Kiều Hàm tỉnh lại sau khi nhập định, lập tức cảm nhận được xung quanh tràn ngập yêu lực hệ Băng trong lành, giúp cậu duy trì tỉnh táo, không còn khó chịu choáng váng.
Một chiếc đuôi lông xù lúc lắc từng nhịp, thi thoảng cọ qua cổ và cằm cậu; một chiếc khác quấn quanh eo, ngay cả khoảng trống giữa lưng cậu và vách tường cũng được nhét đầy những chiếc đuôi mềm mại, chẳng khác nào đệm lông cố định người cậu, tránh cho cậu bị xóc khi phi thuyền trên trời gặp luồng khí nhiễu loạn.
Bên tay cậu còn truyền đến cảm giác nhồn nhột khe khẽ.
Cúi đầu nhìn xuống, cậu thấy chóp tai lông trắng của sư huynh đang theo nhịp thở, hết lần này đến lần khác lướt qua cánh tay mình.
Tiêu Cửu Từ cứ thế nằm bên cạnh Kiều Hàm, mái tóc bạc trắng buông nghiêng xuống, tỏa ra ánh sáng óng như bạch ngọc. Trên gương mặt tuyệt mỹ là vẻ nghiêm túc khi xem xét thông tin, y đàng hoàng đọc cuốn sách bên tay, trông chẳng khác gì vị đại sư huynh xử lý công việc năm xưa, nhưng cơ thể lại bị bản tính hồ yêu chi phối, vô thức quấn quýt lấy người bên cạnh. Y giống như sự kết hợp giữa thần tử và yêu nghiệt, mâu thuẫn đến mức khiến người ta không sao dứt ra được.
Kiều Hàm giơ tay bắt lấy chiếc đuôi đang cọ cằm mình. Tiêu Cửu Từ cũng không phản ứng kích động, chỉ có đôi tai lông theo bản năng run lên, xoay về phía Kiều Hàm. Sau đó y quay đầu lại, bảy chiếc đuôi đồng loạt xuất trận, Kiều Hàm hoàn toàn không thể phản kháng đã bị Tiêu Cửu Từ kéo vào lòng.
Kiều Hàm nhanh tay ôm lấy một chiếc đuôi lớn chắn trước người, như vậy mới không đến mức ôm Tiêu Cửu Từ quá thân mật, ngay cả gương mặt gần trong gang tấc của y cũng bị chiếc đuôi lông xù che khuất.
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ quay mặt đi, nhìn Kiều Hàm ôm chặt đuôi mình không chịu buông, oán trách: “Xem ra so với ta, quả nhiên em thích đuôi của ta hơn.”
Kiều Hàm không nhịn được vuốt thêm hai cái, cười trừ rồi thẳng thừng chuyển chủ đề: “Sư huynh đang xem gì vậy?”
Tiêu Cửu Từ thu ánh mắt lại, nói: “Bản đồ phân bố Yêu Đô và tình hình các thế lực do Ngạo Tuyết đưa tới.”
Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ đánh trận khi chưa chuẩn bị. Nếu đã muốn đến địa bàn của người khác, đương nhiên phải tìm hiểu tình hình trước, không thể hành động mù quáng.
Kiều Hàm cẩn thận nhớ lại tình tiết tiếp theo trong nguyên tác. Thật ra phần lớn xung đột giữa các yêu tộc không liên quan nhiều đến Tiêu Cửu Từ, đều là mâu thuẫn nội bộ. Sau khi phát hiện Yêu Hoàng không phải người có thể nói chuyện, Tiêu Cửu Từ liền từ bỏ ý định khuyên nhủ, chỉ là sau này y bị cuốn vào rắc rối vì chuyện tình cảm.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Kiều Hàm bỗng cứng đờ.
Kỳ… kỳ mưa móc…
Kiều Hàm lén liếc Tiêu Cửu Từ. Trong nguyên tác, tình tiết này cũng phải đến giai đoạn giữa và cuối khi ở Yêu Đô mới xảy ra. Khi ấy Tiêu Cửu Từ dễ dàng vượt qua, tu vi còn được nâng cao, còn bây giờ…
Đúng lúc Kiều Hàm hoảng hốt, Tiêu Cửu Từ dường như nhận ra vẻ mặt của cậu thay đổi. Đôi mắt xanh biếc tức khắc trở nên sâu thẳm, tựa như viên hải lam bảo thạch tinh khiết nhất.
Không đợi Kiều Hàm phản ứng, Tiêu Cửu Từ đã vòng qua chiếc đuôi bị cậu ôm làm lá chắn, ghé tới khẽ cắn lên môi cậu một cái.
Sao đột nhiên lại… Chuyện này không giống lén hôn một cái vào buổi sáng chút nào. Kiều Hàm theo bản năng bật dậy, muốn rời khỏi giường: “Sư… sư huynh!”
“Em nhìn ta bằng ánh mắt ấy thì không thể trách ta được. Hương thơm… đậm hơn rồi.” Giọng Tiêu Cửu Từ khàn thấp, mang theo sức quyến rũ. Y dùng những chiếc đuôi khác chặn đường lui của Kiều Hàm, đẩy cậu chủ động dâng đến trước mặt mình.
Kiều Hàm đỏ bừng mặt như thể tâm tư nhỏ bé đã bị vạch trần. Cậu bị Tiêu Cửu Từ ôm ngồi lên đùi, hai tay quờ quạng cũng chỉ có thể xuyên qua lớp lông dày mềm mại.
Lần này có lẽ vì cậu giãy giụa quá dữ dội nên ngay cả hơi thở của Tiêu Cửu Từ cũng thay đổi. Y cạy mở môi răng, công thành chiếm đất. Y nhớ trong miệng Kiều Hàm vô cùng nhạy cảm, chỉ cần quấn lấy một chút là lập tức sẽ…
Cảm nhận được Kiều Hàm dần mềm nhũn toàn thân, những chiếc đuôi của Tiêu Cửu Từ run lên khó mà kiềm chế. Một chiếc đuôi dường như có ý thức riêng, chui vào cổ áo bị kéo mở trong lúc Kiều Hàm giãy giụa.
Cảm giác lông xù lướt qua vị trí đặc biệt khiến Kiều Hàm giật nảy người vì nhột, xấu hổ đến mức linh khí rối loạn, bàn ghế làm từ gỗ cổ thụ trong phòng đều nhú ra chồi non.
Kiều Hàm giơ tay túm lấy chiếc đuôi đang cử động lung tung, nhưng cậu chỉ có hai tay mà thôi.
Ngay khi tình thế sắp mất kiểm soát, bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ dồn dập, ngay sau đó là giọng Lăng Sương: “Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm, phía trước xảy ra chuyện rồi, tỷ tỷ bảo hai người ra ngoài xem!”
Giọng nói của Lăng Sương kéo lý trí Tiêu Cửu Từ trở về. Đến khi hoàn hồn, y mới phát hiện mình đã vô thức dùng đuôi trói chặt Kiều Hàm hoàn toàn, ngay cả đai lưng của cậu cũng bị đuôi y kéo bung. Kiều Hàm chỉ có thể ấm ức trừng đôi mắt long lanh hơi nước, đuôi mắt đỏ hoe nhìn y.
Cậu dường như muốn nổi giận nói gì đó, nhưng lời đến bên môi lại chỉ có thể mím miệng, nhẫn nhịn nuốt giận như thể đang dung túng y.
Chỉ là x**n t*nh trong ánh mắt vẫn chưa kịp tan đi, khiến Kiều Hàm trông mềm yếu dễ bắt nạt. Rõ ràng vốn là một con mèo hoang đang xù lông, lúc này lại như đã bị thuần phục. Cảm giác thỏa mãn vì cậu chỉ thuộc về mình khiến khí huyết Tiêu Cửu Từ lập tức dâng trào, suýt nữa lại mất kiểm soát.
Tiêu Cửu Từ vội biến về hình thái nhân tộc. Trong nháy mắt, một thân ảnh xanh thẳm cao lớn trầm ổn xuất hiện trên chiếc giường hỗn loạn, hoàn toàn không ăn nhập với khung cảnh xung quanh.
Kiều Hàm ngẩn ra. Mỗi khi đối diện với Tiêu Cửu Từ thanh cao như trăng sáng gió trong, cậu luôn theo bản năng muốn ngoan ngoãn nghe lời.
Sau khi cảm thấy mình đã bình tĩnh hơn, Tiêu Cửu Từ dịu dàng giúp Kiều Hàm chỉnh lại quần áo, nói: “Khi ở hình thái yêu tộc, đôi lúc bản tính sẽ khó kiềm chế. Vừa rồi ta không cố ý bắt nạt em.”
Y thật sự chỉ muốn yêu chiều hôn cậu một cái, ai ngờ cơ thể lại như không chịu nổi, mất kiểm soát trước. Thật ra Tiêu Cửu Từ cũng không quá bất ngờ. Nghe nói kỳ mưa móc của yêu tộc, đặc biệt là lần đầu tiên, sẽ báo trước từ một đến hai năm để yêu tộc sớm chuẩn bị, mà hiện giờ Tiêu Cửu Từ đã có linh cảm ấy.
“Đừng giận sư huynh. Lần sau sư huynh nhất định sẽ chú ý.” Trong đôi mắt đen của Tiêu Cửu Từ như được điểm đầy sao trời, khi y mỉm cười, dường như ngay cả những vì sao ấy cũng tỏa sáng.
Một sư huynh ôn nhuận như ngọc nhẹ nhàng dỗ dành như vậy, Kiều Hàm căn bản không thể nói ra một chữ không: “Ừm.”
Chuyện vừa bị bắt nạt dường như đã trôi xa, thậm chí cậu còn quên mất phải suy nghĩ kỹ về cái gọi là “lần sau” của sư huynh.
Chỉ là cậu đã ngoan ngoãn đến thế, có người lại không chịu nổi.
Màu đen trong mắt Tiêu Cửu Từ càng lúc càng đậm. Chỉ cần nhẹ nhàng dỗ vài câu, cậu đã ngoan ngoãn nghe lời, mặc người nhào nặn, khiến trong lòng Tiêu Cửu Từ lập tức dâng lên h*m m**n chiếm lấy cậu.
Cơ thể Tiêu Cửu Từ lập tức căng cứng. Xem ra chuyện này chẳng liên quan gì đến hình thái, ai bảo Kiều Hàm lại… trêu chọc y đến vậy.
Tiêu Cửu Từ không nhịn được vươn tay về phía Kiều Hàm, muốn kéo cậu vào lòng, tiếp tục thỏa cơn thèm thì phi thuyền dường như chịu phải một đợt va chạm, chao đảo mạnh.
Lần chấn động này cuối cùng cũng khiến hai người hoàn toàn tỉnh táo, thu lại những cảm xúc không đúng lúc. Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm lập tức ra boong thuyền.
Phi thuyền vừa rồi chao đảo là do bị thuật pháp lan tới, bởi nơi họ đang bay qua có một trận chiến diễn ra.
Khi họ ra ngoài, lập tức nhìn thấy một trận cuồng phong phóng thẳng lên trời, uy lực vô cùng lớn. Bên trong cuồng phong còn cuốn theo từng cục trắng phau, lông xù. Nhìn kỹ mới phát hiện tất cả đều là thỏ!
Pháp thuật hệ Phong quen thuộc ấy khiến Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đều thoáng sửng sốt, vội lao tới mép phi thuyền nhìn xuống.
Quả nhiên, họ trông thấy một bóng người quen thuộc đang điều khiển gió, dùng tốc độ cực nhanh tự do lượn vòng tránh né công kích. Một tay hắn cầm kiếm, tay kia ôm một con thỏ bị thương.
Một người một thỏ đang đối đầu với hai phe, chính là tộc Linh Thố và Ngọc Hư Tông.
Hai phe này vừa công kích lẫn nhau, vừa công kích Lục Truy và Bạch Nhung, tình hình vô cùng hỗn loạn.
Nhóm tộc Linh Thố này vốn đang trên đường đến tham gia Vạn Yêu Hội, thực lực không hề yếu. Những người Ngọc Hư Tông phái tới lần này trông cũng khá quen mắt, dường như có mấy người thuộc cấp bậc trưởng lão.
“Nhân tộc đáng chết, mau thả Bạch Nhung ra!”
“Lục Truy! Ngươi đã bị yêu tộc mê hoặc rồi!”
Ngạo Tuyết nhìn tình hình, đang định phái linh hồ xuống chi viện tộc Linh Thố thì yêu khuyển Cận Qua vẫn đứng bất động như cọc gỗ trên phi thuyền bỗng hóa thành một con chó khổng lồ, nhảy xuống. Cùng với tiếng chó sủa vang lên, động tĩnh chiến đấu bên dưới càng thêm dữ dội.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm thấy Cận Qua dường như định xuống tay lấy mạng người của Ngọc Hư Tông, mà Lục Truy cũng nhận ra điều đó. Hắn không thể trơ mắt nhìn người nhà mình chết tại đây, đành vội ra tay cản Cận Qua, đồng thời hét với người của Ngọc Hư Tông: “Mau đi đi! Đừng dây dưa nữa! Ta tự nguyện!”
Cận Qua lập tức chuyển mục tiêu sang công kích Lục Truy, nhưng thật ra Lục Truy đã kiệt sức.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nhìn nhau, lập tức ngự kiếm lao xuống. Ngay khoảnh khắc Lục Truy sắp bị móng vuốt sắc bén của Cận Qua làm bị thương, một tấm khiên sáng xanh băng xuất hiện trước mặt hắn, chặn đứng đòn công kích của Cận Qua.
Cảm giác quen thuộc ấy khiến Lục Truy vui mừng ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy hai bóng người quen thuộc.
Một bức tường băng mọc lên từ mặt đất, mang theo uy áp đe dọa, trực tiếp ngăn cách hai phe. Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đáp xuống trên tường băng.
Lục Truy ôm Bạch Nhung cũng đáp xuống đó, cùng với Cận Qua vừa bị chặn lại.
“Là Tiêu Cửu Từ!” Bên dưới có người của Ngọc Hư Tông nhận ra Tiêu Cửu Từ, kinh hãi hét lớn.
Cận Qua cau mày nhìn Tiêu Cửu Từ, lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc ngươi đứng về phe nào?”
Trong nguyên tác, đây là câu hỏi khó trả lời nhất đối với Tiêu Cửu Từ, nhưng lúc này y lại nói: “Ta thuộc tộc Thiên Hồ, đương nhiên đứng về phía tộc Linh Hồ. Nhưng người này là huynh đệ của ta, không ai được làm hại hắn!”
“Hắn là tu sĩ, đối địch với yêu tộc, chính là kẻ thù của chúng ta. Nếu ngươi ngăn cản, ngươi cũng là kẻ thù của chúng ta.” Cận Qua thẳng thừng nói.
“Cận hộ vệ, ta thấy ngươi hiểu lầm rồi.” Kiều Hàm đột nhiên lên tiếng cắt ngang.
Lúc này, một tay cậu dùng linh lực hệ Mộc bao bọc Bạch Nhung, thi triển thuật trị liệu, tay còn lại trực tiếp kéo cổ áo Lục Truy đang sốt ruột đứng bên cạnh.
Dấu ấn phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt bên cổ áo lập tức lộ hoàn toàn dưới cái kéo của Kiều Hàm.
Trên gương mặt cứng như gỗ của Cận Qua chỉ thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó hắn lập tức dời mắt khỏi Lục Truy, nhìn sang đám tu sĩ nhân tộc cách đó không xa.
Đến nước này, chẳng cần nói thêm gì nữa. Tộc Linh Thố, cộng thêm tộc Linh Hồ phía trên, một con hắc khuyển và Tiêu Cửu Từ, bán yêu chưa rõ lập trường, người của Ngọc Hư Tông biết rõ lần này không thể đưa Lục Truy đi, chỉ đành lập tức rút lui. Người Ngọc Hư Tông giỏi pháp thuật hệ Phong, cho dù Cận Qua hóa nguyên hình cũng không đuổi kịp.
Giải quyết xong Ngọc Hư Tông, mọi người lại nhìn sang đám tai dài đang xao động bên kia. Thỏ yêu ở đây đều có đôi tai dựng đứng, ai nấy trắng trẻo nhỏ nhắn, nhưng vẻ mặt lại hung dữ vô cùng.
Đối với chuyện của tộc Linh Thố, Tiêu Cửu Từ cũng không thể xử lý, chỉ đành nhìn Lục Truy bên cạnh.
Mà Lục Truy thật sự không chống đỡ nổi nữa, suýt nữa đứng không vững. May mà Tiêu Cửu Từ tiến lên một bước đỡ lấy hắn: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Xui xẻo thôi.” Lục Truy cạn lời nói: “Không biết kẻ nào truyền tin ta đang ở khe nứt giữa hai giới ra ngoài. Cha ta phái người đến đưa ta về, nói Tiên Minh triệu tập khẩn cấp. Ta đoán là vì chuyện sắp khai chiến với yêu tộc, đương nhiên không chịu trở về. Kết quả bọn họ vô tình phát hiện thân phận của Bạch Nhung, cho rằng ta bị yêu tộc mê hoặc nên phái người cưỡng ép đưa ta đi. Ta bất đắc dĩ phải trốn khỏi khe nứt giữa hai giới, nhưng vẫn bị đuổi kịp. Ai ngờ lại vừa hay gặp tộc Linh Thố. Bọn họ nhìn thấy Bạch Nhung bị thương liền tưởng chúng ta làm đệ ấy bị thương, vì vậy mới kích động.”
Tộc Linh Thố vốn là như vậy. Nội bộ bọn họ phân cấp nghiêm ngặt, mặc dù địa vị của Bạch Nhung trong tộc có lẽ rất thấp, nhưng chỉ cần người cùng tộc bị tổn thương, bọn họ sẽ lập tức phẫn nộ tập thể.
Lúc này, bọn họ đang tụm lại một chỗ bàn bạc chuyện gì đó. Hiển nhiên vừa rồi họ cũng nhìn thấy thứ trên cổ Lục Truy. Người của Ngọc Hư Tông chưa chắc hiểu, nhưng tộc Linh Thố chắc chắn biết đó là dấu ấn bạn đời chỉ thuộc về Bạch Nhung.
Tộc Linh Thố cực kỳ không thích nhân tộc. Vì thực lực tổng thể yếu, bọn họ thường xuyên bị nhân tộc bắt nạt. Đã từng có một thời gian, rất nhiều người cùng tộc bị tu sĩ nhân tộc bắt về nuôi làm thú cưng, vô cùng nhục nhã, vì vậy sau này bọn họ một lòng nghe theo mệnh lệnh của Yêu Hoàng.
Vì yếu nên yêu khí của bọn họ dễ che giấu nhất, số lượng lại đông, tốc độ sinh sôi nhanh nhất, bởi vậy tộc Linh Thố đã phát huy sở trường trong công việc làm mật thám.
Bọn họ bàn bạc một lúc, sau đó một linh thố dẫn đầu nhảy ra, hỏi Lục Truy: “Ngươi là đạo lữ của Bạch Nhung?”
Lục Truy gật đầu: “Phải.”
Sắc mặt đám linh thố đều không dễ coi, nhưng cũng không còn cách nào khác. Yêu tộc tương đối tôn trọng đạo lữ do người trong tộc tự mình lựa chọn.
“Vậy tại sao hắn lại bị thương?” Linh thố chất vấn.
“Gặp phải kẻ moi đan.” Lục Truy vừa dứt lời, tai của tất cả linh thố đều run lên, sau đó lại tụm vào nhau bàn tán xôn xao.
“Giao Bạch Nhung cho chúng ta, ngươi cũng đi cùng.” Linh thố dẫn đầu nói: “Cùng đến Vạn Yêu Hội đòi một lời giải thích!”
Kiều Hàm nghe vậy, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm không lành khó hiểu.
Nhưng để Lục Truy và Bạch Nhung đi cùng tộc Linh Thố vẫn khá bất tiện. Dù sao cả hai đều bị thương, cuối cùng Tiêu Cửu Từ bèn nói chuyện với Ngạo Tuyết.
Ngạo Tuyết đi xuống, mời tộc Linh Thố cùng lên đường.
Tộc Linh Thố cũng có một vài người bị thương sau trận chiến vừa rồi, cuối cùng toàn bộ đám thỏ đều theo lên phi thuyền.
Trở lại khoang phòng, Kiều Hàm đặt Bạch Nhung đã hóa thành thỏ con lên bàn, cho cậu uống đan dược rồi tiếp tục chữa trị.
“Vậy rốt cuộc Bạch Nhung bị thương thế nào? Kẻ moi đan là gì?” Kiều Hàm nhìn Lục Truy đã uống đan dược, tình trạng khá hơn đôi chút rồi hỏi.
“Đệ ấy bị thương nặng lắm sao?” Lục Truy lập tức sốt ruột.
“Nặng thì đúng là nặng, nhưng ta chữa trị vài ngày hẳn sẽ hồi phục.” Kiều Hàm nói.
Lục Truy đau lòng giơ tay vuốt tai thỏ. Bạch Nhung vẫn nhắm mắt, nhưng theo bản năng cọ vào lòng bàn tay hắn.
“Sau khi chạy trốn, ta muốn tìm cơ hội nói chuyện tử tế với người quen ở Ngọc Hư Tông nên tạm thời tách ra hành động với Bạch Nhung. Không ngờ Bạch Nhung lại bị kẻ moi đan nhắm tới.”
Nói đến đây, sắc mặt Lục Truy thay đổi. Hắn nhìn Tiêu Cửu Từ: “Thủ pháp giống hệt Dương Bi tán nhân mà chúng ta đã giết.”
Tiêu Cửu Từ cau mày: “Lại có người thu thập yêu đan?”
Kiều Hàm lập tức cạn lời: “Khó khăn lắm mới giải quyết được Dương Bi tán nhân, giờ lại xuất hiện thêm một kẻ moi đan.”
Lục Truy lại nói: “Không phải chỉ một kẻ. Hiện giờ không ai biết rốt cuộc có bao nhiêu. Vì thực lực của bọn chúng không bằng Dương Bi tán nhân nên rất dễ bị bắt, nhưng lại liên tục xuất hiện. Vì vậy, ở khe nứt giữa hai giới, người ta dùng danh xưng kẻ moi đan để gọi chung bọn chúng.”
“Ma tu hay tà tu?” Tiêu Cửu Từ hỏi thẳng.
Ma tu đương nhiên là những kẻ bị ma khí mê hoặc, còn tà tu là nhân tộc bình thường nhưng tu luyện công pháp tà môn.
“Nếu thật sự phải phân loại thì là tà tu, nhưng…” Lục Truy cân nhắc từ ngữ rồi nói: “Khi ta quay về cứu Bạch Nhung, ta đã giết kẻ moi đan ấy. Trước lúc chết, gã dường như bỗng biến thành một người khác.”
“Biến thành một người khác?” Tiêu Cửu Từ cau mày. Chỉ ma tu mới có thể tạo cho người ta cảm giác như biến thành một người khác, dù sao ma khí có tác dụng mê hoặc lòng người.
Lục Truy suy nghĩ rồi nói: “Ta cảm thấy kẻ moi đan giống như một con rối bị điều khiển. Đến khi bị ta giết, gã mới tỉnh lại.”
“Thuật điều khiển người thành con rối quả thật có tồn tại, nhưng thuộc loại cấm thuật cao cấp, ít nhất phải có tu vi Hóa Thần kỳ mới thi triển được.” Tiêu Cửu Từ phân tích.
Lục Truy nói: “Ta cũng không rõ, nhưng mấy năm nay có không ít yêu tộc bị kẻ moi đan sát hại. Hiện giờ đã có lời đồn rằng những tà tu ấy đều là nhân nô do Yêu Hoàng nuôi dưỡng, thu thập yêu đan để giúp hắn mạnh lên.”
“Cho nên ngay cả tộc Linh Thố vốn tương đối trung thành với Yêu Hoàng cũng nói muốn đến đòi lời giải thích. Xem ra chuyện này đã làm lung lay niềm tin của mọi người đối với Yêu Hoàng.” Tiêu Cửu Từ phân tích.
Kiều Hàm đã không còn sức để châm chọc. Cậu vốn tưởng sau khi giải quyết xong tình tiết Dương Bi tán nhân, chuyện này sẽ được bỏ qua, quả nhiên phía sau vẫn còn kẻ khác. Đây rõ ràng là muốn ép tứ đại Yêu Quân bức vua thoái vị mà.
Lục Truy nói: “Huynh nghĩ kẻ điều khiển bọn chúng có phải Yêu Hoàng không?”
Tiêu Cửu Từ lắc đầu, tỏ ý không biết: “Ta càng nghi ngờ ma tộc đứng sau giở trò hơn. Dù sao mọi chuyện dẫn dắt quá mức cố ý.” Ánh mắt Tiêu Cửu Từ dần thay đổi. “Kẻ moi đan không dính dáng đến ma tộc, lại khiến yêu tộc mất lòng tin vào Hoàng của mình, gây ra hỗn loạn nội bộ…”
Lục Truy vừa nghe đã hiểu: “Ý huynh là kẻ đứng sau chính là ma tộc, muốn dùng cách này chia rẽ yêu giới?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Không chỉ là chia rẽ. Thật ra trong cuộc tranh đấu giữa hai giới từ trước đến nay, tu chân giới luôn là bên chủ động tấn công, còn yêu giới thì do dự. Bởi các tộc trong yêu giới rất khó đồng lòng nghe theo Yêu Hoàng, thái độ của Yêu Hoàng cũng… không được nghiêm túc cho lắm. Xét từ một số hành vi của hắn, hắn thường hành động theo cảm tính. Có lẽ…”
Lục Truy bị Tiêu Cửu Từ nói đến căng thẳng: “Có lẽ gì?”
Kiều Hàm cũng nổi da gà. Cậu biết trước cốt truyện, nhưng không ngờ Tiêu Cửu Từ có thể nhanh chóng phân tích ra đến mức này.
“Hiện giờ mọi mũi nhọn đều chĩa về phía Yêu Hoàng. Có lẽ kẻ đứng sau muốn nâng đỡ một Yêu Hoàng chủ trương khai chiến. Ma tộc vẫn luôn âm thầm làm suy yếu thực lực của tu chân giới và yêu giới, đồng thời lại mong hai giới đại chiến. Có lẽ một trận đại chiến chính là chuyện có lợi nhất đối với ma tộc, chẳng hạn như…”
“Giải phong ấn sao?!” Lục Truy kinh hãi.
Kiều Hàm gật đầu, phân tích không sai, nhưng theo cái chết của Yêu Hoàng, mọi manh mối lại đứt đoạn. Trùng hợp thế nào Tiêu Cửu Từ còn trở thành Yêu Hoàng mới, cho nên âm mưu của đối phương không thể thành công.
Đọc hết nguyên tác, Kiều Hàm cũng chỉ biết khắp nơi đều có ma tu gây chuyện, nhưng bọn chúng không phải trọng điểm, chỉ giống như từng linh kiện nhỏ thúc đẩy sự việc phát triển mà thôi. Sau khi xuyên tới đây, cậu dần hiểu ra nguồn gốc của những ma tu ấy có thể là Bất Niệm Cung, còn vì sao Bất Niệm Cung lại làm như vậy thì không rõ.
Dù sao cuối cùng người của Bất Niệm Cung chết đến mức chỉ còn Thiệu Vũ ở lại tu chân giới, khôn ngoan giữ mình, toàn thân rút lui.
Trong đầu Kiều Hàm lướt qua thông tin về cái chết của những người trong Bất Niệm Cung, bỗng khựng lại.
Trong nguyên tác, Đoạn Uân sẽ bị Tiêu Cửu Từ giết vào tương lai không xa, Đoạn Y thì về sau nữa sẽ bị Tần Tu Trọng giải quyết.
Nhưng toàn bộ truyện chưa từng nhắc đến Kim Linh tiên cơ Đoạn Cẩm chết như thế nào!
Dưới góc nhìn của nguyên tác, Đoạn Cẩm căn bản chưa từng chính thức xuất hiện, chỉ được lướt qua như bối cảnh. Kiều Hàm đến thế giới này vốn nghĩ rằng dù trong truyện không viết, mình hẳn vẫn có thể gặp nàng, dù sao nàng cũng là đại tiểu thư của Bất Niệm Cung. Nhưng đến tận bây giờ, thông tin về nàng vẫn chỉ dừng ở việc đang ra ngoài làm nhiệm vụ cho Tiên Minh, sao lại cứ thế âm thầm chết mất?
Kiều Hàm suy nghĩ lung tung một lúc, Tiêu Cửu Từ đã kể hết cho Lục Truy những thông tin liên quan đến ma tộc mà hiện giờ y và Tần Tu Trọng thu thập được, nhưng mọi thứ vẫn như bị phủ một lớp màn mỏng.
Hai người bàn xong chính sự, lúc này Lục Truy mới lấy lại tinh thần, vui mừng kéo Tiêu Cửu Từ hỏi: “Thật sự khỏi rồi sao? Không mất kiểm soát nữa? Biến cho ta xem!”
Tiêu Cửu Từ mỉm cười chuyển đổi hình thái, vô cùng tự nhiên, cũng không còn thu hút ma khí nữa.
Lục Truy thật lòng vui thay cho huynh đệ đến mức mắt cũng đỏ lên: “Nếu Mạnh Cận và Nguyên Hội biết, nhất định sẽ rất vui.”
Nhắc đến những người ấm áp ấy, vẻ mặt Tiêu Cửu Từ cũng dịu đi rất nhiều, y hỏi thăm tình hình của bọn họ tại khách đ**m Hồng Liên.
Lục Truy hoàn toàn không than phiền về đống nợ nần trên người, bởi vì nhờ vậy bọn họ quả thật đã trưởng thành rất nhiều. Ngoại trừ Bạch Nhung, ba người còn lại đều lần lượt bước vào kỳ Nguyên Anh.
Lục Truy còn kể cho hai người nghe chuyện hắn nhìn thấy Quỳnh Bích tiên tử.
Nhưng bọn họ không gặp mặt, đương nhiên cũng không có lời gì cần chuyển lại.
Chỉ cần biết sư phụ bình an là được.
Nói chuyện được một lúc, Ngạo Tuyết liền bảo Lăng Sương tới gọi bọn họ ra ngoài.
“Ta cũng đi cùng sao?” Lục Truy chỉ vào mình hỏi.
“Bây giờ ngươi xem như nửa người của tộc Linh Thố, cho nên cũng gọi ngươi.” Lăng Sương nói.
Lục Truy không yên tâm quay đầu lại, Kiều Hàm ngẩng lên nói: “Cứ yên tâm đi đi, bảo đảm khi các ngươi trở về, thỏ con đã có thể nhảy nhót rồi.”
Lục Truy lúc này mới đi theo Tiêu Cửu Từ ra ngoài. Vừa bước ra, hắn đã thấy Tiểu Thỏ Vương và Ngạo Tuyết đang đứng ở boong thuyền phía xa nghiêm túc nói chuyện.
Thỏ Vương của tộc Linh Thố đã lớn tuổi, lần này không tới tham gia mà trực tiếp để Tiểu Thỏ Vương dẫn đội. Đó là một nam tử trắng trẻo với đôi tai dài dựng đứng, trên tai còn đeo khuyên trang trí, sau lưng có một chiếc đuôi nhỏ tròn như cục bông, tu vi cũng ở kỳ Nguyên Anh.
Vì số lượng thỏ quá đông, để tiết kiệm không gian, sau khi lên phi thuyền tất cả đều biến về nguyên hình, từng con tụ tập hai bên boong thuyền, chừa ra một lối đi ở giữa. Nhìn thoáng qua, chẳng khác nào hai bên được phủ một lớp bông dày đang phơi nắng, vô cùng hoành tráng.
Các linh hồ khác nhìn thấy vậy cũng không nhịn được biến về nguyên hình phơi nắng. Thật ra đây là một cách hấp thu linh khí, thế là những nơi khác cũng biến thành một mảng lông xù, chỉ khác chất lông mà thôi.
“Nếu Bạch Nhung rơi vào đó, ta cũng chẳng tìm ra được.” Lục Truy nhìn một đám thỏ con giống nhau như đúc, buông lời trêu chọc.
“Không thể để Kiều Hàm nhìn thấy cảnh này.” Tiêu Cửu Từ lặng lẽ nói một câu.
“Hả? Tại sao?” Lục Truy hỏi.
“Nếu đệ ấy nhìn thấy cảnh này, đuôi của ta sẽ không còn sức hấp dẫn với đệ ấy nữa.” Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói, suýt khiến Lục Truy trẹo chân.
Mấy năm trước ở khách đ**m Hồng Liên y đã có khuynh hướng này, không ngờ sau khi khôi phục thực lực, trở lại dáng vẻ trưởng thành, Tiêu Cửu Từ vẫn bán lông cầu vinh sao? Huynh đệ, huynh còn là huynh đệ mà ta quen biết không vậy?!
“Vậy bây giờ quan hệ giữa huynh và Kiều Hàm đã tiến tới bước nào rồi?” Lục Truy tò mò hỏi.
“Ta đã bày tỏ tâm ý, đệ ấy… còn ngại, đang từ từ mềm lòng.” Tiêu Cửu Từ vừa nói vừa nở nụ cười ngọt ngào.
“Hả?” Lục Truy bày ra vẻ hoàn toàn không hiểu.
Tiêu Cửu Từ chợt nhớ tới một chuyện, bèn nhân cơ hội nói: “Đúng rồi, Kiều Hàm không phải ma tộc, trước đây chúng ta đều nhầm. Ta đã song tu linh thức với đệ ấy, từng nhìn thấy thức hải của đệ ấy.”
“Hả?!” Lục Truy càng không hiểu, hơn nữa còn vô cùng chấn động. “Nhầm? Nhầm sao? Chẳng lẽ cậu ấy vốn là…”
Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói: “Sao có thể! Tóm lại huynh chỉ cần biết đệ ấy không phải ma tộc là được, không cần hỏi nhiều.”
Khóe miệng Lục Truy co giật, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Cho nên hai người vẫn chưa thuận lý thành chương là vì thân thế của cậu ấy?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Có thể nói như vậy, nhưng chúng ta đều hiểu tâm ý của nhau. Chỉ là đệ ấy cần thời gian để chấp nhận, ta nguyện ý ở bên đệ ấy, từ từ tiến tới.”
“Xem ra huynh còn khá hưởng thụ quá trình này.” Lục Truy cạn lời nói.
Ý cười bên môi Tiêu Cửu Từ càng thêm ngọt ngào: “Cũng có một thú vị riêng.”
Lục Truy lại đột nhiên mỉm cười, kéo cổ áo xuống để lộ ấn linh thố: “Vậy sao? Thật đáng ngưỡng mộ.”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lướt qua, độ cong bên môi lập tức cứng lại.
Lục Truy khó giấu vẻ đắc ý: “Chỉ trách ta tiến triển quá nhanh, không có cơ hội nếm trải quá trình ấy. Nhưng huynh đệ ta cuối cùng cũng có chốn có nơi rồi. Huynh vẫn còn trẻ, có thể từ từ, không cần sốt ruột, cứ chậm rãi hưởng thụ quá trình này.”
Bước chân Tiêu Cửu Từ lập tức nhanh hơn, nơi y đi qua, mỗi bước đều sinh băng.
Nhìn Tiêu Cửu Từ mang theo một thân hàn khí đi tới, đám linh thố không nhịn được chen sát vào nhau, khiến Tiểu Thỏ Vương cũng vô cùng căng thẳng. Dù sao y là bán yêu, trong lòng mọi người ít nhiều vẫn có chút cảnh giác.
Trái lại Lục Truy bên cạnh lại cười vui vẻ.
Khi Ngạo Tuyết và Tiểu Thỏ Vương nói chuyện, xung quanh có mở kết giới, bên ngoài không nghe được họ đang nói gì. Lúc này thấy bọn họ tới, hai người mới mở kết giới cho vào rồi nói tiếp.
Nghĩ lại cũng phải, sứ giả Yêu Hoàng Cận Qua vẫn còn trên phi thuyền, lúc này vì khắp mặt đất không còn chỗ đặt chân nên đang ngồi trên cột cờ.
Trước đó hắn hẳn cũng nghe thấy chuyện tộc Linh Thố muốn đến Vạn Yêu Hội đòi một lời giải thích, nhưng hắn hoàn toàn không phản ứng. Hiển nhiên chuyện này đã vô cùng phổ biến. Chính thái độ không phản ứng ấy lại khiến người ngoài không thể nào đoán rõ thái độ của Yêu Hoàng, cũng không xác định được những lời đồn kia là thật hay giả.
Tiểu Thỏ Vương vừa nhìn thấy Lục Truy đã hỏi: “Bạch Nhung…”
“Đang có y tu chuyên môn chữa trị.” Lục Truy nói.
Tiểu Thỏ Vương ghét bỏ nói: “Tên nhân nô đó sao? Y tu nhân tộc làm sao có thể…”
“Tiểu Thỏ Vương, đó là vì ngươi chưa từng thấy. Kiều Hàm chữa trị cho yêu tộc cũng rất giỏi, bọn ta bị thương đều tìm hắn.” Lăng Sương lập tức bênh vực.
Tiểu Thỏ Vương hoàn toàn không tin, chỉ nhìn Lục Truy nói: “Nếu Bạch Nhung đã để lại dấu ấn trên người ngươi, vậy ngươi chính là lựa chọn của hắn. Trước đây Bạch Nhung lén biến mất lâu như vậy, theo quy củ tộc Linh Thố chúng ta, hắn phải chịu phạt…”
“Có hình phạt gì, ta chịu thay hắn.” Lục Truy không chút do dự nói.
Lúc này Tiểu Thỏ Vương mới đánh giá Lục Truy cao hơn một chút: “Vốn dĩ phải phạt, nhưng nếu hắn từng gặp phải kẻ moi đan, chúng ta cần hắn làm chứng. Hai người nhất định phải theo chúng ta đến Vạn Yêu Hội một chuyến, coi như chịu phạt.”
Lục Truy nói: “Chỉ cần không bắt Bạch Nhung làm chuyện nguy hiểm, chuyện gì cũng dễ nói.”
Lục Truy vô cùng lanh lợi, không nói chết mọi chuyện, trước hết cứ trấn an đối phương. Hơn nữa vốn dĩ hắn cũng định đi. Bây giờ đã gặp Tiêu Cửu Từ, còn suy đoán ra nhiều chuyện phía sau như vậy, lại biết Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đều muốn đến Vạn Yêu Hội, bản thân hắn cũng là người tu đạo. Tuy giác ngộ không cao bằng bọn họ, hắn vẫn muốn làm chút gì đó cho thiên địa chúng sinh.
Tiểu Thỏ Vương thấy hắn đồng ý cũng không nói thêm, chỉ quay sang Ngạo Tuyết: “Ta vẫn nói câu ấy. Dù cùng đi, nhưng chúng ta không phải đồng minh.”
“Đồng minh?” Tiêu Cửu Từ nghi hoặc nhìn Ngạo Tuyết.
Ngạo Tuyết thản nhiên nói: “Ta cũng vừa mới nghe nói. Vì yêu giới hỗn loạn, các thế lực đang âm thầm kết minh, đứng đầu là bốn vị Yêu Quân, hy vọng có thể giành được nhiều quyền lên tiếng hơn tại Vạn Yêu Hội.”
Ngạo Tuyết và những người khác mới rời khỏi tộc, không hiểu rõ tình hình bên ngoài. Nghe Tiểu Thỏ Vương nói vậy, họ cũng đại khái hiểu ra.
Chuyện này lại cho Ngạo Tuyết một ý tưởng rất hay. Nàng nhìn Tiêu Cửu Từ một cái, y lập tức hiểu rằng Ngạo Tuyết muốn liên kết thêm với những yêu tộc không muốn khai chiến, như vậy khi lên tiếng tại Vạn Yêu Hội mới càng có lập trường.
“Chẳng lẽ tộc Linh Thố đã kết minh với những tộc khác?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
Tiểu Thỏ Vương ưỡn ngực ngẩng đầu nói: “Dù sao cũng không kết minh với các ngươi. Các ngươi sợ chiến, còn mưu toan chung sống hòa bình với nhân tộc tu chân giới, không cùng đường với chúng ta.”
Ngạo Tuyết nói: “Không phải chung sống hòa bình, mà là người không phạm ta, ta không phạm người.”
“Chẳng phải các ngươi đã bị xâm phạm rồi sao?”
Ngạo Tuyết nghẹn lời: “Tộc chúng ta chỉ không muốn bị người khác coi như cây thương sai khiến mà thôi.”
Tiểu Thỏ Vương khinh thường nói: “Vậy chẳng phải vẫn là sợ chiến sao? Đạo bất đồng bất tương vi mưu. Chỉ cần Yêu Hoàng cho chúng ta một lời giải thích về chuyện kẻ moi đan, chúng ta vẫn nguyện cống hiến cho Yêu Hoàng, khiến đám nhân tộc đáng ghét kia phải nhận bài học! Yêu tộc chúng ta không phải dễ bắt nạt!”
Bọn họ không thể nói với Tiểu Thỏ Vương rằng mình nghi ngờ phía sau có ma tộc gây rối, dù nói đối phương cũng không tin. Sau khi nói hết những gì cần nói, mọi người liền tự tản đi.
Ngạo Tuyết nói với Tiêu Cửu Từ về ý định tìm đồng minh. Người đầu tiên Tiêu Cửu Từ đề cử chính là tộc của Ô Nguyên và Hề Quỳ, ngoài ra còn có tộc Linh Lang. Trước đây y từng nghe bọn họ nói, họ cũng không muốn khai chiến. Lần Vạn Yêu Hội này, các tộc hẳn đều sẽ tới, trước hết cứ liên kết với họ rồi tính tiếp. Nếu không, chỉ dựa vào sức chiến đấu của tộc Linh Hồ ở vùng xa xôi, quả thật không có bao nhiêu quyền lên tiếng.
Hiện giờ điểm khiến bọn họ được chú ý nhất có lẽ chính là thân phận bán yêu của Tiêu Cửu Từ.
Lúc này, dưới sự chữa trị của Kiều Hàm, Bạch Nhung cuối cùng cũng tỉnh lại.
“Kiều sư huynh, quả nhiên là huynh. Ta còn tưởng mình đang nằm mơ. Ta nghe thấy giọng huynh, còn cảm nhận được linh lực của huynh nữa.” Bạch Nhung kích động cử động cơ thể.
Kiều Hàm thu linh lực lại: “Tạm thời đừng biến đổi hình thái, giữ nguyên hình sẽ hồi phục nhanh hơn. Bây giờ cảm thấy thế nào?”
Bạch Nhung cảm nhận một lúc, lập tức vui mừng nói: “Kiều sư huynh lợi hại quá, ta cảm thấy mình sắp khỏi rồi.”
“Vẫn phải chữa trị thêm vài lần nữa.” Kiều Hàm nói.
Bạch Nhung không nhịn được hỏi: “Lục…”
Kiều Hàm mỉm cười kể lại tình hình. Bạch Nhung không yên tâm nói: “Ta vẫn nên ra ngoài xem thử, ta sợ Tiểu Thỏ Vương làm khó Lục đại ca.”
“Hắn gian xảo như vậy, sao có thể bị làm khó? Hơn nữa còn có sư huynh của ta ở đó! Ngươi ngoan ngoãn ở lại chờ bọn họ trở về đi.” Trước đây Bạch Nhung đã chịu không ít ấm ức trong tộc Linh Thố, lúc này vẫn nên tĩnh dưỡng thì hơn. Có chuyện gì cần thương lượng cứ giao cho Lục Truy.
“Ò…” Tuy Bạch Nhung không yên tâm, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời Kiều Hàm.
Nhìn con thỏ tai cụp trắng trước mặt, sau khi được linh quang hệ Mộc làm sạch, bộ lông trở nên vô cùng bồng bềnh, Kiều Hàm thật sự không nhịn được giơ tay vuốt vài cái.
Bạch Nhung cũng ngoan ngoãn phối hợp, còn cọ cọ vào tay cậu.
“Cảm giác lông của ngươi dường như dày hơn trước.” Kiều Hàm kinh ngạc hỏi: “Là vì tu vi sao?”
Bạch Nhung cứng người, sau đó bắt đầu ấp a ấp úng.
Thấy Bạch Nhung dần dùng đôi tai cụp che mắt, Kiều Hàm nhận ra cậu ấy đang xấu hổ, lập tức lóe lên linh quang: “Chẳng lẽ là vì đã khắc ấn Linh Thố?”
Bạch Nhung run lên, ánh sáng tỏa ra từ bộ lông toàn thân dần chuyển từ trắng sang phớt hồng, khiến Kiều Hàm cười không ngừng.
Kiều Hàm cố ý trêu chọc: “Ngươi tự nguyện đấy chứ? Không phải bị lừa đâu nhỉ? Nếu Lục Truy bắt nạt ngươi, cứ nói với ta, ta sẽ dẫn sư huynh đi dạy dỗ hắn.”
Bạch Nhung vội nói: “Không có… Lục đại ca chẳng làm gì cả, là ta không tốt…”
“Hả?” Kiều Hàm nghi hoặc.
Bạch Nhung xấu hổ nói: “Là kỳ mưa móc của ta tới, sau đó… sau đó ta cũng không biết nữa, chắc là mơ mơ màng màng cắn hắn.”
Tim Kiều Hàm lập tức nảy lên, cũng nhớ tới một người sắp bước vào kỳ mưa móc. Miệng nhanh hơn não, cậu hỏi: “Cái đó… kỳ mưa móc… có đau không?”
Vừa nói xong, Kiều Hàm liền tỉnh táo lại, cả khuôn mặt đỏ bừng, trực tiếp vùi đầu vào lông lưng Bạch Nhung như đà điểu. Cậu vậy mà thật sự hỏi ra miệng, sao cậu có thể hỏi ra được chứ!
A a a a!
Cậu điên cuồng cọ lông lưng Bạch Nhung.
Bạch Nhung cũng bị hỏi đến xấu hổ, cho nên căn bản không để ý Kiều Hàm đang làm gì.
“Ta… ta không nhớ, ta thật sự không nhớ.”
Cậu chỉ nhớ Lục Truy nói lúc ấy cậu đòi mãi không ngừng, không cho người ta cơ hội nghỉ ngơi. Đến khi cậu tỉnh lại, Lục Truy phải vịn tường mà đi. Cậu chỉ nhớ cảm giác rất thoải mái… Cảm thấy bản thân thật xấu xa, rõ ràng là đã cưỡng ép Lục Truy. May mà Lục Truy thích cậu, cậu cũng thích Lục Truy.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhung cũng xấu hổ vùi đầu xuống.
“Vậy… vậy kéo dài bao lâu? Kỳ mưa móc kéo dài bao lâu?” Kiều Hàm cảm thấy đằng nào cũng đã hỏi, vậy hỏi cho tới cùng, để phòng…
“Một tháng, vì là lần đầu tiên nên… nên tương đối lâu.” Bạch Nhung xấu hổ đến không chịu nổi, không hiểu vì sao Kiều Hàm lại hỏi những chuyện này, nhưng hễ Kiều Hàm hỏi, Bạch Nhung từ trước tới nay đều quen ngoan ngoãn trả lời.
Có lẽ vì thỏ sinh sản giỏi nên phương diện này cũng lợi hại hơn. Kiều Hàm nghe xong, nhớ trong nguyên tác kỳ mưa móc của Tiêu Cửu Từ chỉ kéo dài một tuần, đột nhiên cảm thấy cũng ổn, có thể chịu được.
Khoan đã! Cậu đang nghĩ cái gì vậy!!!!! Sao phản xạ có điều kiện lại…
Kiều Hàm xấu hổ tiếp tục vùi đầu cọ lông.
Đột nhiên cửa lớn mở ra, hai giọng nói khác nhau cùng vang lên, một lạnh lẽo, một sốt ruột, đồng thanh hỏi:
“Hai người đang làm gì vậy!”
Kiều Hàm ngẩng đầu, trên mặt còn dính lông thỏ. Nhìn thấy hai người đứng ngoài cửa, đặc biệt là Tiêu Cửu Từ, cậu lập tức cứng đờ.
Chiếc đuôi dựng thẳng như mũi tên kia khiến Kiều Hàm chợt nhớ ra sư huynh rất ghét cậu tiếp xúc với những thứ lông xù khác.
Lục Truy trực tiếp giành Bạch Nhung lại: “Đồ lưu manh! Dám chiếm tiện nghi của Bạch Nhung nhà ta. Đệ ấy là thỏ đã có gia thất rồi! Có thể tùy tiện cọ sao?” Nói xong, hắn ôm Bạch Nhung đi ra ngoài, trước khi rời đi còn nói với Tiêu Cửu Từ: “Dạy dỗ nhà huynh cho tốt.”
Cửa lớn đóng lại, không khí lạnh đến đáng sợ.
“Ờm… ta có thể giải thích.” Kiều Hàm cười khan nói.
Tiêu Cửu Từ biến lại thành hồ ly, nhảy lên bàn, lạnh lùng nhìn Kiều Hàm: “Giải thích đi.”
Kiều Hàm chuẩn bị mở miệng, mặt lại đỏ lên. Cậu phải giải thích thế nào đây!
“Cái đó… chỉ là lông thỏ… cảm giác khác nhau, cho nên…”
“Cho nên, chán rồi?”
“Hả? Chỉ là… không giống lông của huynh…”
“Cảm giác mới mẻ? Chúng ta còn chưa bắt đầu, em đã chán rồi… Được thôi, ta hiểu.”
Không đợi Kiều Hàm phản ứng, Tiêu Cửu Từ đã xoay người nhảy lên giường, dùng đuôi cuộn mình thành một cục, vùi kín mặt, hơn nữa còn nằm ở tận cuối giường. Dáng vẻ ấm ức ấy khiến Kiều Hàm chỉ muốn quỳ xuống dập đầu xin lỗi y.
Cậu vội tới bên giường dỗ dành, giơ tay định vuốt, kết quả bị Tiêu Cửu Từ vung đuôi gạt tay ra: “Đi vuốt thỏ đi. Ngoài boong thuyền đầy thỏ đấy. Đã dính mùi của kẻ khác thì đừng chạm vào ta.”
Kiều Hàm cuống lên, trực tiếp lựa chọn vùi đầu vào đám lông xù, ra sức cọ. May mà lần này không bị đẩy ra: “Sư huynh, ta sai rồi, ta sai rồi. Sau này bất kể thứ lông xù nào, ta cũng không chạm vào nữa.”
Tiêu Cửu Từ hừ khẽ, cảm nhận mùi trên người Kiều Hàm lại được mùi của mình bao phủ, còn tỏa ra hương thơm, lúc này mới dễ chịu hơn một chút.
“Thật sự không chạm?”
“Không chạm, không chạm.”
“Chỉ cần ta?”
“Ừm ừm, chỉ cần huynh!”
Không đợi Kiều Hàm phản ứng, linh quang lóe lên, một hồ yêu yêu diễm mê hoặc xuất hiện, mà Kiều Hàm vừa hay đang vùi đầu trước ngực y.
Tiêu Cửu Từ vung đuôi, nâng cằm Kiều Hàm lên rồi hôn xuống.
Lần này Kiều Hàm ngoan ngoãn, mặc cho Tiêu Cửu Từ hôn thật sâu đến khi thỏa mãn, lúc ấy mới xem như xin lỗi thành công.
Chỉ là đến khi ra ngoài lần nữa, nhìn cả boong thuyền đầy những cục lông xù, Kiều Hàm vẫn ngứa ngáy trong lòng!
Nhưng chiếc đuôi cọ qua sau lưng khiến cậu lập tức ưỡn thẳng người, không dám nảy sinh ý nghĩ nào khác nữa.
Lông xù chỉ cần hít một con là đủ rồi.
________
Lời tác giả: Thỏ con là người nằm dưới.