Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 158

Phi thuyền hạ xuống trước cổng thành Yêu Đô.

Đây là lần đầu tiên ba người nhân tộc Kiều Hàm đặt chân đến một thành trì lớn thật sự thuộc về yêu tộc. Khác với nhân tộc, yêu giới rất ít khi xây dựng những thành trì quy mô lớn, phần lớn đều lấy từng chủng tộc làm cứ điểm, sinh sống theo tập tính của loài mình.

Hơn nữa, Yêu Đô được xây dựng tại vùng trung tâm của yêu giới, nhân tộc gần như rất ít đặt chân đến.

Nhìn kiến trúc nguy nga hùng vĩ trước mắt, Kiều Hàm chẳng có cảm giác gì, nhưng vừa thấy những pho tượng nguyên hình của đủ loại động vật sừng sững trên tường thành, cậu suýt bật cười.

Được rồi, cười nhạo văn hóa nhà người ta thì không tốt, nhưng cảnh tượng này thật sự quá giống cảm giác đi tham quan sở thú thời hiện đại.

Nhất là quanh cổng thành còn có rất nhiều yêu tộc biến về nguyên hình ra vào.

Khiến Kiều Hàm nhìn những yêu tộc kia, cứ có cảm giác họ giống nhân tộc đeo tai và đuôi động vật làm đồ trang sức, thậm chí còn muốn tự kiếm một bộ đeo lên, tránh để yêu tộc đi ngang qua vừa nhìn đã biết họ là nhân tộc, ai nấy đều ném tới ánh mắt kinh ngạc hoặc cảnh giác đề phòng.

Trước cổng thành đặt một cửa ải vô cùng nghiêm ngặt, tất cả người ra vào đều phải chịu kiểm tra kỹ lưỡng.

Tiểu Thỏ Vương thấy rất kỳ lạ: “Lần trước tới đây đâu có những thứ này.”

Ngạo Tuyết tiến lên nhìn thử, cau mày nói: “Phải đợi đến bao giờ đây?”

Lăng Sương lại khá gan dạ, trực tiếp bước tới hỏi Cận Qua, người đã giám sát họ suốt dọc đường: “Cận hộ vệ, bọn họ đang kiểm tra thứ gì vậy?”

Cận Qua không chút biểu cảm đáp: “Nhân tộc lén lút xâm nhập.”

Tiểu Thỏ Vương lập tức nói: “Vì kẻ moi đan sao? Yêu Hoàng bệ hạ cũng đã hạ lệnh truy bắt kẻ moi đan rồi à? Vậy chuyện này không liên quan đến Yêu Hoàng bệ hạ sao?”

Cận Qua lại không trả lời. Khí thế chớ đến gần người sống ấy thật sự khiến người ta rất khó tiếp tục trò chuyện.

Tiêu Cửu Từ và Lục Truy nhìn nhau. Cũng có thể bọn họ đang đề phòng người của tu chân giới đến gây chuyện. Dù sao mỗi khi tu chân giới xảy ra đại sự, yêu tộc cũng sẽ phái người trà trộn vào. Vạn Yêu Hội lần này thu hút muôn vàn sự chú ý, thậm chí có thể quyết định hướng đi tiếp theo của yêu giới, phía Tiên Minh không thể nào hoàn toàn không có động tĩnh.

Chỉ có điều kiểu kiểm tra tại cửa ải thế này nhiều nhất cũng chỉ ngăn được vài tên lâu la không giỏi che giấu.

Kiều Hàm và Lục Truy đường đường chính chính tới đây, đương nhiên không cần che giấu.

Đội xếp hàng đi qua trước tiên là tộc Linh Thố, Lục Truy và Bạch Nhung cũng theo đội ngũ của họ. Lục Truy đã bàn bạc với Tiêu Cửu Từ, chỉ cần không có ai nhận ra thân phận của hắn, hắn có thể giả vờ không quen Tiêu Cửu Từ và những người còn lại. Như vậy chia nhau điều tra, thu thập tin tức sẽ hiệu quả hơn.

Đương nhiên bọn họ cũng không trông mong có thể giấu được tất cả mọi người, dù sao vẫn còn một tai mắt của Yêu Hoàng biết rõ thân phận và quan hệ giữa họ.

Nói thật, từ đầu đến cuối, cảm giác tồn tại của Cận Qua vô cùng mờ nhạt, đôi khi bọn họ còn quên mất sự tồn tại của người này.

Trong nguyên tác, hắn cũng chỉ là một pháo hôi không xuất hiện nhiều. Khi bốn vị Yêu Quân liên thủ phản loạn, đẩy Yêu Hoàng vào tử cục tại Yêu Hồn Cốc, chính hắn đã liều mạng chiến đấu bên ngoài, giành lấy một tia sinh cơ cho chủ nhân của mình.

Đợi bọn họ thoát ra, Cận Qua đã biến thành một con chó chết, chỉ là hắn không ngờ chủ nhân mình vừa mới bảo vệ được chẳng bao lâu cũng theo chân hắn mà đi.

Kiều Hàm có ấn tượng sâu sắc với hắn bởi hắn giống như một cỗ máy không có cảm xúc, tuyệt đối phục tùng mọi mệnh lệnh của chủ nhân. Nếu cuối cùng hắn không xả thân cứu chủ, lúc đọc phần đầu, Kiều Hàm còn từng nghi ngờ hắn có phải con rối bị Yêu Hoàng điều khiển hay không.

Dù sao Kiều Hàm cũng rất cạn lời với đôi chủ tớ này, nhưng không đến mức ghét bỏ. Chỉ cần không làm tổn thương Tiêu Cửu Từ, trong lòng Kiều Hàm, ai cũng có thể được khoan dung đối đãi.

Kiều Hàm đang suy nghĩ lung tung thì nghe phía Lục Truy đằng trước truyền đến động tĩnh. Vì hắn là nhân tộc nên đương nhiên gây ra không ít xôn xao.

Hai yêu tộc phụ trách kiểm tra, một kẻ mọc sừng trâu, một kẻ có khuôn mặt dài ngoằng. Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, đầu trâu mặt ngựa à?

Chỉ thấy đầu trâu ghé sát Lục Truy, cẩn thận nhìn cổ hắn, sau đó bảo Bạch Nhung in dấu móng vuốt, ghi lại thông tin thân phận của Lục Truy.

Mặt ngựa đứng bên cạnh chỉ huy Lục Truy kéo cổ áo thấp xuống một chút, yêu cầu lúc đi lại bên ngoài phải để lộ hoàn toàn dấu ấn, tránh gây ra phiền phức và náo động.

Đạo lữ phải để lộ dấu ấn, vậy cậu và sư huynh phải làm sao? Khế ước nô lệ lại không hiển hiện, chỉ khi Tiêu Cửu Từ ra lệnh mới phát huy hiệu lực.

Lục Truy và Bạch Nhung kiểm tra xong liền vào thành. Kiều Hàm vừa nghĩ đến vấn đề này vừa tiếp tục xếp hàng, đến khi tới lượt họ, cậu nghe đầu trâu hừ một tiếng, phun ra một luồng khí: “Sao lại là nhân tộc nữa? Lần này có quan hệ gì?”

Kiều Hàm chủ động nói: “Ta đi theo chủ nhân nhà ta.” Nói xong còn ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ bên cạnh.

Cũng không biết chỗ nào chọc Tiêu Cửu Từ vui, chỉ thấy đôi tai trắng như tuyết của y khẽ động, bảy chiếc đuôi tỏa ánh sáng như bạch ngọc phía sau cũng nhẹ nhàng ve vẩy.

Đầu trâu mặt ngựa nhìn bảy chiếc đuôi của Tiêu Cửu Từ, không dám làm càn, ho khẽ rồi nói: “Vị này… vị này…”

Khí tức trên người Tiêu Cửu Từ quá mức đặc biệt, cho dù tu vi của đầu trâu mặt ngựa chỉ ở mức bình thường cũng cảm nhận được sự khác lạ.

“Tộc Linh Hồ, tộc Thiên Hồ, bán yêu, Tiêu Cửu Từ.”

Lời này vừa thốt ra, đầu trâu mặt ngựa còn kinh ngạc hơn cả khi nhìn thấy Kiều Hàm, trợn mắt há miệng nhìn Tiêu Cửu Từ.

Thấy Tiêu Cửu Từ có một đôi mắt xanh biếc chứ không phải đỏ tươi, chứng tỏ y chưa phát cuồng nhập ma, đối với bọn họ mà nói vẫn coi như an toàn.

Hai kẻ kia lại quay đầu nhìn Hồ Chủ đã đi qua trước ở phía xa, chỉ thấy Ngạo Tuyết mất kiên nhẫn nói: “Các ngươi còn định nhìn đến bao giờ? Đại tư tế của tộc Linh Hồ bọn ta có vấn đề gì sao?”

Được lắm, một câu suýt khiến cả Kiều Hàm lẫn Tiêu Cửu Từ ngơ ngác.

Từ bao giờ Tiêu Cửu Từ lại có chức vị như vậy.

Ngạo Tuyết mang dáng vẻ uy nghiêm, cao ngạo không cho phép xâm phạm, cộng thêm sự uy h**p của các hộ vệ Linh Hồ xung quanh, lập tức khiến đầu trâu mặt ngựa xác định Ngạo Tuyết không hề nói đùa. Tộc Linh Hồ của họ thật sự đã để một bán yêu làm Đại tư tế.

Kiều Hàm cảm thấy Ngạo Tuyết lo người khác khinh thường xuất thân bán yêu của Tiêu Cửu Từ, nên cố ý đặt ra một chức vị như vậy để chống lưng cho y.

Sau đó đầu trâu mặt ngựa không còn truy xét vấn đề của Tiêu Cửu Từ nữa mà nhìn về phía Kiều Hàm: “Nhân nô, khế ước nô lệ. Cần kiểm tra một chút.”

“Kiểm tra thế nào?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

“Đâm một nhát.”

“Không được, đổi cách khác.” Sắc mặt Tiêu Cửu Từ lập tức thay đổi, khí thế quanh người lạnh đến thấu xương, y lạnh giọng nói: “Nhân nô của ta rất quý, không thể bị thương.”

Vừa nói, đuôi của Tiêu Cửu Từ vừa quấn tới, trực tiếp vùi Kiều Hàm vào giữa những chiếc đuôi mềm xù, như thể đang tuyên bố quyền sở hữu.

Đầu trâu mặt ngựa lập tức rùng mình: “Hiểu lầm, hiểu lầm, là bảo hắn đâm ngươi một nhát.”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ dịu xuống.

Đầu óc đầu trâu mặt ngựa gần như không xoay chuyển nổi, rốt cuộc ai mới là chủ nhân vậy!

Nhưng Kiều Hàm lại không chịu, lập tức vạch đuôi chui ra, tức giận giậm chân: “Điên à, ta không làm. Ta chẳng phải nô lệ sao? Sao có thể làm chủ nhân bị thương!”

Lăng Sương và những người đứng phía sau lúc này mới sực nhớ ra chuyện này, bọn họ đã quên nhắc Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.

Đầu trâu và mặt ngựa đã cảm thấy vô cùng oan ức. Chủ nhân thì không bình thường, nô lệ lại còn hung dữ, đây là chủ tớ kiểu gì vậy? “Khế ước nô lệ sẽ hạn chế nô lệ tấn công chủ nhân. Nếu ngươi thật sự là nô lệ, ngươi sẽ không thể tấn công chủ nhân của mình.”

Lúc này Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm mới biết khế ước nô lệ còn có tác dụng này. Khoảng thời gian qua hai người đều tự tu luyện, quả thật chưa từng giao thủ.

Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ, dò hỏi ý y. Tiêu Cửu Từ xòe tay nói: “Thử đi.”

Kiều Hàm cũng không chắc khế ước này có tác dụng hay không, bèn hóa ra một con dao nhỏ, chậm rãi thử đưa tới gần lòng bàn tay Tiêu Cửu Từ. Khi chỉ còn cách một khoảng rất gần, một luồng sáng bỗng tỏa ra tại vị trí tiếp xúc, khiến con dao không thể tiến thêm được nữa.

Như vậy coi như đã xác nhận.

Vốn tưởng thế là xong, không ngờ đầu trâu mặt ngựa lại đưa thêm một thứ tới.

Vòng cổ và dây xích.

Sắc mặt Kiều Hàm lập tức tối sầm, Tiêu Cửu Từ cũng cau mày nói: “Chẳng phải đã xác nhận rồi sao?”

“Tất cả nhân nô khi đi lại trong Yêu Đô đều phải đeo, tránh gây ra phiền phức. Các vị đến tham dự Vạn Yêu Hội, chờ vào hoàng cung rồi có thể tháo ra.”

Đầu trâu mặt ngựa cũng không cố ý làm khó bọn họ. Nghĩ đến trước đó Lục Truy cũng bị yêu cầu để lộ dấu ấn trên cổ, chuyện này cũng có thể hiểu được.

Tiêu Cửu Từ lại nắm tay Kiều Hàm, quay người định rời đi. Y tuyệt đối không cho phép Kiều Hàm phải chịu sự sỉ nhục như vậy.

Đám Linh Hồ lập tức hoảng hốt. Ngạo Tuyết muốn lên tiếng nhưng nhất thời không biết nên nói gì, bởi Ngạo Tuyết nhìn ra sắc mặt Tiêu Cửu Từ thật sự đã trầm xuống. Hơn nữa, nghĩ kỹ lại, cho dù không đi vào cùng họ, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm cũng có cách khác để vào thành, thế là không định khuyên nữa.

Nhưng Cận Qua đứng cuối đội ngũ đột nhiên bước lên một bước, chặn đường Tiêu Cửu Từ: “Ta đã nói rồi, Yêu Hoàng muốn gặp ngươi.”

Nhiệt độ xung quanh Tiêu Cửu Từ lập tức hạ xuống, ngay cả mặt đất cũng bắt đầu kết sương. Đúng lúc y sắp ra tay, Kiều Hàm vội ôm lấy một chiếc đuôi của Tiêu Cửu Từ, khiến y giật mình mất sạch ý chí chiến đấu. Nhiệt độ xung quanh dần tăng trở lại, Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm.

Chỉ thấy Kiều Hàm điều khiển dây leo móc một cái, lấy vòng cổ và dây xích khỏi tay đầu trâu mặt ngựa rồi đưa cho Tiêu Cửu Từ: “Tuy hơi cạn lời, nhưng thật sự không đến mức ấy đâu, ta thấy cũng không sao.”

Nếu người khác muốn lẻn vào, đến khổ nhục kế còn dám dùng, chút chuyện này có là gì? Hơn nữa vòng cổ do Tiêu Cửu Từ đeo cho cậu, cũng hoàn toàn do y kiểm soát, thật ra cậu không cảm thấy bị sỉ nhục. Chẳng qua chỉ biến khế ước nô lệ vô hình thành hữu hình mà thôi.

Tiêu Cửu Từ khẽ cau mày, lại thấy Kiều Hàm đã mỉm cười với y: “Chỉ là đoạn đường từ cổng thành đến hoàng cung của Yêu Hoàng thôi mà.”

Kiều Hàm thật sự có chút cảm động, cảm động vì Tiêu Cửu Từ cẩn thận bảo vệ tôn nghiêm của cậu đến vậy.

Cuối cùng, dưới sự khuyên nhủ của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ vẫn tự tay đeo chiếc vòng cổ bằng da màu đen lên cổ cậu. Tiêu Cửu Từ kiểm tra kỹ càng, những đường vân màu xanh băng sáng lên sau khi đeo chính là đường vân của khế ước nô lệ liên kết giữa y và Kiều Hàm, không phải thứ gì khác. Gắn thêm dây xích vào là có thể dắt vòng cổ đi.

Cổ Kiều Hàm trắng nõn, thon dài, chiếc vòng cổ màu đen đeo lên vẫn còn khá lỏng, nhưng vẫn tạo cảm giác như tự do của cậu đang bị trói buộc.

Khi Tiêu Cửu Từ nắm lấy dây xích, trong lòng y lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn không nên có. Y mất tự nhiên dời mắt khỏi cổ Kiều Hàm, kéo dây xích đi về phía trước, nhưng vì Kiều Hàm nhất thời không theo kịp, cậu bị kéo lảo đảo về phía y.

Cảm giác giật kéo trong khoảnh khắc ấy càng khiến tim Tiêu Cửu Từ nảy lên. Y vội nới lỏng dây xích, trực tiếp quấn dây xích quanh cánh tay, sau đó tự mình nắm tay Kiều Hàm, chẳng khác nào dắt tay cậu đi.

Khiến đầu trâu mặt ngựa vừa đăng ký xong cho họ nhìn nhau không nói nên lời.

“Rốt cuộc họ là chủ tớ hay đạo lữ vậy?”

“Nghe nói hồ yêu bọn họ có sở thích nuôi loại nhân nô đó.”

“Thảo nào, xem ra người này khá được sủng ái!”

Trong lúc hai kẻ kia còn líu ríu bàn tán, Cận Qua không chút biểu cảm bước tới. Hai người lập tức căng cứng sống lưng, vội dùng thuật pháp kiểm tra một lượt rồi cho qua, ngoài miệng còn nhiệt tình cung cấp tin tức: “Đại nhân, trong thời gian ngài rời đi, trong thành lại xuất hiện kẻ moi đan mấy lần, làm bị thương không ít yêu tộc. Các vị Yêu Quân vô cùng tức giận, vì thế mới bảo bọn ta tăng cường kiểm tra.”

Cuối cùng Cận Qua cũng cau mày.

Phía trước, Ngạo Tuyết và những người khác thấy Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nắm tay đi tới, Lăng Sương là người đầu tiên lên tiếng trêu chọc: “Ta nói này… hai người như vậy chẳng thà khắc ấn Thiên Hồ còn hơn.”

Tim Kiều Hàm nảy lên, cậu cảm thấy bàn tay Tiêu Cửu Từ đang nắm tay mình khẽ động. Cậu lén nhìn sư huynh, liền thấy y nhìn sang với vẻ mặt như đang nói “ta cũng thấy vậy”.

Kiều Hàm vội ho khẽ, chỉ vào cổ mình nói: “Ta đã thế này rồi mà vẫn không được sao?”

Tiêu Cửu Từ cũng chỉ có thể im lặng thở dài.

Chuyện này coi như một khúc nhạc đệm nhỏ, đoàn người tộc Linh Hồ thuận lợi vượt qua kiểm tra ở cổng thành.

Chỉ là ngay khoảnh khắc bước vào cổng thành, Kiều Hàm đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt mãnh liệt đang rơi trên người mình. Tiêu Cửu Từ bên cạnh lập tức dựng cả bảy chiếc đuôi, bọc Kiều Hàm kín mít. Y ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm về phía trên tường thành.

“Sư huynh?” Kiều Hàm khẽ hỏi.

“Không thấy ai.” Tiêu Cửu Từ chỉ có thể thu hồi tầm mắt. Đây là địa bàn của người khác, y cũng không thể lập tức bay lên tường thành nhà người ta, rầm rộ tìm kẻ vừa nhìn Kiều Hàm.

Ánh mắt kia tuy rơi trên người Kiều Hàm, lại k*ch th*ch bản năng Thiên Hồ của Tiêu Cửu Từ. Cảm giác ấy giống như con mồi đang ngậm trong miệng bị kẻ khác nhòm ngó, khiến y vô cùng khó chịu.

Đám Linh Hồ phía trước đã giục họ, hai người chỉ có thể nhanh chóng theo sau.

Lúc này, trên tường thành lóe lên một tia lửa, dư âm vang vọng trong không trung.

“Kiều Hàm, hắn đã bắt ngươi làm nhân nô rồi, ta không tin lần này ngươi vẫn không chọn ta!”

Sau khi vào thành, phải phô bày nghi thức của Hồ Chủ, đoàn người di chuyển chẳng khác nào đoàn xe ngựa diễu hành, thị vệ mở đường, đội ngũ chỉnh tề. Chỉ là họ chuẩn bị hai cỗ xe ngựa, cỗ phía trước dành cho Hồ Chủ, còn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm lên cỗ xe phía sau.

Đó là xe ngựa chuẩn bị cho Đại tư tế.

Ngạo Tuyết cũng giải thích suy nghĩ của mình với họ.

Trước đây tộc Linh Hồ từng có Đại tư tế, sau khi xuất hiện Thánh nữ, công việc của Đại tư tế về cơ bản đều giao cho Thánh nữ hoàn thành, vì thế không tuyển chọn Đại tư tế nữa. Giờ đây Ngạo Tuyết khôi phục lại thân phận này.

Đối ngoại, thân phận ấy có thể giải thích địa vị của Tiêu Cửu Từ trong tộc Linh Hồ. Đối nội, danh vọng vốn có của Tiêu Cửu Từ trong tộc Linh Hồ cũng đủ để đảm nhiệm chức vị này. Hơn nữa Đại tư tế không bị hạn chế tự do, chỉ cần đến lễ tế Nguyệt Hạ cố định thì Tiêu Cửu Từ quay về một chuyến.

Điều này cũng phù hợp với suy nghĩ muốn vân du của họ. Dù sao xét theo một ý nghĩa nào đó, tộc Thiên Hồ cũng xem như quê nhà của Tiêu Cửu Từ, thỉnh thoảng trở về một chuyến cũng hợp tình hợp lý.

Tiêu Cửu Từ vui vẻ tiếp nhận thân phận này. Vừa hay y không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ Kiều Hàm đeo vòng cổ, thế là trực tiếp đưa cậu vào ngồi trong xe ngựa buông rèm kín.

Vừa vào trong, Tiêu Cửu Từ liền giơ tay tháo vòng cổ trên cổ Kiều Hàm.

Da Kiều Hàm quá mức mềm mại, chỉ mới đeo vòng cổ bằng da một lúc mà đã bị cọ ra vết đỏ nhàn nhạt.

Nhưng bản thân Kiều Hàm có thể tự lành, vì thế chẳng bao lâu vết đỏ đã mờ đến mức gần như không nhìn thấy.

“Sao vậy?” Kiều Hàm hỏi.

“Đỏ rồi.” Tiêu Cửu Từ vẫn nói như vậy.

Kiều Hàm giơ tay định sờ, lại bị Tiêu Cửu Từ giữ lấy cổ tay. Còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Cửu Từ đã ghé tới, men theo vị trí vết đỏ vừa xuất hiện mà l**m một vòng.

Toàn thân Kiều Hàm lập tức căng cứng: “Sư huynh…”

Tiêu Cửu Từ ôm cậu vào lòng: “Có dấu ấn Thiên Hồ thì tốt rồi.”

Sao tự nhiên lại có cảm giác như đang bị ép cưới vậy?

Kiều Hàm vùi trong lòng Tiêu Cửu Từ, suy nghĩ lung tung. Nhưng Tiêu Cửu Từ trước giờ luôn chỉ nhắc đến là dừng, k*ch th*ch Kiều Hàm một chút rồi không tạo thêm áp lực cho cậu, chỉ có hành động là hoàn toàn khác.

Y không nhịn được nâng cằm Kiều Hàm lên rồi hôn xuống, tiêu hóa hết cảm xúc nóng ruột ban nãy.

Kiều Hàm vội giãy giụa. Đùa gì chứ, rèm xe sẽ lay động theo xe ngựa, bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao?

“Có người… nhìn thấy…” Câu nói của Kiều Hàm bị nụ hôn chặn lại, trở nên đứt quãng. Đến khi đối phương càng lúc càng lấn sâu, eo cậu trực tiếp mềm nhũn, được Tiêu Cửu Từ ôm chặt.

Đôi môi quấn quýt, giọng nói khàn khàn khe khẽ vang lên: “Em không say xe sao?”

Được nhắc nhở, Kiều Hàm vừa định nói mình say, kết quả theo nụ hôn càng lúc càng sâu của Tiêu Cửu Từ, từng luồng hàn khí nhàn nhạt từ miệng tràn vào lục phủ ngũ tạng của Kiều Hàm, lập tức đè xuống cảm giác say xe.

Kiều Hàm thật sự rất muốn châm chọc, cậu chưa từng thấy ai chữa say xe kiểu này.

Nhưng Tiêu Cửu Từ cứ thế hôn cậu suốt dọc đường đến tận cổng hoàng cung. Kiều Hàm hoàn toàn không có cơ hội ngắm cảnh ven đường.

Đến khi được yêu cầu xuống xe, hai má Kiều Hàm đã đỏ bừng, đôi mắt mơ màng, cả người thất thần. Y phục trên người cũng vừa được Tiêu Cửu Từ chỉnh lại, bởi trước đó bị những chiếc đuôi không thể kiềm chế cọ tới quấn lui làm xộc xệch.

Chỉ là vừa bước xuống xe, chân Kiều Hàm đã mềm nhũn, suýt quỳ thẳng xuống đất, may mà được những chiếc đuôi mềm xù đỡ lấy.

Một tiếng cười vọng xuống từ trên đầu. Kiều Hàm có chút thẹn quá hóa giận, ngẩng lên trừng sư huynh, vẻ hung dữ còn pha chút tủi thân.

Tiêu Cửu Từ lại thấy lòng mềm nhũn. Y vừa đỡ Kiều Hàm vừa ghé sát tai cậu, nói: “Trách ta, không chú ý thời gian, hại em phải dùng thuật pháp.”

Mặt Kiều Hàm lập tức đỏ bừng. Rõ ràng cậu đã làm rất kín đáo, sao sư huynh vẫn cảm nhận được?

Bị hôn đến có phản ứng rồi phải dựa vào thuật pháp ép xuống, quả thực xấu hổ chết người. Dù sao ngoại trừ sự cố từ rất lâu trước kia, cậu đã lâu không… Gần đây cứ bị hôn tới hôn lui, cho dù đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ để kiềm chế phản ứng của mình, cuối cùng vẫn có lúc sơ suất. Nhất là hôm nay lại ở nơi công khai thế này, thật sự quá k*ch th*ch.

Thảo nào vừa rồi có một chiếc đuôi của sư huynh cứ muốn chui vào g*** h** ch*n cậu. Khi ấy cậu sợ bị phát hiện, chỉ có thể nắm chặt chiếc đuôi kia, thành ra không thể đẩy người ra.

Bây giờ bị Tiêu Cửu Từ vạch trần, Kiều Hàm chỉ đành cúi đầu giả vờ như không nghe thấy gì, quyết tâm làm đà điểu đến cùng.

Còn chuyện sư huynh nói không đủ thời gian… Nếu đủ thời gian thì muốn làm gì? Cậu không dám nghĩ sâu hơn.

Kết quả lại nghe Tiêu Cửu Từ thấp giọng cảm thán: “Nhiều lần như vậy, cuối cùng cũng không phải chỉ mình ta dùng thuật pháp nữa. Nếu không, ta còn tưởng em hoàn toàn không có phản ứng với ta.”

Hàm ý trong lời này là…

Hơi thở Kiều Hàm lập tức nóng lên. Cậu vẫn luôn không phát hiện ra, là vì sư huynh sợ dọa cậu sao?

Tuy bọn họ đã từng làm những chuyện còn quá đáng hơn, nhưng chưa lần nào cả hai đều tỉnh táo, cho nên bây giờ nhắc tới chuyện này, thật sự khiến cả người cậu không ổn.

Phía trước đang chuẩn bị vào hoàng cung, bọn họ đứng đây thì thầm chuyện riêng tư như vậy thật sự ổn sao? Sư huynh, huynh đã không còn là sư huynh mà ta quen biết nữa rồi!

Kiều Hàm cảm thấy mình như bị trêu ghẹo, nhưng lại không thể đáp trả. Đối mặt với sư huynh, cái miệng của cậu cũng chẳng thể lợi hại nổi, chỉ có thể nhìn mấy chiếc đuôi vui vẻ của y ve vẩy lung tung, hận đến mức muốn túm lấy một chiếc đuôi đang đắc ý mà nhổ lông.

Khi đi qua đội hộ vệ của hoàng cung Yêu Hoàng, bọn họ bị đặc biệt chú ý một phen. Dù sao tổ hợp bán yêu và nhân nô cũng khá đặc biệt.

Vừa tiến vào hoàng cung, Tiêu Cửu Từ lập tức tháo vòng cổ và dây xích xuống. Y không thích để người khác nhìn thấy Kiều Hàm đeo thứ này.

Cung nhân phụ trách tiếp đón dẫn bọn họ đến một cung điện.

Dọc đường đã có thể nhìn thấy không ít yêu tộc, có vài kẻ thậm chí còn đang giao đấu. Nhưng khắp nơi trong hoàng cung đều có pháp trận chuyên dụng của yêu giới, cho dù bọn họ đánh nhau kịch liệt đến đâu cũng không phá hỏng những kiến trúc xung quanh.

Khi đến một ngã rẽ trên đại lộ, Cận Qua vẫn luôn lặng lẽ đi theo đột nhiên chặn Tiêu Cửu Từ lại: “Theo ta đi gặp Yêu Hoàng trước.”

“Không phải nên gặp cùng nhau tại Vạn Yêu Hội sao?” Ngạo Tuyết là người đầu tiên đứng ra bảo vệ Tiêu Cửu Từ.

Cận Qua nói: “Chuyện tham dự hội để sau hãy nói. Yêu Hoàng tò mò về bán yêu, muốn gặp hắn. Gặp xong thì tùy ý.”

“Vậy chúng ta cùng đi.” Ngạo Tuyết nói.

Cận Qua lại cau mày: “Người Yêu Hoàng không triệu kiến thì không được quấy rầy Yêu Hoàng.”

Ngạo Tuyết còn định nói tiếp, nhưng bị Tiêu Cửu Từ ngăn lại: “Ta đi.”

“Sư huynh, ta đi cùng huynh. Ta là nhân nô của huynh, chắc có thể đi chứ?”

Lần này chưa cần Cận Qua lên tiếng, Tiêu Cửu Từ đã là người đầu tiên phản đối: “Em đi nghỉ cùng Ngạo Tuyết và mọi người trước, chờ ta trở về.”

Tiêu Cửu Từ có suy tính riêng. Nếu Yêu Hoàng bất lợi với y, một mình y liều hết sức vẫn có thể toàn thân rút lui, sau đó quay lại đưa Kiều Hàm đi. Nhưng nếu hai người cùng đi, một khi Kiều Hàm bị khống chế hoặc gặp nguy hiểm, y sẽ rối loạn.

Kiều Hàm vừa định phản bác thì nghe Tiêu Cửu Từ mỉm cười nói: “Tin sư huynh, ngoan.”

Kiều Hàm nhớ trong nguyên tác quả thật có tình tiết này, lập tức không còn lo lắng nhiều nữa: “Được rồi, ta chờ huynh.”

Lúc này Tiêu Cửu Từ mới theo Cận Qua rời đi.

Phía Kiều Hàm thuận lợi vào ở cùng tộc Linh Hồ. Bọn họ vừa mới ổn định chỗ ở thì đã có bạn bè tới thăm.

“Ân nhân, tiểu ca ca, ta tới rồi!” Hề Quỳ ríu rít bay tới, phía sau là Ô Nguyên mặc một thân áo đen.

Bạn bè đã lâu không gặp, đương nhiên vô cùng vui mừng khi hội ngộ.

Kiều Hàm cười hỏi: “Hai người đến sớm vậy sao?”

Ô Nguyên gật đầu: “Đến sớm để dò la tình hình.”

“Tiểu ca ca, ân nhân đâu rồi?” Hề Quỳ không nhìn thấy Tiêu Cửu Từ nên lên tiếng hỏi. Ô Nguyên cũng nghi hoặc nhìn sang.

Kiều Hàm giải thích một lượt, sau đó hỏi: “Hai người cảm thấy Yêu Hoàng có bất lợi với sư huynh không?”

Trong nguyên tác, Yêu Hoàng chỉ gọi Tiêu Cửu Từ tới, bảo y giao đấu với Cận Qua một trận rồi thả y đi. Nhưng chỉ sợ cốt truyện đã thay đổi.

Ô Nguyên suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ta cảm thấy sẽ không đâu. Tính tình Yêu Hoàng phải nói thế nào nhỉ… khá ngang ngược ham chơi, nhưng nếu hắn thật sự muốn giết ai thì sẽ trực tiếp xông tới giết, căn bản không cần phiền phức như vậy. Hơn nữa, nếu hắn thật sự muốn bất lợi với Tiêu Cửu Từ, các ngươi có lo cũng vô dụng.”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật. Ý của Ô Nguyên là thực lực Yêu Hoàng có thể nghiền ép hoàn toàn, muốn giết bọn họ dễ như trở bàn tay, căn bản không cần phản kháng.

Với thực lực kh*ng b* ấy, cuối cùng nếu không phải bản thân hắn muốn chết thì người khác cũng rất khó giết được hắn. Dù sao nguyên hình của hắn cũng là Hỏa Phượng được mệnh danh có thân thể bất tử. Tương truyền tu luyện đến một cảnh giới nhất định còn có thể niết bàn trọng sinh.

Khoan đã, Kiều Hàm đột nhiên nghĩ đến một chuyện. Nếu trong tình tiết lần này, cậu có thể khiến tên này không chết, liệu có lợi hơn cho tương lai của Tiêu Cửu Từ không?

Dù sao chuyện này rất kỳ lạ… Tất cả cao thủ… đến phần sau của toàn truyện đều chết vì đủ loại nguyên nhân.

Ví dụ như sư phụ của bọn họ, rồi… lão tổ đang bế quan của Bất Niệm Cung.

Tuy cậu đã cứu được một Linh Diệu tiên tôn, nhưng Linh Diệu tiên tôn là kỳ Độ Kiếp không hoàn chỉnh. Khi thật sự chiến đấu, uy lực của kỳ Độ Kiếp chỉ có thể duy trì trong chốc lát, thời gian còn lại chỉ có thể chiến đấu bằng tu vi Hóa Thần kỳ.

Ngoài ra còn có Yêu Hoàng Hỏa Phượng này.

Dựa trên nguyên tắc phải đối đầu với thiên đạo, chuyện này thật sự đáng cân nhắc. Nếu hắn không chết, Tiêu Cửu Từ cũng không cần đi theo cốt truyện để trở thành Yêu Hoàng nữa phải không?

Trong lúc Kiều Hàm suy nghĩ về chuyện của Yêu Hoàng, phía bên kia, Tiêu Cửu Từ đã được Cận Qua dẫn đến cung điện lớn nhất.

Chỉ vừa tới gần đã cảm nhận được khí nóng phả thẳng vào mặt. Đối với Tiêu Cửu Từ mang thuộc tính Băng, yêu lực xung khắc ấy khiến y vô cùng khó chịu. Cận Qua bên cạnh lại đã quá quen thuộc, đi đến trước cửa liền quỳ một gối xuống, lên tiếng: “Chủ nhân, bán yêu Tiêu Cửu Từ đã được đưa tới.”

Chẳng bao lâu sau, một luồng yêu phong cuốn theo yêu lực hệ Hỏa từ trong điện thổi tới, đại môn ầm ầm mở ra.

Cận Qua đứng dậy, im lặng dẫn Tiêu Cửu Từ đi vào trong.

Tiêu Cửu Từ cẩn thận quan sát tình hình xung quanh, đột nhiên phát hiện bước chân của Cận Qua phía trước khựng lại. Tuy chỉ là một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi, nhưng với khả năng quan sát nhạy bén của Tiêu Cửu Từ, y vẫn lập tức nhận ra.

Chẳng lẽ phía trước có cảnh tượng gì khác thường?

Tiêu Cửu Từ đang nghi hoặc thì thấy Cận Qua đi phía trước dần tránh sang một bên, nhường đường.

Tiêu Cửu Từ tự nhiên bước tới. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ngay cả y cũng hơi kinh ngạc.

Phía trước là một chiếc giường mềm màu vàng khổng lồ, trên giường có hai người đang nằm, một nam một nữ.

Người đàn ông sở hữu dung mạo tuấn mỹ diễm lệ tuyệt trần, mái tóc đỏ rực, đuôi tóc ánh lên sắc vàng. Bên dưới hắn đè lên vật giống như lông đuôi phượng hoàng, trải dài ra tận mép giường. Hắn chỉ mặc một lớp áo mỏng giống như áo ngủ, cổ áo rộng mở, vô cùng phóng khoáng.

Người phụ nữ kia lại ăn mặc quyến rũ, nằm sấp trên lồng ngực người đàn ông. Sau lưng nàng để lộ một mảng lớn, có thể nhìn thấy hình xăm đôi cánh bướm tựa như được phác bằng phấn vàng, sống động như thật, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vỗ cánh bay ra. Trên đôi chân thon dài của nàng cũng có hình xăm những con bướm vàng đang tung bay, tượng trưng cho thân phận của nàng.

Cảnh tượng ấy khiến Tiêu Cửu Từ nhớ đến những kiến thức được phổ biến trước khi tới đây: Yêu Hoàng Hỏa Phượng và Yêu Hoàng phi tộc Điệp.

Vẫn luôn nghe nói Yêu Hoàng vô cùng sủng ái Yêu phi của mình, xem ra quả thật là vậy.

Cơ thể hai người quấn lấy nhau, thân mật khăng khít, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể thân mật hơn nữa. Yêu tộc khá cởi mở về phương diện này nên cũng xem như bình thường. Nếu đặt ở nhân tộc, người đàn ông này hẳn đã bị xem là hôn quân.

Tiêu Cửu Từ đi tới một khoảng cách thích hợp rồi hành lễ: “Bái kiến Yêu Hoàng bệ hạ.”

“Tân tú từng lừng lẫy một thời của giới tu chân, đến cả bản tôn cũng đã sớm nghe danh. Không ngờ ngươi thật sự biến thành bán yêu, hơn nữa… dường như ổn định hơn tên Minh Dạ kia rất nhiều.”

Tiêu Cửu Từ nhìn về phía Yêu Hoàng. Yêu Hoàng có một đôi mắt đen, nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên ánh vàng: “Tại hạ đã nghiên cứu ra phương pháp tự kiểm soát, vì thế sẽ không mất khống chế phát điên.”

Yêu Hoàng cười lạnh một tiếng rồi ngồi dậy. Người phụ nữ đang nằm trên người hắn cũng ngồi theo, nhưng vẫn dựa sát vào lòng Yêu Hoàng. Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng mang theo vẻ ngây thơ: “Thật sự sẽ không mất khống chế sao?”

Yêu Hoàng lại tỏ vẻ ghét bỏ: “Ai quan tâm hắn có mất khống chế hay không? Bản tôn chỉ muốn xem bán yêu này có gì khác biệt. Dù sao bán yêu rất hiếm gặp. Bây giờ nhìn ngươi, ngược lại chẳng còn nhận ra dáng vẻ nhân tộc nữa. Bảy đuôi… kỳ Nguyên Anh. Vậy thì động thủ đi, để bản tôn xem thực lực của ngươi thế nào.”

Nói xong, hắn mỉm cười tà khí, một tay ôm lấy Yêu phi, đồng thời liếc Cận Qua một cái.

Cận Qua lại trực tiếp nói: “Thuộc hạ không đánh lại y.”

Trước đây bọn họ từng giao thủ. Giữa các cao thủ, cho dù trận đấu chưa phân thắng bại cũng có thể phán đoán được đại khái.

Cận Qua chỉ đang thuật lại sự thật, nhưng lập tức khiến Yêu Hoàng không vui: “Ngươi dám làm trái mệnh lệnh của bản tôn? Đúng là đồ chó không biết nghe lời!”

Sắc mặt Cận Qua trắng bệch, lập tức quỳ xuống: “Thuộc hạ tuân mệnh.”

“Bản tôn chưa bảo dừng thì ngươi không được dừng. Lên!”

Cận Qua không nói hai lời, lập tức xông về phía Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ quả thật đã đoán mình có thể bị thử thực sức, nhưng y cứ tưởng Yêu Hoàng sẽ đích thân thử. Nếu không thì gọi y tới đây làm gì?

Không ngờ cuối cùng hắn lại muốn ngồi nhìn người khác giao đấu với y như đang thưởng thức biểu diễn, còn chẳng quan tâm đối phương có phải đối thủ của y hay không.

Kết quả người bị làm khó lại trở thành Cận Qua. Yêu Hoàng quả nhiên hỉ nộ vô thường.

Tiêu Cửu Từ đã có tính toán trong lòng. Y sẽ không để lộ khả năng đồng tu hai đạo, chỉ dùng hình thái yêu tộc để giao đấu với Cận Qua. Y quả thật có thể thắng Cận Qua, nhưng nếu chỉ sử dụng một hình thái thì cũng sẽ là một trận khổ chiến, nhất là khi gặp phải đối thủ không chết không ngừng như Cận Qua.

Sau khi kịch chiến nửa canh giờ, ngay cả kết giới bao phủ bọn họ cũng đã bắt đầu bất ổn. Cận Qua đã như nỏ mạnh hết đà, thân chịu trọng thương.

Tiêu Cửu Từ cũng bị thương, nhưng thắng bại đã không còn gì nghi ngờ. Vậy mà Yêu Hoàng lại bồi thêm một tầng kết giới, giống như đang xem thú bị nhốt đấu nhau, nhất quyết ép một con g**t ch*t con còn lại.

Tiêu Cửu Từ khẽ cau mày nhìn Cận Qua. Đây chẳng phải cánh tay đắc lực của Yêu Hoàng sao?

Nhưng Cận Qua trước mắt vẫn không chút biểu cảm, đôi mắt trống rỗng, kéo lê thân thể tàn tạ tiếp tục chiến đấu.

Trận chiến như vậy hoàn toàn không có ý nghĩa. Tiêu Cửu Từ cảm thấy những gì Yêu Hoàng muốn xem, y đã biểu diễn đủ rồi. Thực lực của y chính là như vậy, Yêu Hoàng lẽ ra cũng đã xem thỏa mãn, tại sao vẫn không chịu hô dừng?

Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ thật sự không muốn đánh tiếp, dứt khoát nghĩ ra một cách, trực tiếp dùng thuật đóng băng phong ấn hoàn toàn Cận Qua, lúc này mới đơn phương kết thúc trận đấu.

Tiêu Cửu Từ chống kiếm Băng Phách, thở hổn hển quay đầu nhìn Yêu Hoàng: “Yêu Hoàng bệ hạ, đã được chưa?”

Yêu Hoàng dường như không vui lắm, nhưng quả thật cũng lười xem Tiêu Cửu Từ giao đấu tiếp: “Được rồi, bản tôn xem rất hài lòng.”

Nói xong, hắn lại trực tiếp ném cho Tiêu Cửu Từ một viên đan dược tỏa ra khí tức cực phẩm: “Thưởng cho ngươi. Hãy biểu hiện thật tốt tại Vạn Yêu Hội. Bản tôn chờ xem thân thể bán yêu của ngươi chọc tức chết đám người kia thế nào.”

Tiêu Cửu Từ chỉ có thể hành lễ tạ ơn.

Yêu Hoàng chán chường phất tay, bảo Tiêu Cửu Từ lui xuống.

Trước khi rời đi, Tiêu Cửu Từ vẫn giải trừ lớp băng phong trên người Cận Qua.

Nhưng Cận Qua vừa khôi phục tự do đã quỳ xuống trước Yêu Hoàng: “Thuộc hạ đáng chết.”

Bởi vì hắn chưa nghe thấy Yêu Hoàng hô dừng mà đã bị ép phải ngừng lại.

Yêu Hoàng không vui liếc Cận Qua, cảm thấy con chó do mình nuôi lớn từ nhỏ này thật sự quá phiền phức. Chó không biết sủa là loại vô vị nhất, vừa rồi sắp chết đến nơi mà cũng không biết cầu xin, chẳng thú vị chút nào.

Yêu Hoàng hoàn toàn không để ý đến hắn, mặc hắn quỳ ở đó.

Ngược lại, Yêu phi đột nhiên lên tiếng: “Phu quân, bán yêu kia thật sự không đáng lo sao? Nghe nói một khi bọn họ phát điên, thực lực sẽ tăng gấp đôi. Nếu thực lực vừa rồi của y tăng gấp đôi, liệu có…”

Yêu Hoàng bóp cằm Yêu phi, cưng chiều nói: “Sao vậy? Nàng cảm thấy ta đánh không lại hắn?”

Trong mắt Yêu phi tràn đầy ý cười: “Sao có thể chứ? Phu quân là lợi hại nhất.”

Yêu Hoàng bật cười, dìu Yêu phi cùng trở về hậu điện nghỉ ngơi. Trước khi đi, hắn chỉ để lại một câu: “Quỳ đến khi trời tối.”

Cận Qua không hề ngẩng đầu, cứ mang theo thân thể đầy thương tích cố gắng quỳ. Chỉ là chưa đến trời tối, hắn đã ngất đi.

Yêu phi ở bên Yêu Hoàng một lúc, sau đó Yêu Hoàng bắt đầu tu luyện. Nàng một mình trở về cung điện của mình. Trong hoa viên của cung điện có rất nhiều bươm bướm vàng đang bay lượn.

Vừa vào trong điện, một bóng người đỏ rực lập tức lóe vào.

Yêu phi ngồi trước gương chải tóc, không vui nói: “Ta đã cảnh cáo muội, đừng chạy lung tung. Trong yêu giới vẫn có rất nhiều kẻ tài giỏi. Nếu muội còn không nghe lời như vậy, ta sẽ đuổi muội đi.”

“Đại tỷ, ta nhìn thấy hắn rồi, hắn tới rồi!”

“Hừ! Đương nhiên ta biết. Hôm nay ta còn gặp Tiêu Cửu Từ. Y càng ngày càng lợi hại, thật sự là một nhân vật phiền phức. Thiệu Vũ cũng là một tên phế vật, đến giờ vẫn chưa giết được Tiêu Cửu Từ.”

“Tỷ, tỷ giúp ta đi. Ta muốn có được hắn, hắn là của ta! Là của ta!”

Yêu phi cau mày: “Thu ma khí của muội lại! Muội muốn hại chết tất cả chúng ta à?”

“Muội thành thật một chút, đừng làm loạn. Lần này Tiêu Cửu Từ chắc chắn sẽ chết ở đây. La Yên Huyền Thể kia có thể cho muội, nhưng chơi đùa một thời gian là được rồi, cứ coi như lô đỉnh mà dùng. Muội phải nhớ, con gái Đoạn gia chúng ta không thể bị trói buộc bởi tình cảm nam nữ. Trong đầu chỉ có đàn ông sẽ cản trở bước tiến của chúng ta, đàn ông chỉ xứng làm đá kê chân cho chúng ta.”

“Ta không có tiền đồ như tỷ và nhị tỷ, ta chỉ cần hắn!”

Đối mặt với tam muội cố chấp, Yêu phi đã không còn lời nào để nói. Dù sao cũng là em gái ruột của mình, nàng chỉ có thể dung túng.

“Đừng đứng đây nói nhảm nữa. Muốn có được thứ mình muốn thì trước hết phải nâng cao thực lực. Mau đi trị liệu!” Giọng Yêu phi lạnh xuống, tất cả kim loại trong phòng lập tức bắt đầu biến dạng. Người em gái không nghe lời lập tức ngoan ngoãn trở lại, đi vào mật thất tìm người trị liệu.

Ở phía bên kia, Tiêu Cửu Từ vừa tìm được sân viện của tộc Linh Hồ thì đã nhìn thấy một cảnh tượng không thể tin nổi trong sân.

Y chỉ mới rời đi một lúc, tại sao lại có một thiếu nữ trẻ tuổi nhào lên người Kiều Hàm?

Phía Kiều Hàm đang định đẩy Lang San vì vui mừng đến bật khóc khi nhìn thấy cậu ra, kết quả vừa ngẩng lên đã nhìn thấy Tiêu Cửu Từ xuất hiện ở cửa.

Nhìn đôi mắt tỏa ra hàn khí cùng bảy chiếc đuôi dựng thẳng, chiếc nào chiếc nấy đều xù lông…

Đây rốt cuộc là vận may kiểu gì vậy!

“Sư huynh, huynh về rồi. Huynh xem, Lang San tới, tới thăm…”

Kiều Hàm còn chưa nói xong, đuôi của Tiêu Cửu Từ đã chuyển động. Chúng lao tới nhanh như chớp, quấn lấy hai cánh tay Kiều Hàm, kéo cậu khỏi lòng Lang San rồi cuốn thẳng vào vòng tay y.

Khi Lang San ngơ ngác nhìn sang, nàng thấy bán yêu kia mang vẻ mặt không vui, liên tiếp thi triển mấy lần thuật làm sạch lên người Kiều Hàm, sau đó ôm cậu cọ lấy cọ để. Đến khi xác định người trong lòng đã hoàn toàn mang khí tức của mình, còn lông trên người mình cũng đã nhiễm hương thơm của Kiều Hàm, cảm giác khó chịu khắp người y mới hơi giảm bớt.

Sau đó, y nhìn Lang San bằng ánh mắt không mấy thiện cảm. Tuy chỉ là một thiếu nữ tộc Lang, nhưng cũng là một kẻ có thể ngửi thấy hương thơm của Kiều Hàm. Không thể độc chiếm mùi hương ấy vốn đã khiến y vô cùng khó chịu, bây giờ nàng còn dám ôm Kiều Hàm. Quả nhiên đều tại chưa khắc ấn Thiên Hồ, yêu tộc nào cũng dám tới xâm phạm một chút.

Thật khiến hồ ly lo âu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn