Còn về tung tích của Vạn Mộc Xuân, họ không dám nhờ người khác giúp đỡ vì sợ nảy sinh thêm rắc rối, vậy nên trước khi Vạn Yêu hội bắt đầu, họ cố gắng đi dò xét khắp nơi, xem chỗ nào có trận pháp kết giới mạnh mẽ, đồng thời tiện thể tìm hiểu bố cục cụ thể của Yêu Đô.
Họ đã đi khắp Yêu Đô, dùng cả yêu lực lẫn linh lực để thăm dò, nhưng ngoài hoàng cung và Yêu Hồn Cốc phía sau hoàng cung ra, những nơi khác đều không có gì khả nghi.
Hoàng cung rất khó thăm dò. Ngoài cung điện nơi tộc Linh Hồ ở, cung điện của những yêu tộc khác cũng không phải nơi muốn đến là có thể đến, càng đừng nói tới địa bàn của Yêu Hoàng, vì vậy họ chỉ có thể tạm thời từ bỏ.
Lúc này, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đang đứng trên nóc nhà ở cực Tây hoàng cung, nhìn về phía sơn cốc ẩn hiện trong màn sương trắng phía trước. Nơi đó chính là Yêu Hồn Cốc.
Sau khi quan sát kỹ, Tiêu Cửu Từ không khỏi kinh ngạc. Màn sương trắng kia thực chất là yêu lực quá nồng đậm hội tụ mà thành, tự nhiên hình thành kết giới bao bọc bên trong, khiến nơi đó hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài, giống như một bí cảnh.
Y đã tra cứu thông tin về Yêu Hồn Cốc. Đối với yêu giới, Yêu Hồn Cốc tuyệt đối là thánh địa.
Tương truyền, trong số những thần long thời thượng cổ, yêu long Xích Long có yêu tính mạnh nhất đã trở thành Yêu Hoàng đầu tiên của yêu giới. Nó ngã xuống tại nơi này, hình thành Yêu Hồn Cốc thuở sơ khai. Kể từ đó, mỗi đời Yêu Hoàng của yêu giới đều lựa chọn ngã xuống tại đây. Cho dù chết ở bên ngoài, thi thể cũng sẽ được đưa về nơi này để bồi dưỡng vùng đất này.
Về sau, được chôn cất tại đây dần trở thành một phần thưởng và vinh dự, dành cho những đại năng của yêu giới, công thần, người có thể chất đặc biệt cùng những tồn tại tương tự. Có thể nói, kể từ khi yêu giới tồn tại, những yêu đan mạnh mẽ đều hội tụ tại nơi này, khiến yêu lực ngưng tụ mãi không tan. Thậm chí còn có những yêu hồn cường đại vẫn đang say ngủ ở nơi sâu nhất trong Yêu Hồn Cốc.
Khí tràng yêu lực hùng mạnh đã biến nơi đây thành kho báu lớn nhất của yêu giới. Thiên tài địa bảo và bảo khí truyền thừa có thể đang ẩn giấu tại một nơi nào đó trong Yêu Hồn Cốc.
Nhưng muốn có được chúng lại không hề dễ dàng.
Trước kia, chỉ khi xảy ra tình huống đặc biệt, chẳng hạn như thay đổi Yêu Hoàng, Yêu Hồn Cốc mới được mở ra để các yêu tộc có tư cách tranh vị bước vào trong, tiếp nhận khảo nghiệm của Yêu Hồn Cốc. Kẻ chiến thắng đương nhiên có thể đạt được thứ mình muốn, còn kẻ thất bại có thể sẽ biến thành chất dinh dưỡng nơi đây.
Kẻ mạnh nhất bước ra sẽ trở thành Yêu Hoàng, bởi vì yêu được Yêu Hồn Cốc bồi dưỡng chắc chắn sẽ không còn đối thủ.
Một nơi nguy hiểm như vậy, mỗi lần mở ra ắt sẽ gây nên động tĩnh rất lớn, vì vậy Tiêu Cửu Từ đã loại trừ khả năng Vạn Mộc Xuân đang ở bên trong.
Y đang định cùng Kiều Hàm rời đi thì thấy cậu nhìn Yêu Hồn Cốc phía trước đến xuất thần.
“Sao vậy?” Tiêu Cửu Từ tò mò hỏi.
Kiều Hàm hoàn hồn, lắc đầu. Những tình tiết sẽ xảy ra trong Yêu Hồn Cốc thực sự quá nhiều, nhưng không ít điều kiện tiên quyết đã bị cậu phá hỏng. Bây giờ cậu sắp xếp lại đầu đuôi một lượt, thật sự không biết nên hỗ trợ Tiêu Cửu Từ thế nào nữa.
Trong nguyên tác, tình tiết ở đoạn này là Tứ Đại Yêu Quân nổi loạn, Yêu Hoàng mở Yêu Hồn Cốc, Tiêu Cửu Từ cũng bị liên lụy, cùng mắc kẹt trong cốc.
Sau một hồi hỗn loạn, mọi người mới phát hiện Yêu Hồn Cốc có vấn đề. Không ai hấp thu được sức mạnh nơi này, ngược lại sức mạnh của họ còn không ngừng bị cắn nuốt. Hơn nữa, dù muốn liên thủ thoát ra cũng hoàn toàn không thể, dường như bị một trận pháp nào đó nhốt lại. Tất cả đều cho rằng đây là trò quỷ của Yêu Hoàng.
Dù sao mục đích của Yêu Hoàng quả thực là muốn nhân cơ hội này phô bày thực lực, nghiền ép những kẻ có lòng phản loạn.
Nhưng chẳng bao lâu sau, mọi người phát hiện Yêu Hoàng cũng bị mắc kẹt. Tất cả đều cho rằng hắn đã lợi dụng thánh địa Yêu Hồn Cốc rồi tự chuốc lấy hậu quả.
Ngay lúc mọi người bó tay hết cách, một tình tiết then chốt xuất hiện, khiến trận pháp vây khốn họ lộ ra sơ hở, xem như cứu được chúng yêu.
Nghĩ đến tình tiết đó, Kiều Hàm cảm thấy không được tự nhiên, trong lòng thậm chí còn âm ỉ nghẹn lại. Nhưng cậu cho rằng tình tiết ấy hẳn không thể xảy ra nữa.
Nếu không thể xảy ra, vậy sau đó phải làm thế nào để đột phá vòng vây, rơi xuống đáy Yêu Hồn Cốc đây?
Trong nguyên tác, sức mạnh dưới đáy cốc gần như đều bị Tiêu Cửu Từ hấp thu. Chỉ là với tu vi của y khi ấy, y rất khó tiêu hóa được. Phần sức mạnh còn lưu lại kia đối với y là một con dao hai lưỡi, giống như Long Kiếm, mãi đến cuối cùng mới phát huy tác dụng.
Nhưng đối với Tiêu Cửu Từ hiện giờ đã đồng tu hai đạo, liệu tình hình có khác hay không?
Muốn chống lại thiên đạo, để Tiêu Cửu Từ mạnh lên là lựa chọn tất yếu, vì vậy phần sức mạnh này vẫn rất cần thiết nhỉ.
Kiều Hàm nghĩ đến đau cả đầu, sau khi được Tiêu Cửu Từ gọi một tiếng, cậu liền tạm thời không nghĩ nữa.
Mà lúc này, ở phía bên kia Yêu Hồn Cốc xuất hiện hai người.
Tần Tu Trọng nhìn sơn cốc phía trước bị sương trắng bao phủ, khó lòng tới gần, đang định đi vòng qua thì Kiều Uyển bên cạnh lại nhìn sơn cốc đến thất thần.
“Sao vậy? Mệt rồi à? Có cần nghỉ một lát không?” Tần Tu Trọng hỏi.
Kiều Uyển ngẩn ra, lắc đầu rồi vội vàng bước theo Tần Tu Trọng.
Nơi này để lại ấn tượng quá sâu sắc trong ký ức kiếp trước của Kiều Uyển, từng khiến nàng có lúc hoài nghi rằng trong lòng Tiêu Cửu Từ có nàng.
Khi ấy, Tiêu Cửu Từ và Ngạo Tuyết dẫn tộc Linh Hồ tới tham gia Vạn Yêu Hội. Nàng là nhân tộc, không tiện đi theo, nên ở lại biên giới yêu giới chờ họ.
Kết quả nàng gặp phải Đoạn Uân đã nhập ma. Theo Kiều Uyển thấy, với tính cách điên cuồng của Đoạn Uân, tẩu hỏa nhập ma chỉ là chuyện sớm muộn. Tuy rằng người nhập ma thông thường sẽ trở nên mạnh hơn tu vi trước đó, nhưng không hiểu vì sao Đoạn Uân khi ấy lại mạnh đến mức đáng sợ, ngay cả Kiều Uyển cũng không phải đối thủ của ả ta, cuối cùng bị ả ta bắt sống đưa vào yêu giới.
Khi Kiều Uyển tỉnh lại, nàng đã ở trong Yêu Hồn Cốc. Ngay sau đó, nàng thấy Đoạn Uân cũng bắt Ngạo Tuyết tới. Chưa kịp hỏi tình hình của Tiêu Cửu Từ, cả hai đã cùng bị khống chế làm con tin.
Kiếp trước, Đoạn Uân vô cùng điên cuồng vì Tiêu Cửu Từ. Ả ta không thể chịu đựng được việc Tiêu Cửu Từ không yêu mình, nhưng lại luôn giữ Ngạo Tuyết và Kiều Uyển bên cạnh.
Kiều Uyển biết, khi ấy cả hai giới đều ngầm thừa nhận nàng và Ngạo Tuyết là hai người phụ nữ quan trọng nhất bên cạnh Tiêu Cửu Từ. Vì vậy Đoạn Uân mới chạy tới phát điên, cố ý ép Tiêu Cửu Từ phải chọn một trong hai người. Đoạn Uân muốn giày vò Tiêu Cửu Từ, càng muốn biết rốt cuộc Tiêu Cửu Từ sẽ chọn ai, ai mới là người phụ nữ quan trọng nhất trong lòng y.
Thật ra khi ấy Kiều Uyển cũng rất muốn biết. Dù Ngạo Tuyết và Tiêu Cửu Từ chưa từng nói rõ điều gì, khế ước phụ thuộc kia cũng đã được giải trừ, nhưng vì chức trách, thời gian hai người ở bên nhau ngày càng nhiều, cũng ngày càng ăn ý.
Thế nhưng lần đó, Tiêu Cửu Từ đã chọn nàng. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến về sau nàng bị mọi người coi là góa phụ của y. Tất cả đều cho rằng người Tiêu Cửu Từ để tâm nhất chính là nàng.
Ngay khi nàng được thả ra, Đoạn Uân định đẩy Ngạo Tuyết xuống nơi sâu nhất của Yêu Hồn Cốc, Tiêu Cửu Từ đã kịp thời đột phá cực hạn, bắt đầu điên cuồng hấp thu sức mạnh của Yêu Hồn Cốc rồi g**t ch*t Đoạn Uân. Nhưng Ngạo Tuyết vẫn rơi xuống, Tiêu Cửu Từ cũng nhảy theo, cuối cùng cả hai cùng rơi xuống đáy cốc, nơi tương truyền không một sinh vật sống nào có thể trở lên.
Khi ấy Kiều Uyển không dám tin, cũng chẳng còn quan tâm tình hình xung quanh, chỉ có thể suy sụp tinh thần chờ đợi ở phía trên. Nàng không tin Tiêu Cửu Từ sẽ chết như vậy.
Trên thực tế, y quả thực không gặp chuyện. Đối với người khác, đó là hiểm cảnh, nhưng đối với Tiêu Cửu Từ lại là một khảo nghiệm khác. Bởi vì kỳ mưa móc của y bị sức mạnh nơi này k*ch th*ch, đến sớm hơn dự kiến. Vì vậy y đã mất một khoảng thời gian dưới đó, tự mình chịu đựng qua kỳ mưa móc, đồng thời hấp thu sức mạnh của Yêu Hồn Cốc.
Khi họ trở ra, Kiều Uyển nghe nói chuyện đã xảy ra thì vô cùng căng thẳng, lập tức nhìn cổ Ngạo Tuyết. Phát hiện không có ấn Thiên Hồ, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Điều đó chứng minh Tiêu Cửu Từ đã từ chối sự giúp đỡ của Ngạo Tuyết, tự mình chịu đựng vượt qua.
Kiều Uyển cảm thấy kiêu hãnh thay Tiêu Cửu Từ. Nàng cho rằng mình đã giành được trái tim y, nhưng sau đó, chỉ vì vô tình hỏi một câu rằng tại sao khi ấy y lại lựa chọn cứu nàng, câu trả lời của Tiêu Cửu Từ đã một lần nữa dập tắt mọi mong đợi của nàng.
Tiêu Cửu Từ giải thích rằng vì Kiều Uyển không phải yêu, nếu không cẩn thận rơi xuống đáy cốc thì tuyệt đối không có khả năng sống sót. Ngạo Tuyết là yêu, cho dù rơi xuống, y vẫn có thể cứu nàng ấy. Ngay từ đầu, Tiêu Cửu Từ đã tính toán phương án có khả năng lớn nhất để cứu được cả hai người mà thôi.
Trong đó chưa từng liên quan đến tình cảm.
Khi ấy, cuối cùng Kiều Uyển cũng hiểu được cảm giác không được một người đặt trong lòng là thế nào.
Kiều Uyển đang đi thì Tần Tu Trọng phía trước đột nhiên ngồi xổm xuống.
“Ta cõng ngươi.”
Kiều Uyển ngẩn ra. Hiển nhiên vẻ thất thần của nàng đã khiến Tần Tu Trọng hiểu lầm rằng nàng mệt. Trong lòng Kiều Uyển khẽ rung động, nàng nằm sấp lên lưng Tần Tu Trọng, được hắn cõng vững vàng đi vòng qua Yêu Hồn Cốc.
Trong lòng Kiều Uyển bỗng cảm thấy những chuyện liên quan đến Yêu Hồn Cốc đã có thể buông xuống. Nhưng khi nhìn Tần Tu Trọng đang cõng mình phía trước, trong lòng nàng chợt thoáng qua một tia áy náy.
Vài ngày sau, họ thuận lợi lẻn vào Yêu Đô. Trong lúc đi khắp nơi quan sát và thu thập tin tức, họ phát hiện một loại ám hiệu nào đó, cuối cùng hai người thuận lợi hội hợp với Bạch Kha.
Mà lúc này, Vạn Yêu Hội vừa mới bắt đầu.
Những nhân vật có thân phận và địa vị trong các yêu tộc đều xuất hiện tại hội trường.
Đó là một quảng trường trong hoàng cung. Chính giữa chừa ra một đài tròn, xung quanh là một vòng chỗ ngồi.
Vị trí của tộc Linh Hồ khá gần phía sau. Tiêu Cửu Từ thân là FFại tư tế, đương nhiên cùng Ngạo Tuyết ngồi ở hàng đầu. Còn Kiều Hàm với thân phận nô lệ nhỏ thì ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Tiêu Cửu Từ, ôm một chiếc đuôi lông trắng đến phát sáng, dường như còn tỏa ra mùi hương của ánh nắng.
Đây đâu phải điều Kiều Hàm tự nguyện. Ôm đuôi có ý nghĩa gì, rất nhiều yêu tộc thuộc loài thú đều hiểu rõ. Vì vậy, khi những yêu tộc kia bước vào hội trường, nhìn thấy cảnh tượng này, tròng mắt gần như muốn rơi ra ngoài. Chuyện này chẳng khác nào công khai tuyên bố chủ quyền.
Kiều Hàm cũng không có ý gì khác, chỉ là bị mọi người nhìn như khỉ trong vườn thú thật sự quá khó chịu.
“Sư huynh, thế này có phải…” Kiều Hàm định buông cục lông xù khổng lồ trong lòng ra.
Tiêu Cửu Từ liếc cậu một cái đầy ẩn ý, không nói gì.
Kiều Hàm khóc không ra nước mắt. Vừa rồi lúc vào hội trường, cậu chỉ tình cờ gặp một đám tiểu yêu đánh nhau. Một tiểu yêu bị đánh hiện nguyên hình, văng thẳng vào lòng Kiều Hàm.
Cúi đầu nhìn, cậu phát hiện đó lại là một con sóc sin-sin. Với cảm giác mềm mại từ bộ lông của sóc sin-sin, tay Kiều Hàm như bị thứ gì đó hấp dẫn, không nhịn được v**t v* một cái. Đến khi cảm nhận được khí lạnh, cậu đã nhanh chóng buông tay.
Kết quả vừa ngồi xuống, đuôi của sư huynh đã vươn tới, bắt cậu ôm lấy.
Cũng trách Kiều Hàm không có tiền đồ. Cậu vốn định giãy giụa một chút, nhưng đôi mắt hồ ly mê hoặc kia vừa đảo qua, Kiều Hàm lập tức ngoan ngoãn nghe lời. Cậu thật sự hoàn toàn không thể phản kháng sư huynh!
“Sư huynh… nhiều người đang nhìn lắm.” Kiều Hàm nghĩ một lát. Chốc nữa Lục Truy và những người khác sẽ tới, nếu cậu vẫn tiếp tục thế này, chắc chắn sẽ bị Lục Truy cười chết. Vì vậy nghĩ đi nghĩ lại, cậu chỉ có thể giả vờ đáng thương.
Thế nhưng hình tượng bông hoa trắng nhỏ đầy tủi thân của Kiều Hàm còn chưa kịp hình thành, cơ thể cậu đột nhiên bị nâng lên một chút. Chỉ một cử động như vậy đã lập tức khiến mọi dũng khí của cậu tan biến, gương mặt không có tiền đồ mà đỏ bừng.
Người khác ngồi trên ghế gỗ cứng, còn dưới mông cậu lại là một tấm đệm lông mềm mại được tạo thành từ hai chiếc đuôi.
Khi cậu ngồi xuống, Tiêu Cửu Từ đã chủ động lót đuôi cho cậu, nói rằng Vạn Yêu Hội sẽ kéo dài rất lâu, muốn để cậu ngồi thoải mái hơn.
Thỉnh thoảng Tiêu Cửu Từ cũng dùng đuôi làm đệm hoặc chăn cho cậu, Kiều Hàm đã quen rồi.
Chỉ là sau khi ngồi xuống, Kiều Hàm mới cảm thấy có gì đó không ổn. Bởi vì tối qua… khi cậu bị sư huynh ôm vào lòng, không kìm được mà hôn lấy, trong lúc hoảng loạn, cậu đã ngồi lên đuôi sư huynh.
Chiếc đuôi hồ ly ngày thường sáng bóng đẹp đẽ, trong mắt người khác vừa mỹ lệ thánh khiết vừa tượng trưng cho sức mạnh cường đại ấy, không biết là do bản năng của chính nó hay do Tiêu Cửu Từ cố ý điều khiển, lại không an phận cựa quậy ở phía dưới. Mấy lần Kiều Hàm đều cảm thấy mình bị nâng lên rồi lại hạ xuống, giống hệt như…
Tóm lại khiến lòng cậu cứ thấp thỏm không yên, cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Lúc này, tấm đệm đuôi lại không an phận cử động, Kiều Hàm lập tức không nói nổi lời nào.
Sau khi cậu trở nên căng thẳng, lại nghe Tiêu Cửu Từ bình thản nói: “Ôm đuôi sẽ tốt hơn, tránh cho người khác tới gây phiền phức với em.”
Trong những ngày ở hoàng cung, quả thực có những kẻ vô cùng căm ghét nhân tộc tới tìm Kiều Hàm gây chuyện.
Nhưng bây giờ Kiều Hàm thà có người tới gây phiền phức với mình, để cậu có thể đường đường chính chính đứng dậy! Nếu không, rõ ràng đang được hưởng thụ đệm tơ băng mềm mại, cậu lại có cảm giác nguy hiểm như lửa đốt dưới mông.
Kiều Hàm thật sự nghi ngờ sư huynh cố ý, nhưng không dám nói. Thật kỳ lạ, từ bao giờ sư huynh lại biết bắt nạt người khác như vậy.
Đúng là… xấu xa, giống như đột nhiên thức tỉnh một nhân tố tà ác nào đó.
Đương nhiên Kiều Hàm chỉ nghĩ lung tung trong lòng. Nhưng vì suy nghĩ ấy, trong lòng cậu lại không hiểu sao nảy sinh một chút kiêu ngạo và đắc ý.
Là vì thích cậu nên mới như vậy…
Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác có thể biến thành thế này… vậy có phải cậu nên dũng cảm bước ra một bước, không nên tiếp tục để Tiêu Cửu Từ chờ đợi nữa hay không?
Đây cũng là lần đầu Kiều Hàm động lòng, hơn nữa còn là loại tình cảm “ích kỷ” nhất trong tất cả các loại tình cảm. Cậu sợ mình chỉ cần xử lý không tốt, mọi tâm tư tăm tối sẽ lại trỗi dậy. Cậu không dám biến thành dáng vẻ ấy nữa, nếu không cậu sẽ càng không có tư cách.
Cậu đang tự kiểm điểm thì thấy một con thỏ con chạy tới, chính là Bạch Nhung.
“Ơ? Sao chỉ có một mình ngươi tới? Lục Truy đâu?” Kiều Hàm ôm chiếc đuôi lớn, tò mò hỏi.
Tiêu Cửu Từ cũng nhìn sang.
Bạch Nhung vội nói: “Lục đại ca không tiện chạy lung tung, đang đứng ở cuối đội ngũ tộc Linh Thố.”
Tiêu Cửu Từ nhìn sang. Tộc Linh Thố ở phía chéo đối diện vừa mới ngồi xuống, trong từng hàng bóng người đứng phía sau quả nhiên có Lục Truy. Hai người nhìn nhau một cái.
Với thân phận và địa vị của Lục Truy cùng Bạch Nhung, họ chỉ có thể đứng ở hàng sau. Nếu Lục Truy chạy khắp hội trường, không chừng sẽ bị người ta kiếm chuyện, vì vậy Bạch Nhung tự mình tới đây.
Lúc này, Bạch Nhung đã sốt ruột nói rõ mục đích mình tới: “Kiều sư huynh, mau trốn đi!”
“Hả?” Kiều Hàm ngẩn ra, chưa kịp phản ứng đã thấy Bạch Nhung sốt ruột nhảy lên nhảy xuống.
“Kẻ thù của huynh tới rồi, mau trốn đi!”
Tiêu Cửu Từ lập tức cảnh giác. Y cũng không quan tâm tình hình cụ thể ra sao, trực tiếp dùng đuôi định cuốn Kiều Hàm lại, nhét cậu ra phía sau tộc Linh Hồ để trốn.
Nhưng đã không kịp nữa rồi.
Chỉ nghe thấy một tràng tiếng khẹc khẹc, chí chóe truyền tới, đó là tiếng khỉ kêu.
Ban đầu Kiều Hàm còn đang nghĩ mình có kẻ thù nào ở yêu giới, nhưng vừa nghe thấy âm thanh này, trong đầu cậu lập tức hiện ra một cục màu đỏ.
Cùng với một tiếng “rầm”, một bóng người đáp xuống chiếc bàn dài trước chỗ ngồi của cậu và sư huynh. Chiếc đuôi dài nhỏ như roi lông quét ngang mặt bàn.
Tên kia ngồi xổm trên bàn, cúi đầu nhìn Kiều Hàm chằm chằm, sau đó lại liếc sang Tiêu Cửu Từ bên cạnh.
“Xem ra chuyến này của tiểu gia không uổng công! Kẻ thù lại tự dâng tới cửa! Khẹc khẹc khẹc khẹc ha ha ha ha!”
Kiều Hàm đờ đẫn liếc nhìn trang phục của tên kia. Phần trên không thay đổi, vẫn là giáp Nguyệt Lạc Hồng Vân. Phần dưới không còn là chiếc váy cỏ dễ bị kéo đứt rồi rơi xuống nữa, mà đã đổi thành quần đứng đắn. Không biết có phải trùng hợp hay không, thắt lưng của tên này… trông vô cùng chắc chắn, riêng khóa thắt lưng đã có tới ba cái.
“Ờm… ngươi là?” Kiều Hàm định giả ngốc, nhưng đối phương hoàn toàn không cho cậu cơ hội, lập tức kích động nhảy dựng lên.
“Đừng nói với tiểu gia rằng ngươi đã quên cả danh hiệu của ta! Ngươi quên rồi, vậy sư huynh ngươi thì sao!”
Người tới hung dữ nhìn Tiêu Cửu Từ bên cạnh. Hiếm khi thấy Tiêu Cửu Từ cũng có chút mất tự nhiên.
“Mẹ kiếp! Các ngươi thật sự dám quên tiểu gia!” Ân Lâu nổi giận nói: “Tiểu gia là thiếu chủ tộc Linh Hầu! Ân Lâu! Ân Lâu!”
Kiều Hàm thấy không tránh được nữa, chỉ có thể bất đắc dĩ nói: “À, nhớ ra rồi. Lâu rồi không gặp.”
Nhưng thái độ qua loa của Kiều Hàm gần như khiến Ân Lâu nổ tung. Đuôi khỉ của gã lập tức đập vỡ mặt bàn, gã rút gậy gỗ ra, giận dữ chỉ thẳng vào Kiều Hàm. Yêu lực cuốn theo đòn công kích ập tới, Tiêu Cửu Từ lập tức quấn lấy Kiều Hàm lùi ra sau.
Hai bên lập tức rơi vào thế giằng co, đương nhiên thu hút sự chú ý của tất cả yêu tộc có mặt.
Dù sao Yêu Hoàng vẫn chưa tới, mọi người liền náo nhiệt hẳn lên.
“Đánh đi! Đánh nhau đi!”
“Ân Lâu cũng không ưa nhân tộc à?”
“Không đúng, vừa rồi hình như nghe nói bọn họ có thù với nhau!”
“Thù gì?”
“Không biết.”
“Nhưng tên nhóc Ân Lâu này chắc không đánh lại bán yêu của tộc Linh Hồ đâu.”
“Đúng vậy, bán yêu kia bảo vệ nhân loại lắm.”
Tiếng bàn tán xung quanh dần chuyển sang bàn luận về Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.
Tâm trạng Kiều Hàm lập tức trở nên khó chịu. Cậu âm u nhìn con khỉ đực trước mặt, nói: “Ôi dào, dù sao cũng là người quen cũ, cần gì phải hung dữ như vậy!”
Nghe thấy giọng điệu đã lâu không xuất hiện này, Tiêu Cửu Từ khẽ nhướng mày, biết Kiều Hàm sắp gây chuyện, bèn buông đuôi ra, mặc cho cậu phát huy. Dù sao con khỉ trước mặt… hẳn không phải đối thủ của Kiều Hàm.
“Ai là người quen cũ với ngươi chứ, tên nhân loại ngu xuẩn này!” Ân Lâu phản bác.
“Người ta vẫn nói không đánh không quen mà. Chúng ta từng đánh nhau, vậy đương nhiên là người quen cũ.” Kiều Hàm nói một cách uyển chuyển: “Ta biết năm đó ngươi thua rất thảm, không muốn thừa nhận chúng ta là người quen cũ cũng có thể hiểu được. Nhưng đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn từ bao nhiêu năm trước rồi, sao ngươi vẫn nhỏ nhen như vậy, còn tìm bọn ta gây phiền phức?”
Kiều Hàm vừa nói xong, Ân Lâu cảm thấy mình nên phản bác điều gì đó, nhưng lại mơ hồ nhận ra dường như cậu sắp khơi ra chuyện chẳng lành. Tuy nhiên, nhiều hơn cả vẫn là lửa giận.
Trước kia, vì chuyện đó mà Ân Lâu bị yêu tộc cười nhạo suốt mấy năm trời. Đường đường là thiếu chủ tộc Linh Hầu, đến tận bây giờ vẫn không có khỉ cái nào chịu lấy gã. Thanh xuân rực rỡ của gã cứ thế bị tên nhóc thối trước mặt phá hủy, vậy mà cậu còn dám trơ trẽn nói gã nhỏ nhen?
Ân Lâu là người trong cuộc nên vô cùng để tâm, vì thế mới hùng hổ tới bắt kẻ thù. Nhưng thật ra lúc này, những người xung quanh hoàn toàn chưa liên tưởng tới chuyện bát quái năm xưa của thiếu chủ tộc Linh Hầu.
Chỉ thấy khóe môi Kiều Hàm từ từ cong lên: “Năm đó lúc đánh nhau, váy cỏ của ngươi không chắc chắn, vô tình rơi xuống khiến ngươi lộ hàng. Chuyện đó thật sự khiến ngươi tổn thương đến vậy sao? Thế mà nhớ tận bao nhiêu năm.”
Những người xung quanh vừa nghe liền nhớ ra chuyện bát quái từng được truyền tai năm đó, lập tức kinh ngạc ồ lên.
Thì ra đối phương trong câu chuyện bát quái ấy chính là Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ!
Ân Lâu cuối cùng cũng nhận ra mình tự đào hố rồi tự nhảy xuống, tức đến đỏ bừng cả mặt. Nhất là khi những tiếng bàn tán xung quanh đều chĩa vào mình, gã càng thẹn quá hóa giận, định ra tay với Kiều Hàm.
Nhưng Kiều Hàm lập tức nói tiếp: “Đều là đàn ông với nhau… có cần phải thế không? Chẳng lẽ ngươi không hài lòng với kích cỡ của mình, xấu hổ không dám để người khác nhìn thấy, nên mới ghi hận chúng ta?”
Đám yêu tộc vây quanh xem náo nhiệt cuối cùng không nhịn được, đồng loạt bật cười ầm ĩ.
Ân Lâu thậm chí còn cảm nhận được vô số ánh mắt đang đảo loạn khắp người mình, khiến gã suýt phun ra một ngụm máu.
Gã có gì mà phải xấu hổ chứ? Gã rất tự hào có được không? Chẳng lẽ phải c** q**n ngay tại chỗ để chứng minh sao? Nhưng… nhưng…
Mặt Ân Lâu đã đỏ đến mức sắp nhỏ máu, gân xanh trên trán cũng nổi hết cả lên, đủ thấy gã tức đến nhường nào.
Kiều Hàm cười xấu xa nhìn Ân Lâu. Tuy năm đó cậu quả thực muốn giảm bớt phiền phức cho Tiêu Cửu Từ trong tương lai nên mới ngăn cản vận mệnh pháo hôi của tên này, nhưng nói thế nào cũng xem như gián tiếp cứu mạng gã mà.
Vậy mà còn dám chạy tới trước mặt cậu hò hét, thế thì Kiều Hàm phải ra tay rồi.
Nhưng Kiều Hàm vẫn đánh giá thấp mức độ Ân Lâu coi trọng thể diện. Cây gậy gỗ trong tay gã nện mạnh xuống bàn, cả người tung lên: “Cút ra đây, ta muốn quyết đấu với ngươi!”
Ân Lâu vừa dứt lời, cả hội trường lập tức hò reo ầm ĩ. Yêu tộc vốn rất thích góp vui trong những chuyện thế này.
Kiều Hàm quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ. Ban đầu cậu còn lo sư huynh sẽ ngăn cản, nhưng Tiêu Cửu Từ lại gật đầu với cậu.
Tiêu Cửu Từ quả thực thích quản Kiều Hàm, nhưng khi cậu muốn tỏa sáng, y sẽ không ngăn cản. Vừa hay cũng để đám yêu tộc xung quanh nhìn cho rõ, Kiều Hàm không phải quả hồng mềm để người khác tùy ý nhào nặn.
Chỉ là Kiều Hàm nào chịu ngoan ngoãn tỷ thí. Tròng mắt cậu khẽ đảo, nói: “Được thôi, nhưng quyết đấu thì phải có phần thưởng chứ. Ai thắng, người kia sẽ phải thực hiện một tâm nguyện của đối phương, thế nào?”
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nhìn Kiều Hàm. Quả nhiên một chút thiệt thòi cậu cũng không chịu nhận.
Ân Lâu bật cười.
Trong lần giao đấu trước, nếu không nhờ Tiêu Cửu Từ che chở, Ân Lâu cảm thấy mình đã g**t ch*t tên nhóc đáng ghét này từ lâu rồi.
Bây giờ dám nhận lời quyết đấu, chẳng qua chỉ ỷ vào việc có tu vi Nguyên Anh ngang ngửa gã mà thôi. Một y tu mà cũng thật sự dám mơ!
Ân Lâu xấu xa nói: “Đây là do ngươi tự tìm lấy. Yên tâm, tiểu gia không giết ngươi. Nếu ngươi thua, ngươi phải c** s*ch quần, đi một vòng trên đài tròn này cho mọi người chiêm ngưỡng!”
Gã vừa dứt lời, cả hội trường liền cười vang.
Kiều Hàm trợn mắt há miệng. Cậu còn tưởng tên này sẽ đưa ra yêu cầu thú vị gì, không ngờ thật sự muốn ăn miếng trả miếng. Tên này… thật sự để tâm đến chuyện bị lộ hàng trước kia đến vậy sao?!
Ngoại trừ cái mông đỏ hỏn kia ra, thật ra gã cũng có thứ đáng để tự hào mà nhỉ.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ bên cạnh lập tức trầm xuống. Đây là yêu cầu kiểu gì vậy? Sư đệ của y sao có thể… tuyệt đối không được phép.
“Được!” Kiều Hàm đột nhiên đáp.
Hơi thở Tiêu Cửu Từ lập tức nghẹn lại. Tuy y biết Kiều Hàm có lòng tin vào bản thân, cho rằng mình nhất định sẽ thắng, nhưng chuyện đời không có gì tuyệt đối, yêu cầu thế này sao có thể nhận lời được!
Tiêu Cửu Từ vừa định ngăn cản thì nghe Kiều Hàm chỉ vào y, nói: “Nếu ngươi thua, ngươi phải nhận chủ nhân của ta làm lão đại!”
Trong nháy mắt, Ân Lâu cứng đờ.
Ngạo Tuyết, Ô Nguyên ở phía xa và thủ lĩnh tộc Linh Lang đều nhìn về phía Kiều Hàm.
Làm lão đại?
Thân là thiếu chủ tộc Linh Hầu, nếu Ân Lâu nhận Tiêu Cửu Từ làm lão đại, chẳng phải điều đó đồng nghĩa với việc tộc Linh Hồ và tộc Linh Hầu kết minh sao? Trong đó sẽ kéo theo bao nhiêu tính toán, thật sự rất khó nói. Chắc chắn không thể chỉ là quan hệ ngoài miệng đơn giản.
Mà tộc Linh Hầu vốn là một yêu tộc cực kỳ bài xích nhân tộc, thế lực cũng vô cùng lớn mạnh, chỉ đứng sau các tộc do Tứ Đại Yêu Quân đứng đầu.
Nếu đột nhiên ngả sang phe Tiêu Cửu Từ, chuyện này sẽ vô cùng có lợi cho liên minh của tộc Linh Hồ.
Mắt Ngạo Tuyết lập tức sáng lên. Thấy Ân Lâu cứng đờ, nàng chủ động khích tướng: “Sao vậy, thiếu chủ tộc Linh Hầu không dám cược à? Nếu sợ thua thì thôi.”
“Ai không dám!” Ân Lâu không chịu nổi k*ch th*ch, lập tức giơ tay lên: “Vỗ tay lập thệ!”
Không đợi Tiêu Cửu Từ ngăn cản, Kiều Hàm đã giơ tay vỗ vào tay gã, vui vẻ nhận lời.
Ân Lâu lớn tiếng khiêu khích: “Ngươi cứ chờ c** q**n, lộ cái mông to ra đi! Ta muốn xem xem lúc đó ngươi còn tự hào nổi không!”
Kiều Hàm cười nói: “Vậy ngươi cứ chờ mà xem.”
Sau khi buông lời hung ác xong, cậu vừa quay đầu lại đã thấy sư huynh đang nhìn mình bằng ánh mắt khó đoán.
Kiều Hàm dường như nhận ra có chút không ổn.
Tiêu Cửu Từ cố nhịn. Chuyện đã thành thế này, y cũng không thể vào lúc này đả kích Kiều Hàm được: “Chuẩn bị cho tốt. Nhất định phải thắng.”
“Yên tâm.” Kiều Hàm vẫn cẩn thận trấn an y: “Nếu thua, ta sẽ chạy! Chỉ vỗ tay lập thệ thôi mà, ta nuốt lời là được.”
Tiêu Cửu Từ lập tức dở khóc dở cười. Quả đúng là phong cách của Kiều Hàm.
Ân Lâu ở phía sau liên tục thúc giục, Kiều Hàm liền bước lên đài.
Ngạo Tuyết thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ không tốt, bèn nói: “Hắn sẽ thắng.”
Người khác chưa từng chứng kiến sự kỳ quái của y tu Kiều Hàm, nhưng họ lại biết rõ. Ân Lâu không thể thắng được cậu.
Tiêu Cửu Từ chỉ nói một câu: “Đợi đệ ấy thắng xong trở xuống…”
Tuy y không nói hết, nhưng hơi lạnh lan tỏa xung quanh đã chứng minh Kiều Hàm sắp gặp họa.
Kiều Hàm đứng trên đài tỷ thí, nhìn Ân Lâu đang múa cây gậy gỗ trước mặt. Thấy vẻ mặt hưng phấn của gã, cậu không nhịn được bật cười, quả thực trông rất giống một kẻ ngốc tự chui đầu vào rọ.
Kiều Hàm không dám khẳng định mình tuyệt đối sẽ thắng, nhưng mà… có hệ thống ở đây, nếu cậu muốn thắng Ân Lâu thì chắc chắn sẽ không có ngoại lệ.
Trong nháy mắt, hai bóng người đồng thời lóe lên.
Yêu lực và linh lực va chạm trong khoảnh khắc.
Ngay từ chiêu đầu tiên, luồng linh lực hệ Mộc mạnh mẽ và bá đạo đã khiến Ân Lâu sững sờ.
Vô số dây leo trào ra từ phía sau Kiều Hàm. Dù cây gậy gỗ của Ân Lâu múa kín đến mức hoa cả mắt, vẫn có mấy dây leo xuyên qua, đâm gã bị thương.
Đến khi Kiều Hàm xoay vòng tay, múa ra một chiếc roi dây leo, Ân Lâu đã bị chênh lệch quá lớn so với tưởng tượng làm cho trở tay không kịp.
Khó khăn lắm gã mới vượt qua được cú sốc trong lòng thì đã rơi xuống thế yếu, bị roi đuổi theo quất liên tục.
Gã cảm thấy yêu lực trong cơ thể không ngừng thất thoát, lúc này mới phát hiện mỗi một chiêu của tên kia đều mang độc.
Mà đám yêu tộc phía dưới đã ngây người ngay từ lần đầu Kiều Hàm ra tay.
Yêu giới không phải không có yêu tu mang tinh nguyên hệ Mộc, nhưng quả thực chưa từng thấy người nào như vậy.
Hệ Mộc chẳng phải nên là hệ dịu dàng nhất sao?
Tại sao lại đáng sợ đến thế!
Thậm chí rất nhiều yêu tu có tu vi cao còn phải tự dựng kết giới, giúp những người có tu vi thấp phía sau ngăn cản dư âm của linh lực hệ Mộc.
Lúc này, tộc Linh Hầu cũng hoảng hốt, chí chóe bàn tán không ngừng.
Hầu Vương và vương hậu nhìn bộ dạng chật vật của con trai, chỉ có thể không ngừng tự trấn an trong lòng.
Trước đó họ chưa từng nghĩ con trai mình sẽ thua, dù sao thực lực của nó cũng không kém. Nhưng bây giờ nếu thật sự thua, họ cũng phải giữ lời, để con trai nhận Tiêu Cửu Từ làm lão đại. Đến lúc ấy, lập trường của họ phải tính thế nào?
Hầu Vương và vương hậu thậm chí đã nhìn về phía Ngạo Tuyết ở đằng xa. Nghe nói tộc Linh Hồ không phải phe chủ chiến.
Hai vợ chồng không ngừng giằng co trong lòng. Chẳng lẽ thật sự phải bị đứa con xui xẻo này hại cho một vố sao?
“Con trai, cố lên!” Vương hậu không chịu nổi nữa, vội vàng hô lớn.
Hầu Vương cũng âm thầm siết chặt nắm tay.
Nhưng khi gai nhọn dày đặc mọc kín mặt đất, mỗi cây đều dài tới hai mét, họ lập tức im lặng.
Với tốc độ ấy, khỉ căn bản không thể tránh được.
Nhưng dường như họ nhận ra Kiều Hàm đã cố ý làm chậm tốc độ gai đất tại khu vực Ân Lâu đang đứng, nhờ vậy con trai họ mới tránh được chiêu này. Nếu không, thật sự không biết gã sẽ bị thương đến mức nào.
Hầu Vương và vương hậu thở phào nhẹ nhõm, cái nhìn dành cho Kiều Hàm cũng tốt hơn rất nhiều. Trong lòng họ đã chuyển từ mong con trai chiến thắng sang chỉ mong con trai đừng bị thương là được.
Nhưng Ân Lâu dường như không phát hiện Kiều Hàm đã nhường tay. Thấy gai đất ở khu vực mình đứng không nhiều, gã lại hạ xuống, định dùng đuôi quét sạch chướng ngại.
Sau khi yêu lực trên đuôi gã phá hủy hết gai đất, cuối cùng gã cũng có thể đáp xuống.
Nhưng đúng lúc chạm đất, gã lại nhìn thấy lá phong bay ngập trời. Để né tránh những chiếc lá sắc như lưỡi dao kia, sự chú ý của Ân Lâu bị phân tán trong chớp mắt.
Mặt đất khẽ động.
Một đóa hoa ăn thịt người khổng lồ đột ngột ngoạm tới, nuốt chửng Ân Lâu.
Cả hội trường lập tức im bặt.
Kiều Hàm cũng dừng tay, nhìn đóa hoa ăn thịt người trước mặt không ngừng lắc lư. Cậu trực tiếp tạo thêm một đóa nữa, nuốt cả đóa hoa trước đó vào trong. Với tu vi Nguyên Anh hiện giờ, cậu có thể trực tiếp tạo ra ba tầng nuốt lồng vào nhau.
Giống hệt búp bê Nga.
Mãi đến khi bên trong hoàn toàn không còn động tĩnh.
Tất cả mọi người đều nín thở. Chỉ thấy Kiều Hàm nâng tay lên, linh lực hệ Mộc màu xanh lục tan đi, những đóa hoa ăn thịt người lần lượt co lại, chìm xuống lòng đất.
Một bóng người toàn thân phủ đầy mật hoa ngã xuống.
“Thiếu chủ!”
“Con trai!”
Đám linh hầu lập tức xông lên kiểm tra tình hình của Ân Lâu. Hầu Vương và vương hậu không nói gì, chỉ vội vàng truyền yêu lực cho Ân Lâu đã tiêu hao quá mức.
Nhưng những con khỉ khác lại lập tức nổi giận, vừa định quay sang trách mắng Kiều Hàm thì cậu đã ném một thuật trị liệu tới.
Có con khỉ tưởng Kiều Hàm định tấn công, lập tức muốn phản kích, nhưng bị vương hậu quát dừng lại.
Mọi người nhìn kỹ hơn, theo thuật trị liệu dần phát huy tác dụng, Ân Lâu từ từ tỉnh lại, một số vết thương trên người cũng dần khép miệng.
Hầu Vương thở phào nhẹ nhõm, vương hậu cảm kích nhìn Kiều Hàm một cái.
Còn lúc này, thật ra Kiều Hàm đã hơi đứng không vững.
Thực lực giữa cậu và Ân Lâu không chênh lệch đến vậy. Cậu chỉ đánh phủ đầu bằng một đợt công kích dữ dội, dọa đối phương rồi làm loạn nhịp chiến đấu của gã. Cách này có thể nhanh chóng kết thúc trận đấu, khống chế đối thủ, hiệu quả kinh người, cũng đủ để uy h**p những kẻ có địch ý với cậu.
Chỉ là mức tiêu hao cũng cực kỳ lớn.
Lúc này Kiều Hàm đã rơi vào trạng thái kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng đứng vững.
Chẳng bao lâu sau, một thân thể mát lạnh áp sát từ phía sau, cùng với cặp tay vịn lông xù đỡ lấy cậu. Kiều Hàm lập tức có thể buông bỏ sự gắng gượng, thả lỏng cơ thể, mềm nhũn dựa vào sư huynh.
Kiều Hàm quay đầu cười với y.
Tiêu Cửu Từ nhìn cậu, không nhịn được cảm thấy tự hào, nhưng cũng tức giận: “Em đó.”
Tiêu Cửu Từ giơ tay bóp mũi Kiều Hàm, thấp giọng nói: “Về rồi ta tính sổ với em.”
Kiều Hàm lập tức run lên. Chẳng phải cậu đã thắng rồi sao?
Đúng lúc này, những tiếng vỗ tay lác đác vang lên. Người quen Kiều Hàm thì chúc mừng cậu, những người không quen cũng thật lòng tán thưởng.
Chẳng bao lâu sau, Ân Lâu đầy ấm ức được cha mẹ dẫn tới.
Kiều Hàm thấy vẻ mặt không phục của gã, cười nói: “Sao vậy? Còn vấn đề gì à?”
Ân Lâu hít sâu mấy lần, chắp tay với Tiêu Cửu Từ bên cạnh: “Lão đại ở trên, Ân Lâu xin ra mắt!”
Nói xong, gã định quỳ một gối xuống, nhưng bị yêu lực vô hình của Tiêu Cửu Từ ngăn lại: “Ta nhận tấm lòng này, không cần phải làm thế.”
Tiêu Cửu Từ biết Ân Lâu, hoặc nói đúng hơn là tộc Linh Hầu, rất coi trọng lời hứa. Vì vậy y cũng không cần vội vàng ép đối phương kết minh, sau này họ tự có tính toán.
Hay nói cách khác, cho dù họ không tính toán gì, tất cả thế lực có mặt tận mắt chứng kiến Ân Lâu nhận y làm lão đại cũng sẽ tự cân nhắc trong lòng.
“Trận tỷ thí đầu tiên mở màn Vạn Yêu Hội cũng khá đặc sắc.” Đột nhiên, một giọng nói mang theo yêu lực nóng rực quét khắp hội trường.
Vẻ mặt tất cả yêu tộc đều khác nhau, nhưng vẫn đồng loạt quỳ xuống.
Kiều Hàm vẫn không thích quỳ trước bất kỳ ai. Cậu đang định lấp l**m cho qua thì bị đuôi Tiêu Cửu Từ cuốn lấy, kéo dựa lên lưng y, còn Tiêu Cửu Từ thuận thế quỳ xuống.
Ngay sau đó, một con phượng hoàng đỏ khổng lồ được ánh lửa chói mắt bao bọc lao vút tới từ phía sau mái hiên, gần như nhuộm đỏ cả khoảng trời.
Ngọn lửa tan đi, trên trường kỷ thuộc về Yêu Hoàng đã xuất hiện hai bóng người.
Yêu Hoàng vẫn ôm Yêu phi trong lòng, thản nhiên nhận lễ quỳ bái của mọi người.
Cận Qua đã lâu không gặp cũng lặng lẽ xuất hiện cách phía sau Yêu Hoàng không xa, đảm nhiệm vai trò hộ vệ.
“Nếu không thật lòng thì không cần quỳ, đứng hết dậy!”
Lời vừa dứt, yêu lực màu đỏ mạnh mẽ quét một vòng, trực tiếp ép tất cả mọi người đứng lên.
Lời này quá mức châm chọc, nhưng cũng chẳng có ai tiến lên bày tỏ lòng trung thành.
Mỗi người đều mang tâm tư riêng.
“Nhân nô của Tiêu Cửu Từ?” Yêu Hoàng dường như cũng không định lập tức tính toán với những yêu tộc kia, mà tò mò đánh giá Kiều Hàm: “Quả là một nhân tộc thú vị.”
Kiều Hàm không muốn một kẻ tính tình thất thường như Yêu Hoàng cảm thấy cậu thú vị, vội vàng thành thật nói: “Tham kiến Yêu Hoàng bệ hạ. Hiện giờ tiểu nhân không còn sức, cho nên…”
“Vừa rồi còn thú vị, giờ lại trở nên nhàm chán.” Yêu Hoàng mất hứng thu hồi ánh mắt, không nhìn Kiều Hàm nữa, mà chuyển sang Tứ Đại Yêu Quân phía dưới.
Mặc dù hắn không nói gì, áp lực vô hình vẫn đè nặng lên mỗi một yêu tộc.
Kiều Hàm hoàn toàn không ngờ người đầu tiên bước ra lại là Tiểu Thỏ Vương.
“Bệ hạ, ta có chuyện muốn hỏi! Tộc ta đã có rất nhiều thỏ yêu bị kẻ moi đan hãm hại. Có người nhìn thấy kẻ moi đan ra vào hoàng cung, mà hoàng cung là địa bàn của bệ hạ. Xin bệ hạ cho những con dân bị hại của tộc ta một lời giải thích!” Tiểu Thỏ Vương đầy căm phẫn, mang theo khí thế coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Yêu Hoàng cười lạnh một tiếng. Áp lực vô hình lập tức ép Tiểu Thỏ Vương nằm sấp xuống đất.
“Bệ hạ tha mạng!” Đám thỏ yêu vội vàng tiến lên cầu xin.
Trong mắt Cận Qua bên cạnh lộ vẻ sốt ruột. Hắn nhìn Yêu Hoàng mấy lần, thấy Yêu Hoàng vẫn mang dáng vẻ không để tâm, bèn vội vàng bước lên nói: “Chuyện này sẽ được điều tra.”
Yêu Hoàng thu hồi yêu lực, bất mãn liếc Cận Qua một cái, rõ ràng rất không hài lòng với hành động tự ý vượt quyền của hắn.
Lúc này, Xà Quân, một trong Tứ Đại Yêu Quân, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: “Bệ hạ, chuyện về kẻ moi đan đã kéo dài rất lâu. Rất nhiều con cháu hậu bối của lão phu cũng bị sát hại. Xin bệ hạ đích thân giải thích với chúng ta. Chỉ cần chính miệng bệ hạ nói, chúng ta sẽ tin.”
Bắt một bậc quân vương phải giải thích với kẻ dưới, Yêu Hoàng tuyệt đối không thể làm được.
Vì vậy Yêu Hoàng chỉ lạnh giọng nói: “Cho nên các ngươi cho rằng bản tôn cần yêu đan?”
Một Yêu Quân khác bước lên nói: “Bệ hạ, năm đó ngài giao chiến với cung chủ Bất Niệm Cung, bị nội thương. Nếu yêu đan bị tổn hại, chẳng phải chỉ có thể dùng yêu đan của kẻ khác để tu bổ sao?”
Lời vừa dứt, cả hội trường lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Ngay giây tiếp theo, Yêu Quân vừa lên tiếng đã bị ngọn lửa đánh bay, trọng thương rơi xuống đất.
“Ngươi nghe chuyện đó từ đâu?!” Giọng Yêu Hoàng vang vọng khắp hội trường, sắc bén như lưỡi dao. Uy áp càng khiến tất cả yêu tộc có mặt không thể cử động.
Xung đột hết sức căng thẳng, chỉ chực bùng nổ.