Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 22

“Cuối cùng huynh cũng về rồi, ta sắp tò mò chết đây.” Lục Truy vội vàng vẫy tay với Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm từ lúc trở về, mày mắt đã cong cong, hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui, khiến cho Lục Truy tò mò đến mức vò đầu bứt tai.

Linh Bảo Các hắn cũng đã vào, tự nhiên biết muốn tìm được pháp khí tốt không dễ dàng như vậy, hắn đã dùng linh thức của mình để cảm ứng, dựa vào trực giác tìm ra pháp khí có duyên với mình.

Có thể tìm được tốt đến đâu thực ra có quan hệ rất lớn với tu vi cảnh giới của bản thân.

Dù Kiều Hàm có dẫn theo tiểu thiếu gia của Linh Bảo Môn vào, nhưng tu vi của hai người cộng lại hoàn toàn không đáng kể, hơn nữa nhìn vẻ mặt của Hạ Đồng sau đó, cũng biết người nội bộ Ngô Hạo kia cơ bản là vô dụng.

Nhưng sau khi họ rời đi, tiếng hét của Hạ Đồng lại như thể thật sự đã chịu lỗ lớn.

Điều này sao có thể không khiến Lục Truy tò mò chứ. Hắn không tin, Kiều Hàm có thể may mắn đến vậy sao?

Lúc này dưới gốc cây Hồn Nguyên, trên bàn đá đang đặt ba chiếc hộp gấm, hộp gấm là do Ngô Hạo tặng cho Kiều Hàm, dùng để đựng pháp khí, tiện mang theo, người khác cũng không nhìn ra được tình hình cụ thể.

Tiêu Cửu Từ nhìn dáng vẻ của Kiều Hàm giống như một thiếu niên tìm thấy kho báu, hớn hở đắc ý, chia sẻ niềm vui, hoàn toàn khác với người trong lời của Tần Tu Trọng.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ không đổi mà đi tới.

Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ ngồi xuống, lập tức đẩy ba chiếc hộp gấm đến trước mặt Tiêu Cửu Từ, ánh mắt đầy mong đợi nhìn y.

Tiêu Cửu Từ nghi hoặc khó hiểu, “Là… muốn ta giúp ngươi mở ra?”

Kiều Hàm gật đầu.

Lục Truy chớp chớp mắt, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, đây không phải càng giống tặng quà sao?

Tiêu Cửu Từ không nghĩ nhiều, trực tiếp mở chiếc hộp gấm đầu tiên, lập tức một luồng hàn khí lan tỏa ra, chỉ thấy một luồng sáng màu xanh lam chói mắt từ trong hộp bay ra. Theo sau sự biến mất của ánh sáng, một cây cung hệ băng tinh xảo hiện ra trước mắt.

Cây cung này được làm từ băng tinh và bạch cốt tinh khiết, màu xanh băng chảy trên thân cung màu trắng bạc như mây bay nước chảy, toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lẽo thấu xương, đẹp đẽ lộng lẫy như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc trên băng.

Khoảnh khắc xuất hiện, dường như khiến xung quanh chìm vào một ngày đông giá lạnh, hơi nước trong không khí đều biến thành những tàn ảnh băng tinh lộng lẫy.

“Cung… Cung Long Cốt Băng Sương!” Lục Truy kinh ngạc.

Đây là pháp khí cực phẩm gần đến Địa giai, còn có thể trưởng thành, cần phải nhận chủ, trước đây Hạ Đồng còn nói đùa rằng Linh Bảo Môn của họ có một pháp khí thích hợp với Tiêu Cửu Từ như vậy, chỉ cần Tiêu Cửu Từ cưới nàng, nàng sẽ xin môn phái làm của hồi môn.

Lại… lại xuất hiện ở đây!

Lục Truy kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ, cho dù là Tiêu Cửu Từ trước nay luôn thong dong bình tĩnh, lúc này cũng sững sờ.

Kiều Hàm đắc ý lại kích động, khóe miệng hoàn toàn không khống chế được mà nhếch lên, nói với Tiêu Cửu Từ: “Cái thứ hai, cái thứ hai!”

Đầu óc Tiêu Cửu Từ trống rỗng, thuận theo mở chiếc hộp gấm thứ hai.

Tuy không có linh quang hệ băng kinh người như cái đầu tiên, nhưng khi sương lạnh tan đi, một chiếc giáp tay vảy băng hiện ra lơ lửng giữa không trung.

Chất liệu biến đổi mềm cứng, màu xanh lam ánh trăng, chỉ khi ánh sáng thay đổi mới có thể nhìn ra sự kết hợp khéo léo giữa vảy cá hàn long và băng tinh cực hàn, đó là một trong những pháp khí phụ trợ hệ băng xuất sắc nhất, tuy chỉ là Huyền giai, nhưng được chế tạo vô cùng tinh xảo, có thể gọi là cực phẩm.

Nếu đeo trên cánh tay, bất kể là thi triển pháp thuật hay cầm vũ khí, đều có tác dụng tăng cường cực mạnh đối với linh lực hệ băng.

Lần này cả Tiêu Cửu Từ và Lục Truy đều kinh ngạc, không chỉ vì đây đều là hàng tốt hiếm có, mà còn vì cả hai đều là pháp khí hệ băng.

Kiều Hàm rất hài lòng với phản ứng của họ, thúc giục Tiêu Cửu Từ mở cái thứ ba, kết quả tay Tiêu Cửu Từ lại đặt lên chiếc hộp gấm thứ ba, ngẩng mắt nhìn Kiều Hàm, nói: “Chuyện này là sao?”

Kiều Hàm lại hai mắt sáng rực nói: “Thích không? Hợp với huynh chứ.”

Hơi thở Tiêu Cửu Từ nghẹn lại: “Ngươi…”

Lục Truy: “Ôi chao, đừng nói nhảm nữa, mau mở cái thứ ba đi, để ta xem cái thứ ba là gì?”

Kiều Hàm cũng thúc giục Tiêu Cửu Từ mau chóng mở ra.

Tiêu Cửu Từ chỉ đành giơ tay mở chiếc hộp thứ ba, một luồng sáng dịu dàng dần dần tràn ra, một chiếc đai lưng tinh xảo được gia công từ băng tinh và bạc trắng tinh khiết nhất đang yên tĩnh nằm bên trong.

“Đai lưng? Là pháp khí hộ thân?” Lục Truy chưa từng thấy loại này, tò mò hỏi.

Hai cái trước tuy lợi hại, nhưng cái này mới là bảo bối lợi hại nhất mà Kiều Hàm tìm được.

Kiều Hàm lập tức cầm lên, kiêu ngạo giải thích: “Đây là Mặc Ngân hệ băng, Mặc Ngân là pháp khí hộ thân chuyên bảo vệ đan điền, hệ băng tức là nếu người sử dụng là băng linh căn, khi gặp phải tấn công, có thể không ngừng cung cấp linh lực cho Mặc Ngân, đưa khả năng phòng hộ của nó đạt đến giới hạn của chính người đeo, là một pháp khí hộ thân vừa linh hoạt lại vừa chuyên biệt.”

Lục Truy nghe đến ngây người: “Đây là bảo bối đó!”

“Chứ còn gì nữa!” Kiều Hàm cười rộ lên, rồi quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ nói: “Tiêu đại ca, những thứ này đều là của huynh.”

Lúc này Kiều Hàm thật sự vô cùng kích động, nói đến chuyện chọn pháp khí trong nguyên tác, Kiều Hàm tức không chịu được.

Tiêu Cửu Từ lúc đó đúng là đã chọn ba món pháp khí, y là nam chính, cơ duyên tốt, đều là những món cực phẩm Huyền giai, nhưng những thứ đó đều không liên quan đến y, vì y đều dùng để tặng người khác, cuối cùng lần lượt tặng cho nguyên thân, Giang Tố Vi và Giang Kỳ Lạc.

Khoảng thời gian đó, nam chính thấy họ chung sống không vui, muốn hòa giải mâu thuẫn một chút, nhưng cuối cùng không một ai cảm kích. Cặp chị em kia cảm thấy nguyên thân không xứng để nam chính đối tốt, không có tư cách cùng họ hưởng thụ đãi ngộ giống nhau; nguyên thân cảm thấy họ là đạo lữ, đồ tốt đều nên cho cậu ta, dựa vào cái gì mà cho người ngoài.

Có thể nói đoạn tình tiết trên phi thuyền đó, không chỉ nam chính không vớt vát được chút lợi lộc nào, còn gánh tiếng xấu đắc tội với Linh Hầu nhất tộc, đúng là quá oan.

Bây giờ kết cục của Linh Hầu nhất tộc đã thay đổi, nhưng chuyện tặng quà lại rất khó xử lý, với lập trường của cậu, không thể nào nói này nói nọ trước khi Tiêu Cửu Từ vào Linh Bảo Các được. Kết quả không ngờ lại có chuyển biến bất ngờ! Đổi thành cậu vào trong.

Kiều Hàm không khỏi cảm thán, chỉ vì nam chính đại nhân là người tốt, đối tốt với cậu, nên mới có kết quả tốt đẹp như vậy.

Lúc Kiều Hàm mang ba món bảo vật này ra ngoài, cảm giác thỏa mãn đó, không thua gì lúc khát nước đột nhiên xuất hiện một ly coca đá, đã!!!!

Quả nhiên nam thần của cậu nên đi con đường tràn đầy vận may như vậy, lợi lộc gì cũng nên là của y.

Lúc này Tiêu Cửu Từ lại có chút hoảng hốt.

Lại là ba món pháp khí hệ băng! Một món hệ mộc hay hệ hỏa cũng không có.

Việc làm của Kiều Hàm hoàn toàn ngoài dự đoán của y, trong nhất thời thật sự không biết nên mở lời nói gì, chỉ có thể sững sờ nhìn Kiều Hàm.

Nhưng khi y nhìn vào mắt Kiều Hàm, chỉ có thể thấy sự nghiêm túc và cố chấp trong đôi mắt hoa đào màu hổ phách, mang theo sự trong trẻo sạch sẽ của ngày nắng sau tuyết, như thể việc làm đó là điều hiển nhiên, không phải để lấy lòng, mục đích từ lúc bắt đầu vào trong đã được định sẵn, chính là chọn ba món pháp khí cho y.

Tại sao lại làm vậy? Cơ hội vào Linh Bảo Các ít vô cùng, cậu không muốn mưu cầu chút lợi lộc cho mình sao?

Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ chỉ nhìn mình mà không đáp lại, hàng mày anh khí có chút nặng nề.

“Ta… ta làm sai gì sao?” Tâm trạng Kiều Hàm lập tức thu lại, dè dặt hỏi, lẽ nào là cậu hớt tay trên quá lợi hại, khiến nam chính khó xử?

Tiêu Cửu Từ để ý thấy vẻ mặt của Kiều Hàm, lập tức nở một nụ cười dịu dàng, nhưng giọng nói lại có chút căng cứng, như thể đang cố gắng che giấu sự không tự nhiên của mình. “Ta chỉ hơi ngạc nhiên, sao ngươi không chọn cho mình? Nếu ngươi có thể chọn ra những pháp khí cực phẩm này, vậy chắc cũng có thể chọn ra những món tốt hơn cho mình.”

Theo sự hiểu biết của Kiều Hàm về Tiêu Cửu Từ, sớm đã đoán được sẽ có câu hỏi này, dù sao nếu nam chính vui mừng hớn hở chấp nhận, ngược lại sẽ có gì đó kỳ quái.

Kiều Hàm cười nói: “Huynh cứ nhất quyết nhường cơ hội cho ta, ta cũng chỉ có thể làm như vậy thôi. Ta ở trên phi thuyền thật sự không cống hiến được gì, những… những chuyện đó đều là hiểu lầm, hơn nữa ta còn cứ bám lấy huynh, để huynh bảo vệ, nên da mặt ta có dày đến đâu cũng không dám chiếm dụng cơ hội này.”

“Huống hồ ta thật sự sợ lãng phí, ta mới là Luyện Khí kỳ, tìm ba món pháp khí cho mình thì lãng phí quá. Khó có cơ hội vặt lông của Linh Bảo Môn, chắc chắn phải nắm bắt chứ!” Kiều Hàm vẻ mặt tinh nghịch tính toán, nhướng mày nói: “Tiêu đại ca cũng đừng tính toán với ta chuyện này, ta lao tâm lao lực mang ra cho huynh, cứ coi như là ta cảm kích sự chăm sóc của Tiêu đại ca những ngày qua, còn có lấy lòng đại sư huynh tương lai trước nữa.”

Kiều Hàm một hơi, trực tiếp chặn hết mọi đường lui của Tiêu Cửu Từ, như thể đây là một việc mà một người có chỉ số cảm xúc bình thường nên làm.

Trong nhất thời lại khiến Tiêu Cửu Từ nghẹn lời, chỉ có thể nhìn sâu vào Kiều Hàm một cái, sau đó nhìn về phía ba món pháp khí cực phẩm, rõ ràng là cơ hội do y nhường ra, bây giờ lại có cảm giác nhận mà hổ thẹn.

Nhưng cảm nhận được ánh mắt có phần căng thẳng bên cạnh, Tiêu Cửu Từ lập tức nhướng mày, đưa tay lần lượt chạm vào các pháp khí, sau đó nhìn Kiều Hàm, cười nói: “Cảm ơn, ngươi tốn công rồi, ta rất thích.”

Kiều Hàm lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng mà…”

Hơi thở Kiều Hàm lại thắt lại, liền thấy Tiêu Cửu Từ đưa chiếc đai lưng lên: “Cái này cho ngươi dùng.”

“Hả? Nhưng đây…”

Tiêu Cửu Từ ôn hòa nói: “Ta biết nó là hệ băng, nhưng ngoài cái này ra, bản thân Mặc Ngân đã là một pháp khí hộ thân rất lợi hại, hơn nữa nếu cần, ta còn có thể truyền linh lực hệ băng, để nó phát huy tác dụng lớn hơn. Trước khi ngươi có được pháp khí hộ thân thích hợp hơn, cứ dùng tạm đi.”

Thế sao được, đây là chuyên vì phòng bị kiếp nạn tương lai của nam chính mà mới ngàn chọn vạn lựa tìm ra, tuy không biết có đủ dùng không, nhưng nói thế nào cũng không thể lãng phí trên người cậu được.

Kiều Hàm còn muốn từ chối, nhưng ngẩng mắt lên liền đối diện với ánh mắt ôn nhuận như ngọc nhưng lại kiên định như băng của Tiêu Cửu Từ, như có một mệnh lệnh vô hình khiến Kiều Hàm chỉ có thể lựa chọn nghe theo.

“Vậy… vậy được rồi.” Kiều Hàm ngây ngốc nói, nói xong trong lòng lập tức nảy ra ý đồ, đợi đến tình tiết liên quan, mình lại sống chết đeo cho y là được, bây giờ cứ không từ chối ý tốt của nam chính đã.

Hai người xác định xong việc phân chia pháp khí, Lục Truy bên cạnh cuối cùng không nhìn nổi nữa mà chậc chậc hai tiếng: “Ây, thật ngưỡng mộ, dáng vẻ hai người chỗ nào cũng nghĩ cho đối phương, thật tốt đẹp.”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, sao cảm giác lời gì từ miệng Lục Truy nói ra cũng trở nên không đứng đắn vậy.

Lục Truy: “Đây là niềm vui khi có đạo lữ sao?”

Kiều Hàm: Quả nhiên không đứng đắn.

Lục Truy tiếp tục: “Ta cũng muốn có đạo lữ rồi.”

Kiều Hàm sợ Lục Truy lại nói ra lời lẽ vớ vẩn gì, vội vàng chuyển chủ đề: “Tiêu đại ca, huynh có muốn thử xem pháp khí có tốt không?”

Nhìn dáng vẻ hứng khởi của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ cười cười, nghe lời đứng dậy.

Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ trước tiên đeo giáp tay lên tay phải, thu gọn ống tay áo, ẩn giấu cảm giác sức mạnh, khiến bàn tay thon dài càng thêm nổi bật.

Sau đó thân hình thẳng tắp đứng vững, tay trái cầm cung, tay phải kéo dây, đường nét cơ thể vì tư thế kéo cung mà trở nên sắc bén khỏe khoắn, khí thế phi phàm. Trong nháy mắt, đã kéo Cung Long Cốt Băng Sương đến mức căng hết cỡ.

Đột nhiên những mảnh băng nhỏ màu xanh lam không ngừng ngưng tụ giữa dây cung, cuối cùng hình thành một mũi tên băng.

Tiêu Cửu Từ bay vút lên không, mũi tên băng ngưng tụ từ hư không bắn về phía xa, mũi tên mang theo uy lực cực hàn to lớn, khoảnh khắc c*m v** mặt đất đã đóng băng xung quanh, như thể khiến mọi thứ bị phong ấn.

Đây còn là Tiêu Cửu Từ thu lại lực đạo, chỉ biểu diễn chút hiệu quả.

Thân hình thon dài đáp xuống, quay đầu lại nhìn, Kiều Hàm đã vỗ tay đến mức như hải cẩu, giơ ngón tay cái với y, không chút do dự khen ngợi: “Đẹp trai!”

Còn Lục Truy bên cạnh đã bắt đầu hóng chuyện với Kiều Hàm về những giai thoại của Cung Long Cốt Băng Sương.

Lòng Tiêu Cửu Từ không hiểu sao hơi luống cuống, lại thấy Kiều Hàm mày bay mặt múa nói: “Thật sao?”

“Ngươi vui đến vậy sao?” Ý của Lục Truy vốn là muốn để Kiều Hàm ghen một chút.

Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ nhìn qua, lập tức hùng hồn nói: “Vậy chứng tỏ pháp khí này họ thật sự rất quý, may mà chúng ta chạy đủ nhanh.”

Tiêu Cửu Từ nhớ lại màn ‘chuồn lẹ’ vì sợ bị người ta đuổi theo, thật sự bị chọc cười: “Dù sao họ cũng là đại tông môn, không đến mức như vậy.”

Tiêu Cửu Từ vừa nói vừa nhỏ máu nhận chủ Cung Long Cốt Băng Sương, sau đó dung hợp vào Băng Phách kiếm, Băng Phách kiếm của y là bản mệnh pháp khí, cũng có thể không ngừng trưởng thành, có thể nói Cung Long Cốt Băng Sương này đúng là vũ khí bổ sung thích hợp nhất cho y.

“Chưa chắc đâu, ba món đó cộng lại, tương đương với việc để Linh Bảo Môn mất một lần máu, huynh không nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Hạ Đồng cuối cùng sao, trong thời gian ngắn chúng ta tốt nhất đừng đến Linh Bảo Môn nữa, để khỏi bị lườm nguýt.” Lục Truy hả hê cười nói: “Nhưng rốt cuộc đây do ngươi, hay là…”

Kiều Hàm nói thẳng: “Ta thật sự không nhận ra được tốt xấu, chỉ là nói ra yêu cầu, để Ngô Hạo giúp ta tìm.”

“Cậu ta lại lợi hại đến vậy sao?” Lục Truy không dám tin.

“Ta có con mắt tinh tường, thiên phú của cậu ấy cần phải từ từ khai quật.” Kiều Hàm kiêu ngạo cười.

Lục Truy cười một tiếng: “Ta không biết thiên phú của cậu ta có thể từ từ khai quật không, nhưng cậu ta chắc chắn sẽ bị mắng rất thảm, đây là điển hình của việc thiếu não, cùi chỏ quay ra ngoài.”

Kiều Hàm còn muốn tranh cãi, liền nghe thấy Tiêu Cửu Từ cũng thuận theo họ cười nói: “Vậy cũng không tệ, ít nhất cậu ấy đã chứng minh được bản thân, không phải là tiểu thiếu gia không nên thân trong mắt mọi người.”

Kiều Hàm gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Lục Truy cũng cười cười, đột nhiên hứng khởi, đề nghị: “Nếu chuyện hôm nay đều đã thống khoái như vậy, hay là…”

“Hay là gì?” Kiều Hàm lập tức phối hợp, còn tưởng có hoạt động chúc mừng gì.

Tiêu Cửu Từ cũng nhìn qua, liền thấy Lục Truy cười không có ý tốt: “Hay là chọn ngày không bằng gặp ngày, cùng nhau đi ngâm linh tuyền đi.”

Tiêu Cửu Từ: ?

Kiều Hàm: !!!

Trên phi thuyền, Ngô Hạo đang bị phạt quỳ, chỉ là trên mặt vẫn luôn cười toe toét.

Hạ Đồng bên cạnh trông chừng hắn chịu phạt, miệng thì lẩm bẩm chửi bới, không phải chửi Ngô Hạo nữa, mà là chửi Kiều Hàm.

“Dụ dỗ sư đệ của ta, cướp nam nhân của ta, còn dùng bảo vật của môn phái ta để tặng quà dỗ người, đúng là một tiểu yêu tinh không hơn không kém, hừ!”

Mà lúc này tiểu yêu tinh đang mè nheo.

Phổ Hiền Phong, Tưởng Doãn vừa phấn khích đối chiếu sổ sách, vừa nói: “Ngươi mè nheo ta cũng vô dụng, ngươi còn chưa Trúc Cơ, không thể dùng linh tuyền, ngươi muốn bạo thể mà chết sao?”

“Ngươi có biết đối với ta đây là cơ hội quý giá đến nhường nào, cơ hội không thể bỏ lỡ, mất đi sẽ không có lại không?”

Tưởng Doãn buồn cười: “Nếu ngươi thật sự thích, đợi ngươi Trúc Cơ, bảo đại sư huynh đào một cái ở Vô Định Phong của các ngươi, ngươi ngày ngày cùng đại sư huynh ngâm, không ai quản ngươi.”

Kiều Hàm kích động: “Vậy đâu có giống nhau? Ta nói là bây giờ, ngay lúc này!”

Tưởng Doãn cuối cùng cũng đặt sổ sách xuống, ý vị sâu xa “Ồ” một tiếng: “Ra là vậy, ngươi có thể vào, đứng bên bờ xem, đừng xuống nước là được, nhưng ngâm linh tuyền cũng mặc q**n l*t, chỗ quan trọng không thấy được đâu.”

Kiều Hàm: … Mẹ nó ta là b**n th** thích nhìn trộm à?!

Đầu tiên, cậu xin tuyên bố, cậu tuyệt đối không phải muốn xem cái gì! Thật sự chỉ là muốn cùng nam chính ngâm linh tuyền mà thôi.

Cơ hội như vậy, trải nghiệm như vậy, phúc lợi như vậy, a a a, cậu muốn! Dù sau này với tư cách là sư đệ cũng sẽ có cơ hội, nhưng bây giờ cơ hội đang ở ngay trước mắt! Bỏ lỡ nhất định sẽ hối hận đến tối ngủ không được!

Nhưng Tưởng Doãn lạnh lùng vô tình nói, là không có cách nào.

Sao ngâm linh tuyền thôi mà cũng phân biệt đối xử tu vi vậy!

Kiều Hàm tủi thân, Kiều Hàm không khóc, biến uất hận thành động lực tu luyện, cậu muốn hút cạn linh lực hệ mộc của Phổ Hiền Phong, tức chết người!

Thế là Kiều Hàm ở linh điền hút linh khí tu luyện, Tiêu Cửu Từ và Lục Truy thì bình thường đi ngâm linh tuyền.

Màn đêm buông xuống, tiên khí lượn lờ trong núi, linh tuyền của Phổ Hiền Phong ở phía sau ngọn núi, chiếm diện tích rất lớn, chia thành nhiều hồ nhỏ khác nhau, linh khí ở đây tụ tập thành sương mù, đối với tu sĩ sau trận chiến tiêu hao linh lực quá lớn là một nơi dưỡng thương rất tốt.

Hồ linh tuyền hiện ra màu xanh lam đậm đẹp mắt, bên cạnh hồ là rừng linh thực xanh mướt, gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá đỏ của linh thực rơi xuống trôi nổi trên mặt nước, một chiếc lững lờ trôi đến trước mặt nam tử, dùng tay gạt đi, lại bị dính vào nốt ruồi giữa ngón tay.

Một luồng sáng pháp thuật lóe lên, tất cả lá rơi biến mất, phía trên dựng lên một tấm chắn.

Một bên hồ, có hai người đang ngồi, ngâm mình trong linh tuyền.

“Ối chà, ta cảm thấy tiểu Kiều Hàm chắc chắn đang chửi ta, ta đâu biết tình hình ở đây của các huynh, cũng không thể trách ta được.” Lục Truy muốn cười lại cảm thấy không nên, chỉ đành nín thở, nói chuyện giọng điệu kỳ quái.

“Không đến mức đó, có lẽ cậu ấy càng muốn tiết kiệm thời gian tu luyện hơn.” Tiêu Cửu Từ nói, nhưng nghĩ lại lúc Lục Truy đề nghị, dáng vẻ kích động từ cổ đến tai đều đỏ bừng của Kiều Hàm, y có chút mềm lòng.

Chắc là… chắc là chỉ muốn ngâm linh tuyền thôi, cũng chưa chắc là… là vì muốn cùng y.

Tiêu Cửu Từ nghĩ đến đây, đột nhiên cạn lời lườm Lục Truy một cái, cảm thấy đều do Lục Truy nói bậy, ngay cả suy nghĩ của y cũng bị ảnh hưởng.

Lục Truy cười nhạo Kiều Hàm một hồi, đột nhiên mở lời: “Hình như huynh không vui lắm.”

“Hả?” Tiêu Cửu Từ ngẩn ra.

“Chuyện Kiều Hàm tặng huynh quà, lúc đó tuy huynh đang cười, nhưng rất không tự nhiên.” Lục Truy người này tuy không đứng đắn, nhưng lúc cần tinh tế cũng không kém Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ sững sờ, trong nhất thời không biết nên nói gì, theo lý mà nói nhận được lợi ích lớn như vậy, nên rất vui, rất cảm kích, nhưng y lại như có gì đó không ổn.

Lục Truy thấy Tiêu Cửu Từ không nói, thản nhiên cười một tiếng: “Huynh là lần đầu gặp chuyện như vậy phải không. Việc làm của cậu ấy, ta cũng kinh ngạc.”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ trống rỗng.

Lục Truy lắc đầu nói tiếp: “Lần đầu gặp kiểu người rõ ràng không cho người ta bao nhiêu lợi ích, lại được người ta toàn tâm toàn ý ghi nhớ.”

Lòng Tiêu Cửu Từ run lên.

Lục Truy nói: “Ồ, không đúng, nên nói thế nào nhỉ, lúc huynh cho đi thiện ý, trước nay đều không cầu báo đáp, người báo đáp huynh cũng rất ít, vì huynh mạnh, là đại sư huynh của Thanh Vân Tông, là người đừng đầu toàn thế hệ mà. Mọi người đều cảm thấy không cần thiết, hoặc cảm thấy mình cũng không báo đáp được gì, cảm thấy huynh sẽ không để tâm, mà huynh cũng đã quen rồi, nhưng khi có người không chỉ báo đáp thiện ý của huynh, mà còn hoàn toàn vượt xa, huynh liền mông lung. Ta thấy huynh chỉ là không quen có người đối tốt với mình thôi, ha ha ha.”

Toàn thân Tiêu Cửu Từ không tự nhiên cứng đờ, nhìn Lục Truy.

Lục Truy cười nhạo y: “Huynh nên cười trộm đi, vớ được một đạo lữ như vậy, trước đây ta thấy nam tử có hơi… nhưng người tốt là được rồi, nói một câu có lỗi, may mà hôn ước trước đó của cậu ấy không thành, nếu không huynh cũng không vớ được, hãy trân trọng đi.”

Tiêu Cửu Từ nghe thấy lời này, nhớ đến Tần Tu Trọng. Tần Tu Trọng nói Kiều Hàm lạnh lùng lại ích kỷ, hỏi Kiều Hàm có phải đối xử với y khác không… Tiêu Cửu Từ từ từ cụp mi mắt, che giấu cảm xúc rối bời bên trong.

Y càng muốn tin rằng Kiều Hàm chỉ là một thiếu niên chân thành trong quá khứ bị ràng buộc bởi hoàn cảnh, đơn thuần muốn thay đổi vận mệnh tương lai của mình, sự nhiệt tình đối với y cũng giống như Kiều Hàm nói, xuất phát từ sự sùng bái đơn giản và sự gần gũi với đại sư huynh tương lai.

Những lời sau đó của Lục Truy, Tiêu Cửu Từ không nghe vào được bao nhiêu, vì có rất nhiều chuyện Lục Truy không rõ. Còn y… do dự đến mức không giống y nữa rồi.

Hai người ngâm linh tuyền xong, Lục Truy cuối cùng cũng về tông môn của mình, Tiêu Cửu Từ đạp lên màn đêm đến linh điền, từ xa đã thấy Kiều Hàm đang ngồi xếp bằng dưới một gốc cây.

Ánh trăng trải đầy trời đêm, chiếu lên người Kiều Hàm, như khoác cho cậu một lớp áo voan nhẹ nhàng. Gương mặt thanh tú được ánh sao chiếu rọi sạch sẽ rõ ràng, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, làm lay động y phục và mái tóc xanh của cậu, cũng nhẹ nhàng lay động lá cây, phát ra tiếng xào xạc.

Xung quanh lơ lửng những đốm linh quang nhỏ màu xanh lục, như những con đom đóm trong đêm tĩnh lặng, bầu bạn cùng Kiều Hàm.

Tĩnh mịch, tự nhiên, thân thiện, như thể hòa làm một với linh lực hệ mộc xung quanh.

Tiêu Cửu Từ đến gần, những đốm sáng nhỏ màu xanh lục lơ lửng trước mặt y dừng lại, như đang xác nhận điều gì đó.

Tiêu Cửu Từ giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào, đốm sáng nhỏ như có sinh mệnh, tinh nghịch né tránh đùa giỡn một lúc, cuối cùng đậu lên nốt ruồi giữa ngón tay y, nhấp nháy lúc tỏ lúc mờ, cho đến khi bóng người dưới gốc cây động đậy, đốm sáng dần dần bay đi.

Tiêu Cửu Từ theo bản năng giơ tay muốn bắt lấy, nhưng vẫn tan biến.

Kiều Hàm tỉnh lại sau khi nhập định, vừa mở mắt ra đã thấy một khoảng tĩnh lặng, không một bóng người.

Kiều Hàm vươn vai, đứng dậy trở về, tìm Tưởng Doãn, hỏi ra mới biết, Lục Truy đã đi rồi, Tiêu Cửu Từ đi gặp Mai trưởng lão.

Kiều Hàm tự nhiên ở lại đợi nam chính, trong khoảng thời gian này Tưởng Doãn muốn chia tiền cho cậu, nói là phần trăm vì cậu đã nghĩ ra ý tưởng, Kiều Hàm tự nhiên không thể nhận, vốn dĩ đã ăn chực uống chực ở Phổ Hiền Phong, cái này coi như trả phí.

Qua một lúc lâu, Tiêu Cửu Từ mới trở về, sau đó hai người cùng về Vô Định Phong.

Vẫn là quy trình lớp học nhỏ hàng ngày.

Lúc Kiều Hàm đánh nhau, sẽ tùy tiện bẻ một cành cây để dùng, đối với một người hệ mộc như cậu thì rất tiện, cũng là thấy nhiều đệ tử Phổ Hiền Phong làm vậy nên cậu mới học theo.

Còn Tiêu Cửu Từ thì tay không, hoàn toàn dùng pháp thuật để luyện tập cùng cậu, dưới sự rèn luyện của Tiêu Cửu Từ, cậu cũng ngộ ra được một số chiêu thức mình giỏi dùng.

Mấy ngày sau, Tiêu Cửu Từ dường như rất bận, không còn ở bên Kiều Hàm nữa, theo thời gian sinh hoạt của Kiều Hàm thì gần như không gặp được y, nhưng lần nào cũng thấy trên bàn đá chuẩn bị sẵn thức ăn hoặc những thứ khác.

Ngày cuối cùng, lúc Tiêu Cửu Từ trở về, đã rất muộn, đi vào sân, thấy trong phòng Kiều Hàm vẫn còn sáng đèn.

Tiêu Cửu Từ nhìn đồ vật trong tay, đi qua, gõ cửa, không ai trả lời, nhưng vì cửa không đóng chặt, khẽ gõ một cái đã mở ra.

Thấy tình hình bên trong, Tiêu Cửu Từ trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Chỉ thấy trên án thư bên trái trong phòng, một người đang nằm gục ngủ say sưa.

Tiêu Cửu Từ đến gần, có thể thấy trên án thư đặt tất cả những cuốn sách ghi chép liên quan đến Thanh Liên Cảnh, bên cạnh còn ghi rất nhiều ghi chú, rõ ràng là chuẩn bị cho trận chiến rất nghiêm túc.

Nhưng bây giờ ngủ cũng rất nghiêm túc, tay còn cầm bút, người đã ngủ say không biết trời đất gì, ngay cả mực bút vẽ những vệt trên mặt cũng không tỉnh lại, còn khéo léo dùng đầu bút lông chống đỡ khuôn mặt đang cúi xuống của mình.

Tiêu Cửu Từ lập tức sinh ra một tia bất đắc dĩ sâu sắc, tiến lên khẽ gọi người, còn đưa tay vỗ vỗ vai.

Kết quả y vừa vỗ một cái, người nào đó đang duy trì thế cân bằng khó độ cao liền nhắn ngửa ra sau.

Tiêu Cửu Từ giật mình, theo phản xạ liền đưa tay ôm lấy người.

Vốn chỉ đưa tay ra, nhưng người nào đó dường như cảm nhận được tư thế vững chắc hơn, thuận theo cánh tay dài của Tiêu Cửu Từ mà lăn một vòng.

Tiêu Cửu Từ cảm thấy trong lòng nặng trĩu, nhiệt độ của một người khác lập tức xâm chiếm một cách không lý lẽ.

Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn người trong lòng, vẻ mặt phức tạp, cuối cùng vẫn giơ tay bế người lên, đưa đến giường.

Lại thật sự không tỉnh suốt cả quá trình, cũng không đánh người.

Đặt lên giường xong, Kiều Hàm liền thuận thế lăn một vòng, tay chân cùng lúc ôm lấy chiếc chăn bên cạnh, tư thế ngủ thật sự không tốt.

Linh quang trong tay Tiêu Cửu Từ lóe lên, vết mực bẩn trên mặt Kiều Hàm đều bị xóa sạch, cuối cùng một tiếng thở dài bất đắc dĩ, biến mất trong phòng.

Sáng sớm hôm sau, Kiều Hàm ngủ dậy, hoàn toàn không để tâm đến việc tối qua mình rốt cuộc ngủ ở đâu, mà tinh thần phấn chấn, ý chí chiến đấu tràn đầy bắt đầu chuẩn bị.

Kỳ khảo hạch tuyển chọn đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông đã bắt đầu.

Vừa ra khỏi cửa, lại thấy Tưởng Doãn trong sân.

“Sao ngươi lại ở đây?” Kiều Hàm kinh ngạc.

Tưởng Doãn cười nói: “Đại sư huynh phải đi chuẩn bị sớm, bảo ta đưa ngươi đến Thanh Liên Cảnh.”

Kiều Hàm: “…”

Tưởng Doãn: “Ta đã chuẩn bị thuốc chống say chống nôn cho ngươi.”

Kiều Hàm: “Vậy phiền ngươi rồi.”

Rất nhanh, Tưởng Doãn đã đưa Kiều Hàm đến lối vào bí cảnh của Thanh Liên Cảnh.

Lối vào đó ở trong một khu rừng, từ xa có thể thấy một pháp trận lớn đứng giữa không trung, như một cánh cửa không gian sắp mở ra.

Lúc phi kiếm hạ xuống, xung quanh đã tụ tập rất nhiều người. Dù sao cũng là do hai đại tông môn cùng tổ chức, quy mô có thể tưởng tượng được. Trên trời, dưới đất đều là tu sĩ.

Kiều Hàm vừa đáp xuống, Tưởng Doãn đã dẫn cậu về phía các đệ tử Phổ Hiền Phong, trời ạ, Tưởng Doãn đã hoàn toàn phát triển đầu óc kinh doanh, lại ở đây bày bán đan dược, buôn bán còn rất phát đạt.

Kiều Hàm vừa định phàn nàn, Tưởng Doãn đã nhét cho Kiều Hàm một chiếc túi Càn Khôn, “Mang theo đi, Phổ Hiền Phong chúng ta tặng ngươi.”

Kiều Hàm nhận lấy, thăm dò bên trong, lập tức giật mình, bên trong đều là đan dược thượng hạng, tốt hơn mấy lần so với những gì họ đang bán ở quầy, cũng đầy đủ hơn so với những gì cậu tự chuẩn bị.

“Đây…” Kiều Hàm không dám tin, Mai trưởng lão lại hào phóng như vậy.

“Trước đó chia tiền ngươi không nhận, cái này phải nhận. Chúc ngươi khảo hạch thuận lợi, sau này nói không chừng ngươi có thể trực tiếp vào Phổ Hiền Phong chúng ta.” Tưởng Doãn cười nói.

Kiều Hàm nghe đến đây, tự nhiên liền vui vẻ nhận lấy: “Mượn lời chúc tốt lành của ngươi, đa tạ.” Nói xong bắt đầu nhìn đông ngó tây.

Tưởng Doãn liếc một cái đã biết cậu muốn làm gì, chỉ cho cậu một hướng, nói: “Đại sư huynh đang dẫn các đệ tử Huyền Dương Các của Thanh Vân Tông ở bên đó. Ngươi cũng phải qua đó đăng ký, mau đi đi.”

Kiều Hàm cười cười, vẫy vẫy tay, liền vội vã chạy về phía Tiêu Cửu Từ.

Trước khi khảo hạch, gặp nam chính đại nhân một chút, coi như lấy chút may mắn, nâng cao sĩ khí.

Tưởng Doãn nhìn bóng dáng tích cực của Kiều Hàm, có chút buồn cười, nghĩ rằng lát nữa Kiều Hàm chắc chắn sẽ càng vui hơn.

Mấy ngày nay, đại sư huynh không chỉ bận rộn chuyện đại hội tuyển chọn, còn bị sư phụ bóc lột làm công.

Nghe nói là đại sư huynh nhìn trúng một món đồ trong bộ sưu tập của sư phụ, muốn mua lại, nhưng sư phụ đâu có dễ dàng bỏ qua cho đại sư huynh, nên để trao đổi, trực tiếp đòi mấy món linh thực linh thú thi cốt hiếm có, bắt đại sư huynh đi kiếm về, như vậy mới đồng ý cho.

Cụ thể Tưởng Doãn cũng không rõ, chỉ biết mấy ngày đó đại sư huynh ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, tối qua mới miễn cưỡng hoàn thành trao đổi.

Lúc này, người của Thanh Vân Tông và Ngọc Hư Tông đã tụ tập lại cùng nhau làm chuẩn bị cuối cùng để mở bí cảnh, hai bên là nơi đăng ký riêng của hai tông môn, để làm phù linh cuối cùng cho ngọc bài đã đưa lúc đăng ký.

Lục Truy rảnh rỗi không có việc gì, đi dạo xung quanh, cũng không biết ở đây sao lại nổi lên một luồng gió kỳ lạ, làm cho giống như đi chợ phiên vậy, bán đủ thứ, hắn ngay cả hạt dẻ rang cũng thấy.

Mà nói ra, cũng khá thơm.

Lục Truy đang định đi mua, kết quả lại thấy một bóng dáng quen thuộc.

“Này!” Lục Truy đưa tay vỗ vai Kiều Hàm, “Ở đây làm gì thế? Không đi tìm Cửu Từ à?”

Kiều Hàm bị dọa giật mình: “Đang định đi thì thấy cái này, hạt dẻ rang tẩm linh khí.”

Kiều Hàm vừa hay lấy được một phần, Lục Truy đang định đòi, để khỏi phải xếp hàng mua nữa, kết quả Kiều Hàm né đi: “Không được, muốn ăn tự đi mà mua.”

Lục Truy cười nói: “Còn giữ đồ ăn? Ồ, không đúng, là cho Cửu Từ phải không.”

Kiều Hàm đối với cái này cũng bình thường, nhưng vì đã đọc nguyên tác nên cậu biết nam chính đại nhân thích.

Kiều Hàm đang định nói gì đó, kết quả ngẩng đầu lên nhìn, lập tức cạn lời nhìn Lục Truy.

Trên mặt Lục Truy lộ ra một tia không tự nhiên: “Rõ lắm à?”

“Cũng không hẳn.” Khóe miệng Kiều Hàm giật giật nhìn vết bầm còn sót lại trên mặt Lục Truy, nói: “Lục đại ca, huynh đáng ghét đến vậy sao? Ngày nào cũng có người đánh huynh?”

Lục Truy bất đắc dĩ thở dài một tiếng, sau đó liếc nhìn Kiều Hàm một cái, mới mở lời: “Đùa với muội muội ta làm ra đó.”

Ánh sáng trong đáy mắt Kiều Hàm lóe lên: “Ồ?”

“Muội muội ta tên Lục Tương Tương, cũng tham gia khảo hạch của Ngọc Hư Tông chúng ta, mấy ngươi chắc sẽ gặp nhau. Nói trước với ngươi, nó bạo lực lắm, gặp nó thì né đi.”

Vậy thì Kiều Hàm chắc chắn là không thể né được.

Dù sao… tình tiết chính của Thanh Liên Cảnh là do vị tiểu muội muội này gây ra.

Kiều Hàm cũng đoán đại khái được tại sao Lục Truy bị đánh, các nữ phụ bên cạnh nam chính, cậu tự nhiên mỗi người đều rõ như lòng bàn tay, làm anh trai không giúp em gái tranh giành người mình mến mộ, tự nhiên sẽ bị đánh.

Kiều Hàm đồng tình với Lục Truy, thực ra nếu Lục Truy biết họ đã hẹn ước giải trừ hôn ước, có lẽ trận đòn này đã có thể thoát được.

Lục Truy suốt đường nói muội muội của hắn bạo lực thế nào, đánh người ra sao, như thể muốn tiêm phòng trước cho Kiều Hàm, chắc là đoán được Kiều Hàm sẽ bị tìm gây phiền phức rồi. Tuy trước mặt họ không dám, nhưng vào Thanh Liên Cảnh rồi thì khó nói.

Kiều Hàm lại tò mò nói: “Ngọc Hư Tông các huynh cũng có quy củ ghê, con gái chưởng môn cũng phải tham gia đại hội tuyển chọn?”

Lục Truy nói: “Luôn phải đi một vòng cho có lệ mà, Thanh Vân Tông cũng vậy thôi, không thể vì là con của ai đó mà trực tiếp làm đệ tử nội môn được.”

Đang nói, từ xa đã thấy trên một đài pháp trận, đứng một đám người mặc trang phục đệ tử của hai tông môn.

Tự nhiên, Kiều Hàm một mắt đã thấy được nam chính đại nhân, thật sự là bất kể ngoại hình và khí chất đều là hạc giữa bầy gà, đối tượng của vô số ánh mắt dò xét.

Chỉ là lúc này bên cạnh nam chính còn đứng một thiếu nữ nhỏ bé, mặc y phục màu vàng ngỗng, búi tóc hai bên, khoảng mười bốn mười lăm tuổi, dáng vẻ xinh xắn đáng yêu.

Bước chân Lục Truy khựng lại, phàn nàn: “Ta mới đi một lúc, con bé này thật là…” sau đó liền đi nhanh hơn vài bước, muốn dẫn người đi trước, để khỏi biểu hiện quá rõ ràng khiến Kiều Hàm nhìn thấy thì còn ra thể thống gì.

Nhưng Kiều Hàm lại không để tâm, vì Tiêu Cửu Từ đã chú ý đến đây rồi, ánh mắt quét qua, đối diện với Kiều Hàm, cười nhạt.

Kiều Hàm hình như đã lâu không gặp nam chính đại nhân, lập tức lòng dâng trào, ba bước thành hai chạy qua.

“Tiêu đại ca, ăn không? Hạt dẻ rang mới ra lò.” Kiều Hàm giơ túi lên, như dâng bảo vật đưa đến trước mặt Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ hơi ngẩn ra, thấy Kiều Hàm đưa qua, chỉ đành đưa tay nhận lấy, chiếc túi hơi nóng, bên trong đang tỏa ra mùi hương y thích.

Lục Truy nói đúng, y đúng là không quen…

“Cảm ơn, ngươi… đi đăng ký trước đi.” Tiêu Cửu Từ thu lại tâm tư nói.

Kiều Hàm lập tức nghe lời chạy đi đăng ký.

Lục Tương Tương bên cạnh bị anh trai kéo đi mười mét, lại giãy giụa chạy lại, thấy vậy vô cùng kinh ngạc, trực tiếp buột một câu: “Sao bây giờ lại thịnh hành nịnh bợ giám khảo như vậy? Tiêu sư huynh, huynh đừng nhận.”

Vừa rồi đã có mấy đợt đến, tặng đủ thứ, đều lấy lý do là sùng bái Tiêu Cửu Từ, kết quả đều bị Tiêu Cửu Từ từ chối.

Lục Tương Tương không ngờ có người đến tặng đồ ăn rẻ tiền, lại được Tiêu Cửu Từ nhận. “Tên đó nhất định là muốn nhờ huynh để leo lên. Một túi hạt dẻ rang mà muốn mượn gió đông của đại sư huynh Thanh Vân Tông, điên rồi sao?”

Lục Truy đuổi theo lập tức ôm trán, trách hắn không dám nói rõ với Lục Tương Tương, lời này nói ra.

Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ từ từ cất túi đi, nói với Lục Tương Tương: “Lục sư muội hiểu lầm rồi, cậu ấy là Kiều Hàm… vốn là đạo lữ của ta, không cần nịnh bợ ta.”

Lục Tương Tương lập tức sững sờ, nhìn xa xa về phía Kiều Hàm đang đi đăng ký.

Không phải nói Kiều Hàm một thân hồng y, vô cùng kiêu ngạo sao, nhưng người vừa rồi rõ ràng thần sắc tự nhiên, giữa hai hàng lông mày hoàn toàn không có khí chất kiêu căng ngạo mạn, hơn nữa còn mặc một bộ y phục màu xanh tre, hoàn toàn không giống lời đồn.

Lúc này Kiều Hàm đã lấy ra ngọc bài của mình giao cho Giang Kỳ Lạc đang giúp đăng ký.

Giang Kỳ Lạc âm u nhìn Kiều Hàm, ánh mắt đó không thể nói là thân thiện, rõ ràng vẫn còn ghi hận chuyện trước đó.

Dù sao cũng là bốn trăm khối thượng phẩm linh thạch, sau khi về, đã bị chưởng môn phu nhân trách phạt một trận.

Âu sư tỷ và trưởng tỷ cũng tức giận thay gã, cảm thấy gã hoàn toàn bị Kiều Hàm hãm hại, nhưng có tức giận cũng vô dụng, lòng của đại sư huynh đã thiên vị rồi.

Gần đây thấy đại sư huynh bận rộn, hai chị em gã còn đến quan tâm, kết quả biết được là vì làm việc cho Mai trưởng lão, muốn một món pháp khí hệ mộc, điều này khiến hai chị em càng thêm uất ức không cam lòng.

Họ đều nhất trí cho rằng, Kiều Hàm tích cực muốn trở thành đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông, chính vì lo lắng sau khi chưởng môn cha ra ngoài phát hiện ra sự thật thay hôn, sẽ đuổi cậu đi.

Nên họ từ trong lòng không hy vọng Kiều Hàm thông qua khảo hạch. Nói không chừng tương lai còn có thể hùng hồn đuổi tên phiền phức cướp đại sư huynh của họ đi.

Nhưng đại sư huynh lại cứ luôn giúp Kiều Hàm.

Giang Kỳ Lạc lườm Kiều Hàm một cái, Kiều Hàm mỉm cười, không chịu thua kém, sau đó liền thấy ánh mắt Giang Kỳ Lạc lóe lên, cúi đầu chuyên tâm làm phụ linh trên ngọc bài của cậu.

Làm xong, liền máy móc dặn dò: “Sau khi vào trong, trên mỗi ngọc bài đều có thông tin nhiệm vụ tương ứng, đây là nhiệm vụ được tạo ra ngẫu nhiên dựa trên tu vi của mỗi tu sĩ tham gia khảo hạch, thu thập được rồi, bỏ vào túi Càn Khôn chuyên dụng, cuối cùng sẽ dựa vào tình hình hoàn thành để thống kê điểm số, chúc ngươi khảo hạch thuận lợi.”

Đây là những lời sẽ nói với mỗi người tham gia khảo hạch, Giang Kỳ Lạc cũng không làm khó Kiều Hàm ở phương diện này.

Kiều Hàm nhận lấy ngọc bài và túi Càn Khôn, gật đầu nói: “Ta sẽ thuận lợi.”

Giang Kỳ Lạc hừ lạnh một tiếng, “Ta thấy ngươi sẽ nhanh chóng bóp nát ngọc bài mới đúng.”

Thanh Liên Cảnh đúng là bí cảnh cấp thấp, bên trong gần như không có ma thú, chỉ có linh thú và linh thực, tổng thể không quá nguy hiểm, thích hợp nhất để Luyện Khí kỳ rèn luyện, nhưng cũng luôn có tình huống bất ngờ, một khi người tham gia khảo hạch không chịu nổi, bóp nát ngọc bài là có thể lập tức thoát khỏi bí cảnh, coi như bảo vệ được mạng.

Nhưng mà, lần này trong nguyên tác thì bóp nát cũng vô dụng.

Kiều Hàm vẫn không thể tiết lộ tình tiết, chỉ có thể đi theo cốt truyện.

Làm xong đăng ký, Kiều Hàm nhìn xung quanh, luôn có một cảm giác nguy cơ tứ phía.

Kiều Hàm quay người trở lại bên cạnh Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ vẫy tay với cậu, bảo cậu đến gần hơn.

Kiều Hàm lại tiến lên hai bước, liền thấy Tiêu Cửu Từ giơ tay nhẹ nhàng cách không che lên bụng dưới của cậu, đến khi phản ứng lại, liền cảm thấy Mặc Ngân đang đeo tỏa ra khí lạnh, Tiêu Cửu Từ đang truyền linh lực hệ băng cho đai lưng Mặc Ngân, tăng cường cấp bậc hộ thân của nó.

Lúc đầu Kiều Hàm không cảm thấy gì, cho đến khi bên cạnh truyền đến tiếng hít của một nữ tử, quay đầu lại nhìn, liền thấy cô bé đang trợn mắt nhìn cậu, má lại không khỏi đỏ lên, khiến Kiều Hàm cũng lúng túng theo, rõ ràng là không có chạm vào mà! Hai anh em họ bị sao vậy, chuyên làm người khác lúng túng à? Nhưng không kịp trao đổi, Lục Tương Tương đã bị Lục Truy đuổi đi.

Lục Truy hỏi: “Chuẩn bị thế nào rồi?”

Kiều Hàm tỏ vẻ hoàn toàn không vấn đề gì.

Tiêu Cửu Từ làm xong Mặc Ngân, cuối cùng dặn dò một số điều cần chú ý, như thể phụ huynh tiễn con đi thi vậy.

Kiều Hàm lại nghe rất nghiêm túc, dù đã biết hết, cũng sẽ nghiêm túc nghe lời dặn dò của nam chính đại nhân.

Tiêu Cửu Từ nói xong, liền lấy ra một thứ đưa cho Kiều Hàm. “Đeo cái này lên.”

Kiều Hàm ngẩn ra, chỉ thấy trong lòng bàn tay thon dài trắng nõn của Tiêu Cửu Từ, đang đặt một chiếc vòng tay, trông như hai sợi dây ngọc thạch màu xanh biếc và trắng bạc xoắn vào nhau, tỏa ra linh lực hệ mộc nồng đậm.

Dù Kiều Hàm không phân biệt được, cũng biết là pháp khí lợi hại. Cậu ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, mặt đầy kinh ngạc.

“Pháp khí hệ mộc, Bích Huyền, Luyện Khí kỳ cũng có thể sử dụng, tấn công và chữa trị đều được, tặng hơi muộn, vào bí cảnh từ từ tìm hiểu nhé, không khó đâu.” Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng nói.

Thực ra nguyên thân đã mang rất nhiều pháp khí từ nhà họ Kiều đến, chỉ là đều là hệ hỏa, cậu không dùng được, trước đó định đến phi thuyền xem thử, nhưng những thứ Luyện Khí kỳ có thể dùng cũng không nhiều, dù sao khảo hạch trong mắt cậu không khó, có thuật pháp lợi dụng linh thực là đủ ứng phó, nên không nghĩ đến việc tìm pháp khí nữa, lại không ngờ Tiêu Cửu Từ lại chuẩn bị cho cậu một cái.

Kiều Hàm có chút được yêu thương mà lo sợ, không biết phải làm sao, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nam chính đại nhân chính thức tặng quà cho cậu.

Kết quả Tiêu Cửu Từ đã đưa tay kéo cổ tay cậu, chủ động đeo lên cho cậu.

Lập tức Bích Huyền như cảm nhận được linh lực thơm ngon, biến đổi kích thước, vừa vặn quấn trên cổ tay Kiều Hàm.

“Đợi nó khai linh trí, còn có thể nhỏ máu nhận chủ.”

Kiều Hàm ngây người, khóe miệng không tự chủ đã sắp ngang với mặt trời: “Cảm ơn huynh, Tiêu đại ca.”

Kiều Hàm không biết giá trị của nó, nói là Luyện Khí kỳ có thể sử dụng, chắc là không quá khoa trương, lại không biết Mai trưởng lão lúc này còn đang đối diện với tàng bảo các, tính toán xem mình có lỗ không.

Lục Truy thấy Kiều Hàm không có phản ứng, biết cậu không biết hàng, đang định nói gì đó, thấy vẻ mặt Tiêu Cửu Từ thản nhiên, liền cảm thấy mình không nên nhiều lời.

Đúng lúc này bí cảnh sắp mở, Kiều Hàm liền định đi về phía trước chuẩn bị.

Tiêu Cửu Từ do dự một lúc, không mở lời, Lục Truy bên cạnh liền kỳ quái: “Ủa? Không phải còn một món quà nữa sao?”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ hơi cứng lại, Kiều Hàm lập tức kinh ngạc nhìn qua.

Cậu có số gì mà may vậy, nam chính lại chuẩn bị cho cậu hai món quà.

Lúc này Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy đồ vật trong lòng nóng lên.

Kiều Hàm mở to mắt, lấp lánh rụt rè lại mong đợi nhìn Tiêu Cửu Từ. Một cái cũng nhận, hai cái thì cũng mặt dày không để ý nữa.

Tiêu Cửu Từ từ từ cụp mi mắt, cuối cùng vẫn lấy ra một dải lụa buộc tóc màu khói núi, trên đó đính vô số viên ngọc nhỏ ngũ sắc, còn có pháp ấn.

“Đây là… dùng để bảo vệ linh thức.” Tiêu Cửu Từ mở lời.

Kiều Hàm không hiểu tại sao, liền nghe thấy Lục Truy nói: “Một số linh thú giỏi tấn công linh thức, tuy không lấy mạng, nhưng cũng đau đầu, muội muội ta cũng đeo một cái tương tự, buộc cái này lên, có thể bảo vệ linh thức ở một mức độ nhất định, tuy không quý giá, nhưng hữu dụng.”

Kiều Hàm cảm thấy cũng khá đẹp, lần này không dám để Tiêu Cửu Từ buộc cho mình, nhận lấy xong, tự buộc lên tóc.

Những viên ngọc nhỏ li ti lấp lánh ánh sáng dịu dàng, dải lụa màu khói núi quấn trên mái tóc đen nhánh, tôn lên khuôn mặt tuấn tú của Kiều Hàm, vô cùng hợp, mà Kiều Hàm cũng có thể cảm nhận được linh thức lập tức một mảnh trong sáng.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ dừng lại trên đó một lúc.

Lúc này, cửa lớn trận pháp bí cảnh từ từ mở ra, một không gian xoay chuyển linh khí xuất hiện, không ngừng có tu sĩ đi vào.

Kiều Hàm vẫy tay với hai người, cũng theo đám đông đi vào, trong nháy mắt đã biến mất.

Lục Truy cũng tiễn muội muội xong, quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, lại phát hiện sắc mặt Tiêu Cửu Từ phức tạp, nhìn thẳng vào lối vào.

“Sao vậy? Lo lắng cho Kiều Hàm? Lát nữa dùng thủy kính xem là được rồi.”

Tiêu Cửu Từ thu lại ánh mắt, “Không có gì, chỉ là… hy vọng mọi chuyện thuận lợi.”

Chỉ hy vọng dải lụa buộc tóc đó có thể luôn buộc trên tóc của Kiều Hàm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn