Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 172

Sáng sớm, Kiều Hàm tỉnh dậy giữa những chiếc đuôi hồ ly mềm xù. Cậu vừa lăn người một cái đã bị Tiêu Cửu Từ ôm vào lòng. Vừa mở mắt, cậu liền nhìn thấy một đôi mắt chan chứa thâm tình.

Ánh mắt sâu nặng tình ý như vậy thật sự khiến người ta khó mà chống đỡ.

Kiều Hàm bị nhìn đến đỏ cả mặt, “Sư huynh.”

Tiêu Cửu Từ chăm chú nhìn Kiều Hàm. Thấy cậu đã tỉnh, y cúi đầu khẽ cọ rồi mổ nhẹ lên cánh môi cậu, nâng niu như châu như ngọc.

Tuy thân mật giữa hai người đã là chuyện thường ngày, nhưng Kiều Hàm nhớ trong động hình như vẫn còn người khác.

Cậu hơi lúng túng đẩy Tiêu Cửu Từ một cái rồi ngẩng đầu nhìn quanh, mới phát hiện Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều không có trong động.

Tiêu Cửu Từ đỡ Kiều Hàm ngồi dậy, nói: “Bọn họ đi xem xét khu vực gần đây rồi.”

Y vừa dứt lời, Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đã trở về.

Nơi họ đi ra khá hẻo lánh, không gặp được bất kỳ ai nên cũng không thể hỏi thăm tình hình hiện tại, đành tạm thời quay về Hỗn Độn Cổ Đạo trước.

Bởi đã trở lại bên ngoài, linh khí dồi dào nên mọi người có thể dễ dàng ngự kiếm phi hành.

Từ trên cao có thể nhìn thấy rõ ranh giới giữa linh khí và ma khí. Trước kia, một lượng lớn ma khí bị phong ấn trong Thương Minh chi hải, nay phong ấn đã bị phá, ma khí và linh khí trên thế gian cũng bắt đầu dần dần hòa lẫn. Những nơi hai loại khí giao hòa thường đều trở thành chiến trường, bởi chẳng ai muốn chiến đấu trong một môi trường bất lợi với mình.

Lúc này, liên minh hai giới tạm thời thành lập đã sứt đầu mẻ trán vì ma tộc chính thức bắt đầu tấn công.

Thực lực tổng thể của ma tộc rất mạnh, số lượng lại đông đảo, hoàn toàn vẫn giữ nguyên sức chiến đấu từ ngàn năm trước.

Trong khi đó, tu chân giới và yêu giới hiện tại đã bị nhà họ Đoạn giày vò đến mức thực lực tổng thể suy giảm nghiêm trọng, càng đừng nói bọn họ hoàn toàn không có kinh nghiệm đối phó với ma tộc. Nếu không nhờ những cao thủ kia chống đỡ, bọn họ đã sớm tan tác như một đĩa cát rời, toàn quân bị diệt.

Các thủ lĩnh đang bàn bạc thì bên ngoài lều truyền đến tin khẩn. Kết giới phòng hộ mà bọn họ dựng nên cuối cùng cũng sắp không chống đỡ nổi nữa.

“Quỳnh Bích tiên tử đâu?”

“Đang giao chiến với Ma vương ở nơi khác.”

“Linh Diệu tiên tôn đâu?”

“Đang dựng kết giới phòng hộ bên phía phàm nhân, vẫn chưa trở về… Minh Dạ đi cùng ngài ấy.”

Mấy người đứng đầu chỉ đành tạm dừng cuộc họp, vội vàng lao tới rìa kết giới. Chỉ thấy kết giới đã mỏng đến mức chỉ còn một lớp, xuyên qua kết giới có thể nhìn thấy ma tộc đang điên cuồng công kích bên ngoài. Bọn chúng phấn khích kích động, nhìn họ như nhìn con mồi bị nhốt trong lồng.

Phía sau bọn chúng còn có đủ loại ma thú khổng lồ.

Sắc mặt mọi người trở nên khó coi, vội vàng tiến lên lấp vào chỗ trống, tăng cường sức mạnh cho kết giới. Thế nhưng trước lực lượng ma tộc chênh lệch quá lớn, kết giới sụp đổ cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Khoảnh khắc kết giới vỡ tan, đối diện với đại quân ma tộc đen nghịt, một số tu sĩ có tu vi thấp theo bản năng muốn bỏ chạy. Thế nhưng chỉ cần do dự là sẽ mất mạng, những kẻ muốn trốn chạy đều là những người đầu tiên bị ma tộc g**t ch*t.

Ngay cả các chưởng môn, trưởng lão của tu chân giới và các tộc trưởng trong yêu giới cũng bị ma tộc cuồn cuộn không dứt vây công đến mức lâm vào khốn cảnh.

Không tổ chức, không bố trí, không phối hợp, hoàn toàn chỉ đánh đơn độc. Mà phương thức này thật ra chỉ thích hợp với ma tộc có năng lực cá nhân mạnh mẽ.

Đối với yêu giới và tu chân giới, bài học từ ngàn năm trước chính là nhất định phải lợi dụng sức mạnh tập thể để đối phó với ma tộc.

Nhưng bọn họ đều không ghi nhớ những bài học ấy, chỉ có thể dốc hết sức mình để bảo đảm bản thân sống sót.

Ma tộc tựa như một làn sóng đen cuồn cuộn tràn lên bờ, liên tục ép những người ở lại Hỗn Độn Cổ đạo phải lùi về phía sau.

Linh lực và ma lực va chạm khiến nơi này dần trở nên tan hoang. Không ngừng có sinh linh mất mạng, trên bầu trời chẳng biết từ lúc nào đã tụ lại một tầng mây vàng xám, tỏa ra khí tức cực kỳ bất lành.

Đúng lúc này, một luồng sáng xanh băng từ chân trời quét ngang qua như một tia laser, trực tiếp chặt đứt đội hình đại quân ma tộc.

Ma tộc ở hai phía chỉ nhìn thấy hàn khí đột ngột dâng lên giữa đội ngũ. Ngay sau đó, những đường băng lan ra tại nơi luồng sáng quét qua, trong chớp mắt một bức tường băng khổng lồ dựng đứng, chặn phần lớn đại quân ma tộc ở bên ngoài.

Chỉ có một bộ phận nhỏ bị giữ lại phía trong tường băng.

Ma tộc bên ngoài tức giận đập phá tường băng, nhưng chỉ cần chạm vào đó, chúng lập tức bị những sợi băng quấn lấy. Kẻ nào tu vi không đủ, phản ứng không kịp sẽ bị đóng băng ngay tại chỗ, biến thành tượng băng trang trí trên tường.

Bức tường băng khổng lồ tựa như một tấm khiên kiên cố, cắt ngang chiến trường, giúp những người bên trong có được đôi chút thời gian th* d*c.

Pháp thuật hệ Băng quy mô lớn như vậy chỉ khiến bọn họ nghĩ đến một người.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, thấy bốn bóng người đáp xuống trên tường băng. Trong đó quả nhiên có Cửu Vĩ Thiên Hồ.

“Là Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng, họ trở về rồi!”

“Bọn họ cứu được người trở về từ bên trong ma giới sao? Chuyện này cũng quá lợi hại rồi!”

“Đó chính là cướp người từ tay Ma Tôn đấy!”

Mọi người kích động kinh hô, như thể nói thêm vài câu như vậy là có thể có được dũng khí và hy vọng, làm vơi đi nỗi sợ hãi trước chiến tranh.

Tiêu Cửu Từ đứng trên tường băng, kiếm Băng Phách trong tay c*m v** lớp băng, liên tục truyền sức mạnh cho bức tường. Nhờ vậy, tốc độ ma tộc phá hủy tường băng không thể đuổi kịp tốc độ nó khôi phục.

Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đã nhảy xuống khỏi tường băng, giúp những người ở phía trong tiêu diệt số ít ma tộc còn sót lại.

Kiều Hàm thì canh giữ bên cạnh Tiêu Cửu Từ, thỉnh thoảng hỗ trợ đôi chút để y nhẹ nhàng hơn.

“Vận may không tệ, không có kẻ nào đạt cấp bậc Ma vương.” Kiều Hàm đảo mắt nhìn quanh rồi nói.

Nếu không, bức tường băng này chưa chắc đã ngăn cản nổi.

“Có lẽ đã bị sư phụ họ thu hút đi rồi.” Tiêu Cửu Từ nói xong, lại đợi thêm một lát mới cất lời: “Gần được rồi.”

Kiều Hàm gật đầu, đi tới phía trên mặt trong của tường băng rồi hét lớn: “Mau phái người dựng kết giới lên tường băng!”

Mối đe dọa bên trong đã được dọn sạch. Nghe thấy tiếng gọi của Kiều Hàm, mọi người vội vàng sắp xếp nhân lực. Kết giới phòng hộ lại được dựng lên trên tường băng, có tường băng làm nền, kết giới càng thêm vững chắc.

Ma tộc đã tấn công một lần nhưng thất bại, đương nhiên chỉ có thể tạm thời nghỉ ngơi chỉnh đốn.

Tiêu Cửu Từ đưa Kiều Hàm nhảy xuống. Lăng Sương vẫn luôn ở lại nơi này lập tức lao tới, kích động vô cùng, “Ta biết ngay các ngươi sẽ không sao mà!”

Kiều Hàm nhìn thấy quần áo Lăng Sương xộc xệch, mặt mũi đầy máu bẩn, ngay cả chiếc đuôi mà bình thường hắn yêu thích nhất lúc này cũng lấm lem dơ bẩn, trong lòng không khỏi bức bối.

Lúc này, Tần Tu Trọng và Kiều Uyển cũng đi tới, còn dẫn theo một thiếu niên đang khóc sướt mướt vì bị thương, chính là Đặng Lợi Minh giỏi trận pháp.

“Kiều sư huynh… huynh không sao thật sự tốt quá.” Trước kia Đặng Lợi Minh chơi rất thân với Kiều Hàm, nhưng con đường hai người chọn về sau không giống nhau nên chẳng mấy khi gặp mặt.

Kiều Hàm giơ tay chữa trị cho hắn. Thấy sắc mặt hắn tốt lên, cậu cười nói: “Đương nhiên rồi, chúng ta phúc lớn mạng lớn. Đúng rồi, những người khác đâu?” Kiều Hàm tò mò hỏi.

Đặng Lợi Minh và Lăng Sương vẫn luôn ở lại nơi này nên biết tung tích của những người khác, bèn kể lại chi tiết cho bọn họ.

Ngoại trừ Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha ở doanh trại phía sau làm y tu, giúp chữa trị cho mọi người, những người bạn khác đều đã đi nơi khác.

“Họ đi tìm vật liệu cần thiết để bố trí Thái Thanh Phong Ma Ấn.” Lăng Sương nói.

Kiều Hàm cảm thấy hết sức an ủi. Chẳng biết bao nhiêu hiệu ứng cánh bướm đã chồng chất lên nhau, cuối cùng hai giới hiện tại không còn chuyện gì cũng phải đợi Tiêu Cửu Từ thúc giục hết lần này đến lần khác nữa.

Trong nguyên tác, ngay cả chuyện bố trí lại Thái Thanh Phong Ma Ấn cũng bị tranh cãi rất lâu, bởi họ cảm thấy không có thực lực như ngàn năm trước để khởi động trận pháp, thử làm như vậy chẳng qua chỉ tốn công vô ích, chi bằng nghĩ cách khác.

Ví dụ như hòa đàm, nhưng ma tộc vốn không muốn đàm phán, thậm chí còn lợi dụng điều đó để mai phục.

Bọn họ còn muốn Tiêu Cửu Từ, người có tu vi cao nhất khi ấy, đi ám sát Ma Tôn. Bọn họ cho rằng y đã có thể tiến vào cứu Kiều Uyển thì nhất định cũng có thể g**t ch*t Ma Tôn. Chỉ cần Tiêu Cửu Từ thành công là có thể ngăn chiến tranh, nhưng thật ra chính là muốn y đi làm đội cảm tử, còn bản thân thì co đầu rụt cổ, lấy nhỏ cược lớn.

Sau đó sự thật chứng minh, dù Ma Tôn chết, ma tộc vẫn không ngừng giết chóc.

Đó vừa là sự trả thù vừa là bản tính của chúng. Chúng giết càng nhiều, sự hấp dẫn của ma khí đối với chúng càng mạnh, lòng tham khiến một khi bắt đầu, chúng sẽ không thể dừng lại.

Mà hiện tại đã thành công bỏ qua những tình tiết khiến người ta đau đầu ấy, trực tiếp bước lên con đường đúng đắn nhất. Tâm trạng Kiều Hàm tốt hơn không ít.

Nhưng những người khác vẫn khá bi quan.

Đặng Lợi Minh nói: “Chúng ta căn bản không có thực lực đối phó với ma tộc, phong ấn chúng lại là cách duy nhất. Chỉ là… Thái Thanh Phong Ma Ấn rất khó.”

Là đại thiếu gia của Khốn Thần Môn, tông môn năm xưa chủ trương dựng Thái Thanh Phong Ma Ấn, Đặng Lợi Minh khá am hiểu chuyện này. Tuy các trưởng bối trong nhà hắn đều nói đây là cách duy nhất, vật liệu cũng có thể thu thập đủ, nhưng Đặng Lợi Minh vẫn luôn cảm thấy hy vọng không lớn.

Kiều Hàm biết Đặng Lợi Minh rất nhạy bén, nỗi lo này cũng không sai. Trong nguyên tác, ban đầu trận pháp cũng không hoàn thành. Sau khi thiên phạt giáng xuống, Tiêu Cửu Từ tiếp nhận thần lực rồi đưa thần lực vào Phong Ma Ấn, nhờ vậy mới có thể vừa đối phó với thiên phạt vừa phong ấn ma tộc lần nữa.

Nghĩ đến đây, cậu cảm thấy trong nguyên tác thật sự chuyện khó khăn gì cũng đều do một mình Tiêu Cửu Từ giải quyết, đau lòng quá.

Kiều Hàm không nhịn được nắm lấy tay Tiêu Cửu Từ bên cạnh.

Tiêu Cửu Từ vừa nghe Đặng Lợi Minh và Lăng Sương nói chuyện, vừa nhìn lên bầu trời. Lòng bàn tay đột nhiên ấm lên, trái tim y cũng khẽ rung động. Y nghiêng đầu nhìn Kiều Hàm, chỉ thấy cậu rõ ràng đang nghiêm túc suy nghĩ mà vẫn vô thức thân cận với mình như vậy, trái tim Tiêu Cửu Từ trong khoảnh khắc được lấp đầy.

Đang nói chuyện, mấy vị Yêu Quân và chưởng môn tiên môn đều đi tới. Họ mời bốn người vào lều nói chuyện.

Bởi thân phận bán yêu đã được minh oan, cộng thêm tu vi hiện tại của Tiêu Cửu Từ, nên thái độ của những người này đối với y cung kính hơn trước gấp nhiều lần.

Sau khi ngồi xuống trong lều, có người chủ động hỏi về những chuyện họ trải qua ở Thương Minh chi hải. Hiện giờ, chuyện Ma Tôn muốn lợi dụng La Yên Huyền Thể để phi thăng đã không còn là bí mật. Điều này không có gì phải giấu.

Nhưng đối với toàn bộ thông tin lấy được từ phía Ma Tôn, Tiêu Cửu Từ chỉ có chọn lọc tiết lộ một phần.

Ba người còn lại đều lấy lời của Tiêu Cửu Từ làm chuẩn.

“Thiên phạt diệt thế?! Chuyện… chuyện này chưa từng nghe nói, các ngươi chắc chắn những gì mình nói là thật sao?” Có người kinh hô.

Cái gì gọi là nếu cứ tiếp tục giao chiến sẽ dẫn đến thiên phạt diệt thế, đến lúc đó tất cả mọi người đều có thể chết? Trong nhất thời bảo họ phải hiểu chuyện này thế nào đây?

“Chúng ta không có lý do lấy chuyện như vậy ra nói bừa.” Tần Tu Trọng nói, “Hơn nữa gần đây các vị không nhìn lên trời sao?”

Trên trời quả thật đã xuất hiện dị tượng.

Trước kia, đại chiến tiên ma phân tán tại nhiều chiến trường khác nhau, là một cuộc giằng co kéo dài. Còn hiện tại, một lượng lớn linh khí và ma khí trực tiếp bùng nổ xung đột cùng lúc tại Hỗn Độn Cổ đạo, sức mạnh va chạm quá nghiêm trọng, thương vong ban đầu cũng không ít. Có lẽ tầng mây vàng xám trên trời kia chính là lời cảnh cáo.

Nhưng cách nói này cũng không hoàn toàn đứng vững. Người tu hành vốn có khả năng khuấy động phong vân, có lẽ chỉ là trong lúc chiến đấu vô tình ảnh hưởng đến mức này.

Đúng lúc đó, Đặng Lợi Minh vẫn luôn nghe đến ngây người đột nhiên lên tiếng: “Chắc là thật.”

Mọi người đều nhìn về phía Đặng Lợi Minh, chỉ thấy sắc mặt hắn trắng bệch, “Nghe đồn… năm xưa bản vẽ Thái Thanh Phong Ma Ấn mà sư thúc tổ của môn phái bọn ta lấy ra thật ra là thứ ông ấy nhìn thấy trong mơ. Trong giấc mơ, có người bảo ông ấy ngăn chặn tai họa.”

Cái gọi là nằm mơ thấy đôi khi truyền ra ngoài lại biến thành một cách nói khiêm tốn hài hước, vì vậy lời đồn này không nhiều. Phần lớn mọi người đều mặc định đó là trận pháp thượng cổ được cải biên dựa trên nội tình ngàn năm của Khốn Thần Môn.

Bây giờ nghĩ lại, cái gọi là ngăn chặn tai họa chưa chắc chỉ là ngăn đại chiến tiên ma. Rất có thể chỉ cần phong ấn ma tộc, chấm dứt chiến tranh thì thiên phạt diệt thế sẽ không xuất hiện.

Ban đầu, mọi người vẫn nửa tin nửa ngờ lời Tiêu Cửu Từ và những người khác, dù sao cách nói này quá huyền bí, lại còn nghe được từ phía Ma Tôn.

Hiện giờ ngay cả người của Khốn Thần Môn cũng lên tiếng chứng thực, độ đáng tin lập tức tăng lên rất nhiều. Hơn nữa đối với chuyện như vậy, đương nhiên thà tin là có còn hơn tin là không.

“Không đúng, nếu Ma Tôn biết chuyện này, vậy tại sao hắn… hắn không quan tâm đến sống chết của tộc mình sao?”

Cũng có người đầu óc nhanh nhạy, nhưng Tiêu Cửu Từ không thể để họ biết nguyên nhân Ma Tôn cố tình dẫn phát thiên phạt diệt thế cũng là vì muốn phi thăng thượng giới. Nếu không, chẳng khác nào đặt La Yên Huyền Thể vào tình cảnh nguy hiểm nhất.

Tiêu Cửu Từ nắm lấy tay Kiều Hàm bên cạnh, bịa ra một lời nói dối: “Hắn chỉ biết chuyện này sau khi bị phong ấn.”

“Vậy bây giờ hắn cũng không muốn ngăn cản sao?” Có người lập tức nói, “Đây đã là nguy cơ chung của tất cả mọi người, Ma Tôn hẳn sẽ…”

“Hắn là Ma Tôn, có khi thế giới bị hủy diệt hắn còn lấy làm kiêu ngạo ấy chứ.” Tần Tu Trọng bổ sung, “Dù sao những việc chúng ta phải làm cũng không thay đổi. Nói cho các vị biết chỉ là để mọi người nắm rõ tình hình, luôn giữ cảnh giác mà thôi.”

Nói như vậy dường như thật sự không thể phản bác. Bọn họ đều mặc định ma tộc là một chủng tộc không thể giao tiếp. Cho dù nói với chúng đừng đánh nữa, đánh tiếp thì thế giới sẽ bị hủy diệt, phần lớn chúng cũng sẽ không nghe, chỉ cảm thấy liên quan quái gì đến ta!

“Vậy việc cấp bách vẫn là phải nghĩ cách phong ấn chúng lại! Nhưng chuyện này cần thời gian, trong khoảng thời gian đó chúng nhất định còn tấn công. Nhỡ dẫn phát…”

“Có phải chúng ta nên tránh giao chiến thì hơn không? Cứ duy trì kết giới phòng hộ như vậy, nhưng nếu chúng mãi không đánh vào được, chắc chắn sẽ đổi hướng, vòng qua nơi khác.”

Nói đến đây, trán mọi người đều vã mồ hôi.

“Nếu các vị tin ta, phòng tuyến bên này cứ giao cho ta chỉ huy.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng. Chỉ là vẻ mặt y lạnh nhạt, không còn chút cung kính khiêm nhường như trước kia.

Những trưởng bối quen biết y thật sự có phần không thích ứng được với Tiêu Cửu Từ như vậy.

Nhưng tu vi hiện tại của y bày ra ngay đó, hơn nữa Tiêu Cửu Từ trước kia quả thật vô cùng xuất sắc, bức tường băng cũng do y dựng nên. Đề nghị như vậy đương nhiên không ai phản đối, tất cả đều sẵn lòng nghe theo mệnh lệnh của y.

Tiêu Cửu Từ lập tức phân công hợp tác với Tần Tu Trọng.

Tiêu Cửu Từ phụ trách các biện pháp phòng thủ, còn Tần Tu Trọng phụ trách làm mồi nhử.

Kế hoạch của họ thật ra rất đơn giản. Một mặt duy trì độ kiên cố của tường băng, một mặt thỉnh thoảng mở ra một khe nhỏ, khiến ma tộc tưởng rằng đã công phá thành công. Nhưng cuối cùng chỉ cho một bộ phận nhỏ trong số chúng xông vào rồi lập tức phong tỏa, sau đó Tần Tu Trọng dẫn người phong ấn chúng, cố gắng giảm thiểu việc giết chóc.

Những ma tộc không xông vào sẽ không biết tình hình bên trong, chỉ biết có cơ hội đột phá nên sẽ liên tục bị nhử ở đó.

Đương nhiên cách này chỉ có hiệu quả trong thời gian ngắn. Nếu Ma Vương hoặc Ma Tôn của chúng tới nơi, kế hoạch sẽ mất tác dụng.

Nhưng thứ họ cần tranh thủ chính là chút thời gian ấy. Chỉ cần đợi Lục Truy bọn họ thu thập đủ vật liệu cho Thái Thanh Phong Ma Ấn là được.

Mọi người nghe Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng trực tiếp sắp xếp xong kế hoạch, lập tức tâm phục khẩu phục.

Ngay lúc họ chuẩn bị ra ngoài đưa mọi chuyện vào thực hiện, cuối cùng có người không nhịn được đề nghị: “Ta cảm thấy Kiều công tử và Kiều cô nương có phải không thích hợp ra ngoài nữa không, hay là…”

Lời vừa dứt, ánh mắt lạnh lẽo của Tiêu Cửu Từ đã quét tới.

Một trưởng lão của Tiên Minh bị ánh mắt ấy làm cho giật mình, vẻ mặt cứng đờ nói: “Ta không có ý gì khác. Nếu Ma Tôn đang nhòm ngó họ, họ ở bên ngoài cũng rất nguy hiểm. Chi bằng tìm một nơi giấu họ đi, tránh để Ma Tôn tìm thấy rồi lợi dụng họ phi thăng.”

Những người khác nghe vậy cũng cảm thấy có vài phần hợp lý, dường như thật sự là vì muốn tốt cho họ.

“Giam cầm bọn ta?” Kiều Hàm bật cười.

“Sao ngươi lại nghĩ như vậy!” Có người kinh ngạc nói.

“Chẳng lẽ không phải sao? Các ngươi đều đánh không lại ta mà còn nói gì đến nghĩ cách bảo vệ bọn ta. Thử hỏi thiên hạ này, còn nơi nào an toàn hơn ở bên cạnh sư huynh ta?” Kiều Hàm nói.

Người bị cậu phản bác đỏ bừng mặt, “Không biết lòng tốt của người khác, coi như ta chưa nói.”

“Sau này cũng đừng nói nữa.” Kiều Hàm nói xong liền kéo Tiêu Cửu Từ ra ngoài. Cậu và Kiều Uyển đều không muốn mất tự do, mặc người khác sắp đặt.

Chỉ là trước khi rời đi, Tiêu Cửu Từ vẫn lạnh lùng nhìn vị trưởng lão kia một cái. Trong khoảnh khắc, uy áp của kỳ Độ Kiếp quét qua, ánh mắt ấy gần như mang theo sát khí và cảnh cáo, đôi mắt xanh băng tựa như có thể xuyên thấu lòng ông ta.

Hình tượng ôn nhuận như ngọc trước kia đã hoàn toàn sụp đổ trong lòng vị trưởng lão này, đến tay ông ta cũng bất giác run lên vì vẫn còn sợ hãi.

Người vừa lên tiếng phụ họa ghé lại hỏi: “Ban nãy ngươi thật sự chỉ có ý muốn bảo vệ họ thôi sao?”

Những người lớn tuổi có mặt phần lớn đều là kẻ lão luyện, chắc chắn không ít người cũng từng nảy ra suy nghĩ ấy.

Nhỡ Thái Thanh Phong Ma Ấn thất bại, không thể ngăn cản đại chiến tiên ma, mà thiên phạt diệt thế lại đáng sợ đến vậy, liệu có thể dùng La Yên Huyền Thể để trao đổi với Ma Tôn hay không? Chỉ cần giao La Yên Huyền Thể cho hắn, đổi lấy việc hắn ngăn cản tộc nhân, chấm dứt chiến tranh.

Đây cũng không phải một cách không thể dùng, dù sao cũng không thể vì nhỏ mà mất lớn. Nói cho cùng vẫn là để cứu thế giới, cứu phần đông mọi người. Đến thời khắc mấu chốt, đó cũng là lựa chọn bắt buộc.

Thật ra không ít người từng có suy nghĩ này, chỉ là e ngại thực lực của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nên không dám làm càn mà thôi.

Dù sao Tiêu Cửu Từ hiện tại dường như đã trở nên cực kỳ khó nói chuyện. Tu chân giới và yêu giới trước nay chưa từng đối xử tốt với y, y cũng không còn là đại sư huynh của Thanh Vân Tông, lúc này bọn họ càng không dám mặt dày đề nghị điều gì.

Mấy người đang rì rầm bàn tán thì bên ngoài doanh trướng đột nhiên giáng xuống một tia sét, tựa như muốn bổ thẳng vào bọn họ, khiến mấy người giật mình im bặt.

Bên ngoài doanh trướng là vô số tu sĩ, nhân tộc và yêu tộc mỗi bên chiếm một nửa. Tiêu Cửu Từ trực tiếp dùng pháp thuật truyền âm, để tất cả những người phân bố khắp Hỗn Độn Cổ đạo đều nghe được sự sắp xếp của y.

Từ đó, đội ngũ liên minh hai giới cuối cùng cũng thật sự đoàn kết, ứng phó mọi chuyện đâu ra đấy, không còn cảnh hoảng hốt rối loạn như trước.

Sau khi Tiêu Cửu Từ tuyên bố xong, vốn dĩ Kiều Hàm phải đi cùng y một chuyến để lựa chọn đội trưởng cho từng tiểu đội. Nhưng vừa mới khởi hành, cậu đã nhìn thấy Bạch Kha từ xa đi tới.

Bạch Kha nghe thấy giọng Tiêu Cửu Từ mới biết bọn họ đã trở về, vội vàng đến tìm. Nhìn thấy tất cả đều bình an vô sự, nàng mới yên tâm.

Nhìn dáng vẻ tiều tụy của Bạch Kha, rõ ràng người bị thương rất nhiều, nàng đã phải rất vất vả.

Kiều Hàm suy nghĩ một lát rồi nhìn về phía Tiêu Cửu Từ. Y khựng lại, trong mắt lại thoáng qua một tia do dự.

Kiều Hàm vốn tưởng Tiêu Cửu Từ sẽ trực tiếp bảo cậu đi, nghĩ kỹ lại, có lẽ chuyện cậu từng bị bắt đi vẫn để lại bóng ma trong lòng y.

Kiều Hàm dứt khoát nói thẳng: “Sư huynh, ta đi giúp họ. Huynh làm xong thì đến tìm ta.”

Bản thân Kiều Hàm có thực lực, chỉ cần Tiêu Cửu Từ đủ lý trí thì không nên lo lắng đến vậy. Dù sao Ma Tôn, kẻ duy nhất có khả năng bắt được Kiều Hàm, hiện giờ vẫn chưa thể ra ngoài. Bởi vậy sau khi cậu chủ động đề nghị, y cũng thuận theo mà gật đầu.

Sau khi bọn họ rời đi, Kiều Hàm cùng Bạch Kha đi về phía nơi các y tu đang làm việc. Nhưng chưa đi được bao lâu, Kiều Hàm đã nhìn thấy một thứ khiến cậu dừng bước.

“Tiểu Hồn!” Kiều Hàm vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy cây Hồn Nguyên. Vì Tiêu Cửu Từ chưa kể cụ thể tình hình tấn cấp của mình nên cậu vẫn chưa biết cây Hồn Nguyên đã được di chuyển tới đây.

Tuy cây Hồn Nguyên hiện giờ đã khổng lồ như một cây cổ thụ ngàn năm, nhưng khí tức hệ Mộc mà nó tỏa ra vẫn khiến Kiều Hàm lập tức cảm nhận được.

Dường như cũng cảm nhận được Kiều Hàm, cành cây Hồn Nguyên đột nhiên cử động cực kỳ sinh động, tựa như đang nhiệt tình vẫy tay.

Kiều Hàm bất giác đi tới gần cây Hồn Nguyên, đồng thời hỏi Bạch Kha rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Là sư phụ của ngươi chuyển nó tới.” Bạch Kha ngừng một lát rồi nói: “Ngươi không biết sao? Tiêu Cửu Từ không nói với ngươi à?”

Kiều Hàm liên hệ trước sau, cảm thấy chuyện này chắc chắn có liên quan đến việc sư huynh tấn cấp, bèn nhân cơ hội vội vàng hỏi Bạch Kha về tình hình khi đó.

Bạch Kha vẫn luôn biết gì nói nấy với Kiều Hàm, vì vậy kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc.

“Tâm ma kiếp…” Kiều Hàm khẽ nhíu mày. Lần trước tâm ma kiếp của bọn họ được vượt qua nhờ song tu nên không phải trải qua thêm lần nữa. Còn trước đó, Tiêu Cửu Từ quả thật từng bị tâm ma kiếp vây khốn một lần.

Khi ấy Kiều Hàm gần như không dám tin, bởi trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ luôn được miêu tả là người được trời định, kẻ không có khả năng sinh ra tâm ma nhất.

Hơn nữa theo hiểu biết của cậu về sư huynh, với tâm tính của y, dù có tâm ma cũng có thể giải quyết rất tốt.

Nhưng theo lời Bạch Kha, nếu không có cây Hồn Nguyên liên tục kết trái để áp chế ma khí, rất có thể Tiêu Cửu Từ đã nhập ma.

Chẳng lẽ chỉ vì suýt nhập ma nên sư huynh không muốn để cậu biết sao?

Thật ra mãi đến tận lúc này, Kiều Hàm vẫn không thể tưởng tượng được Tiêu Cửu Từ lại có khả năng nhập ma, cảm giác vô cùng trái ngược.

Kiều Hàm cũng không suy nghĩ quá lâu. Nếu vì vẫn còn ám ảnh với tâm ma nên Tiêu Cửu Từ lúc này mới trở nên hơi kỳ lạ, vậy sau này chắc y sẽ dần hồi phục.

Kiều Hàm giơ tay vuốt cành cây Hồn Nguyên, “Cảm ơn nhé, Tiểu Hồn. Nhưng rốt cuộc ngươi đã ăn thứ gì mà lại lớn đến thế này!”

Bạch Kha cũng khó hiểu nói: “Ta và tiểu sư thúc đều không nghiên cứu ra. Hình như vừa bén rễ là nó đã lớn lên rồi. Ngươi cũng xem như chủ nhân của nó, hay là thử cảm ứng xem?”

Nghe đề nghị của Bạch Kha, Kiều Hàm cảm thấy có lý, bèn giơ tay truyền linh lực vào cây Hồn Nguyên.

Ngay giây tiếp theo, một luồng sức mạnh tinh thuần mà cường đại đột nhiên phản phệ, lao thẳng vào linh mạch của Kiều Hàm. Nếu không phải cậu phản ứng nhanh, lập tức rút tay lại thì lúc này chắc chắn đã bị thương.

“Sao vậy?” Bạch Kha thấy Kiều Hàm như bị đánh bật ra, vội vàng tiến lên lo lắng đỡ lấy cậu.

Sắc mặt Kiều Hàm hơi thay đổi, nhìn về phía rễ cây, tựa như lần theo thứ gì đó mà nhìn dọc theo mặt đất ra xa, cho đến khi một góc ngôi miếu đổ nát xuất hiện trong tầm mắt.

Lại là thần lực.

Cây Hồn Nguyên đã hấp thu một ít thần lực, vì vậy mới lớn đến mức này.

Nhanh như vậy đã tiếp xúc với thứ gọi là thần lực, hơn nữa thần lực còn thông qua trái cây mà gián tiếp tiến vào cơ thể Tiêu Cửu Từ. Tuy không tính là tiếp nhận thần lực, nhưng Kiều Hàm vốn cố chấp nên tâm trạng vẫn bị ảnh hưởng. Vừa rồi cậu còn phải chịu một đợt xung kích dữ dội, chỉ cần nghĩ đến trong nguyên tác, thứ Tiêu Cửu Từ phải gánh chịu chắc chắn còn mạnh hơn thế này cả vạn lần, cậu liền đau lòng.

Nhất định rất đau, rất đau.

Sau khi kiểm tra và xác định Kiều Hàm không sao, Bạch Kha đang định hỏi thì nghe cậu nói: “Xin lỗi, ta không đi giúp nữa.”

Bạch Kha sửng sốt, chỉ thấy Kiều Hàm vội vã chạy về phía Tiêu Cửu Từ vừa biến mất, “Ta đi tìm sư huynh.”

Ở một bên khác, Tiêu Cửu Từ vừa tập hợp mọi người, chọn xong người phụ trách các nơi thì đột nhiên cảm nhận được điều gì đó. Y quay đầu lại, liền nhìn thấy người trong lòng mình đang hấp tấp lao thẳng về phía y.

Tiêu Cửu Từ nghi hoặc tiến lên hai bước, lập tức bị Kiều Hàm nhào vào ôm đầy cõi lòng.

“Có chuyện gì vậy?” Tiêu Cửu Từ lập tức gấp gáp hỏi.

Kiều Hàm ôm chặt Tiêu Cửu Từ, buồn buồn nói: “Nhớ huynh. Quả nhiên chúng ta vẫn không nên chia nhau hành động.”

Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy lồng ngực nhẹ hẳn, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng được đặt xuống. Xung động mà y đã kiềm chế suốt bấy lâu trào dâng, một màu đỏ thoáng lướt qua đáy mắt. “Ừm, cứ ở bên cạnh ta, an toàn.”

Kiều Hàm cong khóe môi, đang định nói gì đó thì nghe thấy tiếng xì xào bên cạnh, lúc này mới phản ứng lại sư huynh vẫn đang làm chính sự. Hay lắm, vừa quay đầu đã thấy vẻ mặt phi lễ chớ nhìn của những người khác, bầu không khí lập tức trở nên không đứng đắn.

Thật ra trước khi Kiều Hàm đến, suốt cả quá trình Tiêu Cửu Từ không hề cười, vẻ mặt nghiêm túc, thậm chí còn hơi lạnh lẽo, khiến những người phía dưới đều run lẩy bẩy.

Nhưng lúc này Tiêu Cửu Từ lại mang theo ý cười, tựa như băng tuyết tan chảy trong khoảnh khắc, xuân về hoa nở, bầu không khí giữa mọi người đương nhiên cũng trở nên khác hẳn.

Ở cách đó không xa, khóe miệng Tần Tu Trọng giật giật, “Mới tách nhau… một nén nhang?”

Lăng Sương bĩu môi nói: “Nửa nén nhang.”

Kiều Uyển chỉ buồn cười nhìn bọn họ, không nói gì.

Kiều Hàm vội vàng đứng thẳng người, còn tiện tay vuốt lại quần áo bị mình ôm đến xộc xệch của Tiêu Cửu Từ, sau đó ngoan ngoãn đứng canh bên cạnh. Mãi đến khi Tiêu Cửu Từ mỉm cười dặn dò xong những việc tiếp theo, cậu mới được y kéo đi.

Vừa kéo tới nơi không có người, chưa kịp để Kiều Hàm mở miệng, Tiêu Cửu Từ đã ôm lấy cậu mà hôn, lại là một nụ hôn gần như mất kiểm soát.

Kiều Hàm tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng vì vừa tiếp xúc với thần lực nên tâm trạng vẫn còn cuộn trào, đương nhiên cũng thuận theo y.

Kết quả dấu ấn lại bị ảnh hưởng, khiến chân Kiều Hàm mềm nhũn. Cuối cùng cậu không nhịn được, yếu ớt hỏi: “Sư huynh, có phải huynh muốn song tu với ta không?”

Thật ra cậu cũng không ngại, hơn nữa hiện giờ quả thật cậu hơi muốn đi đường tắt. Đại chiến sắp tới, sư huynh đã đạt kỳ Độ Kiếp, nếu cậu lợi dụng bug gian lận là La Yên Huyền Thể để tiến giai Độ Kiếp, chẳng phải sẽ càng có cảm giác an toàn hơn sao?

Chỉ là hiện giờ ma tộc có thể tấn công bất cứ lúc nào, thời cơ không dễ nắm bắt.

Nhưng vừa nghe cậu hỏi xong, Tiêu Cửu Từ lại khựng lại. Y không chỉ lập tức thu lại ảnh hưởng của dấu ấn mà còn buông Kiều Hàm ra.

“Không được, không có thời gian.” Giọng Tiêu Cửu Từ khàn khàn.

Hai má Kiều Hàm đỏ lên. Quả thật, mỗi lần sư huynh đều cần rất lâu, nếu làm nửa chừng thì đúng là khó chịu.

“Vậy huynh đừng luôn dùng dấu ấn ảnh hưởng đến ta, khó chịu lắm.” Kiều Hàm tựa vào lòng Tiêu Cửu Từ, hơi tủi thân phàn nàn.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ tối lại, “Xin lỗi, ta không khống chế được. Vẫn còn khó chịu sao?”

“Ta dùng linh lực áp xuống là được, huynh đừng ảnh hưởng đến ta nữa.” Kiều Hàm bất đắc dĩ nói.

Nhưng lời vừa dứt, tay Tiêu Cửu Từ đã vươn tới, giọng khàn khàn: “Ta giúp em.”

Kiều Hàm lập tức kinh hãi, da đầu tê dại. Tuy nơi này là một góc không có người, nhưng mà…

Ngay giây tiếp theo, những chiếc đuôi đã trực tiếp bao bọc lấy hai người.

Không phải, ý của Kiều Hàm là không cần phải làm như vậy.

Không lâu sau, Kiều Hàm đỏ bừng mặt lao ra khỏi vòng vây của những chiếc đuôi hồ ly.

Những chiếc đuôi tản ra, Tiêu Cửu Từ cũng bước ra từ góc khuất. Toàn thân y chỉnh tề ngay ngắn, chỉ có cánh môi đỏ hồng một mảng.

Kiều Hàm cúi đầu chạy một mạch tới cây Hồn Nguyên rồi nhảy lên. Thấy Tiêu Cửu Từ đi theo, cậu quay đầu sang chỗ khác, không thèm để ý đến y.

Tiêu Cửu Từ nhảy lên, đưa đuôi cọ vào lòng Kiều Hàm, cậu hơi tức giận gạt ra.

Tiêu Cửu Từ cười hỏi: “Không thích ta làm như vậy sao?”

Mặt Kiều Hàm lập tức đỏ thêm một tầng, “Không thích!”

Tiêu Cửu Từ hơi kinh ngạc. Bình thường đàn ông đều khó lòng chống cự khi được người mình yêu hầu hạ như vậy.

“Đó không phải chuyện mà Tiêu Cửu Từ như huynh nên làm!” Kiều Hàm tức tối nói.

Cho dù toàn bộ quá trình khó có thể miêu tả, nhưng cú sốc đối với nội tâm Kiều Hàm vẫn quá lớn. Cậu vẫn luôn nâng niu Tiêu Cửu Từ trong lòng bàn tay, thậm chí trong lòng còn sót lại đôi chút cảm giác thần thánh không thể xâm phạm. Ngay cả trong kỳ mưa móc, bọn họ cũng chưa từng làm như vậy.

Tiêu Cửu Từ bị lời của Kiều Hàm chọc cười, “Ta làm gì với người mình yêu mà chẳng hợp lý. Hơn nữa… không biết có phải vì thể chất hay không, rất thơm ngọt ngon miệng.”

Kiều Hàm cảm thấy mình sắp bốc khói. Toàn thân như bị thiêu cháy. Trong sự xấu hổ lại không tránh khỏi cảm giác ngọt ngào trong lòng, nhưng cậu vẫn thấy khó lòng chấp nhận, cuối cùng không còn gì để nói.

Nhưng thấy Tiêu Cửu Từ mang theo ý cười, dường như thật sự rất thích, trong lòng cậu lại không nhịn được khẽ động. Kiều Hàm dè dặt thăm dò hỏi: “Huynh làm vậy… huynh thích như thế sao? Vậy sau này ta giúp huynh…”

Tiêu Cửu Từ vội vàng giơ tay bịt miệng Kiều Hàm. Nếu Kiều Hàm thật sự nói ra, e rằng y sẽ không thể kiềm chế nổi nữa.

Tiêu Cửu Từ kéo Kiều Hàm vào lòng ôm lấy, thoải mái nằm trên cây, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an cậu: “Lần sau sư huynh không làm bậy nữa, đều nghe theo đệ.”

Kiều Hàm vốn rất dễ dỗ, hơn nữa chuyện này cũng là cậu được lợi mà. Đúng lúc sau đó cơ thể cảm thấy mệt mỏi, cậu lười biếng rúc trong lòng sư huynh.

“Em đã nghe chuyện ta tấn cấp rồi.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng.

Tiêu Cửu Từ thông minh, không thể không nhận ra nguyên nhân hành vi của Kiều Hàm đột nhiên thay đổi.

Kiều Hàm cũng không giấu, còn cố ý nói: “Ừm, huynh không chịu nói cho ta, ta vẫn phải nghe từ người khác.”

Tiêu Cửu Từ cười nói: “Cây Hồn Nguyên ở đây, vốn cũng không thể giấu được em. Ta định sau khi trở về sẽ kể kỹ cho em nghe, chỉ là vẫn chưa có cơ hội.”

“Vậy trong tâm ma kiếp, sư huynh đã nhìn thấy gì?” Kiều Hàm tò mò hỏi.

“Nhìn thấy… em bị người khác cướp đi, ta bất lực không thể bảo vệ em.” Tiêu Cửu Từ thản nhiên nói, chỉ là cánh tay ôm Kiều Hàm càng siết chặt hơn.

Kiều Hàm cười nói: “Chỉ vì lần Ma Tôn bắt ta sao? Sư huynh, huynh nên có lòng tin với ta. Ta chẳng phải đã dựa vào chính mình trốn ra được rồi sao?”

“Ta đương nhiên biết, tiểu sư đệ của ta rất lợi hại.” Tiêu Cửu Từ mỉm cười, nhưng không tiếp tục nói nữa.

Y biết mình có năng lực bảo vệ sư đệ, y cũng có lòng tin, chính y cũng không hiểu tại sao bản thân lại xuất hiện tình trạng như vậy.

Tiêu Cửu Từ ôm chặt Kiều Hàm, không để cậu nhìn thấy màu đỏ không thể khống chế đang xuất hiện trong mắt mình, cuộn trào ma tính trời sinh.

Nhanh nhất vẫn còn mười ngày nữa Ma Tôn mới xuất quan.

Dưới sự sắp xếp của Tiêu Cửu Từ, tuy bọn họ đã ngăn được những trận chiến quy mô lớn, nhưng tầng mây vàng xám trên trời vẫn không tan đi, tựa như một lưỡi dao treo trên đầu tất cả mọi người.

Dần dần, ma tộc dường như đã mất kiên nhẫn, bắt đầu chuyển hướng. Vì số lượng rời đi không nhiều nên bọn họ thật sự cũng không còn sức đâu mà để ý. Chỉ cần ma tộc không di chuyển với quy mô lớn, cứ tiếp tục giằng co như vậy là được.

Tin tốt là những người đi tìm vật liệu đã lần lượt trở về.

Giống như trong nguyên tác, tìm đủ vật liệu cần thiết cho Thái Thanh Phong Ma Ấn không khó.

Điều khó là phải có đủ sức mạnh để khởi động trận pháp phong ấn này.

Hiện giờ ngoài việc khống chế trận pháp phòng hộ trên tường băng, Tiêu Cửu Từ còn phải cùng Đặng Lợi Minh và phụ thân chưởng môn của hắn nghiên cứu Thái Thanh Phong Ma Ấn.

Tuy thiên phú của Kiều Hàm ở phương diện này không bằng Tiêu Cửu Từ, cậu vẫn nghiêm túc theo mọi người nghiên cứu.

Bởi Kiều Hàm cũng đang mong đợi một kỳ tích.

Có lẽ… có lẽ nhiều người như vậy đã thay đổi vận mệnh, sức mạnh của họ tập hợp lại sẽ đủ để hoàn thành Thái Thanh Phong Ma Ấn thì sao?

Đến lúc đó sẽ không có thiên phạt, không có thần lực, cũng sẽ không còn trách nhiệm ấy nữa.

Cuối cùng, sau mấy ngày nghiên cứu suốt đêm, mọi người đưa ra kết luận rằng nếu tất cả cao thủ hiện có cùng ra tay, xác suất bố trí trận pháp thành công là cực cao. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là những người bố trí trận pháp không bị quấy nhiễu. Như vậy phải điều động đủ nhiều hộ vệ, đồng thời tiếp tục nghĩ cách chuyển hướng phần lớn sự chú ý của ma tộc, giương đông kích tây, không để chúng cản trở việc bày trận.

Cuối cùng, bốn mắt trận sẽ do Quỳnh Bích, Linh Diệu, Minh Dạ và Tiêu Cửu Từ phụ trách. Những người bảo vệ họ đương nhiên cũng là các tiểu đội do tu sĩ kỳ Hóa Thần hợp thành. Sau đó Tần Tu Trọng sẽ dẫn toàn bộ lực lượng chiến đấu còn lại thu hút ma tộc dưới tường băng.

Mắt trận mà Tiêu Cửu Từ cần thiết lập ở gần tường băng nhất, Kiều Hàm đương nhiên sẽ canh giữ bên cạnh y.

Trước khi hành động, Kiều Hàm moi được rất nhiều trái từ cây Hồn Nguyên rồi chia cho mọi người.

Khi tín hiệu phát ra, vô số kết giới sáng lên, bao bọc bọn họ từng tầng một. Kiều Hàm ở cùng Tiêu Cửu Từ trong tầng kết giới sâu nhất, cùng y hoàn thành trận pháp.

Cùng lúc đó, Ma Tôn cuối cùng cũng mở mắt, bước ra khỏi hồ nước đen.

Khoảnh khắc bước ra, cảm giác khó chịu kia lại một lần nữa ập tới.

Nếu Thái Thanh Phong Ma Ấn hoàn thành, thân là Ma Tôn, hắn sẽ rơi vào giấc ngủ say. Vì vậy hắn nhạy cảm với phong ấn này hơn bất kỳ ma tộc nào.

Ánh mắt Ma Tôn trở nên sắc bén, gương mặt đầy lệ khí, “Quả nhiên phiền phức.” Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn tầng mây vàng xám trên bầu trời xa xa, trong lòng khẽ động rồi lập tức biến mất khỏi chỗ cũ.

Lúc này, ánh sáng của Thái Thanh Phong Ma Ấn dần sáng lên. Một số Ma Vương dường như phát hiện có điều không ổn, đang nghi hoặc định đi kiểm tra thì nhìn thấy tường băng cuối cùng cũng sụp đổ. Lần này nó thật sự đổ hoàn toàn, ma tộc đương nhiên phấn khích lao về phía trước. Các Ma Vương càng hưng phấn vô cùng, muốn tìm những đối thủ mà trước đó chúng chưa thể đánh bại, hoàn toàn quên mất sự nghi ngờ vừa rồi.

Bên trong tường, Lục Truy nhìn về phía Tần Tu Trọng.

Tần Tu Trọng nghiêm túc nói: “Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, phải kéo dài thời gian cho mọi người!”

Nguyên Hội, Mạnh Cận, Thường Nguyên và những người khác đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, dẫn theo đồng môn của mình, lần lượt chuẩn bị nghênh chiến.

Nhưng tầng mây bất lành trên trời cũng đang dần lan rộng ra khắp cả bầu trời.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn