Phía trên là một vùng vàng rực, phía dưới tựa như khoảng không sâu thẳm tăm tối, còn ở khu vực chính giữa nơi cậu đang đứng thì có vô số sợi dây vươn lên từ bên dưới.
Những sợi dây ấy tỏa sáng, có sợi thô, có sợi mảnh, có sợi dài, có sợi ngắn, khẽ đung đưa.
Một vài sợi có thể vươn tới độ cao nơi Kiều Hàm đang đứng. Cậu nhìn kỹ, phát hiện chúng trông khá giống thứ mình lấy được trong Lạc Hà tiên phủ.
Kiều Hàm không biết những sợi dây ánh sáng này đại diện cho điều gì, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu nhìn thấy hai sợi hoàn toàn khác biệt.
Nếu những sợi còn lại là dây thừng với kích cỡ khác nhau thì thứ trước mắt đã không thể gọi là dây nữa, mà phải gọi là cột sáng.
Ánh mắt Kiều Hàm lập tức dừng trên cây cột thô lớn nhất.
“Sư huynh!”
Kiều Hàm lập tức lao đến trước cột sáng.
Đó là cây cột duy nhất nối liền không gian phía trên và phía dưới. Trên bề mặt có những vết nứt nghiêm trọng, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ, vỡ tan.
Tiêu Cửu Từ bị phong kín bên trong, đang chìm trong giấc ngủ. Ánh sáng dịu dàng vốn bao quanh y dường như đã hóa thành một con rồng màu xanh băng, quấn lấy thân thể y.
Kiều Hàm không ngừng gọi sư huynh nhưng vẫn không thể đánh thức người bên trong. Cậu đưa tay ấn lên cột sáng, thử cảm ứng, nào ngờ vô số hình ảnh lập tức lóe qua trong đầu, trên cột sáng cũng hiện lên từng hàng chữ rực sáng.
Đồng tử Kiều Hàm dần run rẩy. Những cảnh tượng ấy không phải những chuyện cậu đã cùng Tiêu Cửu Từ trải qua.
Mà là… những gì vốn phải xảy ra trong nguyên tác.
Vậy đây là con đường định mệnh thuộc về Tiêu Cửu Từ sao?
Chẳng lẽ vì cậu đã thay đổi vận mệnh của Tiêu Cửu Từ nên cây cột sáng này mới hư hỏng đến mức ấy?
Kiều Hàm cũng không biết suy luận của mình có đúng hay không. Hiện giờ cậu chỉ muốn kéo Tiêu Cửu Từ ra ngoài.
Kiều Hàm đã không còn cảm ứng được hệ thống, nhưng cậu vẫn còn linh lực. Cậu không nói hai lời, lập tức tung một đòn mãnh liệt vào cột sáng. Thế nhưng đòn tấn công bằng linh lực của cậu trong không gian này hoàn toàn không thể chạm tới cột sáng.
Động tĩnh của cậu đã thu hút sự chú ý của Long Kiếm. Ban đầu Long Kiếm cũng bị phong ấn trong cột sáng cùng Tiêu Cửu Từ, lúc này lại chủ động trượt ra ngoài.
Kiều Hàm giật mình, vội vàng đón lấy. Sau khi suy nghĩ một chút, cậu lập tức cầm Long Kiếm công kích cột sáng.
Thế nhưng mặc dù Long Kiếm có thể chém trúng cột sáng, Kiều Hàm lại không thể thực sự điều khiển sức mạnh của nó, nên cuối cùng chỉ biến thành công kích vật lý đơn thuần.
Cậu vất vả đập suốt nửa ngày mà chỉ có thể đập xuống một mảnh nhỏ bằng móng tay, mệt đến mức thở hồng hộc, đành phải dừng lại, liều mạng suy nghĩ.
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên. Kiều Hàm đưa tay ra sau đầu, giật phăng dây buộc tóc xuống rồi buộc lên chuôi Long Kiếm.
Trong khoảnh khắc, lục lạc băng khẽ ngân vang. Kiều Hàm kích động cầm Long Kiếm lên lần nữa, cuối cùng cũng cảm ứng được một loại sức mạnh nào đó. Cậu lại truyền linh lực vào, vung kiếm chém xuống, tiếng rồng ngâm chợt vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“Khoan đã.”
Một giọng nói đột nhiên vang lên, khiến toàn thân Kiều Hàm cứng đờ.
Giọng nói ấy trầm nặng, cổ xưa, dường như truyền tới từ một nơi rất xa, lại dường như chính là âm thanh thần bí từng vang lên trong đầu cậu.
Kiều Hàm kinh ngạc phát hiện bên cạnh cột sáng bắt đầu tụ lại những luồng ánh sáng. Dần dần, ánh sáng hình thành đường nét của một người, bóng người ấy hướng mặt về phía Kiều Hàm.
Trong lòng Kiều Hàm bỗng sinh ra cảm giác kính sợ khó hiểu, suýt nữa đã quỳ xuống trước ánh sáng kia. Thế nhưng cậu nhất quyết không chịu khuỵu gối, chỉ cảnh giác nhìn nó.
“Kiều Hàm, ngươi không được ra tay.”
“Dựa vào đâu? Ngươi là ai? Vì sao lại xuất hiện ở đây?”
Đây có phải giọng nói từng xuất hiện trong đầu cậu trước đó không?
Cuộc đối thoại khi ấy khiến Kiều Hàm nghe mà mơ mơ hồ hồ, vẫn chưa kịp suy nghĩ kỹ.
“Nếu ngươi ra tay, thiên hạ sẽ bị hủy diệt. Chẳng phải thiên hạ này vừa được các ngươi hợp sức cứu lấy hay sao?”
Kiều Hàm nhìn cái miệng của bóng sáng trước mặt khép mở, chỉ cảm thấy vô cùng quỷ dị, trong lòng bản năng nảy sinh một cảm giác khó chịu.
“Vậy sư huynh của ta sẽ vĩnh viễn bị nhốt bên trong sao?” Kiều Hàm hỏi với giọng điệu bất thiện.
“Đây là vận mệnh thuộc về y. Y vốn phải lấy thân tuẫn đạo, thanh lọc mọi ô uế trên thế gian. Y sinh ra chính vì điều này, nhưng dường như y đã đi sai rất nhiều đường. Giờ có được kết cục này đã là may mắn lắm rồi. Sau này cứ để y ở lại đây, từ từ tan biến, nuôi dưỡng thế gian.”
Kiều Hàm im lặng trong giây lát, sau đó bật cười lạnh, bàn tay cầm kiếm chỉ thẳng về phía bóng sáng trước mặt.
“Ngươi… chính là thiên đạo!”
“Ngươi có thể hiểu như vậy.”
Vẻ mặt Kiều Hàm dần trở nên giận dữ tột độ. Trong tình cảnh hiện giờ, cậu vốn đã bất chấp tất cả, nên cũng chẳng thèm kiêng dè nữa.
“Chính ngươi đã quyết định vận mệnh của Tiêu Cửu Từ! Dựa vào đâu chứ? Ngươi có tư cách gì quyết định ai nên làm gì? Ngươi ép buộc cuộc đời của Tiêu Cửu Từ, muốn y phải trải qua đủ mọi khổ nạn đúng như kịch bản ngươi viết ra, chỉ để y hy sinh cứu thế. Ngươi rảnh rỗi không có chuyện gì làm hay sao?”
Thiên đạo dường như không có cảm xúc giận dữ, chỉ dùng giọng điệu vô cùng ổn định nói: “Thế giới này cần một người hy sinh để cứu rỗi và thanh lọc thế gian, đồng thời cũng cần một người tiếp nhận thiên ý, dẫn dắt chúng sinh không ngừng tiến lên và được họ tôn sùng. Chỉ có như vậy, thế giới mới có thể phát triển trong một vòng tuần hoàn lành mạnh.”
Vừa nói, thiên đạo vừa chỉ về một sợi dây ánh sáng khổng lồ khác ở bên cạnh.
Nghe tới đây, Kiều Hàm chợt nhận ra người dẫn dắt chúng sinh kia có lẽ chính là Tần Tu Trọng.
Vẻ mặt Kiều Hàm trở nên dữ tợn. Cậu hít sâu một hơi, hoàn toàn không thể hiểu nổi thứ logic này, chỉ muốn mắng thiên đạo một trận.
Thiên đạo lại chậm rãi nói: “Thật ra ta cũng rất đau lòng cho người mình đã lựa chọn, cho nên ngay từ đầu ta đã khiến Tiêu Cửu Từ trở thành người vô tâm. Người vô tâm dù trải qua bao nhiêu chuyện cũng sẽ không thực sự đau khổ, trái lại còn có thể tạo nên một cuộc đời huy hoàng cho y.”
Kiều Hàm gần như không thể tin nổi: “Ngươi đang nói nhảm gì vậy! Cho dù là người vô tâm cũng sẽ buồn bã, đau lòng và thống khổ. Ngươi có tư cách gì cho rằng người vô tâm sẽ không nảy sinh tình cảm? Ngươi tàn nhẫn thao túng cả cuộc đời y, không cho y cơ hội vùng vẫy thay đổi số mệnh, tới lúc này còn tìm lý do biện hộ cho những việc mình đã làm sao?!”
Kiều Hàm không biết có thể coi thiên đạo như một con người để đối thoại hay không, nhưng những lời này không nói ra thì cậu không thể chịu nổi.
Thật ra trong quãng thời gian dài theo dõi bộ truyện, ở những độ tuổi khác nhau, Kiều Hàm đều từng nhìn thấy độc giả trong khu bình luận nói rằng họ không đồng cảm với Tiêu Cửu Từ.
Bởi vì Tiêu Cửu Từ quá hoàn mỹ, tính cách quá tốt, giống như khoác lên mình một lớp vỏ dịu dàng, tựa như một thiết lập giả tạo. Những vui buồn giận dữ thực sự dường như chưa từng lưu lại trong lòng y, y mãi mãi ôn hòa như một người đứng ngoài cuộc.
Bằng chứng rõ ràng nhất là y chưa từng thực sự yêu ai, cũng chưa từng thực sự hận ai.
Rõ ràng y từng gặp rất nhiều nữ tử đáng để yêu, cũng gặp rất nhiều người và chuyện đáng để căm hận, nhưng y chưa từng có những cảm xúc ấy.
Họ nói Tiêu Cửu Từ chỉ là một người mang thần tính từ bi, không có thất tình lục dục, không hiểu ích kỷ tư lợi, đương nhiên cũng sẽ không cảm nhận được đau khổ thực sự.
Nhưng Kiều Hàm chưa bao giờ tán đồng những lời ấy.
Giữa từng hàng chữ, rõ ràng vẫn có thể cảm nhận được nỗi buồn và đau khổ. Giấu quá sâu không có nghĩa là không tồn tại.
Chẳng lẽ chỉ vì y là người tốt, tính tình ôn hòa nên có thể cho rằng khả năng chịu đựng của y rất cao, cho rằng y sẽ không buồn bã đau lòng, không hiểu yêu và hận sao?
Chẳng lẽ không thể là vì y cần dành nhiều tâm sức hơn cho những chuyện quan trọng, nên mới lý trí áp chế những cảm xúc bất lợi hay sao?
Kiều Hàm hiểu điều đó, bởi cậu cũng từng như vậy, cho nên cậu càng đau lòng cho Tiêu Cửu Từ hơn.
Thiên đạo dường như sửng sốt vì lời nói của Kiều Hàm, nhưng rồi vẫn lên tiếng: “Thế nhưng Tiêu Cửu Từ vốn dĩ sẽ không có tâm ma, càng không thể nhập ma. Cuối cùng y xảy ra sai sót khi cứu thế, chẳng lẽ không phải vì ngươi sao?”
Kiều Hàm đột nhiên sững sờ.
Trong nguyên tác… Tiêu Cửu Từ quả thực chưa từng trải qua tâm ma kiếp.
Bóng sáng của thiên đạo dường như nở nụ cười.
“Chính vì sự xuất hiện của ngươi mà y nảy sinh tư dục. Y yêu mà không có được, có được rồi lại mất đi. Thật ra chính ngươi mới là nguyên nhân khiến y đau khổ. Ta để Tiêu Cửu Từ sinh ra vô tâm, vốn dĩ y phải mang tình yêu lớn lao dành cho trời đất, có thể không chút do dự để một người chết, đổi lấy vạn vật sinh. Nhưng sau khi có ngươi, y trở nên ích kỷ, không còn muốn hy sinh bản thân. Thế nhưng lý trí lại nói cho y biết rằng mình phải hy sinh, vì vậy y mâu thuẫn, đau khổ…”
Ánh mắt Kiều Hàm trở nên sắc bén: “Ngươi muốn tẩy não ta sao? Ta không tin. Nếu không phải ngươi ngăn cản, rõ ràng mọi chuyện có thể kết thúc viên mãn. Ta chính là không muốn y phải hy sinh! Dựa vào đâu lại ban cho y vận mệnh như vậy? Những gì ngươi nói căn bản toàn là lời chó má. Nếu ngươi thật sự có lý, vậy ta hỏi ngươi, trong thiết lập ban đầu, tại sao ngươi không để y đồng tu hai đạo?”
Thiên đạo cố ý quấy nhiễu Tiêu Cửu Từ, khiến y không thể trưởng thành đến trạng thái mạnh nhất. Nếu mục đích là để y cứu thế, chẳng phải nên trao cho y sức mạnh mạnh nhất sao?
Kiều Hàm muốn xem thiên đạo sẽ giải thích thế nào.
Không biết có phải vì Kiều Hàm đã nảy sinh tâm lý thù địch hay không, cậu luôn cảm thấy sau khi mình nói xong, gương mặt của bóng sáng trước mặt chợt trở nên dữ tợn trong thoáng chốc.
Thiên đạo im lặng rất lâu. Kiều Hàm lập tức chắc chắn với suy đoán của mình, xoay người vung kiếm chém về phía cột sáng.
Kiều Hàm tự nhận mình chưa bao giờ là người tốt. Cậu vốn đến đây vì Tiêu Cửu Từ, vì vậy không thể không liều mạng đánh cược một lần.
Thế nhưng kiếm quang còn chưa chạm tới cột sáng đã bị một luồng sức mạnh quấn lấy.
Kiều Hàm kinh ngạc quay đầu nhìn thiên đạo bên cạnh. Cậu còn tưởng thứ này sẽ không ra tay, dù sao nó cũng đã nói nhảm với một phàm nhân như cậu lâu đến vậy, nào ngờ cuối cùng nó vẫn động thủ.
Mà một khi nó ra tay, Kiều Hàm gần như không có phần thắng. Long Kiếm lập tức bị giật khỏi tay cậu.
Ngay sau đó, ánh sáng quấn chặt lấy cổ Kiều Hàm, dường như muốn siết chết cậu. Cảm giác ngạt thở khiến đầu óc Kiều Hàm choáng váng.
“Con kiến đáng chết, dám chống lại thiên đạo! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là trời tru đất diệt!”
Kiều Hàm chỉ thấy bóng sáng dần trở nên âm u, quanh người lay động những đường viền như ngọn lửa.
Kiều Hàm liều mạng muốn giãy giụa nhưng hoàn toàn không thể cử động. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, một luồng sáng lạnh đã đánh tan sức mạnh đang quấn quanh cậu.
Kiều Hàm ôm cổ ho sặc sụa, bên tai vang lên tiếng lục lạc băng. Long Kiếm như một người bảo hộ xuất hiện trước mặt cậu.
Tiếng lục lạc không ngừng vang lên. Chính linh thức của Tiêu Cửu Từ đang điều khiển Long Kiếm.
Hốc mắt Kiều Hàm nóng lên.
“Sư huynh…”
Thế nhưng ngay sau đó, sức mạnh của bóng sáng đã túm chặt lấy thân kiếm.
“Chẳng qua chỉ là món đồ nhỏ do Thần Long để lại, thật sự cho rằng có thể chống lại Thiên đạo sao?”
Chỉ trong chớp mắt, ánh sáng dễ dàng nghiền nát thân Long Kiếm. Đồng tử Kiều Hàm co rút.
Long Kiếm.
Kiếm của sư huynh!
Hy vọng duy nhất để cứu sư huynh!
“A!!!”
Kiều Hàm gần như suy sụp, bản năng gào lên. Cậu trơ mắt nhìn luồng sáng vừa nghiền nát Long Kiếm sắp sửa nghiền nát cả lục lạc băng.
Kiều Hàm lập tức lao tới, ôm chặt lục lạc băng vào lòng.
Đó chính là linh thức của sư huynh!
Trong khoảnh khắc ấy, Kiều Hàm chỉ có thể bất lực nhắm mắt, tuyệt vọng mặc cho ánh sáng bao phủ lấy mình. Có lẽ cậu sẽ bỏ mạng tại đây.
Nhưng… cũng không sao. Vậy thì cậu sẽ vĩnh viễn ở lại đây bầu bạn với sư huynh.
Thế nhưng cái chết trong tưởng tượng không hề đến. Chỉ có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cậu.
Đó là xúc cảm của con người. Kiều Hàm sững sờ, còn tưởng sư huynh đã kịp thời thoát ra, nhưng khi ngẩng đầu nhìn, cậu hoàn toàn ngây người.
“Thịnh… Thịnh Giác?”
Hai mắt Kiều Hàm mở lớn. Người đang chắn trước mặt cậu, đánh tan đòn tấn công của thiên đạo, chính là Thịnh Giác, kẻ luôn thần thần bí bí nhưng đã nhiều lần giúp đỡ cậu, còn kết giao với cậu như bằng hữu!
Thịnh Giác quay đầu, khẽ mỉm cười.
“Lâu rồi không gặp, Kiều Hàm.”
Kiều Hàm: “Sao huynh lại…”
Đột nhiên, Kiều Hàm nhớ ra một trong những giọng nói từng xuất hiện trong đầu mình chính là giọng của Thịnh Giác.
“Huynh là… hệ thống?”
Thịnh Giác sửng sốt trước câu hỏi không đầu không đuôi ấy. Hắn vừa đỡ Kiều Hàm đứng dậy vừa nói: “Chuyện này nói ra thì dài, có lẽ không thể coi là ta.”
“Ngươi! Ngươi… trong cơ thể ngươi…”
Đột nhiên, ánh sáng trên người thiên đạo trước mặt họ trở nên hỗn loạn hơn.
Cùng lúc đó, toàn bộ không gian bắt đầu mất ổn định. Kiều Hàm kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy mọi thứ xung quanh dường như đang bị hai luồng sức mạnh tranh giành. Hai loại ánh sáng khác nhau không ngừng tranh đoạt địa bàn.
“Ngươi đã lén quay về từ lâu, còn âm thầm muốn đoạt lại sức mạnh sao?! Ha ha ha, có phải ngươi phát hiện mình không làm được không?! Ngươi đã ngủ say lâu như vậy, nơi này từ lâu đã là thiên hạ của ta!”
Bóng sáng trước mặt vừa nói vừa phình lớn, sau đó lập tức tan ra, phân tán khắp không gian.
Đồng thời, trong cơ thể Thịnh Giác cũng bay ra một luồng sáng. Ánh sáng ấy càng thêm thần thánh, chỉ nhìn một cái đã khiến người ta cảm thấy như đang đắm mình dưới ánh mặt trời. Nó cũng tan ra giống bóng sáng vừa rồi, khiến không gian lập tức càng thêm bất ổn.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Kiều Hàm kinh ngạc hỏi.
“Nó là ngụy thiên đạo, còn trong cơ thể ta có thiên đạo chân chính. Ta đang giúp thiên đạo chân chính trở về đúng vị trí.” Thịnh Giác giải thích ngắn gọn.
“Hả?!”
Đầu óc Kiều Hàm hoàn toàn không xử lý nổi.
Thịnh Giác xoay người đối diện với Kiều Hàm, giơ tay ấn lên ngực cậu. Một luồng sức mạnh chậm rãi chảy vào cơ thể Kiều Hàm.
Kiều Hàm chỉ nhìn Thịnh Giác, không hề giãy giụa. Thịnh Giác cảm thấy hơi buồn cười, không ngờ Kiều Hàm lại tin tưởng hắn đến vậy, trong lòng cũng có chút vui mừng.
Kiều Hàm quả thực không để ý Thịnh Giác đang làm gì, bởi trong đầu cậu lúc này chỉ toàn chuyện thiên đạo thật giả.
Thịnh Giác thấy cậu vẫn chưa hiểu gì thì chậm rãi giải thích: “Chắc huynh đã nghe nói chuyện thiên đạo khóa con đường phi thăng rồi đúng không?”
Kiều Hàm sững ra: “Vậy là ngụy thiên đạo giở trò?”
Thịnh Giác lại cười, lắc đầu: “Không, thứ khóa con đường phi thăng chính là thiên đạo chân chính.”
Kiều Hàm ngây người, lắc đầu tỏ vẻ không thể hiểu nổi.
Thịnh Giác giải thích: “Từ chư thần thời thượng cổ cho tới ngày nay, sức mạnh của thế giới thật ra vẫn luôn suy giảm từng cấp một. Đây là quy luật vận hành của thế giới. Khóa con đường phi thăng chính là để thế giới tu tiên hiện giờ tiếp tục suy giảm, sau đó tuần hoàn lặp lại.”
Thịnh Giác nói rất nhẹ nhàng, Kiều Hàm chỉ có thể cố gắng lý giải. Chẳng lẽ là để linh khí trong thế giới này dần biến mất, sau đó từng bước tiến vào thời đại mạt pháp, rồi trở thành thời cổ đại bình thường, tiếp tục phát triển đến hiện đại, sau đó lại… luân hồi?
“Tại sao…”
“Bởi vì một khi thế giới dừng lại quá lâu ở cùng một giai đoạn, tất cả mọi người sẽ dần trở nên tà ác, sinh ra quá nhiều trọc khí làm ô nhiễm thế gian, khiến mọi thứ trở nên vẩn đục không chịu nổi, cuối cùng dẫn tới thiên phạt diệt thế, hủy diệt tất cả.”
“Vậy tại sao ngụy thiên đạo lại xuất hiện? Ngụy thiên đạo muốn ngăn cản thế giới suy giảm sao?”
Thịnh Giác nói: “Không cho con người phi thăng thì sức mạnh sẽ dần tiêu tán. Sức mạnh của thế giới suy yếu cũng có nghĩa là sức mạnh của thiên đạo suy yếu. Nhưng bởi vì thiên đạo đã hấp thu quá nhiều oán niệm của thế giới nên dần dần…”
“Bị phân liệt tinh thần?” Kiều Hàm hỏi.
“Gần như vậy. Nó nảy sinh cảm xúc không cam lòng, phân tách ra thành ngụy thiên đạo. Ngụy thiên đạo thiển cận, muốn đi đường tà để tiếp tục duy trì sức mạnh hiện tại.” Thịnh Giác nói: “Vì thế nó đã tấn công thiên đạo chân chính, khiến thiên đạo chân chính chìm vào giấc ngủ. Để mở lại con đường phi thăng, cho sức mạnh tiếp tục vận hành, việc đầu tiên nó làm là báo cho Ma Tôn biết chân tướng con đường phi thăng bị chặn, dụ Ma Tôn sớm dẫn phát thiên phạt diệt thế. Bởi vì chỉ có loại sức mạnh thuộc về quy tắc thế giới ấy mới có thể phá vỡ sự phong tỏa do thiên đạo ban đầu tạo ra.”
Đầu óc Kiều Hàm như muốn nổ tung: “Khoan đã, thiên phạt diệt thế chẳng phải sẽ hủy diệt thế giới sao?”
“Cho nên mới nói nó thiển cận. Ngụy thiên đạo hoàn toàn không biết một khi thế giới này bị hủy diệt, bản thân nó cũng sẽ biến mất. May mà lần ấy đã có người ngăn cản.” Thịnh Giác chậm rãi nói: “Chính là đôi đạo lữ phi thăng lần trước. Họ đã lợi dụng tính đặc thù của La Yên Huyền Thể để phi thăng trong thời gian thiên đạo chân chính đang ngủ say.”
“Họ cũng biết chân tướng sao?”
“Ừm, nhưng một khi phi thăng thành tiên, họ sẽ bị quy tắc thế giới ràng buộc, không thể can thiệp quá nhiều. Vì thế họ đã ban Thái Thanh Phong Ma Ấn xuống hạ giới, thông qua việc ngăn cản cuộc chiến tiên ma để ngăn chặn thiên phạt diệt thế, đồng thời đưa ý thức của thiên đạo chân chính xuống hạ giới.”
“Chẳng phải đó là chuyện từ nghìn năm trước sao? Tại sao đến bây giờ mới nhập vào người ngươi?”
Thịnh Giác nói: “Ý thức ấy quá suy yếu, phải tĩnh dưỡng suốt nghìn năm mới thức tỉnh. Vừa tỉnh lại, nó đã phát hiện ngụy thiên đạo lại đang mưu tính dẫn phát thiên phạt diệt thế. Để ngăn cản âm mưu của ngụy thiên đạo và trở về bản thể, thiên đạo chân chính cần hấp thu những sức mạnh còn sót lại từ thời thượng cổ trong thế gian, vì vậy tình cờ nhập vào người ta. Có điều trước khi nhập vào người ta, nó đã phải tốn rất nhiều sức lực để tìm ngươi từ một thế giới khác.”
Kiều Hàm sững sờ: “Huynh biết ta…”
“Đến từ một thế giới khác. Trước kia huynh từng lấy được một vật trông giống những sợi dây ánh sáng ở đây trong Lạc Hà tiên phủ. Thật ra đó chính là một đoạn dây được Kiếm Tôn phi thăng lần trước để lại, nhằm đề phòng thiên phạt lại giáng xuống, ít nhất có thể ngăn cản một lần thiên phạt. Vốn dĩ sợi dây vận mệnh ấy không thể rời khỏi nơi đó, nhưng vì huynh vốn không thuộc về thế giới này, mệnh cách trống rỗng, nên mới có thể mang đoạn dây vận mệnh ấy đi, giúp các ngươi thoát nạn vào thời khắc quan trọng.”
Kiều Hàm cau mày: “Quả nhiên hệ thống mà ta mang theo cũng do thiên đạo chân chính đưa cho ta. Nếu đã muốn lật đổ ngụy thiên đạo, tại sao hệ thống lại luôn đối nghịch với ta, còn bắt ta thu thập điểm cảm xúc gì đó?”
“Chuyện này có liên quan đến sự tồn tại của Tiêu Cửu Từ.” Thịnh Giác chậm rãi nói: “Thật ra theo quy tắc vận hành ban đầu của thiên đạo, trên thế gian vốn không nên có cái gọi là người mang thiên mệnh. Mỗi sinh linh đều phải là nhân vật chính trong cuộc đời mình. Chẳng lẽ chỉ vì một người mang thiên mệnh mà những người khác đều phải trở thành kiến cỏ sao? Vì thế ban đầu, sự chênh lệch giữa những sợi dây vận mệnh ở đây sẽ không lớn đến vậy, hơn nữa chúng đều có thể thay đổi theo lựa chọn của chính mỗi người. Cho tới khi ngụy thiên đạo nghĩ ra một phương pháp mới, chủ động viết lại vận mệnh của hai người.”
Kiều Hàm nghiến răng: “Sư huynh và Tần Tu Trọng.”
Thịnh Giác gật đầu: “Ngụy thiên đạo vừa cần sức mạnh của thiên phạt diệt thế để phá giải phong tỏa, vừa phải bảo đảm thiên phạt không hủy diệt thế giới.”
“Cho nên nó cần sư huynh của ta tồn tại. Khi thiên phạt diệt thế giáng xuống, y phải hiến tế sức mạnh của mình để cứu thế, sau đó lại để Tần Tu Trọng dẫn dắt mọi người một lần nữa bước lên con đường phi thăng.” Toàn thân Kiều Hàm run rẩy. “Chỉ vì điều đó mà ngụy thiên đạo đã biến những sợi dây vận mệnh vốn có thể tự do quyết định cuộc đời mình thành cột sáng chống đỡ trời đất.”
“Sức mạnh của thiên đạo cũng bị quy tắc thế giới hạn chế, vì vậy không thể tùy tiện ra tay với con người, chỉ có thể vòng vo thay đổi vận mệnh của họ, dẫn dắt họ từng bước đi vào kịch bản mà nó đã sắp đặt.”
Kiều Hàm buồn nôn đến mức muốn nôn ra, trong lòng càng thêm đau xót cho cuộc đời Tiêu Cửu Từ.
Thịnh Giác nói: “Khi ý thức của thiên đạo chân chính nhận ra ngụy thiên đạo muốn làm gì, nó biết Tiêu Cửu Từ chính là mấu chốt phá cục. Nhưng sợi dây vận mệnh của y đã bị sửa đổi, thiên đạo chân chính không thể bắt đầu từ phía y, chỉ có thể đưa một người từ thế giới khác tới. Thiên đạo chân chính dùng chút sức mạnh còn sót lại, truyền vận mệnh thuộc về Tiêu Cửu Từ ra ngoài dưới hình thức văn tự. Nó muốn tìm người có quyết tâm thay đổi cuộc đời Tiêu Cửu Từ nhất, sau đó đã tìm thấy huynh.”
Kiều Hàm sững người, không nhịn được quay đầu nhìn sư huynh bên trong cột sáng.
“May mà người được chọn là ta. Cho dù phải chết, ta cũng sẽ thay đổi vận mệnh của huynh ấy.”
Thịnh Giác cực kỳ thưởng thức dáng vẻ không chịu khuất phục này của Kiều Hàm. Hắn khẽ cong khóe môi.
“Hệ thống không giúp huynh là vì mọi thứ đều nằm dưới sự giám sát của ngụy thiên đạo. Nếu để huynh bại lộ, ngụy thiên đạo có thể sẽ bất chấp vi phạm quy tắc thế giới, trực tiếp g**t ch*t huynh. Vì thế hệ thống buộc phải giám sát huynh. Còn việc thu thập điểm cảm xúc là vì người vô tâm.”
“Muốn thay đổi vận mệnh của Tiêu Cửu Từ, nhất định phải khiến y trở thành người có trái tim. Điểm cảm xúc chính là mấu chốt. Hơn nữa, điểm cảm xúc tương đương với sức mạnh thiên đạo được tách ra khỏi người Tiêu Cửu Từ. Y vốn là người bị ngụy thiên đạo tự tiện cải tạo, sức mạnh ấy liên kết với ngụy thiên đạo, chỉ vào thời khắc quan trọng mới có thể đưa chúng ta vào nơi này.”
Nghe Thịnh Giác giải thích xong, Kiều Hàm cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu rõ mọi chuyện. Cậu ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện trong hai luồng ánh sáng đang tranh đấu, phần ánh sáng thần thánh đã bị chèn ép vào một góc.
Kiều Hàm hoảng hốt trong lòng: “Thiên đạo chân chính sắp thua rồi.” Nếu nó thua, ngụy thiên đạo sẽ tru diệt bọn họ, sau đó biến sư huynh thành chất dinh dưỡng cho dã tâm của nó!
“Đương nhiên sẽ thua. Sức mạnh còn sót lại trên thế gian vẫn chưa được hấp thu hết, thời gian không kịp.” Thịnh Giác nghiêm túc nói.
Kiều Hàm nóng ruột đến bất lực. Dù sao cuộc đọ sức giữa những sức mạnh như vậy không phải thứ bọn họ có thể tham gia, nhưng cậu không cam lòng chỉ ngồi chờ số phận!
“Chúng ta… không thể làm gì sao?”
Thịnh Giác thu hồi ánh mắt, mỉm cười: “Chẳng phải huynh vẫn thấy kỳ lạ sao? Tại sao thiên đạo phải hạn chế sức mạnh của Tiêu Cửu Từ?”
Kiều Hàm sững ra, cuối cùng cũng nhớ tới nghi vấn này.
“Bởi vì nó sợ Tiêu Cửu Từ thật sự phi thăng thành công rồi phát hiện nó là giả. Với tình trạng của Tiêu Cửu Từ, một khi phi thăng, huyết mạch Thần Long sẽ hoàn toàn thức tỉnh. Hiện giờ không còn là thời thượng cổ, sức mạnh của thiên đạo đã suy yếu từ lâu, nó lúc này không thể chống lại sức mạnh của Thần Long. So với hai người phi thăng lần trước, Tiêu Cửu Từ nguy hiểm hơn quá nhiều. Một thế giới sao có thể cho phép sự tồn tại vượt qua sức mạnh của thiên đạo? Vì vậy nó phải nghĩ mọi cách hạn chế sức mạnh của Tiêu Cửu Từ thức tỉnh.”
“Đúng là vừa muốn sư huynh thức tỉnh đến mức có thể chống lại thiên phạt, vừa phải hạn chế huynh ấy, khiến huynh ấy chỉ có thể chết trong thiên phạt.” Kiều Hàm nghiến răng, sau đó lại ủ rũ nói: “Nhưng vì ta bất cẩn nên mới khiến sư huynh nhập ma. Nếu không, sư huynh nhất định có thể phi thăng rồi tru diệt thứ này.”
Thịnh Giác lại hỏi: “Huynh thật sự cho rằng Tiêu Cửu Từ sẽ nhập ma sao?”
Kiều Hàm sững sờ, theo bản năng mừng rỡ nhìn Thịnh Giác. Hắn nói như vậy, chẳng lẽ chứng minh sư huynh không hề nhập ma?
Thật ra Kiều Hàm vốn không thể tin với tính cách của sư huynh, y lại nhập ma. Cho dù y đã có trái tim, có tư dục, sẽ gặp tâm ma kiếp, nhưng sư huynh vẫn là sư huynh mà.
Người khác lần nào cũng gặp tâm ma kiếp, làm đủ chuyện ác cũng chưa thấy nhập ma.
Tiêu Cửu Từ rõ ràng vẫn là vị sư huynh ôn nhuận như ngọc, không thẹn với lòng kia, dựa vào đâu mà nhập ma?
Thịnh Giác mỉm cười nói: “Nếu trên thế gian này chỉ có một người không thể nhập ma, vậy người đó chính là Tiêu Cửu Từ. Y là quân tử vô song mang chí nguyện vì thương sinh.”
Kiều Hàm đột nhiên muốn khóc. Hóa ra không chỉ mình cậu không tin Tiêu Cửu Từ sẽ nhập ma.
“Chẳng lẽ cũng là ngụy thiên đạo giở trò?”
“Có lẽ nó phát hiện Tiêu Cửu Từ dần chệch khỏi vận mệnh, sức mạnh y nắm giữ khiến nó bất an, nên nhân lúc y tiến giai dưới thiên lôi, cưỡng ép thêm ma tính vào sợi dây vận mệnh của y. Mục đích là để hạn chế sức mạnh của y vào thời khắc quan trọng, khiến thân thể bán yêu mất khống chế, hỗn loạn, không thể phi thăng. Chỉ là thời cơ không được khống chế tốt. Y quả thực đã nhập ma, lại bị thần lực phản phệ đến suýt mất mạng, nhưng y đã bước nửa bước vào cảnh giới phi thăng, huyết mạch cũng thức tỉnh, nên mới rơi vào trạng thái sống dở chết dở như hiện giờ.”
“Có thể cứu đúng không? Phải cứu thế nào?” Kiều Hàm sốt ruột hỏi.
“Loại bỏ ma tính, thần lực sẽ không còn phản phệ, con đường phi thăng có thể tiếp tục.” Nói tới đây, Thịnh Giác cuối cùng cũng buông tay xuống. “Xong rồi.”
Lúc này Kiều Hàm mới chậm chạp nhận ra cơ thể mình đang tỏa ra ánh sáng giống hệt sợi dây vận mệnh.
“Đây là gì?” Kiều Hàm kinh ngạc hỏi.
Thịnh Giác dường như bị cậu chọc cười. “Bây giờ mới phản ứng lại sao? Không sợ ta hại huynh à?”
“Huynh sẽ không làm vậy.” Kiều Hàm đương nhiên nói.
Nụ cười của Thịnh Giác càng thêm dịu dàng: “Đúng vậy, chúng ta là bạn bè, đương nhiên ta sẽ giúp huynh.”
“Đã là bạn bè, huynh nên nói chân tướng cho ta biết sớm hơn.” Kiều Hàm không nhịn được nói.
Thịnh Giác bất đắc dĩ: “Sức mạnh của thiên đạo chân chính từ từ khôi phục, ta mới có thể dần dần giao tiếp với nó. Ban đầu ta cũng không biết nhiều. Được rồi, bây giờ phải dựa vào huynh. Chỉ có huynh đánh thức Tiêu Cửu Từ mới có thể xoay chuyển cục diện hiện tại.”
Kiều Hàm cau mày, lại nhìn những luồng sáng giao nhau xung quanh, dường như có thể cảm nhận được thiên đạo chân chính đang khổ sở chống đỡ.
Kiều Hàm gật đầu. Thịnh Giác đưa tay đẩy một cái, cậu lập tức va vào trong cột sáng.
Kiều Hàm lao thẳng về phía Tiêu Cửu Từ đang ngủ say, ôm chầm lấy y. Dường như đã rất lâu rồi cậu không được ôm người này.
Hốc mắt Kiều Hàm ươn ướt, cậu lẩm bẩm: “Sư huynh, ta đến rồi.”
Thật ra Kiều Hàm không biết mình nên làm gì. Nghĩ tới chuyện loại bỏ ma tính, có lẽ linh thức song tu là được.
Vì vậy áp trán hai người vào nhau. Chỉ trong khoảnh khắc, không gian chuyển đổi, Kiều Hàm xuất hiện trên một vùng thức hải. Kỳ lạ, nơi này lại không có lớp phòng tuyến đầu tiên?
Kiều Hàm cũng không còn tâm trí để ý nhiều. Đây là một nơi thần thánh, khắp nơi tràn ngập ráng sáng, đại khái thiên đường chính là như vậy, khiến lòng người lập tức trở nên yên tĩnh.
Bên dưới là thức hải khẽ dập dềnh. Kiều Hàm cúi đầu nhìn, vẻ mặt lập tức đầy xúc động.
Bởi vì trong những hình ảnh trôi nổi nơi đó, hầu như cảnh nào cũng có bóng dáng cậu.
Kiều Hàm hít sâu một hơi, định lao thẳng xuống thức hải, bởi nghe nói người nhập ma đều sẽ ở bên trong.
Nhưng cậu còn chưa kịp hành động, trong tầm mắt dường như có thứ gì đó lóe qua. Ngay giây sau, Kiều Hàm còn chưa kịp nhìn rõ đã bị một người mạnh mẽ kéo vào lòng.
Nụ hôn nóng bỏng như mưa rền gió dữ trút xuống, mang theo sức mạnh gần như muốn nuốt chửng cậu.
“Kiều Hàm… Kiều Hàm…”
“Em trở về rồi!”
“Không ai có thể cướp em khỏi bên ta nữa.”
“Em vĩnh viễn thuộc về ta.”
Hơi thở quen thuộc, giọng nói quen thuộc khiến Kiều Hàm gần như lập tức bật khóc. Cậu vội vàng đáp lại người trước mắt.
Môi lưỡi hai người quấn quýt, ôm nhau thật chặt, dường như đang dùng cả sinh mệnh để cảm nhận đối phương, ngay cả linh hồn cũng run rẩy theo.
Mãi đến khi mọi cảm xúc đều được trút hết qua nụ hôn, Kiều Hàm mới miễn cưỡng tìm lại chút lý trí, cẩn thận nhìn người trước mặt.
Một đôi mắt đỏ đang nhìn chằm chằm vào cậu. Đó là đôi mắt của Tiêu Cửu Từ, nhưng lại chứa đựng những thứ hoàn toàn khác biệt.
Đó là d*c v*ng, là tham niệm, là cố chấp, là điên cuồng.
Ma khí cũng đang lượn lờ quanh người y.
Tiêu Cửu Từ không có ảo cảnh tâm ma, chỉ bị ma tính bên ngoài quấy nhiễu, vì vậy Kiều Hàm mới có thể thuận lợi tiến vào thức hải nơi này.
Nhìn sư huynh bị cưỡng ép biến thành dáng vẻ như vậy, Kiều Hàm vừa căm hận vừa đau lòng.
“Sư huynh… Sư huynh, đừng sợ, ta đến cứu huynh rồi.” Kiều Hàm muốn nói rõ, nhưng từng câu từng chữ đều bị nụ hôn của Tiêu Cửu Từ nuốt mất, trở nên đứt quãng.
Kiều Hàm chỉ có thể dùng sức đẩy người ra: “Sư huynh, chúng ta phải rời khỏi đây, bên ngoài còn…”
Cậu còn chưa nói xong đã bị Tiêu Cửu Từ đè ngã, như thể rơi xuống một chiếc giường bằng mây.
Đầu Kiều Hàm ong lên, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Đến khi cổ bị cắn, Kiều Hàm vội vàng hô: “Sư huynh, bình tĩnh một chút. Chúng ta song tu linh thức để huynh khôi phục. Bên ngoài hiện giờ cần sức mạnh của huynh, nếu không chúng ta… A!”
Kiều Hàm không dám tin mở to mắt. Chỉ trong khoảnh khắc, hai người đã không còn gì che chắn, bàn tay Tiêu Cửu Từ cũng bắt đầu hành động.
Bây giờ đâu phải lúc làm chuyện này!
Tại sao sư huynh nhập ma rồi chỉ nghĩ tới chuyện ấy?
“Em là của ta… là của ta… vĩnh viễn là của ta.” Tiêu Cửu Từ điên cuồng lặp đi lặp lại.
Cảm giác ấy giống như sự mất khống chế trong kỳ mưa móc.
Chỉ là lần này, đôi mắt đỏ cố chấp nhìn cậu chằm chằm, dường như ngay cả từng biểu cảm trên gương mặt cậu cũng muốn chiếm hữu.
Kiều Hàm muốn giãy giụa đứng dậy nhưng đã không còn kịp. Rõ ràng cậu biết bên ngoài đang tranh giành thời gian từng giây từng phút, thế giới có thể bị hủy diệt bất cứ lúc nào, nhưng ấn Thiên Hồ và hôn khế lại khiến cậu mất đi khả năng phản kháng, trực tiếp chìm vào cơn điên cuồng do Tiêu Cửu Từ mang tới.
Khoảnh khắc Tiêu Cửu Từ lại kết hợp với Kiều Hàm, cậu chỉ có thể tủi thân bật khóc. Cậu không thể khống chế bản năng bị khơi dậy, cuối cùng chỉ đành giơ tay ôm lấy Tiêu Cửu Từ, mặc cho y phát điên mất khống chế, điên cuồng chiếm hữu.
Nhưng Kiều Hàm vẫn không chịu từ bỏ. Vốn dĩ cậu phải song tu để sư huynh khôi phục lý trí, vậy kiểu song tu này chắc cũng được nhỉ.
Vì thế Kiều Hàm vừa nghĩ cách vận chuyển công pháp, vừa cố gắng giành quyền chủ động, muốn sư huynh mau chóng kết thúc. Mỗi lần cậu chủ động, sư huynh đều dễ kết thúc hơn.
Nhưng sư huynh đã nhập ma hoàn toàn không cho cậu cơ hội chủ động. Chỉ cần hơi phản kháng một chút là sẽ lập tức bị áp chế. Lý trí của Kiều Hàm cũng dần chìm sâu.
Cuối cùng Kiều Hàm hết cách. Khi Tiêu Cửu Từ cúi đầu hôn cậu, cậu há miệng cắn lên tai hồ ly của y.
Lúc cắn, Kiều Hàm run lẩy bẩy. Cậu biết mình sắp phải đối mặt với điều gì, cũng đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng cách này sẽ nhanh hơn, cậu chỉ cầu mau chóng kết thúc!
Thế nhưng Kiều Hàm không ngờ mọi chuyện lại ập tới đáng sợ đến vậy.
Gần như điên cuồng muốn lấy mạng Kiều Hàm. Cậu chỉ cảm thấy từng cơn thất thần ập tới, trước mắt mịt mờ, chỉ có thể mặc cho Tiêu Cửu Từ khống chế.
Chẳng bao lâu sau, một nơi nào đó xảy ra biến đổi, đau đến mức Kiều Hàm gần như bật tiếng kêu.
Ngay sau đó, cùng với cơn đau còn có một luồng khí tức khác thường và thần quang.
Khi khôi phục ý thức, sư huynh trên người cậu đã thay đổi.
Đôi mắt gần như kết tinh từ băng, làn da trắng như tuyết, tai hồ ly biến mất, thay vào đó là cặp sừng rồng tựa băng. Mái tóc xanh băng rủ xuống, mang theo cái lạnh gần như đóng băng người khác, khiến Kiều Hàm rét run, chỉ có thể thở ra từng làn khói trắng.
Trong cơn hoảng hốt, có thứ gì đó lay động phía trên. Nhìn kỹ, dường như là… đuôi rồng.
Ngay sau đó, những chiếc đuôi hồ ly đang khống chế hai chân cậu biến thành chiếc đuôi lạnh lẽo phủ vảy, thậm chí còn trượt qua chân cậu.
Đây là huyết mạch Thần Long đã hoàn toàn thức tỉnh sao?
Băng Di!
Biểu cảm của Tiêu Cửu Từ lúc này mang theo một loại thần tính, dường như không có bất kỳ d*c v*ng trần tục nào.
Chỉ là sư huynh… vẫn chưa rời khỏi cậu.
Không biết có phải vì huyết mạch thay đổi hay không, Kiều Hàm chỉ cảm thấy bên trong lạnh đến thấu xương.
Kiều Hàm nghĩ ma tính hẳn đã được loại bỏ, bèn cẩn thận gọi: “Sư huynh… Sư huynh…” Cậu muốn đẩy người ra.
Đồng tử gần như trong suốt của Tiêu Cửu Từ lóe lên. Y đột nhiên cúi đầu, sừng rồng lạnh buốt chạm vào trán Kiều Hàm.
“Kiều Hàm… hình như ta đã ngủ rất lâu. Em không sao chứ… không bị thương chứ?” Giọng Tiêu Cửu Từ hơi run, dường như sợ người trước mắt sẽ biến mất, tất cả chỉ là ảo giác.
Kiều Hàm vội vàng nói: “Ta không sao, nhưng…”
“Không sao là tốt rồi.” Tiêu Cửu Từ lại ngắt lời.
Kiều Hàm còn định nói tiếp, sắc mặt đột nhiên thay đổi, cả người run dữ dội hơn.
Khoan đã… có phải lại thêm một cái nữa không…
Rồng… đúng rồi, hiện giờ sư huynh là rồng!
“Sư… sư huynh… không được… không được… huynh tỉnh táo một chút. Ta không chịu nổi đâu, ta sẽ chết mất. Huynh chắc chắn không muốn ta chết, cho nên… A!!!!”
Trên một vài nơi trên cơ thể Tiêu Cửu Từ xuất hiện lớp vảy tựa tinh thể băng, theo động tác của y mà không ngừng lóe lên ánh sáng lưu chuyển.
Nhưng Kiều Hàm bên dưới đã đau đến ngất đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, cậu hoàn toàn không thể hiểu nổi cơ thể mình đang trải qua chuyện gì. Mặc dù dường như nhờ sức mạnh của Thần Long nên không cảm thấy đau đớn, chỉ còn một loại kh*** c*m nào đó, cậu vẫn không thể lý giải nổi tình trạng này.
Nhưng cuối cùng, sự hoang mang ấy vẫn bị một cảm giác khác thay thế.
Giọng Kiều Hàm bị nụ hôn chặn lại, đôi mắt ngày càng mất tiêu cự, chỉ có thể mơ hồ nhìn gương mặt càng thêm thần thánh của Tiêu Cửu Từ.
Cuối cùng, một luồng sức mạnh tràn vào cơ thể, hóa thành hoa văn xanh băng quấn quanh toàn thân.
Từ chân tới cổ, tựa như cự long cuộn quanh, quấn kín không một kẽ hở.
Đó là dấu ấn độc chiếm chuyên thuộc về rồng.
Chỉ trong khoảnh khắc, Kiều Hàm khôi phục tới trạng thái tốt nhất, tu vi không ngừng tăng vọt, cuối cùng đột phá cực hạn.
Chỉ là Kiều Hàm vẫn còn hoảng hốt, cơ thể cũng như chưa khôi phục, mãi đến khi một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống trán, quần áo trên người cũng trở lại như cũ.
“Kiều Hàm, Kiều Hàm…”
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Kiều Hàm hoàn hồn, đối diện với đôi mắt đen quen thuộc cùng vẻ mặt dịu dàng đầy lo lắng. Cậu lập tức tủi thân giơ tay đánh người.
Tiêu Cửu Từ mặc cho cậu đánh mình, đau lòng ôm cậu vào lòng: “Xin lỗi, ta… ta cũng không biết tại sao lại thành ra như vậy.”
Tiêu Cửu Từ còn định dỗ Kiều Hàm, nhưng cậu đột nhiên bừng tỉnh, thầm mắng mình đáng chết, vội vàng giải thích ngắn gọn tình hình cho y.
Lúc này, thiên đạo chân chính đã cạn kiệt sức mạnh, thu mình trở lại trong cơ thể Thịnh Giác.
Ngụy thiên đạo bóp cổ Thịnh Giác, hung tợn nói: “Tại sao lại cam tâm làm con rối? Khôi phục một thế giới có thể phi thăng chẳng phải tốt hơn sao? Ngươi cũng muốn phi thăng mà.”
Thịnh Giác lại không hề sợ hãi, chỉ cười lạnh: “Ta… có thể phi thăng sao?”
Bóng sáng của ngụy thiên đạo dường như sững lại.
“Ta… không thể. Thế giới như thế này vốn đã nên thay đổi từ lâu. Ít nhất… hãy để vạch xuất phát của con người công bằng hơn một chút, thay vì chỉ dựa vào thiên phú khi sinh ra đã quyết định ai là dao thớt, ai là cá thịt.”
Ngụy thiên đạo dường như không thể hiểu lời Thịnh Giác, nhưng nó cũng không cần hiểu.
Nó muốn giết Thịnh Giác, sau đó khiến thiên đạo chân chính rơi vào giấc ngủ vĩnh viễn.
Thiên đạo chân chính dùng chút sức mạnh cuối cùng để chống lại, nhưng ánh sáng trên người Thịnh Giác vẫn ngày càng yếu đi.
Ngay khoảnh khắc gần như ngạt thở, đôi mắt Thịnh Giác chợt sáng lên, bên trong phản chiếu bóng một con rồng.
Trong phút chốc, sức mạnh đang bóp cổ hắn ngưng trệ.
Một tiếng nổ vang lên, không gian chấn động. Bóng sáng bị cự long cuốn lấy, trong nháy mắt lao vào cuộc chém giết điên cuồng.
“Xin lỗi, bọn ta tới muộn!” Kiều Hàm vội vàng tiến lên đỡ Thịnh Giác.
Thịnh Giác cười nói: “Ta biết huynh nhất định làm được.”
Kiều Hàm cười gượng gạo, vội vàng trị thương cho Thịnh Giác, nhưng chỉ trong nháy mắt đã phát hiện có gì đó không đúng.
“Không cần trị liệu, ta không sao.” Thịnh Giác đẩy Kiều Hàm ra.
Kiều Hàm nghi hoặc nhìn hắn.
“Chúc mừng, hai người đều đã phi thăng.” Thịnh Giác nói.
“Cũng không sao, dù sao chúng ta sẽ trở về hạ giới. Mọi người chắc vẫn đang chờ chúng ta trở về.” Kiều Hàm nói.
“Chờ dự hỉ yến của hai người sao?”
“Khụ khụ, huynh cũng tới nhé!”
Thịnh Giác sững ra, sau đó cười nói: “Nhưng có thể trở về sao?”
“Sư huynh nói có thể.” Kiều Hàm cũng không rõ, nhưng đã là Thần Long thì ngay cả thiên đạo cũng không thể quản thúc, quy tắc thế giới chắc cũng khó hạn chế được.
Chẳng bao lâu sau, chỉ nghe một tiếng nổ lớn, Tiêu Cửu Từ đáp xuống gần bọn họ. Một chiếc đuôi rồng kết tinh từ băng vươn ra khỏi cơ thể y, quấn chặt lấy bóng sáng của ngụy thiên đạo.
“Ngươi… ngươi là do ta… ta tạo ra!”
Tiêu Cửu Từ lạnh lùng nhìn nó.
Ngụy thiên đạo vẫn không cam lòng: “Chẳng lẽ ngươi không mong bạn bè ở hạ giới sau này có thể phi thăng sao?”
Ngụy thiên đạo cho rằng mình có thể mê hoặc Tiêu Cửu Từ, nhưng nó lại không nghĩ xem bản tính của Tiêu Cửu Từ là thế nào.
Ngay giây sau, ngụy thiên đạo bị bóp nát, ánh sáng tựa những mảnh vỡ, bắn tung ra khắp bốn phương tám hướng.
Tất cả sức mạnh bắt đầu bay loạn trong không gian như lốc xoáy, nhưng Kiều Hàm và Thịnh Giác được đuôi rồng bao quanh, hoàn toàn không cảm nhận được tình hình bên ngoài.
Lúc này, luồng sáng yếu ớt trong cơ thể Thịnh Giác cuối cùng cũng chậm rãi tràn ra, thấm vào những sức mạnh kia.
Dần dần, mọi sức mạnh đều lắng xuống.
Cột sáng thuộc về Tiêu Cửu Từ cũng biến mất, cột của Tần Tu Trọng dần khôi phục kích thước bình thường. Chỉ là nó vẫn cao nhất trong tất cả những sợi dây, có lẽ bởi thiên phú của hắn vốn là tốt nhất.
Dần dần, một bóng sáng hoàn toàn khác trước xuất hiện, dường như mang vài phần đường nét của Thịnh Giác.
“Cảm ơn… các ngươi.” Thiên đạo chậm rãi nói.
Tiêu Cửu Từ nắm lấy tay Kiều Hàm. Hai người nhìn nhau, sau đó vẫn lên tiếng: “Là chúng ta phải cảm ơn ngươi.”
Cảm ơn sự sắp đặt của thiên đạo đã khiến họ gặp được nhau. Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để họ cảm kích.
Thiên đạo dường như mỉm cười: “Các ngươi phải rời đi rồi.”
Không gian này vốn không thể để những sinh linh khác ở lại quá lâu, bọn họ cũng không còn lời nào khác muốn nói với thiên đạo. Vì vậy Tiêu Cửu Từ dẫn Kiều Hàm hành lễ với thiên đạo, sau đó dùng đuôi rồng rạch mở không gian, rời đi.
Kiều Hàm đi theo sư huynh, thấy Thịnh Giác không đuổi theo thì lập tức gọi: “Đi thôi.”
Thịnh Giác đứng bên cạnh bóng sáng, tựa như đang tiễn họ.
“Ta không đi được nữa.”
Sắc mặt Kiều Hàm thay đổi. Cậu vội vàng kéo Tiêu Cửu Từ lại, Tiêu Cửu Từ nhìn về phía bóng sáng của thiên đạo.
Thiên đạo không lên tiếng, Thịnh Giác lại cười nói: “Cảm ơn hai người. Hai người vẫn giống hệt lần đầu chúng ta gặp nhau.”
Lần đầu? Là lần bọn họ giúp Thịnh Giác đăng ký thành công cuộc khảo hạch của Thanh Vân Tông sao?
Thịnh Giác chậm rãi nói: “Thật ra… ta đã chết từ lâu rồi, chết sau khi cuộc khảo hạch kết thúc. Thật đáng tiếc, lần ấy không thể trở thành đồng môn với hai người.”
Vẻ mặt Kiều Hàm cứng đờ, không dám tin nhìn Thịnh Giác.
Tiêu Cửu Từ cũng vô cùng kinh ngạc.
Thịnh Giác mỉm cười, nhìn Kiều Hàm: “Những lần gặp gỡ sau đó, ta rất vui vì vẫn có thể trở thành bạn của huynh.”
Hốc mắt Kiều Hàm lập tức đỏ lên: “Sao có thể… Huynh… huynh đã giúp chúng ta nhiều như vậy, huynh…”
Thịnh Giác lại nở nụ cười thanh thản: “Sự công nhận lớn nhất ta nhận được trong đời này chính là lúc cùng hai người mạo hiểm trong bí cảnh. Khi ấy ta thật sự rất vui, cũng nhờ đó mà hiểu ra rất nhiều chuyện. Như vậy là đủ rồi. Chúc hai người mọi chuyện đều tốt đẹp, hỉ yến ta không tham gia được nữa.”
Thịnh Giác vừa dứt lời, ánh sáng của thiên đạo lóe lên, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm lập tức chìm vào luồng sáng chói mắt.
Kiều Hàm cuối cùng không thể kìm được, bật khóc: “Hết người này đến người khác…”
Tiêu Cửu Từ dịu dàng ôm lấy Kiều Hàm, khẽ giọng an ủi.
Mãi đến khi Kiều Hàm ngừng khóc, Tiêu Cửu Từ mới nâng mặt cậu lên, nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn.
“Kiều Hàm, mình về nhà thôi.”
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ, gật đầu: “Ừm, về nhà.”
Mười năm sau thiên phạt diệt thế, trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn.
Rất nhiều người nhìn thấy dường như có rồng xuyên qua tầng mây, bay về phía Vạn Thú Sâm Lâm.
Không lâu sau, đông đảo anh hùng từng tham gia thiên phạt diệt thế đều lên đường tới Vạn Thú Sâm Lâm.
Một hỉ yến được tổ chức trên Vô Định Phong.
________
Lời tác giả:
Cảm ơn mọi người đã đồng hành suốt chặng đường này, cuối cùng chính văn cũng hoàn rồi. Cúi đầu cảm ơn mọi người!!!!!!
Trong suốt hành trình có những lúc cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, cũng có những giai đoạn hào hứng và vui vẻ. Một bộ truyện dài như vậy mà mọi người vẫn kiên trì đọc đến đây, thật sự khiến tôi rất cảm động.
Truyện này còn rất nhiều thiếu sót. Không phải tác giả không muốn sửa, mà là viết đến mức ấy rồi thì thật sự không thể thay đổi được nữa, năng lực của tôi cũng thực sự có hạn. Sự bao dung của mọi người khiến tôi cảm thấy hổ thẹn. Tôi sẽ ghi nhớ những sai lầm này, sau đó cố gắng nâng cao năng lực, tranh thủ không phạm lại lỗi tương tự. Hy vọng lần sau vẫn có mọi người đồng hành!
[Về việc sửa truyện] Những chỗ không thể sửa thì tôi chỉ đành bỏ qua, nhưng một vài chương gây tranh cãi lớn, trong hai ngày tới tôi sẽ nghĩ cách xây dựng lại và sửa đổi, cố gắng không để lại tiếc nuối, không phụ sự ủng hộ của độc giả. Tuy không biết hiệu quả sau khi sửa sẽ thế nào, nhưng… haiz, dù sao đến lúc đó tôi sẽ ghim bình luận giải thích những phần đã sửa, mọi người đọc rồi nhận xét tiếp nhé.
[Về ngoại truyện] Một ngoại truyện thành thân, một ngoại truyện hiện đại, sau khi sửa truyện xong sẽ viết. Sẽ rất nhanh thôi, không cần chờ quá lâu. Những nút thắt chưa được giải đáp đều sẽ xuất hiện trong ngoại truyện.
[Về bộ tiếp theo] Chính là hai bộ có mô-típ tương tự kia, chỉ khác đề tài, hương vị vẫn như cũ. Nếu mọi người vẫn chưa chán, hy vọng mọi người có thể lưu truyện giúp tôi.
Tóm lại, cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm trưởng thành. Hẹn gặp lại ở ngoại truyện.
Ngày mai còn có hoạt động rút thăm mừng hoàn truyện nữa, yêu mọi người, bắn tim!!!!!
jaenni: cuối cùng truyện cũng khép lại tại đây rùi, cảm ơn mọi người đã đọc tới đây ~ cảm ơn mọi người đã đợi mình edit dù rất lâu kkkk, nếu bản edit có lỗi thì mong mn thông cảm nhiều; anw!!!! Chúc Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm mãi hạnh phúccccc
còn hai ngoại truyện nữa thuii
p/s: không biết đoạn giải thích plot chính mọi người hiểu không nhưng để giải thích đơn giản thì
1. Thiên đạo thật muốn thế giới vận hành theo chu kỳ tự nhiên:
Tu tiên hưng thịnh → linh khí dần suy giảm → thời mạt pháp → thế giới bình thường → phát triển sang thời đại mới.
Nó khóa con đường phi thăng vì muốn sức mạnh của giới tu tiên từ từ giảm xuống. Nếu một thời đại tu tiên tồn tại quá lâu, con người ngày càng tranh đoạt, sinh ra quá nhiều oán khí và trọc khí, cuối cùng dẫn đến thiên phạt diệt thế, tức thế giới sẽ bị hủy diệt.
2. Ngụy thiên đạo là phần ích kỷ, tham quyền tách ra từ thiên đạo. Nó không muốn thế giới tu tiên suy yếu vì như thế sức mạnh của nó cũng giảm theo; và nó lập kế hoạch để mở lại con đường phi thăng.
→ Tạo ra ‘kịch bản’, ép TCT và TTT đi theo sự sắp xếp của nó.
Đó là theo những gì mình hiểu nha.