Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 16

Hai màn kịch ồn ào trước sau đều bị dẹp yên, tất cả mọi người đều trở nên quy củ, Huyền Dương Các nhanh chóng khôi phục trật tự, người đăng ký thì đăng ký, người hóng chuyện thì hóng chuyện.

Có vài người bạo gan đến thỉnh giáo Tiêu Cửu Từ, y cũng đối xử thân thiện, không ngần ngại chỉ giáo.

Thế là người vây quanh Tiêu Cửu Từ ngày một đông, đành phải ra bên ngoài, cứ như một buổi gặp mặt thần tượng trong giới tu chân vậy.

Bên phía Kiều Hàm, cậu thuận theo hàng người cuối cùng cũng đến được trước dãy bàn dài.

Mấy đệ tử Thanh Vân Tông vì phạm lỗi nên đang cúi đầu làm việc với tâm trạng sa sút, kết quả vừa ngẩng lên đã thấy Kiều Hàm, lập tức lộ vẻ cảnh giác.

“Kiều công tử, ngươi… ngươi định làm gì?”

Kiều Hàm đến Thanh Vân Tông một tháng, tiếng tăm cậy thế h**p người, kiêu căng ngạo mạn đã sớm lan truyền, vừa rồi lại xung đột với người khác, tuy đối phương sai, nhưng họ cũng đồng thời cảm thấy tính cách Kiều Hàm không tốt, người khác không gây ra tranh chấp, đến lượt cậu thì lập tức ồn ào, còn gây ra động tĩnh lớn như vậy, quả nhiên là ỷ vào có đại sư huynh sau lưng bảo vệ.

Giờ phút này, họ theo bản năng cho rằng cậu đến đây để hỏi tội chuyện vừa rồi.

Kiều Hàm chớp chớp mắt khó hiểu, trực tiếp móc ra năm viên linh thạch hạ phẩm, “Đăng ký chứ sao.”

Mấy người đệ tử ngây cả người, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía đại sư huynh ngoài cửa, nhưng Tiêu Cửu Từ không thể thấy được.

“Đăng ký tham gia đại hội tuyển nhận đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông?” Đệ tử trước mặt Kiều Hàm hỏi lại lần nữa.

Kiều Hàm nghi hoặc nói: “Nếu không thì ta xếp hàng làm gì? Giỡn chắc?”

Các đệ tử có mặt nhìn nhau, không thể nào ngờ được cậu lại đến để đăng ký.

Đạo lữ của đại sư huynh mà lại muốn làm đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông ư? Tình huống gì đây!

Vẻ mặt của đệ tử đối diện Kiều Hàm đờ đẫn cả ra, máy móc giúp Kiều Hàm kiểm tra linh căn và cấp bậc tu vi, ghi lại thông tin đăng ký, rồi giao cho ngọc bài sát hạch.

Nhận được ngọc bài, Kiều Hàm lòng vui phơi phới, lại tiến thêm một bước đến thân phận sư huynh đệ rồi.

Lục Truy đang đứng bên cửa nhìn quảng trường náo nhiệt, thấy Kiều Hàm mặt mày hớn hở đi tới, liền trêu chọc: “Vui thế à? Thật ra Cửu Từ đã rất để tâm đến ngươi rồi, dù không làm đệ tử nội môn cũng chẳng sao đâu.”

Kiều Hàm: Gã này đang nói cái quỷ gì vậy?

“Vừa rồi hắn cảm ứng được ngươi gặp chuyện, lập tức chạy đến cứu ngươi, gấp đến độ tốc độ còn nhanh hơn cả ta.” Lục Truy châm chọc.

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật: “Lục đại ca, cái gì cũng gán ghép sẽ hại chết huynh đó.”

“Hả?” Lục Truy ngẩn ra, không hiểu.

Kiều Hàm nhìn về phía nam chính đại nhân đang bị đám đông vây quanh, trong lòng tự hào nói: “Dù có đổi thành người khác, nếu huynh ấy biết đối phương gặp nguy hiểm, cũng sẽ dốc toàn lực cứu giúp, không liên quan đến việc đó là ai.”

Lục Truy bị nói cho cứng họng, cười nói: “Ngươi cũng hiểu hắn thật đấy.”

Kiều Hàm lập tức đắc ý hất cằm, dĩ nhiên rồi.

Tiêu Cửu Từ dường như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn về phía cửa, thấy Kiều Hàm đã ra ngoài, đang nhìn mình với đôi mắt sáng rực, Tiêu Cửu Từ khựng lại một chút, khéo léo từ chối mọi người rồi đi đến trước cửa.

“Xong rồi à?” Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn Kiều Hàm, khóe miệng cong lên một độ cung tự nhiên nhất.

“Ừm.” Kiều Hàm gật đầu.

“Vậy đi thôi, ta đưa ngươi đến Phổ Hiền Phong.” Tiêu Cửu Từ nói.

Kiều Hàm lập tức xua tay: “Không cần đâu, ta đã hẹn với Tưởng Doãn sư huynh rồi, lát nữa hắn cũng phải về, tiện đường đưa ta đi.”

Kiều Hàm đã nhìn ra, với thân phận là đại sư huynh của tông môn, Tiêu Cửu Từ vừa mới trở về thực sự rất bận, chưởng môn bế quan, rất nhiều sự vụ trong tông môn cần y xử lý, mình vẫn nên cố gắng đừng gây thêm phiền phức cho y thì hơn.

Tuy siêu muốn ở bên nam thần thêm một lúc nữa, nhưng cũng không thể tùy hứng được.

Tiêu Cửu Từ nghe vậy thì ngẩn ra, còn chưa kịp lên tiếng, Tưởng Doãn đã kết thúc tất cả nhiệm vụ trị liệu và chạy tới, “Bên ta xong rồi, đi chưa?”

Kiều Hàm lập tức đáp lại: “Đi thôi.”

Nói xong, Kiều Hàm liền chào Tiêu Cửu Từ và Lục Truy một tiếng, “Ta đi đây.”

Lục Truy cười vẫy tay đáp lại: “Lát nữa ta cũng về tông môn, tiểu Kiều Hàm, gặp lại ở đại hội tuyển chọn nhé, một tháng này tu luyện cho tốt vào.”

“Ừm!” Kiều Hàm đáp một tiếng, lại theo bản năng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, dường như phải được y cho phép mới có thể đi vậy.

Tiêu Cửu Từ ôn hòa nói: “Đi đi.”

Kiều Hàm xoay người chuẩn bị nhảy lên phi kiếm của Tưởng Doãn, nhưng lại lúng túng dừng lại, đưa tay sờ sờ thân kiếm, xác nhận xong mới dứt khoát nhảy lên.

“Vịn chắc vào.” Tưởng Doãn thuận miệng nói.

Kiều Hàm liền đặt hai tay lên vai Tưởng Doãn.

Tiêu Cửu Từ đang đứng nhìn ở dưới đột nhiên ánh mắt lóe lên, một cảm giác khác lạ lướt qua trong lòng.

Dường như mỗi lần có hành động có thể sẽ chạm vào y, Kiều Hàm đều cố tình né tránh, như rất sợ chạm vào y, nhưng đối với người khác lại rất bình thường.

“Nhìn gì thế? Người ta bay đi mất rồi.” Lục Truy cười nói.

Tiêu Cửu Từ không nhìn Lục Truy, chỉ mở miệng nói: “Không phải huynh định đi sao?”

“Mới đó đã đuổi người rồi?” Lục Truy làm ra vẻ mặt tổn thương, rồi lại nói: “Nói chuyện chính, gã mập kia, huynh xử lý như vậy không sao chứ?”

“Không sao.” Tiêu Cửu Từ nói.

Nụ cười trên môi Lục Truy nhạt đi rất nhiều, “Gã là người của Bất Niệm Cung đấy.”

Tiên Minh do một cung, ba tông, sáu tiên môn hợp thành, một cung ở đây chính là chỉ Bất Niệm Cung, vì trong cung có một lão tổ Độ Kiếp kỳ trấn giữ, nên đứng trên các tiên môn khác, ngứa mắt nhất là việc các tiên môn bên dưới lớn mạnh hoặc liên hợp lại với nhau.

Vòng khế ước khóa linh thú và các pháp khí khác của gã mập vừa rồi có rất nhiều chi tiết người khác không nhìn ra, nhưng Tiêu Cửu Từ và Lục Truy có thể phân biệt được, gã mập đó chính là đệ tử của Bất Niệm Cung.

“Vậy à? Hắn có tự xưng gia môn không?” Tiêu Cửu Từ lại cười nhạt.

Lục Truy lập tức hiểu ra, nheo mắt cười gian: “Ta đã nói sao gã bị huynh đánh thành ra thế này mà vẫn không lên tiếng, không giống người có cốt khí như vậy, hóa ra là do huynh không cho người ta cơ hội mở miệng nói chuyện à.”

Thần sắc Tiêu Cửu Từ thản nhiên: “Hắn đúng là không mở miệng mà.”

Lục Truy ôm bụng cười lớn, “Huynh đúng là sói đội lốt cừu, không hạ sát thủ, nhưng lại phá hết pháp khí của gã, nói ra ngoài người ta cũng chỉ bảo huynh nương tay. Không để gã tự xưng gia môn thì không thể nói huynh nhắm vào Bất Niệm Cung, huynh chỉ duy trì trật tự tông môn của mình thì có gì sai chứ? Tên nhóc đó tại trận không dám gây sự, sau khi đi rồi lại càng không dám nói ra ngoài, nếu không Bất Niệm Cung nhất định sẽ chê gã làm mất mặt, phạt còn nặng hơn. Chậc chậc chậc, ranh ma quỷ quyệt chính là nói loại người như huynh đó.”

Lục Truy nói xong thấy Tiêu Cửu Từ vẫn mang vẻ mặt không quan tâm, mắt đảo một vòng: “Ây da, vừa rồi Kiều Hàm còn mang vẻ mặt ‘Tiêu đại ca giỏi quá, người tốt số một thiên hạ’ nhìn huynh đó, ánh mắt nhỏ sáng lấp lánh luôn. Ta mà nói huynh ra tay hiểm độc, chắc cậu ấy không vui đâu.”

Trên mặt Tiêu Cửu Từ lập tức thoáng qua vẻ mất tự nhiên, nhìn về phía Lục Truy.

Lục Truy vừa định trêu chọc, Tiêu Cửu Từ liền nói: “Sao huynh còn chưa đi.”

Lục Truy: …

Sau khi xuống khỏi phi kiếm của Tưởng Doãn, Kiều Hàm liền ôm một cái cây lớn bên cạnh nôn thốc nôn tháo, đồng thời thề sẽ không bao giờ ngồi kiếm của hắn nữa.

Tưởng Doãn vỗ lưng cho Kiều Hàm, “Có đến mức vậy không? Kỹ thuật của ta vẫn tốt lắm mà. Hay là ngươi bị say phi kiếm?”

Kiều Hàm rất vô tội, trước đây cậu bị say xe, không ngờ còn say cả kiếm nữa: “Trước đây Tiêu đại ca đưa ta đi không sao cả.”

Tưởng Doãn cạn lời: “Ngươi nói thế mà nghe được à, kỹ thuật của bọn ta sao có thể so với đại sư huynh được?”

Kiều Hàm bất đắc dĩ nói: “Xem ra ta chỉ có thể nhanh chóng lên Trúc Cơ thôi.” Sau khi lên Trúc Cơ có thể tự mình điều khiển kiếm, chắc sẽ không bị say nữa.

Kiều Hàm nghỉ một lát rồi cùng Tưởng Doãn đi gặp Mai trưởng lão.

Lúc đến, Mai trưởng lão đang ôm một chậu linh thực kể chuyện phiếm.

“Ta nói cho mi nghe nhé, Tiểu Tử Vân chắc chắn đã để ý Đại Thiết Trụ ở ngọn núi bên cạnh rồi, đưa đan dược siêng năng lắm, nhưng kỹ thuật không tới nơi tới chốn, ăn vào làm Đại Thiết Trụ tiêu chảy hơn một tháng, cứ thấy Tiểu Tử Vân là muốn chạy…”

Kiều Hàm quay đầu nhìn Tưởng Doãn, Tưởng Doãn có phần xấu hổ đưa tay che mắt, “Đây là… quan niệm của sư phụ, linh thực cấp bậc cao có thể hóa ra linh thức linh tính, đối xử với linh thực như con người sẽ giúp linh thực thăng cấp hóa linh.”

Kiều Hàm ngẩn ra, “Vậy lúc cần dùng làm thuốc, chẳng phải sẽ không nỡ sao?”

Lời vừa dứt, giọng nói điệu đà bên trong liền không bình tĩnh nổi, lập tức đưa tay làm động tác bịt “tai” của linh thực, vừa kinh ngạc nói: “Nói gì thế? Sẽ dọa nó đấy.”

Rồi ông ta đảo mắt, nhỏ giọng nói với Kiều Hàm: “Thật ra lúc dùng, hái một chiếc lá của nó thì nó cũng chẳng biết đâu, he he he.”

Kiều Hàm: …

Thấy vẻ mặt cạn lời của hậu bối trẻ tuổi, Mai trưởng lão cuối cùng cũng lấy lại dáng vẻ trưởng lão: “Đến tu luyện à?”

“Không chỉ vậy đâu ạ, Kiều công tử còn đăng ký đại hội tuyển nhận của Thanh Vân Tông rồi.” Tưởng Doãn nói đến đây vẫn cảm thấy không thể tin nổi.

Mai trưởng lão cũng trợn to hai mắt: “Sao? Bây giờ làm đạo lữ yêu cầu cao thế à? Lẽ nào ngươi không nhập môn thì Cửu Từ sẽ không cho ngươi động phòng?”

Tưởng Doãn lập tức kinh ngạc: “Thật sao? Đại sư huynh còn có quy tắc này à?”

Luyên tha luyên thuyên gì vậy, Kiều Hàm vội nói: “Là do ta tự muốn rèn luyện, không có nguyên nhân nào khác.”

“Cần gì phải chịu khổ thế này, lỡ như không qua được chẳng phải mất mặt lắm sao? Lần này không đơn giản đâu.” Tưởng Doãn cũng nghe được chút phong thanh.

Kiều Hàm nhướng mày: “Ta không cảm thấy tham gia khảo hạch là chịu khổ, hơn nữa ta cũng không sợ mất mặt.” Dù sao cậu cũng phải liều mạng để vượt qua. Cậu không tin, dựa vào sự hiểu biết của mình về tình tiết truyện mà còn có thể thất bại trong kỳ khảo hạch.

Mai trưởng lão hài lòng gật đầu: “Tốt, tiểu Kiều có chí, yên tâm ở đây tu luyện. Hơn nữa, ta thấy ngươi… hình như lại sắp đột phá rồi.”

Kiều Hàm: “Hả?”

Tưởng Doãn cũng chú ý tới, ” Hình như vậy, nhanh như vậy đã sắp đến đỉnh phong rồi? Kiều công tử, ngươi hình như thật sự rất hợp với việc tu luyện Mộc linh căn.”

Kiều Hàm cũng kinh ngạc, hôm qua vừa mới tiến vào Luyện Khí kỳ hậu kỳ, bây giờ lại sắp đột phá. Vội vàng réo hệ thống, hỏi thăm tình hình, lẽ nào là phúc lợi đi kèm của việc xuyên không?

Hệ thống: [Bản thân cơ thể này đã có thiên phú, nguyên chủ nghĩ không thông, tương đương với việc trước đây vẫn luôn bị áp chế, bây giờ ký chủ tiếp quản, kiên nhẫn tu luyện tự nhiên sẽ được giải phóng, cộng thêm sự đột phá sau cú xung kích hôm nay, cho nên mới tấn cấp nhanh như vậy.]

Kiều Hàm không ngờ trong họa lại có phúc.

Mai trưởng lão trực tiếp ném cho Kiều Hàm một viên đan dược củng cố gốc rễ: “Đi đi, ta thấy hôm nay ngươi có lẽ sẽ được đó.”

Kiều Hàm lập tức vui mừng chạy đến nơi tu luyện lúc trước, đả tọa nhập định. Lần này, không biết có phải là do sự hỗ trợ của đan dược, hay là quen tay hay việc, Kiều Hàm có một cảm giác thoải mái hơn. Nếu có thể nâng cao tu vi trước khi vào Thanh Liên Cảnh, tự nhiên sẽ càng có lợi hơn.

Nhưng cậu không biết trong lúc mình nhập định, chuyện cậu tham gia khảo hạch đã truyền đi khắp Thanh Vân Tông.

Mãi cho đến tối, ánh sáng huỳnh quang màu xanh lá cây tụ tập ngày càng nhiều xung quanh Kiều Hàm, dần dần hình thành một cơn lốc bao bọc lấy người, cuối cùng lại như đom đóm mà tan đi.

Một trận dao động linh lực lan ra, khiến linh thực xung quanh đều trở nên xanh tươi rực rỡ hơn, tư thế đung đưa trong gió như thể đang nhảy múa.

Luyện Khí kỳ đỉnh phong.

Lúc Tiêu Cửu Từ đến đây, thấy không ít đệ tử đang nhìn Kiều Hàm từ xa, miệng lẩm bẩm: “Lợi hại quá.”

“Linh lực hệ Mộc rất thuần khiết.”

“Không phải nói tính cách của cậu ta không tốt à? Nhưng hệ Mộc yêu cầu bản tính gần gũi với tự nhiên nhất mà.”

“Chắc không liên quan đến tính cách đâu, có lẽ bản chất là tốt là được.”

“Vậy lời đồn chẳng phải là…”

Mấy người đang mồm năm miệng mười thì thấy Tiêu Cửu Từ đến, lập tức tiến lên hành lễ rồi vội vàng giải tán.

Tiêu Cửu Từ đứng bên cạnh xem một lúc, trong lòng cũng kinh ngạc, không ngờ Kiều Hàm sau khi đổi phương hướng, tốc độ tu luyện lại nhanh như vậy. Giống như…

Còn chưa nghĩ đến những khả năng khác, người phía trước đã mở hai mắt ra, một đôi mắt màu hổ phách như lưu ly trong suốt, sáng ngời quan sát khí của trời đất, sau đó như chú ý đến điều gì đó, hai mắt lập tức phát ra một ánh sáng khác lạ.

“Tiêu đại ca.”

Kiều Hàm không ngờ vừa mở mắt ra đã thấy nam thần, vận may gì đây.

Lập tức nhảy dựng lên, nhanh chân chạy đến trước mặt Tiêu Cửu Từ.

Cái dáng vẻ đó thật sự giống như một con thú cưng sau khi nô đùa thỏa thích, đột nhiên nhìn thấy chủ nhân, vội vàng chạy đến gần gũi.

Mọi suy tư sâu thẳm của Tiêu Cửu Từ đều bị buộc phải ngắt quãng, khóe miệng nhếch lên một độ cong dịu dàng, “Chúc mừng.”

Kiều Hàm lập tức cười rộ lên: “Ta cũng không ngờ, vận may không tệ.”

Tiêu Cửu Từ nói rồi thấy trên đầu cậu có lá cây rụng, liền đưa tay lên định giúp lấy xuống.

Chỉ một hành động thuận tiện còn chưa đưa đến nơi, kết quả Kiều Hàm lại theo bản năng lùi lại một bước né tránh. Đưa tay tự mình sờ lên nói: “Sao vậy?”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên: “Trên đầu có lá cây rụng.”

Kiều Hàm sờ được rồi lấy xuống, một bên còn cười nói: “Sau này còn phải tiếp tục củng cố. Ta định tiếp tục tu luyện ở đây, ngày đêm tranh thủ thời gian, chuẩn bị cho kỳ khảo hạch.”

Tiêu Cửu Từ kinh ngạc: “Không về nghỉ ngơi?”

Kiều Hàm gật đầu, sau đó ý thức được điều gì đó, kinh ngạc hỏi: “Sao huynh lại đến đây, lẽ nào đến đón ta?”

Kiều Hàm mắt đầy vẻ không thể tin được, lại vô cùng rối rắm như thể đã bỏ lỡ một chuyện tốt trời ban.

Phản ứng kích động như vậy, ngược lại khiến Tiêu Cửu Từ mất tự nhiên, “Tiện đường qua đây… Ngày đêm tu luyện thực ra không phải điều nên làm đối với tu sĩ, tu sĩ cần phải ngủ để hồi phục nguyên thần, chỉ là tu vi càng cao, thời gian ngủ cần thiết càng ít thôi.”

Kiều Hàm kìm nén sự tiếc nuối, “Vậy ta ở đây đi, trước đó Tưởng Doãn sư huynh cũng đã đề nghị, bên họ còn có phòng trống, ta có thể dùng.”

Cậu không thể lúc nào cũng để Tiêu Cửu Từ đưa đón được, nếu ngồi phương tiện khác, thì gần như sẽ nôn đến chết đi sống lại, cậu không muốn chịu tội này.

Tiêu Cửu Từ nghe vậy hơi ngẩn người, Kiều Hàm thấy y không nói gì, cẩn thận hỏi: “Không tiện sao?”

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Kiều Hàm một cái, đột nhiên cúi người đến bên tai Kiều Hàm.

Bờ vai rộng lớn hạ xuống, bóng dáng cao lớn bao trùm, khoảng cách quá gần khiến đồng tử Kiều Hàm tức thì phóng đại, nín thở, cậu thậm chí có thể cảm nhận được mùi hương tươi mát trên người nam chính ập đến.

Đây đây đây là tình huống gì?

Nam thần thần tượng đột nhiên lại gần như vậy, trái tim sẽ đình công mất!

Mau ngửa người ra sau đi!

Kết quả giây tiếp theo bả vai gầy gò đã bị một bàn tay to lớn nhẹ nhàng ấn giữ, rõ ràng không có chút lực nào, nhưng lại khiến Kiều Hàm cứng đờ tại chỗ, không dám động đậy, cảm giác nửa bên cơ thể vì sự tiếp xúc của nam chính mà tê dại.

Tiêu Cửu Từ nghiêng mắt có thể nhìn thấy vành tai nhỏ nhắn của Kiều Hàm dần dần nhuốm màu máu, nhẹ giọng nói: “Nhưng, không phải ngươi sẽ mộng du sao?”

Kiều Hàm: Hả?

Tiêu Cửu Từ từ tốn nói: “Hơn nữa sau khi ngủ say còn c** q**n áo lung tung.”

Kiều Hàm: Oái!!!

Tiêu Cửu Từ đứng thẳng người, vỗ vỗ vai Kiều Hàm, nhìn Kiều Hàm đã mặt mày đỏ bừng, không hiểu sao lại nhếch khóe miệng: “Về nhà ngủ vẫn an toàn hơn chút, đi thôi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn