Thiên tai vô tình bị kích phát được nhắc đến trong nguyên tác… lẽ nào không phải chuyện ngoài ý muốn?
Đồng tử Kiều Hàm run lên. Đó chính là nguy cơ đã ép Tiêu Cửu Từ phải hiến tế!
Kiều Uyển lại càng cứng đờ toàn thân, bởi nàng thật sự từng trải qua trận Thiên phạt diệt thế ấy.
Chín đạo thiên phạt, mỗi ngày giáng xuống một đạo, chín ngày diệt thế. Trong ánh sáng trắng chói mắt cuốn theo công kích của đủ loại nguyên tố là uy thế hủy thiên diệt địa không lời nào diễn tả nổi.
Khi đạo đầu tiên giáng xuống, sức mạnh ấy khiến tất cả mọi người tuyệt vọng. Kiều Uyển nhớ khi đó Tiêu Cửu Từ đã nghiên cứu trận pháp suốt đêm, muốn tìm ra cách chống lại thiên phạt.
Nhưng đúng lúc ấy, có người phát hiện một lời thần dụ từ thời viễn cổ, nói rằng bán yêu có thể kế thừa thần lực để gánh chịu thiên phạt. Thế là… Tiêu Cửu Từ hiến tế, tất cả mọi người đều được cứu.
Còn Ma Tôn trước mặt họ đã bị Tiêu Cửu Từ g**t ch*t trước khi thiên phạt giáng xuống. Nhưng cái chết của Ma Tôn không thể ngăn ma tộc tiếp tục xâm phạm.
Để moi ra chân tướng, Kiều Hàm cố ý nói: “Ta chưa từng nghe nói đến thiên phạt diệt thế gì cả. Nếu thật sự có thứ như vậy thì đáng lẽ cả thế giới phải cùng bị hủy diệt, sao lại có thể giúp ngươi phi thăng?”
“La Yên Huyền Thể của các ngươi là lợi dụng sơ hở, thiên phạt diệt thế đương nhiên cũng vậy.” Ma Tôn ung dung chống một tay lên đầu gối, đỡ cằm, “Thiên phạt diệt thế là một loại sức mạnh tự nhiên vận hành khi thế giới bị những sinh linh sống trong đó phá hủy đến một mức độ nhất định. Đây là sức mạnh duy nhất thoát khỏi thiên đạo, nên trong lúc thiên phạt giáng xuống, đương nhiên có thể phá vỡ phong tỏa. Chỉ cần nhân cơ hội ấy, người có đủ thực lực đều có thể bay lên.”
Nói cách khác, La Yên Huyền Thể là lợi dụng bug từ máu của thần long viễn cổ, còn thiên phạt diệt thế là lợi dụng bug của cơ chế tự động phòng vệ của thế giới?
Ma Tôn biết chỉ có hai cách này mới có thể phi thăng lên thượng giới. Khi ấy lại chưa có La Yên Huyền Thể xuất thế, hắn cũng không biết phải chờ thêm bao nhiêu trăm năm, nên nhân lúc quan hệ giữa tam giới vốn đã bên bờ nguy hiểm mà đẩy thêm một tay, trực tiếp châm ngòi đại chiến tiên ma, ép thế giới giáng thiên phạt để hắn phi thăng.
Chỉ tiếc nghìn năm trước, hắn đã bị Thái Thanh Phong Ma Ấn ngăn cản.
Kiều Uyển chợt nhớ lại, khi Ma Tôn chết, hình như hắn từng nói với Tiêu Cửu Từ một câu: “Dù sao cũng không dừng lại được nữa, vậy ngươi hãy thay bản tôn lên đó xem thử đi.”
Lẽ nào ý hắn là khi thiên phạt giáng xuống sẽ có cơ hội phi thăng, rồi nhìn thấy chân tướng thiên đạo phong tỏa con đường phi thăng?
Lúc này Kiều Uyển đã chấn động đến mức toàn thân run rẩy không ngừng, không dám tin mà nói: “Chỉ vì d*c v*ng của bản thân mà khiến thế giới bị hủy diệt, đến cả đồng tộc và thần dân của mình cũng mặc kệ sao?”
Ma Tôn dường như bị nàng chọc cười. “Bản tôn là ma. Ma sinh ra từ d*c v*ng, muốn làm gì thì sẽ bất chấp tất cả để đạt được. Ngươi đang nói lương tri với bản tôn đấy à? Thần dân của bản tôn cũng chiến đấu vì d*c v*ng của chính mình. Đổi thành bất cứ ma tộc nào đứng ở vị trí của bản tôn, chúng cũng sẽ làm như vậy.”
Kiều Hàm cười lạnh một tiếng.
Ma Tôn tò mò nhìn Kiều Hàm: “Sao? Ngươi cũng muốn giáo huấn bản tôn?”
“Sao có thể, đến con ruột còn có thể đem làm chìa khóa, sao ngươi có thể quan tâm đến những ma tộc khác? Hơn nữa, nếu cho nhân tộc và yêu tộc cơ hội phi thăng, cho dù phải đổi bằng sự hủy diệt của thế giới, chưa chắc đã không có kẻ động lòng.”
Ma Tôn nhướng mày: “Có chút thú vị. Nhưng nhìn vẻ mặt của ngươi, hình như vẫn rất muốn mắng bản tôn?”
Sắc mặt Kiều Hàm đương nhiên khó coi đến cực điểm, bởi hành động của Ma Tôn đã hại Tiêu Cửu Từ!
“Ngươi bắt bọn ta đến làm chìa khóa mở thiên môn, bọn ta sắp chết rồi, muốn mắng ngươi thì có vấn đề gì à?” Kiều Hàm cười mà như không cười.
Ma Tôn lại bật cười, như đang trêu đùa một con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt, mang theo vẻ ngạo mạn của kẻ nắm quyền sinh sát. Có lẽ hắn cảm thấy dáng vẻ phản kháng của Kiều Hàm và Kiều Uyển rất thú vị nên mới phí lời với họ lâu như vậy, để họ chết được rõ ràng hơn.
“Nếu đã biết mình sắp chết, hy vọng các ngươi có thể ngoan ngoãn phối hợp. Bản tôn thật ra không thích làm mọi chuyện quá phiền phức.” Ma Tôn bố thí, “Nếu các ngươi chấp nhận số phận, ngoan ngoãn phối hợp, lúc bản tôn vui vẻ, trước khi phi thăng có lẽ sẽ hạ lệnh ngừng chiến. Như vậy thiên phạt sẽ không xuất hiện nữa. Chắc hẳn các ngươi cũng rất vui lòng cứu thế giới này.”
Sắc mặt Kiều Uyển trắng bệch.
Ma Tôn đang ám chỉ rằng chỉ cần hai người họ chết, đại chiến tiên ma sẽ chấm dứt, thiên phạt cũng không bị kích phát, tương đương với việc họ đã cứu cả thế giới.
Điều này khiến Kiều Uyển không thể không nghĩ nhiều. Có lẽ kiếp trước… kiếp trước, người vốn nên khiến tất cả dừng lại chính là nàng. Nếu Tiêu Cửu Từ không cứu nàng, để Ma Tôn hút hết tu vi của nàng, Ma Tôn sẽ dừng tất cả lại.
Nhưng kết quả lại là nàng sống, còn Tiêu Cửu Từ chết.
Sắc mặt Kiều Uyển lập tức trắng bệch, cơ thể mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững. May mà từ lúc bỏ chạy đến giờ, Kiều Hàm vẫn luôn nắm lấy nàng. Nhận ra nàng mất sức, cậu lập tức giữ chặt nàng lại.
Kiều Hàm chế giễu Ma Tôn: “Ma Tôn đang đùa với bọn ta đấy à.”
Thấy Kiều Hàm như vậy, tính xấu của Ma Tôn lại trỗi dậy. Hắn cười nói: “Sao? Ngươi không muốn hy sinh bản thân để cứu thế giới à? Vậy thế này đi, bản tôn nói cho ngươi biết, thật ra bản tôn chưa chắc cần đến hai La Yên Huyền Thể. Có lẽ chỉ một người đã đủ giúp bản tôn phi thăng, vậy người còn lại sẽ được sống.”
Lời này vừa thốt ra, Ma Tôn liền hưng phấn nhìn Kiều Hàm và Kiều Uyển. Bản tính của Ma tộc vốn thích mê hoặc người khác nhập ma.
Lời này của Ma Tôn chính là muốn kích phát ác niệm trong lòng Kiều Hàm và Kiều Uyển. Chỉ cần họ tàn sát lẫn nhau, khống chế đối phương, ép người kia ngoan ngoãn trở thành La Yên Huyền Thể đầu tiên bị hiến tế, vậy thì bản thân không những có thể sống, Ma Tôn còn có thể làm theo lời vừa nói, ngăn chặn đại chiến tiên ma, tránh cho thiên phạt giáng xuống.
Như vậy, người phải hy sinh chỉ là một trong hai người họ.
Mà quan hệ giữa hai tỷ đệ họ vốn cũng chẳng thân thiết gì, hoàn toàn có thể thỏa mãn thú vui độc ác này của Ma Tôn.
Nhưng cả hai đều không ra tay.
Kiều Uyển căng thẳng nhìn Kiều Hàm. Nàng không biết… không biết Kiều Hàm có động lòng trước đề nghị này hay không. Dù sao Kiều Hàm trước nay vì Tiêu Cửu Từ mà chuyện gì cũng dám làm. Nhưng nàng vẫn chưa muốn chết, điều nàng mong mỏi trong kiếp này vẫn chưa thực hiện được, nàng không cam lòng hy sinh tại đây.
Nhưng nếu Kiều Hàm ra tay, Kiều Uyển chắc chắn không phải đối thủ của cậu. Vậy mà nàng lại không nảy sinh nổi một chút ý nghĩ muốn bắt giữ Kiều Hàm, ép cậu hy sinh.
Tại sao?
Vì cậu là đệ đệ sao?
Đầu óc Kiều Uyển hỗn loạn, chỉ cảm thấy bàn tay Kiều Hàm đang nắm cổ tay mình siết hơi chặt, nỗi sợ trong lòng nàng dần dâng lên.
Nỗi sợ ấy là sợ lại bị người thân tổn thương, lại bị vứt bỏ thêm một lần nữa.
Đột nhiên, một tiếng cười xuyên qua mớ suy nghĩ hỗn loạn của Kiều Uyển. Nàng kinh ngạc nhìn Kiều Hàm, chỉ nghe cậu chậm rãi nói: “Ngươi lừa ai đấy!”
Khóe môi Ma Tôn hạ xuống, nhìn chằm chằm Kiều Hàm.
Kiều Hàm lạnh lùng nói: “Các ngươi là ma tộc đấy! Ma tộc bị phong ấn suốt nghìn năm, lửa giận ngút trời. Trước khi ngươi phi thăng, bọn chúng còn có thể giả vờ nghe lời ngươi. Nhưng một khi ngươi phi thăng, chúng sẽ lập tức đi tiêu diệt hai giới. Ta chưa từng nghe nói ma tộc còn biết nghe theo di nguyện của đời Ma Tôn trước. Ngươi tưởng bọn ta là đồ ngu chắc?”
“Đại chiến tiên ma một khi đã bắt đầu từ nghìn năm trước thì sẽ không thể dừng lại. Ma tộc vốn chưa bao giờ là chủng tộc có thể hòa đàm. Cách duy nhất ngăn chặn thiên phạt là phong ấn ma tộc các ngươi lại một lần nữa, để các bên sống yên ổn.” Kiều Hàm phân tích sắc bén, trong lòng sáng như gương. Đề nghị của Ma Tôn, chính hắn căn bản không thể thực hiện được, chẳng qua chỉ đang trêu đùa họ mà thôi.
Kiều Uyển lại hít mạnh một hơi. Đến lúc này nàng mới hiểu vì sao Kiều Hàm siết chặt tay mình. Linh lực hệ Mộc đang vận chuyển trong cơ thể cậu, hẳn cậu đang âm thầm chuẩn bị làm gì đó, đồng thời nhắc nàng luôn sẵn sàng.
Nghe xong lời Kiều Hàm, sắc mặt Ma Tôn trở nên hơi khó coi. Hắn không ngờ mình lại bị vạch trần nhanh như vậy, có chút không cam lòng nói: “Nhưng ít nhất chuyện bản tôn có thể chỉ cần một La Yên Huyền Thể là thật. Nếu các ngươi đã là tỷ đệ thì cứ bàn bạc xem ai sẽ hy sinh trước. Người còn lại có lẽ sẽ sống được.”
Kiều Hàm bật cười. “Lời của Ma Tôn không đáng tin cho lắm. Cho dù thật sự có khả năng ấy… vậy ta thà chọn… để ngươi đi trước!”
Kiều Hàm vừa dứt lời, sắc mặt Ma Tôn lập tức thay đổi. Hắn đột nhiên phát hiện hồ nước bên dưới đang rung chuyển.
Ma Tôn khẽ nhíu mày. Ngay giây sau, cả hồ nước cùng hắn đang lơ lửng bên trên đồng loạt sụp xuống.
Đưa mắt quét qua, hắn mới phát hiện toàn bộ đáy hồ đã bị gai đất đào rỗng. Ma Tôn lập tức nổi giận, chỉ nghe một giọng nói dần bay xa: “Bị phong ấn nghìn năm, vừa tỉnh lại đã lắm lời thật. Biết thế nào là phản diện chết vì nói nhiều không?”
Ma Tôn thẹn quá hóa giận, vung một đòn công kích thần thức ra ngoài, nhưng hoàn toàn không có phản ứng.
Ma Tôn tức đến mức ma khí toàn thân cuộn trào, ngay cả cặp sừng ma cũng dài thêm mấy phần.
Mị ma nghe thấy động tĩnh liền chạy vào. Thấy cả hồ nước đã sụp sâu xuống lòng đất, nàng ta kinh ngạc kêu lên: “Ma Tôn đại nhân!”
“Hai La Yên Huyền Thể kia chạy rồi, mau đuổi theo!” Ma Tôn hung dữ quát.
Mị ma bị cơn giận của Ma Tôn dọa run lên. Sau khi hiểu chuyện, nàng ta lập tức giận dữ định đi bắt người, nhưng ngay trước khi rời đi, Ma Tôn ném ra một món ma khí.
“Ngươi không phải đối thủ của chúng, dùng cái này!”
Hai mắt mị ma lập tức sáng lên, đưa tay đón lấy ma khí. Nhưng nghe Ma Tôn nói vậy, trong lòng nàng ta vẫn hơi khó chịu. Chỉ là hai nhân tộc nhỏ bé mà thôi, có gì đáng sợ đâu.
Dù vậy, mị ma vẫn ngoan ngoãn làm việc, chỉ huy thuộc hạ đuổi theo.
Kiều Hàm kéo Kiều Uyển, mặc nguyên trang phục ma tộc lúc trước, nhanh chóng vượt qua đám lính canh ma tộc chưa kịp phản ứng. Sau một hồi chạy loạn, cuối cùng họ cũng nhìn thấy lối ra.
Lúc này Kiều Uyển vẫn chưa hoàn hồn, kinh ngạc nói: “Chúng ta cứ thế trốn ra được rồi sao? Ngươi… đã làm thế nào vậy? Vừa rồi ta hình như cảm nhận được chúng ta bị công kích.”
“Ngươi cảm nhận nhầm rồi thì phải.” Kiều Hàm cười nói.
Ừm, đúng là đã bị công kích, nhưng chỉ là công kích linh thức thôi mà, Kiều Hàm quá quen rồi. Hơn nữa, xét tình trạng của Ma Tôn, hắn cũng chỉ có thể dùng công kích linh thức.
“Thật ra Ma Tôn căn bản không thể sử dụng lửa Xích Luyện. Ngươi nghĩ mà xem, nếu thật sự có thể thiêu hủy linh thức của chúng ta, chỉ giữ lại cơ thể và tu vi thì chẳng phải sẽ tiện lợi nhất với hắn sao? Chỉ có kẻ ngốc mới không làm. Vì vậy, hắn không làm thì chắc chắn là không làm được, chỉ cố tình lừa chúng ta mà thôi.”
Kiều Hàm không nhịn được chế giễu: “Hắn nói chuyện với chúng ta lâu như vậy, chẳng lẽ thật sự muốn giải đáp nghi vấn cho chúng ta sao? Chẳng qua vì hắn không có cách giữ chúng ta lại nên cố tình kéo dài thời gian mà thôi.”
“Hắn là Ma Tôn, sao có thể không chắc chắn giữ được chúng ta?” Kiều Uyển khó hiểu hỏi.
Thật ra Kiều Hàm cũng phân tích dựa trên nguyên tác. Trong nguyên tác, khi Tiêu Cửu Từ đến cứu Kiều Uyển, y hoàn toàn không gặp Ma Tôn. Nếu La Yên Huyền Thể thật sự quan trọng với Ma Tôn đến vậy, tại sao Ma Tôn cũng ở trong ma cung lại không ra mặt đối phó Tiêu Cửu Từ, cứ nhất định phải cho y cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân? Không hợp logic chút nào.
Trừ phi hắn không thể rời khỏi hồ nước màu đen ấy.
Kiều Hàm đoán đó là nơi hắn dùng để điều dưỡng cơ thể. Phân ra một tia thần hồn vốn đã chẳng dễ dàng, lại còn bị phong ấn suốt nghìn năm, sau đó liên tiếp trải qua vài trận chiến, tình trạng chắc chắn vô cùng tồi tệ.
Vì thế, Kiều Hàm đã lợi dụng điểm này, trong lúc trò chuyện âm thầm dùng linh lực hệ Mộc đào rỗng phía dưới, tạo ra hỗn loạn rồi dẫn Kiều Uyển chạy trốn.
Ma Tôn không thể rời khỏi hồ nước, cho dù có thể công kích thì có lẽ cũng chỉ dùng được đòn công kích linh thức đơn giản nhất. Bởi vậy, mọi chuyện đều thuận lý thành chương.
Sau khi chạy khỏi ma cung, hai người nhìn thấy một tòa thành đen kịt. Trong thế giới này, linh khí ít ỏi đến đáng thương, khiến Kiều Hàm và Kiều Uyển cảm thấy vô cùng khó chịu, ngay cả ngự kiếm cũng rất khó thực hiện.
Hai người đành phải chạy thật nhanh trên mặt đất.
Vất vả lắm mới chạy ra khỏi thành trì này, trước mắt họ lại là một thế giới cát vàng ngập trời.
Cái gọi là Thương Minh chi hải thực ra chính là sa mạc. Ma khí xâm thực không thể mang đến sức sống, nên nơi đây đương nhiên không thể có cảnh tượng vạn vật tươi đẹp.
Hai người đang chạy như bay trên sa mạc thì phía sau đột nhiên truyền đến động tĩnh. Quả nhiên truy binh vẫn đuổi kịp. Cho dù sử dụng Thần Hành Phù của hệ thống cũng vô dụng, bị hoàn cảnh hạn chế chính là thế bất lợi của họ.
Nhưng tiểu đội ma tộc đuổi đến đầu tiên nhanh chóng bị Kiều Hàm và Kiều Uyển giết sạch.
Dù sao họ cũng không phải những tu sĩ bình thường.
Kiều Hàm từng được rèn luyện thực tế trong ảo cảnh nghìn năm, biết rõ phải chiến đấu với ma tộc thế nào. Hơn nữa, cậu đã đạt đến kỳ Hóa Thần, còn là tu sĩ thiên về chiến đấu.
Kiều Uyển thì càng không cần phải nói. Tuy nàng vẫn chỉ ở kỳ Nguyên Anh, nhưng mang ký ức của hai kiếp, vốn đã có kinh nghiệm chiến đấu với ma tộc vô cùng phong phú, cảnh giới tinh thần từ lâu đã đạt đến cấp bậc kỳ Độ Kiếp.
Vì vậy, đám ma tộc có tốc độ nhanh nhất được mị ma phái đi đầu tiên vốn chỉ là sự sắp xếp tùy tiện trong tình trạng đánh giá sai thực lực của hai người.
Đến khi phát hiện đội ngũ mình phái đi đã bị tiêu diệt, mị ma mới nghiêm túc hẳn lên.
Không lâu sau, một con ma thú tọa kỵ khổng lồ đáp xuống trước mặt Kiều Hàm và Kiều Uyển đang chạy trốn.
Mị ma với thân hình yêu kiều, ánh mắt đầy vẻ quyến rũ nhảy xuống. Bộ trang phục bó sát gợi cảm trên người nàng ta nếu xuất hiện trong video hiện đại chắc chắn sẽ phải che mờ, cộng thêm việc nàng ta cố tình uốn éo làm dáng lại càng thêm mê hoặc.
“Hai vị, đừng đi chứ. Ở lại làm khách không tốt sao?” Mị ma vừa nói, đôi mắt đỏ hồng vừa nhìn chằm chằm vào Kiều Hàm, ánh mắt như muốn câu cả tâm hồn cậu ra ngoài.
“Kiều Hàm, cẩn thận! Đừng nhìn vào mắt ả.” Kiều Uyển phản ứng lại, lập tức lên tiếng nhắc nhở. Nàng biết mị ma muốn mê hoặc Kiều Hàm.
Nhưng dường như đã muộn, bởi Kiều Hàm đang ngây người nhìn mị ma.
Mị ma cũng từng bước tiến lại gần Kiều Hàm, đưa tay sờ lên mặt cậu.
Kiều Uyển lập tức công kích mị ma, nhưng bị chiếc đuôi của ma thú phía sau nàng ta đánh tới.
Ngay khi mị ma sắp chạm vào mặt Kiều Hàm, vô số dây leo hóa thành lưỡi đao sắc bén xuyên thủng cơ thể nàng ta.
Toàn thân mị ma cứng đờ, không dám tin nhìn Kiều Hàm.
Kiều Hàm cười sâu kín: “Đạo lữ nhà ta là Cửu Vĩ Thiên Hồ giỏi mị thuật nhất. Một mị ma nhỏ bé như ngươi cũng dám múa rìu qua mắt thợ?”
Dây leo rút mạnh ra, cơ thể mị ma lảo đảo rồi ngã xuống trong vẻ không dám tin.
Kiều Uyển vừa thoát khỏi ma thú, không thể tin nổi nhìn Kiều Hàm: “Ngươi vậy mà… không hề bị ảnh hưởng.”
Kiều Hàm ngượng ngùng cười. Kỳ mưa móc kéo dài sáu tháng ấy đã khiến cậu miễn nhiễm với tất cả mị thuật, huống hồ mị ma này làm sao đẹp bằng sư huynh của cậu. Vừa rồi cậu chỉ phối hợp diễn một chút, dụ mị ma đến rồi giết nàng ta mà thôi.
Nhưng Kiều Hàm vẫn vô cùng cảnh giác. Dù sao mị ma cũng là một trong Tứ đại Ma vương, sao có thể dễ dàng bị giết như vậy?
Kiều Hàm không nhịn được dùng gai đất bồi thêm một đòn, nghĩ rằng nếu vẫn không nhìn ra vấn đề gì thì phải mau chóng chuồn đi.
Kiều Uyển đứng bên cạnh nhìn Kiều Hàm hành động, đột nhiên một luồng sát khí khiến toàn thân nàng lạnh toát. Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy con ma thú vừa bị nàng đánh bị thương đột ngột há to miệng. Không đợi Kiều Uyển phản ứng, bóng dáng mị ma đã xuất hiện từ trong cái miệng khổng lồ ấy, ném một vật nhỏ về phía nàng.
Vật kia bay quá nhanh, ma khí tỏa ra lại vô cùng nặng nề, ép phản ứng của cơ thể nàng chậm đi. Nàng muốn tránh nhưng dường như đã không kịp.
Đột nhiên, một sợi dây leo quấn tới. Kiều Uyển chỉ cảm thấy eo mình bị siết chặt rồi kéo mạnh sang một bên.
Nhưng món ma khí kia dường như có thể truy đuổi, lập tức lao về phía hai người.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Kiều Hàm đã kéo Kiều Uyển ra sau lưng, tay cầm linh phù, dựng thi thể phân thân mị ma vừa rồi chắn ở phía trước.
Chỉ nghe một tiếng nổ vang dội, cát vàng tung trời, ma khí tràn ngập, trên sa mạc lập tức xuất hiện một hố lớn.
Khi Kiều Uyển tỉnh lại, nàng chỉ nhìn thấy Kiều Hàm đang bị vùi dưới cát vàng cách đó không xa.
Đồng tử Kiều Uyển co rút, vội vàng lao tới: “Kiều Hàm, Kiều Hàm!”
Hốc mắt Kiều Uyển đỏ lên, suýt nữa bật khóc. Khó khăn lắm mới đào được Kiều Hàm ra, nàng run rẩy đưa tay kiểm tra tình trạng của cậu. Đến khi xác nhận cậu không có vấn đề gì, chỉ bị ma khí xung kích đến ngất đi, toàn thân nàng mới rũ xuống vì mất sức.
Kiều Uyển không dám chậm trễ, vội vàng nhìn quanh. Nàng chỉ thấy thi thể mị ma lúc trước, còn phân thân kia đã không thấy đâu.
Kiều Uyển không nói hai lời, lập tức cõng Kiều Hàm lên rồi nhanh chóng bỏ chạy.
Đến khi mị ma bò ra khỏi cát vàng thì bóng người đã biến mất từ lâu.
Sắc mặt mị ma khó coi. Nàng ta không ngờ phân thân của mình lại bị dùng làm tấm chắn, cản mất phần lớn xung lực. Ma khí kia một lần nữa trở về tay nàng ta. Vốn dĩ một đòn ấy đủ khiến hai nhân tộc kia bị chấn đến ngu ngơ, vậy mà lần này lại để họ chạy thoát.
Mị ma không dám khinh suất nữa, vội triệu tập thuộc hạ ma tộc cùng mình đuổi theo.
Kiều Uyển cõng Kiều Hàm chạy như bay suốt một quãng dài, cuối cùng cũng cảm nhận được động tĩnh sau lưng. Nàng không dám dừng lại, giọng run rẩy hỏi: “Kiều Hàm, ngươi thế nào rồi? Có sao không?”
Kiều Hàm không ngờ mình lại được cõng thêm lần nữa, trong lòng hơi lúng túng. Nhưng hiện giờ tay chân cậu mềm nhũn, thật sự không còn sức nên cũng chẳng thể giãy xuống.
Cậu cảm nhận được chút linh lực hệ Mộc còn sót lại đang chậm rãi chữa trị, trên người truyền đến cảm giác tê rần dày đặc. Nơi này thiếu linh khí, không thể hấp thu để bổ sung nên tốc độ hồi phục rất chậm. Kiều Hàm đang do dự có nên đổi linh phù để tăng tốc hồi phục hay không thì lại nghe Kiều Uyển dùng giọng gần như khàn đặc hỏi thêm lần nữa.
“Ta không sao, chỉ bị xung lực đánh vào cơ thể thôi, thậm chí nội thương cũng không có. Chỉ là linh khí ở đây quá ít nên hồi phục hơi chậm.”
Kiều Hàm vẫn còn sợ hãi. Lỡ như cậu thật sự gặp nguy hiểm, khiến sư huynh cảm ứng được thì y chắc chắn sẽ lo đến chết.
May mà cậu có hack. Linh phù cộng thêm thi thể của mị ma hẳn đã giảm thương tổn xuống mức thấp nhất, như vậy sư huynh sẽ không cảm nhận được.
“Còn ngươi thì sao? Ngươi thế nào rồi?” Kiều Hàm hỏi.
“Ngươi… đã bảo vệ ta, ta không sao.” Kiều Uyển nói sơ qua tình hình, sau đó lại nói: “Lần sau… đừng làm vậy nữa. Ngươi nên bảo vệ chính mình. Ngươi còn… còn có Tiêu Cửu Từ, y không thể mất ngươi.”
Kiều Hàm biết Kiều Uyển chắc chắn cho rằng cậu đã liều mình cứu nàng, thật ra không hẳn, cậu cũng chẳng vĩ đại đến thế. Bị Kiều Uyển nói như vậy, cậu nhất thời không biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể mơ hồ đáp một tiếng.
Đúng lúc này, phía sau lại truyền đến động tĩnh. Kiều Hàm lập tức ngoảnh đầu nhìn, sắc mặt tức khắc tối sầm.
Chỉ thấy phía chân trời xa xa, một mảng đen nghịt đang cuồn cuộn kéo tới.
Ma thú, ma tộc, còn ở vị trí cao nhất là mị ma đang ngồi, trong tay nàng ta vẫn cầm món ma khí kia.
Xem ra lần này mị ma đã khôn ra, điều động đội hình cao nhất để bắt họ.
Kiều Hàm khẽ nhíu mày, lập tức quyết đoán sử dụng linh phù để tăng tốc hồi phục. Nhưng hiệu quả lại kém đi rất nhiều. Hệ thống kịp thời nhắc cậu rằng vì sử dụng quá thường xuyên, cơ thể cũng sẽ trở nên tê liệt, tạm thời không thể phản ứng nhanh như trước.
Kiều Hàm càng cảm nhận rõ tốc độ khôi phục linh lực trong cơ thể, biết chắc không kịp nữa. Không còn cách nào khác, cậu chỉ có thể nói: “Kiều Uyển, thả ta xuống. Ngươi cõng ta chạy sẽ quá chậm. Ta vẫn có thể dùng thuật pháp cản bọn chúng một lúc, tranh thủ thời gian cho ngươi. Nơi này đã lờ mờ cảm nhận được linh khí, biên giới hẳn không còn xa. Ngươi chạy trước, sau đó…”
“Không được!” Giọng Kiều Uyển đột nhiên trở nên cứng rắn.
“Không phải, ta không định hy sinh bản thân. Nếu cả hai chúng ta đều bị bắt thì quá thiệt. Nếu chỉ có một mình ta, nói không chừng đối phương còn không dám làm bậy, phải cung phụng tử tế rồi đưa ta về. Như vậy khả năng cả hai chúng ta sống sót còn cao hơn.” Kiều Hàm giải thích.
“Không được!” Môi Kiều Uyển khẽ run.
“Kiều Uyển, ta thật sự không định tự hy sinh.”
“Ta là tỷ tỷ của ngươi!” Kiều Uyển đột nhiên khàn giọng gầm lên, “Sao ta có thể bỏ ngươi lại rồi một mình chạy trốn chứ!”
Kiều Hàm sững người. Trong đầu cậu đột nhiên hiện lên khuôn mặt của vài người được gọi là người thân, đồng tử khẽ run.
Cho dù Kiều Uyển đã dốc hết sức chạy, thậm chí còn dùng cả Thần Hành Phù, nàng vẫn không kịp thoát khỏi vòng vây, nhanh chóng bị ma tộc bao quanh.
Kiều Uyển vẫn cõng Kiều Hàm, nhất quyết không chịu thả cậu xuống. Linh kiếm trong tay nàng lóe lên ánh sáng xanh lam nhạt, ánh mắt dần trở nên kiên định.
Mị ma muốn sử dụng ma khí, nhưng ma lực bên trong vẫn chưa bổ sung xong, đành ra lệnh cho thuộc hạ: “Lên!”
Kiếm pháp của Kiều Uyển tựa dòng nước, thoạt nhìn mềm mại nhưng liên miên bất tận. Kiều Hàm nhờ linh phù mà dần hồi phục, có thể liên tục bổ sung công kích từ sau lưng nàng. Trong lúc nhất thời, kẻ địch thật sự không làm gì được họ.
Nhưng chẳng bao lâu sau, ma khí của mị ma đã hồi phục.
“Tránh hết ra!”
“Không ổn rồi!” Kiều Hàm nói.
Sắc mặt Kiều Uyển cũng thay đổi. Nàng vội dựng vô số lớp bình chướng trước mặt. Kiều Hàm cũng chẳng còn quan tâm linh phù phản ứng nhanh hay chậm, lập tức đổi linh phù để bảo vệ cả hai.
Nhưng chưa đợi họ chuẩn bị xong, ma khí đã một lần nữa lao thẳng về phía họ, mang theo sức mạnh khiến người ta kinh hồn táng đảm.
Đồng tử Kiều Hàm và Kiều Uyển đồng loạt co lại, nhịp tim dường như cũng căng thẳng đến mức ngừng đập.
Ngay giây sau, một luồng sáng xanh băng lóe lên.
Ma khí gần như đã lao đến trước mặt họ bị một mũi tên băng xuyên thủng giữa không trung. Chỉ trong chớp mắt, ma khí bắt đầu đông cứng từ trong ra ngoài. Có thể nhìn thấy ma khí đen kịt đang gào thét giãy giụa, cho đến khi hoàn toàn bị đóng băng rồi vỡ vụn thành bột phấn, theo gió tan đi.
Tất cả mọi người đều sững sờ. Đó là một món ma khí cực phẩm, vậy mà cứ thế biến mất rồi?!
Ngay khi nhìn thấy mũi tên băng, toàn thân Kiều Hàm đã run lên. Cậu đang định ngẩng đầu nhìn thì hai cánh tay chợt bị siết lấy. Cảm giác mềm mại lông xù mang theo sức mạnh tuyệt đối, ngang ngược ập tới.
Kiều Uyển còn chưa kịp phản ứng, Kiều Hàm trên lưng nàng đã bị đuôi hồ ly đột ngột cuốn đi.
Cùng lúc đó, một bóng người trắng như tuyết đáp xuống giữa vòng vây của ma tộc. Màu trắng chói mắt, bên ngoài bao phủ một tầng ánh sáng xanh băng, khiến người ta bất giác cảm thấy lạnh lẽo trong lòng.
Đám ma tộc chỉ nhận ra đó là một hồ yêu có rất nhiều đuôi.
Mị ma tuy có kiến thức rộng nhưng cũng chưa từng thấy hồ yêu chín đuôi. Dù vậy, nàng ta vẫn nhanh chóng hiểu rằng chín đuôi đại diện cho tu vi kỳ Độ Kiếp.
Lúc này, trong chín chiếc đuôi đang phát sáng, ngoài hai chiếc cuốn người vào lòng, bảy chiếc còn lại đồng loạt chạm đất. Những đường băng lập tức lan ra khắp sa mạc. Không đợi ma tộc kịp phản ứng, băng đã phong tỏa nghìn dặm. Có lẽ đây là lần đầu tiên sa mạc này bị đóng băng.
Tất cả ma tộc đều không kịp chạy trốn, lập tức bị đóng băng hoàn toàn, hóa thành những pho tượng băng. Gió vừa thổi qua, chúng liền biến thành vô số hạt băng xanh lam, hòa lẫn vào sa mạc.
Ngay cả vài con ma thú khổng lồ cũng có kết cục tương tự.
Đó chính là thực lực của Cửu Vĩ Thiên Hồ Độ Kiếp kỳ.
Chỉ có mị ma với thân phận Ma vương là thành công thoát được một kiếp.
Nàng ta tự chặt một chân, tránh khỏi đòn công kích rồi quay đầu liều mạng bỏ chạy.
Nhưng chẳng bao lâu sau, một nam tử toàn thân bao phủ bởi sấm sét đáp xuống trước mặt nàng ta.
Thấy đối phương là nam, mị ma lập tức cong môi, đang định thi triển mị thuật thì ngay giây sau, một cơn đau nhói đã xuyên thủng bụng nàng ta.
Sấm sét cuốn khắp toàn thân, khiến cơ thể tê liệt đến mức ngay cả cảm giác đau đớn cũng biến mất.
Mị ma không cam lòng nhìn nam nhân trước mặt.
Tần Tu Trọng lại khẽ nhíu mày: “Sao yếu vậy? Chẳng lẽ không phải Ma vương?”
Cuối cùng Mị Ma phun máu ngã xuống.
Tần Tu Trọng xác nhận mị ma đã chết hẳn mới quay trở lại. Khi đi tới, hắn thấy Kiều Uyển yếu ớt chống kiếm đứng đó, nhìn về phía một khối lông xù ở xa.
Khóe miệng Tần Tu Trọng co giật. Đó là Tiêu Cửu Từ dùng đuôi bọc kín cả bản thân lẫn Kiều Hàm sao?
Kiều Uyển không chú ý đến Tần Tu Trọng. Khi nàng vì tiêu hao quá nhiều linh lực mà sắp đứng không vững, một bàn tay chợt đỡ lấy cánh tay nàng.
Kiều Uyển sững người, quay đầu nhìn lại. Khi thấy Tần Tu Trọng, trong mắt nàng hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Kiếp trước, Tần Tu Trọng và Tiêu Cửu Từ không đến cùng lúc.
“Huynh… đến sao?”
Tần Tu Trọng khẽ nhíu mày: “Đến cứu hai người chứ sao.”
Lòng Kiều Uyển mềm nhũn, trong mắt thoáng qua một tia rung động: “Cảm ơn.”
Tần Tu Trọng khó hiểu. Hắn đến cứu Kiều Uyển chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Chẳng lẽ chỉ vì hai người vẫn chưa chính thức ở bên nhau nên Kiều Uyển cho rằng hắn sẽ không mạo hiểm đến cứu nàng?
Quan hệ giữa hắn và Kiều Uyển tuy như hình với bóng, nhưng quả thật vẫn chưa đạt đến mức tình yêu, dù cũng đã vượt qua tình bạn.
Đây không chỉ là vấn đề của riêng hắn. Kiều Uyển đối với hắn cũng như vậy. Cả hai đều biết rõ, nhưng điều đó không có nghĩa Tần Tu Trọng không coi nàng là trách nhiệm của mình.
Trong lòng Tần Tu Trọng, Kiều Uyển từ lâu đã là một người thân không thể thiếu.
Tần Tu Trọng cũng không nói thêm gì, trực tiếp giơ tay truyền linh lực cho Kiều Uyển, sau đó hai người trao đổi tình hình với nhau.
Sau khi nói sơ qua mọi chuyện, quả cầu lông xù kia vẫn chưa tách ra, khiến Tần Tu Trọng có phần cạn lời. Hắn không nhịn được phá hỏng bầu không khí mà lên tiếng: “Này! Có đi không đấy? Đây là địa bàn của ma tộc!”
Khối lông xù dường như đột nhiên rung lên, như có người đang giãy giụa bên trong. Những chiếc đuôi đang khép kín hé ra một khe nhỏ. Chỉ thoáng qua trong nháy mắt, họ nhìn thấy Tiêu Cửu Từ đang ngang ngược ôm người vào lòng, điên cuồng hôn lấy.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển lập tức dời mắt đi. Phi lễ chớ nhìn.
Còn Kiều Hàm lúc này thật sự đã không giãy nổi nữa.
Ban đầu, khi bị đuôi hồ ly cuốn đi, Kiều Hàm vẫn vô cùng vui mừng. Gặp lại nhau giữa lúc nguy hiểm, nhìn thấy sư huynh khiến cậu vui đến phát điên.
Được ôm lấy, được y nhìn chăm chú, trái tim cậu gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một tiếng “sư huynh” còn chưa kịp thốt ra, miệng cậu đã bị bịt kín hoàn toàn.
Được rồi, gặp lại nhau quả thật khiến người ta kích động. Kiều Hàm tuy ngượng ngùng nhưng cũng thật sự muốn hôn Tiêu Cửu Từ.
Vì vậy, Kiều Hàm kích động đáp lại, nhưng dần dần cậu cảm thấy không ổn.
Tiêu Cửu Từ dùng sức quá mạnh, quá điên cuồng, như thể muốn nuốt chửng cậu. Một sư huynh không hề dịu dàng như vậy, ngoài lần mất kiểm soát nhất trong kỳ mưa móc thì chưa từng xuất hiện.
Kiều Hàm bị hôn đến mức toàn thân mềm nhũn. Không chỉ hôn khế trước ngực nóng lên, ngay cả ấn Thiên Hồ trên cổ cũng đang phóng ra một loại sức mạnh khiến toàn thân cậu tê dại, mềm nhũn. Nếu không được Tiêu Cửu Từ ôm chặt, Kiều Hàm có thể trực tiếp hóa thành một vũng nước mà ngã xuống.
Đáng xấu hổ hơn là Kiều Hàm đã có phản ứng.
Nhưng xét theo tình cảnh hiện tại thì tuyệt đối không thể. Cậu chỉ kích động, tình yêu đang lan tràn chứ không phải ph*t t*nh. Vì vậy Kiều Hàm chắc chắn mình đã bị dấu ấn ảnh hưởng, là Tiêu Cửu Từ đang tác động đến cậu.
Sư huynh đang làm gì vậy chứ!
Cho dù được đuôi hồ ly bao quanh, tạo thành một khoảng trời riêng của hai người, nhưng cũng không thể tự bịt tai trộm chuông như vậy được. Bên ngoài vẫn còn người, hơn nữa đây còn là địa bàn của kẻ địch.
Kiều Hàm cố hết sức gom góp một chút sức lực, vỗ lên lưng Tiêu Cửu Từ, muốn nhắc y rồi đẩy y ra.
Nhưng y hoàn toàn không phản ứng, ngược lại Tiêu Cửu Từ đang hôn cậu còn khẽ mở mắt.
Đôi mắt của hồ yêu đã hóa thành một đôi mắt đa tình, chỉ cần liếc một cái cũng đủ khiến người ta thần hồn điên đảo.
Kiều Hàm bị nhìn đến mê man, trong lòng nghĩ đúng là nên để mị ma học hỏi một chút, đây mới gọi là… Không đúng, sư huynh dùng mị thuật với cậu làm gì!
Kiều Hàm còn đang mê hoặc thì đột nhiên thấy đôi mắt Tiêu Cửu Từ dần nhuốm đỏ. Ngay sau đó, y càng ôm cậu chặt hơn, nụ hôn cũng sâu hơn, như muốn hòa cậu vào thân thể, hôn thẳng vào linh hồn.
Kiều Hàm kinh ngạc, còn tưởng mình nhìn nhầm. Mắt đỏ, nhập ma?!
Nhưng chỉ chớp mắt một cái, đôi mắt kia đã lại khép hờ, bên trong là màu xanh thăm thẳm, trắng trợn quyến rũ cậu, như muốn dìm Kiều Hàm chết đuối trong hồ nước ấy.
Bên ngoài truyền đến tiếng nhắc nhở, dường như khiến Tiêu Cửu Từ tỉnh táo trong chốc lát, ảnh hưởng của dấu ấn cũng đứt quãng theo.
Kiều Hàm cuối cùng cũng nắm được cơ hội, cố gắng đẩy y ra.
Giãy giụa hồi lâu vẫn thất bại, cuối cùng cậu đành nhẫn tâm cắn một cái. Vị máu tan ra trong miệng khiến Kiều Hàm lập tức hối hận.
Cảm nhận sức mạnh trong miệng ngừng lại, Kiều Hàm đau lòng khẽ l**m, l**m lên chỗ bị mình cắn bị thương. Kết quả, cánh tay đang ôm cậu đột ngột siết chặt.
Kiều Hàm bừng tỉnh, thầm mắng mình hồ đồ. Nhưng nhờ vừa rồi vô thức song tu trong lúc hôn, linh lực của cậu cũng đã hồi phục, thế nên cậu nhanh nhẹn nhảy ra.
Chỉ là chân cậu vẫn mềm, vừa đứng xuống đã mất thăng bằng, ngã tựa vào bức tường lông xù phía sau.
Những chiếc đuôi lại cuốn lấy cậu, đưa cậu trở về bên Tiêu Cửu Từ. Kiều Hàm vội giơ tay chống lên ngực y.
“Sư huynh, dừng lại!” Kiều Hàm kêu lên.
Cuối cùng Tiêu Cửu Từ cũng dừng lại, cúi đầu chăm chú nhìn Kiều Hàm, đôi tai hồ ly trắng khẽ rũ xuống.
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ như vậy, hỏi: “Sư huynh, huynh sao thế? Bị thương hay tấn cấp không thuận lợi, để lại vấn đề gì rồi?”
Tiêu Cửu Từ khựng lại khi bị hỏi, rồi nói: “Ta không sao, người có chuyện là đệ.”
Nghe được giọng Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm cuối cùng cũng thở phào trong lòng. Vẫn có thể nói chuyện, xem ra vấn đề không lớn. Có lẽ chỉ vì cậu bị bắt đi nên đã dọa y sợ.
Trong lòng Kiều Hàm ngọt ngào, cậu giơ tay sờ tai hồ ly của Tiêu Cửu Từ, lại khẽ bóp vài cái để y thả lỏng, cười nói: “Sư huynh, vừa rồi huynh cũng cảm nhận được rồi mà, ta hoàn toàn không sao.”
Nhưng sắc mặt Tiêu Cửu Từ vẫn không dịu đi. Y áy náy nhìn Kiều Hàm, hé môi, trầm giọng nói: “Sau này ta nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt, tuyệt đối không để bất kỳ ai bắt em đi nữa!”
Kiều Hàm gật đầu “ừ” một tiếng, nói: “Ta tin. Sư huynh bây giờ đã là kỳ Độ Kiếp rồi, không ai có thể dễ dàng đối phó với sư huynh đệ chúng ta nữa!”
Kiều Hàm vừa nói vừa vui vẻ đếm số đuôi của Tiêu Cửu Từ, bắt lấy chiếc trông có vẻ mới mọc nhất rồi ôm vào lòng v**t v*.
“Này! Ta nói hai người đủ rồi đấy! Có đi nữa không!” Cuối cùng Tần Tu Trọng không nhịn được, gầm lên.
Dù sao nơi này cũng là đại bản doanh của kẻ địch, khắp nơi đều tràn ngập ma khí, vô cùng bất lợi đối với những tu sĩ dựa vào linh khí như họ.
Hơn nữa, tuy Tiêu Cửu Từ đã đạt kỳ Độ Kiếp nhưng cũng chỉ vừa tấn cấp, cảnh giới vẫn chưa ổn định, cần thời gian để thích ứng. Hiện giờ y chắc chắn không thể giao chiến với Ma Tôn.
Nếu không, sau khi nghe tình trạng hiện tại của Ma Tôn, Tần Tu Trọng thật sự hơi động lòng, muốn kéo mọi người đi ám sát trực tiếp. Nhưng chính hắn còn chưa đạt kỳ Độ Kiếp nên cũng không dám làm loạn.
Tiêu Cửu Từ không nhìn Tần Tu Trọng, chỉ trực tiếp giơ tay ôm Kiều Hàm vào lòng. “Đi!”
Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không cho Kiều Hàm cơ hội tự chạy, suốt quãng đường đều ôm cậu. Mặc dù Kiều Hàm đã nhiều lần khẳng định mình có thể tự chạy, nhưng hoàn toàn vô dụng.
Tần Tu Trọng cũng cõng Kiều Uyển, bởi nàng tiêu hao quá nhiều, vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, không thể theo kịp tốc độ của họ.
Cứ như vậy, bốn người cùng chạy về phía biên giới.
Lần này họ không tiện xuyên ngang qua nơi đại quân ma tộc đang tập trung. Trước đó họ có thể đột phá xông vào là vì khiến đối phương không kịp đề phòng, còn bây giờ muốn đánh xuyên từ phía sau ra ngoài gần như là chuyện không thể.
Vì vậy, họ đổi sang một hướng khác, vòng đường ra ngoài.
Sau khi chạy suốt một quãng dài, cuối cùng họ cũng tìm được lối ra thích hợp. Khi thoát ra ngoài, trời đã tối hẳn.
Xung quanh đã xuất hiện cây cối và vách núi. Bốn người tìm một sơn động, tạm thời nghỉ ngơi.
Mọi người cùng thảo luận những thông tin mà hai bên đã thu thập được.
Sau khi đối chiếu xong, cả bốn đều rơi vào im lặng.
“Đúng là phát rồ. Nếu thật sự có thiên phạt thì cuộc chiến này không thể tiếp tục.” Tần Tu Trọng nói.
“Hai con đường.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng, “Một là phong ấn Ma tộc lần nữa. Hai là tìm cách ứng phó với thiên phạt lần này.”
Gần như giống hệt kế hoạch Tiêu Cửu Từ đã thực hiện trong nguyên tác.
“Nhưng việc đầu tiên cần làm là chờ Ma Tôn xuất hiện rồi diệt trừ hắn.” Khi nói câu này, sát khí trong giọng Tiêu Cửu Từ còn nặng hơn tất cả những lời trước đó.
Khiến Kiều Hàm đang dựa bên cạnh y cũng cảm nhận được hơi lạnh.
Tiêu Cửu Từ biết, nếu để tất cả mọi người trên thế giới biết những bí mật này, Kiều Hàm và Kiều Uyển sẽ gặp nguy hiểm. Y tuyệt đối không để Kiều Hàm rơi vào nguy hiểm như vậy, tuyệt đối không!
Tần Tu Trọng gật đầu: “Đúng, chỉ cần Ma Tôn còn tồn tại, chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc.”
Tiêu Cửu Từ một tay ôm Kiều Hàm, cúi đầu nhìn cậu: “Đừng sợ.”
Kiều Hàm muốn nói mình đâu có sợ, nhưng cậu lại cảm thấy người sợ hơn hình như là Tiêu Cửu Từ. Chuyện gì thế này? Sư huynh thật sự có gì đó kỳ lạ.
Trong lòng Kiều Hàm dấy lên nghi ngờ, không nhịn được hỏi Tiêu Cửu Từ về tình hình khi tấn cấp. Nhưng y chỉ nói qua loa, dường như đó chẳng phải chuyện gì quan trọng.
Thế nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Tần Tu Trọng, Kiều Hàm lập tức hiểu ra. Lúc tấn cấp chắc chắn đã xảy ra vấn đề gì đó.
Nhưng Tiêu Cửu Từ không chịu nói, cậu cũng chẳng có cách nào. Cậu chỉ có thể tạm thời đè nghi vấn xuống, đợi trở về rồi tìm cơ hội điều tra rõ ràng.