Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 156

Kiều Hàm một mạch chạy về phòng mình rồi đóng sầm cửa lại.

Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đang nói chuyện trong sân đều sững người, chỉ thấy một con Thiên Hồ bảy đuôi bước chân nhẹ nhàng đi theo tới, dùng móng cào cào cửa, trong miệng còn phát ra tiếng ư ử.

Tần Tu Trọng và Kiều Uyển: ?

“Huynh đang làm trò gì vậy?!” Tần Tu Trọng ghét bỏ nói: “Sao lại biến nhỏ thế này?”

Trước đó chẳng phải còn to đùng sao? Bây giờ lại chỉ lớn bằng một con mèo con?

Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn thấy hai người, sương lạnh lập tức dâng lên, y hóa thành hình người.

Kiều Uyển nhìn Tiêu Cửu Từ rồi lại nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín: “Sao vậy?”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lướt về phía cửa, ý cười thoáng qua đáy mắt, y thẳng thắn nói: “Vừa rồi ta đã bày tỏ tâm ý với sư đệ, sư đệ xấu hổ…”

Tần Tu Trọng cạn lời: “Hai người đúng là nhàm chán, chuyện này còn cần phải đặc biệt nói ra sao?”

Tiêu Cửu Từ lại nghiêm túc nói: “Đây là đại sự cả đời, vẫn phải tự mình nói ra, còn phải được đối phương đồng ý. Ta thương* đệ ấy, muốn kết làm đạo lữ với đệ ấy…”

*Như cũ, ở đây vẫn là tâm duyệt nha

Trong phòng vang lên một tiếng “rầm”, dường như có thứ gì đó vô tình bị làm đổ. Tiêu Cửu Từ nghe thấy, ý cười trong mắt càng sâu hơn: “Ngày mong đêm ngóng, chỉ hy vọng đệ ấy sớm ngày đồng ý với ta.”

Biết Kiều Hàm cũng thích mình, Tiêu Cửu Từ không còn bất cứ điều gì phải băn khoăn nữa. Tình cảm đầy ắp vẫn luôn bị y giấu kín lập tức tuôn trào, ngay cả chính y cũng không ngăn lại được.

Nói nôm na là đã nhịn quá lâu.

Vẻ mặt Kiều Uyển hơi cứng lại. Tuy nàng đã sớm biết quan hệ giữa hai người họ nhưng vẫn có chút… không thể thích ứng.

Người vô tâm sau khi sinh ra một trái tim hóa ra lại thành bộ dạng thế này. Hình tượng Tiêu Cửu Từ trong lòng Kiều Uyển càng lúc càng mơ hồ, dường như nàng đã chẳng còn nhận ra người trước mắt nữa.

Tần Tu Trọng cảm thấy toàn thân mình nổi da gà, hoàn toàn không thể thích ứng với việc đối thủ năm xưa nói chuyện như vậy, khóe miệng cũng sắp co giật. Hắn càu nhàu: “Huynh lo cho thương thế của mình trước đi, ta còn đang chờ so tài với huynh đấy.”

Không chịu dưỡng thương cho tử tế mà vẫn còn tâm trạng yêu đương. Quả nhiên những kẻ trong đầu chỉ toàn tình ái đều không có lý trí.

Thế nhưng Tần Tu Trọng vừa nói xong đã thấy mắt Tiêu Cửu Từ sáng lên, y còn ra hiệu cảm ơn hắn.

Tần Tu Trọng còn chưa kịp phản ứng đã nghe Tiêu Cửu Từ đột nhiên ho hai tiếng: “Chút thương thế này từ từ dưỡng rồi cũng sẽ…”

Tiêu Cửu Từ còn chưa nói hết, cánh cửa phía sau đã lập tức mở ra.

Tần Tu Trọng và Kiều Uyển nhìn thấy khuôn mặt Kiều Hàm đỏ đến mức như sắp nhỏ máu. Cậu cúi đầu, giọng nói mất tự nhiên: “Sư huynh, ta trị liệu cho huynh một chút.”

Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm, trong mắt tràn ngập dịu dàng tình ý, ngay cả giọng nói cũng ngọt đến phát ngấy: “Vậy làm phiền sư đệ.”

Tần Tu Trọng và Kiều Uyển: …

Cửa lớn đóng lại, Kiều Hàm luống cuống tay chân, hoàn toàn không biết phải đối mặt với tình hình hiện tại thế nào. Sư huynh quả thật không cho cậu lấy một chút thời gian bình tĩnh, nhưng bản thân cậu cũng chẳng thể bình tĩnh nổi.

Tiêu Cửu Từ phía sau đi thẳng đến bên giường rồi ngồi xuống.

Kiều Hàm: Giường?!

“Qua đây.” Tiêu Cửu Từ khẽ nói.

Kiều Hàm lập tức hoảng loạn trong lòng. Đây là muốn làm gì?

“Không trị liệu cho ta nữa sao?” Tiêu Cửu Từ cười khẽ.

Kiều Hàm nhanh chóng ngẩng đầu liếc một cái, thấy Tiêu Cửu Từ đã ngồi xếp bằng trên giường, hơn nữa còn đang ở hình thái yêu tộc với tai hồ ly và đuôi hồ ly.

Dường như biết Kiều Hàm không có sức chống cự trước hình thái này của mình, y liếc sang bằng ánh mắt gần như quyến rũ mê người, khiến Kiều Hàm cuối cùng hồn vía lên mây, tay chân gần như cùng bước, ngơ ngác đi tới.

Sau khi lên giường, đầu óc Kiều Hàm đã rối thành một mớ. Cậu hoàn toàn dựa vào bản năng, vội vàng thi triển thuật trị liệu cho sư huynh. Thế nhưng khi linh lực hệ Mộc của cậu tuần hoàn một vòng trong cơ thể Tiêu Cửu Từ, sắc mặt cậu lập tức thay đổi.

Đều tại cậu nên linh thức của sư huynh mới bị tổn thương, đều tại cậu…

“Đừng lo, em có thể chữa khỏi.” Tiêu Cửu Từ lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Kiều Hàm: “Em có biết linh thức bị tổn thương thì phương pháp trị liệu nào hiệu quả nhất không?”

Kiều Hàm còn chưa kịp suy nghĩ đã thấy Tiêu Cửu Từ mỉm cười: “Dùng công pháp song tu kia là được.”

Cảm giác tự trách của Kiều Hàm lập tức bị phá tan. Tim cậu thắt lại, trợn mắt há miệng, vành tai trong nháy mắt đỏ bừng, suýt nữa còn không duy trì nổi linh lực của thuật pháp.

“Sư huynh, huynh…”

“Hoảng cái gì? Em còn chưa đồng ý với ta, ta sẽ không làm bậy.” Khóe môi Tiêu Cửu Từ cong lên, nụ cười như mang theo sức quyến rũ trời sinh khiến Kiều Hàm hoàn toàn không chống đỡ nổi. “Cái đầu nhỏ đang nghĩ gì vậy? Ta còn chưa nghĩ gì cả.”

Mặt Kiều Hàm lập tức đỏ bừng. Miệng lưỡi ngày thường có sắc bén đến đâu, vào lúc này cậu cũng hoàn toàn không thể chống đỡ.

Cuối cùng cậu chỉ có thể cắn răng đặt hai tay đối diện với Tiêu Cửu Từ, vận chuyển công pháp kết hợp với thuật trị liệu. Từng đợt ánh sáng dịu dàng lan tỏa.

Hoàn cảnh không cần phải nói chuyện khiến Kiều Hàm tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Trái tim cậu bây giờ mệt mỏi quá rồi!

Cậu biết sư huynh thật sự thích cậu… Nhưng cậu… cậu sao có thể xứng đây.

Một người có phẩm tính tốt đẹp đến vậy, sao có thể ở bên một kẻ phẩm hạnh tồi tệ như cậu? Dù sư huynh không chê bai, chính cậu lại chán ghét bản thân mình.

Tuy cậu quả thật chưa từng gây ra đại họa, nhưng mỗi khi chứng trầm cảm và sự cố chấp trở nên nghiêm trọng, cậu sẽ điên cuồng tự hủy hoại bản thân. Suốt thời đại học cậu vẫn luôn tiếp nhận trị liệu tâm lý, cuối cùng cũng không thể xem là khỏi hẳn, chỉ là học được cách tự kiềm chế và tự ràng buộc mình mà thôi.

Cậu đã học cách cố tình không hồi tưởng những chuyện từng trải qua năm ấy, không muốn mình mất kiểm soát rồi trở nên xấu xí đến không chịu nổi.

Ban đầu cậu cảm thấy nếu chỉ làm huynh đệ với sư huynh thì mình có thể che giấu mãi mãi. Hơn nữa, cậu chỉ mong sư huynh được hạnh phúc. Một kẻ bất hạnh như cậu sao có thể mang lại hạnh phúc cho người khác.

Thế nhưng việc cậu bằng lòng để sư huynh nhìn thấy toàn bộ quá khứ của mình có nghĩa là trong tiềm thức, cậu vẫn tham lam muốn có được sư huynh, cho nên mới muốn sư huynh biết tất cả về mình.

Đến tận lúc này, cậu vẫn cảm thấy mọi thứ vô cùng không chân thực, chẳng khác gì đang nằm mơ. Sư huynh rõ ràng biết tâm tư của cậu nhưng lại không ép cậu phải đáp lại.

Sự dịu dàng và dung túng của sư huynh khiến Kiều Hàm chỉ hận không thể tự tát mình hai cái thật mạnh.

Đúng vậy, cậu vẫn luôn tự lừa dối mình. Cậu biết tâm ý của Tiêu Cửu Từ, cũng biết rõ lòng mình.

Nhưng cậu không làm được, cậu sợ hãi.

Cậu thật sự có thể sao? Cậu thật sự có tư cách có được một người tốt đẹp như vậy sao?

Kiều Hàm không nhịn được lén mở mắt muốn nhìn Tiêu Cửu Từ, kết quả vừa mở mắt đã đối diện với một đôi mắt chan chứa tình ý.

Tiêu Cửu Từ vẫn luôn nhìn cậu.

Kiều Hàm vô dụng đến mức nhịp tim lập tức rối loạn: “Đừng… đừng nhìn ta.”

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm hoảng loạn, chỉ có thể bất đắc dĩ nói: “Được rồi, vậy em nhìn ta.”

Nói xong, y thật sự nhắm mắt lại, bày ra dáng vẻ mặc cho cậu ngắm nhìn.

Mặt Kiều Hàm sắp bốc cháy, nhưng cậu quả thật không thể kiềm chế lòng tham của mình, chỉ ngây ngốc nhìn khuôn mặt Tiêu Cửu Từ.

Khuôn mặt của nam chính này, khuôn mặt mà cậu đã ngưỡng mộ và tưởng tượng suốt bao năm, lại nói thích cậu. Đây là một chuyện khó tin đến nhường nào.

Tiêu Cửu Từ cảm nhận được ánh mắt của Kiều Hàm, khóe môi từ từ cong lên: “Thơm quá.”

Kiều Hàm sửng sốt.

“Hương thơm trên người em đậm hơn rồi.”

Kiều Hàm ngẩn ra.

“Độ đậm nhạt của hương thơm này có quy luật gì không?”

Kiều Hàm vừa thẹn vừa giận, chỉ hận không thể khống chế thứ hương thơm mà ngay cả bản thân cậu cũng không ngửi thấy.

“Nếu chỉ mình ta ngửi được hương thơm này thì tốt rồi.”

Kiều Hàm cảm thấy mình sắp bốc khói.

Tiêu Cửu Từ lại đột nhiên cười bảo: “Lại phát hiện thêm một lợi ích của huyết mạch bán yêu.”

Kiều Hàm ngẩn người.

Tiêu Cửu Từ chậm rãi nói: “Ta không muốn hương thơm sau khi hoa La Yên nở lại bị những kẻ không phải người khác ngửi thấy.”

Hai má Kiều Hàm đã đỏ bừng.

Hiện giờ hai người đều ở kỳ Nguyên Anh, dùng công pháp song tu để bồi dưỡng linh thức cho đối phương nên hiệu quả vô cùng rõ rệt. Người khác có lẽ phải trị liệu nhiều ngày, còn bọn họ chỉ cần vài canh giờ là khỏi.

Kiều Hàm thu hồi linh lực, lập tức nghe Tiêu Cửu Từ nói: “Hình thức song tu đơn giản nhất đã nhanh như vậy, nếu…”

Kiều Hàm thật sự bị ép đến cuống lên: “Sư huynh!”

Tiêu Cửu Từ nói: “Được rồi, không trêu em nữa.”

Nói xong, y thuận thế nằm xuống.

Kiều Hàm lập tức hoảng hốt nói: “Huynh muốn ngủ ở đây sao?”

Tiêu Cửu Từ dùng một tay chống đầu, nằm nghiêng nhìn Kiều Hàm: “Không được?”

Tiêu Cửu Từ lập tức hóa thành một con Thiên Hồ, bảy chiếc đuôi xù lông cọ qua đầu gối Kiều Hàm: “Lâu rồi em chưa chải lông cho ta. Chải xong ta sẽ đi.”

Kiều Hàm không biết phải làm sao, nhưng vẫn lấy lược ra chải lông cho Tiêu Cửu Từ.

Chải lông quả thật rất có tác dụng chữa lành. Nội tâm Kiều Hàm dần bình tĩnh lại. Cậu nhìn Thiên Hồ từ từ nằm sấp trên đầu gối mình, đến khi phản ứng lại thì đối phương đã ngủ mất.

Kiều Hàm không biết Tiêu Cửu Từ cố ý hay vô tình.

Nhưng cậu quả thật không nỡ đánh thức hồ ly đang ngoan ngoãn cuộn tròn ngủ kia, vốn định tự mình lén xuống giường.

Kết quả đuôi hồ ly cuốn lại, Kiều Hàm lập tức bị kéo nằm xuống cùng y. Màn giường buông xuống, che khuất ánh trăng bên ngoài.

Đầu hồ ly rúc thẳng vào hõm vai Kiều Hàm, hơi thở nhẹ nhàng phả bên tai cậu, dáng vẻ vô cùng yên ổn.

Kiều Hàm giằng co trong lòng hồi lâu, cuối cùng vẫn đành nhận thua.

Tiêu hao quá nhiều linh lực, lại còn chịu kinh hãi, Kiều Hàm mơ mơ màng màng rồi thật sự ngủ thiếp đi.

Sau khi cậu ngủ, người nào đó lập tức hóa thành hình người, ôm cậu vào lòng, không chịu chậm trễ dù chỉ một khắc.

Một đêm ngủ ngon, đến sáng hôm sau.

Tiêu Cửu Từ bị tiếng sấm nổ vọng lại từ xa đánh thức. Tuy âm thanh không lớn nhưng ai bảo thính lực của y quá tốt. Thấy Kiều Hàm vẫn yên ổn nằm trong lòng mình, chỉ có cơ thể hơi cứng lại, y không khỏi buồn cười.

Nếu đã giả vờ ngủ thì đừng trách sư huynh bắt nạt đệ.

Tiêu Cửu Từ lập tức ghé tới hôn lên đôi môi mềm mại của Kiều Hàm một cái. Cảm nhận người trong lòng càng lúc càng cứng đờ, y lại mổ nhẹ thêm một cái. Biết Kiều Hàm sắp không chịu nổi nữa, lúc này y mới đứng dậy.

Mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Kiều Hàm mới đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường, ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng, không dám đối diện với hiện thực.

“Hệ thống, xong đời rồi.”

Hệ thống: [Ký chủ xong đời thật rồi.]

“Hả?”

Lúc này hệ thống mới kể cho cậu nghe chuyện tâm ma kiếp: [Thiên đạo can thiệp, tình hình của ký chủ lúc đó vô cùng nguy cấp, hệ thống cũng không thể cứu ký chủ. Chính nam chính đã cứu cậu.]

Kiều Hàm cứng người: [Bị phát hiện rồi sao? Chẳng phải cậu từng nói nếu bị phát hiện, tôi sẽ bị xóa bỏ sao?]

Hệ thống nói: [Ký chủ đã có quan hệ quá sâu với nhân vật chính của thế giới này, ngay cả thiên đạo cũng không thể làm gì cậu. Trừ khi nhân vật chính chết, ký chủ mới có khả năng bị xóa bỏ. Tuy nhiên, sau này thiên đạo vẫn sẽ tìm cơ hội dùng những thủ đoạn hợp lý để đối phó với ký chủ, ví dụ như tâm ma kiếp lần này. Ngoại trừ nhân vật chính, không ai là không thể thiếu, cho nên xin ký chủ cẩn thận hành sự!]

Giọng nói của hệ thống dường như nghiêm khắc hơn vài phần. Có lẽ nó bất mãn vì cậu đã thay đổi quá nhiều tình tiết.

Kiều Hàm bực bội trong lòng. Nói như vậy, thiên đạo đã để mắt tới cả hai sư huynh đệ bọn họ sao?

Thiên đạo còn muốn nhân vật chính hy sinh vào thời khắc then chốt? Nếu thật sự để nó đạt được mục đích thì cậu có bị xóa bỏ cũng chẳng sao, dù gì…

Kiều Hàm không nhịn được ôm lấy đầu gối, vẻ thẹn thùng thoáng qua trên mặt rồi lại trở nên mờ mịt, giằng co.

Sau khi rời đi, Tiêu Cửu Từ tìm đến nơi phát ra tiếng sấm, quả nhiên nhìn thấy Tần Tu Trọng đang cần cù luyện tập, người giao chiến với hắn vẫn là Ngạo Tuyết.

Thấy Tiêu Cửu Từ đến, Tần Tu Trọng và Ngạo Tuyết liền dừng lại.

Tần Tu Trọng liếc Tiêu Cửu Từ một cái: “Khôi phục hết rồi? Giao đấu một trận?”

Tiêu Cửu Từ cười nói: “Giao đấu thì được, nhưng phải đổi chỗ. Tiếng sấm của huynh ồn quá.”

“Hả?” Tần Tu Trọng ngơ ngác.

Tiêu Cửu Từ nói: “Sư đệ không thích tiếng sấm.”

Tần Tu Trọng: Y… đang nhằm vào hắn sao? Cũng chưa từng nghe nói Kiều Hàm không thích tiếng sấm mà.

Tần Tu Trọng mặc kệ, hai người ra khỏi kết giới, đánh nhau đến trời đất tối tăm trên cánh đồng băng.

Cuối cùng Tần Tu Trọng trở về với khuôn mặt đen sì.

Lúc hắn trở về, Kiều Hàm vừa hay đang trị liệu cho Lăng Sương trong sân. Vết thương để lại từ lần ở Phi Hà thành vẫn chưa khỏi.

Thấy Tần Tu Trọng và Tiêu Cửu Từ trở về.

Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, tay Kiều Hàm lập tức run lên.

“Đau đau đau!” Lăng Sương lập tức kêu la. Kiều Hàm vội giảm lực, bực bội nói: “Im miệng, ồn chết đi được.”

Lăng Sương lập tức tủi thân nhìn Kiều Hàm. Mãi đến khi Tiêu Cửu Từ đi tới ngồi cạnh bọn họ, một chiếc đuôi xù lông vươn sang quấn lấy eo Kiều Hàm.

Động tác tự nhiên và thản nhiên đến mức những người xung quanh tuy muốn phàn nàn nhưng lại có cảm giác dường như mình mới là kẻ chuyện bé xé ra to. Cuối cùng tất cả chỉ có thể làm như không thấy. Chỉ có Lăng Sương lại cảm thấy thuật trị liệu đang châm vào người mình, nhưng hắn không dám nói gì.

Linh lực hệ Thủy của Kiều Uyển có một chút tác dụng trị liệu. Nàng giúp Tần Tu Trọng điều hòa lại luồng linh khí hỗn loạn, không nhịn được kinh ngạc nói: “Chỉ là so tài thôi, hai người…”

“Như thế mà tên này còn chưa đánh thật với ta đâu!” Tần Tu Trọng tức giận nói.

Kiều Hàm liếc qua một cái, xem ra Tần Tu Trọng thua rất thảm. Cũng phải, thiết lập ban đầu của Tiêu Cửu Từ vốn đã mạnh hơn Tần Tu Trọng một chút. Hiện giờ y lại đồng tu hai đạo, trong tình huống cùng cảnh giới gần như có thể nhẹ nhàng vô địch.

Đây chính là thứ cậu đã tranh giành về cho sư huynh. Nghĩ đến trong nguyên tác, vào thời điểm này Tiêu Cửu Từ vẫn còn phải chịu khổ để nâng cao thực lực, còn hiện giờ y đã đánh đâu thắng đó, Kiều Hàm không khỏi kiêu ngạo cong khóe môi.

Thế nhưng độ cong nơi khóe miệng vừa nhích lên, cậu đã cảm thấy một chiếc đuôi xù lông quấn lấy chân mình.

Trong khi đó Tiêu Cửu Từ đang ngồi bên cạnh vẫn tự nhiên trò chuyện với mọi người, như thể chiếc đuôi và bản thân y không thuộc cùng một sinh vật.

Nhưng chiếc đuôi đã sắp quấn đến tận gốc đùi cậu rồi.

Lăng Sương: Đau.

“Ta thật sự đã dốc hết sức rồi.” Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nói.

“Vậy còn Long Kiếm?” Tần Tu Trọng muốn giao đấu với Tiêu Cửu Từ ở trạng thái mạnh nhất, chỉ có như thế hắn mới có thể trở nên mạnh hơn.

Tiêu Cửu Từ giải thích: “Long Kiếm là thần khí, ngay cả ta cũng khó lòng khống chế. Đả thương địch một nghìn thì bản thân cũng tổn hại một nghìn, nếu không cần thiết thì không tiện sử dụng.”

Nói xong, Tiêu Cửu Từ lấy Long Kiếm ra để Tần Tu Trọng cảm nhận thử.

Uy lực của Long Kiếm khi được Tiêu Cửu Từ cầm trong tay hoàn toàn khác với khi nằm trong tay Kiều Hàm.

Trong chớp mắt, tất cả những người có mặt đều cảm nhận được một luồng uy áp khổng lồ. Nếu phải nói cảm giác này quen thuộc ở đâu thì chính là Ứng Long Cảnh mà bọn họ từng tới. Nơi đó có hài cốt của Ứng Long, cảm giác mang lại cũng gần giống như thế này.

“Nghe nói nó chỉ nhận huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ?” Tần Tu Trọng thật sự có chút hiếu kỳ.

Tiêu Cửu Từ trực tiếp đặt Long Kiếm xuống sân. Vừa rời khỏi tay y, Long Kiếm lại lập tức đóng băng: “Thử xem.”

Tần Tu Trọng lập tức hứng thú, giơ tay nắm lấy. Trong nháy mắt, sức mạnh băng hàn ập tới. Linh lực hắn truyền vào càng nhiều, sức cắn trả càng nghiêm trọng, nhưng lớp băng trên thân kiếm vẫn không hề tan chảy.

Cuối cùng, ngay cả Tần Tu Trọng có tu vi kỳ Nguyên Anh cũng bị đông lạnh đến mức không chịu nổi, buộc phải buông tay.

“Ha ha.” Lăng Sương vô tâm vô phế bật cười: “Vô dụng thôi. Tộc Thiên Hồ chúng ta bao nhiêu năm qua cũng chỉ có hai người họ cầm được nó. Tiêu Cửu Từ thì thôi đi, còn Kiều Hàm, rốt cuộc ngươi làm thế nào vậy?”

Kiều Hàm làm sao mà biết được.

Tiêu Cửu Từ lại có tâm trạng rất tốt. Đôi tai y khẽ rung lên, chiếc đuôi thứ ba quấn lấy chân còn lại của Kiều Hàm.

Kiều Hàm cảm thấy mình không thể cử động nổi nữa.

“Người thân thiết nhất với ta chính là sư đệ, có lẽ có liên quan đến chuyện này.” Tiêu Cửu Từ cười nói. Những chuyện bất ngờ thế này luôn khiến người ta vui vẻ, giống như được một sức mạnh thần bí từ thời thượng cổ công nhận vậy.

Tần Tu Trọng không chịu nổi mà run người, nhìn Kiều Uyển đang yên lặng bên cạnh rồi nói thẳng: “Ngươi cũng thử xem?”

Kiếp trước Kiều Uyển chưa từng chạm vào Long Kiếm. Dù sao ngay cả thanh kiếm Ngạo Tuyết cũng không rút ra được, một Nhân tộc như nàng sao có thể làm được? Hơn nữa Tiêu Cửu Từ cũng chưa từng nhắc đến chuyện này.

Kiều Uyển chậm rãi bước lên, tùy ý nắm lấy chuôi kiếm rồi truyền linh lực vào.

Một tiếng “rắc” vang lên, toàn trường lập tức im lặng.

Băng nứt rồi.

Kiều Uyển luống cuống giơ Long Kiếm lên, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Theo bản năng, nàng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Thế nhưng Tiêu Cửu Từ đã nhìn sang Kiều Hàm: “Ta còn tưởng là vì ta, xem ra không phải.”

Dường như sợ Kiều Hàm có dù chỉ một chút không vui, đầu óc Tiêu Cửu Từ lập tức xoay chuyển: “Chẳng lẽ có liên quan đến thể chất của hai người?”

Kiều Hàm và Kiều Uyển đều không hiểu nguyên do.

Đúng lúc đó Ngạo Tuyết bước vào. Vừa thấy Kiều Uyển cũng có thể cầm Long Kiếm, nàng lập tức ngẩn người: “Đây là…”

Sau khi biết Kiều Hàm và Kiều Uyển đều mang thể chất đặc biệt La Yên Huyền Thể.

Ngạo Tuyết chợt nhớ ra điều gì đó, bèn nói: “Ta không biết có liên quan hay không, nhưng khi ta còn rất nhỏ, sư phụ từng kể cho ta nghe một truyền thuyết.”

Tương truyền năm xưa, khi thần long thượng cổ Băng Di hạ phàm cứu thế, có một lần nó bị thương. Trong lúc bay, máu rồng nhỏ xuống, nơi giọt máu rơi xuống vừa hay có một người sắp chết. Người đó được máu rồng bao phủ toàn thân, cuối cùng sống lại, từ đó mang một thể chất đặc biệt.

“Long Kiếm vốn được ngưng tụ từ máu của Băng Di, vậy thể chất đặc biệt trong truyền thuyết kia hẳn chính là La Yên Huyền Thể.” Tiêu Cửu Từ nói.

Kiều Uyển kinh ngạc nói: “Vậy tại sao Kiều gia chúng ta vẫn luôn cấm tiếp xúc với những chủng tộc không phải người?”

Chuyện này không ai biết. Tóm lại, nguồn gốc của La Yên Huyền Thể dường như đã có thêm một hướng suy đoán mới. Nhưng đây cũng chỉ xem như một khúc nhạc đệm nhỏ.

Lăng Sương cuối cùng cũng được trị khỏi. Ngạo Tuyết đang định dẫn đệ đệ rời đi thì bị Tiêu Cửu Từ gọi lại.

Tiêu Cửu Từ cười như không cười nói: “Suýt quên mất một chuyện. Khế ước của hai người vẫn nên mau chóng giải trừ đi.”

Ngạo Tuyết sửng sốt, lúc này mới nhớ ra, nhìn Kiều Hàm nói: “Bất cứ lúc nào cũng được.”

Kiều Hàm nói: “Ồ.”

Tiêu Cửu Từ lập tức nói: “Vậy làm ngay bây giờ đi.”

“Gấp vậy sao?” Ngạo Tuyết ngẩn người.

“Gấp.” Tiêu Cửu Từ cười nói, những chiếc đuôi đang quấn quanh Kiều Hàm cũng bất giác siết chặt hơn. “Khế ước của ngươi còn đó thì những khế ước khác không thể kết được.”

Kiều Hàm rất muốn giơ tay che mặt. Những người khác đều tê dại.

Dưới sự thúc giục của Tiêu Cửu Từ, hai người lại bắt đầu nghi thức giải khế.

Tiêu Cửu Từ vẫn đứng canh trong sân như trước. Lúc này, Tần Tu Trọng không nhịn được tiến lại gần, mở miệng hỏi một chuyện.

“Long Kiếm áp chế Ma tộc, còn có song tu linh thức nữa, rốt cuộc là chuyện gì?” Tần Tu Trọng hỏi.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ trở nên nghiêm túc: “Đệ ấy không phải Ma tộc.”

“Vậy hắn là gì?” Tần Tu Trọng vội hỏi.

Tiêu Cửu Từ chỉ nói: “Ngươi chỉ cần biết đệ ấy không phải Ma tộc, đệ ấy đến đây vì ta là được, những chuyện khác không cần hỏi.”

Thật ra hôm qua Tiêu Cửu Từ đã muốn thẳng thắn nói chuyện này với Kiều Hàm, nhưng mỗi lần định mở miệng, dường như y đều bị một sức mạnh nào đó hạn chế. Y nghĩ lúc trước Kiều Hàm cũng vì bị hạn chế nên mới không thể nói thật với y, nếu không đang yên đang lành ai lại đi giả làm Ma tộc.

Cảm giác này không khiến Tiêu Cửu Từ kinh hoảng hay luống cuống. Từ khi cảm nhận được bản thân có thể phải gánh vác một sứ mệnh nào đó, y đã biết thế giới này tồn tại một ngoại lực đang điều khiển mọi thứ, có thể gọi là thiên đạo.

Nhưng y không tán thành cách làm của thiên đạo.

Còn về lai lịch của Kiều Hàm, y sợ hỏi sẽ khiến cậu nhớ lại những chuyện không vui, vì vậy cứ đợi đến khi Kiều Hàm tự nhớ ra rồi chủ động nhắc đến chuyện này thì hơn.

Tần Tu Trọng thấy Tiêu Cửu Từ nói vậy, cũng không còn gì để hỏi tiếp.

Lần này không mất quá nhiều thời gian, Kiều Hàm và Ngạo Tuyết thuận lợi đi ra.

Ngạo Tuyết mặt không cảm xúc rời đi.

Bây giờ, mỗi khi Tần Tu Trọng nhìn thấy Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ ở cùng nhau, hắn đã vô thức cảm thấy mình nên tránh đi.

Kiều Hàm mất tự nhiên bước đến trước mặt Tiêu Cửu Từ: “Giải rồi.”

Tiêu Cửu Từ khẽ cười: “Tốt.”

“Cái đó… lúc giải khế, ta phát hiện khế ước nô lệ của chúng ta vẫn chưa…” Kiều Hàm không nhịn được nói.

Tiêu Cửu Từ nhướng mày, đột nhiên nói: “Qua đây.”

Kiều Hàm lập tức cứng người, máy móc đi về phía Tiêu Cửu Từ. Khi sắp đâm vào y, Tiêu Cửu Từ lại nói: “Ôm ta.”

Mặt Kiều Hàm lập tức đỏ bừng, nhưng vẫn ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy vòng eo rắn chắc, thon gọn của Tiêu Cửu Từ. Sức mạnh truyền đến từ vòng eo ấy khiến cậu không khỏi đỏ mặt tía tai.

“Sư huynh!” Kiều Hàm thẹn quá hóa giận.

“Khá hữu dụng, tạm thời đừng giải trừ nữa.” Tiêu Cửu Từ thẳng thừng nói.

“Cái gì?!”

“Trừ khi dùng một khế ước khác đổi lấy.” Tiêu Cửu Từ lại nói.

Kiều Hàm nghẹn lời.

Tiêu Cửu Từ một tay ôm Kiều Hàm, tay kia vỗ đầu cậu: “Tiểu sư đệ của ta, đến bao giờ mới chịu kết một khế ước khác với ta đây?”

Kiều Hàm mím môi, chỉ muốn đào một cái hố chui xuống. Nhưng cậu chỉ có thể cảm nhận lồng ngực mình đang ôm không ngừng rung nhẹ vì ý cười, khiến tim cậu cũng đập loạn theo.

Đêm đó, Kiều Hàm vẫn không giành được cơ hội nghỉ ngơi một mình.

Hồ ly nhỏ chui vào trong chăn đòi vuốt lông, sau đó dùng đôi mắt vô tội nhìn cậu. Dù lòng dạ sắt đá đến đâu cũng phải mềm nhũn dưới ánh mắt ấy.

Kiều Hàm dường như đã tê liệt. Vuốt lông xong, nhìn hồ ly nhỏ đã ngủ và những chiếc đuôi quấn quanh người mình, cậu cũng chỉ có thể ngủ theo, sau đó sáng hôm sau cố thức dậy sớm để lẻn đi.

Nhưng cậu vừa động, người nào đó đã tỉnh.

Rõ ràng là Tiêu Cửu Từ hóa thành hình người rồi ôm cậu, người nên xấu hổ cũng phải là Tiêu Cửu Từ mới đúng. Thế mà Kiều Hàm lại lúng túng, chỉ biết trừng mắt nhìn y.

Nào ngờ Tiêu Cửu Từ không hề kiêng dè, trực tiếp tiến tới hôn cậu một cái.

Vẻ mặt Kiều Hàm lập tức cứng đờ, đỏ từ cổ đến tận mang tai, sau đó nhìn Tiêu Cửu Từ tự nhiên đứng dậy xuống giường.

Kiều Hàm há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không thốt nên lời.

Đến ngày thứ ba, cậu vừa tỉnh đã nhanh chóng bỏ chạy, nhưng bị đuôi cuốn trở về. Dường như mang theo tức giận, lần này không còn chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng nữa mà sâu hơn nhiều, tựa như một sự trừng phạt.

Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ khàn giọng cắn nhẹ tai cậu: “Đừng k*ch th*ch ta, ta đã rất kiềm chế rồi. Em còn như vậy nữa, ta sẽ không nhịn đâu.”

Toàn thân Kiều Hàm mềm nhũn, nhận thua cực nhanh. Thế là mỗi ngày cậu đều ngoan ngoãn để y hôn một cái.

Cậu dần trở nên hoảng hốt, không biết mình còn đang kiên trì điều gì, nhưng sâu trong lòng vẫn tồn tại một nỗi sợ vô hình.

Bất tri bất giác, một tháng đã trôi qua.

Tiêu Cửu Từ vừa xử lý công việc của tộc Thiên Hồ, vừa tăng cường thực lực. Y có một dự cảm mưa gió sắp kéo đến.

Ngoài việc mỗi ngày bị Tiêu Cửu Từ trêu chọc đến hoảng loạn, Kiều Hàm cũng dốc hết sức tu luyện, nâng cao thực lực.

Đột nhiên có một ngày, thủ lĩnh của các tộc Linh Hồ khác đều đến tộc Thiên Hồ. Bọn họ cùng nhau đề nghị để Tiêu Cửu Từ kế thừa vị trí Hồ Chủ, không cần tuyển chọn thêm nữa.

Không chỉ vì Tiêu Cửu Từ mạnh mẽ và mang huyết mạch truyền thừa của Cửu Vĩ Thiên Hồ, quan trọng hơn là y đã cứu tất cả hồ ly ở Phi Hà thành. Bọn họ nguyện ý ủng hộ Tiêu Cửu Từ trở thành Hồ Chủ của mình.

Nhìn đàn hồ ly quỳ xuống trước mặt Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm khẽ cau mày. Kiều Uyển bên cạnh như có như không thở dài một tiếng.

Tần Tu Trọng nhướng mày, không có suy nghĩ gì.

Ngạo Tuyết đứng bên cạnh Tiêu Cửu Từ cũng không có gì không cam lòng, dù sao Tiêu Cửu Từ quả thật đã cứu tất cả Linh Hồ.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lại nhìn về phía nàng.

Ngạo Tuyết sửng sốt, sau đó nghe Tiêu Cửu Từ nói: “Mời các vị đứng lên. Xin thứ lỗi, ta không thể đồng ý với đề nghị này. Ta cảm thấy Ngạo Tuyết phù hợp với vị trí này hơn ta. Ta không hiểu tình hình của tộc Linh Hồ bằng Ngạo Tuyết, hơn nữa ta là bán yêu, huyết thống không thuần, vốn cũng không có ý định ở lại đây lâu dài.”

Tiêu Cửu Từ vừa nói vậy, những Linh Hồ khác lập tức hoảng hốt, mấy vị trưởng lão thi nhau khuyên nhủ.

Tiêu Cửu Từ nói: “Hồ Chủ của các ngươi là bán yêu, sau này còn muốn kết làm đạo lữ với một Nhân tộc, như vậy cũng được sao?”

Lần này, tất cả hồ ly đều theo bản năng nhìn về phía Kiều Hàm.

Kiều Hàm còn tưởng chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, sao đột nhiên lại bị đẩy lên đây rồi?

Tiêu Cửu Từ cười nói: “Ta và sư đệ đã có hẹn sẽ cùng nhau vân du thiên hạ, thật sự không thể dừng chân ở một nơi quá lâu. Đương nhiên, ta vẫn là Thiên Hồ của tộc Thiên Hồ, vì vậy nếu sau này có chuyện gì cần ta giúp đỡ, ta nhất định sẽ dốc hết khả năng.”

Nếu không có Kiều Hàm, y có gánh vác trách nhiệm hay không cũng chẳng sao. Nhưng sau khi có Kiều Hàm, y không muốn gánh thêm bất cứ trách nhiệm nào nữa. Y chỉ muốn dành tất cả của mình cho Kiều Hàm.

Nghe đến đây, trong lòng Kiều Hàm dâng lên một dòng nước ấm. Cậu thật sự không thể kiềm chế được rung động, chỉ si ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ. Những lời hứa ấy quá tốt đẹp, tốt đẹp đến mức khiến cậu cảm thấy mình không xứng có được.

Sau đó mọi người lại tranh luận một hồi. Thấy Tiêu Cửu Từ đã quyết ý, cuối cùng tình tiết này cũng bị thay đổi.

Kiều Uyển ngây người nhìn Ngạo Tuyết kế thừa vị trí Hồ Chủ. Tiêu Cửu Từ thậm chí đã bắt đầu nói chuyện với Tần Tu Trọng về dự định sau này, khiến Kiều Uyển thật sự trở nên hoảng hốt.

Nhưng rất nhanh, chuyện quen thuộc đã xuất hiện.

Sáng hôm đó, vì không thể phản kháng chút nào, Kiều Hàm chỉ có thể nhắm chặt mắt tiếp tục giả vờ ngủ, chịu đựng nụ hôn không ngừng đào sâu vào lòng người kia.

Kiều Hàm cảm thấy đây là kế sách của sư huynh, khiến cậu quen dần, sau đó làm tê liệt trái tim cậu, khiến cậu sinh ra vọng tưởng.

Đúng lúc Tiêu Cửu Từ hôn xong, không nhịn được muốn dùng đuôi quấn Kiều Hàm kín mít từ đầu đến chân thì bên ngoài đột nhiên truyền đến chấn động.

Chấn động này không bình thường, rõ ràng có người đến tấn công.

Phản ứng của hai người khi gặp nguy hiểm cực kỳ nhanh chóng, lập tức xuất hiện bên ngoài Thánh điện.

Lúc này, chỉ thấy một nam tử cao lớn khoác áo choàng lông đen đang giao chiến với Tần Tu Trọng.

Nam tử kia thoắt cái hóa thành một con chó đen khổng lồ. Răng nanh lóe lên ánh sáng trắng lạnh lẽo, bộ lông dưới ánh mặt trời gần như phản chiếu ánh sáng. Nó há miệng cắn thẳng về phía Tần Tu Trọng.

Một đạo sấm sét giáng xuống, bổ vào con chó đen khổng lồ, nhưng chỉ khiến trên người nó bốc lên chút khói, không hề để lại dấu vết bị thương.

Hai người giao chiến giằng co, bất phân thắng bại.

Nhìn sang một bên, Ngạo Tuyết rõ ràng đã bị thương, đang được Hàn Phong và Lăng Sương cũng mang thương tích đỡ lấy.

Còn Kiều Uyển đứng bên cạnh, kinh ngạc nhìn người vừa tới.

Chó khổng lồ, thực lực chiến đấu như vậy, khiến Kiều Hàm nhớ đến một nhân vật.

Kiều Hàm chỉ muốn chửi thề. Chẳng lẽ vì bọn họ thay đổi cốt truyện nên nhân vật hung ác này xuất hiện sớm hơn sao?

Hắn có rất nhiều danh hiệu: chó săn trung thành nhất của Yêu Hoàng, lưỡi đao sắc bén nhất trong tay Yêu Hoàng… Cận Qua.

Sự hung ác của hắn không nằm ở việc hắn mạnh đến đâu, mà là tên này đánh nhau không cần mạng. Dường như chỉ cần hoàn thành mệnh lệnh của Yêu Hoàng, hắn chết cũng không sợ.

Vì vậy giao chiến với hắn vô cùng bất lợi, bị thương là chuyện khó tránh khỏi.

Mắt thấy Cận Qua thà để bản thân bị thương cũng muốn chém Tần Tu Trọng, một dây leo lập tức bay ra, quấn lấy Tần Tu Trọng kéo trở về.

Ngay sau đó, một bóng người khác mang theo ánh sáng xanh băng sắc bén chợt hiện ra.

Tần Tu Trọng bị kéo về còn có chút tức giận: “Làm gì vậy!”

“Đó là cánh tay đắc lực của Yêu Hoàng, ngươi giao chiến với hắn không ổn.” Kiều Hàm nói thẳng.

Vì trước đó đã liên tục trải qua mấy trận chiến, lần này Tiêu Cửu Từ không cần ra tay nhiều đã đóng băng Cận Qua, hạn chế hành động của hắn.

“Có chuyện gì?” Tiêu Cửu Từ quay đầu hỏi.

Ngạo Tuyết tức giận bước lên nói: “Tộc Linh Hồ chúng ta chỉ không muốn tham gia Vạn Yêu Hội của Yêu Hoàng mà thôi, có cần phải trực tiếp động thủ không?”

Kiều Hàm thở dài. Quả nhiên vẫn đến, Vạn Yêu Hội.

Trong nguyên tác, vì chuyện của tộc Xích Hồ khiến tộc Linh Hồ căm hận Nhân tộc quá sâu, cho nên khi sứ giả của Yêu Hoàng đến truyền lời, Tiêu Cửu Từ muốn đi điều hòa tình thế ngày càng nghiêm trọng nên mới tham gia.

Hiện giờ chuyện ở Phi Hà thành đã bị ngăn chặn. Tuy tộc Linh Hồ vẫn vô cùng oán hận vì bị gài bẫy, nhưng Nhạc gia ở Phi Hà thành đã bị diệt sạch, vì vậy sự căm hận của bọn họ cũng không còn sâu như trước.

Sau khi Ngạo Tuyết lên làm Hồ Chủ, nàng đương nhiên vẫn lấy tự bảo vệ mình làm đầu, không muốn tham gia những cuộc tranh đấu kia. Huống chi Ngạo Tuyết đã biết đằng sau tất cả mọi chuyện đều có âm mưu của Ma tộc.

“Vạn Yêu Hội, tất cả Yêu tộc đều phải tham dự. Kẻ phản kháng sẽ bị xem là phản đồ của yêu giới.” Cận Qua lạnh lùng tuyên bố, sau đó nhìn về phía Ngạo Tuyết: “Nếu ngươi đã là Hồ Chủ mới mà không nghe mệnh lệnh của Yêu Hoàng, vậy thì đổi cho tộc Linh Hồ một Hồ Chủ biết nghe lời.”

“Hừ! Ngươi có bản lĩnh đó sao? Bây giờ ngươi vẫn đang bị nhốt đấy!” Lăng Sương tức đến hổn hển nói.

“Ta thua thì đương nhiên sẽ có người khác đến.” Thái độ thẳng thừng của Cận Qua khiến những Thiên Hồ có mặt đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Sắc mặt Ngạo Tuyết khó coi: “Trước đây Yêu Hoàng chưa từng quản đến những Yêu tộc ở vùng biên như chúng ta, cũng chưa từng cưỡng ép chúng ta tham gia tranh đấu. Lần này lại có thể khiến ngươi đích thân đến sao?”

Đôi mắt chó lạnh lùng của Cận Qua nhìn sang, gần như chẳng khác gì mắt sói: “Xem ra các ngươi vẫn chưa nghe nói. Chuyện ở Phi Hà thành đã truyền ra bên ngoài, nói tộc Linh Hồ cấu kết với bán yêu gây loạn Phi Hà thành, suýt khiến toàn bộ dân chúng trong thành mất mạng. Tu chân giới đã để mắt đến nơi này. Vì vậy Yêu Hoàng mới đặc biệt phái ta đến. Các ngươi đáng lẽ phải cảm kích vì Yêu Hoàng vẫn chịu quản chuyện của các ngươi.”

Không ngờ cuối cùng vẫn bị tu chân giới cắn ngược một cái. Hơn nữa theo lời Cận Qua, đại chiến gần như đã chạm ngưỡng bùng nổ. Vì vậy Vạn Yêu Hội lần này vô cùng quan trọng, tất cả Yêu tộc đều phải tham gia. Nếu không, Yêu Hoàng sẽ xem họ là phản đồ có khả năng cấu kết với Nhân tộc và ra tay xử lý.

Hiện giờ tất cả Yêu tộc đều đã nhận được truyền tin, lên đường tham dự.

Tình thế gần như không khác với dự đoán của Tiêu Cửu Từ. Đại thế cuồn cuộn, một khi đã bị cuốn vào dòng chảy này, không ai có thể giữ mình ngoài cuộc.

Vì vậy, nếu tộc Linh Hồ không phái người tham gia Vạn Yêu Hội, chẳng những sẽ bị Nhân tộc để mắt mà còn bị Yêu tộc nhắm tới.

Ngạo Tuyết trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng vẫn gật đầu.

Tình thế ép buộc, không thể không khuất phục. Còn đến đó phải ứng phó thế nào thì chỉ có thể chờ tới lúc ấy rồi tính.

Cận Qua thấy bọn họ biết điều cũng không tiếp tục cố chấp, nhưng hắn phải ở lại, cùng bọn họ xuất phát, coi như một hình thức giám sát.

Tiêu Cửu Từ thấy hai bên đã thương lượng xong liền giải trừ băng phong.

Cận Qua nhìn Tiêu Cửu Từ nói: “Ngươi chính là bán yêu trong lời đồn, Tiêu Cửu Từ.”

Tiêu Cửu Từ không hề né tránh, gật đầu nói: “Có gì chỉ giáo.”

Cận Qua nói thẳng: “Yêu Hoàng đích danh muốn gặp ngươi. Nếu muốn sinh tồn trong yêu giới, Vạn Yêu Hội lần này ngươi phải tham gia.”

Tiêu Cửu Từ khẽ cau mày.

Cận Qua nói: “Yêu Hoàng không có ác ý với ngươi, chỉ tò mò muốn gặp một lần. Nhưng nếu ngươi không nghe lệnh…”

“Thì sẽ dốc toàn lực yêu giới truy sát ta?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Cận Qua mặt không cảm xúc gật đầu.

Tần Tu Trọng không nhịn được nói: “Yêu Hoàng này đúng là tùy hứng, vừa không hợp ý đã muốn truy sát.”

Kiều Hàm không hề bất ngờ. Trong nguyên tác, Yêu Hoàng quả thật vô cùng tò mò về bán yêu. Hắn cự kỳ tự phụ, nên thật ra cũng không cố ý nhằm vào bán yêu, chỉ muốn xem đối phương có thuận mắt mình hay không mà thôi.

Xem ra dù một số tình tiết đã thay đổi, nhưng phương hướng lớn vẫn mãi không thể thay đổi.

Nơi đó còn có rất nhiều tình tiết quan trọng phải trải qua.

Tứ Đại Yêu Quân làm phản, Yêu Hoàng chết, rơi xuống Yêu Hồn Cốc, thực lực tăng mạnh, sau khi thoát ra thì tham gia tuyển chọn Yêu Hoàng mới, tất cả đều xảy ra tại địa điểm tổ chức Vạn Yêu Hội, Yêu Đô.

Kiều Hàm chỉ cần nhớ lại đã cảm thấy mệt mỏi. Đột nhiên, xung quanh im phăng phắc.

Kiều Hàm sửng sốt, vừa ngẩng đầu đã thấy sư huynh đang nhìn mình.

“En thấy thế nào?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Kiều Hàm: “Hả? Hỏi ta sao?”

Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ cười nói: “Chúng ta là một thể, đương nhiên phải hỏi em.”

Cùng nhau tham gia Vạn Yêu Hội, hay cùng nhau bị truy sát?

Kiều Hàm thật sự, thật sự rất muốn nói không tham gia. Nhưng tên Yêu Hoàng thần kinh kia e là thật sự sẽ đến truy sát. Tu vi của hắn ngang ngửa sư phụ, không thể chọc vào, vậy thì vẫn nên đến xem hắn tự tìm đường chết thì hơn.

Hơn nữa Kiều Hàm cũng biết, nếu sư huynh không cân nhắc đến cậu thì hẳn sẽ muốn đi. Dù sao còn nhiều bí ẩn đang chờ được giải đáp, thế giới lại đang rung chuyển như vậy, y không thể hoàn toàn làm ngơ.

Ánh mắt Kiều Hàm lướt qua Ngạo Tuyết. Tuy Ngạo Tuyết không lên tiếng, nhưng đối với tộc Linh Hồ đang ở thế yếu hiện giờ, nàng chắc chắn hy vọng Tiêu Cửu Từ có thể giúp đỡ.

“Ta nghe huynh.” Kiều Hàm cười nói.

Tiêu Cửu Từ nhướng mày: “Ý em là chỉ cần chúng ta ở bên nhau, đi đâu cũng được?”

Kiều Hàm đỏ mặt gật đầu.

Tiêu Cửu Từ hiện giờ tuyệt đối tin tưởng vào thực lực của mình, người thật sự khiến y kiêng dè chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bất kể đi đâu, y đều chắc chắn có thể đưa Kiều Hàm toàn thân trở ra.

“Vậy chúng ta cứ đến Yêu Đô xem thử trước.”

Còn thân phận của Kiều Hàm, dùng lý do nô lệ vẫn rất tiện.

“Ta cũng muốn đi.” Sau đó Tần Tu Trọng tìm Tiêu Cửu Từ nói: “Ta nghi ngờ Bất Niệm Cung có nội gián bên cạnh Yêu Hoàng, cố ý khơi mào tranh chấp. Rất nhiều chuyện đều có dấu hiệu khả nghi.”

Kiều Uyển lại không muốn đi cho lắm, nhưng nàng không thể phản bác Tần Tu Trọng.

Tiêu Cửu Từ không có ý kiến: “Ta ở ngoài sáng.”

Tần Tu Trọng vô cùng ăn ý: “Ta ở trong tối.”

Vì vậy Tần Tu Trọng quyết định cùng Kiều Uyển xuất phát trước. Bọn họ định đi vòng qua phía Vạn Thú Sâm Lâm.

Tiêu Cửu Từ chợt nhớ ra, nhờ Tần Tu Trọng mang vài thứ qua đó.

Về tình hình của Minh Dạ và khả năng khống chế hai đạo đồng tu, Tiêu Cửu Từ đã có chút lĩnh ngộ. Y viết một quyển công pháp giao cho Tần Tu Trọng, nhờ hắn mang đến Vô Định Phong.

Khóe miệng Tần Tu Trọng co giật khi nhìn Kiều Hàm: “Không ngờ ngươi lại giấu người ở nơi đó, chẳng trách người của Bất Niệm Cung tìm thế nào cũng không thấy.”

Kiều Hàm nhún vai nói: “Lúc lên đó cẩn thận một chút, Linh Diệu tiên tôn sẽ rất cảnh giác.”

“Biết rồi.” Tần Tu Trọng phất tay, dẫn Kiều Uyển rời khỏi nơi này.

Không lâu sau, tộc Linh Hồ cũng xuất phát.

________

j: thề siêu thích khúc gọi “tiểu sư đề của y”; nghe iu zlll

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn