Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 20

Nửa canh giờ trước, Tiêu Cửu Từ và Lục Truy được đưa đến nơi Linh Bảo Môn dùng để tiếp khách, ngồi xuống uống trà.

“Sao lại mất hồn mất vía thế?” Lục Truy hỏi Tiêu Cửu Từ bên cạnh: “Lo Kiều Hàm đi dạo một mình à? Trên này có không ít đệ tử Thanh Vân Tông mà.”

“Không phải.” Tiêu Cửu Từ lạnh nhạt đáp, trong lòng vẫn đang nghĩ về bóng lưng quen thuộc kia.

Lục Truy cười cười, rồi hóng chuyện: “Vừa rồi tiểu sư đệ của huynh gây sự với huynh vì chuyện của Kiều Hàm à?”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ có chút bất đắc dĩ: “Đợi họ quen biết nhau rồi sẽ tốt thôi.”

“Huynh cũng tự tin về Kiều Hàm ghê.” Lục Truy cười nói.

Tiêu Cửu Từ quay đầu liếc nhìn sống mũi của Lục Truy, thấy vết đỏ trên đó đã mờ đi nhưng trông vẫn có chút buồn cười, nghĩ đến tính cách của tiểu sư đệ và Kiều Hàm, y đột nhiên cảm thấy hình như mình không còn tự tin như vậy nữa.

Lục Truy thấy sắc mặt của Tiêu Cửu Từ thì cười trêu chọc, lại lôi cái bài chú thím không hợp ra nói.

Tiêu Cửu Từ coi như đã hiểu tại sao Kiều Hàm lại chỉnh Lục Truy rồi.

“Nói thật đi, tình cảm của hai người tiến triển đến đâu rồi?” Lục Truy hóng hớt: “Ta nghe nói huynh đối xử với cậu ấy tốt lắm.”

Tiêu Cửu Từ ngẩn ra: “Ta đối xử với cậu ấy được coi là tốt sao?”

Lục Truy vốn định nói đương nhiên, nhưng thấy vẻ mặt nghi hoặc thật sự của Tiêu Cửu Từ, hắn bèn suy nghĩ kỹ lại, nếu xét theo mối quan hệ trên danh nghĩa hiện tại của hai người, rồi nhìn lại sự thân thiện trước đây của Tiêu Cửu Từ với người khác, thì đúng là không thể tính là đến mức ‘tốt’ được.

“Thật ra không tính là tốt.” Tiêu Cửu Từ cụp mắt xuống, chậm rãi nói.

Chưa kể mục đích ngầm của y là giám sát, những việc y làm chỉ là quan tâm một chút đến người ở cùng, thể hiện một chút thiện ý chủ động.

Chỉ là mỗi khi y làm vậy, Kiều Hàm lại tỏ ra vô cùng cảm kích, chỉ hận không thể báo đáp thật nhiều, phản ứng này khiến Tiêu Cửu Từ vừa hoảng hốt lại vừa xa lạ, y luôn không nhịn được mà muốn chăm sóc nhiều hơn một chút để xứng với mức độ cảm kích đó, nhưng luôn không theo kịp được vẻ mặt được yêu thương mà lo sợ trong mắt Kiều Hàm.

Lục Truy nghĩ một lát rồi nói: “Nếu huynh thật sự có thể chấp nhận cậu ấy, thì hãy đối xử tốt với cậu ấy hơn một chút, để khỏi phiền phức không ngừng từ bên ngoài, ai nấy đều mong hai người không hòa hợp.”

“Cái gì?” Tiêu Cửu Từ nghi hoặc.

Lục Truy chỉ vào mắt mình: “Ta chỉ nói với tiểu muội của ta là quan hệ hai người không tệ, có xu hướng tâm đầu ý hợp, thế là bị đánh cho một trận.”

Tiêu Cửu Từ mặt mày lúng túng, không phải vì câu ‘tâm đầu ý hợp’ nói bậy nói bạ của Lục Truy, dù sao cũng nghe đến chai rồi, mà là vì nghe đến em gái của Lục Truy.

Chẳng trách Lục Truy lại mang quầng thâm mắt chạy ra ngoài, hóa ra là trốn em gái.

Thấy Lục Truy oán hận nhìn mình, Tiêu Cửu Từ cũng chỉ đành cúi đầu uống trà.

“Chậc, vận đào hoa lại tới rồi.”

Lục Truy vừa dứt lời, bên ngoài liền có một đám người đi vào.

Dẫn đầu là một nữ tử trẻ tuổi, làn da màu đồng cổ phối với ngũ quan sắc sảo mặn mà, khoác trên mình mái tóc màu nâu sẫm hơi xoăn, thân hình với những đường nét khỏe khoắn đầy đặn, bộ y phục gọn gàng dứt khoát không giống tiên tử phiêu dật tiên khí, mà lại thể hiện vẻ đẹp tự tin, phóng khoáng và hoang dã, tựa như một con báo hoa xinh đẹp trên thảo nguyên.

Bên hông còn đeo một cây búa nhỏ phát ra ánh sáng vàng yếu ớt.

Người này chính là đại sư tỷ của Linh Bảo Môn, Hạ Đồng, một luyện khí sư thiên tài có danh tiếng lẫy lừng.

Đôi mắt của Hạ Đồng vô cùng sáng ngời, vừa vào đã dán chặt lên người Tiêu Cửu Từ, đầy vẻ xâm lược, nhưng khi đối diện với vẻ ôn hòa bốn lạng bạt ngàn cân của Tiêu Cửu Từ, lại giống như một cú đấm vào bông gòn, không chút sức lực.

Cuối cùng chỉ đành cười sang sảng: “Tiêu Cửu Từ, Lục Truy, lâu rồi không gặp, sư phụ ta đang luyện khí, tạm thời không rảnh, chuyện môn phái do ta và tiểu sư đệ xử lý.”

“Tiểu sư đệ của ngươi đâu? Lại chạy ra ngoài chơi rồi à?” Lục Truy cười nói.

Linh Bảo Môn có đại sư tỷ thiên tài dẫn đầu là Hạ Đồng, còn có Ngô Hạo, đứa con độc nhất không nên thân của chưởng môn. Tình hình hơi giống với Thanh Vân Tông, có lẽ sau này việc kế thừa sẽ dựa vào đại đệ tử chứ không dựa vào huyết thống, nên các sư đệ sư muội bên dưới mới có thể sống vô lo vô nghĩ.

“Dù sao nó cũng không hiểu, chẳng lo được chuyện chính sự, lát nữa bàn bạc xong rồi tìm nó qua xác nhận là được.” Hạ Đồng phất tay, hào phóng mời hai người ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, đôi mắt đẹp của Hạ Đồng đảo một vòng, không nhịn được mà mở lời với Tiêu Cửu Từ: “Ta nghe nói đạo lữ của ngươi biến thành nam nhân rồi à? Thế cũng chịu được sao? Hay là hủy hôn ước đi, ở bên ta thì thế nào?”

Lục Truy suýt nữa thì phun cả ngụm trà ra, giơ ngón tay cái với Hạ Đồng.

Hạ Đồng ưỡn thẳng bờ vai và chiếc cổ xinh đẹp về phía Tiêu Cửu Từ, ưỡn ngực, tự tin nhướng mày: “Bất kể là song tu hay luyện khí, ta đều có thể giúp ngươi, ta còn là kim linh căn, không thua gì La Yên Huyền Thể kia đâu.”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ có chút không tự nhiên, thực ra y không giỏi đối phó với những chuyện thế này, chỉ đành chuyển chủ đề: “Hay là chúng ta bàn bạc về việc cung cấp pháp khí đi.”

“Xì, chán ngắt, ngươi đúng là quá giữ quy củ rồi.” Hạ Đồng bĩu môi nói: “Nhưng mà, ai bảo ta lại thích người đẹp trai cơ chứ, con đường tu tiên dài đằng đẵng, ai biết tương lai sẽ ra sao, ta đợi ngươi.”

Hạ Đồng chưa từng gặp nam tử nào hợp khẩu vị của mình hơn Tiêu Cửu Từ, tự nhiên không nỡ từ bỏ, nhưng nàng lại không tiện công khai cướp người, quan trọng là phẩm hạnh của Tiêu Cửu Từ, quá nguyên tắc, bảo y từ bỏ hôn ước đã định là không thể nào, chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi. Nghe nói Kiều Hàm kia không phải người tốt, đợi ngày nào đó Kiều Hàm chạm đến giới hạn của Tiêu Cửu Từ, biết đâu hai người sẽ chia tay, nàng vẫn còn cơ hội.

Hạ Đồng trêu chọc một phen, rồi bắt đầu chính thức thương thảo với hai tông môn, sau khi đạt được sự đồng thuận sơ bộ, vẫn cần thương lượng thêm, Hạ Đồng liền sai người đi tìm Ngô Hạo về.

“Dù sao hai người chắc chắn còn phải bàn bạc riêng, hay là ta và Cửu Từ rời đi trước, xuống dưới dạo một vòng.” Lục Truy đề nghị.

Hạ Đồng tiếc nuối nói: “Ta còn muốn đi cùng, nhưng cũng không tiện làm mất thời gian của hai người, vậy hai người đi đi.”

Hai người đứng dậy cáo từ, rời khỏi phòng trên gác.

Chỉ là lúc đi ra, ánh mắt Tiêu Cửu Từ dừng lại một lúc trên những người bảo vệ và trận pháp khắp thân thuyền. Y đột nhiên mở lời: “Nghe nói phi thuyền của Linh Bảo Môn thường xuyên bị Yêu tộc tấn công?”

Hạ Đồng ngồi nguyên tại chỗ hừ lạnh một tiếng: “Hừ, chỉ là một đám súc sinh nho nhỏ, thèm muốn pháp khí của chúng ta thôi.”

“Yêu tộc cơ bản không dùng pháp khí tấn công, họ giỏi dùng bản thân làm vũ khí hơn.” Tiêu Cửu Từ nói.

Hạ Đồng ngẩn ra: “Vậy sao? Ngươi biết cũng nhiều thật, nhưng mỗi lần chúng tấn công, mục tiêu đúng là pháp khí của chúng ta.”

Lục Truy nghe một hồi liền nói: “Chưa từng trao đổi với họ sao?”

Hạ Đồng khinh thường cười nhạt: “Nghĩ gì vậy, Yêu tộc với Nhân tộc chúng ta gặp mặt đánh nhau là chuyện thường tình, vốn dĩ là quan hệ gần như thù hận lẫn nhau, chúng làm cướp đến tấn công chúng ta, còn phải hỏi lý do? Chẳng phải do bản tính xấu xa sao, súc sinh thành tinh vẫn là súc sinh, lẽ nào chúng còn hiểu lễ nghĩa liêm sỉ chắc?”

Có lẽ đã chịu đủ khổ sở bên phía Yêu tộc, nên Hạ Đồng đánh giá về Yêu tộc vô cùng chán ghét.

Tiêu Cửu Từ và Lục Truy cũng không nói thêm gì nữa, bèn rời đi.

Xuống khỏi gác, đến boong thuyền.

Rất nhanh đã bị một cảnh đẹp rực rỡ trên boong thuyền thu hút ánh nhìn.

Lục Truy chỉ vào quầy hàng phía trước có rất nhiều tu sĩ tụ tập, nói: “Cửu Từ, Thanh Vân Tông mấy huynh từ khi nào lại ranh ma như vậy, lại nghĩ ra được chiêu này mà không báo cho Ngọc Hư Tông chúng ta!”

Tiêu Cửu Từ cũng ngơ ngác, dẫn Lục Truy tiến lên xem xét, liền thấy Tưởng Doãn đang dẫn các đệ tử Phổ Hiền Phong ra sức quảng cáo đan dược, nhìn những nụ cười phấn khích, rõ ràng đã kiếm được đầy bồn đầy bát.

“Mọi người đây là…”

“Đại sư huynh, huynh đến rồi, tình thế cấp bách, không kịp tìm huynh báo cáo nên đã làm trước.” Tưởng Doãn vừa thấy Tiêu Cửu Từ, lập tức trở nên quy củ, vội vàng báo cáo tình hình, cũng không phải chuyện gì vi phạm quy định, tự nhiên không cần lo lắng đại sư huynh sẽ trách phạt, chỉ là cần nói một tiếng.

Quả nhiên sau khi nói xong, Tiêu Cửu Từ không nói gì, chỉ có chút kinh ngạc, “Người của Linh Bảo Môn không có ý kiến gì sao?”

Tưởng Doãn bĩu môi: “Dù sao cũng đã nộp tiền rồi, họ quản chúng ta bán gì chứ, ý kiến thì… chắc là có chút ghen tị. Cứ như chúng ta đã trộm mất thiên thời địa lợi của họ vậy.”

“Đâu chỉ là ghen tị.” Lục Truy không nhịn được che miệng cười: “Ta thấy quản sự bên cạnh mặt mày xanh mét cả rồi, nếu để Hạ Đồng biết, e là độ thiện cảm với đại sư huynh của các ngươi sẽ giảm thẳng tắp, các ngươi đúng là thâm độc thật, không cần mặt mũi của đại tông môn nữa à?”

Tưởng Doãn nói: “Mặt mũi đâu có thơm bằng tiền, hơn nữa họ lợi dụng đại hội tuyển chọn của hai tông môn chúng ta để làm ăn, chúng ta lợi dụng lại họ cũng hợp tình hợp lý. Cái đó… Đại sư huynh, ta nói có đúng không?”

Tiêu Cửu Từ chỉ có chút dở khóc dở cười, không hề phủ nhận.

“Chậc chậc chậc, ta lập tức thông báo cho đệ tử Ngọc Hư Tông cũng đến, không thể để một mình nhà các ngươi chiếm hời được. Nhưng mà, vẫn là Tưởng sư đệ thông minh, cách này cũng nghĩ ra được.” Lục Truy khâm phục nói.

Tưởng Doãn thấy Tiêu Cửu Từ không có vẻ không vui, lúc này mới lên tiếng: “Đâu có, là Kiều Hàm giúp chúng ta nghĩ ra đó.”

Lục Truy lập tức kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ cũng ngỡ ngàng: “Mọi người gặp cậu ấy rồi à? Cậu ấy đâu?”

Tưởng Doãn kể lại đầu đuôi sự việc.

Lục Truy cười đến mức sắp không đứng thẳng lưng nổi, khoác vai Tiêu Cửu Từ nói: “Không ngờ đầu óc cậu ấy lại linh hoạt như vậy, lát nữa các ngươi phải cảm ơn cậu ấy cho đàng hoàng đấy.”

“Đó là chắc chắn rồi.” Tưởng Doãn cười nói.

Tiêu Cửu Từ khẽ lắc đầu buồn cười, y dường như có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ ranh mãnh đầy tính toán của Kiều Hàm khi đưa ra ý tưởng này.

“Cậu ấy đi về hướng nào vậy?” Tiêu Cửu Từ mỉm cười hỏi.

Tưởng Doãn chỉ cho họ một hướng rồi lại tất bật công việc.

Hai người đi theo hướng đó, đang đi, Tiêu Cửu Từ đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhanh chóng đuổi theo một bóng người lướt về phía góc rẽ, lại là nam tử mặc áo choàng xám đó, Tiêu Cửu Từ cau mày, kết quả giọng nói của Lục Truy đã cắt ngang dòng suy nghĩ của y: “Ủa? Người bên cạnh Kiều Hàm là… là Giang Kỳ Lạc phải không.”

Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, nhìn theo hướng Lục Truy chỉ, liền thấy trước một quầy hàng, Kiều Hàm và Giang Kỳ Lạc đang đứng đó.

Sao Giang Kỳ Lạc lại đến đây?

Trước đó ở Thanh Vân Tông, cũng không biết Giang Kỳ Lạc đã nghe được những gì mà vô cùng phản kháng thân phận đạo lữ của Kiều Hàm đối với Tiêu Cửu Từ, lúc này lại xuất hiện ở đây, Tiêu Cửu Từ lập tức có dự cảm không lành.

Đang định tiến lên thì bị Lục Truy cản lại.

Lục Truy nhướng mày cười gian: “Hình như có chuyện hay để xem.”

Lục Truy không cho Tiêu Cửu Từ tiến lên, mà đi theo suốt đường, dần dần phát hiện ra vấn đề.

“Cái này gọi là gì? Khiêu khích không thành lại bị gài bẫy? Sư đệ nhà huynh đúng là cần phải rèn luyện thêm nhiều, cũng quá ngây thơ rồi.” Lục Truy trơ mắt nhìn Kiều Hàm dẫn Giang Kỳ Lạc vào cửa hàng cao cấp nhất, cười nói: “Kiều Hàm lại ra tay ác như vậy, vào đó một chuyến, e là phải khuynh gia bại sản mất.”

Lục Truy nói xong, quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ thì lại phát hiện vẻ dịu dàng thường thấy trên mặt y đã biến mất.

Theo sự hiểu biết của Lục Truy về huynh đệ mình, Tiêu Cửu Từ hiện tại không vui cho lắm.

“Vào ngăn lại đi, để Kiều Hàm không gây chuyện quá đáng.” Lục Truy nói: “Chắc là không biết người đó là Giang Kỳ Lạc, nên huynh cũng đừng giận Kiều Hàm.”

“Ta không có.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng nói.

Lục Truy ngẩn ra, là không tức giận, hay là không tức giận Kiều Hàm? Chẳng lẽ lại giận sư đệ của mình sao. Nhìn thế nào bây giờ cũng là sư đệ của y bị Kiều Hàm bắt nạt mà.

Lục Truy thấy Tiêu Cửu Từ không có ý định vào ngăn cản, bản thân hắn lại có chút sốt ruột, sợ chuyện lớn lên, thật sự trở thành xung đột chú thím.

Nhưng đã không kịp nữa rồi, Giang Kỳ Lạc đã thua năm trăm khối thượng phẩm linh thạch, còn lúng túng không trả nổi tiền, mâu thuẫn hoàn toàn bùng nổ, độc ác hơn là Kiều Hàm từ đầu đến cuối đều biết thân phận của hắn, chính là cố ý chỉnh hắn, đây không phải là vả mặt Tiêu Cửu Từ sao?

Lục Truy lập tức thắt lòng, nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, đang định nói đỡ cho Kiều Hàm vài câu để hòa giải, kết quả lại thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ đột nhiên biến đổi, gần như trong chớp mắt Lục Truy đã cảm thấy không khí xung quanh lạnh đi.

Lục Truy: Toang rồi, Kiều Hàm toang rồi.

Tiêu Cửu Từ bước vào, lập tức cắt ngang hai người đang giương cung bạt kiếm, Tiêu Cửu Từ không để ý đến hai người mà xử lý vấn đề bên ngoài trước, nhưng Giang Kỳ Lạc lại xông đến tố cáo Kiều Hàm với y.

Tiêu Cửu Từ nhìn Giang Kỳ Lạc, ánh mắt lạnh lẽo.

Giang Kỳ Lạc dù sao cũng sợ Tiêu Cửu Từ, bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, toàn thân lạnh buốt.

“Về đi.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng nói với Giang Kỳ Lạc.

Giang Kỳ Lạc còn muốn nói gì đó, nhưng đã hiểu đại sư huynh đang ra lệnh, uy tín hình thành từ nhỏ tự nhiên khiến hắn không dám không nghe, thậm chí ngay cả quay đầu lườm Kiều Hàm cũng không làm được.

Đợi Giang Kỳ Lạc rời đi, Tiêu Cửu Từ mới có thời gian nhìn Kiều Hàm, đang định mở lời, đột nhiên thấy bóng dáng quen thuộc bên ngoài lướt qua.

Trong khoảnh khắc đó, não Tiêu Cửu Từ vận hành tốc độ cao, nhận ra một chuyện, nam tử áo choàng xám đó đang theo dõi Kiều Hàm!

Người đó là…

Mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, nhanh chóng đuổi ra ngoài, muốn tìm người đó. Lại bị một lực nhỏ từ phía sau kéo lại.

Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, khó hiểu quay đầu lại nhìn, người kéo y là Kiều Hàm.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Cửu Từ thấy một Kiều Hàm như vậy, toàn thân cứng đờ, giọng nói run rẩy, vành mắt đỏ hoe, trong mắt đầy bất an, hoàn toàn là hai thái cực so với dáng vẻ kiêu ngạo lúc nãy, giống như một chú mèo bị nhổ hết móng vuốt và răng nanh, không thể giương oai được nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn lộ ra chiếc bụng mềm mại, dâng cho đối phương.

Mở miệng chính là xin lỗi, khiến Tiêu Cửu Từ lập tức nhận ra, đối phương đã hiểu lầm.

Đang định giải thích, không khí xung quanh biến đổi.

Tiêu Cửu Từ ngay lập tức cảm nhận được lượng lớn yêu khí ập đến, vội vàng kéo Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng vào lòng, bay vút lên không.

Một tiếng nổ vang lên ngay nơi họ vừa đứng, cùng lúc đó, khắp nơi trên phi thuyền đều đang nổ tung, đó là thuật pháp tấn công của Yêu tộc.

Khói dày tan đi, vô số Yêu tộc thân hình cường tráng bay tới, trận pháp phòng ngự chỉ có thể ngăn được một số Yêu tộc cấp thấp, những Yêu tộc lợi hại vẫn xông vào được, đập nát boong thuyền thành từng cái hố.

Hầu hết những người trên phi thuyền đều là tu sĩ Luyện Khí kỳ đến tham gia tuyển chọn, căn bản không thể chống lại Yêu tộc hung hãn, chỉ có thể trốn bên cạnh các luyện khí sư của Linh Bảo Môn tìm kiếm sự bảo vệ, hoặc tụ tập lại miễn cưỡng chống cự ngoại địch.

Đệ tử Linh Bảo Môn phản ứng nhanh chóng, sử dụng các loại pháp khí bắt đầu chống lại kẻ địch.

Tiêu Cửu Từ siết chặt cánh tay ôm Kiều Hàm, nhẹ giọng nói: “Ôm chắc vào ta!”

Trong lúc nói, y đã rút ra Băng Phách kiếm, đón đầu một đòn, ánh sáng xanh lóe lên, lập tức đóng băng Yêu tộc đang tấn công họ.

Lúc này Kiều Hàm cuối cùng cũng phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra, tình tiết gốc đã bắt đầu.

Bây giờ đã không còn bận tâm đến chuyện xin lỗi nữa, nam chính đại nhân chịu cứu cái mạng chó của cậu thế này, chứng tỏ vẫn chưa tức giận đến mức không thể cứu vãn.

Kiều Hàm lập tức lấy lại tinh thần, cố gắng hết sức phối hợp với động tác của Tiêu Cửu Từ, treo trên người y, làm một món đồ trang trí không vướng víu.

Xa xa tiếng pháp thuật nổ vang không ngớt, bên tai lại là tiếng hít thở đều đặn.

Điều này khiến Kiều Hàm nhận ra đây là lần đầu tiên cậu được tiếp xúc thân mật với thần tượng như vậy, Kiều Hàm thật sự có chút không khống chế được lòng dạ rối bời.

Đầu cậu tựa vào lồng ngực rắn chắc của Tiêu Cửu Từ, nhịp tim mạnh mẽ xuyên qua lớp cơ bắp săn chắc, vang lên bên tai Kiều Hàm như sấm rền, nghe mà Kiều Hàm kích động đến tim đập loạn xạ.

Cánh tay ôm lấy cậu như gọng kìm, bất kể dẫn cậu né tránh phản đòn thế nào, đều có thể khiến Kiều Hàm cảm nhận được cảm giác an toàn không chút lay chuyển.

Còn có nhiệt độ dễ chịu trong vòng tay, hơi thở trong trẻo gần kề, mùi hương dễ chịu như ngày nắng sau tuyết, a a a a!

Chết mất thôi, chuyện này có thể nói ra được không vậy?

Là ai một giây trước ở địa ngục, một giây sau đã lên thiên đường.

Thần tượng ôm một cái, tràn đầy năng lượng cả ngày! Lát nữa dù nam chính có muốn tính sổ với cậu, cậu cũng sẽ không cảm thấy buồn nữa.

Tiếc là Kiều Hàm không có gan, nếu không, cậu có thể ôm chầm lấy nam chính!

Không được, kiềm chế, kiềm chế, cậu là một fan có tố chất, không thể b**n th**!

Nhưng nam thần ôm cậu rồi! Thật hy vọng thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này!!

Đây thật sự là phúc lợi mà cậu có thể hưởng thụ sao? Cậu có thể không?!!!

“Kiều Hàm, bên cạnh ta nguy hiểm, lát nữa ta thả cậu xuống, cậu tìm một chỗ trốn đi, lo cho an toàn của mình.” Tiêu Cửu Từ phân tích tình hình, lập tức lên tiếng nhắc nhở.

Kiều Hàm: Hả? Không được! Phúc lợi của cậu! À không đúng, trọng điểm là tình tiết trong nguyên tác sắp đến rồi!

Kiều Hàm vốn đang ngoan ngoãn được ôm, lúc này gần như phản xạ có điều kiện đưa tay ôm lấy cổ Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ bị ôm bất ngờ, ngẩn ra, phân tâm liếc nhìn Kiều Hàm một cái, “Sao thế? Sợ à?”

Hành động như vậy rõ ràng là không muốn xuống.

Kiều Hàm nuốt nước bọt, chỉ đành cứng đầu giả vờ yếu đuối, “Sợ… Cái đó, mang ta theo có vướng víu lắm không?”

Theo sức chiến đấu của Tiêu Cửu Từ, và miêu tả trong nguyên tác, chắc là… không vướng víu đâu nhỉ.

Không phải cậu cố ý gây phiền phức cho nam chính, mà là diễn biến của tình tiết gốc thực sự khó đoán, bọn họ tu tiên đánh nhau bay khắp nơi, bản thân lại không biết ngự kiếm, đến lúc đó tìm cũng không thấy người, làm sao mà vi điều khiển tình tiết được.

Ngoài cái cách ngốc nghếch là bám dính trên người nam chính, cậu thật sự không nghĩ ra được cách nào khác.

Nhưng cậu nghĩ nếu thật sự vướng víu, nam chính chắc sẽ thả cậu ra, dù sao nam chính không phải loại Long Ngạo Thiên thích tỏ vẻ, vì khoe mẽ tán gái mà làm bừa, y vẫn sẽ lý trí phân tích và phán đoán tính khả thi.

“Cũng… không vướng víu.” Nguy hiểm cũng chỉ là lo lắng Kiều Hàm ở Luyện Khí kỳ sẽ bị ảnh hưởng bởi sự đối đầu của các pháp thuật.

Trong lúc nói chuyện, Tiêu Cửu Từ lại vung một kiếm chặn một đợt tấn công, sau đó cúi đầu liếc nhìn Kiều Hàm, thấy cậu đang căng thẳng nhìn mình, như thể sợ bị bỏ xuống, khóe miệng Tiêu Cửu Từ nhếch lên một đường cong như có như không, “Vậy ngươi ôm cho chắc, lát nữa đừng nôn ra người ta.”

Kiều Hàm: ?

“A a a a a a!”

Lục Truy ở phía dưới vừa đẩy lùi một đợt tấn công của Yêu tộc nghe thấy tiếng, ngẩng đầu lên nhìn, lập tức kinh ngạc đến rớt cằm.

Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ ôm Kiều Hàm, đột nhiên vận pháp lực, thi triển Lăng Vân bộ pháp, trong nháy mắt, xuyên qua không gian, thực chất là mượn những mảnh băng nhỏ dần hình thành ở không gian phía trước làm bàn đạp dưới chân để tăng tốc cho Tiêu Cửu Từ, giúp y có thể tấn công tức thời hàng chục đại yêu đang lơ lửng trên không, vào lúc chúng hoàn toàn không kịp phản ứng, đánh bay từng con một ra khỏi phạm vi phi thuyền.

Còn phải đồng thời né tránh các đòn tấn công, thân hình xoay chuyển trên không trung càng thêm sắc bén và như vũ bão.

Nhanh đến mức gần như chỉ có thể nhìn thấy một bóng ảnh màu xanh lam, tự nhiên cũng bao gồm một bóng ảnh màu đỏ yếu ớt, như một ngọn lửa yếu ớt, sắp bị gió thổi tắt.

Sau đó tiếng la hét dừng lại, cũng không biết có phải đã ngất rồi không.

“Chơi hoang dã thế sao? Huynh đệ, đang đánh nhau đó! Không thả người ta xuống, ôm trong lòng làm gì?! Coi như tập tạ à?!” Lục Truy khóe miệng giật giật, lại phẩy bay một con Yêu tộc đánh lén.

Hạ Đồng trên gác cao đang tấn công Yêu tộc trèo lên, đột nhiên Ngô Hạo phía sau bị một Yêu tộc tóm được, mang bay ra ngoài.

“A a a, đại sư tỷ cứu ta!”

“Ngô Hạo!”

Hạ Đồng còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy Yêu tộc bay ra ngoài gặp phải một bóng ảnh màu xanh lam lướt qua, lập tức bị đánh rơi, còn Ngô Hạo thì được ném trở lại, được Hạ Đồng đỡ lấy, Hạ Đồng mừng rỡ, ngẩng đầu lên thì thấy một bóng người nhanh chóng đè bẹp thế công của Yêu tộc, đang vui mừng nhìn xem có phải là Tiêu Cửu Từ không.

Kết quả đúng là Tiêu Cửu Từ, nhưng trong lòng Tiêu Cửu Từ là cái thứ quái gì vậy!

Sao lại có một nam tử được Tiêu Cửu Từ ôm trong lòng, đây là tình huống gì? Dù phi thuyền bị tấn công, cũng chưa đến mức nguy hiểm như vậy chứ, tùy tiện giao cho đệ tử Linh Bảo Môn của họ bảo vệ không được sao?

Khoan đã? Lẽ nào đó là…

Sắc mặt Hạ Đồng cứng đờ, niềm vui thiếu nữ vừa rồi tan biến không còn dấu vết, chỉ muốn phỉ nhổ!

Giang Kỳ Lạc còn chưa kịp đi đã gặp được các đệ tử Phổ Hiền Phong, cũng nhìn thấy cảnh tượng trên không trung.

“Đại sư huynh đang làm gì vậy? Cần phải bảo vệ bên người như thế sao?”

Tưởng Doãn vừa nghe ngữ khí này đã thấy không ổn, cố ý nói: “Thì… đạo lữ mà, Giang sư đệ đệ không biết đó thôi, quan hệ giữa đại sư huynh và Kiều Hàm tốt lắm, chắc chắn không nỡ để cậu ấy bị thương đâu.”

Vẻ mặt Giang Kỳ Lạc lập tức méo mó.

Còn ở một góc khác, một nam tử áo choàng xám không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trên không, mày nhíu chặt, một Yêu tộc vừa hay tấn công tới, nam tử chỉ có thể dựa vào võ lực để chống cự, dù sao kinh nghiệm chiến đấu cũng phong phú, liều mạng cũng có thể đẩy lùi tiểu yêu.

Trên không trung, Tiêu Cửu Từ giải quyết xong một đợt, dừng lại một chút, nhìn người trong lòng, chỉ thấy sắc mặt Kiều Hàm trắng bệch, để không la hét, cậu đã cắn chặt cánh tay mình, hai mắt nhắm nghiền, như thể đã giao phó sinh tử cho y.

“Sao rồi? Vẫn ổn chứ?” Tiêu Cửu Từ hơi lo lắng hỏi.

Kiều Hàm mở mắt ra, vì nhắm quá chặt, lúc này đuôi mắt đã ửng đỏ, đôi mắt ươn ướt, trông như bị bắt nạt, đáng thương vô cùng.

“Ta… không sao.”

Lòng Tiêu Cửu Từ chùng xuống, tự trách mình: “Nếu không thoải mái, hay là thả cậu xuống nhé, thật ra cũng an toàn.”

“Ta có làm vướng huynh không?”

Tiêu Cửu Từ cảm thấy cánh tay Kiều Hàm ôm cổ y dường như lại siết chặt hơn, biết cậu thật sự không muốn xuống, chỉ đành bất đắc dĩ nói: “Không vướng, chỉ sợ ngươi chịu không nổi.”

“Huynh yên tâm, dù có đánh chết ta, ta cũng không thể nôn ra người huynh, ta có nôn ra, cũng lập tức nuốt xuống!”

Tiêu Cửu Từ: … Cũng không cần phải quyết tâm đến vậy.

“Không thoải mái thì nói với ta.” Tiêu Cửu Từ nói xong với giọng điệu dịu dàng, lại bắt đầu mang Kiều Hàm nghênh chiến, nhưng không biết có phải cố ý quan tâm đến Kiều Hàm hay không mà trận chiến bây giờ đã ôn hòa hơn nhiều.

Kiều Hàm không còn cảm thấy chế độ xoay tròn của máy giặt lồng ngang ba trăm sáu mươi độ nữa.

Nhưng vì trận chiến xuất sắc vừa rồi, tự nhiên đã thu hút một lượng lớn Yêu tộc tấn công Tiêu Cửu Từ.

Lần này Kiều Hàm đã nhìn rõ, mẹ nó toàn là hầu yêu.

Con nào con nấy to hơn cả gorilla, có con tu luyện thành hình người, có con nửa người nửa thú. Bề ngoài càng giống người, tu vi càng cao.

Mục tiêu chính của những con hầu yêu đó là cướp hoặc phá hủy pháp khí của Linh Bảo Môn, có người cản trở, ngăn chúng tiến lên, chúng sẽ điên cuồng tấn công.

Ngay khi những con khỉ đó không làm gì được Tiêu Cửu Từ, đột nhiên một nam tử trẻ tuổi mặc giáp Nguyệt Lạc Hồng Vân, th*n d*** mặc váy cỏ bện từ linh thực, tay vác một cây gậy gỗ khổng lồ bay lên.

Dáng vẻ nam tử có phần hoang dã thô kệch, thân hình cường tráng nhưng không quá lố. Mái tóc ngắn dựng đứng, phía sau còn có một bím tóc nhỏ dài, không nhìn kỹ còn tưởng là đuôi khỉ.

“Tất cả lui xuống cho tiểu gia, người này giao cho tiểu gia ta!”

“Thiếu chủ uy vũ!”

Lòng Kiều Hàm lập tức se lại, khớp rồi.

Cậu cũng cảm thấy cánh tay ôm mình đột nhiên siết chặt, rõ ràng nam chính đại nhân cảm thấy con hầu yêu này không cùng đẳng cấp với những con lúc nãy.

“Này, ngươi có phải là Tiêu Cửu Từ, đệ nhất nhân thế hệ trẻ Nhân tộc không!”

Tiêu Cửu Từ: “Tại hạ Thanh Vân Tông Tiêu Cửu Từ.”

“Nhớ kỹ!” Nam tử hai mắt phấn khích trợn lên, cười ngạo mạn: “Người đánh bại ngươi tên là Ân Lâu, thiếu chủ của Linh Hầu nhất tộc!”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ trầm xuống, Băng Phách kiếm trong tay từng tấc đóng băng tích tụ lực.

Ân Lâu lại không lập tức ra tay, mà chỉ vào Kiều Hàm trong lòng Tiêu Cửu Từ, nhíu mày nói: “Khoan đã, mang theo một cục nợ làm gì? Vứt xuống đi!”

Kiều Hàm: Ai là cục nợ chứ, được rồi, có hơi mệt.

Nhưng tên quỷ này đã xuất hiện, đây là điểm mấu chốt, sao cậu có thể đi được, phải tìm cách thay đổi kết cục mới được!

“Kiều Hàm, ta phải…” Tiêu Cửu Từ đang định mở lời.

Đột nhiên, Kiều Hàm giơ tay lên làm một cử chỉ STOP với Ân Lâu.

“Khoan đã, ta có lời muốn nói!”

Ân Lâu tỏ vẻ không thể tin nổi nhìn Kiều Hàm, dường như muốn nói: Ngươi là cái thá gì, tại sao phải nghe ngươi nói.

Nhưng Kiều Hàm không quan tâm, hét thẳng: “Tại sao các ngươi lại đến tấn công nơi này! Có mâu thuẫn có thể giải quyết, Nhân tộc và Yêu tộc cũng không nhất thiết phải đối địch mà. Ngươi muốn… con cháu khỉ của ngươi chết thảm thương sao?!”

Thiếu chủ Linh Hầu nhất tộc chết ở đây, chẳng trách nam chính bị truy sát như vậy, nhưng trong tình tiết gốc hoàn toàn không đề cập đến nguyên nhân xung đột, điều này khiến Kiều Hàm rất để tâm. Nếu có thể giải quyết ổn thỏa, biết đâu sẽ không có tình tiết tiếp theo.

Ân Lâu kinh ngạc, lần đầu tiên nghe Nhân tộc nói như vậy, không phải lần nào gặp cũng hô đánh hô giết sao?

“Nói nhảm, trong đầu toàn chuối à? Lảm nhảm gì thế, không thả người, ta đánh cả hai!”

Nói rồi Ân Lâu hoàn toàn không quan tâm, tấn công thẳng lên, Kiều Hàm thầm chửi trong lòng, chỉ đành để Tiêu Cửu Từ ôm mình, giao đấu với Ân Lâu vài chiêu.

Tuy đúng là có chút khó đối phó, nhưng dường như mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Tiêu Cửu Từ.

Một bước sai lầm, đã kéo giãn khoảng cách hai bên.

Ân Lâu không ngờ Tiêu Cửu Từ lại lợi hại đến vậy, thẹn quá hóa giận, đang định tái chiến, kết quả không ngờ Tiêu Cửu Từ lại đánh kiểu du kích với gã, vừa đánh vừa kéo giãn khoảng cách, vừa tận dụng thời gian này để nói lảm nhảm với gã?

Nhân tộc này bị bệnh gì vậy trời!

Tiêu Cửu Từ cũng bị lời của Kiều Hàm thức tỉnh, vừa rồi thuận thế giao chiến luôn, nhưng trước đó y đúng là tò mò về nguyên nhân, thế là vừa chiến đấu vừa nói với Ân Lâu: “Linh Hầu nhất tộc, tài nguyên vùng đất phong phú, quen dùng linh mộc trên núi của mình làm vũ khí, căn bản không cần cướp pháp khí, hơn nữa quan sát hành vi của các ngươi, phá hoại là nhiều, cướp đoạt lại ít.”

Ân Lâu đang lao tới bỗng khựng lại, không thèm để ý, tiếp tục đánh!

“Lãnh địa của các ngươi cách đây khá xa, nếu chỉ đơn thuần nhắm vào Nhân tộc, gần đây đều có môn phái để khiêu khích, vượt ngàn dặm đến đây, đuổi theo pháp khí của Linh Bảo Môn, không thể không có lý do.” Tiêu Cửu Từ tiếp tục phân tích, nhanh chóng chỉ ra điểm nghi vấn.

Kiều Hàm nghe thì bỗng vỡ lẽ: “Lẽ nào là có thù riêng sao?”

“Mẹ kiếp hai người các ngươi rốt cuộc là đánh nhau hay là nói chuyện vậy!” Ân Lâu xù lông.

Kiều Hàm bất đắc dĩ nói: “Muốn nói chuyện với ngươi mà ngươi không nghe, cứ nhất quyết phải đánh à!” Chẳng trách thành ma chết! Đáng đời ngươi!

Tiêu Cửu Từ nói: “Các tu sĩ ở đây sẽ tham gia đại hội tuyển chọn của Thanh Vân Tông và Ngọc Hư Tông, chúng ta không thể không quản. Nếu nói rõ nguyên nhân, chúng ta có thể đứng ra hòa giải mâu thuẫn, nếu không, chúng ta cũng chỉ đành ra tay bảo vệ, ngươi… không đánh lại ta đâu.”

Nói đến câu cuối, tuy không có giọng điệu khinh thường ngạo mạn, nhưng Ân Lâu vẫn tức điên lên, vì đó là sự thật, nhưng gã không phục.

Ân Lâu ra tay dứt khoát hơn, nhưng cũng chịu mở miệng nói chuyện.

“Nếu ta là ngươi thì sẽ không nhiều chuyện, mang đám tu sĩ gà yếu đó đi đi, thứ chúng ta nhắm đến chỉ là pháp khí, chỉ cần những pháp khí đó biến mất, tu sĩ Nhân tộc sẽ rất khó làm hại đến Yêu tộc chúng ta.”

Lời này vừa nói ra, lại khiến cả Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đều ngẩn người.

Vậy nên… đây là đến gây rối với nguyên tắc phá hủy vũ khí của đối thủ thì đối thủ sẽ không dám đánh mình? Nên mới nhắm vào Linh Bảo Môn, nơi sản xuất nhiều pháp khí?

Bọn họ rốt cuộc có hiểu không, ra tay là người, không phải vũ khí trong tay người.

Kiều Hàm bị bộ não thẳng tưng của đám Yêu tộc này làm cho chấn động. Nhưng lại nảy sinh ra một tia khâm phục một cách khó hiểu.

Cũng không phải hoàn toàn là hành hung làm ác, vậy thì Kiều Hàm vì bảo vệ tương lai của Tiêu Cửu Từ mà cứu gã cũng không sao cả.

Bởi vì lý do Ân Lâu đưa ra vô cùng ‘đơn giản thô bạo’, đơn giản đến mức Tiêu Cửu Từ cũng không nghĩ ra được lý do hòa giải. Trong nhất thời chỉ có thể đối phó với những đòn tấn công không biết mệt mỏi của Ân Lâu.

Ngăn cản Tiêu Cửu Từ? Không thể nào, hiện tại sức chiến đấu mạnh nhất chính là y, các tu sĩ khác chắc chắn đều đang trông cậy vào y. Y không thể bỏ lại mọi người để né tránh chiến đấu.

Đuổi Ân Lâu đi? Mẹ nó, con khỉ điên này đã đánh đến hưng phấn, gào thét cả lên rồi, dù có đánh bay đi cũng sẽ quay lại đánh tiếp.

Nói cho Tiêu Cửu Từ biết sẽ có người ra tay giết Ân Lâu, chuyện này cậu phải giải thích thế nào đây.

Não Kiều Hàm quay cuồng, mắt cũng đang cố gắng quan sát xung quanh, muốn xem kẻ ra tay rốt cuộc sẽ ở đâu, trong nguyên tác chỉ nói một ám khí bắn trúng lưng Ân Lâu rồi nổ tung, nên Ân Lâu mới chết.

Mắt Kiều Hàm lóe lên, lập tức đổi một hướng suy nghĩ, nếu đã không thể ngăn cản, vậy thì phòng bị, bảo vệ sau lưng Ân Lâu là được rồi.

Dù chỉ ngăn được một chút, g**t ch*t cũng sẽ biến thành bị thương, vậy là một kết cục hoàn toàn khác.

Kiều Hàm vừa nghĩ vậy, ánh mắt lập tức dán chặt vào chiếc váy cỏ của Ân Lâu, chiếc váy cỏ đó được bện từ linh thực, trên đó có đầy đủ linh lực hệ Mộc, mà gần đây Kiều Hàm luyện tập nhiều nhất chính là cảm ứng và điều khiển linh thực.

Trong lúc hai người chiến đấu, Kiều Hàm một tay kết ấn, cố gắng cảm nhận linh thực trên đó, những đốm sáng màu xanh lục nhàn nhạt từ đầu ngón tay tràn ra, bay về phía Ân Lâu, có lẽ vì sức mạnh quá yếu ớt, căn bản không thể thu hút sự chú ý của hai người đang đối chiến, những đốm sáng nhỏ màu xanh thuận lợi bám vào váy cỏ, cố gắng điều khiển vài sợi linh thực vươn dài lên, đến lúc đó có thể che chắn cho Ân Lâu một đòn từ sau lưng.

Kết quả đúng lúc này, Kiều Hàm đang quan sát sáu phương đột nhiên cảm thấy cách đó không xa ánh bạc lóe lên, nhắm thẳng vào Ân Lâu.

Tốc độ tấn công cực nhanh, rõ ràng là pháp khí đặc biệt, Kiều Hàm căn bản không kịp làm bất cứ hành động đối phó nào, chỉ theo bản năng đột nhiên gia tăng linh lực, đốm sáng nhỏ màu xanh đột nhiên tràn đầy sức mạnh, chuẩn bị đốt cháy giai đoạn, giật mạnh.

Tiêu Cửu Từ dường như đã chú ý đến điều gì đó, nhưng cũng không kịp phản ứng, hơn nữa y cũng không thể phân biệt được là có người muốn giúp mình hay là gì.

Ngay trong khoảnh khắc nguy cấp này, Ân Lâu cảm thấy sau lưng lạnh toát, nhưng còn chưa cảm nhận rõ, đột nhiên h* th*n lạnh toát, đó là cơn lạnh thật sự, gió thổi lạnh thấu tim.

“Á á á á á á!”

Ân Lâu kinh hãi đưa tay che lại, cơ thể theo bản năng rơi xuống.

Tất cả mọi người và yêu ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một mảnh váy cỏ bay lượn rơi xuống, ơ? í! Có yêu khoe chim giữa trời kìa!

Người che mắt thì che mắt, người la hét thì la hét, người chửi thề thì chửi thề.

Ngay lúc Ân Lâu rơi xuống, ám khí tấn công tới vừa hay phát nổ. Một tiếng nổ lớn vang lên, làm tất cả mọi người kinh hoàng.

Sức công phá mạnh đến nỗi hất văng Ân Lâu đang ở gần lộn một vòng.

Tiêu Cửu Từ cũng lập tức ôm Kiều Hàm xoay người, một màn sáng màu xanh lam dựng lên sau lưng y, đối phó với lực công phá ập tới.

Kiều Hàm vẫn còn đang ngơ ngác.

Tiêu Cửu Từ lại trong lúc chịu xung kích, sắc mặt đại biến, trong đầu nhanh chóng phản ứng, hét lên với Lục Truy đang ở dưới hóng chuyện và cảm thán ‘mông khỉ quả nhiên màu đỏ’: “Lục Truy!”

Hai huynh đệ vốn có sự ăn ý, thấy Băng Phách kiếm trong tay Tiêu Cửu Từ bắt đầu lan tỏa đại chiêu hệ băng, lập tức phối hợp biến thanh kiếm trong tay thành một chiếc quạt khổng lồ.

Các Yêu tộc còn chưa kịp phản ứng lại việc thiếu chủ của họ bị Nhân tộc nhìn sạch sành sanh, đã cảm thấy xung quanh đột nhiên lan tỏa hàn khí, hàn khí nhanh chóng ép tất cả Yêu tộc tụ lại bên cạnh Ân Lâu.

Vì thiếu chủ đã bị đả kích đến hai mắt vô thần không còn sức phản kháng, tất cả Yêu tộc cũng theo đó mà ngơ ngác, bị hàn khí bao vây giam cầm.

Ngay sau đó một cơn cuồng phong hình thành, một quạt thổi bay tất cả Yêu tộc đến tận chân trời, cho đến khi biến thành một ngôi sao băng.

Lục Truy thở hổn hển, linh lực cạn kiệt.

Tiêu Cửu Từ lúc này mới mang Kiều Hàm đáp xuống.

Trên phi thuyền im lặng một lúc, rồi lập tức lại náo nhiệt reo hò, Yêu tộc đã bị đẩy lùi.

Người hoan hô thì hoan hô, người giúp đỡ thì giúp đỡ, tự nhiên cũng không thiếu người bàn tán về cảnh tượng nóng bỏng vừa rồi.

Lục Truy là người đầu tiên, không kiềm chế được mà cười phá lên với hai người vừa đáp xuống, nói: “Chắc là một thời gian dài nữa sẽ không thấy hầu yêu đâu, khỉ rất sĩ diện, tình huống mất mặt như vậy, ha ha ha ha, nhưng sao lại trớ trêu thế nhỉ, quần áo cũng bị đánh bay được sao?”

Tiêu Cửu Từ thả Kiều Hàm xuống, liếc nhìn kẻ đang chột dạ nào đó, khóe mắt không khỏi nhuốm một chút ý cười bất đắc dĩ. Trùng hợp lại giúp y một phen, nếu không tình hình vừa rồi, e là khó mà giải quyết.

“Ây, thấy không? Kích cỡ của thiếu chủ Yêu tộc kia thế nào.” Lục Truy không nhịn được mà ghé sát lại hóng chuyện: “Ta chỉ thấy phía sau đỏ rực một mảng.”

Kiều Hàm lập tức dùng ánh mắt ‘đồ b**n th** chết tiệt’ mà ghê tởm nhìn Lục Truy.

Tiêu Cửu Từ cũng lộ vẻ cạn lời.

Lục Truy hùng hồn nói: “Đều là đàn ông, thảo luận một chút thì sao? Ta không thấy tự nhiên tò mò, ta thấy thân hình nó không tệ. Bên đó thì sao? Hai người đối mặt chắc chắn thấy rõ rồi. Mau nói cho ta biết đi, rốt cuộc thế nào?”

Lục Truy thật sự tò mò và hóng hớt. Kiều Hàm lại bị cảm xúc của hắn lôi kéo.

Tiêu Cửu Từ đang định ngăn cản chủ đề nhàm chán này, liền thấy Kiều Hàm miễn cưỡng dùng tay ra hiệu cho Lục Truy: “Chắc là… thế này.”

Tiêu Cửu Từ không dám tin nhìn Kiều Hàm, cậu thật sự để ý đến chỗ đó sao?

Lục Truy trợn to mắt, chậc một tiếng: “Cũng thường thôi.”

Kiều Hàm kinh ngạc, thế này mà không lợi hại, cái gì gọi là cũng thường thôi? Kiều Hàm là phải khâm phục đó nha.

Lục Truy để ý thấy ánh mắt của Kiều Hàm, lập tức cười gian một tiếng: “Xét theo thể hình mà nói, đúng là cũng thường thôi, hoàn toàn không bằng Cửu Từ nhà ngươi.”

Kiều Hàm: !!!! Đây là chuyện cậu có thể nghe sao?!

Hoàn toàn không bằng, nam chính đại nhân quả nhiên như trong nguyên tác nói, vô cùng hùng vĩ?!

Tiêu Cửu Từ trực tiếp bị Lục Truy nói đến ngơ ngác, mặt mày lúng túng, đang không biết phải làm sao, thì thấy Kiều Hàm bên cạnh, len lén cúi đầu, liếc về phía…

Thân thể Tiêu Cửu Từ cứng đờ, má cũng đỏ lên, lập tức ra tay.

Kiều Hàm vốn chỉ là hành động theo phản xạ, còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy trán bị ấn giữ, sau đó từ từ bị xoay sang một bên.

Kiều Hàm đột nhiên tỉnh táo lại, lập tức cuống lên: “Ta không nhìn trộm!”

“Ha ha ha, giấu đầu hở đuôi.” Lục Truy hả hê nói: “Kiều Hàm đừng vội, sau này cùng Cửu Từ đi ngâm linh tuyền là có thể thấy rồi, đảm bảo ngươi hài lòng.”

Kiều Hàm: Ta hài lòng cái quỷ á á á á!

Tiêu Cửu Từ cuối cùng không chịu nổi nữa, kéo cổ tay Kiều Hàm, chạy về phía các đệ tử tông môn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn