Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 170

Lục Truy sốt ruột nhìn lệ khí giữa mày Tiêu Cửu Từ ngày càng nặng, “Không xảy ra vấn đề gì chứ?”

Mạnh Cận lập tức vỗ một chưởng lên người hắn, “Đừng có nói gở.”

Nguyên Hội không nói nhiều, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Tiêu Cửu Từ, miệng tụng kinh văn. Những dòng kinh văn màu vàng kim hóa thành thực thể, xoay quanh Tiêu Cửu Từ. Nhưng chênh lệch tu vi giữa hai người đã quá lớn, chút tác dụng này gần như không đáng kể.

Ngạo Tuyết đứng bên cạnh truyền yêu lực vào Long Kiếm, hy vọng có thể k*ch th*ch Long Kiếm giúp Tiêu Cửu Từ, nhưng Long Kiếm hoàn toàn không có phản ứng.

Hề Quỳ sốt ruột bay lên bay xuống bên cạnh, bị Ô Nguyên giữ lại.

Sắc mặt Tần Tu Trọng hơi trầm xuống, siết chặt Lôi Minh Nhận trong tay, xoay người định rời đi.

“Tần Tu Trọng, ngươi đi đâu?” Bạch Kha đứng bên cạnh lập tức lo lắng hỏi.

Tần Tu Trọng không nhìn sang, đáp: “Cứu người.”

Mọi người đồng loạt nhìn sang. Đúng vậy, ngoài Tiêu Cửu Từ đang trong tình thế nguy cấp, Kiều Hàm và Kiều Uyển chưa rõ tình hình còn khiến người ta lo lắng hơn.

Vạn Mộc Xuân đang cúi đầu bố trí trận pháp, vừa nghe vậy lập tức cạn lời: “Quá thiếu lý trí. Đó là biển Thương Minh, hang ổ ma tộc! Một tên nhóc trẻ tuổi như ngươi định chạy thẳng vào đại bản doanh của người ta tìm người sao? Ta thấy không phải đi tìm người, mà là đi tìm chết.”

Nhưng tính cách Tần Tu Trọng vốn là làm trước rồi tính, không thích lãng phí thời gian chờ đợi thời cơ, “Dù sao cũng phải thử.”

Ngạo Tuyết đứng bên cạnh nghe vậy liền từ bỏ Long Kiếm, đứng dậy nói: “Ta đi cùng ngươi.”

“Tỷ!” Lăng Sương căng thẳng.

Ngạo Tuyết lại nói: “Tương lai của hai giới hiện giờ không thể thiếu Tiêu Cửu Từ, mà người duy nhất có thể kéo Tiêu Cửu Từ ra khỏi tâm ma kiếp chỉ có Kiều Hàm, nhờ linh thức song tu mới làm được. Nhất định phải đi.”

Lục Truy và những người khác nhìn nhau. Dù sao bên Tiêu Cửu Từ họ hoàn toàn không có cách, còn bên Kiều Hàm, ít nhất họ vẫn có thể cố gắng.

Ô Nguyên lên tiếng: “Ta có thể sắp xếp linh nha chở mọi người bay qua. Chỉ cần bay đủ cao là có thể tránh khỏi ma tộc phía dưới.”

Hề Quỳ cũng ríu rít nói mình có thể giúp.

Bạch Nhung đang ở bên cạnh Lục Truy cũng lên tiếng: “Ta cũng có thể gọi linh thố tới giúp. Đào hang dưới đất cũng có thể qua được.”

Mọi người đang cùng nhau nghĩ cách làm thế nào để đi qua an toàn hơn.

“Các ngươi có thể cảm ứng được người đang ở đâu không?” Linh Diệu vừa từ kết giới xuống đột nhiên lên tiếng hỏi.

Mọi người nhìn về phía Tần Tu Trọng. Những người khác không thể nào có pháp thuật định vị liên quan đến Kiều Hàm và Kiều Uyển.

Sắc mặt Tần Tu Trọng khó coi. Giữa hắn và Kiều Uyển chỉ có pháp thuật định vị đơn giản, cách một tầng ma khí nồng đậm như vậy, căn bản không thể cảm ứng được phương hướng. Chỉ khi khoảng cách đủ gần mới có tác dụng, có lẽ phải là loại ràng buộc mạnh mẽ như hôn khế mới hữu dụng.

Minh Dạ theo sau đáp xuống, cười khẩy: “Đám tiểu bối bây giờ chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết rồi xông bừa sao?”

Tần Tu Trọng ngẩng đầu nói: “Không xông vào, chẳng lẽ ở lại đây ngồi chờ, đợi ông trời nể mặt? Vào trong rồi bắt người hỏi là được.”

Linh Diệu lên tiếng: “Ta biết các ngươi lo lắng cho đồng bạn, nhưng theo tình trạng của Ma Tôn khi rời đi lúc đó, sau khi trở về nhất định cần thời gian bế quan tĩnh dưỡng. Hắn đã mang Kiều Hàm và Kiều Uyển đi để hấp thu tu vi, vậy nhất định phải chờ bản thân khôi phục rồi mới ra tay, cho nên tạm thời họ hẳn vẫn an toàn. Người mà Ma Tôn muốn, những kẻ khác có lẽ không dám làm tổn thương.”

Linh Diệu bình tĩnh phân tích. Dù sao khi còn trẻ y cũng từng tham gia tiên ma đại chiến, vẫn khá hiểu rõ một số quan hệ cấp bậc và tập tính của ma tộc.

Vạn Mộc Xuân nghe đến đây, xen vào: “Theo tình trạng của Ma Tôn lúc đó, muốn khôi phục thì nhanh nhất cũng phải một tháng.”

“Nhưng Tiêu Cửu Từ không chờ được.” Ngạo Tuyết nói.

“Với mức độ hiện giờ của y, cho dù các ngươi cứu được người cũng không kịp nữa. Bán yêu bọn ta một khi nhập ma sẽ rất nhanh.” Minh Dạ cười lạnh: “Nếu những người bạn thật lòng đối xử với y như các ngươi đều rời đi, lỡ y thật sự nhập ma, ai sẽ bảo vệ y?”

Minh Dạ nói xong, nhất thời mọi người chưa hiểu hắn có ý gì. Nhưng rất nhanh, nhìn nụ cười giễu cợt trên mặt Minh Dạ, họ dần phản ứng lại.

Hiện giờ Tiêu Cửu Từ sắp bước vào kỳ Độ Kiếp, nếu lúc này nhập ma, đối với hai giới tuyệt đối sẽ là đả kích nặng nề nhất.

Tiêu Cửu Từ từng chứng kiến quá nhiều mặt xấu xa của nhân tính. Hiện giờ hai giới vừa biết được chân tướng về bán yêu từ Ma Tôn, trong lòng đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn đối với bán yêu. Nhưng nếu xác định một bán yêu sắp đạt tới kỳ Độ Kiếp sẽ thành ma, khó đảm bảo mọi người không nảy sinh suy nghĩ khác.

Bởi vì một khi nhập ma, tư duy của con người cũng sẽ bị ảnh hưởng mà thay đổi. Đến lúc đó Tiêu Cửu Từ là địch hay bạn sẽ rất khó nói.

Minh Dạ đang nhắc nhở họ rằng hai giới hiện giờ đã chấp nhận Tiêu Cửu Từ rất có thể sẽ vì cái gọi là đại cục mà lựa chọn đâm sau lưng y vào thời khắc quan trọng.

Sau khi mọi người hiểu ra, sắc mặt mỗi người một vẻ, tiến thoái lưỡng nan.

“Cho nên ta đã nói rồi, một mình ta đi là được.” Tần Tu Trọng lên tiếng: “Ta hành động một mình sẽ thuận tiện hơn, các ngươi ở lại.”

Minh Dạ có phần hứng thú nhìn Tần Tu Trọng, đang định nói gì đó thì nghe Linh Diệu lên tiếng: “Chờ thêm một lát nữa đi, tới rồi.”

Tần Tu Trọng nhíu mày nhìn Linh Diệu, chỉ thấy Linh Diệu ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời xa xa.

Không bao lâu sau, một bóng người vác theo một cây đại thụ khổng lồ, trên rễ cây còn dính cả một ụ đất, bay về phía này.

Rất nhanh, mọi người đều kinh ngạc.

“Đó là Quỳnh Bích tiên tử?”

“Khoan đã, thứ bà ấy đang vác sao trông quen thế! Hình như là cây Hồn Nguyên trong sân nhà họ!”

“Trước đó Quỳnh Bích tiên tử tỉnh lại, không bao lâu sau liền rời đi. Hóa ra là quay về đào cây?”

“Ngài ấy đào cây làm gì?”

Minh Dạ nhìn về phía Linh Diệu, vẻ mặt Linh Diệu cũng có phần kinh ngạc. Trước đó sau khi Quỳnh Bích tỉnh lại, thấy mình không thể làm gì trước tình trạng của Tiêu Cửu Từ, vốn định trực tiếp đánh vào ma giới cứu tiểu đồ đệ. Nhưng thật ra dựa theo những lý do vừa rồi, chỉ bằng sức bà cũng rất khó làm được, nên Linh Diệu đề nghị bà trở về tìm cây Hồn Nguyên.

Bởi vì cây Hồn Nguyên đã ra sức cứu chữa nên Minh Dạ mới có thể khôi phục. Linh Diệu cảm thấy cây Hồn Nguyên có linh tính, có lẽ quả của nó cũng hữu dụng đối với Tiêu Cửu Từ đang mắc kẹt trong tâm ma kiếp.

Quỳnh Bích nghe theo ý kiến của Linh Diệu, lập tức trở về Vô Định Phong, không ngờ bà lại đào cả cây mang tới.

Sau khi bà đáp xuống, Linh Diệu dường như có thể nhìn thấy cây Hồn Nguyên bị nhổ tận gốc đang run lẩy bẩy, cành cây run rẩy, lá rụng đầy đất.

“Cây Hồn Nguyên, ngươi… sao ngươi lại đào nó mang tới đây?” Vạn Mộc Xuân thấy Quỳnh Bích hành động đơn giản thô bạo như vậy, lập tức kinh hãi thất sắc.

Quỳnh Bích đánh một chưởng tạo ra một cái hố bên cạnh Tiêu Cửu Từ, trực tiếp trồng cây Hồn Nguyên xuống rồi lấp đất lại.

Vạn Mộc Xuân kéo Bạch Kha vội vàng truyền linh lực hệ Mộc cho cây Hồn Nguyên, chỉ sợ một linh thụ quý giá như vậy bị giày vò đến chết.

“Không yếu ớt đến thế đâu. Nó kết quả quá chậm, ta chỉ có thể mang cả nó tới.” Quỳnh Bích vừa nói vừa búng một quả màu đen vào miệng Tiêu Cửu Từ. Trong nháy mắt, ma khí quanh người Tiêu Cửu Từ giảm đi một chút.

“Có lẽ là thiếu chất dinh dưỡng.” Linh Diệu nói. Trước đó vì cứu Minh Dạ, cây Hồn Nguyên đã gần như bị vắt kiệt, còn chưa kịp bổ sung đã vội vàng được mang tới đây.

Vạn Mộc Xuân thấy quả Hồn Nguyên có tác dụng với Tiêu Cửu Từ, đang định kêu gọi mọi người cùng lấy chút đồ tốt ra bồi bổ cho cây Hồn Nguyên.

Nào ngờ cây Hồn Nguyên vừa bén rễ đột nhiên run lên cả thân cây. Giây tiếp theo, rễ cây như đột ngột nắm chặt một loại sức mạnh nào đó trong lòng đất, cành cây bắt đầu sinh trưởng điên cuồng. Tốc độ lớn lên ấy khiến những người xung quanh kinh hãi. Chẳng bao lâu sau, cây Hồn Nguyên đã trực tiếp lớn gấp ba lần.

Tiêu Cửu Từ hoàn toàn bị bao phủ dưới bóng cây.

Ngay lúc mọi người còn đang mờ mịt, cành cây Hồn Nguyên bắt đầu chuyển động. Những cành cây mềm mại dần vươn về phía Tiêu Cửu Từ, sau đó bao quanh y.

“Này, làm gì vậy!” Quỳnh Bích quát một tiếng.

Cây Hồn Nguyên run lên, rất nhanh cả tán cây bắt đầu rơi xuống những quả màu đen. Khi rơi xuống, chúng trực tiếp đập về phía Tiêu Cửu Từ, thậm chí không cần đút, vừa chạm vào Tiêu Cửu Từ đã lập tức bị hấp thu.

Nhìn ma khí trên người Tiêu Cửu Từ ngày càng ít đi, mọi người mới hiểu ra. Cây Hồn Nguyên này quả nhiên có linh tính, vậy mà thật sự chủ động giúp đỡ Tiêu Cửu Từ.

“Đúng… đúng là cây do Kiều Hàm nuôi lớn, chỉ biết bảo vệ Tiêu Cửu Từ.” Lục Truy cười khan.

“Nhưng sao nó đột nhiên giống như tiến hóa vậy?” Nguyên Hội kinh ngạc nói.

“Có lẽ nơi này có sức mạnh đặc biệt nào đó bị nó hấp thu. Dù sao đây từng là nơi đặt Thái Thanh Phong Ma Ấn, ẩn giấu sức mạnh của đại năng nào đó cũng là chuyện có thể hiểu được.” Mạnh Cận nói: “Không biết có thể giúp Tiêu Cửu Từ thoát ra hay không.”

Mặc dù dưới tác dụng của quả Hồn Nguyên, ma khí không ngừng giảm bớt, nhưng bởi Tiêu Cửu Từ vẫn mắc kẹt trong tâm ma kiếp không thể thoát ra, ma khí vẫn sẽ liên tục bị hấp dẫn tới.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng ngày càng khó coi.

Đúng lúc này, trên người Kiều Hàm đang ở tận ma cung đột nhiên vang lên tiếng lục lạc.

Hai người đang dò đường trong ma cung khổng lồ, nghe thấy âm thanh đều giật mình.

Kiều Uyển quay đầu nhìn Kiều Hàm. Sắc mặt Kiều Hàm khẽ thay đổi, trực tiếp sờ đến dải buộc tóc sau đầu, nắm lấy lục lạc băng.

Không có linh lực của sư huynh mà nó vẫn có thể rung lên, chẳng lẽ linh thức của sư huynh xảy ra vấn đề?

Theo tiến độ cốt truyện hiện giờ, sau khi hấp thu sức mạnh của Phong Ma Ấn, Tiêu Cửu Từ hẳn sẽ tiến cấp thành chín đuôi.

Chẳng lẽ là… tâm ma kiếp?

Nhưng lần trước khi hai người cùng tiến cấp, chẳng phải căn bản chưa trải qua thử thách gì đã thoát ra sao?

Quả nhiên là nhờ công của La Yên Huyền Thể?

Sắc mặt Kiều Hàm khó coi. Cậu lập tức siết chặt lục lạc băng, nói với Kiều Uyển: “Hộ pháp cho ta một lát.”

Kiều Uyển còn chưa kịp hỏi thêm đã thấy Kiều Hàm ngồi xuống tại chỗ, đặt tay lên ngực. Một luồng linh lực bắt đầu vận chuyển trước ngực cậu, đồng thời ấn Thiên Hồ trên cổ Kiều Hàm cũng phát sáng.

Nàng không nhìn thấy hôn khế, nhưng lại nhìn ấn Thiên Hồ rất rõ. Thật ra khi hai người cùng rơi xuống đáy Yêu Hồn Cốc năm đó, Kiều Uyển đã biết sẽ có ngày này. Nàng từng nghĩ rằng một ngày nào đó khi nhìn thấy ấn Thiên Hồ của Kiều Hàm, cảm xúc của mình có lẽ sẽ cuộn trào, nhưng lần này thật sự nhìn thấy, trong lòng Kiều Uyển lại không có bao nhiêu gợn sóng.

Chỉ có một nỗi cảm thán. Tiêu Cửu Từ không phải người vô tâm, chỉ là y chưa từng động lòng, mà Kiều Hàm mới là người xứng đáng khiến y động lòng.

Ánh mắt nàng dừng trên mặt Kiều Hàm. Thấy cậu cau chặt mày, sắc mặt trắng bệch, như thể linh lực đang nhanh chóng biến mất khỏi cơ thể.

Kiều Uyển lập tức hiểu ra. Cậu đang cưỡng ép vận chuyển linh lực truyền cho Tiêu Cửu Từ ở tận chân trời. Tiêu Cửu Từ gặp phải phiền toái gì sao?

Rõ ràng Kiều Hàm hiện giờ mới là người đang rơi vào hiểm cảnh…

Kiều Uyển sững ra, không hiểu sao lại thở phào một hơi.

Quả thật là người xứng đáng khiến Tiêu Cửu Từ động lòng.

Kiều Uyển đột nhiên cảm thấy tâm phục khẩu phục.

Nàng chuyên tâm chú ý tình hình xung quanh. May mà vận may của họ không tệ, trong ma cung rộng lớn có rất ít ma tộc tuần tra. Họ đã ra ngoài lâu như vậy mà vẫn chưa gặp phải kẻ địch.

Không bao lâu sau, Kiều Hàm đột nhiên dựa mạnh vào tường. Hiển nhiên cậu tiêu hao quá nhiều, đã mệt đến kiệt sức. Kiều Uyển vội vàng đỡ lấy cậu.

Đúng lúc này, phía xa truyền tới động tĩnh, có ma tộc đang tới. Kiều Uyển thấy Kiều Hàm dường như vẫn chưa hồi phục, chỉ có thể ngồi xổm xuống, trực tiếp cõng cậu lên.

Kiều Hàm giật mình, vừa định giãy xuống thì Kiều Uyển đã lên tiếng: “Đi hướng nào?”

Được một cô gái cõng, Kiều Hàm nghẹn đến đỏ cả mặt, vội vàng tùy tiện chỉ một hướng. Kiều Uyển lập tức cõng cậu, nhanh chóng nhảy lên rời khỏi nơi này.

Trong hoàn cảnh này, Kiều Hàm cũng không còn cách nào, chỉ có thể để Kiều Uyển cõng, đồng thời tranh thủ nuốt đan dược của hệ thống để nhanh chóng hồi phục.

Ở phía bên kia, Quỳnh Bích, Linh Diệu và Minh Dạ cùng nhíu mày nhìn Tiêu Cửu Từ.

Là họ nhìn nhầm sao?

Rõ ràng quả Hồn Nguyên đã giúp Tiêu Cửu Từ khôi phục gần như hoàn toàn, nhưng trên trán y lại đột nhiên lóe lên hư ảnh của một đường chỉ đen, chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

Sau khi nó lóe lên, Tiêu Cửu Từ lại bắt đầu ma hóa. Nhưng quả Hồn Nguyên vẫn không ngừng hòa vào cơ thể y, nên tạm thời vẫn áp chế được.

Không đợi họ nghĩ nhiều, trước ngực Tiêu Cửu Từ đột nhiên sáng lên một luồng ánh sáng màu xanh lục.

Trong khoảnh khắc, Tiêu Cửu Từ đột ngột mở mắt. Những người có thị lực tốt dường như nhìn thấy trong khoảnh khắc y mở mắt, đôi mắt ấy mang màu đỏ, sau đó mới trở lại màu xanh biếc của bán yêu. Chỉ là sắc xanh ấy tràn ngập một cơn bão mất kiểm soát.

Giây tiếp theo, sóng linh lực của kỳ Độ Kiếp sau khi tiến cấp thành công tỏa ra, như đang reo hò chúc mừng. Mặc dù tất cả mọi người đều bị uy áp của sóng linh lực ép đến khó chịu, trong lòng lại vô cùng vui mừng. Hai giới của họ lại có thêm một đại tướng.

Từ xa đã có thể nhìn thấy chín chiếc đuôi ngạo nghễ xòe rộng. Mỗi chiếc đều lấp lánh ánh sáng như ánh trăng, tràn đầy khí tức thần thánh, khiến toàn bộ tộc Linh Hồ vui mừng đến phát điên.

Dù sao Thiên Hồ tộc chưa từng xuất hiện Cửu Vĩ Thiên Hồ. Trong truyền thuyết, Cửu Vĩ Thiên Hồ chính là tồn tại gần với Long thần Băng Di nhất.

Bạn bè đợi sóng linh lực qua đi, vui mừng tiến lại gần Tiêu Cửu Từ.

“Cửu Từ, ngươi…”

Nhưng sắc mặt Tiêu Cửu Từ nghiêm nghị. Y đột ngột đứng dậy, đặt tay lên ngực cảm ứng một chút, giây tiếp theo liền lao về phía ma tộc bên ngoài kết giới phòng hộ. Tốc độ nhanh đến mức mọi người không kịp phản ứng. Chỉ có Tần Tu Trọng đã chuẩn bị tâm lý từ trước hóa thành một tia chớp, bám sát phía sau.

“Thằng nhóc thối này, hành động cũng không gọi ta!” Quỳnh Bích nổi giận, xách kiếm định đuổi theo, lại bị chưởng môn các đại tông môn vừa chạy tới ngăn lại.

Hai người vừa rồi quá nhanh, bọn họ không thể cản được, nhưng không thể tiếp tục phân tán chiến lực. Nơi này là phòng tuyến đầu tiên, nếu không giữ được, hàng ngàn hàng vạn sinh linh phía sau đều sẽ gặp họa.

Hơn nữa, chỉ cần họ giữ chân chiến lực của mấy đại Ma vương và ma tướng ở đây, Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng xông vào trong có lẽ còn an toàn hơn.

Người sống lâu rốt cuộc vẫn có chút trí tuệ.

Vì vậy sau khi Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đột phá phòng tuyến ma tộc, xông vào bên trong, ba đại Ma vương ở lại trấn thủ nhìn thấy liền nổi giận, đang định bao vây thì công kích từ xa đã ập tới. Ngẩng đầu nhìn lên, một Quỳnh Bích, một Linh Diệu, một Minh Dạ lập tức chuyển hướng chú ý của họ.

Áp lực bên này đã ập tới, mà họ lại không đuổi kịp tốc độ của hai người kia, chỉ có thể giao những kẻ xâm nhập cho đồng tộc đang ở lại trong ma giới.

Chỉ có điều tốc độ của hai người họ quá nhanh, ma tộc bình thường cho dù phát hiện cũng rất khó phản ứng kịp để đuổi theo.

Tốc độ của bản thân Tần Tu Trọng vốn đã nhanh đến mức vô lý, nhưng nhìn Tiêu Cửu Từ phía trước đang mơ hồ kéo giãn khoảng cách giữa hai người, trong lòng hắn không khỏi nảy sinh chút nghi hoặc. Hắn biết Tiêu Cửu Từ để ý Kiều Hàm, cũng biết Tiêu Cửu Từ nóng lòng, nhưng… hắn luôn cảm thấy Tiêu Cửu Từ hiện giờ hơi kỳ lạ.

Tần Tu Trọng cũng không nghĩ nhiều. Dù sao tình yêu khiến người ta phát điên, hắn đã từng được mở mang trên người Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm. Trong đầu hắn cũng thoáng hiện lên Kiều Uyển đã ở bên mình nhiều năm, trong lòng như có một sợi dây bị kéo căng, âm thầm tăng tốc.

Ở phía bên kia, Kiều Hàm cảm thấy có lẽ vận may của mình đã dùng hết rồi. Hướng cậu tùy tiện chỉ chẳng lẽ lại dẫn hai người vào ngõ cụt sao?

Phía sau vẫn luôn có động tĩnh, không nhanh không chậm. Hiển nhiên đối phương không phải phát hiện ra gì đó rồi đuổi theo họ, mà hướng đi ban đầu của đối phương chính là nơi này.

Trong lúc hoảng loạn, Kiều Hàm dựa vào trực giác lại chỉ hai người vào một cung điện khổng lồ.

Trong điện có một hồ nước, bên trong chảy thứ nước đen kịt, cuồn cuộn bốc lên ma khí. Xung quanh dường như có một lớp bình chướng, ngăn cách ma khí, không cho chúng thoát ra ngoài.

Trong điện không có một bóng người, nhưng cũng không có lối ra. Nghe động tĩnh ngoài cửa lớn, Kiều Uyển chỉ có thể chọn một góc khuất trong bóng tối, ném một pháp khí xuống đất. Trong nháy mắt, một tầng sóng nước dâng lên. Giữa ánh nước lấp lánh, một kết giới trong suốt bao phủ hai người. Từ bên ngoài nhìn vào chỉ có thể thấy góc tường nằm trong bóng tối.

“Có thể che giấu được không?” Kiều Hàm thấp giọng hỏi. Nếu không được, cậu vẫn còn những linh phù khác có thể dùng.

“Tạm thời được, chỉ có hiệu lực trong một canh giờ.” Kiều Uyển đáp.

Nghe Kiều Uyển không cần khống chế âm lượng, hiển nhiên kết giới cũng có thể ngăn cách âm thanh. Kiều Hàm thở phào nói: “Xin lỗi, vận may của ta quá kém.”

Kiều Uyển cười nói: “Không phải ngươi đã nói trong tình huống nguy cấp không cần nói những lời này sao?”

Kiều Hàm cười gượng, chợt phản ứng lại, vội vàng giãy xuống khỏi tấm lưng mềm mại mảnh mai của Kiều Uyển. Ban nãy cậu vậy mà vẫn luôn nằm trên lưng nàng, khiến Kiều Hàm xấu hổ đến mức cả người đều không được tự nhiên. “Vất vả cho ngươi rồi… Ta chưa từng được cô nương nào cõng như vậy, ha ha ha.”

Kiều Uyển quay đầu nhìn Kiều Hàm, dịu dàng mỉm cười: “Ta từng cõng ngươi rồi, chỉ là ngươi không nhớ thôi.”

“Hả?” Kiều Hàm sửng sốt, sau khi phản ứng lại liền vội giả ngây giả ngô, sờ đầu nói: “Ta thật sự không nhớ rõ lắm. Chuyện hồi nhỏ ấy mà, có phải khi đó ta bắt nạt ngươi, ép ngươi cõng ta không? Xin lỗi, hồi nhỏ ta xấu tính quá.”

Kiều Uyển lại lắc đầu, dùng ánh mắt ôn hòa nhìn Kiều Hàm, dường như đang nhìn thấy một chuyện từ rất lâu về trước. Đối với nàng, đó đã là ký ức cách đây cả nghìn năm.

Thật ra nàng không còn nhớ rõ chi tiết, chỉ nhớ khi ấy Kiều Hàm bị thương ngã xuống đất, khóc oa oa. Vốn nàng không muốn rước thêm phiền phức, nhưng thấy cậu khóc quá thương tâm, chỉ đành xuất hiện cõng Kiều Hàm trở về. Khi ấy Kiều Hàm vừa khóc vừa nấc, mềm giọng gọi một tiếng: “Tỷ tỷ.”

Kiều Uyển vẫn nhớ cảm giác lúc đó. Có một khoảnh khắc, một dòng nước ấm tràn vào lồng ngực nàng. Bị người cha bạc tình và mẹ kế cay nghiệt đối xử như vậy, nàng đã sớm không còn bất kỳ ảo tưởng nào đối với gia đình này, thế nhưng khi đó nàng hiếm hoi cảm nhận được một chút hơi ấm của gia đình, bởi nơi đây vẫn còn một đệ đệ cùng chung huyết thống với nàng.

Nhưng đó đã là chuyện quá xa xưa. Sau này nàng lại phải đối mặt với một Kiều Hàm tồi tệ, nên đã sớm quên mất. Chỉ là khi nhìn thấy Kiều Hàm đã thay đổi như hiện giờ, nàng mới nhớ lại mà thôi.

“Chỉ nhớ là từng cõng ngươi. Dù sao cũng là tỷ đệ, còn cụ thể xảy ra chuyện gì thì ta quên rồi.” Kiều Uyển nói.

Kiều Hàm nhận ra ánh mắt Kiều Uyển nhìn mình hiện giờ thật sự mang theo tình thân. Chẳng trách ban nãy nàng cõng cậu không chút do dự. Chuyện này càng khiến cậu lúng túng, bởi cậu thật sự không phải đệ đệ của Kiều Uyển.

Đang không biết phải đối mặt thế nào thì kẻ ngoài cửa cuối cùng cũng bước vào.

Ngay khi người nọ tiến vào, Kiều Hàm và Kiều Uyển lập tức cảnh giác, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị ứng phó với tình huống bất ngờ. Mặc dù pháp khí này rất lợi hại, nhưng ai có thể bảo đảm nó cũng tuyệt đối không có vấn đề khi đối mặt với ma tộc?

Rất nhanh, họ nhìn rõ người vừa tới. Đó là một nữ ma tộc đẹp đến cực độ, chỉ nhìn nhan sắc và thực lực cũng biết không phải ma tộc bình thường.

Dựa vào ma khí trên người nàng ta, rất có thể đây chính là Mị ma vương trong Tứ Đại Ma vương.

Trước đó ở Hỗn Độn Cổ Đạo, đi theo Ma Tôn tấn công chỉ có ba Ma vương. Hóa ra vẫn còn một kẻ hoàn toàn không ra ngoài.

Khi nhìn thấy mị ma, vẻ mặt của Kiều Hàm và Kiều Uyển đều có phần vi diệu.

Kiều Hàm nhớ tới một câu được nhắc thoáng qua trong sách, rằng Tiêu Cửu Từ tiến vào Thương Minh chi hải cứu Kiều Uyển. Có lẽ Tần Tu Trọng cũng muốn tự mình xông vào thử nên đã tiến vào từ một nơi khác, sau đó lại là tình tiết quen thuộc: phụ nữ cộng thêm cơ duyên.

Kiều Uyển còn biết rõ hơn một chút. Kiếp trước Tần Tu Trọng phong lưu, sau khi gặp mị ma liền bị nàng ta tấn công. Hắn khác với Tiêu Cửu Từ. Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào nên dễ dàng đưa nàng rời đi, nhưng Tần Tu Trọng lại trúng chiêu. Chỉ có điều mị ma không những không giết được Tần Tu Trọng, trái lại còn bị Tần Tu Trọng ăn sạch sành sanh rồi diệt trừ. Chuyện này cũng được ghi vào truyền thuyết về Tần Tu Trọng.

Kiều Uyển chỉ biết mị ma có sức chiến đấu yếu nhất trong Tứ Đại Ma vương, nhưng…

“Nhìn thì có vẻ đánh thắng được, nhưng dù sao đây vẫn là địa bàn của kẻ địch. Hay là chúng ta cứ trốn trước đi.” Kiều Hàm phân tích.

Kiều Uyển cũng gật đầu, cứ quan sát thêm đã.

Chỉ là nàng ta tới đây làm gì?

Kiều Hàm nhìn về phía hồ nước. Chẳng lẽ nàng ta tới ngâm cái hồ kỳ quái này? Tuy đối phương là ma tộc, nhưng cậu cũng không tiện nhìn người ta tắm. Cậu đang định chuyển tầm mắt, để Kiều Uyển nhìn là được, nào ngờ lại thấy mị ma quỳ xuống trước hồ nước.

Đôi mắt đỏ hồng của nàng ta long lanh sóng xuân, tràn đầy tình ý nhìn hồ nước. Ngay cả tư thế quỳ cũng vô cùng quyến rũ.

Kiều Hàm đang cảm thấy có lẽ tình hình không ổn thì quả nhiên thấy mị ma bắt đầu c** q**n áo. Cậu lập tức chuyển tầm mắt, đúng lúc thấy giữa hồ bắt đầu nổi bong bóng.

“Gay rồi.” Kiều Hàm không khỏi thấp giọng nói.

Kiều Uyển cũng nhíu mày nhìn chằm chằm giữa hồ. Quả nhiên chẳng bao lâu sau, một bóng người quen thuộc chậm rãi nổi lên từ trong nước.

Dù đối phương không hề phóng uy áp, nhưng hai chị em nhà họ Kiều mới bị sức mạnh khủng khiếp của hắn áp chế không lâu trước đó vẫn không khỏi nín thở, căng thẳng hẳn lên.

Chỉ thấy Ma Tôn ngồi xếp bằng, lơ lửng bay lên. Ma khí đặc quánh đến mức hóa thành chất lỏng trượt xuống khỏi thân thể cường tráng của hắn.

“Ma Tôn đại nhân!” Mị ma nũng nịu gọi một tiếng, sau đó kích động muốn nhào tới, nhưng lại bị bình chướng quanh hồ cản lại. Bị đâm đau, mị ma tủi thân rơi xuống đất rồi lại gọi: “Ma Tôn đại nhân, nô tới hầu hạ ngài.”

Lúc này Ma Tôn mới chậm rãi mở mắt. Nhìn thấy thuộc hạ đã lâu không gặp, lại thấy nàng ta không mảnh vải che thân, trong lòng hắn vẫn không hề dao động: “Ai cho phép ngươi vào đây quấy rầy bản tôn?”

Hốc mắt mị ma đỏ lên. “Ma Tôn đại nhân, nô đã nghìn năm không được… Nô chỉ quá nhớ ngài. Nô biết hiện giờ Ma Tôn đại nhân cần dưỡng thương, nô nguyện hiến thân, song tu với đại nhân.”

Ma Tôn lạnh lùng nói: “Ngươi cảm thấy bản tôn cần ngươi làm chuyện thừa thãi này sao?”

Sắc mặt mị ma khẽ thay đổi. “Nô nghe nói… Ma Tôn đại nhân đã đưa hai La Yên Huyền Thể trở về… Bọn họ có thể, tại sao nô lại không được? Từ trước đến nay nô vẫn luôn chờ đại nhân nhìn nô một lần. Rõ ràng nô vẫn luôn ngưỡng mộ Ma Tôn đại nhân.”

Mị ma vừa nói vừa tủi thân khóc, nhưng Ma Tôn vẫn không hề dao động. Kiều Hàm vẫn luôn quan sát Ma Tôn nên có thể nhìn ra hắn thậm chí còn hơi ghét bỏ.

“Bản tôn không có hứng thú với song tu. Thứ bản tôn cần là thân thể và tu vi của chúng.” Ma Tôn nói.

Đừng nói mị ma, ngay cả Kiều Hàm cũng cảm thấy cách nói này chẳng khác song tu là bao. Dựa theo lời của lão ma tộc trước đó, hình như Ma Tôn đã nhận định La Yên Huyền Thể là chìa khóa để phi thăng, cho nên mới bắt họ về.

Nhớ lại bối cảnh trong nguyên tác, Kiều Hàm vẫn luôn cho rằng Ma Tôn chỉ là một tên cuồng bạo lực thích phát động chiến tranh và đánh nhau. Ma tộc đều thích giết chóc, bản tính vốn như vậy. Cậu thật sự chưa từng nghĩ tên này lại khao khát phi thăng đến thế.

Mị ma không nhịn được nói: “Chính ngài từng nói thiên đạo đã khóa con đường phi thăng của tất cả mọi người. Thật sự chỉ dựa vào bọn họ là có thể giúp Ma Tôn đại nhân phi thăng sao?”

Lời vừa dứt, Kiều Hàm và Kiều Uyển kinh ngạc nhìn nhau. Đây là lần đầu tiên họ nghe được cách nói này.

“Ngươi nghi ngờ lời của bản tôn?” Ma Tôn nhíu mày.

Mị ma lập tức nói: “Không phải, chỉ là… chỉ là nô không nỡ rời xa Ma Tôn đại nhân. Hơn nữa, nếu Ma Tôn đại nhân một lòng muốn phi thăng, hiện giờ hai giới lại đang nhắm vào ma giới chúng ta, nếu không còn Ma Tôn đại nhân, chúng ta…”

Ma Tôn cười lạnh, thẳng thừng nói: “Ngươi nói quá nhiều rồi. Làm chuyện ngươi nên làm, cút ra ngoài.”

Sắc mặt mị ma thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn không chịu nổi khí thế của Ma Tôn, đành lui ra ngoài.

Ma Tôn nhắm mắt lại, cũng không chìm xuống nước mà tiếp tục tu luyện.

Kiều Hàm và Kiều Uyển đều rơi vào trầm tư.

Thật ra cả hai đều không quá tin lời Ma Tôn.

Thiên đạo đã khóa con đường phi thăng, sao có thể chứ? Rõ ràng… cuối cùng Tần Tu Trọng đã phi thăng.

Bất kể là nguyên tác Kiều Hàm từng đọc hay kiếp trước trong ký ức của Kiều Uyển, đều có người phi thăng. Chỉ là trước Tần Tu Trọng, quả thật đã có một khoảng thời gian rất dài không ai phi thăng.

Kiều Hàm suy nghĩ một lúc rồi không nghĩ tiếp nữa, chuyển sang cân nhắc thái độ hiện giờ của Ma Tôn.

Hiện giờ Ma Tôn chỉ một lòng muốn phi thăng, vậy còn tiên ma đại chiến, hắn định khoanh tay mặc kệ sao?

Nhưng dựa vào quan hệ giữa ba giới, cho dù Ma Tôn không làm gì, ma tộc cũng nhất định phải báo mối thù bị phong ấn suốt nghìn năm.

Cho nên dường như cũng không thể lợi dụng thái độ hiện giờ của Ma Tôn để ngăn cản chiến tranh.

Muốn trách thì chỉ có thể trách Ma Tôn nghìn năm trước một lòng muốn gây chiến.

Kiều Hàm phiền não vô cùng. Bởi trong tiên ma đại chiến, ma tộc sẽ vô tình dẫn tới tai họa diệt thế. Còn dẫn tới bằng cách nào thì không ai biết, vì vậy cũng không thể đề phòng hay ngăn chặn. Tai họa đó chỉ có thể chống đỡ sau khi tiếp nhận thần lực.

Đi đến bước này, dường như Kiều Hàm chỉ có thể chấp nhận sự thật rằng tai họa diệt thế nhất định sẽ xảy ra. Chỉ là phải ứng phó thế nào, cậu lại có suy tính khác.

Hoặc là ba giới cùng dốc toàn lực cứu thế, hoặc để nhiều người cùng tiếp nhận thần lực, chia sẻ áp lực cho Tiêu Cửu Từ. Lại thêm việc Tiêu Cửu Từ đồng tu hai đạo, hẳn có thể vượt qua cửa ải này.

Kiều Hàm tranh thủ thời gian tính toán lại diễn biến về sau một lượt, chợt nghe Kiều Uyển lên tiếng: “Sắp hết thời gian rồi.”

Kiều Hàm sửng sốt, sau khi phản ứng lại vừa định mở miệng thì thấy Kiều Uyển đột nhiên nhìn sang, nghiêm túc nói: “Kiều Hàm, ngươi ở lại đây. Ta sẽ đi dụ Ma Tôn rời đi, ngươi nhân cơ hội trốn thoát.”

Kiều Hàm ngẩn người, nhìn Kiều Uyển với ánh mắt kiên định, kinh ngạc nói: “Ngươi nói gì?”

Ánh mắt Kiều Uyển khẽ dao động: “Dù sao vẫn tốt hơn cả hai cùng bị bắt. Ta sẽ tấn công hắn…”

Kiều Hàm ngây ra: “Ngươi…”

Kiều Uyển tưởng Kiều Hàm muốn tranh với mình, lập tức nói: “Ngươi không cần để tâm. Ta là tỷ tỷ của ngươi, vốn nên làm như vậy. Hơn nữa tu vi của ngươi cao hơn ta, khả năng thoát ra cũng lớn hơn.”

Ánh mắt Kiều Hàm khẽ động, có phần không biết phải làm sao. Cậu không quen với cảm giác được người khác chăm sóc bằng giọng điệu của người nhà như vậy.

Khi Kiều Uyển định bước ra, cậu vội kéo nàng lại, châm một tấm linh phù. Trong nháy mắt, một lớp kết giới khác lại bao phủ hai người. Đợi pháp khí bên ngoài mất hiệu lực, khí tức của họ vẫn không hề rò rỉ.

Tấm linh phù đổi bằng mấy chục điểm cảm xúc có hiệu quả cực kỳ tốt. Tình hình tương lai khó đoán, hệ thống đã nhắc cậu phải tiết kiệm điểm cảm xúc. Vào thời khắc quan trọng, hệ thống vẫn bảo vệ người, vì vậy Kiều Hàm rất nghe lời, cố gắng dùng càng ít càng tốt. Lần này cũng là vì cậu thật sự hết cách.

Kiều Uyển kinh ngạc nhìn Kiều Hàm. Cậu hơi mất tự nhiên cười nói: “Đương nhiên ta cũng có cách giữ mạng. Hơn nữa thứ này có thể giúp chúng ta đi ra ngoài.”

Ban nãy mị ma đứng trước cửa, họ không tiện sử dụng. Hiện giờ cũng đã qua một lúc, bên ngoài hẳn không còn ai. Ma Tôn lại nhập định rất sâu, có lẽ họ có thể rời đi.

Kiều Uyển phản ứng lại, nhất thời cũng thấy hơi không được tự nhiên. Quan hệ tỷ đệ giữa hai người mỏng như giấy, nàng cũng không hề muốn khôi phục điều gì, chỉ là vào thời khắc quan trọng cảm thấy mình nên làm như vậy mà thôi. Bây giờ nghĩ lại, trái lại còn có phần lúng túng.

“Vậy chúng ta ra ngoài đi.” Kiều Uyển nói.

Kiều Hàm ừ một tiếng, một tay giữ tấm linh phù đang chậm rãi cháy, tay kia nắm cổ tay Kiều Uyển, kéo nàng cẩn thận đi ra ngoài. Mặc dù âm thanh và khí tức sẽ không truyền ra, nhưng nếu va chạm với vật bên ngoài vẫn sẽ gây chú ý.

Hai người khó khăn lắm mới nhích tới cửa, đang định từ từ dùng thuật pháp mở cửa rồi lẻn ra ngoài.

Nhưng bàn tay Kiều Uyển vừa chạm vào cửa lớn, phía sau đã vang lên một giọng nói: “Các ngươi không chạy thoát được đâu, đừng phí công nữa.”

Trong khoảnh khắc, Kiều Hàm lập tức xoay người, thuận thế che chắn Kiều Uyển sau lưng, nhìn chằm chằm Ma Tôn đang ngồi xếp bằng trên mặt hồ, từ đầu đến cuối chưa từng mở mắt.

Chẳng lẽ Ma Tôn đã biết họ ở đây ngay từ đầu? Pháp khí và linh phù của họ hoàn toàn không có tác dụng?

Pháp khí của Kiều Uyển thì khó nói, nhưng thứ của Kiều Hàm chính là món hack chuyên dụng của hệ thống, theo lý mà nói không thể có vấn đề.

Nào ngờ giây tiếp theo, Ma Tôn mở mắt. Đôi ma đồng đỏ như máu của hắn không tập trung vào hai người mà âm u nhìn về phía cửa: “Cũng có chút bản lĩnh. Nếu bản tôn không đạt tới cảnh giới nửa bước phi thăng, có lẽ thật sự không phát hiện được.”

Nửa bước phi thăng, cho nên không bị hạn chế sao?

Kiều Hàm không dám manh động, chỉ có thể âm thầm suy đoán trong lòng, hy vọng đối phương chỉ đang lừa họ xuất hiện.

Nhưng Ma Tôn nhanh chóng mất kiên nhẫn: “Ra đây. Nếu không, lửa Xích Luyện của bản tôn sẽ thiêu rụi toàn bộ nơi này, đến lúc đó các ngươi chỉ có thể để lại thân thể còn hữu dụng mà thôi.”

Kiều Hàm không biết lửa Xích Luyện là gì, nhưng Kiều Uyển lại run lên: “Không tránh được. Đó là thuật pháp công kích có thể trực tiếp thiêu hủy linh thức.”

Quả nhiên ma tộc đều giỏi công kích linh thức.

Không còn cách nào khác. Thấy Ma Tôn đã giơ tay, ngọn lửa nhảy múa trong lòng bàn tay, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm cửa ra vào, Kiều Hàm và Kiều Uyển chỉ đành bảo toàn tính mạng, hiện thân.

Nhưng Kiều Hàm không muốn dễ dàng chấp nhận số phận, trong lòng vẫn không ngừng tính toán kế hoạch chạy trốn.

Dù sao nhìn tình hình, dường như Ma Tôn tạm thời không thể rời khỏi hồ nước này, có lẽ họ vẫn còn cơ hội.

Thấy họ hiện thân, Ma Tôn trực tiếp hỏi: “Suốt nghìn năm qua, La Yên Huyền Thể chỉ có hai người các ngươi sao?”

Gì vậy? Hai người còn chưa đủ à? Ma tộc quả nhiên tham lam.

Kiều Hàm suy nghĩ một chút, không nhịn được hỏi: “Chẳng phải ngươi là Đoạn phu nhân sao? Không có ký ức ở bên ngoài à?”

Ma Tôn khẽ nhíu mày.

Kiều Hàm không nhịn được muốn khiến đối phương ghê tởm: “Để phục hưng ma tộc, Ma Tôn đại nhân thật sự hy sinh rất lớn. Ta khá tò mò, ngươi sinh con với Đoạn cung chủ, cho dù ngươi hoàn toàn chỉ lợi dụng ông ta đi nữa, chẳng lẽ ngươi không có chút tình cảm nào với con mình sao?”

Ánh mắt Ma Tôn lạnh xuống. “Tên nhóc nhà ngươi thật sự không sợ chết, chuyện gì cũng dám nói.”

Kiều Hàm đáp: “Dù sao cũng đã định sẵn phải chết, nói gì còn quan trọng sao? Ngươi trả lời câu hỏi của ta, ta mới tiện trả lời câu hỏi của ngươi.”

Ma Tôn cũng không quá so đo, tùy ý ngạo nghễ nói: “Đó chẳng qua chỉ là một tia thần hồn của bản tôn, sinh ra đã mang sứ mệnh. Nàng ta chỉ cần hoàn thành sứ mệnh là đủ, có tư cách gì để bản tôn dung hợp nhân cách và ký ức của nàng ta? Còn ba tên lai tạp kia chẳng qua chỉ là chìa khóa dùng để giải phong ấn, cũng đâu phải huyết mạch thật sự của bản tôn.”

Xem ra dùng lý do này để chọc ghê tởm Ma Tôn chẳng có ý nghĩa gì. Kiều Hàm không nhịn được châm chọc: “Cái gì mà không có tư cách, rõ ràng là không làm được thì có. Nếu làm được, có được ký ức nghìn năm ở bên ngoài, Ma Tôn đại nhân còn cần hỏi chúng ta sao?”

Vẻ mặt Ma Tôn thoáng vặn vẹo, nhưng vẫn lạnh lùng nhìn ép về phía Kiều Hàm.

Kiều Hàm tuy gan lớn nhưng không ngu, biết dừng đúng lúc: “Trước chúng ta từng có vài người, nhưng đều chết rồi.”

Đây là chuyện từng được nhắc tới trong nguyên tác. La Yên Huyền Thể tuy cực kỳ hiếm, nhưng cũng không thể suốt nghìn năm chỉ xuất hiện hai người. Tần suất vài trăm năm xuất hiện một người vẫn có.

Còn tình huống hai người cùng xuất hiện trong một thời kỳ như họ thì đúng là lần đầu tiên.

“Không một ai phi thăng?” Ma Tôn hỏi.

Kiều Hàm lắc đầu.

“Xem ra người họ chọn chẳng ra sao.” Ma Tôn cười lạnh.

Kiều Hàm cạn lời: “Đâu phải tất cả bọn họ đều nhất định phải dựa vào đạo lữ!”

“La Yên Huyền Thể các ngươi vốn không thể tự mình phi thăng, chẳng phải đây là hạn chế trời sinh của các ngươi sao?” Ma Tôn giễu cợt.

Kiều Hàm lập tức phản bác: “Ban nãy ngươi chẳng vừa nói với thuộc hạ của mình rằng thiên đạo đã khóa con đường phi thăng sao?”

Ma Tôn nói: “Con đường bị khóa là của tất cả mọi người ngoại trừ La Yên Huyền Thể. Thể chất của các ngươi được tạo nên từ sức mạnh Thần Long. Thần Long vốn không chịu sự quản lý của thiên đạo, đương nhiên các ngươi có thể lợi dụng kẽ hở. Chỉ là phàm thể phải gánh chịu sức mạnh Thần Long nên trở nên yếu ớt, không thể tự mình chống đỡ lôi kiếp để phi thăng.”

Ban đầu Kiều Uyển còn căng thẳng khi thấy Kiều Hàm đối thoại với Ma Tôn một cách ung dung, nhưng nghe đến đây, nàng cũng bị thu hút.

Vậy truyền thuyết trước đó họ nghe từ Ngạo Tuyết là thật.

Còn trọng điểm Kiều Hàm chú ý là thiên đạo thật sự đã khóa con đường phi thăng.

“Ngươi làm sao biết thiên đạo đã khóa con đường phi thăng?”

“Tự nhiên mà biết.”

“Cho nên ngươi vẫn luôn chờ La Yên Huyền Thể ra đời để giúp ngươi phi thăng? Vậy ngươi phát động chiến tranh làm gì?” Kiều Hàm cũng không phải có suy nghĩ tà ác, chỉ là đứng trên góc độ của Ma Tôn, so với phát động chiến tranh, trực tiếp bắt người nhà họ Kiều lại, chờ họ sinh con chẳng phải đơn giản hơn sao?

Dù sao Ma Tôn đã biết bí mật của La Yên Huyền Thể, lại không nhất thiết phải khiến La Yên Huyền Thể yêu hắn.

Phát động chiến tranh, cuối cùng còn dẫn tới diệt thế. Đầu óc Ma Tôn có vấn đề à? Làm vậy mà còn vọng tưởng phi thăng, không sợ nhà họ Kiều yếu ớt bị diệt tộc trong chiến tranh sao?

Kiều Hàm thật sự có cảm giác muốn hộc máu.

Nào ngờ giây tiếp theo Ma Tôn nói: “Ai bảo chỉ có con đường thông qua La Yên Huyền Thể mới có thể phi thăng?”

“Cái gì?!” Kiều Hàm sửng sốt.

Ma Tôn cười lạnh: “Tiên ma đại chiến cũng có thể. Bản tôn biết được chân tướng vào thời điểm đó, chẳng qua chỉ lựa chọn con đường gần bản tôn nhất mà thôi.”

“Tiên ma đại chiến cũng có thể giúp ngươi phi thăng?” Kiều Uyển kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ là nhờ giết chóc?”

Ma Tôn khinh miệt cười: “Là thiên phạt diệt thế!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn