Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 169

Người đầu tiên Ma Tôn phát hiện ra là Kiều Uyển. Khí tức La Yên Huyền Thể trên người nàng vô cùng rõ ràng, khiến hắn không khỏi cảm thán rằng vận may của mình sau khi tỉnh lại quả thực không tệ. Nào ngờ ở đây vẫn còn một người nữa.

Chỉ là La Yên Huyền Thể này đã bị khí tức của kẻ khác bao phủ nên Ma Tôn không phát hiện ra ngay từ đầu. Không ngờ cậu lại tự dâng mình tới tận cửa.

Nhìn Ma Tôn đột nhiên xuất hiện rồi buông ra câu ấy, lòng Kiều Hàm chấn động dữ dội. Điều đầu tiên cậu nghĩ tới chính là La Yên Huyền Thể, bởi đây là điểm chung duy nhất giữa cậu và Kiều Uyển.

Vậy nên trong nguyên tác, sở dĩ Kiều Uyển vô duyên vô cớ bị bắt chính là vì La Yên Huyền Thể. Lúc đọc truyện, cậu còn tưởng đây là tình tiết cố ý tạo ra khúc mắc trong tuyến tình cảm của Tiêu Cửu Từ, nhằm tăng thêm trắc trở cho y.

Nhưng Ma Tôn tìm La Yên Huyền Thể để làm gì?

Với cảnh giới chỉ còn một bước là phi thăng, thậm chí còn ghê gớm hơn cả Nam Đẩu tiên tôn như hắn, chẳng lẽ vẫn thèm muốn tác dụng hỗ trợ song tu của La Yên Huyền Thể sao?

Đầu Kiều Hàm đầy dấu hỏi. Kiều Uyển đang được cậu đỡ cũng biến sắc. Kiếp trước, sau khi bị bắt, nàng chưa từng gặp phải chuyện gì, chỉ bị giam giữ, không bao lâu sau đã được cứu ra nên căn bản không có cơ hội biết nguyên nhân.

Giờ phút này, vừa biết được chân tướng, ngoài ngơ ngác ra nàng hoàn toàn không thể phản ứng nổi. Nếu vì thể chất mà bị Ma Tôn nhắm tới, liệu nàng còn có khả năng chạy thoát hay không?

Nhưng ngay lúc trong lòng Kiều Uyển tràn ngập bi quan, Kiều Hàm bên cạnh đã trực tiếp ra tay, chẳng sợ chết mà vung một chiếc lá khổng lồ về phía Ma Tôn. Đương nhiên cậu không ngu đến mức cho rằng như vậy có thể đánh Ma Tôn một trận, cậu chỉ muốn quấy nhiễu tầm nhìn của hắn để tranh thủ chạy trốn.

Phiến lá xanh lóe lên.

Đầu óc Kiều Uyển như bị sét đánh.

Cùng lúc đó, sau lưng Ma Tôn có một luồng khí lạnh sắc bén ập tới. Hắn trở tay chộp lấy một mũi tên băng, tay còn lại chém nát phiến lá.

Phía trên hắn, một chiếc đuôi hồ ly kéo dài quấn lấy dây leo xanh biếc. Đuôi hồ ly giật mạnh, Kiều Hàm đang kéo Kiều Uyển lập tức bị lực kéo cực nhanh lôi khỏi khu vực nguy hiểm.

Mũi tên băng của tu sĩ kỳ Hóa Thần trực tiếp hóa thành bột phấn trong tay Ma Tôn. Hắn xoay người, giơ tay định cách không bắt lấy hai người đang chạy xa.

Ma khí từ tay hắn vươn ra, hóa thành móng vuốt dã thú chộp về phía họ, nhưng lại bị một luồng kiếm khí của Quỳnh Bích chém tan. Quỳnh Bích không hề dừng lại, lập tức tấn công Ma Tôn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, những người khác cũng đồng loạt theo sau.

Tiêu Cửu Từ không có thời gian quan tâm đến Kiều Hàm. Y lợi dụng lực kéo đẩy Kiều Hàm và Kiều Uyển ra xa, còn bản thân lại nhờ phản lực bay thẳng về phía Ma Tôn.

Ma Tôn đánh một chưởng từ xa, phá tan kiếm khí của Quỳnh Bích. Hắn vừa định đuổi theo thì lại bị một luồng sét đánh trúng. Ngẩng đầu lên, thấy Lôi Minh Nhận của Tần Tu Trọng mang theo khí thế sấm sét vạn quân bổ xuống, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị vòng sáng đen do chính Ma Tôn tạo ra đẩy bật toàn bộ, như thể thứ rơi xuống không phải sấm sét mà chỉ là những hạt mưa.

Thuật pháp của những người khác cũng liên tiếp đánh vào vòng sáng đen: vô số băng lăng của Ngạo Tuyết, tên lông vũ đen của Ô Nguyên, phong nhận của Lục Truy…

Dường như chỉ khi những đòn thuật pháp chồng lên nhau, vòng sáng đen mới hơi lõm xuống một chút, nhưng chẳng bao lâu sau lại được ma khí lấp đầy.

Ma Tôn cứ thế tiến về phía Kiều Hàm và Kiều Uyển trong vòng sáng đen bao bọc. Dường như trong mắt trong lòng hắn chỉ có hai người họ, căn bản lười để ý đến công kích của những người khác.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Long Kiếm gần như mang theo tiếng rồng ngâm, đột ngột đâm mạnh vào vòng sáng đen.

Đồng tử Ma Tôn co rút. Hắn nhìn Tiêu Cửu Từ xuất hiện trước mặt mình, đôi mắt lập tức thu thành con ngươi thẳng đứng.

“Bán yêu… Long Kiếm.”

Chỉ thấy linh lực và yêu lực quấn lấy nhau, cuộn quanh thân kiếm như một cơn lốc. Sắc mặt Tiêu Cửu Từ dần tái nhợt, nhưng nơi mũi kiếm đã bắt đầu kết băng. Băng giá không ngừng lan ra dọc theo rìa vòng sáng đen, cuối cùng như muốn hình thành một lớp vỏ băng, đóng băng Ma Tôn bên trong.

Trong mắt Ma Tôn lóe lên vẻ tàn nhẫn. Ma khí quanh người hắn lập tức bùng nổ, lớp vỏ băng vỡ vụn thành bụi sáng lấp lánh. Ma Tôn giơ tay định đâm xuyên Tiêu Cửu Từ trước mặt, nhưng công kích của Quỳnh Bích lập tức nối tiếp, cuối cùng cũng đánh lui Ma Tôn một bước.

Tiêu Cửu Từ lập tức lui về khoảng cách an toàn, đổi sang dùng cung tên tấn công từ xa.

Mọi người phối hợp ăn ý, đan xen công kích, gần như không cho Ma Tôn lấy một hơi. Tất cả những chuyện này cũng chỉ diễn ra trong vài khoảnh khắc.

Lúc này Kiều Hàm vừa đứng vững giữa không trung. Thấy mọi người đều đang chiến đấu, cậu vừa định xông lên giúp đỡ thì cổ tay đã bị người khác kéo lại.

“Đừng đi! Mục tiêu của hắn là chúng ta, chúng ta đến gần chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới!” Kiều Uyển sốt ruột nói.

Kiều Hàm không cảm thấy suy nghĩ của Kiều Uyển có gì sai. Chỉ là nếu có thêm một phần chiến lực, có lẽ mọi người đều có thể an toàn kéo dài tới lúc Phong Ma Ấn bên cạnh phát nổ. Đó chính là thời cơ để Ma Tôn tạm thời rút lui.

Tâm lý Kiều Uyển không chịu nổi, rõ ràng nàng vô cùng sợ hãi Ma Tôn. Vì vậy Kiều Hàm không nói gì, chỉ gỡ tay Kiều Uyển ra rồi định xông tới hỗ trợ.

Nhưng đúng lúc này, trung tâm trận chiến đột nhiên nổ tung. Một luồng kiếm khí đen đỏ quét ngang toàn trường. Chỉ thấy Ma Tôn đứng giữa trung tâm, trong tay cầm một thanh kiếm đen tuyền, trên thân kiếm dường như có máu tươi đang chảy.

Đó chính là ma kiếm mà trước đó hắn đã dùng để giết Nam Đẩu tiên tôn. Chỉ là hắn vừa mới thức tỉnh, cơ thể vẫn chưa khôi phục, điều khiển ma kiếm không được thuận tay nên dùng một lần rồi cất đi.

Nhưng lúc này, hắn đã bị mọi người ép đến mức không thể không sử dụng ma kiếm.

Một kiếm vung xuống, quả thực tất cả mọi người đều bị đánh ngã, nhưng bản thân hắn cũng đang bị ma kiếm nuốt chửng. Máu trên cánh tay không ngừng chảy ra để nuôi dưỡng ma kiếm.

Tình cảnh của hắn trở nên hơi chật vật.

Tâm trạng hắn cũng trở nên cực kỳ tồi tệ. Ma đồng đảo một vòng, vốn định giải quyết đám phiền phức này trước rồi mới bắt La Yên Huyền Thể.

Thế nhưng khi ánh mắt hắn quét qua Kiều Hàm và Kiều Uyển, Kiều Uyển lập tức phản xạ có điều kiện kéo Kiều Hàm bỏ chạy.

Ma Tôn cho rằng họ muốn chạy trốn nên không để ý tới những người đang nằm dưới đất nữa. Hắn lóe người, lập tức xuất hiện trước mặt Kiều Hàm và Kiều Uyển. Vì Kiều Uyển đứng phía trước nên đòn tấn công của Ma Tôn trực tiếp đánh về phía nàng.

Kiều Hàm phản ứng cực nhanh, đẩy Kiều Uyển ra rồi dùng linh phù chống đỡ một kích. Tuy nhiên, cơ thể cậu vẫn bị dư chấn làm cho khốn đốn, một ngụm máu trực tiếp phun ra.

Tình huống thế này mà lặp lại thêm vài lần, dù có linh phù thì cậu cũng phải thăng thiên. Ma Tôn quả nhiên mạnh đến vô lý.

Ma Tôn không cho cậu cơ hội phản ứng. Lần này hắn vừa giơ tay đã cách không bóp lấy cổ Kiều Hàm.

Trong nháy mắt, toàn thân Kiều Hàm bị ma khí bao phủ, không thể cử động thêm chút nào.

Kiều Uyển bị đẩy ra ngoài sững sờ trong chốc lát. Nhìn dáng vẻ Kiều Hàm bị bóp cổ, một cơn giận vô danh bỗng trào lên. Nàng đột ngột giơ tay, nước hóa thành kiếm sắc đâm về phía cổ tay Ma Tôn, nhưng khi ánh mắt Ma Tôn chuyển động, ma khí đã men theo thủy kiếm quấn ngược lên như rắn độc.

Kiều Uyển cũng không ngoại lệ, lập tức bị ma khí bắt giữ.

Đúng lúc ấy, Tiêu Cửu Từ kéo theo cơ thể bị thương, cầm Long Kiếm lần nữa đâm về phía Ma Tôn. Quỳnh Bích cũng tấn công từ một góc khác. Điều khiến người ta càng không ngờ tới là Tần Tu Trọng có tu vi thấp hơn một bậc mà vẫn còn có thể hành động.

Kiều Hàm vốn còn đang cố sức giãy giụa, nhưng khi nhìn thấy cảnh này, thông tin nhiệm vụ trước đó đột nhiên lóe qua trong đầu cậu, khiến cậu lập tức nảy sinh một dự cảm chẳng lành.

Cậu cúi đầu nhìn xuống. Thời gian dường như chậm lại trong khoảnh khắc này. Chỉ thấy con ngươi thẳng đứng tà ác của Ma Tôn đang khống chế họ chuyển về phía sau.

“La Yên Huyền Thể đã bị kẻ khác lưu dấu thì phải tẩy sạch mới được.”

Sắc mặt Kiều Hàm đột ngột thay đổi. Ngay giây tiếp theo, Ma Tôn chuyển động, kéo theo Kiều Hàm và Kiều Uyển đang bị khống chế, tránh khỏi góc tấn công của Quỳnh Bích và Tần Tu Trọng rồi trực tiếp lao về phía Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm muốn lập tức lên tiếng cảnh báo Tiêu Cửu Từ, nhưng hoàn toàn không thể phát ra âm thanh.

Thời gian cũng không còn kịp nữa.

Đúng lúc này, Kiều Hàm cảm thấy ngực mình nóng lên. Đó là lời cảnh báo nguy hiểm của hôn khế.

Đúng rồi!

Hôn khế!

Kiều Hàm lập tức vận chuyển linh lực trong cơ thể, kích hoạt hôn khế.

Ngay khi Ma Tôn lao tới với tốc độ cực nhanh, bất chấp việc vai bị Long Kiếm đâm trúng vẫn muốn dùng tay xuyên thủng Tiêu Cửu Từ, một luồng linh lực mạnh mẽ đột nhiên bùng nổ trước người y.

Tiêu Cửu Từ vốn đã chuẩn bị sẵn sàng lưỡng bại câu thương để tạo cơ hội cho những người khác cứu Kiều Hàm, cũng cảm nhận được một luồng linh lực kỳ lạ tràn vào cơ thể.

Đến khi y hiểu ra, y đã bị ma lực của Ma Tôn đánh bay, đập mạnh xuống mặt đất.

Quỳnh Bích và Tần Tu Trọng không định lãng phí cơ hội mà Tiêu Cửu Từ đã tạo ra, lập tức tấn công ma khí đang kéo Kiều Hàm và Kiều Uyển như dây thừng. Nhưng ma khí lại bùng nổ, chặn đòn công kích của họ, khiến họ không thể chặt đứt sợi dây đen ấy.

Lúc này, Kiều Hàm đã cạn kiệt linh lực vì dùng hôn khế chuyển linh lực cho Tiêu Cửu Từ, gần như sắp rơi vào hôn mê. Cậu liều mạng nghiến răng, cố mở mắt không chịu ngất đi. Cậu phải biết tình hình của sư huynh.

Dưới sự yểm hộ của những người khác, Vạn Mộc Xuân đã bay tới hố sâu, vớt Tiêu Cửu Từ lên rồi bắt đầu chữa trị.

Áo trước ngực Tiêu Cửu Từ đã vỡ nát hoàn toàn, có thể nhìn thấy một mảng bầm tím nhưng không hề chảy máu. Chỉ là y tạm thời không thể cử động, có lẽ nội thương rất nghiêm trọng. Kiều Hàm miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.

Khi ngước mắt lên, cậu chạm phải ánh mắt của Tiêu Cửu Từ. Dù cách nhau rất xa, hai người vẫn có thể nhìn rõ ánh mắt của đối phương. Tiêu Cửu Từ nhìn chằm chằm về phía này, khiến lòng Kiều Hàm đau nhói, không khỏi tự trách bản thân.

Nhưng Tiêu Cửu Từ không hề lùi bước. Ngay khi vừa có thể cử động, y lập tức xông lên.

Quỳnh Bích và Tần Tu Trọng cuối cùng cũng chặt đứt được sợi dây ma khí vào đúng khoảnh khắc ấy, nhưng khi vừa xoay người đã bị Ma Tôn tấn công.

Thế nhưng Kiều Hàm và Kiều Uyển vẫn chưa được tự do. Họ vẫn bị ma khí bao bọc, như thể bị nhốt trong một quả bóng. Thứ bị chặt đứt chỉ là sợi dây buộc quả bóng mà thôi.

Quả cầu ma khí trôi dạt theo gió.

Chỉ trong chớp mắt, Tần Tu Trọng đã bị đánh ngã, rơi thẳng xuống mặt đất. Quỳnh Bích tiên tử cũng bị đẩy lui trong giây lát.

Tiêu Cửu Từ bay tới, muốn giành lấy quả cầu ma khí trước khi Ma Tôn kịp chuyển hướng. Lúc này y quả thực là người ở gần họ nhất.

Gần đến mức chỉ cần giơ tay là chạm tới.

Kiều Hàm yếu ớt nâng tay, muốn với lấy bàn tay Tiêu Cửu Từ đang đưa tới, như thể chỉ cần nắm được tay y là mọi chuyện sẽ ổn.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Ma Tôn ở phía xa vẫn đứng nguyên tại chỗ, cười lạnh một tiếng. Ma lực tụ lại trong tay hắn, sau đó đột ngột đánh mạnh về phía quả cầu ma khí.

Trong khoảnh khắc, quả cầu ma khí như bị một lực cực mạnh đánh trúng.

Hai người lập tức lao đi như tên rời dây, bay thẳng về phía Phong Ma Ấn, hướng về Thương Minh Chi Hải, nơi Ma tộc từng sinh sống.

Tốc độ ấy khiến Kiều Hàm và Kiều Uyển lập tức ngất đi. Họ như một ngôi sao băng lóe qua rồi biến mất trước mắt mọi người.

Kiều Hàm biến mất ngay trước mắt mình. Biểu cảm trên mặt Tiêu Cửu Từ gần như trống rỗng trong khoảnh khắc, đồng tử co rút. Theo bản năng, y lập tức muốn lao về hướng Kiều Hàm vừa biến mất.

Nhưng ngay giây tiếp theo, y đã bị uy áp của Ma Tôn ép xuống mặt đất. Tiêu Cửu Từ vốn đã bị trọng thương, hoàn toàn dựa vào một hơi để chống đỡ, lập tức phun máu, chật vật nằm sấp dưới đất. Tám chiếc đuôi đều mất đi ánh sáng, dính đầy bụi bặm, rũ xuống mặt đất.

Sau trận chiến gian nan đến cực điểm này, tất cả mọi người đều đã tới giới hạn, không còn sức cử động.

Sự biến mất của hai người lại như gảy mạnh lên dây thần kinh đã căng cứng đến tê dại của tất cả mọi người. Chỉ trong nháy mắt, họ như bị kéo trở lại hiện thực, tuyệt vọng bắt đầu dâng lên.

“Con bán yêu nhà ngươi cũng có chút bản lĩnh đấy. Quả nhiên kẻ từng song tu với La Yên Huyền Thể đúng là lợi hại. Nếu bản tôn ra muộn thêm một chút, e rằng các ngươi đã sắp phi thăng rồi.”

Ma Tôn cử động bả vai. Trên đó có một vết thương do Long Kiếm gây ra, không ngừng bốc ma khí.

Ma Tôn chậm rãi bước tới bên cạnh Tiêu Cửu Từ. Hắn cho rằng Tiêu Cửu Từ đã không thể cử động, không ngờ dù đang nằm sấp dưới đất, hai tay y vẫn không ngừng cào trên mặt đất, như thể đang cố gắng đứng dậy.

Ma Tôn nhướng mày. Bất kể ý chí hay sức chiến đấu của Tiêu Cửu Từ đều khiến hắn khá hài lòng. Nếu để y trưởng thành, quả thực sẽ trở thành một đối thủ không tệ. Đáng tiếc y đã lưu dấu lên La Yên Huyền Thể. Nếu không giết y, tác dụng của La Yên Huyền Thể kia sẽ bị hạn chế.

“Thật đáng tiếc.”

Vừa nói, Ma Tôn vừa định ra tay với Tiêu Cửu Từ, nhưng một luồng ma khí đột nhiên tràn ra từ cơ thể Tiêu Cửu Từ, khiến Ma Tôn hơi sững lại.

Sắp nhập ma rồi sao?

Bán yêu nhập ma… Ngay cả hắn cũng phải kiêng dè. Sắc mặt Ma Tôn khẽ thay đổi, lập tức ra tay. Ngay giây tiếp theo, ánh sáng lóe lên, Quỳnh Bích đứng phía dưới dùng kiếm chặn đòn thủ đao của Ma Tôn. Lực va chạm trực tiếp khiến mặt đất nơi Quỳnh Bích và Tiêu Cửu Từ đang đứng lún sâu xuống.

Một tiếng ầm vang lên. Máu tràn khỏi khóe miệng Quỳnh Bích, bà lạnh lùng nhìn Ma Tôn.

Ma Tôn bị kiếm khí của Quỳnh Bích lan tới, cơ thể cũng chịu chấn động.

Quỳnh Bích phun ra một ngụm máu.

“Tiêu Cửu Từ!”

Ở khoảng cách gần, Quỳnh Bích có thể cảm nhận được luồng ma khí ấy. Bà hoàn toàn không dám tin. Đồ đệ này của bà, một người vốn vô tâm, sao có thể nhập ma?

Có lẽ trước đây, khi biết hai đồ đệ yêu nhau, bà chỉ coi đó là chuyện náo nhiệt để xem. Nhưng đến hôm nay, lần đầu tiên bà thực sự nhận ra Tiêu Cửu Từ đã có tình cảm của một người bình thường, có tư tâm và có tham luyến.

Uy nghiêm của sư phụ vẫn còn đó, khiến Tiêu Cửu Từ gần như mất hồn tỉnh táo lại trong chốc lát. Sự điên cuồng vì bất lực, không thể cứu được người mình yêu dần bị y áp chế. Y phải bình tĩnh. Y phải nghĩ cách cứu Kiều Hàm.

Lúc này, chấn động trong cơ thể Ma Tôn đã lắng xuống. Hắn âm trầm nhìn Quỳnh Bích, dường như đang cân nhắc có nên lập tức dùng ma kiếm g**t ch*t kiếm tu phiền phức trước mắt hay không.

Nhưng nếu sử dụng thêm một lần nữa, hắn sợ ma kiếm sẽ mất khống chế.

Đúng lúc này, Quỳnh Bích không sợ chết mà mắng:

“Đồ b**n th** chết tiệt! Đồ đệ ta đã có đạo lữ rồi mà ngươi còn muốn cướp về song tu hay sao? Đã cướp còn cướp một lúc hai người. Ta vốn tưởng Ma Tôn là nhân vật lợi hại đến mức nào, hóa ra cũng định dựa vào La Yên Huyền Thể để đi đường tắt thôi sao? Không phải chứ? Đường đường là Ma Tôn, tu vi của ngươi vẫn chưa đủ để phi thăng à?”

Quỳnh Bích chỉ muốn mắng cho hả giận, không ngờ lại chọc đúng vào điểm duy nhất Ma Tôn để tâm.

“Phi thăng? Ha ha, sao thế? Kiếm tu nhỏ có thiên phú như ngươi đến giờ vẫn chưa lĩnh ngộ được chân tướng của thiên đạo sao?” Ma Tôn cười lạnh.

Lúc này, Quỳnh Bích và Tiêu Cửu Từ, hai chiến lực mạnh nhất của tu chân giới hiện tại, đều đang nằm dưới tay Ma Tôn, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.

Khi Nam Đẩu tiên tôn bị giết, tu chân giới và yêu giới vẫn chưa kịp phản ứng. Đến lúc này họ cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Bọn họ có thể hy sinh, nhưng chiến lực mạnh nhất tuyệt đối không thể tiếp tục tổn thất, nếu không tất cả sẽ thật sự hoàn toàn kết thúc. Vì vậy, mọi người miễn cưỡng thoát khỏi cuộc hỗn chiến với đại quân ma tộc để tới cứu người. Vừa lúc nghe thấy lời Ma Tôn nói, tất cả đều sững sờ.

Quỳnh Bích cũng ngẩn người. Bà có cảm ứng với thiên đạo, thứ nàng cảm ứng được chính là vận mệnh của mình. Nàng biết bản thân đã định sẵn không thể phi thăng.

“Ý ngươi là gì?” Quỳnh Bích hỏi.

Ma Tôn cười lạnh, đảo mắt nhìn quanh.

“Suốt ngàn năm qua, các ngươi quả thật chẳng tiến bộ chút nào. Xem ra Nam Đẩu tiên tôn kia cũng không biết gì cả. Các ngươi chưa từng nghĩ xem tại sao nhiều năm như vậy vẫn không có ai phi thăng sao?”

Đương nhiên đã có người từng nghĩ tới, nhưng loại chuyện này không phải cứ suy nghĩ là có thể tìm ra đáp án.

Họ chỉ biết lần phi thăng cuối cùng đã cách hiện tại vô cùng xa xôi, thậm chí còn xảy ra trước cả đại chiến tiên ma. Người phi thăng khi ấy là vị Kiếm Tôn đứng đầu đương thời và thê tử của ông.

Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của mọi người, Ma Tôn chế giễu:

“Đó là bởi từ rất lâu, rất lâu về trước, thiên đạo đã đóng cửa thông đạo phi thăng.”

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều chết lặng.

Có nghĩa là gì? Không cho phép người ta phi thăng, tức là bất kể thiên phú hay điều kiện thế nào, bất kỳ ai cũng đều không còn cơ hội phi thăng sao?

Lúc này, Quỳnh Bích đột nhiên nhớ tới một chuyện mà khi còn rất nhỏ, sư phụ từng kể cho nàng.

Thật ra Ma Tôn hiện giờ và vị Kiếm Tôn đã phi thăng năm xưa là thiên tài cùng một thời đại.

Theo lý mà nói, nếu Kiếm Tôn có thể phi thăng thì Ma Tôn đáng lẽ đã sớm phi thăng rồi. Dù sao thiên đạo cũng không phân biệt chủng tộc.

Nhưng Ma Tôn một lòng theo đuổi sức mạnh, vô tâm vô tình, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn không thể phi thăng.

Đúng lúc này, có người đột nhiên lên tiếng:

“Không… không thể nào. Kiếm Tôn và thê tử của ngài ấy đã…”

Ma Tôn nở nụ cười dữ tợn.

“Vẫn chưa nghĩ ra sao? Căn bản không phải tên đó thật sự độ kiếp thành công, mà là nhờ có La Yên Huyền Thể nên mới phá vỡ được sự phong tỏa của thiên đạo, thành công phi thăng.”

Tất cả mọi người đều chịu một cú sốc nặng nề trong khoảnh khắc ấy, đặc biệt là những người vẫn còn ôm hy vọng vào thiên phú của bản thân.

Giờ chẳng khác nào nói với họ rằng nếu không có một La Yên Huyền Thể chịu làm đạo lữ của mình, họ vĩnh viễn chỉ có thể làm sinh linh sống trên mặt đất.

“Lời lẽ giật gân, yêu ngôn mê hoặc lòng người! Phi thăng vốn đã khó khăn, không xuất hiện thiên tài như vậy cũng là chuyện bình thường!” Có người tức giận quát.

“Các ngươi tin hay không thì tùy. Dù sao bản tôn cũng phải tìm cách lên trên xem cho rõ, dựa vào đâu mà lại phong tỏa con đường phi thăng của bản tôn.” Ma Tôn cười lạnh.

Có người giận dữ quát: “Dù vậy ngươi cũng chỉ đang vọng tưởng! La Yên Huyền Thể chỉ khi tự nguyện mới có thể…”

Tiêu Cửu Từ đang nằm dưới đất, không thể cử động, đột nhiên run lên. Ngay sau đó, Ma Tôn đã cười nói: “Các ngươi lại không biết sao? Phi nhân tộc không cần La Yên Huyền Thể tự nguyện vẫn có thể cưỡng ép song tu với họ, thậm chí còn có thể coi La Yên Huyền Thể là lô đỉnh, trực tiếp hút sạch tu vi của họ. Nếu không, bản tôn bắt họ để làm gì?! Chẳng qua chỉ là đá kê chân cho bản tôn phi thăng mà thôi.”

Lời này chẳng khác nào một tiếng sét giữa trời quang. Ngoại trừ Tiêu Cửu Từ, tất cả mọi người có mặt đều không biết bí mật ấy.

Bí mật mà Kiều gia đời đời bảo vệ thật ra đã sớm bị Ma Tôn đào ra. Chỉ là Ma Tôn tâm cao khí ngạo, trước nay chưa từng nghĩ đến chuyện lợi dụng La Yên Huyền Thể để phi thăng. Nào ngờ thiên đạo phong tỏa con đường, khiến hắn chỉ có thể tìm lối khác.

Nếu không, chỉ dựa vào thiên phú của hắn, hắn tuyệt đối có thể phi thăng trước kẻ kia. Hắn không cam lòng!

Nếu không… có lẽ hắn cũng chẳng phát động đại chiến tiên ma.

Giờ đã tìm được La Yên Huyền Thể, hắn cũng không còn quá để tâm đến đại chiến tiên ma nữa.

Lúc này, mọi người thuộc hai giới đều bị tin tức Ma Tôn tiết lộ làm cho chấn động, liên tục kinh hô không thể nào, đặc biệt là nhân tộc.

Trong khoảnh khắc ấy, suy nghĩ của rất nhiều người bắt đầu méo mó. Dựa vào đâu chỉ có phi nhân tộc mới làm được? Nhân tộc bọn họ thì có gì không bằng?

“Nhất định là giả! Nhất định chỉ nhân tộc mới có thể! Nhất định phải tâm ý tương thông mới được! Kiếm Tôn và thê tử của ngài ấy chính là…”

Nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng sét cuối cùng đã giáng xuống.

“Ha ha ha, nhân tộc.” Ma Tôn như vừa nghe thấy chuyện cười, “Kiếm Tôn rõ ràng là một tên tạp chủng mang huyết mạch yêu tộc. Trên bia đá của Lạc Hà tiên phủ chẳng phải có lời tự thuật của hắn sao? Nhân tộc các ngươi vẫn thích tự lừa mình dối người như xưa.”

Lần này, ngoài Ma tộc đang bật cười chế giễu, tất cả người và yêu đều ngây ra tại chỗ.

Nếu chuyện con đường phi thăng bị phong tỏa quá mức khó tin, chân tướng về La Yên Huyền Thể lại không thể kiểm chứng, vậy thì tiếng sét thứ ba này đã thật sự đánh trúng thần kinh của tất cả mọi người.

Ánh mắt của rất nhiều người bất giác đổ dồn về phía Tiêu Cửu Từ đang bị áp chế.

Lạc Hà tiên phủ cao quý nhất, vị Kiếm Tôn đầu tiên phi thăng, tồn tại được tất cả mọi người nhắc đến và sùng bái suốt nghìn năm… lại là… người mang huyết mạch hai tộc… Vậy thì… rốt cuộc tại sao bọn họ lại… nhằm vào bán yêu?

Đừng nói nhân tộc, ngay cả phần lớn yêu tộc cũng không ưa bán yêu. Tất cả đều cảm thấy chuyện này hoang đường đến cực điểm.

Vậy nên huyết mạch bán yêu mới thật sự là huyết mạch có thiên phú nhất, đáng được tôn lên địa vị cao nhất sao?

Đúng vậy, giống như Tiêu Cửu Từ. Y không phát điên, không mất khống chế, đồng tu hai đạo, mạnh mẽ vô song, tiền đồ vô hạn…

Quan niệm đúng sai bị đảo lộn trong chớp mắt đánh mạnh vào họ, khiến họ gần như mất đi động lực chiến đấu.

Ma Tôn nhìn dáng vẻ ấy của mọi người, trong lòng tràn đầy giễu cợt. Quả nhiên yếu đuối đến đáng thương. Dù Ma tộc cũng chỉ vừa biết được một phần chân tướng trong hôm nay, bọn chúng cũng sẽ chẳng chịu đả kích gì. Dù sao cứ đi theo Ma Tôn, tùy ý phá hoại là được.

Vì vậy, khi Ma Tôn nói một câu: “Nhìn chướng mắt quá, tiêu diệt bọn chúng đi.”

Tất cả ma tộc lập tức phấn chấn hô vang, đồng loạt xông lên bao vây tấn công.

Ma Tôn cúi đầu nhìn Quỳnh Bích và Tiêu Cửu Từ: “Trước khi chết còn được biết chân tướng, cũng coi như không tệ rồi nhỉ?”

Quỳnh Bích quả thực đã chịu chấn động, nhưng nghe Ma Tôn nói vậy lại bật cười. “Sinh ra để làm gì? Để phi thăng sao? Thế những phàm nhân không có căn cơ, những loài động vật thì phải làm sao? Nực cười! Còn sống ngày nào thì cứ sống phóng khoáng tự tại ngày ấy, quan tâm nhiều như vậy làm gì!”

Ma Tôn hơi sững lại rồi cười: “Ngươi, không tệ.”

Hắn cũng không thật sự chấp nhất với việc phi thăng đến vậy. Chỉ là hắn vẫn nghẹn một cục tức, muốn lên trên hỏi cho ra lẽ.

Mà chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ thành công.

Ma Tôn thu lại vẻ bất cần đời, sắc mặt lập tức lạnh xuống, đột ngột chuẩn bị ra tay.

Quỳnh Bích nghiến răng, chuẩn bị cố sức đỡ một kích. Tiêu Cửu Từ cũng nhận ra điều gì đó. Y đang trọng thương, không còn khả năng chống đỡ, nhưng sao y có thể chết như vậy được? Y dốc hết sức lực, muốn phát huy tiềm lực của Long Kiếm.

Đúng lúc này, mặt đất đột nhiên khẽ rung chuyển. Ban đầu chấn động không nghiêm trọng, thậm chí không ai cảm nhận được, ngoại trừ Ma Tôn. Nhìn những viên đá nhỏ nổi lên khỏi mặt đất, hắn đột nhiên khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Thái Thanh Phong Ma Ấn ở cách đó không xa. Vô số mảnh vỡ của nó lơ lửng bất động giữa không trung, từ sau khi được tháo gỡ gần như chưa từng có thay đổi gì.

Những mảnh vỡ ấy dường như đang dần phát sáng.

Sắc mặt Ma Tôn cứng đờ trong chớp mắt.

Ngay sau đó, hắn đột ngột dựng toàn bộ ma khí quanh người lên.

Trong khoảnh khắc, trời đất như mất đi mọi âm thanh, một luồng linh khí mạnh mẽ chưa từng có bỗng bùng nổ.

Linh khí không gây tổn thương cho nhân tộc và yêu tộc, nhưng đối với Ma tộc, đó lại là sức mạnh tương khắc.

Bọn chúng tuyệt đối không ngờ Thái Thanh Phong Ma Ấn đã phong ấn mình suốt nghìn năm, đến phút cuối vẫn còn chơi bọn chúng một vố.

Bức tường thành do máu thịt của các bậc tiền bối xây nên đương nhiên không dễ bị phá hủy đến vậy.

Linh khí cuộn trào như sóng thần, quét ngang toàn trường.

Vì linh khí quá mức nồng đậm và mạnh mẽ, tất cả người và yêu chỉ có thể cảm nhận nó cuốn qua người, còn Ma tộc lại giống như bị giáng một đòn nặng nề.

Chỉ có một vài người bị thương quá nặng, cơ thể dường như bản năng chớp lấy điều gì đó. Ý chí mạnh mẽ khiến họ điên cuồng hấp thu luồng linh khí đang cuốn qua.

Quỳnh Bích chỉ cảm thấy linh khí tràn vào đan điền, bình cảnh vẫn luôn bị một sức mạnh vô hình áp chế dường như đã mở ra trong khoảnh khắc này.

Quỳnh Bích vốn từ lâu đã nên bước vào kỳ Độ Kiếp, đột nhiên rơi vào trạng thái nhập định.

Tiêu Cửu Từ bên cạnh bà cũng điên cuồng hấp thu linh lực, thậm chí còn hấp thu nhiều hơn, dữ dội hơn bà. Y giống như một người đang liều mạng muốn trở nên mạnh mẽ, tham lam khao khát hấp thu tất cả những gì có thể khiến mình mạnh lên, hoàn toàn không để ý điều đó sẽ gây tổn hại thế nào cho bản thân.

Tám chiếc đuôi lần lượt sáng lên, khí lạnh bao phủ toàn thân y.

Ở phía xa, Tần Tu Trọng cũng đột ngột bị sấm sét bao bọc. Trong chớp mắt, thiên lôi giáng xuống, người đầu tiên bị đánh chính là Tần Tu Trọng vẫn đang ở kỳ Nguyên Anh.

Tất cả những chuyện này, ma tộc, thậm chí cả Ma Tôn, đều không thể ngăn cản.

Đến khi sóng linh khí qua đi, Hỗn Độn Cổ Đạo hoang vu chỉ trong một đêm đã hồi sinh, xuân ấm hoa nở.

Tất cả nhân tộc và yêu tộc đều bình an vô sự, còn đám Ma tộc vừa tấn công họ thì ngã nghiêng ngã ngửa.

Lúc này, trong số những người có mặt đã có vài người đang tấn cấp. Từng luồng linh khí bao bọc lấy họ, khiến mọi người không thể phân biệt ai với ai.

Sau đợt xung kích, Ma Tôn ổn định lại thân hình. Hắn có thể cảm nhận được vì uy lực cuối cùng của Thái Thanh Phong Ma Ấn, ma khí trong cơ thể mình đã trở nên hỗn loạn. Hiện giờ hắn buộc phải rút lui bế quan.

Nhưng có một người hắn tuyệt đối không thể buông tha.

Ma Tôn vừa bị đẩy lùi một đoạn nhưng vẫn lập tức nhận ra luồng linh khí của bán yêu. Hắn nhanh chóng lao tới, định nhổ cỏ tận gốc.

Những người đồng hành còn có thể cử động vội vàng muốn cứu y, nhưng hoàn toàn không theo kịp tốc độ ấy.

Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng kiếm quang sắc bén lạnh lẽo quét qua, chặn đứng công kích của Ma Tôn.

Công kích của kỳ Độ Kiếp? Sao vẫn còn kiếm tu kỳ Độ Kiếp?

Ma Tôn ngẩng đầu lên, đúng lúc một tiếng hổ gầm vang tới.

Là khí tức của bán yêu.

Ma Tôn thậm chí còn chưa nhìn rõ người đến, chỉ cảm thấy tình hình khó giải quyết. Hắn vốn không phải loại người cố chấp ham chiến. Tình thế đã bất lợi thì không cần dây dưa.

“Ma tộc nghe lệnh! Dựng phòng tuyến, tạm thời ngừng tấn công!”

Để lại mệnh lệnh, Ma Tôn nhanh chóng hóa thành ma ảnh, rút lui về Thương Minh Chi Hải.

Lúc này, mấy tầng kết giới đã phủ xuống quanh những người đang tấn cấp để bảo vệ họ.

Hai bóng người, một đen một trắng, từ trên cao hạ xuống.

Không ít người từng gặp họ.

Người tới chính là bán yêu Minh Dạ và Linh Diệu tiên tôn.

Trong khoảnh khắc, cảm giác an toàn bao phủ toàn trường.

Tuy nhiên, vẫn có người để ý đến Minh Dạ. Chỉ là lúc này Minh Dạ đã có một đôi mắt đen nhánh, trên người toát ra khí tức giống hệt Tiêu Cửu Từ.

Minh Dạ và Linh Diệu đáp xuống bên cạnh hai quả cầu linh khí bao bọc Tiêu Cửu Từ và Quỳnh Bích. Họ nhìn về phía Ma Tôn đã biến mất nhưng không đuổi theo.

Dù sao một người là kỳ Độ Kiếp không trọn vẹn, một người lại cưỡng ép chuyển thành đồng tu hai đạo. Thực lực vừa thể hiện cũng chỉ đủ miễn cưỡng uy h**p Ma Tôn một lần mà thôi. Nếu thật sự đánh nhau, thắng bại khó lường. Vì vậy chỉ có thể tuân theo đạo lý giặc cùng đường chớ đuổi, bảo vệ mọi người tấn cấp mới là chuyện quan trọng nhất.

Minh Dạ chán ngán đảo mắt nhìn quanh. Thấy mọi người vẫn chưa kịp phản ứng, hắn bất lực nói với bốn vị Yêu Quân: “Còn ngây ra đó làm gì? Dựng kết giới phòng tuyến đi! Định chờ ma tộc đánh tới lần nữa sao?”

Sau khi không còn Yêu Hoàng, đây là lần đầu tiên bốn vị Yêu Quân nghe lệnh đến vậy, như thể cuối cùng cũng tìm được trụ cột. Dù sao Minh Dạ thật sự có hung danh lừng lẫy.

Trong lúc Minh Dạ lên tiếng, Linh Diệu cũng nhìn về phía các trưởng lão của Tiên Minh. Y không nói gì, nhưng chỉ một ánh mắt nghi hoặc cũng đủ khiến họ xấu hổ đỏ mặt.

Rất nhanh, yêu giới và tu chân giới bắt đầu hành động. Ngay tại nơi này, tất cả mọi người cùng nhau dựng kết giới phòng hộ. Từng tầng kết giới được dựng lên, khiến người ta yên tâm hơn không ít.

Người cần chữa trị thì chữa trị, người cần nghĩ cách thì nghĩ cách, người cần truyền tin thì truyền tin.

Dần dần, thiên lôi bắt đầu đứt quãng giáng xuống.

Mặc dù Ma Tôn đã nói tạm thời không tấn công, nhưng những Ma Vương không mấy ngoan ngoãn kia thỉnh thoảng vẫn nhảy ra khiêu chiến Minh Dạ và Linh Diệu.

Từ đó, Minh Dạ và Linh Diệu đứng trên kết giới, tranh thủ thời gian cho những người đang tấn cấp.

[Điểm cảm xúc +10000]

Kiều Hàm vừa tỉnh lại đã phải hứng chịu một cú chí mạng.

Nhiệm vụ kia đã hoàn thành, chứng tỏ Tiêu Cửu Từ không sao, đáng lẽ cậu phải thở phào nhẹ nhõm. Nhưng 10000 điểm cảm xúc là khái niệm gì chứ? Kiều Hàm hoàn toàn không dám tưởng tượng Tiêu Cửu Từ đã trải qua tâm trạng thế nào.

Kiều Hàm hoảng loạn, chỉ muốn lập tức trở về bên cạnh Tiêu Cửu Từ.

Khi tỉnh lại, cậu cảm thấy linh khí hệ Thủy đang bao quanh mình. Kiều Uyển đang truyền linh lực cho cậu, thấy cậu tỉnh mới dừng lại.

“Ngươi vẫn ổn chứ?” Kiều Uyển cố giữ bình tĩnh hỏi.

Kiều Hàm ngồi dậy, vội vàng nuốt đan dược rồi đưa cho Kiều Uyển một ít. Sau khi khôi phục phần nào, cậu hỏi: “Ta đã hôn mê bao lâu rồi?”

Kiều Uyển đáp: “Ta không biết. Từ lúc ta tỉnh lại đến giờ đã hai ngày rồi.”

Kiều Hàm nhìn xung quanh. Nơi này trông giống một địa lao.

“Có người từng tới đây chưa?” Kiều Hàm vội ép mình bình tĩnh lại, lên tiếng hỏi.

Kiều Uyển cau mày lắc đầu, đang định nói gì đó thì Kiều Hàm đã bật dậy, thử công kích cửa ngục.

“Đừng!” Kiều Uyển chỉ kịp hô lên.

Công kích của Kiều Hàm đã bị trận pháp ma tộc trên cửa ngục dội ngược trở lại. Nếu trên người cậu không có cả đống pháp khí hộ thân, e rằng cậu đã bị chính thuật pháp của mình đánh trúng.

“Thứ quỷ quái gì vậy!” Kiều Hàm kinh ngạc không thôi.

“Trận pháp của ma tộc. Công kích bình thường vô dụng, muốn phá nó phải liều chết đánh cược một phen. Nhưng như vậy quá mạo hiểm, thật sự không cần thiết. Sẽ… sẽ có người tới cứu chúng ta.”

Nếu chỉ có một mình nàng, Kiều Uyển không có tư cách mong Tiêu Cửu Từ tới cứu mình. Nhưng nàng và Kiều Hàm cùng bị bắt, Tiêu Cửu Từ nhất định sẽ tới.

Vì vậy, Kiều Uyển khuyên Kiều Hàm không cần cố làm khó mình ở đây.

Kiều Hàm cũng biết trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ đã cứu Kiều Uyển trở về, nhưng quá trình ấy vô cùng gian nan, phải vượt qua biết bao cửa ải. Sao Kiều Hàm có thể nỡ để y chịu khổ như vậy?

Huống chi vừa rồi còn xuất hiện một vạn điểm cảm xúc. Hiện giờ Kiều Hàm chỉ hận không thể lập tức bay về bên cạnh Tiêu Cửu Từ.

“Không sao, để ta nghiên cứu thử.” Kiều Hàm không chịu từ bỏ.

Kiều Uyển hơi sững ra, nhìn Kiều Hàm cẩn thận thử hết lần này đến lần khác với cửa ngục.

Kiếp trước, nàng chỉ thử một hai lần rồi bị thương, sau đó tuyệt vọng từ bỏ.

Kiều Uyển ngây người nhìn bóng lưng không chịu ngừng lại của Kiều Hàm. Nghĩ đến những chuyện trước đó, nàng không nhịn được lên tiếng: “Kiều Hàm, cảm ơn ngươi…”

“Hả?” Kiều Hàm đang thử vẽ lại trận pháp ma tộc, đột nhiên nghe thấy lời cảm ơn của Kiều Uyển.

Quan hệ giữa cậu và Kiều Uyển thật ra khá xa cách, hai người cũng rất ít giao tiếp. Đột nhiên được nàng cảm ơn khiến cậu thật sự hơi lúng túng.

“Còn có xin lỗi ngươi.”

Kiều Hàm càng ngơ ngác hơn: “Ngươi đang nói gì vậy?”

Kiều Uyển cúi đầu: “Ban đầu Ma Tôn không phát hiện ra ngươi. Vì cứu ta nên ngươi mới bị hắn phát hiện, sau đó ngươi còn vì cứu ta mà bị thương. Là ta liên lụy ngươi.”

Kiều Hàm quay đầu nhìn Kiều Uyển, trong lòng bỗng có chút xúc động. Dù họ không phải tỷ đệ, dường như ở một vài phương diện lại khá giống nhau. Gương mặt dịu dàng của Tiêu Cửu Từ thoáng hiện lên trong đầu cậu. Cậu nói: “Trong tình huống ấy, không có chuyện ai cứu ai, ai liên lụy ai. Ngươi không cần như vậy.”

Nhưng tâm trạng Kiều Uyển không hề chuyển biến vì lời của Kiều Hàm. Nàng chỉ hơi cảm thán: “Bây giờ ngươi… thật sự đã trở nên rất tốt.”

Kiều Hàm càng thêm lúng túng, chỉ có thể vội vàng đổi chủ đề: “Chúng ta vẫn nên nhanh chóng nghĩ cách ra ngoài đi. Nếu không phá được trận pháp này, ta phải nghĩ cách đào địa đạo thôi.”

Kiều Uyển không nói thêm gì nữa, mặc dù nàng cảm thấy tuyệt đối không thể thoát khỏi nơi này.

Nhưng chẳng hiểu tại sao, nhìn Kiều Hàm không chịu bỏ cuộc, nàng cũng ngốc nghếch tiến tới giúp đỡ, phối hợp cùng cậu.

Thật ra Kiều Hàm vừa nghiên cứu trận pháp ở đây, vừa thử trao đổi với hệ thống, xem có linh phù nào dùng được hay không.

Không bao lâu sau, Kiều Hàm đã từ bỏ ý định tự mình giải trận. Cậu hoàn toàn không hiểu trận pháp ma tộc. Đúng lúc trong hệ thống cũng tìm được linh phù chuyên đối phó với trận pháp ma tộc, cậu liền định bật gian lận rời khỏi đây.

Đúng lúc này, trong địa lao yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng động.

Kiều Hàm và Kiều Uyển nhìn nhau, lập tức yên lặng ngồi trở lại.

Không bao lâu sau, một ma tộc lớn tuổi có ngoại hình kỳ dị đến khó tả xuất hiện trước cửa ngục.

Gã dùng đôi mắt đỏ đục ngầu âm u nhìn chằm chằm hai người trong phòng giam, hưng phấn nuốt nước bọt. Không cần mở cửa ngục, gã đã vung sợi dây thừng đen trong tay, đánh thẳng về phía Kiều Uyển.

Kiều Uyển lập tức ra tay đánh bật sợi dây. Kiều Hàm cũng biến ra roi dây leo, đứng sát bên nàng, cảnh giác nhìn người tới.

Tên ma tộc già nhìn Kiều Uyển, vừa nuốt nước bọt vừa nói: “Ngoan ngoãn theo lão phu ra ngoài, giúp lão phu song tu. Lão phu sẽ đưa ngươi cùng phi thăng, nếu không ngươi sẽ bị coi là lô đỉnh, bị Ma Tôn hút khô đấy.”

Sắc mặt Kiều Uyển đột ngột thay đổi, ghê tởm đến mức toàn thân run lên.

Mặc dù Kiều Hàm biết La Yên Huyền Thể sẽ bị đối xử như vậy, nhưng dù sao họ cũng do Ma Tôn bắt tới. Cậu không ngờ lại bị một tên ma tộc ghê tởm như thế này nhắm tới. Xem ra trong ma tộc cũng có kẻ mang lòng phản nghịch.

“Ngươi làm vậy không sợ chọc giận Ma Tôn sao?” Kiều Hàm vẫn hiểu đạo lý mượn oai hùm dọa người.

“Ma Tôn đang bế quan dưỡng thương, còn nhiều thời gian lắm.” Tên ma tộc già cười quái dị rồi lại tấn công vào trong. Trận pháp ở đây chỉ đề phòng nhân tộc bọn họ, không hề ngăn cản ma tộc.

Kiều Hàm không bất ngờ khi biết tin này, nhưng sau khi xác nhận, trong lòng cũng hơi yên tâm hơn. Cậu lập tức ra tay tàn nhẫn, xoắn gãy pháp khí của đối phương.

“Chỉ bằng ngươi mà cũng xứng mơ tưởng đến La Yên Huyền Thể? Không biết tè một bãi rồi tự soi lại mình à? Xấu đến mức có lỗi với chúng sinh, đầu trâu mặt ngựa nhìn thấy cũng phải gọi ngươi một tiếng đại ca. Lão quái vật kéo thấp mặt bằng nhan sắc của cả ma tộc như ngươi chắc thường xuyên bị xa lánh, chẳng có ma tộc nào chịu chơi cùng nhỉ? Nếu ngươi mà phi thăng được, thiên đạo chắc phải tự chọc mù hai mắt rồi tự trách mình mắt mù! Có bản lĩnh thì vào đây, tiểu gia đấm ngươi mấy quyền, biết đâu còn giúp ngươi dễ nhìn hơn một chút.”

Không biết có phải bình thường ma tộc không quen mắng người, chỉ quen động tay hay không mà sau một trận chửi của Kiều Hàm, tên ma tộc già tức đến suýt ngất.

Trong cơn thẹn quá hóa giận, tên ma tộc già cũng không còn đề phòng, trực tiếp mở cửa phòng giam, định tự tay bắt người. “Lão phu vốn không muốn động đến ngươi. Nếu ngươi đã tự tìm đường chết, hôm nay lão phu sẽ dạy dỗ tên tiểu tử nhà ngươi một trận!”

Khóe môi Kiều Hàm cong lên.

Mắc câu rồi.

Ngay khi tên ma tộc già mở cửa, trận pháp trên phòng giam lập tức biến mất. Kiều Hàm nhanh nhẹn ra tay.

Tu sĩ hệ Mộc kỳ Hóa Thần luôn khiến người khác dễ dàng hiểu lầm.

Tên ma tộc già cùng ở kỳ Hóa Thần không hề e ngại một y tu, cũng không e ngại Kiều Uyển đang ở kỳ Nguyên Anh. Nào ngờ chưa qua ba chiêu, gã đã ngã xuống đất không dậy nổi.

Kiều Hàm nhìn Kiều Uyển vừa kịp thời phối hợp với mình, mỉm cười.

Kiều Uyển phản ứng lại, vẫn còn khá sững sờ. Nhìn cánh cửa đã mở, trong lòng nàng dâng lên một cảm xúc khác lạ.

Khi quay đầu lại, nàng đã thấy Kiều Hàm bắt đầu lục lọi trên người tên ma tộc già.

“Ngươi… ngươi đang làm gì vậy?”

Kiều Hàm lột quần áo của tên ma tộc già, lại vét sạch túi trữ vật của gã. “Kiếm hai bộ đồ để chúng ta cải trang ra ngoài. Nếu không, chỉ thoát khỏi phòng giam cũng chẳng có tác dụng gì.”

Không bao lâu sau, hai người cải trang thành ma tộc nghênh ngang bước ra khỏi địa lao.

Ở phía Hỗn Độn Cổ Đạo, tất cả mọi người đều đã kết thúc tiến giai.

Chỉ có Tiêu Cửu Từ đã vượt qua thiên lôi, nhưng quanh người lại bắt đầu bị ma khí quấn lấy. Y như rơi vào một cơn ác mộng, mãi không thể thoát ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn