Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 21

Vốn dĩ nên đến chỗ các đệ tử Thanh Vân Tông để xem tình hình của mọi người.

Nhưng cách đó một khoảng xa, Kiều Hàm đã nhìn thấy Giang Kỳ Lạc chướng mắt, sau đại nạn, cậu còn chưa kịp vui mừng vì đã thay đổi được tình tiết, đã thấy ngay cái bản mặt như thể mình nợ gã mấy trăm linh thạch.

Thôi được, mấy trăm linh thạch đó đúng là có liên quan đến cậu, đau lòng là còn hại nam chính phải bỏ ra một trăm thượng phẩm linh thạch, không biết tên Giang Kỳ Lạc kia có trả tiền không.

Kiều Hàm hơi khựng lại, tuy cậu không cảm thấy mình làm gì sai, nhưng tám điểm cảm xúc kia thật sự tác động rất lớn đến cậu, Kiều Hàm vẫn quyết định xin lỗi và làm lành với nam chính trước, tốt nhất là cho qua chuyện này.

Tiêu Cửu Từ tự nhiên cũng thấy vẻ mặt không thân thiện của Giang Kỳ Lạc, cảm nhận được người phía sau dừng lại, y liền dừng bước, quay đầu nhìn cậu.

Kiều Hàm lấy hết can đảm mở lời: “Tiêu đại ca, chuyện của sư đệ huynh lúc nãy là ta đã làm quá đáng, xin lỗi, ta…”

Tiêu Cửu Từ hiếm khi bất lịch sự, không đợi Kiều Hàm nói xong đã ngắt lời: “Tại sao phải xin lỗi, ngươi không làm gì sai cả, hơn nữa đã làm rồi thì nên kiên định với việc làm của mình. Ngươi đã cho nó một bài học đủ lớn, hình phạt cũng không quá nghiêm trọng, có thể khiến nó cẩn trọng hơn, cũng tốt hơn là sau này bị người ngoài bắt nạt.”

Kiều Hàm kinh ngạc, không dám tin mà ngẩng mắt nhìn Tiêu Cửu Từ, chỉ thấy khóe miệng y mỉm cười, nói chuyện vẫn ôn văn nhã nhặn, trong lời nói mang theo một phần thấu hiểu và công nhận.

“Quan trọng nhất là nó khiêu khích trước, lỗi chỉ ở nó.” Tiêu Cửu Từ giống như một người anh trai kiên nhẫn giảng giải lý lẽ cho trẻ nhỏ, phân tích sự việc, trong ánh mắt lộ ra một vẻ dịu dàng, tựa như có thể dễ dàng hóa giải mâu thuẫn.

Kiều Hàm ngây người: “Huynh không tức giận sao?” Cậu không thể nhìn lầm được.

Tiêu Cửu Từ dường như đã nhìn ra sự lo lắng của Kiều Hàm, cười nói: “Không giận ngươi.”

Kiều Hàm kinh ngạc, vội vàng gọi hệ thống, cầu một lời giải thích.

Hệ thống: [Sự biến động cảm xúc sinh ra do nhiệm vụ của ngài không nhất thiết phải nhắm vào ngài, nhắm vào người khác biến động cảm xúc cũng có thể thu thập như thường.]

Kiều Hàm lập tức mừng rỡ, cậu cứ tưởng điểm cảm xúc chỉ liên quan đến mình, không ngờ người khác cũng được, nói cách khác nam chính thật sự không giận cậu.

Quả nhiên là Tiêu Cửu Từ, chỉ nói chuyện theo sự thật, tuyệt đối không thiên vị, không hổ là đối tượng cậu sùng bái.

Tiêu Cửu Từ thấy trên mặt Kiều Hàm cuối cùng cũng nở nụ cười, niềm vui sướng như thể vừa sống sót qua kiếp nạn, đôi mắt cong thành hai vầng trăng khuyết hoạt bát, tựa như ánh bình minh vừa hé, ấm áp mà tươi sáng.

Lại sợ y tức giận đến vậy sao?

Sự dừng lại của hai người khiến Giang Kỳ Lạc mất kiên nhẫn chạy tới: “Đại sư huynh!”

Giang Kỳ Lạc rất không hài lòng với hành vi Tiêu Cửu Từ ôm Kiều Hàm chiến đấu suốt cả quá trình, cảm giác như đại sư huynh cứ luôn bảo vệ một người không liên quan, giống như anh trai của mình bị cướp mất một nửa vậy. Hơn nữa còn có bao nhiêu người nhìn, không ít người đều đang hỏi, thật mất mặt.

Giang Kỳ Lạc đi tới lườm Kiều Hàm một cái, sau đó nói với Tiêu Cửu Từ: “Đại sư huynh, vừa rồi hắn không làm vướng chân huynh chứ.”

Kiều Hàm đã biết thái độ của Tiêu Cửu Từ, tự nhiên không chiều chuộng đối phương, gã dám lườm, Kiều Hàm dám trợn mắt đáp trả. Nói sao nhỉ, tố chất bất thường, gặp mạnh thì mạnh.

Tiêu Cửu Từ thu lại nụ cười, liếc nhìn Giang Kỳ Lạc một cái, Giang Kỳ Lạc lập tức im bặt: “Đại sư huynh, ta lo cho huynh thôi.”

Tiêu Cửu Từ không trả lời ngay, mà nói với Kiều Hàm: “Ngươi qua bên kia trước đi.”

Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ có chuyện muốn nói riêng với Giang Kỳ Lạc, liền đi đến chỗ Tưởng Doãn trước, mọi người tụ tập lại bắt đầu chém gió về trận chiến kinh tâm động phách vừa rồi.

Ánh mắt Giang Kỳ Lạc nhìn theo, thực sự không hiểu, sao người của Phổ Hiền Phong lại thân thiết với Kiều Hàm như vậy?

Bên này chỉ còn lại hai người, Giang Kỳ Lạc liền căng thẳng lên: “Đại sư huynh, huynh giận ta sao?”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ bình tĩnh, khiến người ta khó đoán được sự biến đ*ng t*nh cảm trong đó, chỉ là ánh mắt hơi trầm xuống, nói: “Biết mình sai chưa?”

“Ta… ta chỉ thử nhân phẩm của hắn thôi, không ngờ hắn lại quá đáng như vậy…”

“Xem ra đệ vẫn chưa biết hối cải.” Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ có chút lạnh nhạt, như bị một loại cảm xúc nào đó bao trùm.

Hơi thở của Giang Kỳ Lạc đột nhiên dâng lên, gã cảm thấy đại sư huynh thiên vị, còn muốn tranh cãi.

Kết quả liền nghe thấy Tiêu Cửu Từ lạnh giọng nói: “Vừa rồi trong cửa hàng, nếu ta không xuất hiện, một tu sĩ Trúc Cơ kỳ như đệ định ra tay nặng đến mức nào với một tu sĩ Luyện Khí kỳ như Kiều Hàm?”

Lời này vừa thốt ra, Giang Kỳ Lạc lập tức sống lưng lạnh toát, muộn màng nhớ lại tình hình lúc đó.

Đúng vậy, cảnh tượng khiến sắc mặt Tiêu Cửu Từ biến đổi chính là lúc Giang Kỳ Lạc đối mặt với Kiều Hàm, tay tụ tập linh lực, mà lúc đó Kiều Hàm hoàn toàn không phòng bị.

Nếu thật sự ra tay, Kiều Hàm chắc chắn sẽ trọng thương.

Vốn chỉ là khiêu khích và đáp trả thông thường, nếu động thủ thì khái niệm đã hoàn toàn khác, huống hồ còn là trong tình huống tu vi áp đảo.

Tiêu Cửu Từ không ngờ Giang Kỳ Lạc trong lúc tức giận lại làm như vậy, sư đệ do chính tay mình nuôi lớn lại trở nên như thế, sao có thể không tức giận.

Một câu nói của Tiêu Cửu Từ khiến Giang Kỳ Lạc lập tức sợ hãi, gã chỉ cảm thấy Kiều Hàm này giống như lời tỷ tỷ và Âu sư tỷ nói, nội tâm âm u xấu xa, muốn cho Kiều Hàm một đòn phủ đầu mà thôi, cũng không ngờ mình trong lúc bốc đồng lại làm như vậy.

Bây giờ bị chỉ ra, lập tức chột dạ. Cuối cùng vẫn không dám cãi lại nữa. “Đại sư huynh, ta… ta sai rồi.”

Tiêu Cửu Từ nhìn vẻ mặt của Giang Kỳ Lạc, thấy gã thật sự có ý hối hận, mới thu lại ánh mắt uy h**p.

“Ta không nói cho Kiều Hàm, cũng không bắt đệ xin lỗi cậu ấy, không phải ta thiên vị đệ, chỉ là không muốn sau này Kiều Hàm tu hành ở Thanh Vân Tông lại có hiềm khích với đệ. Chuyện này đến đây là hết, ta hy vọng đệ thật sự tự kiểm điểm, sẽ không phạm sai lầm lần thứ hai.”

“Ta biết rồi, đại sư huynh.” Giang Kỳ Lạc hoàn toàn bị dạy dỗ đến héo hắt.

Nhìn dáng vẻ cúi gằm đầu của tiểu sư đệ, Tiêu Cửu Từ thở dài một tiếng, lại nhẹ nhàng vỗ đầu Giang Kỳ Lạc, giọng điệu ấm áp hơn vài phần, nói: “Hiểu một người phải xuất phát từ thiện ý, đừng nghe lời đồn thổi, có thành kiến trước.”

Giang Kỳ Lạc ngoan ngoãn gật đầu.

Hai người đang nói chuyện, Lục Truy đột nhiên dẫn người của Linh Bảo Môn tới.

Bởi vì Tiêu Cửu Từ và Lục Truy đã giúp Linh Bảo Môn đẩy lùi cường địch, nên họ đặc biệt đến cảm ơn, muốn dẫn hai người lên gác, tặng quà cảm tạ, tặng tự nhiên là pháp khí.

Giang Kỳ Lạc lập tức tò mò, Linh Bảo Môn tự mình tặng, chắc chắn là hàng cực phẩm.

Tiêu Cửu Từ nghĩ một lát rồi nói với người đến: “Có thể dẫn người cùng lên không?”

Người của Linh Bảo Môn lập tức nói: “Đương nhiên không vấn đề gì.”

Giang Kỳ Lạc vừa nghe, lập tức mong đợi nhìn Tiêu Cửu Từ, bình thường sư huynh gặp chuyện tốt tự nhiên sẽ nghĩ đến gã đầu tiên, hơn nữa biết đâu quà cũng sẽ cho gã.

Kết quả lại thấy Tiêu Cửu Từ vẫy tay với Kiều Hàm trong đám người ở xa: “Kiều Hàm, qua đây.”

Sắc mặt Giang Kỳ Lạc lập tức cứng đờ, trong nhất thời, cảm giác không quen, không thích ứng đó như kiến bò khắp người, khiến gã không khỏi nghiến răng.

Nhưng dù cho gã mặt đầy ghen tị, Tiêu Cửu Từ vẫn dẫn Kiều Hàm cùng người của Linh Bảo Môn rời đi.

Kiều Hàm tự nhiên biết tình tiết tiếp theo, chỉ là không ngờ Tiêu Cửu Từ lại gọi cả cậu đi cùng.

Theo người của Linh Bảo Môn đến phòng trên gác, trong phòng ánh sáng chan hòa, tỏa ra mùi đàn hương nhàn nhạt.

Mấy vị trưởng lão môn phái đứng cùng nhau nói gì đó, phía trước một người đàn ông trung niên uy nghiêm ngồi trên trường kỷ đang la mắng một thiếu niên.

Thiếu niên đó chính là người bán hàng rong kỳ lạ mà Kiều Hàm đã gặp trước đó, Kiều Hàm sớm đã đoán ra thân phận của hắn là Ngô Hạo, đứa con trai độc nhất không nên thân của chưởng môn Linh Bảo Môn.

Lúc này hắn đang ủ rũ tiếp nhận sự giáo dục của trưởng bối, thấy họ đến, ánh mắt lập tức sáng lên.

Đứng cách Ngô Hạo không xa là nữ nhân duy nhất trong phòng.

Kiều Hàm vừa vào, ánh mắt đã dừng lại trên người nàng, làn da màu đồng cổ toát ra vẻ bóng khỏe mạnh, thân hình như tạc tượng toát lên vẻ đẹp hoang dã kinh ngạc, kiêu hãnh và tự tin ưỡn ngực ngẩng đầu nhìn họ, chính là đại sư tỷ của Linh Bảo Môn, Hạ Đồng.

Nam chính đại nhân cả đời trải qua gập ghềnh, trong mệnh có rất nhiều nữ phụ thích y, nhưng đều không có kết quả.

Hạ Đồng là một trong số đó, thích nam chính, lúc nam chính gặp nạn, đã lén tặng pháp khí hộ thân do chính tay mình luyện ra, trong thời kỳ nam chính không có tu vi bên người, đã cứu nam chính mấy lần.

Nhưng nàng không đi theo nam chính, vì trong mắt nàng nam chính đã không còn tương lai, mà trên người nàng còn có trách nhiệm môn phái phải gánh vác, không thể vì tình yêu mà cùng nam chính đi đến chân trời góc bể.

Hơn nữa nam chính cũng không động lòng với nàng, nàng tự nhiên không muốn đánh đổi tất cả để mạo hiểm thử một lần.

Nói thích là thật sự thích, nói lý trí cũng là thật sự lý trí. Tác phẩm mà nàng đắc ý nhất đó đã gửi gắm toàn bộ tâm tư thiếu nữ của mình cho Tiêu Cửu Từ, đã đủ để Kiều Hàm ngưỡng mộ nàng.

Kiều Hàm lúc đọc sách tuy rất hy vọng có nữ tử tốt có thể ở bên cạnh nam chính, nhưng lựa chọn của Hạ Đồng, Kiều Hàm cũng vô cùng tán thành.

Nhưng bây giờ đã khác, Kiều Hàm nghĩ nếu cậu có thể nỗ lực thay đổi kết cục của nam chính, vậy người trước mắt cũng có thể được đưa vào danh sách chị dâu để xem xét.

Đương nhiên, Kiều Hàm vẫn chủ yếu ship cặp đôi của chị gái nguyên thân là Kiều Uyển, nhưng cũng không cản trở cậu ảo tưởng một chút.

Thử nghĩ xem ở Tu chân giới, một đối tượng hoàn hảo phẩm chất và ngoại hình đều ưu tú lại còn tôn trọng nữ tu như nam chính, có thêm vài bà xã xinh đẹp cũng không phải là tội lỗi.

Kiều Hàm còn nhớ nam phụ Tần Tu Trọng giai đoạn sau có cả đống bà xã, hơn nữa còn thực hiện nguyên tắc hải vương ‘hoặc là nhịn, hoặc là đi, ta chắc chắn sẽ không dỗ dành’ với vợ, vậy mà vẫn có nhiều nữ tu theo hắn, dựa vào cái gì mà nam chính của chúng ta lại không được.

Nếu nam chính không bị số phận trêu đùa, chỉ cần y có bà xã, bất kể mấy người, y chắc chắn sẽ đối xử chân thành, để các bà xã đều có cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng theo sự hiểu biết của Kiều Hàm về nam chính, nếu thật sự có đạo lữ rồi, e là từ đó y sẽ nghiêm túc giữ mình, không cho các nữ tử ái mộ y chút cơ hội nào, trừ khi biên kịch gây chuyện, ép y mở hậu cung.

Khó khăn lắm mới gặp được một nữ phụ trong nguyên tác, Kiều Hàm không khống chế được não mình suy nghĩ lung tung, mơ mộng về tương lai tươi đẹp của nam chính, kết quả trong lúc thất thần, một mùi hương xộc vào mũi.

Đến khi Kiều Hàm hoàn hồn, Hạ Đồng đã đứng trước mặt cậu, mày liễu nhướng cao, vẻ mặt khó chịu nhìn quét từ trên xuống dưới Kiều Hàm: “Cứ nhìn ta chằm chằm làm gì? Chưa thấy người đẹp bao giờ à?”

Kiều Hàm lập tức lúng túng, hóa ra vừa rồi lúc não cậu đang họp, mắt cứ nhìn chằm chằm Hạ Đồng, đã đắc tội người ta rồi.

Kiều Hàm vội vàng cười làm lành: “Chưa từng thấy người như ngươi.”

Hạ Đồng hừ lạnh một tiếng, “Ồ, ta là dạng nào?”

Kiều Hàm nhớ lại miêu tả trong nguyên tác, liền nói: “Giống như một thanh linh kiếm vừa được luyện chế ra lò, vừa tinh xảo lại vừa nguy hiểm.”

Lời hình dung này vừa thốt ra, những người có mặt đều ngẩn người, sau đó lần lượt cười phá lên, ngay cả Hạ Đồng đang chuẩn bị làm khó cậu cũng cười cong cả mắt, lời hình dung này đối với một luyện khí sư như nàng quả thực rất hợp.

“Tiểu tử, miệng ngọt ghê.”

Kiều Hàm thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng liếc nhìn Tiêu Cửu Từ.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ kinh ngạc nhìn cậu, rõ ràng không ngờ cậu lại biết khen con gái như vậy. Nhưng y càng lạ hơn là tại sao vừa rồi Kiều Hàm cứ nhìn chằm chằm Hạ Đồng, lẽ nào thật sự cảm thấy nàng rất xinh đẹp?

Hạ Đồng nhìn Tiêu Cửu Từ: “Không giới thiệu một chút à.”

Tiêu Cửu Từ nói: “Đây là Kiều Hàm.”

Hạ Đồng lập tức hỏi dồn: “Chỉ vậy thôi?”

Tiêu Cửu Từ do dự một lúc, đang định mở lời, thì nghe thấy Kiều Hàm quả quyết tiếp lời: “Chỉ vậy thôi.”

Vẻ mặt Hạ Đồng có chút khác lạ, nhìn Kiều Hàm càng thêm tò mò.

Kết quả Lục Truy chen vào một câu: “Ôi chao, đôi trẻ người ta còn chưa bái đường, danh không chính ngôn không thuận, ngươi hỏi thẳng mặt như vậy, người ta biết giới thiệu thế nào?!”

Kiều Hàm quay đầu âm u nhìn Lục Truy, Lục Truy nháy mắt với Kiều Hàm, ra vẻ ‘huynh đệ hiểu ngươi’.

Tiêu Cửu Từ lúng túng, Kiều Hàm lại âm u quay đầu nhìn Lục Truy, rất muốn ngay tại chỗ dùng ngón chân đào cho Lục Truy một cái rãnh Mariana.

Nam chính không nói rõ tình hình với Lục Truy, chắc là sợ cái miệng này của gã.

Hạ Đồng thất vọng hừ một tiếng.

Bên này giới thiệu xong, những người có mặt đại khái cũng biết Kiều Hàm có thân phận gì, đi cùng Tiêu Cửu Từ, cũng không có gì đáng trách.

Sau khi chào hỏi nhau, chưởng môn của Linh Bảo Môn đi vào chủ đề chính: “Cơn nguy khốn hôm nay, phiền các vị ra tay tương trợ, bản tôn đã chuẩn bị quà tạ lỗi, hy vọng hai vị hiền điệt nhận lấy. Hạ Đồng, con sắp xếp đi.”

Hạ Đồng tiến lên một bước: “Lát nữa thích gì thì cứ lấy nấy, nhưng có chọn được hàng tốt hay không thì phải xem bản lĩnh của mình.”

Trong lúc nói, Hạ Đồng chỉ vào một cánh cửa trên bức tường trong phòng, cánh cửa đó như thể được khảm vào tường, tỏa ra linh lực mạnh mẽ, rõ ràng bản thân nó đã là một món pháp khí, hơn nữa còn là pháp khí không gian mạnh nhất.

Kiều Hàm biết, đây chính là Linh Bảo Các được miêu tả trong nguyên tác, tùy theo thuật pháp mở cửa khác nhau mà không gian mở ra cũng khác nhau, có thể chứa rất nhiều đồ, thậm chí người cũng có thể ra vào trong thời gian ngắn.

Hạ Đồng trực tiếp mở cửa lớn, lập tức có linh khí mạnh mẽ từ bên trong cuộn trào ra, có thể cảm nhận được phần lớn bên trong đều là pháp khí Huyền giai.

“Oa, đây là Linh Bảo Các trong truyền thuyết của Linh Bảo Môn sao? Nghe nói bên trong đều là những tác phẩm đắc ý của các ngươi, cho chúng ta vào tùy ý chọn?” Lục Truy tò mò quan sát.

Hạ Đồng nói: “Tự nhiên, nhưng ngươi chỉ được chọn một món, Tiêu Cửu Từ có thể chọn ba món.”

“Á à, ta có nên ghen tị một cách lịch sự không đây.” Lục Truy cười nói.

“Vậy phải xem ngươi bỏ ra bao nhiêu công sức.” Hạ Đồng đáp trả, thực ra không chỉ phần lớn Yêu tộc là do Tiêu Cửu Từ đánh bại, mà còn một điểm nữa. “Hơn nữa Tiêu Cửu Từ còn cứu tiểu thiếu gia của chúng ta.”

Kiều Hàm nghe đến đây, ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy Ngô Hạo tiến lên cung kính cảm ơn, Tiêu Cửu Từ lịch sự gật đầu.

Kiều Hàm có chút buồn cười, trong nguyên tác hình như y cứu Hạ Đồng mà, sao bảo anh hùng cứu mỹ nhân, sao lại biến thành Ngô Hạo rồi?

Nhưng những chi tiết nhỏ này cũng không quan trọng. Nội dung chọn pháp khí tiếp theo lại giống hệt nguyên tác. Đầu tiên là Lục Truy vào chọn một chiếc vòng tay phụ trợ, tăng cường linh lực hệ Phong, nhìn dáng vẻ yêu thích không nỡ rời tay của Lục Truy, xem ra rất hài lòng.

Tiếp theo đến lượt Tiêu Cửu Từ, lòng Kiều Hàm thắt lại, lập tức không nhịn được muốn nói gì đó, nhưng lại không nghĩ ra được lý do thích hợp.

Kết quả Tiêu Cửu Từ lại đột nhiên mở lời với Hạ Đồng: “Ta có thể chuyển cơ hội này cho người khác không?”

Mọi người đều ngẩn ra.

Ánh mắt Hạ Đồng lập tức quét về phía Kiều Hàm, “Cho cậu ta?”

Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Tiêu Cửu Từ gật đầu không chút do dự.

Hạ Đồng nhìn Tiêu Cửu Từ đối xử với Kiều Hàm như vậy, lập tức sinh ra một chút ghen tuông, đối với đạo lữ của mình tốt thật, hừ!

“Ngươi là ân nhân, ngươi nói sao cũng được, nhưng thật sự muốn lãng phí cơ hội quý báu này sao, hay là chọn cho cậu ta một món? Ngươi chọn thêm hai món nữa?”

“Không, ba món đều cho cậu ấy, cậu ấy sắp vào Thanh Liên Cảnh, có lẽ có thể chọn được thứ hữu dụng.” Tiêu Cửu Từ cười nhạt.

Hạ Đồng cạn lời, nói với Kiều Hàm: “Vậy ngươi vào đi.”

Kiều Hàm ngây người, nhìn Tiêu Cửu Từ: “Ta?!”

Tiêu Cửu Từ thản nhiên: “Ngươi đã chuyển hướng tu hành, pháp khí mang từ nhà đến phần lớn đều không dùng được nữa, nhân cơ hội này chọn mấy món thuận tay đi, dù bây giờ tu vi không dùng được, sau này cũng có thể dùng, nhớ kỹ, chọn pháp khí hộ thân trước.”

Mắt Kiều Hàm không khỏi trợn tròn, Tiêu Cửu Từ lại đột nhiên cúi đầu, ghé sát tai Kiều Hàm, ngưng tiếng thành dòng, chỉ để Kiều Hàm nghe thấy: “Hơn nữa, có thể đuổi được Ân Lâu đi, công của ngươi không nhỏ, phải không?”

Giọng nói bên tai trong trẻo lại dễ nghe, mang theo ý cười vương vấn, lập tức khiến tai Kiều Hàm ngứa ngáy, nhớ lại chuyện sai sót ngớ ngẩn xấu hổ kia, không ngờ nam chính lại biết là cậu làm, lập tức liền lúng túng.

Nhưng nghĩ lại, ồ? Đây không phải là cơ hội sao?!

Kiều Hàm hơi híp mắt, lập tức hùng hồn tiến lên: “Vậy thì ta cung kính không bằng tuân mệnh.”

Hạ Đồng cảm thấy Kiều Hàm được hời còn khoe mẽ: “Vào đi.”

Kiều Hàm lại không vội, mà hỏi: “Khả năng giám định của ta không bằng Tiêu đại ca, có thể nhờ người khác giúp ta không?”

Hạ Đồng không ngờ Kiều Hàm lại mặt dày như vậy, được voi đòi tiên: “Chúng ta có quy định, người ngoài vào Linh Bảo Các không được đi cùng nhau, chỉ có thể đi một mình.”

“Vậy ta tìm người của Linh Bảo Môn giúp thì sao?”

Hạ Đồng nhướng mày cười gian: “Ta không giúp ngươi đâu.”

Kiều Hàm lại quay đầu nhìn Ngô Hạo đang hóng chuyện bên cạnh: “Có thể nhờ Ngô đạo hữu giúp không?”

Ngô Hạo đang hóng chuyện lại bị réo tên, lập tức giật mình, đang định xua tay, thì nghe thấy tiếng cười xung quanh, lập tức khiến vẻ mặt Ngô Hạo lúng túng.

Tiếng cười của mọi người rõ ràng là chế nhạo, ngay cả Hạ Đồng cũng lộ vẻ kỳ quái, bởi vì Ngô Hạo là luyện khí sư không có thiên phú nhất ở đây, lớn từng này chưa luyện ra được một món pháp khí ra hồn, không phải là một luyện khí sư giỏi tự nhiên cũng không phải là một giám định sư giỏi, nói một câu khó nghe, Kiều Hàm tìm hắn giúp, còn không bằng tự mình đoán mò.

Nhưng Ngô Hạo dù sao cũng là con trai của chưởng môn, họ cũng không tiện nói thẳng, chỉ có thể dùng tiếng cười ẩn ý để biểu đạt sự khinh thường của mình.

“Hay là thôi đi, ta cũng không rõ pháp khí bên trong tốt xấu như nào, tu vi của ta còn rất thấp.” Dường như ở đây, thiếu niên nhiệt tình chào hàng sản phẩm của mình trước đó đã biến mất.

Kiều Hàm lại như không để ý mình đã chọn sai người, nhiệt tình nói: “Trước đó chúng ta còn gặp nhau, cũng là duyên phận, dù sao Tiêu đại ca đã nhường cơ hội cho ta, ngươi cứ coi như đi cùng ta một chuyến, ta cũng có thể kiên nhẫn từ từ chọn lựa.”

Ngô Hạo đang do dự, Hạ Đồng liền đẩy hắn một cái, nói: “Nếu Kiều đạo hữu đã nhiệt tình mời vậy thì không thể chối từ, đệ đi cùng một chuyến đi, nhưng nói trước, lỡ như sư đệ của ta giúp không tới nơi tới chốn, đến lúc đó đừng có phàn nàn.”

“Tuyệt đối sẽ không.” Kiều Hàm quả quyết.

Nói xong, hai người liền đi vào.

Vừa vào không gian của Linh Bảo Các, Kiều Hàm đã bị vô số pháp khí lộng lẫy làm choáng ngợp, không gian xung quanh như những bức tường được tạo nên từ mây, trên tường đều là những giá kệ, trên kệ đặt những pháp khí khác nhau, kéo dài vô tận lên trên, chủng loại vô cùng đa dạng.

Kiều Hàm mừng thầm vì mình đã mặt dày cầu cứu, nếu không vừa vào đã mắc chứng khó lựa chọn.

“Kiều đạo hữu, ngươi… ngươi muốn chọn gì?” Ngô Hạo do dự nói: “Thật ra ta không giỏi lắm…”

Kiều Hàm nhìn Ngô Hạo cười nói: “Chẳng phải ngươi rất giỏi sao? Trước đó ở quầy hàng, ngươi đã giúp ta giám định Bạch Vân Phiến, thật ra ta có một cái, bản thân ta cũng không nhìn ra vấn đề, theo ta thấy khả năng giám định của ngươi có lẽ… đám người bên ngoài kia không bằng ngươi đâu.”

Thiếu niên mười lăm tuổi lập tức sững sờ, lần đầu tiên được người khác công nhận như vậy, lập tức nói lắp bắp, “Ta ta ta…”

Kiều Hàm vừa xem pháp khí vừa nói: “Những pháp khí đó của ngươi, tuy chưa từng thấy, nhưng trông đều rất tinh xảo, ý tưởng cũng rất độc đáo, tốt hơn nhiều so với những thứ rập khuôn đơn điệu, sau này ngươi nhất định có thể làm ra pháp khí cực phẩm.”

“Kiều… Kiều đại ca, huynh chính là tri kỷ của ta đó, huynh thật sự nghĩ vậy sao?” Thiếu niên như thể phá vỡ phong ấn, lập tức trở lại tính cách hoạt bát kia.

Kiều Hàm cười gật đầu.

Đó là điều chắc chắn, cốt truyện đã ban cho cậu con mắt tinh tường.

Ngô Hạo này trong tương lai đúng là một pháo hôi làm nền, hắn chết rất sớm vì tai nạn, nhưng trước khi chết đã để lại một pháp khí lợi hại, có thể coi là một con rối máy móc được điều khiển bằng linh lực, chỉ cần linh lực đủ, đối chiến với bất kỳ cấp bậc nào cũng không thành vấn đề, là một sự tồn tại khiến Yêu tộc và Ma tộc đều vô cùng đau đầu, gần như trở thành hộ vệ lợi hại nhất của Linh Bảo Môn trong tương lai, dựa vào nó mà tránh được không ít nguy cơ diệt môn.

Chỉ là lúc đó Ngô Hạo đã không biết gì cả, lúc còn sống hắn gần như không nhận được sự công nhận của bất kỳ ai, cũng không biết pháp khí mình làm ra một ngày nào đó sẽ tỏa sáng rực rỡ, đây có lẽ là bi ai của một thiên tài thực sự.

Kiều Hàm tuôn một tràng tâng bốc với Ngô Hạo, trực tiếp khiến cậu nhóc ngây người, tại chỗ liền nói: “Huynh muốn loại pháp khí nào, ta đều chọn ra cho huynh.”

Kiều Hàm mỉm cười, rất tốt.

Lúc này bên ngoài, Hạ Đồng đã hả hê nói với Tiêu Cửu Từ: “Ngươi sẽ hối hận.”

Tiêu Cửu Từ cười nhạt: “Chọn không tốt cũng không sao, có thể một lần được chiêm ngưỡng nhiều pháp khí như vậy, có thể giúp đệ ấy nâng cao khả năng giám định, coi như một lần rèn luyện.”

Hạ Đồng nghẹn lời, lấy cơ hội tốt như vậy cho Kiều Hàm làm rèn luyện.

Lục Truy ghé sát lại cười: “Cưng chiều ghê, ghen tị không.”

“Cút.” Hạ Đồng bực bội.

Tiêu Cửu Từ không để ý đến hai người, mà tùy ý nhìn xung quanh, thực ra để Kiều Hàm vào trong cũng có chút ý bồi thường cho Kiều Hàm thay Giang Kỳ Lạc, nên Tiêu Cửu Từ không cảm thấy có gì.

Đột nhiên, ánh mắt Tiêu Cửu Từ dừng lại trên người một vị trưởng lão trẻ tuổi.

Vị trưởng lão đó thấy Tiêu Cửu Từ nhìn qua, lập tức chột dạ liếc đi chỗ khác.

Tiêu Cửu Từ từ từ thu lại ánh mắt.

Đợi một lúc lâu, cửa Linh Bảo Các cuối cùng cũng mở ra, Kiều Hàm ôm ba chiếc hộp đi ra, nhìn kỹ có thể thấy khóe miệng cậu run rẩy không kìm được.

“Chọn xong rồi à? Là những gì thế?” Hạ Đồng hỏi.

Kiều Hàm cười nói: “Dù sao cũng là ba món, không nhiều không ít.” Nói xong, cậu liền cất hộp vào túi Càn Khôn, ý là không muốn công khai.

Đồ trong Linh Bảo Các nhiều như vậy, họ dù có muốn kiểm kê xác nhận cũng cần một thời gian, Hạ Đồng không để tâm, cùng lắm thì sau này hỏi Ngô Hạo, đúng rồi, tên nhóc này làm gì thế, sao còn chưa ra.

“Xì, có phải không chắc chắn pháp khí tốt xấu, sợ mở ra trước mặt mọi người sẽ mất mặt không, dù sao cũng là cơ hội tốt Tiêu Cửu Từ nhường cho ngươi.” Hạ Đồng mỉa mai.

Kiều Hàm cũng không phủ nhận, mà đến trước mặt Tiêu Cửu Từ, dùng ánh mắt kích động ra hiệu, mau đi.

Tiêu Cửu Từ không hiểu tại sao, nhưng vẫn thuận theo ý Kiều Hàm, cùng Lục Truy cáo từ.

Hạ Đồng đang định tiễn khách, Tiêu Cửu Từ đột nhiên chỉ vào một vị trưởng lão khá trẻ tuổi, đột ngột nói: “Có thể nhờ vị trưởng lão này tiễn chúng ta không? Vừa hay có chuyện muốn thỉnh giáo một chút.”

Lời này vừa thốt ra, Hạ Đồng mặt mày khó hiểu, nhưng những người có mặt lại có đến một nửa số trưởng lão biến sắc.

Vị trưởng lão trẻ tuổi trán đổ mồ hôi, đang định mở lời từ chối, kết quả chưởng môn Linh Bảo Môn lên tiếng: “Đi đi.”

Sắc mặt vị trưởng lão trẻ tuổi cứng đờ, chỉ đành cứng đầu đi theo ra ngoài.

Trong lòng Kiều Hàm toàn là suy nghĩ mau đi, còn tưởng Tiêu Cửu Từ đưa ra yêu cầu này là thật sự có chuyện cần tư vấn, còn Lục Truy lại cảm thấy nghi hoặc.

Khi ra khỏi gác, đi về phía lối ra boong thuyền, Kiều Hàm phấn khích đi ở phía trước.

Tiêu Cửu Từ thì đi song song với Lục Truy, không chủ động mở lời với vị trưởng lão.

Vị trưởng lão trẻ tuổi đi ở cuối cùng, suốt đường đợi đối phương mở lời làm khó, nhưng đợi đến ướt cả lưng áo cũng không nghe thấy một câu nào, tình huống kỳ lạ này càng khiến tim gã đập như trống.

Khi sắp xuống đến boong thuyền, Tiêu Cửu Từ đột nhiên dừng bước, nói với vị trưởng lão phía sau một câu: “Không phiền trưởng lão tiễn nữa, đến đây được rồi.”

Vị trưởng lão trẻ tuổi ngơ ngác, chỉ vậy thôi?! Vậy gọi gã ra ngoài làm gì!!!

Lẽ nào là gã nghĩ nhiều rồi, đối phương thực ra không đoán ra, hoặc đoán ra rồi cũng không dám truy cứu đến cùng, chỉ là dọa một chút.

Nội tâm vị trưởng lão trẻ tuổi dần dần phồng lên, đều nói Tiêu Cửu Từ là đệ nhất nhân thế hệ trẻ, theo gã thấy chẳng qua cũng chỉ là quả hồng mềm, đang định ra vẻ tiền bối, đột nhiên cảm thấy một trận hàn ý ập đến.

Ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy khoảnh khắc Tiêu Cửu Từ xoay người, một ánh mắt lạnh lẽo lướt qua mặt gã, gần như cùng lúc, một lớp sương băng trong suốt nhanh chóng bao phủ mặt đất từ dưới chân Tiêu Cửu Từ, sương băng không ngừng lan rộng, như một con rắn băng khổng lồ, nhanh chóng tấn công về phía gã, trong chớp mắt chân gã đã bị đóng băng. Băng lạnh tiếp tục leo lên người gã, thậm chí còn không kịp la lên, đã hoàn toàn bị đóng băng.

Trong khoảnh khắc đó, cơn đau thấu xương và cảm giác đông cứng khiến vị trưởng lão trẻ tuổi tưởng rằng Tiêu Cửu Từ muốn giết mình.

Chỉ vài hơi thở, khi vị trưởng lão trẻ tuổi theo bản năng bắt đầu hồi tưởng lại cuộc đời, sự lạnh lẽo và chết chóc đột nhiên vỡ tan, phân thành vô số tinh thể băng màu xanh lam, như dải ngân hà đảo ngược, rơi lả tả, giải phóng sinh khí bị đóng băng.

Từ chết đến sống, hoàn hồn lại, vị trưởng lão trẻ tuổi cúi đầu nhìn, tất cả pháp khí trên người đều bị đông hỏng, mất hết linh khí, không một cái nào may mắn thoát khỏi.

Vị trưởng lão trẻ tuổi không dám thở mạnh, trực tiếp bị dọa đứng hình, ngẩng đầu lên, phía trước nhất vẫn là Kiều Hàm bước đi nhanh nhẹn không hề hay biết, Lục Truy nghiêng đầu dường như đang nói gì đó với Tiêu Cửu Từ.

Khóe miệng Tiêu Cửu Từ treo một nụ cười nhạt, như thể mọi chuyện sau lưng đều không liên quan đến y.

Mà lằn ranh sinh tử vừa rồi, nhanh đến mức gần như không ai phát hiện, dù có cảm nhận được chắc cũng chỉ cảm thấy một luồng linh lực hệ băng mạnh mẽ lướt qua.

Vị trưởng lão trẻ tuổi chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất. Đệ nhất nhân thế hệ trẻ, quả nhiên… không phải chỉ là nói suông.

Phía trước, Lục Truy khó hiểu nói: “Chuyện gì vậy? Tuy tu vi đối phương không bằng huynh, dù sao cũng là trưởng lão của Linh Bảo Môn, sao huynh lại ra tay với ông ta?”

“Cảnh cáo một chút.” Tiêu Cửu Từ lạnh nhạt nói: “Ám khí tấn công Ân Lâu trước đó là do ông ta làm.”

Lục Truy nhíu mày: “Không phải là giúp huynh sao?”

Tiêu Cửu Từ: “Không phải, là gieo họa.”

Lục Truy cũng không ngốc, Tiêu Cửu Từ tùy ý nhắc một cái, Lục Truy lập tức phản ứng lại: “Mẹ nó, môn phái ranh ma thật, chính họ khó chống đỡ được sự tấn công của Linh Hầu nhất tộc, liền muốn chuyển dời mâu thuẫn?! Ta đã nói sao họ đột nhiên hào phóng muốn tặng chúng ta pháp khí, hóa ra là chột dạ!”

Trong trận chiến này, sức chiến đấu chủ yếu là Tiêu Cửu Từ và Lục Truy, đại diện cho Thanh Vân Tông và Ngọc Hư Tông.

Chỉ cần thiếu chủ Ân Lâu của Linh Hầu nhất tộc chết trong lúc đối chiến với Tiêu Cửu Từ, Linh Hầu nhất tộc từ đó sẽ chuyển mục tiêu, nhắm vào Tiêu Cửu Từ hoặc Thanh Vân Tông.

Linh Bảo Môn cảm thấy Thanh Vân Tông là đại tông môn chắc chắn sẽ dễ đối phó với Linh Hầu nhất tộc hơn, nên đùn đẩy thù hận mà không có gánh nặng tâm lý.

“Hạ Đồng sẽ không tham gia vào chứ.” Lục Truy có chút thất vọng.

“Chắc chỉ có chưởng môn và một số ít trưởng lão.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Không truy cứu?”

“Không có bằng chứng có thể nói là đang cùng nhau đối địch, không thể trở mặt, giữa các tông môn, có những chuyện hồ đồ một chút thì tốt, sau này còn qua lại giao dịch.” Tiêu Cửu Từ lạnh nhạt nói: “Hơn nữa đã cho một bài học, để họ hiểu ta không phải là không biết gì.”

Lục Truy bực bội: “Sao huynh không nói với ta một tiếng, tự mình lén lút ra tay, ta cũng coi như là ứng cử viên bị họ tính kế, ta cũng muốn đánh người.”

“Dù có ẩn ý cũng là xung đột, một người là đủ rồi, không cần thiết phải kéo huynh xuống nước nữa.” Tiêu Cửu Từ nói.

Lục Truy chậc một tiếng, có chút trách móc nhìn Tiêu Cửu Từ: “Huynh đó, lúc nào mới biết nghĩ cho mình, suýt nữa thành kẻ đổ vỏ mà không tức sao? Bài học vừa rồi cho ông ta phần lớn cũng là vì bảo vệ thể diện của Thanh Vân Tông mới ra tay phải không, lại không muốn để ta cùng huynh chia sẻ phiền phức, cân nhắc mọi phương diện, chỉ bỏ qua bản thân mình. Tính cách này của huynh, ta biết nói huynh thế nào đây. Huynh không nghĩ cho mình, ai nghĩ cho huynh đây?”

Tiêu Cửu Từ bị nói có chút không hiểu, đang định nói, thì nghe thấy tiếng chửi mắng quen thuộc của một nữ tử từ trên gác truyền đến.

Đó là giọng của Hạ Đồng, còn chưa hiểu chuyện gì, đã thấy Kiều Hàm phía trước lập tức quay lại, kéo hai người chạy đi: “Mau chuồn.”

Hai người bị kéo đi một cách khó hiểu, dưới sự thúc giục đã ngự kiếm bay lên.

“Ngươi khai thật đi có phải đã gây chuyện rồi không?” Lục Truy kinh ngạc hỏi.

Kiều Hàm vô tội nói: “Ta chỉ chọn vài món đồ tốt, cảm thấy họ sẽ đau lòng, biết đâu sẽ mặt dày đến đòi lại, nên mới phải chạy nhanh.”

Lục Truy: “Hả? Một Luyện Khí kỳ như cậu có thể lấy được đồ tốt gì.”

“Về Thanh Vân Tông sẽ biết.” Kiều Hàm bí ẩn cười.

Tiêu Cửu Từ lại không để tâm, dù sao tổng thể mà nói đối phương hiện tại đang ở thế đuối lý, dù Kiều Hàm có quá đáng, đối phương phần lớn cũng sẽ ngậm bồ hòn làm ngọt.

Tiêu Cửu Từ đang ngự kiếm mang Kiều Hàm, ánh mắt tùy ý quét nhìn xung quanh, đột nhiên dừng lại ở một nơi, lập tức dừng lại, giao Kiều Hàm cho Lục Truy.

“Đưa cậu ấy về.”

Cả hai đều không hiểu nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ nói: “Thấy người quen, đi chào hỏi một tiếng.” Nói xong, đã ngự kiếm rời đi.

Lục Truy không còn cách nào khác, chỉ đành mang Kiều Hàm đi.

Trong khu rừng bên dưới phi thuyền, một người mặc áo choàng xám đang ôm cánh tay bị thương, chậm rãi bước đi.

Đột nhiên thân hình khựng lại, xoay người quay lại, liền thấy Tiêu Cửu Từ đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào không hay.

Nam tử không mở lời, chỉ cảnh giác nhìn Tiêu Cửu Từ.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ do dự một lúc, mới mở lời: “Lâu rồi không gặp, Tần huynh.”

Thân hình nam tử run lên, cuối cùng vẫn giơ tay lên, gỡ khăn che mặt xuống, đó là một khuôn mặt ngũ quan rõ ràng, tuấn tú cương nghị, giữa hai hàng lông mày toát ra một vẻ sâu thẳm. Sống mũi cao thẳng và cằm rắn chắc phác họa nên đường nét kiên nghị mạnh mẽ của hắn, sự tự tin và kiêu ngạo trong ánh mắt năm xưa đã hoàn toàn bị u uất và thâm trầm thay thế.

Đây chính là tu sĩ thiên tài của Vạn Nhận Tông năm xưa, Tần Tu Trọng, người sở hữu biến dị Lôi linh căn trăm năm mới có một của nhà họ Tần, từng sánh vai cùng Tiêu Cửu Từ, nổi danh nhiều năm.

Cũng là đối tượng hôn ước trước đây của Kiều Hàm.

Kình địch năm xưa cũng là nửa tri kỷ, cùng trường thi đấu, cùng đài luận đạo, nay lại rơi vào hoàn cảnh này, Tiêu Cửu Từ trong lòng có chút cảm khái.

Tần Tu Trọng quan sát vẻ mặt của y, cuối cùng thoải mái cười một tiếng: “Không có khinh thường, không có đồng tình, Tiêu Cửu Từ, ta quả nhiên không nhìn lầm huynh, chỉ là bây giờ huynh lại nhìn lầm người khác.”

Tiêu Cửu Từ im lặng một lúc, đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay là tình cờ gặp?”

“Phải.” Tần Tu Trọng nói.

“Nhưng huynh lại theo dõi Kiều Hàm, ta có thể hỏi tại sao không?”

Tần Tu Trọng mỉa mai cười: “Đương nhiên có thể hỏi, bây giờ huynh mới là đạo lữ của cậu ta, không phải sao?”

Lời này nói ra khiến Tiêu Cửu Từ cũng không biết nên đáp lại thế nào.

Tần Tu Trọng cười lạnh: “Huynh bị người ta đùa giỡn, lại có thể thản nhiên chấp nhận như vậy, không chỉ chấp nhận, dường như đối xử với cậu ta còn rất tốt, ta thật sự vô cùng kinh ngạc, không phải huynh trước nay luôn thông minh biết nhìn người sao? Sao lại vấp ngã đau như vậy trên người đạo lữ của mình. Loại người như vậy cũng đáng để huynh đối tốt sao?”

“Huynh cảm thấy cậu ấy không tốt? Vì chuyện từ hôn?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

“Ta cũng không phải người vô lý như vậy, bây giờ linh căn của ta đã bị hủy hết, đã là phế nhân, dựa vào đâu mà yêu cầu người ta thực hiện hôn ước, chuyện từ hôn, ta chưa bao giờ tính toán.”

“Vậy tại sao?”

Trên mặt Tần Tu Trọng thoáng qua vẻ tức giận xấu hổ, “Năm xưa ta đối xử với cậu ta cũng coi là có lễ độ, nhưng cậu ta lại sỉ nhục ta lúc từ hôn, lời lẽ cay nghiệt, hạ thấp giẫm đạp, hoàn toàn là hai bộ mặt khác nhau, lúc đó ta mới hiểu cái gì gọi là biết người biết mặt không biết lòng.”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ biến đổi, ánh mắt hơi loạn.

Tần Tu Trọng tiếp tục: “Loại người như vậy, sau khi ta gặp chuyện cũng thấy nhiều rồi không cảm thấy gì, nhưng cậu ta từ hôn lại không chịu trả lại tín vật.”

Tần Tu Trọng nói đến đây, hơi thở cũng loạn lên, “Đó là pháp khí Địa giai, họ không nỡ trả lại, nhưng đó cũng là di vật của mẹ ta, ta bắt buộc phải lấy lại. Trộm lại thất bại lại bị Kiều Hàm dẫn gia tướng đánh cho một trận tơi bời, nếu không phải ta mạng lớn, chịu đựng được, nói không chừng đã sớm chết ở một con hẻm tối tăm nào đó, hôm nay gặp mặt, ta chỉ muốn đòi lại thứ thuộc về mình, có vấn đề gì sao?”

Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng quen biết nhiều năm, tuy không thể gọi là bạn thân, nhưng vẫn biết con người của nhau, không thèm nói dối trong những chuyện như thế này.

“Có lẽ có hiểu lầm, con người Kiều Hàm…”

Không đợi Tiêu Cửu Từ nói xong, Tần Tu Trọng không thể tin nổi cười một tiếng: “Huynh lại bị cậu ta mê hoặc đến mức này, cậu ta có lợi hại đến vậy sao? Cậu ta rõ ràng trơ tráo vô cùng, lạnh lùng lại ích kỷ, sao đối với huynh lại khác à?”

Tiêu Cửu Từ nhớ lại Kiều Hàm thường ngày, thực sự khó có thể liên kết với những gì Tần Tu Trọng nói.

“Đúng rồi, hôm nay cậu ta quả thực rất khác. Vậy ta chỉ có thể nói, trừ khi bị đoạt xá, nếu không bản tính của cậu ta chính là như ta đã thấy trong quá khứ, những gì huynh thấy mới là giả.” Tần Tu Trọng khinh thường nói.

Tần Tu Trọng vốn chỉ thuận miệng ví von, lại khiến lòng Tiêu Cửu Từ run lên.

Tiêu Cửu Từ im lặng một lúc mới mở lời: “Thứ huynh tìm không có trên người Kiều Hàm, pháp khí tùy thân của cậu ấy ta đều đã kiểm tra qua, không có Địa giai, chắc là vẫn còn ở nhà họ Kiều.”

Tần Tu Trọng hơi ngẩn ra, không kịp phản ứng tại sao Tiêu Cửu Từ lại kiểm tra pháp khí tùy thân của Kiều Hàm. Nhưng nhận được thông tin hữu ích, cũng mở lời nói một tiếng cảm ơn.

“Nếu huynh không có gì muốn hỏi, ta xin cáo từ.” Tần Tu Trọng nghĩ một lát lại mở lời: “Với tư cách là đối thủ cạnh tranh năm xưa, ta nhắc nhở huynh một câu, đừng dễ dàng tin tưởng cậu ta, lỡ như ngày nào đó huynh có kết cục giống ta, cậu ta sẽ là người đầu tiên vứt bỏ huynh.”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ không chút thay đổi, chỉ gật đầu, coi như đã nghe.

Sau đó ném cho Tần Tu Trọng một bình linh dược, Tần Tu Trọng giãy giụa một lúc, vẫn thản nhiên nhận lấy sự giúp đỡ.

Tiêu Cửu Từ nhìn vẻ ảm đạm trên mặt Tần Tu Trọng, lại mở lời: “Đi về phía tây.”

Tần Tu Trọng ngẩn ra.

Tiêu Cửu Từ nói: “Bên đó có thể có thứ huynh muốn.”

Vẻ mặt Tần Tu Trọng biến đổi, hắn biết Tiêu Cửu Từ đã nhìn ra sự không cam lòng của hắn, vẫn đang tìm cách phục hồi linh căn, nếu không cũng sẽ không đến phi thuyền.

“Đa tạ.” Tần Tu Trọng không nói nhiều nữa, nói lời cảm ơn rồi biến mất trong rừng cây.

Tiêu Cửu Từ im lặng quay về Thanh Vân Tông, vừa về đến tiểu viện, đã nghe thấy tiếng cười đùa.

“Cho ta xem trước thì sao nào?”

“Không được, phải đợi Tiêu đại ca về cùng xem.”

“Ố ồ, thật đúng là coi trọng Tiêu đại ca của ngươi ghê.”

“Đó là điều hiển nhiên.”

Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại, loại bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, lúc này mới bước vào.

Giây tiếp theo liền nghe thấy một tiếng gọi gần như mang theo niềm vui, đơn thuần và thẳng thắn.

“Tiêu đại ca!”

Nếu đây là diễn kịch, vậy thì thật sự là diễn xuất tuyệt vời.

Nếu đây không phải là diễn kịch, vậy… cậu ấy là ai?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn