Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 165

Lôi kiếp khi hai người đồng thời tiến vào kỳ Hóa Thần đương nhiên đã kinh động toàn bộ địa giới Yêu Đô.

Sau nửa năm, Bạch Nhung và Hề Quỳ vẫn luôn ở lại đây chờ tin cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng, vội vàng lao đến cửa vào Yêu Hồn Cốc chờ đợi.

Không lâu sau, hai bóng người quen thuộc liền xuất hiện trước mắt họ.

Bạch Nhung và Hề Quỳ đều không nhịn được đỏ hoe mắt, ra sức vẫy tay.

“Tiêu sư huynh, Kiều sư huynh.”

“Tiểu ca ca, ân nhân!”

Vừa ra ngoài đã nhìn thấy bạn bè, Kiều Hàm kích động vội xông tới ôm lấy hai người. Tốt quá, cuối cùng cũng được gặp người khác ngoài sư huynh rồi.

Không phải Kiều Hàm đã nhìn sư huynh đến phát ngán, mà thật sự là mỗi khi nhìn thấy sư huynh, khung cảnh rất nhanh sẽ trở nên không ổn. Cậu thật sự sợ rồi, đây là lần đầu tiên Kiều Hàm cảm nhận được cảm giác an toàn mãnh liệt từ người khác.

Tiêu Cửu Từ ung dung đi theo phía sau, khóe môi mang ý cười, trong lòng bất đắc dĩ. Xem ra kỳ mưa móc đầu tiên thật sự đã dọa Kiều Hàm sợ mất mật. Bây giờ nghĩ lại, y cũng cảm thấy mình hơi quá đáng, có điều… Tiêu Cửu Từ vẫn chưa thỏa mãn cong khóe môi, ánh mắt dừng trên người Kiều Hàm.

Kiều Hàm theo bản năng run lên, vội tự an ủi mình rằng kỳ mưa móc đáng sợ kia đã qua rồi.

Sau đó, cậu hỏi Bạch Nhung và Hề Quỳ về tình hình bên ngoài.

Mãi đến khi ra ngoài, họ mới nhận ra khí tức bên ngoài Yêu Hồn Cốc có gì đó không ổn. Yêu Đô phồn hoa trước kia đã trở nên có phần hoang vắng, yêu khí cũng loãng đi rất nhiều.

Bạch Nhung và Hề Quỳ dẫn hai người trở về tiểu viện trước kia Bạch Kha từng ở, kể lại những chuyện xảy ra sau khi họ rơi xuống đáy vực.

“Cận Qua mang theo trứng Hỏa Phượng biến mất rồi?” Kiều Hàm vô cùng kinh ngạc.

Xâu chuỗi trước sau, Kiều Hàm đại khái có thể đoán được trong nguyên tác, Yêu Hoàng không cứu được Cận Qua nên phát điên, đồng quy vu tận với Đoạn Cẩm, nhưng Đoạn Cẩm hẳn đã nghĩ cách trốn về.

Còn hiện tại, vì sự can thiệp của họ, Yêu Hoàng đã dùng yêu đan của mình cứu Cận Qua, còn bản thân thì niết bàn trùng sinh.

Vốn còn nghĩ nếu Yêu Hoàng có thể giữ lại thực lực, nói không chừng về sau còn giúp được một tay, nhưng xem ra hiện giờ không thể trông cậy vào hắn nữa.

“Tại sao không chọn lại Yêu Hoàng?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Kiều Hàm cũng tò mò. Đúng vậy, trong nguyên tác, sau khi Tiêu Cửu Từ ra ngoài, bọn họ vừa hay đang lựa chọn Yêu Hoàng mới. Tiêu Cửu Từ đã hấp thu sức mạnh của Yêu Hồn Cốc, trở thành yêu tộc có tư cách nhất.

Nhưng vốn dĩ khi ấy mới chỉ qua một tuần, hiện giờ đã nửa năm rồi, Kiều Hàm đoán đáng lẽ phải có Yêu Hoàng mới mới đúng.

“Sau lưng bốn vị Yêu Quân đều có thế lực liên minh riêng, không ai phục ai, hơn nữa cũng chẳng có thời gian. Hiện giờ bốn vị Yêu Quân đang cùng nhau xử lý sự vụ của yêu giới.” Bạch Nhung nói.

“Không có thời gian?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Hề Quỳ vội nói: “Bởi vì tu chân giới và yêu giới đã chính thức khai chiến rồi.”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đều thay đổi. Chẳng trách ngay cả Yêu Đô cũng trở nên hoang vắng như vậy, hóa ra yêu tộc đều đã ra chiến trường.

Dù nửa năm trước đã là tình thế đại chiến hết sức căng thẳng, nhưng khi thật sự nghe thấy tin này, người ta vẫn cảm thấy nghẹt thở.

Kiều Hàm cau mày nói: “Âm mưu của Đoạn Cẩm ở Bất Niệm Cung chẳng phải đã bị vạch trần rồi sao? Chuyện không truyền ra ngoài à?”

Bạch Nhung thở dài nói: “Lục đại ca và Tần đại ca đều đã trở về giải thích tình hình, tiền bối Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha tỷ tỷ cũng đi làm chứng, nhưng kẻ tên Thiệu Vũ kia cứ khăng khăng chỉ trích yêu tộc đã hại chết hai tỷ muội Đoạn Cẩm và Đoạn Uân, đổi trắng thay đen, quy tình trạng của hai người họ thành tẩu hỏa nhập ma khi tu luyện, hoàn toàn không tin họ là hỗn chủng.”

“Nhị tiểu thư Đoạn gia và Đoạn phu nhân…” Tiêu Cửu Từ nói.

Bạch Nhung gật đầu: “Lục đại ca cũng muốn để họ ra ngoài tiếp nhận kiểm chứng, nhưng trước đó Đoạn Y đã tiến vào một bí cảnh, tạm thời chưa thể ra ngoài, chỉ có thể đợi nàng ta trở về rồi mới kiểm chứng. Đoạn phu nhân thân thể yếu ớt, vẫn luôn được nuôi dưỡng trong pháp khí. Thời gian nuôi dưỡng chưa đủ, một khi mở pháp khí ra, bà ấy rất có thể sẽ chết. Sau đó bọn họ lại nói Đoạn cung chủ đang không quản gian khổ bảo vệ chúng sinh ở Hỗn Độn Cổ Đạo, trong chớp mắt lại mất cả hai con gái… Thế là càng không ai dám mạo hiểm cưỡng ép kiểm chứng. Bọn họ còn nói…”

Nói đến đây, Bạch Nhung nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ nhận ra, liền nói: “Còn nói bọn họ quá thân thiết với ta, lời nói không đủ đáng tin.”

Bạch Nhung gật đầu. Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, thật sự rất muốn buông bỏ tình tiết cứu thế, tôn trọng vận mệnh của người khác.

Hề Quỳ cũng bắt đầu kể: “Thật ra có phải hỗn chủng hay không, đối với yêu giới chúng ta cũng chẳng có gì khác biệt. Mọi người chỉ biết một nữ nhân đến từ tu chân giới đã tạo ra đám moi đan, còn hãm hại Yêu Hoàng, suýt khiến tất cả bị nhốt chết trong Yêu Hồn Cốc. Cuối cùng ngay cả Yêu Hoàng cũng không còn, sự phẫn nộ của mọi người vốn không thể lắng xuống, khai chiến là chuyện không thể tránh khỏi. Niềm an ủi duy nhất hiện giờ là liên minh trước kia chúng ta cùng nhau thành lập đã mở rộng thêm một chút. Hiện tại chỉ cần phụ trách bảo vệ những yêu tộc yếu thế, tạm thời không tham chiến.”

Bạch Nhung nói: “Phía tu chân giới cũng có một số môn phái vì lời giải thích của Lục đại ca mà nảy sinh nghi ngờ với Bất Niệm Cung. Những thế lực do Ngọc Hư Tông đứng đầu, bao gồm Chung Nam Trai và Tiên Âm Môn, đều lựa chọn không tham chiến, chỉ bảo vệ phàm nhân xung quanh, tránh để họ bị chiến đấu liên lụy.”

Có thể nói, cả hai giới đều có một bộ phận thế lực tránh xa chiến tranh, chia bớt tinh lực để bảo vệ dân chúng bình thường.

Yêu giới không còn Yêu Hoàng, địa vị của Bất Niệm Cung trong tu chân giới lại lung lay. Hai chuyện này khiến cả hai giới không thể thống nhất toàn bộ lực lượng chiến đấu, cũng xem như gián tiếp giảm bớt thương vong.

Nghe tình hình này, Kiều Hàm thở phào trong lòng. Tình thế hiện giờ tốt hơn nhiều so với việc Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác dựa vào sức một mình để cố gắng ngăn cản chiến tranh. Trong tình huống ấy, mũi nhọn của tất cả mọi người rất dễ chĩa về phía Tiêu Cửu Từ. Theo Kiều Hàm thấy, y đã phải chịu không ít ấm ức, dù bản thân y chẳng hề để tâm.

Mâu thuẫn giữa hai giới đã tồn tại từ lâu, không chỉ do Đoạn gia dẫn dắt, vì vậy chiến tranh vốn rất khó tránh khỏi. Những kẻ tham gia chủ đạo chiến tranh, bất kể vì mục đích gì, báo thù, danh dự hay lợi ích, muốn đánh thì cứ để họ đánh. Những người không muốn đánh cũng có thể bảo vệ bình an cho một phương. Đợi đến khi một số âm mưu bị phơi bày hoàn toàn, lý do tiến hành chiến tranh tự nhiên sẽ biến mất.

Hiện giờ chuyện hỗn chủng đã bị khơi ra, trọng điểm nằm ở việc chứng minh nó thế nào.

Nhưng Tiêu Cửu Từ chắc chắn vẫn muốn ngăn cản chiến tranh. Nếu đã đoán được mục đích của Đoạn gia là làm suy yếu thực lực của yêu giới và tu chân giới trước khi giải phong ma giới, đợi ma tộc xuất hiện rồi trực tiếp thống lĩnh hai giới, vậy dựa theo tập tính của ma tộc, nói không chừng chúng sẽ thẳng tay tiêu diệt tất cả những kẻ không cùng tộc. Vì thế tu chân giới và yêu giới nhất định phải giữ được năng lực tự bảo vệ, trong tình huống xấu nhất cũng phải duy trì thế cân bằng.

“Trước tiên hội hợp với Tần Tu Trọng và những người khác.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Huynh ấy và Lục đại ca đã đến Hỗn Độn Cổ Đạo rồi.” Bạch Nhung nói.

Những suy đoán họ đưa ra đều không có bằng chứng, vì vậy sẽ không ai tin Bất Niệm Cung muốn phá giải Phong Ma Ấn. Thế nên họ dứt khoát tự mình đến đó canh giữ, tìm bằng chứng về Đoạn cung chủ. Đây cũng là cách duy nhất trong tình thế hiện tại.

Vừa nghe đến Hỗn Độn Cổ Đạo, trong lòng Kiều Hàm vẫn có phần căng thẳng. Tình thế hiện giờ đã biến thành như vậy, tình tiết đàm phán còn xảy ra không? Nếu không xảy ra, có phải sư phụ sẽ không cần rời sân khấu nữa không?

Bốn người nói xong liền lập tức lên đường. Hề Quỳ phải đi thông báo cho Ô Nguyên, Ngạo Tuyết và những người khác, còn Bạch Nhung đồng hành với họ.

Ngay khi họ rời khỏi tiểu viện, một bóng người thu liễm toàn bộ khí tức, từ con hẻm gần đó đi ra đường phố Yêu Đô.

“Đi rồi thì dễ làm việc.” Thịnh Giác nhìn những con phố hoang vắng xung quanh, lẩm bẩm: “Vốn dĩ nơi này hẳn rất phồn hoa, đáng tiếc không được nhìn thấy.”

Nói xong, Thịnh Giác đi về phía Yêu Hồn Cốc. “Chỉ còn nơi cuối cùng.”

Ba người Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ và Bạch Nhung ngự kiếm lên đường. Khi đi xuyên qua vùng trung tâm yêu giới thì vẫn ổn, nhưng càng đến gần khu vực biên giới, càng có thể nhìn thấy cảnh tượng chiến hỏa ngút trời.

Họ men theo biên giới, tiến về Hỗn Độn Cổ Đạo, lại phát hiện chiến hỏa dần lắng xuống. Cuối cùng, hai bên thậm chí còn tự chiếm cứ một khu vực để nghỉ ngơi hồi phục.

“Có chuyện gì vậy? Không đánh nữa sao?” Bạch Nhung kinh ngạc nói: “Hay là ta đi hỏi thăm một chút?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu, dẫn Kiều Hàm hạ xuống chờ Bạch Nhung dò hỏi tin tức.

Kiều Hàm có một dự cảm không lành, ngay sau đó liền nghe Tiêu Cửu Từ phân tích: “Có lẽ… sắp hòa đàm.”

Vì chuẩn bị hòa đàm nên chiến đấu tạm thời dừng lại. Tin tức truyền dần ra ngoài mới có thể tạo thành tình trạng chiến hỏa ngày càng giảm bớt như vậy.

Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ chủ trương giải quyết vấn đề bằng hòa bình, hy vọng mọi người cùng nhau điều tra âm mưu của ma tộc. Chỉ là khi ấy chứng cứ trong tay y còn ít hơn hiện giờ, quá trình đàm phán diễn ra vô cùng không thuận lợi, hơn nữa… tu chân giới cũng không thật sự đến để hòa đàm.

Kiều Hàm còn đang suy nghĩ thì bị kéo đến lảo đảo. Cúi đầu nhìn, cậu thấy Tiêu Cửu Từ đã tìm một chỗ ngồi xuống, trải tám chiếc đuôi mềm mại bên cạnh, ra hiệu cho Kiều Hàm ngồi qua đó.

Kiều Hàm nhìn mấy lần, thẳng thừng phớt lờ tấm đệm lông, khoanh chân ngồi ngay tại chỗ.

Đôi tai hồ ly của Tiêu Cửu Từ cụp xuống. “Mặt đất gồ ghề như vậy, ngồi không thoải mái.”

“Ta thấy rất ổn.” Kiều Hàm kiên quyết nói.

“Sư đệ ghét bỏ ta sao?” Tiêu Cửu Từ cụp đuôi mắt, đôi mắt xanh biếc long lanh như bất cứ lúc nào cũng có thể nhỏ ra nước.

Kiều Hàm chẳng thèm để ý, cậu đã miễn nhiễm rồi.

Tiêu Cửu Từ sao có thể không biết Kiều Hàm đang nghĩ gì. Quả thật y từng dùng đuôi làm một số chuyện quá đáng, khiến Kiều Hàm hiện giờ không còn dám ngồi lên đuôi y nữa. Vì thế y chỉ có thể dỗ dành: “Sư đệ, đừng ghét bỏ ta nữa. Em đã lâu không chải lông cho ta, lông đều rối hết rồi.”

Kiều Hàm không tin, liếc Tiêu Cửu Từ một cái.

Tiêu Cửu Từ lập tức đưa đuôi đến trước mặt Kiều Hàm. Những chiếc đuôi mềm mại, xù bông, đáng yêu lắc lư, cố hết sức thay thế ấn tượng về đuôi trong đầu Kiều Hàm.

Nhìn thế này, chúng quả thật rất khác lúc bắt nạt cậu. Sẽ không cưỡng ép khóa chặt hai đầu gối cậu, không để cậu cưỡi lên trên, cũng không cố tình quét qua những nơi nhạy cảm của cậu, càng không xuất hiện tình trạng bị làm ướt kia…

Được rồi, nhìn những chiếc đuôi ngoan ngoãn đáng yêu trước mắt, chứng mê đồ lông xù trong lòng Kiều Hàm lại chiếm thế thượng phong. Cậu không nhịn được lấy lược ra. Bây giờ cậu đã có thể chải tám chiếc đuôi rồi đấy.

Tiêu Cửu Từ thấy cậu cuối cùng cũng chịu chải lông, lập tức hóa thành hình dạng thiên hồ, nhảy vào lòng Kiều Hàm, ngoan ngoãn nằm sấp. Được chải đến vui vẻ, y còn ngẩng đầu l**m cằm Kiều Hàm.

Chải xong một chiếc, l**m một cái.

Đến lần cuối cùng, y trực tiếp l**m lên cánh môi cậu. Hương thơm kia k*ch th*ch Tiêu Cửu Từ lập tức biến trở lại, một tay ôm Kiều Hàm vào lòng, cúi đầu hôn xuống.

Từ khi rời khỏi Yêu Hồn Cốc, họ đã gần một ngày không thân mật.

Dù trong đầu Kiều Hàm toàn là cảm giác cuối cùng cũng được giải thoát, nhưng lúc này đột nhiên bị hôn, lại bị hơi thở thuộc về Tiêu Cửu Từ xâm chiếm, phản ứng đã hình thành thói quen của cậu vẫn bị khơi dậy chỉ trong nháy mắt.

Toàn thân cậu mềm nhũn, mặc cho Tiêu Cửu Từ hôn sâu, triền miên quấn quýt. Hai tay cậu bất giác vòng qua cổ đối phương, nơi cổ và ngực cũng âm ỉ nóng lên.

Ngay giây tiếp theo, động tác của Tiêu Cửu Từ khựng lại. Kiều Hàm đã mơ mơ màng màng định quấn lấy y, lại nghe thấy một câu: “Bạch Nhung sắp trở lại rồi, tiếp tục không?”

Đầu óc Kiều Hàm chấn động. Tiếp tục cái đầu huynh ấy!

Cơn tỉnh táo bất chợt khiến Kiều Hàm đẩy Tiêu Cửu Từ ra, vội vàng chột dạ chỉnh trang lại mọi thứ. Giữa ban ngày ban mặt, tại sao cậu lại có thể không kiêng dè đến mức này chứ!

Đều tại sư huynh! Rõ ràng biết cậu đã hình thành thói quen, căn bản không thể kháng cự mà còn đến trêu chọc cậu. Trong nguyên tác cũng đâu nói Tiêu Cửu Từ sau khi đ*ng t*nh sẽ trở thành thế này! Chẳng dè dặt chút nào, cũng chẳng biết tiết chế chút nào, bộ lọc thần tượng vỡ tan đầy đất rồi!

Kiều Hàm đầy oán niệm trừng mắt nhìn y. Tiêu Cửu Từ cong môi mỉm cười nhìn cậu, dáng vẻ ung dung thản nhiên. Nếu không nhìn thấy thứ đang bị đè nén trong đáy mắt y, thật sự sẽ tưởng y bình tĩnh đến mức nào.

Trên thực tế, chỉ cần vừa rồi Kiều Hàm biểu lộ một chút ý muốn tiếp tục, Tiêu Cửu Từ đoán rằng mình sẽ chẳng còn tâm trí làm chính sự nữa. Kết giới vừa mở ra, y sẽ kéo Kiều Hàm tiếp tục làm loạn.

Tiêu Cửu Từ cũng tự kiểm điểm, bản thân thật sự chẳng còn chút khả năng kiềm chế nào.

Đang nghĩ như vậy, Bạch Nhung đã đáp xuống. Vừa hạ xuống, liền kỳ lạ nhìn Kiều Hàm: “Kiều sư huynh, sao mặt huynh đỏ thế?”

Kiều Hàm lập tức có phần lúng túng, lại rất bất đắc dĩ trước câu hỏi của Bạch Nhung. Nhóc này ở bên cái tên Lục Truy kia lâu như vậy mà vẫn còn ngây thơ thế sao?

“Nóng.” Kiều Hàm ho khan nói, sau đó liền thấy độ cong nơi khóe môi Tiêu Cửu Từ càng lớn hơn.

Kiều Hàm chỉ có thể tức giận túm mạnh một chiếc đuôi. Tiêu Cửu Từ đau đến giật mình, nhưng vẫn không cử động, mặc cho Kiều Hàm nắm lấy trút giận.

Bạch Nhung tâm tư đơn thuần, không nghĩ nhiều, vội vàng báo cáo tình hình.

Nghe nói thế lực hai bên chuẩn bị cử người đến Hỗn Độn Cổ Đạo đàm phán, Tiêu Cửu Từ không hề bất ngờ. Dù sao chiến tranh đã kéo dài nửa năm, nảy sinh ý định hòa đàm cũng rất bình thường.

Kiều Hàm lại rất không cam lòng: “Yêu giới không có Yêu Hoàng, ý kiến của bốn người họ lại thống nhất đến vậy sao?” Trong nguyên tác rõ ràng là Tiêu Cửu Từ thuyết phục họ.

Bạch Nhung nói: “Tin tức ta nghe đồng tộc hỏi thăm được là gần đây lão tổ của Bất Niệm Cung có dấu hiệu xuất quan. Vì đánh không lại nên mọi người định thử hòa đàm.”

Sắc mặt Kiều Hàm thay đổi. Quả nhiên lại quay về cốt truyện ban đầu rồi. Chỉ là quan hệ nhân quả trước sau đã đảo ngược. Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ tham gia hòa đàm rồi lão tổ mới xuất hiện.

Còn hiện giờ, vì lão tổ có khả năng xuất hiện nên hòa đàm mới bị ép phải bắt đầu.

Bởi vì thực lực tổng thể hiện giờ của yêu giới tuy không thua tu chân giới, nhưng họ đã không còn cao thủ kỳ Độ Kiếp mạnh nhất.

Mà theo lời đồn, lão tổ của Bất Niệm Cung là người gần với phi thăng nhất. Sức chiến đấu của lão ta rất khó dùng số lượng để cân đo. Bởi vậy, chỉ cần yêu giới còn chút đầu óc thì sẽ không muốn thật sự đối đầu với lão ta. Làm vậy chỉ khiến con dân của mình hy sinh vô ích mà thôi.

Chiến đấu đã kéo dài nửa năm. Những kẻ cần báo thù hay trút giận đều đã làm đến một mức độ nhất định, vì vậy hòa đàm cũng không còn khó chấp nhận đến thế.

“Nếu vị lão tổ kia cũng cấu kết với ma tộc…” Bạch Nhung đột nhiên lo lắng nói.

Tiêu Cửu Từ lắc đầu: “Không đâu.”

Kiều Hàm hơi kinh ngạc. Dù cậu cũng biết điều đó, cậu vẫn lên tiếng hỏi: “Sao sư huynh biết?”

“Nếu một đại năng như vậy có thực lực này, căn bản không cần để Bất Niệm Cung bày ra những âm mưu quỷ kế.” Tiêu Cửu Từ nói: “Có lẽ chính vì ông ấy không liên quan nên người Đoạn gia mới hành sự cẩn thận dè dặt đến vậy.”

Kiều Hàm gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy.” Quả thật không cấu kết với ma tộc, nhưng vẫn là một phản diện đáng chết.

Bạch Nhung tiếp tục nói: “Đúng rồi, ta còn nghe ngóng được rằng phía tu chân giới cũng muốn hòa đàm vì bí cảnh mà vị Đoạn nhị tiểu thư kia tiến vào gần đây sắp hết thời hạn. Bọn họ muốn kiểm chứng chân tướng trước rồi mới quyết định phải đàm phán thế nào. Vì thế, những thế lực không tham gia chiến đấu khác cũng được mời đến cùng làm chứng.”

Dù sao nếu là hỗn chủng thì chính là ma tộc, mà ma tộc là kẻ thù chung của bọn họ.

Những người chủ trương việc này chắc chắn là các môn phái đã nảy sinh nghi ngờ với Bất Niệm Cung, mà Bất Niệm Cung muốn bịt miệng họ thì cũng buộc phải tiến hành kiểm chứng. Thế cục các bên đan xen với nhau, cuối cùng hình thành cục diện hiện giờ.

Điều này vô cùng có lợi đối với Kiều Hàm. Ý kiến trong tu chân giới càng không thống nhất, những sự kiện trong nguyên tác càng khó xảy ra. Thứ duy nhất cần đề phòng chính là vị lão tổ kia, người đời gọi là Nam Đẩu tiên tôn.

Ba người tiếp tục lên đường. Tuy Kiều Hàm không thể tiết lộ cốt truyện, nhưng vẫn có thể nhắc nhở, vì vậy cậu tìm cơ hội nói với Tiêu Cửu Từ: “Nghe nói sư phụ từng giao chiến với Nam Đẩu tiên tôn, thảm bại, dưỡng thương rất lâu.”

Tiêu Cửu Từ gật đầu nói: “Ta cũng nghe nói như vậy. Nam Đẩu tiên tôn không ai địch nổi, đây là lời đánh giá của sư phụ.”

Kiều Hàm lập tức nói: “Lỡ như… ông ta gây bất lợi với chúng ta.”

Tiêu Cửu Từ hơi sửng sốt, nhưng cũng không cảm thấy Kiều Hàm suy nghĩ lung tung. Dù sao chỉ riêng huyết mạch bán yêu của y cũng đã đủ khiến một số tiền bối trong tu chân giới hô đánh hô giết. Y nắm tay Kiều Hàm, nói: “Thật ra ban đầu ta đã định lần này tới đó, chúng ta cố gắng không lộ diện. Giờ nghe đệ nhắc như vậy, ta cảm thấy toàn bộ hành trình đều ẩn mình trong bóng tối sẽ có lợi nhất cho chúng ta. Đệ thấy sao?”

Kiều Hàm gật đầu, tán thành cách nói của Tiêu Cửu Từ.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng hơi nghiêm túc. Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, y liền chìm vào suy nghĩ. Kiều Hàm thấy vậy cũng biết lời nhắc của mình đã có tác dụng. Tiêu Cửu Từ là người luôn lo liệu trước khi mọi chuyện xảy ra. Nhìn khắp thế giới hiện giờ, người có thể khiến y hoàn toàn không nắm chắc phần thắng cũng chỉ có Nam Đẩu tiên tôn.

Lỡ thật sự trở thành kẻ địch của lão ta, Tiêu Cửu Từ không có cách nào bảo đảm có thể dẫn Kiều Hàm toàn thân trở ra, vì vậy nhất định phải chuẩn bị chu toàn mọi mặt.

Cuối cùng, họ cũng đến Hỗn Độn Cổ Đạo. Từ xa đã nhìn thấy một tòa thành cổ kính, nhuốm vẻ sát phạt, trên thành khắc bốn chữ “Hỗn Độn Cổ Đạo”.

Tòa thành này là nơi những người canh giữ Hỗn Độn Cổ Đạo sinh sống hằng ngày. Xuyên qua cổng thành, nhìn về phía xa sẽ thấy một tấm màn đen như từ trên trời buông xuống. Trên màn là những hoa văn vàng kim phức tạp, mỗi ký tự đều lớn vô cùng, mang theo linh khí nồng đậm. Tấm màn này ngăn cách toàn bộ tầm nhìn phía xa, tựa như bên kia là một thế giới đen kịt khác.

Nhìn từ đây, cảnh tượng quả thật nguy nga hùng vĩ, mang đến cảm giác uy h**p vô cùng mạnh mẽ.

Mấy người đáp xuống. Tiêu Cửu Từ đã khôi phục hình dạng nhân tộc, cộng thêm đan dược ngụy trang, y và Kiều Hàm trông chẳng khác gì hai tu sĩ bình thường. Bạch Nhung tuy đi theo phía sau, nhưng sau khi hạ xuống liền giả vờ không quen biết họ. Sau đó Bạch Nhung sẽ tự đi tìm Lục Truy, còn hai người họ sẽ hành động trong bóng tối. Nếu không có gì bất ngờ, ngày hôm sau mới lén đi gặp mọi người.

Hỗn Độn Cổ Đạo vốn là nơi nhân tộc và yêu tộc sống lẫn với nhau. Mục đích của họ là canh giữ Phong Ma Ấn, vì vậy không tồn tại mâu thuẫn chủng tộc. Chính vì thế, hai giới mới chọn nơi này làm địa điểm hòa đàm lần này.

Hơn nữa, họ vào thành cũng rất thuận lợi. Chỉ cần không nhiễm ma khí, bất kể là người hay yêu đều có thể tiến vào. Sau một lượt kiểm tra đơn giản, họ xuyên qua cổng thành, lập tức nhìn thấy khắp nơi đều là những đội ngũ vũ trang chỉnh tề, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra xung đột, khiến tòa thành vốn đã đầy sát khí càng nồng nặc mùi thuốc súng.

Có thể nhìn rõ trong thành chia thành ba nhóm khác nhau: tu sĩ tu chân giới, yêu tu yêu giới và cư dân vốn sống tại đây.

Cư dân nơi đây hoàn toàn không để ý đến bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa hai bên, thậm chí chẳng buồn nhìn thêm một cái, ai nấy đều chỉ tập trung làm việc của mình.

Tu luyện, nghỉ ngơi, hoặc đi tu bổ những lỗ hổng trên Phong Ma Ấn.

Kiều Hàm nhìn dáng vẻ nghiêm túc làm việc của họ, trong lòng thật sự vô cùng khâm phục. Hầy, thế giới này tuy rách nát, nhưng vẫn luôn có người vá víu từng chút một.

Kiều Hàm bỗng quay sang nhìn Tiêu Cửu Từ bên cạnh, không nhịn được nghĩ rằng khi đọc tiểu thuyết, cậu từng tức đến chết, luôn cảm thấy Tiêu Cửu Từ không cần thiết phải cứu thế giới này. Nhưng đó chỉ là góc nhìn trong tiểu thuyết. Có lẽ những gì Tiêu Cửu Từ nhìn thấy nhiều hơn lại là những người giống cư dân Hỗn Độn Cổ Đạo. Họ dành cả đời ở nơi này, bảo vệ sự an toàn của thế giới, vì vậy Tiêu Cửu Từ mới cho rằng thế giới này vẫn còn đáng để cứu.

Hai người tìm một khách đ**m chỉ có nhân tộc ở, giả làm tán tu đến tham gia hòa đàm, vừa dò hỏi tin tức, vừa chờ đợi quan sát tình hình.

“Ba ngày nữa là hòa đàm rồi, cũng không biết cuối cùng sẽ có kết quả gì.”

“Hầy, theo ta thấy, hai giới cũng chưa đến mức không chết không thôi. Hy vọng có thể giải quyết trong hòa bình.”

“Tần Tu Trọng và Lục Truy chẳng phải đã nói rồi sao? Tất cả đều do ma tộc đứng sau thúc đẩy. Chúng muốn làm suy yếu chúng ta, sau đó tự mình xuất hiện xưng vương xưng bá.”

“Nói thật, hiện giờ ở đây ta cũng thấy rợn người, cứ như ma tộc có thể vượt qua Thương Minh Chi Hải xông ra bất cứ lúc nào vậy.”

“Nhưng Tiên Minh chẳng phải đều nói không có bằng chứng sao?”

“Ha ha, Tiên Minh là một mình Bất Niệm Cung độc chiếm quyền lực, nói gì chẳng phải đều nhìn sắc mặt Bất Niệm Cung? May mà nhiều tiên môn đã liên hợp bày tỏ nghi ngờ, bằng không lỡ thật sự là âm mưu, mọi người sẽ tiêu đời hết.”

“Trước đây ta từng gặp cô nương nhà họ Đoạn, thật sự không dám tưởng tượng nàng ta lại là hỗn chủng.”

“Nhưng những gì họ nói cũng không sai. Chẳng ai từng gặp mẫu thân của họ, chuyện này vốn đã rất khả nghi.”

“Hầy, dù sao lần này cũng có thể kiểm chứng rồi. Nghe nói họ đã bắt đầu chuẩn bị trận pháp từng học được ở Lạc Hà tiên phủ.”

Vừa nghe đến trận pháp này, sắc mặt Tiêu Cửu Từ liền trở nên không tốt, y giơ tay nắm lấy tay Kiều Hàm.

Kiều Hàm lại không nhịn được than thở: “Lúc trước bắt được người họ Đoạn thì tốt rồi, kết quả lại bắt được một Thiệu Vũ. Hầy! Chỉ thiếu một bước mà phải đi vòng biết bao nhiêu đường.”

Tiêu Cửu Từ bị cậu chọc cười, dịu giọng an ủi: “Ai mà ngờ được chuyện này. Nhưng… nàng ta sẽ ngoan ngoãn chịu kiểm chứng sao?”

Kiều Hàm cũng rất tò mò. Theo lời Vạn Mộc Xuân, Đoạn Y chắc chắn biết thân phận của mình. Đã biết rồi, nàng ta còn ngoan ngoãn bước vào trận pháp để kiểm chứng sao?

“Chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách che giấu cho qua!” Nếu thật sự kiểm chứng thành công, vậy thì đúng là… sắp đến tiết tấu đại kết cục rồi.

Tiêu Cửu Từ nói: “Tần Tu Trọng và Lục Truy chắc chắn sẽ nhìn chằm chằm chuyện này, không có nhiều khoảng trống để giở trò. Đến lúc đó, chúng ta cứ âm thầm quan sát cẩn thận là được.”

Kiều Hàm gật đầu.

Sắc trời bên ngoài dần tối. Tiêu Cửu Từ thuê một phòng khách, dẫn Kiều Hàm vào ở.

Tuy mọi người đều nghỉ ngơi trong tòa thành này, nhưng phần lớn vẫn duy trì cảnh giác, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Có lẽ chỉ gian phòng của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm là có bầu không khí khác hẳn.

Kiều Hàm vừa ăn xong món linh thực Tiêu Cửu Từ mượn nhà bếp làm, quay đầu liền thấy y đã trải lại giường chiếu. Tim Kiều Hàm không hiểu sao đập mạnh. Ban đầu cậu cảm thấy sư huynh hẳn sẽ không làm gì ở nơi không yên ổn thế này… nhưng nhớ đến chuyện trên đường đi trước đó, Kiều Hàm lập tức mất hết tự tin.

“Ăn no chưa? Ăn no rồi thì đi tắm đi. Trên đường vội vã đến đây, ta đã xin tiểu nhị nước linh tuyền gần đây. Thuật thanh tẩy không thoải mái bằng linh tuyền, em vào ngâm trước đi.” Tiêu Cửu Từ vừa bố trí kết giới bảo vệ căn phòng, vừa dặn dò.

Kiều Hàm nhìn làn nước linh tuyền bốc hơi nóng phía sau bình phong, có phần động lòng. Dù sao đã ở đáy cốc nửa năm, nước cậu có thể ngâm đều là băng tuyền. Cho dù cơ thể bị làm nóng đến đâu, đó cũng không phải nước nóng thật sự. Đây xem như một lần thư giãn đã lâu không có.

Kiều Hàm dùng dây buộc tóc buộc toàn bộ tóc l*n đ*nh đầu, c** q**n áo rồi trực tiếp ngâm mình vào nước. Cậu đang lười biếng tựa trên thành thùng tắm thì nghe thấy tiếng cởi y phục.

Kiều Hàm bỗng mở mắt, lập tức nhìn thấy Tiêu Cửu Từ đã vòng qua bình phong bước vào, đang thản nhiên cởi áo ngay trước mặt cậu.

Y phục trượt xuống, đường nét cơ bắp săn chắc đẹp đẽ lập tức hiện ra trước mắt. Những đường cơ bụng quyến rũ khẽ phập phồng theo động tác của Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm lập tức quay mặt đi, vành tai nóng bừng, vội đứng dậy định bước ra ngoài, nhưng một tiếng “Đừng cử động” liền khiến cậu cứng đờ tại chỗ.

Đáng ghét, khế ước nô lệ.

Kiều Hàm kinh hãi nói: “Huynh không định ngâm cùng ta đấy chứ, thùng tắm nhỏ thế này mà?!”

“Ta thấy vẫn được.” Tiêu Cửu Từ cười vô cùng tự nhiên. Sau khi cởi xong, y trực tiếp bước vào thùng tắm, ôm Kiều Hàm đang cứng đờ vào lòng rồi cùng ngồi xuống.

Đương nhiên, Kiều Hàm chỉ có thể ngồi hoàn toàn đối diện trên người Tiêu Cửu Từ thì hai người mới cùng ngồi vừa.

Nhưng trong tình huống thế này, sao có thể không bén lửa.

Trước khi mất hết lý trí, Kiều Hàm vẫn không nhịn được oán trách: “Kỳ mưa móc vừa mới qua mà!”

“Cho nên hiện giờ là giai đoạn chung sống bình thường của đạo lữ.” Tiêu Cửu Từ hạ giọng dụ dỗ: “Chẳng lẽ em không nhớ ta chút nào sao? Rời khỏi đáy cốc đã ba ngày rồi.”

Kiều Hàm đã không biết phải trả lời thế nào. Cậu mới chỉ được nghỉ ba ngày thôi mà?

“Hơn nữa, khung cảnh này, em không nhớ sao? Lúc trước khi trị thương cho ta… có phải từ khi ấy em đã thích ta rồi không?” Tiêu Cửu Từ cười hỏi.

Kiều Hàm không muốn trả lời nữa, chỉ có thể cúi đầu, cắn lên vai Tiêu Cửu Từ.

Không lâu sau, phía sau bình phong truyền ra tiếng lục lạc leng keng cùng những tiếng rầm rì bất mãn của Kiều Hàm. Chỉ là sự bất mãn ấy dần trở nên ngọt ngào mềm nhũn. Cuối cùng cậu vẫn không chống đỡ nổi tình yêu mãnh liệt mà Tiêu Cửu Từ mang đến. Nước linh tuyền bị b*n r* chỉ còn một nửa, ngay cả thùng tắm cũng có xu hướng sắp tan thành từng mảnh.

Lúc này Tiêu Cửu Từ mới ôm Kiều Hàm ra khỏi thùng tắm. Nhưng ngay khi vừa đặt cậu lên giường, y lại lần nữa phủ lên. Kiều Hàm giơ hai tay chống cự, lập tức bị đuôi hồ ly ngăn lại.

Uổng công chải lông cho chúng!

“Sư huynh… tiết chế một chút.” Kiều Hàm thật sự sợ một khi Tiêu Cửu Từ bắt đầu sẽ lại không dừng được như trong kỳ mưa móc. Cậu thật sự đã có ám ảnh rồi.

“Nhưng không phải em đang lo lắng về Nam Đẩu tiên tôn sao? Trước khi gặp ông ta, chúng ta song tu nhiều thêm một chút để nâng cao tu vi, không tốt sao?” Tiêu Cửu Từ nhỏ giọng nói.

Kiều Hàm: …Cậu vẫn nhớ năm xưa khi mới quen sư huynh, quan niệm của sư huynh hoàn toàn không tán thành việc dựa vào La Yên Huyền Thể để song tu nâng cao tu vi.

Kiều Hàm rất muốn hỏi y có thấy bị vả mặt không, nhưng sao cậu có thể không biết, đây căn bản chỉ là cái cớ, cái cớ, cái cớ! Rõ ràng vừa rồi ở trong thùng tắm cũng đâu có song tu.

Nhớ đến hiệu quả song tu của La Yên Huyền Thể, cậu bỗng cảm thấy vừa rồi có hơi lãng phí là sao vậy?

Nhân lúc Kiều Hàm thất thần, Tiêu Cửu Từ trực tiếp cuốn đi toàn bộ giác quan của cậu, đồng thời đúng như lời đã nói, vận hành công pháp song tu. Tu vi của hai người lại bắt đầu tăng trưởng một cách ngang ngược vô lý.

Suy nghĩ của Kiều Hàm lên xuống theo động tác của Tiêu Cửu Từ. Trong cơn mơ màng, cậu nghĩ nếu nửa năm có thể từ kỳ Nguyên Anh tiến vào kỳ Hóa Thần, vậy thêm nửa năm nữa, chẳng phải ngay cả kỳ Độ Kiếp cũng có hy vọng sao? Trong nguyên tác, mỗi lần Tiêu Cửu Từ tiến giai đều đi kèm đau khổ. Còn hiện giờ chẳng qua chỉ là bản thân cậu chịu tội một chút, dường như cũng chẳng có gì đáng nói.

Trong kỳ mưa móc, họ đã phát hiện ra bí mật thật sự của La Yên Huyền Thể. Hiệu quả song tu giữa bán yêu và La Yên Huyền Thể vô cùng đáng sợ, cao hơn gấp nhiều lần so với khi huyết mạch của Tiêu Cửu Từ chưa được giải phong, dù cùng sử dụng một phương thức song tu. Hơn nữa, có một lần mất khống chế, không kịp vận hành công pháp song tu, kết quả biến thành đơn phương hút lấy tu vi, khiến Tiêu Cửu Từ sợ hoảng hồn. Từ lúc ấy, họ mới hiểu vì sao Kiều gia lại ra sức ngăn cản hai người ở bên nhau.

Đương nhiên, họ nhất định sẽ liều chết giữ kín bí mật này.

Kiều Hàm còn đang suy nghĩ thì bị Tiêu Cửu Từ cắn đau cánh môi. “Đừng thất thần, nhìn ta.”

Kiều Hàm mở mắt, đối diện với đôi mắt xanh biếc tràn đầy tình cảm sâu đậm kia. Chẳng bao lâu sau, cậu lại chìm đắm trong đó.

Đến khi khôi phục ý thức, cậu chỉ nghe thấy tiếng ván giường không chịu nổi gánh nặng, cùng ánh nắng ngoài cửa sổ đang dần sáng lên.

Trong lòng Kiều Hàm kinh hãi, mệt mỏi đến mức có phần tủi thân. Lúc này cậu đang được Tiêu Cửu Từ ôm trong lòng, vị trí của cậu cao hơn, cúi đầu là có thể nhìn thấy đôi tai hồ ly trắng như tuyết.

Đôi tai hồ ly đang thoải mái hơi xòe sang hai bên. Kiều Hàm tức không chịu nổi, cúi đầu cắn lên chóp tai dày dặn mềm mại.

Đây là lần đầu tiên Kiều Hàm cắn tai hồ ly của Tiêu Cửu Từ. Trước đây thật ra cậu cũng từng muốn thử cắn, nhưng lo sẽ thật sự làm Tiêu Cửu Từ đau, dù sao tai hồ ly khá nhạy cảm. Nhưng lúc này y cứ không dứt ở nơi như thế này, Kiều Hàm thật sự tức giận rồi.

Thế nhưng vừa bị cậu cắn, toàn thân Tiêu Cửu Từ lập tức run lên, ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm đang định cúi đầu nói gì đó, liền đối diện với một đôi mắt tràn ngập t*nh d*c, giống như đã say đến cực điểm, cơ thể cũng xuất hiện biến hóa không nhỏ.

Kiều Hàm suýt nghẹt thở trong nháy mắt, nước mắt cũng bị k*ch th*ch trào ra. Cơ thể cậu giống như theo bản năng nhận thua, lập tức ôm chặt Tiêu Cửu Từ, chỉ mơ hồ nghe thấy y nói bên tai: “Chuyện này không thể trách ta, vốn dĩ ta định dừng rồi.”

Kế hoạch ban đầu của ngày hôm ấy là dùng trọn một ngày để thăm dò toàn bộ tòa thành, xem những người quen đang ở đâu, sau đó lén tìm họ gặp mặt.

Mà Tần Tu Trọng và Lục Truy đã biết Tiêu Cửu Từ cùng Kiều Hàm vào thành, cũng biết hai người sẽ đến tìm họ, đợi cả buổi sáng vẫn không thấy bóng dáng đâu.

Mãi đến buổi chiều, sân viện của họ mới có động tĩnh.

Rất nhanh, mấy người đã gặp mặt.

Phản ứng đầu tiên của Tần Tu Trọng khi nhìn thấy họ là sững sờ: “Thật sự… đều đã là Hóa Thần kỳ!”

Lục Truy cũng ngơ ngác nhìn hai người, nói: “Trước đó Bạch Nhung đến nói với bọn ta, bọn ta thật sự không dám tin. Từ kỳ Nguyên Anh đến kỳ Hóa Thần chỉ trong nửa năm, Cửu Từ có thể chất bán yêu đặc biệt thì không nói, ngay cả Kiều Hàm cũng… Đúng là người so với người chỉ tổ tức chết. Chẳng lẽ hai người ở đáy cốc quyết chí tự cường, khổ sở tu luyện? Hay là gặp được kỳ ngộ gì?”

Lục Truy vừa nói vừa không nhịn được lén quan sát. Thấy dáng vẻ không được tự nhiên của Kiều Hàm, hắn liền nheo mắt. Nhìn kỹ lại, dường như cổ áo Kiều Hàm đang che giấu thứ gì đó. Hắn lập tức lớn tiếng nói: “Vậy là… hai người đã kết khế rồi!”

Trước đó Hề Quỳ và Bạch Nhung đều không hỏi chuyện này. Dù sao họ cũng không nghĩ nhiều bằng con cáo già Lục Truy.

Tần Tu Trọng cũng nhìn sang.

Kiều Hàm không hiểu sao lại có phần căng thẳng, nhưng ngay giây tiếp theo, tay cậu đã được Tiêu Cửu Từ nắm lấy. Y thản nhiên hào phóng nói: “Ừm, bọn ta đã ký kết hôn khế, cũng khắc ấn Thiên Hồ. Hiện giờ bọn ta đã là đạo lữ danh chính ngôn thuận.”

“Trời ạ… hoặc là không làm, đã làm thì làm đến cùng. Quả nhiên vẫn phải là huynh, Cửu Từ, ha ha ha.” Lục Truy chúc mừng: “Không tệ, không tệ, cuối cùng cũng tu thành chính quả. Ta còn tưởng hai người ở dưới đó gian khổ tu luyện, hóa ra là kiểu tu luyện này, chẳng trách tu vi tăng vọt.”

Lục Truy vừa nói vừa nháy mắt: “Kỳ mưa móc đúng không? Kéo dài bao lâu?”

Tiêu Cửu Từ vừa định mở miệng liền bị Kiều Hàm bịt miệng. “Chuyện riêng tư, không thể nói!”

Lục Truy nhướng mày: “Làm gì vậy? Bọn ta cũng đâu so bì, ngươi vội cái gì? Chẳng lẽ kỳ mưa móc của Cửu Từ còn không dài bằng thỏ con?”

Kiều Hàm vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng trừng hắn, Tiêu Cửu Từ lại mang vẻ mặt vô tội.

Bạch Nhung đỏ bừng mặt, dùng tai che hai bên má.

Khóe miệng Tần Tu Trọng giật giật, cảm thấy mình không muốn nghe chủ đề này lắm, liền trực tiếp nói: “Chúc mừng hai người. May mà hai người không xảy ra chuyện.”

Kiều Hàm cũng vội chuyển chủ đề: “Đúng đúng đúng, không xảy ra chuyện. Ơ? Kiều Uyển đâu? Không đi cùng ngươi à?”

“Kiều Uyển đi hộ tống Đoạn Y rồi, hai người đã nghe nói chưa?” Tần Tu Trọng mở miệng.

Mấy người nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, bắt đầu nói chính sự.

Nói là hộ tống Đoạn Y, thật ra chính là áp giải. Họ sẽ trực tiếp đưa nàng ta từ cửa ra của bí cảnh đến đây để kiểm chứng thân phận. Trong số những người hộ tống có cả những người không tin tưởng Đoạn gia như họ, cũng có người của Bất Niệm Cung.

“Các huynh không đi cùng sao?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

“Không sao, Nguyên Hội và Mạnh Cận đều ở đó.” Lục Truy cười nói: “Còn có cao thủ do mấy đại môn phái chúng ta phái đến, chuyện này sẽ không có vấn đề. Bọn ta ở lại đây, một là trông chừng Đoạn cung chủ, hai là giám sát việc vẽ trận pháp.”

“Hiện giờ Đoạn cung chủ đang ở đâu? Ông ta có thái độ gì đối với chuyện này?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

“Đoạn cung chủ không nói gì về chuyện của Đoạn Y, chỉ nói người trong sạch tự khắc trong sạch. Bản thân ông ta lại bình thản tu bổ Phong Ma Ấn, luôn cùng người của Hỗn Độn Cổ Đạo sửa chữa kết giới, rất ít khi xuất hiện, phần lớn thời gian đều ở trạng thái nhập định.” Nói đến đây, sắc mặt Tần Tu Trọng trở nên khó coi: “Thực lực của ông ta hẳn đã gần đến Độ Kiếp kỳ.”

Hiện giờ, Đoạn cung chủ có thể xem là kẻ thù lớn nhất của Tần Tu Trọng. Dù sao đã biết ba người con gái Đoạn gia đều là hỗn chủng, vậy kẻ đứng sau huyết án Tần gia chắc chắn chính là Đoạn cung chủ.

Nếu không phải thực lực không đủ, Tần Tu Trọng nhất định sẽ nghĩ cách g**t ch*t Đoạn cung chủ.

Tiêu Cửu Từ nhìn ra sự nóng nảy của Tần Tu Trọng, liền lên tiếng: “Món nợ cần trả, ông ta không trốn được, yên tâm.”

Tần Tu Trọng hít sâu một hơi, gật đầu, sau đó nói: “Còn Nam Đẩu tiên tôn hiện giờ vẫn chưa xuất hiện. Chỉ là người có tu vi như ông ta, trước khi xuất quan sẽ xuất hiện dị tượng. Trước đó đã có người nhìn thấy dị tượng, đoán rằng chắc cũng chỉ trong mấy ngày này.”

Lục Truy lại vô cùng tinh ý, hỏi: “Hai người hành động trong bóng tối, chủ yếu là để tránh Nam Đẩu tiên tôn phải không?”

Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm gật đầu. “Khác với yêu giới, người trong tu chân giới vẫn không thể chấp nhận bán yêu. Những kẻ khác chúng ta không sợ, ngoại trừ Nam Đẩu tiên tôn.”

Lục Truy gật đầu nói: “Hiểu rồi, ta sẽ luôn chú ý tin tức bên đó.”

Sau khi mấy người trao đổi tình hình với nhau, Tiêu Cửu Từ liền dẫn Kiều Hàm nhân lúc trời tối ra ngoài thành. Họ muốn đi xem vị Đoạn cung chủ trong lời đồn kia.

________

j: về cái xưng hô của TCT vs KH thì mình cứ luân phiên giữa “đệ” với “em” tùy vào hoàn cảnh lúc đó nha

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn