Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 174

Tầng mây cuộn xoáy trên trời như hóa thành vực sâu không đáy, không ngừng hút lấy mọi nguyên tố linh khí trên mặt đất, tựa hồ muốn nuốt chửng toàn bộ vạn vật thế gian. Đó là một sức mạnh không thể nào diễn tả, bao phủ trên đỉnh đầu tất cả mọi người.

Niềm vui sống sót sau đại nạn, vừa mới thành công phong ấn ma tộc, còn chưa kịp lên đến đỉnh điểm đã đột ngột chấm dứt.

Đầu óc Kiều Hàm gần như muốn nứt toác ngay khoảnh khắc này. Oán hận lan tràn trong lòng, cảm giác bất lực ập đến, sự suy sụp không sao kìm nén nổi tức khắc bùng lên.

Rõ ràng đã làm nhiều đến thế! Rõ ràng đã cố gắng đến mức này! Tại sao cuối cùng vẫn thành ra như vậy!

Điều này khiến Kiều Hàm sợ hãi. Cậu sợ thiên đạo cuối cùng vẫn muốn Tiêu Cửu Từ phải hy sinh.

Cậu không cam lòng. Dựa vào đâu mà phải như vậy!

Đột nhiên, cảm giác mềm mại, xù lông bao trùm toàn thân Kiều Hàm. Cậu sửng sốt, lập tức cảm thấy mình được Tiêu Cửu Từ ôm chặt vào lòng, cả chín chiếc đuôi đều quấn quanh người cậu.

“Đừng sợ.” Tiêu Cửu Từ nhẹ giọng trấn an.

Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, trong mắt thoáng qua vẻ đau lòng cùng cơn đau âm ỉ, nhưng sự thất thố ấy cũng chỉ kéo dài trong khoảnh khắc.

Chẳng phải cậu đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi sao?

Mọi thứ đều đã được tính toán, mọi khả năng cậu cũng từng nghĩ đến. Cậu không tin đi đến tận cuối cùng, tất cả lại chỉ là công cốc.

Ánh mắt Kiều Hàm dần kiên định, cậu ôm chặt lấy sư huynh: “Ta không sợ. Sư huynh, dù sao cũng có huynh ở bên cạnh ta.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ dịu xuống. Y vỗ đầu Kiều Hàm: “Ừm, yên tâm, có ta đây.”

Tiêu Cửu Từ thở ra một hơi, ánh mắt trở nên kiên quyết. Quả thật mọi chuyện đã phát triển theo hướng tồi tệ nhất, nhưng bọn họ cũng không phải hoàn toàn không có chuẩn bị.

Lúc này, phần lớn mọi người vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ bị dị tượng trước mắt chấn nhiếp đứng sững tại chỗ, cảm nhận sự nhỏ bé của chính mình.

Chân tướng về thiên phạt diệt thế chỉ có số ít người biết. Ban đầu bọn họ vẫn nửa tin nửa ngờ, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng trước mắt, đã không cần phải nói thêm gì nữa.

Rốt cuộc bọn họ vẫn không thể ngăn cản, chỉ còn lại sự kinh hoàng và hối hận.

Đúng lúc mọi người luống cuống đối mặt với biến cố bất ngờ này, tầng mây dần sáng lên, một cảm giác ngột ngạt đến mức khiến người ta không thể hô hấp đè xuống.

Có người theo bản năng muốn dựng kết giới phòng hộ, nhưng lại phát hiện nỗi sợ hãi không thể kiềm chế khiến họ hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Ngay khi mọi người dần chìm vào tuyệt vọng trước nỗi sợ hãi không rõ nguồn cơn.

Một giọng nói hòa cùng linh lực vang vọng khắp chân trời.

“Chư Thiên Pháp Trận, kết!”

Theo tiếng quát, một tấm lưới pháp trận màu xanh băng dần hình thành trên không trung. Những đường mạch mảnh mai như có thể đứt gãy bất cứ lúc nào, nhưng lại bao phủ hoàn toàn bầu trời trong tầm mắt bọn họ, ngăn cách tầng mây phía trên.

Đến lúc này mọi người mới nhớ ra, trước khi hành động, bọn họ từng được thông báo về pháp trận phòng hộ từ thời viễn cổ này. Nghe nói một khi thành hình, nó có thể che chở thương sinh, chỉ là hiệu quả phòng ngự mạnh đến đâu còn phải xem sức mạnh truyền vào pháp trận lớn đến mức nào.

Khi ấy, mọi người đều cho rằng pháp trận trong truyền thuyết này được chuẩn bị để đối phó với sự công kích của Ma Tôn, không ngờ lại được dùng vào lúc này.

Những người đã sớm nghe nói về thiên phạt diệt thế cũng nhớ ra rằng, ngoài việc tích cực chuẩn bị Thái Thanh Phong Ma Ấn, Tiêu Cửu Từ còn sắp xếp người của Khốn Thần Môn đi tìm pháp trận phòng ngự mạnh nhất. Chư Thiên Pháp Trận chính là tồn tại mạnh nhất từng xuất hiện từ cổ chí kim.

Không đợi mọi người suy nghĩ thêm, ở những phương hướng khác nhau đã lần lượt có ánh sáng của linh lực và yêu lực xông thẳng vào Chư Thiên Pháp Trận. Ánh sáng của pháp trận dần biến đổi, những đường trên lưới pháp trận cũng ngày càng thô hơn.

Cho dù đến lúc này vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cảm nhận uy áp của sức mạnh vô hình kia, mọi người vẫn lần lượt lựa chọn truyền linh lực vào Chư Thiên Pháp Trận.

Thế nhưng họ phát hiện, một khi đã kết nối với Chư Thiên Pháp Trận, dường như sẽ không thể tách ra. Bọn họ như đang cảm nhận tất cả, đồng thời cũng gánh chịu tất cả.

Những người vốn đã bị thương chỉ trong khoảnh khắc đã không thể ổn định cảnh giới tu vi, thậm chí có người còn bị thương nặng hơn.

Lòng người dao động, bất an dần lan rộng, nhưng cũng không còn thời gian để bọn họ suy nghĩ nhiều.

Khi luồng sáng chói mắt đầu tiên giáng xuống, mọi người chỉ cảm thấy cả thế giới cùng mọi vật xung quanh đều bị ánh sáng trắng bao phủ, hơi thở của sự sống như bị xóa sạch trong im lặng.

Ngay sau đó, một sức mạnh khổng lồ ập đến, tựa hồ muốn nghiền nát tất cả sinh linh. Lạnh giá, bỏng rát, đau đớn, ngạt thở, mỗi người đều phải trải qua những cảm giác cực đoan như đang cận kề cái chết, mà đây còn là trong tình trạng có Chư Thiên Pháp Trận bảo vệ.

Dần dần, ngũ cảm biến mất, rất nhiều người thậm chí không còn cảm nhận được sự tồn tại của chính mình.

Trong cơn mơ hồ, họ nghe thấy tiếng nứt vỡ. Những người vẫn còn ý thức lập tức kinh hãi trong lòng. Chư Thiên Pháp Trận đã vỡ!

Chỉ trong chớp mắt, sức mạnh trong cơ thể nhanh chóng tiêu tán, tựa như đang tận mắt nhìn sinh mệnh của chính mình trôi đi… cho đến khi ánh sáng trắng tan biến.

Tiếng rên la vang khắp nơi, thương sinh chỉ còn có thể gắng gượng thoi thóp.

Nhưng ít nhất… thiên phạt diệt thế đầu tiên đã được chống đỡ qua.

Thế nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ trong lòng, nếu vẫn còn…

Sau đợt thiên phạt diệt thế đầu tiên, tầng mây khôi phục yên tĩnh nhưng vẫn không tan đi. Mọi người hoảng sợ trong lòng, đều tập trung đến khu vực doanh trướng để tìm một lời giải thích. Sau này rốt cuộc sẽ còn xảy ra chuyện gì?

Nhưng những người khác cũng không biết rõ, mọi người chỉ có thể gắng gượng tụ tập lại bàn bạc đối sách.

Kiều Hàm vốn muốn đi cùng Tiêu Cửu Từ, nhưng lại bị Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha kéo đi khẩn cấp chữa trị cho những người khác.

Vừa đến nơi, Kiều Hàm đã nhìn thấy Kiều Uyển đang khó nhọc truyền linh lực cho Tần Tu Trọng. Sắc mặt Kiều Uyển cũng rất khó coi, nhưng nàng vẫn không dừng tay, dường như sợ ngắt quãng sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến Tần Tu Trọng.

Kiều Hàm tiến lên trực tiếp tiếp nhận việc chữa trị. Sau trận chiến ban nãy cộng thêm đợt thiên phạt vừa rồi, trong số những người Kiều Hàm quen biết, Tần Tu Trọng và Ngạo Tuyết đều bị thương cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí đã mất ý thức.

Kiều Hàm chỉ có thể lén dùng đan dược của hệ thống cho bọn họ, giúp họ nhanh chóng hồi phục.

Kiều Uyển im lặng đứng bên cạnh hỗ trợ, chợt nghe Kiều Hàm thuận miệng hỏi: “Ngươi thế nào rồi?”

Trong lòng Kiều Uyển khẽ run lên. Nghe lời quan tâm của Kiều Hàm, cảm xúc trong lòng nàng trở nên phức tạp: “Ta không sao. Ngươi và Tiêu Cửu Từ…”

“Bọn ta cũng không sao…” Kiều Hàm vừa dứt lời, Tần Tu Trọng và Ngạo Tuyết lần lượt tỉnh lại. Sau khi tỉnh, bọn họ có thể vào pháp trận do Vạn Mộc Xuân bố trí để tiếp tục điều trị hồi phục.

Kiều Hàm lại cứu chữa cho vài người bị thương nặng, sau đó lập tức đi tìm Tiêu Cửu Từ.

Thế nhưng Kiều Hàm vừa đi được vài bước đã phát hiện Kiều Uyển theo sau: “Ngươi không ở lại trông Tần Tu Trọng sao?”

Ánh mắt Kiều Uyển khẽ dao động: “Ta muốn đi xem bọn họ bàn bạc thế nào rồi.”

Kiều Hàm không nói gì, chỉ vội vàng lao về phía chủ doanh trướng.

Kiều Hàm biết những miêu tả về thiên phạt diệt thế trong nguyên tác. Hẳn là vẫn còn tám đợt nữa, nhưng cậu không thể tiết lộ trước. Xét theo tình hình của đợt đầu tiên, Chư Thiên Pháp Trận quả thật có thể chống đỡ thiên phạt.

Trong nguyên tác, khi đợt thiên phạt đầu tiên giáng xuống, không có Chư Thiên Pháp Trận bảo vệ, tất cả sinh linh chỉ có thể dựa vào chính mình mà gắng gượng chống đỡ. Những kẻ yếu đều bị tiêu diệt sạch trong đợt đó. Cảnh tượng kinh hoàng khiến tất cả mọi người đều tê dại da đầu. Vì vậy, cho dù về sau Tiêu Cửu Từ nghiên cứu ra rằng có thể thử sử dụng Chư Thiên Pháp Trận thời viễn cổ, những người khác vẫn tìm đủ loại lý do và cái cớ, co đầu rụt cổ không chịu mạo hiểm.

Bởi khi ấy mọi người đã phát hiện sự tồn tại của thần lực. Theo lời thần dụ liên quan đến thần lực, đây là sức mạnh tự vệ mà Cổ Thần để lại cho thương sinh đời sau, nhưng sức mạnh này quá lớn, chỉ có thân thể gần với tồn tại của Cổ Thần mới có thể tiếp nhận.

Mà bán yêu đã trở thành Cửu Vĩ Thiên Hồ đương nhiên chính là kẻ gần với Cổ Thần nhất.

Mọi người phớt lờ nguy hiểm, cho rằng đây là cơ hội để Tiêu Cửu Từ kế thừa thần lực, là một loại vinh quang. Nhưng trên thực tế, bọn họ chỉ mong Tiêu Cửu Từ một mình gánh chịu mọi rủi ro.

Khi đứng trước thời khắc sống còn, rất nhiều người đều trở thành kẻ im lặng. Dù sao chỉ cần người phải đứng ra không phải mình là được.

Còn Tiêu Cửu Từ lại là người không hề sợ hãi. Nếu tất cả đều không muốn cùng nhau cố gắng, vậy y chỉ có thể hy sinh.

Nhưng lần này, mọi người đã thử Chư Thiên Pháp Trận từ trước. Mặc dù kết quả không được như mong muốn, nhưng lúc đầu trạng thái của tất cả đều không tốt, hiệu quả của pháp trận rõ ràng vẫn có thể tốt hơn. Có lẽ dựa vào Chư Thiên Pháp Trận, bọn họ có thể chống đỡ những đợt thiên phạt còn lại. Cho dù không thể, chỉ cần chống đỡ thêm được một đợt, áp lực về sau cũng sẽ giảm đi rất nhiều.

Kiều Hàm đã bị thiên đạo ép đến mức chỉ có thể bấu víu vào từng chi tiết, không ngừng tính toán trong đầu.

Thế nhưng cậu và Kiều Uyển vừa đi đến bên ngoài doanh trướng đã nghe thấy giọng một ông lão từ bên trong truyền ra: “Là thật! Chỉ có thần lực viễn cổ mới có thể chống lại thiên phạt diệt thế, mà người duy nhất có thể kế thừa thần lực viễn cổ chính là ngươi, Tiêu Cửu Từ. Ngươi là hy vọng duy nhất của tất cả chúng ta.”

“Tiêu Cửu Từ, mặc dù việc này nguy hiểm, nhưng… ngươi cũng đã thấy rồi, hiệu quả của Chư Thiên Pháp Trận không tốt. Nếu lần sau không chống đỡ nổi, tất cả mọi người đều sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Hiện giờ ngươi là người mạnh nhất…”

“Tiêu Cửu Từ, vì thương sinh thiên hạ…”

Toàn thân Kiều Hàm cứng đờ, sắc mặt lập tức xanh mét. Kiều Uyển bên cạnh lại cười lạnh một tiếng, cảm thấy những lời đám người này nói nghe còn êm tai hơn đời trước nhiều.

Chỉ là ban đầu nàng cũng cho rằng mọi thứ đã thay đổi. Quả nhiên, sợi dây vận mệnh kết nối trời đất sẽ không dễ dàng thay đổi. Nhưng…

Kiều Uyển nhìn về phía Kiều Hàm, chỉ thấy cậu hùng hổ, dáng vẻ như đang chuẩn bị xông vào làm một trận lớn. Kiều Uyển không kìm được cong khóe môi, chuẩn bị bước theo Kiều Hàm, trái tim chẳng hiểu sao lại đập nhanh hơn.

Nhưng đúng lúc này, trong doanh trướng vang lên những giọng nói khác.

“Người mạnh nhất? Sao thế? Ta còn chưa đánh với đồ đệ của mình, các ngươi đã nhận định nó là người mạnh nhất rồi à?” Giọng Quỳnh Bích truyền đến.

“Ngươi không phải bán yêu, thể chất không thích hợp…”

“Chưa thử thì sao biết không được?” Quỳnh Bích bất mãn nói.

“Bán yêu sao? Hình như cũng không chỉ có một mình Tiêu Cửu Từ. Ta là tiền bối của hắn, nói như vậy, ta cũng có tư cách tiếp nhận thần lực chứ?” Giọng Minh Dạ lạnh lùng kiêu ngạo vang lên.

“Hình như… hình như cũng được.”

“Hừ.”

Linh Diệu nói: “Cho dù là bán yêu, ta nghĩ thần lực cũng không phải thứ có thể dễ dàng khống chế. Hơn nữa, nếu thiên phạt chỉ giáng lên một cá nhân, vậy thật sự quá nguy hiểm. So ra, Chư Thiên Pháp Trận có lẽ mới là lựa chọn tốt nhất. Trước đó hiệu quả không tốt là vì mọi người vừa mới chiến đấu với ma tộc, linh lực không đủ. Khi ấy sức mạnh của chúng ta cũng đã cạn kiệt, chỉ có thể miễn cưỡng truyền pháp lực vào Chư Thiên Pháp Trận. Nếu tất cả đều ở trạng thái toàn thịnh, chưa chắc thiên phạt có thể phá vỡ pháp trận.”

“Nhưng nếu thử lần này mà thất bại, tất cả mọi người đều có thể chết!”

Giọng Lục Truy vang lên: “Ta nói này, còn chưa dốc hết sức mà đã vội phủi sạch trách nhiệm rồi hả? Những thiên tài địa bảo, pháp khí, bảo vật trong nhà các ngươi vẫn chưa lấy hết ra cống hiến đâu.”

“Đã đến thời khắc sống còn của toàn bộ sinh linh, chẳng lẽ vẫn còn người muốn giấu của riêng ư?” Giọng Nguyên Hội cũng truyền ra.

Mạnh Cận cười khẩy: “Chuyện này các ngươi không hiểu rồi. Người ta còn đang chờ sau khi tai họa qua đi, dựa vào những thứ nhà mình giấu lại để tiếp tục làm bá chủ giới tu chân đấy!”

Mấy người kẻ tung người hứng châm chọc xong, tất cả mọi người lập tức xôn xao bàn tán.

“Nói nhảm gì vậy! Lão phu sao có thể có ý đó! Tất cả môn phái có mặt ở đây đều sẵn lòng cống hiến mọi thứ, đồng tâm hiệp lực chỉ vì cứu thế! Để Tiêu Cửu Từ thử cũng là suy nghĩ cho đại cục! Rõ ràng có một biện pháp an toàn và chắc chắn hơn, tại sao lại không dùng! Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn!”

Lời vừa dứt, Kiều Hàm đã bước vào. Vừa nhìn thấy cậu, tất cả mọi người có mặt đều im bặt.

Trong lòng mọi người đều có chung một ấn tượng, so với Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm còn khó chọc hơn.

Sở dĩ những người này theo thói quen dùng đạo đức ép buộc Tiêu Cửu Từ, thậm chí ngay từ đầu còn không nhớ tới Minh Dạ, chẳng qua là vì danh tiếng tốt đẹp từ trước đến nay của Tiêu Cửu Từ. Cho dù từng trải qua đủ mọi chuyện, y vẫn không trả thù, thậm chí còn dẫn dắt mọi người vượt qua kiếp nạn trong lúc nguy cấp. Vì vậy trong tiềm thức, tất cả đều cảm thấy Tiêu Cửu Từ vẫn có thể tiếp tục cống hiến.

Trong doanh trướng hỗn loạn, chỉ có Tiêu Cửu Từ vẫn yên lặng ngồi đó. Vẻ mặt y hơi xa cách, ánh mắt cũng nhàn nhạt. Cho đến khi Kiều Hàm bước vào, biểu cảm của Tiêu Cửu Từ lập tức trở nên sinh động.

Tiêu Cửu Từ chỉ đơn thuần vì nhìn thấy Kiều Hàm mà vui mừng theo bản năng.

Nhưng trong mắt Kiều Hàm, đó chính là người cậu yêu thương nhất đang bị bắt nạt.

Cậu lập tức sa sầm mặt, mỉa mai nói: “Đẩy sư huynh của ta ra ngoài mạo hiểm, để các ngươi được sống an toàn và chắc chắn hơn, quả nhiên là một biện pháp tuyệt vời. Ta chỉ muốn hỏi một câu, mặt các ngươi sao lại dày đến vậy? Thật sự có thể không biết xấu hổ mà nói ra những lời này. Các ngươi từng cho sư huynh của ta lợi ích gì sao, mà có thể hùng hồn yêu cầu huynh ấy cống hiến đến vậy?”

Kiều Hàm vừa mở miệng đã có thể chọc người ta tức giận. Những kẻ ủng hộ Tiêu Cửu Từ tiếp nhận thần lực lập tức thẹn quá hóa giận, nhao nhao lên tiếng phản bác.

Kiều Hàm mặc kệ bọn họ thật lòng suy nghĩ cho đại cục hay đang che giấu tâm tư khác. Cậu chỉ có một câu: “Đừng nói với ta cái gì mà thương sinh thiên hạ. Bọn họ là ai? Ta và sư huynh quen biết ai trong đó? Hoặc là các ngươi nghĩ biện pháp khác, hoặc là tất cả cùng chết. Muốn lấy người khác làm lá chắn, còn mình an toàn trốn phía sau, tuyệt đối không thể!”

“Ngươi! Nếu chuyện này bị những người bên ngoài biết được…” Có người lên tiếng uy h**p.

“Vậy ta sẽ đưa sư huynh rời đi, nghĩ cách phi thăng trước khi toàn bộ thiên phạt giáng xuống.” Kiều Hàm nở nụ cười tà ác: “Các ngươi nên biết ơn vì bọn ta vẫn còn chịu ở lại cùng các ngươi lội vũng nước đục này!”

Mặc dù đây chỉ là lời nói phóng đại của Kiều Hàm, chuyện phi thăng nào có ai dám bảo đảm, nhưng vừa nghe cậu nói như vậy, mọi người quả nhiên đều bị dọa sợ.

Tất cả lại bắt đầu sốt ruột bàn tán.

Kiều Hàm không quan tâm đến bọn họ, đi thẳng đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ. Hai người cũng chẳng để ý đến ánh mắt xung quanh nữa. Tiêu Cửu Từ trực tiếp kéo Kiều Hàm vào lòng, cả hai chen nhau ngồi trên một chiếc ghế.

Kiều Hàm ghé sát tai Tiêu Cửu Từ, nhỏ giọng nói: “Không cho phép huynh một mình gánh chịu tất cả. Tuyệt đối không cho phép!”

Tiêu Cửu Từ mỉm cười trấn an Kiều Hàm, tựa như đang vuốt lông cho một con mèo xù lông.

Y sẽ không làm vậy nữa. Hiện giờ y không còn đơn độc, sao có thể bất chấp tất cả được?

Sau khi chuyện tiếp nhận thần lực để đối kháng thiên phạt được nói ra, y đã mơ hồ cảm nhận được rằng đây chính là sứ mệnh của mình khi đến với thế giới này.

Nếu cuối cùng Chư Thiên Pháp Trận không có tác dụng, vậy bọn họ sẽ không còn lựa chọn nào khác. Y bắt buộc phải tiếp nhận thần lực để đối phó thiên phạt, nếu không thế giới này sẽ bị hủy diệt.

Hiện giờ, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu y là, nếu thế giới bị hủy diệt, vậy y và Kiều Hàm phải làm sao?

Cho nên thế giới không thể bị hủy diệt, mà y cũng không muốn hy sinh.

Tiêu Cửu Từ gần như giống hệt Kiều Hàm, vì tìm một con đường sống mà liều mạng suy nghĩ biện pháp. Nhưng nan đề lớn nhất trước mắt là có lẽ thân thể hiện tại của y căn bản không thể tiếp nhận thần lực.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ tối xuống. Tình trạng cơ thể mình, ngay cả y cũng không hiểu rõ, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó.

Thời gian không chờ đợi ai. Không biết thiên phạt sẽ lại giáng xuống vào lúc nào, cuối cùng kết quả mọi người thương lượng vẫn là sử dụng Chư Thiên Pháp Trận.

Trong lúc bọn họ bàn bạc, Kiều Hàm còn đưa ra một ý kiến rất hay.

Để tất cả thế lực đối địch của hai giới lần lượt đến địa bàn của đối phương đào hết những thứ tốt ra. Pháp bảo phòng hộ, linh đan, pháp khí, linh thạch, tất cả đều mang ra dùng chung.

Gần như có thể nói là vét sạch vốn liếng của nhau, để tất cả mọi người cùng sử dụng.

Đến lúc này mọi người mới biết gia sản của một số môn phái rốt cuộc dày đến mức nào.

Cũng nhờ sự cống hiến không giấu giếm của mọi người, khi đợt thiên phạt thứ hai giáng xuống, tất cả đều duy trì trạng thái tốt nhất để chống đỡ Chư Thiên Pháp Trận. Mãi đến khi ánh sáng biến mất, Chư Thiên Pháp Trận mới không chịu nổi mà vỡ vụn.

Lần này, linh lực của tất cả mọi người đều cạn kiệt, nhưng không còn thương vong nào nữa.

Mọi người vui đến phát khóc, ôm lấy nhau ăn mừng. Cho dù nhìn thấy tầng mây thiên phạt vẫn chưa tan đi, họ vẫn cảm thấy tương lai còn có hy vọng.

Đương nhiên, chỉ những người có tu vi thấp mới có suy nghĩ như vậy.

Cảm xúc của những người có tu vi cao đều rơi xuống điểm đóng băng.

Bởi bọn họ phát hiện sức mạnh của thiên phạt đang gia tăng.

Mọi người không biết vẫn còn bao nhiêu đợt thiên phạt, nhưng nếu sức mạnh cứ tiếp tục tăng lên, dù chỉ là đợt tiếp theo, bọn họ cũng không thể chống đỡ nổi.

Những người trước đó quyết liệt đề nghị Tiêu Cửu Từ tiếp nhận thần lực tụ tập lại với nhau. Lần này bọn họ thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể hy vọng Tiêu Cửu Từ đã chuẩn bị sẵn sàng, chịu nghĩ cho thiên hạ một lần.

Bọn họ đã chuẩn bị tâm lý, ngay cả những lời định nói cũng đã nghĩ xong. Nhưng khi đến tìm người, nhóm Tiêu Cửu Từ đã không còn ở đó, chỉ có Lục Truy và những người khác ở lại.

“Người đâu! Chẳng lẽ đã chạy rồi? Chẳng lẽ y thật sự muốn bỏ mặc thương sinh sao!”

Lục Truy vuốt con thỏ trong lòng. Nghe thấy lời này, Bạch Nhung cũng hung dữ trừng mắt nhìn sang. Lục Truy khinh thường hừ một tiếng: “Bọn họ đã đến… miếu thờ trên Hỗn Độn Cổ Đạo rồi.”

Mọi người sửng sốt: “Bọn họ đi tiếp nhận thần lực sao? Y tự nguyện à?”

Thông tin bên dưới miếu thờ có thần lực cũng chỉ mới được tìm thấy gần đây từ sách cổ, bọn họ còn chưa công bố, sao Tiêu Cửu Từ đã đến đó rồi?

“Y là Tiêu Cửu Từ mà, đương nhiên y sẽ đi!” Lục Truy chậm rãi nói: “Hơn nữa, không chỉ mình y đi.”

Vẻ mặt mọi người trống rỗng, sau đó nghe Lục Truy nói: “Cho nên bọn họ cố gắng việc của bọn họ, chúng ta cũng phải cố hết sức chuẩn bị cho tốt. Nếu thiên phạt thứ ba giáng xuống mà bọn họ chưa kịp trở về, chúng ta nhất định phải chống đỡ được, hiểu chưa?”

Mọi người im lặng, sau đó lập tức bắt tay vào việc.

Bố trí trận pháp, sắp xếp nhân lực, tất cả lại bắt đầu được điều động khẩn cấp. Mọi người cũng nghe nói nhóm Tiêu Cửu Từ đã đi thử tiếp nhận thần lực, biết mình sắp phải đối mặt với nguy cơ gì.

Mặc dù trong lòng sợ hãi, bọn họ cũng chỉ có thể cắn răng gắng gượng.

Trong góc tối, Thiệu Vũ khoác áo choàng nghe được tin tức, mặt không cảm xúc cười lạnh một tiếng. Đáy mắt gã lóe lên vẻ điên cuồng muốn tự hủy, nói: “Tiêu Cửu Từ sao có thể kế thừa thần lực? Không còn Tiêu Cửu Từ, tất cả mọi người đều phải chết, tất cả đều sẽ bị hủy diệt. Tốt lắm… tốt lắm. Không thể chỉ có một mình ta đối mặt với thất bại được.”

Bên dưới Thái Thanh Phong Ma Ấn, Đặng Lợi Minh gặp Lục Tương Tương. Hai người vừa nhìn thấy nhau đã khóc òa ôm lấy đối phương, mừng vì người kia vẫn còn sống, sau đó tích cực bàn luận về chuyện kế thừa thần lực.

Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện.

Đặng Lợi Minh và Lục Tương Tương cùng nhìn sang, phát hiện người đến lại là bạn tốt Thịnh Giác.

Hai người lập tức kích động chào hỏi, chỉ có Đặng Lợi Minh không khỏi dụi mắt. Hắn nhìn nhầm sao? Tại sao dường như hắn vừa thấy Thịnh Giác bước ra từ bên trong màn đen của Thái Thanh Phong Ma Ấn?

Ừm, nhất định là hắn nhìn nhầm. Chuyện này sao có thể xảy ra được.

Ba người ôn chuyện một lúc, Thịnh Giác lẩm bẩm: “Bọn họ đi tiếp nhận thần lực rồi sao?”

Hai người gật đầu.

Thịnh Giác chậm rãi ngẩng đầu nhìn trời, sắc mặt lạnh hẳn đi.

Ở một nơi khác, một nhóm bảy người đã đến miếu thờ.

“Thật sự ở đây sao?” Quỳnh Bích kinh ngạc hỏi: “Ngươi biết bằng cách nào?”

Tiêu Cửu Từ nhìn quanh rồi nói: “Trước đó, sức mạnh cây Hồn Nguyên truyền cho Long Kiếm chính là thần lực, nếu không ta cũng không thể áp chế Ma Tôn. Khi ấy ta đã cảm ứng được nó đại khái nằm ở đây.”

“Nhưng nơi này chẳng có gì cả.” Tần Tu Trọng nhìn quanh một vòng.

“Có lẽ ở bên dưới.” Linh Diệu giẫm giẫm lên mặt đất.

“Để ta.” Minh Dạ trực tiếp bộc phát yêu lực đánh thẳng xuống đất. Tất cả kết giới vốn có trong miếu thờ đều bị chấn vỡ. Từ sau khi tu luyện hai đạo đồng tu, tu vi của Minh Dạ lại tinh tiến thêm không ít.

Tiêu Cửu Từ dùng đuôi bao bọc hoàn toàn Kiều Hàm, để cậu không bị ảnh hưởng bởi chấn động. Mãi đến khi sóng xung kích dừng lại, y mới thả cậu ra.

Ngoại trừ Kiều Hàm vẫn hoàn toàn lành lặn, tóc tai và y phục của những người khác đều rối tung, đủ thấy lực chấn động không hề nhỏ.

Sau cú va chạm này, mặt đất bị nổ thành một hố lớn, nhưng bên dưới hố lại không cảm nhận được bất cứ thứ gì.

Không phải bên dưới không có gì, mà là bất kỳ sức mạnh nào cũng không thể dò xét được.

Một khi xuất hiện cảm giác như vậy, thứ bên dưới chắc chắn không tầm thường.

“Kỳ lạ thật, ta xuống xem!” Quỳnh Bích tiên tử không đợi mọi người phản ứng đã nhảy xuống trước, hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội bàn bạc.

Không lâu sau, giọng Quỳnh Bích truyền lên: “Bên dưới có một mật thất.”

Thế là mọi người lần lượt nhảy xuống.

Hai người cuối cùng chuẩn bị nhảy xuống là Tần Tu Trọng và Kiều Uyển. Khi Kiều Uyển định nhảy, Tần Tu Trọng ngăn nàng lại: “Thật ra ngươi không cần phải…”

Kiều Uyển thản nhiên cười: “Mặc dù tu vi của ta thấp nhất, nhưng… có lẽ khả năng tiếp nhận thần lực của ta còn cao hơn cả ngươi.”

Tần Tu Trọng sửng sốt, sau đó hiểu ra: “Vì La Yên Huyền Thể?”

Đời trước Kiều Uyển chưa từng thử, nhưng đời này đã nghe được rất nhiều bí mật liên quan đến La Yên Huyền Thể, nàng luôn cảm thấy có lẽ bọn họ cũng có thể chịu đựng được. Cho dù chỉ tiếp nhận được một ít, nàng vẫn muốn thử.

Kiều Uyển cảm thấy Kiều Hàm cũng nghĩ như vậy. Cậu đến đây tuyệt đối không chỉ đơn thuần là đi cùng Tiêu Cửu Từ.

Sau khi hai người nhảy xuống, họ nhìn thấy mọi người đang dừng lại trước một bức tường tỏa ánh sáng kỳ dị.

Bên trong bức tường dường như có một loại vật chất đang chuyển động, không thể miêu tả, cũng không thể cảm nhận.

“Nếu có thần lực, chắc chắn nó ở phía sau.” Quỳnh Bích cười nói: “Để ta!”

Quỳnh Bích lại là người đầu tiên xông vào, nhưng bị Tiêu Cửu Từ ngăn lại.

Tiêu Cửu Từ vẫn cẩn thận hơn. Y rút Long Kiếm ra, thanh kiếm lập tức rung lên khe khẽ, tỏ ra vô cùng kích động. Sau đó Tiêu Cửu Từ ném Long Kiếm vào trong.

Long Kiếm xuyên qua bức tường ánh sáng rồi rơi xuống đất. Nó có cảm ứng với Tiêu Cửu Từ, y biết bên trong không có nguy hiểm, lúc này mới buông Quỳnh Bích ra.

Kết quả, Quỳnh Bích vừa xông lên, mọi người đã nghe thấy một tiếng “ầm” vang dội, kinh hãi đến mức đều ngây người.

Bọn họ trơ mắt nhìn Quỳnh Bích giống như đâm phải một bức tường, chậm rãi trượt xuống. Sau đó bà ngẩng đầu, trợn mắt kinh ngạc, bên dưới mũi còn chảy hai dòng máu.

“Không vào được sao?” Linh Diệu kinh ngạc hỏi.

Quỳnh Bích nhìn Tiêu Cửu Từ. Y nhíu mày, linh lực trong tay khẽ động, Long Kiếm được triệu hồi trở lại, thuận lợi xuyên qua bức tường.

Tiêu Cửu Từ nhấc chân định thử, nhưng bị Kiều Hàm nắm chặt lấy.

Kiều Hàm tha thiết nhìn y. Tiêu Cửu Từ mỉm cười, nắm tay cậu cùng bước về phía trước.

Nhưng ngay khi chạm vào bức tường ánh sáng, hai người lập tức bị hút vào trong.

Không đợi mọi người phản ứng, hai người lại lùi ra ngoài.

Sau khi nhìn nhau, họ tiếp tục thử đi vào và đi ra riêng lẻ, đều không gặp vấn đề gì.

Quỳnh Bích không tin, đưa tay sờ bức tường, phát hiện đối với bà, nó chính là một bức tường thực thể, hoàn toàn không thể đi qua.

Đến lượt những người khác thử, không ngờ tất cả đều có thể tự do ra vào.

Nhìn thấy ngay cả Tần Tu Trọng cũng thuận lợi đi qua, Quỳnh Bích gần như tức đến hộc máu: “Có ý gì? Kỳ thị ta?”

Tiêu Cửu Từ và Minh Dạ là bán yêu, Kiều Hàm và Kiều Uyển có La Yên Huyền Thể, Linh Diệu có thể đi vào thì chỉ có thể đoán là liên quan đến dấu ấn bán yêu. Nhưng ngay cả Tần Tu Trọng cũng vào được, Quỳnh Bích đã hoàn toàn không thể tự thuyết phục bản thân.

Ban đầu Tần Tu Trọng cũng cho rằng mình không thể đi vào, dù sao hắn cũng chẳng có gì đặc biệt.

Kiều Uyển lại nhớ đến sợi dây vận mệnh trong không gian kia. Nếu Tiêu Cửu Từ là điểm neo, vậy Tần Tu Trọng giống như người dẫn đường. Bọn họ đều là những người được định sẵn sẽ không tầm thường. Đáng tiếc đời trước, nàng và Tần Tu Trọng đều không đi cùng Tiêu Cửu Từ đến đây thử tiếp nhận thần lực.

Bởi khi ấy thần lực đã bị gắn chặt với thân phận bán yêu, nên không ai có ý thức thử thách điều đó.

Cuối cùng, chỉ có sáu người bọn họ đi vào bên trong bức tường ánh sáng.

Thật ra phía sau bức tường không có thứ gì hùng vĩ, chỉ có một tảng đá hình tròn trên mặt đất đang tỏa ra ánh sáng khác thường.

Trên tảng đá có những hình phù điêu khắc đủ loại thần long. Vừa đi vào, Long Kiếm đã chủ động rời khỏi Tiêu Cửu Từ, bay vòng quanh tảng đá, dường như vô cùng thèm khát sức mạnh bên trong.

“Để ta thử trước.” Linh Diệu chủ động lên tiếng.

“Thân thể ngươi không ổn, lại không phải bán yêu, vẫn nên để ta.” Minh Dạ trực tiếp kéo Linh Diệu ra, tiến lên chuẩn bị đặt tay lên tảng đá.

Nhưng Tiêu Cửu Từ ngăn lại: “Để ta trước.”

Tiêu Cửu Từ nghĩ, nếu ngay cả mình cũng thất bại thì những người khác không cần phải thử nữa.

Khi Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ chuẩn bị đặt tay lên tảng đá, trái tim cậu không khỏi treo lên tận cổ họng.

Mặc dù đây là xu thế không thể tránh khỏi, hoàn toàn không còn cách nào khác, nhưng cậu vẫn có cảm giác nghẹn khuất như đang nhìn Tiêu Cửu Từ bước lên con đường đã được định sẵn.

Rất nhanh, những ngón tay thon dài của Tiêu Cửu Từ phủ lên hình rồng khắc trên tảng đá. Một luồng sức mạnh lập tức hút chặt lấy y.

Tiêu Cửu Từ vội vận chuyển công pháp hai đạo để ngăn luồng ma khí kia xuất hiện. Ma khí chắc chắn sẽ bài xích thần lực. Nếu bị thần lực phát hiện, không những y không thể hấp thu, mà rất có thể còn bị phản phệ.

Trước đó, khi nhận ra mình nhập ma, Tiêu Cửu Từ đã phát hiện trạng thái nhập ma này lại có thể khống chế. Dù sao nếu không thể khống chế, y cũng không thể sử dụng Long Kiếm.

Lúc này, y cũng chỉ có thể đánh cược một phen.

Ngay sau đó, một luồng sức mạnh xông thẳng vào cơ thể Tiêu Cửu Từ. Thứ sức mạnh hoàn toàn khác với linh lực và yêu lực ấy va đập khiến y gần như hộc máu, nhưng y có thể cảm nhận được mình đang hấp thu nó.

Mọi người chỉ nhìn thấy một luồng sáng vàng bao bọc lấy y.

“Có vẻ không có vấn đề gì, ta cũng tới!” Minh Dạ lập tức giơ tay đặt lên tảng đá. Rất nhanh, sức mạnh va đập ập đến.

Những người khác thấy vậy cũng lần lượt tiến lên.

Kiều Hàm đặt tay mình bên cạnh tay Tiêu Cửu Từ. Y đang chịu đựng đau đớn do sức mạnh xung kích, quay đầu nhìn sang, hé miệng như muốn nói gì đó. Vẻ mặt y rõ ràng không muốn Kiều Hàm phải chịu nỗi đau này.

Kiều Hàm lập tức nói: “Đừng nhìn ta. Huynh làm gì, ta làm đó.”

Vừa dứt lời, sức mạnh lập tức xông vào. Kiều Hàm suýt đau đến bật tiếng kêu, nhưng chỉ cần nghĩ đến sư huynh đang trải qua cùng một chuyện với mình, cậu lại cảm thấy dường như không còn đau đớn đến thế.

Phía sau, đuôi hồ ly của Tiêu Cửu Từ khó nhọc di chuyển, cuối cùng vẫn thành công quấn lấy eo Kiều Hàm, truyền cho cậu sức mạnh chống đỡ.

Sau khi đặt tay xuống, vẻ mặt Tần Tu Trọng lập tức vặn vẹo. Thể chất hắn không bằng những người khác, khi chịu đựng thần lực này lại càng đau đớn hơn. Hắn cũng theo bản năng nhìn về phía Kiều Uyển.

Kiều Uyển lại không có vẻ gì là sợ hãi, đáy mắt thậm chí còn sáng lên, dường như sinh động hơn nàng trước đây. Nàng đặt tay xuống, lập tức nhắm mắt, hàng mày liễu run lên vì đau đớn.

Chưa đầy thời gian một nén nhang, Linh Diệu và Tần Tu Trọng đã bị thần thạch hất văng ra. Ngay sau đó là Kiều Uyển, một lúc sau Minh Dạ cũng bị đẩy bật ra.

Toàn thân Kiều Hàm không ngừng run rẩy. Cậu nhìn quanh, phát hiện chỉ còn mình Tiêu Cửu Từ. Theo miêu tả trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ đã kiên trì suốt một canh giờ.

Kiên trì càng lâu, thần lực hấp thu được càng nhiều. Nhưng cho dù Kiều Hàm đã gian lận bằng linh phù của hệ thống, cậu vẫn cảm thấy mình không thể chịu đựng thêm, toàn thân như sắp nổ tung.

Hơn nữa, hệ thống lại bắt đầu cảnh cáo, bảo cậu phải giữ lại điểm cảm xúc.

Kiều Hàm nghiến răng. Cậu vẫn muốn ở bên Tiêu Cửu Từ thêm một lúc, cho dù tầm mắt đã trở nên mơ hồ.

Nhưng ngay giây sau, eo cậu khẽ bị kéo, cả người bị giật ra ngoài.

Kiều Hàm kinh ngạc không thôi. Trong tình trạng này, sư huynh vẫn còn sức kéo cậu ra sao?

Kiều Hàm đau lòng vô cùng, nhưng lúc này cũng không dám miễn cưỡng, vội học theo những người khác ngồi xuống nhập định, tiêu hóa sức mạnh mình đã hấp thu.

Kiều Hàm có thể cảm nhận máu trong cơ thể đang sôi trào, sau đó thấm ra ngoài da. Xương cốt toàn thân lệch khỏi vị trí rồi tái tổ hợp, sau đó hồi phục, cứ thế lặp đi lặp lại. Quả nhiên thần lực không phải thứ phàm nhân có thể chịu đựng. Cho dù là La Yên Huyền Thể cũng vậy. Nỗi đau này chẳng kém chịu thiên phạt là bao, mà tất cả những điều này hẳn đều là những gì Tiêu Cửu Từ từng một mình gánh chịu.

Không ai biết y đã trải qua bao nhiêu khổ nạn mới có được năng lực cứu thế.

Kiều Hàm vừa điên cuồng đau lòng trong bụng, vừa đếm thời gian.

Nhưng lần này dường như đã vượt quá thời gian trong nguyên tác. Có lẽ bởi đồng tu hai đạo khiến cơ thể y càng gần với thân thể thần long, nên có thể chịu đựng được nhiều hơn.

Kiều Hàm thầm oán trách. Rõ ràng đã có bọn họ chia sẻ gánh nặng, sư huynh không thể thả lỏng một chút sao? Nhất định phải hấp thu đến giới hạn của chính mình mới chịu à?

Y lúc nào cũng như vậy, luôn sẵn lòng gánh chịu nhiều hơn! Người khác lại không nhìn thấy, chỉ khiến Kiều Hàm đau lòng.

Nhưng… đây chính là người cậu thích.

Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ chịu đựng suốt hai canh giờ, gấp đôi nguyên tác. Mãi đến khi y ngồi xuống nhập định bên cạnh Kiều Hàm, cậu mới hoàn toàn yên tâm.

Bọn họ cần tiêu hóa thần lực đến mức có thể sử dụng, cho nên thời gian nhập định chắc chắn sẽ không ngắn. Có lẽ vì không gian nơi này đặc biệt, bọn họ hoàn toàn không cảm nhận được tình hình bên ngoài.

Lúc này, thiên phạt thứ ba đã giáng xuống bên ngoài.

Sự trở về của Quỳnh Bích cũng không thể thay đổi sự thật rằng lần này Chư Thiên Pháp Trận thiếu đi sức mạnh mang tính quyết định.

Huống hồ uy lực thiên phạt còn tăng lên.

Lần này giống hệt lần đầu tiên, khi thiên phạt mới đi qua một nửa, Chư Thiên Pháp Trận đã vỡ tung.

Chỉ trong chớp mắt, đất rung núi chuyển. Sức mạnh từ thiên phạt điên cuồng tàn phá, muốn quét sạch tất cả sinh mệnh trên mặt đất.

Luồng sức mạnh này còn có mục tiêu rõ ràng. Người có tu vi càng cao thì công kích phải chịu càng mạnh.

Khi Quỳnh Bích nhận ra công kích của thiên phạt đang đánh về phía miếu thờ, bà vội vàng lao tới ngăn cản.

Chỉ trong khoảnh khắc, Quỳnh Bích đã bị sức mạnh đè quỳ xuống trên đống phế tích của miếu thờ, phun ra một ngụm máu. Bà chỉ có thể gào lên bảo mọi người mau tới giúp đỡ. Nơi này nhất định phải được bảo vệ. Nếu nhóm người bên dưới xảy ra vấn đề trong lúc nhập định, vậy tất cả sẽ hoàn toàn chấm hết.

Mọi người cũng hiểu đạo lý này. Lục Truy và những người khác liều mạng chạy đến, nhưng hiệu quả vẫn rất nhỏ. Những người khác thậm chí còn khó có thể đến gần, chỉ có thể mong thời gian thiên phạt mau chóng qua đi.

Ngay khi Quỳnh Bích sắp không chống đỡ nổi, một tiếng phượng hoàng gáy vang lên.

Quỳnh Bích ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy một con hỏa phượng mang theo ngọn lửa bao quanh toàn thân quét ngang chiến trường. Từ trên lưng hỏa phượng, một con cự khuyển nhảy xuống, lao về phía Quỳnh Bích.

Khi Cận Qua đến nơi, hắn nghe thấy tiếng kêu của Quỳnh Bích nên lập tức chạy tới giúp đỡ.

Nơi hỏa phượng bay qua hình thành một mái vòm lửa giống như kết giới, ngăn cản những đợt công kích còn lại của thiên phạt, cho những người đang hấp hối một cơ hội th* d*c.

Không ít yêu tộc hô lớn: “Yêu Hoàng! Là Yêu Hoàng bệ hạ đến!”

Sau khi niết bàn, chỉ cần phá vỏ chui ra, hỏa phượng không cần tu luyện lại từ đầu mà sẽ kế thừa tu vi trước đó rồi tiếp tục tu luyện. Vì vậy, niết bàn là năng lực quan trọng nhất, đồng thời cũng khó kích hoạt nhất của hỏa phượng.

Đúng lúc thiên phạt giáng xuống, hỏa phượng vừa mới ra đời. Hỏa phượng biết chuyện thiên phạt diệt thế nên đã báo cho Cận Qua, hai người lập tức chạy đến đây.

Cuối cùng, mọi người cũng gắng gượng vượt qua thiên phạt thứ ba.

Lần này tổn thất vô cùng nặng nề, không ít người đều bị thương nghiêm trọng. Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha bận đến mức không thể ngơi tay.

Cảm xúc bất an và bi quan không ngừng lan rộng.

Lúc này, những người nắm quyền lại càng mờ mịt hơn, bởi Yêu Hoàng đã nói với bọn họ rằng một khi thiên phạt diệt thế bắt đầu, sẽ có tổng cộng chín đợt.

Chín ngày diệt thế.

Mới trải qua ba đợt mà bọn họ đã không chống đỡ nổi, sáu đợt còn lại phải vượt qua thế nào đây?

Nếu những người đi tiếp nhận thần lực không kịp trở về thì phải làm sao?

Bọn họ không dám nói ra bên ngoài, chỉ có thể tuyên truyền rằng Yêu Hoàng đã trở về, bọn họ lại có thêm hy vọng.

Thời gian một ngày trôi qua rất nhanh.

Trước khi thiên phạt thứ tư giáng xuống, những người bị thương vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, dù sao tài nguyên cũng đã gần như cạn kiệt.

Mọi người chỉ có thể cắn răng ra trận.

Lần này, cho dù ngay từ đầu đã có Yêu Hoàng và Cận Qua trợ trận, chỉ không lâu sau, bọn họ vẫn nghe thấy tiếng Chư Thiên Pháp Trận nứt vỡ.

Mọi người tuyệt vọng đến mức thậm chí không dám nghĩ lát nữa mình sẽ phải trải qua chuyện gì.

Ngay khi luồng sáng trắng chói mắt sắp xuyên thủng Chư Thiên Pháp Trận.

Tiếng nứt vỡ đột nhiên dừng lại.

Không ít người còn tưởng mình đã chết ngay trong khoảnh khắc ấy. Nhưng sau khi đợi một lúc, bọn họ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên pháp trận trong suốt, sáu bóng người lần lượt đáp xuống sáu phương vị. Trên người cả sáu đều tỏa ra ánh sáng vàng, thứ ánh sáng thần thánh không thể nào diễn tả.

Tất cả ánh sáng trắng của thiên phạt từ tầng mây giáng xuống đều đánh thẳng vào kim quang ấy. Đây đã là sự va chạm giữa những sức mạnh mà bọn họ hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Trái tim tất cả mọi người như ngừng đập. Bọn họ không còn cảm nhận được đau đớn trên người, chỉ có thể nín thở nhìn sáu người kia.

Cuối cùng, ánh sáng trắng dần tan đi.

Trong sáu người, Tần Tu Trọng và Linh Diệu mất ý thức, rơi xuống bên dưới. Minh Dạ miễn cưỡng ôm lấy Linh Diệu. Kiều Uyển vốn muốn kéo Tần Tu Trọng, nhưng chính nàng cũng đang lảo đảo không đứng vững.

Tiêu Cửu Từ có trạng thái tốt hơn. Một tay y ôm Kiều Hàm, tay còn lại nắm cổ áo Tần Tu Trọng, chậm rãi đáp xuống.

Ngay khoảnh khắc ấy, sau một khoảng lặng quỷ dị, tất cả mọi người đều bật khóc, gào lên.

Bọn họ đã nhìn thấy hy vọng.

Chỉ có một người sắc mặt trắng bệch.

Thiệu Vũ dữ tợn nhìn Tiêu Cửu Từ, như phát điên mà lẩm bẩm: “Sao có thể? Sao y có thể chịu đựng được thần lực? Y đã nhập ma rồi cơ mà!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn