Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 162

Bên ngoài Yêu Hồn Cốc, trong một hang núi bí ẩn, Đoạn Cẩm đang thi pháp giữa pháp trận. Ánh sáng rực rỡ tràn ngập xung quanh, vô số bướm phấn vàng lượn lờ bay múa.

Phía trước nàng có một thủy kính pháp trận, có thể nhìn thấy tình hình bên trong Yêu Hồn Cốc.

Đoạn Uân thấy Tiêu Cửu Từ hội hợp với Tần Tu Trọng, trên mặt lập tức lộ vẻ phấn khích, vội nói với Đoạn Cẩm: “Đại tỷ, mau g**t ch*t bọn chúng đi!”

Đoạn Cẩm khẽ nhíu mày, mở mắt nói: “Tiểu muội, ta đã nói với muội bao nhiêu lần rồi, làm bất cứ việc gì cũng phải kiên nhẫn, phải biết động não. Hiện giờ bọn chúng đã bị nhốt lại, muốn giết dễ như trở bàn tay. Điều quan trọng là làm thế nào phát huy giá trị của chúng đến mức tối đa trước khi g**t ch*t.”

“Đại tỷ, tỷ đang nói gì vậy?” Đoạn Uân mất kiên nhẫn nói.

Đoạn Cẩm hít sâu một hơi, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích cho muội muội. Dù sao phụ thân Đoạn gia quanh năm chẳng đoái hoài đến các nàng, mẫu thân gần như không tồn tại, Đoạn Y và Đoạn Uân đều do người trưởng tỷ là nàng nuôi lớn. Ước mơ cả đời của nàng chính là muốn ba tỷ muội Đoạn gia đứng trên đỉnh thế giới.

Chỉ đáng tiếc tam muội không có đầu óc, vì Kiều Hàm mà phát điên. Nàng còn nghe Thiệu Vũ nói, nhị muội Đoạn Y vốn yếu ớt cũng đã vài lần làm chuyện bất lợi cho bọn họ vì Tần Tu Trọng.

Cả hai đều vì đàn ông, thật sự khiến nàng đau đầu.

Kiều Hàm có La Yên Huyền Thể, đối với tam muội cũng coi như có lợi, giữ lại cũng không sao. Tần Tu Trọng chẳng qua chỉ là một kẻ mang phản cốt khác. Lần này những con rối tai mắt của nàng phát hiện Tần Tu Trọng cũng đến đây, vì đại cục, cũng vì nhị muội, nhất định phải diệt trừ hắn cùng lúc.

“Chiến lực của bọn chúng rất mạnh, giữ lại có thể tạm thời kiềm chế Yêu Hoàng. Đến khi yêu tộc phát hiện Yêu Hồn Cốc có điều bất thường, chắc chắn sẽ xảy ra nội chiến. Nếu không có bọn chúng ở đó, những yêu tộc khác e rằng đều sẽ chết trong tay Yêu Hoàng. Ta không muốn có được một yêu giới chỉ còn lại cái vỏ rỗng.”

Đoạn Uân không hiểu những chuyện ấy, ả chỉ không muốn đêm dài lắm mộng: “Đại tỷ làm vậy phiền phức quá. Tỷ không biết hai người bọn chúng lợi hại đến mức nào đâu.”

“Dù lợi hại đến đâu, bọn chúng cũng có người buộc phải bận tâm. Chỉ cần Ngạo Tuyết và Kiều Uyển vẫn bị khống chế, đến thời khắc mấu chốt muốn lấy mạng bọn chúng vẫn rất đơn giản.” Đoạn Cẩm đương nhiên đã chuẩn bị chu toàn mọi việc.

“Ây da… vậy ta mặc kệ bọn chúng. Kiều Hàm… tỷ có thể giúp ta bắt hắn về rồi chứ? Đại tỷ đích thân ra tay thì cho dù Lục Truy ở bên cạnh hắn cũng vô dụng. Mau bắt hắn về cho ta đi!” Đoạn Uân lập tức nói.

Đoạn Cẩm nhận ra muội muội này thật sự chẳng nghe lọt tai lấy một lời nàng nói, cuối cùng cũng có chút tức giận.

“Tiêu Cửu Từ đã bị nhốt lại, Kiều Hàm đương nhiên là vật trong túi muội, muội vội cái gì! Chính sự ở đây không lo, trong đầu chỉ nghĩ đến nam nhân của mình sao? Muội đừng quên mình mang họ Đoạn, đừng quên… sứ mệnh của chúng ta!”

Biểu cảm của Đoạn Uân thoáng trở nên dữ tợn, nhưng trước uy áp Hóa Thần kỳ của đại tỷ, ả vẫn không khỏi sợ hãi.

“Sứ mệnh gì chứ… trước đây chưa từng có ai nhắc với ta về thứ sứ mệnh này…”

Đoạn Cẩm đương nhiên nhìn ra sự bất phục, thậm chí là… căm ghét của muội muội. Đối với một tiên cơ của tu chân giới, đột nhiên biết được thân thế và sứ mệnh của mình, nhất thời không thể chấp nhận cũng là chuyện bình thường. Thấy ả đang giận dỗi, Đoạn Cẩm cũng không so đo, cho ả thời gian từ từ tiếp nhận.

“Yên lặng ở bên cạnh, hộ pháp cho ta!” Đoạn Cẩm nói xong liền nhắm mắt, tiếp tục cảm ứng tình hình trong Yêu Hồn Cốc.

Nhưng Đoạn Uân đâu có thứ kiên nhẫn ấy. Nguyện vọng của ả sắp thành hiện thực, ả thật sự không thể chờ thêm dù chỉ một khắc.

Ở phía bên kia, Kiều Hàm cùng Lục Truy và Bạch Nhung trở về hoàng cung. Nhưng dấu vết của bột phấn vừa tiến vào hoàng cung không lâu đã biến mất. Nhìn xung quanh trống không, bọn họ chỉ có thể nghi ngờ đối phương đã lợi dụng trận pháp để dịch chuyển, vì vậy dấu vết bột phấn mới bị gián đoạn.

Bạch Nhung hóa thành thỏ con, nằm rạp xuống đất ngửi khắp nơi, nhưng vẫn không có tác dụng.

“Làm sao đây?” Lục Truy nhíu mày hỏi.

“Thủ vệ hoàng cung hiện giờ rất bình thường, những kẻ lợi hại đều đã rời đi. Nếu dấu vết biến mất ở đây, vậy cứ lục soát từng tấc đất.” Kiều Hàm thẳng thắn nói.

Lục Truy cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn, chỉ có thể làm như vậy.

Đúng lúc bọn họ chuẩn bị bắt đầu tìm kiếm, chợt nghe thấy tiếng ríu ra ríu rít. Kiều Hàm ngẩng đầu lên, liền thấy Hề Quỳ bay tới.

Thực lực của Hề Quỳ quá yếu, không thể đến Yêu Hồn Cốc. Cậu vốn tưởng sau khi tiễn Ô Nguyên đi, nhóc ta sẽ ở bên cạnh người nhà mình, không ngờ lại chạy tới đây.

“Tiểu ca ca, xảy ra chuyện lớn rồi!” Hề Quỳ kích động kể lại một lượt chuyện xảy ra ở cửa vào Yêu Hồn Cốc.

Khi Kiều Hàm và những người khác nghe nói có một tu sĩ được sấm sét bao quanh xông vào Yêu Hồn Cốc, bọn họ lập tức biết đó là Tần Tu Trọng.

“Bây giờ yêu tộc bên ngoài náo loạn cả lên, đều cho rằng tu chân giới phái người tới phá hoại!” Hề Quỳ nói: “Lúc đó ta không nhìn rõ, là bằng hữu của các ngươi sao?”

Kiều Hàm gật đầu. Lục Truy kinh ngạc nói: “Hắn đang làm trò gì vậy!”

Kiều Hàm nhíu mày: “E rằng hắn cũng giống sư huynh, bị người ta uy h**p. Chỉ là không biết Kiều Uyển và Bạch Kha đều bị đưa đến Yêu Hồn Cốc, hay đã bị tách ra…”

Lục Truy nói: “Trước đó ngươi nói mình có thể vào Yêu Hồn Cốc. Hay là thế này, chúng ta lục soát nơi này một lượt trước. Nếu thật sự không tìm được người, ngươi đưa ta vào Yêu Hồn Cốc cùng.”

“Các ngươi đang tìm người sao? Vậy ta đi cùng các ngươi.” Hề Quỳ lập tức hào hứng nói.

“Không cần, ta còn muốn nhờ ngươi giúp một việc.” Kiều Hàm nói.

“Việc gì? Việc gì?!”

“Tạm thời giúp bọn ta canh giữ cửa vào Yêu Hồn Cốc. Nếu xảy ra chuyện gì thì giúp bọn ta truyền tin.”

“Hả?”

“Nhờ ngươi!”

Kiều Hàm vội vàng cầu xin. Hề Quỳ lập tức phấn khích, tỏ ý nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Hiện giờ Ô Nguyên không ở bên cạnh Hề Quỳ, Kiều Hàm không dám bảo đảm an toàn cho cậu nhóc, chỉ có thể điều nhóc rời đi.

Chẳng bao lâu sau, Hề Quỳ bay đi.

Ba người vừa lục soát xong một cung điện thì bị một giọng nói cắt ngang.

“Các ngươi đang làm gì?”

Kiều Hàm quay đầu nhìn lại, liền thấy Cận Qua mang theo thương thế bước ra, vẻ mặt nghiêm túc và đề phòng.

Kiều Hàm là y tu, chỉ nhìn một cái đã nhận ra thương thế lần trước của Cận Qua vẫn chưa khỏi, thật sự không nên ra ngoài. Nhưng nhìn hắn ăn mặc chỉnh tề, còn cầm theo vũ khí, có lẽ đang định đến Yêu Hồn Cốc xác nhận an nguy của Yêu Hoàng. Quả thật trung thành tận tụy.

Trong nguyên tác, hắn hẳn sẽ chết không lâu sau đó. Tuy không chắc có phải vì thương thế toàn thân liên lụy hay không, nhưng rất khó nói là hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Lục Truy cười nói: “Bọn ta chỉ đi dạo xung quanh thôi, dù sao cũng chẳng có việc gì làm.”

Cận Qua vừa định nói gì đó đã bị Kiều Hàm cắt ngang. Kiều Hàm biết Cận Qua vô cùng trung thành với Yêu Hoàng. Xét theo tình hình hiện tại, bọn họ xem như đang bị cùng một kẻ địch nhắm tới, vì vậy cậu lựa chọn nói hết mọi chuyện cho Cận Qua.

Lục Truy nghe Kiều Hàm kể hết, ban đầu hơi kinh ngạc, nhưng cũng không ngăn cản.

Trái lại, Cận Qua hiếm khi lộ ra vẻ kinh ngạc: “Những lời ngươi nói đều là thật?”

“Ngươi đến đó sẽ nghe nói có tu sĩ nhân tộc xông vào Yêu Hồn Cốc.” Kiều Hàm nói: “Tộc Linh Hồ vốn không có ý qua lại với bên ngoài, đương nhiên không thể có mục đích nào khác. Hiện giờ ta nói chân tướng cho ngươi biết, chỉ e đối phương vẫn còn hậu chiêu để đối phó Yêu Hoàng. Ngươi cũng biết, nếu Yêu Hoàng xảy ra chuyện, yêu giới chắc chắn sẽ đại loạn. Đến lúc đó tộc Linh Hồ cũng khó tránh khỏi bị cuốn vào sóng gió. Bọn ta vẫn hy vọng Yêu Hoàng có thể bình an.”

Thật ra Cận Qua không hiểu nổi những khúc mắc quanh co ấy, nhưng sau lưng vẫn toát ra một lớp mồ hôi lạnh. Hắn luôn có cảm giác phía sau có một bàn tay vô hình đang điều khiển tất cả bọn họ.

“Ta hiểu rồi. Trong hoàng cung… ngoài nơi ở của Yêu phi không tiện để các ngươi quấy rầy, những nơi khác, chỉ cần không kinh động đến thị vệ thì tùy ý.” Cận Qua nói đến đây chợt khựng lại: “Nơi ở của Yêu phi… nếu có bản lĩnh, các ngươi cũng có thể đến kiểm tra. Cáo từ.”

Nói xong, Cận Qua định rời đi, nhưng lại bị Kiều Hàm gọi lại.

Cận Qua quay người, lập tức cảm thấy một luồng thuật trị liệu hệ Mộc đánh lên người mình. Theo bản năng, hắn định phản kháng, nhưng khi cảm nhận được cơn đau trên người dịu xuống, hắn lập tức dừng tay, kinh ngạc nhìn Kiều Hàm.

“Tình trạng của ngươi khá hơn một chút cũng có lợi cho bọn ta.” Kiều Hàm nói đến đây lại tiếp tục: “Sau này phải cẩn thận. Đối tượng tiếp theo mà bọn chúng ra tay rất có thể chính là ngươi, người được Yêu Hoàng tin tưởng nhất.”

Đồng tử Cận Qua co lại. Hắn rũ mắt xuống, cuối cùng mặc cho Kiều Hàm trị liệu một lúc, sau đó mới chắp tay hành lễ rồi rời đi.

“Những lời ngươi vừa nói là thật sao? Tiếp theo đối phương sẽ ra tay với hắn? Hắn chẳng qua chỉ là một hộ vệ thôi mà?” Lục Truy khó hiểu hỏi.

Kiều Hàm nói: “Chỉ là dự cảm.”

Lục Truy cũng không hỏi thêm, chỉ âm thầm ghi nhớ chuyện này. Mấy người đang định tiếp tục hành động.

Kiều Hàm đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt dừng trên người mình. Cảm giác ấy dường như trước đây cậu từng trải qua.

Vào lúc này, kẻ lén nhìn cậu có khả năng lớn nhất chính là kẻ địch. Vậy là sau khi sắp xếp xong chuyện của sư huynh và Tần Tu Trọng, đối phương đã định đến đối phó cậu rồi sao?

Hiện giờ mọi chuyện càng trở nên rối rắm khó lường. Rốt cuộc là ai luôn giở trò sau lưng, nhất định phải điều tra cho rõ. Nếu không, cứ mãi rơi vào thế bị động sẽ vô cùng phiền phức. Manh mối bị thất lạc ở đây trong nguyên tác, chi bằng nhân cơ hội này đào nó ra, xem chân tướng rốt cuộc là gì!

Nghĩ đến đây, Kiều Hàm đột nhiên lớn tiếng nói với Lục Truy: “Vậy chúng ta chia nhau hành động đi, như vậy hiệu suất sẽ cao hơn.”

Lục Truy lập tức kinh ngạc nhìn Kiều Hàm, theo phản xạ định phản đối, nhưng lại thấy cậu nháy mắt ra hiệu với mình.

Lục Truy vô cùng lanh lợi, lập tức hiểu ra Kiều Hàm đang diễn kịch. Lúc này cậu diễn kịch, nghĩa là đã phát hiện có người đang giám sát bọn họ.

Chia nhau hành động chứng tỏ Kiều Hàm muốn tự mình mạo hiểm, không vào hang cọp sao bắt được cọp con.

Lục Truy lập tức cảm thấy đây là một ý hay, nhưng lại có chút do dự. Ngạo Tuyết và Tần Tu Trọng đều đã vấp ngã trong tay đối phương, nếu Kiều Hàm một mình xảy ra chuyện, hắn biết ăn nói thế nào với huynh đệ đây.

Lúc này, Bạch Nhung lại nhảy lên nói: “Không được, làm vậy không an toàn.”

Kiều Hàm lại đột nhiên nở một nụ cười tà ác: “Yên tâm, muốn khiến ta chịu thiệt… ha ha, e rằng chẳng có mấy người làm được.”

Nghe thấy lời này, Lục Truy chợt giật mình, đột nhiên nhớ ra tuy tu vi của Kiều Hàm không phải cao nhất, nhưng dù gặp phải đối thủ có tu vi cao hơn, hình như cậu cũng chưa từng chịu thiệt. Tên xảo quyệt này cực kỳ khó đối phó. Tuy Tiêu Cửu Từ từng nói Kiều Hàm không phải ma tộc, nhưng Lục Truy vẫn luôn cảm thấy bản thân cậu không hề đơn giản, nếu không thì không thể lần nào cũng gặp dữ hóa lành.

Nghĩ đến đây, Lục Truy lại cảm thấy có thể thử tin tưởng Kiều Hàm. Hai người nhìn nhau, ăn ý gật đầu.

Kiều Hàm và Lục Truy lập tức chia nhau hành động, Bạch Nhung đương nhiên bị Lục Truy ôm đi cùng.

Bạch Nhung lo lắng không thôi, liên tục nói làm vậy không ổn.

Kết quả Lục Truy chưa bay được bao lâu đã cười rồi dừng lại: “Nếu đệ không yên tâm, vậy chúng ta… bám theo.”

Nói xong, Lục Truy lập tức đổi hướng, lén lút lần theo khí tức hệ Mộc mà Kiều Hàm cố ý để lộ.

Lúc này, Kiều Hàm đang một mình đi trong cung, tìm kiếm khắp nơi.

Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình càng lúc càng nóng bỏng.

Cuối cùng, phía sau truyền tới một luồng khí nóng rực. Một pháp khí bay tới, lập tức trói chặt Kiều Hàm. Cậu lập tức cảm nhận được pháp khí này có tác dụng khiến người ta hôn mê, nhưng đối với một y tu ở cấp bậc như cậu thì đã vô dụng.

Có lẽ đây cũng là nguyên nhân Bạch Kha có thể để lại dấu vết suốt dọc đường. Bạch Kha có thể không đánh lại đối phương, nhưng muốn khiến nàng hôn mê cũng rất khó.

Kiều Hàm giả vờ ngất đi.

Sau đó cậu ngửi thấy mùi son phấn đặc trưng trên người nữ tử truyền tới.

Ngay sau đó, pháp khí trên người cậu bị người ta điều khiển. Kiều Hàm bị kéo vèo vào một vòng tay, lập tức nổi hết da gà, bởi vì nữ nhân kia còn đang sờ mặt cậu!

Khoan đã! Đây là tình huống gì vậy!

“Cuối cùng ngươi cũng thuộc về ta.”

Giọng nói này… hình như… Kiều Hàm suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra, là Đoạn Uân! Đoạn Uân đã nhiều năm không gặp!

“Thế mà là Đoạn Uân!” Lục Truy đang đuổi theo từ xa đã ngây người, hoàn toàn không ngờ lại gặp Đoạn Uân ở đây.

“Ây da, nàng ta sắp mang Kiều sư huynh đi rồi.” Bạch Nhung vội vàng kêu lên.

Lục Truy lập tức đuổi theo, nhưng khoảng cách quá xa, vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn Đoạn Uân mang Kiều Hàm tiến vào một cung điện. Trước đó hắn từng đi dạo qua đây, biết đây là cung điện của Yêu phi. Vậy Yêu phi quen biết Đoạn Uân sao?

Lục Truy mang theo Bạch Nhung đáp xuống cung điện, nhưng lại phát hiện bên ngoài chính điện có một kết giới cực kỳ mạnh, muốn đi vào không hề đơn giản.

Cùng lúc đó, Kiều Hàm đã bị Đoạn Uân mang đến nơi ả cho là an toàn nhất, mật thất dưới lòng đất trong cung điện của Đoạn Cẩm.

Kiều Hàm vừa được đặt xuống đã nghe thấy một tiếng kinh hô: “Kiều Hàm!”

“Câm miệng!” Đoạn Uân tức giận quát.

Kiều Hàm thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất cậu đã nghe thấy giọng của Bạch Kha.

“Ha, ngươi và đại tỷ của ngươi muốn nhét đầy nơi này hay sao?”

Giọng nói còn lại chính là Vạn Mộc Xuân đã mất tích từ lâu!

Đại tỷ? Yêu phi là đại tỷ của Đoạn Uân, Kim Linh tiên cơ Đoạn Cẩm, người chỉ xuất hiện như một phông nền!

Kiều Hàm cảm thấy cả người mình đều không ổn. Tuyến cốt truyện này ẩn giấu quá sâu rồi.

Trong nguyên tác không hề nhắc đến kết cục cuối cùng của Yêu phi. Mặc định rằng một phu nhân được Yêu Hoàng nuông chiều, sau khi mất đi sự che chở của Yêu Hoàng, chắc chắn sẽ bị những yêu tộc khác đuổi đi hoặc trừ khử.

Nói như vậy, sau khi chuyện ở đây thất bại, nàng trở về tu chân giới, sau đó mới gả cho Thiệu Vũ, rồi lại âm thầm chết đi sao?

Kiều Hàm hoàn toàn không thể hiểu nổi.

“Còn ồn ào nữa, ta sẽ cắt lưỡi các ngươi!” Đoạn Uân trực tiếp cảnh cáo một cách hung tàn.

Đoạn Uân tháo pháp khí trên người Kiều Hàm xuống, lập tức dùng xích mới trói cậu lại. Sau khi làm xong mọi thứ, nàng thi pháp đánh thức Kiều Hàm.

Kiều Hàm phối hợp tỉnh lại, liền nhìn thấy gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của Đoạn Uân.

Tuy đã lâu không gặp, nhưng vẻ điên cuồng trên mặt đối phương đã đạt đến mức khiến Kiều Hàm cảm thấy hoàn toàn xa lạ.

Kiều Hàm như nhìn thấy Đoạn Uân cuối cùng đã gần như nhập ma trong sách.

Đột nhiên, Kiều Hàm cảm thấy vô cùng hoang đường, lại vô cùng thương hại Đoạn Uân. Cậu không thể nói rõ là do tính cách của ả khiến ả vẫn đi lên con đường giống hệt nguyên tác, hay do số mệnh đã khống chế ả.

Đoạn Uân thấy Kiều Hàm nhìn mình mà không nói gì, liền cười âm trầm: “Sao vậy? Nhìn thấy ta mà không hề kinh ngạc sao?”

Kiều Hàm lại nói: “Nói thật, ta chẳng muốn nhìn thấy ngươi chút nào.”

Đoạn Uân lập tức bị chọc giận, đưa tay bóp cằm Kiều Hàm, hơi nâng lên: “Kiều Hàm, bây giờ nói chuyện với ta thì khách khí một chút. Trước đây ta còn có thể nhường nhịn ngươi, nhưng hiện tại ngươi phải hiểu rõ, ngươi đã là vật sở hữu của ta. Nếu không ngoan ngoãn thuận theo ta, dỗ ta vui vẻ, ta có rất nhiều cách thuần phục ngươi đến mức ngoan ngoãn phục tùng! Ngươi là người thông minh, biết co biết duỗi, hẳn không muốn chịu khổ đâu nhỉ.”

Nói xong, trong tay Đoạn Uân xuất hiện cây roi đỏ rực kia.

Kiều Hàm nhướng mày nói: “Đúng là ta không muốn chịu khổ.”

Biểu cảm Đoạn Uân khựng lại, ả nghi ngờ nhìn Kiều Hàm. Ả vốn tưởng Kiều Hàm sẽ liều mạng phản kháng, đối đầu với mình.

Lúc này, ánh mắt Kiều Hàm đã chuyển sang nơi khác.

Bạch Kha và Vạn Mộc Xuân ở hai bên trái phải, giống như cậu, đều bị xích lại.

Thấy cậu nhìn sang, cả hai đều căng thẳng và lo lắng nhìn cậu.

Kiều Hàm lại cong khóe môi, cho bọn họ một ánh mắt yên tâm. Biểu cảm của hai người đều khựng lại.

Kiều Hàm thấy bọn họ dường như không phải chịu khổ gì, cũng yên lòng, sau đó ánh mắt nhanh chóng quét qua xung quanh.

Đây là một mật thất có vách tường phủ kín hoa văn trận pháp, chẳng trách có thể ngăn cách mọi cảm ứng khế ước. Có lẽ Lục Truy muốn tìm đến đây là chuyện không thể, chỉ có thể dựa vào chính mình. May mà vừa rồi cậu đã cảm nhận thử, xiềng xích này có thể tháo ra. Hơn nữa, ngoài Đoạn Uân, nơi đây dường như không còn kẻ địch nào khác.

Kiều Hàm đang suy nghĩ thì nghe Đoạn Uân nói: “Chẳng lẽ ngươi đã biết mình không còn cơ hội phản kháng, cho nên cuối cùng cũng học được cách biết thời thế rồi?”

Kiều Hàm dứt khoát nói: “Đúng vậy. Các ngươi đã lợi dụng Ngạo Tuyết và Kiều Uyển để điều hai người có chiến lực mạnh nhất bên ta đi mất, ta có thể không biết thời thế sao?”

Đoạn Uân lại nhíu mày: “Không đúng, ngươi không phải loại người như vậy.”

Kiều Hàm thật sự muốn bật cười: “Vậy rốt cuộc ngươi muốn ta thế nào?”

Đoạn Uân lại đột nhiên bình thản nói: “Trong lòng ngươi nghĩ thế nào cũng không quan trọng. Dù sao bọn chúng cũng không thể sống sót trở về.”

Dù biết chuyện ấy không thể xảy ra, sắc mặt Kiều Hàm vẫn không khỏi trầm xuống.

Đoạn Uân lại đắc ý nói: “Kiều Hàm, có tức không? Sư huynh mà ngươi một lòng một dạ bảo vệ lại bỏ rơi ngươi vì một nữ nhân khác, để ngươi rơi vào nguy hiểm…”

Không đợi Đoạn Uân nói hết, Kiều Hàm đã bật cười: “Ngươi không định ly gián bọn ta đấy chứ?”

Đoạn Uân túm lấy cổ áo Kiều Hàm, ghé sát vào nói: “Ta chỉ muốn cho ngươi biết rằng ngươi bị mù, yêu nhầm người rồi. Nếu ngươi chịu ngoan ngoãn yêu ta, ta sẽ đối xử với ngươi thật tốt, thật tốt…”

Đoạn Uân như đang mê hoặc Kiều Hàm. Ả không chỉ muốn có được con người Kiều Hàm, mà còn muốn có được trái tim cậu. Dù sao ả từng chứng kiến thứ tình cảm nóng bỏng ấy, bỏng rát như ngọn lửa của ả, sao ả có thể không tham lam muốn chiếm lấy cho riêng mình?

Càng nghĩ, trong lòng Đoạn Uân càng trở nên điên cuồng. Ả đột nhiên ghé sát thêm một chút, Kiều Hàm cảm thấy ả sắp hôn mình đến nơi. Cậu tuyệt đối không thể để ả hôn được, đang định dùng đạo cụ của hệ thống để thoát thân thì nghe nàng nói:

“Thơm quá… Kiều Hàm, ngươi thật sự thơm quá.”

Kiều Hàm lập tức cứng đờ, không dám tin nhìn Đoạn Uân.

“Rốt cuộc ngươi là thứ gì?” Kiều Hàm đột nhiên hỏi.

Đoạn Uân dường như vô cùng nhạy cảm với câu hỏi này, lập tức đứng thẳng người, một tay bóp cổ Kiều Hàm. Đôi mắt ả đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Ả như ma hóa ngay tại chỗ, khiến Kiều Hàm gần như trợn mắt há miệng.

Đoạn Uân gào lên như phát điên: “Ngươi nói gì! Ngươi cũng coi thường ta! Đến bán yêu ngươi còn chấp nhận được, dựa vào đâu mà không thể chấp nhận ta!”

“Thứ được sinh ra từ nhân tộc và yêu tộc dù nguy hiểm, cũng không thể nguy hiểm bằng thứ được sinh ra từ người và ma. Ít nhất lúc bọn họ mất khống chế phát điên cũng không phải do tự nguyện.” Giọng Vạn Mộc Xuân đột nhiên vang lên.

Đầu óc Kiều Hàm lập tức ù đi.

Người và ma… Trong nguyên tác quả thật có thiết lập này. Loại tồn tại ấy được gọi là hỗn chủng, nghe đồn còn không được dung thứ hơn cả bán yêu.

Vậy tình trạng kỳ lạ của Đoạn Y mà Vạn Mộc Xuân từng nhắc đến trước đây là… thể chất hỗn chủng?

Chẳng trách trong nguyên tác Vạn Mộc Xuân lại bị truy sát. Bí mật như vậy đương nhiên phải giết người diệt khẩu.

“Câm miệng, câm miệng!” Đoạn Uân trút cơn giận sang hắn, trực tiếp vung roi quất về phía Vạn Mộc Xuân.

Bạch Kha kinh hô, Vạn Mộc Xuân lại vừa cười vừa chịu một roi: “Ta thấy Đoạn Cẩm rất tự hào về thể chất của mình mà. Dù sao hỗn chủng cũng giống bán yêu, có thể đồng tu hai đạo. Một khi ổn định thì không ai địch nổi. Sao ngươi lại ghét bỏ đến vậy? Coi thường một dòng huyết mạch khác trong cơ thể mình sao?”

Vẻ mặt Đoạn Uân lập tức vặn vẹo. Linh khí và ma khí trên người ả hòa thành luồng khí đen trắng đan xen, không ngừng chuyển động hỗn loạn.

Ả đột nhiên hoảng hốt quay đầu nhìn Kiều Hàm: “Đến bán yêu ngươi còn có thể yêu, vậy chắc chắn ngươi cũng có thể yêu ta như thế này, đúng không?”

Nhìn Đoạn Uân như vậy, Kiều Hàm chợt nghĩ sau khi huyết mạch của Tiêu Cửu Từ bị bại lộ, tuy y suy sụp và phiền lòng vì nó, nhưng dường như chưa từng coi thường huyết mạch của chính mình. Quả nhiên, sư huynh của cậu chính là người như trời quang trăng sáng như vậy.

Chỉ có người như thế mới xứng đáng được cậu yêu.

Thấy Đoạn Uân điên cuồng đến mức này, Kiều Hàm biết không thể hỏi được gì nữa, cũng lười tiếp tục dây dưa, trực tiếp lạnh giọng nói một cách kiên định: “Không liên quan đến ngươi là thứ gì. Nếu là sư huynh, dù huynh ấy là hỗn chủng, ta vẫn yêu huynh ấy. Nhưng dù ngươi là nhân tộc, ta cũng không yêu ngươi. Ta nói đủ rõ chưa, Đoạn Uân?”

Đoạn Uân ngẩn ngơ nhìn Kiều Hàm, lập tức lẩm bẩm: “Ngươi yêu hắn… ngươi yêu hắn… ngươi yêu hắn…”

Đoạn Uân không hiểu vì sao. Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên ả biết tâm ý của Kiều Hàm từ chính miệng cậu, nhưng lần này lại đặc biệt khác biệt.

Ánh mắt Kiều Hàm toát lên một sự kiên định nào đó, như một mũi tên sắc bén xuyên thủng trái tim Đoạn Uân, khiến ả như hiểu ra thứ mình khao khát nhất vĩnh viễn không thể nào có được.

Còn Kiều Hàm cũng bị ba chữ Đoạn Uân không ngừng lặp lại khiến cho mất tự nhiên.

Nhìn Đoạn Uân yêu mà không được, Kiều Hàm đột nhiên ngộ ra rằng lưỡng tình tương duyệt… quả thật là chuyện rất, rất khó. Biết bao người dốc hết cả đời cũng không thể có được.

Kiều Hàm chợt cảm thấy hơi xấu hổ. Cậu vẫn luôn kéo dài chuyện ấy… quả thật vì không thể vượt qua được cửa ải trong lòng nên cứ mãi do dự. Nhưng trên thực tế, chẳng phải cậu cũng có phần được sủng mà kiêu sao? Biết sư huynh tính tình tốt, sẵn lòng nhượng bộ, nên cậu mới bản năng trốn tránh vấn đề mình không muốn đối mặt.

Cậu không muốn sau khi lưỡng tình tương duyệt với sư huynh, để y nhìn thấy quá khứ nhơ bẩn của mình.

Nhưng… cũng như cậu không để tâm đến thân phận của sư huynh, một người như y, nếu thật sự yêu cậu, sao có thể để tâm đến những sai lầm trong quá khứ của cậu?

Kiều Hàm nghiêm túc tự kiểm điểm. Một sự thôi thúc trào lên từ tận đáy lòng. Cậu muốn gặp sư huynh, cậu phải mau chóng đi gặp sư huynh.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Kiều Hàm trở nên sắc bén. Cậu đổi lấy linh phù, tứ chi lập tức khôi phục khả năng cử động.

Lúc này, Đoạn Uân cũng càng thêm điên cuồng: “Ta mặc kệ ngươi yêu ai, ta không quan tâm nữa! Chỉ cần ta có được ngươi, chỉ cần ta có được ngươi là đủ!”

Vừa nói, Đoạn Uân vừa nhào tới định hôn Kiều Hàm.

Nhưng lúc này Kiều Hàm đã thoát khỏi trói buộc, đột ngột vung một roi quất tới.

Đoạn Uân kinh hãi, lập tức phản kích. Hai cây roi một xanh một đỏ cứ thế quấn lấy nhau.

Thực lực của Đoạn Uân sau khi ma hóa tăng mạnh, nhưng vì thần trí hỗn loạn nên căn bản không thể vận dụng sức mạnh của mình một cách bình thường.

Thấy Kiều Hàm đã thoát thân, Vạn Mộc Xuân lập tức hét lên: “Tình trạng hiện tại của nàng ta không ổn định, tấn công đan điền!”

Kiều Hàm không hề nương tay, liên tục công kích vị trí Vạn Mộc Xuân chỉ điểm.

Chẳng bao lâu sau, Đoạn Uân đã sắp không chống đỡ nổi: “Ngươi thật sự muốn giết ta? Ta yêu ngươi đến vậy, thế mà ngươi lại muốn giết ta!”

Có lẽ ả thật sự yêu cậu, dù sao ả cũng có thể ngửi thấy mùi hương ấy.

Nhưng thứ tình yêu này, Kiều Hàm không gánh nổi.

Kiều Hàm ra tay càng thêm tàn nhẫn, quyết lấy mạng Đoạn Uân.

Dường như vì bị k*ch th*ch, huyết mạch ma tộc trong Đoạn Uân cuối cùng cũng hoàn toàn bùng nổ. Đây vẫn là lần đầu tiên Kiều Hàm chiến đấu với hỗn chủng. Cậu lập tức bị luồng ma khí bộc phát đánh văng, đập vào tường.

Kiều Hàm phun ra một ngụm máu, cơ thể nhanh chóng tự chữa lành. Cậu lập tức đổi thêm linh phù. Hiện giờ đã là cục diện ngươi chết ta sống, không thể lơi lỏng dù chỉ một khắc.

Nhưng hệ Hỏa vốn khắc chế hệ Mộc, sau khi Đoạn Uân phát điên, sự khắc chế ấy càng mạnh hơn.

Kiều Hàm chiến đấu vô cùng chật vật.

Đúng lúc tuyệt chiêu của hai người va vào nhau, cả hai cùng bị đánh văng, lưỡng bại câu thương, Đoạn Uân đã ra tay trước.

“Nếu ngươi tuyệt tình như vậy thì cứ làm một cái xác đi. Đợi ta luyện ngươi thành con rối, ngươi cũng sẽ mãi mãi…”

Không đợi Đoạn Uân nói hết, một thanh kiếm đột nhiên xuyên qua người nàng.

Đoạn Uân không dám tin nhìn thanh kiếm xuyên qua ngực mình, sau đó ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm đang chậm rãi đứng dậy ở phía xa. Vừa rồi toàn bộ sự chú ý của nàng đều đặt trên người Kiều Hàm, hoàn toàn không nhận ra có người xuất hiện phía sau.

“Đến muộn thật đấy.” Kiều Hàm nói.

“Nếu không phải lão tử cầu ông khấn bà, mời cả đại quân thỏ tới đào hang thì thật sự đã không kịp rồi. Sau này ta không dám nghe lời nhóc nhà ngươi nữa đâu.” Lục Truy lau mồ hôi trên trán, vẫn còn sợ hãi nói.

Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn sang, quả nhiên thấy vô số thỏ trắng nhỏ chen chúc ở cửa hang dẫn xuống dưới, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy ấm áp.

Bạch Nhung vội vàng lao tới đỡ Kiều Hàm.

Lục Truy rút kiếm ra, xác nhận Đoạn Uân không còn cứu được nữa rồi mới vội vàng đi giải thoát cho Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha.

Kiều Hàm đi tới bên cạnh Đoạn Uân. Đan điền của ả đã vỡ nát, khí tức trên người hoàn toàn hỗn loạn, chắc chắn phải chết.

Đoạn Uân nhìn Kiều Hàm chằm chằm, hé miệng nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Sự phản phệ từ thể chất bất ổn quá nghiêm trọng, cuối cùng ngay cả mắt ả cũng không còn nhìn rõ.

Kiều Hàm nhìn đôi mắt Đoạn Uân dần mất tiêu cự, im lặng thở dài, nói một câu vô cùng sáo rỗng nhưng cũng vô cùng chân thành: “Hy vọng kiếp sau ngươi có thể sống cho tử tế.”

“Rốt cuộc nàng ta bị làm sao vậy?” Lục Truy cũng nhận ra sự bất thường của Đoạn Uân. Tuy trông giống như nhập ma, nhưng sau khi giao thủ, hắn lại cảm thấy không hoàn toàn giống.

“Hỗn chủng.” Vạn Mộc Xuân giải thích: “Các ngươi cũng may mắn đấy. Ta đã kéo dài đủ lâu, vẫn chưa chữa trị hoàn toàn cho nàng ta. Nếu không, dựa vào thiên phú của nàng ta, một khi ổn định thì dù các ngươi liên thủ cũng không phải đối thủ.”

Chỉ riêng việc nghe thấy hai chữ hỗn chủng đã khiến Lục Truy kinh ngạc, nghe thêm câu này, hắn lập tức trợn mắt: “Hỗn chủng lợi hại đến vậy sao?”

“Thiên phú còn cao hơn bán yêu, đương nhiên lợi hại.” Nói đến đây, Vạn Mộc Xuân trầm giọng: “Vì vậy các ngươi phải cẩn thận với Đoạn Cẩm. Nàng ta hẳn đang ở bên ngoài Yêu Hồn Cốc. May mà tạm thời nàng ta không thể rời đi, nếu nàng ta ra tay, mấy người chúng ta đều phải chết.”

Lại nhắc đến Đoạn Cẩm, Lục Truy lập tức ngơ ngác.

Đại quân thỏ lén lút tới giúp đỡ, thấy mọi chuyện đã ổn liền rời đi.

Vì vậy Lục Truy không còn chút áp lực nào, lập tức truy hỏi cho rõ ràng.

Vốn tưởng Đoạn Uân chết rồi, rất nhiều chuyện lại sắp trở thành bí ẩn. Không ngờ lão già Vạn Mộc Xuân bị nhốt lâu như vậy vẫn còn có chút tác dụng, biết được khá nhiều chuyện.

“Vậy ba tỷ muội Đoạn gia đều là hỗn chủng. Đến một cảnh giới nhất định, huyết mạch của họ sẽ thức tỉnh, sau đó cũng mất khống chế giống như bán yêu, nhưng có thể dựa vào trị liệu để ổn định. Vì thế sau khi Quách Thanh, sư huynh của Bạch Kha không thể chữa khỏi cho Đoạn Uân, lại phát hiện bí mật rồi bị giết người diệt khẩu, bọn họ mới muốn tìm lại ngươi để chữa trị cho nàng ta, nên mới bắt ngươi sao?”

Lục Truy nói một hơi, suýt nữa hụt hơi, nhưng điều đó cũng đủ cho thấy hắn kinh ngạc đến mức nào.

Vạn Mộc Xuân lắc đầu: “Là Đoạn Cẩm bắt ta trước, bởi vì ta phát hiện bí mật nàng ta sai người moi yêu đan. Nàng ta dùng một loại ma công, moi rỗng những người đó, biến họ thành con rối rồi sai họ ra ngoài moi yêu đan. Khi ấy ta đã tra được sự tồn tại của hỗn chủng từ cổ tịch nên bắt đầu nghi ngờ. Dù sao bên ngoài không thể có ma tộc, càng không thể có ma tộc dùng loại ma công cao cấp này để hại người. Lúc kiểm tra thi thể của những người đó, ta phát hiện bướm phấn vàng ẩn bên trong. Ta từng nhìn thấy bướm phấn vàng trên người một bệnh nhân đến tìm ta chữa trị, người đó chính là Đoạn Cẩm.”

“Đoạn Cẩm cũng do ngươi chữa khỏi sao?” Kiều Hàm tò mò hỏi.

Vạn Mộc Xuân lắc đầu: “Thật ra không phải hỗn chủng nào cũng cần được chữa trị. Một số người có thiên phú dị bẩm có thể tự mình tìm ra cách vượt qua. Khi ấy tu vi của ta còn chưa đủ cao, không thể chữa bệnh cho nàng ta, nên Đoạn cung chủ đã đưa nàng ta đi. Mãi đến sau này, khi chữa trị cho Đoạn Y, ta mới phát hiện có điều kỳ lạ.”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật. Nếu lúc ấy Vạn Mộc Xuân nói mình có thể chữa, có lẽ hắn đã bị người Đoạn gia giam cầm từ lâu.

“Vậy những yêu đan kia thật sự do Yêu phi moi ra. Tại sao nàng ta lại làm vậy?” Bạch Nhung sốt ruột hỏi.

Vạn Mộc Xuân giải thích: “Để giả dạng thành yêu tộc. Những phương pháp khác không thể qua mắt Yêu Hoàng, chỉ có không ngừng nuốt yêu đan mới có thể ngụy trang hoàn hảo. Ta nghe nói nàng ta muốn giết Yêu Hoàng rồi thay thế hắn, vừa hay có thể lợi dụng chuyện này đẩy Yêu Hoàng vào cảnh khốn cùng. Hơn nữa, nếu hấp thụ đủ nhiều yêu đan, nàng ta có thể cưỡng ép chuyển đổi thể chất, khiến bản thân hấp thụ được sức mạnh của Yêu Hồn Cốc.”

Vạn Mộc Xuân vừa nói xong, tất cả mọi người đều sững sờ. Không ai ngờ dã tâm của Đoạn Cẩm lại lớn đến vậy.

“Vậy nàng ta thật sự định làm Yêu Hoàng, thống lĩnh yêu giới, vì thế cam tâm gả cho Yêu Hoàng sao?” Lục Truy kinh ngạc hỏi.

Vạn Mộc Xuân nói: “Nàng ta có phải hy sinh gì đâu. Nàng ta có bướm phấn vàng, dù không thể biến yêu tộc ở cấp bậc như Yêu Hoàng thành con rối, cũng có cách ảnh hưởng đến thần trí của hắn, khiến hắn mê luyến nàng ta, từ đó tác động đến quyết định của hắn.”

“Vậy xung đột giữa yêu giới và tu chân giới đều do nàng ta khơi mào. Tại sao chứ? Nàng ta và Bất Niệm Cung rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ là… ma giới?” Lục Truy cuối cùng cũng phản ứng lại. Hỗn chủng đã có một nửa huyết mạch ma tộc, chắc chắn sẽ muốn giải phóng ma giới.

Vạn Mộc Xuân gật đầu: “Không chỉ giải phóng ma giới, mà còn…”

“Lợi dụng chiến tranh để làm suy yếu hai giới trước, sau đó khi ma giới thoát ra, chúng sẽ có thể xưng bá tam giới.” Kiều Hàm lạnh giọng nói.

Thì ra đây mới là chân tướng ma giới bị những kẻ được gọi là ngu xuẩn vô tình giải phong.

Tất cả đều là âm mưu của Đoạn gia.

Nhưng Đoạn gia không biết rằng mọi chuyện bọn họ làm sẽ dẫn đến diệt thế. Bọn họ chỉ muốn xưng bá, cuối cùng lại khiến Tiêu Cửu Từ phải thu dọn cục diện rối ren.

Đúng là một lũ khốn vừa ngu vừa ác!

Nghe Kiều Hàm nói xong, trái tim mọi người đều treo lên.

“Không đúng!” Lục Truy đột nhiên nói: “Nếu Đoạn cung chủ là người, vậy Đoạn phu nhân chính là ma tộc sao? Bây giờ ta mới nhớ ra, nghe nói Đoạn phu nhân luôn ốm yếu, được Đoạn cung chủ nuôi trong nhà. Không ai từng gặp phu nhân của ông ta, chỉ thấy mấy người con gái lần lượt ra đời. Nhưng ma tộc sao có thể vẫn luôn ở bên ngoài được?”

Vạn Mộc Xuân cũng sờ cằm nói: “Ta cũng không hiểu. Dù sao Phong Ma Ấn năm đó đã thu hết ma tộc ở khắp mọi nơi trên thế giới vào trong. Bất kể đang ở đâu, căn bản không thể có ngoại lệ.”

Đừng nói bọn họ, ngay cả Kiều Hàm cũng luôn cho rằng trước khi phong ấn được mở, bên ngoài sẽ không xuất hiện bất kỳ ma tộc nào.

Hơn nữa, nhìn bộ dạng của Đoạn Uân, dường như ả hoàn toàn không biết tình hình của mẫu thân mình.

Lúc này Bạch Kha cũng lên tiếng: “Đoạn Uân và Đoạn Y đều từng nói rằng họ chưa từng gặp Đoạn phu nhân. Vừa chào đời đã được phụ thân bế ra ngoài giao cho người khác nuôi lớn. Ngay cả sư phụ ta cũng chưa từng gặp bà ấy.”

Lại thêm một bí ẩn, nhưng Kiều Hàm đã không còn hứng thú giải đáp. Hiện giờ vẫn còn một Đoạn Cẩm đang chuẩn bị hãm hại sư huynh và những người khác.

Mọi người nhanh chóng rời khỏi nơi này, đi tới Yêu Hồn Cốc.

Tình hình Kiều Hàm biết được từ Bạch Kha là đêm hôm ấy Tần Tu Trọng bị thứ gì đó dẫn ra ngoài, sau đó nàng và Kiều Uyển bị tập kích rồi bắt đi. Khi tỉnh lại, nàng đã ở cùng Vạn Mộc Xuân.

Có lẽ sau đó Tần Tu Trọng nhận được tin tức, bị ép phải đến Yêu Hồn Cốc.

“Lát nữa ngươi thật sự có thể vào trong, nhưng dù ngươi vào được, muốn ra ngoài cũng rất khó. Ngươi thật sự muốn mạo hiểm sao? Biết đâu tên nhóc Tiêu Cửu Từ kia có thể tạo ra kỳ tích. Y là bán yêu, hơn nữa Yêu Hoàng chẳng phải cũng ở bên trong sao?” Trên đường đi, Vạn Mộc Xuân cứ lải nhải không ngừng. “Đoạn Cẩm đã sử dụng Khiên Ti Dẫn đấy.”

Kiều Hàm chưa từng nghe nói, nhưng Lục Truy thì biết. Đó là một thuật pháp vô cùng cao cấp, hắn cũng chỉ từng thấy trong sách.

“Khiên Ti Dẫn là gì?” Kiều Hàm biết Yêu Hồn Cốc đã xảy ra chuyện, mọi người đều không thể thoát ra. Hẳn là sau khi Tiêu Cửu Từ bộc phát đã ảnh hưởng đến thứ gì đó, bọn họ mới thoát được. Nếu có thể biết trước đó là thứ gì, có lẽ sẽ giải quyết được. Dù sao lần này đã không còn điều kiện khiến sư huynh bộc phát như trước.

“Khiên Ti Dẫn được gieo vào cơ thể con người, người thi pháp ở bên ngoài điều khiển, lấy những người ấy làm trận cước* để hình thành pháp trận kết giới. Chỉ cần họ không xuất hiện dao động cảm xúc thì trận pháp vĩnh viễn không thể bị phá. Ngươi nghĩ xem, Đoạn Cẩm có thể sử dụng loại người nào? Đều là những con rối bị nàng ta khống chế. Con rối không có cảm xúc, gần như không có cách hóa giải!” Vạn Mộc Xuân nói.

*Trận cước (阵脚) là điểm trụ hoặc vị trí nền dùng để chống đỡ và duy trì một trận pháp. Có thể hiểu như những “chân” của trận pháp: mỗi trận cước giữ một phần kết cấu, cung cấp hoặc dẫn truyền sức mạnh để toàn bộ trận pháp vận hành.

“Vậy… chỉ cần tìm được những người đó là được sao?” Kiều Hàm hỏi thẳng.

“Giết họ quả thật có thể phá giải, nhưng ngươi phải tìm được trước đã. Ngươi có biết Yêu Hồn Cốc rộng đến mức nào không? Bản thân trận cước đã rất khó tìm, bọn họ lại không có bất kỳ phản ứng nào. Đợi đến khi các ngươi tìm ra, e rằng đã sớm bị Yêu Hồn Cốc nuốt chửng rồi.” Vạn Mộc Xuân than thở.

Kiều Hàm nhíu mày nhìn Vạn Mộc Xuân: “Ngươi bớt nói lời xui xẻo đi. Theo lời ngươi thì họ chắc chắn phải chết, vậy ta vào trong chôn cùng cũng được chứ gì?”

“Tiểu tử nhà ngươi, ta đang lo cho ngươi! Sư huynh ngươi và Tần Tu Trọng tu vi cao, thiên phú mạnh, không dễ bị Yêu Hồn Cốc nuốt chửng. Chúng ta ở bên ngoài nghĩ thêm cách, biết đâu vẫn có thể cứu được. Ngươi vào trong thật sự chưa chắc giúp được gì!”

Kiều Hàm thấy Yêu Hồn Cốc đã ở ngay trước mắt, liền xua tay: “Không cần ngươi nhọc lòng.”

Nói xong, cậu đổi đạo cụ ra, cẩn thận nghiên cứu cách sử dụng, phát hiện nó chỉ có thể cho một mình cậu dùng, đành để Lục Truy ở lại.

Lần này Lục Truy không phản đối, bởi hắn cũng có suy tính riêng. Nếu trong lúc vận hành Khiên Ti Dẫn, Đoạn Cẩm không thể tùy tiện rời đi, vậy chỉ cần hắn tìm được Đoạn Cẩm, chẳng phải cũng là một cơ hội sao? Tuy hy vọng cũng rất mong manh.

Cuối cùng Vạn Mộc Xuân thấy không khuyên nổi nữa thì cũng mặc kệ. Bạch Kha biết mình có vào trong cũng không giúp được gì, nói không chừng còn kéo chân mọi người, nên chỉ có thể ở lại. Đến lúc bất đắc dĩ nhất, bọn họ sẽ ra ngoài cầu viện.

Sau khi tới nơi, Kiều Hàm lập tức dựa theo chỉ dẫn của đạo cụ tìm đến nơi duy nhất thích hợp để đột nhập. Nhưng vừa phá kết giới bước vào, cậu đã đụng phải một người.

Một người có vẻ mặt đờ đẫn, như thể đang chờ đợi mệnh lệnh.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn