Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 155

Hình ảnh lại chuyển, Kiều Hàm không chút biểu cảm, được một người đàn ông dẫn về nhà. Trong nhà còn có một người phụ nữ và một cậu bé vừa nhìn đã biết không dễ chung sống.

“Từ nay Kiều Hàm sẽ sống ở nhà mình.”

Sắc mặt người phụ nữ có phần khó coi. “Sao, mẹ nó cầm bằng chứng bạo hành gia đình ly hôn với em trai anh, chỉ dẫn con gái đi, không cần nó nữa à?”

Toàn thân Kiều Hàm cứng đờ.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ vô cùng khó coi. Y biết nhà bác cả của Kiều Hàm không chào đón cậu đến mức nào. Y thật sự rất muốn xuất hiện trong giai đoạn này của cuộc đời Kiều Hàm. Y sẽ đưa Kiều Hàm đi, nuôi cậu khôn lớn, tuyệt đối không để cậu phải sống trong hoàn cảnh như thế. Nhưng Tiêu Cửu Từ chỉ có thể giả định một cách vô ích, bất lực đứng nhìn.

“Đừng nhắc nữa.” Tình cảm giữa bác cả và cha Kiều Hàm vốn bình thường, nhận nuôi Kiều Hàm cũng chỉ vì trách nhiệm.

“Thế anh cũng không thể mang một của nợ về nhà chứ! Sau này chẳng lẽ còn phải nuôi nó nữa sao? Hơn nữa nhà chúng ta chỉ rộng chừng này, anh định cho nó ở đâu? Phòng khách à? Để người khác nhìn thấy, lại tưởng chúng ta ngược đãi nó!”

Kiều Hàm cúi đầu, nghiến răng không nói.

“Cứ để nó ngủ chung phòng với con.”

Không đợi bác dâu lên tiếng, em họ đã nhảy ra phản đối dữ dội: “Không được, đó là phòng của con, dựa vào đâu phải chia cho nó? Con không chịu!”

“Các con là anh em…”

“Ai là anh em với nó, có gặp nhau được mấy lần đâu.” Em họ giơ tay đẩy Kiều Hàm. “Từ đâu đến thì cút về đó đi, nhà chúng tôi không chào đón anh! Cút đi!”

Kiều Hàm bị đẩy lảo đảo, suýt ngã. Cậu rất muốn giận dỗi chạy ra ngoài, nhưng dường như cậu đã không còn tư cách ấy nữa, chỉ có thể đỏ hoe mắt, cứng đờ đứng tại chỗ.

Bác cả nhanh chóng ngăn con trai lại. Sau một trận quở trách, em họ chỉ đành nhượng bộ, nhưng chiếc giường lớn vốn phải ngủ chung lại bị nó chiếm hết.

Từ đó về sau, Kiều Hàm trải đệm ngủ dưới đất trong phòng. Nếu đang ngủ mơ màng bò lên giường, cậu sẽ bị đấm đá, đạp xuống. Dần dần, Kiều Hàm cũng quen ngủ dưới sàn. Bác cả và bác dâu không phải không phát hiện, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì.

Khoảnh khắc ấy, Tiêu Cửu Từ nhớ lại cảnh đêm đầu tiên Kiều Hàm ngủ dưới sàn phòng y, cũng nhớ đến lần ở tiên phủ trước kia. Y chỉ cảm thấy ngay cả hơi thở cũng như mang theo lưỡi dao, đau đớn khôn cùng.

Kiều Hàm sống những ngày như thế suốt hai năm. Trong hai năm ấy, cậu gần như không nói chuyện, tựa như đã tự khép kín mình. Việc duy nhất cậu kiên trì làm là mỗi ngày gọi cho mẹ một cuộc, nhưng số điện thoại ấy chưa từng có hồi âm.

Giáo viên của Kiều Hàm từng tìm đến gia đình bác cả, nói cậu đã gặp vấn đề tâm lý rất nghiêm trọng, hy vọng họ có thể giúp khai thông, nhưng lời ấy bị bỏ ngoài tai.

Tiêu Cửu Từ ở bên cạnh Kiều Hàm. Dù chỉ là những hình ảnh và ánh sáng lướt qua sơ lược, y vẫn cảm thấy trong lòng đau nhói, ngột ngạt. Kiều Hàm lúc này đã hoàn toàn khác với Kiều Hàm trong ảo cảnh ban đầu.

Cậu sợ sấm. Mỗi khi trời nổi sấm, cậu đều run rẩy không ngừng, mặt trắng bệch. Chỉ là đến khi họ gặp nhau, Kiều Hàm đã không còn sợ nữa, có lẽ vì dần dần đã quen.

Cậu sợ các phương tiện di chuyển, vừa ngồi lên là sẽ nôn rất dữ dội. Cho đến hiện tại, Kiều Hàm vẫn không chịu nổi phương tiện di chuyển của tu chân giới.

Có lẽ chuyện này liên quan đến trải nghiệm đêm hôm ấy.

Còn cả chuyện ăn uống. Trong hai năm ấy, nhà bác cả có món gì ngon đều lén cho em họ ăn trước, đồ thừa mới đến lượt Kiều Hàm. Bình thường họ cũng không ăn cùng nhau vì giờ tan học khác nhau. Mỗi lần Kiều Hàm về nhà chỉ còn cơm thừa canh cặn, đôi lúc thậm chí chẳng chừa lại gì.

Mỗi khi Kiều Hàm lặng lẽ ăn cơm một mình, Tiêu Cửu Từ luôn ngồi đối diện cậu, ở bên cậu, rồi nhớ về chuyện từ rất lâu trước kia.

Khi ấy Kiều Hàm vừa đến Vô Định Phong, vẫn chưa tích cốc, đói đến cuống lên. Tiêu Cửu Từ tranh thủ làm cho cậu một bữa cơm, khiến Kiều Hàm thèm đến mức hai mắt sáng rực.

Họ cùng nhau ăn cơm dưới cây Hồn Nguyên.

Khi đó, dường như Kiều Hàm đã đỏ mắt, từng nói một câu: “Lần đầu tiên có người tự tay nấu mấy món, gọi ta đến ăn cơm.”

Lúc ấy Tiêu Cửu Từ không hiểu, bây giờ dường như y đã hiểu rồi… Có lẽ đó không phải lần đầu tiên thật sự, mà là lần đầu tiên trong quãng đời bị đứt đoạn của cậu.

Y hối hận. Đáng lẽ mỗi ngày ở bên Kiều Hàm, y đều phải nấu cơm cho cậu, cùng cậu ăn cơm mới đúng.

Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm bé nhỏ ngồi đối diện, dịu dàng thủ thỉ: “Sau này ta sẽ ăn cơm cùng đệ, ngủ cùng đệ. Bất kể xảy ra chuyện gì, ta cũng tuyệt đối đứng về phía đệ, ủng hộ đệ, mãi mãi ở bên đệ, được không?”

Động tác ăn cơm của Kiều Hàm khẽ khựng lại. Trong mắt cậu thoáng hiện một gợn sóng, cuối cùng lại trở về tĩnh lặng.

Khi sắp lên cấp hai, nhà bác cả bắt đầu khó xử. Nền tảng trước kia của Kiều Hàm rất tốt, dù sau biến cố gia đình không còn tâm trí học hành, thành tích của cậu vẫn luôn khá. Vốn dĩ lúc này cậu có thể vào một trường cấp hai rất tốt, nhưng nhà bác cả lại xảy ra tranh cãi vì chuyện học phí. Bác dâu muốn Kiều Hàm học trường miễn phí, còn bác cả vì sĩ diện, không muốn người khác cho rằng ông bạc đãi con trai của em mình.

Đúng lúc ấy, nhà bác cả xảy ra một vài biến cố. Em họ còn trộm tiền trong nhà, sau khi bị phát hiện lại vu oan cho Kiều Hàm.

Đương nhiên Kiều Hàm nhất quyết không nhận. Em họ lại không lựa lời, buông lời sỉ nhục cậu. Dù Kiều Hàm biết mình đang ăn nhờ ở đậu, biết mình mắc nợ gia đình bác cả, trước đây hễ xảy ra xung đột, cậu chưa từng so đo với em họ mà luôn nhường nhịn, nhưng cậu cũng không muốn bị vu oan.

Cuối cùng, em họ hoảng loạn, trực tiếp mắng: “Chính anh trộm! Anh giống hệt cha anh, trong người chảy dòng máu bẩn thỉu, sinh ra đã là tội phạm. Cha anh giết người, anh trộm tiền, nhà các người di truyền cả rồi!”

Kiều Hàm như bị chạm trúng sợi dây thần kinh nào đó. Ở tuổi mười hai, cậu cuối cùng không thể kìm nén những ấm ức đã đè nén quá lâu, lập tức bùng nổ, túm lấy em họ đánh một trận dữ dội. Bác cả và bác dâu chạy tới kéo cũng không ra, Kiều Hàm cứ như phát điên.

Cuối cùng, em họ bị chấn động não nhẹ, phải đưa đến bệnh viện. Bác dâu nhìn cậu như nhìn kẻ thù, bác cả cũng mặc kệ Kiều Hàm bị thương, tỏ ra vô cùng thất vọng về cậu.

Người ngoài chỉ biết cậu đánh em họ đến mức nhập viện, còn nhỏ tuổi đã lòng dạ độc ác. Họ chỉ trỏ, nói cậu không biết ơn, là đồ vong ân bội nghĩa.

Đêm hôm ấy, Kiều Hàm nghe thấy bác cả và bác dâu bàn bạc chuyện để cậu đi hay ở.

“Đã điều tra rõ rồi, là con trai chúng ta trộm tiền, không liên quan đến Kiều Hàm.”

“Không liên quan cũng phải đưa nó đi. Anh nhìn xem nó đánh con chúng ta thành thế nào rồi! Từ khi nó đến, việc học của con càng lúc càng sa sút, còn học thói trộm tiền nói dối. Trước kia con có như thế đâu. Bây giờ công việc của anh cũng xảy ra vấn đề. Em thấy Kiều Hàm chính là sao chổi, ai đối xử tốt với nó thì người đó gặp xui xẻo! Nó chuyên khắc người thân, nếu không sao có thể tự tay đưa cha ruột vào tù, còn khiến gia đình phá sản theo? Mẹ nó thông minh nên đã vứt bỏ nó từ sớm. Em mặc kệ, nhất định phải đưa nó đi!”

Tiêu Cửu Từ nghe mà khí huyết dâng trào. Y vốn tưởng Kiều Hàm cũng sẽ bị đả kích, khiến tâm ma kiếp chịu ảnh hưởng, nhưng vẻ mặt cậu lại vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến mắt Tiêu Cửu Từ đỏ lên.

“Kiều Hàm, không phải lỗi của đệ.” Tiêu Cửu Từ chỉ có thể bất lực nói.

Hình ảnh chuyển đổi, Kiều Hàm được đưa đến một trường nội trú mà với thành tích của cậu, cậu có thể theo học miễn phí. Ngoại trừ mấy ngày nghỉ Tết, thời gian còn lại cậu đều có thể ở lại trường.

Khi đưa cậu đến, bác cả cho cậu một chiếc điện thoại, là chiếc em họ đã dùng chán rồi vứt đi.

“Có điện thoại bên người thì tiện liên lạc. Có chuyện gì cứ gọi cho bác.” Bác cả nói.

Kiều Hàm nhận lấy điện thoại, chỉ cúi đầu nói: “Cháu xin lỗi, bác cả, đã gây thêm phiền phức cho bác.”

Bác cả thở dài, sau đó dặn dò: “Sau này sửa lại tính tình của cháu đi, đừng học theo cha cháu.”

Sắc mặt Kiều Hàm lập tức trở nên vô cùng khó coi, nhưng bác cả hoàn toàn không nhận ra, vẫn tiếp tục nói: “Phía mẹ cháu, cháu cũng đừng liên lạc nữa. Đừng làm phiền cuộc sống của bà ấy, bà ấy cũng chẳng dễ dàng gì.”

Bàn tay cầm điện thoại của Kiều Hàm run lên, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ đứng nhìn bác cả rời đi.

Hình ảnh lại chuyển, Tiêu Cửu Từ nhìn thấy Kiều Hàm bị mấy thiếu niên trạc tuổi vây đánh, hơi thở lập tức nghẹn lại.

Nhưng rất nhanh, y đã thấy Kiều Hàm hung hãn đánh trả. Sư đệ của y từ nhỏ đã không phải người chịu thiệt, dù chỉ có một mình cũng không để kẻ khác tùy ý bắt nạt. Chỉ là lúc này, Kiều Hàm đánh nhau bất chấp tất cả, thậm chí không màng tính mạng, như thể bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng tự hủy hoại bản thân.

Cuối cùng, những kẻ kia bị đánh đến phát khóc, miệng vẫn chửi bới.

“Con trai của kẻ giết người đúng là khác hẳn!”

“Chẳng trách mẹ mày không cần mày!”

Không biết tin tức truyền ra từ đâu, thông tin riêng tư của học sinh hoàn toàn không được bảo vệ.

Sau đó Kiều Hàm càng đánh dữ hơn, cứ như mất khống chế. Cuối cùng cậu bị giáo viên đưa đi quở trách, còn gọi bác cả tới. Trong lời nói của giáo viên đều là sự khinh miệt và mắng nhiếc dành cho đám học sinh hư hỏng ấy.

Ánh mắt bác cả nhìn Kiều Hàm cũng càng lúc càng thất vọng, như đang nói: Cố nhịn thêm mấy năm, đợi nó hoàn thành giáo dục bắt buộc thì sẽ mặc kệ nó.

Ánh mắt Kiều Hàm lại ngày càng phản nghịch. Cuối cùng, cậu tụ tập với một đám học sinh cá biệt và côn đồ giống mình, đánh nhau gây gổ, trốn học đi chơi điện tử, không chịu học hành, như thể mặc cho cuộc đời mình mục ruỗng.

Người khác nhìn họ như nhìn rác rưởi, chỉ có Tiêu Cửu Từ đau lòng không thôi. Y biết Kiều Hàm đang dùng cách này để làm tê liệt bản thân.

Dần dần, dường như Kiều Hàm cũng chán ghét những ngày như thế, bắt đầu chìm đắm trong điện thoại.

Tiêu Cửu Từ không biết Kiều Hàm đang xem gì, chỉ luôn cảm thấy mỗi lần cầm điện thoại lên, cậu như ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài, chìm vào một thế giới khác. Có lẽ đây cũng là một cách trốn tránh hiện thực.

Cho đến một ngày nọ, chỉ là một buổi sáng hết sức bình thường, Kiều Hàm đặt điện thoại xuống, cầm sách lên, dùng học kỳ cuối cùng để dốc sức ôn tập. Cuối cùng, học sinh bị nhận định là không thể thi đỗ cấp ba như cậu lại đạt kết quả khá tốt.

Đó cũng là lần Kiều Hàm chủ động mở miệng cầu xin bác cả: “Cháu muốn tiếp tục đi học. Sau này cháu sẽ trả lại học phí, cũng sẽ đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt, cho nên…”

Bác cả không nói gì, tiếp tục chu cấp cho Kiều Hàm.

Lúc này Kiều Hàm đã mười lăm tuổi, dáng vẻ đã thấp thoáng hình bóng của Kiều Hàm sau khi trưởng thành, khiến lòng Tiêu Cửu Từ tràn đầy thương xót.

Trường cấp ba bảo mật thông tin học sinh khá tốt, chuyện gia đình của Kiều Hàm không bị lộ ra.

Nhưng dường như Kiều Hàm đã có bóng ma tâm lý, vì vậy sau khi khai giảng, cậu lựa chọn làm một người vô hình, không qua lại quá nhiều với bất kỳ ai.

Ngoài học ra, cậu chỉ ôm điện thoại xem, trông u ám lại khó gần. Cho đến khi bạn cùng bàn của cậu, một cậu bé mập mạp, liếc trộm được giao diện điện thoại, lập tức vui mừng bắt chuyện: “Cậu cũng theo bộ này à? Tôi cũng thích xem lắm, chỉ là cập nhật chậm quá.”

Tiêu Cửu Từ không hiểu nhóc mập đang nói gì, nhưng y có thể nhìn thấy lớp băng lạnh trong mắt Kiều Hàm dường như đã tan đi đôi chút khi tìm được người cùng sở thích.

Từ đó, mỗi ngày Kiều Hàm nói nhiều hơn, cũng dần hòa nhập vào nhóm bạn của nhóc mập. Chỉ là cậu vẫn vô cùng chậm nhiệt, như thể giữa mình và tất cả mọi người luôn có một lớp ngăn cách.

Cho đến khi Kiều Hàm đột nhiên nhận được một tin nhắn: Tan học, gặp nhau ở quán trà sữa ngoài trường anh. Kiều Giai.

Tiêu Cửu Từ không biết Kiều Hàm đã nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy hơi thở của cậu dường như ngừng lại. Suốt cả buổi chiều cậu đứng ngồi không yên, tâm thần bất định, liên tục nhìn điện thoại, còn bị giáo viên gọi tên phê bình mấy lần.

Sau khi tan học, cậu lập tức lao ra khỏi trường. Nhưng vì muốn đi đường tắt nên cậu xuyên qua một con ngõ, lại gặp phải chuyện ngoài ý muốn.

Mấy nam sinh đang vây quanh một nữ sinh. Cô bé bị dọa phát khóc. Kiều Hàm vốn nóng lòng như lửa đốt, nhưng cuối cùng vẫn dừng bước.

Xung đột nhanh chóng nổ ra. Sau khi Kiều Hàm lao vào vật lộn với đám nam sinh, cô bé chạy mất. Không lâu sau, bảo vệ xông tới chấm dứt cuộc ẩu đả. Chỉ là khi Kiều Hàm quay đầu, cậu lập tức nhìn thấy em gái mình ở đầu ngõ, cùng sắc mặt khó coi và ánh mắt ghét bỏ của cô.

Kiều Hàm cố giữ bình tĩnh, dẫn cô đến quán trà sữa. “Em đừng hiểu lầm, vừa rồi anh chỉ muốn cứu bạn học, anh không…”

“Dáng vẻ anh đánh nhau vừa rồi giống hệt người đàn ông kia.” Kiều Giai nghiến răng, chỉ một câu đã dập tắt toàn bộ cảm xúc của Kiều Hàm.

Sắc mặt Kiều Hàm trống rỗng. Cậu nhìn em gái mình. Dù con gái lớn lên thay đổi rất nhiều, cậu vẫn nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng cũng nhìn ra sự oán hận của cô đối với mình.

Tiêu Cửu Từ ngồi bên cạnh Kiều Hàm, cảm nhận ma khí xung quanh lại bắt đầu cuộn trào. Y đã nắm được quy luật. Một khi ma khí bắt đầu cuộn trào, chứng tỏ ký ức đau khổ đối với Kiều Hàm sắp xuất hiện. Dù đau đớn, nhưng đó cũng là cơ hội để Tiêu Cửu Từ cứu Kiều Hàm ra ngoài.

Tiêu Cửu Từ nắm lấy bàn tay Kiều Hàm trong hư không, lạnh lùng nhìn Kiều Giai.

Kiều Hàm hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình thản: “Mẹ và em biến mất lâu như vậy, sao đột nhiên lại tới tìm anh?”

Kiều Giai nói với giọng khó chịu: “Vì mẹ sắp tái hôn.”

Kiều Hàm sững sờ, ngẩng đầu mở to mắt nhìn cô.

Kiều Giai tiếp tục nói: “Cha dượng là người rất tốt, đối xử với hai mẹ con em đều rất tốt. Em đồng ý để họ kết hôn.”

“Vậy… mẹ bảo em đến tìm anh là vì…” Kiều Hàm căng thẳng nuốt nước bọt, ánh mắt hơi dao động.

Kiều Giai lại nói: “Không phải mẹ bảo em đến, là cha dượng.”

Kiều Hàm sững người, không chớp mắt nhìn cô.

Kiều Giai bực bội nhíu mày. “Cha dượng tốt quá. Chú ấy biết còn có anh tồn tại nên đã liên lạc với bác cả, biết bây giờ anh đang thuê nhà sống một mình, vẫn còn đi học. Chú ấy muốn sau khi kết hôn sẽ đón anh về sống cùng, chu cấp cho anh.”

Kiều Hàm không ngốc. Cậu nghe ra sự không tán thành trong giọng Kiều Giai, cũng hiểu rằng mẹ mình chưa từng chủ động nhắc đến chuyện này.

Nhưng dường như Kiều Hàm vẫn rất khó từ bỏ hy vọng, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Vậy ý của mẹ và em thì sao?”

Kiều Giai mất kiên nhẫn, dùng ngón tay cào lên cốc trà sữa, không nói một lời.

Ánh mắt Kiều Hàm hoàn toàn tối xuống. “Anh hiểu rồi. Không cần đâu, một mình anh vẫn rất ổn.”

Có lẽ giọng nói đột nhiên lạnh đi của Kiều Hàm khiến Kiều Giai khó chịu. Cô mím môi, mất tự nhiên nói: “Anh không thể trách mẹ con em. Đây là điều anh nợ bọn em.”

“Anh nợ mẹ con em…” Kiều Hàm khẽ cười, không nghe ra là tự giễu hay châm chọc.

Nhưng câu ấy lại k*ch th*ch Kiều Giai. Cô đột nhiên mất kiểm soát, mà ma khí trong tâm ma kiếp cũng quấn quanh người cô.

Kiều Giai có vẻ mặt dữ tợn, gào lên với Kiều Hàm: “Chẳng lẽ không phải sao? Nếu năm đó không có anh, gia đình chúng ta vẫn đang yên ổn…”

“Để rồi em và mẹ tiếp tục bị đánh?” Kiều Hàm không chút biểu cảm hỏi.

Hơi thở Kiều Giai nghẹn lại. “Đến bây giờ anh vẫn không cảm thấy mình đã làm sai sao? Đừng nói như thể anh làm vậy là vì mẹ con em. Thật ra anh chỉ ích kỷ, cố chấp, muốn làm gì thì làm, tùy hứng ngang ngược, căn bản không để ý đến sống chết của người khác.”

Kiều Hàm bị mắng đến ngẩn người.

“Chính anh khiến gia đình chúng ta tan nát, chính anh phá hủy tất cả. Anh có biết sau khi rời đi, em và mẹ đã sống khổ sở thế nào không? Em còn từng bị bắt nạt ở trường! So với tất cả những chuyện ấy, bị người đàn ông kia đánh vài cái thì có đáng gì!”

“Hơn nữa anh cũng không nghĩ xem, cha hoặc mẹ phạm tội phải ngồi tù sẽ ảnh hưởng đến con cái lớn thế nào! Cả đời bọn em đã bị sự ích kỷ của anh hủy mất một nửa. Cuộc đời bọn em vốn phải trong sạch! Chính tay anh đã bôi lên đó một vết nhơ. Chẳng lẽ tất cả những chuyện ấy không phải do anh gây ra sao? Em đã làm sai gì, dựa vào đâu phải chịu đựng áp lực như vậy?”

“Sự cứu rỗi mà anh tự cho là đúng đã hại em khổ sở. Anh thật sự coi mình là anh hùng sao? Anh còn không biết hối cải. Sự độc ác của loại người như anh còn đáng sợ hơn cả việc người đàn ông kia bạo hành gia đình! Em hy vọng chúng ta vĩnh viễn đừng gặp lại nhau. Nhìn thấy anh là em lại nhớ đến những ngày ấy. Anh sinh ra đã khiến mẹ khổ sở, bây giờ lại hại em. Anh nhớ cho kỹ, anh nợ mẹ con em. Vĩnh viễn đừng đến tìm bọn em! Đừng cản trở cuộc sống mới của bọn em! Sự xuất hiện của anh chỉ phá hủy mọi thứ!”

“Mẹ ước gì chưa từng sinh ra anh, em cũng ước gì chưa từng có người anh trai như anh!”

Kiều Giai vừa dứt lời, không gian xung quanh gần như vặn vẹo.

Toàn thân Kiều Hàm run rẩy, đồng tử co lại. Tiêu Cửu Từ vội kéo cậu vào lòng, một lần nữa cố gắng đánh thức cậu.

Lần này dường như đã có tác dụng. Ánh mắt Kiều Hàm thoáng khôi phục tỉnh táo, cậu lẩm bẩm lặp lại: “Ta… không nên tồn tại sao?”

“Không phải, Kiều Hàm, không phải. Đệ rất tốt, đệ thật sự rất tốt. Họ không hiểu được đệ tốt đến nhường nào, đó là lỗi của họ. Đệ tin sư huynh đi, tỉnh lại đi, tỉnh lại là ổn rồi. Đệ không biết sự tồn tại của đệ quan trọng với ta đến mức nào đâu. Ta cầu xin đệ, Kiều Hàm, tỉnh lại đi.”

Tiêu Cửu Từ sốt ruột áp trán mình vào trán Kiều Hàm, chăm chú nhìn cậu bằng ánh mắt chan chứa tình cảm, thậm chí không thể kiềm chế, gần như sắp hôn xuống.

“Sư…”

Giây tiếp theo, hình ảnh lại chuyển, Tiêu Cửu Từ một lần nữa không thể chạm vào cậu. Kiều Giai rời đi, Kiều Hàm ngồi một mình rất lâu, cuối cùng trở về căn nhà cũ nát mình thuê, máy móc nấu cơm, làm bài tập, đọc sách, nằm dưới sàn xem điện thoại. Nước mắt không ngừng trượt xuống từ khóe mắt cậu.

Trong căn nhà cũ nát giữa đêm khuya, vang lên tiếng khóc bị cố kìm nén lại.

Thế nhưng sáng sớm hôm sau, Kiều Hàm vẫn đến trường như thường lệ, tựa như mọi chuyện vẫn chẳng có gì thay đổi. Chỉ là trong mắt Tiêu Cửu Từ, dường như cậu có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Vì chuyện đánh nhau, Kiều Hàm bị gọi đến văn phòng. Tiêu Cửu Từ thật sự không đành lòng nhìn tiếp, sợ những chuyện sau đó sẽ khiến nội tâm Kiều Hàm đã khổ càng thêm khổ, nhưng y cũng chỉ có thể chờ đến lúc tình hình trở nên tồi tệ hơn để đánh thức cậu.

Chỉ là dường như ông trời cũng không mãi tàn nhẫn với một người. Kiều Hàm đến đó không phải để chịu phạt mà là được tuyên dương.

Trong văn phòng, cô gái kia cùng cha mẹ đến cảm ơn Kiều Hàm. Lúc này cậu mới biết cô chính là người đứng đầu toàn trường, đồng thời cũng là hoa khôi.

Chỉ vì Kiều Hàm trước giờ không quan tâm đến bên ngoài nên không biết cô.

Nhờ cứu cô, thái độ của các giáo viên trong trường đối với cậu cũng tốt hơn rất nhiều.

Những ngày sau đó, hoa khôi thỉnh thoảng lại chạy tới đưa đồ ăn thức uống cho Kiều Hàm. Mỗi khi gặp cậu, cô đều tươi cười chào hỏi, còn đặc biệt chuẩn bị ghi chép học tập cho cậu. Dù những ký ức ấy chỉ lướt qua rất nhanh, Tiêu Cửu Từ vẫn càng nhìn càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Ngay cả mấy nam sinh chơi cùng cũng trêu Kiều Hàm: “Hoa khôi thích cậu đúng không? Sao cậu chẳng có phản ứng gì thế? Nói đi, cậu có thích hoa khôi không?”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cứng lại, không nhịn được có chút ghen tuông. “Tuổi trẻ xuân xanh, trước kia đệ không phải từng động lòng với người khác đâu nhỉ?”

Nhưng Kiều Hàm lại khựng một chút rồi nói: “Sao có thể, chẳng qua cô ấy cảm kích tôi thôi.”

Tiêu Cửu Từ bỗng sững ra, trong lòng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.

Có lẽ vì đứng ở thân phận tình địch nên Tiêu Cửu Từ có thể nhận ra rất rõ hoa khôi thật sự thích Kiều Hàm. Tuy trong lòng không mấy dễ chịu, y vẫn vô cùng cảm kích sự xuất hiện của cô. Dường như nhờ sự tốt đẹp và nhiệt tình của đối phương, cuộc sống quanh Kiều Hàm dần trở nên náo nhiệt, giúp cậu vượt qua quãng thời gian để vết thương lắng xuống.

Thời gian trôi qua lâu rồi, nỗi đau cũng sẽ bị lãng quên trong một góc nào đó.

Nhờ tình bạn vun đắp và sự giúp đỡ của giáo viên, ngoài học tập và làm thêm, thỉnh thoảng Kiều Hàm cũng tụ tập với bạn bè. Cuộc sống của cậu dường như dần đi vào quỹ đạo, sự nhiệt tình và phóng khoáng vốn có trong bản tính đôi lúc cũng bắt đầu lộ ra chút dấu hiệu.

Tiêu Cửu Từ nhìn ra Kiều Hàm muốn sống thật tốt. Y biết cậu giống như một ngọn cỏ ngoan cường, mặc cho gió táp mưa sa, chỉ cần có ánh mặt trời là có thể sinh trưởng trở lại. Trong xương cốt cậu vốn có sự bướng bỉnh vĩnh viễn không chịu thua. Nhưng Tiêu Cửu Từ thề rằng sau khi Kiều Hàm tỉnh lại, dù cậu chỉ là một ngọn cỏ, y cũng sẽ xây riêng cho cậu một khu vườn, nâng niu nuôi dưỡng cậu.

Nhưng ảo cảnh vẫn chưa dừng lại, chứng tỏ còn có chuyện nghiêm trọng hơn.

Quả nhiên không lâu sau, cô em gái từng tuyên bố vĩnh viễn không gặp lại lại tìm đến. Lần này cô khóc đến nước mắt như hoa lê trong mưa, cầu xin: “Anh, người đàn ông kia ra tù rồi. Ông ta quấy rầy em và mẹ, phải làm sao đây? Anh giúp bọn em đi…”

“Không thể để cha dượng biết được, mẹ sợ đến mức ngày nào cũng khóc.”

“Không thể để ông ta phá hủy gia đình mới của chúng em nữa.”

Tiêu Cửu Từ lặng lẽ nhìn tất cả, cảm giác bất lực bao trùm toàn thân. Dường như y đã biết Kiều Hàm sẽ lựa chọn thế nào. Kiều Hàm thường nói y là người thà để mình bị thương cũng muốn bảo vệ người khác, nhưng Tiêu Cửu Từ lại cảm thấy người thật sự như vậy chính là cậu.

Quả nhiên, Kiều Hàm chủ động xuất hiện, thu hút sự chú ý của cha mình. Đến lúc ấy mới hiểu vì sao người đàn ông kia thật ra nên hận Kiều Hàm nhất nhưng lại không dám tới tìm cậu. Gã ta đã bị giày vò không ít trong tù, còn Kiều Hàm lúc này đã trưởng thành. Khi cậu đứng trước mặt, gã ta hoàn toàn không thể đối phó nổi, cũng không dám trêu chọc đứa con trai từng dám đưa mình vào tù. Có lẽ gã ta hiểu muốn bóp thì phải chọn quả hồng mềm.

Nhưng khi nhận ra Kiều Hàm dường như vì để tâm đến hai mẹ con kia mà nhượng bộ mình, gã ta liền dùng chuyện ấy để khống chế cậu.

Có điều gã ta đã khôn hơn trước. Gã ta không còn động tay, Kiều Hàm cũng không thể làm gì cha ruột. Dường như cha Kiều Hàm đã lấy được một khoản tiền từ mẹ cậu, lại có thêm đứa con trai là Kiều Hàm để sai khiến nên cũng không tiếp tục gây phiền phức cho hai mẹ con kia nữa.

Kiều Hàm chỉ cần chăm sóc thêm một người mà thôi. Dù hai cha con thường chưa nói được mấy câu đã xảy ra xung đột, cuộc sống dường như vẫn có thể miễn cưỡng tiếp tục.

Nhưng bạn bè đều phát hiện cậu đã thay đổi. Dường như có cơ quan nào đó bị kích hoạt, cậu cũng bắt đầu dần xa cách họ.

Đương nhiên họ muốn cố gắng khôi phục quan hệ nên kéo Kiều Hàm cùng tham gia một cuộc thi. Tiêu Cửu Từ không nhìn rõ nội dung cuộc thi, chỉ biết Kiều Hàm không muốn liên lụy họ nên đã cố gắng tham gia. Cuối cùng họ giành được giải lớn, vui vẻ ăn mừng. Kiều Hàm cũng hiếm khi nở nụ cười, như thể lại nhìn thấy hy vọng.

Những người đoạt giải phải nhận phỏng vấn. Nhóc mập muốn báo tên của tất cả mọi người lên, nhưng đúng khoảnh khắc ấy, nụ cười trên mặt Kiều Hàm tắt đi. Hắc khí dần bốc lên.

“Đừng ghi tên tôi.”

“Hả? Tại sao? Chuyện vẻ vang như vậy…”

“Tôi giúp được mọi người đã là tốt lắm rồi. Vinh dự này tôi không có tư cách nhận… Mọi người đi là được.”

Bạn bè tranh luận với Kiều Hàm, nhưng vẻ mặt cậu vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không giống đang đùa. Cậu thật sự cho rằng mình không nên xuất hiện cùng họ trong một bài báo tràn ngập vinh quang. Cuối cùng bạn bè cũng không còn cách nào, không thể cưỡng ép cậu.

Tiêu Cửu Từ đứng bên cạnh lại sững sờ.

Không lâu sau, vì Kiều Hàm cứ xa cách, có một lần hoa khôi không nhịn nổi nữa, đỏ mắt chạy đi.

Nhóc mập không nhịn được nói: “Cô ấy thích cậu như thế, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy!”

Kiều Hàm lại nghiêm túc đáp: “Đừng nói linh tinh, sao cô ấy có thể thích tôi được.”

Nhóc mập kinh ngạc: “Cậu mù à?”

Kiều Hàm bất đắc dĩ nói: “Cậu tự nghĩ mà xem. Cô ấy là hoa khôi, còn đứng đầu toàn trường, tính cách lại tốt, gia đình và cha mẹ đều tuyệt vời. Một người tốt đẹp như thế, dựa vào đâu mà thích tôi? Tôi xứng để cô ấy thích sao? Cậu đang nằm mơ à? Cậu không cảm thấy chỉ có người tốt hơn mới xứng với cô ấy sao?”

Nhóc mập ngây người, lắp bắp hồi lâu mới nói: “Vậy cậu… Tôi không tin cậu không động lòng chút nào.”

Kiều Hàm đương nhiên lắc đầu: “Chuyện không thể xảy ra, tất nhiên tôi sẽ không nghĩ tới. Không nghĩ tới thì sao có thể động lòng? Bây giờ chỉ cần nghĩ một chút, tôi đã cảm thấy như đang làm vấy bẩn cô ấy. Cô ấy nên đi trên con đường đầy ánh sáng, sao phải lật thuyền trong cống rãnh là tôi chứ? Đầu óc cô ấy đâu có vấn đề. Cho nên chắc chắn cô ấy không thích tôi, chỉ coi tôi là bạn mà thôi. Có được một người bạn ưu tú như vậy, tôi đã cảm thấy rất vinh dự. Vì thế đừng lấy bọn tôi ra đùa nữa.”

Kiều Hàm vừa nói, ma khí xung quanh vừa bắt đầu cuộn trào, quấn lấy cậu.

Nhóc mập mở to mắt, không dám tin nói: “Sao cậu lại nói bản thân mình như thế?”

Kiều Hàm sững ra: “Tôi nói sai chỗ nào?”

Nhóc mập dường như muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Còn Tiêu Cửu Từ đứng trước mặt cậu, sắc mặt đã xanh mét.

“Thì ra là vậy.” Đuôi mắt Tiêu Cửu Từ đỏ lên. Y nhìn chăm chú vào đôi mắt Kiều Hàm, ánh mắt tràn đầy đau xót. “Thì ra là như vậy sao?”

Ánh mắt Kiều Hàm dần mất tiêu cự. Cậu như đang lẩm bẩm một mình, lại như đang nói cho ai đó nghe.

“Tôi không xứng có được… cũng không có tư cách giành lấy… huống hồ còn là người tốt như thế. Có thể làm bạn, nhìn cô ấy ngày càng tốt hơn đã là đủ rồi. Dù sao từ đầu đến cuối tôi vẫn chỉ có một mình. Chưa từng có ai chỉ thuộc về tôi, chỉ đối xử tốt với một mình tôi, sau này cũng sẽ không thể có. Nếu tôi còn vọng tưởng chuyện như vậy thì quá tham lam, quá ích kỷ, quá khiến người ta ghê tởm.”

Toàn thân Tiêu Cửu Từ run lên. Y lập tức lao tới, dùng sức ôm chặt Kiều Hàm, khàn giọng nói: “Đệ có thể vọng tưởng, có thể tham lam. Ta muốn đệ ích kỷ độc chiếm ta.”

Đồng tử Kiều Hàm khẽ run, nhưng vẫn không thể tỉnh lại.

Tiêu Cửu Từ cũng không thất vọng, chỉ nhìn chằm chằm vào Kiều Hàm rồi nói: “Trước kia là ta không tốt, quá do dự, cứ mãi chần chừ không tiến lên. Ta chỉ sợ đệ không thích ta đến mức ấy nên vẫn luôn không dám nói thẳng.”

Tiêu Cửu Từ từng cảm nhận được tình cảm thẳng thắn và mãnh liệt của Kiều Hàm. Y vẫn luôn cho rằng đó là tình yêu, về sau phát hiện có gì đó không đúng, y thật sự rất sợ sau khi nói rõ, tình cảm ấy sẽ rời xa mình. Y sợ bản thân không kiềm chế được, làm ra chuyện quá đáng với Kiều Hàm.

Nhưng lúc này Tiêu Cửu Từ đã hối hận đến không kịp.

“Lần này đợi đệ tỉnh lại, ta sẽ nói rõ với đệ, để đệ nhìn thấy trái tim ta. Dù đệ không muốn nhìn, không dám nhìn, ta cũng sẽ luôn đặt nó trước mắt đệ, để đệ từng giờ từng khắc đều biết rằng trái tim ta thuộc về đệ.”

Đôi mắt màu hổ phách của Kiều Hàm dường như đang nhìn thẳng vào Tiêu Cửu Từ, trong đồng tử phản chiếu rõ ràng bóng dáng y. Nhưng rất nhanh, cậu lại chìm vào ảo cảnh, ánh mắt mất đi thần thái.

Sau đó, ngoài học tập, Kiều Hàm chỉ ôm điện thoại, tựa như đang cố chịu đựng cho thời gian trôi qua. Những lúc khác cậu cũng cố gắng đi làm thêm, trừ khi cần thiết thì đều hạn chế ở nhà. Cậu sợ nếu tiếp tục sống chung với cha, mình sẽ không thể kiềm chế được cảm xúc ngày càng bất ổn.

Cho đến một ngày, hoa khôi cuối cùng không chịu nổi nữa. Cô cố tìm chuyện để nói, chỉ vào điện thoại của Kiều Hàm: “Cậu… cậu rất thích nhân vật này sao? Có thể kể cho tớ nghe câu chuyện của người ấy không?”

Tiêu Cửu Từ nghi hoặc nhìn sang, chỉ thấy Kiều Hàm sững lại, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra biểu cảm khác hẳn: “Y là một người vô cùng hoàn mỹ…”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, dường như đã nhận ra điều gì đó, nhất là ánh mắt của Kiều Hàm lúc này rất giống khi cậu lần đầu nhìn thấy y.

“Là ta sao?” Tiêu Cửu Từ lẩm bẩm, cúi đầu chăm chú nhìn Kiều Hàm. Trước kia khi say rượu, Kiều Hàm từng nói cậu vẫn luôn dõi theo y ở một thế giới khác, vô cùng sùng bái y, cũng từng nói coi y là tấm gương và những lời tương tự.

Có lẽ thứ phát sáng này giống như thuật quan sát từ xa của ma giới, có thể nhìn thấy tu chân giới của họ.

Kiều Hàm đã nhìn cuộc đời y bằng cách ấy, bởi vậy mới ngưỡng mộ và tôn sùng y đến thế, giống như sùng bái thần tượng.

Chẳng trách ngay từ lần đầu gặp y, Kiều Hàm đã vô cùng kích động và căng thẳng.

Tiêu Cửu Từ đang miên man suy nghĩ thì cảnh vật xung quanh thay đổi. Kiều Hàm ở trong phòng mình, bên ngoài là tiếng cha cậu uống rượu, dẫn bạn về đánh bạc, ồn ào huyên náo. Giữa mày cậu dần hiện lên vẻ hung tàn, không thể tĩnh tâm. Cậu nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng viết ba chữ “Tiêu Cửu Từ” lên giấy nháp.

Như một liều thuốc an thần, sau khi viết xong, Kiều Hàm lại bình tĩnh tiếp tục đọc sách.

Hai mắt Tiêu Cửu Từ sáng lên, suy đoán đã được chứng thực.

Trái tim y rung động mãnh liệt. Y cúi đầu, hôn l*n đ*nh đầu Kiều Hàm trong hư không, trìu mến xoa đầu cậu: “Vậy trong những ngày đệ không vui, ta từng ở bên đệ sao? Thật tốt, hóa ra ta vẫn có chút tác dụng. Kiều Hàm, đệ có thể tỉnh lại chưa? Chúng ta nên về nhà rồi.”

Ánh mắt Kiều Hàm thoáng dao động, cuối cùng lại trở về tĩnh lặng.

Theo thời gian trôi qua, xung đột giữa Kiều Hàm và cha lại dần bùng phát. Thói xấu của cha cậu từ nghiện rượu chuyển thành cờ bạc. Thua bạc, gã ta liền muốn tìm bác cả và mẹ Kiều Hàm đòi tiền, đương nhiên cậu không cho phép. Có một lần nổi giận, cậu trực tiếp ra tay đánh cha mình đến đầu rơi máu chảy.

Đến khi hoàn hồn, Kiều Hàm đã sợ đến toát mồ hôi lạnh khắp người.

Một câu chế giễu của cha cậu càng khiến cậu xấu hổ đến không còn chỗ dung thân.

“Mày quả nhiên là giống của tao. Tao đánh mẹ mày, mày đánh tao. Hai chúng ta đều là lũ khốn nạn, cặn bã.”

Tiêu Cửu Từ tức giận đến run rẩy, bởi y nhìn thấy Kiều Hàm như bị câu nói ấy đâm trúng nơi nào đó, toàn thân run dữ dội, khiến y chỉ muốn ôm chặt cậu vào lòng.

“Đệ không phải. Chỉ có ông ta mới là như vậy. Kiều Hàm, đừng nhận thức sai về bản thân.”

Sau đó Kiều Hàm không bao giờ động tay nữa, chỉ liên tục gọi điện tố cáo, ngăn cản cha mình đánh bạc. Nhưng chuột thì vẫn luôn tìm được kẽ để chui.

Cha Kiều Hàm bắt đầu vay tiền không trả, bị người ta tìm tới tận cửa đòi nợ. Cuối cùng ngay cả tiền sinh hoạt Kiều Hàm kiếm được từ việc làm thêm cũng bị lấy đi.

Bị chủ nợ đánh, cha Kiều Hàm vẫn không chịu dừng lại, thậm chí còn phát điên chạy đến nơi cậu làm thêm, yêu cầu ông chủ ứng trước tiền lương. Dù ông chủ rất quan tâm đến Kiều Hàm, nhưng chuyện như vậy liên tục xảy ra, ông cũng không chịu nổi, chỉ có thể để cậu nghỉ việc.

Cha Kiều Hàm lại chạy đến trường đòi tiền, yêu cầu trả lại học phí, không cho cậu tiếp tục đi học. Đương nhiên các giáo viên không đồng ý, cũng muốn giúp Kiều Hàm. Nhưng thấy cha cậu là loại lưu manh bất chấp tất cả, họ không dám xen vào chuyện người khác để rước họa vào thân, chỉ có thể để Kiều Hàm tự giải quyết.

Từ đó, giai đoạn cuối năm lớp mười hai, cuộc đời Kiều Hàm bị người cha cờ bạc phá rối hoàn toàn.

Tiêu Cửu Từ chỉ có thể nhìn Kiều Hàm dần suy sụp, đau lòng ôm cậu từ phía sau: “Kiều Hàm… mau tỉnh lại đi.”

Dường như chỉ khi thỉnh thoảng cầm điện thoại lên, cậu mới có thể tạm thời trốn thoát.

Tiêu Cửu Từ không nhịn được nghĩ: “Lại đang nhìn ta sao? Cách nhau hai thế giới, ta vẫn không thể giúp được đệ. Kiều Hàm, đừng mắc kẹt trong quá khứ nữa, trở về đi.”

Cuộc sống hỗn loạn ngột ngạt giày vò Kiều Hàm đến gầy rộc. Cuối cùng, khi những kẻ đòi nợ lại tới đập phá nhà cửa, chủ nhà muốn đuổi cậu đi, Kiều Hàm hoàn toàn suy sụp.

Hình ảnh lại chuyển.

Trong đêm tối, Kiều Hàm tìm đến một tòa nhà cũ nát trong khu chung cư, dần dần nghe thấy tiếng ồn ào.

Không ít vợ con vừa khóc vừa kéo người đàn ông trong nhà mình, khuyên họ đừng đi đánh bạc, nhưng đều vô dụng.

Rất nhiều người nguyền rủa, gào lên với họ.

“Mấy người nên chết đi mới phải!”

“Chi bằng cả nhà chúng ta cùng chết hết cho rồi.”

“Ông cứ thế này sẽ liên lụy cả nhà đến chết.”

“Tôi thật sự ước mình không có người cha như ông.”

Kiều Hàm lạnh lùng đi xuyên qua họ, bước lên lầu, đến trước một căn phòng. Cậu nhìn cảnh đánh bạc ồn ào bên trong, nhìn dáng vẻ điên cuồng của cha mình. Sau đó cậu không báo cảnh sát nữa mà nép trong một góc, kiên nhẫn chờ đợi. Đến khi những người bên ngoài đều đã rời đi, đêm cũng đã khuya, Kiều Hàm mới lẻn vào sòng bạc. Nhân lúc những người bên trong đánh bạc đến tối tăm trời đất, không ai chú ý đến mình, cậu âm thầm đi quanh một vòng.

Tiêu Cửu Từ trơ mắt nhìn Kiều Hàm bước ra, lấy dụng cụ phá hỏng ổ khóa cửa. Sau đó cậu xuống lầu, nhìn song sắt cửa sổ của căn phòng trên tầng ấy đã bị hàn kín, lặng lẽ thất thần.

“Mình không làm sai, mình không làm sai, mình không… Mình đang thay trời hành đạo.”

Tòa nhà cũ nát này đã không còn người ở.

Kiều Hàm nhìn căn phòng duy nhất còn sáng bắt đầu lóe lên thứ ánh sáng khác thường, lúc này mới tìm một nơi ngồi xuống.

Tiếng ồn ào và khói thuốc bên trong sẽ che giấu tất cả.

Nhưng sau khi ngồi xuống, toàn thân Kiều Hàm bắt đầu run rẩy, ngay cả đôi môi cũng dần trắng bệch.

Tiêu Cửu Từ đã chứng kiến toàn bộ quá trình, lúc này đang ngồi bên cạnh cậu, vẻ mặt tràn đầy sự không đành lòng. Y không đành lòng nhìn Kiều Hàm bị dồn ép đến bước đường này, phải gánh chịu tất cả những chuyện ấy. Với Kiều Hàm, điều này quá tàn nhẫn: giết cha, giết người.

Ngay cả ở tu chân giới, chuyện này cũng rất khó phán xét.

Huống hồ nơi này dường như còn tuân thủ luật pháp hơn tu chân giới. So với tu chân giới, tính mạng của mỗi người ở đây đều vô cùng quý giá.

Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, Kiều Hàm phải nhìn nhận hành vi hiện tại của mình thế nào đây?

Tiêu Cửu Từ có thể tưởng tượng được nỗi đau và sự giằng xé của cậu.

“Chuyện ác đệ không dám nói ra, thật ra chính là chuyện này sao?”

Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không để tâm. Hiện giờ y chỉ quan tâm chuyện này đã để lại vết thương lớn đến mức nào trong lòng Kiều Hàm, mới khiến cậu đến tận hôm nay vẫn bị mắc kẹt.

Kiều Hàm run rẩy cầm điện thoại, nhập số báo cảnh sát. Lát nữa, cậu sẽ tự thú.

Nhưng phía trên màn hình điện thoại đột nhiên hiện lên một thông báo.

Kiều Hàm sững ra, lẩm bẩm: “Cũng được, xem xong thì coi như không còn gì tiếc nuối.”

Tiêu Cửu Từ không hiểu cậu đang nói gì, chỉ chú ý thấy không gian xung quanh bắt đầu bất ổn.

Kiều Hàm bắt đầu xem điện thoại. Đang xem, vẻ mặt cậu bỗng thay đổi.

Như chợt bừng tỉnh, không đợi Tiêu Cửu Từ phản ứng, cậu đã lao về phía cầu thang, cố chạy lên trên.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khẽ biến đổi. Kiều Hàm hối hận rồi.

Kiều Hàm vừa gọi điện báo cháy vừa cố mở cửa, nhưng ổ khóa đã bị phá hỏng hoàn toàn, căn bản không thể mở ra. Cậu chỉ có thể cố sức đập cửa, nhắc nhở những người bên trong.

Nhưng những người bên trong vẫn đang điên cuồng đánh bạc.

Không lâu sau, tiếng kêu la hoảng loạn vang lên, khói đặc cuồn cuộn tràn ra, ngay sau đó là tiếng xe cứu hỏa chạy tới.

Không gian bắt đầu vặn vẹo, ma khí hoàn toàn bùng nổ. Xung quanh vang lên tiếng chửi rủa của người nhà những con bạc khác.

“Đồ điên! Đồ thần kinh!”

“Mày lại dám phóng hỏa! Mày muốn hại chết bao nhiêu người, sao mày có thể độc ác đến thế!”

“Mày chết không được yên đâu! Người nhà tao mà xảy ra chuyện, tao tuyệt đối không tha cho mày!”

“Nghe nói đến cả cha ruột mà nó cũng muốn giết! Đúng là mất hết nhân tính, không bằng súc sinh!”

Dần dần, hình ảnh cha Kiều Hàm, mẹ Kiều Hàm và Kiều Giai lần lượt xuất hiện.

“Tao là cha mày! Dù tao có tồi tệ đến đâu, mày cũng phải có trách nhiệm với tao!”

“Con quả nhiên chảy dòng máu của cha con. Mẹ không cần đứa con trai như con nữa! Con không xứng làm con trai mẹ! Con không xứng nhận được tình yêu của bất kỳ ai!”

“Ích kỷ, độc ác, bẩn thỉu, sao em lại có một người anh như anh! Sau này người ngoài sẽ nhìn em thế nào? Họ có cho rằng em cũng là người xấu giống anh không!”

Bạn bè cũng xuất hiện.

“Trời ơi, hóa ra cậu lại là loại người như vậy, đáng sợ quá. Sao tôi có thể từng làm bạn với cậu chứ?”

“Biết người biết mặt không biết lòng. Loại rác rưởi như cậu quả thật không xứng với bất kỳ điều tốt đẹp nào trên đời. Đến cả tư cách ngước nhìn, cậu cũng không có. Cậu không xứng!”

“Kiều Hàm, mày đáng bị không ai thương, không ai yêu, không ai cần. Đó là điều mày đáng phải nhận.”

“Thế giới này không cần mày nữa. Biến mất đi, vĩnh viễn biến mất đi. Mày biến mất thì sẽ tốt cho tất cả mọi người.”

Kiều Hàm ôm đầu, không ngừng nói: “Xin lỗi, tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sai rồi…”

Nhưng những lời chỉ trích xung quanh ngày càng lớn. Tiêu Cửu Từ ôm chặt Kiều Hàm, chỉ hận không thể hòa cậu vào tận xương máu mình, để cậu không còn nghe thấy những lời độc ác ấy nữa.

“Kiều Hàm, nhìn ta đi, nhìn ta này. Tâm ma kiếp sẽ phóng đại và bóp méo mọi ký ức không tốt, làm rối loạn tâm trí đệ. Nhưng tất cả những chuyện tồi tệ đều đã qua rồi. Bây giờ đệ có ta, còn có rất nhiều bạn bè. Mọi người đều rất thích đệ, đều sẵn lòng đối xử tốt với đệ. Kiều Hàm, đệ xứng đáng… đệ xứng đáng!”

Tiêu Cửu Từ có thể cảm nhận được ảo cảnh này đang sụp đổ. Kiều Hàm đã đến cực hạn, y sốt ruột đến gần như phát điên, chỉ có thể liều mạng cố gắng đánh thức cậu.

Tiêu Cửu Từ nâng mặt Kiều Hàm lên, lớn tiếng nói: “Ta yêu đệ, ta nguyện ý yêu đệ. Kiều Hàm, nhìn ta đi!”

Đồng tử mất tiêu cự của Kiều Hàm khẽ run, toàn thân cậu bỗng bắt đầu run rẩy, bản năng lắc đầu. Một luồng sức mạnh hất văng Tiêu Cửu Từ ra.

“Không! Ta… không được.”

Tiêu Cửu Từ cảm thấy thể linh thức của mình chao đảo vì chịu xung kích, nhưng y vẫn bất chấp tất cả lao tới ôm chặt Kiều Hàm. Ít nhất bây giờ đã có thể giao tiếp, đây chính là cơ hội!

“Kiều Hàm, ta không thể yêu đệ sao?”

“Không… được… không thể…” Kiều Hàm đau đớn giãy giụa.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ thoáng đau xót. “Được, chuyện này đệ có thể tạm thời không đồng ý. Nhưng đệ có thể ra ngoài cùng ta trước được không? Ta còn muốn có tương lai với đệ, còn muốn đưa đệ đi ngao du khắp thế gian, còn muốn… còn muốn mãi mãi ở bên đệ. Chúng ta không thể chết ở đây.”

Toàn thân Kiều Hàm run rẩy, tựa như đang mắc kẹt trong một thế giới đáng sợ khác.

Khắp không gian dường như vang lên tiếng lục lạc băng. Đó là linh thức của Tiêu Cửu Từ đang cùng Kiều Hàm chịu đựng những đòn công kích nặng nề.

Tiêu Cửu Từ cười khổ, ôm cậu thật chặt.

“Vậy ta sẽ chết cùng đệ, chúng ta mãi mãi ở bên nhau. Kiếp sau, ta sẽ đi tìm đệ. Ta sẽ nuôi đệ khôn lớn thật tốt, để đệ vô ưu vô lo. Ta sẽ chăm sóc đệ thật tốt, ta sẽ… mãi mãi yêu đệ.”

Nói xong, Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm đã ngừng run rẩy, không biết có phải tâm ma kiếp đã đến cực hạn hay không.

Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng hôn lên môi Kiều Hàm. Trong lòng y đã hoàn toàn bình tĩnh, thản nhiên đón nhận cái chết.

Tiêu Cửu Từ lại không biết đồng tử Kiều Hàm đột nhiên khôi phục một tia tỉnh táo, tựa như được cọng rơm cuối cùng giữ lại tính mạng. Lúc này, thức hải bên ngoài quả cầu dây leo chợt nổi sóng cuồn cuộn. Một sợi dây vàng dường như đã nắm bắt được thời cơ, giống như một con rồng khổng lồ không ngừng xuyên qua thức hải, khuấy động những hình ảnh trong đó.

Những hình ảnh ấy hòa vào ảo cảnh vỡ vụn, xoay quanh hai người.

Đến khi nhận ra, Tiêu Cửu Từ mới nhìn rõ những ký ức chân thực kia.

Thì ra những con bạc ấy đều không chết, bao gồm cả cha Kiều Hàm. Vì được cứu kịp thời nên cùng lắm họ chỉ bị bỏng.

Dường như cha Kiều Hàm đã bị dọa sợ. Không lâu sau, tinh thần gã ta trở nên thất thường rồi bị đưa vào bệnh viện tâm thần, đến khi Kiều Hàm đang học đại học thì qua đời.

Đám con bạc ấy cũng sợ chết khiếp, từ đó không còn dám tụ tập đánh bạc ở nơi ấy nữa. Người nhà của họ cũng không tìm Kiều Hàm gây phiền phức, dường như họ có thể hiểu được sự điên cuồng của cậu.

Bạn bè và giáo viên của Kiều Hàm đều không ghét bỏ cậu. Cha mẹ hoa khôi còn đứng ra bảo vệ cậu, đau lòng vì những gì cậu đã trải qua, nói rằng nếu cậu không thể tiếp tục học trong nước thì họ sẽ tài trợ cho cậu ra nước ngoài.

Sau khi biết tin, cha dượng của Kiều Hàm lập tức chạy tới giúp xử lý mọi chuyện. Ông quả thật là một người tốt, còn giúp Kiều Hàm làm thủ tục chuyển trường, học lại và tài trợ cho cậu học đại học.

Chỉ có mẹ Kiều Hàm và Kiều Giai vẫn không xuất hiện.

Còn có một số ký ức hơi khác với những hình ảnh trong ảo cảnh tâm ma. Sự xung đột giữa chúng khiến tia tỉnh táo trong lòng Kiều Hàm càng lúc càng rõ ràng. Những mảnh ký ức ấy dần trở nên sáng sủa. Đó là rất nhiều người tốt đang chữa lành cho cậu.

Cậu từng phải chịu vô số ác ý, bản thân cũng bị ác ý nhuốm bẩn, thậm chí từng buông xuôi, hận không thể phá hủy tất cả. Nhưng về sau cậu đã tìm được điểm tựa tinh thần của mình, kịp thời buông đao đồ tể.

Lại có những người thân thiện ở bên, nên trong những năm đại học, cậu cũng dần bước ra khỏi bóng tối. Tuy vẫn để lại một vài vấn đề tâm lý, nhưng tất cả đều đã qua.

Chỉ là nội tâm cậu vẫn không thể khôi phục như thuở ban đầu, mãi đến khi xuyên qua, gặp được người đã vô số lần cứu rỗi cậu trong những đêm tuyệt vọng. Cậu thề sẽ bảo vệ người ấy. Dường như chỉ cần bảo vệ người ấy thật tốt, bản thân cậu cũng có thể được cứu rỗi.

Nhưng vừa rồi cậu nghe thấy gì?

Ai sắp chết?

Tiêu Cửu Từ sắp chết sao?

Không được! Không thể để y chết!

Mình mong Tiêu Cửu Từ có một tương lai hạnh phúc, có được một kết cục tốt đẹp, sao có thể vì mình mà…

Ngay giây tiếp theo, Tiêu Cửu Từ bị đẩy khỏi ảo cảnh, trở lại thức hải, nhưng Kiều Hàm trước mắt đã biến mất.

Tiêu Cửu Từ sốt ruột lần theo cảm giác bơi lên trên, lập tức nhìn thấy dưới ánh trăng, thể linh thức của Kiều Hàm đang ngồi thiền. Một Nguyên Anh nhỏ bé trong suốt đang chậm rãi hình thành trước mặt.

Tiêu Cửu Từ mừng rỡ, tâm ma kiếp đã bị phá rồi.

Nhưng y không thể đến gần nữa. Y cảm nhận được nơi này đang bài xích mình.

Chỉ trong nháy mắt, một luồng sức mạnh đẩy y về phía cửa vào.

Lại là lối đi chật hẹp ấy, chỉ có điều lần này không còn tối đen như mực mà đã xuất hiện chút ánh sáng, linh khí không ngừng tràn vào.

Từ phía cửa vào, lá xanh và dây leo liên tục mọc ra, tô điểm cho lối đi.

Tiêu Cửu Từ men theo lối đi ra ngoài.

Đang đi, y đột nhiên dừng bước, bất ngờ đưa tay xuyên qua đám dây leo, kéo một đứa trẻ ra.

Nhìn kỹ lại, đứa trẻ ấy giống như vừa chui lên từ bùn lầy.

Nhưng Tiêu Cửu Từ chỉ liếc mắt đã nhận ra đó chính là Kiều Hàm lúc bảy, tám tuổi.

“Đừng… đừng nhìn ta. Ta rất xấu xí, ta rất bẩn…” Kiều Hàm nhỏ bé điên cuồng giãy khỏi tay Tiêu Cửu Từ, co người lại, muốn trốn về trong bức tường dây leo.

Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước, bị kẻ xâm nhập từ bên ngoài ôm chặt vào lòng.

“Không bẩn, cũng không xấu. Tiểu sư đệ Kiều Hàm của ta sạch sẽ nhất, xinh đẹp nhất, ta thích nhất.” Tiêu Cửu Từ dịu dàng nói.

Kiều Hàm nhỏ bé dường như bị giọng nói dịu dàng như nước ấy mê hoặc, dè dặt ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ: “Thật sao?”

“Thật.” Đôi mắt Tiêu Cửu Từ tràn đầy đau lòng.

Kiều Hàm nhỏ bé nói: “Nhưng ta xấu xa như thế!”

“Xấu xa một chút cũng đáng yêu, ta đều thích.” Tiêu Cửu Từ mỉm cười nói.

Dường như Kiều Hàm nhỏ bé không chịu nổi những lời ngọt ngào như vậy, lập tức bị dỗ dành đến tin tưởng.

Đột nhiên, một đôi tay dính đầy bùn chậm rãi nâng lên, đưa đến trước mặt Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ sững ra, chỉ thấy đôi bàn tay nhỏ bé ấy mở ra. Giữa đống bùn lầy mọc lên một bông hoa nhỏ xinh xắn, rực rỡ.

Tiêu Cửu Từ ngẩn người.

Kiều Hàm căng thẳng, ngượng ngùng nói: “Cái này đẹp, sạch sẽ, là bông hoa tốt nhất của ta… tặng huynh. Ta cũng thích huynh.”

Tiêu Cửu Từ si ngốc nhìn Kiều Hàm, đưa tay nhận lấy bông hoa ấy.

Trong nháy mắt, tất cả dây leo trong lối đi đều nở đầy hoa.

Tiêu Cửu Từ nhìn cảnh tượng ấy, lại cúi đầu nhìn Kiều Hàm nhỏ bé, khẽ mỉm cười. “Cảm ơn đệ đã xuất hiện trong thế giới của ta. Ta nên đi… gặp đệ rồi.”

Kiều Hàm có vẻ không nỡ, nhưng vẫn ngoan ngoãn, dần hòa vào những dây leo phía sau.

Mấy người bên ngoài đã sốt ruột vô cùng.

Họ trơ mắt nhìn linh khí xung quanh hai người trở nên bất ổn, liên tục bùng phát khí tức đầy uy h**p, lại còn thấy máu nhỏ xuống đất, ai nấy đều căng thẳng đến cực điểm.

Đột nhiên, quả cầu linh khí nổ tung.

Mọi người giơ tay che mắt. Khi nhìn lại, khói bụi đã tan.

Tiêu Cửu Từ đang ôm Kiều Hàm, cả hai đều hôn mê.

Cùng lúc đó, uy áp của kỳ Nguyên Anh phóng ra từ người Kiều Hàm.

Những dây leo trước đó mọc tràn lan khắp nơi đều nở ra những bông hoa nhỏ.

Khi Kiều Hàm tỉnh lại, cậu đã nằm trên giường. Cậu mờ mịt nhìn mọi thứ xung quanh.

“Tỉnh rồi sao?” Giọng một người vang lên.

Kiều Hàm quay đầu nhìn, lập tức thấy Kiều Uyển đang ở trong phòng, dường như vẫn luôn trông chừng cậu.

Kiều Uyển bước tới, nhíu chặt mày kiểm tra tình trạng của Kiều Hàm, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm: “Ngươi hồi phục tốt hơn Tiêu Cửu Từ một chút.”

Sắc mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi: “Sư huynh? Sư huynh làm sao vậy? Chẳng phải ta đang tiến giai sao?”

Kiều Uyển sững ra: “Ngươi mắc kẹt trong tâm ma kiếp, không thể thoát ra. Ngươi không nhớ sao?”

Sắc mặt Kiều Hàm đột nhiên trắng bệch.

Ký ức thức tỉnh trong đầu, quá khứ không chịu nổi ấy đã tái diễn trong ảo cảnh tâm ma.

Mà sư huynh… vẫn luôn ở bên cạnh cậu.

Y đã nhìn thấy tất cả!

Cả người Kiều Hàm cứng đờ, dường như sắp không thể thở nổi. Cậu sợ hãi vô cùng, sợ sư huynh nhìn thấy những chuyện ấy rồi sẽ sinh lòng ghét bỏ. Dù sao sư huynh đứng trước mọi ác ý trên thế gian vẫn có thể giữ vững nguyên tắc, không giống cậu… hành vi tàn ác, tâm hồn bẩn thỉu và xấu xí.

Phải làm sao đây?

Phải làm sao đây!

Đột nhiên, những lời Tiêu Cửu Từ hết lần này đến lần khác không ngại phiền phức khẳng định, bao dung và an ủi cậu mỗi khi cậu chìm vào ác ý liên tục vang lên trong đầu.

“Ngươi làm sao vậy?” Kiều Uyển thấy Kiều Hàm đột nhiên giống như bị kích động, lo lắng hỏi.

“Ta… ta không sao. Sư huynh… sư huynh đang ở đâu?” Kiều Hàm sợ hãi, hoảng loạn. Cậu phải gặp sư huynh. Bất kể thái độ của y sẽ thế nào, cậu cũng phải gặp y.

Kiều Uyển chỉ có thể nói: “Tần Tu Trọng và Ngạo Tuyết đang cùng nhau chữa trị linh thức cho Tiêu Cửu Từ. Vì y tiến vào thức hải của ngươi, song tu linh thức với ngươi nên mới kéo được ngươi ra khỏi tâm ma kiếp.”

Kiều Uyển còn muốn nói tiếp, nhưng Kiều Hàm đã lao ra ngoài.

Kiều Uyển khẽ nhíu mày, cuối cùng thở dài: “Thật là… vận mệnh của ngươi cũng đã thay đổi rồi. Thế giới này rốt cuộc còn có thể thay đổi bao nhiêu nữa đây?” Ở kiếp trước, cho đến khi chết Kiều Hàm vẫn chưa đạt đến kỳ Nguyên Anh.

Khi Kiều Hàm lần theo thuật định vị tìm đến, vừa hay gặp Ngạo Tuyết.

Ngạo Tuyết nói: “Ngươi tỉnh rồi, vừa khéo, y cũng đã tỉnh.”

“Sư huynh của ta…” Kiều Hàm vội vàng hỏi.

“Ừm, đã hồi phục gần như hoàn toàn rồi. Nếu ngươi đã tỉnh, phần chữa trị còn lại giao cho ngươi. Họ đang ở trong rừng.”

Không đợi Ngạo Tuyết nói xong, Kiều Hàm đã lao đi.

Mãi đến khi nhìn thấy một mặt băng rộng lớn xuất hiện giữa rừng.

Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đang đứng ở đó nói chuyện.

Dường như cảm nhận được điều gì, Tiêu Cửu Từ quay đầu, lập tức nhìn thấy Kiều Hàm. Y dịu dàng mỉm cười, vẫy tay với cậu: “Qua đây.”

Kiều Hàm giật mình, tim đập nhanh, căng thẳng đến mức các khớp tay chân đều cứng lại.

Tần Tu Trọng nhìn trái nhìn phải, dường như nhận ra bầu không khí không cho phép người khác xen vào nên thức thời rời đi.

Kiều Hàm bước tới, nhìn khuôn mặt sư huynh. Nhìn một hồi, cậu không kìm được, vành mắt đỏ lên.

Tiêu Cửu Từ lập tức giật mình, vội kéo cậu vào lòng ôm lấy: “Làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?”

“Huynh… huynh đã nhìn thấy hết rồi.”

Tiêu Cửu Từ sững ra, sau đó bất đắc dĩ bóp nhẹ mũi Kiều Hàm. “Gặp ta, câu đầu tiên đệ lại nói chuyện này sao?”

Kiều Hàm ngấn nước mắt, căng thẳng nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ đột nhiên vô cùng nghiêm túc hỏi: “Đệ cảm thấy sau khi nhìn thấy những chuyện ấy, ta sẽ thay đổi cách nhìn về đệ sao?”

Kiều Hàm sững người, dường như cảm thấy sư huynh có chút tức giận, vội vàng lắc đầu.

Đúng vậy, thật ra cậu biết. Cho dù nhìn thấy rồi, Tiêu Cửu Từ vẫn sẽ dịu dàng nói với cậu rằng không sao. Y vốn là một người tốt như thế, nhưng mà…

“Nhưng ta không muốn huynh… nhìn thấy quá khứ bẩn thỉu ấy. Tốt nhất là mãi mãi đừng biết.” Kiều Hàm run giọng lẩm bẩm.

Tiêu Cửu Từ bật cười: “Nếu đệ không muốn ta biết, ta đã không thể tiến vào ảo cảnh của đệ.”

Kiều Hàm giật mình, kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ mỉm cười, khẽ gõ lên mũi cậu: “Hiểu chưa? Đệ bằng lòng để ta biết tất cả mọi chuyện về đệ.”

Kiều Hàm ngây người nhìn Tiêu Cửu Từ. Cậu bằng lòng sao? Cậu tự nguyện để Tiêu Cửu Từ thấu hiểu và cứu rỗi mình.

Không đợi Kiều Hàm suy nghĩ thêm, giây tiếp theo, Tiêu Cửu Từ đã nắm lấy hai tay cậu.

Kiều Hàm sững ra, ngẩng đầu lên, lập tức thấy Tiêu Cửu Từ đang nhìn sâu vào đôi mắt mình.

Cảm xúc trong đôi mắt ấy giống như biển cả, rộng lớn cuộn trào, lại dịu dàng bao dung.

Trái tim Kiều Hàm nảy lên, theo bản năng muốn né tránh.

Nhưng cậu lại nghe thấy một giọng nói dịu dàng mà kiên định: “Kiều Hàm, nhìn ta.”

Kiều Hàm cứng người, bản năng nghe theo, đối diện với đôi mắt đẹp đẽ, dịu dàng như bầu trời đêm ấy.

Đó là Tiêu Cửu Từ trong hình dạng con người, vẫn kinh diễm như lần đầu gặp gỡ, nhưng tâm trạng của Kiều Hàm đã hoàn toàn khác. Ban đầu cậu chỉ cảm thấy nơi nào trên người Tiêu Cửu Từ cũng phát sáng, còn bây giờ y lại khiến cậu hô hấp dồn dập, tim đập nhanh hơn.

Trong đôi mắt ấy thấp thoáng ý cười, phản chiếu trọn vẹn bóng dáng Kiều Hàm. Dường như không cần nói gì, ánh mắt đã biểu lộ tất cả.

Hơi thở Kiều Hàm nghẹn lại, bản năng muốn lùi về sau.

Nhưng cậu vẫn nghe thấy một câu.

“Kiều Hàm, nếu đệ nhớ mọi chuyện trong ảo cảnh, vậy hẳn cũng nhớ những lời ta đã nói chứ?”

Sắc mặt Kiều Hàm thoáng thay đổi.

Tiêu Cửu Từ mỉm cười, thản nhiên nói: “Ta sợ đệ lại tự động bỏ qua, nên ta sẽ nói thêm một lần nữa. Ta yêu em, Kiều Hàm.”

Kiều Hàm ngây người, nhưng Tiêu Cửu Từ đã không cho cậu cơ hội phản ứng.

“Ta phải lòng em. Từ rất lâu, rất lâu trước kia, trong lòng ta đã có em rồi. Ta muốn cùng em kết hôn khế một lần nữa… muốn khắc ấn Thiên Hồ lên người em. Ta muốn bạn đời kiếp này của ta là em.”

“Em nghe hiểu chưa? Kiều Hàm, ta yêu em.”

Kiều Hàm chỉ cảm thấy không thể hít thở, trong đầu ong ong, bản năng muốn phủ nhận.

“Ta… không được. Ta không được đâu, không thể là ta… ta…”

Ngay giây tiếp theo, Kiều Hàm không thể nói tiếp nữa, bởi Tiêu Cửu Từ đã cúi đầu hôn cậu. Hai đôi môi chạm nhau, mang theo hơi thở ấm áp chỉ thuộc về người ấy, nhưng lại giống như ngọn lửa cháy lan khắp đồng hoang.

Đồng tử Kiều Hàm đột ngột co lại. Đây là lần đầu tiên không có bất kỳ lý do nào, trong lúc cả hai đều hoàn toàn tỉnh táo… Trong lòng cậu dường như có thứ gì đó ầm ầm sụp đổ.

Mãi đến khi bị ôm vào lòng, cậu mới hoảng hốt muốn tránh đi, còn định nói gì đó.

Nhưng Tiêu Cửu Từ giơ tay chặn lên môi cậu: “Đây là bằng chứng của ta. Ta thích em, cho nên em không được không tin, cũng không được phủ nhận tình cảm của ta. Nếu em tùy tiện phủ nhận, ta sẽ đau lòng.”

“Sư huynh… huynh… ta…” Môi Kiều Hàm run rẩy, vành mắt lại đỏ lên.

Nhìn thấy sự hoảng loạn hiện rõ trên người Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ đau lòng vô cùng, chỉ có thể nhẹ nhàng ôm cậu, v**t v* lưng cậu, dịu giọng an ủi.

“Đừng sợ, chúng ta cứ từ từ. Em có thể trốn tránh, có thể không đáp lại… Ta chỉ cần em nhớ rằng ta thích em là được. Kiều Hàm, ta muốn có một mái ấm với em, một mái ấm chỉ thuộc về hai chúng ta. Em có thể cho ta cơ hội này không?”

Giọng sư huynh vừa dè dặt vừa lấy lòng, vậy mà lại hạ mình cầu xin tình yêu của cậu như thế. Cậu dựa vào đâu, cậu dựa vào đâu… Trong đầu Kiều Hàm chỉ còn lặp đi lặp lại câu ấy.

Nhưng tâm trạng Tiêu Cửu Từ lại rất tốt. Y xoa đầu Kiều Hàm, xoa dịu nội tâm nóng nảy bất an của cậu: “Mặc dù ta đã đồng ý sẽ từ từ, nhưng em không được bắt nạt ta, không được bỏ rơi ta, không được không cần ta. Ta sẽ chờ đến ngày em có thể nói ra rằng em muốn ta, thích ta.”

Nói xong, Tiêu Cửu Từ ghé đến cổ Kiều Hàm, gần như không kiềm chế được mà nhẹ nhàng cắn một cái, coi như chuẩn bị trước.

“Đừng để ta chờ quá lâu, ta sợ mình không nhịn nổi.” Giọng nói mờ ám khiến toàn thân Kiều Hàm run lên.

Tiêu Cửu Từ khẽ cười, hôn lên má Kiều Hàm. Thấy cậu không nhúc nhích, y thật sự không nhịn nổi, lại nâng mặt cậu lên hôn tiếp.

Đến khi hoàn hồn, Kiều Hàm đã bị hôn đến mềm nhũn hai chân, ngã vào lòng người ta. Cậu lập tức xấu hổ đẩy y ra, phản xạ có điều kiện quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa “a a a” thành tiếng.

Mà phía sau có một con linh hồ bảy đuôi chạy theo, dường như còn có thể nghe thấy tiếng cười.

_______

Lời tác giả:

Vì nội dung ban đầu của hai chương này khiến độc giả khó chịu nên tôi đã thử viết lại. Hình như vẫn hơi cẩu huyết, nhưng tác giả thật sự đã cố gắng hết sức.

Những bình luận được đăng trước 0 giờ ngày 9 tháng 9 có thể không khớp với nội dung chương hiện tại, mong mọi người đừng để tâm.

Gửi những độc giả sẽ rời đi sau khi đọc xong chương này: Cảm ơn bạn đã luôn ủng hộ trong suốt chặng đường vừa qua. Năng lực của tác giả không đủ, trình độ có hạn, đã cố gắng hết sức. Chỗ nào sửa được thì sẽ sửa, chỗ nào không thể sửa thì chỉ đành dừng lại tại đây. Không thể khiến bạn hài lòng, thật sự vô cùng xin lỗi. Mong sau này bạn sẽ gặp được những tác phẩm hay khiến mình thoải mái, chúc bạn luôn vui vẻ trong cuộc sống.

Gửi những độc giả sẽ tiếp tục theo dõi truyện: Cảm ơn sự yêu thích và ủng hộ của mọi người. Tác giả tự biết bản thân vẫn còn nhiều thiếu sót, mọi người không cần tranh luận thay tôi rồi ảnh hưởng đến tâm trạng. Mong mọi người yên tâm đọc truyện, tôn trọng sở thích của nhau. Theo đề cương, chỉ còn hai tình tiết nữa là hoàn thành. Dự kiến sẽ kết thúc trong tháng này, tôi sẽ không buông xuôi hay bỏ cuộc, mọi người cứ yên tâm.

j: ôiiiiiii, cuối cùng cũng tới ngày này, ôi cha má ơi hai chương này phải gọi là dài miên man mà xứng đánggggg; ôi thương em Hàm Hàm, nay đã có anh ở bên rồi hí hí

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn