Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 29

Đồng tử Kiều Hàm co rút lại, cậu chỉ kịp cảm nhận một luồng gió rít gào sượt ngang tai, gần như lướt qua cả d** tai và mái tóc của cậu. Một lớp sương băng mỏng do linh lực để lại nhanh chóng lan lên quai hàm, mang theo cảm giác đau rát như bị bỏng lạnh.

Ngay sau đó, từ phía sau lưng cậu không xa truyền đến tiếng “rắc rắc” của vật thể bị đóng băng nhanh chóng, âm thanh không ngừng lan rộng, cuối cùng biến thành tiếng “ken két” chói tai và nặng nề, hòa cùng tiếng gầm của dã thú rồi tắt lịm.

Kiều Hàm có chút hoảng sợ trước đòn tấn công suýt nữa đã lấy mạng mình trong chớp mắt. Cậu thất thần quay lại, liền thấy một con linh thú khổng lồ đang trong tư thế tấn công, nhưng giờ đây nó đã biến thành một bức tượng băng.

Cùng với một tiếng “ầm” vang dội, bức tượng băng đổ sập xuống, hất lên một luồng khí lạnh phả ngược lại chân Kiều Hàm.

Sợ bị đè trúng, Kiều Hàm theo bản năng chạy về phía trước vài bước, trong lúc hoảng hốt suýt nữa đã đâm sầm vào lòng Tiêu Cửu Từ.

May mà cậu đã kịp dừng bước, nhưng lại không nhận ra Tiêu Cửu Từ đã lùi lại một bước.

“Hết cả hồn!” Kiều Hàm đứng vững rồi ngẩng đầu lên.

Cậu liền thấy Tiêu Cửu Từ đang cầm trên tay cây cung xương rồng băng giá, mũi tên vừa rồi chính là một mũi tên băng.

Góc bắn đó quả thực quá hiểm hóc, quá đáng sợ. Nhưng giờ nghĩ lại, cảm giác kinh tâm động phách đó lại có phần k*ch th*ch. Cũng may mũi tên là do nam chính b*n r*, nếu là người khác, Kiều Hàm tuyệt đối không thể tin tưởng nổi, có lẽ cậu đã nhảy dựng lên giận dữ, chất vấn đối phương lỡ làm mình bị thương thì sao.

Nhưng nếu việc này là do nam chính đại nhân làm, thì chắc chắn huynh ấy đã nắm tuyệt đối phần thắng, đảm bảo không thể làm cậu bị thương. Ngầu quá đi!

Kiều Hàm vui vẻ nói: “May mà huynh tỉnh lại kịp lúc, ta còn không phát hiện có linh thú tấn công.” Dù sao cũng là đi xuyên qua nơi linh thú tụ tập, vẫn có chút nguy hiểm.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ ngưng lại, nhìn nụ cười chói mắt trên gương mặt Kiều Hàm, vẫn linh động, tràn đầy sức sống như vậy.

Tất cả những điều này… đều là diễn xuất của ma tộc sao?

Sự nguy hại của ma thú, ma tu còn kém xa so với ma tộc thực sự. Một ma tộc sau khi đoạt xá tuy phải tu luyện lại từ đầu như một tu sĩ bình thường, nhưng linh thức mạnh mẽ có thể cung cấp cho chúng mọi con đường tắt, huống hồ còn có đủ loại phương pháp tu luyện tà ma ngoại đạo.

Mỗi một vụ ma tộc đoạt xá bị phanh phui, đều đi kèm với thảm kịch máu chảy thành sông và tu vi tăng tiến chóng mặt. Những điều này, Tiêu Cửu Từ đều đã từng chứng kiến.

Y không nên…

Bàn tay cầm cung bất giác siết chặt, phát ra một tiếng động nhỏ.

“Tiêu đại ca, huynh sao vậy? Có phải vẫn chưa hồi phục không? Bị thương nặng lắm à?” Kiều Hàm đột nhiên lo lắng hỏi.

Bởi vì Tiêu Cửu Từ lúc này quá kỳ lạ. Toàn thân y toát ra hàn khí bức người, ánh mắt nhìn cậu cũng không còn vẻ ôn nhuận như ngọc, như gió xuân ấm áp ngày thường, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng nguy hiểm, có thể khiến người ta lạc lối giữa bão tuyết.

Đôi mắt đen kịt đó vậy mà lại khiến Kiều Hàm cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Điều duy nhất Kiều Hàm có thể nghĩ đến là vết thương của Tiêu Cửu Từ. Có lẽ đòn tấn công vừa rồi đã khiến vết thương của y trở nặng, lúc này y đang nghiến răng gắng gượng nên mới có bộ dạng như vậy.

Vì thế, cậu lập tức giơ cổ tay lên, sợi dây màu trắng trong Bích Huyền bắt đầu tỏa sáng, hai tay kết ấn, chuẩn bị chữa trị cho Tiêu Cửu Từ.

Đột nhiên, hai cổ tay đang đan vào nhau của cậu bị bàn tay thon dài mạnh mẽ của Tiêu Cửu Từ giữ chặt.

Kiều Hàm ngẩn người, không nhận ra tư thế này càng giống như đang khống chế tay cậu, ngăn cậu làm những việc khác.

“Tiêu đại ca, có phải huynh không yên tâm về thuật trị liệu của ta không? Thật ra vừa rồi ta đã thử cho huynh rồi, chắc không có vấn đề gì lớn đâu. Hơn nữa hiện tại cũng không có cách nào khác, có thể dùng thì cứ dùng đi, thân thể của huynh quan trọng hơn, chúng ta còn phải chạy trốn ra ngoài nữa.” Kiều Hàm vội vàng giải thích.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên. Y có thể thấy đôi mày Kiều Hàm nhíu chặt, sự lo lắng và quan tâm hiện rõ nơi đuôi mày. Cổ tay bị y nắm khẽ run rẩy, có thể cảm nhận được linh lực đã cạn kiệt, rõ ràng cơ thể này đã tiêu hao đến cực hạn.

Bích Huyền là do y tặng cho Kiều Hàm, tự nhiên y hiểu phản ứng vừa rồi cho thấy Kiều Hàm thật sự muốn thi triển thuật trị liệu cho mình.

Mà tất cả những điều này, có lẽ chỉ vì tên ma tộc này chưa phát hiện ra mình đã bị lộ, hắn vẫn đang diễn tốt vai ‘Kiều Hàm’ mà thôi. Giống như những ma tộc đoạt xá khác, có kẻ đóng giả con cháu, có kẻ đóng giả vợ chồng, có kẻ đóng giả sư đồ.

Không thể bị lừa dối, không được do dự, không thể cho đối phương cơ hội phản kháng, không thể…

Đột nhiên, ánh mắt Tiêu Cửu Từ trở nên sắc lẹm như dao găm phủ tuyết, nhưng ngay giây tiếp theo, đồng tử của y lại đột ngột co rút.

Kiều Hàm còn chưa kịp kinh hãi trước ánh mắt của nam chính đại nhân, đã cảm thấy cổ tay đau nhói, bị kéo mạnh một cái.

Trong chớp mắt, Kiều Hàm bị Tiêu Cửu Từ kéo giật ra sau lưng. Một chiếc đuôi cá sấu khổng lồ, nhanh như chớp quất tới, không mang theo chút ma khí nào khiến người ta không hề hay biết, nhưng vẫn bị phản ứng cực nhanh của Tiêu Cửu Từ chặn lại.

Cây cung trong tay y không biết từ lúc nào đã hóa thành Băng Phách Kiếm, thân kiếm màu bạc lam không ngừng xoay tròn trong tay còn lại của Tiêu Cửu Từ, trông như một màn chắn ánh sáng bảo vệ.

Nhưng đòn tấn công của Hôi Ma Ngạc quá mạnh, Tiêu Cửu Từ trong tình trạng bị thương chỉ có thể kéo theo Kiều Hàm bị đánh bật ra xa, nơi họ vừa đứng tức khắc hóa thành một đống đổ nát.

Ngay sau đó, cái đầu cá sấu khổng lồ há to miệng lao về phía họ, tất cả linh thú trên đường đi đều bị nuốt chửng vào bụng.

Nó đã bắt đầu nuốt chửng bừa bãi vì bị thương, nhưng mục tiêu vẫn là Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm bị Tiêu Cửu Từ kéo sau lưng, tay không hề buông ra, khiến cậu cũng chẳng thể làm gì khác, đành biến thành một túi cứu thương di động, cứ giữ nguyên tư thế bị bắt đó mà trực tiếp kết ấn, truyền linh lực chữa trị cho Tiêu Cửu Từ.

Thân hình Tiêu Cửu Từ cứng lại, nhưng y không quay đầu, mà vừa tập trung đối phó với các đòn tấn công của Hôi Ma Ngạc, vừa kéo Kiều Hàm nhanh chóng lùi lại.

Bởi vì ngự kiếm phi hành sẽ nhanh chóng bị Hôi Ma Ngạc khóa chặt và tấn công, nên họ chỉ có thể lợi dụng sự che khuất của rừng cây để miễn cưỡng chạy trốn bảo mệnh.

Sau vài lần chạy trốn đến cực hạn, lại một quả cầu pháo thuật pháp nữa ập tới. Lần này hai người không né được, chỉ có thể gắng gượng hứng trọn, nhưng Tiêu Cửu Từ lại chớp lấy cơ hội mượn lực bật ra xa, đưa Kiều Hàm chạy thoát xa hơn.

Vì được che chắn hoàn toàn phía sau, nên tình hình của Kiều Hàm vẫn ổn. Ngược lại, Tiêu Cửu Từ sau khi ổn định lại thân hình thì đột nhiên lảo đảo, suýt nữa đã kéo theo Kiều Hàm ngã xuống.

May mà Kiều Hàm ở phía sau đã làm điểm tựa cho Tiêu Cửu Từ. Cậu vốn định đỡ lấy y, nhưng lại phát hiện hai tay mình vẫn luôn nằm trong tay Tiêu Cửu Từ, y cứ thế vòng tay ra sau lưng mà nắm chặt tay cậu.

Kiều Hàm cảm thấy có chút khó hiểu, vội vàng giãy ra một chút: “Tiêu đại ca?!”

Nhưng lời vừa dứt, lực trên cổ tay đột nhiên siết chặt, đau đến mức Kiều Hàm phải nhíu mày.

Cùng lúc đó, Kiều Hàm cũng cảm nhận được cơ thể người trước mặt đang căng cứng.

Tiêu Cửu Từ nghiến chặt răng, máu không ngừng trào ra từ khóe miệng, cảnh vật trước mắt đã hơi chao đảo. Y biết những đòn tấn công liên tiếp của Hôi Ma Ngạc đã khiến y không chịu nổi nữa, y có thể gục ngã bất cứ lúc nào, còn người phía sau… y vẫn chưa…

Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng, y không thể…

“Tiêu đại ca, huynh đừng lo, ta cũng có thể chiến đấu để bảo vệ huynh, đừng một mình gồng gánh như vậy.” Giọng của Kiều Hàm từ phía sau truyền đến, nói đến cuối dường như có chút chột dạ, cậu lại thêm một câu: “Cho dù chiến đấu không được, ta cũng có thể mang huynh chạy trốn.”

Thần sắc Tiêu Cửu Từ sững lại, cổ tay run lên, dường như đã thả lỏng lực đạo. Hai tay Kiều Hàm nhanh chóng tách ra, một tay đỡ lấy thân hình không vững của Tiêu Cửu Từ, tay kia đã rút ra Bạch Vân Phiến.

Kiều Hàm biết tâm tính của Tiêu Cửu Từ, dù xung quanh có người, khi gặp tình huống khẩn cấp, phần lớn mọi người đều sẽ dựa dẫm vào y, nên y cũng quen lấy mình làm chủ lực chiến đấu, căn bản không nghĩ đến việc để người khác mạo hiểm.

Nhưng bây giờ tình hình đã khác, nếu cứ để Tiêu Cửu Từ chiến đấu đến cực hạn như vậy, chẳng phải sẽ lại giống như trong nguyên tác, bị ma giới để ý đến sao.

Kiều Hàm phải chia sẻ gánh nặng, và nhất định phải kéo Tiêu Cửu Từ lấy việc rút lui làm đầu.

Rất nhanh, vô số dây leo mọc lên từ những nơi Hôi Ma Ngạc đi qua, cố gắng quấn lấy bước tiến của nó, nhưng chỉ có thể cản trở được không phẩy không một giây.

Kiều Hàm thầm chửi trong lòng, hoàn toàn không thể so bì.

Nhưng cậu cũng không nản lòng, ngay khi Hôi Ma Ngạc sắp đến gần, cậu liền vung Bạch Vân Phiến về phía nó.

Sức gió mạnh mẽ không thể lay chuyển Hôi Ma Ngạc, ngược lại còn dội ngược về phía Kiều Hàm, tức thì đẩy hai người bay về phía xa với tốc độ còn nhanh hơn cả ngự kiếm phi hành. Trong khi đó, Hôi Ma Ngạc lại bị cuồng phong làm lóa mắt, tạm thời không thể nhắm chuẩn để tấn công.

Tiêu Cửu Từ, người vẫn luôn gắng gượng, cố gắng cảnh giác với mọi thứ trước mắt, nhưng ngay khoảnh khắc cảm nhận được lực chống đỡ từ phía sau, y mới nhận ra cơ thể mình thực ra đã sớm quá tải. Kim đan trong đan điền của y dường như đang tiến hóa, cảm giác như sắp chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan kỳ hậu kỳ.

Xương cốt trong cơ thể khẽ run lên. Y muốn giữ tỉnh táo, nhưng trước mắt vẫn tối sầm lại.

Trong ý thức cuối cùng, y cảm nhận được hai người đã đáp xuống đất, và Kiều Hàm đang cõng y vào một sơn động để ẩn nấp.

Y muốn nói rằng làm vậy căn bản vô dụng, Hôi Ma Ngạc vẫn sẽ đuổi tới, nhưng lại không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể cảm nhận được có người đang lau vết máu y nôn ra, giọng điệu lo lắng tự nói một mình, nhưng động tác lại rất dịu dàng. Một luồng linh lực hệ Mộc nhàn nhạt đang chữa trị cho cơ thể y, tuy tác dụng không lớn, nhưng người nọ vẫn kiên trì rất lâu.

Tiêu Cửu Từ lại cảm thấy một sự mệt mỏi khó tả dâng lên trong lòng, cuối cùng có chút buông xuôi mặc kệ, thầm nghĩ, dù sao thì tạm thời mình cũng chẳng làm được gì nữa rồi.

Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ cảm nhận được ma khí mạnh mẽ ập tới, là Hôi Ma Ngạc đã đến gần. Y muốn tỉnh lại, nhưng ý thức lại không kiểm soát được mà chìm xuống, cho đến khi hoàn toàn không cảm nhận được thế giới bên ngoài.

Mà Kiều Hàm, người đang lựa tới lựa lui trong cửa hàng hệ thống, lúc này lại tức giận tột độ.

Kiều Hàm: Cậu nói gì? Cậu nói lại lần nữa xem?!

Hệ thống: [Phát hành nhiệm vụ nhân vật: Nhân vật phản diện Kiều Hàm gặp nguy hiểm, vì tham sống sợ chết, quyết định bỏ lại nam chính, một mình chạy trốn. Đếm ngược ba phút, nếu không hành động, hệ thống sẽ chiếm quyền kiểm soát cơ thể, cưỡng chế thực hiện.]

Kiều Hàm: Mẹ kiếp cậu muốn hại chết nam chính à?

Không ban hành nhiệm vụ thì thôi, vừa ban hành đã là nhiệm vụ sét đánh ngang tai. Không có mâu thuẫn cũng phải tạo ra mâu thuẫn để bắt cậu gánh sao?

Hệ thống: [Do ký chủ cưỡng chế thay đổi cốt truyện, Thiên Đạo sẽ sửa chữa một phần. Hệ thống cũng dựa theo sự sửa chữa của Thiên Đạo để ban hành nhiệm vụ tương ứng, về bản chất là để bù đắp cho ký chủ. Xin hãy tin tưởng vào hào quang nhân vật chính của nam chính, chắc chắn sẽ nhận được lợi ích trong nguy hiểm.]

Kiều Hàm tức tối, trong nguyên tác bị ma giới sắp đặt mà nhằm vào, bây giờ là đòn tấn công cận kề của Hôi Ma Ngạc. Cậu đột nhiên không chắc kết quả nào sẽ tệ hơn cho nam chính.

Cậu biết cái nết của truyện gốc, ví dụ như, nếu là thuộc tính Long Ngạo Thiên, nguy hiểm 10 điểm, thì lợi ích có thể đạt tới 100 điểm. Còn nam chính nhà chúng ta thì sao? Nguy hiểm 100 điểm, thì lợi ích nhận lại tuyệt đối nhỏ hơn hoặc bằng 100, nếu không thì sao gọi là mỹ cường thảm được chứ.

Cái gọi mỹ cường thảm chính là nếu cho nam chính lựa chọn, nam chính thà không cần những thành tựu đó, cũng không muốn trải qua những đau khổ kia.

Chẳng lẽ mình đã biến khéo thành vụng rồi sao? Tuyệt đối không được, cậu đến đây là để giúp nam chính, chứ không phải để hại nam chính.

Có lẽ là do cảm xúc của Kiều Hàm dao động quá mạnh, hệ thống vội nói: [Nếu ký chủ không nỡ, cứ giao cơ thể cho hệ thống giúp ngài hoàn thành. Hơn nữa theo tâm tính của nam chính, ngài chạy trốn một mình, y cũng sẽ không trách ngài đâu.]

Kiều Hàm: Huynh ấy sẽ không, nhưng tôi không chịu nổi.

Trong lòng Kiều Hàm dâng lên sự tàn nhẫn, muốn cản tôi à, được thôi, để xem ai chơi lại ai!

Hệ thống: [Ký chủ, thời gian…]

Kiều Hàm: Tôi tự làm.

Nửa canh giờ sau, Lục Truy dẫn theo vài người cuối cùng ra khỏi bí cảnh, nhưng lại không thấy tin tức gì của Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ.

Sắc mặt Lục Truy khẽ biến, đang định quay lại, thì thấy mười vị chân quân tiên phong đạo cốt bay vào Thanh Liên Cảnh.

Lòng Lục Truy chùng xuống, biết rằng hai tông môn đã nhận được tin, phái đủ trưởng lão đến, chuẩn bị quyết đoán tiến vào phong ấn ma thú ngay lập tức.

Lục Truy theo sát phía sau, chuẩn bị tìm người. Tưởng Doãn trông thấy cũng đi cùng, miệng còn lẩm bẩm: “Mong là đừng xảy ra chuyện gì, biết vậy đã chuẩn bị thêm cho Kiều Hàm ít đan dược rồi.”

Lục Truy liếc Tưởng Doãn một cái, hiếm khi không cà khịa.

Sau khi vào bí cảnh, họ lao thẳng đến nơi các trưởng lão và ma thú đang chiến đấu, nhưng không tìm thấy tung tích của hai người, đành phải tìm kiếm khắp nơi, nhưng bí cảnh quá lớn.

Họ định bắt đầu tìm từ nơi Lục Truy và Tiêu Cửu Từ tách ra lần cuối, nếu vẫn không tìm thấy thì chỉ có thể đợi Thanh Vân Tông gửi đến pháp khí truy tìm ngọc bài đệ tử.

Đang nghĩ ngợi, hai người đang ngự kiếm phi hành đột nhiên dừng lại giữa không trung, nhìn thẳng về phía xa.

“Ngươi… có thấy không?” Lục Truy ngỡ ngàng hỏi.

“Thì ra không phải ảo giác à?” Tưởng Doãn cũng ngỡ ngàng.

Chỉ thấy ở một nơi rất xa, một cây dây leo được dựng thẳng lên cao, xuyên thủng cả mây trời. Bởi vì càng lên cao gió càng lớn, nên những chiếc lá trên dây leo không ngừng run rẩy trong gió, trông như đang vẫy tay gọi họ một cách tuyệt vọng.

Thứ này không mang theo linh lực, chỉ là một cây dây leo bình thường, nhưng lại đủ nổi bật, khiến người ta liếc mắt một cái là biết không phải tạo vật tự nhiên.

“Là Kiều Hàm?” Tưởng Doãn kinh ngạc.

Ánh mắt Lục Truy lóe lên, hai người nhanh chóng bay về phía đó.

Chỉ thấy dây leo mọc ra từ một vách đá, mà dưới vách đá có một sơn động.

Hai người xông vào, liền thấy Tiêu Cửu Từ đang yên lặng nằm bên trong.

Băng Phách Kiếm đặt bên cạnh Tiêu Cửu Từ đột nhiên dựng thẳng lên, rõ ràng đang bảo vệ chủ nhân của mình. Mà Tiêu Cửu Từ cũng vì có người đến gần mà theo bản năng có phản ứng, ngón tay khẽ động.

“Cửu Từ!”

“Đại sư huynh!”

Hơi thở quen thuộc, đôi mày Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu lại nhưng đã bớt đi vẻ gấp gáp, rất nhanh, thuật trị liệu mạnh mẽ phối hợp với đan dược của Phổ Hiền Phong nhanh chóng có tác dụng trên người Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ đột ngột mở mắt, liền thấy Tưởng Doãn ở ngay bên cạnh.

“Kiều Hàm?” Giọng Tiêu Cửu Từ khàn khàn, mở miệng hỏi.

“Không tìm thấy.” Lục Truy từ ngoài cửa động bước vào. Hắn đã nhìn quanh một vòng, không thấy bóng dáng Kiều Hàm. Hắn nhìn Tiêu Cửu Từ với ánh mắt có chút dò xét đầy ý vị, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đã thả đi rồi.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ lóe lên, trong một thoáng không biết nên có cảm xúc gì.

“Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ.” Tưởng Doãn lo lắng nói.

Tiêu Cửu Từ lại không lên tiếng, trong lòng có chút nặng nề.

Có lẽ tên ma tộc đó cuối cùng cũng phát hiện mình đã bị lộ, hoặc mục đích hắn lẻn vào vốn là vì Thanh Liên Cảnh, hoàn thành rồi thì chạy mất.

Nhưng tại sao lại tha mạng cho y?

Lúc nãy muốn giết y, lẽ ra phải dễ như trở bàn tay.

Nghĩ vậy, Tiêu Cửu Từ lại bất giác đưa tay lên sờ trái tim mình, nơi đó vẫn còn dấu ấn hôn khế của họ, có thể…

Đột nhiên, ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, y bật mạnh dậy.

Kiều Hàm vẫn còn ở trong Thanh Liên Cảnh!

Tiêu Cửu Từ lập tức xông ra ngoài, vừa ra đã thấy cây dây leo khổng lồ: “Đây là…”

“Chắc là để nhắc bọn ta rằng huynh ở đây, giúp bọn ta dễ tìm thấy huynh thôi.” Lục Truy theo sau nói: “Sao vậy?”

Tiêu Cửu Từ không trả lời, lập tức ngự kiếm phi hành, đuổi theo nơi cảm ứng được.

Không rời đi, không lẽ có chuyện gì bất ngờ sao? Nếu có thể tìm thấy, có lẽ… có lẽ không cần giết cậu, bắt sống cũng được…

Giới tu chân chưa có tiền lệ bắt sống ma tộc. Nếu có thể, không chỉ có thể điều tra chuyện hôm nay, mà còn có thể biết thêm một số tình hình của ma giới, cũng có thể thu thập một số cách đối phó với việc ma tộc đoạt xá.

Y có thể đích thân canh giữ, giám sát.

Nghĩ vậy, Tiêu Cửu Từ tăng tốc, rất nhanh đã thấy một bóng người trên một mỏm đá.

Thân hình màu xanh trúc đó nằm ở đó, yên tĩnh như đang ngủ say.

Đợi khi Tiêu Cửu Từ đáp xuống, đến gần xem xét, sắc mặt y lại đột nhiên biến đổi, cứng đờ tại chỗ.

Tưởng Doãn theo sau đáp xuống, kinh hãi thất sắc: “Trời ạ!”

Hắn vội vàng xông lên chữa trị cho Kiều Hàm.

Lục Truy cũng vô cùng kinh ngạc. Chỉ thấy chiếc áo ngoài màu xanh tre lục của Kiều Hàm đã bị máu nhuộm thành màu xanh sẫm một nửa, rõ ràng bị thương không nhẹ.

Bên cạnh mặt đất là Bạch Vân Phiến mà hắn tặng cho Kiều Hàm, chiếc quạt đã hoàn toàn vỡ nát.

Ngay cả Bích Huyền trên cổ tay cũng mất đi ánh sáng, dường như là vì linh lực của chủ nhân đã cạn kiệt.

Và quan trọng nhất là lòng bàn tay đang mở ra của cậu.

Trên đó dường như có một trận pháp nhỏ, nhưng đã tan đi, nên không còn tác dụng nữa.

Lục Truy không biết nhiều về trận pháp, chỉ biết trước đây trên tay Kiều Hàm không có, vì vậy không nhịn được hỏi Tiêu Cửu Từ đang đứng cứng đờ bên cạnh.

“Đó là trận pháp gì vậy?”

Tiêu Cửu Từ mấp máy môi, giọng có chút khàn: “Dẫn Ma Trận.”

Lục Truy kinh hãi: “Cậu ấy còn biết cả cái này.” Sau đó dường như nghĩ đến điều gì, hắn liền im bặt.

Nhưng trong lòng hắn đã chấn động vì việc Kiều Hàm đã sử dụng Dẫn Ma Trận.

Nguyên nhân và kết quả đã không khó để tưởng tượng. Chắc hẳn họ đã bị Hôi Ma Ngạc truy đuổi không ngừng, nhưng Tiêu Cửu Từ đã không thể chiến đấu, nên Kiều Hàm đã đặt y vào sơn động, để lại tín hiệu, một mình dùng Dẫn Ma Trận dụ Hôi Ma Ngạc đi, cho đến khi các trưởng lão tiến vào Thanh Liên Cảnh đối phó với nó.

Trong khoảng thời gian ít nhất nửa canh giờ đó, chỉ có một mình Kiều Hàm đối mặt với Hôi Ma Ngạc.

Cậu đã dùng cách thảm liệt đến thế nào để bảo vệ Tiêu Cửu Từ, lại làm sao để trốn đến được đây, mới bị thương nặng đến vậy.

Lục Truy quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, chỉ thấy gương mặt y trống rỗng.

Đột nhiên, Kiều Hàm đang được bao bọc bởi thuật trị liệu, lại phun ra một ngụm máu.

Một bóng người bên cạnh lóe lên, đợi khi Lục Truy phản ứng lại, Tiêu Cửu Từ đã từ phía sau đỡ Kiều Hàm dậy, tránh cho cậu bị sặc máu, rồi truyền lượng lớn linh lực vào người cậu, để cơ thể cậu dễ chịu hơn một chút.

Nhờ có sự giúp đỡ của Tiêu Cửu Từ, áp lực của Tưởng Doãn cũng giảm đi không ít, hắn nhanh chóng thu lại thuật pháp, nói: “Không sao, không bị thương đến căn cơ, cũng không nguy hiểm đến tính mạng, về để sư phụ chữa trị một chút là sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi.”

Tiêu Cửu Từ gật đầu, cúi xuống nhìn Kiều Hàm đã hoàn toàn ngã vào lòng mình vì không còn pháp lực chống đỡ. Mày mắt cậu giãn ra, ngủ rất yên bình, khóe miệng dường như còn có một độ cong hướng lên, như thể vừa được thỏa mãn điều gì đó, đang đắc ý cười xấu xa, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với đôi mày nhíu chặt và sự mờ mịt trong lòng Tiêu Cửu Từ.

Vì trận chiến phong ấn ở Thanh Liên Cảnh vẫn đang tiếp diễn, họ không tiện ở lại lâu, nên vội vàng rời đi.

Sau khi ra ngoài, Tưởng Doãn đòi người: “Đại sư huynh, huynh cứ lo việc của huynh, ta đưa Kiều Hàm và những người bị thương khác về chữa trị trước.”

Tiêu Cửu Từ do dự một lát, cuối cùng vẫn gỡ người nào đó xuống khỏi lưng mình, mặc cho Tưởng Doãn đưa đi. Lục Truy đứng bên cạnh có chút ngạc nhiên khi Tiêu Cửu Từ không có bất kỳ hành động nào, khóe miệng không khỏi nhếch lên.

Tiêu Cửu Từ ngẩn người một lúc, quay đầu thấy Lục Truy đang cười quái dị với mình, nhíu mày: “Sao vậy?”

Lục Truy trực tiếp ném một thứ.

Tiêu Cửu Từ đưa tay bắt lấy, nhưng sắc mặt không đổi. Trong tay y chính là sợi dây buộc tóc màu lam khói đã bị đứt.

Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu nhìn, nhưng Lục Truy đã hai tay vòng ra sau gáy, nghêu ngao hát, đi về phía người của tông môn mình với bộ dạng cà lơ phất phơ.

“Đúng rồi, khi nào Kiều Hàm tỉnh, ta sẽ dẫn Tương Tương đến thăm cậu ấy. Dù sao nếu không có cậu ấy, tiểu muội của ta đã sớm bị Mông Vạn biến thành ma tu bắt đi gây họa rồi. Cậu ấy là ân nhân của tiểu muội ta.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ lóe lên, y cúi đầu nhìn sợi dây buộc tóc trong tay, khi có người gọi, y liền tiện tay cất vào trong lòng.

“Tiêu đạo hữu, ta vừa thấy Kiều đạo hữu, huynh ấy sao rồi?” Người đến là Thịnh Giác và Bạch Nhung, cả hai dường như đều có chút quan tâm đến Kiều Hàm.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ dừng trên mặt Bạch Nhung một thoáng, mở miệng nói: “Bị thương rồi, đã đưa về chữa trị. Nếu lo lắng, mười ngày sau có thể đến Thanh Vân Tông thăm hỏi.”

Thịnh Giác thở phào nhẹ nhõm, cũng không tiện nói gì về việc đi thăm, vốn định hỏi lần khảo hạch này tính sao? Vừa hay có đệ tử Huyền Dương Các khác phụ trách khảo hạch đến hỏi, dù sao những thí sinh không bị thương bây giờ quan tâm nhất là mình có thể thông qua khảo hạch hay không.

“Đại sư huynh, kết quả đại hội tuyển chọn tính sao đây?” Quan Kiệt lo lắng hỏi.

Tiêu Cửu Từ trực tiếp quyết đoán: “Đại hội tuyển chọn kết thúc sớm, lấy thành quả họ đạt được hiện tại làm chuẩn. Bảo họ mười ngày sau mang theo ngọc bài và túi trữ vật đến Huyền Dương Các của Thanh Vân Tông để tiếp nhận kiểm tra.”

“Như vậy… e là sẽ có nhiều người có ý kiến.” Quan Kiệt nhíu mày.

Tiêu Cửu Từ nói: “Nếu họ có thể nghĩ ra cách nào công bằng hơn cũng có thể đề nghị. Đôi khi, tu đạo cũng phải dựa vào khí vận của Thiên Đạo.”

Quan Kiệt suy nghĩ một chút, quả thực không có cách nào công bằng hơn, đành gật đầu đi làm.

Nghe được tin tức, Thịnh Giác lập tức thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải khảo hạch lại, vì hắn may mắn, nhiệm vụ đã hoàn thành hết, hẳn là có thể giành được một suất đệ tử nội môn.

Tiêu Cửu Từ tuy cũng có thương tích trong người, nhưng ở Thanh Vân Tông, y là người chủ trì đại cục, nên vẫn phải bận rộn từ đầu đến cuối.

Lo liệu kết thúc cho đại hội tuyển chọn, điều tra về sự việc ở Thanh Liên Cảnh, còn phải đến Tiên Minh báo cáo tình hình.

Năm ngày sau mới trở về Thanh Vân Tông.

Lúc đó Kiều Hàm đã tỉnh lại, chỉ là vẫn đang dưỡng thương ở Phổ Hiền Phong.

Vừa tỉnh dậy, Kiều Hàm đã nghe hệ thống không ngừng báo cáo, cảm giác phải nói là sảng khoái tinh thần.

[Ting, chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành! Tung hoa tung hoa, mời tiếp tục cố gắng.]

[Đổi ‘Dẫn Ma Trận’ thành công, Điểm Cảm Xúc -1, còn lại 7 điểm.]

[Đổi ‘Thần Hành Thiên Lý Phù’ thành công, Điểm Cảm Xúc -1, còn lại 6 điểm.]

[Ting, chúc mừng ký chủ, thu được Điểm Cảm Xúc +50, còn lại 56 điểm]

Năm mươi điểm, là năm mươi điểm đó! Kiều Hàm có thể đoán được nam chính đã trải qua những thăng trầm cảm xúc như thế nào. Ban đầu tỉnh lại không thấy cậu, chắc chắn đã nghĩ cậu bỏ y lại mà chạy trốn. Sau khi tìm thấy, với sự thông minh của nam chính, chắc chắn có thể đoán ra cậu đã đi dụ địch.

Nam chính tốt bụng như vậy, nhất định sẽ bị hành động của cậu làm cho cảm động sâu sắc.

Thế nên mới có khoản tiền khổng lồ từ trên trời rơi xuống này.

Lúc này, Kiều Hàm gần như vui đến muốn rơi lệ, nỗ lực cuối cùng cũng được đền đáp, ha ha ha ha.

Sau này muốn dùng bàn tay vàng nào cũng có thể dùng một cách hiên ngang rồi… À mà, khoan đã, vẫn nên cố gắng tích góp thì hơn. Tích đủ một trăm điểm có thể đổi được Thẻ Bỏ Qua, để sau này không bị mấy cái nhiệm vụ trời ơi đất hỡi này ép người lương thiện làm chuyện xấu nữa.

Giá mà bình thường cũng có thể thu được điểm cảm xúc thì tốt rồi, đằng này lại chỉ có thể thu thập trong thời gian có nhiệm vụ. Cậu luôn cảm thấy sẽ lãng phí rất nhiều cơ hội, dù sao sau này cậu chính là sư đệ của nam chính rồi.

Bởi vì biết được thành tích khảo hạch vẫn được tính, Kiều Hàm lúc này vô cùng tự tin.

Cậu đang ngồi tựa trên giường, say sưa kể lại chuyến phiêu lưu trong Thanh Liên Cảnh cho một vòng đệ tử Phổ Hiền Phong xung quanh nghe.

Ngay cả Mai trưởng lão cũng cầm đĩa hạt dưa, ngồi lì ở đây hóng chuyện: “Tiểu Hàm Hàm, ngươi giỏi lắm!”

Đột nhiên, cửa phòng vang lên tiếng “két”, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, một bóng người màu xanh lam quen thuộc xuất hiện.

Vì đang là ban đêm, ánh sao rắc xuống, phủ lên người y, tựa như trăng sáng phủ sương, khiến người ta sáng cả mắt.

“Đại sư huynh!” Lại là những tiếng chào hỏi vang lên dồn dập.

Kiều Hàm lúc này nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, tâm trạng thật sự có chút phức tạp. Dù sao cũng là năm mươi điểm cảm xúc, có thể khiến nam chính vì mình mà dao động đến vậy, tuy có chút tự mãn, nhưng sâu trong lòng vẫn có cảm giác mình không xứng.

“Tiêu đại ca!” Kiều Hàm gọi.

Thân hình Tiêu Cửu Từ khựng lại một chút, nhưng vẫn vững bước tiến vào, đến bên giường, nhìn cảnh tượng một vòng người vây quanh Kiều Hàm, y có chút bất đắc dĩ, lại thấy thần sắc Kiều Hàm gần như đã khôi phục lại vẻ lanh lợi.

“Thế nào rồi?” Tiêu Cửu Từ lên tiếng hỏi.

Kiều Hàm vừa định nói, đã bị Mai trưởng lão cướp lời: “Chuyện này không phải nên hỏi ta sao?”

Tiêu Cửu Từ cũng rất nghe lời, quay đầu nhìn Mai trưởng lão.

Mai trưởng lão cười nói: “Sắp thành đệ tử của Phổ Hiền Phong nhà ta rồi, ta có thể không chữa trị cho nó đàng hoàng được sao?”

Kiều Hàm vội nói: “Ta không sao, ngược lại là Tiêu đại ca, huynh cứ bận rộn mãi, có được chữa trị tử tế không vậy?”

Mai trưởng lão lại cướp lời trách móc: “Xì, nó đến cả Tiên Minh rồi, nơi đó có tiểu y tiên của Tam Muội Môn ở đó, ta cách xa thế này còn ngửi thấy mùi đan dược của Tam Muội Môn, chắc chắn đã chữa khỏi từ lâu rồi.”

Tiêu Cửu Từ sững người, thấy Mai trưởng lão nhìn mình với ánh mắt không đồng tình, y theo bản năng nói: “Chỉ ăn đan dược do các tiền bối Tiên Minh tặng, không có thời gian để chữa trị.”

Mai trưởng lão phì cười, ý ngoài lời chính là chưa gặp được tiểu y tiên rồi.

Mà Kiều Hàm thì đã kích động. Đó là một trong những nữ phụ mà cậu yêu thích. Nhưng sau khi bị nam chính từ chối khéo, nàng đã bế quan tu luyện. Về sau khi nam chính gặp chuyện, nàng ra ngoài tìm kiếm, lại vô tình vướng vào rắc rối, được Tần Tu Trọng cứu, rồi vì đủ loại duyên phận éo le, cuối cùng lại đi theo Tần Tu Trọng.

Cảm giác như một cô gái tốt đã bị một tên ngựa giống cặn bã cuỗm mất.

Hừ, nói đi nói lại, Tần Tu Trọng thật sự đã đào không ít góc tường của nam chính.

Trong lúc Kiều Hàm đang suy nghĩ miên man, dưới sự dẫn dắt của Mai trưởng lão, các đệ tử biết điều đã kéo nhau rời đi, để lại không gian cho ‘đôi trẻ’.

Đợi đến khi trong phòng yên tĩnh, Kiều Hàm mới hoàn hồn, ngẩng đầu lên, liền thấy Tiêu Cửu Từ đang cụp mắt nhìn cậu chăm chú.

Khi đôi mắt sáng như sao băng ấy nhìn người khác, con ngươi đen sẽ mang lại một sức hút vô hình, giống như nam châm hút chặt lấy sắt. Trong mắt Kiều Hàm, đó thực sự là một cú phóng điện mười vạn vôn một cách vô thức. Là một người hâm mộ, cậu thật sự không thể nhìn thẳng vào mắt thần tượng trong thời gian dài, sẽ vì ngại ngùng, căng thẳng mà không chịu nổi.

Lúc này, dưới ánh nhìn đó, mặt Kiều Hàm đã bắt đầu đỏ lên một cách không kiểm soát, nóng ran lên, cuối cùng cậu đành ngượng ngùng nói: “Tiêu đại ca? Huynh nhìn gì vậy?”

Lông mi Tiêu Cửu Từ khẽ run, che đi những cảm xúc phức tạp trong mắt. “Trong Thanh Liên Cảnh, cuối cùng ngươi đã cứu ta, tại sao lại phải mạo hiểm như vậy.”

“Ôi dào, nếu hai ta đổi vị trí cho nhau, chẳng phải huynh cũng sẽ làm điều tương tự sao?” Kiều Hàm thẳng thắn đáp.

Tiêu Cửu Từ nhíu mày. Y sẽ làm, nhưng Kiều Hàm thì không nên. Tên ma tộc này, rốt cuộc có mục đích gì, rốt cuộc muốn làm gì?

“Hơn nữa ta có nắm chắc phần thắng, chứ không phải đi nộp mạng một cách hào phóng đâu.”

Khi hai chữ ‘nộp mạng’ được thốt ra, đuôi mày Tiêu Cửu Từ giật nhẹ, lòng y càng thêm nặng trĩu.

Ngay khi Tiêu Cửu Từ còn định nói gì đó, đột nhiên Kiều Hàm lên tiếng: “Đai lưng Mặc Ngân sao lại đưa cho ta rồi.”

Kiều Hàm chỉ vào chiếc đai lưng đặt trên chiếc bàn cạnh giường.

Tiêu Cửu Từ nói: “Vốn dĩ là để cho ngươi dùng, tự nhiên vật về nguyên chủ.” Phải nói khi Kiều Hàm chọn dụ Hôi Ma Ngạc đi, cậu nên mang theo chiếc đai lưng này để bảo vệ mình, nhưng cậu đã không làm vậy. Hành động của Kiều Hàm thật sự khiến Tiêu Cửu Từ không hiểu nổi.

Như thể… như thể cậu đang tìm mọi cách để bảo vệ y một cách toàn diện không một kẽ hở.

Nghĩ đến đây, Tiêu Cửu Từ theo bản năng phủ nhận trong lòng.

Ngay cả những người thân cận bên cạnh y cũng chưa từng làm như vậy.

Một ma tộc lại bảo vệ một nhân tộc một cách không hề giữ lại gì, đó là điều không thể, trừ khi có mục đích khác.

Trong một thoáng, Tiêu Cửu Từ thật sự không biết nên đối xử với người trước mắt này thế nào. Chuyện đã chưa bị vạch trần, cũng chỉ có thể tạm thời duy trì hiện trạng, có lẽ đợi sư phụ trở về, hoặc chưởng môn xuất quan, thì có thể…

Lòng Tiêu Cửu Từ dao động không yên.

“Tiêu đại ca, cái đó… xin lỗi huynh.”

Tiêu Cửu Từ giật mình, ngẩng đầu nhìn, liền thấy Kiều Hàm đang ngượng ngùng gãi đầu nói: “Dây buộc tóc huynh tặng ta, không biết làm mất lúc nào rồi, chắc là đã rơi trong Thanh Liên Cảnh rồi.”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ tuy không có thay đổi rõ rệt, nhưng Kiều Hàm lại cảm thấy hơi thở của y không ổn định. Huynh ấy tức giận sao?

Kiều Hàm lập tức nói: “Ta có thể quay lại Thanh Liên Cảnh tìm không? Nơi đó có mở cửa không?”

Thần sắc Tiêu Cửu Từ dịu đi: “Chỉ là một sợi dây buộc tóc thôi, không phải pháp khí quan trọng.”

“Sao lại không quan trọng được!” Kiều Hàm phản bác. Đó là món quà nam chính đại nhân tặng cậu đó! Trân trọng còn không kịp, vậy mà lại làm mất, quả thực là hối hận đến mức nửa đêm tỉnh dậy cũng phải khóc gào hai tiếng.

Thần sắc Kiều Hàm rất rõ ràng, là thật sự rất buồn vì làm mất dây buộc tóc, điều này khiến hô hấp Tiêu Cửu Từ cũng có chút không thông, y theo bản năng nói: “Sau này ta tặng ngươi một dây khác.”

Nói xong, y nhớ lại tác dụng thực sự của sợi dây buộc tóc, tức thì nghẹn lời.

Nhưng Kiều Hàm lại đột nhiên vui mừng, nói: “Thật sao?”

Thấy vậy, Tiêu Cửu Từ cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. Nhưng bình tĩnh lại, y quả thực nên tiếp tục tặng, trong tình hình mọi chuyện chưa rõ ràng, ít nhất y phải chắc chắn rằng tên ma tộc này sẽ không tùy tiện dùng linh thức tấn công làm hại người khác. Chuyện do y để lại, y phải chịu trách nhiệm đến cùng.

Kiều Hàm không ngờ nhận lỗi lại có bất ngờ ngoài ý muốn, nam chính đại nhân tốt quá, cậu thề chết đi theo nam chính đại nhân.

Đang định hỏi thăm tình hình của những người khác, thì ngoài cửa vang lên một giọng nữ bén nhọn.

Kiều Hàm vừa nghe đã biết là của Giang phu nhân.

Cánh cửa vừa được Mai trưởng lão đóng lại, lại một lần nữa bị linh lực đánh văng ra.

Quả nhiên Giang phu nhân không hề kiêng dè sự riêng tư của người khác mà xông vào.

Bà ta dẫn theo Giang Tố Vi và Âu Toản Nhuế xuất hiện ở cửa, phía sau tự nhiên còn có các đệ tử khác nghe thấy động tĩnh mà kéo tới.

“Tiêu Cửu Từ, bây giờ ngươi không coi chúng ta ra gì nữa rồi, vừa về không mau đi xử lý chính sự, lại chạy thẳng đến đây?” Giang phu nhân vô cùng tức giận.

Tiêu Cửu Từ quay lại, không hề gay gắt lại với Giang phu nhân, vẫn giữ thái độ đoan chính nói: “Thưa Tôn thượng, về chuyện Thanh Liên Cảnh và đại hội tuyển chọn, ta đã xử lý xong, tiếp theo sẽ tiến hành sắp xếp các công việc kế tiếp…”

“Ta nói những chuyện này sao?!” Giang phu nhân gay gắt ngắt lời: “Ta nói chuyện ngươi giam giữ sư đệ của ngươi! Ngươi còn muốn giam nó bao nhiêu ngày nữa, giỏi lắm rồi, quyền lực chưởng môn giao cho ngươi đều dùng hết lên người sư đệ mình, muốn giết gà dọa khỉ hả? Một ngày ngươi không về, thêm một ngày nó bị giam, đến bây giờ ngay cả một lời giải thích nguyên do cũng không có, ngươi muốn tạo phản à? Về rồi còn không thả người ra ngay, lại còn ở đây lãng phí thời gian!”

“Ấy? Lời này của Giang phu nhân không đúng rồi, người ta vừa về, việc đầu tiên là đến xem tình hình sức khỏe của đạo lữ mình là rất hợp lý mà.” Mai trưởng lão cũng đến góp vui, nghe thấy lời này, không nhịn được mà châm chọc.

Kết quả Giang phu nhân gần như trợn mắt đỏ ngầu lườm Mai trưởng lão.

Bà ta đã cố gắng kìm nén cơn giận lắm rồi. Con trai mình vô duyên vô cớ bị giam bảy tám ngày, đến giờ bà ta vẫn không biết tại sao, chỉ nghe thấy con trai kêu oan, cũng không dám công khai không nể mặt phu quân và người thừa kế tương lai, thách thức Giới Luật Đường để cưỡng chế cứu con, chỉ có thể kiên nhẫn đợi Tiêu Cửu Từ về cho một lời giải thích. Kết quả người ta vừa về đã đi thăm tên đạo lữ giả kia, thân là phu nhân chưởng môn, sao bà ta có thể không tức giận, không phát hỏa cho được.

Mà Giang Tố Vi và Âu Toản Nhuế đứng sau bà ta lại vì chột dạ nên tạm thời không tiện nói gì, chỉ một người thì vẻ mặt như sắp khóc, một người thì kìm nén cơn giận, như thể Tiêu Cửu Từ thật sự đã phạm sai lầm.

“Vậy đến bây giờ, nó vẫn chưa tự kiểm điểm và nhận lỗi?” Thần sắc Tiêu Cửu Từ có chút ngạc nhiên, sau đó là nghiêm nghị.

Tiêu Cửu Từ tất nhiên thương yêu tiểu sư đệ, giam giữ trước để chờ thẩm vấn, cũng là cho đối phương cơ hội nhận ra sai lầm, tự kiểm điểm, như vậy hình phạt có thể nhẹ hơn một chút, không ngờ lại ngoan cố, không biết hối cải.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ không khỏi trầm xuống: “Tôn thượng vẫn chưa biết đệ ấy đã làm gì sao?”

Nghe giọng điệu của Tiêu Cửu Từ, Giang phu nhân cũng sững người một chút, dù sao hình tượng công chính nghiêm minh của Tiêu Cửu Từ cũng đã ăn sâu vào lòng người, cho dù bà ta có cố gắng bênh vực, cũng có chút chột dạ: “Làm gì?”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lướt qua Giang Tố Vi và Âu Toản Nhuế, nói: “Hai người cũng không biết.”

Giang Tố Vi tức thì cứng người, nước mắt lại bắt đầu đảo quanh, Âu Toản Nhuế cứng đầu nói: “Giang sư đệ có thể làm gì được chứ, đại sư huynh, huynh đừng… đừng oan cho nó.”

Cô ta cảm thấy đại sư huynh cho dù biết Giang Kỳ Lạc đã làm gì, cũng sẽ không thật sự… giam mấy ngày đã là giới hạn rồi, tùy tiện tìm một lý do cho qua là được, không lẽ thật sự công khai nói ra, vậy Giang sư đệ còn mặt mũi nào làm người nữa.

Đang nghĩ vậy, đột nhiên liền thấy Tiêu Cửu Từ quay đầu nói với Kiều Hàm: “Đưa ngọc bài nhiệm vụ của ngươi cho ta.”

Kiều Hàm tuy không ngạc nhiên về chuyện này, nhưng lại khá kinh ngạc về việc Giang Kỳ Lạc đã sớm bị giam giữ. Cậu không ngờ Tiêu Cửu Từ đã biết rồi.

Hơn nữa… hơn nữa đã sớm ra mặt vì cậu rồi.

Kiều Hàm vốn còn đang do dự có nên đòi lại công bằng không, dù sao người khác giở thủ đoạn như vậy, mà mình vẫn trở thành đệ tử nội môn, chắc chắn đã khiến đối phương tức chết rồi. Sau này tìm cơ hội chỉnh đốn một trận, trả thù riêng là được, cũng không nhất thiết phải làm to chuyện.

Bởi vì trong nguyên tác, nam chính từ đầu đến cuối đều đối xử rất tốt với người sư đệ này, tốt đến mức quá đáng. Đó là sự tồn tại như em trai ruột của y, mình chẳng qua chỉ là một người hâm mộ, chưa từng nghĩ sẽ thật sự để nam chính phải chọn phe.

Để nam chính đại nhân khó xử, chính cậu còn thấy đau lòng.

Nhưng bây giờ Tiêu Cửu Từ đang đòi ngọc bài của cậu, chính là muốn xử lý chính thức rồi.

Kiều Hàm do dự một chút, lấy ngọc bài ra, ngay khoảnh khắc Tiêu Cửu Từ cầm lấy, Kiều Hàm không buông tay ngay, vẫn không nhịn được mở miệng nói: “Cái đó… vì ta, mà làm vậy…”

Tiêu Cửu Từ lại nhìn cậu với ánh mắt sâu thẳm, nói: “Bất kể có phải là ngươi hay không, bất kể ngươi là ai, chuyện thế nào thì cứ xử lý thế đó.” Nói xong, y dứt khoát rút lấy ngọc bài từ tay Kiều Hàm.

Kiều Hàm sững người một chút, không khỏi muốn cười. Quả nhiên Tiêu Cửu Từ chính là Tiêu Cửu Từ, y thật sự làm gương, sự khoan dung và nghiêm nghị hòa làm một. Đối với sự, đối với vật, đối với người, chưa bao giờ có lòng riêng, chỉ vì công nghĩa.

Tiêu Cửu Từ nhận lấy ngọc bài, trực tiếp nói với tất cả mọi người ở cửa: “Bây giờ ta sẽ đến Giới Luật Đường xử lý việc này.”

Nói xong, y dẫn đầu rời đi, Giang phu nhân tự nhiên lập tức theo sau.

Những người khác muốn xem kịch vui cũng vội vàng đi theo, một số người thì tò mò ở lại hỏi han Kiều Hàm.

Kiều Hàm suy nghĩ một chút, vẫn không nhịn được tò mò, định tự mình đi xem.

Vừa định ra cửa, liền thấy Giang Tố Vi vẫn chưa rời đi.

Giang Tố Vi mắt đỏ hoe nói: “Kỳ Lạc còn nhỏ, sao ngươi có thể…”

Bộ dạng oan ức đó, như thể Kiều Hàm bắt nạt người ta lắm vậy.

Kiều Hàm không ăn cái bài này của cô ta, rõ ràng vị tiểu thư này cũng biết rất rõ mà.

“Còn nhỏ à, vậy thì nhân cơ hội giáo dục sớm đi, lớn thêm chút nữa là giống như ngươi rồi đấy.”

Sắc mặt Giang Tố Vi đột biến: “Ngươi mắng ta.”

“Ồ, thì ra ngươi cảm thấy em trai ngươi giống ngươi là đang mắng ngươi à, xem ra ngươi vẫn biết mình nhỉ…” Kiều Hàm liếc nhìn từ trên xuống dưới, cười khinh miệt, rồi quay người chạy đi tìm người khác đưa cậu đi cùng. Tuy đã Trúc Cơ rồi, nhưng cậu vẫn chưa biết ngự kiếm.

Đợi đến khi Kiều Hàm đến trước Giới Luật Đường uy nghiêm, sự việc đã tiến hành được một nửa.

Chỉ thấy Giang Kỳ Lạc thần sắc ngây dại bị xích sắt khóa trên quảng trường.

Trước mặt là Tiêu Cửu Từ với vẻ mặt nghiêm nghị.

Bên cạnh là mấy vị trưởng lão đang bàn tán xôn xao, mà Giang phu nhân thì mặt đã cứng đờ.

Kiều Hàm vừa đáp xuống, liền nghe Tiêu Cửu Từ mở miệng nói: “Không coi tông quy ra gì, tự ý sửa đổi phụ linh, lấy lòng riêng ác ý hãm hại người khác, đẩy người khác vào nguy hiểm, can nhiễu tính công bằng của đại hội tuyển chọn. Phạt, Thát Linh Tiên Hình, năm roi.”

Lời này vừa ra, toàn trường xôn xao. Tuy hình phạt không tính là quá nghiêm khắc khủng khiếp, nhưng người bị phạt lại là con trai của chưởng môn, lớn từng này rồi, gã chưa từng chịu một roi nào.

Tuy tính cách của Giang Kỳ Lạc quả thực dễ xúc động gây lỗi, nhưng những người khác đều che chở, trông chừng, trước khi gã kịp phạm lỗi lớn đã ngăn lại. Tiêu Cửu Từ cũng thường xuyên giúp gã dọn dẹp tàn cuộc, nên gã gần như chưa từng bị phạt.

Lần này gã lén lút làm chuyện xấu, phạm lỗi rồi, thì chỉ có thể tự mình nhận phạt.

Nhưng thân phận của gã lại không dễ dàng chấp nhận như vậy.

“Hình phạt này không được!” Giang phu nhân là người đầu tiên nhảy ra phản đối.

Tiếp đó lại có rất nhiều người đứng ra nói giúp cho Giang Kỳ Lạc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn