Ban đầu, Kiều Hàm chỉ cảm thấy thế giới này thật b**n th**.
Sau đó, Kiều Hàm lại cho rằng thiên đạo cần Tiêu Cửu Từ phải chịu đủ giày vò và tôi luyện, tái sinh rồi đột phá vào thời khắc cận kề cái chết, rèn nên một thân thể mạnh hơn bất kỳ ai trên thế gian, khai phá tiềm năng sâu nhất, có như vậy y mới chịu đựng được thần lực, từ đó hoàn thành sứ mệnh cứu thế.
Nhưng sau khi Kiều Hàm giúp Tiêu Cửu Từ bước lên con đường đồng tu hai đạo, cậu bắt đầu nghi ngờ suy đoán này. Rõ ràng Tiêu Cửu Từ đồng tu hai đạo còn mạnh hơn, vậy mà thiên đạo cứ nhất quyết cản trở, hoàn toàn không hợp logic.
Vì thế, từ đó về sau Kiều Hàm đã quyết định tuyệt đối không để Tiêu Cửu Từ đi theo con đường thăng cấp bằng đau khổ và tôi luyện gì nữa.
Ví dụ như lúc này, trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không phải đối thủ của Nam Đẩu tiên tôn, vừa bị nhắm vào vừa phải cố gắng khuyên nhủ lão già ngoan cố này.
Khi ấy, thân phận của đám hỗn chủng vẫn chưa bị vạch trần, một số kẻ ẩn trong bóng tối đã tập hợp đủ điều kiện giải phong ấn. Tiêu Cửu Từ ra sức ngăn cản mọi chuyện, muốn tất cả đồng lòng hợp sức ngăn ma tộc thoát khỏi phong ấn.
Thế nhưng nhân tộc và yêu tộc vẫn đang hỗn chiến, còn bản thân y cùng số ít người đồng đạo tin tưởng y lại bị Nam Đẩu tiên tôn áp chế.
Ngay lúc Tiêu Cửu Từ sắp bị Nam Đẩu tiên tôn g**t ch*t, Quỳnh Bích tiên tử kịp thời chạy tới, cho y cơ hội th* d*c. Nhưng cuối cùng Quỳnh Bích tiên tử vẫn không địch lại, chết dưới tay Nam Đẩu tiên tôn.
Không còn Quỳnh Bích tiên tử bảo vệ, Tiêu Cửu Từ gần như không còn đường sống. Đúng lúc ấy lại xảy ra biến cố, ma tộc thoát khỏi phong ấn, Nam Đẩu tiên tôn không còn tâm trí đâu để ý đến y nữa.
Mà Tiêu Cửu Từ cũng vì cận kề cái chết nên được Long Kiếm hỗ trợ, cưỡng ép hấp thu linh lực bùng nổ từ Thái Thanh Phong Ma Ấn, thực lực lại tiến thêm một bước.
Hiện giờ, không có máu của hỗn chủng, Đoạn cung chủ thiếu điều kiện nên không thể giải phong ấn ma tộc. Vì vậy, bọn họ buộc phải tự mình đối phó với Nam Đẩu tiên tôn.
Kiều Hàm không tin nổi, trong nguyên tác Nam Đẩu tiên tôn đối đầu với Quỳnh Bích tiên tử cũng gần như bị đánh cho tàn phế, giờ đây có Tiêu Cửu Từ đồng tu hai đạo, thêm cậu sở hữu hack hệ thống và nhiều trợ lực hơn nguyên tác, chẳng lẽ vẫn không thắng nổi?!
Lúc này, Nam Đẩu và Quỳnh Bích đã giao phong đến luồng kiếm khí thứ hai. Lần này, kiếm khí của Quỳnh Bích rõ ràng bị đẩy lùi, bà phải bổ thêm một luồng kiếm khí nữa mới đánh tan được kiếm khí của Nam Đẩu.
Kiếm thế hoa lệ xuất hiện cùng một bóng người thanh gầy, mộc mạc. Hai phong cách hoàn toàn tương phản lại tạo nên nét độc đáo riêng. Hai thanh linh kiếm va vào nhau, kiếm quang b*n r* tứ phía, tựa như vạn kiếm cùng xuất kích.
Nam Đẩu tiên tôn nhìn vẻ mặt ngứa đòn của Quỳnh Bích trước mắt, lại nhớ đến chuyện nhiều năm trước, con nhóc mới ra đời chưa lâu này từng khiêu chiến lão, khiến vết thương cũ của lão tái phát. Khi ấy, lão còn nể tình đôi bên đều thuộc tu chân giới mà nương tay, không ngờ hôm nay con nhóc phản nghịch này lại đại nghịch bất đạo, dám bảo vệ bán yêu, đúng là tự tìm đường chết.
“Đồ đệ của ngươi?! Bán yêu!” Nam Đẩu hung hãn quát: “Ngươi có biết bán yêu là thứ gì không?”
“Chuyện này ngươi phải hỏi đồ đệ còn lại của ta, một đạo lữ mà có hai phong cách.” Quỳnh Bích cười nói.
Kiều Hàm: ?!
Không phải chứ, sư phụ, bây giờ là lúc để trêu đùa sao?
Hiển nhiên khi đối mặt với vị sư phụ không đứng đắn này, Tiêu Cửu Từ bình tĩnh hơn Kiều Hàm nhiều. Kiếm Băng Phách trong tay y lập tức biến thành Long Kiếm, sẵn sàng nghênh chiến.
“Quỳnh Bích, ta biết trước nay ngươi không coi quy củ ra gì, nhưng không ngờ ngươi lại đi lệch đường đến mức này. Nể tình ngươi cũng là kỳ tài trời sinh, mang huyết mạch hiếm có trong tu chân giới, ta cho ngươi thêm một cơ hội. Rời khỏi nơi này, ta sẽ bỏ qua chuyện cũ. Nếu không, ngươi phải trả giá vì đã thu bán yêu làm đồ đệ.”
“Ồ, ta nghe nói Bất Niệm Cung do ngươi trấn giữ còn xuất hiện ba hỗn chủng, có khi còn che giấu một ma tộc nữa. Ngươi có định trả giá không?” Quỳnh Bích cười khinh miệt.
Nam Đẩu tiên tôn lại dữ tợn đáp: “Lát nữa ta sẽ đích thân thanh lý môn hộ, còn ngươi thì sao?!”
“Ta không làm được, ta còn phải uống rượu mừng của hai đồ đệ nữa!” Quỳnh Bích tiếp tục cười nói.
Sắc mặt Nam Đẩu tiên tôn xanh mét, gần như nghiến răng nghiến lợi quát: “Tự tìm đường chết!”
Ngay giây tiếp theo, Nam Đẩu vung một kiếm xuống, dường như ngay cả không gian cũng sắp bị lão rạch toạc. Ánh mắt Quỳnh Bích lập tức sáng lên, kiếm thế tựa cầu vồng. Trong mắt mọi người, hai đại cao thủ dường như chỉ giao đấu một chiêu, nhưng thực tế lại là vô số chiêu nhanh đến mức không thể nhìn rõ.
Ngay cả gió mây xung quanh cũng biến đổi theo trận chiến.
Trận chiến ở cấp độ này đã không còn là thứ những người khác có thể tham gia. Bởi ngoài Tiêu Cửu Từ, không ai có thể theo kịp tốc độ của họ, ngay cả Kiều Hàm cũng chỉ có thể đảm nhiệm việc hỗ trợ.
Tiêu Cửu Từ cầm kiếm phối hợp với Quỳnh Bích từ bên cạnh. Hai sư đồ vô cùng ăn ý, cùng nhau nghênh chiến Nam Đẩu, còn Kiều Hàm thì điên cuồng hỗ trợ, trong lúc đó lén truyền cả sức mạnh của linh phù vào.
Những người bạn khác vừa rồi đều bị trọng thương, lúc này ngoài đứng nhìn, họ chỉ có thể dốc hết khả năng truyền linh lực cho Kiều Hàm, giúp cậu hỗ trợ tốt hơn.
Sức mạnh đồng tâm hiệp lực lần đầu tiên khiến Nam Đẩu tiên tôn cảm nhận được áp lực, buộc lão phải bộc phát toàn bộ pháp lực để ứng phó.
Tu vi Độ Kiếp kỳ gần đến cảnh giới phi thăng đủ sức khiến trời đất biến sắc. Gần như cả tòa thành đều rung chuyển vì trận chiến nơi đây.
Không lâu sau, những người bạn lần lượt gục xuống. Kiều Hàm cảm thấy khí huyết dâng trào, linh lực sắp cạn kiệt. Cậu biết tình cảnh của sư phụ và sư huynh phía trước chắc chắn còn tồi tệ hơn, vì vậy bản thân cậu đương nhiên cũng không thể ngã xuống.
Sau một đòn va chạm dữ dội, nửa người Tiêu Cửu Từ đã nhuộm đỏ máu, cánh tay cầm kiếm của Quỳnh Bích cũng không ngừng chảy máu. Nam Đẩu tiên tôn mặt trắng bệch, linh khí quanh người đã rối loạn, bàn tay cũng khẽ run lên.
Nhưng ngay sau đó, linh quang lại hội tụ về phía lão, cảnh tượng quen thuộc một lần nữa xuất hiện.
Sát chiêu của Nam Đẩu tiên tôn, Nhật Nguyệt Luân.
Kiều Hàm vốn tưởng chiêu thức như vậy phải cách một khoảng thời gian rất lâu mới có thể sử dụng lại, không ngờ lão đã nhanh chóng tích đủ năng lượng để thi triển lần nữa.
Kiều Hàm bỗng cảm thấy hoảng hốt, ánh mắt bất giác nhìn về phía Quỳnh Bích. Chỉ thấy Quỳnh Bích lập tức lóe lên trước mặt Tiêu Cửu Từ, tung chân đá ngược ra sau, trực tiếp đá y bay về phía cậu.
Kiều Hàm chỉ kịp đón lấy Tiêu Cửu Từ. Hai người đồng loạt biến sắc, hét lên: “Sư phụ!”
“Trẻ con thì sang một bên chơi đi.” Quỳnh Bích bật cười, thanh kiếm giản dị không chút nổi bật trong tay bà múa thành những đóa kiếm hoa rực rỡ nhất. “Hôm nay bà cô đây sẽ phá Nhật Nguyệt Luân của ngươi!”
Một mình bà đứng giữa không trung, nghênh đón ánh sáng nhật nguyệt tựa như trời sập.
Kiều Hàm có thể cảm nhận được cơ bắp Tiêu Cửu Từ trong lòng mình căng cứng, chuẩn bị bộc phát. Hiện giờ y không còn ở trạng thái sắp chết như trong nguyên tác, vì vậy tuyệt đối sẽ không mặc cho sư phụ một mình gánh chịu tất cả. Kiều Hàm biết y sẽ làm gì nên không cần nói thêm.
Thuật trị liệu, buff đầy đủ, linh phù, tất cả những chiêu thức có thể nghĩ ra đều được cậu tung hết.
Trong chớp mắt, Tiêu Cửu Từ biến mất trước mắt, lao thẳng vào giữa quầng sáng.
Ánh sáng chói mắt bùng nổ, sóng linh lực cuốn thành cuồng phong, suýt thổi bay Kiều Hàm.
Mặt đất gần như bị lật tung, mọi người nghiêng ngả, rơi tứ tán khắp nơi.
Ánh sáng tan đi, chỉ nghe một tiếng nổ vang lên.
Vòng kim loại tròn như mặt trời bị Quỳnh Bích chém làm đôi, đồng thời linh kiếm của bà cũng vỡ vụn.
Mà Quỳnh Bích không hề đơn độc. Đầu chóp tám chiếc đuôi hồ ly đang điểm vào các vị trí trên linh mạch của nàng.
Thời gian dường như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.
Ngay giây tiếp theo, Nam Đẩu tiên tôn bị Nhật Nguyệt Luân phản phệ, phun ra một ngụm máu. Quỳnh Bích và Tiêu Cửu Từ đột ngột rơi xuống.
Nhưng rất nhanh, hai dây leo từ dưới đất vươn lên cao nhất rồi nở ra hai đóa hoa khổng lồ, đón lấy hai người. Ánh sáng xanh biếc lấp lánh bao bọc lấy họ.
Kiều Hàm vừa bay tới, Bích Huyền trong tay vừa xoay tròn với tốc độ cực nhanh, duy trì linh lực hệ Mộc.
Kiều Hàm vừa muốn khóc vừa muốn cười, bởi vì bọn họ… đã vượt qua cửa ải này! Sư phụ và sư huynh đều không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng ngay lúc Kiều Hàm sắp tới gần, Nam Đẩu đột ngột bay vút lên cao, từ trên cao nhìn xuống hai người đang nằm trong hoa, chưa kịp phản ứng.
Lão ôm lấy vị trí đan điền, định vung linh kiếm.
Sắc mặt Kiều Hàm biến đổi, cậu lập tức lao lên, chắn trước hai người. Hai người dần tỉnh lại, thấy cảnh tượng này thì sắc mặt đều xanh mét.
Quỳnh Bích: “Tiểu Kiều Hàm, tránh ra!”
Tiêu Cửu Từ không nói hai lời, linh lực trong tay xoay chuyển, ra lệnh: “Lui!”
Y và sư phụ vẫn còn có thể chịu đựng, nhưng Kiều Hàm tuyệt đối không thể chịu nổi kiếm khí của Nam Đẩu tiên tôn. Cậu nhất định phải lui xuống.
Ánh mắt Kiều Hàm chợt khựng lại, khế ước nô lệ lập tức phát động.
Đầu óc cậu trống rỗng, cơ thể không tự chủ được mà rơi xuống. Dù trong lòng đầy hoảng hốt, tức giận và không dám tin, cậu vẫn không thể phá vỡ sự trói buộc của khế ước.
Cậu bỗng nhớ lại một lần nọ, cậu vừa xấu hổ vừa tức giận hỏi Tiêu Cửu Từ, hai người đã trói buộc đủ loại khế ước rồi, tại sao còn không giải trừ khế ước nô lệ.
Khi ấy, hồ ly tinh kia cười vô cùng yêu mị. Kiều Hàm đỏ mặt nghĩ rằng tên này chắc chắn chỉ vì chút tư tâm ấy, không ngờ sư huynh còn có một mặt như vậy.
Nhưng bây giờ, dường như cậu đã hiểu.
Quá đáng lắm rồi!!! Cậu có linh phù hệ thống, cậu có thể đỡ được đòn này!
Nhưng vô ích, Kiều Hàm vẫn bị buộc phải lui về khoảng cách an toàn.
Mắt thấy sư phụ và sư huynh sắp phải dựa vào tiềm lực của bản thân để tiếp tục chống đỡ kiếm khí của Nam Đẩu tiên tôn.
Đột nhiên, một luồng sức mạnh hỗ trợ khổng lồ ập tới, mang theo khả năng trị liệu tuyệt đối, trong khoảnh khắc cưỡng ép khôi phục linh lực của Tiêu Cửu Từ và Quỳnh Bích lên một nửa.
Chỉ trong chớp mắt, ba luồng kiếm khí va chạm, ầm ầm nổ tung.
Nam Đẩu tiên tôn kinh hãi, lập tức nhìn về phía nguồn phát ra sức mạnh hỗ trợ.
“Ta đã bảo mà, ai lại phiền phức đến thế, hóa ra thật sự là lão già cổ hủ nhà ngươi!” Giọng nói chói tai của Vạn Mộc Xuân truyền tới.
Vạn Mộc Xuân dẫn theo Bạch Kha bay tới. Hắn vung tay, ánh sáng xanh rơi xuống như mưa, lập tức khiến tất cả những người bạn đang chật vật không chịu nổi đều được thở phào một hơi.
Ngay sau đó, Vạn Mộc Xuân nhanh chóng vỗ một cái lên lưng từng người. Chỉ thấy sau lưng tất cả đều sáng lên một trận pháp trị liệu cỡ nhỏ. Đây là thứ Vạn Mộc Xuân nghiên cứu ra sau khi nghe ý tưởng kỳ lạ của Kiều Hàm.
Theo cách nói của Kiều Hàm, đây chính là một túi máu di động cỡ nhỏ. Khi bố trí trận pháp, chỉ cần truyền vào một lượng pháp lực nhất định là có thể giúp người mang nó liên tục được trị liệu trong một khoảng thời gian ngắn.
Thật ra khi ấy Kiều Hàm chỉ thuận miệng nhắc đến. Cậu cảm thấy trận pháp trị liệu hiện nay đều được bố trí trên mặt đất, muốn trị liệu còn phải đi vào trong trận, vô cùng bất tiện. Cậu không ngờ thiên tài trời sinh Vạn Mộc Xuân thật sự nghiên cứu ra được, hơn nữa còn làm thành công. Không hổ là đại năng y tu chỉ dựa vào y đạo cũng có thể tấn cấp.
Bạch Kha bay thẳng đến bên Kiều Hàm. Nàng vốn tưởng cậu rơi xuống vì bị thương, không ngờ vừa tới gần, Kiều Hàm đã đột ngột lao vút lên. Bạch Kha giật mình, vội vàng đuổi theo.
Chỉ thấy Kiều Hàm xông đến chỗ Tiêu Cửu Từ và Quỳnh Bích, bất ngờ vung một chưởng đánh vào ngực Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ đang bị thương chỉ hơi chao đảo, mặc cho bàn tay đánh trên ngực mình phóng ra linh lực hệ Mộc.
Bạch Kha thở phào nhẹ nhõm, hóa ra cậu đang trị thương. Vừa rồi nàng còn tưởng Kiều Hàm tức giận đùng đùng lao lên đánh người. Cũng phải, cậu sao có thể nỡ lòng.
Bạch Kha vội vàng đi trị thương cho Quỳnh Bích tiên tử.
Tiêu Cửu Từ lặng lẽ cúi đầu, nâng một tay lên, muốn nắm lấy bàn tay đang rảnh của Kiều Hàm, nhưng lại bị cậu hất ra. Y đành vươn đuôi hồ ly quấn lấy cổ tay cậu.
Y ngước mắt nhìn đôi mắt đỏ hoe của Kiều Hàm, đau lòng vô cùng, nhưng lại không thể nói rằng mình đã sai.
Kiều Hàm cũng không thể trách Tiêu Cửu Từ, chỉ đành buồn bực nói: “Giải trừ đi.”
Tiêu Cửu Từ im lặng.
Kiều Hàm cứng giọng: “Huynh không giải, ta sẽ cưỡng ép phá bỏ!” Cho dù làm vậy sẽ khiến cậu chịu nội thương.
Hơi thở Tiêu Cửu Từ khựng lại. Cuối cùng y vẫn nâng cổ tay lên, giải trừ khế ước nô lệ: “Đừng giận.”
Kiều Hàm nghiến răng: “Bây giờ ta chưa tính sổ với huynh.”
Không phải Nam Đẩu tiên tôn không muốn thừa lúc bọn họ suy yếu mà lấy mạng họ, chỉ là liên tiếp tung chiêu đã khiến vết thương cũ của lão tái phát, trong thời gian ngắn không thể ra tay lần nữa. Lão chỉ có thể hung tợn nhìn Vạn Mộc Xuân, sau đó lại nhìn Tiêu Cửu Từ và Quỳnh Bích.
“Các ngươi hết người này đến người khác đều muốn bao che cho bán yêu, đúng là điên cả rồi!” Nam Đẩu tiên tôn gầm lên: “Ta nhất định sẽ giết sạch các ngươi!”
Quỳnh Bích vừa tiếp nhận trị liệu vừa châm chọc: “Này lão già, ngươi căm ghét bán yêu đến thế, chẳng lẽ năm xưa vợ ngươi bỏ theo một bán yêu hả?”
Nam Đẩu tức đến mức suýt phun ra một ngụm máu.
Vạn Mộc Xuân bay đến bên Quỳnh Bích, tiếp quản việc trị liệu rồi bảo Bạch Kha sang giúp Kiều Hàm. Hắn vừa trị thương vừa châm chọc: “Lần này ngươi đoán sai rồi. Với cái tính thối của lão, dù thêm nghìn năm nữa cũng chẳng có cô nương nào chịu làm vợ lão đâu. Lão hận bán yêu là vì vết thương cũ.”
Nói xong, Vạn Mộc Xuân nhìn Nam Đẩu tiên tôn đang trợn mắt như muốn nứt cả khóe mắt: “Ta nói đúng chứ, Nam Đẩu tiên tôn năm xưa từng đến tìm sư phụ ta chữa bệnh?”
Không đợi Nam Đẩu tiên tôn đổi sắc mặt, Vạn Mộc Xuân đã trực tiếp nói với Tiêu Cửu Từ: “Hiện giờ tu chân giới sợ hãi và căm ghét bán yêu như vậy, thật ra có một nửa là do mệnh lệnh của lão. Biết tại sao không? Bởi bán yêu các ngươi có thể cắt đứt con đường phi thăng của lão!”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
Đây là chuyện ngay cả Quỳnh Bích cũng không biết. Bà vẫn luôn cho rằng đó chỉ là thái độ nhất quán của tu chân giới, bởi bán yêu có thể mất khống chế, nhập ma phát điên.
“Năm xưa, chuyện lão bị lôi kiếp đánh trọng thương khi độ kiếp hoàn toàn chỉ là lời đồn. Thật ra lão bị một bán yêu đồng tu hai đạo đánh bị thương. Người bị bán yêu làm tổn thương đan điền sẽ suy giảm tu vi, cảnh giới thụt lùi. Vốn dĩ lão đã có thể phi thăng, nhưng chỉ vì vết thương đó mà phải không ngừng bế quan tu luyện, mới miễn cưỡng duy trì được tu vi hiện tại. Các ngươi nói xem, lão sao có thể không hận bán yêu!”
Vạn Mộc Xuân tuôn một mạch toàn bộ sự thật, k*ch th*ch đến mức sắc mặt Nam Đẩu tiên tôn đã không thể dùng hai chữ khó coi để hình dung.
Những người khác cũng cuối cùng hiểu ra tại sao Nam Đẩu tiên tôn ngay cả đám hỗn chủng cũng không màng, nhất quyết chỉ chăm chăm nhắm vào bán yêu.
Kiều Hàm chợt nhớ đến một bán yêu, bán yêu giống như con rối luôn ở bên bà chủ khách đ**m Hồng Liên.
Vậy thứ thật sự khiến người ta sợ hãi ở bán yêu căn bản không phải việc mất khống chế, nhập ma phát điên, mà là… năng lực khiến tu vi của người khác suy giảm sao?
Vạn Mộc Xuân cười nói: “Tiêu Cửu Từ, ngươi là người lão sợ nhất, ngươi đánh lão sẽ có hiệu quả nhất. Lát nữa ra tay, ngươi làm chủ lực.”
“Này này này.” Quỳnh Bích lập tức lên tiếng: “Ta vẫn còn ở đây đấy!”
Biểu cảm hiện giờ của Quỳnh Bích rất khó hình dung. Rõ ràng bà đang bị thương, vậy mà lại như hưng phấn quá mức. Bà quay đầu nhìn hai đồ đệ, cười nói: “Có sư phụ ở đây che chở các ngươi, mạng của sư phụ cứng hơn mạng các ngươi nhiều. Ha ha ha ha.”
Lời nói thiếu đứng đắn của Quỳnh Bích không có mấy ai nghiêm túc lắng nghe, nhưng khi Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nghe được, trong mắt lại lóe lên những tia sáng khác nhau.
Thật ra Tiêu Cửu Từ từ lâu đã có cảm ứng về vận mệnh. Bắt đầu từ chuyện chưởng môn Thanh Vân Tông, y đã cảm thấy sư phụ không nên can thiệp vào chuyện của mình.
Còn Kiều Hàm nhớ lại cốt truyện trong nguyên tác, cũng cười phụ họa: “Mệnh của ba sư đồ chúng ta đều cứng!”
Ngay cả ông trời cũng không lấy đi được!
Cuối cùng, Nam Đẩu tiên tôn tức giận đến mức phát cuồng. Nhưng sau khi Vạn Mộc Xuân gia nhập, thực lực của bọn họ đã đủ để hoàn toàn chống lại Nam Đẩu tiên tôn, thậm chí vì sức bền dồi dào nên dần dần bắt đầu áp đảo đối phương.
Bên này đang giao chiến, chiến trường giữa nhân tộc và yêu tộc tuy bị ảnh hưởng không nhỏ, nhưng hành động của họ vẫn chỉ được quyết định bởi một từ: nghi kỵ.
Không ai dám dừng tay trước.
Trên đài Tĩnh Dương Phường gần như đã bị san thành bình địa, Đoạn Y vẫn vì pháp thuật của pháp khí Tần Tu Trọng mà ngã dưới đất, không thể cử động, liên tục phải chịu đủ loại dư chấn. Nếu không nhờ huyết mạch hỗn chủng được kích phát, thể chất vượt xa người thường, nàng đã chết từ lâu.
Đoạn Y đỏ ngầu hai mắt, nhìn chằm chằm Thiệu Vũ cách đó không xa.
Đột nhiên, một luồng khí tức quen thuộc ập tới. Biểu cảm Đoạn Y khựng lại, nàng ngước mắt lên, nhìn thấy một bóng người cao lớn quen thuộc lặng lẽ đáp xuống. Chưa kịp kêu thành tiếng, nàng đã bị người nọ nhấc lên mang đi.
Thiệu Vũ ở cách đó không xa chú ý tới cảnh tượng này, sắc mặt khẽ thay đổi. Sau khi đảo mắt suy tính, hắn lập tức đuổi theo.
“Sư phụ!” Thiệu Vũ vội vàng đuổi theo Đoạn cung chủ.
Đoạn cung chủ chỉ xách theo Đoạn Y, nhanh chóng bay về ngôi miếu cổ trên cổ đạo Hỗn Độn. Thấy Thiệu Vũ đuổi kịp, ông ta chỉ liếc đối phương một cái.
Thiệu Vũ vội nói: “Sư phụ, trận pháp kia con thật sự không ngờ thuộc hạ lại không điều chỉnh thành công. Sau đó tình hình của sư muội bị bại lộ, con chỉ có thể giả vờ đầu hàng, cũng là để tìm một con đường sống cho sư muội! Khiến sư muội phải chịu khổ, xin sư phụ trách phạt.”
Đoạn Y vừa lấy lại hơi thở đã nghe thấy lời lẽ mặt dày vô sỉ này của Thiệu Vũ, lập tức giận dữ quát: “Thiệu Vũ, ngươi nói dối! Ngươi vốn đã định phản bội chúng ta rồi!”
“Sư muội, lúc ấy muội cũng thấy rồi đấy, những người kia ngay cả ta cũng muốn bắt. Ta liều mạng tìm cách khôi phục tự do chính là để có cơ hội cứu muội! Không thể chỉ nhìn bề ngoài của sự việc, chúng ta mới là châu chấu trên cùng một sợi dây!” Thiệu Vũ sốt ruột nói: “Muội không hiểu, ta không trách muội, sư phụ nhất định sẽ hiểu!”
Khí chất dịu dàng đến đâu của Đoạn Y cũng bị gã chọc cho bùng nổ: “Phụ thân, người đừng tin lời ma quỷ của gã. Đến giờ người vẫn chưa thu thập được máu bán yêu, chắc chắn là vì gã giở trò.”
Nói đến đây, Đoạn Y lo lắng hỏi: “Bây giờ thân phận của chúng ta đã bại lộ, rất khó tiếp tục thu thập. Mẫu thân phải làm sao? Người còn bao nhiêu thời gian, có chờ kịp không?”
Đoạn cung chủ bỗng cúi đầu nhìn Đoạn Y một cái. Đoạn Y sững ra, không hiểu ánh mắt phụ thân nhìn mình có ý gì, chỉ nghe ông ta thản nhiên nói: “Kịp.”
Từ đầu đến cuối, Đoạn cung chủ không hề truy hỏi hành vi của Thiệu Vũ. Trong lòng Thiệu Vũ bất an, cho dù sư phụ tin tưởng lão đi nữa, sao lại không truy vấn một câu nào? Hay là dù gã có phản bội, sư phụ cũng chẳng để tâm?
Thiệu Vũ chỉ biết Đoạn phu nhân là một ma tộc cực kỳ suy yếu. Nếu không trở về ma giới, tuổi thọ của bà sẽ cạn kiệt, vì vậy sư phụ mới gấp gáp muốn giải trừ phong ấn, thậm chí đã ở nơi này suốt một thời gian dài. Sau khi thu thập đủ mọi điều kiện, ông ta sẽ lập tức giải trừ Phong Ma Ấn, giúp Đoạn phu nhân hồi phục. Có thể thấy thời gian cấp bách đến mức nào.
Uyên Tuyền Thủy, Nhân Hoàng Huyết và những thứ khác đều đã thu thập đủ, chỉ còn thiếu máu bán yêu. Rõ ràng đã không kịp nữa mới phải. Chẳng lẽ bây giờ sư phụ có thể đi bắt Tiêu Cửu Từ sao?
Hay là ông ta cho rằng Nam Đẩu tiên tôn đang đánh tới sẽ giúp ông ta bắt sống bán yêu? Chuyện đó chắc chắn không thể nào!
Trong lúc Thiệu Vũ đang suy nghĩ lung tung, Đoạn cung chủ hoàn toàn không để ý đến gã, đã mang Đoạn Y bay đến phía trên ngôi miếu.
Những người phụ trách tu bổ phong ấn ở nơi này đã bị ông ta giết sạch từ lâu.
Chỉ thấy những vật đã thu thập đang phát sáng, được khắc lên màn đen theo một cách sắp xếp nhất định. Màn đen nơi ấy dường như dần trở nên trong suốt, có thể nhìn thấy đường nét đại khái của Thương Minh Chi Hải, thậm chí còn cảm nhận được uy áp ma tộc thấp thoáng truyền tới.
Ngay cả Thiệu Vũ cũng run rẩy toàn thân. Gã sợ hãi nhìn sư phụ mình, gã không muốn ma tộc xâm lấn chút nào.
Nếu chỉ có bản thân gã, biết đâu một ngày nào đó còn có thể trở thành đệ nhất tu chân giới. Nhưng nếu ma tộc quay trở lại, địa vị của gã sẽ trở nên vô cùng khó xử.
Thế nhưng giờ đây gã đã không thể làm gì, bởi gã tiếc mạng, chỉ có thể đứng nhìn, cầu mong sư phụ không thể hoàn toàn giải trừ phong ấn, tất cả chỉ là giãy giụa vô ích.
Nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt Thiệu Vũ trở nên kỳ lạ.
Gã đột nhiên phát hiện một chuyện. Sư phụ xách Đoạn Y theo… từ đầu đến cuối đều không tiện tay giải trừ trói buộc cho con gái mình, cứ thế xách nàng đến đây.
Có phải chuyện này có gì đó không ổn không?
Sau khi nhìn thấy những thứ trên màn đen, Đoạn Y vẫn chưa nhận ra điều gì, chỉ nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ đã có thể giải trừ rồi sao? Có thể cứu mẫu thân rồi sao?”
Đoạn cung chủ xách Đoạn Y đến trước những vật kia, hỏi: “Y nhi, con muốn cứu mẫu thân mình không?”
“Đương nhiên, con chỉ còn phụ thân và mẫu thân thôi.” Đoạn Y nói, vành mắt cũng đỏ lên.
“Đúng vậy, con chỉ còn chúng ta. Chúng ta ban cho tỷ muội các con sinh mệnh, đưa các con đến thế giới này, đương nhiên các con phải báo đáp.” Đoạn cung chủ lẩm bẩm.
Đoạn Y sững sờ, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn phụ thân mình. Chỉ thấy phụ thân cúi xuống mỉm cười dịu dàng với nàng, nâng tay chậm rãi vỗ đầu nàng, hệt như khi nàng còn nhỏ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, đồng tử Đoạn Y co rút, máu bắt đầu rỉ ra từ trán, sau đó thất khiếu đồng loạt chảy máu.
“Phụ… thân… người…”
Thiệu Vũ chết lặng, đột ngột lùi lại một bước. Gã nhìn sư phụ mình mang vẻ mặt buồn bã và bất đắc dĩ, vô tình ném Đoạn Y về phía màn đen.
Khoảnh khắc vầng trán đẫm máu áp lên màn đen khổng lồ, những chú ấn cổ xưa phức tạp bắt đầu liên tục hiện ra trên đó. Màu đen dần rút đi, Thiệu Vũ thậm chí còn nghe thấy tiếng ma tộc bên trong reo hò cuồng nhiệt. Mặt đất cũng bắt đầu chấn động, ma khí đen đặc dần thấm qua kết giới màn đen của Thái Thanh Phong Ma Ấn.
Đoạn Y bị hút chặt trên đó như một con rối, liên tục bị chú ấn hút lấy máu tươi, cùng với những điều kiện khác từng chút một biến mất.
Trời long đất lở thật sự bắt đầu.
[… khiến nam chính cận kề cái chết, hấp thu sức mạnh của Thái Thanh Phong Ma Ấn…]
Động tác của Kiều Hàm cứng đờ, cậu trợn mắt há miệng. Cậu vừa nghe thấy gì vậy!
Sao có thể?!
Chẳng phải điều này có nghĩa là…
Những người đang đồng lòng chiến đấu lập tức cảm nhận được chấn động khổng lồ truyền đến từ hướng Thái Thanh Phong Ma Ấn. Một luồng khí tức ma tộc nồng đậm ập tới, tựa như vô số khe nứt không gian đang dần mở ra.
Trong nháy mắt, tất cả những người đang liều chết chiến đấu đồng loạt im bặt.
Dù không có chút kiến thức thông thường nào, vào thời khắc này ai cũng nhận ra đã xảy ra chuyện gì, tất cả lập tức bay về phía ấy.
Khi nhìn thấy Phong Ma Ấn đang dần đổi màu, cùng vô số bóng dáng ma tộc ken đặc hiện ra sau bức màn chỉ cách họ một lớp kết giới, mọi người lập tức kinh hoàng, sau đó suy sụp kêu lên, hối hận, tức giận bất lực.
Sắc mặt Nam Đẩu tiên tôn trở nên cực kỳ khó coi. Lão run rẩy ra tay muốn bảo vệ Phong Ma Ấn, nhưng đã quá muộn.
“Sao có thể? Không thể nào… Là ai! Rốt cuộc là ai!”
“Còn có thể là ai, đã nói là người nhà ngươi rồi! Ngươi mới chính là lão ngu xuẩn ngoan cố không chịu tỉnh ngộ!”
Quỳnh Bích lớn tiếng mắng, lao về phía Đoạn cung chủ trên không trung. Nhưng kiếm khí của bà trực tiếp đánh lên kết giới phòng hộ, vậy mà hoàn toàn không thể phá vỡ kết giới của Đoạn cung chủ.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm cũng đã nhìn thấy bóng người quen thuộc.
“Đoạn Y.” Tần Tu Trọng vừa đuổi tới không dám tin lên tiếng.
“Vậy nên… tác dụng của hỗn chủng… và bán yêu là giống nhau.” Kiều Uyển hoảng sợ nói: “Chẳng lẽ bọn họ được sinh ra là để…”
Mới vừa rồi Kiều Uyển còn tràn đầy hy vọng vào tương lai vì bọn họ có thể đánh ngang tay với Nam Đẩu tiên tôn. Giờ phút này, nhìn phong ấn dần sụp đổ, nàng máy móc quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ.
Nếu ma tộc thoát ra, tam giới đại chiến, vậy tương lai… Chẳng lẽ số mệnh thật sự không thể trốn thoát sao?
Vậy lát nữa nàng có phải vẫn sẽ bị… Nhưng nàng đã không còn là người bên cạnh Tiêu Cửu Từ nữa.
Tiêu Cửu Từ lấy Long Kiếm ra, chuẩn bị tấn công kết giới phòng hộ bảo vệ Đoạn cung chủ.
Kiều Hàm lại cảnh giác nhìn Thái Thanh Phong Ma Ấn.
Khoảnh khắc Phong Ma Ấn bị giải trừ, ma tộc cuồn cuộn tràn ra thật ra không phải điều Kiều Hàm lo lắng nhất.
Phiền phức thật sự là Ma Tôn sẽ thức tỉnh khỏi giấc ngủ cùng lúc phong ấn bị phá bỏ.
Đó là tồn tại không ai có thể địch nổi ngoài Tiêu Cửu Từ ở giai đoạn cuối. Sư phụ hiện tại cộng thêm Nam Đẩu tiên tôn… liệu có thể chống đỡ được không?
Kiều Hàm đang điên cuồng suy nghĩ cách ứng phó với biến cố này, liền thấy Long Kiếm của Tiêu Cửu Từ gần như sắp đâm thủng kết giới của Đoạn cung chủ.
Y đang tấn công bằng cách gần như làm tổn thương chính cơ thể mình. Có lẽ Tiêu Cửu Từ cho rằng vẫn còn một tia hy vọng có thể ngăn phong ấn sụp đổ.
Đoạn cung chủ nhận ra tình hình bên này, quay đầu lạnh lùng nhìn hai sư đồ đang công kích kết giới phòng hộ, cười nói: “Vô ích thôi, một khi Phong Ma Ấn bắt đầu được giải trừ, không ai có thể ngăn cản.”
“Đồ điên, nàng không phải con gái ngươi sao?” Quỳnh Bích mắng.
Biểu cảm Đoạn cung chủ hơi cứng lại, nhưng vẫn không lộ ra chút hối hận nào. Ông ta đột nhiên biến tay thành đao, rạch thẳng vào lồng ngực mình.
Cảnh tượng tàn nhẫn ấy khiến Kiều Hàm trợn mắt há miệng. Cậu nhìn Đoạn cung chủ moi từ trong lồng ngực ra một pháp khí giống như vỏ sò.
Pháp khí lóe sáng, một bóng dáng xinh đẹp suy yếu xuất hiện, được Đoạn cung chủ ôm vào lòng.
Người phụ nữ ấy vô cùng xinh đẹp. Đôi mắt đỏ như máu chứng minh thân phận của nàng, nhưng nàng lại cực kỳ suy yếu, đến mí mắt cũng gần như không thể mở nổi.
“Phu nhân, sắp rồi, nàng sẽ không sao nữa.” Nhìn thấy phu nhân mình, Đoạn cung chủ dường như lại có sức sống.
Nhưng trong mắt mọi người, ông ta căn bản chỉ là một kẻ điên.
Mà phía sau ông ta, màn đen khổng lồ đang xuất hiện những vết nứt.
Âm thanh giống như thủy tinh vỡ vang lên. Mọi người tuyệt vọng ngẩng đầu, nhìn Thái Thanh Phong Ma Ấn từng chút vỡ vụn, nứt ra rồi lan rộng, tựa như cảnh quay chậm, nhưng cũng giống sự yên tĩnh trước khi giông bão ập đến.
Kiều Hàm biết Thái Thanh Phong Ma Ấn đang thu hồi linh lực. Đợi nó thu hồi toàn bộ, sẽ xảy ra một vụ nổ lớn.
Trong nguyên tác, thứ Tiêu Cửu Từ hấp thu chính là sức mạnh này.
Nhưng trước đó, toàn bộ không gian bắt đầu chấn động. Đó không phải chấn động của Thái Thanh Phong Ma Ấn, mà là… một luồng sáng đen đỏ đột ngột bắn lên từ sâu dưới lòng đất, xuyên thẳng qua tầng mây. Bầu trời lập tức chìm vào bóng tối.
Một luồng uy áp khủng khiếp ập tới cùng ma khí cuồn cuộn như dời non lấp biển. Tất cả nhân tộc và yêu tộc đều cảm nhận được nỗi sợ hãi vô tận trong khoảnh khắc này.
Ngay cả Quỳnh Bích cũng xanh mét mặt mày.
Nam Đẩu tiên tôn cũng run lên toàn thân.
Hai chữ “Ma Tôn” được ai đó run rẩy thốt ra.
Ma Tôn mà năm xưa tu chân giới và yêu giới phải tập hợp chiến lực mạnh nhất, mở ra Thái Thanh Phong Ma Ấn mới có thể phong ấn, sắp thoát ra rồi.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào nguồn phát ra luồng sáng đen đỏ kia.
Mặt đất nứt toác, một vòng sáng đen bao bọc lấy bóng người cao lớn thon dài, chậm rãi dâng lên khỏi đường chân trời.
Gương mặt tuấn mỹ tái nhợt, khí chất xảo quyệt ngạo nghễ, toàn thân ngập tràn ma khí, trên đầu mọc hai chiếc sừng ma, đôi ma đồng đỏ như máu có những hoa văn màu vàng đang mở ra.
Tất cả ma tộc đều ngừng ý định chui qua khe nứt của những mảnh phong ấn, đồng loạt quỳ xuống trước bóng người kia, hô lớn: “Cung nghênh Ma Tôn trở về!”
Còn tất cả mọi người của tu chân giới và yêu giới ngoài đứng nhìn ra, dường như thật sự chẳng thể làm gì.
Một cảm giác tuyệt vọng bắt đầu lan tràn.
Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ, đã thấy ánh sáng lóe lên. Tốc độ nhanh đến mức không gian xung quanh Ma Tôn dường như cũng bắt đầu vặn vẹo.
Ngay giây tiếp theo, Ma Tôn xuất hiện cách Đoạn cung chủ không xa. Hắn nhìn Đoạn cung chủ một cái, sau đó thong thả bước tới giữa không trung. Tư thái ấy giống như sư tử vương, hờ hững tùy ý nhưng lại mang theo ngạo khí vô hình, nhìn xuống chúng sinh.
Đối mặt với Ma Tôn, Đoạn cung chủ không còn vẻ lạnh nhạt trước đó, trái lại có phần căng thẳng. Ông ta ôm phu nhân mình quỳ xuống.
“Tham kiến Ma Tôn đại nhân.” Đoạn cung chủ nói: “Tại hạ vì cứu phu nhân, đặc biệt…”
Không đợi Đoạn cung chủ nói xong, Ma Tôn đột nhiên nâng cánh tay, duỗi một ngón tay chỉ từ xa.
Người hắn chỉ vào chính là Đoạn phu nhân.
Trong khoảnh khắc, Đoạn phu nhân giống như bị người khác khống chế, bay lên khỏi mặt đất. Đoạn cung chủ lập tức hoảng loạn, muốn chộp lấy tay phu nhân nhưng hoàn toàn không kịp.
Chỉ trong chớp mắt, Đoạn phu nhân đang mê man đã bay đến trước mặt Ma Tôn.
Ma Tôn chỉ dùng ngón tay điểm lên trán Đoạn phu nhân, cả người bà lập tức run lên.
Trong khoảnh khắc ấy, Đoạn cung chủ còn tưởng Ma Tôn muốn ban thưởng cho Đoạn phu nhân, vội vàng chữa trị cho bà.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Đoạn phu nhân giống như quả bóng bị xì hơi, đột ngột thu nhỏ lại, bị hút vào theo ngón tay của Ma Tôn. Bà biến mất giữa không trung như thể chưa từng tồn tại.
Đồng tử Đoạn cung chủ co rút. Ông ta đột ngột nổi giận, lao về phía Ma Tôn: “Ngươi đã làm gì phu nhân ta?! Trả phu nhân lại cho ta!”
Nhưng ông ta hoàn toàn không phải đối thủ của Ma Tôn, lập tức bị bóp chặt cổ.
Ma Tôn lười biếng xoay cổ, phát ra những tiếng răng rắc, sau đó bật cười đầy giễu cợt.
Giọng nói ấy trầm khàn như đã rỉ sét, có lẽ vẫn chưa quen mở miệng.
Rất nhanh, giọng nói chân chính của Ma Tôn hoàn toàn vang lên: “Phu nhân gì chứ, chẳng qua chỉ là một sợi thần hồn của bổn tọa mà thôi. Đến giờ ngươi vẫn chưa nhìn thấu sự thật sao?”
Lời ấy như tiếng sấm nổ giữa đất bằng. Không chỉ Đoạn cung chủ đang bị bóp cổ, tất cả những người khác cũng đồng loạt cứng đờ.
Kiều Hàm không dám tin nhìn cảnh tượng trước mắt. Vậy nên căn bản không hề tồn tại Đoạn phu nhân. Trước khi bị phong ấn, Ma Tôn đã cưỡng ép tách ra một sợi thần hồn, để nó trốn thoát rồi biến thành một ma tộc suy yếu, vì thế không bị Thái Thanh Phong Ma Ấn phong ấn vào trong. Có lẽ vì ma tộc này không phải một ma tộc hoàn chỉnh, không thuộc phạm vi phong ấn. Người phụ nữ do hắn biến thành đã tìm đến Đoạn cung chủ, sinh ra hỗn chủng, chuẩn bị đường lui để tự giải trừ phong ấn.
Kiều Hàm đột ngột hiểu ra vấn đề mà trước đây cậu vẫn luôn nghi hoặc.
Ai cũng nói hỗn chủng mạnh hơn bán yêu.
Nhưng ba tỷ muội Đoạn gia lại không mạnh như tưởng tượng, là bởi vì… hỗn chủng như bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có thể xem là bán thành phẩm, được sinh ra chỉ để giải trừ phong ấn sao?
Đầu óc Kiều Hàm gần như ngừng hoạt động vì sự thật tàn nhẫn này.
Mà Đoạn cung chủ thậm chí còn không có cơ hội trở thành một kẻ đáng thương. Ngay khi Ma Tôn vừa dứt lời, cổ ông ta đã bị bóp gãy.
Đây chính là người được nhắc đến trong nguyên tác, kẻ đầu tiên hy sinh ở tiền tuyến khi ma tộc thoát khỏi phong ấn. Hóa ra sau khi bị lợi dụng xong, Ma Tôn thấy ông ta chướng mắt nên tiện tay g**t ch*t.
Kiều Hàm không biết lúc chết Đoạn cung chủ có hối hận về tình yêu mà ông ta vẫn tự cho là vĩ đại, cũng như ba cô con gái của mình hay không.
Sau khi giết Đoạn cung chủ, ánh mắt lạnh lùng pha lẫn trêu đùa của Ma Tôn chuyển sang nơi khác. Ba đại Ma vương dưới trướng hắn lần lượt xuất hiện, trong đó còn có Ma vương mà bọn họ đều quen thuộc, kẻ từng xuất hiện tại Ứng Long Cảnh và phế bỏ linh căn của Tiêu Cửu Từ.
Ma vương kia vừa liếc mắt đã nhìn thấy Tiêu Cửu Từ ở cách đó không xa, khẽ nhướng mày, hứng thú quan sát y.
“Giết đi.” Ma Tôn vừa ra lệnh, tất cả ma tộc cuối cùng cũng bắt đầu xuyên qua những khe hở giữa các mảnh phong ấn. Cùng với từng tiếng hô “Giết!”, đại chiến tiên ma bất ngờ bùng nổ.
Đương nhiên, mục tiêu đầu tiên Ma Tôn lựa chọn chính là người mạnh nhất, Nam Đẩu tiên tôn.
Nam Đẩu tiên tôn vẫn không thoát khỏi số mệnh ngã xuống như trong nguyên tác. Không đợi Quỳnh Bích đuổi tới giúp đỡ, Ma Tôn đã mang khí thế bắt giặc phải bắt vua trước, dốc toàn bộ ma lực một lần g**t ch*t Nam Đẩu tiên tôn.
Toàn bộ quá trình chưa đến mười chiêu.
Nam Đẩu tiên tôn chết không nhắm mắt nhìn mọi chuyện, không biết lão có hối hận vì đã không kịp thời ngăn cản tất cả hay không.
Kiếm của Quỳnh Bích lập tức chém về phía Ma Tôn, Vạn Mộc Xuân nghiêm mặt theo sát phía sau hỗ trợ.
Những người khác cũng không sợ hãi, lần lượt xông lên. Bởi ai cũng nhận ra trạng thái của Ma Tôn có gì đó không ổn. Dường như hắn vừa mới thoát ra, lại dốc toàn lực giết Nam Đẩu tiên tôn nên khí tức không ổn định. Không cần trao đổi, tất cả đều hiểu có lẽ đây chính là thời khắc Ma Tôn suy yếu nhất. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, sau này e rằng sẽ khó có cơ hội khác. Dù sao người mạnh nhất là Nam Đẩu tiên tôn cũng đã chết.
Giữa đám người nhiệt huyết ấy, chỉ có một người không dám tới gần, đó chính là Kiều Uyển.
Kiều Uyển vĩnh viễn không quên, kiếp trước nàng đã bị Ma Tôn đột ngột bắt đi.
Dù cuối cùng được cứu ra, Kiều Uyển vẫn không biết vì sao Ma Tôn lại bắt mình. Nhưng cảm giác ấy thật sự quá đáng sợ, nàng không muốn trải qua lần nữa.
Nàng cũng không chắc kiếp này còn có ai chịu đi cứu mình hay không. Dù sao nàng đã tự tay thay đổi số mệnh của mình, không còn là trách nhiệm của Tiêu Cửu Từ nữa.
Mà người có khả năng cứu người cũng chỉ có Tiêu Cửu Từ, người được định mệnh lựa chọn.
Có lẽ càng sợ điều gì thì điều ấy càng xảy ra.
Trong lúc Ma Tôn bị mọi người vây công mà vẫn ứng phó ung dung, hắn dường như đột nhiên chú ý đến điều gì, lập tức quay đầu nhìn về phía Kiều Uyển.
Sắc mặt Kiều Uyển biến đổi. Nàng muốn chạy trốn nhưng đã không kịp.
Bóng dáng Ma Tôn đột ngột lóe lên, ngay cả Quỳnh Bích nhanh nhất cũng chỉ kịp chém rách một góc áo của hắn.
Chỉ trong chớp mắt, Ma Tôn đã xuất hiện trước mặt Kiều Uyển, vẻ mặt vui mừng, nâng tay chuẩn bị bắt người.
Hai chân Kiều Uyển mềm nhũn, bị uy áp vô hình đè đến mức không thể cử động.
Ngay khi móng vuốt ma quỷ kia sắp chạm tới, một dây leo đột ngột bay ra, quấn lấy Kiều Uyển rồi kéo nàng đi.
Kiều Uyển kinh ngạc nhìn người đã kéo mình, vậy mà lại là Kiều Hàm.
Vốn dĩ Kiều Hàm đang ở vòng ngoài hỗ trợ Tiêu Cửu Từ chiến đấu, cũng là người ở gần Kiều Uyển nhất. Khi Ma Tôn nhìn sang, trong đầu cậu cũng nhớ lại đoạn cốt truyện ấy, biết Ma Tôn muốn bắt người nên đã ra tay trước, nhưng vẫn chậm mất một chút.
May mà cậu đã cứu được Kiều Uyển.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Ma Tôn đã lóe lên trước mặt Kiều Hàm, nhe răng cười đầy vui mừng: “Còn một kẻ nữa?!”