Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 161

Nhiều năm trước, cung chủ Bất Niệm Cung từng dẫn theo các cao thủ của tu chân giới vây quét Yêu Hoàng. Ngoại trừ Đoạn cung chủ, tất cả cao thủ còn lại đều chết dưới tay Yêu Hoàng, còn Yêu Hoàng và Đoạn cung chủ cũng lưỡng bại câu thương. Đoạn cung chủ bỏ chạy, Yêu Hoàng được Yêu phi cứu.

Chuyện này cực kỳ cơ mật, trong yêu giới chỉ có Yêu Hoàng, Yêu phi và Cận Qua biết. Bởi vậy, khi Ưng Quân nhắc tới, tất cả những người có mặt đều chưa kịp phản ứng.

Trong đầu Kiều Hàm cũng tràn ngập dấu hỏi.

Yêu Hoàng từng bị thương? Hơn nữa còn bị Đoạn cung chủ của Bất Niệm Cung đánh bị thương?

Cốt truyện ẩn trong nguyên tác cũng nhiều quá rồi đấy.

Ban đầu, Kiều Hàm coi Bất Niệm Cung là phe phản diện vì bọn họ luôn gây khó dễ cho Tiêu Cửu Từ, là những kẻ xấu xa về mặt đạo nghĩa, những tên hề nhảy nhót gây chuyện, nhưng cậu chưa từng thấy bất kỳ thông tin nào cho thấy bọn họ cấu kết với Ma tộc.

Huống chi trong nguyên tác, Đoạn cung chủ và Đoạn Cẩm còn chết dưới tay Ma tộc!

Đầu Kiều Hàm sắp nổ tung. Tại sao càng về sau, bí ẩn lại càng nhiều thế này? Tuy nhiên, có một điều vẫn khiến cậu cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Dựa theo thái độ hiện giờ của Yêu Hoàng đối với tu chân giới, nếu năm xưa hắn từng bị Đoạn cung chủ dẫn người vây quét, tại sao hắn không phát động chiến tranh để trả thù? Chẳng lẽ hắn cảm thấy thù của mình phải tự mình báo, nhờ người khác giúp sức sẽ rất mất mặt?

Cứ cảm thấy hắn trước sau hơi mâu thuẫn.

Khi nghe chuyện này, Tiêu Cửu Từ và Lục Truy cũng vô cùng kinh ngạc. Ít nhất trong những năm ở tu chân giới, bọn họ chưa từng nghe nói đến chuyện ấy.

Bọn họ chỉ biết Đoạn cung chủ không bế quan thì cũng ra ngoài làm việc, rất hiếm khi lộ diện trong những dịp lớn. Mọi công việc trong Bất Niệm Cung và Tiên Minh gần như nằm dưới sự khống chế của bọn họ đều được giao cho đệ tử thân truyền Thiệu Vũ cùng hai vị sư đệ trưởng lão của hắn.

Tiêu Cửu Từ nhớ lại, tin tức cuối cùng y nghe được là Đoạn cung chủ đang ở Hỗn Độn Cổ Đạo. Nơi ấy nằm tại vùng giáp ranh của Thương Minh Chi Hải, có thể nhìn thấy Thái Thanh Phong Ma Ấn đang phong ấn Ma tộc.

Suốt nghìn năm qua, Phong Ma Ấn thỉnh thoảng sẽ xuất hiện những vết nứt nhỏ, khiến ma khí tràn ra ngoài và cần có người kịp thời tu bổ. Những người phụ trách công việc này phần lớn đều là các tu sĩ đã mất người thân, bạn bè hoặc môn phái trong đại chiến tiên ma nghìn năm trước, cùng hậu duệ và đệ tử của họ. Bọn họ tự nguyện vĩnh viễn trấn thủ Thái Thanh Phong Ma Ấn. Trên danh nghĩa, nơi đó thuộc quyền quản lý của Tiên Minh, vì vậy thỉnh thoảng Tiên Minh sẽ phái người đến đưa vật tư. Khi tình hình nghiêm trọng, trưởng lão Tiên Minh cũng sẽ tới trợ giúp.

Bây giờ nghĩ lại, có thể khẳng định Đoạn cung chủ đến đó chắc chắn không có mục đích tốt.

Chỉ là trước đó, tại sao Đoạn cung chủ lại tấn công Yêu Hoàng? Vì muốn châm ngòi tranh đấu giữa hai giới sao?

Trong lúc suy đoán, Tiêu Cửu Từ khó nhọc cử động đuôi dưới uy áp của Yêu Hoàng, cố hết sức quấn lấy Kiều Hàm để tránh cho cậu bị cuộc xung đột phía trước liên lụy.

Tiêu Cửu Từ đã nhìn ra, sau khi Ưng Quân nói ra những lời ấy, trong toàn trường chỉ có ba vị Yêu Quân còn lại là không hề bất ngờ.

Hiển nhiên bọn họ đã thông đồng từ trước. Mức độ trung thành của họ đối với Yêu Hoàng không giống nhau, nhưng tuyệt đối không phải ngu trung. Có người có lẽ chỉ cần Yêu Hoàng giải thích là sẽ bằng lòng tin tưởng, nhưng cũng có kẻ rõ ràng đã nảy sinh ý định không muốn thần phục.

Ưng Quân là kẻ yếu nhất trong số họ. Yêu Hoàng dốc sức đánh một kích, mức độ thương tích của Ưng Quân hiển nhiên đã giúp ba vị Yêu Quân còn lại phán đoán được thực lực của Yêu Hoàng.

Quả nhiên đã không còn bằng trước kia!

Ba vị Yêu Quân lập tức phá tan uy áp, chắn trước mặt Ưng Quân. Bọn họ vẫn giữ vẻ khách sáo, hành lễ với Yêu Hoàng: “Xin bệ hạ bớt giận. Chuyện này là Ưng Quân vô tình nghe được khi giao chiến với tu chân giới.”

Ngọn lửa trên người Yêu Hoàng khẽ lay động. Tin tức bao nhiêu năm không hề lộ ra, vốn dĩ hắn cho rằng cung chủ Bất Niệm Cung tự biết mình đuối lý vì ám sát hắn trong thời kỳ hòa bình nên sẽ vĩnh viễn không tiết lộ. Hắn cũng vẫn chờ cơ hội để âm thầm tìm đối phương báo thù, không ngờ chuyện này lại bị phơi bày vào lúc này.

Có được tin tức này, chẳng trách đám người kia dám lớn gan thăm dò hắn như vậy.

Thật khiến hắn khó chịu!

Màu sắc ngọn lửa trên người Yêu Hoàng khẽ biến đổi. Đúng lúc này, Cận Qua đột nhiên nhảy ra, tay cầm trường đao, yêu lực bùng nổ hoàn toàn, im lặng đứng ra bảo vệ.

Cận Qua vẫn luôn không muốn Yêu Hoàng bị hiểu lầm, muốn giải quyết mọi chuyện trong hòa bình. Nhưng xung đột đã đến mức này, đương nhiên hắn không chút do dự chắn trước mặt Yêu Hoàng.

Muốn ra tay với Yêu Hoàng thì nhất định phải bước qua hắn trước. Đây là sứ mệnh của hắn.

Cận Qua vừa ra tay, đội hộ vệ của Yêu Hoàng cùng thị vệ trong cung đương nhiên cũng phải làm tròn chức trách, lập tức bao vây xung quanh.

Các Yêu Quân cũng không muốn trở mặt ngay lúc này.

“Bệ hạ, chúng ta không có ý gì khác, chỉ muốn vì sự an nguy của toàn thể yêu tộc mà cầu một lời giải thích và biện pháp giải quyết. Kẻ moi đan liên tục xuất hiện, chúng ta tuy không sợ, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn những đồng tộc yếu thế ngày ngày sống trong thấp thỏm bất an. Bọn họ cũng là con dân của bệ hạ.”

“Bệ hạ, xin người tự chứng minh trong sạch, chúng ta cũng tiện cho mọi người một lời giải thích.”

“Xung đột với tu chân giới đã ở ngay trước mắt. Nếu vấn đề nội bộ không được giải quyết ổn thỏa, lòng yêu hoang mang, vậy làm sao có thể đồng lòng bảo vệ yêu giới của chúng ta? Vốn dĩ giữa các tộc đã có những tính toán riêng, cũng là vì bệ hạ chưa thể khiến mọi người an tâm. Chẳng phải sao?”

Kẻ thì mềm mỏng mà giấu gai, người lại thẳng thừng chĩa dao, nhưng vừa khéo kích động cảm xúc của quần yêu. Cảnh tượng hỗn loạn thế này, chẳng trách yêu giới sau đó lại loạn lên.

Nhưng cũng là do bản thân Yêu Hoàng không biết cách làm người thống lĩnh. Hắn hoàn toàn dùng sức mạnh để thống trị yêu giới, nhưng yêu giới không phải ma giới.

Nếu Ma Tôn của ma giới bị người khác phản bác rồi giết người ngay tại chỗ, những Ma tộc khác nhìn thấy Ma Tôn của mình lợi hại như vậy còn có thể vỗ tay tán thưởng. Nắm đấm của ai cứng hơn thì kẻ đó chính là chân lý.

Còn yêu giới ở phương diện này lại có cảm giác nằm giữa ma giới và tu chân giới. Với tính cách của Yêu Hoàng, một khi gặp phải âm mưu quỷ kế, về cơ bản rất khó khiến mọi người tâm phục khẩu phục.

Đúng lúc này, Yêu phi vẫn luôn im lặng chợt lên tiếng: “Các vị muốn bệ hạ tự chứng minh, vậy phải chứng minh thế nào?”

Thấy Yêu phi lên tiếng, những người khác đều cảm thấy chuyện này có hy vọng. Dù sao hiện giờ, người duy nhất có thể khiến Yêu Hoàng nghe theo ý kiến cũng chỉ có Yêu phi.

“Chỉ cần bệ hạ cho chúng ta kiểm tra yêu đan. Chỉ cần bên trong không có khí tức của yêu tộc khác thì có thể chứng minh trong sạch,” một yêu nói.

“Cái gì?” Yêu Hoàng tức đến bật cười.

Cận Qua lập tức nói: “Không thể.”

Đừng nói là Yêu Hoàng, yêu đan đối với bất kỳ yêu nào cũng vô cùng quan trọng, sao có thể tùy tiện để người khác kiểm tra?

Lại có yêu đề nghị: “Vậy thì chỉ có thể mời bệ hạ lập huyết thệ.”

Điều này càng không thể. Thông thường chỉ những kẻ bị bắt, bị cầm tù hoặc người có địa vị thấp hơn vô cùng muốn chứng minh mình trong sạch mới bằng lòng lập huyết thệ.

Hiện giờ đã thành thế bế tắc. Yêu Hoàng không thể cúi đầu, mặc cho người khác điều tra sạch sẽ những nghi ngờ nhắm vào mình, mà các yêu tộc khác cũng không còn kính sợ hắn đến vậy.

Yêu phi tiến lên bên cạnh Yêu Hoàng, khoác lấy cánh tay hắn rồi nói: “Theo ta thấy, các vị cũng đâu thật lòng muốn chứng minh.”

Lời vừa dứt, mấy vị Yêu Quân lập tức bất mãn: “Ngươi có ý gì! Ngươi cho rằng chúng ta cố tình gây chuyện sao?”

Hơi thở của Yêu phi khựng lại, dáng vẻ như không dám nói tiếp. Lần này quả thực đã chọc thủng tổ ong vò vẽ. Yêu Hoàng giơ tay đánh văng kẻ vừa lên tiếng, khiến bầu không khí lập tức càng thêm căng thẳng.

Bàn tay cầm kiếm của Cận Qua siết chặt. Đột nhiên, một Yêu Quân nhảy ra, cười với Cận Qua: “Đã lâu không luận bàn cùng Cận hộ vệ. Nếu bầu không khí hiện giờ đã căng thẳng như vậy, chi bằng chúng ta biểu diễn một trận, để mọi người bình tĩnh lại rồi tiếp tục nghĩ cách giải quyết vấn đề.”

Sắc mặt Cận Qua âm trầm. Nói thì dễ nghe, nhưng chẳng qua đối phương muốn thăm dò thân thủ của hắn, cân nhắc xem có thích hợp ra tay với chủ tử hay không.

Cho nên hắn không thể lùi.

Cận Qua bước lên phía trước. Yêu Hoàng phía sau đột nhiên cử động, dường như muốn ngăn Cận Qua lại, nhưng Yêu phi bên cạnh bất ngờ kéo lấy cánh tay hắn: “Bệ hạ, cứ giao cho Cận hộ vệ đi. Thần thiếp sẽ ở bên bệ hạ cùng xem.”

Nói xong, nàng kéo Yêu Hoàng quay về.

Đầu óc Yêu Hoàng hỗn loạn trong chốc lát, khẽ cau mày. Nhưng theo động tác kéo đi của Yêu phi, bóng lưng Cận Qua trong tầm mắt hắn dần biến mất.

Yêu Hoàng thuận theo ý Yêu phi ngồi trở về vị trí cũ, dùng trận đấu giữa Cận Qua và Yêu Quân để xoa dịu bầu không khí giương cung bạt kiếm vừa rồi.

Tất cả yêu tộc xung quanh cũng thở phào nhẹ nhõm, mang tâm trạng phức tạp ngồi xuống. Nhưng trong lòng ai nấy đều điên cuồng suy nghĩ xem lát nữa nên ứng phó với biến cố thế nào. Những kẻ cùng liên minh lại liên tục đưa mắt ra hiệu cho nhau, mọi thứ đều khiến người ta có cảm giác như đang bước trên băng mỏng.

Trận đấu nhanh chóng bắt đầu.

Kiều Hàm không nhịn được hỏi Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, huynh thấy…”

“Vị Yêu Quân này mạnh hơn Cận Qua,” Tiêu Cửu Từ nói, “nhưng… Cận Qua chưa chắc sẽ thua.”

Nói xong, Tiêu Cửu Từ cũng không xem trận đấu mà cùng Ngạo Tuyết bàn bạc chuyện tìm Yêu Hoàng bẩm báo về Phi Hà Thành. Bọn họ muốn nói ra âm mưu có ma tu tham gia, nhưng không ngờ xung đột ở đây lại bùng nổ nhanh như vậy, căn bản không có cơ hội lên tiếng.

Bọn họ bàn chuyện chính sự, Kiều Hàm không thể tiết lộ cốt truyện để giúp đỡ, đành phải xem trận đấu.

Trận chiến này hung tàn hơn trận giữa cậu và Ân Lâu vừa rồi rất nhiều, gần như chiêu nào cũng thấy máu.

Thực lực của Yêu Quân vốn dĩ quả thật có thể áp chế Cận Qua, nhưng cách đánh không sợ chết của Cận Qua luôn khiến những tình huống ngoài dự liệu xuất hiện.

Ví dụ như khi cánh tay bị khống chế, không thể chống trả, hắn có thể không chút do dự tự vặn gãy tay mình để thoát thân.

Hoặc rõ ràng biết nếu đỡ chiêu này, bản thân sẽ bị thương nặng đến mức nào, nhưng chỉ cần có thể khiến đối phương bị thương, Cận Qua cũng không hề sợ hãi.

Lối đánh như lao đầu vào chỗ chết ấy khiến Yêu Quân dù đang chiếm ưu thế, sắc mặt lại càng lúc càng khó coi.

Người có sắc mặt khó coi còn có Yêu Hoàng. Lúc này hắn đang âm trầm nhìn trận đấu, thậm chí đã không thể thảnh thơi ngồi yên mà toàn thân căng cứng, như đang sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Đặc biệt là mỗi khi Cận Qua bị thương, cơ thể hắn sẽ theo bản năng muốn phát lực.

Yêu phi bên cạnh nhìn ánh mắt của Yêu Hoàng, vẻ mặt khẽ thay đổi, đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Cuối cùng, Cận Qua bị Yêu Quân hoàn toàn khóa chặt. Khi Yêu Quân đang định đánh hắn trọng thương, không ngờ Cận Qua lại rút đao đâm về phía chính mình. Yêu Quân đang ở ngay sau lưng hắn, một khi thành công, thanh đao chắc chắn sẽ xuyên qua cả hai, khiến hai yêu cùng bị thương vào chỗ hiểm.

“Đồ điên!” Yêu Quân mắng lớn, nhưng đã không thể ngăn cản.

Đúng lúc ấy, một ánh lửa đột nhiên lóe lên.

Trong cơn hoảng hốt, Cận Qua cảm thấy cổ tay mình gần như bị bóp nát. Hắn ngẩng đầu qua màn máu phủ kín mặt, lập tức nhìn thấy ánh mắt gần như phẫn nộ của Yêu Hoàng.

Ánh mắt ấy khiến lòng Cận Qua không hiểu sao nhói lên.

Chiêu này bị Yêu Hoàng ngăn lại. Hắn phẫn nộ kéo Cận Qua ra, đá Yêu Quân xuống dưới.

Trận đấu kết thúc, nhưng bầu không khí không những không dịu đi mà còn càng thêm khốc liệt, bởi tất cả mọi người đều cảm nhận được cơn giận dữ mãnh liệt của Yêu Hoàng. Nhiệt độ xung quanh gần như vô hình trung nhanh chóng tăng cao.

Kiều Hàm cảm thấy như mình vừa bước vào một ngọn núi lửa, hô hấp khó khăn. Cậu vội ôm lấy chiếc đuôi của sư huynh bên cạnh, lạnh buốt dễ chịu, lúc này mới thoải mái hơn đôi chút. Nhưng những yêu có tu vi thấp xung quanh thì không chịu nổi, thậm chí đã có kẻ bắt đầu ngất đi.

Lúc này, một Yêu Quân tiến lên thỏa hiệp: “Xin bệ hạ bớt giận. Hai vị đã lâu không nghiêm túc giao đấu nên hơi quá tay. Chi bằng để y sư chữa trị trước.”

Yêu Hoàng vẫn đang một tay xách Cận Qua. Hắn liếc sang, thấy Cận Qua đã hôn mê, chỉ có thể triệu y sư tới rồi ném Cận Qua cho họ.

Nhưng cơn giận của Yêu Hoàng đâu dễ dàng nguôi xuống. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm mấy vị Yêu Quân có mặt.

Các Yêu Quân cũng đưa mắt nhìn nhau. Nếu Cận Qua đã hôn mê, chi bằng nhân cơ hội này… Mấy người đang định tiến lên, tiếp tục ép Yêu Hoàng đưa ra một kết quả.

Nhưng đúng lúc ấy, Ngạo Tuyết đột nhiên bước lên: “Hồ Chủ tộc Linh Hồ có chuyện quan trọng cần bẩm báo.”

Bầu không khí lại bị cắt ngang. Thật ra trong lòng mọi người đều thấp thỏm không yên, lập tức mang theo vẻ mong đợi nhìn Ngạo Tuyết.

Trong lòng Yêu Hoàng thực ra hiểu rõ, nếu một nửa yêu tộc có mặt cùng tấn công, hắn cũng không thể thắng. Vì vậy trước đó hắn mới cân nhắc mở Yêu Hồn Cốc để đối phó với đám yêu tộc này.

Chỉ là lửa giận của hắn hơi khó áp chế, muốn trực tiếp ra tay. Nhưng sau khi bị người khác ngắt lời, hắn cũng biết mình không thể thật sự tùy hứng, xúc động như vậy.

Cuối cùng, hắn vẫn bay về vị trí, nghe Ngạo Tuyết bẩm báo cái gọi là chuyện quan trọng.

Ngạo Tuyết tiến lên, nói ra tin tức kẻ chủ mưu trong chuyện Phi Hà Thành là ma tu. Mọi người đều kinh hãi. Bọn họ chỉ nghe nói tộc Linh Hồ suýt bị tu sĩ nhân tộc hãm hại, còn bên ngoài lại đồn rằng Phi Hà Thành suýt bị bán yêu hủy diệt, không ngờ bên trong còn có ma tộc tham gia.

Ma tộc là kẻ thù chung của nhân tộc và yêu tộc. Đối mặt với chuyện này, sự chú ý của mọi người quả thật đã bị chuyển đi đôi chút.

Ngạo Tuyết bắt đầu dựa theo lời Tiêu Cửu Từ, ám chỉ ma tộc có thể đang âm mưu điều gì đó. Nàng còn đặc biệt nhấn mạnh: “Hiện giờ lại xuất hiện chuyện kẻ moi đan. Ta ở xa tận biên giới, không đích thân trải qua, có lẽ người ngoài cuộc sáng suốt hơn. Ta cứ cảm thấy liệu đây có phải cũng là âm mưu của ma tộc, muốn khiến yêu tộc chúng ta tự giết lẫn nhau hay không?”

Ngạo Tuyết không nói thẳng rằng ma tộc đang châm ngòi quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc. Nói như vậy rất có thể sẽ bị các yêu tộc khác vu khống là đang bảo vệ nhân tộc. Dù sao bên phía bọn họ có một bán yêu và một nhân tộc, rất dễ bị yêu tộc nghi ngờ lập trường. Vì vậy, lời của Ngạo Tuyết chỉ có thể dừng ở mức gợi ý.

Thật ra trong số những người ở đây, kẻ thực sự có ý phản loạn không nhiều. Đương nhiên mọi người sẽ suy nghĩ xem phía sau chuyện kẻ moi đan có thật sự tồn tại âm mưu hay không. Dù sao bọn họ quả thực đã bắt đầu nội loạn.

Kiều Hàm hơi căng thẳng quan sát tình hình.

Trong nguyên tác, lúc này người nói những lời ấy là Tiêu Cửu Từ. Nhưng khi đó không có bằng chứng về ma tu ở Phi Hà Thành, vì vậy y chỉ có thể nói ra nghi ngờ của mình, không hề khiến Yêu Hoàng và Tứ Đại Yêu Quân coi trọng. Bọn họ tiếp tục tranh đấu, mãi cho đến khi Tứ Đại Yêu Quân phản loạn, Yêu Hoàng trực tiếp đưa tất cả vào Yêu Hồn Cốc.

Đang nghĩ ngợi, cậu đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí.

Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng đã bị đuôi Tiêu Cửu Từ bao bọc kín mít không một kẽ hở. Cậu nhìn sang y, chỉ thấy đáy mắt Tiêu Cửu Từ phủ một màu xanh băng, ánh mắt lạnh lùng đảo quanh bốn phía. Bọn họ không biết sát khí kia đến từ đâu, nhưng hiển nhiên là nhắm vào cả hai.

Bọn họ đã ở đây lâu như vậy, nếu có sát khí thì đáng lẽ đã xuất hiện từ sớm. Bây giờ đột nhiên nhằm vào họ, chỉ có thể chứng minh một chuyện…

Chủ đề Ngạo Tuyết vừa nói ra khiến đối phương không thể kiềm chế sát ý đối với bọn họ.

Hai người gần như lập tức hiểu ra… Trong số những người ở đây cũng có nội gián cấu kết với ma tộc.

Nhưng đây là hoàng cung của Yêu Hoàng, đối phương cũng có thể dễ dàng trà trộn vào sao?

Điều này càng khiến bọn họ khẳng định chuyện kẻ moi đan quả thật là thủ đoạn của ma tộc.

Lúc này, Ngạo Tuyết đã bình tĩnh trả lời rất nhiều câu hỏi.

Nhưng chuyện kẻ moi đan vẫn chỉ là lời nói suông, tương đương với suy đoán vô căn cứ của Ngạo Tuyết. Dù sao từ trước đến nay, những kẻ xuất hiện đều là tà tu nhân tộc, chưa từng thấy ma tu tồn tại.

Ngạo Tuyết không thể trả lời, chỉ đành trở về vị trí, để mặc bọn họ tự quyết định.

Đúng lúc mọi người lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, Yêu Hoàng đột nhiên lên tiếng: “Chuyện cần dùng đầu óc không thích hợp với chúng ta. Nếu các ngươi không tin bản tôn, vậy cứ để Yêu Hồn Cốc cho chúng ta đáp án.”

Lời vừa dứt, tất cả yêu tộc đều nín thở.

“Bệ hạ, lời này của người có ý gì…” Một Yêu Quân căng thẳng hỏi.

“Hừ… Những yêu có thể nhận được lợi ích rồi bước ra khỏi Yêu Hồn Cốc đều là kẻ được chúc phúc. Cứ để tổ tiên của chúng ta phán định tất cả, chi bằng so thử một trận. Biết đâu các ngươi có thể có được một Yêu Hoàng mới. Đúng rồi, các ngươi muốn dẫn theo bao nhiêu người cũng được. Bản tôn phụng bồi.”

Nói xong, Yêu Hoàng không nhiều lời nữa, bảo bọn họ nghĩ kỹ rồi hãy đến trả lời. Sau đó hắn dẫn theo Yêu phi, ra lệnh cho y sư đưa Cận Qua đi cùng rồi rời khỏi hội trường.

Những lời này quả thực chấn động toàn trường.

Yêu Hoàng vừa đi, hiện trường lập tức nổ tung. Tất cả liên minh yêu tộc đều tụ tập lại, bàn tán xôn xao.

“Sao tự nhiên lại muốn mở Yêu Hồn Cốc? Hơn nữa còn không hạn chế, ai cũng có thể tham gia sao?”

“Cho dù tùy ý tham gia, ngươi cũng phải có lá gan ấy. Yêu có thực lực không đủ sẽ bị Yêu Hồn Cốc nuốt chửng.”

“Ta thấy chủ ý của Yêu Hoàng bệ hạ rất hay. Nếu lần này người hấp thu nhiều yêu lực nhất, nhận được nhiều lợi ích nhất vẫn là Yêu Hoàng bệ hạ, vậy sẽ chứng minh Yêu Hồn Cốc công nhận địa vị Yêu Hoàng của người. Đã được Yêu Hồn Cốc công nhận thì tuyệt đối không thể có vấn đề!”

“Đúng, đây quả thật là một cách kiểm chứng. Hơn nữa khi Yêu Hồn Cốc mở ra, cũng đồng nghĩa với một cơ hội rèn luyện. Kẻ mạnh sẽ càng mạnh hơn, cũng có lợi cho chúng ta đối phó với tu chân giới sau này.”

“Nếu Yêu Hồn Cốc thật sự thay cho chúng ta một Yêu Hoàng khác, vậy cũng là thuận theo tự nhiên, giải quyết vấn đề trong hòa bình.”

“Nhưng… Yêu Hoàng vẫn còn trẻ khỏe. Nếu hắn nhân cơ hội loại bỏ những yêu tộc bất mãn với mình ở bên trong thì sao?”

“Chẳng lẽ bây giờ hắn không làm được sao? Ngược lại, Yêu Hồn Cốc là nơi hắn không thể khống chế, tất cả đều phải dựa vào bản lĩnh của mỗi người!”

“Quả thật tốt hơn những biện pháp khác.”

Mấy vị Yêu Quân lớn từng nghĩ đến tình huống tồi tệ nhất, chính là bọn họ ép cung, lật đổ sự thống trị của Yêu Hoàng.

Làm vậy bây giờ lại khiến trong lòng họ dễ chịu hơn đôi chút.

“Này, các ngươi nghĩ thế nào?”

Ngạo Tuyết đang bàn bạc với những người nắm quyền của các tộc khác thì Ân Lâu dẫn cha mẹ mình tới.

Ân Lâu liếc Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm một cái, bĩu môi rồi đứng sau lưng cha mẹ.

Lần này tộc Linh Hầu thật sự muốn kết minh với bọn họ, các thế lực liên minh khác cũng sẽ càng cân nhắc ý kiến của phía họ hơn.

Ngạo Tuyết không hề có ý định gì với đề nghị này, thậm chí nàng còn trực tiếp tuyên bố tộc Linh Hồ sẽ không tiến vào Yêu Hồn Cốc.

Tộc Linh Hồ vốn được tộc Thiên Hồ dẫn dắt, có lễ tế Nguyệt Hạ của riêng mình nên không quá để tâm đến Yêu Hồn Cốc. Nếu Yêu Hồn Cốc là một con dao hai lưỡi, Ngạo Tuyết càng không muốn những đồng tộc không quen thuộc nơi này phải mạo hiểm.

Tất cả đồng tộc đi theo cũng tán thành quyết định của Hồ Chủ.

Kiều Hàm đứng bên cạnh nghe mà ngơ ngác. Cậu nhìn Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, các huynh quyết định từ khi nào vậy?”

“Lúc Yêu Hoàng vừa đưa ra đề nghị.” Tiêu Cửu Từ đáp.

Khi ấy, Ngạo Tuyết nghe xong liền nhìn Tiêu Cửu Từ. Thấy nàng lắc đầu, y cũng lắc đầu, xem như hai người đã thống nhất ý kiến, đều không tham gia.

Kiều Hàm trợn mắt há miệng. Cậu còn chưa kịp lên tiếng thì hệ thống cuối cùng cũng vang lên một tiếng ting.

[…khiến nam chính bị ép tiến vào Yêu Hồn Cốc…]

Được rồi, quả nhiên là vậy…

Thật ra Kiều Hàm cũng đang do dự, vì thế không nhịn được hỏi: “Sư huynh không tò mò sao? Không muốn vào xem thử à?”

Tiêu Cửu Từ lại nói: “Nhưng một khi vào rồi sẽ không biết bao giờ mới có thể ra ngoài… Ta không yên tâm để em ở lại bên ngoài.”

Kiều Hàm khựng lại.

Lục Truy lén chạy tới, nghe vậy liền nói: “Ngươi ngốc à? Chúng ta là nhân tộc, vốn không thể vào Yêu Hồn Cốc. Chẳng lẽ ngươi tưởng mình có thể đi vào cùng Cửu Từ sao? Cửu Từ là không nỡ xa ngươi.”

Bỏ qua lời trêu chọc của Lục Truy, Kiều Hàm lúc này mới nhận ra một chuyện. Thánh địa của người ta đâu phải nơi mà ngươi chỉ cần mang thân phận nô lệ hay đạo lữ là có thể đi vào.

Trong nguyên tác, nhân tộc duy nhất tiến vào là Kiều Uyển cũng bị Đoạn Uân bắt cóc đưa vào.

Vì vậy, trong tình huống bình thường, cậu căn bản không thể vào được. Nếu Tiêu Cửu Từ muốn đi, hai người thật sự chỉ có thể tách nhau ra.

Trong đầu Kiều Hàm gần như lập tức lóe lên ba chữ: Kỳ mưa móc.

Cậu gần như theo bản năng sốt ruột nói: “Vậy thì đừng đi.”

Nói xong, trái tim cậu như bị thiêu đốt.

Cậu đang lo lắng… Lo lắng lỡ như kỳ mưa móc lần này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lỡ như Tiêu Cửu Từ không còn giống nam chính trong nguyên tác, không thể khắc phục bản năng, lỡ như sư huynh cùng người khác…

Trong khoảnh khắc ấy, Kiều Hàm cảm thấy mình có lẽ sẽ muốn chết mất.

Không cần sức mạnh của Yêu Hồn Cốc cũng được mà, không đi thì không đi.

Nhận ra điều này, Kiều Hàm đột nhiên buồn nôn, tim đập nhanh dữ dội. Cậu ý thức được mình đang vì lòng riêng mà khiến Tiêu Cửu Từ đi trên một con đường bất lợi.

Sức mạnh ấy vô cùng hữu dụng với Tiêu Cửu Từ, sao cậu có thể vì một nỗi lo hư vô mờ mịt như vậy mà hạn chế Tiêu Cửu Từ.

Đang nghĩ ngợi, Kiều Hàm chợt cảm thấy bên hông truyền tới một lực kéo. Khi hoàn hồn, cậu đã bị chiếc đuôi móc lấy, va vào lòng Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ bị câu trả lời theo phản xạ vừa rồi của Kiều Hàm chọc cho vui vẻ.

Quả nhiên Kiều Hàm cũng không nỡ xa y.

“Ừ, không đi. Chúng ta ở bên ngoài chờ kết quả.” Tiêu Cửu Từ mỉm cười nói.

Kiều Hàm lập tức nghẹn lời, không biết phải nói thế nào.

Hệ thống điên cuồng cảnh báo trong đầu cậu.

Dù sao đây cũng là một tình tiết quan trọng. Cho dù điểm tích lũy hiện giờ của Kiều Hàm đã đủ để bỏ qua rất nhiều nhiệm vụ, hệ thống vẫn khuyên cậu tốt nhất không nên làm vậy. Hệ thống không muốn Kiều Hàm tiếp tục khiêu khích thiên đạo.

Không lâu sau, bốn vị Yêu quân thống nhất ý kiến của mọi người, quyết định ủng hộ mở Yêu Hồn Cốc, các tộc sẽ tùy theo ý nguyện của mình mà phái yêu tiến vào.

Ở phía bên kia, sau khi Yêu Hoàng dẫn Yêu phi trở về, hắn lập tức bỏ đi.

Yêu phi lại không thể ngăn Yêu Hoàng, ngay cả những con bướm phấn vàng trong vườn cũng không cản nổi bước chân hắn.

Yêu phi trở vào phòng, toàn thân tràn ngập sát khí. Nghe thấy động tĩnh, đôi mắt đẹp sắc bén của nàng quét sang, lập tức khiến Đoạn Uân đang lén đi ra khỏi mật thất giật nảy mình.

“Tỷ? Sao vậy?”

Yêu phi, cũng chính là đại tiểu thư Bất Niệm Cung Đoạn Cẩm, thu lại ánh mắt đáng sợ.

“Thương thế của Yêu Hoàng đang dần hồi phục, hắn cũng ngày càng thoát khỏi sự khống chế của ta. Xem ra nhất định phải khiến hắn chết trong Yêu Hồn Cốc.” Nói tới đây, Đoạn Cẩm bất mãn nhìn Đoạn Uân một cái. “Tên nhóc mà muội để mắt tới cũng khá lợi hại đấy!”

Đoạn Uân lập tức kích động: “Kiều Hàm làm sao? Tỷ đã hứa sẽ giao hắn cho ta, không thể nuốt lời.”

Đoạn Cẩm tức đến đau đầu, chỉ có thể tự nhủ đây là em gái ruột của mình, cứ chiều theo trước đã, đừng để ả gây ra chuyện gì kỳ quái.

“Sự tồn tại của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm gây cản trở quá nhiều, không thể để bọn họ rời đi. Ta sẽ phế Kiều Hàm rồi giao cho muội, sau này muội phải an phận một chút.”

Trên mặt Đoạn Uân cuối cùng cũng lộ ra nụ cười, lập tức tích cực nói: “Đúng, giao Kiều Hàm cho ta, giết Tiêu Cửu Từ.”

Dám tranh người với ả thì nhất định phải chết.

Đoạn Cẩm đã bắt đầu tính toán. Muốn đối phó với hai sư huynh đệ bọn họ trong hoàng cung rất khó, nhưng nếu có thể tách hai người ra… Trong lòng Đoạn Cẩm dần hình thành một kế hoạch.

Ở phía bên kia, Yêu Hoàng đi tới y quán với sắc mặt âm trầm. Vừa bước vào, hắn đã thấy Cận Qua vừa tỉnh lại đang định xuống giường, rõ ràng toàn thân đều là thương tích, máu vẫn còn chảy.

“Ngươi muốn chết thì bản tôn có thể thành toàn cho ngươi!” Một ngọn lửa giận vô cớ lập tức bùng lên trong lòng Yêu Hoàng.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Cận Qua cuối cùng cũng yên tâm. Hắn lo khi mình không có mặt, Yêu Hoàng sẽ thật sự trực tiếp xung đột với bọn họ.

“Thuộc hạ… không sao.” Cận Qua lo lắng nói: “Chủ tử, bốn vị Yêu quân hiện giờ…”

Yêu Hoàng chỉ liếc mắt một cái, các y sư trong phòng lập tức lui ra ngoài.

Hắn đi tới bên giường, từ trên cao nhìn xuống Cận Qua. Thấy hắn đầy người thương tích, trong lòng Yêu Hoàng không khỏi khó chịu.

“Chủ tử?” Thấy Yêu Hoàng như vậy, lòng Cận Qua không nhịn được khẽ rung động.

Chủ tử… đang quan tâm đến hắn sao?

Chủ tử đã rất lâu không quan tâm hắn.

Tim Cận Qua đập như trống, ngay cả ánh mắt nhìn Yêu Hoàng cũng thay đổi. Đôi mắt đen như đang thổ lộ điều gì đó khiến Yêu Hoàng hoảng hốt trong chốc lát, rất nhanh đã luống cuống nói: “Đừng nhìn ta. Chẳng lẽ ngươi còn muốn cắn ta sao?”

Câu nói đột ngột ấy khiến cả Cận Qua lẫn chính Yêu Hoàng đều sững sờ.

Cận Qua chột dạ cụp mắt. Nơi sâu nhất trong lòng hắn quả thật tồn tại d*c v*ng tham lam ấy. Hắn là khuyển yêu, sao có thể không muốn cắn… Nhưng hắn biết mình chỉ là con chó được chủ tử nuôi, không có tư cách, thậm chí nghĩ tới thôi cũng đã là tội lỗi.

Yêu Hoàng lại không hiểu tại sao mình nói ra câu ấy. Đương nhiên hắn biết con chó ngốc Cận Qua này vĩnh viễn không thể nhe nanh với mình, Cận Qua là con chó trung thành nhất. Thế nhưng khi hắn nói ra câu ấy, trên cổ lại đồng thời xuất hiện cảm giác như từng bị cắn, đang dần sống lại.

Giống như… Giống như trước đây hắn từng bị Cận Qua cắn, bởi vậy khi thấy Cận Qua nhìn mình bằng ánh mắt ấy, hắn mới nói như vậy.

Nhưng sao có thể? Cận Qua… sao có thể…

Trong đầu Yêu Hoàng dường như có hình ảnh nào đó thoáng qua. Một đôi mắt đau khổ mà thâm tình chăm chú nhìn hắn, cơ thể như mất khống chế lao tới. Cổ… chợt nhói, nhưng hắn lại xấu hổ và hoảng loạn né tránh…

Đột nhiên, đầu Yêu Hoàng đau dữ dội, đau đến mức suýt ngã xuống.

Cận Qua phát hiện hắn không ổn, lập tức giơ tay đỡ lấy. Mái tóc đỏ rực quét qua cơ thể đầy thương tích của Cận Qua, khiến toàn thân hắn nóng ran, ngứa ngáy, ngay cả giọng nói cũng khàn đi: “Chủ… tử.”

Yêu Hoàng đột ngột đứng thẳng, đẩy Cận Qua ra. Giọng nói vừa rồi của Cận Qua như ngọn lửa thiêu đốt bên tai hắn. Rõ ràng chính hắn mới là biểu tượng của lửa, vậy mà lại giống như bị bỏng.

Con chó đáng chết này, phiền chết đi được!

Yêu H**ng S* sầm mặt trừng Cận Qua.

Tuy không biết tại sao Yêu Hoàng đột nhiên nổi giận, Cận Qua vẫn lập tức quỳ xuống thỉnh tội, nhưng lại bị yêu lực của Yêu Hoàng quét trở về giường.

“Nằm yên nghỉ ngơi đi. Vết thương này ít nhất cũng phải dưỡng nửa tháng, thật vô dụng.” Yêu Hoàng bất mãn nói đến đây, lại bổ sung: “Không dưỡng thương cho khỏi thì không được xuống giường.”

Sắc mặt Cận Qua lập tức thay đổi: “Sao có thể được? Bốn vị Yêu quân hiện giờ…”

“Ta đã đề nghị để Yêu Hồn Cốc quyết định tất cả, bọn họ sẽ đồng ý.”

“Vậy thuộc hạ cũng phải cùng chủ tử tiến vào Yêu Hồn Cốc.”

“Ngươi ở lại bên ngoài.”

“Không được, thuộc hạ…”

Yêu Hoàng mất kiên nhẫn nói: “Chẳng lẽ bản tôn muốn bảo vệ địa vị của mình còn phải dựa vào ngươi sao? Mang theo thương tích đi vào, còn muốn liên lụy ta!”

Cận Qua lập tức giống như một con chó bị chủ nhân quở trách, cụp tai xuống, trở nên thất vọng.

Yêu Hoàng liếc hắn vài lần rồi nói: “Lần này tiến vào Yêu Hồn Cốc, nói không chừng có thể chữa khỏi vết thương cũ của bản tôn trong một lần. Đến lúc đó, bản tôn càng không còn gì phải e ngại.”

Nhắc đến vết thương cũ, Cận Qua càng thêm áy náy: “Nếu lúc ấy thuộc hạ có thể luôn ở bên cạnh chủ tử, có lẽ đã không…”

Yêu Hoàng đột nhiên cảm thấy nghi hoặc, dường như không nhớ nổi tại sao lúc ấy Cận Qua lại không ở bên cạnh mình.

Khi ấy, quả thật hắn đã một mình đối mặt với kẻ địch.

Đúng vậy, con chó này đã đi đâu? Tại sao không ở bên cạnh bảo vệ chủ nhân?

Đương nhiên Yêu Hoàng sẽ không hỏi.

Chỉ là tâm trạng Cận Qua vô cùng sa sút. Lúc ấy hắn bước vào kỳ mưa móc nên đã trốn đi. Hắn không dám ở cạnh chủ tử, sợ mình không thể kiềm chế.

Nhưng đến khi hắn đi ra, cảm nhận được khế ước giữa hai người mới biết chủ tử đã xảy ra chuyện. Khi hắn chạy tới, chỉ kịp nhìn thấy cảnh Yêu phi cứu chủ tử.

Kể từ đó, trong lòng Yêu Hoàng chỉ còn Yêu phi, hắn cũng mất đi vị trí con chó thân cận nhất trong lòng Yêu Hoàng.

Cận Qua vẫn luôn hối hận vì chuyện ấy.

Nhưng cho dù hắn hối hận thế nào, lần này Yêu Hoàng chắc chắn cũng sẽ không đưa hắn vào.

Sau đó, các Yêu quân truyền tin tới, đồng ý với đề nghị của Yêu Hoàng.

Yêu Hoàng cần mười ngày để mở Yêu Hồn Cốc.

Trong mười ngày này, mọi người đều chuyên tâm chuẩn bị cho trận chiến.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ tranh thủ lén ra ngoài đến chỗ Bạch Kha, gặp Tần Tu Trọng và Kiều Uyển.

Nghe nói bọn họ không tham gia thử luyện tại Yêu Hồn Cốc, vẻ mặt Kiều Uyển vô cùng vi diệu, nhưng cuối cùng nàng không nói gì.

Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đã bàn bạc xong. Chờ lực lượng chủ chốt của yêu tộc đều tiến vào Yêu Hồn Cốc, bọn họ có thể điều tra kỹ hoàng cung, tìm Vạn Mộc Xuân và nội gián ma tộc.

Đây là cơ hội tốt nhất.

Thấy bọn họ bàn bạc chu toàn, hợp tình hợp lý như vậy, Kiều Hàm thật sự không biết nên lấy lý do gì để khiến Tiêu Cửu Từ tiến vào Yêu Hồn Cốc.

Kiều Hàm không nhịn được tự an ủi mình. Có lẽ… có lẽ khi nguy cơ trong nguyên tác xuất hiện, bọn họ có thể phá vỡ tất cả từ bên ngoài, cứu những yêu tộc ở bên trong, sau đó nhân cơ hội tiến vào hấp thu sức mạnh?

Dường như cũng có thể thực hiện được. Dù sao sức mạnh dưới đáy Yêu Hồn Cốc cũng chỉ có Tiêu Cửu Từ, người mang thiên mệnh, mới hấp thu được.

Hơn nữa, cho dù muốn Tiêu Cửu Từ tiến vào, vốn dĩ y cũng không thể tự nhiên ngã xuống tận đáy Yêu Hồn Cốc.

Bất kể là Ngạo Tuyết hay Kiều Uyển, bọn họ đều sẽ không tới Yêu Hồn Cốc. Cho dù có đi, cũng rất khó tưởng tượng bọn họ sẽ dẫn tới tình tiết lựa chọn người. Dù sao Đoạn Uân cũng không có mặt, càng không có lý do làm ra chuyện như vậy.

Nghĩ thế nào cũng cảm thấy nhiệm vụ này sẽ bị hủy bỏ.

Tuy nhiên, Kiều Hàm không lập tức sử dụng điểm tích lũy, chỉ định chờ đến cuối cùng rồi tính.

Mười ngày trôi qua, Yêu Hồn Cốc mở ra.

Sáng sớm hôm ấy, bọn họ chuẩn bị tới cửa vào xem thử.

Nhưng trước khi xuất phát, họ lại phát hiện Ngạo Tuyết và Lăng Sương đều không xuất hiện.

Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm chờ một lát thì thấy Hàn Phong vội vã đưa Lăng Sương đang hôn mê tới.

Sắc mặt Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đồng thời thay đổi. Kiều Hàm lập tức chữa trị cho Lăng Sương.

Tiêu Cửu Từ hỏi Hàn Phong về tình hình, nhưng Hàn Phong hoàn toàn không biết gì.

Không bao lâu sau, Lăng Sương tỉnh lại. Vừa tỉnh, hắn đã sốt ruột kêu lên: “Không ổn rồi, có ma tu bắt tỷ tỷ đi!”

Đồng tử Kiều Hàm co lại. Cậu thấy Lăng Sương nắm lấy tay Tiêu Cửu Từ, nói: “Đối phương bảo ngươi tiến vào Yêu Hồn Cốc, nếu không, một khi kết giới khép lại, chúng sẽ giết tỷ tỷ!”

Ngoại trừ Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ và Hàn Phong đều vô cùng kinh ngạc.

Hàn Phong giận dữ không thôi, còn Tiêu Cửu Từ lại nghi hoặc, không hiểu tại sao đối phương muốn y đi vào.

“Ta biết chắc chắn đây là bẫy, nhưng tỷ tỷ của ta… Cửu Từ, cầu xin ngươi, ta sẽ đi cùng ngươi. Nếu xảy ra chuyện, ngươi cứ lấy ta làm lá chắn, chỉ cần có thể cứu được tỷ tỷ!” Lăng Sương đỏ mắt nói.

Tiêu Cửu Từ cũng không hề do dự, dù sao thời gian không chờ người. Y chỉ nhìn Kiều Hàm một cái: “Em cùng Lục Truy đi tìm Tần Tu Trọng.”

Kiều Hàm nhìn thẳng vào Tiêu Cửu Từ: “Ta muốn vào cùng huynh.”

Mặc dù biết bên trong chắc chắn nguy hiểm, Tiêu Cửu Từ cũng muốn đưa Kiều Hàm theo. Nhưng dưới sự canh giữ của yêu tộc, Kiều Hàm thân là nhân tộc thật sự không thể đi vào.

“Ta sẽ nghĩ cách vào.”

Những ngày qua, Kiều Hàm vẫn luôn do dự, nhưng trong lúc do dự cũng không ngừng nghiên cứu.

Cũng không phải hoàn toàn không có tiến triển.

Ít nhất trong hệ thống có đạo cụ giúp cậu lén tiến vào Yêu Hồn Cốc sau khi kết giới đã khép lại.

Thấy Kiều Hàm kiên định, Tiêu Cửu Từ cũng không chắc cậu có thật sự có cách hay không, nhưng y vẫn gật đầu: “Được, ta chờ em. Nhưng em phải hứa với ta, vĩnh viễn đặt an nguy của mình lên hàng đầu. Nếu em xảy ra chuyện, em biết ta sẽ làm gì.”

Lòng Kiều Hàm mềm xuống, cậu mỉm cười gật đầu: “Ta biết.”

Lòng Tiêu Cửu Từ khẽ động. Đúng lúc Lục Truy dẫn Bạch Nhung tới, y không kịp giải thích tình hình, giao Kiều Hàm cho Lục Truy rồi lập tức dẫn Lăng Sương và Hàn Phong xuất phát.

Kiều Hàm nói rõ tình hình cho Lục Truy. Lục Truy cũng trở nên nghiêm túc, không trì hoãn, lập tức dẫn Kiều Hàm đi tìm Tần Tu Trọng.

Nhưng vừa tới nơi Bạch Kha đang ở, bọn họ đã phát hiện điều bất thường.

Tất cả kết giới trong sân nhỏ đều đã bị phá hỏng.

Ba người xông vào, chỉ thấy căn nhà trống không. Bọn họ cũng xảy ra chuyện rồi sao?

Đầu óc Kiều Hàm hơi choáng váng. Lục Truy vội nói: “Trước tiên xem thử có để lại manh mối gì không. Ta không tin với thực lực của Tần Tu Trọng, hắn lại dễ dàng xảy ra chuyện như vậy!”

Kiều Hàm cũng hoàn hồn, lập tức bắt đầu điều tra cẩn thận. Rất nhanh, cậu phát hiện một loại bột mà chỉ y tu mới có thể chú ý tới.

Chắc chắn đây là manh mối Bạch Kha để lại. Ba người Kiều Hàm lập tức lần theo dấu vết của bột phấn.

Chẳng bao lâu sau, bọn họ vòng trở lại hoàng cung.

Lúc này, Yêu Hồn Cốc đã mở ra. Một lượng lớn yêu tộc đi theo Yêu Hoàng, đồng loạt tràn vào.

Thời gian mở cửa rất ngắn, Tiêu Cửu Từ cũng không trì hoãn mà tiến vào cùng mọi người. Trên đường, y còn gặp Ô Nguyên và Ân Lâu. Hai yêu vô cùng kỳ lạ nhìn Tiêu Cửu Từ. Y cũng không giấu lý do mình tiến vào, như vậy cơ hội tìm được Ngạo Tuyết sẽ lớn hơn.

Ngay lúc kết giới sắp khép lại, một bóng người đột nhiên lao vào với tốc độ như chớp. Tốc độ nhanh đến mức tất cả yêu tộc ở bên ngoài trấn giữ đều không kịp phản ứng, kẻ nhanh nhất cũng chỉ chém trúng một góc áo của người đó.

Sau khi xông vào, người nọ lập tức ẩn nấp, nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn nhạy bén cảm nhận được dao động của linh lực.

Rất nhanh, y tìm thấy Tần Tu Trọng tại một nơi kín đáo.

“Huynh…”

Cả hai đều kinh ngạc nhìn đối phương, bởi vì vốn dĩ không ai trong hai người nên xuất hiện ở đây.

Đến lúc này, Tiêu Cửu Từ mới biết Tần Tu Trọng tới đây vì Kiều Uyển cũng bị bắt. Hắn nhận được lời uy h**p giống hệt Tiêu Cửu Từ, cả hai đều không kịp thông báo cho đối phương mà phải lập tức chạy tới. Dù sao mạng người quan trọng, không ai dám đánh cược.

Lần này Tiêu Cửu Từ lập tức không thể bình tĩnh. Nếu bên ngoài có Tần Tu Trọng và Lục Truy ở cạnh Kiều Hàm, ngoại trừ Yêu Hoàng ra, gần như không ai có thể địch lại bọn họ.

Nhưng hiện giờ cả y và Tần Tu Trọng đều ở đây, vậy liệu có người đang nhắm vào Kiều Hàm hay không?

Tiêu Cửu Từ lập tức muốn thử ra ngoài, nhưng sau một hồi thăm dò, sắc mặt y đột ngột thay đổi.

Yêu Hồn Cốc này không ổn!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn