Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 30

Đại đệ tử của Thanh Vân Tông lại đi trừng phạt con trai của chưởng môn. Dù bản thân sự việc trong mắt họ không phải chuyện gì to tát, nhưng vì thân phận của hai người, nó đã thu hút gần như tất cả các trưởng lão đang có mặt trong tông môn.

Phần lớn họ vẫn khá tin tưởng vào phán quyết của Tiêu Cửu Từ. Nếu là người khác, họ tuyệt đối sẽ không nhiều lời, nhưng vì đây là con trai của chưởng môn, ít nhiều vẫn phải khuyên can vài câu.

Dù sao với hình phạt Thát Linh Tiên, năm roi quất xuống sẽ đả thương gân cốt. Theo quy định, người bị phạt còn không được chữa trị, chỉ có thể tự mình hồi phục, như vậy ít nhất phải nằm trên giường ba tháng. Vị tiểu thiếu gia này làm sao chịu nổi khổ cực đó.

“Cũng không phải chuyện gì lớn, Kỳ Lạc mới Trúc Cơ kỳ, năm roi phạt quá nặng rồi, Cửu Từ hãy xem xét lại đi.”

“Kỳ Lạc à, nhận lỗi đi, chuyện này có thể xử lý khoan hồng.”

“Đều là người một nhà, chỉ đùa giỡn thôi mà.”

“Nó cũng bị giam mấy ngày rồi, coi như cũng đã bị phạt rồi.”

“Sao ta nghe nói Kiều công tử bị thương là do ma thú tấn công, thực ra không liên quan gì đến nhiệm vụ cả.”

Có người thì cười làm lành, có người thì cậy mình là tiền bối, có người thì làm người hòa giải, và dĩ nhiên cũng có những kẻ vốn không ưa Tiêu Cửu Từ vì sự công chính nghiêm minh của y, lên tiếng mỉa mai.

“Sợ rằng nhân lúc chưởng môn không có ở đây, cố tình giết gà dọa khỉ đây mà. Thanh Vân Tông này lại thành của nhà các ngươi rồi, vì một tên đạo lữ còn chưa nhập môn mà đã ra oai phủ đầu với con trai chưởng môn.”

“Đúng vậy, chưởng môn mà biết được, e là đang bế quan cũng không ngồi yên nổi.”

Mấy vị trưởng lão nói chuyện, người xung quanh đều có thể nghe thấy.

Đệ tử các phong tụ tập lại xì xào bàn tán, không ít người còn nhìn về phía Kiều Hàm những ánh mắt khác thường.

Kiều Hàm đột nhiên cảm thấy tức giận. Không phải vì bản thân cậu, mà vì họ thân là trưởng bối lại không công bằng bằng một vãn bối như Tiêu Cửu Từ. Nhìn bề ngoài thì có vẻ như một gia đình yêu thương, che chở cho nhau, nhưng thực ra điều này lại bất lợi nhất cho việc quản lý tông môn. Thảo nào trong nguyên tác, sau khi chưởng môn qua đời và Tiêu Cửu Từ rời đi, địa vị của Thanh Vân Tông trong tiên môn đã trực tiếp văng khỏi top ba.

Tiêu Cửu Từ phải quản lý một đại gia đình thế này, đúng là nhọc lòng.

Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ đang đứng giữa quảng trường, vốn tưởng y sẽ tức giận, sẽ có cảm xúc, sẽ mệt mỏi vì phải giải thích. Nhưng trên gương mặt tựa trăng sáng phủ sương ấy chỉ có một vẻ thanh chính ngay thẳng. Dường như y cảm thấy không cần phải tốn nhiều lời để tranh cãi về một sự thật đã định sẵn.

Y chỉ mở miệng nói: “Nếu các vị trưởng lão cảm thấy không thỏa đáng, có thể dùng tông quy chỉ ra chỗ không đúng của Cửu Từ.”

Lời này vừa ra, tự nhiên tất cả mọi người đều á khẩu. Tiêu Cửu Từ sẽ không vì việc công mà trả thù riêng, điểm này, ai cũng biết rõ.

Nhưng cái điểm ‘không vì việc công mà trả thù riêng’ này, đối với những người thân thiết với y, lại chẳng phải là chuyện tốt.

Thấy không còn ai nói gì nữa, Tiêu Cửu Từ giơ tay lên, đệ tử chấp hành của Giới Luật Đường đành phải cầm roi bước tới.

Trước khung cảnh uy nghiêm như vậy, ngay cả Âu Toản Nhuế tính tình nóng nảy cũng không dám tiến lên. Nhưng lúc này, Giang Tố Vi lại đột nhiên xông ra, quỳ sụp xuống trước mặt Tiêu Cửu Từ: “Đại sư huynh, huynh muốn phạt thì hãy phạt muội đi, muội bằng lòng thay Kỳ Lạc chịu phạt.”

Nói xong, cô ta ngẩng đầu lên, bày bộ dạng đáng thương như hoa lê đẫm mưa.

Tuy đã Trúc Cơ kỳ, nhưng với vẻ ngoài yếu đuối như vậy, ai nhìn cũng không nỡ lòng phạt.

Giang Tố Vi cảm thấy làm như vậy, đại sư huynh sẽ mềm lòng, sẽ nhớ lại hồi nhỏ khi họ không cẩn thận làm hỏng pháp khí của phụ thân, sợ bị phạt, đã tìm đến đại sư huynh, cuối cùng đều là đại sư huynh đứng ra nhận tội thay.

Tiêu Cửu Từ quả thực đã từ chối cô ta như dự đoán, nhưng ngay sau đó y lại mở miệng nói: “Chuyện này có sự tham gia của muội không?”

Sắc mặt Giang Tố Vi cứng đờ, không dám tin mà mở to mắt, từ giọng điệu của Tiêu Cửu Từ nghe ra ý thẩm vấn, như thể chỉ cần mình gật đầu, mình cũng sẽ bị phạt theo.

Âu Toản Nhuế thấy tình hình không ổn, lập tức xông lên chắn trước mặt Giang Tố Vi, nói: “Đại sư huynh, huynh nói gì vậy, chẳng lẽ huynh còn muốn phạt cả sư muội sao? Sao huynh lại nhẫn tâm như vậy, huynh quả nhiên đã thay đổi rồi!”

Tiêu Cửu Từ lại không để ý, mà nhìn thẳng vào Giang Tố Vi, vẻ uy nghiêm như không cho phép họ dây dưa.

Giang Tố Vi vội vàng theo bản năng lắc đầu.

“Nếu đã không liên quan, vậy thì lui ra.” Tiêu Cửu Từ trầm ổn nói.

Giang Tố Vi hoàn toàn bị dọa sợ.

Giang phu nhân vốn tưởng mình dẫn đầu, mọi người nói một câu, Tiêu Cửu Từ sẽ nhượng bộ. Không ngờ y lại nhẫn tâm đến vậy, còn muốn trị tội cả con gái bà ta, quả thực là vô pháp vô thiên. Bà ta giận dữ nói: “Tiêu Cửu Từ, hôm nay ngươi nhất định phải phạt Kỳ Lạc bằng được sao?!”

“Làm sai thì phải phạt.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng nói: “Chẳng lẽ Tôn thượng cảm thấy Giang sư đệ không làm gì sai sao?”

“Sai… sai, tội cũng không đến mức này!” Giang phu nhân tức giận nói. Thực ra trong mắt bà ta, con trai có thể có lỗi gì chứ, Kiều Hàm quả thực khiến người ta ngứa mắt, con trai ra tay, chẳng qua chỉ là âm thầm trừng trị kẻ ác mà thôi.

Kiều Hàm không nhịn được mà cười khẩy. Cậu luôn cảm thấy những người này không phân biệt được nặng nhẹ. Thực ra nếu chỉ là những trò đùa giỡn nhỏ, theo tâm tính của Tiêu Cửu Từ, y sẽ chỉ giáo huấn bằng lời, hoặc phạt nhẹ một chút, có khi chính cậu còn đứng ra chịu cùng, hoặc thật sự như họ nghĩ, chịu phạt thay cho đệ muội cũng chẳng sao, nhưng tiền đề là không được phá vỡ nguyên tắc.

Tiêu Cửu Từ còn lâu mới đến mức sắt đá vô tình, không biết linh hoạt.

Lần này, Giang Kỳ Lạc nhìn bề ngoài có vẻ chỉ chỉnh đốn Kiều Hàm một chút, thậm chí còn chưa gây ra hậu quả, nhưng về bản chất lại là can nhiễu vào quy tắc nền tảng của tông môn. Giống như một cậu ấm con quan vì ngứa mắt ai đó mà tráo đổi bài thi đại học của người ta, cho dù cuối cùng người ta vẫn đạt điểm cao, không mất đi tư cách vào đại học, thì hành vi đó vẫn vi phạm tính công bằng của kỳ thi.

Không có quy củ thì không thành khuôn phép. Chuyện này nếu không xử lý thỏa đáng, không chỉ sau này Giang Kỳ Lạc có thể phạm phải sai lầm lớn hơn mà không tự biết, mà còn không có sức răn đe đối với các đệ tử khác.

Cho nên trước đó Tiêu Cửu Từ mới nói với Kiều Hàm rằng, bất kể có phải là cậu hay không, cậu là ai, y đều sẽ xử lý.

Nhưng bây giờ gặp phải những người ngoan cố này, dường như có chút khó khăn để tiến hành.

Đúng lúc này, Tiêu Cửu Từ đột nhiên hành lễ với Giang phu nhân, như thể đang nhận lỗi, hai tay giơ ngang, nâng lên Chưởng Môn Lệnh trong tay.

“Ngươi… ngươi có ý gì!” Giang phu nhân giận dữ.

Các trưởng lão khác cũng sắc mặt khác nhau.

“Trước khi bế quan, chưởng môn đã giao cho ta quản lý tốt tông môn, ta tự nhiên tuân theo. Nhưng nếu Tôn thượng cảm thấy ta xử sự không công bằng, vậy thì có quyền thay mặt chưởng môn thu hồi Chưởng Môn Lệnh, do Tôn thượng đích thân xử lý việc này. Từ nay về sau, Cửu Từ sẽ không tiếp quản nữa.”

Lời này vừa ra, toàn trường xôn xao, Giang phu nhân trực tiếp bị nghẹn họng, chết trân nhìn Tiêu Cửu Từ.

Mọi người đều cho rằng Tiêu Cửu Từ đang hờn dỗi, vì mọi người cứ lần này đến lần khác ngăn cản y, nên y dứt khoát không cần cái quyền lực này nữa.

Chỉ có Kiều Hàm biết nam chính đây là đang lấy lùi làm tiến. Y biết rõ ở đây chỉ cần áp chế được Giang phu nhân, những người khác cũng sẽ không ra mặt can thiệp vào việc quản lý của y. Mà Giang phu nhân tuy bênh con, ngang ngược, nhưng vẫn không dám làm trái ý Giang chưởng môn. Nếu bây giờ bà ta đoạt quyền từ tay Tiêu Cửu Từ, đợi chưởng môn xuất quan, thì cảnh tượng chắc chắn sẽ khó mà thu dọn.

Hơn nữa, nếu bà ta nắm quyền, lại thiên vị con trai mình, thì sau lưng người khác sẽ nói gì về bà ta, nhìn bà ta thế nào. Họ thà để người khác gánh cái tiếng bất công này, chứ quyền lực thật sự đến tay mình, lại bắt đầu sợ sệt.

Cho nên sau khi Tiêu Cửu Từ đề nghị, Giang phu nhân lại không dám nhận, chỉ có thể tức đến mặt mày tái mét, trừng mắt nhìn y.

Lúc này cuối cùng cũng có người ra giảng hòa. Một vị trưởng lão bước lên nói: “Mệnh lệnh của chưởng môn, mọi người tự nhiên phải tuân theo. Quyết định của Cửu Từ chắc chắn không sai. Chỉ là chuyện này, thực ra vẫn còn có thể thương lượng. Người bị hại không phải là Kiều công tử sao? Để Kiều công tử lên nói vài câu đi.”

Kiều Hàm vốn đang co trong đám đông xem kịch, kết quả bị gọi tên thẳng.

Ngay lúc này, trong đầu cậu vang lên tiếng “ting”.

[Phát hành nhiệm vụ nhân vật được: Nhân vật phản diện Kiều Hàm không chịu buông tha, hùng hổ dọa người, kiên quyết nhắm vào Giang sư đệ, khiến nam chính khó xử giữa tông môn và đạo lữ. Đếm ngược một phút, nếu không hành động, hệ thống sẽ chiếm quyền kiểm soát cơ thể, cưỡng chế thực hiện.]

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật. Ha ha, cảm giác như hễ có cơ hội nào để Kiều Hàm lộ bộ mặt phản diện trước công chúng, hệ thống nhất định sẽ không bỏ qua.

Thôi vậy, dù sao thì, cậu cũng sẽ không bỏ qua.

Mọi người đều nhìn về phía cậu.

Kiều Hàm hiên ngang bước ra, đến quảng trường. Cậu suy nghĩ một chút, rồi mặt dày mày dạn, đi đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ đứng lại.

Từ đầu ánh mắt Tiêu Cửu Từ đã đặt trên người Kiều Hàm, đợi cậu đi tới, y mới thu hồi ánh mắt, nhìn về phía vị trưởng lão vừa mở lời.

Trưởng lão cười cười nói: “Cửu Từ, ngươi xem hay là để Kỳ Lạc xin lỗi Kiều công tử, chỉ cần Kiều công tử chấp nhận là được rồi phải không? Ai mà chẳng có lần đầu phạm lỗi, không cần thiết phải làm to chuyện như vậy. Bồi thường xin lỗi đều được, chỉ cần Kiều công tử nói, mọi chuyện đều dễ thương lượng.”

Vị trưởng lão này muốn chuyện lớn hóa nhỏ, cho rằng mâu thuẫn giữa hai người, chỉ cần chân thành xin lỗi nhau là có thể giải quyết, cũng tránh được hình phạt.

Những người khác nghe đến đây, cũng không khỏi đồng tình.

Chỉ là họ vạn lần không ngờ người mở lời đầu tiên không phải là Tiêu Cửu Từ, mà là Kiều Hàm.

“Ta không chấp nhận.”

Lời vừa dứt, hiện trường lập tức im phăng phắc.

Mà Giang Kỳ Lạc, người vẫn luôn bị trói, cuối cùng cũng đột ngột ngẩng đầu, nhìn Kiều Hàm chằm chằm. Gã vốn đang kinh ngạc vì sự tuyệt tình của đại sư huynh, lúc này nghe thấy đề nghị, gã vốn không muốn xin lỗi, nhưng gã không muốn và đối phương trực tiếp nói không chấp nhận, lại là cảm giác hoàn toàn khác, gã lập tức trừng mắt nhìn Kiều Hàm.

Mọi người cũng cảm thấy Kiều Hàm điên rồi, rõ ràng đã cho cậu một lối thoát, có thể giải quyết sự việc một cách viên mãn, cậu không chấp nhận, đồng nghĩa việc hoàn toàn không nể mặt. Có lẽ Tiêu Cửu Từ cũng định thuận nước đẩy thuyền rồi, Kiều Hàm ngoan cố như vậy, cũng làm mất mặt Tiêu Cửu Từ.

“Kiều công tử…” Sắc mặt vị trưởng lão đề nghị trở nên khó coi, còn muốn nói gì đó. “Kiều công tử bình tĩnh một chút, bọn ta không có ý đó. Chắc hẳn Kỳ Lạc cũng không cố ý, nó đã tự kiểm điểm nhiều ngày rồi, Kiều công tử không thể khoan dung độ lượng mà chấp nhận lời xin lỗi sao?”

Coi ta mù à? Thằng nhóc con bên cạnh sắp dùng ánh mắt mà chọc ta thành cái tổ ong rồi, kiểm điểm cái quỷ. Bây giờ tha cho nó, nó không những không biết ơn, ngược lại còn càng thêm ghi hận, vậy thì thà đánh xong rồi nói, ít nhất cũng hả giận.

Kiều Hàm giọng điệu không tốt: “Lúc ta đi hái Cỏ Bát Phương Ô Chân, suýt nữa bị Cự Nham Hổ cắn chết. Lúc đào Thạch Tiên Diệu, lại bị năm con Ưng Thanh Cổ truy sát, chưa kể sau đó còn có Chu Xích Dã, rồi cả ma thú nữa. Nếu không phải mạng ta lớn, không biết đã chết bao nhiêu lần rồi. Ta chân thành muốn thi vào Thanh Vân Tông, chưa từng nghi ngờ tính công bằng của Thanh Vân Tông, cho dù phải liều mạng… chỉ muốn hỏi các vị một câu, trải qua những nguy hiểm vốn không nên trải qua này, các vị có thể thản nhiên rộng lượng nói mình chấp nhận lời xin lỗi không? Dù sao thì ta không thể, ta cũng không phải là người dễ bắt nạt!”

“Ngươi rõ ràng không hề bị thương vì chuyện này! Hơn nữa ai bắt ngươi liều mạng, ngươi không thể từ bỏ sao? Là do ngươi ngu.” Giang Kỳ Lạc cuối cùng không nhịn được mà gầm lên.

Kết quả vừa nói xong, liền thấy ánh mắt của Tiêu Cửu Từ lướt qua, trong nháy mắt cảm giác tim như bị đóng băng. Dưới uy áp đó, Giang Kỳ Lạc túa ra mồ hôi lạnh.

Kiều Hàm chớp chớp mắt, nói với vị trưởng lão vừa đề nghị: “Xin lỗi?”

Sắc mặt trưởng lão cũng tái đi, dứt khoát không nói nữa. Cảm giác Giang Kỳ Lạc thật sự là bùn nhão không trát được tường, vốn đã đuối lý, đối phương nếu hùng hổ dọa người, bên này tỏ ra yếu thế còn có thể nói được gì đó, kết quả Giang Kỳ Lạc thì hay rồi, làm sai còn không chịu lùi bước.

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?!” Giang phu nhân không nhìn nổi nữa, giận dữ nói với Kiều Hàm.

Kiều Hàm nói: “Giang phu nhân tại sao lại hỏi ta, chẳng lẽ quy củ của Thanh Vân Tông có thể tùy tiện vì một câu nói của ta mà thay đổi? Ta có thể diện đến vậy sao? Ta nói không phạt nữa? Là thật sự có thể miễn trừ hình phạt?”

Tiêu Cửu Từ trực tiếp nói: “Tự nhiên là không thể.”

Lời này nói ra khiến Giang phu nhân cũng ngớ người một chút.

Sắc mặt những người có mặt đều thay đổi, cuối cùng cũng hiểu ra hình phạt là do Tiêu Cửu Từ đã quyết tâm, căn bản không liên quan gì đến Kiều Hàm.

“Các vị còn có ý kiến gì không.” Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ mở miệng.

Mọi người không nói nữa.

Tiêu Cửu Từ lại nhìn về phía Giang phu nhân đang chắn phía trước: “Tôn thượng muốn thu hồi Chưởng Môn Lệnh không?”

Mắt Giang phu nhân đã tức đến đỏ ngầu, nhưng cuối cùng vẫn bị các nữ trưởng lão khác kéo lùi lại.

Nhìn đệ tử chấp hành đến gần, Giang Kỳ Lạc cuối cùng không thể không đối mặt với hiện thực: “Đại sư huynh, huynh thật sự muốn đánh ta, chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, vì một người như thế này, mà huynh muốn xuống tay tàn nhẫn với ta? Huynh còn là đại sư huynh của ta không?!”

Tất cả những gì gã làm rõ ràng đều là vì tốt cho đại sư huynh, đại sư huynh vậy mà còn muốn phạt gã, quả thực là không phân biệt phải trái.

Nhìn bộ dạng bi phẫn đó là biết hoàn toàn chưa tự kiểm điểm.

“Sư đệ, biết lỗi chưa?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Giang Kỳ Lạc trợn mắt nhìn, nghiến răng không nói, Tiêu Cửu Từ vung tay một cái, đệ tử chấp hành giơ cao cây roi trong tay, chỉ nghe một tiếng “chát”, cây roi mang theo sức mạnh của sấm sét quất mạnh vào lưng Giang Kỳ Lạc, một tiếng kêu thảm thiết cuối cùng cũng thoát ra từ hàm răng đang nghiến chặt.

Giang Kỳ Lạc bị quất ngã sấp xuống đất, không dám tin, đau đến mức cả người ngây dại, vẻ ngang ngược trên mặt cũng bị đánh tan hết.

“Biết lỗi chưa?” Tiêu Cửu Từ hỏi lại.

Giang Kỳ Lạc ngơ ngác không phản ứng lại.

Roi thứ hai quất xuống, Giang Kỳ Lạc bị quất lật cả người lại, sau lưng đã da tróc thịt bong.

Giang phu nhân không nhịn được mà hét lên, định xông lên ngăn cản, nhưng vẫn bị người ta giữ lại.

Giang Tố Vi đã khóc đến không đứng vững, gục vào người Âu Toản Nhuế.

“Biết lỗi chưa?”

Giang Kỳ Lạc như thể đột nhiên bừng tỉnh: “Ta sai rồi đại sư huynh, ta sai rồi, đừng đánh ta nữa, đau quá, đau quá.”

Nhưng roi thứ ba vẫn quất xuống.

Lần này Giang Kỳ Lạc trực tiếp nôn ra máu, cả người lơ mơ nói: “Ta sai rồi, ta sai rồi, đừng đánh ta nữa, đừng đánh ta nữa.”

Thật lòng mà nói, thấy đến đây, khí thế lúc nãy của Kiều Hàm đã bay sạch, thậm chí còn có chút đứng không vững. Cậu không ngờ hình phạt bằng roi này lại nghiêm trọng đến vậy.

Không phải là đồng cảm với Giang Kỳ Lạc, mà là… cậu không khỏi quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ bên cạnh.

Trong nguyên tác, đêm cuối cùng trước khi rời khỏi Thanh Vân Tông, một trăm roi trừng phạt đó y cũng im lặng chịu đựng như vậy sao?

Vì một tội danh không phải của mình, suýt nữa bị đánh mất nửa cái mạng, cuối cùng kéo lê một thân thể nửa tàn phế và một trái tim tan nát, bị trục xuất khỏi sư môn.

Đọc sách và tận mắt thấy hình phạt bằng roi là hoàn toàn khác nhau. Chỉ cần nghĩ đến một ngày nào đó người quỳ ở kia sẽ biến thành nam chính đại nhân, cây roi như vậy, phải chịu đựng một trăm roi, Kiều Hàm đột nhiên run rẩy. Không biết có phải vì cơ thể chưa hồi phục không, cậu vậy mà có chút đứng không vững, theo bản năng đưa tay nắm lấy ống tay áo đang buông thõng của Tiêu Cửu Từ bên cạnh.

Thân hình Tiêu Cửu Từ cứng lại. Y liếc nhìn Kiều Hàm, thấy sắc mặt cậu trắng bệch, vẻ mặt căng thẳng, bàn tay đang níu lấy y khẽ run, có chút ngạc nhiên.

Tuy lúc nãy dương oai diễu võ, nhưng khi thật sự thấy hình phạt lại sợ hãi. Lúc này chắc không phải đang diễn kịch chứ.

Ma tộc, không phải sự tàn nhẫn khát máu đã khắc sâu vào xương tủy sao? Tên ma tộc này quả nhiên rất kỳ lạ.

Đến roi thứ tư, Giang Kỳ Lạc đã chỉ còn lại tiếng khóc la theo bản năng.

Roi thứ năm quất xuống, Giang Kỳ Lạc bất tỉnh ngất đi, như một con cá chết nằm trên đất. Cuối cùng xích sắt được cởi ra, Giang phu nhân hét gọi Mai trưởng lão.

Mai trưởng lão né đi một chút, bất đắc dĩ nói: “Theo quy củ không được chữa trị.”

Giang phu nhân tức thì nổi giận đùng đùng, quay đầu trừng mắt nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ bước lên, lấy ra thuốc mang về từ Tiên Minh. Tuy không thể dùng thuật pháp chữa trị, nhưng bôi thuốc thì vẫn được.

Tiểu sư đệ do chính tay mình trông nom lớn lên, bị thương thành ra như vậy, sao có thể không đau lòng. Thuốc tốt nhất đều đưa cho Giang Kỳ Lạc, thậm chí còn truyền một chút linh lực để Giang Kỳ Lạc dễ chịu hơn.

Nhưng Giang phu nhân đã không còn thấy được tấm lòng này nữa. Sau khi trừng Tiêu Cửu Từ xong, bà ta lại trừng sang Kiều Hàm, như thể đang nói mối thù này bà ta đã ghi nhớ.

Nhiệm vụ cũng báo đã hoàn thành, nhưng không thu thập được một điểm cảm xúc nào. Kiều Hàm không biết nên vui hay buồn. Không có điểm cảm xúc, ít nhất chứng tỏ việc cậu làm, Tiêu Cửu Từ không phản đối.

“Tiểu Kiều Hàm, ngươi gây họa rồi đó.” Mai trưởng lão ghé sát lại nói.

Kiều Hàm nhìn Mai trưởng lão, nói: “Chẳng lẽ Mai trưởng lão cũng cho rằng ta nên thỏa hiệp sao?”

Mai trưởng lão cười nói: “Ngươi nên thỏa hiệp, dù sao Cửu Từ cũng sẽ không thỏa hiệp, nó nhất định sẽ làm theo quy củ, nỗi oan của ngươi vẫn sẽ được giải, ngươi hà cớ gì phải tự mình xông lên đầu sóng ngọn gió để người ta oán hận chứ. Cứ nên giả vờ một chút, cùng mọi người khuyên Cửu Từ. Dù sao cũng là phu nhân chưởng môn, sau này ngươi vào Thanh Vân Tông, e là vô số lần bị gây khó dễ đang chờ ngươi đó, không đáng, không đáng.”

Kiều Hàm mỉm cười nói: “Ta lại thích xông lên đầu sóng ngọn gió.”

Lợi dụng nam chính đại nhân đóng vai ác, còn mình thì hưởng lợi, chuyện này cậu không làm được. Cậu chỉ mong có thể làm ngược lại. Cho dù không làm được, cậu cũng muốn đứng cùng một phía với Tiêu Cửu Từ, bất kể là oán hận hay cảm kích, đều phải cùng nhau gánh chịu, nếu không thì cậu lấy tư cách gì để sùng bái và đi theo nam chính đại nhân chứ.

Mai trưởng lão ngạc nhiên chớp chớp mắt, không khỏi bật cười: “Ta hiểu, ta hiểu, các ngươi đây gọi là phu xướng phụ tùy.”

“Không phải!” Kiều Hàm tức thì xấu hổ nói.

Mà hai câu này vừa hay bị Tiêu Cửu Từ đang đi tới nghe thấy. Trước đây chỉ cảm thấy ngượng ngùng không tự nhiên, bây giờ biết thân phận của Kiều Hàm rồi, nghe những lời này thật sự vô cùng kỳ quặc.

“Đi thôi, đưa ngươi về.” Tiêu Cửu Từ bước lên liếc nhìn Kiều Hàm, thấy cậu vì sự xuất hiện đột ngột của mình mà hai má ửng hồng, ánh mắt lảng đi nơi khác, dường như sợ y nghe thấy gì đó.

“Ta còn phải tiếp tục dưỡng thương ở Phổ Hiền Phong.” Kiều Hàm nói.

Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Ta đi cùng ngươi.”

Kiều Hàm: “Ơ?”

Tiêu Cửu Từ tự nhiên nói: “Vết thương của ta cũng chưa hoàn toàn bình phục, vẫn cần sự giúp đỡ của Phổ Hiền Phong, khoảng thời gian này ta cũng tạm trú ở Phổ Hiền Phong vậy.”

Mai trưởng lão: Sao ta không nhìn ra nhỉ… Ồ… hiểu rồi… như keo như sơn.

Tuy nói dưỡng thương ở Phổ Hiền Phong, nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn chạy ra chạy vào bận rộn. Chỉ là mỗi ngày nhất định sẽ ghé qua thăm Kiều Hàm, hỏi han thương thế.

Ngày thứ ba, Tiêu Cửu Từ đã mang đến một sợi dây buộc tóc màu lam khói, tự tay buộc lại cho Kiều Hàm. Chỉ là, khi thấy vẻ vui mừng ra mặt của cậu, y bất giác không dám nhìn thẳng.

Trong khoảng thời gian này, Tiêu Cửu Từ đã lật tung khắp các điển tịch trong Tàng Thư Các có ghi chép về việc ma tộc đoạt xá, hy vọng có thể hiểu thêm một chút thông tin về chúng.

Thuở sơ khai của ma, bản tính là ác, cái ác sinh ra từ chấp niệm, vô cùng thuần khiết.

Những ma tộc có thể đoạt xá đều là những ma tộc mạnh mẽ, và chúng cần phải có một chấp niệm mãnh liệt để chống đỡ.

Phần lớn ma tộc đoạt xá thành công, hoặc là có chấp niệm với sự tàn sát – bởi vì tàn sát có thể khiến chúng mạnh lên, hoặc là có chấp niệm với hận thù. Nhưng Tiêu Cửu Từ luôn cảm thấy hẳn là còn có những chấp niệm khác, ví dụ như lẻn vào giới tu chân để làm việc cho ma giới, mục đích có thể là gây rối loạn giới tu chân – điểm này rất giống với yêu tộc, cũng có thể là tìm cách giải trừ phong ấn của ma giới – điều này tự nhiên là khó thực hiện nhất. Nhưng đối với một nơi đã bị phong ấn hàng ngàn năm, đây hẳn phải là chấp niệm cấp bách nhất của chúng.

Mà theo quan sát của Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm có khả năng khống chế linh lực Mộc hệ cực tốt, điều đó chứng tỏ cậu không giỏi tàn sát, cũng không tồn tại chấp niệm hận thù, khả năng cao nhất vẫn là ẩn nấp.

Như vậy, việc nhất quyết phải giải trừ hôn khế và vào Thanh Vân Tông có thể được giải thích.

Bởi vì hôn khế là một liên kết đặc biệt, một khi tu vi của Tiêu Cửu Từ đột phá đến Hóa Thần, y có thể sẽ cảm ứng được điều bất thường ở Kiều Hàm.

Còn việc vào tông môn là để đảm bảo cho dù đã giải trừ khế ước, cậu vẫn có thể ở lại Thanh Vân Tông.

Nghĩ đến đây, trong đầu Tiêu Cửu Từ không khỏi hiện lên từng cử chỉ, từng biểu cảm sống động của Kiều Hàm bên cạnh mình. Những điều đó là để mê hoặc y sao? Dù sao thì thái độ của Kiều Hàm đối với y và đối với người khác hoàn toàn khác nhau.

Ban đầu, Tiêu Cửu Từ thật sự đã tin rằng Kiều Hàm vốn đã có lòng ngưỡng mộ y từ trước.

Nhưng sau khi biết thân phận của Kiều Hàm, y lại cảm thấy khả năng cao hơn là cậu đang mang một mục đích nào đó để tiếp cận, lấy lòng y, bởi vì y là người thừa kế tương lai của Thanh Vân Tông.

Tiêu Cửu Từ bất giác đưa tay lên day day mi tâm.

Ngày mai, Kiều Hàm sẽ thông qua kiểm tra, chính thức gia nhập Thanh Vân Tông.

“Đại sư huynh, huynh đang làm gì vậy?”

Tiêu Cửu Từ quay đầu lại, liền thấy Giang Tố Vi đang đi tới.

“Tra một số chuyện về ma tộc.”

“Vì chuyện ở Thanh Liên Cảnh sao?”

“Ừm.”

“Đại sư huynh… muội muốn đi thăm Kỳ Lạc, huynh…”

“Đi cùng đi.”

Giang Tố Vi thở phào nhẹ nhõm. Cô ta biết đại sư huynh vẫn còn thương họ, dù sao thì thuốc thang cũng chưa từng gián đoạn. Họ cũng đã tự kiểm điểm rồi, ngàn lần sai vạn lần sai chính là không nên bất chấp tông quy mà làm bậy, điều này đã làm khó cho đại sư huynh. Sau này họ tuyệt đối sẽ không như vậy nữa.

Rất nhanh, hai người đã đến sân của Giang Kỳ Lạc. Gã vẫn đang nằm sấp trên giường ngủ mê man. Sau khi Tiêu Cửu Từ đến, liền truyền linh lực cho gã.

Có lẽ vì cảm thấy dễ chịu hơn, Giang Kỳ Lạc tỉnh lại một lát. Vừa thấy đại sư huynh ở đó, gã tức thì oan ức đến hai mắt đỏ hoe nhìn Tiêu Cửu Từ.

Những lời cần nói Tiêu Cửu Từ cũng đã nói cả rồi, chỉ trông nom Giang Kỳ Lạc một lát, y liền định đứng dậy rời đi.

Giang Kỳ Lạc lập tức nói: “Đại sư huynh, huynh thật sự muốn để hắn vào Thanh Vân Tông của chúng ta sao?”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên: “Kỳ Lạc, đệ vẫn chưa tự kiểm điểm sao?”

Giang Kỳ Lạc cảm thấy sau lưng nhói lên một cái, tức thì không dám nói nữa.

Giang Tố Vi vội nói: “Đại sư huynh, huynh nên biết, tiểu đệ là vì nghĩ cho huynh nên mới mạo hiểm làm vậy. Nó sợ sau khi phụ thân xuất quan, lỡ như nghĩ thông suốt, giải trừ hôn ước của hai người, kết quả cậu ta lại vào Thanh Vân Tông, bám lấy huynh thì phải làm sao?”

Với những người không thể nói thông, y cũng không muốn tốn thêm lời, trực tiếp nói: “Bất kể mục đích của cậu ấy là gì, việc cậu ấy vào Thanh Vân Tông bằng chính bản lĩnh của mình là đủ để thông qua.”

Huống hồ, cậu là một ma tộc ẩn mình. Không bắt sống… không giam giữ đã là… Tiêu Cửu Từ càng không thể để cậu tùy tiện rời đi.

Nói xong, y để lại hai chị em không cam lòng rồi rời đi.

“Tỷ, đệ không chịu đâu. Đệ đã chịu tội lớn như vậy, tuyệt đối không cho phép hắn vào.” Giang Kỳ Lạc tức giận nói.

Giang Tố Vi cũng bất đắc dĩ: “Ta có thể làm gì được? Đệ đã đổi cho hắn nhiệm vụ khó như vậy mà hắn vẫn hoàn thành…”

“Không đúng, hắn chưa hoàn thành mà!” Giang Kỳ Lạc đột nhiên lóe lên một ý. Trước đó khi các đệ tử khác đến thăm hắn, có người đã từng xem qua Thủy kính, những nhiệm vụ mà Kiều Hàm hoàn thành thực ra đều dùng những cách tà ma ngoại đạo, căn bản không bị thương, huống hồ là nhiệm vụ cuối cùng, Kiều Hàm vốn dĩ chưa hoàn thành thì Thanh Liên Cảnh đã xảy ra chuyện rồi.

Giang Kỳ Lạc kích động nói, sau đó lại nói: “Lần này đệ tử nội môn chỉ lấy ba mươi người, lỡ như đã có ba mươi người hoàn thành hết từ trước thì sao.”

Giang Tố Vi nói: “Nhưng… đại sư huynh chắc sẽ vì nhiệm vụ của Kiều Hàm đặc biệt khó mà…”

Giang Kỳ Lạc lập tức kéo Giang Tố Vi lại thì thầm, cuối cùng Giang Tố Vi đành khó xử đi tìm Âu Toản Nhuế.

Bởi vì kỳ hạn mười ngày sắp đến, nên rất nhiều tu sĩ đã đến trước sơn môn của Thanh Vân Tông chờ đợi, tụ tập lại trao đổi thông tin.

Mà Thịnh Giác cũng trà trộn trong đó, càng nghe càng thấy không ổn.

Ngày hôm sau, Thịnh Giác thấy Kiều Hàm với vẻ mặt kích động ở trước cửa Huyền Dương Các.

Hắn vội vàng tiến lên chào hỏi.

Kiều Hàm cũng nhiệt tình chào lại, hỏi thăm xem trước đó có bị thương không.

Thịnh Giác lại vội nói: “Kiều đạo hữu, tình hình của huynh có lẽ không ổn rồi.”

“Hả?” Kiều Hàm ngơ ngác.

Thịnh Giác vội vàng kể lại những tin tức nghe được cho Kiều Hàm. Trong đám đông không biết làm sao lại lan truyền ra mối quan hệ của cậu và Tiêu Cửu Từ, cũng lan truyền ra nhiệm vụ của cậu có bất thường, nên cho dù chưa hoàn thành, cũng được tính là hoàn thành hết.

Nhưng điểm này đối với những người là đối thủ cạnh tranh mà nói, lại cảm thấy không công bằng.

Nhiệm vụ của cậu khó như vậy, cũng đâu phải lỗi của bọn ta.

Nhiệm vụ của mỗi người đều khác nhau, ai mà nói được công bằng hay không công bằng.

Biết đâu là vì biết cậu ta không hoàn thành được, nên cố tình nói ngọc bài của cậu ta có vấn đề, để cho cậu ta cơ hội thì sao.

Phải công bằng, vậy thì việc xét duyệt của Kiều Hàm phải giống như bọn họ, cho dù nhiệm vụ của cậu có khác thường cũng không thể đối xử khác biệt.

Kiều Hàm nghe mà bật cười.

Ý là muốn lấy đề thi nâng cao và đề thi thường ra so điểm với nhau chứ gì.

“Số người hoàn thành nhiệm vụ không ít, lát nữa nếu huynh được thông qua, những người không thông qua chắc chắn đã bàn nhau cùng gây náo loạn.” Thịnh Giác nói: “Họ muốn chất vấn Tiêu Cửu Từ lạm dụng chức quyền vì tư lợi.”

Kiều Hàm nhướng mày nói: “Vậy họ có thể nghĩ ra cách nào công bằng không? Hay là ta thi lại với họ một lần nữa?”

Thịnh Giác sững người.

Kiều Hàm liền cười nói: “Vậy chắc chắn cũng không được, vì họ vẫn là Luyện Khí kỳ, còn ta đã Trúc Cơ rồi.”

Đúng vậy, đã Trúc Cơ rồi, thực lực hoàn toàn áp đảo. Những người đó chẳng qua là đang vin vào kẽ hở của kỳ khảo hạch để bày tỏ sự không cam lòng của mình mà thôi.

“Nhưng… ta cũng không lo lắng.”

“Thật sao?” Thịnh Giác nhíu mày.

“Thay vì lo cho ta, chi bằng lo cho bản thân huynh đi. Lỡ như số người hoàn thành nhiệm vụ thật sự rất nhiều, huynh bị đẩy ra ngoài thì phải làm sao?” Kiều Hàm cười nói: “Ta hy vọng chúng ta có thể trở thành đồng môn đó.”

“Dù sao cũng đã nỗ lực rồi, cứ nghe theo ý trời thôi.” Thịnh Giác ngược lại sau khi làm xong thì đã hoàn toàn buông bỏ. Ít nhất y đã được rèn luyện, đã chứng minh được bản thân, có thực lực suýt nữa đã vào được Thanh Vân Tông, còn sợ nơi khác không có chỗ dung thân sao?

Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ dẫn theo các đệ tử Huyền Dương Các bắt đầu sắp xếp việc kiểm tra nhiệm vụ.

Lần lượt xuất hiện những người đã hoàn thành tất cả nhiệm vụ. Kiều Hàm dường như còn thấy cả lão râu dê trong nhóm nhỏ mà cậu gặp lần đầu, lão là người duy nhất trong đội của họ hoàn thành tất cả.

Việc kiểm tra của Thịnh Giác cũng thuận lợi thông qua.

Rất nhanh đã gọi đến tên Kiều Hàm.

Như có một sự ăn ý ngầm, khung cảnh bỗng chốc im lặng.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lướt qua mọi người, đã nhìn ra sự mờ ám trên mặt một số người. Nhưng y không sợ những ánh mắt phỏng đoán của người khác, đang định công bố cách xử lý vấn đề mà Kiều Hàm gặp phải, về cơ bản là trực tiếp loại bỏ ba nhiệm vụ bất khả thi cuối cùng, tính điểm dựa trên các nhiệm vụ trước đó.

Tiêu Cửu Từ cũng đã lường trước sẽ có sóng gió, nhưng ánh mắt y vẫn kiên định.

Nhưng không đợi y mở lời, đã thấy Kiều Hàm bước lên giao nộp ngọc bài và túi trữ vật.

Ngọc bài trực tiếp hiện ra nhiệm vụ giữa không trung, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy. Một số người không biết cụ thể, khi thấy những nhiệm vụ này cũng không khỏi hít một hơi lạnh.

Sau đó liền nghe Kiều Hàm thản nhiên nói: “Hoàn thành tất cả.”

Lời này vừa ra, toàn trường xôn xao.

Ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng sững người. Tất cả?

Y nhớ rõ rằng nhiệm vụ cuối cùng Kiều Hàm đáng lẽ chưa hoàn thành mới phải.

Đệ tử Huyền Dương Các bên cạnh lại đang nghĩ chẳng lẽ đại sư huynh đã thông báo trước cho Kiều Hàm rồi, ý của Kiều Hàm là bốn nhiệm vụ đầu tiên đã hoàn thành hết?

Âu Toản Nhuế và Giang Tố Vi đang ẩn mình trong bóng tối không khỏi có chút lo lắng, không biết tình hình thế nào.

Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm, liền thấy đối phương đột nhiên tinh nghịch nháy mắt với y, trong mắt tràn đầy ý cười đắc ý và kiêu ngạo, dường như đang ám chỉ y cứ chờ xem kịch vui.

Tiêu Cửu Từ thu hồi ánh mắt, gật đầu với đệ tử bên cạnh.

Đệ tử lấy từng thứ trong túi trữ vật ra, đối chiếu. Cho đến hạng mục cuối cùng, đệ tử quả thực cảm thấy bên trong túi trữ vật vẫn còn đồ, đang nghi hoặc, kết quả lấy ra xem, tức thì một thi thể ma vật khổng lồ xuất hiện trước mắt mọi người. Ma khí còn sót lại khiến mọi người kinh hãi lùi lại liên tục, một số người sợ đến mức hét lên thất thanh, ngã ngồi xuống đất.

Các đệ tử Huyền Dương Các đều theo bản năng rút kiếm. Đó là ma thú Huyền giai, Chu Xích Dã!

Sao lại có thể xuất hiện trong túi trữ vật!

Tại hiện trường chỉ có Tiêu Cửu Từ không hề có chút biểu cảm nào, chỉ là ánh mắt khi quay sang nhìn Kiều Hàm đã trở nên sâu thẳm khó tả.

Một ma tộc muốn ẩn nấp, lại còn nghênh ngang mang ra thi thể của ma vật mạnh hơn mình nhiều lần, sợ người khác không nghi ngờ cậu sao?

Trước đây y cảm thấy Kiều Hàm khá tinh ranh, bây giờ lại cảm thấy nếu cậu là ma tộc, thì thật sự có chút ngốc nghếch.

Tiêu Cửu Từ bất giác nảy sinh sự bất đắc dĩ.

“Đây… đây là chuyện gì vậy?” Quan Kiệt, người phụ trách tính điểm, kinh ngạc hỏi.

Mọi người đều biết, túi trữ vật của Thanh Vân Tông được thiết lập trận pháp, chỉ có thể bỏ đồ vào khi ở trong Thanh Liên Cảnh, cho nên không tồn tại tình huống thu thập sau đó để gian lận. Nếu không cũng không dám để mười ngày sau mới đến tính điểm.

Vậy nên con Chu Xích Dã này chỉ có thể là do Kiều Hàm bắt được trong Thanh Liên Cảnh.

Nhưng cho dù Kiều Hàm đã Trúc Cơ thì cũng mới là sơ kỳ, căn bản không có thực lực để đối kháng với Chu Xích Dã, huống hồ còn g**t ch*t nó.

Tiêu Cửu Từ im lặng, muốn xem Kiều Hàm sẽ bịa ra lý do gì.

Kết quả Kiều Hàm cười nói: “Các ngươi xem vết thương trên người nó đi, đâu phải do ta gây ra. Lúc bị Hôi Ma Ngạc đuổi, tình cờ gặp phải con Chu Xích Dã xui xẻo này, bị Hôi Ma Ngạc quất cho một đuôi. Ta chỉ tiện tay nhặt xác thôi. Ta nghĩ trong bụng nó chắc vẫn còn tơ nhện, chắc chắn đủ cho nhiệm vụ rồi.”

Tiêu Cửu Từ khẽ sững người, nhìn kỹ quả nhiên là như vậy. Nhưng khi nhớ lại những lời Kiều Hàm vừa nói, tim y đột nhiên thắt lại.

Dẫn Ma Trận ngoài việc thu hút các ma thú lớn, những con nhỏ hơn cũng sẽ theo sau. Chu Xích Dã vốn khó tìm tung tích, chắc chắn là vì bị Dẫn Ma Trận thu hút ra ngoài, kết quả vô tình chết, mới bị Kiều Hàm nhặt được. Tuy nói ra một cách nhẹ nhàng hài hước, nhưng khó mà che giấu được sự rúng động bên trong.

Ma thú không phải là thú cưng của ma tộc, gặp nhau vẫn sẽ xung đột tấn công.

Trải nghiệm như vậy, chỉ nghe thôi mọi người cũng không khỏi rùng mình, cũng không dám nói Kiều Hàm gặp may nữa, ai nấy đều im lặng như chim cút.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ trở nên sâu hơn, y nói với Quan Kiệt vẫn còn đang muốn hỏi bên cạnh: “Tính điểm.”

Nhiệm vụ khó nhất, hoàn thành tất cả, tự nhiên là điểm cao nhất, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là thủ khoa của đại hội tuyển chọn.

Vừa nghe tin mình là thủ khoa, Kiều Hàm tức thì cảm thấy tự hào, không làm mất mặt nam chính đại nhân, cũng không phụ lòng những lần giúp đỡ trước đây của nam chính.

Những người khác tự nhiên cũng tâm phục khẩu phục. Chỉ có hai người ẩn mình trong bóng tối là hậm hực rời đi.

Thịnh Giác tiến lên chúc mừng, Kiều Hàm tự nhiên cũng chúc mừng lại, bởi vì họ đã cùng nhau được chọn.

Sau này chính là đệ tử nội môn đồng môn rồi.

Thịnh Giác lại nhắc nhở: “Ta chắc chắn chỉ có thể là đệ tử nội môn, nhưng huynh thì chưa chắc.”

Kiều Hàm ngẩn người, nhất thời không phản ứng lại.

Thịnh Giác cười nói: “Nghe đồn mười người đứng đầu của đại hội tuyển chọn có tư cách được các phong chủ lựa chọn thu làm đồ đệ. Huynh là thủ khoa, chắc chắn không có vấn đề gì, đến lúc đó sẽ là đệ tử thân truyền rồi.”

Kiều Hàm thì không để tâm đến những chuyện này. Chỉ cần vào được tông môn, cậu và nam chính chính là sư huynh đệ. Trở thành đệ tử nội môn là có thể tham gia Tiên Môn Đại Bỉ, thám hiểm bí cảnh sau này, đó mới là điều cậu muốn. Còn việc có phải là thân truyền hay không, dù sao Mai trưởng lão cũng thường xuyên chỉ đạo cậu tu luyện, cậu cảm thấy đã đủ dùng rồi.

Cùng Thịnh Giác trò chuyện một lát, bên Tiêu Cửu Từ đã xong việc, Kiều Hàm tự nhiên phải đi cùng về, cậu vẫn chưa học được cách ngự kiếm.

Thịnh Giác cũng phải về thu dọn, ngày mai sẽ đến chính thức nhập môn, đến lúc đó sẽ được phân đến các phong khác nhau. Hắn hẹn với Kiều Hàm lúc đó sẽ gặp lại.

Lên phi kiếm, Kiều Hàm có chút tò mò. Lúc nãy có mấy người cứ vây quanh Tiêu Cửu Từ nói chuyện, cậu thấy y nhíu mày một cái, không biết có chuyện gì, liền hỏi: “Có phải chuyện của ta vẫn có người chất vấn không?”

Tiêu Cửu Từ không quay đầu lại, nói: “Không có.”

“Vậy lúc nãy…”

“Có người chủ động nhường suất, để người thứ ba mươi mốt lên thay. Họ đang lấy suất đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông ra để giao dịch. Nhưng vì là tự nguyện, chúng ta tự nhiên cũng không can thiệp, mọi chuyện đều làm theo quy củ.”

Kiều Hàm phản ứng lại, tuy sẽ không can thiệp, nhưng Tiêu Cửu Từ không thích những chuyện như vậy. Nhưng đây cũng chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để nói nhiều.

Tiêu Cửu Từ đưa Kiều Hàm về Vô Định Phong. Cậu vừa xuống đã thề thốt với Tiêu Cửu Từ: “Ta nhất định sẽ học ngự kiếm phi hành nhanh nhất có thể, cố gắng không làm phiền huynh.”

Tiêu Cửu Từ nhớ lại những ngày tháng đưa đón Kiều Hàm sớm tối trước đây, trong lòng khẽ dao động, không khỏi nói với chút ý cười: “Tự mình ngự kiếm có bị say không?”

Kiều Hàm ngẩn ra: “Chắc là… không đâu nhỉ.”

Nghe giọng điệu không chắc chắn lắm, Tiêu Cửu Từ bất giác thấy buồn cười. Chẳng lẽ lúc còn là ma tộc, chưa từng ngự kiếm sao?

Nhưng Tiêu Cửu Từ thực sự tiếp xúc với ma tộc quá ít, cũng không dễ phán đoán. Chỉ là đối mặt với người trước mắt, y quả thực đầy phòng bị, nhưng lại khó mà sinh ra ác cảm.

Y chỉ nói: “Cẩn thận đừng để bị ngã.”

Kiều Hàm gật đầu. Thấy Tiêu Cửu Từ không xuống phi kiếm, cậu biết y còn phải đi, không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.

Tiêu Cửu Từ tự nhiên chú ý đến ánh mắt của Kiều Hàm. Đó là một biểu cảm khao khát được khen ngợi, nhưng lại ngại ngùng không dám nói ra.

Tiêu Cửu Từ dừng lại một chút, dịu dàng nói: “Khảo hạch hoàn thành rất tốt.”

Quả nhiên y vừa nói xong, mắt Kiều Hàm liền sáng lên, vẻ vui mừng không thể che giấu, kích động đến cả hai tai đều đỏ bừng, còn cố làm ra vẻ cười e thẹn: “Đều nhờ có Tiêu đại ca giúp đỡ.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ dừng trên mặt Kiều Hàm một thoáng: “Ngày mai phải bái nhập Phổ Hiền Phong?”

Kiều Hàm không chút do dự gật đầu. Tất nhiên rồi, cậu muốn làm y tu mà?

Tiêu Cửu Từ cụp mi mắt nói: “Vậy là phải… chuyển qua đó ở?” Trước đó ở Phổ Hiền Phong, y đã được Mai trưởng lão quan tâm, hỏi y có nỡ ở riêng không. Mai trưởng lão tỏ ý có thể linh động cho Kiều Hàm về Vô Định Phong ở, qua lại tu luyện.

Tiêu Cửu Từ cảm thấy mình nên theo dõi Kiều Hàm, nếu cậu chuyển đi, sẽ có nhiều bất tiện.

Nhưng tên ma tộc này về sau chắc sẽ sợ ở cùng y, dù sao cũng có nguy cơ bị lộ, cũng giống như lý do giải trừ hôn khế. Hơn nữa sư phụ của y có thể trở về bất cứ lúc nào, với tu vi của sư phụ… mọi chuyện sẽ khó mà nói trước.

Nhưng y vừa nói xong, liền thấy biểu cảm của Kiều Hàm trống rỗng, sau đó đôi mày run rẩy, khóe miệng vô cùng cứng ngắc mở lời: “Phải chuyển đi á?”

Tiêu Cửu Từ: …

Dáng vẻ như thể vô cùng không muốn chuyển đi.

Chẳng lẽ cậu không biết tiếp tục ở đây so với Phổ Hiền Phong toàn là y tu thì càng dễ lộ thân phận hơn sao?

Kiều Hàm quả thực vô cùng rối rắm. Theo lý mà nói, đã giải trừ hôn ước, hơn nữa còn là đệ tử của Phổ Hiền Phong, vậy tự nhiên là phải chuyển đến Phổ Hiền Phong ở.

Nhưng đây là nhà của nam chính đại nhân đó! Là một fanboy, sao cậu có thể nỡ lòng chuyển đi chứ. Cho dù phải đánh đổi mọi thứ, cậu cũng muốn có cơ hội này để làm hàng xóm của nam chính.

Nhưng hình như mình quả thực không thể mặt dày mày dạn ở lại.

“Vậy thì chuyển thôi.” Kiều Hàm ngượng ngùng nói.

Tiêu Cửu Từ không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể nghĩ rằng cứ quan sát thêm một thời gian nữa.

Ngày hôm sau làm lễ bái sư, ba mươi đệ tử mới nhập môn đã đến chủ điện của Thanh Vân Phong, tất cả các trưởng lão của các phong đều đã có mặt.

Kiều Hàm đi vào dạo một vòng, vậy mà lại không thấy Thịnh Giác, nhưng số người lại đã đủ. Cậu nghi hoặc chạy đi hỏi Quan Kiệt.

Quan Kiệt kiểm tra một chút, nói: “Hắn đã từ bỏ suất rồi, nên suất đó được đôn lên cho người kế tiếp.”

Kiều Hàm kinh ngạc: “Tại sao?”

Quan Kiệt cũng tỏ ra không rõ. Chuyện xảy ra vào đêm qua, hại hắn phải thức trắng đêm xử lý.

Nhớ lại những chuyện nghe được ngày hôm qua, cùng với những lời Thịnh Giác đã nói trước đó, có lẽ đối với một người có Tứ Linh Căn như y, một số thứ thực tế còn quý giá hơn cả suất đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông.

Kiều Hàm hơi buồn bực. Cậu không rõ lai lịch của Thịnh Giác, tự nhiên cũng không có cách liên lạc, sau này không biết còn có thể gặp lại không. Dù sao cũng là người cùng nhau trải qua hiểm nguy, vậy mà lại đi không nói một lời, trước đó còn hẹn nhau… Haiz!

Tiêu Cửu Từ ở bên kia sắp xếp xong, quay đầu lướt qua mọi người, thấy Kiều Hàm đang đứng một chỗ thở dài.

Y suy nghĩ một chút, hôm qua sau khi đưa cậu về thì liên tục bận rộn, chưa gặp lại.

Chẳng lẽ vẫn còn buồn vì chuyện phải chuyển đến Phổ Hiền Phong?

Vậy là Kiều Hàm thật sự muốn ở lại Vô Định Phong, ở cùng y?

Nói cách khác… quả nhiên mục tiêu của tên ma tộc là y sao?

________

Lời tác giả:

Là cậu là cậu chính là cậu! Yên tâm không chuyển đi được đâu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn