Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 18

Kiều Hàm thật sự đã có một nhận thức sâu sắc hơn về chữ ‘tốt’ được miêu tả trên sách của Tiêu Cửu Từ.

Về việc đưa đón, Tiêu Cửu Từ sẽ tùy ý nói với cậu: “Mỗi sáng ta đều ra ngoài, nếu ngươi muốn tiện đường, e rằng phải dậy sớm. Buổi tối ta cũng phải về nghỉ ngơi, chỉ là thời gian không cố định, nếu ngươi không để tâm đến thời gian trở về, có thể đợi ta cùng về.”

Về việc nấu ăn, Tiêu Cửu Từ sẽ cười nói: “Cái này có gì đâu, thực ra ta cũng muốn một bữa ngon, chỉ là bình thường chỉ có một mình ta, làm cũng không tiện, nếu ngươi muốn, có thể giúp ta cùng xử lý nguyên liệu.”

Kiều Hàm không ngốc, dù là chuyện thuận tiện đến đâu, đối tốt với cậu cũng là trên phương diện chủ quan, cậu không thể từ chối nữa, chỉ đành nuốt nước mắt chấp nhận ‘tình yêu’ của nam chính đại nhân.

Sau đó, khi thấy Kiều Hàm cố gắng tìm các y tu của Phổ Hiền Phong để luyện tập thuật pháp và kỹ xảo chiến đấu, Tiêu Cửu Từ lại đề nghị giúp cậu luyện tập, điều kiện trao đổi là để Kiều Hàm chăm sóc linh thực của Vô Định Phong, nhưng điều này đối với Kiều Hàm không phải vừa hay cũng là luyện tập độ khống chế đối với linh lực hệ Mộc sao?

Thấy Kiều Hàm rối rắm, Tiêu Cửu Từ sẽ ung dung nói: “Luyện tập so với chăm sóc linh thực tốn ít thời gian hơn, ta chiếm hời rồi?”

Kiều Hàm còn có thể nói gì nữa, nam chính đại nhân vạn tuế!

Thế là Kiều Hàm đã bắt đầu chế độ học song bằng hệ Mộc, ban ngày ở Phổ Hiền Phong rèn luyện linh lực và học tập thuật trị liệu, tối về còn có lớp học nhỏ của nam chính để học cách dùng pháp thuật hệ Mộc chiến đấu. Mỗi ngày đều mệt mỏi nhưng rất vui vẻ, chuẩn bị đầy đủ nhất cho kỳ khảo hạch ở Thanh Liên Cảnh.

Những ngày tu luyện trôi qua rất nhanh, chẳng còn mấy ngày nữa là đến đại hội tuyển chọn.

Kiều Hàm vẫn hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, vùi đầu khổ luyện, lòng không vướng bận. Ngày hôm nay, Tưởng Doãn đến tìm Kiều Hàm, nói đưa cậu đi xem hóng hớt gì đó, Kiều Hàm không nghe kỹ đã từ chối, cậu không muốn lãng phí thời gian.

Kết quả không bao lâu, sau khi luyện tập xong thuật pháp, liền thấy một bóng hình quen thuộc, tựa vào gốc cây đứng ngược chiều gió, bày ra một tư thế ‘cơn gió hôm nay thật ồn ào’, nếu bỏ qua vết bầm trên mắt hắn, đúng là có chút phong thái của một soái ca u sầu.

Người đến chính là Lục Truy, thấy Kiều Hàm rảnh rỗi, liền tiến lên chào hỏi, chẳng qua lúc nói chuyện mắt vẫn còn vì đau mà co giật.

“Lục đại ca, sao huynh lại đến đây? Mắt của huynh?”

“Vừa hay, nghe Cửu Từ nói ngươi đã học được thuật trị liệu rồi, giúp ta xử lý chút, ta không muốn mất mặt trước mặt người ngoài.”

Kiều Hàm tiến lên nói: “Nhưng ta vẫn chưa thành thạo lắm, huynh chắc chắn muốn để ta luyện tay không?”

Lục Truy đúng là có hơi do dự, “Vết thương nhỏ như vậy chắc không sao đâu, thôi, ngươi thử xem, lát nữa ta còn phải đưa ngươi đến nơi khác nữa.”

Nếu chuột bạch thí nghiệm đã nói không sao rồi, vậy Kiều Hàm liền yên tâm mạnh dạn làm, đưa tay kết ấn, ánh sáng màu xanh lá cây từ đầu ngón tay cậu tràn ra, bay về phía gò má của Lục Truy, ôn hòa bao phủ lên vết bầm, vết màu xanh tím dần dần chuyển sang màu đỏ, điều này chứng tỏ vết thương đang giảm nhẹ.

Kiều Hàm thuận tiện mở miệng hỏi: “Sao huynh lại đến tìm ta một mình? Ý của Tiêu đại ca sao? Đưa ta ra ngoài?”

“Đúng vậy, Cửu Từ bảo ta đưa ngươi đi hóng chuyện.” Lục Truy cười nói.

Kiều Hàm tò mò: “Chuyện gì vậy?”

Lục Truy hơi ngạc nhiên, “Xem ra ngươi thật sự chuyên tâm tu luyện nhỉ, lại không biết, phi thuyền của Linh Bảo Môn đã đến rồi.”

Trong đầu Kiều Hàm lập tức giật mình, sao cậu lại suýt nữa quên mất tình tiết nhỏ này.

Phi thuyền của Linh Bảo Môn mỗi khi có sự kiện lớn sẽ bay đến gần đó, bày sạp hàng trên đó để bán các pháp khí do luyện khí sư nhà mình chế tạo, tương đương với việc đi chợ phiên. Như vậy tiện cho các tu sĩ trước khi có sự kiện mua sắm một số vật dụng hữu ích.

Dĩ nhiên lần này sự kiện Linh Bảo Môn nhắm đến chính là kỳ khảo hạch ở Thanh Liên Cảnh, chắc hẳn lúc này trên đó náo nhiệt vô cùng.

Mà trong nguyên tác, Linh Bảo Môn lần này sẽ gặp phải sự đánh lén của yêu tộc, một nhánh trong yêu tộc chuẩn bị đến càn quét pháp khí của Linh Bảo Môn, vừa hay nam chính ở trên đó, giúp đỡ đánh lui kẻ địch, còn anh hùng cứu mỹ nhân, do đó nhận được sự cảm kích của Linh Bảo Môn.

Nhưng những điều trên đều không phải trọng điểm, trọng điểm là trong lúc hỗn chiến, Tiêu Cửu Từ đang đối đầu với thủ lĩnh của đối phương, vốn định đánh lui hoặc đánh thương, thủ lĩnh của đối phương lại bị ám sát, bỏ mạng tại chỗ, mà yêu tộc không rõ chân tướng đã tính mạng này lên đầu Tiêu Cửu Từ, kể từ đó nhánh yêu tộc này liền có thù sâu như biển máu với Tiêu Cửu Từ.

Sau khi Tiêu Cửu Từ gặp nạn, lại càng truy sát không ngừng nghỉ.

Trong mắt Kiều Hàm, nam chính đại nhân lúc đó đúng là bị oan gia nhập vào mà!

Đều tại cậu, chìm đắm trong việc chuẩn bị chiến đấu, suýt nữa quên mất chi tiết này.

Kiều Hàm đột nhiên cảm thấy không đúng, tại sao lại là Lục Truy đến đón cậu, lập tức thăm dò: “Tiêu đại ca bảo huynh đến đưa ta, có phải ý huynh ấy không đi không?”

Lục Truy lập tức cười, “Sao vậy? Muốn Cửu Từ nhà ngươi đích thân đến đón à, lúc ta đến đã nghe nói rồi, khoảng thời gian này các ngươi chung sống rất tốt mà, ngày đêm đưa đón, phu xướng phụ tùy.”

Lời trêu chọc của Lục Truy khiến Kiều Hàm không nhịn được mà run lên, kết quả thuật pháp trên tay liền mất cân bằng.

Nhìn vết bầm trên mắt trái của Lục Truy dần dần biến mất, thế nhưng lại hiện ra từ mắt phải.

Kiều Hàm: …

“Sao ta cảm thấy chỗ đau đã thay đổi nhỉ?” Lục Truy nghi hoặc.

Kiều Hàm tiếp tục thi pháp, “Vẫn chưa xong.” Quả nhiên cậu trị thương vẫn chưa thành thạo lắm, may mà hôm qua lúc nam chính đại nhân chủ động muốn làm vật thí nghiệm cho cậu, cậu đã từ chối.

Lục Truy hoàn toàn không biết, bắt đầu giải thích tại sao hắn đến đón Kiều Hàm.

Thực ra Lục Truy vốn nên xuất hiện vào đại hội tuyển chọn, nhưng vừa hay phi thuyền của Linh Bảo Môn đến, Thanh Vân Tông và Ngọc Hư Tông muốn nhân cơ hội thương lượng với Linh Bảo Môn về việc đặt làm pháp khí cho đệ tử môn phái, cần phải cử người đi giao thiệp chính thức.

Lục Truy vốn không quản chính sự, nhưng không may trong nhà xảy ra chút chuyện, hắn ra ngoài để trốn phiền phức. Kiều Hàm cũng nhớ trong cốt truyện ở đây không có Lục Truy, không biết đã xảy ra biến cố gì, theo quan hệ hiện tại của hai người, Kiều Hàm tự nhiên cũng không tiện hóng chuyện.

Mà sau khi Lục Truy đến tìm Tiêu Cửu Từ liền định cùng nhau đi phi thuyền, Tiêu Cửu Từ tự nhiên nghĩ đến Kiều Hàm đang chuẩn bị cho kỳ thi.

Đang định gọi Kiều Hàm cùng đi, kết quả nửa đường Tiêu Cửu Từ đã bị giữ lại, chỉ đành nhờ Lục Truy đến đón người.

“Cửu Từ đã nói, nếu ngươi muốn đi, thì để ta đưa ngươi qua đó, nhưng chắc bọn ta không có thời gian ở bên ngươi, nhưng trên đó chắc là có rất nhiều đệ tử Thanh Vân Tông, cũng không cần lo lắng, đi không?” Lục Truy hỏi.

Kiều Hàm tất nhiên không hề do dự: “Đi! Đương nhiên phải đi!”

Ác ý đến từ thế giới này, dù lớn hay nhỏ, Kiều Hàm đều phải cố gắng ngăn cản. Ít nhất cái chết của thủ lĩnh cuối cùng không thể đổ lên đầu nam chính.

“Được, xuất phát ngay, ngươi yên tâm, kỹ thuật ngự kiếm của ta không thua Tiêu Cửu Từ đâu, tuyệt đối không để ngươi nôn.”

Kiều Hàm ngẩn người: “Tiêu đại ca nói với huynh à?”

“Còn sao nữa, đặc biệt dặn dò ta phải chú ý đấy.”

Kiều Hàm: Huhu, nam chính tốt quá!

“Ủa? Hình như không đau nữa, xong rồi à?” Lục Truy hỏi.

Kiều Hàm nhìn mắt phải của hắn, thực ra vẫn còn một mảng vết đỏ chưa tan, đang định cố gắng thêm chút nữa thì nghe thấy Lục Truy lại đổi chủ đề: “Đúng rồi, ngươi có biết Tiêu Cửu Từ bị ai giữ chân không?”

“Ai?” Kiều Hàm hỏi.

“Tiểu sư đệ của hắn, Giang Kỳ Lạc.” Lục Truy nói.

Đáy mắt Kiều Hàm lóe lên, Giang Kỳ Lạc và Giang Tố Vi đều là con của chưởng môn, đối với Tiêu Cửu Từ mà nói, như thể em trai ruột, quan hệ tất nhiên cũng vô cùng tốt. Trong nguyên tác vì biết đạo lữ của đại sư huynh đã biến thành một sự tồn tại như Kiều Hàm, nên rất không ưa nguyên chủ, ba ngày hai bữa lại gây xung đột. Chỉ có điều nguyên chủ không phải là người dễ bắt nạt, so với Giang Kỳ Lạc, nguyên chủ mới là kẻ ác, cộng thêm sự ngăn cản của Tiêu Cửu Từ, Giang Kỳ Lạc dần dần cũng không gây sự với nguyên chủ nữa.

“Chắc ngươi chưa gặp qua đâu nhỉ, nghe nói vừa mới về sau khi làm xong nhiệm vụ.” Lục Truy nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, dần cười có chút hả hê: “Ngươi phải cẩn thận đó.”

Kiều Hàm giả vờ không để tâm: “Có gì mà phải cẩn thận, con trai của chưởng môn, ta chắc chắn không dám trêu chọc.”

Lục Truy ha ha nói: “Từ xưa quan hệ chị dâu em chồng đều khó chung sống.”

Kiều Hàm cứng đờ, cạn lời nhìn Lục Truy: “Lục đại ca, có thể đừng trêu chọc ta và Tiêu đại ca nữa không.”

Lục Truy chớp mắt: “Ồ, ta nói sai à, là quan hệ chú dâu?”

Tay Kiều Hàm run run, nhìn vết đỏ cuối cùng đã di chuyển đến chóp mũi của Lục Truy, trông như mũi của một chú hề, vô cùng hài hước.

Đáy mắt Kiều Hàm lóe lên, từ từ thu lại thuật pháp: “Còn đau không?”

Lục Truy sờ sờ mắt trái: “Không tệ nha, không cảm thấy gì cả.”

Kiều Hàm nhe răng cười một tiếng: “Vậy thì tốt.”

Lúc này vừa hay có ba y tu đi ngang qua, đều không khỏi liếc nhìn Lục Truy một cái.

Lục Truy trước nay đã quen được chú ý, hắn theo thói quen vuốt tóc, duy trì tạo hình phóng khoáng đẹp trai: “Hôm nay ta vẫn rạng rỡ như vậy, đẹp trai đúng là đi đến đâu cũng phiền não, lát nữa lên phi thuyền, chắc chắn sẽ có nhiều người nhìn ta hơn, đi thôi.”

“À đúng đúng đúng, huynh nói đúng, đi thôi.” Kiều Hàm nín cười.

Kỹ thuật ngự kiếm của Lục Truy không thể nói là tốt, chỉ có thể nói là nhanh, cực hạn của Phong linh căn, lúc cơ thể Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng để nôn, đã có thể nhìn thấy phi thuyền khổng lồ lơ lửng trên trời từ xa.

Đó là một chiếc phi thuyền toàn thân màu trắng, trước sau đều có những pháp trận phi hành khổng lồ, như những cánh quạt xoay tròn, lấp lánh linh quang, đáy thuyền cũng lấp lánh pháp trận, như thể một lực lượng vô hình đang nâng đỡ thân thuyền khổng lồ.

Phi thuyền của Linh Bảo Môn đậu gần lối vào của Thanh Liên Cảnh. Mà Thanh Liên Cảnh nằm ở khoảng vị trí giữa Thanh Vân Tông và Ngọc Hư Tông.

Vì gần đến thời gian khảo hạch nên có rất nhiều tu sĩ đóng quân ở gần đó, cho nên bày sạp ở đây tự nhiên là tốt nhất. Từ xa đã có thể nhìn thấy linh quang tỏa ra từ các loại pháp khí trên boong thuyền, không cần nghe tiếng cũng có thể cảm nhận được sự náo nhiệt.

Hai bên phi thuyền đều có lối vào, còn có những bệ đỡ nhô ra, có thể để các tu sĩ hạ xuống, rồi đi bộ lên boong.

Lục Truy đưa Kiều Hàm hạ xuống, lập tức thu hút sự chú ý của không ít người xung quanh.

Trước đây tất nhiên là vì tu vi, trang phục, khí chất của Lục Truy, lần này thì không dám đảm bảo.

Kiều Hàm dường như nhìn thấy có một số người đang lén lút cười khúc khích. Ai bảo Lục Truy cứ cố ý trêu chọc cậu và nam chính, cậu không tin Lục Truy không nhìn ra được tình hình quan hệ hiện tại của cậu và nam chính là gì.

Nhưng vết đỏ này một lát sẽ biến mất, nhiều nhất cũng chỉ làm Lục Truy mất mặt một chút thôi, lát nữa Lục Truy còn phải hội hợp với nam chính đại nhân nữa, Kiều Hàm không muốn mình làm chuyện xấu bị nam chính đại nhân phát hiện.

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên nghe thấy Lục Truy lớn tiếng hét lên: “Ủa? Cửu Từ, sao huynh lại ở đây!”

Kiều Hàm kinh hãi, lập tức ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy một bóng hình xanh biếc thẳng tắp đang đứng ở lối vào, mặt mày tươi cười nhìn họ.

Ánh mắt lướt qua Kiều Hàm trước tiên, xác định đối phương không bị say kiếm, sau đó lại quét qua Lục Truy.

Tiêu Cửu Từ: ?

Kiều Hàm: !!!

“Vừa mới đến, liền thấy các huynh, vốn tưởng các huynh sẽ đến trước.” Tiêu Cửu Từ đúng là vẫn giữ vẻ bình tĩnh đi tới: “Mặt của huynh…”

Lục Truy lập tức cười nói: “Vợ nhỏ của huynh giỏi lắm, vừa mới học được thuật trị liệu đã chữa khỏi vết thương cho ta, thế nào, chả nhìn ra chút nào phải không! Nếu không ta mang cái mắt thâm quầng đến đây ngượng ngùng phải biết.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ dừng lại một lúc trên chóp mũi đỏ của Lục Truy, nhìn về phía Kiều Hàm, liền thấy đối phương lập tức né tránh ánh mắt, vành tai lộ ra dần dần đỏ lên, con ngươi màu hổ phách không ngừng run rẩy trong mắt, mặt mày đầy vẻ lúng túng khi làm chuyện xấu bị bắt quả tang, quả thực đang chột dạ.

Tiêu Cửu Từ buồn cười ừ một tiếng: “Không tệ.”

Kiều Hàm còn tưởng mình nghe nhầm, lập tức quay đầu kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, lại không thể tin được nhìn vào cái mũi đỏ vẫn còn đó.

Lục Truy đưa tay khoác vai Tiêu Cửu Từ: “Vậy sau này huynh có phúc phần này rồi.”

Tiêu Cửu Từ nhướn mày, nhìn về phía Kiều Hàm: “Cũng tạm.”

Kiều Hàm: …Hoang mang, nghẹn ngào, nhồi máu cơ tim.

Không biết nam chính đại nhân có ý gì.

Kiều Hàm cẩn thận nhìn lên, đối diện với ánh mắt của Tiêu Cửu Từ, liền thấy y hơi nhướn mày kiếm, dường như muốn ra vẻ trách móc, nhưng vẫn không nén được ý cười dưới đáy mắt, khóe miệng kín đáo nhếch lên, vẻ mặt ôn nhuận như ngọc đó khiến Kiều Hàm mơ hồ cảm nhận được sự dung túng.

Lần này đã khiến Kiều Hàm có thêm dũng khí, có lẽ nam chính cũng bị Lục Truy trêu chọc đến phiền rồi, cho nên mới để yên cho trò chơi khăm của cậu.

Đang nói chuyện, người của Linh Bảo Môn dường như phát hiện họ đã đến, bèn cử người chủ động đến đón Tiêu Cửu Từ và Lục Truy. Chỉ có điều người đến chú ý trên người Lục Truy nhiều hơn mấy giây.

Nhưng thấy Tiêu Cửu Từ như không có chuyện gì, họ còn tưởng đây là công pháp mới gì đó mà Lục Truy luyện thành.

Lục Truy hoàn toàn không biết, dưới sự tiếp tay cho giặc của huynh đệ mình, tiếng tăm của mình đã bị tổn hại.

Sau đó Kiều Hàm phải tách ra khỏi họ.

“Lát nữa sẽ tìm ngươi, ngươi cứ đi dạo trước đi.” Tiêu Cửu Từ dặn dò một tiếng, đã bị Lục Truy khoác vai bá cổ kéo đi.

Một nhóm người tự nhiên đi về phía các lầu cao nhất của phi thuyền.

Đang đi, bước chân của Tiêu Cửu Từ đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía hành lang trên boong thuyền bên cạnh.

Nơi đó đều là những tu sĩ qua lại, một người khoác áo choàng màu xám từ từ đi xuyên qua đám đông, rất nhanh đã biến mất ở góc rẽ.

“Sao vậy?” Lục Truy hỏi.

“Hình như… thấy một người quen.”

“Ai vậy?”

“Không chắc.”

Bên này Kiều Hàm hành động một mình bắt đầu tính toán trong lòng, cậu biết lúc này nam chính nên đi gặp một trong những nữ phụ, đại sư tỷ của Linh Bảo Môn. Tuy biết nam chính không nảy sinh tia lửa nào đối với nàng ấy, nhưng Kiều Hàm vẫn phấn khích. Dù sao nhân vật đó, cậu cũng khá thích.

Mà còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc yêu tộc tấn công, Kiều Hàm định đi xem xét xung quanh trước. Không phải cậu không muốn nhắc nhở về nguy cơ sắp tới, là hệ thống không cho phép tiết lộ cốt truyện.

Kiều Hàm vừa tính toán trong lòng, vừa bước lên boong phi thuyền.

Trên boong người quá đông, không cẩn thận sẽ va vào người khác.

“A, xin lỗi.” Kiều Hàm nói một tiếng, vì chỉ có vai chạm vào nhau, cho nên Kiều Hàm không làm gì thêm, nói một tiếng rồi tiếp tục đi về phía trước.

Mà người va vào cậu là một nam tử mặc áo choàng màu xám, cả người được bao bọc rất kín.

Nam tử cách lớp áo choàng che mặt, lộ ra một đôi mắt sắc bén như chim ưng, kinh ngạc nhìn về phía bóng lưng của Kiều Hàm, đồng tử co rút lại.

“Kiều Hàm?!”

Đáy mắt nam tử tức thì tràn đầy vẻ chán ghét, nhấc chân đi về phía Kiều Hàm. Lúc sắp đến gần, cánh tay dài duỗi ra, tay như móng hổ, nháy mắt túm lấy.

Mà Kiều Hàm chỉ cảm thấy cơn rét lạnh ập đến từ sau lưng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn