Tiêu Cửu Từ dẫn Kiều Hàm đi một vòng để nhận những vật phẩm dành cho đệ tử thân truyền. Y đưa cậu ghé qua từng nơi, tỉ mỉ dặn dò những công việc thường nhật trong tông môn. Thực ra, Kiều Hàm đã ở đây đủ lâu để nắm rõ hết cả rồi, nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn cẩn thận và nghiêm túc đến từng chi tiết, làm tròn vai trò của một đại sư huynh.
Kiều Hàm cũng chẳng thấy phiền hà. Giọng nói của Tiêu Cửu Từ tựa dòng suối róc rách, nhẹ nhàng chảy trôi, mang lại một cảm giác thật yên bình và dễ chịu.
“Có đang nghe không?” Tiêu Cửu Từ đột ngột hỏi.
Có lẽ vẻ mặt lim dim hưởng thụ của Kiều Hàm đã khiến Tiêu Cửu Từ nghĩ rằng cậu chẳng hề để tâm, nhưng y cũng không tỏ ra khó chịu, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở.
Kiều Hàm đang ôm đồ, vội đáp lời: “Có chứ ạ. Đệ đang nghĩ mình thật may mắn, có thể lên Trúc Cơ ngay trong bí cảnh. Nếu không thì giờ này vẫn phải cùng mọi người tới lớp buổi sáng, học lại từ những điều cơ bản.”
Một khi đã Trúc Cơ, đệ tử có thể tu luyện một mình dưới sự chỉ dạy riêng của sư phụ, không cần phải lên lớp cùng các đệ tử nội môn mới, tránh được không ít phiền phức.
“Không muốn làm quen thêm bạn bè cùng khóa sao? Nghe nói Thịnh Giác cũng đã nhập môn rồi…” Tiêu Cửu Từ hỏi.
Nhắc đến Thịnh Giác, Kiều Hàm không khỏi phiền muộn: “Rõ ràng đã nỗ lực đến thế để vào Thanh Vân Tông, vậy mà cuối cùng lại bỏ cuộc ngay trước ngưỡng cửa, thật chẳng hiểu nổi. Còn chuyện kết bạn, trên Phổ Hiền phong có biết bao sư huynh sư tỷ, đủ cho đệ làm quen rồi. Huống hồ, đệ đến đây đâu phải để kết bạn.”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ chợt trầm xuống: “Cái gì?”
Kiều Hàm giật mình, biết mình lỡ lời, vội chữa lại: “Đệ đến đây là để chuyên tâm tu luyện, nâng cao thực lực bản thân.”
Tiêu Cửu Từ thu lại ánh mắt, lúc này mới đáp: “Hai việc đó không hề mâu thuẫn.”
Tâm trạng Tiêu Cửu Từ rối bời. Vốn dĩ, ấn tượng của y về Kiều Hàm rất tốt. Y sẵn lòng gần gũi cậu, xem cậu như đệ đệ, như sư đệ, như một thiếu niên cần được mình quan tâm chỉ điểm. Mối liên hệ này thực chất đã vượt ra ngoài trách nhiệm của hôn ước, đơn giản là vì y thấy thiếu niên này rất thú vị, và y sẵn lòng đáp lại ánh mắt tràn đầy mong đợi của cậu, cũng rất thích ngắm nhìn dáng vẻ cậu nỗ lực không ngừng. Hơn nữa, cậu là một trong số cực ít người đáp lại thiện ý của y một cách mãnh liệt đến vậy. Tất cả những điều đó đã khắc họa nên một Kiều Hàm vô cùng đặc biệt trong lòng Tiêu Cửu Từ.
Cũng nhờ có sự hiện diện của cậu mà Vô Định phong không còn quá đỗi cô quạnh.
Ấy vậy mà giờ đây, trong lòng y lại luôn có một lớp ngăn cách, mọi lúc mọi nơi đều cảnh báo y rằng, đừng bị mê hoặc, tất cả những gì mắt thấy có lẽ đều là giả dối.
Nhưng rồi y lại không ngừng hoài nghi chính phán đoán của mình. Lẽ nào mọi thứ trước mắt đều là giả ư?
Thấy Kiều Hàm cứ ôm khư khư đống đồ, y bèn nói: “Cầm như vậy không phiền sao? Có thể cho vào túi trữ vật.”
Kiều Hàm lập tức ôm chặt hơn, gương mặt rạng rỡ vừa không nỡ vừa phấn khích: “Không cần đâu ạ, cũng chẳng nặng gì. Đây là minh chứng cho thân phận mới, cho một khởi đầu mới của đệ, đệ muốn ôm thêm một lúc nữa.”
Cảm giác này hệt như một đứa trẻ đầu năm học nhận được sách mới, không kìm được mà ngắm đi ngắm lại, sờ tới sờ lui.
Đây đánh dấu bước đầu tiên trong kế hoạch của cậu đã thành công, niềm vui sướng vẫn còn đang lâng lâng, huống hồ còn có món quà bất ngờ là thân phận “sư đệ ruột” này nữa chứ.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lặng lẽ lướt qua vẻ mặt và hành động của Kiều Hàm… Là giả sao?
Y ngự kiếm đưa cậu trở về Vô Định phong.
Vừa về đến nơi, Kiều Hàm đã vội vã lao vào nhà, bảo Tiêu Cửu Từ đợi một lát. Chẳng bao lâu sau, cậu đã đứng ở cửa với dáng vẻ tràn đầy sinh khí.
Bộ đồng phục đệ tử màu xanh biếc viền mây trắng quen thuộc, khi khoác lên người Kiều Hàm lại mang một vẻ khác. Bên hông cậu là ngọc bội đệ tử, đai lưng màu mực bạc cũng được thắt ngay ngắn. Cậu ưỡn ngực ngẩng đầu, ra chiều đang đợi Tiêu Cửu Từ nhận xét.
Hóa ra vội vàng như vậy là để đi thay y phục mới.
Đôi mắt Kiều Hàm lấp lánh tựa sao trời, khóe miệng hơi nhếch lên một đường cong tinh nghịch. Nụ cười của cậu tựa như ánh nắng nhảy múa trên mặt hồ, lấp lánh và rạng rỡ, khiến người đối diện bất giác bị thu hút, có phần chói mắt.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lướt từ vóc người lên gương mặt cậu, rồi dừng lại trên dải lụa buộc tóc màu khói lam quen thuộc. Y khựng lại đôi chút.
Thấy Tiêu Cửu Từ đang chăm chú nhìn mình, Kiều Hàm càng ưỡn ngực ngẩng cao đầu, hai tay hơi chống ra sau như thể muốn mình trông vạm vỡ hơn, thậm chí còn xoay một vòng tại chỗ.
Vẻ mặt kiêu hãnh đáng yêu ấy dường như đang chờ đợi một lời khen.
Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ cũng lên tiếng: “Rất hợp với đệ.”
“Hì hì.” Kiều Hàm cười toe toét, chân nhấn nhẹ, bay vút đến trước mặt Tiêu Cửu Từ. Cậu nhìn bộ y phục giống hệt nhau của hai người, trong lòng thầm reo hò. Đây không phải đồ cosplay, mà là đồ đôi chính hiệu đó nha, lại còn được nam chính đại nhân khen, đúng là đỉnh cao của một fanboy!
Dù vậy, Kiều Hàm vẫn không quên tâng bốc: “Nhưng vẫn không thể sánh bằng sư huynh mặc, vừa khí chất lại vừa anh tuấn.”
Tâm trạng của Tiêu Cửu Từ bất giác bị niềm vui của cậu lây nhiễm, khóe miệng cũng bất giác cong lên: “Có lẽ… nếu đệ cao thêm chút nữa.”
Kiều Hàm sững người, nhìn xuống chiều cao thua nam chính cả một cái đầu của mình. Sao lại có cảm giác bị bắt nạt thế này? Nhưng rồi nhìn vẻ mặt chân thành của y, cậu lại nghĩ chắc là mình đa nghi rồi.
“Ta vẫn đang trong tuổi lớn mà.” Kiều Hàm vội khẳng định.
Tiêu Cửu Từ mỉm cười, nhưng một nét phức tạp vẫn thoáng qua đáy mắt. Nhận ra điều đó, y vội thu lại nụ cười, chuyển chủ đề: “Phải rồi, sư phụ chúng ta là Quỳnh Bích tiên tử. Người hiện đang đi vân du, thời gian trở về không cố định, nhanh thì vài năm, chậm thì… Vì vậy, lễ bái sư của đệ e là phải hoãn lại một thời gian.”
Kiều Hàm ngẩn ra, rồi lúng túng gãi đầu: “Sư huynh, chuyện này…”
Tiêu Cửu Từ liếc mắt là biết cậu đang nghĩ gì: “Ta thay sư phụ thu đồ đệ là thật, đệ không cần lo lắng. Đệ chính là đệ tử danh chính ngôn thuận của Vô Định phong.”
Vẻ mặt Kiều Hàm vẫn đầy hoang mang.
Tiêu Cửu Từ hỏi: “Chẳng lẽ đệ cũng nghĩ rằng ta nói dối trên đại điện chỉ để bảo vệ đệ?”
Kiều Hàm vội nói: “Huynh chắc chắn sẽ không lấy danh nghĩa sư phụ ra nói dối, nhưng chuyện này quả thật…”
Tiêu Cửu Từ có chút bất ngờ. Kiều Hàm lại khá hiểu y. Ngay cả những người đã sống cùng y ở Thanh Vân Tông nhiều năm cũng nghi ngờ y nói dối.
Thấy Kiều Hàm lo lắng đến vậy, y cũng không giấu giếm nữa: “Sự việc đúng là như vậy. Chỉ là lúc đó… sư phụ và chưởng môn đang uống Thần Tiên Túy.”
*神仙醉 – shénxiān zuì: một loại rượu mạnh, có thể làm say cả thần tiên.
Kiều Hàm lập tức trợn mắt há mồm nhìn Tiêu Cửu Từ: “Huynh… huynh…”
Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ thoáng một tia mất tự nhiên: “Sau đó sư phụ liền rời đi. Ta hỏi chưởng môn, người nói…”
Kiều Hàm tò mò trừng lớn hai mắt.
Trên mặt Tiêu Cửu Từ hiện lên vẻ dở khóc dở cười: “Bảo ta nhân lúc sư phụ chưa về, mau chóng thu một sư đệ. Đến lúc đó gạo đã nấu thành cơm, sư phụ có muốn trả hàng cũng không được.”
Kiều Hàm bật cười thành tiếng. Rồi cậu lại tò mò hỏi: “Vậy sao không thu người khác… Chưởng môn không muốn huynh thu…”
Tiêu Cửu Từ có chút bất đắc dĩ nhìn cậu: “Chưởng môn quả thực có đề cử một người, chính là đối tượng hôn ước của ta. Người cho rằng như vậy sẽ hợp lý hơn.”
Kiều Hàm tức thì lúng túng, cười gượng vài tiếng. Xem ra cậu không chỉ cướp nhân duyên của Kiều Uyển, mà còn cướp cả sư đồ duyên của nàng ta. Tội lỗi, tội lỗi quá.
“Còn ta thì thấy, sư phụ đã không thật lòng muốn nhận, nếu ta thật sự thay người thu đồ đệ, chưa chắc đã là chuyện tốt. Vì vậy ta tạm gác lại chuyện này, cho đến lần này… cũng coi như là thuận nước đẩy thuyền.”
Nghe đến đây, Kiều Hàm lập tức tươi cười rạng rỡ nhìn Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh yên tâm, nếu sư phụ trở về không vui, cứ để người đánh ta là được.”
Tiêu Cửu Từ cười: “E là khả năng người đánh ta sẽ lớn hơn.”
Kiều Hàm vội đáp: “Vậy ta sẽ cùng sư huynh gánh vác.”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên. Từ này nghe thật mới mẻ. Thường ngày, với thân phận đại sư huynh tông môn, y gần như không bao giờ phạm lỗi, đương nhiên cũng chẳng bị phạt. Nếu có ngày y bị phạt, đó ắt hẳn là chuyện vô cùng nghiêm trọng mà không một sư đệ sư muội nào có thể gánh vác cùng. Vì thế, chưa từng có ai nói với y câu này.
Tiêu Cửu Từ nghĩ đến tính khí nóng nảy của sư phụ, e rằng tấm thân nhỏ bé của Kiều Hàm khó lòng chịu nổi. Huống hồ, sư phụ rất có thể chỉ cần một cái liếc mắt là đã nhìn ra thân phận ma tộc của cậu.
Một kẻ ngay cả tu vi cơ bản cũng chưa từng học qua, liệu có thể gây ra mối đe dọa nào cho y không?
Vậy mà khi biết mình sẽ bái một vị sư phụ như vậy, lại không rõ ngày về, cậu lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi.
Lẽ nào con ma này tự tin vào khả năng ngụy trang linh thức của mình đến thế?
Ngày mai, các lớp học dành cho đệ tử chính thức sẽ bắt đầu. Tiêu Cửu Từ cũng hiếm khi có được thời gian rảnh rỗi, nên cả hai quyết định ở lại Vô Định phong tu luyện.
Tiêu Cửu Từ giúp Kiều Hàm kiểm tra lại tu vi. Dù sao thì việc Trúc Cơ trong bí cảnh đầy nguy hiểm cũng đã để lại một vài mầm họa tiềm tàng.
Y thăm dò đề nghị dùng linh lực kiểm tra linh phủ của cậu, và Kiều Hàm không chút do dự mà gật đầu đồng ý.
Cả hai ngồi xếp bằng đối diện nhau. Tiêu Cửu Từ vươn ngón tay thon dài, điểm nhẹ vào vùng bụng của Kiều Hàm. Ngay tức thì, phần cơ thể được chạm vào khẽ co lại, rồi gồng cứng.
Dù việc này không ảnh hưởng gì, nó vẫn khiến Tiêu Cửu Từ nhớ lại thái độ của Kiều Hàm. Cậu luôn không dám tiếp xúc với y, trong khi lại có thể thoải mái khoác vai bá cổ người khác. Ở trước mặt y, cậu luôn tỏ ra câu nệ, hoặc là… được chiều mà lo sợ? Thái độ này từng khiến y rất để tâm, và y đã quy nó cho sự sùng bái mà cậu vẫn luôn nói, cùng với sự e thẹn của tuổi thiếu niên.
Nhưng giờ đây, khi đã biết thân phận thật của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ thật sự không thể hiểu nổi. Một con ma ngay cả khi đối mặt với những người có tu vi cao hơn cũng không hề căng thẳng, vậy thì có lý do gì để căng thẳng trước mặt y? Hay là có liên quan đến hôn khế?
Thấy Kiều Hàm đã nhắm mắt nhập định, Tiêu Cửu Từ cũng nhắm mắt theo. Y dẫn một luồng linh lực vào cơ thể cậu, nhân cơ hội này thăm dò một cách cẩn thận, đồng thời cũng dùng hôn khế để cảm ứng.
Không lâu sau, Tiêu Cửu Từ mở mắt ra mà không thu được kết quả gì, nhưng y cũng không thất vọng. Trước mắt y, Kiều Hàm đang tĩnh tâm nhắm mắt, những đốm linh quang màu xanh lục huỳnh quang lấp lánh vờn quanh, có vài đốm còn ngưng tụ như thực thể, đậu trên đầu ngón tay cậu, vô tình tạo nên một khung cảnh vô cùng yên bình.
Khi Kiều Hàm tỉnh lại, những mầm họa trong cơ thể cậu đã được loại bỏ hoàn toàn, toàn thân khoan khoái dễ chịu. Nhưng lúc cậu mở mắt, Tiêu Cửu Từ đã không còn ở đó. Cậu nhìn quanh, liền thấy một bóng người đang ngồi trên mỏm đá cao ở phía sau sân.
Tiêu Cửu Từ đang nhập định tu luyện. Linh khí của đất trời dường như đang hội tụ về phía y. Mọi vật xung quanh đều khẽ lay động theo gió, nhưng không gian quanh người y lại như ngưng đọng, chỉ có một vầng sáng màu xanh băng lam nhè nhẹ lan tỏa.
Kiều Hàm không thể liên tục nhập định, bèn quyết định luyện tập thuật pháp một chút, lấy đám linh thực trong sân ra làm đối tượng.
Vừa quay đầu, cậu đã thấy cái cây khô héo phía sau, liền nhớ lại quyết định lúc trước của mình.
Cậu nhìn vào điểm tích lũy, thật sự không nỡ dùng. Cậu còn muốn dồn điểm để mua thẻ bỏ qua nhiệm vụ nữa. Hơn nữa, những linh phù khác trong cửa hàng đều có thể phát huy tác dụng lớn vào lúc nguy cấp. Dùng năm điểm cho một cái cây không rõ công dụng, có phải là quá ngốc không?
Nhưng nó sắp chết rồi, và trong những chương sau của truyện cũng không hề thấy nó xuất hiện lại. Nếu nó sống lại, nó sẽ là linh thực Thiên giai với linh lực không thể tưởng tượng nổi. Cậu luôn có cảm giác rằng mình phải trao nó cho nam chính đại nhân.
Kiều Hàm đi đến trước cây Hồn Nguyên, thử dùng linh lực của mình truyền vào. Linh lực của kỳ Trúc Cơ đương nhiên mạnh hơn kỳ Luyện Khí rất nhiều, nhưng đối với cây Hồn Nguyên, nó chẳng khác nào một giọt nước rơi vào biển cả.
Đang lúc do dự, một giọng nói thanh thoát đột nhiên vang lên trong đầu cậu: “Cứu ta.”
Kiều Hàm sững sờ. Cậu nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên cây Hồn Nguyên. Mắt cậu sáng rực lên, không chút do dự tiêu hao năm điểm đổi lấy ‘Bùa chữa trị Linh thực’ rồi dán lên thân cây. Gần như ngay lập tức, linh phù đã bị cây Hồn Nguyên hấp thụ hoàn toàn.
Kiều Hàm lòng đầy phấn khích chờ đợi. Một sinh vật có thể nói chuyện trong đầu cậu, trong truyện tu chân chắc chắn phải là một sự tồn tại cực kỳ lợi hại. Đã vậy thì phải cố gắng cứu bằng được!
Nhưng đợi một lúc lâu, cây Hồn Nguyên vẫn không có chút phản ứng nào.
Kiều Hàm chớp mắt, thử dùng linh lực dò xét lần nữa, vẫn không có gì. Cậu không dám tin, gò má co giật. Mình… mình vừa gặp phải một vụ lừa đảo sao?
Năm điểm đó! Năm điểm cảm xúc có biết khó thu thập đến mức nào không? Cứ như vậy… cứ như vậy…
Kiều Hàm chỉ muốn bám vào hốc cây mà gào lên vài câu, dùng cả tình lẫn lý để khuyên tên lừa đảo này quay đầu là bờ.
Bất thình lình, một luồng linh lực hệ mộc cực mạnh từ cây Hồn Nguyên bật ra. Kiều Hàm đứng gần nhất, không kịp phòng bị đã bị đánh bay ra ngoài, hoàn toàn không có sức chống cự.
Nhưng ngay sau đó, cậu đã rơi vào một vòng tay ấm áp và vững chãi.
Tiêu Cửu Từ tay cầm kiếm Băng Phách chắn ngang trước người, một tay ôm lấy Kiều Hàm để giữ vững thân hình. Y nghiêm mặt nhìn chằm chằm vào cây Hồn Nguyên vừa đột ngột bộc phát: “Xảy ra chuyện gì?”
Kiều Hàm sững người, rồi chột dạ đáp: “Ta… ta cũng không rõ. Ta chỉ đang dùng nó để luyện tập thôi.”
Tiêu Cửu Từ cảnh giác nhìn cây Hồn Nguyên, nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh tượng y vừa thấy lúc kết thúc nhập định: Kiều Hàm bám vào hốc cây, trông hệt như đang túm cổ áo người khác mà ra sức lay động, ra vẻ muốn gây sự.
Rễ cây to khỏe, đương nhiên không thể bị lay động, nhưng những cành cây thì lại đang khẽ run rẩy.
Đây là lần đầu tiên y thấy cây Hồn Nguyên có động tĩnh kể từ khi đến đây.
Hai người cảnh giác quan sát một lúc, dần dần cảm thấy linh thực trong sân có gì đó khác lạ. Chúng dường như tươi tốt hơn, và mộc hệ linh khí trong sân cũng trở nên dồi dào hơn, chỉ có cây Hồn Nguyên là vẫn không có nhiều thay đổi.
Tiêu Cửu Từ thầm nghi hoặc, lẽ nào nó sắp hồi sinh?
Cả hai buông lỏng cảnh giác, bàn bạc xem có nên mời Mai trưởng lão đến xem thử không.
Đúng lúc đó, Tưởng Doãn đi tới: “Kiều sư đệ, ta đến đưa đồ cho đệ đây! Ủa? Hai người đang làm gì vậy?”
Thế là, Tưởng Doãn bị kéo đến để kiểm tra cây Hồn Nguyên. Nghe nói trên Phổ Hiền phong, sự am hiểu về linh thực của Tưởng Doãn chỉ đứng sau Mai trưởng lão, bởi vì hắn cực kỳ đam mê dùng linh thực để kiếm tiền.
“Hình như có thêm chút sức sống, xem ra nó đang từ từ hồi sinh.” Tưởng Doãn nói: “Nhưng quá trình này cần rất nhiều thời gian. Muốn nó hồi sinh sớm hơn, cần phải có linh lực hệ Mộc xúc tác trong thời gian dài, hoặc không ngừng cho nó ăn linh thực cực phẩm. Hai người đã cho nó ăn gì à? Sao đột nhiên lại có sức sống trở lại vậy?”
Tiêu Cửu Từ nhìn về phía Kiều Hàm.
Kiều Hàm vội nói: “Ta chỉ nhân lúc rảnh rỗi truyền cho nó một chút linh lực hệ mộc thôi, chắc là trùng hợp.”
Chuyện như vậy cũng không phải không có, chỉ có thể nói là Kiều Hàm may mắn. Vì vậy, hai người kia cũng không nghĩ nhiều.
Nhưng Kiều Hàm biết rõ, cái cây vốn dĩ đã chết chắc lại thật sự được cứu sống nhờ linh phù. Chỉ là với một cái cây cấp bậc này, một tấm linh phù vẫn chưa đủ.
Trong tình hình không biết phải tốn bao nhiêu tấm nữa, Kiều Hàm chắc chắn không muốn mạo hiểm thêm. Đợi sau này tu vi của cậu cao hơn, hoặc điểm cảm xúc nhiều đến mức dùng không hết rồi tính sau.
Tưởng Doãn xem cây xong liền đưa đồ mang đến cho Kiều Hàm. Đó đều là những thứ cậu sẽ cần dùng trong quá trình tu luyện sau này.
Kiều Hàm vui vẻ nhận lấy, đích thân tiễn Tưởng Doãn ra khỏi sân.
Trên đường đi, Tưởng Doãn vẫn không ngừng cùng cậu thảo luận sôi nổi về chuyện thu đồ đệ trên đại điện, chế nhạo bộ mặt ghen tị của những người khác. Hắn còn đảm bảo với Kiều Hàm rằng, trên dưới Phổ Hiền phong đều hoan nghênh cậu. Ai dám ngấm ngầm gây khó dễ cho Kiều Hàm, đám y tu bọn họ sau này sẽ không đảm bảo chất lượng y thuật và đan dược nữa đâu.
Quả nhiên, đắc tội với ai cũng được, đừng đắc tội với bác sĩ. Chân lý này xưa nay không đổi.
Ra đến ngoài sân, Tưởng Doãn nói: “Phải rồi, trước đây không phải đệ rất muốn đi linh tuyền sao? Đệ Trúc Cơ rồi, có thể đi được rồi đó.”
Kiều Hàm suýt nữa trượt chân: “Không, tạm thời ta không muốn đi nữa.” Nhớ lại trải nghiệm trong bí cảnh, cậu thật sự nghe đến hai chữ này thôi cũng thấy ám ảnh. May mà Tiêu Cửu Từ chưa từng nhắc đến, nếu không chắc cậu đã đào một cái hố trốn xuống tận rãnh Mariana rồi.
Tưởng Doãn hoài nghi liếc nhìn cậu một cái. Đang định ngự kiếm rời đi, hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại dặn dò thêm: “Trong số đồ ta vừa đưa có một thanh linh kiếm, dùng linh lực hệ mộc có thể dễ dàng điều khiển, rất thích hợp để đệ dùng làm phi kiếm.”
Kiều Hàm gật đầu tỏ ý đã biết. Cậu có không ít linh kiếm trong tay, nhưng không có thanh nào được phân chia chi tiết theo thuộc tính như vậy. Điều khiển phi kiếm theo thuộc tính sẽ đơn giản hơn, giúp cậu nhanh chóng nắm vững kỹ năng ngự kiếm phi hành.
Nhưng có một điều Kiều Hàm khá tò mò, cậu giơ tay lên hỏi: “Ta vẫn luôn nghĩ pháp khí dạng vũ khí nào cũng có thể dùng làm phi hành khí chứ.” Thiết lập của giới tu chân đôi khi thật khó hiểu.
“Sao, đệ còn chê Bích Huyền không thể làm phi hành khí cho đệ à?”
“Sao có thể!” Đây là đồ nam chính tặng đó, cậu thiếu điều muốn thờ lên rồi. Hử? Khoan đã. “Huynh cũng biết pháp khí này sao?”
Tưởng Doãn sững người, rồi cười nói: “Đệ không biết à? Đây là do đại sư huynh cầu xin từ sư phụ ta đó. Y đã dùng không ít đồ quý hiếm để trao đổi, sư phụ ta tiếc pháp khí này lắm. Trên đời này, pháp khí vừa có khả năng tấn công vừa có khả năng trị liệu là cực hiếm, xem như là cực phẩm rồi. Hơn nữa nó còn có thể trưởng thành theo chủ nhân. Nếu có ngày đệ trở thành đại năng kỳ Độ Kiếp, Bích Huyền này của đệ chắc chắn cũng sẽ tiến hóa thành pháp khí Thiên giai. Ha ha ha.”
Tưởng Doãn chỉ nói một cách khoa trương, kỳ Độ Kiếp có mấy ai đạt tới được. Nhưng điều đó không ngăn Kiều Hàm hiểu được sự quý giá của món pháp khí này.
“Đợi nó khai mở linh trí, đệ nhỏ máu nhận chủ, nó có thể trở thành pháp khí bản mệnh của đệ, lợi hại lắm đó.” Tưởng Doãn nói mà chính hắn cũng thấy hâm mộ: “Đúng là vô giá!”
Mãi đến khi Tưởng Doãn đi rồi, Kiều Hàm mới lững thững trở về sân. Cậu thấy Tiêu Cửu Từ đang ngồi trước bàn đá, trên tay lơ lửng một con hạc giấy màu trắng. Ánh sáng bạc của con hạc giấy phản chiếu lên gương mặt tuấn mỹ của y, phủ lên một lớp voan tuyết mờ ảo, trông thật dịu dàng và đẹp đẽ.
Kiều Hàm dừng bước, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng.
Cậu cảm thấy nếu bây giờ tiến lên nói lời cảm ơn, thì những lời đó cũng trở nên quá nhỏ bé và không xứng với tấm lòng của nam chính.
Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu nhìn cậu, khẽ nghiêng đầu: “Sao vậy?”
Kiều Hàm bước tới, vẫn không kìm được lòng mà lên tiếng. Nhưng cậu không nói lời cảm ơn, mà nói: “Sư huynh, huynh thật tốt, là người tốt nhất trên đời này.”
Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, thắc mắc: “Sao lại nói vậy, không đầu không đuôi?”
Kiều Hàm hùng hồn đáp: “Huynh tốt là sự thật, không cần lý do.”
Bỗng dưng bị một con ma khen ngợi, Tiêu Cửu Từ cũng không biết nói gì. Con hạc giấy trong tay y dường như đã hoàn thành nhiệm vụ, hóa thành những đốm sáng bạc rồi tan biến.
“Đây là gì vậy?” Kiều Hàm chưa từng thấy bao giờ.
Tiêu Cửu Từ đáp: “Là hạc giấy truyền tin của Lục Truy, nói tối nay sẽ qua đây ăn mừng.”
Kiều Hàm hỏi: “Trước đây không phải huynh ấy muốn đến là đến sao? Từ khi nào lại biết lễ nghĩa như vậy?”
Câu nói của Kiều Hàm khiến Tiêu Cửu Từ bật cười: “Vì y còn dẫn theo khách.”
“A?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Đội nhỏ của các đệ đó, Lục Tương Tương và Bạch Nhung sẽ cùng đến.”
Nghe vậy, Kiều Hàm cũng có chút vui mừng.
Nhưng câu nói tiếp theo đã dập tắt nụ cười của cậu.
“Lục Truy nói muốn ăn cá Hắc Linh luộc cay.”
Gương mặt Kiều Hàm bắt đầu sầm lại.
“Y còn nói… đã chuẩn bị tinh thần bị ngộ độc rồi.”
Kiều Hàm nở một nụ cười rạng rỡ: “Không thành vấn đề, ta sẽ làm riêng cho huynh ấy một nồi.”
Tiêu Cửu Từ chỉ biết lắc đầu cười nhẹ. Cuối cùng, vẫn là y xuống bếp, còn Kiều Hàm thì phụ giúp.
Khi họ chuẩn bị xong xuôi cũng là lúc màn đêm buông xuống. Lục Truy dùng phi hành khí đưa Lục Tương Tương và Bạch Nhung đến thật. Hắn cũng biết ý, không đến tay không mà còn mang theo linh tửu.
“Chúc mừng nhé, Kiều Hàm! Không chỉ trở thành đệ tử thân truyền, mà còn là đồ đệ của Quỳnh Bích tiên tử, sư đệ ruột của Tiêu Cửu Từ. Cậu có biết bây giờ cả giới tu chân đều đã nghe đại danh của cậu rồi không?” Lục Truy vừa đến đã trêu chọc Kiều Hàm.
Kiều Hàm chẳng hề nao núng: “Ghen tị không?”
Lục Truy phá lên cười: “Chứ sao, ghen tị chết đi được.”
“Này, cậu cẩn thận đó, đừng có đắc ý. Nhiều người ngứa mắt với cậu, đang chờ xem trò cười của cậu đấy.” Lục Tương Tương bực bội nhắc nhở.
“Chẳng lẽ huynh cũng nằm trong số đó à?” Kiều Hàm cười.
Lục Tương Tương cứng miệng: “Đương nhiên! Lỡ cậu trở thành trò cười, sẽ làm Tiêu sư huynh mất mặt theo đó.”
Kiều Hàm biết Lục Tương Tương tuy nói năng khó nghe, nhưng thực chất đó cũng là một cách quan tâm. Dù sao cũng đã cùng nhau vào sinh ra tử trong bí cảnh, mối quan hệ giữa họ đã không còn bình thường nữa.
Mọi người ngồi xuống quanh bàn đá trong sân. Lục Tương Tương nhìn Tiêu Cửu Từ đang bưng đồ ăn ra, vẻ mặt vẫn không giấu được sự phấn khích. Nhưng khi ánh mắt cô lướt qua Kiều Hàm, cô lại vội thu lại vẻ mặt đó, rồi kiếm cớ đấu võ mồm với cậu.
Còn Bạch Nhung thì trông có vẻ không được tự nhiên, như thể bị bắt cóc đến đây. Sau khi thấy Kiều Hàm, cậu ta thậm chí còn muốn ngồi gần Kiều Hàm hơn.
Khi biết Bạch Nhung không chỉ được thu làm đệ tử nội môn mà còn trở thành sư đệ trực thuộc của Lục Truy và Lục Tương Tương, tâm trạng Kiều Hàm cũng trở nên phức tạp. Cậu không biết liệu vận mệnh của Bạch Nhung có thể thay đổi được không. Dù sao trong bí cảnh, Bạch Nhung cũng đã giúp đỡ họ, nên Kiều Hàm quyết định sau này sẽ để mắt đến cậu một chút.
Ba người họ tụ lại, tự nhiên sẽ nói đến Thịnh Giác, nhưng đáng tiếc Kiều Hàm cũng không biết tình hình, nên chỉ có thể cùng nhau than thở vài câu.
Ăn uống một hồi, mọi người bắt đầu uống rượu. Kiều Hàm vốn không muốn uống vì tửu lượng của cậu không tốt, nhưng thấy cả Bạch Nhung và Lục Tương Tương nhỏ tuổi hơn cũng lấy can đảm uống, cậu không nỡ phá hỏng không khí, đành nếm thử một chút. Vị rượu rất ngon, lại không có mùi cồn. Cậu hỏi Lục Truy: “Rượu này có mạnh không? Tửu lượng của ta không tốt lắm.”
Lục Truy cười: “Cậu xem, Tương Tương còn uống được, cậu chắc chắn không sao đâu.”
Kiều Hàm thầm nghĩ, Lục Truy chắc sẽ không hại em gái mình. Nào ngờ, tửu lượng của Lục Tương Tương lại cực tốt.
Đến khi ngà ngà say, Kiều Hàm đã không thể kiểm soát được bản thân nữa. Cậu vui vẻ kéo Lục Tương Tương và Bạch Nhung cùng nhau hát hò khoác lác.
Lúc này, Tiêu Cửu Từ và Lục Truy đã ra ngồi trên bậc thềm, từ xa nhìn ba kẻ say rượu đang quậy tưng bừng, vừa đối ẩm vừa trò chuyện.
“Ta không ngờ, huynh lại thay sư phụ thu nhận cậu ta.” Lục Truy ngà ngà say lên tiếng: “Là vì thương hại, hay là có mục đích khác?”
“Huynh muốn nói gì?” Tiêu Cửu Từ trầm giọng.
“Ta hỏi Bạch Nhung và Tương Tương rồi. Trước khi Kiều Hàm đột phá, cậu ta đã biết có ma tu và đã sắp xếp đối phó. Bọn họ cứ ngỡ là do sắp đột phá nên cảm ứng nhạy bén… nhưng thực ra, một tu sĩ Trúc Cơ kỳ làm gì có bản lĩnh đó. Huống hồ, còn có dải lụa buộc tóc bị đứt kia nữa.” Lục Truy nói thẳng, không chút úp mở: “Ta cứ tưởng huynh không xử lý cậu ta trong bí cảnh là vì sẽ có sắp xếp khác khi trở về, không ngờ lại là sắp xếp thế này.”
Tiêu Cửu Từ không ngạc nhiên khi Lục Truy biết chuyện. Tuy người huynh đệ này thường ngày không đứng đắn, nhưng y biết rõ năng lực của hắn.
Đêm nay trăng mờ, mây đen giăng kín. Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh.
“Huynh nghĩ ta nên giết cậu ấy?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
Đó là quy tắc chung của cả giới tu chân. Việc y do dự, muốn bắt sống, thậm chí không giam giữ cậu, đã là hành động bất chấp thiên hạ rồi. Nếu bị phát hiện, tội danh sẽ không hề nhẹ. Thực ra, chính Tiêu Cửu Từ cũng không biết việc mình làm là đúng hay sai, y chỉ đang làm theo trái tim mình mách bảo.
“Nếu cậu ta không phải Kiều Hàm, mà là một ma tộc đoạt xá nào khác, ta nghĩ tuân theo thiết luật của giới tu chân là điều nên làm.” Lục Truy cười, duỗi thẳng hai chân, ngả người ra sau gần như nằm trên bậc thềm: “Nhưng… cậu ta đã cứu mạng Tương Tương. Hơn nữa, cậu ta còn đánh lui Hôi Ma Ngạc để bảo vệ chúng ta. Ta sao có thể lấy oán báo ân được.”
Phải, đó cũng chính là điều khiến Tiêu Cửu Từ băn khoăn nhất. Nếu họ lấy oán báo ân, thì có khác gì ma tộc trong truyền thuyết?
“Người và yêu đều có kẻ tốt người xấu, có lẽ ma tộc cũng vậy. Dù sao thì chẳng ai trong chúng ta từng thật sự sống ở thời đại mà ma tộc chưa bị phong ấn. Vài kẻ ít ỏi mà chúng ta tiếp xúc được cũng không thể xem là tiêu chuẩn tuyệt đối. Biết đâu, Kiều Hàm chính là một đóa hoa lạ. Huynh xem, cậu ta dường như rất tận hưởng việc làm tu sĩ nhân tộc. Có lẽ cậu ta chỉ không muốn bị phong ấn ở nơi đó mãi, nên mới ra ngoài, đổi một thân phận, tìm một cách sống khác?”
Tiêu Cửu Từ nhìn về phía bàn đá, nơi Kiều Hàm đang dùng mộc hệ pháp thuật biến ra những đóa hoa cho hai người còn lại. Ánh mắt y khẽ lóe lên.
“Huynh cũng nghĩ về Bạch Nhung như vậy sao?” Tiêu Cửu Từ đột ngột nói.
Lục Truy giật mình, ngỡ ngàng nhìn y: “Huynh… huynh biết rồi ư? Sao có thể?” Các trưởng lão của Ngọc Hư Tông còn không nhìn ra chân thân của Bạch Nhung. Nếu không phải do hắn vô tình thấy Bạch Nhung để lộ sơ hở, thì hắn cũng chẳng biết.
Tiêu Cửu Từ nói: “Vừa nhìn thấy cậu ấy, ta đã cảm nhận được một luồng khí khác biệt. Chắc chắn là yêu tộc. Thích ăn cà rốt, giỏi thổ hệ pháp thuật, đòn tấn công bằng chân rất mạnh. Là thỏ yêu?”
Khóe miệng Lục Truy co giật: “Đúng là không gì qua mắt được huynh. Không hổ là đệ nhất nhân thế hệ chúng ta. Thiên phú của huynh đúng là hơn người, thế mà cũng cảm nhận ra được, thần thật.” Có lẽ vì Tiêu Cửu Từ đã tạo ra quá nhiều kỳ tích, nên Lục Truy cũng không còn thắc mắc nữa.
Nhưng chính Tiêu Cửu Từ lại thấy hoang mang. Lẽ ra y không nên biết mới phải.
Bị vạch trần thú vui nhỏ, Lục Truy đành buông xuôi: “Phải, là một con thỏ yêu ngốc nghếch. Ta cũng chẳng có ý đồ gì khác. Một là vì cậu ấy cũng đã cứu Tương Tương, hai là việc nhân tộc và yêu tộc cài gián điệp cho nhau cũng không phải chuyện hiếm. Giữ lại một tên gián điệp vừa ngốc vừa ở ngay trước mắt mình còn hơn là vạch trần nó rồi lại bị đổi một tên mới đến. Tình hình này ngược lại là có lợi nhất, biết đâu lúc nguy cấp còn có thể lợi dụng ngược lại con thỏ chuyên thu thập tình báo này.”
Nói đến đây, mắt Lục Truy chợt sáng lên, hắn cười nói: “Chẳng lẽ huynh cũng có ý định này? Ma tộc vẫn luôn rục rịch, tuy bị phong ấn nhưng vẫn không ngừng gây chuyện. Huynh muốn giữ lại một ma tộc có thể kiểm soát được để thăm dò tình hình?”
Tiêu Cửu Từ đáp: “Đó chỉ là một trong những suy tính. Ma tộc đoạt xá ra ngoài có thể chia làm hai loại. Một là tự mình trốn thoát để trở nên mạnh hơn. Loại này chắc chắn sẽ tránh xa các đại tông môn, lén lút tu luyện. Nhưng vì tu luyện ma công, chúng nhất định sẽ gây ra gió tanh mưa máu, sớm muộn gì cũng bị phát hiện và diệt trừ. Loại thứ hai tuy chưa bị phát hiện, nhưng chắc chắn tồn tại. Đó là những kẻ làm việc cho Ma giới, trà trộn vào các đại tông môn. Sự việc ở Thanh Liên cảnh chính là minh chứng. Đó không phải là tai nạn.”
Điều này Lục Truy quả thực chưa từng nghĩ tới, không ngờ Tiêu Cửu Từ lại quan sát tỉ mỉ đến vậy. Nhưng hắn cũng không nói thêm chi tiết.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ u uẩn nhìn về phía Kiều Hàm, tiếp tục: “Cậu ấy không rời đi, vậy tức là thuộc loại thứ hai. Mấu chốt là mục đích của cậu ấy là gì, và sẽ làm đến bước nào. Nếu cậu ấy là mối nguy hiểm, vậy thì…”
“Ta không thấy cậu ta nguy hiểm chút nào.” Lục Truy nói.
“Cậu ấy quả thực khác xa với những ma tộc ta từng thấy hay tưởng tượng. Nhưng ma tộc đã phải trả giá đắt để đoạt xá và rời khỏi nơi phong ấn, chắc chắn chúng phải có một chấp niệm vô cùng mạnh mẽ. Huống hồ, ma tính vốn dĩ là ác… Việc đơn giản như giám sát và truyền tin của yêu tộc không đủ để trở thành chấp niệm cho chúng, vì vậy mục đích của chúng chắc chắn phải nghiêm trọng hơn nhiều.”
“Ví dụ như lật đổ tông môn, chờ thời cơ tàn sát tu sĩ?” Lục Truy thăm dò.
Nghiêm trọng nhất là tìm cách giải trừ phong ấn. Nhưng phong ấn đó đã tồn tại quá lâu, ngay cả những đệ tử của đại tông môn như họ cũng không biết rõ về nó.
“Vì vậy, không thể lơ là cảnh giác.” Tiêu Cửu Từ nói: “Hiện tại, có thể thấy mục tiêu của cậu ấy tạm thời là ta. Cho nên ta đã cho cậu ấy cơ hội ở lại bên cạnh mình, để xem cậu ấy…”
Không đợi Tiêu Cửu Từ nói hết câu, Lục Truy đột nhiên phá lên cười, cười đến không ngớt.
Lục Truy ôm bụng: “Ta đột nhiên nghĩ đến một khả năng này.”
Tiêu Cửu Từ khó hiểu nhìn hắn.
Lục Truy nheo mắt: “Huynh nói không sai, mục tiêu của cậu ta chính là huynh. Ngay cả khi chưa biết cậu ta là ma tộc, ta đã nhìn ra rồi. Bây giờ nghĩ lại, nếu cậu ta là ma tộc, biết đâu chấp niệm của cậu ta sinh ra là vì huynh, và đến đây cũng là vì huynh. Cho nên chúng ta không cần phải nghĩ phức tạp làm gì. Rõ ràng quá mà, cậu ta thích huynh, muốn đè huynh.”
Tiêu Cửu Từ: …
Y nhíu chặt mày, sắc mặt nghiêm nghị, có chút không vui: “Đang nói chuyện nghiêm túc, đừng có đùa.” Sao lại có thể nghĩ như vậy? Ý của y là cậu đóng vai một sư đệ sùng bái mình để lấy được lòng tin, sau đó gây bất lợi cho Thanh Vân Tông.
Bị nghi ngờ, Lục Truy lập tức phản bác: “Ta thấy là do huynh cố tình lờ đi một vài chi tiết thì có.”
“Có phải Kiều Hàm chỉ đỏ mặt căng thẳng với một mình huynh không? Lại còn dùng đủ mọi lời lẽ hoa mỹ để khen huynh!”
Tiêu Cửu Từ: …
“Có phải Kiều Hàm ngay cả trong ảo giác cũng muốn ngâm linh tuyền cùng huynh, còn đặc biệt chú ý… khụ khụ!”
Tiêu Cửu Từ: !
“Có phải Kiều Hàm sẵn lòng vì huynh mà liều cả mạng sống! Dù là ma tộc, nhưng cơ thể cậu ta vẫn là của nhân tộc với tu vi Trúc Cơ kỳ, làm sao có thể thật sự đánh thắng được Hôi Ma Ngạc!”
“Ma tộc sao có thể thích…” Tiêu Cửu Từ kinh hãi đến nửa ngày mới thốt ra được một câu.
“Chậc chậc, nhìn huynh là biết đọc ít dã sử rồi. Thời xưa còn có cả con lai nữa là, đương nhiên có thể thích nhau.” Lục Truy cười.
“Cậu ấy đã nói… không thích đàn ông, chỉ muốn xem ta là huynh đệ.” Ánh mắt Tiêu Cửu Từ thoáng một tia hoảng loạn, y nói lắp: “Hơn nữa, chúng ta đã hẹn sẽ giải trừ hôn khế, tuy có thể là vì sợ ta thông qua hôn khế mà phát hiện ra điều gì đó…”
Lục Truy không ngờ còn có chuyện này, lập tức hứng thú: “Điển hình của chiêu lấy lùi làm tiến, nếu không thì là…”
“Là gì?” Tiêu Cửu Từ bất giác đã bị dòng suy nghĩ của Lục Truy cuốn đi.
Lục Truy đã ngà ngà say, càng nghĩ càng hăng, hắn cười nói: “Ta thấy chuyện có thể là thế này.”
“Cậu ta, một ma tộc, có khi còn là một tiểu ma vừa mới lớn, chưa kịp học thói tàn sát máu tanh của đồng loại, đã mang lòng hiếu kỳ với thế giới bên ngoài. Trong lúc ở nơi phong ấn, cậu ta dùng thuật pháp để nhìn trộm giới tu chân, và rồi vô tình trông thấy phong thái của huynh, thế là nhất kiến chung tình ngay tắp lự.”
Tay Tiêu Cửu Từ run lên, ly rượu suýt nữa thì đổ.
Lục Truy tiếp tục bịa chuyện: “Sau đó, cậu ta ngàn cay vạn đắng chạy ra ngoài, đoạt xá một người bên cạnh ngươi, và Kiều Hàm ban đầu đã trở thành kẻ xui xẻo đó. Nhưng!”
Tiêu Cửu Từ nhìn hắn.
Lục Truy làm một vẻ mặt bi lụy: “Cậu ta biết rõ nếu tiếp tục bị ràng buộc bởi hôn khế, chắc chắn sẽ bị huynh phát hiện ra manh mối khi tu vi của huynh tăng lên. Vì vậy, cậu ta nói với huynh rằng mình không thích đàn ông, muốn giải trừ hôn khế. Sau đó, cậu ta lại vất vả thi vào Thanh Vân Tông, làm sư đệ của huynh. Tất cả chỉ để có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh huynh.”
Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ trông thật khó tả.
Lục Truy nói đến mức tự mình cũng thấy cảm động: “Tuy ma tộc chẳng có lễ nghĩa liêm sỉ, chỉ có ma tính và chấp niệm, nhưng phải thích huynh đến mức nào thì một con ma trông không mấy thông minh cũng chẳng mấy lợi hại như cậu ta mới có thể thành công đoạt xá và trốn ra ngoài? Rõ ràng đã có được thân phận đạo lữ, lại còn có La Yên Huyền Thể. Nếu cậu ta thật sự có ý đồ xấu, thì việc nên làm nhất là mau chóng kéo huynh đi song tu để nâng cao tu vi, rồi nhân lúc huynh chưa phát hiện ra điều gì mà hãm hại hoặc cưỡng ép chiếm hữu huynh! Nhưng cậu ta đã không làm vậy!”
Tiêu Cửu Từ ngây người.
“Một ma tộc như cậu ta, với thân phận đạo lữ, đã quá đủ để thực hiện những âm mưu mà huynh nghi ngờ rồi. g**t ch*t huynh, rồi giết thêm vài tu sĩ trẻ có tiềm năng là có thể dễ dàng lật đổ tông môn, cần gì phải tự tìm phiền phức, làm đệ tử Thanh Vân Tông, rồi từ từ tiếp cận và lấy lòng huynh như thế? Vì cái gì chứ? Chẳng phải là vì… thích huynh, chỉ muốn được ở bên cạnh huynh, không cầu gì khác, chỉ cần một thân phận sư huynh đệ là đủ.”
Lục Truy hít một hơi thật sâu: “Mẹ kiếp, đây là câu chuyện tình yêu cảm thiên động địa gì thế này cơ chứ!”
Tiêu Cửu Từ từ chấn động đến ngơ ngác: “Huynh không thấy mình bịa chuyện hơi hoang đường sao?”
“Vậy huynh nói xem, có khả năng hợp tình hợp lý không?” Lục Truy kiêu ngạo hỏi.
“Huynh đúng là cái gì cũng dám nghĩ.”
“Ta là mỹ nam tử phóng khoáng như gió, tự nhiên là không sợ trời không sợ đất, cái gì cũng dám nghĩ. Hơn nữa, nghĩ như vậy không phải mọi người đều vui sao? Tiếp theo cũng dễ kiểm chứng thôi, huynh thử quyến rũ cậu ta xem, xem cậu ta có kích động không là được.”
Người như Tiêu Cửu Từ cũng phải bực bội nhìn Lục Truy, chỉ hận không thể khâu miệng hắn lại.
“Nếu huynh thật sự không muốn xả thân nuôi ma, ta cũng có cách khác.”
Tiêu Cửu Từ thấy Lục Truy thật sự say rồi, còn mình thì đúng là điên rồi mới ngồi nghe hắn nói nhảm cả buổi.
Nhưng Lục Truy lại cười hì hì ngồi dậy, lôi từ trong ngực áo ra một chiếc gương cổ tinh xảo.
Tiêu Cửu Từ lập tức trợn tròn mắt: “Vấn Tâm Kính?” Đó là pháp bảo của Ngọc Hư Tông, dùng để hỏi tâm mỗi đệ tử mới nhập môn, nhằm phòng ngừa những kẻ có ý đồ xấu, phẩm hạnh ác liệt.
“Suỵt, ta trộm đấy.” Lục Truy say khướt nói.
Tiêu Cửu Từ cạn lời: “Cái này căn bản không nhìn ra được gì đâu.” Chỉ cần hình ảnh hiện lên không phải là máu me tàn nhẫn, thì thường đều được cho qua. Lòng người khó lường, làm sao biết được ai đó đang nghĩ gì vào một thời điểm nào đó.
“Cứ thử xem sao. Ta cố ý trộm về cho huynh dùng, chính vì sợ huynh cứ phải băn khoăn mãi.” Không đợi Tiêu Cửu Từ nói gì, Lục Truy đã truyền linh lực vào. Chiếc gương không phải là gương một mặt, mà là hai mặt như kính thủy tinh, một mặt cho người cầm xem, một mặt hướng về người muốn dò xét.
Kết quả là Lục Truy say quá, lại hướng gương về phía Tiêu Cửu Từ.
Chỉ thấy trên mặt gương hiện ra toàn bộ cảnh tượng của Thanh Vân Tông.
Lục Truy chậc lưỡi hai tiếng: “Huynh bán thân cho Thanh Vân Tông luôn đi cho rồi.”
Y đẩy Vấn Tâm Kính ra.
Lục Truy lảo đảo, lần lượt quét gương qua mấy người ở xa. Tiêu Cửu Từ vốn không có hứng thú, nhưng khi nhìn thấy Kiều Hàm đã đứng không vững, y vẫn tò mò lại gần xem.
Bạch Nhung: Vô số củ cà rốt và một thảo nguyên xanh mướt.
Tiêu Cửu Từ: “Lúc cậu ấy bái sư, không bị phát hiện sao?”
Lục Truy: “Ngây thơ biết bao.”
Lục Tương Tương: Đầu tiên là Tiêu Cửu Từ, sau đó là Kiều Hàm, rồi lần lượt xuất hiện rất nhiều người.
Tiêu Cửu Từ, Lục Truy: Tâm tư con gái, thôi đừng đoán.
Cuối cùng, chiếc gương quét đến Kiều Hàm.
Tiêu Cửu Từ bất giác thắt lòng. Y thấy trên mặt gương nước dần dần hiện lên ánh sáng, và y nhìn thấy rõ ràng chính mình ở trên đó.
Ánh mắt y khựng lại, thầm nghĩ có lẽ cũng giống như Lục Tương Tương, sẽ…
Hình ảnh quả nhiên thay đổi.
Nhưng… vẫn là y… và luôn luôn là y…
Cuối cùng, Lục Truy say đến mức không cầm nổi, chiếc gương trượt khỏi tay và hình ảnh cũng biến mất.
Tiêu Cửu Từ gần như chết lặng, lẩm bẩm một mình: “Cũng chỉ có thể nói rằng, mục tiêu của cậu ấy là ta mà thôi.”
Nhưng Lục Truy đã không còn sức để nói nhảm với y nữa.
Hắn gục xuống bên cạnh, nói: “Dù sao thì cậu ta cũng say rồi, huynh cứ đi mà hỏi.”
Đêm đã về khuya, mây đen hoàn toàn che khuất ánh trăng.
Lục Truy say gục, Bạch Nhung và Lục Tương Tương cũng lần lượt gục ngã. Chỉ còn Kiều Hàm vẫn ở đó hét lớn: “Uống!”
Đột nhiên, cậu đứng không vững, ngã ngửa ra sau, nhưng lại đâm sầm vào một người.
Kiều Hàm mơ màng quay đầu lại, thấy một bóng dáng quen thuộc, liền toe toét cười.
“Huynh ở đây à! Ta đang tìm huynh đó!”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ trĩu nặng nhìn cậu, tâm trạng vô cùng phức tạp. Đều tại Lục Truy nói bậy bạ.
“Tìm ta làm gì?” Y hùa theo lời của kẻ say.
“Chúng ta cùng đi ngâm linh tuyền đi!” Kiều Hàm phấn khích nói: “Lần trước ta bỏ lỡ rồi, huynh bù cho ta được không!”
Phựt. Tiêu Cửu Từ cảm giác như có một sợi dây nào đó trong đầu vừa đứt.
Y giả vờ không nghe thấy, định dìu Kiều Hàm đi nghỉ.
Nhưng Kiều Hàm lại giơ cổ tay lên cho y xem.
Y nhìn một lúc lâu, chỉ thấy chiếc vòng Bích Huyền, ngoài ra không còn gì khác.
“Huynh thật tốt. Sao huynh có thể tốt với ta như vậy chứ. Ta thật sự… thật sự, thật sự… quá thích huynh rồi!”
Tiêu Cửu Từ đang cúi đầu nhìn, nghe vậy liền cứng đờ người. Y không dám tin, ngẩng phắt lên nhìn Kiều Hàm.
Phựt! Lại một sợi dây nữa đứt.
Trước mắt y, Kiều Hàm đang cười ngây ngô, đôi lông mày cũng nhún nhảy theo, như thể đang cùng niềm vui trong lòng mà nhảy múa. Nụ cười ấy dường như có thể làm tan chảy mọi ưu phiền.
Cậu là ma tộc, còn là một người đàn ông, sao có thể đối với mình…
Cổ họng Tiêu Cửu Từ khô khốc: “Đệ có biết mình đang nói gì không?” Có thể là diễn kịch, có thể là ngụy trang, có thể là…
“Ta biết chứ! Là huynh không biết thì có! Huynh không biết là ta đã thích huynh bao nhiêu năm rồi đâu. Từ rất lâu, rất lâu về trước, trong mắt ta đã chỉ có một mình huynh thôi. Có phải rất nực cười không? Rõ ràng là hai người ở hai thế giới khác nhau, vậy mà ta lại xem huynh là người ta yêu nhất. Mọi người đều cười nhạo ta.” Nói đến đây, Kiều Hàm bỗng tức giận: “Huynh tốt như vậy, ta thích huynh là điều hiển nhiên, bọn họ có gì mà cười nhạo? Bọn họ mới là một lũ ngốc!”
Tiêu Cửu Từ: … Bọn họ ở đây là đám ma tộc ở Ma giới.
Khoan đã, cậu thật sự say rồi… Lại còn chủ động thừa nhận với mình cậu đến từ Ma giới!
Tiêu Cửu Từ kinh ngạc nhìn chằm chằm Kiều Hàm, trong lòng bỗng dấy lên một tia tức giận, dường như cảm thấy cậu không nên tùy tiện nói ra bí mật này. Không muốn sống nữa sao?!
Không đúng, hay là mình cũng say rồi? Sao những lời này lại giống hệt những gì Lục Truy vừa nói?
Dù chấn động, nhưng đầu óc Tiêu Cửu Từ vẫn vận hành nhanh chóng. Y biết đây là cơ hội, phải tận dụng.
“Rốt cuộc mục đích đệ đến đây là gì?” Y chất vấn thẳng.
Kiều Hàm ngẩn ra, rồi đáp: “Đến gặp huynh chứ sao.”
Tiêu Cửu Từ nghiến răng, nhìn cậu: “Tại sao?”
Kiều Hàm nghiêng đầu, dường như không hiểu tại sao lại phải hỏi lại: “Vì thích huynh chứ sao. Ta thật sự rất thích huynh, ta muốn được mãi mãi ở bên cạnh ngắm nhìn huynh.”
“Huynh tốt như vậy, ta cũng muốn trở nên giống như huynh. Nhưng ta không làm được, dù vậy ta sẽ cố gắng học tập theo huynh, cố gắng hết sức để được ở gần huynh hơn.”
“Huynh không biết đâu, khi nhìn huynh bị thương, nhìn huynh bị bắt nạt, ta thật sự rất đau lòng. Nhưng lúc đó ta vẫn chưa thể qua đây được. May mà… cuối cùng vẫn gặp được huynh. Một người tốt như huynh, xứng đáng nhận được mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này. Huynh yên tâm, ta đã đến đây rồi, nhất định sẽ bảo vệ huynh thật tốt. Ta muốn nhìn huynh ngày càng tốt hơn, ngày càng hạnh phúc. Như vậy, kiếp này của ta sẽ không còn gì hối tiếc.”
Phựt, phựt. Vô số sợi dây vô hình trong đầu Tiêu Cửu Từ đồng loạt đứt gãy.
Tất cả những lời này, nếu đặt trong bối cảnh Ma giới và ma tộc, lại trở nên hợp tình hợp lý một cách kỳ lạ. Cái miệng quạ của Lục Truy vậy mà lại nói trúng phóc.
Con ma này, thật sự vì y mà đến. Y chính là chấp niệm của cậu.
Không có âm mưu quỷ kế, không hề mang theo ác ý. Kiều Hàm… chỉ đơn thuần là thích y, muốn được tiếp cận y. Thậm chí còn cẩn trọng đến mức không dám cầu mong một thân phận đạo lữ thực sự. Cậu… cậu chỉ đơn thuần vì thích y mà vượt qua ranh giới hai cõi.
Ma tộc lại có thể có một con ma ngốc nghếch đến vậy sao?
Ma chi sơ, tính bản ác. Ác do chấp niệm sinh, chí thuần.
Y dường như đã hiểu được ý nghĩa của hai chữ “chí thuần”. Tức là, con ma này còn chưa kịp học được cái ác, đã đơn thuần lấy y làm chấp niệm rồi.
Tất cả những điều khác thường trong những lần tiếp xúc trước đây, cuối cùng cũng đã có một lời giải thích hợp lý.
Nhưng Tiêu Cửu Từ lại cảm thấy chấn động vô cùng, một sự chấn động mà ngay cả khi Kiều Hàm không phải là ma tộc, y cũng sẽ không bao giờ cảm nhận được.
“A, ồn quá, trong đầu ồn quá!” Đột nhiên Kiều Hàm ôm đầu la hét.
Tiêu Cửu Từ hoàn hồn, thấy dáng vẻ đau đớn của cậu, lòng y hoảng hốt, vội vàng tiến lên nắm lấy hai tay cậu: “Đừng đập, để ta xem.”
Nhưng khi kiểm tra, y lại không phát hiện ra điều gì bất thường.
Kiều Hàm dường như cũng đã yên tĩnh lại, cậu cúi đầu nhìn cánh tay mình đang được y nắm giữ.
“Sao vậy?” Giọng Tiêu Cửu Từ có chút không ổn định. Đối mặt với Kiều Hàm lúc này, y thật sự không biết nên mang tâm trạng gì.
Kiều Hàm đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng chân thành: “Có thể nắm tay được không?”
Tiêu Cửu Từ sững người, không hiểu tại sao. Nhưng nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cậu, y đành buông tay cậu ra, rồi chìa tay mình ra.
Sau đó, y thấy Kiều Hàm kích động vô cùng, run rẩy đưa tay lên nắm lấy tay y.
“Rất vui… rất vui được gặp huynh.” Kiều Hàm cười ngây ngô, giọng nói run rẩy vì xúc động.
Tiêu Cửu Từ nhìn mà thấy lòng mình rung động.
Kiều Hàm lại không kìm được mà ngẩng đầu hỏi: “Vậy… có thể ôm một cái không? Chỉ một cái ôm đơn giản thôi.”
Tiêu Cửu Từ bất giác căng thẳng, muốn lùi lại. Nhưng hành động của y khiến gương mặt Kiều Hàm lập tức xịu xuống, trông vô cùng đáng thương.
Vẻ mặt đó, như thể y là một kẻ phụ bạc.
Tiêu Cửu Từ do dự rồi đứng yên, cuối cùng khẽ gật đầu.
Y cứ ngỡ Kiều Hàm sẽ ôm chầm lấy mình một cách mãnh liệt. Nào ngờ, cậu kích động đến mức hai mắt sáng rực, sau đó lại vô cùng cẩn trọng và căng thẳng tiến lên một bước, chỉ khẽ vòng tay ôm lấy y, dường như chỉ có cánh tay tiếp xúc. Rồi cậu vội vàng lùi lại mấy bước, nhưng trên mặt đã là một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mặt trời.
Tiêu Cửu Từ ngơ ngác nhìn Kiều Hàm. Cậu nhảy tại chỗ ba cái, kích động xoay vòng tròn. Trong khoảnh khắc, linh quang màu xanh lục từ người cậu tỏa ra, và trong phút chốc, cả khu vườn linh thực đều đồng loạt nở hoa.
Y kinh ngạc nhìn quanh, đột nhiên nhớ ra một chuyện. Trước đây y từng thấy cảnh tượng tương tự khi một sư huynh mộc hệ cầu hôn thành công. Đó là biểu hiện của niềm vui sướng khôn xiết từ tận đáy lòng của một tu sĩ mộc hệ.
Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm nhảy múa loạn xạ khắp vườn, cuối cùng lại đập đầu vào cây Hồn Nguyên. Y giật mình, vội vàng xông lên đỡ lấy cậu. Cúi đầu nhìn, trán cậu đã đỏ ửng cả lên.
Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu mày. Y thấy Kiều Hàm nheo mắt, lại nhìn chằm chằm vào y, rồi toe toét cười: “Huynh đẹp trai quá!”
Tim Tiêu Cửu Từ đập lỡ một nhịp. Y vội buông Kiều Hàm ra, để cậu dựa vào cây Hồn Nguyên, còn mình thì nhíu mày nhìn cậu.
Kiều Hàm chớp mắt, lại nói: “Nằm mơ cũng không dám nghĩ… ha ha ha, có thể… có thể ở bên cạnh huynh, cứ như vậy ngắm nhìn huynh.”
Mây đen không biết đã tan từ lúc nào, để lộ vầng trăng trong vắt, soi rọi người đàn ông vốn luôn anh tuấn ổn trọng, giờ đây lại mang vẻ mặt đầy bối rối.
Bao nhiêu năm qua, không phải là chưa từng có người tỏ tình với y.
Nhưng đây là lần đầu tiên, y cảm thấy bối rối, hoảng loạn, và hoang đường đến vậy.
Tiêu Cửu Từ sững sờ nhìn Kiều Hàm đã ôm cây ngủ say.
Y bước tới, nghe thấy tiếng cậu lẩm bẩm: “Ta thật sự rất thích huynh! Hức*… huynh chính là nam thần của ta… hức… là người mà ta mãi mãi sùng bái… hức hức… hì hì hì!”
*Tiếng nấc
Tiêu Cửu Từ đứng bất động một lúc lâu, rồi mới vỗ nhẹ vào lưng cho Kiều Hàm đang nấc không ngừng. Cuối cùng, y vẫn đưa tay dìu cậu trở về phòng.
Cửa phòng mở ra, rồi lại đóng lại.
Tiêu Cửu Từ đứng dưới ánh trăng, từ từ lấy ra dải lụa buộc tóc mà y đã cất giấu.
Đột nhiên, trong sân có tiếng ai đó nói mớ, tựa hồ làm y giật mình.
Trong thoáng chốc, dải lụa buộc tóc lập tức đóng băng. Rồi theo một tiếng “bốp” khẽ, dải lụa bị đứt cùng với khối băng vỡ tan thành vô số mảnh vụn, tiêu tán vào hư không.
Tiêu Cửu Từ buông tay, khẽ thở ra một hơi thật dài.
Y nên… làm gì… với con ma này đây?
________
P/s: Xưng hô hơi loạn xì ngầu tại mình phân vân không biết nên dùng gì.