Sau khi Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha chữa trị xong cho những người tiếp nhận thần lực trong doanh trướng, họ lại vội vã ra ngoài, cùng các y tu khác cứu chữa người bị thương.
Có người vén rèm bước vào, chính là Yêu Hoàng và Cận Qua.
“Đã đi xem rồi, chúng ta không vào được.” Yêu Hoàng nói xong liền tùy ý ngồi xuống, tò mò quan sát những người đang mang thần lực. Giờ đây, ngay cả hắn cũng không thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể mấy người này, thậm chí còn có một luồng uy áp vô hình khiến hắn không dám đến gần.
Cận Qua vẫn ít nói như trước, im lặng canh giữ bên cạnh Yêu Hoàng.
“Vậy Chư Thiên Pháp Trận đành nhờ các vị trấn giữ.” Linh Diệu bình tĩnh lên tiếng.
Lời này vừa thốt ra, những người đứng đầu khác lập tức sốt ruột nhìn họ. Có người kinh ngạc hỏi: “Đã có sáu người các vị tiếp nhận thần lực rồi, chúng ta vẫn phải duy trì Chư Thiên Pháp Trận sao? Pháp trận này gây tổn hại quá lớn đối với cơ thể mọi người.”
Kiều Hàm khó chịu trừng mắt nhìn sang, người nọ lập tức ngậm miệng.
Tiêu Cửu Từ giải thích: “Dựa theo tình hình của thiên phạt thứ tư, nếu phía sau thật sự còn năm đạo nữa, chỉ dựa vào thần lực chúng ta tiếp nhận được là không đủ.”
“Thần lực không thể tái sinh, chỉ có thể liên tục tiêu hao.” Tần Tu Trọng lạnh giọng nói. Thần lực họ dùng để chống lại thiên phạt một khi dùng hết thì sẽ không còn nữa.
“Vậy có thể quay lại hấp thu thêm không?” Có người sốt ruột hỏi.
Minh Dạ cười khẩy: “Ngươi nghĩ đẹp thật đấy.”
Kiều Uyển lắc đầu: “Cực hạn chỉ có một lần, thần lực không thể để người ta lấy mãi không hết. Sau khi kết thúc nhập định, chúng ta đã thử rồi, nhưng không thể hấp thu thêm sức mạnh nữa.” Nếu có thể, kiếp trước Tiêu Cửu Từ cũng đã không phải hy sinh.
Sắc mặt mọi người trở nên nghiêm túc: “Vốn tưởng đã nhìn thấy hy vọng, giờ lại cảm thấy hy vọng quá mong manh. Vẫn còn năm đạo, mỗi đạo đều mạnh hơn đạo trước. Chư vị, chúng ta thật sự có thể chống đỡ được sao?”
“Ta có một ý tưởng.” Tiêu Cửu Từ lên tiếng.
Mọi người lập tức mong đợi nhìn sang. Tiêu Cửu Từ tiếp nhận nhiều thần lực hơn tất cả, nghiễm nhiên đã trở thành người mạnh nhất thiên hạ, vì vậy họ mong y có thể ngăn cản tất cả, che chở cho họ.
Kiều Hàm lại hơi căng thẳng nhìn sư huynh. Trong nguyên tác, với điều kiện tiên quyết là bảo vệ được càng nhiều sinh linh càng tốt, Tiêu Cửu Từ không tiếc cả tính mạng của mình. Vì vậy, y không hề do dự trở thành người hiến tế.
Nhưng tình hình hiện tại đã hoàn toàn khác với nguyên tác.
Tiêu Cửu Từ chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình. Lấy Chư Thiên Pháp Trận làm nền tảng, mỗi khi thiên phạt giáng xuống, trước tiên mọi người sẽ dốc hết sức chống đỡ. Đến khi pháp trận sắp vỡ, những người tiếp nhận thần lực sẽ lần lượt tiếp sức, bảo đảm sức mạnh của mỗi người đều được phát huy đến cực hạn, từng chút một chống đỡ đến cuối cùng.
Sắc mặt Kiều Hàm hơi thay đổi.
Mọi người vừa nghe vừa gật đầu, cảm thấy cách này tương đương với việc phát huy tối đa tất cả sức mạnh có thể sử dụng. Nếu như vậy vẫn không chống đỡ nổi, thì thật sự không còn cách nào nữa.
“Vậy có nghĩa là cuối cùng ngươi mới ra tay?” Có người nhìn Tiêu Cửu Từ hỏi.
Kiều Hàm lập tức hung dữ nói: “Sao, ngươi lo sư huynh ta lười biếng trốn tránh tai họa à? Hay để ngươi ở lại cuối cùng nhé?”
Người nọ bị một tiểu bối chặn họng, đã không dám cãi lại, chỉ có thể lẩm bẩm: “Ta không có ý đó.”
Kiều Hàm cười lạnh: “Dù sao mỗi người đều phải dốc hết sức. Nếu có kẻ còn che giấu, người giữ lại thực lực chính là thủ phạm khiến thế giới bị hủy diệt.”
Nói xong, Kiều Hàm đứng bật dậy, không thể kiểm soát cảm xúc thêm nữa, trực tiếp chạy ra ngoài.
Tiêu Cửu Từ vội vàng đuổi theo.
“Ta… ta cũng đâu nói gì, sao lại tức giận đến thế? Quỳnh Bích, tính tình đồ đệ của ngươi càng ngày càng tệ rồi, có chút bản lĩnh liền…”
“Câm miệng.” Quỳnh Bích lạnh lùng ngắt lời.
Yêu Hoàng khẽ cười: “Bởi vậy bản tôn mới nói nhân tộc các ngươi là giả dối nhất. Bất kể các ngươi đang nghi ngờ hay lo lắng điều gì, theo bản tôn thấy, sự sắp xếp của Tiêu Cửu Từ là bất lợi nhất đối với chính y. Làm như vậy chẳng khác nào cuối cùng gánh toàn bộ trách nhiệm lên vai mình. Bởi bất kể phía trước các ngươi làm tệ đến đâu, cuối cùng cũng đều do y thu dọn, không phải sao? Những người ra tay phía trước còn có thể vì tính mạng của mình mà biết dừng đúng lúc, nhưng đến thời khắc cuối cùng thì không còn tư cách dừng lại nữa.”
Lời này vừa thốt ra, cả nơi rơi vào im lặng. Cuối cùng, vẻ hổ thẹn cũng hiện lên trên gương mặt một số người.
Tần Tu Trọng nâng đôi mắt nghiêm nghị lên, nói: “Vì vậy ta đề nghị, chuyện vừa bàn chỉ những người ở đây biết là đủ, không được truyền ra ngoài. Việc sắp xếp tương ứng sẽ do chúng ta đích thân thực hiện. Đối ngoại cứ nói sáu người chúng ta sẽ cùng Chư Thiên Pháp Trận chống lại thiên phạt. Giống như Kiều Hàm đã nói, kẻ che giấu thực lực chính là thủ phạm khiến thế giới bị hủy diệt!”
Lần này không còn ai nghi ngờ, bởi tất cả đều hiểu bản tính cơ bản nhất của con người, không thể để người ta nảy sinh tâm lý ỷ lại, đẩy khó khăn cho kẻ khác.
Bởi họ không thể bảo đảm quãng đường phía trước để lại cho người cuối cùng có thể chỉ dựa vào một người mà đi hết hay không. Chỉ khi những người phía trước dốc hết khả năng, đi được càng xa càng tốt, mới có thể mang đến hy vọng lớn nhất.
Kiều Hàm một mạch chạy đến bên cây Hồn Nguyên, tung một quyền đấm vào thân cây. Nhưng cơn đau không truyền đến, nắm đấm của cậu lại nện vào một chiếc đuôi lông xù.
Kiều Hàm quay đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tiêu Cửu Từ đang bước tới.
Tiêu Cửu Từ thu đuôi lại, ngay sau đó biến về hình dạng nhân tộc. Mày tựa núi xa, tóc mai như được gọt bằng dao, vị quân tử vô song khoác áo xanh thẫm ấy anh tuấn cao lớn, sáng trong như gió mát trăng thanh, hệt như thuở ban đầu gặp gỡ.
Kiều Hàm ngơ ngác nhìn y, mãi đến khi Tiêu Cửu Từ đau lòng ôm cậu vào lồng ngực rộng lớn.
“Kiều Hàm.” Tiêu Cửu Từ dịu dàng gọi: “Ta không phải không trân trọng tính mạng của mình. Mạng của ta do em cứu, thuộc về em.”
Tiêu Cửu Từ còn muốn nói tiếp, Kiều Hàm lại lập tức rời khỏi vòng tay y, ngẩng đầu lên, vòng tay qua cổ Tiêu Cửu Từ rồi hôn y, như muốn trút ra một cảm xúc nào đó. Tiêu Cửu Từ thoáng sững người, vẻ đau lòng dập dờn trong mắt. Y ôm lấy eo Kiều Hàm, khiến nụ hôn càng thêm sâu, mãi đến khi cả hai đều không thể thở nổi mới dừng lại.
Hai người trán kề trán, Tiêu Cửu Từ chăm chú nhìn sâu vào mắt Kiều Hàm.
Đến lúc này, Kiều Hàm mới khàn giọng nói: “Ta biết. Ta không trách huynh, ta trách ông trời.”
Đương nhiên Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ không hề phụ những nỗ lực của cậu.
Chỉ là kịch bản ông trời sắp đặt đã ép Tiêu Cửu Từ không thể không đưa ra sự bố trí như vậy. Khác với nguyên tác, y đã không còn gánh hết mọi trách nhiệm lên người mình, y đã biết trân trọng bản thân. Điều Kiều Hàm mong đợi được nhìn thấy đã trở thành hiện thực.
Nhưng tổng hợp tất cả điều kiện hiện tại, quả thật cũng chỉ có Tiêu Cửu Từ mới có thể bảo vệ hy vọng sống sót cuối cùng.
Bởi y tiếp nhận nhiều thần lực nhất, cũng bởi chỉ mình y có thể kế thừa Long Kiếm.
Thần lực của những người khác khi được giải phóng vẫn bị suy giảm, nhưng thần lực được phóng thích thông qua Long Kiếm lại hoàn mỹ nhất. Vì vậy, người đoạn hậu chỉ có thể là y.
Những người khác cũng không phản đối đề nghị của Tiêu Cửu Từ, bởi trong lòng họ đều biết đây là phương án tốt nhất, là cách duy nhất khi đã không còn cách nào khác.
Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ sợ hãi bất kỳ trách nhiệm nào. Y vẫn luôn như vậy, nếu có chuyện chỉ mình y làm được, y sẽ không trốn tránh.
Tiêu Cửu Từ nâng mặt Kiều Hàm, kiên định nói: “Tin ta. Ta sẽ dốc hết sức bảo vệ thế giới của chúng ta. Ta nhất định sẽ cố gắng làm được.”
Kiều Hàm chớp đôi mắt chua xót, giọng nói cũng kiên định: “Ta không cần biết. Dù sao ta cũng sẽ ở bên huynh.”
Ở bên nhau theo bất kỳ ý nghĩa nào.
Con ngươi Tiêu Cửu Từ khẽ run, y đã hiểu ý của Kiều Hàm.
Trước mắt họ chỉ có ba khả năng. Tiêu Cửu Từ thất bại, tất cả cùng chết; Tiêu Cửu Từ thành công, tất cả cùng sống; hoặc Tiêu Cửu Từ thành công… tất cả đều sống, nhưng y hy sinh.
Kiều Hàm chỉ muốn nói với Tiêu Cửu Từ rằng cậu đã liều mạng giành y từ tay thiên đạo. Nếu thất bại, cậu sẽ chết cùng Tiêu Cửu Từ.
Đây cũng chẳng phải tuẫn tình gì đáng ca tụng, cậu chỉ cảm thấy không nỡ để sư huynh ra đi một mình.
Tiêu Cửu Từ khẽ mổ lên môi Kiều Hàm, hít sâu một hơi: “Được.”
Kiều Hàm bật cười, cũng tự điều chỉnh lại tâm trạng. Cậu vội dỗ Tiêu Cửu Từ thả đuôi ra. Vừa rồi cậu đấm mạnh như vậy, chắc chắn đã khiến y đau, cậu phải chữa trị một chút.
Tiêu Cửu Từ mỉm cười thả đuôi ra. Hai người ngồi trên cây, Tiêu Cửu Từ ôm Kiều Hàm, cúi đầu nhìn cậu, mặc cho Kiều Hàm ôm đuôi mình thi triển thuật trị liệu, sau đó còn chải lại lông.
Trong mắt Tiêu Cửu Từ thoáng hiện vẻ do dự. Vốn dĩ y định nói cho Kiều Hàm biết chuyện mình nhập ma.
Nhưng sau khi tiếp nhận thần lực, cơ thể y không còn xuất hiện tình trạng ma hóa nữa, việc sử dụng thần lực cũng hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Y nghĩ có lẽ thần lực đã áp chế tâm ma. Tình hình hiện tại vốn đã phức tạp, Kiều Hàm lại luôn bất chấp tất cả mà hành động liều lĩnh vì y. Y không thể để Kiều Hàm vì mình mà mạo hiểm, phân tâm, lúc nào cũng phải lo lắng cho tình trạng của y trong thời khắc then chốt này.
Nghĩ đến đây, Tiêu Cửu Từ chỉ có thể áy náy nhìn Kiều Hàm.
Hai người đang trò chuyện thì nghe Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha gọi họ, nói rằng đã chế ra một số loại thuốc đặc biệt, có thể giúp họ giảm bớt phản phệ đối với cơ thể sau khi tiêu hao thần lực.
Kiều Hàm được Tiêu Cửu Từ ôm bay qua. Cậu ghé vào tai y than thở: “Vạn Mộc Xuân đúng là thiên tài. Lúc trước cứu hắn quả nhiên là cứu đúng người.”
Tiếng cười của Tiêu Cửu Từ vang vọng giữa không trung.
Trên mặt đất, Thiệu Vũ đang bưng đồ đi qua bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên, liền bị người phía sau đá một cú.
“Động tác nhanh nhẹn lên! Ngươi còn tưởng mình là Thiệu tiên quân có thân phận, có địa vị đấy à? Ta khuyên ngươi bây giờ hãy biểu hiện cho tốt, lập công chuộc tội. Đợi thiên phạt qua đi, nói không chừng còn có thể giảm nhẹ hình phạt. Hừ! Đồ xúi quẩy, nếu không phải vì các ngươi, mọi người đâu cần phải trải qua những chuyện này.”
Thiệu Vũ lạnh lùng liếc người phía sau một cái rồi tiếp tục bưng đồ bước đi. Gã không bị trói buộc, mà tự nguyện ở lại.
Ở phía bên kia, khi Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm trở về, họ phát hiện tất cả mọi người đều không còn trong doanh trướng, mà đã đến vách đá cách đó không xa. Lục Truy gọi mọi người lên đó ăn thịt nướng, uống rượu ngon, nói rằng nhân lúc mình còn cử động được thì để mọi người thư giãn một chút.
Nguyên Hội và Mạnh Cận cũng đang giúp đỡ ở đây, Ngạo Tuyết và Lăng Sương cũng có mặt, đều là bạn bè.
Thuốc của Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha cũng được mang lên cho họ uống. Sau khi hỏi và biết không ai phải kiêng gì, mọi người liền tùy ý ăn uống.
Rất kỳ lạ, tầng mây thiên phạt vẫn còn đó, nhưng dường như không nằm cùng một không gian với bầu trời sao phía sau. Họ vẫn có thể nhìn thấy sao trời đầy trời, có lẽ chỉ khi thiên phạt phát động, mây đen mới giống như che kín trời đất.
Tiêu Cửu Từ bảo Kiều Hàm ngồi xuống, còn y đích thân đi nướng thịt cho cậu. Sau khi nướng xong, y xách xiên thịt trở về ngồi sát bên Kiều Hàm. Kiều Hàm vừa đưa bầu rượu lên thì nghe Lục Truy đang bận nướng thịt quay đầu cười nói: “Ngươi không được uống rượu. Ngươi uống vào sẽ phát điên.”
Kiều Hàm sửng sốt, hiểu rằng Lục Truy đang lấy chuyện trước kia ra trêu cậu. Kiều Hàm là ai chứ, trước giờ chưa từng chịu thiệt, lập tức đáp: “Thịt hôm nay ngon thật đấy, là thịt thỏ nướng sao?”
Con thỏ con đang ở bên Lục Truy lập tức hóa thành hình người, nói với Kiều Hàm: “Không không không, thịt thỏ không ngon đâu.”
“Có bản lĩnh thì ngươi ăn thịt hồ ly đi.” Lục Truy phản bác.
Ngạo Tuyết và Lăng Sương lập tức nhìn sang. Sống lưng Lục Truy lạnh toát, vội cười làm lành.
Nào ngờ Tiêu Cửu Từ lại nghiêm túc nhìn Kiều Hàm: “Muốn ăn không?”
Kiều Hàm kinh ngạc.
Yêu Hoàng bên cạnh lập tức hít mạnh một hơi. Cận Qua đưa cho hắn một xiên thịt, khiến Yêu Hoàng cũng muốn hỏi thử đây là thịt gì.
Vạn Mộc Xuân: “b**n th**, thật sự quá b**n th**.”
Quỳnh Bích: “Chân ái, đây chính là chân ái.”
“Ha ha, nịnh nọt.” Minh Dạ tỏ vẻ khinh thường, quay đầu nhìn Linh Diệu đang yên lặng ăn trái cây. “Ăn thịt nướng không? Ta lấy cho ngươi.”
Linh Diệu lắc đầu. Minh Dạ cau mày nói: “Bao nhiêu năm rồi mà khẩu vị vẫn không chịu thay đổi.”
Kiều Uyển mỉm cười đưa chén rượu cho Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ.
Tần Tu Trọng liền ghé lại nói về kết quả bọn họ đã bàn bạc. Mắt Kiều Hàm sáng lên. Tiêu Cửu Từ nhìn Tần Tu Trọng rồi gật đầu, mọi chuyện đều không cần nói thành lời.
Sau khi ăn uống một lúc, không biết ai bỗng hỏi: “Sau khi thiên phạt kết thúc, mọi người muốn làm gì?”
Kiều Hàm vốn định ngăn hành động lập flag này, nhưng thấy mọi người đều nhiệt tình hưởng ứng trả lời, cậu cũng không tiện cắt ngang.
Thật ra suy nghĩ của phần lớn mọi người đều không khác nhau là bao, hoặc tìm một nơi tốt để yên tĩnh tu luyện, hoặc trở về môn phái, hoặc du ngoạn nhân gian.
Quỳnh Bích suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Ta thật sự không biết nên làm gì.”
Dù sao nghe nói con đường phi thăng hiện tại đã bị cắt đứt, Quỳnh Bích cũng không còn quá muốn cố gắng phi thăng nữa.
Lục Truy không nhịn được nói: “Hay là tiền bối đi trả hết nợ trước đi?”
Mấy người từng bị khoản nợ ở khe hở giữa hai giới hãm hại đều ra sức gật đầu.
Khóe miệng Quỳnh Bích co giật, chỉ có thể chuyển chủ đề: “Cửu Từ, còn ngươi?”
Tiêu Cửu Từ mỉm cười nhìn Kiều Hàm: “Con sẽ ở bên Kiều Hàm. Đệ ấy muốn làm gì thì làm việc đó.”
Kiều Hàm sửng sốt: “Hả? Ta còn định nói sẽ nghe theo huynh. Ta cũng không biết phải làm gì, chỉ muốn đi theo huynh thôi. Làm gì cũng được.”
Tiêu Cửu Từ suy nghĩ một chút: “Vậy vẫn nên đi vân du.”
Ánh mắt Kiều Hàm lóe lên, nhớ tới kế hoạch đã hết lần này đến lần khác bị gác lại của họ. Phải rồi, vân du, họ từng muốn đi khắp thiên hạ.
Kiều Hàm mỉm cười gật đầu.
Quỳnh Bích lại không chịu: “Này, chẳng phải các ngươi nên thành thân trước sao? Ta còn chờ tổ chức tiệc ở Vô Định Phong để thu lễ đấy!” Đây chính là cơ hội duy nhất để Vô Định Phong của họ giàu lên chỉ sau một đêm.
Mặt Kiều Hàm vẫn không khỏi đỏ lên. Tiêu Cửu Từ thoáng sững người rồi cười nói: “Cũng phải, thành thân trước rồi mới vân du.”
Nói xong, Tiêu Cửu Từ nắm tay mọi người, nói: “Mọi người nhớ đến tham dự.”
Quỳnh Bích hài lòng, cảm thấy khoản nợ của mình hẳn có thể thanh toán sạch chỉ trong một lần.
Cuối cùng chỉ còn Tần Tu Trọng và Kiều Uyển chưa nói.
Tần Tu Trọng nói: “Ta muốn… gây dựng lại Tần gia, chấn hưng và làm rạng danh Tần gia một lần nữa.”
Đây quả thật là chuyện Tần Tu Trọng sẽ làm. Kiều Hàm chỉ biết trong nguyên tác, cuối cùng Tần Tu Trọng trở thành Tiên Tôn đứng đầu, chắc hẳn cũng đã chấn hưng Tần gia. Việc đâm cành xòe lá của hắn còn vô cùng lợi hại, gia tộc nhất định rất đông đúc, chỉ là hiện giờ thì khó nói.
Kiều Uyển dường như nhớ đến điều gì đó, vẻ mặt hơi lúng túng, khẽ cười.
Lục Truy cố ý trêu chọc: “Vậy Kiều cô nương thì sao? Có dự định gì không?”
Kiều Uyển sửng sốt, trong mắt đột nhiên thoáng hiện vẻ mờ mịt: “Ta… ta cũng không biết… đến lúc đó muốn làm gì thì tính sau.”
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí xung quanh lập tức hơi thay đổi.
Dù sao mọi người đều mặc định nàng sẽ ở bên Tần Tu Trọng, ngay cả Tần Tu Trọng cũng thoáng sững người.
Có lẽ nhận ra bầu không khí không đúng, Kiều Uyển vội cười nói: “Trước tiên cứ đến Vô Định Phong tham dự hỉ yến đã.”
Mọi người lập tức bật cười. Vạn Mộc Xuân lại nhân cơ hội nhiệt tình đề nghị: “Nếu ngươi không có kế hoạch, chi bằng đi cùng ta.”
Lời này quá đột ngột, khiến vẻ mặt Bạch Kha bên cạnh cứng lại trong thoáng chốc, ánh mắt nhìn Vạn Mộc Xuân cũng trở nên khác lạ.
Kiều Hàm trực tiếp vạch trần tâm tư của Vạn Mộc Xuân: “Ngươi đừng hòng, Kiều Uyển sẽ không làm vật thí nghiệm cho ngươi đâu!”
Kiều Uyển mỉm cười với Kiều Hàm.
Vạn Mộc Xuân bĩu môi, không nhịn được kiếm chuyện: “Bản thân ngươi không chịu thì thôi, còn xen vào chuyện của người khác.”
Bạch Kha nhỏ giọng nói: “Họ là tỷ đệ, không tính là người khác…”
Vạn Mộc Xuân than thở: “Cũng có thấy hắn gọi nàng là tỷ đâu, cứ không lớn không nhỏ gọi thẳng tên.”
Lần này mọi người đều rơi vào lúng túng. Vạn Mộc Xuân không biết nhiều, chỉ tùy tiện than phiền dựa trên những gì quan sát được mà thôi.
Những người khác chỉ cho rằng giữa họ vẫn còn ngượng ngùng, còn người biết nội tình đương nhiên hiểu Kiều Hàm và Kiều Uyển không phải tỷ đệ.
Kiều Hàm mất tự nhiên lén nhìn Kiều Uyển một cái, không ngờ Kiều Uyển cũng đang nhìn cậu. Biểu cảm ấy phải nói thế nào đây… khiến Kiều Hàm cảm thấy hơi áy náy.
Chỉ nghe Kiều Uyển dịu dàng nói: “Chẳng qua chỉ là một cách gọi mà thôi…”
Quan hệ giữa người thân sẽ không vì một cách gọi mà thay đổi. Kiều Uyển tự an ủi mình như vậy.
Kiều Hàm thật sự không thể mở miệng gọi. Dù sao cậu cũng không phải đệ đệ thật sự của Kiều Uyển, gọi sư tỷ thì còn được, nhưng đột nhiên nhận thêm một tỷ tỷ thì thật sự rất ngượng ngùng.
Nhưng chủ đề nhanh chóng bị chuyển đi, mọi người cũng không để tâm.
Kiều Uyển cúi đầu ăn, chợt nghe Tần Tu Trọng bên cạnh nói với mình: “Nếu… sau này không có việc gì làm, cũng không có nơi nào muốn đi, vậy chi bằng ở lại giúp ta.”
Kiều Uyển sửng sốt: “Cái gì?”
“Chẳng phải ngươi… muốn có một mái nhà sao?”
Có lẽ Tần Tu Trọng không mang trong lòng thứ tình yêu oanh oanh liệt liệt như những đôi khác ở đây, nhưng hắn và Kiều Uyển có lẽ có thể cùng nhau xây dựng một mái ấm.
Vẻ mặt Tần Tu Trọng có phần mất tự nhiên. Kiều Uyển khựng lại, trong lòng lại không hề có cảm giác mừng như điên. Thật kỳ lạ, rõ ràng đây vẫn luôn là điều nàng mong đợi.
Nhưng hiện giờ, trong lòng nàng chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm nhàn nhạt. Dường như nàng đã không còn khao khát một cái gọi là mái ấm đến thế nữa. Trái lại, lòng nàng lúc này chỉ tràn đầy mong đợi về kết cục tương lai của họ. Nàng muốn nhìn thấy Tiêu Cửu Từ sống sót, muốn nhìn thấy Kiều Hàm vui vẻ ở bên Tiêu Cửu Từ, muốn nhìn thấy những nỗ lực của họ cuối cùng sẽ thành công. Chỉ vậy mà thôi.
“…Ừm, ta sẽ suy nghĩ kỹ.”
Tần Tu Trọng khẽ cong khóe môi, cũng không cảm thấy Kiều Uyển nhất định phải đồng ý. Đây chỉ là lời mời của hắn, có nhận lời hay không đều tùy vào ý muốn của Kiều Uyển.
Chẳng bao lâu sau, Lục Tương Tương, Đặng Lợi Minh và một số bằng hữu đồng lứa quen thuộc cũng tìm tới.
Đặng Lợi Minh và Lục Tương Tương kéo Kiều Hàm lại, kể cho cậu nghe chuyện tình cờ gặp Thịnh Giác, nhưng sau đó họ không còn nhìn thấy người đâu nữa, cũng không biết hắn đã đi nơi nào.
Đêm ấy nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, nhưng lại là đêm thư thái cuối cùng của tất cả mọi người.
Đạo thiên phạt thứ năm giáng xuống.
Thần lực của Linh Diệu cạn kiệt. Cơ thể vốn chưa lành vết thương cũ của y cuối cùng không chống đỡ nổi, chịu phản phệ rồi hôn mê rơi xuống. Tần Tu Trọng vẫn đang cố gắng gượng, cuối cùng bị Tiêu Cửu Từ cưỡng ép ngắt ngang. Chỉ chậm thêm một khắc, Tần Tu Trọng đã mất mạng. Quả nhiên, hắn vẫn liều mạng như vậy.
Nhưng thiên phạt vẫn chưa kết thúc. Minh Dạ tiếp nhận, tiêu hao hết thần lực, thiên phạt mới chấm dứt.
Trong Chư Thiên Pháp Trận lại có không ít người không thể tiếp tục dựng trận. Bọn họ và ba người đã cạn kiệt thần lực, cho dù được Vạn Mộc Xuân đích thân chữa trị, cũng không thể tham gia những hành động sau đó, cần có thời gian hồi phục.
Áp lực trong lòng mọi người tăng vọt.
Trong lòng Kiều Hàm và Kiều Uyển đều dâng lên một dự cảm chẳng lành, bởi mức độ gia tăng sức mạnh của thiên phạt dường như nghiêm trọng hơn cả những gì họ nhớ.
Dù sao sức mạnh tập hợp được hiện giờ đã nhiều hơn ban đầu rất nhiều, theo lý phải tốt hơn việc một mình Tiêu Cửu Từ gắng gượng chống đỡ mới đúng.
Nhưng thiên đạo cứ như cố tình đối đầu với họ, trực tiếp nâng độ khó lên.
Đạo thiên phạt thứ sáu.
Kiều Uyển đã dốc hết sức nhưng vẫn bị đánh rơi giữa chừng. Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ ra tay, thành công ngăn cản thiên phạt, nhưng lần này Chư Thiên Pháp Trận chỉ còn lại một nửa sức mạnh.
Đạo thiên phạt thứ bảy.
Kiều Hàm không cam lòng tiêu hao sạch thần lực, hỏi hệ thống nhưng hệ thống không có linh phù nào có thể bổ sung thần lực, còn trực tiếp khóa mười nghìn điểm cảm xúc của cậu. Ngoài mười nghìn điểm ấy, số điểm còn lại sau những lần tiêu hao chỉ còn vài chục, khiến Kiều Hàm tức đến suýt chửi tục. Nhưng mặc cho cậu ép hỏi thế nào, hệ thống vẫn không chịu nói vì sao lại khóa mười nghìn điểm cảm xúc.
Không biết có phải Tiêu Cửu Từ muốn cậu ở bên mình lâu thêm một chút hay không, cuối cùng y đã giải phóng nhiều thần lực nhất, cùng Kiều Hàm chống đỡ qua được đạo thiên phạt này.
Phía Chư Thiên Pháp Trận lại tổn thất thêm một phần sức mạnh, có thể nói tình hình đã vô cùng đáng lo.
Ngay khi mọi người càng lúc càng bất an thì tộc Giao nhân đã chạy tới.
“Sư phụ? Sao người lại tới đây?” Mạnh Cận vui mừng ra đón.
“Bọn ta đã nhìn thấy Chư Thiên Pháp Trận.” Thương Trạch gật đầu, ra hiệu cho những tộc Giao nhân đã hóa thành hình người phía sau khiêng từng rương tài nguyên lên, cung cấp cho toàn bộ nhân tộc và yêu tộc sử dụng.
Sau khi Chư Thiên Pháp Trận khởi động, phần lớn sức mạnh của thiên phạt đều tập trung vào khu vực Hỗn Độn Cổ Đạo, vì vậy Đông Hải chịu ảnh hưởng tương đối nhỏ. Là một thành viên trong thiên hạ chúng sinh, hắn biết nếu không tập trung toàn bộ sức mạnh, tất cả mọi người đều sẽ chết, vì vậy mới không quản đường xa ngàn dặm chạy tới tương trợ.
Có tài nguyên của tộc Giao nhân bổ sung và thêm lực lượng mới, mọi người dường như lại nhìn thấy hy vọng.
Ngay sau đó, một nhóm người khác cũng tới, chính là những kẻ vừa chính vừa tà sống lẫn trong khe hở giữa hai giới.
Người dẫn đầu chính là bà chủ khách đ**m Hồng Liên. Bên cạnh nàng vẫn là người phu quân bán yêu hoạt tử nhân.
Quỳnh Bích vừa nhìn thấy nàng đã trốn đi, đáng tiếc vẫn không trốn thoát.
“Ngươi xem, giờ đã là thiên phạt diệt thế rồi. Nếu tất cả mọi người có thể sống sót, món nợ giữa chúng ta xóa bỏ hết được không?”
“Không được. Ta chỉ biết ngươi lại trì hoãn, còn quá hạn nữa, phải tính thêm lãi.”
“Gian… thương!”
Đạo thiên phạt thứ tám.
Mặc dù có tộc Giao nhân và đám tà tu tham gia, cuối cùng Kiều Hàm vẫn không thể chống đỡ nổi.
Cơ thể cậu như cánh diều đứt dây rơi xuống, nhưng Tiêu Cửu Từ lại không thể tới ôm lấy cậu. Chỉ thấy y tay cầm Long Kiếm, mũi kiếm chống lên một vùng kim quang, ánh mắt kiên nghị, gánh lấy phần thiên phạt còn lại.
Lẽ ra Kiều Hàm phải có kết cục giống những người trước đó, hôn mê mấy ngày mới có thể tỉnh lại, nhưng cậu đã dùng linh phù để duy trì sự tỉnh táo của mình.
Nhưng Kiều Hàm cũng biết, đạo thứ chín chỉ có thể dựa vào một mình Tiêu Cửu Từ.
Bởi sức mạnh của đạo thiên phạt thứ tám quá lớn, dù có lực lượng mới bổ sung, gần như tất cả vẫn bị phá hủy.
Những người còn lại cộng với những người lần lượt tỉnh lại trước đó, nhiều nhất cũng chỉ có thể miễn cưỡng dựng nên một pháp trận.
Nhưng nếu sức mạnh của đạo thiên phạt thứ chín còn lớn hơn, pháp trận ấy gần như chẳng có tác dụng gì.
Đạo thiên phạt thứ chín.
Khoảnh khắc nó giáng xuống, trái tim tất cả mọi người như bị siết chặt. Ngay cả những người đang hôn mê cũng bị nỗi sợ cái chết trong tiềm thức của cơ thể k*ch th*ch đến tỉnh lại.
Mọi người nhìn cảnh tượng gần như trời cao sụp xuống, nỗi kinh hoàng vẫn bị đè nén dưới đáy lòng cuối cùng không thể kiềm chế mà bùng nổ. Mọi thứ xung quanh đều rung chuyển, tựa như lục địa nơi họ đang đứng sắp hóa thành bột mịn, không còn tồn tại.
Kiều Hàm cũng ở trong pháp trận, nhưng ngay khi tiếp xúc với thiên phạt, cậu đã cảm nhận được áp lực không thể chịu đựng nổi. Pháp trận gần như tan vỡ chỉ trong vài nhịp thở.
Pháp trận vỡ nát, tất cả mọi người đều bị va đập văng xuống mặt đất. Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một mình Tiêu Cửu Từ đứng đó, chín chiếc đuôi hồ ly tung bay theo gió. Long Kiếm trong tay y chỉ thẳng lên trời, như muốn đẩy vòm trời đang sụp xuống trở về.
Long Kiếm phát ra tiếng rồng ngâm, từng luồng sáng hình rồng lao vào trong tầng mây cuồn cuộn.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây. Một luồng sức mạnh vô hình xung quanh không ngừng đè ép mọi người, như muốn nghiền nát họ. Liên tục có người hộc máu, hôn mê.
Kiều Hàm nuốt xuống vị tanh của máu trong miệng, nhìn chằm chằm lên không trung.
Cậu nhìn thấy áo ngoài của Tiêu Cửu Từ rách nát, để lộ thân trên. Trên cơ thể y dần xuất hiện những vết thương, máu không ngừng chảy ra. Kiều Hàm muốn bay lên cầm máu cho y, nhưng căn bản không thể bay nổi, chỉ có thể liều mạng thử hết lần này đến lần khác.
Ánh sáng của Long Kiếm đang yếu dần, thần lực không đủ nữa.
Kiều Hàm nghiến răng, bất chấp đau đớn vùng vẫy. Nếu Tiêu Cửu Từ không chống đỡ nổi, cậu cũng muốn vào giây phút cuối cùng bay lên ôm lấy y.
Đột nhiên, áp lực trên người cậu giảm xuống.
Một luồng sáng dịu dàng bất chợt từ nơi cao hơn trên trời rơi xuống, chiếu lên người Tiêu Cửu Từ.
Tất cả mọi người, ngay cả những người chưa từng chứng kiến, dường như đều hiểu ra điều gì đó trong khoảnh khắc này.
“Phi thăng… Đó là ánh sáng khi thiên môn mở ra, Tiêu Cửu Từ có thể phi thăng rồi!”
Kiều Hàm sững sờ. Trong nguyên tác hoàn toàn không có chuyện này.
Rất nhanh sau đó, mọi người đã phản ứng lại. Sức mạnh của Tiêu Cửu Từ đang tăng lên, còn sức mạnh của thiên phạt đang suy yếu.
Đúng lúc này, Tiêu Cửu Từ bỗng cúi đầu nhìn xuống. Rõ ràng y đang chống lại thiên phạt, nhưng vẫn vươn tay về phía Kiều Hàm.
Kiều Hàm không chớp mắt đối diện với y, chỉ thấy khóe môi y khẽ cong lên.
Những người khác cũng cảm nhận được sức mạnh đang suy yếu.
“Thành công rồi… Tầng mây đang tan đi… Sắp thành công rồi, đúng không?”
Cuối cùng linh lực cũng tụ lại dưới chân Kiều Hàm, cậu bay về phía Tiêu Cửu Từ.
Cậu biết, bất kể Tiêu Cửu Từ đi đâu cũng sẽ đưa cậu theo.
Nếu thiên phạt kết thúc, Tiêu Cửu Từ thành công phi thăng, y cũng sẽ dẫn cậu đi cùng, nếu không Tiêu Cửu Từ sẽ không đi.
Vì vậy… sắp thành công rồi!
Thật sự sắp thành công rồi!
Cậu đã thay đổi vận mệnh của Tiêu Cửu Từ!
Cậu thật sự đã…
Ngay khi Kiều Hàm miễn cưỡng dùng linh lực bay về phía Tiêu Cửu Từ, một bóng người vẫn luôn bảo tồn thực lực đột nhiên xuất hiện.
Kiều Hàm không nhìn thấy người phía sau, nhưng Tiêu Cửu Từ lại lập tức nhìn rõ.
Trong đôi đồng tử xanh biếc của y hiện lên hình ảnh Thiệu Vũ cầm kiếm đâm về phía tim Kiều Hàm. Với tốc độ và pháp lực ấy, Kiều Hàm không thể ngăn cản. Pháp khí y để lại cho Kiều Hàm cũng đã sớm cạn kiệt linh lực. Có lẽ lục lạc băng có thể bảo vệ cậu, nhưng hiện giờ y đang bị sức mạnh của thiên phạt và phi thăng kiềm chế, đã bước nửa bước ra ngoài thế gian. Linh thức của y có thể tới bảo vệ Kiều Hàm không?
Tại sao?
Tại sao lại muốn làm hại Kiều Hàm?!
Tại sao lại muốn hại người y yêu?!
Rõ ràng y đã làm tất cả rồi.
Cử động đi! Cơ thể, đuôi, Long Kiếm, mau cử động đi! Phải cứu Kiều Hàm. Nếu không còn Kiều Hàm… tất cả đều không còn ý nghĩa!
Hãy để ta đi cứu Kiều Hàm!
Trong khoảnh khắc ấy, Thiệu Vũ áp sát, ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ bằng ánh mắt ác độc.
Một luồng ý thức truyền tới.
“Dựa vào đâu… ta đã không còn tương lai, vậy tất cả mọi người cũng không nên có! Tiêu Cửu Từ, ngươi phải thất bại, ngươi phải trở thành tội nhân hủy diệt thế giới mới được! Bởi ngươi chính là biến số đã hủy hoại cuộc đời ta, ngươi phải chuộc tội!”
“Ta đã muốn nhìn thử từ lâu rồi. Giết người ngươi yêu nhất ngay trước mặt ngươi, xem con bán yêu như ngươi có phát điên nhập ma, mất kiểm soát hay không.”
Trong chớp mắt, tiếng kiếm xuyên thủng □□ vang lên.
Đôi đồng tử xanh biếc của Tiêu Cửu Từ lập tức nhuộm đỏ.
Còn Kiều Hàm chỉ kịp nhìn thấy Tiêu Cửu Từ đột ngột nhập ma mà không hề có dấu hiệu báo trước.
Có người áp sát phía sau, Kiều Hàm căn bản không kịp để ý, chỉ thấy trên cơ thể Tiêu Cửu Từ bùng lên kim quang.
Thần lực và ma khí tương khắc.
Một khi nhập ma, y sẽ bị thần lực và Long Kiếm phản phệ, g**t ch*t.
“Sư huynh! Đừng!”
Kiều Hàm trơ mắt nhìn Tiêu Cửu Từ ngã xuống. Cậu muốn vươn tay bắt lấy y, nhưng lại bị một luồng sáng dịu dàng ngăn cản và bao bọc. Đó là ánh sáng phi thăng. Phi thăng không phân biệt ma tộc hay bán yêu, vì vậy sức mạnh tựa như quy tắc thế giới ấy đang bảo vệ Tiêu Cửu Từ. Kiều Hàm không thể đến gần, chỉ có thể nhìn hơi thở của y dần ổn định lại.
Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng đã ngửi thấy mùi máu tanh từ phía sau.
Cậu kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy Kiều Uyển đang áp sát vào lưng cậu.
Đôi tay mảnh khảnh nắm lấy một lưỡi kiếm sắc bén, mà lưỡi kiếm ấy đã xuyên qua lồng ngực nàng.
Kiều Uyển phun ra một ngụm máu đen, còn Thiệu Vũ trước mặt nàng mang vẻ mặt dữ tợn và điên cuồng.
Cuối cùng Kiều Hàm cũng hiểu nguyên nhân sư huynh nhập ma. Sư huynh đã nhìn thấy Thiệu Vũ muốn giết cậu.
Nhưng Kiều Uyển đã đỡ thay cậu.
Lưỡi kiếm bị rút ra, cơ thể Kiều Uyển chậm rãi rơi xuống như một chiếc lá lìa cành.
Khi Thiệu Vũ còn muốn tiếp tục ra tay, hắn đã bị Tần Tu Trọng vừa bay lên tru sát.
Khi ấy, không ai ngờ chuyện như vậy sẽ xảy ra. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào tình trạng của Tiêu Cửu Từ.
Không ai chú ý đến Kiều Hàm, chỉ có Kiều Uyển.
Đến khi Tần Tu Trọng phát hiện Kiều Uyển đột nhiên bay đi, hắn mới nhìn thấy tất cả, nhưng đã không còn kịp nữa.
Tần Tu Trọng muốn đuổi theo Kiều Uyển đang rơi xuống, lại thấy dây leo của Kiều Hàm vươn ra, cuốn nàng trở về rồi ôm vào lòng.
Kiều Hàm liều mạng muốn chữa trị cho Kiều Uyển.
Nhưng Thiệu Vũ đã ra tay tàn độc, vốn muốn lấy mạng Kiều Hàm, vì vậy thanh kiếm ấy cũng đã được xử lý đặc biệt. Không ai có thể cứu Kiều Uyển.
Hốc mắt Kiều Hàm đỏ lên, lồng ngực nghẹn lại đến đau đớn. “Ngươi… ngươi ngốc à? Chúng ta… tại sao ngươi lại cứu ta!”
“Bởi vì… ngươi là đệ đệ của ta.” Kiều Uyển vừa mở miệng đã hộc máu. Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, ánh mắt cũng bắt đầu mất tiêu cự.
Kiều Hàm bị cảm giác áy náy nhấn chìm. Cậu không phải.
Tần Tu Trọng lao tới, nhìn Kiều Uyển mà không nói nổi một câu. Hắn chỉ có thể hỏi Kiều Hàm: “Không thể… cứu nữa sao? Ta đi tìm Vạn Mộc Xuân, ta…” Mắt hắn lập tức ướt đỏ. Đây là lần đầu tiên Kiều Uyển nhìn thấy hắn như vậy.
Kiều Hàm nhắm mắt lại. Vẻ mặt cậu đã nói rõ tất cả.
Kiều Uyển cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa. Nàng mỉm cười với Tần Tu Trọng. “Cảm ơn huynh, còn có… xin lỗi.”
“Cái gì?” Tần Tu Trọng sững sờ. Kiều Uyển không cho hắn câu trả lời.
Kiều Uyển lại nhìn sang Kiều Hàm, dè dặt khẩn cầu: “Đệ có thể… gọi…”
“Tỷ tỷ! Tỷ!” Kiều Hàm đột nhiên nghiêm túc gọi: “Tỷ…” Nước mắt đã không thể ngăn nổi, liên tục rơi xuống mặt Kiều Uyển. Từng tiếng gọi tỷ khàn đặc.
Không có duyên làm tỷ đệ thì tự mình tạo ra duyên tỷ đệ. Cậu và Kiều Uyển là tỷ đệ, cậu bằng lòng làm đệ đệ của Kiều Uyển. Cậu có tư cách hơn nguyên chủ, cũng sẽ làm tốt hơn nguyên chủ.
Chỉ là đã muộn.
Cuối cùng Kiều Uyển cũng nở nụ cười đẹp nhất, khẽ đáp lại một tiếng. Nước mắt nàng cũng không ngừng rơi xuống.
“Đi đi. Ta rất vui vì đã giúp được đệ và Cửu Từ. Đệ nói đúng, con người nhất định có thể thắng trời. Ta cũng không tin các đệ chỉ có thể có kết cục như vậy. Thật tốt, các đệ nhất định phải ở bên nhau thật hạnh phúc, nhất định phải như vậy. Ta xem như… chuyến đi này không uổng phí.”
Nói đến đây, Kiều Uyển chậm rãi nhắm mắt.
Kiều Hàm hít mạnh một hơi mới không bị nỗi đau nghẹn đến ngạt thở. Cậu nghiến chặt răng, cố nhịn nước mắt rồi nói với Kiều Uyển: “Cảm ơn tỷ, tỷ tỷ.”
Nói xong, cậu giao nàng cho Tần Tu Trọng. Cậu không thể dừng lại vì đau buồn, sư huynh vẫn đang chờ cậu.
Kiều Hàm vội lao đến bên Tiêu Cửu Từ, muốn xem phải xử lý thế nào. Cậu hỏi hệ thống, nhưng hệ thống im lặng một cách khác thường.
Cậu chỉ có thể thử dùng linh lực, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Đúng lúc này, trên trời vang lên một tiếng nổ ầm ầm.
Phía dưới truyền tới tiếng thét chói tai.
Kiều Hàm ngẩng đầu, sắc mặt lập tức tái xanh.
Đúng rồi, thiên phạt vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Một luồng ánh sáng trắng chói mắt cuốn theo sức mạnh cuối cùng trong tầng mây giáng xuống.
Kiều Hàm chỉ có thể ôm chặt lấy luồng sáng dịu dàng đang bao bọc Tiêu Cửu Từ, đã không còn kịp làm bất cứ điều gì. Tất cả mọi người chỉ có thể chờ đợi vận mệnh giáng xuống, hy vọng đòn tấn công còn sót lại này sẽ không hủy diệt trời đất.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Kiều Hàm chỉ cảm thấy cổ tay nóng lên.
Khoảnh khắc ngước mắt, một sợi dây mảnh phát sáng lao ra từ Bích Huyền, tựa như một con rồng nghênh đón luồng ánh sáng trắng rồi quấn lấy nó.
Trong chớp mắt, tầm mắt của tất cả mọi người đều bị che khuất.
Dường như ngay giây phút ấy, họ đã bước tới ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Khoảnh khắc tiếp theo, tầng mây tan đi, đau đớn ập tới. Điều đó chứng minh rằng… họ vẫn còn sống.
Tất cả mọi người đều không kịp phản ứng.
Kiều Hàm cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Cậu chỉ nhớ sợi dây mảnh ấy là thứ mình tình cờ có được trong Lạc Hà tiên phủ.
Hiện giờ Bích Huyền của cậu đã khôi phục, vì vậy sợi dây mảnh ấy đã ngăn cản đạo thiên phạt cuối cùng rồi biến mất.
Không ngờ… không ngờ lại có thể chuyển nguy thành an.
Vậy là họ đã thành công.
“Sư huynh… sư huynh, chúng ta…” Kiều Hàm lập tức nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tiêu Cửu Từ đã biến mất trước mắt cậu.
Đồng tử Kiều Hàm co lại, không dám tin nhìn khoảng không trước mặt.
Không còn gì cả.
Kiều Hàm lập tức hoảng loạn nhìn khắp bốn phía, lần lượt cảm ứng dấu ấn hôn khế và ấn Thiên Hồ.
Sư huynh… không còn ở đây nữa.
“Sư huynh… sư huynh… sư…”
Dần dần, những người khác đang reo hò cũng phát hiện có điều không ổn, tất cả đều nhìn khắp nơi tìm kiếm.
Quỳnh Bích bay lên, đỡ lấy Kiều Hàm. “Đừng vội, chúng ta cùng tìm…”
“Không đúng, không đúng. Sư huynh biến mất rồi, huynh ấy bị mang đi, bị…” Kiều Hàm lẩm bẩm như phát điên.
Đột nhiên, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu.
Hệ thống: [Điểm cảm xúc -10.000!]
Kiều Hàm dường như nhìn thấy một dải sáng bay ra khỏi cơ thể mình, lao về phía vách núi xa xa.
Theo bản năng, Kiều Hàm vươn tay chộp lấy, nắm được phần đuôi của dải sáng.
“Các ngươi định đi đâu? Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì? Sư huynh của ta đâu! Các ngươi muốn đi tìm sư huynh đúng không? Mang ta theo, nhất định phải mang ta theo!”
Tất cả mọi người đều không nhìn thấy thứ ấy, chỉ cho rằng Kiều Hàm đang phát điên.
“Thứ đó thuộc về ta!!!!” Kiều Hàm gần như gào thét.
Trong vô hình, dường như có những âm thanh truyền qua dải sáng, vang lên trong đầu Kiều Hàm.
Một giọng nói ôn hòa cất lên: “Bảo hắn buông tay.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên: “Mang hắn theo.”
“Không được. Con đường phía trước chưa biết ra sao, ngay cả người vô tâm cũng chưa chắc…”
“Mang hắn theo. Hắn là bạn của ta, hơn nữa chẳng phải chính ngươi đã đưa hắn tới thế giới này sao? Phải chịu trách nhiệm đến cùng chứ.”
Kiều Hàm mơ hồ nghe những lời ấy. Ngay giây tiếp theo, luồng sáng đột ngột cuốn cậu bay về phía xa, ngay cả Quỳnh Bích cũng không giữ lại được.
Cho dù mọi người đuổi theo, họ cũng không nhìn thấy bất kỳ bóng dáng nào.
Kiều Hàm giống như Tiêu Cửu Từ, biến mất giữa hư không.
Khi tỉnh lại lần nữa, cậu đã ở trong một không gian không thể hình dung bằng lời.
Cuối cùng Kiều Hàm cũng cảm nhận được sự tồn tại của Tiêu Cửu Từ.
________
Lời tác giả:
Chương sau chính văn kết thúc, không ngược đâu, mọi bí ẩn sẽ được giải đáp.