng lại, nhìn sắc mặt Tiêu Cửu Từ nói: “Huynh… không thích à?”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt căng thẳng của Kiều Hàm, một nơi trong lòng mềm nhũn ra, khóe miệng cuối cùng vẫn cong lên: “Thích, rất thích. Cảm ơn đệ, sư đệ.”
Kiều Hàm lập tức vui mừng như thể chính mình được lợi gì lớn lắm, gò má cũng hơi ửng hồng lên.
Tiếp theo Kiều Hàm muốn thưởng thức thành quả của mình, cho nên Tiêu Cửu Từ liền mượn Tịnh Tuyết Triền Sương Liên hấp thụ linh lực để thử nhập định.
Linh khí hệ băng tinh khiết khiến Tiêu Cửu Từ tu luyện thoải mái hơn. Lại mở mắt ra, y lại thấy Kiều Hàm ngồi cách đó không xa đang một tay chống đầu, nghiêng đầu, đã mệt đến ngủ thiếp đi, đầu gật gù giữa những đóa hoa.
Tiêu Cửu Từ lặng lẽ nhìn một lúc, đột nhiên thấy Kiều Hàm sơ ý va phải đóa Tịnh Tuyết Triền Sương Liên gần nhất.
Có lẽ Tịnh Tuyết Triền Sương Liên có một độ dẻo dai nhất định, cho nên Kiều Hàm lầm tưởng có thể dựa vào, cả người liền đè lên đóa hoa.
Nhưng giây tiếp theo, gò má cậu đã được một lòng bàn tay ấm áp vững vàng đỡ lấy.
Kiều Hàm theo bản năng cọ cọ, rồi tiếp tục ngủ.
Tiêu Cửu Từ cảm thấy lòng bàn tay rất ngứa, nhưng lại không thể rút ra, chỉ có thể lặng lẽ thở dài, tay kia gạt đóa hoa ra, bế ngang người cậu lên, bay xuống đài đá.
Nhìn người đang nghiêng ngả trong lòng mình, ngủ vẫn an ổn. Tâm trạng Tiêu Cửu Từ phức tạp, đang định đưa người về phòng, liền nghe thấy Kiều Hàm nói mớ: “He he, tặng hoa cho huynh, tặng hoa cho huynh.”
Bước chân Tiêu Cửu Từ cứng đờ, có chút muộn màng nhận ra, bất đắc dĩ trừng mắt nhìn con ma có ý đồ xấu xa nào đó.
Tặng hoa cho người ta như vậy, đệ còn có thể rõ ràng hơn nữa không?
Nói cái gì mà chỉ cần ở bên bầu bạn là được, âm thầm làm không ít chuyện, thực ra nội tâm cố chấp, vẫn cứ muốn…
Gò má Tiêu Cửu Từ nóng bừng, thật sự không biết nên đối phó với hành vi nóng bỏng này như thế nào, chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Đưa người về nghỉ ngơi, Tiêu Cửu Từ lại không ngủ được. Y quay lại đài đá, ngồi giữa những đóa Tịnh Tuyết Triền Sương Liên, từ từ nhắm mắt nhập định.
Mà lúc này Kiều Hàm đang vì quá mệt mỏi mà chìm vào giấc mộng đẹp, dâng hoa cho nam thần thần tượng. Cậu muốn bao hết hoa trong tiệm hoa, gặp một lần tặng một bó, muốn nam chính đại nhân ôm hoa mình tặng, siêu thỏa mãn!
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Cửu Từ đang trong lúc nhập định đột nhiên mở mắt, sắc mặt đột biến.
Chưa kịp phản ứng, một luồng kiếm quang từ trên trời giáng xuống. Thiên linh căn, uy áp của Hóa Thần Kỳ đỉnh phong, dù có thu lại cũng gần như khiến tất cả sinh linh trên Vô Định Phong trong nháy mắt cảm nhận được.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ gần như theo bản năng nhanh chóng lướt qua cửa phòng của Kiều Hàm, y nhanh chóng nhảy xuống, quỳ một gối xuống trước người nữ tử mặc áo vải mộc bước ra từ trong ánh sáng.
“Sư phụ!”
Nữ tử trẻ tuổi duỗi người một cái: “Phá không chi thuật đúng là mệt chết người, nếu không phải không có tiền ngồi truyền tống trận…”
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ căng thẳng, y thật sự không ngờ sư phụ sẽ về sớm như vậy, y tưởng ít nhất cũng phải mấy năm nữa.
Tu vi của sư phụ… liệu có…
“Cửu Từ à, ta đói quá, ta muốn ăn… Hở? Có người trong phòng ngươi!”
Lòng Tiêu Cửu Từ trống rỗng, đồng tử co rút lại, một giọt mồ hôi lạnh theo tiếng mở cửa mà rơi xuống.
Bóng người trước mắt lóe lên như điện quang hỏa thạch, Tiêu Cửu Từ gần như là người đầu tiên chắn ngang đường đi, kết quả bị khí thế trực tiếp hất văng ra.
Mà Kiều Hàm ở cửa lại đột ngột ra tay với người vừa đến, vạn chiếc lá bay qua, dây leo vút lên không trung, tấn công về phía người nọ.