Kiều Hàm tỉnh giấc đã thấy mình đang ở trong phòng, cậu ngồi dậy, ngây người ra một lúc, rồi gõ gõ vào đầu, cơn đau đầu do say rượu ập tới.
Tối qua hình như cậu uống rồi gục luôn, sau đó… còn mơ một giấc mơ.
Cậu dường như mơ thấy mình đang ở trong một buổi gặp mặt người hâm mộ của một thần tượng 2D* thời hiện đại, cậu kích động xếp hàng, tiến lên phía trước, cuối cùng cũng gặp được nam thần ngày đêm mong nhớ, sau đó điên cuồng tỏ tình, còn được nắm tay, thậm chí ôm một cái. Nhưng vì là một fan hâm mộ nam, cậu không dám ôm chặt thần tượng, chỉ cảm thấy ngửi được một mùi hương thanh mát, rồi giấc mơ kết thúc.
Kiều Hàm bị chính giấc mơ của mình chọc cho vui vẻ.
Bỗng nhiên trong đầu vang lên một tiếng nổ.
Hệ thống: [Ký chủ!]
Kiều Hàm giật mình suýt thì nhảy dựng lên khỏi giường: “Sao thế? Sáng sớm tinh mơ dọa người làm gì? Giao nhiệm vụ à? Hay là có nguy hiểm?”
Dường như cậu có thể cảm nhận được cảm xúc nghiến răng nghiến lợi từ cái hệ thống máy móc này.
Hệ thống: [Ký chủ, nhắc nhở thân thiện, sau này uống rượu có chừng mực, tốt nhất là cai rượu đi!]
Kiều Hàm ngơ ngác một lúc, sau đó lập tức phản ứng lại: “Chẳng lẽ tối qua tôi gây họa rồi?”
Hệ thống: [Ký chủ trong tình trạng say rượu ăn nói không lựa lời, cực kỳ dễ làm lộ bí mật của thế giới và ký chủ. Vì vậy trong tình huống khẩn cấp, chúng tôi đã áp dụng phương thức k*ch th*ch não bộ để ngăn cản. Việc này thường xuyên sẽ có hại cho cơ thể, xin ký chủ lưu ý!]
Kiều Hàm đã hiểu ra. Ngày thường nếu có gì không thể nói, hệ thống sẽ ám thị trong đầu cậu, nhưng khi say rồi, hệ thống không thể ngăn cản một cách văn minh, chỉ có thể dùng đến bạo lực.
Kiều Hàm xoa xoa đầu, đau thế này chắc không hoàn toàn là do say rượu: “Tôi đã nói gì với nam chính à?”
Hệ thống: [Đại khái có thể quy về việc bày tỏ lòng ngưỡng mộ với nam chính, tâng bốc lên tận mây xanh, tỏ lòng trung thành muốn đi theo.]
Kiều Hàm tức thì mặt mày lúng túng, thôi được, tình cảm dạt dào của cậu dành cho nam chính đại nhân xem ra dù say vẫn có thể phát huy theo bản năng, tuy ngại ngùng nhưng cũng không tệ.
“Thế thì có gì to tát đâu?”
Hệ thống: [Nhưng ngài còn nhắc đến việc hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, ngài đã biết y từ trước, và ngài đến đây là vì y.]
Kiều Hàm ngẫm nghĩ rồi phân tích: “Vấn đề không lớn lắm, cách nói hai thế giới nghe rất văn vẻ, giải thích thế nào cũng được, khác chòm sao cũng là hai thế giới. Ở Tu Chân giới, anh ấy vốn đã rất nổi tiếng, tôi biết anh ấy từ trước là chuyện bình thường. Hơn nữa thân phận này của tôi trước đó cũng là vì hôn ước mà tới đây, nói là đến vì anh ấy cũng không sai.”
Hệ thống: [Thế nên, ngài chưa bị chích điện!]
Kiều Hàm lập tức sợ co rúm người lại, toàn thân run lên, còn có cả hình phạt này nữa sao?
Hệ thống không biết nam chính nghĩ gì, nhưng theo phán đoán, Kiều Hàm chưa hề bại lộ, vì vậy mới không bị chích điện, chỉ là k*ch th*ch não bộ để ngăn cậu nói tiếp mà thôi.
Nghe tin mình chưa phải chịu cực hình, Kiều Hàm cũng gián tiếp biết được tối qua mình quả thực chưa nói lời nào không thể cứu vãn.
“Yên tâm đi… sau này không uống được thì sẽ không uống, có uống cũng tuyệt đối giữ lý trí.”
Kiều Hàm dỗ dành hệ thống xong, xem giờ giấc thấy vẫn còn sớm mới đến giờ đi Phổ Hiền phong lên lớp tu luyện, ngoài sân cũng yên tĩnh, mọi người chắc vẫn còn đang nghỉ ngơi. Vì vậy, cậu định nhập định một lát để dịu cơn đau đầu rồi mới dậy.
Lúc này, những người khác quả thực đang nghỉ ngơi trong phòng khách.
Chỉ có một mình Tiêu Cửu Từ ngồi trong sân.
Đúng vậy, y đã ngồi suốt cả một đêm, nhìn cả vườn linh hoa vì thiếu linh lực hệ Mộc duy trì mà dần dần khép lại thành nụ.
Khi y hoàn hồn, trời đã hửng sáng.
“Ây da, đúng là uống nhiều quá rồi!” Lục Truy men theo con đường đá xanh đi tới, vươn cổ, duỗi lưng, ngáp một cái rõ to, kết quả vừa nhìn thấy người trong sân thì suýt nữa sặc ngược trở lại.
“Làm gì đấy? Vẻ mặt đắng ngắt như đưa đám thế.” Lục Truy bước tới, lấy tiên lộ từ trong túi trữ vật ra tu hai ngụm.
Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu nhìn Lục Truy, ánh mắt trĩu nặng.
Lục Truy chớp chớp mắt, tại sao hắn lại đọc được ý oán trách từ trong mắt Tiêu Cửu Từ thế này? Hầy, đúng là của hiếm.
“Huynh đệ, không lẽ huynh thực sự hỏi ra được gì rồi?” Tuy tối qua say khướt, nhưng mình đã làm gì thì Lục Truy vẫn biết rõ. “Chẳng lẽ, những gì ta bịa đều là thật!”
Tiêu Cửu Từ cứng người, lập tức phủ nhận: “Không phải.”
Lục Truy nheo mắt, ngờ vực nhìn Tiêu Cửu Từ, dường như không tin lời y lắm.
Tiêu Cửu Từ vội thu lại ánh mắt, nói: “Ta chỉ đột nhiên nghĩ thông suốt, mục đích của cậu ấy là gì không phải là chuyện chúng ta cần bận tâm suy nghĩ. Chúng ta ở trong tối, cậu ấy ở ngoài sáng, tu vi tạm thời không cao, độ nguy hiểm không lớn, tất cả đều trong tầm kiểm soát. Nếu cậu ấy… thực sự vô hại với giới Tu Chân, chỉ muốn đổi một cuộc đời khác, ta cũng nên đối xử công bằng với cậu ấy. Dù sao cậu ấy cũng dựa vào bản lĩnh để trở thành đệ tử Thanh Vân Tông, còn từng cứu chúng ta, đến hiện tại cũng chưa có lòng hại người.”
Lục Truy nghe thấy cũng hợp lý, gật đầu nói: “Ý là chỉ cần cậu ta có thể áp chế ma tính, không làm Ma tộc nữa, thì huynh sẽ coi cậu ta là sư đệ của mình?”
Tiêu Cửu Từ đáp: “Ta sẽ chịu trách nhiệm giám sát, quản giáo cậu ấy, giúp cậu ấy loại bỏ ma tính.”
“Nếu cậu ta có hại cho Tu Chân giới thì sao?”
“Vậy thì chính tay ta sẽ giải quyết.”
Lục Truy nhướng mày: “Thế nếu cậu ta… thật sự chỉ đơn thuần là thích huynh thì sao?”
Tiêu Cửu Từ căng mặt nói: “Đó là chuyện của cậu ấy, không liên quan đến ta.”
Lục Truy “hà” một tiếng rồi nói: “Quả nhiên là huynh, bất cứ lúc nào, bất cứ chuyện gì, cũng có thể bình tĩnh phân tích, trầm ổn đối phó, không vì bất kỳ tình cảm cá nhân nào mà làm lung lay lý trí.”
Tiêu Cửu Từ là một người bình tĩnh và tự chủ, thân phận và trách nhiệm không cho phép y hành động tùy hứng, y sẽ không để mình hoàn toàn chìm đắm trong một quan niệm nào đó.
Cho dù Kiều Hàm có tỏ tình ngay trước mặt thì sao, cho dù thực sự thích thì đã sao? Hiểu biết của họ về Ma tộc có hạn, lỡ như chấp niệm của Ma tộc có thể thay đổi thì sao? Lỡ như bị ma tính sai khiến lại bắt đầu làm điều ác thì sao? Dù Kiều Hàm trông vẫn như một ma non chưa trải sự đời, không hiểu lề lối của Ma tộc, nhưng tất cả đều không thể không đề phòng.
Vì Tiêu Cửu Từ không thể trực tiếp ra tay với con ma này, vậy thì y phải chịu trách nhiệm với cậu đến cùng, tuyệt đối không thể lơ là, hoàn toàn tin tưởng.
Còn về việc chấp niệm của con ma này có phải là y hay không, thì đó chỉ là vấn đề việc y dạy dỗ lại con ma này có dễ dàng hơn hay không mà thôi.
Lục Truy biết huynh đệ của mình trước nay không cần người khác dạy phải làm gì, nên cũng không nói nhiều. Chỉ cần Kiều Hàm ngoan ngoãn thì vạn sự tốt lành. Nếu sau này gặp phải vấn đề gì liên quan đến Ma tộc, Ma giới xâm phạm, thì một Kiều Hàm quay giáo đầu hàng biết đâu lại có tác dụng lớn.
Chắc hẳn điểm này, Tiêu Cửu Từ cũng đã đưa vào phạm vi cân nhắc rồi.
Lục Truy cười khẽ: “Cũng coi như là một loại duyên phận rồi, một tiểu sư đệ Ma tộc thú vị so với một đạo lữ lừa hôn phẩm hạnh không ra gì, thì người trước vẫn tốt hơn một chút. Nếu huynh thật sự phải thành thân song tu với Kiều Hàm trước kia, ta còn phải thấy thương cho huynh đấy.”
Mặc dù kẻ kia chết có hơi oan.
Lục Truy vốn tưởng theo tính cách của Tiêu Cửu Từ, y sẽ phải giằng xé một phen về chuyện này, dù sao nói một cách nghiêm túc, đoạt xá vốn là đoạt mạng người, là hành vi ác độc.
Nhưng không ngờ hắn vừa nói xong, Tiêu Cửu Từ lại lạnh lùng đáp: “Đúng là tốt hơn một chút.”
Lục Truy có chút bất ngờ: “Chẳng lẽ Kiều Hàm ban đầu còn tệ hơn lời đồn?”
“Ừ.”
Tiêu Cửu Từ rất hiếm khi nói rõ một người là tệ hại, tuy không nói chi tiết, nhưng Lục Truy cũng đoán được đối phương chắc chắn đã làm chuyện gì đó mà Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không thể dung thứ. Dù sao con người Tiêu Cửu Từ, đối ngoại đại diện cho thiện và chính nghĩa, nhưng y chưa bao giờ ngu muội, cũng không hề cứng nhắc theo quy cũ.
Thấy Tiêu Cửu Từ không muốn nói nhiều, Lục Truy cũng không hỏi thêm.
Thực ra Tiêu Cửu Từ quả thực đã từng giằng xé nội tâm vì chuyện đoạt xá, dù sao nguyên thân mới là đối tượng đã đóng dấu hôn khế thực sự với y, y có trách nhiệm với kẻ đó.
Vì vậy sau khi biết Kiều Hàm là Ma tộc đoạt xá ở Thanh Liên cảnh, trong năm ngày đến Tiên Minh xử lý công việc, y còn đi một chuyến đến thành Dung Ninh nơi Kiều gia tọa lạc.
Y suy nghĩ chu toàn, phải điều tra xem rốt cuộc Kiều Hàm bị đoạt xá từ lúc nào, và Kiều gia có gì bất thường không, có biết tình hình hay không.
Thành Dung Ninh là một tòa thành nhỏ tiên phàm chung sống, hoàn toàn là địa giới do Kiều gia kiểm soát. Bách tính trong những thành trì thế này sống có tốt hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào phẩm hạnh của gia tộc đứng đầu.
Chỉ có thể nói, bách tính phàm nhân ở thành Dung Ninh sống rất chật vật, sự phân biệt tiên phàm vô cùng nghiêm trọng, bất kỳ tu sĩ nào tùy tiện ra tay, ngộ thương bách tính cũng không cần chịu trách nhiệm.
Y âm thầm lẻn vào, bí mật điều tra, vì vậy càng thấy rõ ràng hơn.
Vốn tưởng lời của Tần Tu Trọng đã là cực hạn, nguyên thân cậy thế h**p người, ức h**p kẻ yếu, ngang ngược càn rỡ.
Nào ngờ sự thật còn tồi tệ hơn những gì nghe được rất nhiều.
Dưới sự gợi ý dò hỏi của Tiêu Cửu Từ, có vài bách tính còn nói với y rằng, may mà tiểu thiếu gia Kiều gia đã đi lấy chồng xa, nếu không đám thiếu niên thiếu nữ ở thành Dung Ninh đều phải trốn khỏi quê hương rồi.
Nguyên nhân là sau khi nguyên thân bắt đầu Luyện Khí, hắn ta chìm đắm vào việc tu luyện pháp thuật của hỏa linh căn. Rõ ràng có rất nhiều cách để luyện tập, nhưng hắn ta lại thích bắt người phàm tới làm bia đỡ đạn, hơn nữa còn thích bắt những người trạc tuổi mình, mĩ danh là chạy nhanh linh hoạt, tiện cho hắn luyện nhắm.
Thực ra đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ thì việc này hoàn toàn vô nghĩa, nên không khó để đoán ra, là do hắn ta vừa học được pháp thuật thấy vui, cố tình đùa giỡn với mạng người.
Tuy không thể thống kê được có bao nhiêu phàm nhân chết trong tay hắn, nhưng vào thời kỳ đỉnh điểm, từ biệt viện của hắn, trong một tháng có thể khiêng ra hơn chục cỗ thi thể bị bỏng nặng.
Phàm nhân trong mắt một số tu sĩ chẳng khác nào con kiến, sẽ không có ai ở địa giới của Kiều gia lại đi đắc tội với Kiều gia, huống hồ một đôi nhi nữ của Kiều gia lúc đó đều đã có hôn ước, liên quan đến hai đại tông môn của Tu Chân giới. Dù có người chướng mắt, cũng không dám mạo hiểm đi cáo trạng lên Tiên Minh.
Mà Tiên Minh đối với những chuyện thế này, trừ khi làm lớn chuyện, còn không cơ bản cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Nếu thật sự phải quản lý, thì thực sự có ngàn vạn vụ, quản không xuể, chỉ có thể dựa vào các tiên môn thế gia tự giám sát.
Tóm lại, ‘Kiều Hàm’ cứ thế mà lớn lên một cách vô pháp vô thiên, cho đến khi bị đưa tới Thanh Vân Tông.
Biết được sự thật, Tiêu Cửu Từ mới xác định được, hóa ra lần gặp gỡ duyên phận năm đó, ‘Kiều Hàm’ vì một cây kẹo hồ lô mà tấn công cô bé gái hoàn toàn không phải là thất thủ do hoảng sợ, mà chính là bản năng thực sự.
Đúng là một sự tồn tại đáng ghê tởm, nếu sau này không bị đoạt xá, trừ khi ‘Kiều Hàm’ có thể che giấu bản tính mãi mãi, nếu không sớm muộn gì cũng bị Tiêu Cửu Từ đại nghĩa diệt thân.
Kết hợp với điều tra trong Thanh Vân Tông, Tiêu Cửu Từ gần như có thể phán định, chính vào ngày y trở về, con ma kia đã đoạt xá thành công. Lúc y bị chất vấn lừa hôn, mới là lần đầu tiên y và con ma đó gặp mặt.
Vì vậy, suy nghĩ của Tiêu Cửu Từ cũng giống như Lục Truy, ‘Kiều Hàm’ làm người còn không bằng con ma kia.
Hai người đã hình thành sự ăn ý ngầm về chuyện của Kiều Hàm, sau đó liền bàn luận sang chuyện ở Thanh Liên cảnh.
“Tuy Tiên Minh chỉ xem đây là một tai nạn rò rỉ ma khí.” Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói.
Lục Truy than thở: “Thực ra ta cũng cảm thấy so với ghi chép trăm năm trước, mười năm gần đây, những chuyện liên quan đến ma như ma khí xâm nhiễm, ma tu, đọa ma, đoạt xá, dường như có nhiều hơn một chút, mặc dù tổng thể trông vẫn rất nhỏ.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Ta đã đề cập với Tiên Minh, nhưng họ cho rằng đó là sự trùng hợp, dù sao phong ấn cũng ở ngay đó. Nhưng phong ấn từ ngàn năm trước, chẳng lẽ không có lúc nào lỏng lẻo sao?”
Lục Truy vừa nghe, tức thì cả người nổi da gà: “Huynh đừng dọa ta.”
Tiêu Cửu Từ nói: “Chỉ là suy đoán hợp lý mà thôi.”
Đang nói chuyện, thì thấy Kiều Hàm mở cửa đi ra, cửa lớn phòng cậu đối diện với sân, vừa ra đã tràn đầy sức sống, mặt mày tươi rói chào hỏi hai người.
“Chào buổi sáng!”
Lục Truy cười khẽ đáp lại, liếc mắt sang bên lại thấy Tiêu Cửu Từ không tự nhiên né tránh ánh mắt.
Lục Truy: Ồ?
Nhìn Kiều Hàm bước tới, Lục Truy cười nói: “Đột nhiên cảm thấy suy đoán của huynh cũng khá hợp lý, một Ma tộc… không lợi hại đến thế mà cũng có thể đột phá phong ấn đoạt xá thành công, hoặc là chấp niệm quá sâu, hoặc là chỉ có thể do phong ấn đã yếu đi.”
“Hai huynh đang nói chuyện gì thế?” Kiều Hàm thân mật hỏi, rồi tự nhiên ngồi xuống vị trí bên cạnh Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm không để ý, nhưng Lục Truy lại cảm nhận được cơ thể Tiêu Cửu Từ căng cứng trong giây lát. Xem ra tối qua không phải là không có chuyện gì xảy ra.
Lục Truy cười hỏi: “Nói chuyện rượu tối qua đấy, ngon không?”
Kiều Hàm lập tức ghi thù: “Lục đại ca, ta tin tưởng huynh mới hỏi huynh rượu đó có mạnh không, huynh đã phụ lòng tin của ta.”
“Ta thấy cậu uống cũng khá lắm mà.”
“Gì chứ, giữa chừng ta đã mất ý thức rồi.” Kiều Hàm nói đến đây, quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ: “Xin lỗi sư huynh nhé, ta chắc chắn đã gây phiền phức cho huynh rồi.”
Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái, đang định nói gì đó thì bị Lục Truy nhanh miệng hóng chuyện: “Cậu còn nhớ chuyện sau khi say không?”
Kiều Hàm đoán Lục Truy có khi cũng đã thấy được màn theo đuổi thần tượng của mình, tuy không cảm thấy xấu hổ, nhưng cũng không muốn bị đem ra làm trò cười, huống hồ cậu thực sự không nhớ gì.
“Gì cơ? Ta đã làm gì sao?”
Lục Truy mất hứng nói: “Ta cũng say rồi, e là chỉ có một mình Cửu Từ biết thôi.”
Kiều Hàm tuy ngại ngùng, nhưng vẫn cả gan nhìn sang.
Tiêu Cửu Từ biết Kiều Hàm chắc chắn không biết gì cả, vì lúc y đưa Kiều Hàm về, đã thi triển thuật quên lãng lên cậu. Nếu không sau cuộc đối thoại đó, con ma này sẽ biết thân phận Ma tộc của mình đã bị bại lộ, nguy hiểm sau đó không thể lường trước được, vì vậy dù lúc đó y đang vô cùng chấn động, vẫn xử lý một cách thận trọng.
“Cũng không có gì, chỉ là cứ muốn kéo người khác uống tiếp, không dừng lại được.” Tiêu Cửu Từ nói: “Sau này vẫn nên uống ít thôi.”
Thật sợ con ma ngốc nghếch này, say rồi lại nói bậy, làm lộ thân phận.
Kiều Hàm nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, Tiêu Cửu Từ có ý che giấu giúp cậu, chứng tỏ hành vi tối qua của cậu không gây phiền toái quá lớn cho đối phương, may quá may quá.
Đang định nói thêm gì đó với Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm theo thói quen nghiêng người qua, đối mặt với y, tư thế này trông như đang cố tình sáp lại gần ai đó.
Tiêu Cửu Từ dường như còn cảm nhận được hơi thở của Kiều Hàm phả tới, y đột nhiên đứng bật dậy, nói: “Thời gian cũng sắp đến rồi, ta đi chuẩn bị bữa sáng cho mọi người.”
Kiều Hàm lập tức đứng dậy theo: “Để ta giúp.”
Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái rồi nói: “Không cần, đơn giản thôi, một mình ta làm được, đệ cứ tiếp khách đi.” Nói xong không đợi Kiều Hàm trả lời đã bỏ đi.
Kiều Hàm cũng không nghĩ nhiều, vừa quay đầu lại đã thấy Lục Truy đang đứng cười ở đằng kia. Sao nhỉ, nụ cười đó có chút hả hê.
“Thôi được, ta đi gọi mọi người dậy.” Lục Truy đứng dậy nói.
Kiều Hàm nghĩ ngợi rồi đi cùng Lục Truy.
Đến phòng khách ở sân sau, Lục Truy chỉ vào một căn phòng nói: “Đệ đi gọi Tương Tương, ta đi gọi Bạch Nhung.”
“Ngược rồi thì phải? Muội muội của huynh mà để ta gọi?” Kiều Hàm cạn lời, đây là loại anh trai gì vậy.
Lục Truy cười bí hiểm: “Cậu chỉ cần đứng ngoài cửa gõ là được, có ai bắt cậu vào trong đâu.”
Lục Truy nói xong, tự mình chạy đi gõ cửa phòng Bạch Nhung, gõ ba cái không có tiếng trả lời liền xông thẳng vào.
Kiều Hàm đành bất lực đến trước cửa phòng Lục Tương Tương, vừa gõ vừa gọi.
Mà ở phòng bên cạnh, Lục Truy đã đi đến bên giường, chỉ thấy chăn bông đã biến thành một cái ổ, phồng lên một cục cao cao, chỉ chừa lại một cái đầu ở bên ngoài.
Bạch Nhung đang ngủ mê man, hoàn toàn không hay biết, đôi tai của mình đã lộ hết cả ra, một tai bị gối đầu lên, một tai vắt trên mắt để che sáng.
Lục Truy khá kinh ngạc, đoán chừng là do say rượu, trên người con thỏ nhỏ này tuy không có yêu khí, nhưng nguyên hình lại duy trì rất không ổn định. Thế mà còn dám đến làm gián điệp, nếu không bị bọn họ phát hiện trước, e là sớm đã bị người ta lột da rút gân, yêu đan cũng bị moi ra rồi.
Lục Truy không nhịn được đưa tay lên véo véo cái tai, vừa mềm vừa xù lông, cảm giác đúng là không tệ. Thấy đối phương vẫn không có phản ứng.
Lục Truy ánh mắt lóe lên, nhớ lại những gì muội muội mình đã nói… thế là y ghé sát vào tai Bạch Nhung, khe khẽ hát lên: “Thỏ con ngoan ngoãn, mở cái trán ra xem…”
“Í!”
Bạch Nhung bị dọa cho tỉnh giấc, đôi tai lập tức rụt lại, theo phản xạ hai chân đột ngột đạp mạnh về phía nguy hiểm.
Lúc này, Kiều Hàm gọi nửa ngày, cuối cùng cũng cảm thấy bên trong có động tĩnh.
Nhưng giây tiếp theo, cảm nhận được nguy hiểm, Kiều Hàm lập tức lùi lại, chỉ thấy một cơn lốc xoáy nhỏ kèm theo lửa xông thẳng ra, phá tung cửa, lao về phía Kiều Hàm.
Nếu không phải miếng mực ngân bên hông lóe lên, băng hệ hoàn toàn áp chế hỏa hệ, e là lúc này dù Kiều Hàm đã Trúc Cơ cũng sẽ không kịp đề phòng mà bị đốt cho tóc tai bù xù như tổ quạ.
Kiều Hàm kinh ngạc vô cùng, liền thấy Lục Tương Tương mặt mày cau có vì bị đánh thức xông ra, kết quả vừa nhìn thấy Kiều Hàm ở xa xa, dường như mới nhận ra đây không phải nhà mình.
Nhìn bộ dạng chết trân của Kiều Hàm, Lục Tương Tương tức thì xấu hổ đỏ mặt, lí nhí nói: “Ta ngủ mơ màng quá, sao không phải là ca ca ta tới gọi.”
Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, trong lòng thầm mắng Lục Truy chết trăm lần, thảo nào lại bảo cậu đi gọi người, đúng là lão gian xảo.
Kết quả trong lòng vừa mới than thở xong, đã nghe thấy tiếng la thảm thiết từ phòng Bạch Nhung.
Đó là… giọng của Lục Truy?
Kiều Hàm nhớ lại thân phận của Bạch Nhung, tức thì căng thẳng, nhưng lại cảm thấy… không thể nào, dù sao thực lực cũng quá chênh lệch.
Kết quả chưa đợi cậu và Lục Tương Tương xông tới, đã thấy Lục Truy gần như lảo đảo vịn cửa ngã ra ngoài, hai chân đứng không vững.
Cả người khom lại, tay vô thức che ở bộ phận quan trọng, vẻ mặt đau đớn, kết quả vừa nhìn thấy hai người bên ngoài, y lập tức đứng thẳng người, cố nặn ra một nụ cười méo mó.
Lục Tương Tương không hiểu, nhưng Kiều Hàm thì hiểu ngay, các đồng bào nam giới chắc đều biết nỗi đau đó, Kiều Hàm thực sự vừa thương cảm vừa cạn lời nói: “Huynh đã làm gì vậy?”
Chưa đợi Lục Truy nói, Bạch Nhung đã đuổi theo ra, định đưa tay đỡ Lục Truy, mặt mày hoảng hốt: “Lục sư huynh, huynh không sao chứ, ta thật sự không cố ý đá huynh, ta gặp ác mộng, ta… huynh có bị thương nặng không?”
Kiều Hàm: Thỏ con đạp người?
Lục Truy mặt mày dữ tợn nhìn Bạch Nhung, “Không nặng… Chuyện nhỏ! Nhưng mà, Bạch sư đệ à! Sau này… e là đệ phải cai rượu rồi!”
Kiều Hàm: …Nghe quen quen.
Bạch Nhung lúng túng gật đầu, vẻ mặt lo lắng nhìn xuống phía dưới của Lục Truy.
Lục Truy lập tức nghiêng người, rồi cố gắng giữ phong độ, khó khăn lê bước nhanh chóng rời khỏi khu vực sân sau.
Đến bữa sáng cũng không thấy xuất hiện, cuối cùng mặt mày đen sì dẫn Lục Tương Tương và Bạch Nhung rời đi, nhưng dường như lúc đứng không còn vẻ ung dung như trước nữa.
Tiêu Cửu Từ mặt mày khó hiểu: “Huynh ấy bị sao vậy?”
Kiều Hàm nén cười: “E là có bệnh khó nói.”
Tiêu Cửu Từ: ?
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ cũng đã đến lúc phải ra ngoài. Tiêu Cửu Từ vừa ra đã thấy cảnh Kiều Hàm ngã từ trên phi kiếm xuống. Tuy đã học được pháp thuật ngự kiếm, xem ra vẫn còn rất không thành thạo.
Kiều Hàm cũng không nản lòng, bò dậy, lại leo lên, loạng choạng bay cao hơn một chút, rồi lại ngã xuống, làm kinh động cả đàn tiên hạc gần đó đang xem náo nhiệt phải vỗ cánh bay lên.
Lặp đi lặp lại mấy lần, khó khăn lắm mới bay được lên cao mười mét, đang định tiến về phía trước thì lại mất thăng bằng sắp ngã.
Nhưng lần này, cậu không ngã xuống đất, mà bị một luồng linh lực giữ lại giữa không trung, cuối cùng ổn định đáp xuống trên kiếm Băng Phách.
Nhìn thân ảnh cao lớn vững chãi phía trước, Kiều Hàm hổ thẹn: “Sư huynh.”
Tiêu Cửu Từ cũng không nhìn nổi nữa: “Ngày đầu tiên đi học, đừng đến muộn, để ta đưa đệ đi, sau này đệ từ từ luyện tập.”
Tuyệt vời!
Đợi đến khi mình biết ngự kiếm phi hành, cơ hội được nam chính đại nhân đèo bay có lẽ sẽ biến mất, bay được lần nào hay lần đó vậy.
Kiều Hàm thu lại phi kiếm, ngoan ngoãn đứng phía sau.
Có lẽ vì đã trở thành thân phận sư huynh đệ, lá gan của Kiều Hàm cũng lớn hơn một chút. Lần này cùng nhau ngự kiếm, cậu dám đứng gần hơn một chút, vì vậy khi gió mát từ phía trước thổi tới, cậu gần như có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ người Tiêu Cửu Từ, rất nhạt rất nhạt, nhưng vẫn bị Kiều Hàm bắt được.
Tối qua hình như cũng ngửi thấy, là mùi gì nhỉ? Rất dễ chịu, cảm giác có thể khiến lòng người sảng khoái. Vừa hay có vài lọn tóc đen của Tiêu Cửu Từ bị gió thổi bay phất vào mặt Kiều Hàm, cậu theo phản xạ đưa tay ra nắm lấy.
Mùi hương thanh mát đó rõ hơn một chút, Kiều Hàm theo bản năng cố gắng phân tích xem đó là mùi hương gì. Đầu óc thực sự trống rỗng, theo phản xạ làm một việc mà sau này nghĩ lại cũng thấy vô cùng b**n th** và đáng kinh ngạc.
Cậu cứ thế cầm mấy lọn tóc đen vừa nắm được, kề lên mũi, hít hà một hơi.
Ừm, là một mùi mộc hương thanh nhã, rất hợp với khí chất của nam chính đại nhân.
Rồi lọn tóc bị rút khỏi tay cậu. Kiều Hàm chậm mất nửa nhịp, ngẩng đầu lên, liền đối diện với vẻ mặt hết sức cạn lời của Tiêu Cửu Từ, dường như có điều gì đó không thể hiểu nổi.
Ma tộc… chắc không có pháp thuật nào cần dùng đến tóc của người khác chứ, vậy nên cậu đang làm gì?
Kiều Hàm: …Vậy nên, mình đang làm gì?
Kiều Hàm không biết hành động này nếu đặt trong toàn bộ giới theo đuổi thần tượng có được coi là cực kỳ chấn động hay không, nhưng tóm lại là sau khi bị bắt quả tang, Kiều Hàm cảm thấy nổ tung tại chỗ.
Dưới ánh mắt hơi trầm xuống của Tiêu Cửu Từ, đầu óc Kiều Hàm trống rỗng, miệng không tự chủ thốt lên: “Thơm lắm.”
Tiêu Cửu Từ: …
Kiều Hàm: … Chết mất thôi, mình có nên xem lại mình vừa nói cái gì không!
Má Kiều Hàm đỏ bừng vì vừa gấp vừa xấu hổ, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển: “Ta chỉ cảm thấy rất thơm… không phải, ta chỉ muốn hỏi huynh dùng gì để tắm thôi.”
Tiêu Cửu Từ: “…Thỉnh thoảng sẽ dùng thác nước lạnh sau Vô Định phong, những lúc khác thì dùng thuật thanh tẩy.”
Kiều Hàm căng da đầu nói: “Ồ ồ, ta biết rồi, lần sau ta cũng đi.”
Thanh kiếm dưới chân Tiêu Cửu Từ khẽ rung lên, y lặng lẽ quay đầu lại, Ma tộc… đều không biết giữ kẽ thế này sao?
Vậy thật sự giống như Lục Truy đoán, trước đó nhấn mạnh không thích nam nhân, chính là lùi một bước để tiến hai bước, khiến mình buông bỏ lễ tiết, thẳng thắn đối đãi, mặc cho cậu tùy tiện thân cận?
Cái gì mà chỉ cần ở bên cạnh y, nhìn y hạnh phúc là được, Ma tộc dù lý trí nghĩ như vậy, nhưng bản tính chưa chắc đã làm được.
Dù sao trong sách đều nói, ma tính dâm tà, so với tình cảm phức tạp và lâu dài của Nhân tộc, Yêu tộc, Ma tộc thường thẳng thắn hơn nhiều.
Nghĩ đến đây Tiêu Cửu Từ có chút đau đầu, y phải quản giáo con ma này thế nào đây.
Cái thác nước kia, tạm thời y vẫn là không nên đi nữa thì hơn.
Bên này Kiều Hàm thì xấu hổ không dám bắt chuyện nữa, âm thầm khinh bỉ hành vi vượt quá giới hạn của một fan hâm mộ. Cứ như vậy, hai người im lặng suốt quãng đường, được đưa đến Phổ Hiền phong.
Phổ Hiền phong quả nhiên như Tưởng Doãn nói, đối với sự kiện thần kỳ cậu bỗng dưng có được thân phận đệ tử thân truyền của Quỳnh Bích tiên tử, phần lớn mọi người đều vui vẻ đón nhận, thậm chí còn có chút đắc ý.
Những kiếm tu mũi vểnh lên trời kia biết được suất mà họ tha thiết ước mơ lại bị y tu đoạt mất, chắc là cả đêm mất ngủ luyện kiếm, tự hỏi tại sao, nghĩ thôi đã thấy buồn cười.
Kiều Hàm bị mọi người trêu chọc một lúc, sau đó được đưa đi lên lớp.
Lớp học ở Phổ Hiền phong khá tùy ý, các môn học đều là tự chọn, cơ bản chia làm ba hướng: trồng trọt linh thực, luyện chế đan dược và tu tập y thuật. Kiều Hàm cùng năm đệ tử mới nhập môn khác đi theo các sư huynh sư tỷ, nghe họ giảng bài.
Tu sĩ có thiên phú bình thường cơ bản sẽ chọn một môn để chuyên tâm công phá, sau này có thể trở thành linh thực sư, đan tu hoặc y tu.
Nhưng người có thiên phú tốt hơn, ví dụ như Kiều Hàm, vừa nghe xong giới thiệu đã hỏi: “Học cả ba cũng được chứ ạ?”
Các sư huynh sư tỷ kinh ngạc nhìn Kiều Hàm. Tình huống thông thường là Mai trưởng lão để ý thấy ai có thiên phú sẽ tốt bụng nhắc nhở tốt nhất nên tu tập cả ba, dù sao ba môn này vốn bổ trợ cho nhau, nếu biết hết tất cả, tự nhiên có thể trở thành mộc hệ tu sĩ lợi hại nhất.
Mai trưởng lão cũng quả thực đã bảo họ nhắc nhở Kiều Hàm phải đặt nền tảng vững chắc như vậy, nhưng họ còn chưa kịp nói, Kiều Hàm đã chủ động đề xuất, họ vội vàng gật đầu tỏ ý tất nhiên là được.
Nhưng thực ra rất hiếm người tự mình muốn chủ động học hết, dù sao tinh lực có hạn, sợ học tạp nham lại không tinh thông, tu luyện lên cấp sẽ càng chậm hơn.
Thế nhưng Kiều Hàm biết, là một mộc hệ tu sĩ, nếu muốn tu vi không bị giới hạn, tự nhiên là học hết mọi thứ sẽ tốt nhất.
Nam chính là người có thể đi đến đỉnh cao nhất, là sư đệ của y, sao có thể kéo chân sau được!
Đối mặt với nguy cơ trong tương lai, Kiều Hàm không thể tiết lộ trước, chỉ có thể tự mình lo liệu trước, vì vậy không cần Mai trưởng lão nhắc nhở, cậu đã tự mình cuốn vào vòng xoáy học tập.
Việc này lại vô tình k*ch th*ch các đệ tử nhập môn cùng đợt, cũng theo đó mà lăn xả theo.
Buổi sáng ở linh điền dùng linh lực hệ mộc nuôi trồng linh thực, buổi chiều đến phòng luyện đan học luyện đan, buổi tối cùng các sư huynh sư tỷ luyện tập thuật trị liệu cho nhau. Nếu có bệnh nhân đến, vừa hay có thể quan sát học hỏi, có cơ hội còn được thực hành nữa.
Tóm lại một ngày trôi qua, bận tối mắt tối mũi, học hành cũng rất đầy đủ và hứng khởi.
Cuối cùng Kiều Hàm còn chạy đến Tàng Thư các, sao chép rất nhiều công pháp mà mình hứng thú mang về Vô Định phong để học vào ban đêm.
Có lẽ là vì có động lực, nên Kiều Hàm giống như một miếng bọt biển không ngừng hấp thu kiến thức, tập trung vào bản thân, điều này cũng dẫn đến một số chuyện dở khóc dở cười.
Ví dụ như mấy kẻ não tàn chuyên làm bia đỡ đạn vẫn vì chuyện bái sư mà mò đến trước mặt Kiều Hàm tìm chuyện không vui, kết quả một câu khiêu khích vừa nói ra, đã thấy Kiều Hàm mắt không liếc ngang, ôm sách đi lướt qua, dường như hoàn toàn không nhìn thấy người.
Mấy lần bị làm lơ, lại không dám công khai khiêu khích, cuối cùng cũng chỉ có thể xám xịt bỏ đi.
Mà Kiều Hàm từ đầu đến cuối đều không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ngoài việc học, chỉ có một chuyện khiến Kiều Hàm để ý, đó là cậu dường như rất ít khi gặp Tiêu Cửu Từ.
Dù cả hai đều sống ở Vô Định phong, cũng rất hiếm khi chạm mặt, dù có gặp, chưa kịp để Kiều Hàm nói thêm vài câu, Tiêu Cửu Từ đã vội đi mất.
Đại sư huynh của môn phái, phải xử lý công việc, còn phải tự mình tu luyện, bận rộn cũng là chuyện bình thường, Kiều Hàm không nghĩ nhiều.
Ngược lại hôm nay cậu nhận được đồ tốt từ chỗ Mai trưởng lão, vui vẻ trở về Vô Định phong.
Mà khi Tiêu Cửu Từ trở về, không thấy bóng dáng quen thuộc đang cố gắng mỗi ngày nói chúc ngủ ngon với y trong sân, nhưng khi y ngẩng đầu lên.
Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, bóng dáng quen thuộc đó đang ở trên đài đá cao nhất của Vô Định phong, đó là nơi y vẫn thường ngồi đả tọa.
Tiêu Cửu Từ dừng bước, ngẩng đầu nhìn, tuy không biết Kiều Hàm đang làm gì ở trên đó, nhưng không khó để đoán là vì y.
Là vì mình ít gặp cậu, cho nên… nhớ… là nhớ… nhớ mình rồi.
Tiêu Cửu Từ vẫn chưa quen với việc quy hành vi của Kiều Hàm vào chấp niệm của cậu, hễ cứ suy đoán là lại khiến bản thân không được tự nhiên.
Tiêu Cửu Từ đưa tay sờ sờ cổ mình, đang có chút lúng túng thì thấy người trên đài đá dường như sắp quay lại, Tiêu Cửu Từ bỗng dưng trong lòng căng thẳng, vội lách người trốn đi, mãi đến nửa đêm mới trở về.
Tiêu Cửu Từ đứng trên đài đá, cúi đầu nhìn xuống, luôn cảm thấy đống đất trên đài có chút khác lạ, có lẽ là do Kiều Hàm ở trên đó lâu, làm xáo trộn lên.
Tiêu Cửu Từ không nghĩ nhiều, liếc nhìn một cái rồi về nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, nghĩ ngợi một hồi, y vẫn quyết định rời đi sớm hơn.
Bước đầu tiên để áp chế ma tính, chính là để cho con ma này biết thế nào là có chừng có mực. Đều tại trước đây mình quá thẳng thắn thân cận, có lẽ đã khiến tham vọng của con ma này lớn hơn nên mới không có cảm giác về ranh giới như vậy. Thử xa cách một chút, xem có hiệu quả không.
Hơn nữa, y cũng thật sự rất bận.
Một ngày không gặp Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm đã quen rồi, điều duy nhất đáng tiếc là không có cơ hội biểu diễn cho nam chính đại nhân xem thuật ngự kiếm ngày càng thành thạo của mình.
Việc học vẫn tiếp tục, đến buổi chiều, Phổ Hiền phong lục tục có một số kiếm tu bị thương của Kiếm Cương phong đến. Có bệnh nhân, tự nhiên phải gác lại việc đang làm để đi quan sát.
Kết quả vừa vào phòng bệnh, Kiều Hàm đã cảm nhận được những ánh mắt đồng loạt quét tới.
“Kiều Hàm, ca này nhẹ, đệ đến luyện tay đi.” Một sư tỷ gọi.
Mà người đàn ông bị chị ta chỉ vào lập tức nói: “Á, tại sao? Tôi không chịu!”
Kiều Hàm nheo mắt tiến lên, rõ ràng hiểu đối phương đang nhắm vào mình, liền không nhịn được đáp trả: “Trong số các đệ tử mới, thuật trị liệu của ta là thành thạo nhất, đảm bảo chữa không chết được ngươi đâu.”
Người đàn ông lập tức ấm ức nói: “Là ai cũng được, miễn không phải là ngươi!”
Kiều Hàm đã bắt đầu cân nhắc có nên cố tình ra tay hãm hại hay không.
“Bị đại sư huynh đánh thương, lại được ngươi chữa trị, ta sẽ rất buồn bực đó.” Người đàn ông phàn nàn.
Tay Kiều Hàm cứng đờ: “Cái gì?”
Nửa canh giờ sau, lần đầu tiên Kiều Hàm đến Kiếm Cương phong, nếu không phải do bệnh nhân vừa chữa khỏi dẫn đường, e là kiếm khí bay loạn khắp ngọn núi cũng đủ cho cậu chịu trận.
Đi xuyên qua một khu rừng, xa xa đã nghe thấy tiếng cổ vũ của các kiếm tu, rất nhanh đã thấy một tảng đá mài kiếm màu đen lớn gần bằng sân bóng đá, trên không trung đang có hai người giao đấu.
Kiều Hàm liếc mắt một cái đã nhận ra Tiêu Cửu Từ. Chỉ thấy dưới ngọn lửa hừng hực, cương khí màu trắng bay lượn, bám đầy các loại linh lực, ngươi tới ta đi, đánh vô cùng đặc sắc.
Điều khiến Kiều Hàm kinh ngạc là, Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không dùng kiếm Băng Phách mà là linh kiếm thông thường nhất, thế nhưng khí lạnh thấu xương vẫn có thể nhìn thấy bằng mắt thường tỏa ra từ linh kiếm, gây ra uy h**p cực lớn cho đối thủ. Huống hồ chiêu thức của Tiêu Cửu Từ nhanh đến kinh người, gần như là đánh áp đảo hoàn toàn, nhưng vẫn cho đối phương đủ cơ hội phản ứng.
Rất nhanh, người giao đấu đã không trụ nổi nữa.
Bên dưới có người hét lên: “Cần giúp đỡ rồi chứ, ta tới đây!”
Chưa đợi Kiều Hàm phản ứng, người thứ hai đã xông lên, trực tiếp hai đánh một, tiếp đó lại biến thành ba đánh một, sau đó người đầu tiên bị đánh xuống, liền nghỉ ngơi, đổi người khác lên, cứ thế tuần hoàn, không bao giờ ngừng.
Đây chính là điều người khác vừa nói với Kiều Hàm, trong mười lăm ngày qua, gần một nửa thời gian, Tiêu Cửu Từ đều ở đây chấp nhận xa luân chiến. Ban đầu mọi người còn trụ được, nhưng lâu dần, vết thương ngày càng nhiều, tự nhiên phải đi cầu cứu y tu, muốn chữa khỏi thật nhanh để lại được rèn luyện dưới tay đại sư huynh, dù sao cơ hội cũng khó có được.
Mà sự sắp xếp này nghe nói là đã thương lượng xong với Nhị trưởng lão, bất kỳ kiếm tu nào của Thanh Vân Tông cũng có thể đến chiến, để chỉ đạo không giới hạn cho các sư đệ sư muội trẻ tuổi.
Lý do không khó để tưởng tượng, trước đây Tiêu Cửu Từ cũng thường làm như vậy, giúp các sư đệ sư muội lĩnh ngộ kiếm ý, từ từ trưởng thành. Là đại sư huynh, tất cả những điều này đều hợp tình hợp lý, nhưng đó là khi y có tinh lực, có thời gian rảnh.
Còn lần này, lại mang một chút ý nghĩa bồi thường. Nhị trưởng lão đây là chớp lấy cơ hội vắt kiệt sức lao động.
Chính vì chuyện bái sư, cách làm của Tiêu Cửu Từ vẫn đắc tội với người khác. Các sư đệ sư muội tuy kính ngưỡng đại sư huynh, không nói gì, nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút khúc mắc. Nhị trưởng lão liền đề nghị y đến huấn luyện mọi người một chút, bị đánh cho phục rồi, tự nhiên sẽ ổn định lòng người, sau đó sự khó chịu của mọi người đối với Kiều Hàm trong lòng cũng có thể bớt đi một chút.
Dù sao cũng đều là đồng môn, làm hòa mối quan hệ mới là con đường phát triển bền vững.
Vì vậy Tiêu Cửu Từ đã đến.
Tuy Tiêu Cửu Từ ứng phó một cách dễ dàng, người thường xuyên bị đánh bị thương đều là những người khác, nhưng Kiều Hàm nhìn một hồi vẫn… có chút tức giận.
Đợi đến khi Tiêu Cửu Từ đánh ngã một đợt, đợt tiếp theo còn chưa lên, Tiêu Cửu Từ liền đáp xuống tảng đá đen, quay đầu nhìn sang, tự nhiên liền thấy Kiều Hàm.
Đối mặt với Kiều Hàm đột nhiên đến Kiếm Cương phong, Tiêu Cửu Từ có chút bất đắc dĩ.
Sao lại chạy đến đây rồi?
Tiêu Cửu Từ thở dài một hơi, nhìn Kiều Hàm chạy về phía mình, vừa định mở miệng đã thấy Kiều Hàm mím chặt môi, vẻ mặt không vui.
Haiz~ Chỉ vì một ngày một đêm không cho cậu gặp mặt thôi sao? Rõ ràng trước đây đều không như vậy… Quả nhiên là ma tính trở nên tham lam rồi?
Kết quả Kiều Hàm đột nhiên giơ tay lên, Bích Huyền xoay tròn trên cổ tay trắng nõn của cậu, một đạo thuật trị liệu mộc hệ thuần túy được phóng ra.
Tiêu Cửu Từ sững sờ, cảm nhận được cơ bắp toàn thân đang đau nhức dần dần dịu đi, liền mở miệng nói: “Không cần, ta không bị thương.”
Kiều Hàm cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra, giọng nói buồn bực: “Còn phải chỉ đạo bao lâu nữa, xa luân chiến thế này mệt quá, huynh cũng cần nghỉ ngơi chứ.”
Ý thương xót trong lời nói khiến Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, cảm giác linh lực hệ mộc thấm vào cơ thể mình cũng trở nên có chút ấm áp, có lẽ đã hiểu ra, giọng điệu bất giác nhẹ đi một chút: “Ta bình thường cũng chỉ đạo như vậy, chiến đấu mệt mỏi liên tục cũng có lợi cho ta.”
Thật sao? Kiều Hàm không chắc lắm, chỉ có chút buồn bực: “Ta có thể ở lại, thỉnh thoảng hồi phục cho huynh được không?”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, thấy Kiều Hàm hai mắt nhìn thẳng vào y, luôn có cảm giác nếu mình từ chối, đối phương lập tức sẽ buồn ngay.
“Không phải đệ còn phải học ở Phổ Hiền phong sao?”
“Không ngừng thi triển thuật trị liệu cũng là một cách học, ta cũng muốn thử thách giới hạn mệt mỏi của mình.”
Tiêu Cửu Từ: …Để được ở bên cạnh mình, đúng là lý do gì cũng tìm ra được.
Mọi người xung quanh đều ngây ra nhìn. Lúc đại sư huynh thực chiến với họ, chưa bao giờ có ai bảo y nghỉ ngơi, chữa trị cho y. Dù trước đây có sư muội ngưỡng mộ muốn nhân cơ hội tiến lên, cũng đều bị đại sư huynh từ chối, vì vậy mọi người đã quen, luôn cảm thấy đại sư huynh mạnh mẽ không cần đến những thứ đó, nên cảnh tượng lúc này trông mới kỳ lạ như vậy.
Lẽ nào đây là đãi ngộ của người có đạo lữ, hay là có sư đệ ruột?
Đại sư huynh vậy mà cũng mặc nhận chấp nhận rồi?
Mọi người đang xì xầm bàn tán, không dám tiến lên, kết quả Nhị trưởng lão lại đến, là vì thấy ở đây không có động tĩnh gì nữa, còn tưởng đều bị đánh gục hết rồi.
Kết quả vừa đến, nhìn thấy cảnh này, quả thực cũng theo đó mà ho khan vài tiếng không quen.
Lúc Kiều Hàm nhìn qua, ánh mắt vô cùng bất mãn, dáng vẻ đó, cực kỳ bênh vực người nhà.
Khiến Nhị trưởng lão một câu nói trực tiếp nghẹn ở cổ họng, sâu sắc tự kiểm điểm bản thân, có phải mình thật sự đang bắt nạt người khác không, nên mới bị Kiều Hàm nhìn bằng ánh mắt như vậy.
Nhưng khó có được cơ hội đường đường chính chính để Tiêu Cửu Từ bồi luyện, cơ hội tốt như vậy, ông ta chắc chắn phải tranh thủ cho đám đồ tử đồ tôn của mình chứ, dù sao bình thường cũng không tiện quá mức bóc lột.
Bình thường Quỳnh Bích ở đây cũng sẽ không quản, bây giờ có thêm một tiểu sư đệ, lại có thêm một người danh chính ngôn thuận đến quản. Thú vị, thú vị.
“Kiều Hàm cũng đến rồi à?” Nhị trưởng lão hỏi một cách tự nhiên.
“Nghe nói sư huynh của ta phải chỉ đạo cho mọi người, vì hiệu quả chỉ đạo, ta đặc biệt đến hỗ trợ một chút, tuy năng lực có hạn, nhưng sẽ cố gắng để đại sư huynh ra sân với trạng thái tốt hơn một chút.” Kiều Hàm cười mà như không cười nói.
Nói xong lại quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, bày ra bộ dạng đáng thương cầu khẩn.
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nhìn con ma có mục đích rõ ràng này, đang định mở miệng từ chối, dù sao y quả thực cũng không có thói quen này, nếu thật sự không muốn đánh nữa, trực tiếp ra tay nặng hơn, để đối phương không gượng dậy nổi cũng được. Y đã chịu chỉ đạo bồi luyện theo tính cách của mỗi người, thì cũng sẽ không để ý đến chút mệt mỏi đó.
Kết quả Nhị trưởng lão trực tiếp mở miệng nói: “Được thôi, vừa hay, cổ tay của Cửu Từ bị thương, ngươi chữa trị cho nó cẩn thận đi, đám người này đến giờ vẫn chưa ngã xuống được một nửa, chắc chắn là có chút ảnh hưởng rồi.”
“Bị thương!” Kiều Hàm kinh hãi.
Tiêu Cửu Từ: …
Nhị trưởng lão cười nói: “Chủ yếu là lão tam lão tứ kích động không kiểm soát được…”
Lão tam lão tứ trong miệng Nhị trưởng lão, tự nhiên cũng là cấp bậc trưởng lão.
Kiều Hàm lập tức trừng mắt nhìn: “Không phải luyện cho các sư đệ sư muội sao?”
“Tay… tay ngứa ngáy mà.” Nhị trưởng lão chột dạ nói.
Kiều Hàm sắp tức điên lên rồi, sớm biết thế đã làm kiếm tu, cậu muốn đánh người!
Kiều Hàm quay người nói với Tiêu Cửu Từ: “Cho ta xem.”
Tiêu Cửu Từ: “Chỉ là vết bầm, không phải vết thương cần chữa trị.”
Tâm trạng Kiều Hàm trở nên nôn nóng: “Giấu bệnh sợ thầy!”
Tiêu Cửu Từ nghẹn họng, thực ra y thật sự cảm thấy không cần thiết, nhưng chưa kịp mở miệng, một con ma to gan nào đó đã đột ngột đưa tay ra, chủ động nắm lấy cổ tay cầm kiếm của Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ theo bản năng run lên, muốn rút tay về, nhưng khi liếc thấy đôi mày nhíu lại của Kiều Hàm, y liền khựng lại.
Tay áo được cởi ra, lộ ra một mảng nhỏ màu xanh tím, quả thực không nghiêm trọng, nhưng vẫn sẽ đau chứ.
Kiều Hàm một tay giữ cổ tay Tiêu Cửu Từ, tay kia thi triển thuật pháp tập trung vào chỗ bị thương. May mà chỉ là vết bầm tím thông thường, vẫn nằm trong phạm vi năng lực của Kiều Hàm.
Linh lực giống như thuốc, Kiều Hàm cảm thấy nên kết hợp với xoa bóp để thư giãn gân cốt, hoạt huyết. Nhưng y tu bình thường ngại phiền phức, hoàn toàn dựa vào thuật pháp, không cần làm như vậy.
Nhưng Kiều Hàm là toàn tâm toàn ý muốn Tiêu Cửu Từ mau chóng khỏe lại, vì vậy ngón tay mang theo linh quang mộc hệ nhẹ nhàng xoa bóp chỗ bị thương của Tiêu Cửu Từ.
Cảm giác từ đầu ngón tay mát lạnh khiến cổ tay Tiêu Cửu Từ lập tức căng cứng.
Kiều Hàm ngẩng đầu: “Đau ạ?”
Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái đầy ẩn ý, giọng nói trầm trầm: “Không đau, không quen, có thể nhanh hơn được không?”
Kiều Hàm không nghĩ nhiều, gật đầu, tăng tốc chữa trị, đợi vết bầm biến mất, Kiều Hàm liền ngẩng đầu nói: “Còn vết thương nào khác không? Ta chữa cho huynh một thể luôn.”
Tiêu Cửu Từ cảm nhận cảm giác tê ngứa trên cổ tay vẫn chưa tan hết, đã nghe thấy yêu cầu vô lý như vậy. Vẻ mặt có chút không biết diễn tả thế nào.
“Không có.”
Nếu có, còn để đệ sờ sờ chữa trị như vậy sao?
Tâm tư cũng nhiều thật.
Con ma này, thật sự không biết thế nào là kiềm chế.
Quả nhiên ma tính phải bị áp chế, không thể để cậu được đằng chân lân đằng đầu.