Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 166

Ra khỏi cổng thành, men theo con đường cổ chưa được bao lâu, bên đường đã xuất hiện Thái Thanh Phong Ma Ấn dường như nối liền trời đất. Màn sáng màu đen kéo dài bất tận, bao phủ cả một vùng rộng lớn. Bên trong có vô số ma tộc sinh sống, không biết có phải do tác động tâm lý hay không mà nơi này luôn khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

Cứ cách một quãng lại có thể nhìn thấy những người mặc trang phục đặc biệt. Trong số họ có cả nhân tộc lẫn yêu tộc, đang tụ tập lại thi pháp lên một vết nứt nào đó trên Phong Ma Ấn.

Vết nứt ấy rất giống những khe nứt không gian họ từng gặp ở nơi khác, không ngừng phun ma khí ra ngoài.

Mấy người kia còn khá trẻ, dù đã cố gắng tu bổ nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.

“Mau đi mời các tiền bối đến giúp, vết nứt này sắp mở rộng rồi.” Người có kinh nghiệm hơn vội vàng nói.

Nào ngờ ngay giây tiếp theo, vết nứt mà họ khổ sở duy trì đã bị những đường băng lan tới phong kín. Chỉ trong chớp mắt, khe nứt không gian đã được vá lại hoàn toàn.

Mấy người mừng rỡ ra mặt, muốn quay đầu xem vị cao nhân nào đã ra tay tương trợ, nhưng phía sau chẳng có lấy một bóng người. Trong lòng họ không khỏi cảm thán: “Xem ra đám người kia cũng không phải chỉ biết đến đây đánh nhau, vẫn có người chịu ra tay giúp đỡ.”

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ nhanh chóng nhìn thấy một ngôi miếu cổ nằm giữa con đường xưa. Nghe nói nơi này chính là chỗ Thái Thanh Phong Ma Ấn được mở ra năm đó. Hiện giờ, những người có tu vi cao sẽ định kỳ vào trong truyền sức mạnh cho toàn bộ Phong Ma Ấn, thuận tiện để mọi người tu bổ, bởi vậy xung quanh ngôi miếu đều tràn ngập ánh sáng trận pháp.

Hai người không tiến lại gần mà ẩn mình trên cành cây gần đó, đứng từ xa quan sát.

Tiêu Cửu Từ khẽ cau mày, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng. Đặc biệt là Long Kiếm trong cơ thể y bắt đầu xao động bất an.

Kiều Hàm lén liếc Tiêu Cửu Từ một cái, lại nhìn ngôi miếu xiêu vẹo kia, trong lòng không nhịn được nghĩ rằng mình thật sự rất muốn phá hủy nó. Dù sao bí mật bán yêu có thể tiếp nhận thần lực, ngăn cản diệt thế cũng chính từ nơi này bị phơi bày.

Nhưng Kiều Hàm cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi. Ngôi miếu này đã truyền thừa hơn vạn năm, vốn không phải vật phàm, căn bản không thể phá hủy. Nó giống như một đạo cụ được thiên đạo đặt ở nhân gian, lúc cần thì lấy ra phát huy tác dụng mà thôi.

Đối mặt với nguy cơ sắp ập đến, Kiều Hàm vẫn cảm thấy vô cùng cấp bách. Kết cục tốt nhất là vạch trần âm mưu của Bất Niệm Cung, ngăn Phong Ma Ấn được giải phong. Nhưng Kiều Hàm luôn cảm thấy mọi chuyện sẽ không thuận lợi đến vậy.

Ban đầu hai người muốn quan sát Đoạn cung chủ, nhưng với tình hình hiện tại, họ chỉ có thể nhìn thấy bên trong miếu có người, lại không thể tiến gần dò xét. Cả hai cũng không muốn tay trắng quay về nên định thử mai phục chờ đợi một thời gian.

Tiêu Cửu Từ kéo Kiều Hàm ngồi xuống cành cây, để cậu tựa vào mình nghỉ ngơi. Bên phía Tiêu Cửu Từ cũng không hề nhàn rỗi, y bắt đầu nghiên cứu toàn bộ Thái Thanh Phong Ma Ấn.

Trước đây, khi ở chỗ tộc Giao nhân, họ từng suy đoán chỉ cần thu thập đủ một số thứ nhất định thì Phong Ma Ấn sẽ được giải trừ. Hiện giờ tuy chưa có dấu hiệu giải phong, nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn muốn tìm hiểu thêm để đề phòng bất trắc.

Không biết đã canh chừng bao lâu, Kiều Hàm dựa vào tấm lưng rộng của Tiêu Cửu Từ đến mức sắp ngủ gật.

Đúng lúc ấy, một bóng người quen thuộc chợt đi ngang qua phía trước. Nhìn kỹ lại, vận may của họ quả thật không tệ, người đó lại là Thiệu Vũ.

Thiệu Vũ đi tới trước ngôi miếu, xin gặp Đoạn cung chủ.

Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông trung niên thân hình khôi ngô bước ra.

Kiều Hàm nằm trên lưng Tiêu Cửu Từ, ngẩng cổ nhìn kỹ. Người nọ có gương mặt hết sức bình thường, hoàn toàn không mang cảm giác của một đại phản diện đứng sau màn, nhưng khí thế quanh thân quả thật vô cùng áp bức. Cảnh giới tu vi của ông ta hẳn còn cao hơn Tiêu Cửu Từ.

Bởi trong miếu vẫn còn những người khác nên hai người kia không nói chuyện gì cơ mật, đương nhiên cũng không cần dựng lá chắn ngăn nghe lén, cứ đường đường chính chính đứng trước cửa nói chuyện.

Chẳng trách sau khi tin tức về hỗn chủng truyền ra, thái độ của những người khác đối với Bất Niệm Cung vẫn không thay đổi nhiều. Nhìn dáng vẻ bình thản ung dung này, đúng là làm như họ thật sự trong sạch nên chẳng sợ bị nghi ngờ vậy.

“Sư phụ, nhị sư muội đã rời khỏi bí cảnh. Ba ngày sau việc kiểm chứng sẽ bắt đầu, đồng thời cũng tiến hành đàm phán giữa hai giới. Đến lúc đó sư phụ có tham dự không?” Thiệu Vũ cung kính hỏi.

Đoạn cung chủ không có biểu cảm gì, chỉ lên tiếng: “Vi sư rất bận, mọi chuyện giao cho con.”

Ánh mắt Thiệu Vũ khẽ đảo, lập tức đoán được sư phụ đang bận chuyện gì. Xem ra đã đến thời khắc cuối cùng, đến cả con gái ruột ông ta cũng không màng tới.  Gã bèn cung kính đáp: “Vâng, sư phụ. Đệ tử nhất định sẽ bảo vệ nhị sư muội thật tốt.”

Ánh mắt Đoạn cung chủ khẽ lóe lên. “Đúng vậy, bảo vệ nó cho tốt. Ta chỉ còn lại một đứa con gái này thôi.”

Trong lòng Thiệu Vũ run lên. Gã ngẩng đầu quan sát kỹ, phát hiện Đoạn cung chủ chẳng có bao nhiêu cảm xúc đau buồn, trong lòng không khỏi cười lạnh. Con gái gì chứ, rốt cuộc vẫn không quan trọng bằng phu nhân của ông ta.

Nói đến vị sư phụ này của gã, quả thật là kẻ si tình bậc nhất thiên hạ. Vì Đoạn phu nhân, ông ta đã bố trí suốt nghìn năm, chỉ để giải trừ Thái Thanh Phong Ma Ấn. Tất cả mọi người, bao gồm cả những đứa con gái của ông ta, đều chỉ là quân cờ trong tay mà thôi.

Thiệu Vũ khinh thường hành vi như vậy, nhưng điều đó không cản trở gã lợi dụng nó.

Sau khi làm tròn phần việc ngoài mặt, gã liền cáo lui.

Nhưng chưa đi được bao xa, uy áp kỳ Hóa Thần đã phủ xuống, trực tiếp ép gã đứng cứng tại chỗ, không thể nhúc nhích. Ngay sau đó, một lưỡi sắc đã kề sát cổ gã.

Thiệu Vũ vẫn khá bình tĩnh. Tu sĩ kỳ Hóa Thần không nhiều, gã đều quen biết, chắc hẳn sẽ không có ai muốn giết gã. “Có gì từ từ nói, không biết tiền bối có gì chỉ giáo?”

Đứng sau lưng Thiệu Vũ đương nhiên là Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm. Hai người nhìn nhau, Kiều Hàm đổi giọng, lạnh lùng nói: “Bao che hỗn chủng, cấu kết với ma, đáng chết!”

Thiệu Vũ khẽ cau mày, thật sự không nghĩ ra đối phương là ai, chỉ có thể đoán người này đã tin lời đám Tần Tu Trọng. Có những người căm ghét ma tộc đến tận xương tủy, chuyện này cũng không khó hiểu.

“Còn chưa kiểm chứng, sao có thể biết được?” Thiệu Vũ bình thản nói.

“Đừng tưởng bọn ta không biết các ngươi còn muốn giải trừ Phong Ma Ấn.” Kiều Hàm tiếp tục lừa gã.

Ánh mắt Thiệu Vũ lóe lên. “Tiền bối nói đùa rồi. Phong Ma Ấn đâu dễ giải trừ đến vậy. Bên ngoài lấy tin đồn truyền thành sự thật, tiền bối cũng tin sao? Chẳng phải quá võ đoán rồi ư?”

“Không chịu nói thật, xem ra ngươi đúng là muốn chết.” Lưỡi đao trong tay Kiều Hàm trực tiếp cứa rách cổ Thiệu Vũ.

Thật ra Kiều Hàm vô cùng muốn g**t ch*t tên này. Chỉ cần loại bỏ gã, khả năng thân phận Đoạn Y bị bại lộ nhất định sẽ tăng lên rất nhiều, căn bản không cần giữ lại để gã tiếp tục nhảy nhót.

Nhưng Tiêu Cửu Từ không đồng ý, bởi Thiệu Vũ hiện giờ tương đương với người nắm quyền của một nửa thế lực tu chân giới. Nếu gã đột nhiên chết đi, chỉ khiến các bên nghi kỵ lẫn nhau, đến lúc đó chiến tranh lại nổ ra, tình hình sẽ trở nên không thể cứu vãn. Chính vì thế Thiệu Vũ mới dám một mình đi lại, bởi gã biết trong tình huống bình thường sẽ không có ai dám giết mình.

Sở dĩ họ đuổi theo là vì muốn moi được một vài tin tức từ miệng Thiệu Vũ, chẳng hạn như phương thức giải trừ Phong Ma Ấn. Nếu biết được điều kiện, chỉ cần phá hủy một hai thứ trong đó, gần như có thể giải quyết vấn đề từ tận gốc.

Trong nguyên tác không liệt kê đầy đủ từng điều kiện, vì vậy Kiều Hàm cũng không biết cụ thể.

Kiều Hàm ngứa tay, ra đòn không hề nương tình. Nhát dao này vừa hạ xuống, sắc mặt Thiệu Vũ đã thay đổi, bởi gã không thể xác định mình gặp phải một kẻ điên thật hay giả, chỉ đành hạ mình nói: “Ta thật sự không biết tình hình của sư muội. Còn về Phong Ma Ấn, ta lại càng biết ít hơn. Ta chẳng qua chỉ cố hết sức bảo vệ lợi ích của tu chân giới mà thôi. Ngươi nói xem, ta là nhân tộc, giải trừ Phong Ma Ấn để làm gì?”

Sức tay Kiều Hàm tăng thêm. “Không phải ngươi thì cũng là sư phụ ngươi, đều là cá mè một lứa. Nói! Các ngươi đã thu thập được bao nhiêu thứ rồi?”

Thiệu Vũ không ngờ đối phương lại biết nhiều đến vậy. Ánh mắt gã đảo một vòng rồi đột nhiên nói: “Ta thật sự không biết tiền bối đang nói gì, nhưng… nhưng có một điểm đáng ngờ, có lẽ tiền bối sẽ cảm thấy hứng thú.”

“Chuyện gì?” Kiều Hàm hỏi.

“Bán yêu.” Thiệu Vũ đột nhiên nói: “Trước đây có một khoảng thời gian, sư phụ từng sắp xếp người đi bắt bán yêu.”

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ nhìn nhau. Chẳng lẽ là khoảng thời gian bọn họ truy bắt Tiêu Cửu Từ? Nhưng câu tiếp theo của Thiệu Vũ lập tức khiến sắc mặt hai người thay đổi.

“Bọn họ đã bắt được một người, đưa đến đây. Chỉ là gần đây vừa để sổng mất, hiện giờ đang sắp xếp người tìm kiếm khắp nơi.”

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều kinh ngạc. Bán yêu còn sống trên đời hiện giờ hẳn chỉ còn Minh Dạ và Lang Tiểu Nguyệt, khả năng lớn nhất phải là Lang Tiểu Nguyệt.

“Tại sao phải bắt?” Kiều Hàm vội hỏi.

Thiệu Vũ nói: “Nghe nói máu bán yêu rất quý giá. Nhiều hơn nữa thì ta không biết. Ta chỉ là một thuộc hạ, mọi chuyện đều nghe lệnh hành sự, thật sự không biết được bao nhiêu. Xin tiền bối tha cho ta.”

Họ không biết lời Thiệu Vũ có mấy phần thật, mấy phần giả, nhưng nếu Lang Tiểu Nguyệt đang bị truy bắt, họ không thể khoanh tay đứng nhìn.

Thấy không hỏi thêm được gì mà lại không thể giết gã, Kiều Hàm trực tiếp đánh ngất người rồi sảng khoái đánh cho một trận, coi như tạm thời trút bớt cơn giận.

“Sư huynh?” Kiều Hàm không khỏi liên tưởng: “Vừa rồi gã nói máu bán yêu rất quý giá, chẳng lẽ có liên quan đến việc giải trừ Phong Ma Ấn sao?”

Nếu thật sự là vậy, trong nguyên tác Bất Niệm Cung quả thật có thể thu thập được. Dù sao Minh Dạ trong nguyên tác chết tại Lạc Hà tiên phủ, người của Bất Niệm Cung lại có mặt ở đó, muốn lấy bao nhiêu máu mà chẳng được. Có lẽ đây chính là lý do Lang Tiểu Nguyệt trong nguyên tác không bị truy sát, bởi bọn họ đã có rồi, không cần thêm nữa.

Tiêu Cửu Từ cau mày: “Hẳn là vậy.”

Kiều Hàm không nhịn được đá Thiệu Vũ đang bất tỉnh dưới đất một cái. “Tên này lại ngoan ngoãn nói cho chúng ta biết, thật kỳ lạ.”

Tiêu Cửu Từ nhìn Thiệu Vũ một lúc rồi nói: “Không kỳ lạ. Chính hắn đã nói, hắn là nhân tộc, sao có thể muốn giải trừ Phong Ma Ấn? Hắn cố ý cung cấp manh mối cho chúng ta, để chúng ta đi xử lý chuyện này. Có lẽ điều hắn muốn là chúng ta giết bán yêu, khiến bán yêu không thể bị bắt lại.”

Kiều Hàm kinh ngạc nói: “Vậy gã và người nhà họ Đoạn cũng không đồng lòng, có tính toán riêng?”

Tiêu Cửu Từ nói: “Thiệu Vũ là kẻ tâm cơ thâm trầm, dã tâm không nhỏ. Nếu bọn họ cùng một phe, mục đích là giải trừ phong ấn, thả ma tộc ra ngoài, đệ nói xem một nhân tộc như hắn có thể chiếm địa vị thế nào trong hoàn cảnh đó? Có lẽ còn chẳng bằng thân phận gần như thống lĩnh Tiên Minh hiện giờ.”

Kiều Hàm kinh ngạc nói: “Đúng là kẻ hai mặt, vừa giúp Đoạn cung chủ làm việc, vừa nhân cơ hội mưu tính cho bản thân?”

“Vậy thì phải xem lần kiểm chứng của Đoạn Y lần này.” Tiêu Cửu Từ nói: “Lòng người khó dò, ta cũng chỉ suy đoán mà thôi. Nếu hắn không nói dối, máu bán yêu hẳn là một trong những điều kiện cần thiết để giải trừ phong ấn.”

Kiều Hàm lập tức nói: “Huynh và Minh Dạ hiện giờ không ai có thể động đến, vậy chỉ cần bảo vệ tốt Lang Tiểu Nguyệt là có thể ngăn cản âm mưu này?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu.

Kiều Hàm lập tức cảm thấy sáng tỏ: “Vậy phải tìm thế nào?”

Tiêu Cửu Từ mỉm cười: “Giữa các bán yêu có cảm ứng.”

Nói xong, y trực tiếp đưa Kiều Hàm trở về khách đ**m trong thành, dùng kết giới trong phòng che giấu khí tức rồi khoanh chân ngồi xuống, đồng thời vận chuyển linh lực và yêu lực.

Kiều Hàm ở bên cạnh hộ pháp, nhìn Tiêu Cửu Từ từ hình người dần biến thành hình dạng yêu tộc. Tám chiếc đuôi không ngừng lay động trong ánh sáng xanh băng.

Cùng lúc đó, trong một góc tối ở phía bên kia thành trì, một đôi tai sói nhô lên.

Lang Tiểu Nguyệt thừa lúc đêm khuya vắng lặng, cẩn thận quan sát xung quanh. Kiên nhẫn chờ đèn đuốc quanh đó tắt được nửa canh giờ, nàng cuối cùng cũng tìm được cơ hội lẻn vào nhà bếp của một gia đình, trộm một ít thức ăn rồi ăn ngấu nghiến. Sau đó nàng lại mang theo một phần, lập tức chạy về chỗ ẩn náu.

Dưới ánh trăng thê lương chỉ có bóng dáng né tránh của nàng, nhưng dù cẩn thận đến đâu, hành tung vẫn bị phát hiện.

Chỉ thấy một đám người áo đen đột nhiên xuất hiện, chặn đường Lang Tiểu Nguyệt, vừa ra tay đã muốn bắt nàng.

Chạy trốn lâu như vậy, lại bị vây chặn quá nhiều lần, Lang Tiểu Nguyệt đã học được đủ loại kỹ xảo. Thể chất bán yêu vốn có năng lực học hỏi cực mạnh, vì vậy nàng chỉ né tránh vài lần đã thoát khỏi họ, tiếp tục bỏ chạy.

“Cung chủ đã nói, không còn thời gian nữa, không cần bắt sống.”

“Tu vi của nàng ta thấp như vậy, sau khi chết hiệu quả của máu sẽ giảm đi rất nhiều.”

“Vậy cũng còn hơn là không bắt được.”

Trong lúc nói chuyện, đám người áo đen đã xuống tay tàn nhẫn với Lang Tiểu Nguyệt. Bởi không quan tâm sống chết, một đòn này trực tiếp đánh nàng bay ra ngoài. Nếu không phải e ngại bị những người xung quanh phát hiện nên đã thu bớt sức mạnh, Lang Tiểu Nguyệt đã chết từ lâu.

Cô bé chật vật ôm lấy vết thương, trong tay vẫn cầm thức ăn muốn mang về cho cha mẹ. Nàng vừa căm hận nhìn bọn họ, sắc đỏ dần bò lên đáy mắt, đó là dấu hiệu sắp mất kiểm soát, vừa vẫn không chịu từ bỏ ý định chạy trốn.

Kết quả lại có một kiếm quét tới. Luồng khí trực tiếp hất tung Lang Tiểu Nguyệt đang chạy nhanh. Nàng chỉ cảm thấy trước mắt tràn ngập ánh sáng chói lòa, nỗi sợ hãi trước cái chết đang đến gần. Máu trong cơ thể bắt đầu sôi trào, bản năng khiến nàng muốn phát điên để tự cứu mình, nhưng ngay giây tiếp theo, một luồng linh lực hệ Mộc dịu dàng đã bao phủ lấy nàng.

Trong khoảnh khắc sững sờ, nàng đã rơi vào một vòng tay ấm áp.

“Không sao rồi, đừng sợ.”

Giọng nói trong trẻo, linh động ấy lập tức xoa dịu cảm xúc mất kiểm soát của Lang Tiểu Nguyệt. Nàng không dám tin ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một đại ca ca có đường nét thanh tú, vô cùng đẹp mắt đang mỉm cười với mình.

Nhưng trên người đại ca ca có mùi của một yêu tộc khác, lại còn vô cùng nồng đậm, khiến nàng bản năng cảm thấy không thoải mái. Bởi loại mùi này mang ý nghĩa xua đuổi những yêu tộc khác, Lang Tiểu Nguyệt lập tức nhảy ra, theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng cổ tay đã bị một dây leo mềm mại quấn lấy.

“Đừng chạy lung tung, rất nguy hiểm. Chúng ta đến bảo vệ ngươi.”

Lang Tiểu Nguyệt còn tưởng mình đang nằm mơ. Sau khi hoàn hồn, nhận ra hiện giờ vẫn vô cùng nguy hiểm, nàng lập tức quay đầu nhìn lại, liền thấy mấy kẻ truy sát mình đã bị đóng băng.

Một bóng người cao lớn, thẳng tắp như phụ vương nàng cầm kiếm đi tới. Người kia đẹp đến mức nàng chưa từng thấy một nhân tộc nào tuấn mỹ đến vậy, chỉ là khí tức trên người y rất kỳ lạ. Mắt thấy người kia định mở miệng hỏi gì đó, những kẻ trong trụ băng lại đồng loạt cho nổ nội đan.

Lang Tiểu Nguyệt từng thấy cảnh tượng này. Trước đây khi cha mẹ nàng bắt được những kẻ xấu kia, bọn chúng cũng làm như vậy, vì thế họ chỉ có thể liên tục lẩn trốn.

Nhưng người vừa tới dường như không chịu bỏ cuộc, còn kiểm tra thứ gì đó trong những thi thể đã nổ tung. Đại ca ca đang giữ nàng có vẻ không muốn nàng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trực tiếp nghiêng người chắn tầm mắt của nàng.

“Ngươi Lang Tiểu Nguyệt, cha mẹ ngươi có khỏe không?” Kiều Hàm trực tiếp hỏi.

“Các người… bắt ta làm gì?” Lang Tiểu Nguyệt tuy cảm thấy hai người trước mắt không giống kẻ xấu, nhưng vẫn vô cùng cảnh giác.

“Bọn ta nghe nói mọi người gặp phiền phức nên đến giúp đỡ. Bọn ta là bạn của cha mẹ ngươi. Cha ngươi là Lang Vương Lang Khê, mẹ ngươi tên Ngụy Nghiên, là nhân tộc, đúng không?” Kiều Hàm kiên nhẫn nói.

Lang Tiểu Nguyệt vẫn phòng bị: “Rất nhiều người đều biết những chuyện này.”

“Sư huynh.” Thấy Lang Tiểu Nguyệt cảnh giác như vậy, Kiều Hàm chỉ có thể cầu cứu sư huynh.

Tiêu Cửu Từ chỉ kiểm tra được ma khí còn sót lại trong đám người kia, có thể xác định bọn chúng là ma tu. Những ma tu này hẳn là phụng lệnh Đoạn cung chủ đi bắt Lang Tiểu Nguyệt. Xem ra biện pháp phòng thủ của tòa thành này căn bản vô dụng, ma tu muốn trà trộn vào dễ như trở bàn tay.

Tiêu Cửu Từ không thu hoạch được gì, đứng dậy đi tới bên cạnh Kiều Hàm, khẽ mỉm cười với Lang Tiểu Nguyệt rồi biến đổi hình dạng. Chỉ trong nháy mắt, dáng vẻ yêu hồ đã xuất hiện trước mắt Lang Tiểu Nguyệt.

Yêu hồ đẹp đến tuyệt trần, ngay cả một cô bé như nàng cũng bị vẻ đẹp ấy làm cho ngây người.

Mũi Lang Tiểu Nguyệt khẽ động. Mùi trên người y giống hệt mùi nàng vừa ngửi thấy trên người Kiều Hàm. Lang Tiểu Nguyệt lập tức hiểu ra, hai người là đạo lữ. Đang suy nghĩ, yêu hồ trước mặt đã đưa tay về phía nàng, dịu dàng nói: “Đưa tay cho ta.”

Lang Tiểu Nguyệt sửng sốt, nhưng nhìn khí thế của hai người trước mắt, nàng biết dù thế nào mình cũng không thể chạy thoát, chỉ đành tạm thời phối hợp.

Nàng đặt tay lên tay Tiêu Cửu Từ. Trong khoảnh khắc tiếp xúc, Lang Tiểu Nguyệt lập tức cảm nhận được một cảm giác thân thiết kỳ lạ.

“Ngươi…” Lang Tiểu Nguyệt không biết phải hình dung thế nào, liền thấy Tiêu Cửu Từ thu tay lại, mỉm cười nói: “Ta cũng là bán yêu, đây là cảm ứng giữa đồng loại.”

Lang Tiểu Nguyệt kinh ngạc. Ban đầu nàng còn tưởng đó là yêu tộc giả dạng thành nhân tộc, vội hỏi: “Ngươi chính là Tiêu Cửu Từ?”

Tiêu Cửu Từ cười nói: “Ngươi từng nghe nói về ta sao?”

Lang Tiểu Nguyệt lập tức kích động. “Vâng, lúc trốn cùng cha mẹ, ta đã nghe nói chuyện của ngươi. Cha mẹ ta nói chúng ta giống nhau.”

Quả nhiên giữa những người đồng loại dễ nói chuyện hơn rất nhiều. Lang Tiểu Nguyệt cuối cùng cũng tin tưởng họ, dẫn hai người đến nơi ẩn náu. Suốt dọc đường, Kiều Hàm đều chữa trị vết thương cho nàng.

Cô bé bị thương không ít, có thể chịu đựng đến tận bây giờ cũng là nhờ thể chất đủ mạnh mẽ.

Tiêu Cửu Từ đã xác định Lang Tiểu Nguyệt đến giờ vẫn chưa phong ấn bất kỳ huyết mạch nào. Hiển nhiên nàng được cha mẹ chăm sóc rất tốt nên chưa từng mất kiểm soát.

Nghe Lang Tiểu Nguyệt kể, sau một lần bị tập kích, cha mẹ nàng bắt đầu dẫn nàng sống cảnh trốn đông tránh tây, đồng thời luôn chú ý tin tức bên ngoài. Nhưng vẫn luôn có người lần theo tung tích của họ, cả nhân tộc lẫn yêu tộc đều có. Cách đây không lâu, Lang Tiểu Nguyệt sơ ý bị bắt rồi đưa đến nơi này.

Lang Khê và Ngụy Nghiên đuổi tới, dốc hết sức cứu được con gái, nhưng bản thân lại bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh, căn bản không thể dẫn nàng rời khỏi đây. May mà tình thế trong thành phức tạp, đối phương cũng không thể rầm rộ tìm người, Lang Tiểu Nguyệt mới có thể ẩn náu đến tận bây giờ.

Cũng vì cha mẹ đều hôn mê, dù trong thành đã có rất nhiều người đáng để họ tin tưởng, Lang Tiểu Nguyệt vẫn không biết phải tìm ai cầu cứu. Nàng chỉ biết mình là bán yêu. Ngoại trừ những người bạn trong tộc Linh Lang từng quen biết, tất cả những kẻ khác đều muốn bắt nàng, hại nàng.

Thấy cô bé phải chịu khổ, Kiều Hàm không khỏi mềm lòng, lấy từ túi trữ vật ra một đống linh thực Tiêu Cửu Từ làm cho cậu rồi đưa Lang Tiểu Nguyệt ăn. Tiêu Cửu Từ không nói gì, nhưng thấy Kiều Hàm định ôm cô bé lên đường, cuối cùng y vẫn giành trước, bế nàng lên rồi nói: “Để ta.”

Chẳng bao lâu sau, họ đến một căn hầm bí mật. Vừa bước vào, họ đã nhìn thấy Lang Khê và Ngụy Nghiên. Vì thương thế quá nặng, cơ thể hai người chỉ có thể dựa vào bản năng tự hấp thu linh khí để chữa trị, còn ý thức đã hoàn toàn mất đi. Mỗi lần Lang Tiểu Nguyệt mang thức ăn tươi về đều mong cha mẹ tỉnh lại sẽ có thứ để ăn. Mặc dù cha mẹ nàng không cần, nhưng đây là bản năng của yêu tộc.

Kiều Hàm không nói hai lời, lập tức tiến lên chữa trị cho hai người. Thuật trị liệu của tu sĩ Hóa Thần kỳ đối phó với thương thế như vậy không thành vấn đề. Dù phải đồng thời chữa cho một người một yêu, chưa đến nửa canh giờ, cả hai đã lần lượt tỉnh lại.

Lang Khê vừa tỉnh liền đột ngột nhìn quanh. Đến khi thấy Lang Tiểu Nguyệt và Ngụy Nghiên đều bình an ở bên cạnh, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới chú ý tới Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.

“Các ngươi…” Lang Khê vô cùng kinh ngạc. “Xem ra vận may của bọn ta không tệ.”

Lúc này Ngụy Nghiên cũng mở mắt. Thấy con gái vẫn ổn, nàng lại nhìn sang Lang Khê rồi mới lên tiếng: “Đã lâu không gặp, đa tạ.”

Sau khi hai người uống đan dược, điều tức được một lúc, mọi người mới có thời gian trò chuyện. Tin tức cuối cùng họ nghe được về Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm vẫn là lời đồn hai người rơi xuống Yêu Hồn Cốc.

“Ta đã biết mạng các ngươi cứng, sẽ không xảy ra chuyện gì mà.” Lang Khê nói.

“Cửu Từ, huyết mạch bán yêu của ngươi hiện giờ…” Ngụy Nghiên lại nghiêm túc hỏi thẳng.

Tiêu Cửu Từ cũng đang định nói với họ chuyện này. “Hiện giờ có hai phương án để các ngươi lựa chọn. Một là đồng tu hai đạo, hai là phong ấn một đạo.”

Trong nguyên tác, vì không có ai hướng dẫn, Lang Tiểu Nguyệt đã tự mình lần mò tu luyện cho đến khi Tiêu Cửu Từ nghiên cứu ra phương pháp đồng tu hai đạo.

Nhưng giờ đây Lang Tiểu Nguyệt có thể lựa chọn. Đồng tu hai đạo chắc chắn sẽ gian nan hơn. Mặc dù công pháp mới mà Tiêu Cửu Từ lĩnh ngộ có thể giúp nàng không dễ dàng mất kiểm soát trong quá trình tu luyện, nhưng so với việc phong ấn một đạo, cách này đương nhiên vẫn mạo hiểm hơn. Cộng thêm tình thế hiện giờ không ổn định, sau khi Lang Khê và Ngụy Nghiên bàn bạc với Lang Tiểu Nguyệt, họ vẫn quyết định phong ấn huyết mạch nhân tộc, đi theo con đường yêu tu.

Nếu đã quyết định, Tiêu Cửu Từ lập tức dứt khoát tiến hành phong ấn huyết mạch cho Lang Tiểu Nguyệt, tránh lặp lại tình trạng suýt mất kiểm soát khi bị truy sát trước đó.

Trong lúc phong ấn, Tiêu Cửu Từ và Lang Tiểu Nguyệt ở lại dưới hầm, những người khác đều lên trên.

Kiều Hàm trực tiếp hỏi hai người về chuyện chạy trốn.

“Chính vì không rõ kẻ địch rốt cuộc đến từ phe nào nên chúng ta mới buộc phải bỏ trốn.” Ngụy Nghiên nói: “Thế lực của kẻ địch quá mạnh, chúng ta cũng không còn cách nào khác.”

Lang Khê căm giận nói: “Bọn chúng muốn cướp con gái của bọn ta. Dù phải trả giá bằng tất cả, ta cũng tuyệt đối không để chúng được như ý!”

Kiều Hàm cau mày hỏi: “Vậy các ngươi cũng không biết vì sao bọn chúng muốn bắt bán yêu?”

Ngụy Nghiên và Lang Khê cùng gật đầu.

Kiều Hàm liền kể lại những điều mình biết. Sắc mặt hai người lập tức thay đổi. Như vậy chẳng khác nào muốn con gái họ trở thành vật hiến tế.

“Chuyện ở đây bọn ta sẽ xử lý. Lát nữa đợi Tiểu Nguyệt ổn định, bọn ta sẽ hộ tống các ngươi ra ngoài. Các ngươi tiếp tục lẩn trốn, chờ mọi chuyện kết thúc là được.” Kiều Hàm nói ra kết luận mà cậu và Tiêu Cửu Từ đã bàn bạc trước đó.

“Kết thúc… thật sự sẽ kết thúc sao?” Sắc mặt Ngụy Nghiên rất khó coi. Dù biết sự tồn tại của bán yêu có thể liên quan đến Phong Ma Ấn, họ cũng không dám truyền tin này ra ngoài. Bởi dựa theo thái độ trước giờ đối với bán yêu, những người kia có thể sẽ chọn trực tiếp tiêu diệt bán yêu để loại bỏ mối đe dọa, chứ không phải bảo vệ họ.

Lang Khê siết chặt tay Ngụy Nghiên: “Bọn ta có thể ở lại giúp đỡ. Dù sao cũng đã đến mức một mất một còn.”

Kiều Hàm lại lắc đầu: “Yên tâm, mọi chuyện sẽ kết thúc. Các ngươi dẫn Lang Tiểu Nguyệt trốn cho kỹ mới là sự trợ giúp lớn nhất dành cho chúng ta.”

Kiều Hàm đã nói như vậy, Lang Khê và Ngụy Nghiên cũng chỉ có thể nghe theo.

“Đúng rồi, lúc vào đây cứu Tiểu Nguyệt, chúng ta có nghe nói đến chuyện hòa đàm, nhưng việc này có điều đáng ngờ.” Lang Khê lên tiếng.

Kiều Hàm sửng sốt: “Chuyện gì?”

Sắc mặt Ngụy Nghiên khó coi:  “Tiên Minh dường như đã ngầm bố trí từ trước. Chúng ta phát hiện họ điều động đệ tử Khốn Thần Môn, lén bày trận pháp tại Tĩnh Dương Phường.”

Tĩnh Dương Phường chính là nơi Lục Truy và những người khác đang ở. Bình thường họ giám sát việc vẽ Chước Dương Tịnh Hồn Trận tại đó, nơi này cũng là địa điểm chính để tiến hành đàm phán và xử lý công việc.

Vậy là trước khi hòa đàm chính thức được tiến hành, bọn họ đã mai phục từ trước?

Kiều Hàm thật sự không hề bất ngờ, bởi trong nguyên tác cũng có chiêu này.

Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ bàn bạc chuyện hòa đàm với tu chân giới. Y còn chuẩn bị một số bằng chứng chứng minh ma tộc đã nhúng tay vào, mong hai giới nhận ra âm mưu phía sau rồi cùng hợp sức giải quyết vấn đề. Nhưng không ngờ đó thực chất là một cái bẫy. Nam Đẩu tiên tôn muốn bắt Tiêu Cửu Từ, bán yêu này, còn tu chân giới định nhân cơ hội đánh lén bốn vị Yêu Quân, một lần khống chế toàn bộ yêu giới.

Sau lần đó thất bại, mâu thuẫn giữa hai giới hoàn toàn không còn cách nào hòa giải.

Không ngờ lần này tu chân giới đã thiếu mất một phần thế lực ủng hộ mà vẫn ngoan cố như vậy. Quả nhiên trước đó ra tay với Thiệu Vũ vẫn còn quá nhẹ.

Nhưng Kiều Hàm cũng biết, dù có ra tay với Thiệu Vũ cũng vô dụng. Phía sau lúc nào cũng có vô số lý lẽ kiểu “ra tay trước thì chiếm lợi thế, ra tay sau sẽ gặp họa” chờ khiến người ta tức chết. Quyết định làm loại chuyện này đâu phải chỉ một mình Thiệu Vũ có thể định đoạt.

Vốn dĩ cậu còn muốn trước khi hòa đàm sẽ cùng sư huynh đi xác nhận một phen, không ngờ Lang Khê lại trực tiếp cho cậu một đáp án chính xác. Xem ra cậu và sư huynh sắp phải bận rộn rồi.

Nói xong chuyện chính, Lang Khê mới hơi trêu chọc: “Ồ, hai người các ngươi ở bên nhau rồi à? Chúc mừng nhé.”

Ngụy Nghiên cũng nhìn sang: “Cái gì?”

Kiều Hàm chớp mắt, mất tự nhiên hỏi: “Sao ngươi biết?” Để tránh phiền phức, cậu toàn mặc áo cổ cao, che kín dấu ấn Thiên Hồ.

Lang Khê khẽ động mũi: “Trên người ngươi toàn là khí tức Thiên Hồ của y, nồng đến mức bất kỳ yêu tộc nào đi ngang qua cũng biết ngươi đã có chủ.”

Kiều Hàm 囧 vô cùng.

Ngụy Nghiên cũng hiếm khi nở nụ cười: “Trước đây Lục Truy còn nói e là Tiêu Cửu Từ đã thật sự nghiêm túc với ngươi rồi. Ban đầu ta còn hơi nghi ngờ, dù sao con người Tiêu Cửu Từ… quá ôn hòa.”

Kiều Hàm kinh ngạc hỏi: “Khi ấy Lục Truy đã nói với ngươi như vậy sao?”

Ngụy Nghiên nói: “Đúng vậy. Hắn bảo đây là lần đầu tiên nhìn thấy cảm xúc của Tiêu Cửu Từ dao động lớn đến thế, còn ghen nữa, khiến hắn vui đến chết.”

Kiều Hàm hoàn toàn không biết chuyện khi ấy, nghe xong đến mức ngẩn ngơ.

Ngụy Nghiên cảm thán: “Hai người có thể luôn ở bên nhau, thật tốt.”

Kiều Hàm biết có lẽ Ngụy Nghiên muốn nói, dù Tiêu Cửu Từ là bán yêu, hai người họ vẫn có thể luôn ở bên nhau, như vậy thật tốt. Dù sao trong tương lai, con gái họ cũng sẽ phải đối mặt với khó khăn tương tự.

Không lâu sau, việc phong ấn huyết mạch của Lang Tiểu Nguyệt thành công. Nàng hóa thành một con sói nhỏ, mơ màng ngủ thiếp đi.

Thừa lúc trời còn chưa sáng, Tiêu Cửu Từ làm cho họ một kết giới bảo hộ có thể phong bế khí tức, Kiều Hàm lại đưa họ linh phù Phong Hành, nhanh chóng hộ tống cả nhà ra khỏi thành, khuyên họ đến khách đ**m Hồng Liên trong vùng giáp ranh giữa hai giới để tạm lánh. Đến khi thấy họ biến mất trong ánh bình minh, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

“Mệt không?” Tiêu Cửu Từ giơ tay khẽ vuốt hàng mi bị sương sớm làm ướt của Kiều Hàm.

Kiều Hàm nhớ lại lời Ngụy Nghiên vừa nói, không nhịn được làm nũng: “Mệt rồi.”

Tiêu Cửu Từ mỉm cười, xoay người cõng Kiều Hàm lên lưng: “Vậy về nghỉ ngơi một lát trước, sau đó hãy làm chuyện khác.”

Nếu là Tiêu Cửu Từ trước đây, có lẽ y sẽ không ngừng nghỉ mà ôm đồm hết mọi việc, nhưng Tiêu Cửu Từ hiện giờ đã không còn như vậy nữa.

Khi đi ngang qua Tĩnh Dương Phường, họ truyền tin cho Bạch Nhung đang ở lại, nhờ cậu ấy điều tra chuyện trận pháp. Sau đó Tiêu Cửu Từ cõng Kiều Hàm trở về nghỉ ngơi.

Kiều Hàm nằm trên lưng Tiêu Cửu Từ, không nhịn được hỏi: “Ngụy sư tỷ nói… nói lúc đó huynh đã hơi ghen rồi, có thật không?”

Tiêu Cửu Từ suy nghĩ một chút rồi thản nhiên cười nói: “Đúng là ghen.”

Kiều Hàm kích động hỏi: “Chẳng lẽ lúc ấy huynh đã thích ta rồi sao?”

Tiêu Cửu Từ không khỏi bật cười: “Ta thật sự không rõ mình bắt đầu thích em từ khi nào. Có lẽ còn sớm hơn nữa?”

Kiều Hàm không tin. “Sao có thể.”

Tiêu Cửu Từ vừa đi vừa trò chuyện, đùa giỡn với Kiều Hàm. Trở về phòng, hai người ôm nhau yên ổn nghỉ ngơi, dù sao một đêm này đã tiêu hao quá nhiều linh lực.

Bên phía Thiệu Vũ lại tức đến phát điên, bởi gã bị đánh quá thảm. Gã phải dùng không ít đan dược và linh phù mới chỉnh trang bản thân đến mức có thể gặp người, còn khiến mấy y tu mệt lả. Gã cũng không biết mưu tính lợi dụng đối phương của mình đã thành công hay chưa. Dù sao từ đó về sau, gã đi đâu cũng dẫn theo hộ vệ.

Còn Tần Tu Trọng và Lục Truy sau khi nhận được tin từ Bạch Nhung thì bắt đầu dò xét trận pháp tại đây.

Một nơi như Tĩnh Dương Phường không chỉ có trận pháp phòng ngự riêng, mỗi người đến ở cũng đều bố trí trận pháp bảo vệ của mình, vì vậy linh lực dao động ở đây vô cùng phức tạp. Với trình độ trận pháp của họ, thật sự rất khó phát hiện sự bất thường bị chôn sâu dưới lòng đất giữa vô số dao động linh lực.

Đúng lúc này, Lục Tương Tương dẫn Đặng Lợi Minh đến. Họ đến xem hòa đàm, cả hai đều đã trưởng thành đến kỳ Kim Đan.

Tông môn của Lục Tương Tương vốn không ủng hộ chiến tranh nên nàng chưa từng tham gia chiến đấu. Còn Đặng Lợi Minh không tán thành việc tông môn nhà mình nghe lệnh Tiên Minh, ra ngoài trợ giúp chiến đấu, vì vậy trực tiếp bỏ nhà ra đi, theo nhóm họ bảo vệ dân thường. Trong khoảng thời gian này, hắn liền đi cùng Lục Tương Tương vốn đã quen biết, theo Lục Truy và những người khác đến đây.

Tần Tu Trọng và Lục Truy vừa nhìn thấy Đặng Lợi Minh, hai mắt lập tức sáng lên. Đặng Lợi Minh là tiểu thiếu gia của Khốn Thần Môn. Ngay cả Chước Dương Tịnh Hồn Trận bình thường cũng cần hắn giúp giám sát, vậy muốn tìm trận pháp do chính Khốn Thần Môn giấu đi, chẳng phải dùng hắn là thích hợp nhất sao?

Vì vậy, Đặng Lợi Minh vừa bước vào cửa, còn chưa kịp chào hỏi đã bị hai cặp mắt nhìn chằm chằm đến mức cả người không được tự nhiên.

Đến tối, khi Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm tới nơi, họ nghe nói Đặng Lợi Minh đã tìm được trận pháp. Hiệu suất này khiến cả hai đều kinh ngạc.

Kiều Hàm không khỏi nghĩ, lúc trước cứu Đặng Lợi Minh, cậu thật sự chưa từng nghĩ một ngày nào đó hắn sẽ phát huy tác dụng như vậy. Khi ấy cậu chỉ mong có thể bớt đi một môn phái căm hận Tiêu Cửu Từ là được. Xem ra thứ gọi là vận mệnh, thiên đạo không quản được, bản thân cậu cũng không kiểm soát nổi, nhưng rốt cuộc vẫn xem như nhận được báo đáp tốt đẹp. Giống như Ngụy Nghiên và Lang Khê, nếu không có họ, cậu cũng không thể nói ra những chuyện đã biết trước về nơi này. Mọi thứ dường như đã tạo thành một vòng tuần hoàn.

Nhưng hai người không lộ diện, chỉ đề nghị âm thầm khiến trận pháp mất tác dụng.

Khi ra tay, Đặng Lợi Minh đổ mồ hôi đầy đầu. Mặc dù biết mình đang làm chuyện đúng đắn, hắn vẫn không nhịn được cầu xin Lục Truy và những người khác nhất định phải giữ bí mật với bên ngoài. Nếu môn phái biết được thì hắn tiêu đời.

Có lẽ vì cạm bẫy của trận pháp này được giấu quá sâu, Tiên Minh cũng không đề phòng có người phát hiện, nên trong quá trình xử lý, không ai nhận ra điều bất thường.

Sau đó Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm lại đến xem Chước Dương Tịnh Hồn Trận. Trận pháp đã thành hình, giống hệt trận pháp Kiều Hàm từng trải qua lúc trước. Nếu Đoạn Y bước vào, thân phận nàng sẽ không còn che giấu được nữa. Cũng không biết rốt cuộc Thiệu Vũ đang tính toán điều gì.

Ngày hôm sau, người của hai bên lần lượt đến nơi đàm phán. Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ quan sát. Chẳng bao lâu sau, nghe tin Đoạn Y đã đến, hai người liền chạy tới cổng thành.

Thiệu Vũ cũng đang đợi ở cổng thành. Chẳng bao lâu sau, một đoàn người hùng hậu tiến tới. Quả nhiên giống như Lục Truy đã nói, phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt.

Sau một thời gian dài, Tiêu Cửu Từ lại nhìn thấy Nguyên Hội và Mạnh Cận. Một người cao lớn khôi ngô, người còn lại ôm tỳ bà, lười biếng gảy đàn.

Kiều Hàm không nhìn thấy Kiều Uyển, đoán rằng nàng đang ngồi cùng Đoạn Y trong xe ngựa.

Xe ngựa dừng lại, Thiệu Vũ tiến lên nói: “Nhị sư muội, đi đường vất vả rồi.”

Rèm xe được vén lên, để lộ bóng dáng Kiều Uyển và Đoạn Y.

Vẻ mặt Kiều Uyển tự nhiên, nhưng sắc mặt Đoạn Y lại không được tốt lắm. Nàng vốn đã yếu đuối, giờ nhìn lại càng giống như chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ ngã xuống, thật sự hoàn toàn không tương xứng với hai chữ hỗn chủng.

“Sư huynh, ta có thể gặp phụ thân trước không?” Đoạn Y thăm dò.

“Sư phụ đã nói, mọi chuyện đều nghe theo sắp xếp. Đợi kết thúc, muội sẽ có thể gặp người.” Thiệu Vũ nói. “Yên tâm, hôm nay muội nghỉ ngơi trước, ngày mai mới tiến hành kiểm chứng bằng trận pháp.”

Sắc mặt Đoạn Y hơi trắng bệch: “Đúng là tai bay vạ gió. Ta biết rồi, sẽ nghe theo sự sắp xếp của Tiên Minh.”

Nói xong, nàng không lên tiếng nữa. Trái lại, Thiệu Vũ có vẻ đầy hứng thú, quay sang Kiều Uyển vẫn luôn im lặng nói: “Phiền Kiều sư muội hộ tống suốt chặng đường.”

Kiều Uyển liếc Thiệu Vũ một cái, cảm thấy vô cùng chán ngán. Dù sao nàng cũng là người đã đích thân trải qua chuyện hỗn chủng, giờ còn phải đứng đây nhìn bọn họ diễn trò, thật sự khiến người ta khó chịu.

“Không có gì.” Kiều Uyển cứng nhắc nói xong liền buông rèm xuống.

Chuyện phát triển đến bước này đã hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của Kiều Uyển, người từng trải qua kiếp trước. Dù sao từ đầu đến cuối kiếp trước chưa từng có ai nhắc tới nhà họ Đoạn có hỗn chủng, hay nhà họ Đoạn cấu kết với ma tộc.

Nếu không phải sự thật đang bày ra trước mắt, Kiều Uyển căn bản không dám tin. Nàng còn nhớ trong nguyên bản, Đoạn Cẩm đã gả cho Thiệu Vũ, sau đó chết thế nào thì không rõ, còn Đoạn Y cũng vì tranh giành tình cảm mà bị Tần Tu Trọng g**t ch*t. Giờ đây nàng ta lại phải ở đây tiếp nhận kiểm chứng.

Từ lúc Đoạn Y nhận được tin báo tình hình đến nay, nàng ta vẫn luôn không hề phản kháng. Hẳn trước khi vào bí cảnh, nàng ta đã nghe nói chuyện này. Việc vào bí cảnh chẳng qua chỉ là kế hoãn binh để trốn tránh. Giờ có thể đi ra, chứng tỏ bọn họ đã chuẩn bị hậu chiêu. Dựa theo ký ức của Kiều Uyển, có lẽ việc này có liên quan đến cái bẫy hòa đàm.

Nàng đã thử cảnh báo Tần Tu Trọng. Dù sao thấy họ cố gắng đến vậy, nàng không thể nào thờ ơ. Nhưng nàng không làm được. Nàng vẫn cảm thấy có thứ gì đó ngăn cản mình, chỉ có thể đứng bên ngoài quan sát.

Nàng vẫn nhớ lần hòa đàm này đã gây đả kích rất lớn cho Tiêu Cửu Từ. Chỉ là hiện giờ nàng cũng không biết Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đã ra ngoài hay chưa.

Sau khi Đoạn Y được đưa đến, lập tức bị canh giữ nghiêm ngặt. Ngay cả yêu tộc cũng muốn phái người giám sát, dù sao đó cũng là người của gia tộc đã hãm hại Yêu Hoàng của họ.

Trong bầu không khí như vậy, ngày kiểm chứng thân phận cuối cùng cũng đến.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn