Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 31

Đợi đến khi chưởng môn phu nhân xuất hiện, nghi thức thu nhận đồ đệ mới chính thức bắt đầu.

Trong một dịp như thế này, tự nhiên chưởng môn phu nhân sẽ ngồi ở chủ vị. Chỉ thấy Giang phu nhân vận một bộ hoa phục màu tím chính thức, dáng vẻ ung dung cao quý, uy nghiêm mạnh mẽ. Cùng với uy áp của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, bà ta đã trấn áp tất cả các đệ tử mới nhập môn, khiến họ bất giác lùi lại.

Khí chất này hoàn toàn tương phản với hình tượng ngang ngược bảo vệ con trai trước Giới Luật Đường hôm đó. Xem ra chỉ cần mọi chuyện không vượt quá tầm kiểm soát, bà ta vẫn ra dáng phu nhân của một tông môn.

Kiều Hàm liếc một cái, ánh mắt liền dừng lại ở vị trí bên dưới Giang phu nhân, nơi nam chính đại nhân đang đứng ngay thẳng.

Nam chính của hôm nay vẫn tự nhiên thoát tục, anh khí ngời ngời. Đặc biệt trong những dịp đông người thế này, bộ đệ tử phục màu xanh lam giản dị mặc trên người y lại toát lên vẻ phong độ nhẹ nhàng. Bất kể là dung mạo hay khí chất đều bỏ xa những người xung quanh một khoảng lớn, khiến người ta không khỏi đưa mắt nhìn về phía y, trong lòng thầm cảm thán, không hổ là tấm gương của tiên giới.

Và sau hôm nay, cậu cũng có thể mặc bộ đệ tử phục giống hệt, đeo ngọc bài đệ tử giống hệt. Đây gọi là “đu idol thành công”.

Nghĩ đến đây, miệng Kiều Hàm gần như muốn cười toe toét. Đôi mắt hoa đào màu hổ phách vì ý cười mà cong thành hình trăng lưỡi liềm, nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi cũng trở nên linh động hơn.

Tiêu Cửu Từ tất nhiên chú ý thấy Kiều Hàm đang nhìn mình. Y liếc qua, phát hiện tâm trạng của Kiều Hàm thay đổi khá nhanh, vừa rồi còn buồn bực không vui, lúc này đột nhiên đã vui vẻ trở lại.

Hôm nay Kiều Hàm mặc một bộ y bào màu xanh biển, dường như đã chỉnh trang cho mình thật tươm tất. Có lẽ là vì sắp trở thành đệ tử nội môn, sau bao lâu mong chờ, nỗ lực, nguyện vọng sắp thành hiện thực nên rất vui mừng, phấn khởi.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cậu làm những chuyện này đều là có mục đích, tâm trạng vốn nên vui mừng thay cho cậu của Tiêu Cửu Từ liền tan biến không còn dấu vết.

Tiêu Cửu Từ thu hồi ánh mắt, đối mặt với mọi người, mở lời công bố chính sự. Giọng của đại sư huynh Thanh Vân Tông trầm ổn, thái độ ôn hòa nho nhã, phong thái càng thêm đoan chính, hoàn toàn khác với vẻ uy nghiêm của Giang phu nhân, giúp hóa giải sự căng thẳng của mọi người. Có thể tưởng tượng, sau khi lứa đệ tử mới này vào Thanh Vân Tông, e rằng lại có không ít người trở thành fanboy, fangirl của Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm thủ khoa nên đứng đầu hàng thứ nhất, nhưng việc thu nhận đồ đệ lại tiến hành theo thứ tự ngược. Lúc này, Kiều Hàm đặc biệt chú ý đến người cuối cùng, chính là người đã thay thế vị trí của Thịnh Giác.

Chỉ thấy một nữ tử mặc y phục màu chàm bước lên, nhẹ nhàng hành lễ. Nàng có dung mạo thanh nhã, khí chất dịu dàng, không giống người mạnh mẽ, tên là Bàng Chỉ, tu vi hiện tại là Luyện Khí kỳ hậu kỳ, Thủy, Hỏa song linh căn.

Kiều Hàm cảm thấy có chút kỳ lạ. Thực ra trong số những người mới ở đây, người có song linh căn rất ít, cho dù có cũng là những thiếu niên còn rất nhỏ tuổi. Lấy thân thể gốc của Kiều Hàm mà nói, với song linh căn lẽ ra đã phải sớm có thành tựu tu vi, không thể nào mãi đến bây giờ vẫn chưa Trúc Cơ, lại còn phải tham gia khảo hạch đệ tử nội môn.

Cho nên đối với trường hợp của họ, thường chỉ có một lời giải thích: không có ngộ tính, ngốc.

Mà họ Bàng, Kiều Hàm vừa cảm thấy quen tai, liền nghe thấy trưởng lão của Trích Tinh Phong bên cạnh phất phất trần, nói: “Đệ tử này nhập vào phong của ta.”

“Ồ? Vừa lên đã muốn người rồi sao? Chưa từng thấy Vô Ngọc trưởng lão tích cực như vậy bao giờ.”

Người muốn nhận là một nữ trưởng lão, tính tình rất lạnh lùng, quan hệ với các phong khác đều bình thường, xem như là một nhân vật làm nền.

“Nó là đứa trẻ từ Bàng gia của ta.”

Lời này vừa nói ra, tự nhiên không còn gì để nói nữa.

Kiều Hàm không khỏi quan sát kỹ một chút. Dường như hai người này cũng không thân thiết, dù sao Vô Ngọc trưởng lão cũng đã mấy trăm tuổi, cách Bàng Chỉ không biết bao nhiêu thế hệ, có lẽ biết gia tộc có một vãn bối đến đây nên mới chăm chút. Có lẽ là Bàng gia, cũng có lẽ là Vô Ngọc trưởng lão đã mua lại suất từ Thịnh Giác.

Mà Trích Tinh Phong do Vô Ngọc trưởng lão quản lý, chính là nơi cả ngày lấp lánh các loại linh quang đủ màu sắc, chủ yếu học về trận pháp, linh phù, không cần đệ tử nội môn quá lợi hại, tự nhiên có ngộ tính hay không, tu vi có thể đứng đầu hay không đều không quan trọng.

Cho nên đối với một tu sĩ song linh căn hơn hai mươi tuổi mà chưa Trúc Cơ như Bàng Chỉ mà nói, đây là một nơi khá thoải mái. Nhưng người có dã tâm thường không muốn đến đó.

Giống như mười chín người tiếp theo, phần lớn đều đến Kiếm Cương Phong, nơi chuyên đào tạo kiếm tu. Dù sao thì đệ tử nội môn không giới hạn số lượng, mọi người đều hăng hái gia nhập, bởi vì kiếm tu đi thám hiểm bí cảnh nào cũng có lợi thế.

Mà đại trưởng lão của Kiếm Cương Phong vẫn đang bế quan, người đến là nhị trưởng lão. Thường thì những việc lặt vặt này đều do nhị trưởng lão xử lý. Thấy lần này Kiếm Cương Phong vẫn đông vui như vậy, ông vô cùng đắc ý đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của các đồng liêu, và còn tỏ ý rằng một khi những đệ tử mới đó không chịu nổi sự khổ cực của việc tu luyện, ông sẽ chia cho họ một ít.

Các trưởng lão khác tỏ ra rất tức giận, nhưng đánh không lại.

Tiếp theo là phần bái sư của top mười. Tình hình của họ không giống, họ có cơ hội trở thành đệ tử thân truyền. Chỉ cần linh căn, thuật pháp tu hành phù hợp với trưởng lão, và bản thân họ cũng đồng ý bái sư, về cơ bản là có thể trực tiếp trở thành thân truyền, ít nhất trước đây chưa từng có ngoại lệ.

Mọi người dần dần được chọn đi. Một thiếu niên xếp ngay sau Kiều Hàm cũng được Giang phu nhân thay mặt chưởng môn thu làm đệ tử thân truyền.

Thiếu niên đó tên là Trác Chấn, khá có thiên phú kiếm tu, nên đã do dự giữa Kiếm Cương Phong và Thanh Vân Phong. Nhưng vì biết người thu đồ đệ là nhị trưởng lão, còn đại trưởng lão đã không nhận thân truyền đệ tử nữa, Trác Chấn chỉ muốn chọn người có trình độ cao nhất về kiếm tu, nên cuối cùng đã chọn chưởng môn.

Thiếu niên đó khá có tinh thần cạnh tranh. Vốn dĩ Kiều Hàm cũng nên là đối tượng xem xét của cậu ta, dù sao cũng là người có tổng điểm tu vi cao hơn cậu ta.

Kết quả hai người tùy tiện nói chuyện vài câu, Trác Chấn biết cậu là y tu, thái độ tức khắc thay đổi.

Đến lượt Kiều Hàm, Trác Chấn còn gật đầu ra hiệu với cậu, ý là chúc mừng trước.

Kiều Hàm tự nhiên thoải mái bước lên, hành lễ. Dù sao cậu về cơ bản đã được Mai trưởng lão “đặt cọc” rồi. Sau khi xác định xong tu vi và linh căn, chỉ chờ bái sư thôi.

Kết quả là sau một khoảng im lặng ngượng ngùng, người có tính cách như Mai trưởng lão vậy mà lại không chủ động mở lời muốn nhận người.

Chẳng lẽ phải để cậu chủ động mở lời sao? Cũng chẳng sao, chỉ là thấy kỳ lạ thôi.

Kiều Hàm đang nghi hoặc định nhìn qua, kết quả khi ánh mắt lướt qua Giang phu nhân đang ngồi ở chủ vị phía trước, cậu không khỏi khựng lại. Chỉ thấy khóe miệng Giang phu nhân khinh miệt nhếch lên.

Ánh mắt không dừng lại, lướt qua Tiêu Cửu Từ, liền thấy y đang cụp mắt nghiêm nghị, không biết đang suy nghĩ gì.

Kiều Hàm trong lòng có một dự cảm không lành. Quả nhiên giây tiếp theo, cậu nghe thấy có trưởng lão cười nói: “Người đứng đầu, nhiệm vụ khó như vậy mà cũng hoàn thành được, đúng là nhân tài. Sao không có ai lên tiếng vậy? Mai trưởng lão, trước đây không phải ngươi cứ luôn miệng đòi thu nhận nó sao?”

Người nói là nhị trưởng lão của Kiếm Cương Phong. Họ chủ yếu là kiếm tu, tự nhiên sẽ không nhận Kiều Hàm, nên cứ thế mà hóng chuyện một cách thoải mái, ánh mắt lộ ra vài phần hóng xem kịch vui, đặc biệt là khi lướt qua Tiêu Cửu Từ ở cách đó không xa.

Mai trưởng lão khó khăn ngẩng đầu, thấy Kiều Hàm đã nhìn qua với vẻ mặt không cảm xúc, ông vội vàng lén chắp tay dưới bàn, làm động tác xin tha.

Sau đó ông mở lời, ngay cả giọng điệu nũng nịu cũng trở nên không ổn định.

“Kiều Hàm ưu tú như vậy, ta đương nhiên muốn nhận. Nhưng ta đã có mười đệ tử thân truyền ử rồi, thật sự không nhận nổi nữa. Nhưng ta bảo đảm, Kiều Hàm vào Phổ Hiền Phong của chúng ta, về phương diện y tu, đan tu, linh thực sư, ta sẽ dốc lòng truyền dạy, chỉ cần nó muốn học.”

Lời này trước sau mâu thuẫn, dốc lòng truyền dạy nhưng lại không thu làm thân truyền. Người trẻ tuổi chắc sẽ nghĩ đó là lời khách sáo, nhưng những lão làng thông minh hơn đều nghe ra được ý tứ bị ép buộc, bất đắc dĩ trong đó.

Còn về tại sao, mọi người đều tự biết rõ trong lòng. Dù sao vẫn còn quá non, tuổi trẻ khí thịnh, không biết trời cao đất rộng, đối đầu với trưởng bối vẫn phải chịu chút thiệt thòi, tuy có oan ức một chút.

Có trưởng lão mỉa mai: “Người ta có thể làm thân truyền, đến chỗ ngươi làm đệ tử nội môn, chẳng phải là chịu thiệt thòi rồi sao.”

Mai trưởng lão trực tiếp mạnh miệng hứa hẹn: “Vậy ta xin hứa thêm, bất kể nó là thân truyền của ai, chỉ cần muốn đến Phổ Hiền Phong của chúng ta học tập, lúc nào cũng được chào đón, ở lại Phổ Hiền Phong của chúng ta cũng được.”

Ý ngoài lời chính là không thể cho danh phận thân truyền đệ tử, còn lại cái gì cũng được.

Mai trưởng lão nói xong, thấy Tiêu Cửu Từ cũng đã nhìn qua, ông vội vàng đưa tay che mặt, mặt nhăn lại như một đóa cúc nhỏ.

Mà Tiêu Cửu Từ chỉ liếc qua một cái, không nói thêm gì.

Lúc này, từ chủ vị truyền đến tiếng cười. Giang phu nhân vẫn giữ vẻ cao sang, đôi mày ung dung lộ ra ý cười, như một người chiến thắng mà mở lời: “Chuyện này quả là khó xử rồi. Dù sao cũng là thủ khoa của kỳ khảo hạch. Thôi thì thế này, các trưởng lão của các phong khác có ai muốn nhận không?”

Ánh mắt Kiều Hàm lướt qua các trưởng lão có mặt. Có người thì mặt mày ngượng ngùng, có người thì cười lạnh xem kịch, có người thì ra vẻ trưởng bối bất đắc dĩ lắc đầu.

Rất rõ ràng, tất cả đều đã được dặn dò rồi, không ai có thể vì Kiều Hàm mà đắc tội với Giang phu nhân.

Trò gây khó dễ này, Kiều Hàm phải chịu, hơn nữa còn không được kêu đau một tiếng, bởi vì trong chuyện này không có gì vi phạm tông quy, không nắm được thóp, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Giang phu nhân không phải không nhận Kiều Hàm, thành tích của cậu thế nào thì cứ thế đó. Nhưng đối với những chuyện theo thông lệ nhưng lại có thể linh hoạt biến đổi này, thì hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của người cầm quyền.

Và người cầm quyền này không bao gồm một vãn bối như Tiêu Cửu Từ.

Giang phu nhân muốn nói cho Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm biết, bà ta không thể làm gì họ, nhưng dù sao cũng là phu nhân chưởng môn, không phải là người để cấp dưới tùy tiện chọc tức. Bà ta muốn trút giận thay cho con trai mình, bà ta muốn tước đi vinh dự vốn có của Kiều Hàm, cho cậu một bài học, để cậu hiểu rằng không phải ai cũng có thể đắc tội được.

Không có ai lên tiếng nhận người. Không chỉ các đệ tử bên ngoài xem náo nhiệt kinh ngạc, ngay cả hai mươi chín đệ tử mới kia cũng ngỡ ngàng.

Dù sao thì bao nhiêu lần đại hội tuyển chọn, top mười đều trở thành thân truyền đệ tử mà!

Nếu Kiều Hàm ở đây không thành công, cậu sẽ là người đầu tiên trong lịch sử Thanh Vân Tông giành được suất mà không có trưởng lão nào nhận.

Chuyện này mà truyền ra ngoài, sẽ biến thành tất cả các trưởng lão đều ghét bỏ Kiều Hàm, không muốn cậu. Thật là mất mặt, đúng là trở thành trò cười trăm năm.

Hơn nữa cậu rõ ràng là thủ khoa, nhưng sau này địa vị lại không bằng chín người kia, làm sao mà đối mặt với các đồng môn cùng khóa.

Chưa kể thân truyền và nội môn có sự chênh lệch rất lớn về thân phận và tài nguyên.

Đó là sự chênh lệch mà người đứng thứ mười một còn phải đỏ mắt, đêm qua hoàn toàn không ngủ được.

Tất nhiên, đó là đối với người ngoài, nhưng đối với Kiều Hàm, nó không xung đột với mục tiêu của cậu, cậu vốn nên không quan tâm.

Nhưng khoảnh khắc này, cậu lại có chút hoảng hốt, dường như nhớ lại điều gì đó. Rõ ràng đã giành được vị trí thứ nhất, nhưng vì một chút tư tâm bẩn thỉu trong bóng tối, mà khiến mình phải chịu sự đối xử bất công, trở thành trò cười. Cảm giác này thật sự rất khó chịu, rất muốn trả thù một cách tàn nhẫn…

Kiều Hàm đột nhiên rùng mình, như thể bừng tỉnh, xua đi những ý nghĩ xấu xa trong đầu. Cậu ngẩng đầu liếc nhìn Tiêu Cửu Từ, thậm chí còn chưa nhìn rõ biểu cảm trên mặt y, chỉ thấy một con người như vậy đang đứng đó, không còn là tưởng tượng qua những dòng chữ, mà là một sự tồn tại chân thực ngay trước mắt.

Trong nháy mắt, nội tâm cậu được lấp đầy, đẩy tất cả những oán khí đó ra ngoài.

Khi tất cả mọi người đều đang phỏng đoán rằng Kiều Hàm lúc này chắc đã đỏ mắt, oan ức tức giận, thậm chí sắp làm loạn, tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn cơn tủi nhục này, ngay cả Giang phu nhân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận màn la lối như một tên hề của Kiều Hàm.

Kết quả là chỉ thấy Kiều Hàm đột nhiên nhún vai, mày mắt một vẻ thản nhiên tự tại, khóe miệng cũng nhếch lên, dường như hoàn toàn không quan tâm đến kết quả này, ngay cả khí chất căng thẳng lúc nãy cũng đã thay đổi.

Giang phu nhân tức thì nhíu mày, lập tức mở lời: “Không có trưởng lão nào muốn nhận sao? Kiều Hàm có muốn bái sư phụ nào không?”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, thầm nghĩ bà không cho tôi làm thân truyền thì thôi, cứ tiến hành bước tiếp theo đi, tôi nhận thua là được rồi, cần gì phải nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại, thủ đoạn thật thấp kém, có thú vị không?

Nếu không phải còn phải ở lại Thanh Vân Tông, thật muốn dạy dỗ cho một trận.

Kiều Hàm đang nghĩ xem nên trả lời thế nào để vừa chọc tức được đối phương lại vừa hợp lý.

Đột nhiên một giọng nói vang lên, như suối nguồn róc rách, du dương êm tai, lại như gió thổi đồng lúa, dịu dàng ấm áp, càng giống như băng rơi trên ngọc, va chạm mà kiên định.

“Vô Định Phong, Tiêu Cửu Từ thay mặt sư phụ nhận đệ tử thân truyền, Kiều Hàm.”

Lời vừa dứt, trong ngoài đại điện, kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Tất cả mọi người gần như đều có cùng một biểu cảm: há mồm trợn mép, ngây người, chết trân.

Đầu óc Kiều Hàm gần như trở nên trống rỗng trong tức khắc, ngây ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ. Chỉ thấy trên gương mặt y không còn vẻ nghiêm nghị trầm ổn lúc nãy, mà như được một tia nắng chiếu rọi, ấm áp vàng óng, nhẹ nhàng và dịu dàng.

Nơi nào ánh nắng chiếu tới, nơi đó tất sẽ xua tan mọi u ám. Có ánh nắng là có hy vọng. Đây là nhận thức bản năng đã khắc sâu vào xương tủy con người, như thể chỉ cần nhìn thấy ánh nắng, là cảm nhận được sự an toàn và chỗ dựa mãnh liệt.

Đó chính là cảm nhận của Kiều Hàm lúc này.

Thấy Kiều Hàm nhìn qua, mày kiếm của Tiêu Cửu Từ khẽ động, dường như muốn nhướng lên, nhưng lại không hợp với hình tượng nghiêm túc lúc này của y, nên chỉ khẽ động đậy, như mang theo ý cười nói: Có phải không ngờ tới không?

Đâu chỉ là không ngờ tới, khoảnh khắc này, tim Kiều Hàm như nổ tung, bị k*ch th*ch đến mức mặt đỏ bừng, kích động đến mức sắp không thở nổi.

Nam chính đại nhân không nỡ nhìn cậu bị trả thù bắt nạt, nên mới ra chiêu này phải không? Đây chính là cảm giác được hào quang của nam chính đại nhân chiếu rọi, được cứu rỗi sao?

Ôi, có thể nhắm mắt rồi.

Có bị thêm mấy lần nữa cũng có sao đâu, cảm ơn sự ban tặng của Giang phu nhân!

Lúc này, sau sự im lặng kỳ lạ, là những cuộc thảo luận chấn động bắt đầu, những lời xì xào cũng không át được làn sóng âm thanh chung.

Tiêu Cửu Từ bảo vệ đạo lữ của mình là Kiều Hàm, có thể hiểu được.

Nhưng thay mặt thu đồ đệ, thay mặt Quỳnh Bích trưởng lão?

Chuyện này… chuyện này… sao có thể được.

Giang phu nhân tức thì không ngồi yên nổi. Nếu không phải muốn giữ hình tượng trước mặt các đệ tử mới, e là bà ta đã nhảy dựng lên chỉ vào mặt Tiêu Cửu Từ mà mắng rồi.

“Cửu Từ, ngươi nói bậy bạ gì vậy? Ta biết ngươi đang lo lắng cho suất thân truyền đệ tử của Kiều Hàm, nhưng không ai nhận nó thì cũng đành chịu thôi. Sư phụ ngươi chưa từng nói muốn nhận đệ tử, Vô Định Phong của các ngươi ngay cả đệ tử nội môn cũng không nhận. Đây là quy củ của bà ấy. Ngươi làm vậy là vượt mặt sư phụ, là giấu trên lừa dưới, bất kính trưởng bối, không hợp lý lẽ.”

Kiều Hàm nghe vậy tức thì tỉnh táo lại, lập tức lo lắng. Cái mũ to như vậy chụp xuống, là muốn ép Tiêu Cửu Từ nhận lỗi, rút lại lời nói rồi.

Thực ra nam chính đại nhân có thể bảo vệ cậu như vậy, Kiều Hàm đã vô cùng mãn nguyện rồi, đi làm đệ tử nội môn bình thường chẳng có gì to tát, cậu không cần nam chính vì mình mà để lại một điểm yếu như vậy.

Bởi vì ngay cả Kiều Hàm cũng biết, để Quỳnh Bích tiên tử thu đồ đệ, quả thực giống như đòi mạng của bà ấy vậy. Năm xưa một người ưu tú như Tiêu Cửu Từ, bà ấy còn sống chết không chịu nhận, huống hồ là nhận thêm đồ đệ thứ hai.

Kiều Hàm không hiểu, tại sao một người luôn xử sự ổn thỏa, trầm ổn ứng phó như nam chính đại nhân lại dùng cách này để gỡ gạc lại thể diện cho cậu. Là bốc đồng sao? Y là Tiêu Cửu Từ cơ mà!

Những người khác cũng không nghĩ ra, Quỳnh Bích thu đồ đệ, đó là chuyện không thể nào, bất kỳ một đồ đệ nào cũng không thể giả mạo mệnh lệnh của sư phụ. Tiêu Cửu Từ đang làm gì đây? Đợi Quỳnh Bích tiên tử trở về biết giải thích thế nào, nói không chừng tức giận lên, ngay cả đồ đệ Tiêu Cửu Từ cũng không cần nữa.

Các trưởng lão khác cũng bảy mồm tám lưỡi khuyên can, đều đang tìm cách gỡ rối cho Tiêu Cửu Từ, hy vọng chuyện này cứ coi như chưa từng xảy ra. Họ cũng không muốn một đệ tử hoàn hảo như vậy vì nhất thời bốc đồng mà để lại một lỗ hổng lớn. Tuy quả thực là Giang phu nhân bắt nạt người trước, nhưng cũng không đến mức phải hy sinh lớn như vậy để đối đầu.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lại không nhanh không chậm lấy ra một khối ngọc bài đệ tử.

Mỗi đệ tử nhập môn đều có ngọc bài đệ tử của riêng mình để đeo bên hông. Đệ tử ngoại môn là ngọc bích, đệ tử nội môn là ngọc trắng, đều là ngọc bài hình vuông dài khoảng ba tấc, trên đó có các loại pháp ấn văn lộ, vừa thể hiện thân phận vừa có nhiều tác dụng khác nhau.

Trước đây khi Kiều Hàm ở Vô Định Phong với thân phận đạo lữ, chỉ có thể dùng phiên bản sao chép của ngọc bài đệ tử của Tiêu Cửu Từ, đảm bảo cho cậu ra vào an toàn các pháp trận trong Thanh Vân Tông, và có thể sử dụng mọi vật tư của Tiêu Cửu Từ. Nếu chính thức bái đường xong sẽ được cấp thêm ngọc bài chuyên dụng cho người thân.

Lúc này Tiêu Cửu Từ lấy ra ngọc bài, truyền linh lực vào, văn lộ hiện ra giữa không trung, chính là một khối ngọc bài vô chủ của thân truyền đệ tử Vô Định Phong.

Giống như những ngọc bài mà các trưởng lão vừa ban cho các thân truyền đệ tử, đều có dấu hiệu của các phong. Khi đệ tử nhỏ máu nhận chủ, truyền linh lực vào, trên ngọc bài vô chủ sẽ hiện ra thân phận của chủ nhân.

“Đây… đây là chuyện gì?”

“Chẳng lẽ Quỳnh Bích trưởng lão thật sự định thu đồ đệ?”

“Nhưng Quỳnh Bích trưởng lão là kiếm tu lợi hại nhất Thanh Vân Tông, tại sao lại nhận Kiều Hàm? Chẳng lẽ vì là đạo lữ của đồ đệ mình, nên thuận tiện nhận luôn?”

“Sao có thể! Bà ấy từ khi nào lại dễ nói chuyện như vậy? Hơn nữa trọng điểm các ngươi còn chưa phát hiện sao? Quỳnh Bích đã vân du mấy năm rồi, làm sao mà chuẩn bị được khối ngọc bài này! Chuyện này không đúng!”

Các vị trưởng lão đều loạn cả lên, Kiều Hàm cũng ngây người. Ngay cả ngọc bài đệ tử cũng đã chuẩn bị rồi, rốt cuộc có chỗ nào trong nguyên tác mà cậu đã đọc sót sao?

“Tiêu Cửu Từ.” Giang phu nhân gần như nghiến răng nói: “Đây là chuyện gì! Quỳnh Bích bà ấy không thể nào làm như vậy.”

Tiêu Cửu Từ thản nhiên nói: “Xin Tôn thượng cho phép đệ tử giải thích. Sau đại hội tuyển chọn lần trước kết thúc, sư phụ vẫn còn ở trong tông môn. Ta đã hỏi sư phụ có phải sau này sẽ không nhận đồ đệ nữa không. Sư phụ quả thực không muốn, nhưng cũng không tuyệt đối. Người không có thời gian lựa chọn, nên đã để lại cho ta một khối ngọc bài đệ tử, giao cho ta toàn quyền phụ trách. Ta hỏi có tiêu chuẩn gì không, sư phụ nói ta thấy được là được, dù sao sau này cũng là ta phụ trách quản giáo.”

Đây quả thực giống như lời thoái thác trách nhiệm mà Quỳnh Bích sẽ nói. Nhưng lại cảm thấy không thể tin được, bà ấy vậy mà thật sự bằng lòng nhận thêm đồ đệ?

Nhưng ngọc bài đã ở đây, cộng thêm nhân phẩm của Tiêu Cửu Từ, họ tự nhiên không còn nghi ngờ nữa.

Nhưng không nghi ngờ thì ngay sau đó là mấy người có mặt đều sụp đổ.

Bởi vì bao nhiêu người nhờ vả quan hệ, thiên phú xuất chúng, cầu xin ông bà nội chỉ mong Quỳnh Bích có thể nhận thêm một đồ đệ. Người ta đã trả lời họ thế nào? Chết cũng không nhận.

Kết quả quay đầu lại giao quyền cho đồ đệ của mình, mặc cho y lựa chọn.

Cái này gọi là gì, vả mặt cũng không vả như vậy, quá sỉ nhục người ta.

“Cửu Từ, ngươi làm vậy là quá không phúc hậu rồi. Nếu ngươi đã sớm nhận được ngọc bài, không phải đã sớm có thể giúp sư phụ ngươi chọn đồ đệ rồi sao?”

“Đúng vậy, ngươi nói với mọi người một tiếng, tổ chức riêng một yến tiệc thu đồ đệ cho sư phụ ngươi cũng được, sao ngươi lại giấu giếm.”

“Cửu Từ, không phải ngươi trước nay là người vô tư nhất sao? Sư phụ ngươi giao cho ngươi quyền này, chắc chắn cũng muốn nhận một đệ tử kiếm tu có thiên phú tốt. Ngươi không thể vì bảo vệ đạo lữ của mình mà làm bừa được.”

“Hay là, Kiều Hàm để ta nhận, ngươi nhường suất của sư phụ ngươi ra, ta giới thiệu cho ngươi một thiên tài.”

Lời này vừa ra, mọi người dồn dập hưởng ứng. Đối tượng vừa rồi còn bị mọi người né tránh, trong nháy mắt đã trở thành của quý, chỉ để đổi lấy một suất làm đồ đệ của Quỳnh Bích tiên tử.

Lúc này cũng chẳng quan tâm đến ám chỉ của Giang phu nhân nữa. Quỳnh Bích tiên tử đó, một kiếm tu gần đến kỳ Độ Kiếp, chiến lực nằm trong top ba của giới tu chân, nhưng lại là người trẻ tuổi nhất, có thiên phú nhất. Cứ nhìn đồ đệ do bà ấy tùy tiện chỉ dạy là Tiêu Cửu Từ bây giờ ra sao, là biết thực lực của bà ấy thế nào, ai có thể bỏ qua được.

Ngay cả Giang phu nhân sắc mặt cũng không giữ được nữa, dường như đã nghĩ đến điều gì, mắt cũng tức đến đỏ ngầu.

“Cửu Từ, ngọc bài đệ tử có từ ba năm trước, ngươi luôn giấu không nói, coi Thanh Vân Tông là cái gì?”

Giang phu nhân đập vào tay vịn, uy áp tức khắc tràn qua, khiến tất cả mọi người im lặng. Mọi người đều nhìn ra, Giang phu nhân thật sự đã nổi giận.

Kết quả Tiêu Cửu Từ lại đáp một câu: “Lúc sư phụ giao cho ta ngọc bài đệ tử, chưởng môn đang có mặt tại đó, không hề giấu giếm.”

Lời này vừa ra, toàn trường xôn xao.

Giang phu nhân cũng ngây người, không ngờ phu quân của mình lại biết. Biết mà còn không… không…

Tiêu Cửu Từ tiếp tục nói: “Hơn nữa, việc thu đồ đệ vốn là chuyện riêng của sư phụ, Thanh Vân Tông không có quy định, làm đồ đệ cần phải công bố quyết định riêng của sư phụ bất cứ lúc nào.”

Các trưởng lão vừa rồi còn mồm năm miệng mười, tức thì có chút ngượng ngùng. Dù sao cũng là vì ghen tị với suất thu đồ đệ đó, cũng không nghĩ đến điểm này. Chỉ nghĩ đều là người một tông môn, có chuyện tốt như vậy, chắc chắn phải sớm mang ra khoe khoang chia sẻ. Không ngờ Tiêu Cửu Từ lại cứ thế mà thờ ơ để đó ba năm. Nếu không phải Tiêu Cửu Từ là người có thiên phú tuyệt đỉnh, không thể nào ghen tị với người khác, mọi người đã phải phỏng đoán có phải y sợ có mầm non tốt cướp mất hào quang của mình nên mới cố tình giấu giếm không.

“Việc thu đồ đệ thế nào đã giao cho ta, ta tự nhiên có quyền không thông báo thiên hạ, mà âm thầm lựa chọn theo điều kiện.” Tiêu Cửu Từ tiếp tục kiên nhẫn giải thích, giọng điệu nghe không có chút nào cao ngạo khó ưa, nhưng không chịu nổi những người khác lòng dạ hẹp hòi.

“Điều kiện gì, nói cho cùng chẳng phải là muốn âm thầm giữ lại cho đạo lữ của ngươi sao.”

“Quả nhiên người nào cũng có lòng riêng, Cửu Từ cũng không ngoại lệ.”

“Cửu Từ, không phải ta nói, Kiều Hàm thật sự không hợp làm đồ đệ của Quỳnh Bích, giao hắn cho Mai Hữu Cứu đi, đừng lãng phí suất.”

Đúng lúc này, người đứng bên cạnh Kiều Hàm nhảy ra.

Trác Chấn gần như kích động đến đỏ cả mắt: “Đại sư huynh, ta không biết Quỳnh Bích tiên tử cũng bằng lòng nhận đồ đệ, có thể cho ta một cơ hội lựa chọn lại không? Ta là kiếm tu, ta…”

Tiêu Cửu Từ áy náy cười nói: “Xin lỗi, có điều kiện.”

“Điều kiện gì!” Trác Chấn vội vàng hỏi.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, từ từ nhìn về phía Kiều Hàm đã ngây người từ lâu, cười cười: “Điều kiện cơ bản nhất, đại hội tuyển chọn đệ tử nội môn, đứng đầu.”

Đồng tử Kiều Hàm tức khắc co rút lại, nhưng trong lòng lại nhói lên một cái.

Đứng đầu?!!!

Lời này vừa ra, đã chặn họng mọi người đến nghẹn cả lòng.

Cái này… cái này bảo họ phản bác thế nào đây.

Mai trưởng lão là người đầu tiên bật cười: “Ha ha ha, Cửu Từ nhà chúng ta làm gì có lòng riêng chứ. Quỳnh Bích muốn nhận đồ đệ tự nhiên là chỉ nhận người đứng đầu, đây là điều kiện cơ bản nhất rồi, một vị thủ khoa danh xứng với thực đang ở đây, quá hợp tình hợp lý. Hơn nữa cũng đâu có nói nhất định phải nhận kiếm tu, Quỳnh Bích cũng thích trồng linh thực mà.”

Vô Ngọc trưởng lão nghe đến đây cũng thấy phiền, liền hùa theo: “Quả thực danh chính ngôn thuận. Mọi người nhận thân truyền đệ tử đều là nhận trong đại hội tuyển chọn, năm xưa không phải Cửu Từ cũng giành được thủ khoa rồi bị chưởng môn nhét cho Quỳnh Bích sao?”

Nhị trưởng lão của Kiếm Cương Phong biết ý Tiêu Cửu Từ đã quyết nên cũng không làm khó nữa, ngược lại không nhịn được cười nói: “Ta nghe nói nếu không phải độ khó nhiệm vụ của Kiều Hàm vô tình bị tăng lên, thì với nhiệm vụ vốn được phân cho cậu ta, cho dù hoàn thành hết, tổng điểm cũng sẽ không phải là thứ nhất, đúng không?”

Nhị trưởng lão nhìn về phía trưởng lão quản lý Huyền Dương Các. Vị trưởng lão nọ lau mồ hôi, ngượng ngùng nói: “Cơ duyên, là cơ duyên. Có lẽ đây là mệnh trời đã định, Kiều Hàm nên bái sư Quỳnh Bích, ha ha ha.”

Mà những người cùng tham gia khảo hạch cũng không khỏi ném ánh mắt nghi ngờ về phía Giang phu nhân. Chuyện trừng phạt, họ ít nhiều đều đã nghe qua, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ đây là khổ nhục kế, muốn để Kiều Hàm danh chính ngôn thuận trở thành thủ khoa, được Quỳnh Bích tiên tử thu làm đồ đệ?

Biết vậy đã… biết vậy đã…

Họ cũng chẳng dám “biết vậy”. Cứ nhìn cách Kiều Hàm làm nhiệm vụ, tuy có vẻ đầu cơ trục lợi, nhưng không ai dám đi mạo hiểm như vậy. Có thể nói ngay khoảnh khắc nhận được những nhiệm vụ đó, phản ứng đầu tiên của họ chắc chắn là từ bỏ để bảo toàn tính mạng.

Trác Chấn nghe đến đây, hai mắt càng đỏ hơn, nhưng cũng chỉ có thể lùi lại một bước. Lần này, ánh mắt nhìn Kiều Hàm lại biến thành sự ghen tị đầy cạnh tranh.

Nếu không phải đang nghiến chặt răng, e là Giang phu nhân đã tức đến hộc máu rồi, chỉ có thể trừng mắt nhìn Tiêu Cửu Từ.

Thế mà… thế mà lý do lại đanh thép, không chê vào đâu được như vậy. Cay đắng hơn nữa là lý do này lại được đổi bằng trận đòn của Giang Kỳ Lạc. Không có chuyện gì oan ức hơn thế này nữa.

Dù biết đây là do Tiêu Cửu Từ bịa ra tại trận, cố tình đưa ra để chống lưng cho Kiều Hàm, nhưng Giang phu nhân quả thực cũng không nghĩ ra được bất kỳ lời nào để phản bác.

Bà ta biết mình không thể ngăn cản Tiêu Cửu Từ nữa, cũng hiểu rằng Tiêu Cửu Từ ra tay sau cùng là vì chờ đến khi chuyện đã hoàn toàn không thể cứu vãn. Biết vậy, biết vậy đã không nên…

Lần này Kiều Hàm trở thành thân truyền của Quỳnh Bích, địa vị đó vô hình trung đã cao hơn thân truyền của các trưởng lão khác không ít.

Không còn ai lên tiếng phản bác nữa, Tiêu Cửu Từ cầm ngọc bài đệ tử đi đến trước mặt Kiều Hàm.

Kiều Hàm mở to mắt, vẫn còn có chút mơ hồ nhìn Tiêu Cửu Từ. Cậu biết nam chính vì muốn chống lưng cho mình, nhưng nếu thật sự nhận lấy ngọc bài này, Quỳnh Bích tiên tử sau này quay về liệu có đánh nam chính không? Chuyện này… chuyện này có thật sự ổn không?

Ánh mắt Kiều Hàm vô cùng dao động.

Tiêu Cửu Từ có chút ngạc nhiên. Y vốn nghĩ rằng Kiều Hàm phải vui mừng như điên mới đúng. Không chỉ gỡ gạc lại được thể diện, mà còn có thể danh chính ngôn thuận ở lại Vô Định Phong, bám chặt lấy mục tiêu là y. Tại sao lại không nhận ngay lập tức?

Tiêu Cửu Từ thông minh đến nhường nào, chỉ cần nhìn kỹ vài giây là đã hiểu ra.

Nhưng y lại càng thêm khó hiểu.

Kiều Hàm đang lo lắng cho y, sốt ruột thay y. Đôi mắt màu hổ phách trong như lưu ly ấy như đang hỏi: Thật sự có thể sao? Sẽ không gây phiền phức cho huynh chứ?

Lòng Tiêu Cửu Từ khẽ động. Quả thực là khá phiền phức, nhưng…

Gương mặt Tiêu Cửu Từ thoáng ý cười, như để an ủi, cũng như vẻ thản nhiên vốn có của y: “Đưa tay cho ta.”

Kiều Hàm theo bản năng nghe lời, giơ tay lên.

Ngón tay có nốt ruồi của Tiêu Cửu Từ chạm trên không một cái, đầu ngón trỏ của Kiều Hàm tức khắc ngứa ran, sau đó một giọt tinh huyết hiện ra, được linh quang dẫn lối bay vào trong ngọc bài. Cùng lúc đó, Hồn Đăng thuộc về Kiều Hàm trên giá ở nơi xa cũng sáng lên.

Ngọc bài lơ lửng giữa không trung, lấp lánh linh quang, cuối cùng từ từ rơi xuống trước mặt Kiều Hàm, được cậu đón lấy trong tay.

“Chào mừng, tiểu sư đệ.”

Toàn thân Kiều Hàm cứng đờ, như bị vô số thiên lôi đánh trúng. Cậu từng ảo tưởng được gọi là tiểu sư đệ, nhưng… nhưng đó chỉ là sư đệ đồng môn bình thường thôi!

Còn bây giờ cậu là tiểu sư đệ ruột duy nhất của nam chính đại nhân, một sự tồn tại chưa từng xuất hiện trong nguyên tác!

Kiều Hàm cảm thấy sắp ngất, thật sự sắp ngất rồi, thậm chí trong một khoảng thời gian dài sau đó vẫn còn mơ màng.

Tiêu Cửu Từ vẫn thản nhiên đối mặt với những ánh mắt giận dữ của một số người, chủ trì các quy trình tiếp theo.

Nhưng với tin tức thu đồ đệ động trời như vậy, những người khác thực sự chẳng còn tâm trạng nào nữa, ai nấy đều mơ màng, có lẽ không lâu sau, chuyện này cũng sẽ lan truyền khắp giới tu chân.

Đợi đến khi bị vỗ vai, Kiều Hàm mới giật mình tỉnh lại, nhìn xem thì ra là Mai trưởng lão.

“Tiêu đại ca…” Kiều Hàm theo bản năng nhìn quanh gọi một tiếng.

Mai trưởng lão phì cười nói: “Bây giờ phải gọi là sư huynh rồi, nó đi lo việc rồi.”

Kiều Hàm lập tức muốn cất bước đi tìm người.

Lại bị Mai trưởng lão cản lại, nói: “Ta đến nói với con một tiếng. Quỳnh Bích chắc chắn không thể nào dạy dỗ con được, trên thực tế con vẫn là đồ đệ của ta. Nhớ mỗi ngày đúng giờ đến lớp tu luyện cùng các đệ tử Phổ Hiền Phong, không được vì là đệ tử của Quỳnh Bích mà lười biếng đâu nhé.”

Kiều Hàm hiểu ra, vội vàng gật đầu hành lễ: “Đa tạ Mai trưởng lão.”

“Ngươi cảm ơn ta, ta lại thấy buồn bực đây.” Mai trưởng lão tức khắc kéo Kiều Hàm lại than thở: “Một đồ đệ tốt như vậy, cho ta thì tốt biết mấy. Đều tại Giang phu nhân bụng dạ hẹp hòi, vậy mà lại ám chỉ uy h**p ta cắt giảm tài nguyên của Phổ Hiền Phong. Ngươi biết Phổ Hiền Phong của chúng ta nghèo lắm mà, đây cũng là bất đắc dĩ phải thỏa hiệp. Nhưng mà, làm chuyện xấu quả nhiên sẽ có báo ứng, đúng là trộm gà không được còn mất nắm thóc, ha ha ha. Ngươi và Cửu Từ đừng trách ta nhé, ta nhất định sẽ dốc hết tâm sức dạy dỗ ngươi.”

Kiều Hàm lắc đầu nói: “Vốn dĩ là chuyện của bọn ta, liên lụy đến Mai trưởng lão mới phải. Người yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng học tập. Ta vẫn muốn trở thành một y tu giỏi.”

Mai trưởng lão tức thì vui mừng gật đầu nói: “Đi tìm Cửu Từ đi, phong của các ngươi chỉ có hai người, thân là sư huynh ruột của ngươi, chuyện gì cũng phải do nó dẫn dắt ngươi trước. Tốt thật, vừa là đạo lữ, vừa là sư huynh đệ, ngọt ngào quá, các ngươi cười thật ngọt ngào.”

“Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có mở miệng rống lên, lỡ làm người ta bị thương ngươi có chữa không?” Nhị trưởng lão đi tới, vỗ vào người Mai trưởng lão một cái, rồi nhìn Kiều Hàm từ trên xuống dưới: “Không vui, ta không vui. Nhưng ai bảo Cửu Từ che chở cho ngươi, hết cách, chỉ đành nhận thôi. Ta đây muốn xem thử Quỳnh Bích trở về có thật sự chấp nhận không. Thật ra ta vẫn rất nghi ngờ, bà ấy thật sự muốn nhận đồ đệ sao?”

Kết quả không đợi nhị trưởng lão nói nhiều, đã bị Mai trưởng lão đẩy đi.

Kiều Hàm ngượng ngùng, cậu cũng nghi ngờ. Cậu vội vàng chạy ra ngoài tìm Tiêu Cửu Từ. Suốt đường đi, những đệ tử chưa giải tán liên tục ném về phía cậu những ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị. Kiều Hàm trực tiếp lờ đi, cuối cùng cũng thấy được bóng lưng của Tiêu Cửu Từ, vội vàng xông tới, kết quả lại nghe thấy giọng của Giang Tố Vi, liền lập tức phanh gấp.

Cũng không phải cố ý nghe lén, chỉ là không biết nên xuất hiện thế nào, bởi vì người nào đó lại lại lại đang khóc lóc kể lể.

“Mẫu thân đã tức đến mức nằm liệt giường rồi. Đại sư huynh, huynh biết rõ bọn muội vẫn luôn muốn Kỳ Lạc bái sư Quỳnh Bích trưởng lão, sao huynh có thể…”

“Chưởng môn đã từng đề cập với sư phụ, sư phụ đã từ chối.”

“Nhưng… nhưng huynh có suất mà.”

“Có suất cũng không thể đưa cho người mà sư phụ đã từ chối.”

“Nó là người khác sao?! Kiều Hàm so với Kỳ Lạc càng có tư cách hơn ư? Đại sư huynh, muội vốn nghĩ rằng cho dù huynh thành thân cũng sẽ không thiên vị đạo lữ của mình, vẫn sẽ thương yêu bọn muội nhất, bọn muội mới là người nhà thật sự của huynh. Nhưng xem ra bây giờ là muội đã sai rồi. Huynh bất công như vậy, không có nguyên tắc. Huynh và hắn mới quen nhau bao lâu, huynh biết hắn là người như thế nào không?” Giang Tố Vi dường như cuối cùng cũng bị dồn đến đường cùng, giọng điệu cũng trở nên suy sụp.

Kiều Hàm nghe mà thấy khó chịu. Thực ra cậu không hề muốn đối đầu với cặp chị em kia, sao lại đi đến bước ép nam chính phải chọn phe thế này. Cậu đến đây là hy vọng nam chính được hạnh phúc vui vẻ, chứ không phải để y…

Đột nhiên Tiêu Cửu Từ mở miệng hỏi ngược lại: “Có phải không thiên vị các muội chính là bất công không?”

Kiều Hàm sững người. Giang Tố Vi nghẹn họng, không dám tin nhìn Tiêu Cửu Từ.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ tràn đầy thất vọng nhìn Giang Tố Vi, khiến cô ta bất giác có chút chột dạ.

“Hôm qua người tung tin đồn trong đám đệ tử khảo hạch là muội và Âu Toản Nhuế, để ngăn cản Kiều Hàm thông qua khảo hạch.”

Hô hấp của Giang Tố Vi tức khắc ngưng lại.

“Đêm qua các trưởng lão lần lượt bị gọi đến chưởng môn cung điện, vì chuyện gì, cũng không khó đoán.”

Con ngươi của Tiêu Cửu Từ đen kịt, nhưng lại như một tấm gương sáng, soi rõ mọi sự bất công.

“Ba lần bảy lượt nhắm vào Kiều Hàm, nói là vì ta. Ta đã nói không so đo, các muội lại cứ bất chấp ý muốn của ta mà thay ta so đo. Rốt cuộc là vì ta, hay là vì sự không cam lòng của các muội? Bây giờ ta chủ động thay sư phụ nhận đệ ấy làm đồ đệ, các muội còn muốn thay ta kêu oan nữa sao?”

Giọng của Tiêu Cửu Từ tuy vẫn không nhanh không chậm, nhưng đã trầm xuống hai tông, khiến Kiều Hàm đang nghe cũng thấy trong lòng run lên.

“Sư muội, ta rất thất bại. Ta đã nghĩ những đạo lý ta nói với các muội ngày thường, các muội đều đã nghe lọt tai. Thì ra các muội chỉ là nghe qua mà thôi.” Tiêu Cửu Từ chậm rãi nói: “Sau này, đừng làm những chuyện như vậy nữa. Nếu muội muốn ta công bằng, ta có thể làm được công bằng tuyệt đối.”

Giang Tố Vi từ kinh ngạc đến hoảng hốt. Họ có thể không biết sao? Thực ra Tiêu Cửu Từ không phải là tuyệt đối công bằng. Y cũng là người, tự nhiên cũng có thiên vị. Chỉ là dưới tiền đề không vi phạm đại công chính, họ rõ ràng đã chiếm được phần thiên vị nhiều nhất mà Tiêu Cửu Từ có thể cho, nhưng lại không biết trân trọng.

Bây giờ Tiêu Cửu Từ nói thẳng ra, họ lại hoảng rồi.

“Sư huynh, bọn muội… bọn muội sai rồi. Nhưng sư huynh không thể vì một chút sai lầm nhỏ như vậy, mà lại vô nguyên tắc thiên vị bảo vệ hắn như thế. Đó là suất đồ đệ của Quỳnh Bích tiên tử, huynh không thể vì tức giận bọn muội mà nhất thời bốc đồng, nhất quyết đối đầu với mọi người. Sư huynh luôn biết cách đối nhân xử thế, chưa bao giờ nổi nóng với ai, làm người khác khó chịu. Bây giờ là sao vậy?” Đây mới là điều Giang Tố Vi không thể hiểu nổi nhất.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ lóe lên: “Ta chỉ cho đệ ấy những gì đệ ấy xứng đáng được nhận. Nếu muội vẫn cảm thấy ta có lòng riêng, vậy thì cứ coi như ta có lòng riêng đi.”

Giang Tố Vi hoàn toàn đứng hình, không dám tin nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ lại xoay người bước ra khỏi hành lang dài. Y biết Kiều Hàm đang ở bên ngoài.

Kết quả vừa ra ngoài, liền thấy Kiều Hàm đang dựa vào tường, cúi gằm đầu.

“Đang đợi ta?” Tiêu Cửu Từ mở lời.

Kiều Hàm trầm mặc gật đầu.

“Sao vậy?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Kiều Hàm vẫn không dám ngẩng đầu. Nếu bây giờ cậu mà nhìn thấy mặt Tiêu Cửu Từ, chắc chắn sẽ không kìm được xúc động mà cho y một cái ôm thật chặt, tệ nhất cũng là nắm chặt tay y, chết cũng không buông. Cậu thật sự siêu cấp muốn làm như vậy. Sao lại có người tốt như thế này chứ, không hổ là nam thần, là thần tượng, là nam chính đại nhân của cậu.

Nhưng Kiều Hàm thật sự có chút không kìm được xúc động nữa rồi, giống như lên cơn nghiện vậy. Cuối cùng cậu vẫn đưa ra bàn tay nhỏ bé thăm dò, miễn cưỡng tự chủ mà níu lấy ống tay áo của Tiêu Cửu Từ, ổn định lại cảm xúc dâng trào. Chỉ là giọng nói đã bán đứng cậu, chất giọng trong trẻo khàn đi: “Cảm ơn huynh.”

Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn bàn tay đang níu lấy mình của Kiều Hàm. Bàn tay trắng nõn như ngọc, vì dùng sức mà các khớp ngón tay hơi ửng đỏ, làm nổi bật sự căng thẳng của chủ nhân.

Nhìn lên nữa, cổ và tai của Kiều Hàm gần như đã đỏ bừng, như những nụ hoa đang nở rộ.

Tiêu Cửu Từ sững người một chút, bất giác có một thoáng chột dạ.

“Cảm ơn gì chứ… Ta đã nói rồi, đó là những gì đệ xứng đáng được nhận.”

Thực ra y là… vì việc công, để có thể danh chính ngôn thuận hơn mà trông chừng tên ma tộc này thôi.

Chứ không phải…

Trong đầu Tiêu Cửu Từ bất giác lướt qua cảnh tượng trên đại điện, khoảnh khắc bị cô lập không nơi nương tựa, nỗi buồn thoáng qua trong mắt người nào đó.

Đó không phải là cảm xúc mà một ma tộc nên có.

Như thể đó chính là một thiếu niên một lòng muốn thay đổi vận mệnh đã phải chịu sự bất công.

Vào khoảnh khắc đó, ngọc bài đệ tử mà y mang theo để phòng hờ dường như đã nóng lên trong lòng, làm bỏng y.

Y cũng chỉ là tuân theo lòng mình, bất kể là vì chính sự, hay là vì chính đạo trong lòng.

Nhưng… có nhất thiết phải lấy ra suất đồ đệ của sư phụ không? Những lời chất vấn của mọi người vẫn còn văng vẳng bên tai, như thể y thật sự đang bênh vực người nhà.

Y rõ ràng không phải, thần sắc Tiêu Cửu Từ có chút không tự nhiên, y đè nén lại những suy nghĩ sắp loạn lên trong lòng.

Y nói với Kiều Hàm: “Đừng nghĩ nhiều nữa, đi thôi, đến lúc đi nhậnđồ rồi.”

Tiêu Cửu Từ xoay người định đi, ống tay áo vì khoảng cách mà bị kéo căng một chút, nhưng lại rất nhanh được buông ra.

Tiêu Cửu Từ quay đầu lại nhìn, thấy Kiều Hàm đã ngẩng đầu lên, chỉ là hốc mắt có chút ửng đỏ, nhưng không che được ánh sáng lấp lánh, gương mặt cũng đã là một vẻ rạng rỡ không thể tả.

Tiêu Cửu Từ tạm thời quy nó vào ‘niềm vui mừng khôn xiết khi đã được thỏa mãn’.

Tiếp theo, y nên vừa giám sát Kiều Hàm, vừa điều tra ra mục đích thật sự của cậu. Rốt cuộc có âm mưu gì, hay là muốn có được thứ gì từ trên người y?

Nhưng một tiếng đáp lại trong trẻo vui vẻ: “Vâng, sư huynh!” vẫn khiến bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại.

Dường như lần này y mới ý thức rõ ràng rằng, Kiều Hàm thật sự đã trở thành sư đệ của y, đó cũng là điều mà Kiều Hàm trước đây luôn miệng nhắc đến. Tuy nguyên nhân không rõ, nhưng kết quả lại là… thật sự đã có mối quan hệ sư huynh đệ, hơn nữa còn là loại thân thiết nhất.

Biểu cảm của Tiêu Cửu Từ có chút vi diệu.

Mà lúc này, Kiều Hàm thật sự tràn đầy động lực hơn bao giờ hết.

Mê một người như vậy, đáng, quá đáng, vĩnh viễn không sụp đổ hình tượng!

Sư huynh, huynh yên tâm, ta nhất định sẽ thề chết đi theo huynh, kiên định sùng bái huynh, dọn dẹp những cạm bẫy cốt truyện phía trước cho huynh, tuyệt đối không có hai lòng. Khí vận, mỹ nhân, thiên tài địa bảo, của huynh, của huynh, đều là của huynh! Huynh chính là vị thần vĩnh viễn của ta! Ta cũng sẽ để huynh trở thành vị thần của tất cả mọi người!!!!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn