Ngay cả Hề Quỳ có tu vi khá thấp trong số những người ở đây cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.
“Sư huynh…” Kiều Hàm nhận ra bản tính thiên hồ của Tiêu Cửu Từ đang bùng phát, chỉ đành dè dặt giơ tay gãi gãi gốc tai lông xù của y.
Tiêu Cửu Từ không kiềm chế được bản năng, nghiêng đầu cọ tai vào tay Kiều Hàm, bảy chiếc đuôi cuối cùng cũng không còn căng thẳng như sắp lao vào chiến đấu nữa. Hàn khí bao phủ hiện trường lập tức hạ xuống.
Lúc này Kiều Hàm cũng chú ý thấy Tiêu Cửu Từ bị thương. Nhìn bộ lông trên đuôi y rối tung, còn dính cả máu, cậu đau lòng đến mức chẳng màng chuyện khác, vội vàng thi triển thuật trị liệu cho y.
Cậu sa sầm mặt hỏi: “Sao lại thế này? Huynh đã giao đấu với ai? Sao còn…” Vết thương không quá nghiêm trọng, nhưng vẫn khiến Kiều Hàm xót xa.
Trong nguyên tác, ở đoạn cốt truyện này Tiêu Cửu Từ quả thật sẽ bị thương, nhưng thực lực hiện giờ của y đã mạnh hơn thời điểm ấy trong nguyên tác rất nhiều. Nếu vẫn là giao đấu với Cận Qua, sao có thể bị thương đến mức này? Chẳng lẽ Yêu Hoàng đã ra tay?
Nhưng nếu Yêu Hoàng ra tay thì thương thế hẳn phải nặng hơn mới đúng.
Tiêu Cửu Từ cảm nhận được sự đau lòng và quan tâm của Kiều Hàm, cuối cùng cũng được dỗ xuôi, khẽ ve vẩy đuôi nói: “Yêu Hoàng muốn xem thân thủ của ta nên bảo Cận Qua đấu với ta.”
“Đánh thành thế này sao?” Kiều Hàm thật sự kinh ngạc.
Tiêu Cửu Từ đáp một tiếng đầy ẩn ý: “Ừm.”
Kiều Hàm nghi hoặc nhìn y, đang định hỏi thêm thì Hề Quỳ và Ô Nguyên đã tiến lên chào hỏi.
“Còn tưởng Yêu Hoàng sẽ làm khó ngươi, không ngờ lại đơn giản như vậy.” Ô Nguyên vuốt cằm nói.
“Ân nhân đã bị thương rồi, thế mà còn không tính là làm khó sao?” Hề Quỳ bất mãn dùng mỏ mổ mổ đầu Ô Nguyên.
Ngạo Tuyết, Lăng Sương và những người khác tiến lên hỏi Yêu Hoàng có còn ý gì khác không.
Tiêu Cửu Từ lắc đầu: “Chỉ muốn xem thân thủ của ta, sau đó liền mất hứng thú. Chắc cũng chỉ vì tò mò mà thôi. Trước kia với tình huống như Minh Dạ, hắn còn ngầm cho phép tồn tại, huống hồ là ta.”
Nghe Tiêu Cửu Từ nói vậy, mọi người đều yên lòng. Ít nhất điều này chứng minh thân phận bán yêu sẽ không gây ra phiền phức gì.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ nhanh chóng rơi lên người Lang San.
Đây là lần đầu tiên Lang San nhìn thấy dáng vẻ bán yêu của Tiêu Cửu Từ. Sau khi đứng dậy, nàng vẫn kinh ngạc không thôi: “Thật sự là…”
Tiêu Cửu Từ quay sang nhìn Kiều Hàm, cậu vội giải thích: “Đúng lúc Lang San theo tộc Linh Lang đến tham gia Vạn Yêu Hội. Nghe nói chúng ta đã tới nên nàng qua thăm, dù sao trước đó nàng nghe tin cả hai chúng ta đều gặp chuyện.”
“Lang Vương và Ngụy sư tỷ thì sao?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
Kiều Hàm còn chưa kịp hỏi, cô bé cũng vừa mới đến không lâu.
Lúc này Lang San mới hoàn hồn, mở miệng đáp: “Không… không có tin tức.”
Nghe được câu trả lời này, cũng không biết có thể xem là tin tốt hay không.
Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ cau mày, biết y muốn sớm tìm thấy họ. Một là để biết rốt cuộc những kẻ truy sát họ có mục đích gì, hai là muốn giúp Lang Tiểu Nguyệt tu luyện cho tốt, tránh gặp phải nguy cơ giống y và Minh Dạ.
Ngạo Tuyết mời mọi người vào nhà. Tiêu Cửu Từ trực tiếp biến thành tiểu thiên hồ, để Kiều Hàm ôm vào lòng, như thể muốn nói mình chiến đấu mệt rồi, không muốn tự đi nữa.
Kiều Hàm đã quen với việc ôm Tiêu Cửu Từ mỗi khi y biến thành tiểu hồ ly nên cũng không thấy có gì khác thường. Đối với yêu tộc, khả năng tự hồi phục trong nguyên hình mạnh hơn, đây là chuyện tốt.
Lần này Ô Nguyên đưa Hề Quỳ đến cũng là vì chuyện liên minh. Vốn dĩ họ đã biết thái độ của tộc Linh Hồ đối với xung đột giữa hai giới, vì vậy không cần Ngạo Tuyết nói nhiều, họ đã đồng ý kết minh.
Ô Nguyên có thể trực tiếp thay tộc Linh Nha quyết định. Còn tộc Linh Thước từ lâu đã liên minh với tộc Linh Nha, hai bên vốn ở trong trạng thái buộc chặt với nhau, đương nhiên cũng sẽ cùng gia nhập liên minh.
Sau khi nghe cuộc trò chuyện của họ, Lang San cũng cho biết tộc mình có cùng suy nghĩ. Trước kia họ quá yếu thế nên bị cưỡng ép phân công thực hiện một số nhiệm vụ nhằm vào tu chân giới. Hiện giờ nếu có thể dựa vào thế lực của ba đại yêu tộc để tránh xa chiến tranh thì quả thật rất tốt.
Ngạo Tuyết trực tiếp nói với Lang San: “Nếu người nắm quyền của các ngươi đồng ý hợp tác thì hãy đến tìm ta.”
Lang San vội vàng gật đầu nhận lời, sau đó cười rạng rỡ với Kiều Hàm, như thể làm vậy đồng nghĩa với việc nàng đã đứng cùng chiến tuyến với cậu.
Nhưng tầm mắt nàng vừa nhìn sang đã bị bảy chiếc đuôi đang khẽ đung đưa của Tiêu Cửu Từ âm thầm che khuất.
Ô Nguyên nói tiếp: “Đúng rồi, các ngươi vừa tới nên còn chưa rõ. Gần đây kẻ moi đan xuất hiện ngày càng nhiều, ngay trong Yêu Đô cũng đã bắt được vài tên. Ta đã nghe ngóng qua, rất nhiều yêu tộc đều bị chúng hãm hại.”
Họ từng cùng nhau trải qua chuyện của Dương Bi tán nhân, vì vậy trong chuyện này, Ô Nguyên muốn nghe ý kiến của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.
“Trước khi tới đây, bọn ta đã nghe nói một vài chuyện.” Tiêu Cửu Từ nói: “Chuyện này không đơn giản như bề ngoài.”
Ô Nguyên nói: “Vạn Yêu Hội lần này ngoài mặt là đại hội để Yêu Hoàng hiệu triệu yêu giới khai chiến với tu chân giới, nhưng thật ra các đại yêu tộc đều đã định sẽ chất vấn Yêu Hoàng về chuyện kẻ moi đan trước.”
Ngạo Tuyết khó hiểu hỏi: “Mọi người cứ thế mà nghi ngờ Yêu Hoàng sao?”
Mặc dù Ngạo Tuyết cũng không ưa Yêu Hoàng, nhưng vẫn cảm thấy chuyện này vô cùng kỳ lạ.
“Yêu Hoàng sai tà tu nhân tộc đến moi yêu đan sao? Chưa nói tới việc với tu vi cao như hắn có cần yêu đan hỗ trợ tu luyện hay không, cho dù hắn thật sự muốn làm, bên cạnh hắn có nhiều thuộc hạ như vậy, chẳng lẽ không thể dùng sao? Vòng vèo như thế hoàn toàn không hợp lý.” Ngạo Tuyết chỉ nghe nói đến chuyện kẻ moi đan sau khi rời khỏi tộc, hơn nữa tộc Linh Hồ hoàn toàn không có người bị hại nên nàng vẫn có thể nhìn nhận chuyện này khá lý trí.
“Bên ngoài đều nói… làm như vậy sẽ khó bị phát hiện hơn, lại có thể đổ tội cho tu chân giới, không ai nghi ngờ đến Yêu Hoàng. Khi chuyện này mới bùng phát, mọi người quả thật đều căm thù tu chân giới. Nhưng vì mâu thuẫn giữa hai giới bùng nổ, đôi bên đề phòng nhau rất nghiêm ngặt nên dần dần mới phát hiện đám tà tu nhân tộc kia vẫn luôn ra vào hoàng cung, căn bản không phải làm việc cho tu chân giới.” Lang San thuật lại những phân tích mình đã nghe được.
Ô Nguyên nói: “Cũng không thể xem là tùy tiện buộc tội. Thứ nhất, phía Yêu Hoàng chắc chắn đã nhận được tin tức, nhưng hắn chưa từng phủ nhận. Thứ hai, đám tà tu có thể ra vào hoàng cung, cho dù khả năng che giấu của chúng có tốt đến đâu, Yêu Hoàng cũng không thể hoàn toàn không phát hiện. Rõ ràng đã có người nhìn thấy, hắn lại không hề tỏ thái độ, vậy chỉ có thể xem là hắn ngầm cho phép. Như vậy sao có thể không khiến chúng yêu nghi ngờ?”
Nghe Ô Nguyên nói vậy, Ngạo Tuyết liền hiểu ra.
Kiều Hàm đang ngồi bên cạnh trị thương cho Tiêu Cửu Từ nghe xong thật sự rất muốn phàn nàn. Trong nguyên tác hoàn toàn không nói người đứng sau chuyện này là ai, chỉ ám chỉ có liên quan đến Ma tộc. Theo cách nhìn của Kiều Hàm, với tính cách duy ngã độc tôn, bất cứ lúc nào cũng có thể nổi điên của Yêu Hoàng, hắn tuyệt đối không có khả năng tự chứng minh mình trong sạch trước những lời buộc tội như vậy.
Thậm chí khi cơn giận nổi lên, hắn còn có thể nói thẳng một câu: “Chính là bản tôn làm, các ngươi có ý kiến gì?”
Hắn lười giải thích, khinh thường việc giải thích, thậm chí còn nổi giận vì đám yêu tộc bên dưới dám chất vấn mình. Tư duy của hắn là tư duy của một hoàng giả cao cao tại thượng, nào phải hạng người thân thiện yêu dân.
Chuyện này chẳng khác nào đám quan lại ở nhân gian chỉ thẳng vào mũi hoàng đế mà chất vấn: Ngài có phái người âm thầm giết dân chúng hay không?
Đây hoàn toàn là chuyện không thể được dung thứ.
Vì vậy, đến giai đoạn sau của Vạn Yêu Hội, vấn đề không chỉ nằm ở chứng cứ. Chính thái độ của Yêu Hoàng đã khiến chúng yêu hiểu lầm nghiêm trọng, có thể nói hắn đứng đầu trong việc tự tìm đường chết.
Dù sao Kiều Hàm cảm thấy tính cách của Yêu Hoàng có vấn đề nghiêm trọng. Còn điểm Ô Nguyên vừa nói, tại sao Yêu Hoàng không phát hiện, hoặc đã phát hiện mà vẫn dung túng cho đám tà tu nhân tộc kia ra vào hoàng cung, điều này thật sự khiến Kiều Hàm không sao hiểu nổi.
Mọi người trò chuyện một lúc rồi đều cảm thấy bất lực trước tình hình hiện tại, chỉ có thể chờ xem sau này sẽ phát triển thế nào.
Hôm nay trời đã muộn, tộc Linh Hồ vừa mới tới nên vẫn còn một số việc cần xử lý.
Ô Nguyên và Hề Quỳ đứng dậy cáo từ, để họ nghỉ ngơi chỉnh đốn. Lang San cũng phải trở về truyền lời, nhưng vẫn nhìn Kiều Hàm với vẻ muốn nói lại thôi, rõ ràng muốn tìm cậu nói chuyện riêng.
Đuôi của Tiêu Cửu Từ lại không nhịn được bắt đầu quấn quanh eo Kiều Hàm.
Kiều Hàm lại trực tiếp mở miệng: “Lang San, hôm nay sư huynh bị thương, ta không ôn chuyện với ngươi nữa.”
Lệnh đuổi khách rõ ràng khiến vành mắt Lang San đỏ lên. Thấy tay Kiều Hàm vẫn không ngừng vuốt lông cho tiểu thiên hồ, cho dù không có ấn Thiên Hồ, Lang San cũng đã hiểu, chỉ đành đứng dậy cáo từ, không tiếp tục dây dưa.
Lăng Sương đứng bên cạnh nhìn mà bật cười: “Kiều Hàm, ngươi đúng là được hoan nghênh thật đấy.”
Tiểu thiên hồ trong lòng cậu vô cùng hài lòng nhìn Kiều Hàm.
Kiều Hàm lười để ý lời trêu chọc của họ, ôm tiểu thiên hồ trở về viện mà hai người được sắp xếp ở.
Trong viện có vài gian phòng. Kiều Hàm còn chưa kịp đổi hướng bước chân đã nghe tiểu thiên hồ mở miệng: “Ở chung một phòng, nơi này không an toàn.”
Mặt Kiều Hàm không tự chủ được mà đỏ lên, nhưng cậu chỉ có thể im lặng ôm tiểu thiên hồ vào phòng, đặt y lên nhuyễn tháp rồi tiếp tục trị thương.
Tiểu thiên hồ vươn vai, lại cọ cọ vào bàn tay đang thi pháp của Kiều Hàm: “Sau này khi ta không ở bên cạnh em, đối mặt với những người nhào vào em, em cũng phải làm như vậy, biết chưa? Tuyệt đối không được để người khác tùy tiện ôm nữa.”
Một cục lông xù nhỏ bé lại nghiêm túc nói những lời như vậy, đôi mắt xanh biếc nhìn cậu chằm chằm không chớp.
Kiều Hàm có chút lúng túng. Cậu làm vậy cũng không phải để lấy lòng hay tỏ ra ngoan ngoãn, chẳng qua cảm thấy vì người ngoài mà khiến sư huynh không vui thật sự rất không đáng. Cậu và Lang San vốn không thân, cùng lắm chỉ có thể xem là cô bé đơn phương nảy sinh tình cảm mà thôi.
“Trả lời ta.” Tiểu thiên hồ nghiêng đầu nói.
Kiều Hàm ho khẽ, mơ hồ đáp một tiếng, sau đó vội vàng chuyển chủ đề, hỏi về chuyện hôm nay y đi gặp Yêu Hoàng.
Tiêu Cửu Từ kể lại toàn bộ những gì mình nhìn thấy và nghe được. Thật ra gần như không khác nguyên tác, chỉ là Tiêu Cửu Từ cố tình che giấu thực lực.
Mặc dù Kiều Hàm rất không thích việc sư huynh bị thương, nhưng trên địa bàn của người khác, giữ lại một phần thực lực quả thật là cách làm thông minh. Hiện giờ mọi người đều chưa thể xác định rõ tình hình của bán yêu, đây có thể xem là con át chủ bài lớn nhất của họ.
Tiêu Cửu Từ lại lấy đan dược Yêu Hoàng ban cho đưa Kiều Hàm xem.
Kiều Hàm vừa nhìn liền vô cùng kinh hỉ: “Đan dược tốt như vậy sao? Yêu Hoàng này cũng khá hào phóng. Sư huynh, huynh mau uống đi, không chỉ có thể khôi phục lực lượng đã tiêu hao mà còn củng cố tu vi, nâng cao yêu lực nữa.”
Nể mặt phần bồi thường này, cậu sẽ không so đo với Yêu Hoàng về vết thương của sư huynh nữa.
Đêm ấy, Tiêu Cửu Từ hấp thu đan dược, duy trì hình dạng tiểu thiên hồ rồi cuộn mình trong hõm vai Kiều Hàm nghỉ ngơi.
So với Tiêu Cửu Từ, thương thế của Cận Qua nghiêm trọng hơn nhiều, cho dù hôn mê cũng chẳng có gì lạ. Nhưng hắn lại đột nhiên giật mình tỉnh dậy.
Trong căn phòng tối mờ, hắn đột ngột ngồi bật dậy, lúc này mới phát hiện thương thế của mình đã được xử lý. Nghĩ đến việc dường như mình chưa hoàn thành hình phạt của Yêu Hoàng, hắn định đứng dậy đi thỉnh tội.
Tiểu yêu phụ trách chăm sóc bên ngoài nghe thấy động tĩnh, vội khuyên Cận Qua: “Là bệ hạ bảo ngài trở về. Bệ hạ nói đợi ngài dưỡng thương xong rồi hãy quay lại gặp người.”
Thân hình Cận Qua khẽ chao đảo, lúc này mới đứng vững lại: “Ta biết rồi, ra ngoài đi.”
Tiểu yêu nghe lời rời khỏi.
Cận Qua ngồi bên giường im lặng rất lâu, cuối cùng không nhịn được lấy một hộp gấm từ trong túi trữ vật ra.
Hộp gấm vừa mở, ánh lửa chói mắt lập tức bừng lên. Khi ánh lửa tản ra, bên trong hiện lên một chiếc lông đuôi Hỏa Phượng, lộng lẫy đẹp đẽ, tỏa ánh sáng vàng đỏ.
Cận Qua vươn tay nhẹ nhàng v**t v*. Cho dù ngón tay bị bỏng, hắn vẫn không hề dừng lại.
Sáng hôm sau, Cận Qua cảm thấy thương thế đã lành gần hết. Khi ra ngoài, hắn lại phát hiện tiểu yêu phụ trách dọn dẹp trong viện đang khóc.
“Có chuyện gì?”
“Đại nhân, ta có thể ra ngoài một chuyến không? Người nhà truyền tin tới, muội muội ta bị kẻ moi đan… hu hu hu.” Tiểu yêu gần như suy sụp: “Đại nhân… thật sự là Yêu Hoàng bệ hạ sao?”
Sắc mặt Cận Qua không thay đổi, nhưng ánh mắt lại tối tăm đến đáng sợ.
Ở phía bên kia, Hề Quỳ và Ô Nguyên hẹn Kiều Hàm cùng Tiêu Cửu Từ vào thành dạo chơi. Hiện giờ đã gặp Yêu Hoàng, họ cũng không còn bị hạn chế gì, dù sao vẫn còn vài ngày nữa Vạn Yêu Hội mới chính thức khai mạc.
Tiêu Cửu Từ cũng muốn ra ngoài. Đến một nơi xa lạ, y nhất định phải nắm rõ mọi thứ xung quanh, nếu không sẽ cảm thấy bất an.
Chỉ là khi ra ngoài, Kiều Hàm vẫn phải đeo vòng cổ. Tiêu Cửu Từ thật sự không mấy vui vẻ, nhưng Kiều Hàm lại hào hứng vô cùng. Dù sao lúc vào thành, có người hoàn toàn không cho cậu cơ hội ngắm nhìn Yêu Đô dọc đường.
Cứ như vậy, trên cổ Kiều Hàm lần nữa xuất hiện chiếc vòng cổ. Chỉ là Tiêu Cửu Từ trực tiếp nắm tay cậu, nên không hề tạo ra cảm giác nhục nhã như đang dắt một nô lệ.
Ô Nguyên nhìn cảnh tượng này, tuy biết quy củ nhưng vẫn không nhịn được phàn nàn: “Hai người vẫn chưa khắc ấn sao?”
Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Kiều Hàm, không lên tiếng, nhưng ý tứ vô cùng rõ ràng: y đang đợi cậu.
Kiều Hàm: Cảm giác bị giục cưới mọi lúc mọi nơi là thế này đây.
“Tiểu ca ca không muốn sao?” Hề Quỳ vẫn thẳng thắn như mọi khi.
Sao có thể không muốn, chỉ là… chỉ là trong lòng bất an. Hai chữ “bằng lòng” nặng tựa ngàn cân, chỉ cần nghĩ đến thôi tim cậu đã thắt lại, huống hồ muốn nói thành lời cũng không thể.
Hơi thở Kiều Hàm khẽ thay đổi. Tiêu Cửu Từ lập tức mỉm cười nói: “Chuyện tốt thường lắm trắc trở, đi thôi.” Sau đó y thuận thế chuyển chủ đề.
Chẳng bao lâu, đoàn người đã tới con phố náo nhiệt. Vừa nhìn qua đã thấy khắp nơi đều là tai, đuôi và những cục lông xù, khiến mắt Kiều Hàm sáng bừng.
Lúc thì một con gấu trúc đỏ khoác bộ lông đỏ rực, vừa gặm táo vừa tò mò quan sát Kiều Hàm giữa đoàn người. Lúc lại có một con báo tuyết ngậm đuôi đi ngang qua. Còn có yêu tộc mang đôi tai hình bán nguyệt, ôm hũ mật ong tiến lên chào bán. Chớp mắt một cái, một con báo hoa mai đuổi theo một con báo săn, chạy được nửa đường cả hai hóa thành hình người rồi đánh nhau. Bên đường còn có một dòng sông, trong sông cũng có không ít yêu tộc tụ tập thành đàn.
Kiều Hàm lập tức sinh ra tâm trạng vui vẻ như đang tham quan thế giới động vật.
Lần này thật sự biến thành một chuyến du ngoạn. Hề Quỳ đảm nhiệm vai trò hướng dẫn viên nhỏ, nhiệt tình giới thiệu đủ thứ cho Kiều Hàm. Mọi người vừa ăn vừa chơi, vô cùng thoải mái. Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm để mắt đến thứ gì liền tiến lên trả tiền mua. Thấy món nào cậu thích ăn, y còn cẩn thận quan sát cách ông chủ chế biến, hỏi thăm phương pháp, định sau này sẽ làm cho Kiều Hàm ăn.
Một ngày hiếm hoi nhẹ nhõm mới trôi qua được một nửa thì họ nghe thấy tiếng khóc lóc ầm ĩ.
Thấy phía trước có một đám yêu tộc vây quanh, Hề Quỳ liền hóa thành chim hỉ thước bay lên trên xem. Quan sát một lúc, nhóc bay về báo lại tình hình.
“Thảm lắm. Một cô bé bị moi mất yêu đan, hình như chỉ có một người anh trai. Hắn ôm nguyên hình của cô bé khóc đến không chịu nổi, đang quỳ cầu xin y sư cứu chữa, nhưng có vẻ y sư cũng không cứu được nữa.”
Nếu yêu đan mới bị moi không lâu, may mắn một chút thì vẫn có thể giống Hề Quỳ trong nguyên tác, sống tiếp bằng nguyên hình. Mặc dù sẽ không khác gì một con vật bình thường, nhưng đối với những người yêu thương họ sâu sắc, như vậy cũng đã là một niềm an ủi.
Xem ra lại là kẻ moi đan. Không ngờ họ dễ dàng gặp phải như vậy.
Bốn người đang do dự có nên tiến lên xem hay không thì cách đó không xa đột nhiên truyền tới động tĩnh giao chiến. Khí tức lan tới, rõ ràng là linh lực của nhân tộc.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nhìn nhau. Kiều Hàm gật đầu, Tiêu Cửu Từ lập tức buông dây xích, nói với Ô Nguyên: “Ở lại trông chừng.”
Nói xong, y bay về phía đang giao chiến.
Chẳng bao lâu, Tiêu Cửu Từ nhìn thấy hai bóng người. Một trong số đó lại là Cận Qua, mà Cận Qua dường như đang cố bắt sống một tên tà tu.
Tiêu Cửu Từ nhận ra tà tu kia không phải đối thủ của Cận Qua, vì vậy không tham chiến mà đứng bên cạnh cẩn thận quan sát người nọ.
Vừa nhìn rõ, sắc mặt Tiêu Cửu Từ liền thay đổi. Đó lại là một tu sĩ y quen biết, một đệ tử bình thường của môn phái tu chân trung đẳng.
Đó là một đệ tử bình thường đến mức không thể tìm ra bất kỳ vấn đề gì. Người này không có dã tâm, chỉ thành thật tu luyện, phẩm tính cũng không tệ, môn phong lại thuần phác. Vì từng tình cờ gặp nhau trong bí cảnh nên Tiêu Cửu Từ vẫn nhớ hắn.
Xem ra chuyện này quả thật vô cùng bất thường. Có lẽ đúng như những gì họ từng phân tích, người này đã bị khống chế?
Nghĩ đến khả năng đó, Tiêu Cửu Từ không tiếp tục đứng nhìn, lập tức ra tay giúp Cận Qua vây bắt tên đệ tử kia.
Có lẽ vì hôm qua hai người vừa giao đấu, Tiêu Cửu Từ vừa ra tay, Cận Qua đã nhận ra y, đồng thời cũng hiểu ý y nên lập tức phối hợp. Hai người liên thủ, người kia gần như không còn khả năng chạy thoát, chớp mắt đã bị đóng băng. Đao của Cận Qua cũng lập tức kề lên cổ hắn.
Tiêu Cửu Từ lập tức bay tới gần, nhưng Cận Qua đã mở miệng chất vấn: “Rốt cuộc ngươi là người của ai?”
Chỉ thấy tên đệ tử kia nở một nụ cười kỳ quái, hoàn toàn không giống người trong ấn tượng của Tiêu Cửu Từ.
“Ta làm việc cho Yêu Hoàng. Các ngươi dám ngăn cản thì cứ chờ Yêu Hoàng trừng trị đi!” Vừa dứt lời, hai mắt người nọ lập tức đỏ ngầu. Tiêu Cửu Từ vội thi pháp, muốn đóng băng hoàn toàn hắn ta, nhưng vẫn không thể ngăn hắn tự bạo.
Trong nháy mắt, máu thịt lẫn với vụn băng rơi vãi đầy đất. Cảnh tượng quá mức thảm khốc, khiến không ai nhìn thấy lớp bột vàng ẩn trong đó. Bột vàng vừa chạm đất liền biến mất.
Đây là giết người diệt khẩu, hoàn toàn không cho họ cơ hội điều tra chân tướng.
Thế nhưng lời người này để lại lại khiến đám yêu tộc đứng xem xung quanh kinh hãi không thôi. Xem ra chẳng bao lâu nữa, lòng tin của yêu tộc đối với Yêu Hoàng sẽ lại giảm xuống.
Tiêu Cửu Từ nhìn Cận Qua: “Ngươi có manh mối gì không?”
Sắc mặt Cận Qua khó coi. Vốn không muốn phí lời với Tiêu Cửu Từ, nhưng hắn vẫn mở miệng: “Không phải Yêu Hoàng.”
Nói xong, mặc kệ Tiêu Cửu Từ có tin hay không, hắn xoay người bay về phía hoàng cung, hẳn là muốn tìm Yêu Hoàng báo cáo.
Ở phía bên kia, sau khi Kiều Hàm và hai người còn lại ở lại, tiếng ồn ào phía trước càng lúc càng lớn.
Ba người bèn chen lên trước xem tình hình. Chỉ thấy một thiếu niên đang ôm một con vật nhỏ không nhúc nhích, nhìn kỹ thì giống một con chuột bạch.
“Tại sao không cứu được? Trước kia chẳng phải từng có yêu tộc khôi phục nguyên hình rồi vẫn sống được sao? Tại sao không chữa trị cho muội muội ta? Xin các vị, xin các vị đấy!”
“Thật sự không phải chúng ta không chịu chữa. Đã chậm trễ cả một đêm rồi, không kịp nữa, trừ phi…”
“Trừ phi cái gì?” Tiểu yêu lập tức truy hỏi.
“Nghe nói trước đây có một vị du y vô cùng lợi hại, biết đâu ông ấy có thể cứu được.” Có người lên tiếng.
Y sư cũng gật đầu: “Nhưng ông ấy đã mất tích nhiều ngày rồi…”
Hy vọng vừa dâng lên trong lòng tiểu yêu lập tức biến thành tuyệt vọng. Hắn ôm muội muội vẫn còn thoi thóp, khóc đến không thành tiếng.
Hai tiểu yêu trông vô cùng đáng thương. Thấy đã không còn hy vọng, Kiều Hàm đang nghĩ có nên tiến lên thử một lần, coi như còn nước còn tát hay không thì một giọng nữ chợt truyền đến: “Để ta thử xem.”
Giọng nói này hơi quen.
Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy một bóng dáng áo trắng thướt tha, trên mặt che khăn, xuyên qua đám yêu tộc bước vào.
Hai mắt Kiều Hàm lập tức trợn to.
“Dù không nhìn thấy mặt nhưng chỉ cần liếc qua cũng biết là đại mỹ nhân.” Hề Quỳ cảm thán.
“Lạ thật, yêu khí trên người nàng ấy yếu quá. Điều đó chứng tỏ yêu lực rất yếu, vậy thì cứu thế nào?” Ô Nguyên khó hiểu nói.
Kiều Hàm đột nhiên xông lên. Trước khi nữ tử kia kịp thi pháp, cậu đã giành nói: “Để ta!”
Dứt lời, không chờ mọi người phản ứng, một đạo thuật pháp đã bao phủ lấy con vật nhỏ.
Sau khi nhìn thấy Kiều Hàm, nữ tử kia liền ngẩn người, đứng bất động.
Đám yêu tộc bên cạnh lại lập tức xù lông.
“Ngươi… nhân nô? Ngươi đang làm gì!”
“Khoan đã, cô nương này hình như là đồ đệ đi theo vị du y kia, nên giao cho nàng ấy chữa trị mới phải.”
“Nhân tộc đáng ghét, các ngươi đã hại nàng thành thế này, còn muốn tiếp tục hại nữa sao? Thời gian cứu chữa quý giá nhất sao có thể để ngươi làm chậm trễ!”
“Chủ nhân của hắn đâu!”
“Cút ra! Mọi người mau đánh đuổi hắn đi!”
Ô Nguyên và Hề Quỳ cũng không hiểu Kiều Hàm bị làm sao. Đột nhiên lòng trắc ẩn nổi lên thì thôi, cũng đâu cần tranh với người khác. Dù trong lòng khó hiểu, hai người vẫn lập tức đứng bên cạnh bảo vệ cậu.
“Chủ nhân của hắn lợi hại lắm, sắp tới rồi. Các ngươi đừng làm bậy, cẩn thận bị đánh cho răng rơi đầy đất đó.” Hề Quỳ căng thẳng nói.
“Bị nhân tộc làm bị thương thì đương nhiên để nhân tộc cứu chữa sẽ hiệu quả hơn. Vị nhân tộc này ở nhân giới là y tu kỳ Nguyên Anh, chắc chắn sẽ không làm bừa, chi bằng để hắn thử xem?”
Nhưng lúc này, sự căm ghét của yêu tộc đối với nhân tộc đã dâng cao chưa từng có, căn bản không ai chịu nghe. Nếu nhân nô ngoan ngoãn ở bên cạnh chủ nhân thì họ cũng lười quản, nhưng kẻ này lại tự nhảy ra làm loạn, cho dù họ đánh chết cậu cũng hoàn toàn có lý.
Tiểu yêu đang ôm muội muội ngẩn người. Hắn cảm thấy phần linh lực thoát ra từ thuật pháp kia khiến bản thân vô cùng dễ chịu, nhất thời không biết có nên ngăn cản luồng linh lực đang bao phủ muội muội mình hay không.
Lúc này Kiều Hàm đã đổ mồ hôi đầy đầu, nhưng tình thế hiện tại không cho phép cậu dừng tay. Cậu nhất định phải chữa khỏi cho người bị thương này. Thế nhưng thời gian quả thật đã trôi qua quá lâu, cậu cũng khó lòng làm được, chỉ có thể đổi linh phù ra thử.
Không ngờ vừa thử như vậy lại thật sự thành công.
Y sư bên cạnh lúc này đã nhìn ra manh mối: “Lợi hại quá, hình như thật sự có thể…”
Y sư đã nói như vậy, chúng yêu nhất thời cũng không tiện ra tay.
Cuối cùng, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn con chuột bạch kia cử động, vết thương ở bụng cũng dần khép lại.
“Chít chít…” Chuột bạch yếu ớt kêu hai tiếng, chỉ có thể làm theo bản năng động vật, ghé mũi ngửi người anh đang ôm mình.
Cho dù đã mất linh trí, tiểu yêu vẫn ôm muội muội vừa khóc vừa cười. Sau khi hoàn hồn, hắn còn không ngừng dập đầu với Kiều Hàm.
Sắc mặt Kiều Hàm trắng bệch, được Hề Quỳ đỡ lấy. Cậu khoát tay, bảo hắn mau đưa muội muội về chăm sóc. Dù đã sống sót nhưng vẫn cần dưỡng thương.
Đợi tiểu yêu cảm kích đến rơi nước mắt rời đi, đám yêu tộc vây xem xung quanh cũng dần giải tán. Một số yêu tộc vẫn mang theo tâm lý bài xích, đứng cách đó không xa nhìn Kiều Hàm rồi bàn tán xôn xao.
Kiều Hàm chẳng rảnh để tâm tới họ, lập tức quay sang nhìn nữ tử áo trắng, nhất thời có muôn vàn cảm xúc.
“Lâu rồi không gặp, Bạch Kha. Tỷ… vẫn giống hệt trước kia, chẳng biết lo cho bản thân gì cả.” Kiều Hàm bất đắc dĩ nói.
Nữ tử trước mặt chính là Bạch Kha. Rõ ràng nàng đã dùng cách đặc biệt để che giấu khí tức, bình thường không dễ bị phát hiện. Nhưng thuật trị liệu lại khác, giữa nhân tộc và yêu tộc có sự chênh lệch rất lớn, một khi thi triển sẽ lập tức bị nhìn ra thân phận. Trong tình thế này mà để lộ nàng là nhân tộc, lại không có bất kỳ quan hệ phụ thuộc nào khác, chẳng khác gì tự tìm đường chết.
Nhưng người làm nghề y luôn có tấm lòng cứu người. Thấy có người cần chữa trị, cho dù đối phương là yêu, cho dù sẽ để lộ thân phận, Bạch Kha vẫn giống như trước kia, không chút do dự đứng ra.
Từ nãy tới giờ, Bạch Kha vẫn ngơ ngác nhìn Kiều Hàm. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cuối cùng nàng không kìm được mà đỏ hoe mắt: “Thật sự… thật sự là ngươi… Kiều Hàm.”
Vì vậy, khi Tiêu Cửu Từ quay về, y như bị sét đánh giữa trời quang.
Rốt cuộc tại sao vừa tới Yêu Đô, ngày nào cũng có người muốn cướp Kiều Hàm của y vậy.
Chỉ thấy lại có thêm một nữ tử ôm Kiều Hàm khẽ sụt sùi, toàn thân Tiêu Cửu Từ sắp xù hết lông lên.
Y lao tới, định dùng đuôi cuốn Kiều Hàm đi.
Đúng lúc nữ tử kia đã khống chế được cảm xúc, áy náy và ngượng ngùng buông Kiều Hàm ra. Nàng vừa ngẩng đầu, Tiêu Cửu Từ liền miễn cưỡng thu đuôi lại.
Lúc này Bạch Kha cũng nhìn thấy Tiêu Cửu Từ trong hình thái hồ yêu đang bay tới, hàn khí bức người, khí thế hùng hổ. Nàng lập tức kinh ngạc đến mức không thốt nổi lời nào.
Tuy nàng đã nghe nói, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy.
Ngay khi cảm nhận được luồng hàn khí khác thường, Kiều Hàm đã đoán được phần nào. Cậu quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng đáp xuống.
“Sư huynh… là Bạch Kha sư tỷ.” Kiều Hàm vội nói.
Tiêu Cửu Từ đầy oán niệm liếc Kiều Hàm một cái. Cậu chỉ có thể ngượng ngùng cười lấy lòng, thầm nghĩ chuyện này hẳn không tính, dù sao cũng là bạn cũ lâu ngày không gặp.
Thái độ của Tiêu Cửu Từ quả thật dịu đi một chút, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.
Khi đứng bên cạnh Kiều Hàm, y đã lặng lẽ kéo dây xích lại, chiếc đuôi cũng từ phía sau âm thầm quấn quanh eo cậu.
Kiều Hàm đột nhiên cảm thấy mất mặt vô cùng.
Nhưng Bạch Kha không nhiều chuyện đến vậy, căn bản không chú ý đến động tác nhỏ của Tiêu Cửu Từ. Trong lòng nàng lúc này chỉ tràn ngập niềm vui khi nhìn thấy người bạn mình lo lắng suốt bao lâu vẫn bình an xuất hiện trước mắt.
Ngoài đường không tiện nói chuyện, Bạch Kha liền dẫn mọi người tới nơi nàng đang ở.
Vừa bước vào, Ô Nguyên và Hề Quỳ đã kinh ngạc không thôi vì trận pháp bên trong. Nếu không có Bạch Kha dẫn đường, chỉ cần họ tùy tiện xông vào thì tuyệt đối không thể thoát ra.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm chỉ nhìn một cái đã biết đây là thủ pháp của Vạn Mộc Xuân.
Nhớ tới những lời đồn nghe được trước đó, vừa ngồi xuống, Kiều Hàm đã lập tức hỏi: “Vị du y nổi danh khắp nơi ở đây chính là Vạn Mộc Xuân đúng không? Sao hắn lại đưa tỷ tới đây? Hơn nữa người đâu rồi? Tại sao bên ngoài nói hắn mất tích?”
Vạn Mộc Xuân là đại năng y tu, đương nhiên có cách thi triển thuật trị liệu mà không để người khác phát hiện, nhưng Bạch Kha thì không làm được. Để Bạch Kha một mình ở lại nơi nguy hiểm như thế này, quả nhiên hắn vẫn không đáng tin.
Bạch Kha vốn muốn hỏi tình hình của họ, nhưng miệng nàng vẫn không nhanh bằng Kiều Hàm. Tuy vậy, cảm giác quen thuộc ấy vẫn khiến khóe môi nàng cong lên.
“Sau khi chia tay lần trước, tiểu sư thúc dẫn ta đi khắp nơi lẩn trốn. Nghe chuyện của hai người, bọn ta vốn muốn tới giúp, nhưng vẫn không đuổi kịp bước chân của hai người. Sau đó, bọn ta gặp phải kẻ moi đan.”
Họ tình cờ gặp một kẻ moi đan bị đánh chết. Vạn Mộc Xuân dường như phát hiện thứ gì đó trong thi thể, đột nhiên trở nên vô cùng kỳ quặc. Bạch Kha hỏi thế nào hắn cũng không nói, còn bảo không nói cho nàng biết là vì muốn tốt cho nàng. Nếu một ngày nào đó hắn chết, Bạch Kha vẫn có thể sống sót.
Sau đó, Vạn Mộc Xuân dẫn Bạch Kha như đang lần theo thứ gì đó, cuối cùng tới Yêu Đô.
Ban đầu họ chỉ điều tra về kẻ moi đan, đồng thời cố gắng cứu chữa những nạn nhân bị moi mất yêu đan. Nhưng Vạn Mộc Xuân luôn lén lút ra ngoài, Bạch Kha cũng không quản được hắn. Cho đến một ngày, Vạn Mộc Xuân ra ngoài rồi không bao giờ trở về nữa. Bạch Kha tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng hắn, chỉ có thể vừa tìm vừa chờ, cho đến hôm nay gặp được họ.
“Mất tích bao lâu rồi?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
“Nửa tháng.” Bạch Kha buồn bã nói: “Ta lo lắm… Đáng lẽ ta phải hỏi cho rõ rốt cuộc là chuyện gì. Đều tại ta không tốt.”
Nhìn dáng vẻ đau buồn của Bạch Kha, Kiều Hàm vội an ủi: “Tên đó lợi hại lắm, chắc chắn không chết được đâu.”
“Ta biết hắn chưa chết.” Bạch Kha nói xong liền để lộ cổ tay trắng nõn. Trên đó có một dấu vết khế ước, dường như dùng để xác nhận tình trạng cơ thể của đối phương. Những y tu có quan hệ tốt thường sẽ lập loại khế ước này.
“Chẳng phải thứ này có khả năng định vị sao?” Kiều Hàm hỏi.
“Nhưng ta không cảm ứng được.” Bạch Kha nói.
“Vậy nghĩa là hắn đang ở trong một loại trận pháp hoặc kết giới nào đó.” Tiêu Cửu Từ nói: “Nếu tự mình đi vào thì chắc chắn vẫn an toàn. Nếu bị bắt đi mà đến giờ vẫn chưa chết, chứng tỏ hắn còn có ích với đối phương, trong thời gian ngắn sẽ không xảy ra chuyện. Nếu chuyện này có liên quan đến kẻ moi đan, vậy có lẽ cũng liên quan tới Vạn Yêu Hội lần này.”
“Tỷ cứ yên tâm, bọn ta sẽ tham gia Vạn Yêu Hội, khi ấy sẽ nghĩ cách điều tra.” Kiều Hàm vội nói: “Tỷ tuyệt đối đừng để lộ thân phận. Hiện giờ bên ngoài đề phòng nhân tộc rất nghiêm ngặt.”
Sau khi nhìn thấy Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, Bạch Kha coi như đã có chỗ dựa, áp lực cũng giảm đi không ít. Nàng gật đầu đồng ý.
Sau đó Tiêu Cửu Từ lại nói Lục Truy đang ở đây, Tần Tu Trọng và những người khác cũng sẽ tới. Đến lúc đó, Bạch Kha có thể để lại tín hiệu dẫn Tần Tu Trọng và mọi người đến đây. Như vậy họ vừa có một nơi trú chân an toàn, vừa có thể chăm sóc lẫn nhau.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm ngồi nói chuyện với Bạch Kha rất lâu. Sau khi đại khái hiểu được tình hình của nhau trong những năm qua, họ lại nhắc đến tên tà tu gặp hôm nay, quả thật tà môn vô cùng.
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, họ mới đứng dậy rời đi, trở về hoàng cung trước khi cửa cung đóng vào ban đêm.
Ở một nơi khác, Cận Qua quỳ bên ngoài đại điện suốt ba canh giờ, bên trong mới có động tĩnh.
Cận Qua biết Yêu Hoàng đã tu luyện xong, vội mở miệng: “Thuộc hạ có chuyện quan trọng…”
Cửa điện được yêu lực mở ra.
Cận Qua lập tức bước vào trong.
Phía sau cung điện tu luyện có một dược tuyền giúp duy trì yêu lực. Lúc này, Yêu Hoàng bệ hạ đang để trần thân thể, tựa người trong hồ, quay lưng về phía bên ngoài.
Cận Qua dừng lại sau tấm bình phong: “Thuộc hạ…”
“Cút vào đây nói.”
Cận Qua cúi đầu, vòng qua bình phong bước vào. Đập vào mắt hắn là đôi xương bả vai đẹp đến mức khiến người ta quên cả hô hấp.
Cận Qua không dám nhìn thêm một lần, nhưng Yêu Hoàng dường như hơi mệt mỏi, mở miệng nói: “Lại đây, hầu bản tôn tắm.”
Yết hầu Cận Qua khẽ chuyển động, nhưng vẫn ngoan ngoãn tiến lên. Hắn cầm khăn bên cạnh, quỳ xuống bờ hồ, thành kính đỡ lấy cánh tay Yêu Hoàng đặt trên thành hồ, bàn tay phủ yêu lực chậm rãi lau rửa.
Nước trong hồ ánh lên sắc đỏ. Thật ra không thể nhìn rõ gì, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy nóng bỏng vô cùng.
Cận Qua vừa lau rửa vừa báo cáo tình hình gặp phải trên phố hôm nay.
Yêu Hoàng nhắm mắt tận hưởng sự hầu hạ. Nghe tà tu kia nói vậy, hắn chỉ cười khẩy một tiếng.
Cận Qua biết chủ nhân mình căn bản chẳng để chuyện đó vào mắt, không nhịn được nói: “Hiện giờ tình hình càng lúc càng nghiêm trọng. Tứ đại Yêu Quân, còn có…”
“Cận Qua, ngươi nói nhiều quá.”
Bất chấp nguy cơ có thể bị trừng phạt, Cận Qua vẫn kiên trì nói: “Chủ tử, chuyện này không đơn giản như vậy. Chỉ sợ họ đã hoàn toàn mất lòng tin với chủ tử, sẽ nhân Vạn Yêu Hội lần này gây chuyện. Rất nhiều yêu tộc đã liên hợp…”
“Ngươi đúng là dài dòng.” Yêu Hoàng uể oải nói, chẳng những không trừng phạt Cận Qua mà còn nghiêng đầu, trực tiếp gối lên đùi hắn, vẫn nhắm mắt dưỡng thần.
Toàn thân Cận Qua lại lập tức căng cứng, ngay cả nhịp thở cũng rối loạn vài lần. Ánh mắt hắn nhìn Yêu Hoàng dần trở nên sâu thẳm, nhưng chỉ trong thoáng chốc đã tỉnh táo lại.
“Bản tôn là Yêu Hoàng, vốn dĩ họ không có tư cách chất vấn bất cứ điều gì. Bây giờ lại muốn bản tôn giải thích đến vậy, ngươi cho rằng lý do là gì?”
Cận Qua cau mày: “Chẳng lẽ từ lâu họ đã có lòng phản nghịch?”
“Cũng chưa đến mức đó, nhưng quả thật họ đã không còn hoàn toàn thần phục bản tôn. Họ cho rằng thực lực của bản tôn không đủ để khống chế yêu giới nữa.” Yêu Hoàng nói.
Sắc mặt Cận Qua đại biến: “Chuyện chủ tử bị thương, đáng lẽ họ không thể biết mới phải.”
Nhiều năm trước, Yêu Hoàng từng bị nhân tộc mai phục, khiến đôi bên lưỡng bại câu thương. Hắn để lại ám thương khó lòng chữa khỏi, nhưng vẫn giấu kín chuyện này với bên ngoài. Những người biết chuyện chỉ có Cận Qua và Yêu Phi.
“Họ không biết nhưng vẫn có thể cảm nhận được. Bao nhiêu năm qua, tu vi của bản tôn không hề tiến triển, còn họ lại dần trở nên mạnh hơn, đương nhiên sẽ đoán được điều gì đó. Thực lực hiện tại của bản tôn khiến bản tôn trở thành một Yêu Hoàng mà họ có thể chất vấn. Gặp phải chuyện như thế này, đương nhiên họ sẽ có đủ tự tin đứng ra, ép bản tôn giải thích.”
Nói đến đây, Yêu Hoàng cười khẩy: “Nực cười, bản tôn dựa vào đâu phải giải thích? Nếu họ đã nảy sinh lòng không thần phục, vậy thì nghĩ cách khiến họ một lần nữa thần phục là được.”
“Vì vậy… phải mở Yêu Hồn Cốc sao?” Cận Qua hỏi.
Yêu Hoàng không lên tiếng nữa.
Qua rất lâu, Cận Qua vẫn chỉ lau cùng một cánh tay. Yêu Hoàng hoàn hồn, vừa định quở trách thì nghe Cận Qua đột nhiên hỏi: “Chuyện kẻ moi đan, thuộc hạ cảm thấy… Yêu Phi nàng…”
Yêu Hoàng đột ngột quay đầu: “Làm càn! Nàng ấy cũng là người ngươi có thể nghi ngờ sao?”
Hô hấp Cận Qua đau nhói. Hắn biết hiện giờ Yêu Hoàng vô cùng yêu thích Yêu Phi, là loại yêu thích thật sự có thể vì nàng mà thay đổi. Dù sao sau trận chiến nhiều năm trước, Yêu Phi đã hy sinh một nửa tu vi để cứu Yêu Hoàng bị thương, là ân nhân của hắn. Yêu Hoàng động lòng với nàng cũng hợp tình hợp lý.
Nhưng Cận Qua vẫn cảm thấy Yêu Phi có vấn đề. Vì vậy hắn không nhịn được nói: “Chủ tử, lòng phòng người không thể không có…”
Cận Qua vừa dứt lời đã bị yêu lực mạnh mẽ đánh văng xuống hồ. Khi hắn ho ra máu, từ trong hồ đứng dậy, Yêu Hoàng đã lên bờ, khoác một chiếc áo ngoài, quay lưng về phía hắn, lạnh lùng nói: “Lần sau còn tái phạm, lấy mạng chuộc tội.”
Cận Qua ngơ ngác nhìn Yêu Hoàng. Mà Yêu Hoàng nhìn thấy khóe miệng hắn đầy máu, đôi tai chó cũng rũ xuống, đáy mắt chợt lóe lên một tia giằng co. Cơn đau đầu khiến hắn càng thêm bực bội, lập tức xoay người bỏ đi, nhưng không hề chú ý những hạt phấn vàng li ti đang thoát ra từ lồng ngực mình.
Không lâu sau, Yêu Hoàng đang đau đầu đi tới chỗ ở của Yêu Phi. Yêu Phi vội vàng ra đón. Khi đi ngang qua hoa viên, một con bướm vàng đậu xuống vai Yêu Hoàng, dần tan thành bột phấn rồi biến mất, như thể hòa vào trong cơ thể hắn.
Sắc mặt Yêu Hoàng cũng dịu đi rất nhiều.