Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 17

Kiều Hàm rất áy náy!

Tuy cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng khi thần tượng của bạn nói với bạn rằng: Tôi nhớ cậu từng nói…

Cái cảm giác được ghi nhớ trong lòng, còn đặc biệt tốt bụng nhắc nhở, đối với fan hâm mộ mà nói thật sự là một đòn chí mạng, không, là bạo kích!

Nhưng những lời đó đều là lời nói dối để lừa gạt nam chính, thật là áy náy!

Sự việc đã đến nước này cũng chỉ đành cứng rắn mà thừa nhận.

Cùng Tiêu Cửu Từ trở về Vô Định Phong, thời gian cũng đã khá muộn.

Nhưng Kiều Hàm vẫn muốn củng cố thêm một chút, nên định đả tọa một lát trong sân.

Linh thực trong sân tuy không bằng Phổ Hiền Phong, nhưng cũng có thể giúp ích được phần nào.

Đợi sau khi linh lực hệ Mộc vận hành một chu thiên* trong cơ thể, Kiều Hàm từ từ mở mắt, liền thấy Tiêu Cửu Từ cũng đang đả tọa ở không xa, vừa hay đối diện với cậu.

*Chu thiên: chỉ sự vận hành của khí trong cơ thể theo một quỹ đạo khép kín.

Linh quang màu xanh lam nhạt như những vì sao rơi lấm tấm trên người y và trên mặt y, tô điểm thêm tiên khí cho dung mạo như tranh vẽ của y. Trong khoảnh khắc mơ hồ, còn tưởng rằng đã lạc vào tiên cảnh, tình cờ gặp được một vị trích tiên trẻ tuổi đẹp trai đang tĩnh tu.

Kiều Hàm không khỏi tán thưởng trong lòng, quả nhiên thế giới ba chiều có sức ảnh hưởng hơn văn viết, nam chính phiên bản người thật đúng là đẹp trai rụng rời, chẳng trách nhiều tiên tử đều thầm thương trộm nhớ đến vậy.

Đột nhiên, linh quang đang lơ lửng như thể giật mình tỉnh giấc, nhanh chóng phiêu tán đi. Tiêu Cửu Từ từ từ mở mắt, ánh sáng xanh băng dưới đáy mắt tan đi, chỉ để lại một mảng ánh nước trong veo, như thể dòng suối trong thung lũng thanh tĩnh đột nhiên tan băng, bắt đầu theo ý xuân mà từ từ chảy xuôi, vạn vật hồi sinh.

Từ tĩnh chuyển sang động, đã sinh ra một sức hút kinh tâm động phách, đó là một sức hấp dẫn tươi đẹp có thể khiến người ta đắm chìm trong đó.

Kiều Hàm đang nhìn chằm chằm không khỏi ngây người, đợi đến khi phản ứng lại, Tiêu Cửu Từ đã đang nhìn cậu. Kiều Hàm lập tức lại chột dạ căng thẳng mà né tránh ánh mắt, mặt nóng lên.

Tổn thọ ghê, nhìn trộm bị chính chủ bắt quả tang.

“Đói rồi à?” Đột nhiên một giọng nói mang theo ý cười dịu dàng truyền đến.

Kiều Hàm ngẩn người, quay đầu nhìn qua, liền thấy Tiêu Cửu Từ nhìn về phía chiếc bàn đá bên cạnh. Kiều Hàm quay đầu nhìn, thấy trên đó đang đặt một chiếc nồi đất, trên nồi đất có thuật pháp văn, có thể luôn duy trì nhiệt độ tốt nhất, trong nồi là cháo thập cẩm linh thực.

Kiều Hàm không ngờ buổi tối cũng có đồ ăn, cảm kích đến rơi nước mắt đối với sự tốt bụng cho ăn của nam chính đại nhân.

Lúc hai người húp cháo, Tiêu Cửu Từ liền hỏi: “Tu luyện ở đây, cảm thấy thế nào? Có gặp phải vấn đề gì không?”

Đối mặt với sự quan tâm của nam chính, Kiều Hàm tự nhiên tích cực đáp lại: “Tổng thể cảm giác cũng không tệ, tuy không dồi dào linh khí hệ Mộc như Phổ Hiền Phong, nhưng cũng đủ để ta nhập định.”

Nói đến đây, Kiều Hàm đột nhiên dừng lại một chút. Thực ra lúc vừa nhập định, cậu đã từng có một cảm giác kỳ lạ, nghĩ hồi, Kiều Hàm đột nhiên quay người nhìn về phía sau.

Phía sau bàn đá có một gốc cây khô khổng lồ, không có lá cây hay hoa, chỉ có cành nhánh. Trên thân cây khổng lồ, ở vị trí cao khoảng một người có một cái hốc cây, bên trong tối đen như mực, như thể sâu không thấy đáy.

Đây là cây linh thụ duy nhất trong sân, nhưng đã gần như khô héo.

“Đây là cây Hồn Nguyên, sao vậy?” Tiêu Cửu Từ thấy sắc mặt Kiều Hàm có điều khác lạ, liền mở miệng hỏi.

Kiều Hàm nghi hoặc quay đầu hỏi: “Cây này chắc sắp chết rồi nhỉ?”

Tiêu Cửu Từ giải thích: “Ta cũng không rõ lắm, cây này do sư phụ từ bên ngoài di thực về, lúc mang về đã như vậy rồi, sư phụ nói cần phải có người có tâm dùng linh khí tưới mới có thể sống lại.”

Kiều Hàm ngạc nhiên chớp mắt, nói thần bí như vậy, theo motip thông thường, lẽ ra phải là bàn tay vàng của nam chính chứ, tại sao trong nguyên tác lại không nhắc đến?

Kiều Hàm thăm dò hỏi: “Vậy huynh có thử dùng linh lực tưới chưa?”

Tiêu Cửu Từ nói đến đây, đúng là ngẩn người một lúc, như thể đang hồi tưởng: “Sư phụ nói ta là người vô tâm, chắc chắn không có tác dụng. Đúng là ta đã từng thử, nhưng quả thực không có hiệu quả.”

Kiều Hàm lại lập tức kích động: “Người vô tâm gì chứ? Nghe không giống lời hay ý đẹp!”

Tiêu Cửu Từ không quan tâm cười một tiếng: “Sư phụ nói chuyện như vậy, không có ý gì đặc biệt.”

Kiều Hàm nghĩ nghĩ về tính cách khó chung sống của Quỳnh Bích tiên tử, hình như đúng là như vậy, nhưng trong lòng vẫn không vui, sao có thể nói nam chính đại nhân của cậu như vậy.

“Nếu huynh là người vô tâm, thiên hạ này ai dám xưng là có tâm.” Có thể nói Tiêu Cửu Từ là người có tấm lòng thương xót nhân thiện nhất thiên hạ. Một người tốt như vậy, nên dùng tất cả những lời lẽ tốt đẹp nhất trên thế giới để hình dung.

Tiêu Cửu Từ nghe vậy hơi ngẩn người, ngẩng lên nhìn Kiều Hàm, thấy gò má đối phương đều hơi phồng lên, mày nhíu chặt, trên khuôn mặt thanh tú viết đầy hai chữ ‘không phục’.

Lại vì một câu nói của sư phụ y về y mà tức giận?

Tiêu Cửu Từ trong khoảnh khắc có hơi mờ mịt, thực ra lúc đầu nghe sư phụ nói, y cảm thấy như thể bị mắng, cảm thấy mình có phải đã làm sai điều gì không, nhưng thấy sư phụ nói năng không để tâm như vậy, liền cảm thấy là do mình nhạy cảm, không hề cảm thấy tủi thân nhiều.

Nhưng bây giờ, Kiều Hàm lại thay y tủi thân tức giận, cảm thấy sư phụ của y không nên nói y như vậy.

Tiêu Cửu Từ từ từ chớp mắt, sau đó nửa đùa nửa thật nói: “Thực ra sau này ta đã nhờ Mai trưởng lão xem qua cây này, Mai trưởng lão đã dùng mọi cách cũng không thể làm nó sống lại, theo cách nói của sư phụ, mọi người đều là người vô tâm rồi.”

Tiêu Cửu Từ đã nói thế, cảm xúc của Kiều Hàm tự nhiên cũng tan đi. Chỉ là càng lúc càng tò mò về cây này, chuyện người khác không làm được, theo lý mà nói phải là nam chính làm được mới đúng. Huống hồ còn là do sư phụ, một ‘NPC’ như vậy, mang về.

Kiều Hàm đang nghĩ ngợi thì Tiêu Cửu Từ mở miệng hỏi: “Ngược lại là ngươi, sao đột nhiên lại nhắc đến cây Hồn Nguyên, nó ảnh hưởng đến việc tu luyện của ngươi à?”

“Cũng không biết có phải do nó không, lúc ta tu luyện vừa rồi, có cảm nhận được một luồng linh khí hệ Mộc lóe qua, vô cùng mạnh mẽ nồng đậm, chỉ là dựa vào tu vi của ta thì không thể cảm ứng chính xác, chỉ bắt được chút ít tàn ảnh thôi.”

Tiêu Cửu Từ bất ngờ nói: “Mai trưởng lão từng nói, tuy bây giờ nó sắp khô héo, nhưng linh lực mạnh mẽ của bản thân nó vẫn còn, thứ ngươi cảm nhận được hẳn là nó, nhưng ngươi mới Luyện Khí Kỳ đã có thể bắt được đã rất lợi hại rồi. Nghe nói nếu cây này có thể sống lại, nói không chừng có thể gần đến cấp bậc Thiên giai.”

Linh thực, từ trên xuống dưới là bốn giai Thiên Địa Huyền Hoàng, cấp bậc Thiên giai thế gian hiếm có, đó đều là những thiên tài địa bảo đã thành tinh, Địa giai đã được coi là linh thực cực phẩm rồi.

Mai trưởng lão có thể đưa ra đánh giá cao như vậy, chứng tỏ cây Hồn Nguyên này thật sự lợi hại, chỉ tiếc nó đã ở trong trạng thái đóng kín gần như tử vong.

Kiều Hàm với nguyên tắc những thứ tốt nên thuộc về nam chính, không nhịn được muốn thử, liền nói: “Dù sao ta cũng tu tập hệ Mộc, hay là sau này ta thử tưới cho nó, tuy có hơi không tự lượng sức.”

Thực ra, Kiều Hàm cũng không trông mong vào bản thân, cậu trông mong vào bùa phục hồi linh thực trong cửa hàng hệ thống, nói không chừng có thể làm nó sống lại, nhưng cần năm điểm cảm xúc để đổi. Đành kiên nhẫn chờ đợi vậy.

Tiêu Cửu Từ cười nói: “Được chứ, vừa hay có thể giúp ngươi luyện tập việc khống chế linh lực hệ Mộc.”

Đợi Tiêu Cửu Từ dọn dẹp rời đi, Kiều Hàm quả thực đã đến bên cây thử áp lòng bàn tay vào, truyền linh lực, quả nhiên như bỏ đá vào biển, không gợn lên bất kỳ gợn sóng nào.

Nhìn cái hốc cây đen kịt ngay bên cạnh, Kiều Hàm cảm thấy độ phù hợp cao, trực tiếp coi miệng hốc cây như micro, cười nói: “Đừng chết vội, đợi ta cứu sống ngươi, dâng cho nam chính đại nhân.”

Kiều Hàm nói xong quay người rời đi, không chú ý đến những cành cây cao cao từ từ cử động một chút.

Ngày hôm sau, Kiều Hàm lại được tận hưởng bữa sáng và dịch vụ đưa đón.

Đến nơi, Kiều Hàm còn ngơ ngác một lúc, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, kết quả liền nghe thấy Tiêu Cửu Từ nói: “Tu luyện cho tốt, tối ta đến đón ngươi.”

Kiều Hàm cuối cùng cũng cảm thấy trong đầu rắc một tiếng, lóe lên một tia sét kinh hoàng.

Vội vàng xua tay với Tiêu Cửu Từ: “Tiêu đại ca, huynh không cần phải chăm sóc ta như vậy đâu, ta có thể tự mình cưỡi tiên hạc đi về, cũng có thể đến nhà ăn ăn cơm, huynh hoàn toàn có thể không cần quan tâm đến ta.”

Vừa đưa đón, vừa nấu cơm, cậu vốn tưởng là vận may trời ban ngẫu nhiên, đâu có ngờ lại là điểm danh hàng ngày, đây đâu phải phúc lợi mà cậu có thể hưởng thụ. Cậu lúc này mới nhận ra, cảm thấy vừa mừng vừa lo, kinh ngạc đến mức kinh hoàng.

Tiêu Cửu Từ hơi ngẩn người, không phản ứng kịp: “Việc này không tính là gì.”

Kiều Hàm biết đây chỉ là sự dịu dàng quen thuộc của Tiêu Cửu Từ đối với những người xung quanh, cái kiểu mưa dầm thấm lâu, nhưng lại không cảm thấy mình đã làm thêm điều gì, thật sự vừa khiến Kiều Hàm ngưỡng mộ, lại vừa đau lòng.

Đối với một người hoàn toàn không quen thuộc như cậu còn như vậy, cũng chẳng trách sau này…

Kiều Hàm không quản được việc người khác đối mặt với sự tốt bụng của Tiêu Cửu Từ thế nào, nhưng bản thân cậu không thể dửng dưng mà chấp nhận, rõ ràng là việc mình có thể tự làm, tại sao phải phiền Tiêu Cửu Từ chứ.

“Sao lại không tính, công việc của đại tông môn gần như đều đổ lên đầu huynh, còn phải chăm sóc sư đệ sư muội, còn phải có thời gian riêng để tu luyện học tập.” Kiều Hàm nghĩ thôi cũng thấy đau đầu, “Huynh quá tốt bụng rồi, căn bản không cần phải lãng phí thêm tinh lực để phối hợp với thời gian và lịch trình của ta, để lại thêm chút thời gian cho bản thân đi.”

Tiêu Cửu Từ bị nói cho ngây người, đây không phải chuyện nhỏ sao? Đối phương sao cứ luôn phản ứng kịch liệt khiến y không hiểu được.

Kiều Hàm nghiêm túc nói xong, thấy Tiêu Cửu Từ không có phản ứng gì, cũng hơi chột dạ, dù sao người ta cũng có lòng tốt, hình như mình quá khắt khe rồi. Thế là lúng túng sờ đầu nói: “Vậy cứ thế nhé, ta đi đây, Tiêu đại ca.”

Nhìn bóng lưng Kiều Hàm đi xa, Tiêu Cửu Từ yên lặng xuất thần, đột nhiên có người chào y, quay đầu nhìn qua, đúng là Tưởng Doãn.

“Đại sư huynh đưa Kiều Hàm đến ạ?”

Trong mắt người ngoài, họ là đạo lữ, hành vi như vậy tự nhiên không có gì, gặp phải còn trêu chọc một chút.

Phải nói là các y tu của Phổ Hiền Phong ít nhiều cũng có chút tiềm chất hóng chuyện.

Tiêu Cửu Từ gật đầu.

Tưởng Doãn cười nói: “Cậu ấy không nôn ạ?”

Tiêu Cửu Từ ngẩn người, “Sao vậy?”

Tưởng Doãn nói: “Hình như cậu ấy bị say kiếm, hôm qua vừa xuống đã nôn rồi, ngồi của huynh không sao thì phải, quả nhiên kỹ thuật ngự kiếm phi hành của đại sư huynh rất tốt.”

Đáy mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, ngồi phi kiếm khác sẽ nôn, vậy tiên hạc chẳng phải còn hơn… nhưng vừa rồi Kiều Hàm còn từ chối y đưa đón.

Tưởng Doãn dường như định cùng Tiêu Cửu Từ rời đi, vừa đi vừa tiếp tục trêu chọc: “Nghe nói tối qua cũng là huynh đến đón, đại sư huynh đối xử với Kiều Hàm tốt thật, đây là đạo lữ sao? Ha ha ha, khi nào ta cũng có thể có một đạo lữ thì tốt rồi.”

Bước chân của Tiêu Cửu Từ hơi cứng lại.

Thực ra, đưa đón sáng tối, đưa về Vô Định Phong, tuy quả thực là tiện thể chăm sóc một chút, nhưng… ít nhiều cũng có một chút… mục đích giám sát.

Bởi vì y vẫn chưa hoàn toàn loại trừ nghi ngờ đối với sự khác thường của Kiều Hàm.

Dù cho y cảm thấy thiếu niên này… khá tốt.

Với chút áy náy ấy, Tiêu Cửu Từ bắt đầu sắp xếp công việc tông môn, vì đại hội tuyển nhận sắp đến gần, y cần phải sắp xếp rất nhiều việc.

Đợi bận rộn nửa ngày xong, đột nhiên bị Giang phu nhân triệu đến Thanh Vân Phong.

Đến nơi, thấy sắc mặt không thiện cảm của Giang phu nhân, Tiêu Cửu Từ gần như đã biết tỏng trong lòng.

“Rốt cuộc có chuyện gì đây, Kiều Hàm coi đại hội tuyển nhận của chúng ta là trò đùa à? Nó ghi danh cái gì!”

Tiêu Cửu Từ nhớ lại dáng vẻ tích cực chuẩn bị của Kiều Hàm, liền mở miệng nói: “Kiều Hàm muốn vào Thanh Vân Tông làm đệ tử nội môn, phù hợp điều kiện, liền đi ghi danh, mọi việc đều hợp quy củ, không biết tôn thượng muốn hỏi gì?”

Giang phu nhân nghẹn họng: “Con kệ nó à? Nó căn bản chỉ muốn quậy phá.”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ bớt đi một chút ôn hòa: “Tôn thượng, đây là chuyện xấu sao?”

Giang phu nhân lại một lần bị nghẹn, sắc mặt đều nín nhịn, rồi mới mở miệng: “Đường đường là đạo lữ của đại đệ tử Thanh Vân Tông, lỡ như không qua được, không lẽ muốn chúng ta mở cửa sau cho nó?”

“Cậu ấy sẽ không đâu.” Tiêu Cửu Từ theo phản xạ có điều kiện nói, nói xong mới ngẩn người, sao y lại có thể chắc chắn như vậy, nhưng chính y cảm thấy Kiều Hàm sẽ không để y mở cửa sau gì đó.

“Vậy lỡ như không qua, chẳng phải là mất mặt con à.”

“Bản thân cậu ấy không ngại mất mặt, ta có gì mà sợ.” Ngữ khí của Tiêu Cửu Từ bình thản, nhưng lời nói ra hoàn toàn là thái độ không hề nhượng bộ.

“Vậy chuyện nó gây rối ở Huyền Dương Các thì sao, tính cách như vậy, để nó đi tham gia đại hội tuyển nhận, lỡ như cảm thấy khó, không vui, làm mình làm mẩy ở đó, tìm con chống lưng, muốn để Thanh Vân Tông chúng ta mất hết thể diện hả?”

Trong lòng Tiêu Cửu Từ không thoải mái lắm.

“Chuyện ở Huyền Dương Các, tôn thượng có thể điều tra kỹ lưỡng rồi hãy nói, có thể nói Kiều Hàm hoàn toàn đang bảo vệ thanh danh của Thanh Vân Tông chúng ta, hơn nữa cũng không phải cậu ấy chủ động gây sự. Tôn thượng, đánh giá của ngài về cậu ấy có phần bất công.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng nói.

Giang phu nhân không thể tin được mà nhìn Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ trước đây chỉ tuân thủ quy tắc, tôn trọng lễ tiết, thỉnh thoảng xung đột cũng chỉ xung đột về nguyên tắc, nhưng không ngờ hôm nay lại vì một người ngoài mà va chạm với bà như vậy.

“Được được được, dân gian đều nói có vợ quên mẹ, tuy ta không phải là mẫu thân của con, cũng coi như mẹ nuôi rồi, bây giờ con vì một đạo lữ giả mới quen không bao lâu mà đối đầu với ta. Được, ta không quản nữa, cứ coi như ta lo lắng cho chuyện của con là công cốc, ta muốn xem xem ngày sau nó gây chuyện thì con xử trí thế nào.”

Tiêu Cửu Từ không tranh cãi nhiều. Cái kiểu quy củ, thái độ tốt đẹp này, ngược lại khiến Giang phu nhân càng thêm tức giận.

Giang phu nhân nén giận, xua tay: “Thôi, nhiệm vụ của đám tiểu sư đệ của con hình như xảy ra chút vấn đề, con đi xem thử.”

Tiêu Cửu Từ ngẩn người: “Nhiệm vụ đó không khó, không phải có nhị sư đệ dẫn đội sao?”

“Nhị sư đệ của con làm sao điềm tĩnh bằng con, ta không yên tâm, con đi một chuyến đi” Giang phu nhân nói như đó là chuyện hiển nhiên, nói xong liền để Tiêu Cửu Từ lui ra.

Không bao lâu, sau điện truyền đến tiếng thút thít, sắc mặt Giang phu nhân lập tức lo lắng, đi vòng ra sau điện liền thấy Âu Toản Nhuế đang an ủi Giang Tố Vi. Giang Tố Vi từ sau khi bị Tiêu Cửu Từ khiển trách xong vẫn luôn rất buồn, mắt thường hay ngấn lệ, Giang phu nhân nhìn mà đau lòng chết đi được.

“Cửu Từ là đứa quá cố chấp, cũng không biết cha con đã giáo dục nó thế nào, lại dạy nó thành ra thế này, căn bản không nói thông được.” Giang phu nhân tức tối nói.

“Thật sự không quản nữa sao? Sư mẫu!” Âu Toản Nhuế lo lắng nói: “Tên đó chắc chắn đang chột dạ, lo sư phụ ra ngoài rồi phát hiện sự thật thay gả, làm chủ cho sư huynh, chỉ cần sư phụ mở miệng, đại sư huynh chắc chắn sẽ từ hôn, cho nên cậu ta mới vội vàng vào Thanh Vân Tông ta, muốn bám riết không đi.”

Trong mắt họ, việc Kiều Hàm vào tông môn căn bản không phải là chuyện tốt, cũng không coi như cậu muốn hòa nhập vào đây, chỉ vì hôn ước bị lộ mới tìm mọi cách để bù đắp mà thôi, chắc chắn có ý đồ khác.

Cộng thêm chuyện ở Huyền Dương Các cứ cố tình do Kiều Hàm gây ra, lại càng cho rằng cậu không phải một người sẽ yên phận.

“Thôi, Cửu Từ đã nói vậy rồi, cũng tạm thời chỉ có thể như vậy, hơn nữa cũng chưa chắc có thể thông qua.”

“Con đau lòng cho đại sư huynh, lỡ như cậu ta lại gây sự, chắc chắn lại phiền đại sư huynh giải quyết vấn đề cho cậu ta rồi.” Giang Tố Vi yếu đuối nói.

“Đúng vậy, đại sư huynh đúng là quá tốt bụng mà.” Âu Toản Nhuế cũng tán thành: “Bị cậu ta bám lấy, sau này sẽ còn phiền nhiều.”

Tiêu Cửu Từ không thể không ra ngoài một chuyến, vốn định đi nói với Kiều Hàm một tiếng, nhưng lo lắng làm phiền cậu nhập định, bèn để Tưởng Doãn giúp truyền lời.

Sau đó nhanh chóng chạy đến địa điểm nhiệm vụ, nhị sư đệ dẫn theo tiểu sư đệ và một đám đệ tử làm nhiệm vụ khai phá đơn giản, chỉ tương đối tốn thời gian, chuyên dùng để rèn luyện và thu thập đồ vật.

Cái gọi gặp phải phiền phức cũng chỉ là gặp phải ma thú lợi hại, lúc Tiêu Cửu Từ qua đó, bên kia cũng giải quyết gần xong rồi, Tiêu Cửu Từ giúp giải quyết hậu quả của một số chỗ khó khăn, rồi định trở về.

Nhưng tiểu sư đệ lại quấn lấy Tiêu Cửu Từ không cho đi, tiểu sư đệ là con trai của chưởng môn, cũng là do y nuôi lớn từ nhỏ, tự nhiên rất cưng chiều.

Vốn cũng có thể cùng nhau trở về, dù sao chỉ còn một số công việc đơn giản cần hoàn thành, hoàn toàn không làm lỡ thời gian bắt đầu đại hội tuyển nhận.

Nhiều sư đệ sư muội, tất nhiên cũng hy vọng đại sư huynh đi cùng họ, có đại sư huynh để dựa dẫm, nhiệm vụ gì cũng sẽ trở nên rất đơn giản.

Nhưng lần đầu tiên Tiêu Cửu Từ không nuông chiều họ mà trực tiếp từ chối, giúp xong việc liền nhanh chóng chạy về.

“Có lẽ tông môn còn có việc khác cần đại sư huynh.”

“Không đúng, ta nhớ mang máng ra rồi, chúng ta ra ngoài đã nửa năm rồi, có phải đại sư huynh đã đón vị hôn thê kia về rồi không.”

“Về với tẩu tử!”

“Tẩu tử gì chứ, ta chưa gặp, không công nhận.”

“Ha ha ha, tiểu sư đệ chỉ muốn tỷ tỷ của mình làm tẩu tử thôi.”

“Đừng nói lung tung, ta chỉ cảm thấy, ta chưa gặp người đó mà, lỡ như không tốt thì sao, có thể xứng với đại sư huynh của chúng ta, phải để chúng ta đều cảm thấy tốt mới được.”

Mọi người vừa nghe, đúng là có lý nên sôi nổi hưởng ứng.

Tiêu Cửu Từ đi về chỉ mất đúng ba ngày.

Ngày thứ tư trời còn chưa sáng, một thân xanh biếc đã rơi xuống Vô Định Phong, liếc mắt một cái liền thấy Kiều Hàm mặt mày xám xịt vuốt cánh của tiên hạc, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Xin lỗi mà, hôm nay ta không ăn gì cả, ta bảo đảm sẽ không nôn lên người ngươi đâu, cầu xin ngươi đó, đưa ta đi đi.”

Tiên hạc quay đầu không thèm để ý. Ba ngày rồi, nó đã chịu đựng ba ngày rồi, nó chịu đủ rồi!

Kiều Hàm lại chọc chọc tiên hạc, con ngươi đảo một vòng: “Gì nhỉ, hôm qua ở Phổ Hiền Phong thấy một tiên hạc muội muội siêu xinh đẹp, ngươi thật sự không đi à?”

Đầu tiên hạc kiêu ngạo cứng đờ, quay đầu nhìn về phía Kiều Hàm, đang định kêu lên hai tiếng thì bị một giọng nói ngắt ngang.

“Ta đưa ngươi đi, vừa hay, tiện đường.”

Trong lòng Kiều Hàm bỗng nhảy lên một cái, quay đầu lại liền thấy ánh bình minh le lói rơi trên vai một người, nhuộm lên màu sắc dịu dàng nhất.

“Tiêu đại ca! Huynh về rồi?!” Nhanh vậy ư, Tưởng Doãn rõ ràng đã nói chắc trước đại hội tuyển nhận mới có thể trở về mà.

Nhìn Kiều Hàm mặt mày vui mừng, cả người như thể vì nhìn thấy y mà hoàn toàn đổi mới, tâm trạng của Tiêu Cửu Từ không hiểu sao lại tốt lên: “Ừm, ta về rồi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn