Tĩnh Dương Phường gần như chật kín người và yêu. Hai bên bị ngăn cách bởi trận pháp ở giữa, ranh giới rõ ràng, ngay cả trên mái nhà cũng đứng đầy người.
Do Tần Tu Trọng và mấy người kia cùng đứng ra làm chứng, sự việc lại liên quan đến hỗn chủng, một tồn tại khiến người ta chỉ nghe tên đã khiếp sợ, nên dù Bất Niệm Cung có địa vị bất phàm trong tu chân giới cũng buộc phải phối hợp kiểm chứng mới có thể trấn an lòng người.
So với ma tu và đoạt xá, hỗn chủng còn khiến người ta sợ hãi hơn, thậm chí còn đáng sợ hơn cả bán yêu. Có thể nói, một bán yêu phong ma mất kiểm soát tương đương với một hỗn chủng đã trưởng thành.
Thật ra Kiều Hàm vẫn luôn cảm thấy điểm này rất kỳ lạ. Khoan nói đến Đoạn Uân mãi về sau mới thức tỉnh huyết mạch, ngay cả Đoạn Cẩm đã thức tỉnh từ lâu dường như cũng không đạt tới trình độ của Tiêu Cửu Từ và Minh Dạ về mặt thực lực. Vì vậy, Kiều Hàm thật sự rất hoài nghi lời đồn hỗn chủng mạnh hơn. Nhưng tam giới vẫn luôn lưu truyền như vậy, nên cũng khó nói, có lẽ là do thiên phú mỗi người khác nhau.
Lúc này, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đứng phía sau đám người trên mái nhà, nhìn từng người quen lần lượt xuất hiện mà không khỏi cảm khái.
“Thường Nguyên vẫn y như trước, lúc nào cũng sa sầm mặt. Chỉ là dường như hắn không còn vừa xuất hiện đã nhìn chằm chằm Tần Tu Trọng với dáng vẻ muốn so tài một trận nữa. Nói ra thì trong số những người cùng thế hệ, tu vi của huynh vẫn cao nhất. Quả nhiên huynh vẫn là người đứng đầu trong thế hệ trẻ của tu chân giới.” Kiều Hàm cười trêu chọc.
Tiêu Cửu Từ nhướng mày nói: “Bây giờ em cũng giống ta, hơn nữa chúng ta có được hôm nay là nhờ ai?”
Kiều Hàm nghẹn lời, vội chuyển chủ đề, tiếp tục châm chọc: “Hạ Đồng và Ngô Hạo cũng tới. Linh Bảo Môn của họ cũng đến góp vui, định bán vũ khí à?”
Tiêu Cửu Từ chợt cười nói: “Nhớ lại chuyện em lừa được mấy món pháp khí cực phẩm của Linh Bảo Môn rồi.” Đến giờ, mấy món đó vẫn là pháp khí Tiêu Cửu Từ thường dùng.
Kiều Hàm cũng bật cười. Ai bảo bọn họ từng có ý đồ bất chính chứ? Nói đến đây, Kiều Hàm vội nhìn xem Ân Lâu có mặt hay không. Quan hệ giữa bọn họ và người của Linh Bảo Môn không tốt. Cậu đảo mắt một vòng, quả nhiên thấy tộc Linh Hầu đang ngồi xổm cách đó không xa, nhìn chằm chằm người của Linh Bảo Môn như hổ rình mồi.
“Nếu không nhận huynh làm lão đại, chắc chắn bọn họ đã tham chiến.” Kiều Hàm châm chọc: “Tiểu đệ nhặt được này đúng là đáng giá.”
Tiêu Cửu Từ cười, xoa đầu Kiều Hàm: “Đều là công lao của em.”
Kiều Hàm chỉ thuận miệng châm chọc, không hề có ý khoe khoang, nhưng được Tiêu Cửu Từ với hình tượng đại sư huynh dịu dàng khen ngợi, cậu vẫn không kìm được mà đắc ý.
Chỉ là dáng vẻ đắc ý ấy khiến đôi mắt Tiêu Cửu Từ tối đi. Y không nhịn được, ghé sát bên tai Kiều Hàm, khàn giọng nói: “Đừng quyến rũ ta.” Nói xong, y còn kh* c*n v*nh t** cậu một cái, tận mắt nhìn vành tai trắng như ngọc ấy nhuộm thành sắc đỏ rực.
Kiều Hàm run lên, trong lòng vô cùng oan uổng, nhưng giữa chốn đông người lại không tiện cãi lại, chỉ có thể lẩm bẩm: “Ta có đâu!” Sau đó, cậu tiếp tục nghiêm trang nhìn người bên dưới, cố xua đi hơi nóng trên mặt.
Chẳng bao lâu sau, Kiều Hàm lại nhìn thấy Hoa Phượng Nguyệt của Phân Hoa Môn, một môn phái toàn nữ kiếm tu. Trong nguyên tác, nàng còn có tuyến tình cảm với Tiêu Cửu Từ, nhưng sau một phen quấy phá của Kiều Hàm, hai người hoàn toàn không chạm mặt nhau, thậm chí còn chẳng được coi là quen biết.
Kiều Hàm hơi chột dạ dời mắt đi, rất nhanh đã nhìn thấy một người quen bên cạnh Thiệu Vũ. “Toàn Duệ, ban đầu đi theo Tần Tu Trọng, sau đó theo Thường Nguyên, giờ thì hoàn toàn đi theo Thiệu Vũ rồi.”
Tiêu Cửu Từ liếc qua một cái: “Môn phái của hắn không có nền tảng để đứng vững, lại không biết linh hoạt thay đổi, chỉ có thể dựa vào đại môn phái để kiếm lấy một ít tài nguyên. Toàn Duệ cũng xem như phải nhẫn nhịn cầu toàn.”
Có lẽ những biến cố trong mấy năm nay đã nhiều bằng vô số năm trước cộng lại. Giờ đây, bọn họ đều đã trưởng thành, có thể tự mình đảm đương một phía, không còn giống như lần đầu Kiều Hàm gặp họ, chỉ dựa vào khí phách tuổi trẻ mà tùy ý tung hoành.
Chưởng môn của các đại môn phái cũng đều đã tới. Dù sao lần này, ngoài việc ứng phó với vấn đề hỗn chủng, quan hệ giữa tu chân giới và yêu giới trong tương lai sẽ phát triển ra sao cũng được quyết định trong ngày hôm nay, bọn họ tất nhiên phải có mặt.
“Đến đông đủ thật, chỉ không biết trong số đó có bao nhiêu người biết chuyện mai phục.” Kiều Hàm nói.
Tiêu Cửu Từ lại nói: “Cho dù không biết, một khi chuyện xảy ra, tất cả tu sĩ nhân tộc vẫn sẽ thống nhất chiến tuyến.”
Nghe đến đây, Kiều Hàm không khỏi lạnh sống lưng. Đúng vậy, đến lúc đó tất cả đều sẽ bị đẩy vào thế không thể không ra tay.
Có lẽ trong nguyên tác, không phải môn phái nào cũng muốn tiêu diệt yêu tộc. Chỉ là một khi trận pháp khởi động, yêu tộc chắc chắn sẽ phản công, bọn họ vì tự bảo vệ mình cũng không thể không ra tay.
Đôi khi đối mặt với tình cảnh như vậy, người ta thật sự sẽ cảm thấy bất lực, giống như bị cuốn vào dòng lũ lịch sử, dù dùng sức một người thế nào cũng không thể ngăn cản. Cho dù không muốn bước tiếp, vẫn sẽ bị đẩy về phía trước.
Vì thế, khi trận pháp cạm bẫy dưới lòng đất bị phá giải, Tiêu Cửu Từ mới nói với Tần Tu Trọng và Lục Truy rằng: Có lẽ chuyện này vẫn không thể thay đổi được gì. Kết quả tốt nhất là thực lực đôi bên ngang nhau, cùng kiêng dè đối phương nên không dám ra tay. Kết quả xấu nhất vẫn là lưỡng bại câu thương.
Nhưng chuyện dựa vào trận pháp để một lần tiêu diệt chủ lực yêu tộc sẽ không xảy ra. Dù sao khi gặp nguy hiểm, yêu tộc sẽ rơi vào trạng thái phát cuồng mà phản công, cũng vô cùng đáng sợ. Chỉ có thể nói tu chân giới quá viển vông, cho rằng không còn Yêu Hoàng thì có thể tùy ý khống chế yêu tộc.
Về phía yêu tộc, ngoài Tứ Đại Yêu quân, thủ lĩnh của các tộc đều đã tới. Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đầu tiên nhìn thấy Ngạo Tuyết và Ô Nguyên. Bọn họ đã nhận được tin tức từ phía Hề Quỳ, lúc này đang vô thức quan sát khắp nơi, sau đó thấy ánh mắt của hai người hướng về phía mình.
Kiều Hàm vẫy tay, Tiêu Cửu Từ cũng gật đầu ra hiệu. Bấy giờ bọn họ mới yên tâm dời mắt đi.
Yêu tộc muốn đến hòa đàm chủ yếu vì kiêng dè Nam Đẩu tiên tôn, hoàn toàn không quan tâm Đoạn Y có bị kiểm chứng là hỗn chủng hay không. Dù sao bọn họ đã biết chân tướng, hiện giờ chỉ đang cười nhạo tu chân giới tự lừa mình dối người mà thôi. Nếu có thể kiểm chứng ra, bọn họ còn có lý do chính đáng để chuyển hướng mối thù giữa hai giới, giúp cuộc hòa đàm diễn ra thuận lợi.
Có thể nói suy nghĩ của yêu tộc tương đối đơn giản hơn, không chịu nhục và bảo vệ con cháu đời sau là hai tiêu chuẩn quan trọng nhất để bọn họ cân nhắc.
Còn phía tu chân giới thì tâm tư phức tạp hơn nhiều. Đối với tu chân giới, thân phận của Đoạn Y vô cùng quan trọng,
Chỉ cần đứng trên mái nhà nghe lỏm, Kiều Hàm cũng có thể nghe ra sự nóng nảy bất an của bọn họ.
“Nếu Thủy Linh tiên cơ thật sự là hỗn chủng, chẳng phải Bất Niệm Cung đã trở thành hang ổ của ma sao? Vậy Tiên Minh còn có thể tin tưởng được không? Những chuyện trước đây rốt cuộc có mục đích khác hay không? Có phải là vì muốn ma giới phục sinh không? Ôi, ta không dám nghĩ kỹ nữa.”
“Chuyện này quá hoang đường! Năm đó ma tộc biến mất toàn bộ chỉ trong một đêm, không một ngoại lệ, sao có thể còn ma tộc sống sót rồi sinh ra hỗn chủng với Đoạn cung chủ được! Đây là đang nghi ngờ Thái Thanh Phong Ma Ấn mà các bậc tiền bối năm xưa đã dùng máu thịt vất vả dựng nên!”
“Nhưng mấy người kia cũng không giống người sẽ nói dối. Nói dối cũng chẳng có lợi gì cho bọn họ.”
“Có lẽ họ bị lừa thì sao! Biết đâu có kẻ không vừa mắt địa vị của Bất Niệm Cung, muốn nhân cơ hội kéo họ xuống. Người ta đã chết mất hai vị tiên cơ, đủ đáng thương rồi.”
“Nhưng khi thi thể hai vị tiểu thư họ Đoạn được đưa ra, quả thật ma khí vẫn lượn lờ quanh người, hơn nữa họ còn chết ở yêu giới, tiện thể hại chết cả Yêu Hoàng bên kia. Chuyện này nói thế nào cũng không đứng vững được.”
“Chúng ta và yêu giới vốn đã không chết không thôi. Có lẽ hai vị tiểu thư vất vả thâm nhập vào đó là để làm gián điệp vì tương lai của tu chân giới chúng ta. Việc nhập ma cũng là do yêu giới ép buộc!”
“Không thể nói như vậy. Nếu thật sự là hỗn chủng, mối thù giữa chúng ta và yêu giới sẽ rất khó tính toán. Có lẽ đúng như Tần công tử và những người kia nói, tất cả đều là âm mưu của ma tộc.”
“Ta mặc kệ âm mưu hay không âm mưu. Ta chỉ biết môn phái của chúng ta có không ít người chết trong tay yêu tộc. Ta chính là hận yêu tộc, chính là muốn giết sạch bọn chúng để chôn cùng!”
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ nhìn nhau. Quả nhiên thù hận không bao giờ có điểm dừng. Cho dù khởi đầu ban đầu có thể là âm mưu của ma tộc, nhưng những mối hận kéo dài về sau đều xuất phát từ việc hai bên thật sự tàn sát lẫn nhau.
Sở dĩ bọn họ hy vọng mọi người nhìn thấy chân tướng cũng chỉ vì muốn đám đông im lặng hùa theo kia nhận rõ hiện thực, giảm bớt giết chóc, tránh gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn, chẳng hạn như khiến phong ấn ma giới bị giải trừ. Đây chẳng khác nào chuyện ngu xuẩn trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi, tất nhiên phải cố gắng ngăn cản.
Chỉ là kết quả sẽ ra sao, không ai dám chắc. Tiêu Cửu Từ cũng chỉ có thể dốc hết sức cứu vãn cục diện tồi tệ nhất.
Khi Đoạn Y được đưa vào tầm mắt mọi người, hiện trường dần yên tĩnh lại.
Đoạn Y vốn đã đẹp đến mức không gì sánh nổi. Lúc này sắc mặt nàng tiều tụy, dáng vẻ trắng trẻo yếu mềm, càng khiến người gặp cũng phải thương xót. Không ít người ái mộ vừa thấy nàng xuất hiện đã lập tức lớn tiếng hét rằng cuộc kiểm chứng này là sự sỉ nhục đối với tiên tử, tiên tử tuyệt đối không thể là hỗn chủng, kẻ vu khống tiên tử phải quỳ xuống nhận sai.
Kiều Hàm nhìn lướt qua những gương mặt trẻ tuổi đang căm phẫn bất bình, vô cùng tò mò khi chân tướng bị vạch trần, đám người cứng miệng này sẽ lộ ra bộ mặt thế nào.
Chỉ là chân tướng này thật sự sẽ được vạch trần sao?
Việc kiểm chứng do trưởng lão Tiên Minh chủ trì. Theo đúng trình tự, trước tiên Tần Tu Trọng phải bước ra thuật lại toàn bộ đầu đuôi sự việc. Tần Tu Trọng vô cùng mất kiên nhẫn, nhưng cũng không thể không phối hợp.
Thật ra để Lục Truy trình bày chuyện này sẽ đáng tin hơn, nhưng ngoài mặt, Lục Truy và Tiêu Cửu Từ đã là huynh đệ tốt nhiều năm, giờ hắn lại bị yêu tộc khắc ấn, nếu đứng ra nói chuyện chắc chắn sẽ không ổn. Lúc này vẫn phải dựa vào người đã gây dựng danh tiếng trong thế hệ trẻ như Tần Tu Trọng, cùng người có thanh danh tốt như Bạch Kha, lời nói mới có sức thuyết phục hơn.
“Các ngươi có chứng cứ gì chứng minh Đoạn Cẩm và Đoạn Uân không phải nhập ma rồi trở thành ma tu, mà nhất quyết khẳng định họ là hỗn chủng? Các ngươi còn trẻ như vậy mà phân biệt được sao?” Một lão ngoan cố đứng dậy nói.
“Đoạn Cẩm tự mình thừa nhận.” Tần Tu Trọng cau mày nói.
“Vậy không thể là do ngươi bịa ra sao?” Có người phản bác.
“Ta nói này, các ngươi coi ta đã chết rồi sao? Chính ta tự mình kiểm chứng, còn bị Đoạn Cẩm bắt cóc để điều dưỡng thân thể cho muội muội nàng, chính là vì muốn che giấu sự thật bọn họ là hỗn chủng. Con nhóc này cũng từng tìm ta chữa trị.” Vạn Mộc Xuân nhảy ra, chỉ vào Đoạn Y, tức giận nói: “Năm đó chính là ngươi phải không? Ngươi phát hiện ta nhận ra thân thể ngươi có điểm khác thường nên sai người đến tiêu diệt Lăng Long Hồ của ta! Còn truy sát ta!”
“Tiền bối, ta rất cảm kích vì người đã chữa bệnh cho ta, nhưng người cũng không thể vu oan cho ta như vậy.” Vừa nói, Đoạn Y vừa bắt đầu tỏ vẻ tủi thân.
Diễn xuất ấy đương nhiên khiến rất nhiều người thiên vị nàng, tức đến mức Vạn Mộc Xuân suýt xông lên đánh người.
“Ta thấy ngươi già nên hồ đồ rồi. Có phải bọn họ cũng vì nghe lời ngươi nên mới sinh ra hiểu lầm như vậy không?” Lúc này, Diệu Thủ tiên cô của Tam Muội Môn đứng ra lên tiếng. Bà vốn là họ hàng xa của Đoạn gia. “Ta có thể chứng minh con cháu Đoạn gia không có bất cứ vấn đề gì.”
Nói xong, bà còn hung hăng nhìn Bạch Kha. “Con cũng hùa theo hắn làm loạn. Rốt cuộc con là đồ đệ của ai?”
Bạch Kha cung kính hành lễ, nói: “Sư phụ, những điều con thuật lại đều là sự thật, không liên quan đến việc sư phụ của con là ai. Con còn nghe nói cái chết của đại sư huynh Quách Thanh cũng có liên quan đến bọn họ. Sư phụ nghĩ mà xem, trước đó đại sư huynh vẫn luôn ở Bất Niệm Cung, đi theo Đoạn Y, sao có thể đang yên đang lành lại đột nhiên chết bất đắc kỳ tử? Chính là vì huynh ấy bị yêu cầu chữa trị cho Đoạn Uân khi huyết mạch thức tỉnh, sau khi thất bại mới dẫn đến cái chết ấy.”
Mặc dù lời lẽ của Bạch Kha vô cùng thành khẩn, nhưng sư phụ nàng vẫn luôn ngoan cố không chịu thay đổi, sao có thể nghe lọt tai? Thế là bà công khai trách mắng Bạch Kha. Bạch Kha lại không biết cãi lại, chỉ có thể vừa xấu hổ vừa tức giận đến đỏ mặt. Cuối cùng vẫn là Vạn Mộc Xuân che chở, thay nàng phản bác lại.
Nhưng như vậy lại biến thành một cuộc mắng chửi vô nghĩa.
Đột nhiên, Tần Tu Trọng cắm Lôi Minh Nhận xuống đất. Tiếng sấm nổ dữ dội khiến tất cả giật mình.
“Đủ rồi. Nói nhiều lời thừa thãi như vậy làm gì? Trực tiếp kiểm chứng chẳng phải sẽ rõ sao? Lãng phí thời gian.” Tần Tu Trọng tức giận nói.
“Đương nhiên là để mọi người hiểu rõ chuyện này rốt cuộc đã phát triển đến mức này thế nào. Tần Tu Trọng, Bất Niệm Cung đối xử với ngươi không tệ, vậy mà ngươi lại quay sang cắn ngược một cái, thật khiến người ta lạnh lòng.” Thiệu Vũ lắc đầu nói: “Huy động nhiều người đến kiểm chứng như vậy, lỡ kết quả chứng minh muội ấy không phải hỗn chủng, những người đứng ra tố cáo như các ngươi sẽ phải làm thế nào?”
Trong lòng Kiều Hàm khẽ run lên, c** nh* giọng nói với Tiêu Cửu Từ: “Nhìn dáng vẻ của Thiệu Vũ, dường như gã rất chắc chắn.”
Trước đó bọn họ từng suy đoán Thiệu Vũ có lòng khác với Bất Niệm Cung. Chẳng lẽ vì muốn giữ địa vị bá chủ của Bất Niệm Cung, Thiệu Vũ vẫn định che giấu sự thật về hỗn chủng? Gã chỉ không muốn Đoạn cung chủ giải trừ phong ấn ma giới mà thôi?
Tiêu Cửu Từ cũng không thể đoán được suy nghĩ của Thiệu Vũ. Trong trường hợp này, chắc chắn không thể chỉ dựa vào miệng lưỡi để quyết định, cuối cùng vẫn phải xem kết quả thực tế. Nhưng không chỉ Thiệu Vũ, ngay cả Đoạn Y cũng có vẻ vô cùng chắc chắn, khiến người ta không khỏi bất an.
Kiều Hàm không nhịn được nói: “Biết thế đã bảo tên nhóc Đặng Lợi Minh kia sửa cả Chước Dương Tịnh Hồn Trận. Dù sao chân tướng vốn là như vậy, cần gì quan tâm có phải phương pháp kiểm chứng chính quy hay không.”
“Có không ít người canh giữ trận pháp, không ai có thể giở trò. Ta cảm thấy trận pháp hẳn không có vấn đề, trừ khi bản thân Đoạn Y có vấn đề.” Tiêu Cửu Từ nói: “Hoặc Thiệu Vũ đang diễn kịch.”
“Diễn kịch?” Kiều Hàm nghi hoặc hỏi: “Diễn cho ai xem?”
“Diễn cho tất cả mọi người xem. Hiện giờ hắn tỏ ra chắc chắn như vậy, đến khi chân tướng bị phơi bày, hắn có thể nói mình hoàn toàn bị lừa. Hơn nữa, cho dù Đoạn Y xảy ra chuyện, vẫn còn Đoạn cung chủ và Nam Đẩu tiên tôn. Trên người bọn họ chắc chắn không dính ma khí. Thiệu Vũ buộc phải thể hiện rằng mình hết sức bảo vệ Bất Niệm Cung, nếu không, người đầu tiên giết hắn sẽ là Đoạn cung chủ.” Tiêu Cửu Từ phân tích.
Kiều Hàm bị tình hình phức tạp này làm cho choáng váng, chỉ có thể nghe theo bất cứ điều gì sư huynh nói.
Sau khi Thiệu Vũ nói những lời đó, Tần Tu Trọng vốn định trực tiếp đáp lại: Ngươi muốn thế nào?
Kết quả hắn bị Lục Truy ngăn lại. Lục Truy cười híp mắt nói: “Năm đó các ngươi bồi thường cho người bị hại thế nào khi vu oan Kiều Hàm, chúng ta sẽ bồi thường như thế. Đã có tiền lệ để noi theo, không cần phí lời.”
Vẻ mặt Thiệu Vũ hiếm khi méo mó. Cửa ải lớn nhất trong đời gã có lẽ chính là lần đó. Rõ ràng gã đã chắc chắn đến vậy, cuối cùng lại thua triệt để. Chỉ cần nhớ lại cũng khiến gã nghiến răng, tức giận vô cùng, nhưng vẫn chỉ có thể duy trì nụ cười, tỏ ý đồng ý.
Thiệu Vũ nhìn về phía Đoạn Y, gật đầu.
Hàng mi Đoạn Y khẽ run, trong lòng thấp thỏm bất an, nhưng cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào đại sư huynh. Ngoài mặt nàng vẫn duy trì vẻ bình tĩnh. Nàng nhất định phải vượt qua cửa ải này, nếu không sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội báo thù cho đại tỷ và tam muội.
Đoạn Y từng bước đi về phía Chước Dương Tịnh Hồn Trận. Khi đi tới chính giữa, nàng vừa khéo đối diện với những người đã đứng ra chỉ chứng nàng. Nàng chăm chú nhìn Tần Tu Trọng trong số đó, ánh mắt ai oán. Nàng tưởng Tần Tu Trọng sẽ dời mắt đi, dù sao nàng đã không chỉ một lần để lộ tình ý với hắn, nhưng không ngờ đối phương vẫn nhìn thẳng vào nàng, hoàn toàn không có chút chột dạ nào.
Trong lòng Đoạn Y tràn đầy oán hận. Nàng rất muốn hỏi vì sao hắn không hề thương tiếc nàng, nàng có điểm nào không bằng Kiều Uyển?
Sau khi vượt qua cửa ải lần này, nàng nhất định phải khiến Tần Tu Trọng cảm thấy áy náy với mình!
Lúc này, những tu sĩ thi pháp vẫn vô cùng tôn trọng Đoạn Y, ra hiệu cho nàng rằng trận pháp sắp bắt đầu.
Tất cả mọi người đều nín thở, không chớp mắt nhìn trận pháp phức tạp dần phát ra những luồng sáng khác nhau.
Vầng sáng chói mắt vọt thẳng lên trời, sóng linh lực cuốn lên từng đợt gió mạnh. Chỉ trong chớp mắt, ánh sáng đã nhấn chìm bóng dáng tựa tiên nhân kia.
Ngay giây tiếp theo, “A a a a a!”
Tiếng gào thét thảm thiết đột ngột vang lên làm chim chóc kinh hãi bay tán loạn. Sắc mặt tất cả mọi người lập tức thay đổi.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm cũng lập tức cảnh giác, nhìn chằm chằm vào trung tâm trận pháp. Chỉ thấy ma khí đột nhiên tụ lại trong trận pháp, ngay cả những người đứng gần cũng không khỏi lùi về sau.
Dần dần, một bóng người nhếch nhác ngã ngồi giữa trận pháp. Tóc tai nàng rối bời, toàn thân bao phủ bởi hắc khí, đôi mắt đỏ như máu, con ngươi run rẩy, giữa trán hiện lên những hoa văn phức tạp, như thể ngay sau đó sẽ mọc ra ma giác.
Thật ra không có bao nhiêu người ở đây từng tận mắt nhìn thấy ma tộc chân chính, tất cả chỉ biết được đôi chút qua tranh vẽ và lưu ảnh. Nhưng những người trẻ tuổi từng tham gia Ứng Long Cảnh đã thật sự giao chiến với ma tộc, vì vậy chỉ thoáng nhìn đã có thể khẳng định Đoạn Y trước mắt tuyệt đối không phải ma tu, mà là người thật sự mang huyết thống ma tộc.
Trong khoảnh khắc, không ít người đồng loạt giơ vũ khí về phía Đoạn Y trong trận pháp. Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Đoạn Y đã bị hiệu lực vốn có của Chước Dương Tịnh Hồn Trận làm trọng thương. Nàng ôm ngực, phun ra một ngụm máu, mở to đôi mắt đỏ như máu, khó tin đảo mắt nhìn Thiệu Vũ, khàn giọng nói: “Huynh…”
“Sao có thể… Nhất định là có chỗ nào đó sai rồi. Sư muội của ta, sư muội của ta sao có thể là hỗn chủng? Sư phụ ta tuyệt đối không hồ đồ đến vậy. Nhất định là trận pháp của các ngươi có vấn đề!” Thiệu Vũ lập tức tỏ vẻ không dám tin, vô cùng hoảng hốt, muốn tiến lên xem xét sư muội, nhưng lại bị tâm phúc phía sau ngăn cản.
Rất nhiều người cũng có phản ứng giống Thiệu Vũ, chỉ là bọn họ thật sự không muốn tin. Bọn họ đang chậm rãi tiếp nhận tin tức này.
Kiều Hàm thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất so với cảnh Tiêu Cửu Từ bất lực biện giải trong nguyên tác, tình hình hiện giờ đã tốt hơn quá nhiều.
“Ha ha ha, đám nhân tộc các ngươi đúng là ngu xuẩn. Nuôi hổ gây họa, câu này phải dùng để nói các ngươi mới đúng!” Yêu tộc nhân cơ hội cười trên nỗi đau của người khác: “Giờ tin rồi chứ? Tông môn có địa vị cao nhất của các ngươi vẫn luôn cấu kết với ma tộc, thật nực cười! Các ngươi dung túng hỗn chủng ly gián quan hệ hai giới, chuyện này các ngươi phải chịu toàn bộ trách nhiệm!”
So với sự chế giễu của yêu tộc, sắc mặt tất cả mọi người trong tu chân giới đều vô cùng khó coi. Ngay cả những người ban đầu tin tưởng Tần Tu Trọng và những người kia cũng cảm thấy bị đả kích nặng nề.
Hỗn chủng không thể vừa sinh ra đã biết che giấu bản thân. Mẫu thân của họ là ma tộc, còn phụ thân của họ, Đoạn cung chủ, người có cả thực lực lẫn sức ảnh hưởng rất lớn trong tu chân giới, lại thông đồng với ma tộc.
Bao nhiêu năm qua, dưới ảnh hưởng của Bất Niệm Cung, Tiên Minh rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện gây hại cho tu chân giới? Không biết đã có bao nhiêu môn phái mắc mưu bọn họ. Chuyện này căn bản không dám nghĩ sâu, thật sự quá đáng sợ.
Trong lúc mọi người vẫn còn ngơ ngác, Tần Tu Trọng lập tức nhảy lên đài trận pháp. Pháp khí trong tay hắn vừa xuất hiện, một sợi xích đã trực tiếp trói chặt Đoạn Y, lưỡi đao kề sát chiếc cổ mảnh khảnh của nàng.
Đoạn Y nhìn Tần Tu Trọng với vẻ mặt vừa dữ tợn vừa đau đớn.
“Nói! Ngoài việc ly gián quan hệ hai giới, các ngươi còn muốn làm gì? Có phải muốn phá giải Thái Thanh Phong Ma Ấn không? Các ngươi đã chuẩn bị đến đâu rồi? Còn ai biết thân phận của ngươi, ai là đồng bọn của các ngươi!” Tần Tu Trọng lạnh giọng chất vấn.
Đoạn Y ngẩn ngơ nhìn Tần Tu Trọng, bỗng khẽ cười một tiếng rồi hỏi: “Ta tự nhận mình đối xử với ngươi không tệ. Ta cứ tưởng ngươi là người có tình có nghĩa, sẽ không để tâm…”
“Thảm án diệt môn của Tần gia ta…” Tần Tu Trọng ngắt lời oán trách của Đoạn Y, giọng nói lạnh lẽo, tràn ngập thù hận.
Đoạn Y sửng sốt, cuối cùng cụp mắt xuống. Tần gia bị diệt môn quả thật là do người Đoạn gia bọn họ gây ra.
Dường như nhớ lại những chuyện cũ bi thảm ấy, cơ thể Tần Tu Trọng bất giác phóng ra lôi điện. Lôi điện quấn quanh lưỡi đao, trực tiếp rạch một vết trên cổ Đoạn Y.
“Tần Tu Trọng, đừng giết ả! Những kẻ đứng sau ả vẫn chưa bắt được một ai…” Chưởng môn Vạn Nhận Tông lên tiếng quát.
Phụ thân Lục Truy cũng quay sang nói với các trưởng lão Tiên Minh: “Hiện giờ các vị định giải quyết thế nào? Theo ta thấy, nên bắt toàn bộ người của Bất Niệm Cung lại, lần lượt thẩm vấn.”
Người của Bất Niệm Cung lập tức hoảng loạn, còn các trưởng lão Tiên Minh đã hoàn toàn không biết phải làm thế nào. Trong khoảng thời gian vừa qua, bọn họ đã quen nghe theo mệnh lệnh của Thiệu Vũ.
Lần này Thiệu Vũ giả vờ cố nén đau buồn: “Bất Niệm Cung chúng ta sẵn lòng phối hợp với sự sắp xếp của mọi người, nhưng tại hạ càng mong có thể lấy công chuộc tội!”
“Ta thấy Thiệu Vũ công tử vẫn luôn trung thành với tu chân giới, làm việc tận tụy, không giống người sẽ thông đồng làm bậy với hỗn chủng.”
“Lần trước Thiệu Vũ công tử đã từng vào Chước Dương Tịnh Hồn Trận, trên người hắn không hề có dấu hiệu nhập ma.”
“Cho Thiệu Vũ công tử một cơ hội lập công chuộc tội cũng không tệ. Dù sao không ai hiểu rõ những người khác trong Bất Niệm Cung hơn hắn, nói không chừng hắn có thể giúp chúng ta tìm ra nội gián tốt hơn.”
“Hơn nữa, nếu lập tức bắt sạch toàn bộ Bất Niệm Cung, đến lúc Nam Đẩu tiên tôn xuất hiện… Nam Đẩu tiên tôn từng lập chiến công hiển hách khi đối phó với ma tộc, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.”
Mấy năm nay, Thiệu Vũ xử lý mọi chuyện lớn đều khá ổn thỏa, lại rất biết cách thu phục lòng người, đương nhiên đã tích lũy được không ít quan hệ và danh tiếng.
Nhìn tình thế dần phát triển đúng như suy đoán của sư huynh, Kiều Hàm thật sự phải nhìn mà than phục.
“Cho dù những người khác muốn ba phải cho qua, đám lão trưởng bối kia cũng không đến mức hồ đồ như vậy chứ?” Kiều Hàm không nhịn được hỏi.
Tiêu Cửu Từ lại nhìn thẳng vào Thiệu Vũ, nói: “Nếu có kẻ thù chung thì sao?”
Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng đã nghe Thiệu Vũ nói với các trưởng lão Tiên Minh và một số chưởng môn: “Hiện giờ vẫn còn rất nhiều việc quan trọng cần làm. Chuyện Bất Niệm Cung chúng ta nhận tội cũng không cần vội trong nhất thời. Tóm lại, cứ giam hỗn chủng lại trước rồi nói.”
Lời này vừa thốt ra, trên mặt những người kia lập tức xuất hiện vẻ khác thường.
Những người không tham gia kế hoạch đều nghi hoặc nhìn bọn họ, âm thầm suy đoán việc quan trọng mà họ nói có phải là cuộc hòa đàm lát nữa hay không.
Nhưng những người biết chân tướng như Lục Truy thì sắc mặt lập tức tối sầm. Đã đến lúc nào rồi? Rõ ràng biết mâu thuẫn giữa hai giới là do những hỗn chủng này gây ra, vậy mà bọn họ vẫn muốn nghe người của Bất Niệm Cung châm ngòi sao? Bọn họ thật sự do dự rồi?!
“Thiệu Vũ, không phải bọn ta không tin ngươi, nhưng Bất Niệm Cung đã xảy ra chuyện như vậy thì ai cũng có hiềm nghi. Thật sự không nên để mặc các ngươi tiếp tục làm chuyện khác, tránh cho các ngươi cấu kết với kẻ gian, đến lúc đó người bị thương sẽ là bọn ta.” Lục Truy trực tiếp lên tiếng.
“Ta tán thành lời Lục Truy!” Mạnh Cận cười nói: “Phòng ngày phòng đêm, gia tặc khó phòng.”
“Thà tin là có.” Nguyên Hội lần tràng hạt, nói.
Thường Nguyên: “Nếu xảy ra chuyện, ai chịu trách nhiệm?”
Hoa Phượng Nguyệt: “Tán thành.”
Ánh mắt Tần Tu Trọng trở nên sắc bén: “Việc cần làm nhất hiện giờ là tập trung lực lượng đi bắt Đoạn cung chủ! Chẳng lẽ các ngươi muốn thả hổ về rừng sao?”
Những lời này đại diện cho suy nghĩ của thế hệ trẻ. Những người khác đều đảo mắt liên tục, có người không khỏi chú ý tới yêu tộc đang đứng bên cạnh xem kịch. Bọn họ lo yêu tộc sẽ nhân cơ hội đâm sau lưng.
Kiều Hàm lạnh lùng nhìn tất cả: “May mà huynh không có mặt ở đó.”
Tiêu Cửu Từ sửng sốt: “Sao cơ?”
“Nếu không, huynh sẽ bị chọc tức chết mất.” Kiều Hàm bĩu môi nói.
Tiêu Cửu Từ buồn cười xoa đầu cậu.
“Nếu bọn họ có thể giữ bình tĩnh, có lẽ sự việc sẽ không phát triển theo hướng tồi tệ nhất.” Nói đến đây, Tiêu Cửu Từ nhìn về phía Ngạo Tuyết và Ô Nguyên, vừa khéo chạm phải ánh mắt của họ, y liền gật đầu với họ.
Ngạo Tuyết đột nhiên lên tiếng: “Chuyện liên quan đến ma tộc, bất kể là tu chân giới hay yêu giới đều có trách nhiệm. Chúng ta sẵn lòng đi cùng Tần công tử bắt giữ kẻ gian!”
“Tán thành!” Ô Nguyên thản nhiên nói.
Thấy họ lên tiếng, Ân Lâu cũng vội giơ tay: “Chúng ta cũng ra tay! Ta thấy nhân tộc các ngươi lề mề quá, đợi các ngươi quyết định đi bắt người thì người ta đã chạy từ lâu rồi.”
Nói rồi, Ân Lâu làm bộ muốn rời đi, nhưng bị một vị Yêu Quân gọi lại: “Vẫn phải xem ý của các vị trong Tiên Minh. Nếu các ngươi sẵn lòng hợp tác, chúng ta đương nhiên sẽ dốc hết sức, nếu không cũng không thể vượt quyền làm thay!”
Ý trong lời này đã trực tiếp đẩy vấn đề đến mức có hòa đàm hay không.
Trong phút chốc, mọi người có mặt đều mang vẻ mặt khác nhau, ai nấy đều có tâm tư riêng.
Đúng lúc này, Đoạn Y đột nhiên bật cười.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ lập tức thay đổi. Y không tiếc để lộ thân phận, bắn tên băng nhằm ngăn cản Đoạn Y, nhưng vẫn không kịp.
“Dưới lòng đất có trận pháp, Tiên Minh đã thiết kế kế hoạch tiêu diệt yêu tộc!”
Đoạn Y trúng tên băng, nặng nề ngã xuống đất, nhưng lúc này đã không còn ai quan tâm đến tình trạng của nàng. Toàn trường rơi vào im lặng quỷ dị trong chốc lát. Ngay sau đó, tất cả người và yêu lập tức nâng cảnh giác lên mức cao nhất. Quan hệ hai bên vốn đã như đi trên băng mỏng, lời này vừa thốt ra đã trực tiếp châm nổ tất cả.
Trước tình thế như vậy, tất cả mọi người đều hoảng loạn.
Kiều Hàm vẫn còn nhiệm vụ trong người, hệ thống đã bắt đầu đếm ngược. Xem ra chính là lúc này. Kiều Hàm chắc chắn sẽ từ bỏ loại nhiệm vụ như thế, chỉ là thời gian chưa hết nên cậu chưa thể dùng thẻ bỏ qua.
Bỗng Kiều Hàm nảy ra một ý, cậu ghìm giọng, đứng sau đám người hét lên: “Hỗn chủng lại đang ly gián rồi! Đáng ghét! Chắc chắn nàng ta sợ chúng ta đi bắt Đoạn cung chủ! Mọi người đừng để hỗn chủng đạt được mục đích!”
Lời này ít nhiều cũng giúp phần lớn những người đang hoảng loạn tìm được chỗ dựa.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cũng bằng chiêu ấy, không biết ai đã hét lên: “Đừng do dự nữa, khởi động trận pháp!”
Lại không biết ai là người ra tay trước. Tựa như tuyết lở, cục diện lập tức mất kiểm soát.
Tiêu Cửu Từ ôm lấy Kiều Hàm, lập tức bay lên, tránh khỏi ảnh hưởng của vụ nổ, đồng thời nhìn một nhóm tu sĩ làm thế muốn khởi động trận pháp.
Ngay sau đó, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Mọi người kinh hãi biến sắc. Tuy trận pháp đã mất hiệu lực, nhưng trong mắt các Yêu Quân, lời hỗn chủng nói không phải giả, cuộc hòa đàm không còn bất cứ khả năng nào nữa.
Kiều Hàm biết cho dù Tiêu Cửu Từ không nói gì, y chắc chắn cũng đã nổi giận, bởi vì hệ thống thông báo nhiệm vụ hoàn thành, điểm cảm xúc của Tiêu Cửu Từ lại tăng thêm không ít.
Cộng với số điểm trước đó, tổng điểm cảm xúc Kiều Hàm thu thập được đã vượt quá ba nghìn.
Dù sao bọn họ đã vất vả tìm kiếm manh mối, chuẩn bị chu toàn đến vậy. Đừng nói Tiêu Cửu Từ, ngay cả bản thân Kiều Hàm cũng tức giận.
Tần Tu Trọng lập tức quyết đoán dùng trận pháp giam Đoạn Y lại, sau đó cao giọng hô: “Những người cùng chí hướng hãy theo ta đi bắt Đoạn cung chủ, đừng nội chiến với đám ngu xuẩn này!”
Tần Tu Trọng nói chuyện không hề nể mặt, dẫn đầu bay đi. Những người trước đó tán thành hắn lần lượt đi theo, phía yêu tộc cũng có không ít người nhập đoàn.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đương nhiên cũng theo sau. Đây là kế hoạch cuối cùng của bọn họ. Nếu đến cuối cùng những người kia vẫn chỉ biết để tâm đến lợi ích trước mắt và thù hận, tự đánh lẫn nhau, vậy thì bọn họ sẽ dẫn theo những người thật sự nhìn rõ tình thế đi làm việc cần làm.
Điều khiến Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ vui mừng là số người đi cùng bọn họ không hề ít. Quả thật có một bộ phận đã tỉnh ngộ sau khi nhìn rõ bộ mặt thật của Đoạn Y. Điều này khiến hai phe đang nội chiến đều có chút ngây người, như thể nếu tiếp tục đánh thì bọn họ chẳng khác nào lũ ngốc. Nhưng cho dù có ngu ngốc hơn nữa, cũng không ai dám là người đầu tiên dừng tay.
Một đoàn người đang chuẩn bị rầm rộ rời khỏi Tĩnh Dương Phường.
Đúng lúc này, một luồng uy áp khiến người ta kinh hãi từ nơi rất xa trên bầu trời ập đến.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi người, ngay cả Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đang ở kỳ Hóa Thần, cũng dựng đứng lông tóc, sống lưng lạnh buốt.
[…Giao chiến với Nam Đẩu tiên tôn, liên lụy khiến… chết…]
Kiều Hàm: Mẹ kiếp, cái này không cần chờ nữa, bỏ qua!
Tiêu Cửu Từ lập tức rút kiếm Băng Phách. Thân kiếm vừa chắn trước người đã bị một luồng kiếm quang đánh trúng. Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng đã thấy Tiêu Cửu Từ bên cạnh mình hóa thành một vệt sáng, đập mạnh xuống mặt đất.
Uy áp ập đến, tựa như trong nháy mắt rút sạch âm thanh và màu sắc xung quanh. Người có tu vi dưới kỳ Nguyên Anh lập tức bị ép chặt xuống đất, không thể động đậy. Tu sĩ kỳ Nguyên Anh cứng đờ giữa không trung, những người ở kỳ Hóa Thần tuy còn có thể phản ứng nhưng đã phải chịu áp lực không nhỏ.
Trong đầu tất cả mọi người đều hiện lên một danh hiệu: Nam Đẩu tiên tôn.
Dù là Linh Diệu tiên tôn, Quỳnh Bích tiên tử bên phía nhân tộc, hay Yêu Hoàng bên phía yêu tộc, uy áp của họ đều không thể đạt đến mức khủng khiếp như vậy. Vì thế căn bản không thể có người thứ hai, người tới chính là Nam Đẩu tiên tôn.
Ngay sau đó, một bóng người khôi ngô gần như không thể nhìn rõ bằng mắt thường chợt xuất hiện trên không trung. Người nọ mặc đạo bào, tóc bạc mà khuôn mặt trẻ trung, mặt mày dữ tợn, tựa như Nộ Mục Kim Cang trong miếu!
Lão ta đạp một bước giữa hư không, tay cầm linh kiếm cực phẩm lóe sáng, hung tợn nhìn xuống hố sâu dưới đất đang bốc khói, giọng nói như thể giận dữ đến cực điểm.
“Bán yêu! Bán yêu! Thứ tà vật ô uế như vậy sao có thể tồn tại trên đời! Phải tru diệt!”
Kiều Hàm nhìn hố sâu đang bốc khói, rồi lại nhìn Nam Đẩu tiên tôn đang buông lời độc địa. Gần như trong nháy mắt, máu dồn lên đầu, cậu tức giận quát: “Nam Đẩu tiên tôn được xưng tụng là chiến công hiển hách trong đại chiến tiên ma. Giờ hỗn chủng ở ngay trước mặt, ma tộc vẫn đang ẩn náu, ngươi lại không nhằm vào bọn chúng, chỉ chăm chăm nhắm vào một bán yêu chưa hề mất kiểm soát!”
Nếu trong nguyên tác, hỗn chủng chưa bị vạch trần, Nam Đẩu tiên tôn chỉ nhắm vào bán yêu thì còn có thể hiểu được. Nhưng tình hình hiện giờ là thế nào? Lão ta đã có thể cảm nhận được Tiêu Cửu Từ là bán yêu, chẳng lẽ lại không cảm nhận được sự tồn tại của Đoạn Y và Đoạn phu nhân đang ẩn náu kia sao?
Tại sao lão ta lại căm ghét bán yêu đến tận xương tủy như vậy! Chẳng lẽ thiên đạo nhất định phải sắp xếp sự tôi luyện này cho Tiêu Cửu Từ sao?
Sau khi Kiều Hàm quát xong, Nam Đẩu tiên tôn đột nhiên quay đầu nhìn cậu. Khí thế trong khoảnh khắc ấy ép cho toàn thân Kiều Hàm bất giác run rẩy. Đây thật sự là cường giả kỳ Độ Kiếp mạnh nhất sao?
Xét theo sức chiến đấu, lão ta là tồn tại chỉ đứng sau Ma Tôn.
Kiều Hàm nghiến răng, không chịu khuất phục. Bích Huyền trên cổ tay cậu tỏa ra ánh sáng u tối dưới sự vận chuyển của linh lực.
Đúng lúc này, vẻ mặt Nam Đẩu tiên tôn trở nên sắc bén. “Kẻ gian díu với bán yêu, đáng chết!”
Lão ta lập tức phất tay, một luồng sáng kinh người ập tới.
Kiều Hàm lập tức triệu hồi khiên dây leo mạnh nhất, nghiến răng hung dữ nói: “Gian díu cái con khỉ nhà ngươi! Chúng ta là đạo lữ quang minh chính đại, danh chính ngôn thuận!”
Những người bạn đang bị uy áp đè nén lập tức lo lắng đến mức tim vọt lên tận cổ. Bọn họ liều mạng muốn thoát khỏi sự trói buộc của uy áp để giúp Kiều Hàm, nhưng chỉ có Tần Tu Trọng và Kiều Uyển miễn cưỡng làm được.
Tần Tu Trọng dùng lôi đình đối đầu với luồng sáng, Kiều Uyển bổ sung thêm một tầng thủy thuẫn cho Kiều Hàm.
Nhưng ngay sau đó, tất cả chiêu thức đều bị phá tan, luồng sáng trực tiếp chém vào dây leo.
Kiều Hàm lập tức lùi lại, vừa lùi vừa bổ sung dây leo.
Nhưng tốc độ của cậu hoàn toàn không theo kịp quang nhận của đối phương.
Ngay khi quang nhận sắp lao thẳng vào mặt Kiều Hàm, cậu đang định đổi linh phù thì một luồng sáng xanh băng đột nhiên bắn tới.
Kiều Hàm chỉ cảm thấy mình bị ai đó mạnh mẽ ôm lấy, xúc cảm mềm mại lướt qua người.
Quang nhận bị tám chiếc đuôi hồ ly đánh tan.
Nếu Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác chỉ có thể mặc người áp đảo, vậy Tiêu Cửu Từ hiện giờ đồng tu hai đạo liệu có sức đánh một trận hay không?
“Cẩn thận.”
“Đã biết.”
Hai người trao đổi ngắn gọn, lập tức phối hợp ăn ý.
Trong phút chốc, ánh sáng xanh lam và xanh lục hòa quyện vào nhau, liên tục va chạm với luồng sáng chói mắt kia.
Bởi vì trận chiến đã bắt đầu, uy áp không còn đè lên người mọi người nữa.
Tần Tu Trọng, Lục Truy và những người khác định xông lên giúp đỡ, nhưng lại bị những người bên cạnh cuống quýt ngăn cản.
“Đó là Nam Đẩu tiên tôn đang bắt… Chẳng phải chúng ta còn phải đi bắt Đoạn cung chủ sao?”
Thường Nguyên, Hoa Phượng Nguyệt và những người khác không nhịn được lên tiếng khuyên can.
Tần Tu Trọng không nói một lời, hất bọn họ ra rồi lao thẳng vào vòng chiến.
Ngạo Tuyết và những người kia đương nhiên không chút do dự đi giúp Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.
Trong nháy mắt, không ít người cùng ra tay nghênh chiến Nam Đẩu tiên tôn.
“Được, được, được lắm! Không ngờ lại có nhiều kẻ ngoan cố không chịu giác ngộ như vậy. Xem ra lão phu đã quá lâu không xuất hiện, khiến đám tiểu bối các ngươi đều trưởng thành lệch lạc! Hôm nay lão phu sẽ dạy dỗ các ngươi cho tử tế!” Lửa giận của Nam Đẩu tiên tôn càng bùng lên dữ dội.
Kiều Hàm không nhịn được hét: “Thời thế đã khác, bán yêu từ lâu đã là đồng bạn của mọi người! Ngươi nên thay cái đầu mới đi!”
“Xin ngươi đấy, đừng khiêu khích nữa!” Lục Truy khổ sở kêu lên: “Đó là Nam Đẩu tiên tôn đấy.”
“Có gì phải sợ, cùng xông lên.” Mạnh Cận cười nói: “Vẫn là tiểu Kiều Hàm hợp ý ta.”
Nguyên Hội nói: “A Di Đà Phật, suy nghĩ của Nam Đẩu tiên tôn quả thật cũng nên đổi mới rồi.”
Kiều Uyển và Ngạo Tuyết bảo vệ phía sau bọn họ, Ô Nguyên và Ân Lâu một trên một dưới nhìn chằm chằm vào đối phương. Đội ngũ của họ vô cùng đông đảo.
Trong lòng Kiều Hàm kích động, nhưng cũng không dám khinh suất.
Bởi vì trong nguyên tác… Trước khi Ma Tôn xuất hiện, Nam Đẩu tiên tôn quả thật không ai địch nổi. Muốn đánh lui lão ta hoàn toàn phải dựa vào…
Ngay sau đó, Nam Đẩu tiên tôn đổi pháp khí. Một chiếc đĩa tròn khổng lồ tựa như mặt trời treo cao giữa không trung.
“Nhật Nguyệt Luân!” Kiều Uyển là người đầu tiên lên tiếng: “Mọi người cẩn thận.”
Trong chớp mắt, đòn tấn công giáng xuống. Tất cả mọi người đồng loạt ra tay nghênh đón chiếc đĩa tròn chói mắt ấy.
Một đòn giáng xuống khiến đất rung núi chuyển. Những người và yêu đang giao chiến với nhau ở phía bên kia cuối cùng cũng bị chấn động làm gián đoạn trận chiến.
Chấn động từ sóng linh lực dần tan biến.
Tựa như mọi nỗ lực đều vô ích, tất cả mọi người chỉ trong nháy mắt đã từ tinh thần sung mãn trở nên chật vật không chịu nổi.
Đuôi của Tiêu Cửu Từ dính đầy máu, bốn chiếc đã vô lực rũ xuống.
Hai chiếc quấn lấy Kiều Hàm, hai chiếc che chở cho cậu.
Máu chảy trên trán Kiều Hàm, nhưng cậu vẫn kiên trì phóng linh lực, cấp tốc trị liệu cho Tiêu Cửu Từ, đồng thời không ngừng dùng thêm linh phù của hệ thống.
Nhưng Nam Đẩu tiên tôn đã thu Nhật Nguyệt Luân lại, đổi sang linh kiếm, trực tiếp đâm về phía Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ tập trung linh lực, chuẩn bị nghênh chiến.
“Chịu chết đi, bán yêu!”
Kiếm khí khủng khiếp ập tới.
Ngay giây tiếp theo, một luồng kiếm khí khác từ nơi xa bất ngờ lao ngang vào. Hai luồng kiếm khí trực tiếp va chạm, triệt tiêu lẫn nhau. Sóng linh lực bùng lên trong nháy mắt khiến Tiêu Cửu Từ ôm Kiều Hàm liên tục lùi xa.
Chỉ nghe một giọng nói không mấy đứng đắn từ xa truyền tới: “Lão thất phu, đánh đồ đệ của ta, ngươi đã hỏi ý ta chưa?”