Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 173

Muốn thi triển Thái Thanh Phong Ma Ấn, trước hết phải vẽ trận văn tại bốn trận cước, sau đó đồng thời dựng chúng lên. Một khi phong ấn hình thành, toàn bộ ma tộc tồn tại bên ngoài sẽ bị hút vào trong kết giới, còn Ma Tôn mạnh nhất sẽ rơi vào trạng thái ngủ say.

Một trận pháp hùng mạnh như vậy, năm xưa gần như đã tiêu hao tâm huyết của vô số người mới có thể hoàn thành. Hiện giờ họ dựa trên kinh nghiệm mà tiền nhân để lại, coi như đã được dọn sẵn một nửa con đường. Cho dù sức mạnh tổng thể không bằng ngàn năm trước, họ vẫn có thể tiếp tục thực hiện kế hoạch.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ ở trong lồng kết giới. Tiêu Cửu Từ ngồi xếp bằng, pháp quyết trong tay không ngừng biến đổi, trận văn khổng lồ dần hiện ra trước mặt. Kiều Hàm thì tựa lưng vào y, mắt nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương, tay cầm roi mây, luôn cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.

Kiều Hàm nhìn thấy tường băng phía xa dần sụp đổ, biết trận chiến đã bắt đầu. Dù sao trong quá trình thi pháp, ma tộc sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra điều bất thường. Để tranh thủ thời gian bày trận cho họ, những người khác buộc phải chuẩn bị tinh thần làm mồi nhử.

Thế nhưng Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn lên trời. Tầng mây vàng xám kia dường như còn lớn hơn ban nãy.

Nếu theo tình huống trong nguyên tác, hẳn phải là trận đại chiến quá mức thảm khốc mới dẫn tới thiên phạt. Hiện giờ… bọn họ đã cố hết sức để tránh giao chiến rồi, chẳng lẽ vẫn…

Trong lòng Kiều Hàm thấp thỏm bất an. Đúng lúc này, trong đầu cậu vang lên một tiếng “ting”.

[…Ngăn cản Phong Ma Ấn hoàn thành…]

Kiều Hàm: …

Kiều Hàm: Không phải chứ, hệ thống đại ca, đã đến lúc này rồi mà cậu còn phát nhiệm vụ phản diện kiểu đó cho tôi, rốt cuộc cậu có phải nội gián do thiên đạo phái tới không vậy! Nguyên tác sắp đại kết cục rồi! Còn chơi chiêu này nữa!

Hệ thống: [Không phải… sắp hết rồi.]

Kiều Hàm nghẹn lời, nhất thời chẳng biết nên châm chọc điều gì. Cho đến tận bây giờ cậu vẫn không hiểu rốt cuộc sự tồn tại của hệ thống này có ý nghĩa gì.

Theo lý mà nói, cậu đã gây ra nhiều chuyện như vậy, thiên đạo hẳn phải sớm phát hiện ra điểm bất thường trên người cậu. Không thể trực tiếp xử lý cậu, nguyên nhân chỉ có một, đó là thiên đạo cũng bị quy tắc nguyên thủy nhất của thế giới trói buộc, không thể muốn làm gì thì làm. Chỉ cần Kiều Hàm không làm ra chuyện bóp méo nghiêm trọng tuyến thế giới, thiên đạo sẽ không thể làm gì cậu.

Nếu đã vậy, tại sao hệ thống vẫn kiên trì không ngừng phát nhiệm vụ cho cậu? Chẳng lẽ vì hệ thống chỉ biết vận hành một cách máy móc, nhằm ngăn Kiều Hàm vi phạm quy tắc, chứ không quan tâm giữa chừng còn bao nhiêu khoảng trống để lách luật.

Nhưng cậu biết mọi việc hệ thống làm cũng đang gián tiếp giúp Tiêu Cửu Từ có được sức mạnh.

Chỉ từ nhiệm vụ này cũng có thể nhìn ra, bảo cậu ngăn cản Phong Ma Ấn, thật ra chính là biến tướng ép Tiêu Cửu Từ bước lên con đường tiếp nhận thần lực.

Dù sao nếu lần này thất bại, họ sẽ giống như trong nguyên tác, phải dựa vào thần lực mới có thể phong ấn ma tộc lần nữa.

Mà điều kiện tiên quyết để hệ thống khiến Tiêu Cửu Từ mạnh lên lại là không được đi ngược toàn bộ cốt truyện chính, cho nên mới lộ ra vẻ vô cùng mâu thuẫn.

Không nghĩ thông nổi cái hệ thống kỳ quái này, cậu chỉ có thể thuận theo hoàn cảnh.

Với cái nhiệm vụ chết tiệt này, Kiều Hàm lập tức định đổi thẻ bỏ qua. Dù sao hiện giờ cậu có rất nhiều điểm cảm xúc, hoàn toàn không cần tiết kiệm. Tuy một 10.000 cảm xúc đột ngột xuất hiện khi trước vẫn khiến người ta nghĩ lại mà sợ, nhưng dùng thì đúng là rất thơm.

Thế nhưng hệ thống bỗng nhắc nhở: [Do trong tương lai có khả năng xuất hiện tình huống cực kỳ khẩn cấp ngoài dự liệu, ký chủ có thể sẽ cần hệ thống trợ giúp. Kiến nghị ký chủ không nên tùy tiện sử dụng điểm cảm xúc.]

Kiều Hàm cứng người. Ý này là sao? Nhưng hệ thống không giải thích, chỉ lạnh lùng đưa ra một lời cảnh cáo. Càng gần đến kết cục, trong lòng Kiều Hàm càng căng thẳng.

Do dự một lúc, Kiều Hàm tạm thời không đổi thẻ bỏ qua nữa. Tuy cậu sẽ dốc toàn lực, nhưng nếu lần phong ấn này thật sự vì sự cố mà thất bại, vậy cậu cũng không cần lãng phí điểm cảm xúc. Nếu thành công, cậu đổi sau cũng được.

Nghĩ như vậy, Kiều Hàm càng cảnh giác quan sát xung quanh. Dù sao nhiệm vụ được phát ra cũng đồng nghĩa nhất định sắp xuất hiện biến cố nào đó.

Lúc này đã có thể nhìn thấy động tĩnh chiến đấu ở phía xa. Tiếng thuật pháp nổ tung không ngừng truyền tới. Nếu không có từng tầng kết giới ngăn cách, nơi này e rằng đã liên tục bị sóng linh lực đánh trúng.

Đội ngũ canh giữ bên ngoài đều do linh hồ hợp thành, Ngạo Tuyết dẫn đội. Nghe thấy động tĩnh, nàng lập tức dặn mọi người nâng cao cảnh giác. Dù sao khoảng cách quá gần, trong bốn trận cước, chỗ của họ rất có thể là mục tiêu đầu tiên bị phát hiện và tấn công.

Lăng Sương lo lắng nhìn về phía xa, lẩm bẩm: “Tỷ tỷ, bọn họ có chống đỡ nổi không?! Hàn Phong đang ở bên đó…”

Ngạo Tuyết nói: “Làm tốt nhiệm vụ của chúng ta.” Tuy nói vậy, bàn tay cầm kiếm của Ngạo Tuyết vẫn siết chặt hơn.

Đúng lúc này, Lăng Sương thấp thoáng nhìn thấy một bóng đen đang lao nhanh về phía họ.

Lăng Sương lập tức hét lớn: “Ma tộc!”

Tất cả linh hồ tức khắc bùng nổ yêu lực, chỉ thấy những chiếc đuôi hồ ly đủ màu đồng loạt dựng đứng.

Lúc này Kiều Hàm cũng đã nhìn thấy. Đợi đến khi nhìn rõ kẻ tới, sắc mặt cậu lập tức thay đổi.

Đối phương mặc giáp hình thú, khoác áo choàng đen, tay cầm lưỡi đao răng đen. Chính là Ma Vương từng xuất hiện trong Ứng Long Cảnh, kẻ đã làm tổn thương linh căn của Tiêu Cửu Từ.

Chỉ thấy khóe môi Ma Vương nhếch lên nụ cười giễu cợt: “Biết ngay lũ chuột nhắt các ngươi đang giở trò. Muốn phong ấn bọn ta lần nữa? Đúng là tự tìm đường chết!”

Ngạo Tuyết không nói hai lời, dẫn đầu ra chiêu. Những linh hồ khác lập tức theo sát, phối hợp bày trận.

Sắc mặt chúng hồ đều vô cùng lạnh lẽo, bởi họ biết rõ cục diện này nguy hiểm đến mức nào. Ma Vương trước mắt tuy chỉ ở kỳ Hóa Thần, nhưng chính là kẻ cách đây không lâu đã đánh ngang tay với Quỳnh Bích tiên tử. Hiển nhiên thực lực của gã đã áp sát kỳ Độ Kiếp, chỉ là không có cơ hội tiến giai mà thôi.

Thực lực tổng thể của ma tộc vốn cao hơn cả nhân tộc lẫn yêu tộc. Xét theo sức chiến đấu của gã, gã chỉ đứng sau Ma Tôn, tuyệt đối không phải kẻ mà người bình thường có thể đối phó.

Ngạo Tuyết dẫn thuộc hạ vây công một lượt. Tuy cản được bước tiến của Ma Vương, nhưng cũng khiến Ngạo Tuyết hiểu sâu sắc rằng bọn họ không thể ngăn nổi kẻ trước mặt.

Trong đội đã có một nửa yêu hồ bị đánh bị thương, rơi xuống đất.

Còn Ma Vương chỉ bị thương nhẹ. Lúc này gã đang cười lạnh nhìn họ: “Một lũ hồ ly con, đợi bổn vương phá hỏng kết giới rồi sẽ lột da toàn bộ các ngươi làm chăn lông!”

Ngạo Tuyết siết chặt kiếm. Bình thường nàng hành sự dứt khoát gọn gàng, nhưng lần này lại dùng đủ mọi cách để kéo dài thời gian.

Bỗng nhiên Ngạo Tuyết nhắc tới chuyện thiên phạt diệt thế. Tuy mọi người đều nói ma tộc sẽ không tin, cũng chẳng để tâm, nhưng chỉ cần có thể kéo dài thời gian thì đem ra nói một chút cũng chẳng sao.

Quả nhiên sau khi nghe xong, Ma Vương khựng lại một thoáng, sau đó nói: “Các ngươi cho rằng nói như vậy thì ma tộc bọn ta nên buông bỏ mối hận bị phong ấn suốt ngàn năm, sống hòa bình với các ngươi sao?”

Lăng Sương lập tức nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn tất cả cùng hủy diệt sao?”

Ma Vương khinh miệt cười: “Báo thù… chẳng phải nên kéo tất cả cùng chết sao? Hơn nữa trước khi chết còn có thể tự do thoải mái chiến đấu chém giết, vừa đúng ý ta!”

Ma Vương vừa dứt lời, trong đôi mắt đỏ lóe lên ánh sáng điên cuồng hưng phấn. Thân hình gã tức khắc lóe lên, uy áp ma khí trút xuống.

Lăng Sương mắng lớn: “Quả nhiên ma tộc đều tà ác không chịu nổi!”

Trong chớp mắt, tộc Linh Hồ lại giao chiến với Ma Vương.

Hai tầng kết giới ngoài cùng bao quanh Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ bị phá hủy dưới những đòn tấn công điên cuồng của Ma Vương. Kiều Hàm ở sâu bên trong thậm chí có thể cảm nhận được ma khí đang lan vào.

Bàn tay vẽ trận pháp của Tiêu Cửu Từ không hề dừng lại, nhưng ánh mắt đã quét sang.

Kiều Hàm quay đầu, hai người nhìn nhau.

Bỗng tiếng kêu của Lăng Sương truyền tới. Kiều Hàm quay đầu nhìn lại, liền thấy Lăng Sương ôm Ngạo Tuyết lùi về sau.

Kiếm của Ngạo Tuyết cắm trên ngực Ma Vương, nhưng hai chiếc đuôi của nàng đã bị chém đứt, yêu lực thất thoát nghiêm trọng.

Ma Vương rút kiếm ra, thân thể lảo đảo một chút. Xem ra gã bị chiêu này của Ngạo Tuyết làm bị thương không nhẹ.

Nhưng nhìn xung quanh, ngoài Lăng Sương ra, tất cả linh hồ đều đã mất sức chiến đấu.

Lăng Sương nghiến răng, che chở Ngạo Tuyết sau lưng, cầm kiếm lao về phía Ma Vương. Dường như hắn định nhân lúc Ma Vương đang bị thương mà tung ra một đòn quyết tử.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Ma Vương đã hung hăng ném thanh kiếm của Ngạo Tuyết về phía Lăng Sương. Tốc độ quá nhanh, Lăng Sương không kịp tránh, vai bị ghim thẳng vào kiếm, lực xung kích lập tức kéo hắn bay ngược ra sau.

Khóe môi Ma Vương treo nụ cười hung tàn. Một tay gã che vết thương đang không ngừng đóng băng trên ngực, định đuổi theo hướng Lăng Sương bị đánh bay, bởi phương hướng đó vừa hay chính là phía trận cước.

Nhưng Ma Vương vừa lao được nửa đường đã bị một chiếc đuôi quấn lấy. Gã nghiêng mắt nhìn, vẫn là Ngạo Tuyết chật vật kia đang cản bước gã.

Ma Vương vừa định chém đứt thêm một chiếc đuôi của nàng, khóe mắt bỗng bắt gặp điều khác thường.

Gã quay đầu nhìn sang, đầu tiên vẫn thấy Lăng Sương bị thanh kiếm kéo bay. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, gã nhận ra bóng người chồng lên nhau. Có một người từ sau lưng Lăng Sương lao ra, xông thẳng về phía gã.

Ma Vương nhận ra người này. Chính là tu sĩ hệ Mộc kỳ quái từng khiến gã chịu thiệt ngầm, đồng thời cũng là La Yên Huyền Thể mà Ma Tôn muốn tìm!

Phản ứng đầu tiên của Ma Vương là đối phương lại chủ động đưa tới cửa.

Phản ứng thứ hai là muốn ra tay, nhưng gã bỗng cứng đờ. Gã nhớ ra mình vẫn đang bị đuôi Thiên Hồ quấn lấy, hơn nữa ngay khoảnh khắc gã chuyển sự chú ý, chiếc đuôi đã bắt đầu đóng băng, hô ứng với vết thương trước ngực, hạn chế ma khí trong người vận chuyển.

Bản năng chiến đấu của Ma Vương lập tức cảm thấy không ổn. Gã vội bùng nổ toàn bộ ma khí, đánh bật mọi thứ đang uy h**p mình.

Theo lý mà nói, trong tình huống này, kẻ có tu vi thấp hơn gã đều không thể tới gần.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, hàn quang lóe lên. Có người phá tan ma khí đen đặc, xông vào.

Ma Vương không biết đối phương đã dùng cách gì. Gã không dám tin nhìn thanh kiếm đang đâm tới, lo đó là vũ khí lợi hại nào đó nên dùng ma khí trong tay gạt nó ra, toàn bộ sự chú ý cũng tập trung vào món vũ khí ấy. Chẳng bao lâu, gã nhìn rõ. Đó là Long Kiếm của Tiêu Cửu Từ!

Khó trách có thể phá tan ma khí.

Nhưng người xuất hiện đâu phải Tiêu Cửu Từ! Người khác cũng có thể sử dụng thần khí bậc này sao?

Ngay lúc đầu óc Ma Vương còn hỗn loạn, vô số dây leo đan vào nhau, hóa thành lưỡi dao sắc bén, trực tiếp dùng cách đơn giản thô bạo nhất xuyên thủng đan điền của gã.

Toàn thân Ma Vương cứng đờ. Sau một hồi hỗn loạn, đầu óc gã cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhìn nam tử trước mặt: “Ngươi…”

Kiều Hàm cười lạnh: “Cảm giác đan điền và ma căn bị hủy thế nào?”

Báo thù, là báo thù cho chuyện năm xưa!

Đồng tử Ma Vương co rút. Toàn bộ ma khí điên cuồng thoát ra từ đan điền. Khoảnh khắc tiếp theo, gã rơi xuống như một mảnh giẻ rách.

Nhìn gã rơi xuống phía dưới, cuối cùng bị những Thiên Hồ còn có thể cử động hợp sức g**t ch*t, ngụm uất khí trong lòng Kiều Hàm rốt cuộc cũng được thở ra. Cậu nhớ vẫn còn một ma tộc trông giống quân sư, nhưng trong khung cảnh hỗn loạn thế này, cũng không biết đang ở đâu, chỉ có thể bỏ qua.

Lúc này, một ma tộc dễ dàng đi tới doanh địa không còn ai canh giữ, tìm được một lều trại bị trận pháp kết giới phong tỏa.

Ma tộc phá trận pháp, bước vào trong, liền nhìn thấy không ít người bị giam giữ.

Những người đó thấy ma tộc xuất hiện thì kinh hãi kêu lên. Dù sao linh lực của họ đã bị phong ấn, hoàn toàn không thể phản kháng.

Mà tên ma tộc kia quả thật cũng chê họ ồn ào. Gã phất tay, dùng ma khí hóa thành lưỡi dao cắt cổ toàn bộ, chỉ chừa lại một người.

Gã chậm rãi đi tới trước mặt người nọ, trực tiếp kéo đứt xiềng xích khóa trên người y.

“Thiệu Vũ công tử, không ngờ lần đầu thật sự gặp mặt, ngươi lại đã trở thành tù nhân. Vốn dĩ ta còn cảm thấy ngươi khá thú vị, giúp ma tộc bọn ta không ít việc, định tiến cử với Ma Tôn để ngươi trở thành một thành viên của bọn ta.”

Sắc mặt Thiệu Vũ vô cùng khó coi. Khoảnh khắc sư phụ giải phong ấn trước mặt mọi người, tiền đồ của gã đã hoàn toàn tan biến. Đừng nói tiền đồ, gã thậm chí còn bị bắt lại với thân phận nghi phạm nội gián, không còn chút phong quang và địa vị như ngày trước.

Những năm qua, vì kế hoạch của Đoạn cung chủ, Thiệu Vũ quả thật đã dùng phương thức đặc biệt truyền tin với ma tộc. Chủ yếu là sắp xếp cho chúng tác động tới các vết nứt không gian, sau đó mượn tay chúng loại bỏ một số tài tuấn trẻ tuổi, khiến hai giới xuất hiện tình trạng không người kế tục, từng bước làm suy yếu thực lực của cả hai bên.

Suy nghĩ của Thiệu Vũ đương nhiên là làm hoàng tước đứng sau. Nhưng hiện giờ gã đã không còn lựa chọn, thật sự phải sa đọa thành ma tộc thấp kém.

Thiệu Vũ vốn là kẻ biết co biết duỗi, lập tức hành lễ cảm tạ: “Xin đại nhân nể tình chúng ta hợp tác nhiều năm khá thuận lợi mà giúp ta nhập ma. Sau này ta nhất định sẽ tận tâm tận lực phục vụ đại nhân.”

Tên ma tộc kia vừa định nói chuyện, bỗng như cảm nhận được điều gì, sắc mặt thay đổi. Gã lập tức lao ra ngoài, trực tiếp bỏ mặc Thiệu Vũ ở đó.

Thiệu Vũ ngơ ngác một lúc, sau đó không cần suy nghĩ liền cẩn thận lén trốn ra ngoài xem xét tình hình. Nhưng còn chưa tới rìa chiến trường, gã đã bị một luồng sức mạnh ép chặt tại chỗ.

Còn Kiều Hàm sau khi xử lý Ma Vương quay đầu lại, liền thấy Tiêu Cửu Từ ở trong kết giới vừa hoàn thành những đường trận văn cuối cùng, vừa phân tâm nhìn cậu.

Kiều Hàm lập tức nở nụ cười ngọt ngào với y. Trong mắt Tiêu Cửu Từ lan ra vẻ dịu dàng.

Nhưng đúng lúc này, một luồng ma khí khủng khiếp vô hình ập tới, còn mạnh hơn cả lúc Ma Tôn vừa tỉnh lại. Gần như chỉ trong nháy mắt đã ép những người có tu vi thấp trọng thương ngất đi, thậm chí những người vốn đã bị thương nặng còn trực tiếp mất mạng dưới uy áp ấy.

Trong lúc sợ hãi, mọi người cũng hiểu rằng Ma Tôn đã tới.

So với Ma Tôn vừa mới thức tỉnh, Ma Tôn lúc này còn mạnh hơn.

Tất cả mọi người đều như đang đếm ngược trong lòng, chờ đợi nỗi kinh hoàng giáng xuống.

Họ cũng biết theo kế hoạch, việc Ma Tôn xuất hiện đã nằm trong dự tính. Điều họ cần làm chỉ là kéo dài thời gian, cố gắng bảo vệ bốn trận cước cho đến khi trận pháp hoàn thành. Chỉ cần hoàn thành trong khoảnh khắc ấy, Ma Tôn sẽ rơi vào trạng thái ngủ say.

Nhưng… họ thật sự có thể cầm cự đến lúc đó sao?

Ngay khi cảm nhận được luồng khí tức kia, Kiều Hàm lập tức cầm Long Kiếm lui tới mép kết giới, canh giữ trước mặt Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ sốt ruột nói: “Kiều Hàm! Vào đây!”

Kiều Hàm không quay đầu: “Sư huynh yên tâm, ta sẽ cố hết sức kéo dài thời gian. Nếu thật sự không được, chúng ta lập tức đổi chỗ. Ta thay huynh hoàn thành kết giới, huynh đối phó Ma Tôn. Đây là sắp xếp tốt nhất. Ta không muốn chết, cũng không muốn kế hoạch thất bại. Sư huynh, ta tin hai chúng ta.”

Kiều Hàm nói vô cùng bình tĩnh, cũng không hề mang ý định hy sinh cứu người. Trong lòng Tiêu Cửu Từ khẽ động, hiểu được ý cậu. Y hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại. Đặc biệt trong tình huống này, y tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót. Chỉ khi nhanh chóng hoàn thành việc trong tay, y mới có thể bảo vệ Kiều Hàm.

Rất nhanh, trận chiến bùng nổ bên phía tường băng đã gần như trở thành tử chiến. Kiều Hàm dường như còn nghe thấy tiếng người đồng loạt kêu thảm, cùng mùi máu tanh lan tràn trong không khí.

Mà lúc này mây trên trời cũng ngày càng dày hơn. Một cảm giác tối tăm như tận thế đè xuống, khiến người ta dường như ngay cả hô hấp cũng khó khăn hơn.

Kiều Hàm nghiến răng. Chẳng lẽ thật sự không kịp sao?

Không ngờ ngay giây tiếp theo, ma khí như có thể nén ép không gian xung quanh chậm rãi tiến đến.

Gần như xuất hiện từ hư không, Ma Tôn hiện ra cách đó không xa, đang âm trầm nhìn cậu.

“Ma Tôn khoan đã!” Một trưởng lão toàn thân đầy thương tích lao tới.

Kiều Hàm nhìn người kia, dường như là một trưởng lão của Tiên Minh. Hiện giờ lão trông như một chiếc lá khô tàn rách nát, nước mắt già nua giàn giụa, nói: “Ma Tôn, chẳng phải ngươi muốn La Yên Huyền Thể sao? Chúng ta giao người này cho ngươi. Người còn lại ở phía Bắc, chúng ta cũng sẽ lập tức dâng lên. Ngươi xem chiến tranh có thể dừng lại hay không?”

Lời này vừa thốt ra, Kiều Hàm liền cảm thấy hàn khí truyền tới từ phía sau. Sư huynh đã nghe thấy.

Không ít người đuổi tới. Nghe trưởng lão nói vậy, tất cả đều sững sờ, nhưng nhất thời không ai hành động.

Cho đến khi Tần Tu Trọng lao tới. Kiều Hàm nhìn thấy Tần Tu Trọng đã mất một cánh tay, một bên thân thể gần như bị máu nhuộm thành màu đen.

Hắn không để Kiều Uyển ở bên cạnh mình. Hắn cũng có tư tâm, đã lựa chọn để Kiều Uyển đi canh giữ trận cước. Lúc này vừa tới đã nghe thấy lời đó, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Ngươi đang nói cái lời hèn nhát gì vậy!” Tần Tu Trọng nổi trận lôi đình. Hắn là người không thể chấp nhận chuyện thỏa hiệp với Ma Tôn nhất.

“Ngươi câm miệng, đây là vì đại cục!” Trưởng lão mặt mày dữ tợn gào lên: “Hy sinh hai người bọn họ để đổi lấy nhiều người sống sót hơn, có gì không được? Chẳng phải còn có thiên phạt diệt thế sao? Cứ đánh tiếp như vậy, lỡ chọc giận ông trời, tất cả mọi người đều phải chết!”

“Đại cục cái chó má!” Tần Tu Trọng cười lạnh: “Ngươi có tư cách gì thay họ quyết định? Cho dù là tất cả người trong thiên hạ cũng không có tư cách thay họ quyết định!”

“Đây là đại sự cứu vớt chúng sinh! Dù không vì chúng ta thì cũng phải vì tất cả người trong thiên hạ!”

Kiều Hàm lạnh lùng đảo mắt qua bọn họ rồi nhìn sang Ma Tôn. Ma Tôn dường như đang lắng nghe, nhưng cậu có thể thấy ma kiếm trong tay hắn đang từ từ tích tụ sức mạnh. Hắn định một đòn phá hủy trận pháp còn chưa hoàn thành này.

“Kiều Hàm! Kiều Hàm, ngươi nói gì đi chứ!” Trưởng lão cuống quýt đến mất phương hướng, mong chờ Kiều Hàm có phản ứng, chủ động hiến thân, vừa ngây thơ vừa ấu trĩ.

Lúc này, Tiêu Cửu Từ nghe đến đây, ánh mắt đã dần thay đổi. Màu đỏ nơi đáy mắt không ai nhìn thấy, nhưng chính y có thể cảm nhận được một cơn thôi thúc không sao kiềm chế đang dâng lên trong lòng.

Y muốn dừng việc trong tay, phá hủy Phong Ma Ấn, để đám ma tộc kia tiếp tục ở lại.

Y muốn… tất cả những kẻ thèm muốn La Yên Huyền Thể của Kiều Hàm… đều phải chết!

Nhưng vẻ mặt mong đợi cùng lời nói chắc chắn của Kiều Hàm lại vang lên bên tai. Kiều Hàm tin tưởng hai người họ.

Phải rồi, y nên nghĩ cách giải quyết vấn đề, chứ không phải… trả thù cả thế giới như vậy. Đây không phải suy nghĩ y nên có.

Y cưỡng ép đè nén ý niệm đang điên cuồng sinh sôi ấy.

Y là Tiêu Cửu Từ, là Tiêu Cửu Từ mà Kiều Hàm yêu thích nhất. Y không nên…

Thế nhưng lúc này, không chỉ có trưởng lão khuyên Kiều Hàm, ngay cả một số người khác cũng cố tìm kiếm một phương pháp tự cứu khác giữa cơn tuyệt vọng.

Kiều Hàm đột nhiên nở nụ cười tà ác: “Cứu vớt chúng sinh, đời này thứ ta ghét nghe nhất chính là câu ấy.”

Tất cả mọi người đều sững sờ, ngơ ngác nhìn Kiều Hàm. Ngay cả Ma Tôn đang chuẩn bị tấn công cũng tò mò nhìn sang.

“Trên đời này vẫn còn người ta yêu. Dựa vào đâu mà ta phải chết? Chuyện vĩ đại ấy ai thích làm thì làm, dù sao ta không làm. Ta có thể cùng tất cả mọi người cố gắng cứu lấy thế giới chung của chúng ta, nhưng tuyệt đối sẽ không tự hy sinh.”

Có lẽ đã có người định lên tiếng răn dạy cậu, nhưng trước khi những người đó kịp mở miệng, Kiều Hàm đã lạnh giọng nói thẳng: “Ta ích kỷ tư lợi như vậy đấy. Các ngươi dám ra tay với ta và Kiều Uyển, ta sẽ dám kéo tất cả các ngươi chôn cùng!”

Rõ ràng là những lời chẳng dễ nghe, có lẽ còn khiến tất cả những người nghe thấy bàn ra tán vào, lên án tam quan của cậu.

Thế nhưng Tiêu Cửu Từ ở phía sau lại lập tức bình tĩnh trở lại. Tần Tu Trọng cũng nhếch khóe môi.

Sau khi bày tỏ sự “ích kỷ” của mình, Kiều Hàm chẳng thèm quan tâm tới những ánh mắt “thất vọng đến tuyệt vọng” kia mà quay sang nhìn Ma Tôn.

“Huống hồ, các ngươi tưởng nhượng bộ… thì hắn sẽ đồng ý sao? Nếu hắn muốn bắt La Yên Huyền Thể, còn cần các ngươi dâng lên à? Hắn đã tới từ lâu rồi!”

“Ha ha ha ha, ngươi quả thật thú vị. Ta đã nói từ lâu, ngươi nên nhập ma.” Ma kiếm của Ma Tôn đã phát ra ánh sáng đen. Hắn chậm rãi nâng kiếm lên, nhắm về phía kết giới: “Bản tôn đã không còn hứng thú với La Yên Huyền Thể nữa.”

Lời này vừa thốt ra, đám người đang thất hồn lạc phách vì không làm gì được Kiều Hàm đều ngây ra.

“Vậy ngươi vẫn muốn thiên phạt diệt thế giáng xuống?” Kiều Hàm lạnh giọng hỏi.

Ma Tôn mỉm cười, ngẩng mắt nhìn lên bầu trời: “Chúng sinh trên đời này đâu nhất thiết phải tồn tại. Nếu thiên phạt diệt thế đã chuẩn bị sẵn sân khấu, không tận dụng chẳng phải đáng tiếc sao!”

Kiều Hàm khẽ cau mày. Quả nhiên tình thế trước mắt còn nghiêm trọng hơn ngàn năm trước. Nhưng tại sao?

Mãi đến khi ánh mắt Ma Tôn hướng về Phong Ma Ấn bên tay Tiêu Cửu Từ, thứ sắp sửa hoàn thành.

Kiều Hàm đột nhiên hiểu ra. Có lẽ việc giải phong ấn bản thân nó đã là một lần va chạm sức mạnh cực lớn. Dù sao đó cũng là nguồn sức mạnh có thể đồng thời giúp nhiều người tấn cấp như vậy, vốn đã ảnh hưởng rất lớn đến sự cân bằng của trời đất. Một lần, hai lần, có lẽ đã đủ đạt tới tiêu chuẩn dẫn phát thiên phạt.

Vì vậy Ma Tôn nhắm tới Phong Ma Ấn. Vừa rồi hắn chậm rãi tích tụ sức mạnh trong ma kiếm cũng là để chờ Phong Ma Ấn được bố trí xong.

Khi việc bố trí đã hoàn thành nhưng trận pháp còn chưa được kéo lên, chỉ cần phá hủy nó, không những có thể tạo ra uy lực khổng lồ mà hắn còn tránh được việc bị phong ấn.

Ma Tôn tính toán rằng sau đòn này, thiên phạt gần như chắc chắn sẽ giáng xuống, nhanh hơn nhiều so với việc hắn từ từ hấp thu La Yên Huyền Thể.

Không ngờ kế hoạch của họ lại trở thành đường tắt cho Ma Tôn.

Nhưng Kiều Hàm tuyệt đối sẽ không để hắn đạt được mục đích.

“Tần Tu Trọng!” Ngay khoảnh khắc Ma Tôn lao tới, Kiều Hàm lập tức gọi Tần Tu Trọng. Tần Tu Trọng tức thì ra tay, còn Kiều Hàm lập tức hỗ trợ hắn.

Động tác trong tay Tiêu Cửu Từ nhanh đến mức gần như chỉ còn tàn ảnh, trận pháp chỉ còn thiếu một chút cuối cùng.

Ngay sau đó, Tần Tu Trọng và Kiều Hàm bị sức mạnh của ma kiếm đánh văng. Hai người chỉ có thể đỡ được một chiêu.

Tần Tu Trọng đập thẳng xuống đất, không sao bò dậy nổi.

Kiều Hàm thì đâm sầm vào kết giới phía sau, liên tiếp phá vỡ vài tầng kết giới mới dừng lại, lập tức phun ra một ngụm máu. Nếu không có linh phù của hệ thống bảo vệ cơ thể, lần này cậu thật sự đã xong đời. Ma Tôn ở trạng thái toàn thịnh quả nhiên không phải người bình thường có thể chống lại.

Kiều Hàm vội mở mắt, nở một nụ cười với Tiêu Cửu Từ bên trong kết giới: “Vẫn chống đỡ thêm được một lúc!”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lại cứng đờ. Trong tay y đang truyền sức mạnh vào đường vân cuối cùng, còn lý trí và sự thôi thúc trong đầu thì điên cuồng chém giết lẫn nhau.

Lúc này, những tu sĩ còn có chút lương tâm vẫn xông lên kéo dài thời gian, nhưng phần lớn còn chưa thể đến gần đã bị ma khí từ ma kiếm chấn văng.

Trưởng lão vừa đưa ra đề nghị kia nhìn trái nhìn phải, cuối cùng vẫn cắn răng lao lên. Lần này vận may của lão không tốt, trực tiếp bị ma khí nghiền nát.

Ma Tôn thậm chí không nhìn bọn họ lấy một lần, chỉ đột nhiên giơ tay lên, l**m vết máu trên đó.

Kiều Hàm sửng sốt. Máu kia chẳng lẽ là ngụm máu cậu vừa phun ra, vô tình bắn lên tay hắn?

Ma Tôn khẽ cau mày: “Máu của La Yên Huyền Thể… quả thật rất ngon.”

Kiều Hàm lập tức sởn cả tóc gáy. Cậu nhìn thấy ánh mắt Ma Tôn hướng về mình dần giống như đang nhìn thức ăn.

“Ta đổi ý rồi. Có lẽ trước khi lên đó, ta nên hấp thu ngươi trước.” Ma Tôn vừa dứt lời đã lóe người lao đến trước mặt Kiều Hàm.

Trong chớp mắt, eo Kiều Hàm bị cuốn lấy. Cảm giác quen thuộc khiến cậu từ bỏ giãy giụa, thuận thế để đuôi hồ ly cuốn mình vào trong.

Nhưng Ma Tôn sẽ không bỏ cuộc, lập tức đuổi sát phía sau.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ phối hợp vô cùng ăn ý. Hai người gần như lướt qua nhau, Kiều Hàm ném Long Kiếm cho Tiêu Cửu Từ, đồng thời đặt tay lên trận cước y vừa hoàn thành.

Tiêu Cửu Từ vẫn duy trì linh lực trên trận cước, cho đến khi linh lực vốn hòa hợp của hai người thuận lợi chuyển giao, y mới cầm kiếm đâm về phía Ma Tôn đang tập kích.

Tất cả gần như được hoàn thành trong nháy mắt.

Ngay sau đó, Kiều Hàm duy trì trận cước, còn Tiêu Cửu Từ vừa bộc phát sức mạnh đã dốc toàn lực ép Ma Tôn ra khỏi phạm vi an toàn.

Nhưng sau khi ổn định được trận cước, Kiều Hàm mới muộn màng nhớ lại một hình ảnh vừa lóe qua trong đầu.

Vừa rồi khi lướt qua sư huynh, đôi mắt của huynh ấy… có phải màu xanh biếc không?

Sao hình như không phải?

Nhưng Kiều Hàm đã không còn tâm trí quan tâm đến chuyện ấy. Chẳng bao lâu sau, tín hiệu truyền tới từ phía xa. Trận cước lập tức tràn đầy sức mạnh, khiến bàn tay Kiều Hàm cũng run lên.

Kiều Hàm ăn không ít quả Hồn Nguyên. Sau khi linh lực tăng vọt, cậu lập tức kết pháp ấn, nâng cánh tay lên, kéo trận cước dậy.

Cảm giác ấy giống như bốn người mỗi người nắm một góc của chiếc bao tải rồi đột ngột kéo lên. Chỉ là đồ chứa trong bao quá nhiều, quá nặng, vì vậy không chỉ cần thời gian mà còn vô cùng tốn sức.

Kiều Hàm không dám phân tâm nhìn ra ngoài. Linh lực của cậu kém hơn ba người còn lại, không thể kéo chân họ. Hơn nữa, cậu tin sư huynh sẽ không có vấn đề gì.

Lúc này Tiêu Cửu Từ quả thật đang điên cuồng tấn công Ma Tôn. Nhất thời Ma Tôn bị đánh đến mức không kịp đánh trả. Đối phương thật sự quá nhanh, thiên phú chiến đấu lại cực cao, yêu lực và linh lực tùy ý chuyển đổi, đôi khi còn dung hợp với nhau, vô cùng khó đối phó.

Rõ ràng lần trước y vẫn là bại tướng dưới tay hắn. Đây chính là sức mạnh của việc đồng tu hai đạo sao?

Cùng là kỳ Độ Kiếp, một mình y tương đương với hai người kỳ Độ Kiếp.

Ma Tôn tâm cao khí ngạo, đương nhiên sẽ không dễ dàng bị dọa lui, trái lại càng thêm hưng phấn, bắt đầu giao chiến một cách thống khoái với Tiêu Cửu Từ.

Nơi hai người đi qua gần như đều bị san thành bình địa, thậm chí không gian cũng bị vặn vẹo.

Khí thế dời non lấp biển ấy ảnh hưởng đến chiến trường dưới bức tường băng, khiến những người khác đều không thể tiếp tục giao chiến.

Ma Tôn dần lấy lại tiết tấu, bắt đầu áp chế Tiêu Cửu Từ.

Ma Tôn hơi thất vọng. Hắn vốn tưởng Tiêu Cửu Từ có thể mạnh hơn, đáng tiếc trước đó y đã tiêu hao quá nhiều sức mạnh để hoàn thành Phong Ma Ấn. Lúc này y chỉ có thể chống đỡ trong chốc lát, chẳng bao lâu sau đã không trụ nổi.

Ma Tôn cũng không phải kẻ ngu ngốc trong chiến đấu. Chơi đùa một lúc không được thì thôi. Quan trọng nhất là thời cơ đã tới!

Ma Tôn vung ma binh, ngưng tụ ngọn lửa đen thành một con hỏa long, lao về phía Tiêu Cửu Từ đang tấn công.

Trong chớp mắt, hỏa long và băng long, ma khí và linh khí va chạm vào nhau với khí thế không gì cản nổi, khiến trời đất biến sắc.

Khói bụi tan đi, chỉ nghe một tiếng “ầm”, Tiêu Cửu Từ đập xuống mặt đất. Nơi y rơi xuống vừa khéo ở bên cạnh cây Hồn Nguyên.

Những người phía xa nhìn thấy Ma Tôn xoay người, ngưng tụ sức mạnh nhắm thẳng vào Thái Thanh Phong Ma Ấn đã được kéo lên một nửa.

Có người muốn cứu vãn, có người sững sờ tại chỗ, cũng có người không sợ chết, định lao lên ngăn cản đòn tấn công. Mỗi người một phản ứng.

Nhưng ngay khoảnh khắc Ma Tôn vung ma kiếm, bóng dáng Tiêu Cửu Từ lại lóe lên trước mặt hắn.

Mọi người nhìn thấy cảnh ấy gần như rưng rưng nước mắt, máu nóng sôi trào.

Ma Tôn không dám tin. Với đòn đánh vừa rồi, phản ứng của Tiêu Cửu Từ… không thể nào hồi phục nhanh như vậy.

Trong lúc Ma Tôn còn nghi hoặc, hắn nhìn thấy Long Kiếm của Tiêu Cửu Từ lóe lên ánh sáng khác thường, hoàn toàn không giống lúc nãy.

Ma Tôn không chịu tin, lại nhắm đòn tấn công về phía Tiêu Cửu Từ. Nhưng cũng là chiêu thức đối đầu ấy, lần này kẻ đập xuống đất không thể cử động lại là Ma Tôn.

Khói bụi tan đi, Ma Tôn nằm trên mặt đất, muốn vùng dậy nhưng bị Long Kiếm áp chế.

Mũi kiếm nhắm thẳng vào tim hắn, song bị một vòng ma khí ngăn lại.

Ma Tôn hung tợn nhìn Tiêu Cửu Từ: “Vô ích thôi. Chỉ dựa vào chút bản lĩnh ấy, ngươi không giết được ta.”

Ma Tôn lại ngưng tụ ma khí, chuẩn bị phản kích.

Nhưng hắn nhìn thấy Tiêu Cửu Từ ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn mình: “Ta biết. Nhưng… ta cũng không cần giết ngươi!”

Ma Tôn vừa định nói gì đó thì nhìn thấy kim quang từ phía xa bừng sáng.

Trong nháy mắt, sức mạnh khổng lồ ập tới, mang theo lực hút không cách nào chống cự cùng sức mạnh cưỡng ép trấn áp thần hồn hắn.

Sắc mặt Ma Tôn đại biến. Lại nhanh như vậy, sao có thể nhanh đến thế!

Tiêu Cửu Từ không hề lơ là, tiếp tục áp chế Ma Tôn, chờ hắn rơi vào giấc ngủ say.

Ở phía xa, Kiều Hàm nghe tiếng hệ thống sốt ruột ngăn cản vang lên trong đầu, khóe môi cong lên: “Hệ thống, đổi thẻ bỏ qua!”

Thái Thanh Phong Ma Ấn sáng rực trước mắt, đồ sộ hùng vĩ. Tuy mệt đến kiệt sức, nhưng nhìn ma tộc không ngừng bị hút vào trong, nhìn những người sống sót sau tai kiếp vui mừng bật khóc, Kiều Hàm cuối cùng cũng thở phào một hơi thật sâu. Cậu thậm chí còn muốn hét lớn vài tiếng, sống mũi cũng cay xè.

Làm được rồi. Thật sự làm được rồi.

Tuy đã tiêu hao không ít điểm cảm xúc để đổi loại linh phù đặc biệt, thúc đẩy tốc độ của trận pháp, nhưng chuyện này vô cùng quan trọng, nhất định phải làm.

Chỉ cần phong ấn ma tộc thành công, chiến tranh sẽ không tiếp diễn, thiên phạt diệt thế sẽ không giáng xuống. Để xem còn ai muốn Tiêu Cửu Từ tiếp nhận thần lực nữa.

Thành công này khiến Kiều Hàm có thêm nhiều lòng tin, lòng tin rằng cậu có thể hoàn toàn thay đổi vận mệnh của sư huynh.

Kiều Uyển đang canh giữ trận cước khác ở phía xa cũng ngây người nhìn Phong Ma Ấn, nước mắt trực tiếp rơi xuống.

Thế nhưng… tầng mây trên trời bắt đầu cuồn cuộn, như thể bất cứ lúc nào cũng có thứ gì đó bùng nổ.

Kiều Hàm đang phấn khích không để ý tới mọi thứ xung quanh, vội vàng đi tìm Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm nhanh chóng lần theo hôn khế tìm tới, vừa khéo đi ngang qua cây Hồn Nguyên. Vừa nhìn, cậu đã ngây ra. Tuy trước đó cậu đòi quá nhiều quả Hồn Nguyên, khiến nó trở nên ủ rũ, nhưng nó vẫn sẽ tiếp tục lén ăn thần lực, lẽ ra phải từ từ hồi phục mới đúng. Sao bỗng nhiên lại khô quắt như vậy?

Kiều Hàm sinh nghi trong lòng, tiện đường chạm vào một nhánh cây. Cậu có thể giao tiếp đơn giản với cây Hồn Nguyên, lập tức nghe thấy nó tranh công và oán trách.

Vừa rồi sư huynh bị đánh văng tới đây, nên nó đã chuyển một ít sức mạnh từ nơi khác sang cho y dùng.

Vừa nghe xong, sắc mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi: “Thần lực! Ngươi để sư huynh ta tiếp nhận thần lực rồi!”

Thấy Kiều Hàm đột nhiên kích động, cây Hồn Nguyên run rẩy, dè dặt bày tỏ rằng nó không để Tiêu Cửu Từ hấp thu thần lực, mà là để Long Kiếm hấp thu. Nó chỉ tiện thể chữa thương cho Tiêu Cửu Từ mà thôi.

Kiều Hàm cũng không còn tâm trí để ý cách diễn đạt mơ hồ của cây Hồn Nguyên, vội vàng đi tìm sư huynh.

Lúc này, dưới Long Kiếm của Tiêu Cửu Từ, thân thể Ma Tôn dần cứng lại, ma khí trên người cũng bắt đầu tan biến. Ma Tôn không cam lòng trợn trừng mắt, tức giận gầm lên: “Đáng chết, đáng chết!”

Nhưng oán trách thế nào cũng vô ích. Cuối cùng hắn vẫn chậm rãi nhắm mắt, thân thể cũng bị luồng sức mạnh cuồn cuộn trên mặt đất nuốt chửng, cuốn đi.

Tiêu Cửu Từ chống Long Kiếm, nhẫn nhịn sự phản phệ của nó trong cơ thể rồi quay đầu nhìn lại.

Ánh sáng kết giới của Thái Thanh Phong Ma Ấn đạt tới mức rực rỡ nhất, cuối cùng đột nhiên chuyển thành màu đen, giống hệt cảnh tượng ban đầu, hóa thành một tấm màn đen.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt Tiêu Cửu Từ thay đổi. Y không đi tìm theo hướng của Kiều Hàm mà lao về phía cách xa chiến trường kết giới.

Trong doanh trại trống không, một luồng yêu lực khổng lồ ập tới. Chín chiếc đuôi bỗng giáng xuống, Tiêu Cửu Từ đáp đất.

Y vươn tay chộp vào hư không, một tiếng thét chói tai lập tức vang vọng khắp doanh trại yên tĩnh.

Ma khí như dòng chảy hỗn loạn hiện ra từ trong tay Tiêu Cửu Từ.

Loáng thoáng có thể nhìn thấy bóng người gần như trong suốt của Ma Tôn.

Ma Tôn khó tin nhìn Tiêu Cửu Từ đang túm lấy mình: “Ngươi!”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ âm u lạnh lẽo: “Phân tách thần hồn sao? Ma Tôn cho rằng chúng ta sẽ mắc lại cùng một sai lầm à?”

Sắc mặt Ma Tôn đại biến. Tiếng đóng băng chậm rãi vang lên, bắt đầu từ dưới chân thần hồn hắn.

Cuối cùng Ma Tôn bật cười, đó là nụ cười nhận thua.

Thần hồn có thể phân tách, nhưng một khi bị hủy, bản thể của hắn cũng sẽ bị thương. Nếu thần hồn tổn hại, tu vi suy giảm, sau này cho dù có cơ hội tỉnh lại cũng vô dụng.

“Tiêu Cửu Từ, huyết mạch bán yêu quả nhiên rất dễ nhập ma.”

Lời cảm thán bất ngờ khiến vẻ mặt Tiêu Cửu Từ lập tức rạn vỡ.

Ma Tôn cảm thấy thú vị: “Sao vậy? Chính ngươi đã nhập ma mà ngươi không biết sao? Nhân tộc, yêu tộc hay bán yêu đều không thể nhận ra thần hồn của ma tộc. Nếu có thể, năm xưa ta cũng không thể phân thần ra ngoài. Ngươi có thể bắt được ta, chắc chắn đã nhập ma. Nhưng trạng thái của ngươi thật sự quá kỳ quái. Chẳng lẽ bán yêu nhập ma đều như vậy sao?”

Ma Tôn còn đang nghi hoặc thì tiếng gọi bỗng truyền tới từ phía xa: “Sư huynh! Huynh đang làm gì ở đây?”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lập tức hoảng loạn. Y không mở miệng, chỉ gia tăng tốc độ, để băng hoàn toàn bao phủ Ma Tôn. Đáng tiếc thần hồn cũng không dễ tiêu diệt đến vậy.

Ma Tôn mỉm cười: “Xem ra ngươi không muốn tiểu đạo lữ của mình biết.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lập tức trở nên hung lệ, khiến Ma Tôn càng cười vui vẻ hơn: “Ngươi… có tố chất làm Ma Tôn đấy.”

Nhưng lúc này Kiều Hàm đã đáp xuống bên cạnh Tiêu Cửu Từ. Vừa nhìn thấy thần hồn của ma tộc, cậu lập tức kinh ngạc: “Quả thật… lợi hại, vậy mà còn muốn giở lại trò cũ.”

Tiêu Cửu Từ lại tăng thêm sức mạnh trong tay, thậm chí không tiếc khiến bản thân chịu nội thương.

Nhưng cuối cùng Ma Tôn không nói thêm gì, chỉ ngẩng đầu nhìn trời: “Tiêu Cửu Từ, sau này nếu ngươi có cơ hội lên đó, hãy thay ta xem thử chân tướng của thế giới này.”

Tiêu Cửu Từ sửng sốt. Kiều Hàm vừa định châm chọc trong lòng thì thấy Ma Tôn đột nhiên nở nụ cười ác ý: “Ta sẽ giúp các ngươi một tay!”

Nói xong, không chờ hai người phản ứng, thần hồn hắn tự nổ tung. Sức mạnh quét sạch xung quanh, cuối cùng lao thẳng lên trời.

Tiêu Cửu Từ lập tức dùng đuôi hồ ly cuốn lấy Kiều Hàm, bảo vệ cậu kín kẽ. Đợi luồng khí bên ngoài tan đi, y mới thả người ra.

Nhưng khi hai người vừa bước ra khỏi đuôi hồ ly, một tiếng nổ ầm vang lên, tựa như bầu trời bị xé toạc.

Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu. Kiều Hàm lại không nhìn lên, sắc mặt lập tức trắng bệch, vô thức siết chặt cổ tay y. Đầu óc cậu trống rỗng, chờ đợi lời phán quyết đột ngột này.

Cho đến khi Tiêu Cửu Từ tàn nhẫn tuyên bố: “Đó là… thiên phạt diệt thế?”

Phía sau doanh trại cách đó không xa còn có một người đang che giấu toàn bộ khí tức, không dám cử động dù chỉ một chút. Đó là Thiệu Vũ. Gã cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Dường như đã hiểu rằng tất cả đều kết thúc rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn