Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 154

[Cảnh báo! Thiên Đạo nghi ngờ ký chủ có điều bất thường, đang kết hợp với tâm ma kiếp để thử xóa sổ ký chủ. Xin ký chủ mau chóng tỉnh lại.]

[Ký chủ không thể tỉnh lại, cưỡng chế khởi động chương trình tự cứu, sử dụng điểm tích lũy của ký chủ để đổi linh phù tăng tốc tiến giai, tiêu hao 50 điểm, còn lại 1930 điểm.]

[…Linh phù đang phát huy tác dụng… Tác dụng thất bại… Ảo cảnh tâm ma phong tỏa… Không thể tự cứu… Ký chủ! Ký chủ! Ký chủ!]

[Ting! Nam chính cưỡng ép can thiệp… chương trình xung đột, rẹt rẹt rẹt…]

[Do xuất hiện yếu tố không thể chống lại, hệ thống của ký chủ tạm thời ngắt kết nối!]

[Chúc ký chủ may mắn…]

Tiêu Cửu Từ bước ra khỏi thông đạo, cảnh tượng trước mắt lập tức trở nên rộng lớn. Y đã đến giai đoạn thứ hai.

Tiêu Cửu Từ vẫn luôn nghe nói tiến vào thức hải của người khác nguy hiểm đến mức nào, vốn tưởng ngay từ giai đoạn đầu đã phải chịu công kích, không ngờ lại nhẹ nhàng vượt qua như vậy, hoàn toàn không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Nghĩ rằng có lẽ đây là ý của Kiều Hàm, lòng Tiêu Cửu Từ lập tức vừa ấm áp vừa ngọt ngào.

Nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, sắc mặt Tiêu Cửu Từ liền thay đổi.

Đó là một dải ngân hà mênh mông vô tận, treo một vầng trăng vừa tròn vừa lớn, có thể xem là một cảnh đêm tuyệt đẹp. Bên dưới bầu trời đêm là thức hải dậy sóng, trên mặt thức hải nổi lơ lửng đủ loại hình ảnh, chúng nhanh chóng trôi chảy, chồng chéo lên nhau khiến người ta nhất thời không thể nhìn rõ nội dung cụ thể.

Nhưng những thứ ấy đều không phải trọng điểm. Cảnh tượng thức hải của mỗi người đều khác nhau, song khí lưu chuyển xung quanh chắc chắn là bản nguyên ban đầu của họ. Khác với khí vận chuyển trong cơ thể qua đan điền, khí trong thức hải sẽ không thay đổi. Linh thức ngay từ đầu mang theo loại khí nào thì mãi mãi vẫn là loại khí ấy.

Mà nơi này… toàn bộ đều là linh khí!

Tiêu Cửu Từ mở to hai mắt, không dám tin cảm nhận mọi thứ xung quanh. Quả thực là linh khí, không phải ma khí.

Nhưng sao có thể như vậy được! Kiều Hàm không phải Ma tộc sao? Chẳng phải Ma tộc đoạt xá mà đến sao! Hơn nữa chính miệng cậu cũng từng thừa nhận, sao có thể là linh khí được?

Lúc này ở bên ngoài, vì linh thức của Tiêu Cửu Từ đã tiến vào thức hải của người khác nên bản thân y trở nên vô cùng yếu ớt. Long Kiếm có linh trí khá cao, dường như cảm nhận được điều gì đó, lập tức tự động xuất hiện, quanh quẩn bên ngoài quả cầu linh khí, không ngừng xoay quanh, dần hình thành một luồng khí tràng như đang bảo vệ hai người bên trong.

“Không có vấn đề gì chứ?” Tần Tu Trọng không hiểu tình trạng của Long Kiếm, không khỏi nhíu mày hỏi.

Kiều Uyển biết Long Kiếm sẽ tự động bảo vệ Tiêu Cửu Từ nên không cảm thấy có vấn đề, nhưng nàng không tiện nói ra, chỉ có thể nhìn về phía Ngạo Tuyết.

Ngạo Tuyết sửng sốt, suy nghĩ một lát rồi nói: “Có khi lại có lợi. Long Kiếm có tác dụng khắc chế ma, bất cứ thứ gì liên quan đến ma đều sẽ bị nó áp chế. Biết đâu tâm ma kiếp cũng sẽ vì nó mà suy yếu.”

Tần Tu Trọng kinh ngạc.

Lăng Sương ở bên cạnh lại tò mò hỏi: “Vậy nên trước đó tên ma tu kia mới bị Long Kiếm đả thương nặng sao? Thế còn ma thú, ma vật các loại…”

Ngạo Tuyết tùy ý đáp: “Đừng nói ma thú ma vật, ngay cả Ma tộc… dù là Ma tộc đoạt xá mà đến cũng không thể chạm vào nó, sẽ bị nó công kích.”

Hàn Phong nói: “Lợi hại thật.”

Kiều Uyển cũng biết chỉ đến khi đối phó với Ma tộc, đối phó với tai họa hủy thiên diệt địa cuối cùng kia, Long Kiếm mới thật sự phát huy tác dụng.

Đột nhiên, Tần Tu Trọng ở bên cạnh quay sang Ngạo Tuyết: “Ngươi vừa nói gì?”

Ngạo Tuyết sửng sốt: “Ta nói Long Kiếm có thể khắc chế ma…”

“Ngươi nói Ma tộc đoạt xá mà đến cũng sẽ bị khắc chế, không thể chạm vào Long Kiếm?” Tần Tu Trọng đột nhiên kích động hỏi.

Kiều Uyển nghi hoặc: “Tần đại ca, huynh sao vậy?”

Vẻ mặt Tần Tu Trọng méo mó, đồng tử chấn động hồi lâu mới mở miệng: “Đoạt xá cũng sẽ……”

“Mặc dù Ma tộc đoạt xá mà đến hoàn toàn sở hữu thân thể Nhân tộc, nhưng thức hải của hắn sẽ không thay đổi, vì vậy Long Kiếm vẫn sẽ công kích hắn.” Ngạo Tuyết nói.

Tần Tu Trọng nghe xong, máy móc quay đầu nhìn người trong quả cầu linh khí.

Kiều Hàm không chỉ có thể chạm vào Long Kiếm, thậm chí còn có thể rút nó ra…

Vậy nên Kiều Hàm không phải Ma tộc?!

Lúc này, Tiêu Cửu Từ trong thức hải cũng chấn động hồi lâu. Nếu không phải đã biết trước chuyện mùi hương, khi phân tích ra chân tướng Kiều Hàm có thể không phải Ma tộc, e rằng y đã suy sụp.

Như vậy chứng tỏ Kiều Hàm không phải vì nảy sinh chấp niệm với y nên mới đến vì y. Nhưng… y vẫn cảm thấy những lời Kiều Hàm nói với mình khi đó, dù không thể xem là tỏ tình thật sự thì cũng phải là lời thật lòng.

Rốt cuộc Kiều Hàm đang che giấu điều gì?

Cậu không phải thiếu gia Kiều gia ban đầu, nhưng cũng không phải Ma tộc đoạt xá mà đến.

Chẳng lẽ còn có khả năng nào khác sao?

Tiêu Cửu Từ đè nén sự chấn động và tràn ngập nghi hoặc trong lòng, không để suy nghĩ của mình bị giới hạn. Hiện giờ thân phận của Kiều Hàm cũng không phải chuyện quan trọng nhất. Dù cậu là ai, cậu vẫn là sư đệ của y, là người yêu thuộc về y.

Tiêu Cửu Từ đã đứng ở đây rất lâu mà thức hải vẫn không hề công kích y, vì vậy y lập tức hành động, lao thẳng vào thức hải.

Ảo cảnh của tâm ma kiếp sẽ kéo thể linh thức trên mặt thức hải xuống nơi sâu nhất, lợi dụng thông tin trong thức hải để chắp vá thành đủ loại ảo cảnh phá hủy tâm trí con người. Điều Tiêu Cửu Từ phải làm là tìm thấy thể linh thức của Kiều Hàm, bước vào ảo cảnh của cậu rồi đưa cậu ra ngoài.

Nhưng sau khi tiến vào thức hải, trong lúc nhanh chóng tìm người, Tiêu Cửu Từ vẫn thoáng nhìn thấy những hình ảnh trôi qua bên cạnh mình. Có rất nhiều hình ảnh y hoàn toàn không hiểu.

Nhưng Tiêu Cửu Từ không kịp nghiên cứu kỹ. Chẳng bao lâu sau, y nhìn thấy một quả cầu dây leo được kết thành từ những dây leo màu xanh huỳnh quang ở nơi sâu trong thức hải. Y bơi đến gần, vươn tay chạm vào, nhẹ nhàng vận chuyển linh lực, cẩn thận từng chút một vì sợ k*ch th*ch thức hải phản kích.

Chẳng bao lâu sau, dây leo hé ra một khe hở. Tiêu Cửu Từ lập tức nhìn thấy Kiều Hàm đang lơ lửng bên trong.

Lòng Tiêu Cửu Từ run lên, lập tức lao vào ôm lấy Kiều Hàm.

Thể linh thức của Kiều Hàm đang ngủ say, giữa mày đầy lệ khí, vẻ mặt có thể nói là hoàn toàn dữ tợn và đau đớn. Tiêu Cửu Từ đau lòng hôn cậu một cái, sau đó đan mười ngón tay với cậu, trán kề trán.

Thật ra tiến vào ảo cảnh tâm ma không đơn giản đến vậy, dù sao chẳng ai muốn bí mật sâu kín nhất trong lòng mình bị người khác nhìn thấy.

Đặc biệt là những bí mật đủ khiến bản thân rơi vào tâm ma kiếp. Chính người đó sẽ sinh ra sự bài xích cực kỳ nghiêm trọng. Chỉ cần họ hoàn toàn không muốn người ngoài biết, người khác sẽ không thể tiến vào.

Bình thường Kiều Hàm đã có rất nhiều bí mật chưa từng tiết lộ với bất kỳ ai, Tiêu Cửu Từ có thể tưởng tượng lúc này muốn tiến vào sẽ khó khăn đến mức nào.

Tiêu Cửu Từ chỉ có thể dựa vào công pháp song tu liên kết giữa hai người, cộng thêm thiên phú ảo thuật trời sinh của tộc Thiên Hồ để thử đột phá tiến vào.

Chẳng bao lâu sau, công pháp song tu tự nhiên vận chuyển, dường như có thể nghe thấy tiếng lục lạc băng trên dây buộc tóc của Kiều Hàm khẽ vang lên, song tu linh thức bắt đầu.

Nhưng điều khiến Tiêu Cửu Từ kinh ngạc là y hoàn toàn không cần tốn sức. Gần như ngay khoảnh khắc công pháp vận chuyển, ý thức của Tiêu Cửu Từ đã bị kéo vào một không gian nào đó.

Nhanh đến vậy sao? Lòng Tiêu Cửu Từ lập tức mềm thành nước xuân.

Bởi Tiêu Cửu Từ biết điều này có nghĩa là trong tiềm thức, Kiều Hàm thật ra sẵn lòng để y nhìn thấy tất cả bí mật. Từ lâu cậu đã mở rộng mọi thứ với y, không hề giữ lại mà giao phó tất cả cho y, chỉ là vẫn chưa có đủ dũng khí bước ra bước ấy.

Đúng là một nhóc con miệng cứng lòng mềm, lại còn hay ngượng nghịu.

Nếu không phải tình thế ép buộc, Tiêu Cửu Từ cũng không muốn nhìn trộm bí mật của Kiều Hàm theo cách này. Giờ đây được Kiều Hàm không hề giữ lại mà tiếp nhận, lòng y cũng dễ chịu hơn rất nhiều.

Đến khi mở mắt ra, y lại ngây người.

Y không hiểu cảnh tượng trước mắt. Nơi này hẳn là một căn phòng, nhưng cách bày biện bên trong y chưa từng nhìn thấy. Điều đó khiến Tiêu Cửu Từ thoáng chốc có chút luống cuống. Y thử liên hệ tất cả mọi chuyện, suy đoán Kiều Hàm có thể đến từ một thế giới khác vượt quá nhận thức của mình.

Tiêu Cửu Từ cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, ánh mắt nhanh chóng dừng trên bàn ghế trong phòng. Nơi đó có hai đứa trẻ một nam một nữ đang ngồi cạnh nhau.

Gần như ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy bé trai, ánh mắt Tiêu Cửu Từ đã dịu xuống, không kìm được mà chăm chú nhìn mãi.

Bé trai kia chừng sáu bảy tuổi, đôi mắt hoa đào màu hổ phách lúc này vẫn còn tròn xoe, trên chóp mũi có một nốt ruồi nhỏ. Đó chính là Kiều Hàm khi còn bé.

Lòng Tiêu Cửu Từ không khỏi dâng trào, lập tức đến gần: “Kiều Hàm…”

Nhưng nhóc Kiều Hàm không nhìn thấy cũng không nghe thấy y. Bọn họ dường như không ở cùng một không gian, bàn tay Tiêu Cửu Từ xuyên thẳng qua người Kiều Hàm.

Tiêu Cửu Từ hơi thất vọng. Y không thể chạm vào nhóc Kiều Hàm.

Y biết đây là bằng chứng Kiều Hàm đang chìm đắm trong tâm ma kiếp. Chìm càng sâu, sự ngăn cách với bên ngoài càng lớn. Điểm đột phá duy nhất là lúc chính Kiều Hàm bị k*ch th*ch đến dao động, khi ấy Tiêu Cửu Từ mới có khả năng đánh thức và chạm vào cậu.

Điều này cần chờ thời cơ.

“Abcd… em, phải viết thế này, em viết sai rồi.”

“Anh… không vui gì cả, chúng ta đi xem phim hoạt hình đi.”

Cô em gái nhỏ làm nũng với anh trai, người anh lại nghiêm mặt, nghiêm túc dạy em phải chăm chỉ học hành. Kết quả em gái vừa làm nũng, Kiều Hàm đã không giữ nổi vẻ nghiêm túc, trên mặt nở nụ cười rực rỡ như ánh ban mai. Sau đó cậu cố tình làm ra vẻ hung dữ để dọa người, nhưng đáy mắt và khóe môi đều chứa ý cười, đến cả cô em gái nhỏ cũng có thể nhận ra cảm xúc thật sự của cậu.

Tiêu Cửu Từ nhìn một lúc cũng hơi muốn cười. Nhưng… từ lời nói và cử chỉ thường ngày của Kiều Hàm, y hoàn toàn không nhận ra cậu từng có một người em gái.

Thân hình cao lớn của Tiêu Cửu Từ đứng bên cạnh nhóc Kiều Hàm. Trong lòng lo lắng, y không khỏi vươn tay, chạm vào cái đầu nhỏ đen nhánh, mềm xù của cậu.

“Đến thế giới của ta lâu như vậy, đệ chưa từng nhớ đến người nhà, là vì họ đối xử không tốt với đệ sao?” Tiêu Cửu Từ lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy thương xót.

Động tác của Kiều Hàm khẽ khựng lại, chỉ là thay đổi quá nhỏ nên Tiêu Cửu Từ không nhìn thấy.

Gương mặt trắng nõn còn hơi phúng phính dường như mang nét trưởng thành sớm không thuộc về độ tuổi này, nhưng nhìn thế nào cũng khiến người ta yêu thương.

Nếu không biết lúc này đang ở trong ảo cảnh tâm ma kiếp, Tiêu Cửu Từ thật sự có thể nhìn nhóc Kiều Hàm như vậy thật lâu, thật lâu. Y muốn biết sư đệ của mình khi còn bé rốt cuộc đã lớn lên như thế nào.

Nhưng ngay giây tiếp theo, toàn bộ không gian chợt chìm vào bầu không khí ngột ngạt, tất cả hình ảnh đều trở nên xám xịt.

Tiêu Cửu Từ đang nghi hoặc thì nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng giận dữ quát mắng, đánh đập, khóc lóc, cùng tiếng đồ vật bị đập phá.

Theo những âm thanh ấy, bốn phía không gian bắt đầu dâng lên sương đen.

Tâm ma kiếp đang phát huy tác dụng.

Ảo cảnh của tâm ma kiếp có hai loại. Một loại dựa trên điều con người sợ hãi nhất trong lòng, là ảo cảnh chưa từng xảy ra. Loại còn lại dựa trên bí mật sâu kín trong lòng con người, là ký ức đã từng xảy ra.

Đối với con người, ký ức cả đời rất dài, có lẽ sẽ trải qua một vài chuyện đau đớn không chịu nổi. Nhưng những ký ức ấy có thể theo thời gian trôi qua và sự thay đổi của cuộc đời mà phai nhạt, lành lại, được buông bỏ, chôn sâu, lãng quên hoặc phong tỏa.

Tóm lại, con người sẽ không lúc nào cũng ghi nhớ chúng trong lòng, hết lần này đến lần khác làm tổn thương chính mình.

Sinh mệnh luôn có thể tìm được con đường thuộc về mình để tiếp tục tiến về phía trước, chỉ cần những chuyện đó không bị đào lên. Vì vậy, đối với bí mật của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ chủ động truy hỏi.

Mà tâm ma kiếp lại muốn đào những ký ức ấy lên, khiến chúng hiện ra mới mẻ đến vô cùng, đồng thời phóng đại cảm xúc, bóp méo một vài chi tiết, hết lần này đến lần khác lăng trì tinh thần con người, ép người ta suy sụp.

Lúc này, tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn. Hai đứa trẻ vốn đang ngồi đều run lên theo bản năng. Tiêu Cửu Từ có thể nhìn thấy sắc mặt nhóc Kiều Hàm thoắt cái trắng bệch, em gái Kiều Hàm cũng run lẩy bẩy, kéo cánh tay cậu, dáng vẻ muốn khóc mà không dám khóc.

“Anh ơi…”

Nhóc Kiều Hàm vỗ tay em gái: “Đừng sợ, ở yên trong này, đừng ra ngoài.”

Nói xong, nhóc Kiều Hàm lập tức lao ra. Tiêu Cửu Từ vội vàng đi theo. Theo góc nhìn khi nhóc Kiều Hàm mở cửa, vừa bước ra đã thấy một gã say xỉn túm tóc một người phụ nữ, đập đầu bà vào tủ. Trán người phụ nữ đã chảy máu, hoàn toàn không thể chống lại sức lực của người đàn ông sau khi say rượu.

“Mẹ kiếp, ông đây vất vả làm việc nuôi cả nhà, ra ngoài uống chút rượu với bạn bè thì sao! Đến lượt mày lắm mồm lắm miệng à!”

“Tôi không có, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.”

“Cho bà kêu! Cho bà kêu! Còn gọi hàng xóm sang đây, lần sau ông đây đánh chết mày!”

“Cứu tôi với… cứu tôi với… tôi biết sai rồi… hu hu hu!”

Gã say rượu đỏ ngầu hai mắt, toàn thân nồng nặc mùi rượu, đứng còn không vững nhưng khi đánh người lại vô cùng hung bạo. Thấy người phụ nữ ngã quỵ xuống, gã liền dùng sức đá vào bụng bà.

Tiêu Cửu Từ nhìn thấy cảnh này, sắc mặt hơi thay đổi. Giây tiếp theo, y đã thấy Nhóc Kiều Hàm bên cạnh lao ra như một con báo con, đâm sầm vào gã say.

Gã say bị cậu đâm đến lùi liền mấy bước.

Còn nhóc Kiều Hàm thì chắn trước người phụ nữ. Rõ ràng cậu chỉ cao bằng một nửa gã say, nhưng vẫn ngẩng đầu, hung dữ nói: “Không được đánh mẹ tôi!”

Mặc dù tỏ ra hung dữ, Tiêu Cửu Từ vẫn nhìn thấy vành mắt Kiều Hàm đỏ hoe, rõ ràng bản thân đã sắp không nhịn được mà khóc. Cậu mới chỉ là một đứa trẻ sáu bảy tuổi. Kiều Hàm gắng gượng như vậy khiến Tiêu Cửu Từ đau lòng vô cùng.

Nhưng gã say lại như bị chọc giận, bước lên tát Kiều Hàm văng ra: “Mẹ kiếp, tao là bố mày, mạng của mày là do tao cho, mày đang phản kháng ai hả!”

Tiêu Cửu Từ lập tức nổi giận, tức khắc lách mình đến trước Kiều Hàm, linh khí toàn thân tăng vọt, nhưng ở nơi này lại hoàn toàn vô dụng.

Nhóc Kiều Hàm quá bé, cái tát ấy trực tiếp khiến cậu đập sang một bên, ngây người hồi lâu. Đến khi cậu hoàn hồn, hành vi bạo lực bên kia đã lại tiếp tục.

Cha Kiều vừa đánh mẹ Kiều vừa giận dữ quát: “Có phải bà dạy con trai thành thế này không! Mẹ kiếp, con trai ngoan của ông đây bị mày dạy đến mức dám cãi lại bố nó, đúng là lật trời rồi. Xem ra không đánh thì mày không chịu ngoan ngoãn!”

“Không phải, tôi không có… tôi không có… đừng đánh nữa, tôi sai rồi, cứu tôi với…” Mẹ Kiều co người khóc lóc.

Trong phòng cũng truyền đến tiếng khóc của em gái Kiều Hàm. Tất cả mọi thứ hỗn loạn ấy khiến ma khí xung quanh càng lan rộng.

Đột nhiên có tiếng hét thảm vang lên. Hóa ra nhóc Kiều Hàm đã hoàn hồn, lại lao đến cắn vào mắt cá chân cha Kiều. Cái cắn này trực tiếp làm bật máu. Cậu đang dốc hết sức ngăn cản bạo lực của cha mình, khiến cha Kiều đau đến mức lập tức đá văng Kiều Hàm ra ngoài.

Tiêu Cửu Từ muốn đỡ lấy cậu nhưng chỉ ôm vào khoảng không. Điều đó chứng tỏ ảo cảnh vẫn vô cùng ổn định. Y chỉ có thể đau như dao cắt nhìn thân thể nhỏ bé của Kiều Hàm chịu va đập.

Nhóc Kiều Hàm ngất đi. Cha Kiều dường như cuối cùng cũng tỉnh táo lại, trận bạo hành gia đình này mới kết thúc.

Đột nhiên, ánh sáng và bóng tối lay động.

Tiêu Cửu Từ xuất hiện bên giường Kiều Hàm, nhìn cậu nằm trên giường không nhúc nhích. Y muốn vươn tay chạm vào cậu, nhưng bên cạnh đã có một bàn tay nhỏ đưa tới, bôi thuốc mỡ lên gò má sưng đỏ của Kiều Hàm.

Nhưng chẳng bao lâu sau, Kiều Hàm đã bị đau đến tỉnh lại. Cậu vừa tỉnh, em gái Kiều Hàm lập tức gọi mẹ.

Sau đó, mẹ Kiều với khắp mặt đầy vết bầm, trán quấn băng gạc bước vào. Vừa thấy con trai tỉnh lại, bà lập tức đỏ mắt đi đến: “Hàm Hàm, con không sao chứ? Còn chỗ nào khó chịu không con?”

Giọng mẹ Kiều dịu dàng, tràn đầy quan tâm.

Nhóc Kiều Hàm lắc đầu. Nhìn dáng vẻ của mẹ, đôi mắt cậu không kìm được mà ngập nước. Dường như phải lấy hết dũng khí, cuối cùng cậu mới mở miệng: “Mẹ, con nghe cô giáo nói bạo hành gia đình có thể báo cảnh sát. Chúng ta báo cảnh sát đi.”

Sắc mặt mẹ Kiều lập tức trở nên khó coi: “Không phải… bố con chỉ uống say thôi… ông ấy…”

“Cứ uống say là ông ấy đánh người, đã bao nhiêu lần rồi, đây chính là bạo hành gia đình!” Kiều Hàm hét lên.

Mẹ Kiều cay đắng nói: “Đây là chuyện của người lớn. Con vẫn còn là trẻ con, chẳng hiểu gì cả.”

Kiều Hàm cứng đờ, sắc mặt khó coi nhìn mẹ Kiều.

Mẹ Kiều vội vàng giải thích: “Bố con cũng biết sai rồi. Tối qua ông ấy đã xin lỗi mẹ, còn giúp dọn dẹp nhà cửa. Chẳng qua ông ấy bị người ta chọc giận ở bên ngoài…”

Kiều Hàm dường như đã nghe quá nhiều lời tương tự, vẻ mặt gần như suy sụp: “Con là trẻ con, nhưng không phải cái gì cũng không hiểu! Mẹ muốn bị ông ấy đánh chết sao? Mẹ có thể phản kháng mà! Tại sao mẹ không phản kháng!”

Dường như bị thứ gì đó đâm trúng, đáy mắt mẹ Kiều lập tức dâng lên một vòng tủi thân và oán hận. Bà buột miệng nói: “Còn chẳng phải vì các con sao! Năm đó nếu không mang thai con, mẹ đã ly hôn từ lâu rồi. Bây giờ nói gì cũng đã muộn. Nếu bây giờ mẹ phản kháng thì các con phải làm sao! Mẹ phải nghĩ cho các con chứ! Mẹ đã hy sinh nhiều như vậy…”

Nói xong, bà bày ra dáng vẻ của một người hy sinh, lặng lẽ cúi đầu rơi lệ.

Những lời này không gây k*ch th*ch quá lớn đối với em gái Kiều mới ba bốn tuổi, con bé chỉ hơi hoảng hốt, ngơ ngác nhìn anh trai và mẹ. Nhưng với Kiều Hàm, có lẽ tạm thời cậu vẫn chưa thể hiểu giữa những chuyện ấy rốt cuộc có thật sự liên quan hay không, song sau khi bị mẹ nói như vậy, cậu giống như phải chịu một cú đả kích nào đó, cả người run lên rồi cúi đầu xuống.

Tiêu Cửu Từ chỉ thấy hắc khí xung quanh đột nhiên tăng mạnh. Y lại nhìn nhóc Kiều Hàm, thấy trong đáy mắt cậu thoáng qua vẻ phức tạp và tự trách không nên xuất hiện ở độ tuổi này.

“Bởi vì con…” Đồng tử Kiều Hàm mất tiêu cự, sắc mặt trắng bệch, cậu lẩm bẩm.

Tiêu Cửu Từ vội vàng nắm lấy cơ hội, kéo Kiều Hàm lại. Y thật sự đã chạm được vào cậu, vốn định lập tức đánh thức cậu, nhưng ngay giây tiếp theo, tay y lại xuyên qua cơ thể cậu.

Tiêu Cửu Từ nghiến răng, chỉ có thể đau lòng nhìn Kiều Hàm thất thần nằm trên giường.

Sau đó, những cảnh tượng tương tự cứ lặp đi lặp lại trong những hình ảnh thuộc các thời điểm khác nhau.

Hóa ra tuổi thơ của Kiều Hàm là như vậy sao? Bố nghiện rượu, bạo hành gia đình, mẹ không thể tự bảo vệ mình cũng không thể bảo vệ hai anh em, còn Kiều Hàm muốn phản kháng lại quá nhỏ bé. Tất cả cứ thế rơi vào vòng luẩn quẩn.

Nhưng tính Kiều Hàm rất mạnh mẽ, căn bản sẽ không khuất phục trước hiện trạng, vì vậy trong một lần mẹ Kiều bị đánh, cậu đã lựa chọn báo cảnh sát.

Song đó cũng là lần đầu tiên Kiều Hàm cảm nhận được sự bất lực khi cầu cứu bên ngoài.

Cha Kiều hùng hồn nói với cảnh sát tìm đến nhà: “Không có bạo hành gia đình.” Sau đó ông ta nhìn mẹ Kiều đầy uy h**p.

Mẹ Kiều mang theo thương tích ấp úng nói: “Chỉ là vô tình va phải thôi. Hiểu lầm, đều là hiểu lầm.”

Cảnh sát thấy đương sự đều không thừa nhận, chuyện nhà người ta cũng khó can thiệp, chỉ có thể cảnh cáo bằng miệng vài câu rồi rời đi. Dường như chuyện Kiều Hàm lấy hết can đảm tố cáo chính cha mình cứ thế chìm nghỉm xuống đáy biển, không khuấy nổi một gợn sóng. Hơn nữa, cha mẹ còn biết người báo cảnh sát là cậu.

Cửa lớn vừa đóng lại.

Khi nhìn thấy cha Kiều rút thắt lưng, hung dữ bước về phía Kiều Hàm, hơi thở Tiêu Cửu Từ cũng ngưng lại. Y hoảng hốt, sốt ruột, giống như trái tim sắp bị khoét mất một mảnh. Dù biết đây chỉ là ảo cảnh, y vẫn làm những việc vô ích, muốn chắn trước mặt Kiều Hàm, thay cậu ngăn lại mọi mưa gió.

Kiều Hàm còn nhỏ như vậy, mới bảy tuổi thôi!

Nhưng dù sợ hãi, cũng hoảng hốt vì bị phát hiện, Kiều Hàm vẫn phản ứng rất nhanh, lên tiếng đe dọa: “Ông dám đánh tôi, tôi sẽ báo cảnh sát. Tôi sẽ nói với các chú cảnh sát rằng ông ngược đãi trẻ vị thành niên!”

Xem ra nhóc Kiều Hàm đã học được rất nhiều thứ từ bên ngoài.

Tiêu Cửu Từ thấy cha Kiều dừng lại, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cha Kiều thẹn quá hóa giận, trực tiếp trút hết lửa giận lên người mẹ Kiều ở bên cạnh. Từ lúc cha Kiều chuẩn bị ra tay, mẹ Kiều chỉ ngoan ngoãn đứng bên cạnh, dùng ánh mắt không tán thành nhìn Kiều Hàm, hoàn toàn không có ý ngăn cản.

Mà hiện giờ người bị đánh lại là bà. Cha Kiều xuống tay vô cùng tàn nhẫn, từng quyền đều thấy máu, còn đáng sợ hơn cả lúc say rượu.

“Đều tại bà dạy hư con trai! Chắc chắn bình thường bà hay than phiền với nó! Tôi không thể đánh nó, chẳng lẽ còn không thể đánh bà sao?”

Ban đầu mẹ Kiều còn kêu lên được vài tiếng, sau đó chỉ còn tiếng rên nghẹn. Kiều Hàm hoàn toàn bị dọa sợ, trong mắt đầy hoảng loạn. Dường như cậu nhận ra mẹ đang thay mình hứng chịu cơn giận của cha, vội vàng lao đến muốn ngăn cản, nhưng lại bị cha Kiều cưỡng ép đẩy vào trong phòng rồi khóa cửa lại.

Em gái Kiều vẫn luôn được yêu cầu trốn trong phòng, vừa nhìn thấy anh trai đã sợ hãi lao đến ôm lấy cánh tay Kiều Hàm: “Anh ơi…”

Còn Kiều Hàm chỉ có thể điên cuồng đập cửa. Cậu muốn ra ngoài cứu mẹ, không thể để mẹ vì mình mà bị đánh. Nhưng dù gào đến khản cả giọng cũng vô dụng, cậu chỉ có thể nghe tiếng mẹ kêu đau.

“Bố, đừng đánh mẹ, đừng đánh nữa!”

“Con sẽ báo cảnh sát bắt bố, họ sẽ bắt bố!”

“Bố, con xin bố! Xin bố đừng đánh nữa! Bố sẽ đánh chết mẹ mất!”

“Bố, con sai rồi, con sai rồi. Bố đánh con đi, đánh con đi.”

Tiêu Cửu Từ đứng bên cạnh nhóc Kiều Hàm, trơ mắt nhìn cậu từ phẫn nộ bất bình dần dần suy sụp, nhìn nước mắt bò đầy khuôn mặt cậu, nhìn cậu gào thét đến xé lòng. Hắc khí xung quanh cuồn cuộn dâng trào, đủ thấy sự đả kích và dao động trong lòng Kiều Hàm lớn đến mức nào.

Tiêu Cửu Từ vội vàng thử nắm lấy vai Kiều Hàm, cảm giác đã nắm được thật, lập tức gọi: “Kiều Hàm, tất cả những chuyện này đều là ảo cảnh. Chỉ cần thoát ra sẽ không còn đau khổ nữa. Đệ đã lớn rồi, chuyện quá khứ đều đã qua. Mau tỉnh lại! Kiều Hàm, mau tỉnh lại! Nhìn ta, nhìn ta đi!”

Nhưng ngay giây tiếp theo, hình ảnh thay đổi, Tiêu Cửu Từ lại nắm vào khoảng không.

Trước mắt vẫn là cánh cửa phòng ban nãy, chỉ là lúc này cửa đang mở, còn Kiều Hàm chỉ nắm tay em gái, ngơ ngác nhìn ra ngoài.

Bên ngoài lại truyền đến rất nhiều tiếng bàn tán.

Dường như là họ hàng bên nhà mẹ Kiều.

“Lần này bị đánh quá nặng, phải nhập viện rồi. Tôi chỉ có thể đến giúp trông hai đứa nhỏ.”

“Bình thường lão Kiều tuy có động tay động chân nhưng vẫn biết chừng mực, sao lại đánh người ta đến mức phải nhập viện vậy?”

“Nghe nói là vì Kiều Hàm báo cảnh sát, khiến hàng xóm láng giềng đều biết chuyện, làm lão Kiều mất mặt.”

“Khó trách. Đứa trẻ này đúng là chỉ giỏi gây phiền phức cho gia đình. Nhà ai mà chẳng có lúc đánh đánh mắng mắng, đóng cửa lại thì đều là chuyện của người nhà. Dù sao lão Kiều còn kiếm tiền nuôi gia đình, cũng xem như không tệ rồi.”

“Haiz, lần này bị đánh nghiêm trọng như vậy, mọi người nói xem nó có ly hôn không?”

“Không đâu, đã có hai đứa con rồi, lại còn nhỏ như vậy. Dù chỉ vì con cũng không thể ly hôn! Hơn nữa cảnh sát đến hỏi, nó cũng chẳng nói gì.”

“Thật ra hồi họ mới kết hôn, nó đã từng bị đánh rồi. Khi ấy cũng từng ầm ĩ đòi ly hôn, nhưng bị cha mẹ khuyên quay về, dù sao cũng đã kết hôn rồi. Bao nhiêu năm nay chẳng phải vẫn sống được đó sao? Cứ tạm bợ mà sống thôi. Bây giờ nếu ly hôn, không còn đàn ông kiếm tiền, nó lấy gì nuôi sống bản thân và con cái!”

“Haiz, nhà nào cũng có nỗi khổ riêng.”

Vốn dĩ Tiêu Cửu Từ vẫn có chút không thể hiểu được những chuyện như bạo hành gia đình, nhưng hiện giờ dường như y đã hiểu. Chỉ là y vẫn không thể hiểu tại sao những quan niệm méo mó như vậy lại tồn tại.

Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn nhóc Kiều Hàm, thấy vẻ mặt cậu đờ đẫn, đáy mắt đã mất sạch ánh sáng, ma khí xung quanh lại bắt đầu cuồn cuộn. Y biết tâm ma kiếp đang khuếch đại cảm xúc trong lòng Kiều Hàm, ép cậu phát điên.

“Anh ơi…” Đột nhiên, em gái Kiều lên tiếng.

Cả người Kiều Hàm cứng đờ, quay đầu nhìn em gái. Bé gái có năm phần giống Kiều Hàm trông thanh tú đáng yêu, chỉ là lúc này lại nhìn chằm chằm vào cậu, thiếu đi vẻ ngây thơ hồn nhiên.

Dù em gái Kiều dường như không nói gì, Kiều Hàm lại giống như không thể đối diện với ánh mắt của con bé.

Đột nhiên, em gái Kiều quỷ dị mở miệng, còn Tiêu Cửu Từ chỉ thấy ma khí đang quấn quanh người con bé.

“Anh ơi, tại sao anh lại báo cảnh sát? Mẹ chưa từng bảo anh báo cảnh sát. Đây là lần đầu tiên mẹ bị bố đánh đến mức phải nhập viện, tất cả đều do anh gây ra.”

“Anh ơi, mẹ vì chúng mình nên mới nhẫn nhịn. Tất cả đều là lỗi của chúng mình. Nếu không có chúng mình, mẹ sẽ không phải chịu khổ ở nơi này, vì vậy chúng mình không nên tiếp tục gây phiền phức cho mẹ nữa.”

Tiêu Cửu Từ không biết em gái ngoài đời thật có từng nói những lời này hay không, nhưng sâu trong lòng, Kiều Hàm chắc chắn cảm thấy em gái khi ấy trách cậu.

Mà hiện giờ những lời này gần như đâm xuyên trái tim Kiều Hàm. Tiêu Cửu Từ thấy sắc mặt cậu mất sạch huyết sắc, không thốt ra được một lời.

Sau đó, mẹ Kiều xuất viện. Khi gặp lại Kiều Hàm, bà cũng không trách mắng, chỉ nhìn cậu rơi nước mắt. Những người khác giúp bà quở trách Kiều Hàm, bảo cậu sau này đừng gây thêm phiền phức.

Mẹ Kiều chỉ nói một câu: “Đứa trẻ còn nhỏ, không hiểu chuyện. Ôi, là số tôi khổ.”

Khoảnh khắc ấy, trên khuôn mặt nhỏ bé của Kiều Hàm, ngoài vẻ mờ mịt luống cuống chỉ còn sự áy náy vô cùng. Rốt cuộc cậu vẫn còn quá nhỏ, nhịn rồi lại nhịn, nước mắt vẫn mất kiểm soát rơi xuống, cậu suy sụp bật khóc.

Tiêu Cửu Từ không biết Kiều Hàm đang khóc vì điều gì, nhưng y không cảm thấy câu nói ấy của mẹ Kiều là đang an ủi cậu. Nó giống như một thanh kiếm sắc bén nhất, đâm xuyên qua Kiều Hàm.

Tiêu Cửu Từ đau lòng ở bên cạnh Kiều Hàm, không ngừng nói chuyện, hy vọng có thể đánh thức cậu.

Nhìn ảo cảnh tiếp tục diễn ra, Tiêu Cửu Từ cảm thấy đối với một đứa trẻ nhỏ như vậy, sự phản kháng ấy đã là cực hạn, không biết ảo cảnh còn mang đến điều gì nữa.

Vì từng phải nhập viện, cha Kiều cuối cùng cũng ngừng hành vi bạo lực. Nhưng cảnh tượng giả tạo ngắn ngủi này chỉ kéo dài một năm. Sau đó có lẽ vì công việc không thuận lợi, chứng nghiện rượu của cha Kiều ngày càng nghiêm trọng, gần như ngày nào ở nhà cũng ra tay đánh người.

Thậm chí gã ta còn đánh cả hai anh em Kiều Hàm.

Tiêu Cửu Từ không nhìn thấy quá trình Kiều Hàm bị đánh, chỉ có thể nhìn thấy những buổi sáng thỉnh thoảng thoáng qua. Trên mặt mẹ Kiều lại có thêm vết thương mới. Nếu đồng thời cha Kiều cũng bị thương, vậy chắc chắn Kiều Hàm bị thương nặng hơn, bởi vì cậu sẽ đánh trả.

Nhưng buổi sáng lại là một cảnh tượng hòa bình giả tạo. Chỉ cần cha Kiều tỉnh táo, gã ta sẽ không động tay, thậm chí lúc tâm trạng tốt còn nói cười với bọn họ. Mẹ Kiều sẽ cẩn thận phối hợp, em gái Kiều cũng bất an phối hợp theo, chỉ có Kiều Hàm lạnh lùng, thậm chí nhìn cha bằng ánh mắt căm hận.

Sự cân bằng ấy bị phá vỡ sau khi em gái Kiều bị tát thật mạnh.

Từ đó, Kiều Hàm tìm cách để em gái trốn thật xa, không cho con bé sống dưới bóng ma bạo hành của cha. Còn bản thân cậu thì âm thầm thu thập chứng cứ.

Mặc dù Tiêu Cửu Từ không hiểu mỗi lần cha Kiều bạo hành, Kiều Hàm lén lút loay hoay với thứ trong tay gọi là điện thoại để làm gì, nhưng y nhận ra vẻ mặt của cậu. Y vốn tưởng sau chuyện báo cảnh sát lần trước, Kiều Hàm đã cam chịu số phận, chấp nhận sự cân bằng nguy hiểm ấy, không muốn phá vỡ nó nữa.

Nhưng cậu là Kiều Hàm!

Kiều Hàm mang một thân phản cốt, vĩnh viễn không chịu thua. Dù còn nhỏ bé, dù bất lực đến đâu, cậu vẫn là cậu.

Cuối cùng cũng có một ngày, sau khi mẹ Kiều bị đánh, bà trốn trong phòng khóc. Kiều Hàm cầm điện thoại, nói với em gái bảy tuổi: “Em này, để bố mẹ ly hôn được không? Sau này chúng ta sống cùng mẹ, không cần bố nữa.”

Em gái Kiều dường như bị dọa sợ: “Anh, anh muốn bố mẹ ly hôn sao?”

Kiều Hàm gật đầu.

Em gái Kiều lập tức hoảng hốt, theo bản năng lắc đầu: “Tại sao? Em không muốn.”

Phản ứng này ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng không ngờ tới. Y vốn tưởng em gái Kiều sẽ đứng về phía Kiều Hàm.

Kiều Hàm cũng không ngờ em gái lại phản ứng như vậy. Tuy trẻ con đều phản đối cha mẹ ly dị, không muốn mất đi gia đình, không muốn bị người xung quanh nhìn bằng ánh mắt khác thường, sợ bị kỳ thị, sợ bị thành viên mới trong gia đình ngược đãi, nhưng hoàn cảnh của bọn họ không giống. Cha bạo hành gia đình, ba mẹ con đều đang chịu khổ, đáng lẽ phải thoát khỏi nơi ấy mới đúng.

“Em quên rồi sao? Bố đã đánh em. Em muốn sau này vẫn bị đánh à?” Kiều Hàm kinh ngạc hỏi.

Em gái Kiều lại hoảng loạn đáp: “Nhưng bạn học đều nói bố mẹ vốn sẽ đánh con cái mà. Hơn nữa cũng chỉ có một lần thôi.”

“Nhưng ông ấy đánh mẹ như vậy!” Kiều Hàm kinh ngạc nói.

Trên mặt em gái Kiều hiện lên vẻ mờ mịt: “Chồng đánh vợ… cũng có mà. Nhà bạn học của em…”

Trong khoảnh khắc, vẻ mặt Kiều Hàm vô cùng chấn động. Ngay sau đó cậu giống như bị k*ch th*ch, đột nhiên đứng bật dậy, cầm điện thoại lao về phía phòng mẹ.

Tiêu Cửu Từ đương nhiên đi theo, nhưng y vẫn quay đầu nhìn em gái Kiều một cái. Y đã hiểu, cô bé này đã bị gia đình ảnh hưởng. Con bé đã quen với tất cả, vì vậy Kiều Hàm mới phản ứng như thế, bởi cậu không muốn em gái mình cũng giống mẹ, trở nên tê liệt trước bạo lực.

Một người mẹ chỉ biết khóc, ngay cả Tiêu Cửu Từ chỉ đứng nhìn ảo cảnh cũng cảm thấy bất lực. Y không biết Kiều Hàm đã chịu đựng những năm tháng ấy bằng cách nào.

“Mẹ, ly hôn đi, con có cách giúp mẹ.” Kiều Hàm đi đến trước mặt mẹ Kiều, kéo tay bà nói: “Mẹ đưa con và em gái rời đi. Chúng ta đừng sống những ngày tháng thế này nữa, được không?”

Mẹ Kiều sửng sốt, lập tức quát: “Hồ đồ! Làm gì có đứa trẻ nào khuyên cha mẹ ly hôn? Sao con cứ không chịu học điều hay thế!”

Kiều Hàm vốn định lấy điện thoại ra, nhưng nghe mẹ Kiều hùng hồn quở trách mình như vậy, cậu hoàn toàn không thể hiểu nổi, kinh ngạc hỏi: “Mẹ, rốt cuộc vì sao mẹ không ly hôn với bố? Chẳng lẽ mẹ thích bị đánh, cũng thích nhìn hai anh em con bị đánh sao?”

Mẹ Kiều dường như bị k*ch th*ch, tức giận nói: “Con học những lời ấy từ đâu ra vậy? Đương nhiên mẹ làm tất cả là vì muốn tốt cho các con, muốn cho các con một mái nhà hoàn chỉnh. Con hoàn toàn không hiểu nỗi khổ tâm của người làm cha mẹ, đợi sau này lớn lên con sẽ hiểu.”

“Nhưng hiện giờ chúng ta chẳng tốt chút nào!” Kiều Hàm đỏ hoe vành mắt nói.

Sắc mặt mẹ Kiều trở nên khó coi, lập tức bày vẻ mặt đau khổ khóc than: “Ôi chao, số tôi thật khổ! Tôi sống những ngày tháng thế này là vì ai chứ? Đều vì các con cả! Con không biết cảm kích thì thôi, còn trách mẹ sao?”

Sau đó mẹ Kiều bắt đầu gào khóc, giống như muốn trút hết mọi cảm xúc tiêu cực lên người Kiều Hàm.

Mà hắc khí bắt đầu quấn quanh người bà.

“Nếu không phải con đến không đúng lúc, mẹ đã ly hôn từ lâu rồi.”

“Đều tại con, cuộc đời mẹ mới thê thảm như vậy. Tất cả đều là lỗi của con.”

“Mọi khổ nạn của mẹ đều do con gây ra. Con chính là nguồn cơn, phải dùng cả đời để chuộc tội!”

Từng câu từng chữ đều đâm thẳng vào tim.

Tiêu Cửu Từ không dám tin khi còn nhỏ, Kiều Hàm lại phải gánh chịu những oán niệm vốn không thuộc về cậu.

Lúc này y chỉ có thể chắn trước mặt Kiều Hàm. Bất kể cậu có cảm nhận được hay không, y vẫn cúi người, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang dần mất đi thần thái của cậu: “Không phải vì đệ, Kiều Hàm, không phải! Đệ là sự tồn tại tốt đẹp nhất. Mọi chuyện của người khác đều không liên quan đến đệ. Đệ thông minh như vậy, đệ hiểu đạo lý này, đúng không? Đừng để trong lòng. Nghe lời sư huynh.”

Đáy mắt Kiều Hàm dường như thoáng qua một tia giãy giụa, nhưng rất nhanh lại trở về trống rỗng như cũ.

Mà Tiêu Cửu Từ chỉ có thể đứng bên cạnh Kiều Hàm, cùng cậu chịu đựng tất cả, nhìn cơ thể cậu không ngừng run rẩy, nhìn hơi thở cậu mấy lần nghẹn lại.

Phản ứng ấy khiến trong lòng Tiêu Cửu Từ thoáng hiện cảm giác quen thuộc.

Đợi đến khi mẹ Kiều điên cuồng trút hết mọi thứ, ma khí tan đi, cuối cùng bà mới nói: “Trừ khi đợi các con lớn lên, có lẽ mẹ mới được tự do.”

Mặt Kiều Hàm không còn chút máu, trong mắt ngấn lệ. Cậu nghiến răng, hít sâu một hơi rồi nhét điện thoại cho mẹ Kiều. Rốt cuộc cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ mười tuổi. Ban đầu cậu cho rằng mẹ không ly hôn vì sợ không nuôi nổi hai anh em, hiện giờ cậu thật sự không hiểu nữa.

Nhưng cậu vẫn nói ra kế hoạch của mình.

“Con đã hỏi thăm rồi. Chỉ cần có những thứ này, một khi hai người ly hôn, phần lớn tiền bạc trong nhà đều sẽ được xử cho mẹ, như vậy mẹ sẽ không cần lo rời khỏi bố rồi không thể sống được nữa. Hơn nữa bây giờ con đã mười tuổi, chỉ cần thêm vài năm nữa con có thể thôi học. Con sẽ ra ngoài làm việc, có thể giúp mẹ nuôi em gái, cũng có thể bảo vệ mẹ và em.”

Có lẽ không ngờ một đứa trẻ mười tuổi lại có thể nói ra những lời như vậy, mẹ Kiều ngây người. Nhìn Kiều Hàm mở những đoạn ghi hình chất lượng thô mờ, tất cả đều là chứng cứ cha Kiều bạo hành, bà bịt miệng, nghẹn ngào không dám tin.

Tiêu Cửu Từ ở bên cạnh không nhìn thấy nội dung trong điện thoại, nhưng đại khái có thể tưởng tượng được, chắc hẳn tương tự như đá lưu ảnh trong tu chân giới.

Cuối cùng mẹ Kiều ôm lấy Kiều Hàm. Kiều Hàm cũng không nhịn được mà nức nở: “Mẹ, con không muốn nhìn mẹ tiếp tục bị đánh nữa, vì vậy… đừng chịu ấm ức nữa. Con và em gái không cần một gia đình như thế này.”

Mẹ Kiều không đồng ý điều gì, chỉ là Kiều Hàm tưởng rằng mình đã thuyết phục được bà.

Nhưng hình ảnh lại chuyển. Tiêu Cửu Từ theo Kiều Hàm với tâm trạng rõ ràng sa sút bước vào nhà, liền nghe thấy mẹ Kiều gào khóc: “Tôi muốn ly hôn với ông, ly hôn…”

Động tác Kiều Hàm cứng lại. Tiêu Cửu Từ thấy trên mặt cậu lộ ra vẻ vui mừng, ngay sau đó lại nghe tiếng cha Kiều nổi giận. Đó là dấu hiệu gã ta sắp đánh người. Kiều Hàm lập tức lao vào phòng trong, nhưng cửa phòng đã khóa, cậu chỉ có thể đi khắp nơi tìm chìa khóa.

Trong lúc ấy còn nghe cha Kiều gầm lên: “Mày vừa nói gì với ông đây! Mày muốn ly hôn!”

“Đúng, nếu ông còn ra tay với tôi, tôi sẽ ly hôn với ông. Người bên ngoài đều nói rồi, ông bạo hành gia đình nên là bên có lỗi. Chỉ cần ly hôn, căn nhà này, tiền tiết kiệm trong nhà và con cái đều sẽ được xử cho tôi. Đến lúc ấy ông sẽ không còn gì cả…”

Nghe đến đây, sắc mặt Tiêu Cửu Từ thay đổi. Dù y không phải người ở nơi này, không hiểu rõ những chuyện liên quan, nhưng vẫn lập tức đoán ra mục đích của mẹ Kiều.

Mẹ Kiều căn bản không hề muốn ly hôn. Bà chỉ muốn dùng những thứ này để khống chế cha Kiều, ép đối phương sửa chữa sai lầm, uy h**p gã ta sau này phải đối xử tốt với ba mẹ con, không tiếp tục bạo hành nữa. Nhưng suy nghĩ ấy thật sự quá… tự cho là đúng. Một kẻ nghiện rượu, bạo hành gia đình như cha Kiều rõ ràng từ trong xương cốt đã xem mẹ Kiều như nô lệ thuộc sở hữu riêng của mình.

Nô lệ sao có thể phản kháng chủ nhân? Kết cục chỉ có thể càng thê thảm hơn mà thôi.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, trong phòng vang lên tiếng kêu hoảng sợ.

“Mày còn dám uy h**p ông đây à, hôm nay ông đây b*p ch*t mày!”

Đến khi Kiều Hàm nghe thấy âm thanh không ổn, cầm chìa khóa mở cửa, cậu liền nhìn thấy cha Kiều gần như sắp b*p ch*t mẹ Kiều trên giường. Dáng vẻ hung ác ấy chẳng khác nào ác quỷ.

Cảnh tượng trước mắt gây chấn động mạnh đến mức Kiều Hàm cứng đờ tại chỗ. Mãi đến khi mẹ Kiều trợn trắng mắt, cậu mới hoàn hồn, vội lao đến đẩy cha Kiều ra, nhờ vậy mẹ Kiều mới giữ được mạng, hoảng sợ bật khóc.

Cha Kiều dường như cũng vừa tỉnh khỏi men rượu, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố giữ thể diện mà gào lên: “Bà mà dám ly hôn với tôi, tôi sẽ giết bà, giết cả bố mẹ bà!”

Nói xong, gã ta vội vã lao ra ngoài.

Đến lúc này Kiều Hàm mới mềm nhũn ngã xuống đất, toàn thân run rẩy, cố nén nước mắt rồi vội quay lại chăm sóc mẹ.

Mẹ Kiều khóc đến suy sụp. Kiều Hàm nhìn vết bóp trên cổ bà, da đầu tê dại. Cậu biết nếu mình không xông vào, cha thật sự có thể đã b*p ch*t mẹ. Loại người ấy chính là ác quỷ, thật sự có thể giết người.

“Mẹ, chúng ta mau báo cảnh sát, để cảnh sát bắt ông ấy lại thì chúng ta sẽ an toàn. Sau đó hai người ly hôn, chúng ta đi thật xa…”

“Không, không ly hôn nữa.” Mẹ Kiều đột nhiên kéo Kiều Hàm lại, sợ hãi nói: “Con không nhìn thấy bố con suýt g**t ch*t mẹ sao? Sao con còn có thể xúi mẹ ly hôn? Bố con là một kẻ điên, chúng ta không trốn thoát được, vĩnh viễn cũng không thoát được. Cứ vậy đi, mẹ nhận mệnh rồi. Đời này, trừ khi ông ấy chết, nếu không chúng ta vĩnh viễn phải sống những ngày như thế. Con đừng hồ đồ nữa. Mẹ cũng hồ đồ, vậy mà lại nghe lời con. Sau này ông ấy chắc chắn sẽ ra tay nặng hơn…”

“Mẹ…” Kiều Hàm không ngờ mẹ Kiều lại nói những lời này. Môi cậu run rẩy, còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn bà không ngừng điên cuồng oán trách mình, cuối cùng cậu vẫn áy náy cúi đầu.

Hắc khí xung quanh quấn quanh cuồn cuộn. Tiêu Cửu Từ chỉ có thể đau lòng, không ngừng nói bên tai Kiều Hàm: “Không phải lỗi của đệ. Đệ đã làm rất tốt, là mẹ đệ không phối hợp tốt. Đệ đã làm rất tốt rồi. Đệ không sai, thật sự không sai.”

Nhưng vô dụng, Kiều Hàm đã hoàn toàn bị tâm ma kiếp mê hoặc.

Tối hôm ấy, mẹ Kiều không dám ngủ trong phòng mình mà sang ngủ cùng em gái Kiều. Thế nhưng em gái Kiều dường như hoàn toàn không nhận ra thương tích lần này của mẹ có thể đã nguy hiểm đến tính mạng.

Hai mẹ con ngủ cùng nhau, còn Kiều Hàm lại không dám nhắm mắt. Cậu trốn trong căn phòng tối đen, cầm một cây gậy, co mình ở góc khuất canh trước phòng mẹ và em gái, chỉ sợ cha Kiều lại phát điên.

Nhưng mãi đến ba giờ sáng, khi Kiều Hàm không chịu nổi giới hạn của cơ thể trẻ con, sắp ngủ gật, cha Kiều mới trở về.

Nghe tiếng mở cửa, Kiều Hàm giật bắn người, vội căng cứng cơ thể. Sau đó cậu thấy cha Kiều không bật đèn, chỉ mượn ánh trăng, vội vã lao vào phòng tắm. Tiếp đó là tiếng nước chảy ào ào, chẳng bao lâu sau đã thấy gã ta xách một thùng nước chạy ra ngoài.

Kiều Hàm đầy mặt khó hiểu, lén lút đi theo. Tiêu Cửu Từ lo lắng đến không chịu nổi. Chỉ nhìn dáng vẻ của cha Kiều cũng biết có điều bất thường, Kiều Hàm còn nhỏ như vậy mà vẫn dám bám theo, từ bé đã khiến người ta chẳng thể yên tâm. Tiêu Cửu Từ chỉ có thể sốt ruột trong vô vọng, luôn theo sát bên cạnh nhóc Kiều Hàm, cùng cậu đi xuống lầu.

Trong khu dân cư tối đen không còn bất kỳ tiếng người hay ánh sáng nào. Đi theo cha Kiều vòng vèo một lúc, họ đến một góc càng âm u hơn.

Cha Kiều dừng lại. Tiêu Cửu Từ đại khái hiểu thứ trước mặt gã ta là phương tiện đi lại của thế giới này.

Kiều Hàm nhìn cha dừng trước chiếc ô tô của nhà mình, liên tục dùng nước lau chùi thứ gì đó, thỉnh thoảng còn lén nhìn xung quanh. Sau khi lau xong, gã ta cẩn thận đổ nước vào cống thoát nước.

Kiều Hàm dường như không hiểu nổi, nhưng thấy cha Kiều sắp quay lại, cậu lập tức xoay người chạy về.

Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu mày. Chất lỏng hiện lên dưới ánh trăng ở đầu xe kia là… máu sao?

Ngày hôm sau, khi Kiều Hàm tỉnh dậy bước ra ngoài, cậu thấy cha Kiều như biến thành một người khác, nhỏ nhẹ nói chuyện với mẹ Kiều và em gái Kiều.

Mẹ Kiều vẻ mặt hoảng loạn, nhưng vẫn ngoan ngoãn chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.

Đến khi Kiều Hàm ngồi xuống, cha Kiều đột nhiên mở miệng: “Bà xã à, Hàm Hàm, Giai Giai, trước đây đều là lỗi của bố. Bố bảo đảm sau này sẽ không uống rượu, không đánh người nữa. Từ nay cả nhà chúng ta sống cho tốt.”

Em gái Kiều dường như đã quen, chỉ gật đầu một cái. Kiều Hàm từ lâu đã tê liệt trước những lời này, chỉ lo lắng nhìn mẹ Kiều. Trước đây mẹ Kiều thường nhân cơ hội giận dỗi một lúc, như thể không thể dễ dàng dỗ dành, nhưng hôm nay vẻ mặt bà lại vô cùng phức tạp.

Mãi đến sau giờ tan học hôm ấy, khi Kiều Hàm trở về, cậu mới phát hiện trong khu dân cư đỗ mấy chiếc xe cảnh sát.

Bên trong cũng có rất nhiều người vây quanh.

Đến khi lại gần, cậu mới nghe nói đêm qua trên con đường gần đó xảy ra tai nạn giao thông. Có người gây tai nạn rồi bỏ trốn, nạn nhân đã tử vong. Hiện giờ cảnh sát đang kiểm tra các phương tiện khắp nơi. Vì hệ thống giám sát vẫn chưa hoàn thiện, không ghi lại được gì, họ chỉ có thể dựa vào vết máu để lần lượt kiểm tra từng khu dân cư gần đó.

Tiêu Cửu Từ cố gắng hiểu những từ ngữ trong đó, nhưng đại khái đã nghe rõ. Y quay đầu nhìn Kiều Hàm, chỉ thấy trên mặt cậu hiện lên vẻ kinh ngạc, dường như đã nghĩ đến điều gì, sắc mặt trắng bệch, cả người không ngừng run rẩy.

“Có người chết… có người chết…” Kiều Hàm lẩm bẩm.

Đột nhiên, không biết ai trong đám đông nói một câu, lọt thẳng vào tai Kiều Hàm.

“Nghe nói trường hợp thế này, bắt được chắc chắn phải ngồi tù, ít nhất bảy năm!”

Sắc mặt Kiều Hàm dần thay đổi liên tục, ma khí xung quanh lại bắt đầu sôi trào, áp sát về phía cậu.

Kiều Hàm không nghe thêm bao lâu, lập tức lao về nhà. Bước chân cậu càng lúc càng nhanh, dường như đang mong chờ điều gì đó. Vừa đến cửa, cậu đã trông thấy bóng dáng cảnh sát.

Khoảnh khắc ấy, Tiêu Cửu Từ thấy vẻ mặt Kiều Hàm đầy vui mừng.

Nhưng cậu vừa lao vào nhà đã nghe mẹ Kiều nói: “Sao có thể chứ? Tối qua vợ chồng chúng tôi ngủ cùng nhau, chồng tôi có ra ngoài hay không, chẳng lẽ tôi lại không biết?”

Em gái Kiều đứng bên cửa phòng mình, mờ mịt nhìn cha mẹ đang nói dối.

Còn Kiều Hàm thì cứng đờ tại chỗ, không dám tin nhìn mẹ Kiều.

Tiêu Cửu Từ biết Kiều Hàm đã hiểu đây là một cơ hội để cả nhà thoát khỏi người đàn ông bạo hành ấy, nhưng mẹ Kiều dường như không nghĩ vậy.

Rõ ràng ngày nào bà cũng bị đánh, khắp người không còn chỗ nào lành lặn. Rõ ràng cuộc sống uất ức đến vậy, rõ ràng vì bị đe dọa tính mạng nên mới phải thỏa hiệp ở lại, thế nhưng vào lúc này bà lại mặc cho cơ hội trôi qua.

Ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng không thể hiểu người phụ nữ này đang nghĩ gì.

Nhưng cảnh sát cũng không dễ bị lừa. Nhìn thương tích chưa lành trên người mẹ Kiều, họ hỏi thêm vài câu, rõ ràng nghi ngờ bà đang bị uy h**p.

Thế nhưng mẹ Kiều cười rất tự nhiên, liên tục phủ nhận, còn dựa sát vào chồng, tỏ vẻ quan hệ giữa hai người rất tốt.

Hiện giờ cảnh sát chỉ đang tiến hành kiểm tra sơ bộ, sau đó mới điều tra kỹ, vì vậy sau khi tìm hiểu đại khái tình hình, họ chuẩn bị rời đi.

Nhìn cảnh sát sắp đi ngang qua mình, đồng tử Kiều Hàm run rẩy, vẻ mặt ngày càng trống rỗng. Môi cậu khép mở, đại não dường như đang điên cuồng vận chuyển, quyết định vận mệnh của khoảnh khắc này.

Tiêu Cửu Từ thấy ma khí không ngừng tụ lại quanh cơ thể Kiều Hàm. Giây tiếp theo, cậu gần như nhắm mắt nghiến răng, lấy hết sức hét lên: “Họ đang nói dối! Tối qua đến ba giờ sáng bố cháu mới về nhà, sau đó ông ấy còn xách nước ra ngoài lau rửa đầu xe!”

Một câu vừa dứt, bốn phía im phăng phắc, nhưng người đầu tiên đứng ra phản bác Kiều Hàm lại là mẹ Kiều.

“Kiều Hàm, con đừng nói bậy.” Mẹ Kiều lao ra kéo Kiều Hàm lại, nói với cảnh sát: “Con trai tôi nghịch ngợm, thích nói dối để gây chú ý. Chỉ vì bố nó đánh nó do thành tích kém nên nó cố tình phá phách. Chắc chắn lúc về đã nghe người ta nói gì đó nên cố ý bịa chuyện. Không thể tin lời trẻ con được.”

Nhưng cảnh sát đã nhìn cha Kiều bằng ánh mắt nghi ngờ.

Khuôn mặt cha Kiều gần như không kiềm được mà méo mó, gã ta cứng nhắc nói: “Trẻ con nói bậy thôi.”

“Cháu không nói dối, tất cả đều do chính mắt cháu nhìn thấy!” Kiều Hàm hét xong liền quay sang người mẹ đang kéo mình: “Mẹ, tại sao mẹ phải giúp bố nói dối? Tối qua ông ấy say rượu, suýt b*p ch*t mẹ, tại sao mẹ vẫn giúp ông ấy? Ông ấy lái xe đâm chết người, đáng lẽ phải bị bắt đi tù! Chỉ cần ông ấy ngồi tù, mẹ có thể ly hôn, mẹ sẽ được tự do, không bao giờ phải sợ ông ấy giết mẹ nữa.”

Nhưng Kiều Hàm vừa nói đến đây đã bị mẹ Kiều tát thật mạnh. Bà nghiêm giọng quát: “Con còn nói bậy nữa!”

Kiều Hàm bị đánh đến ngây người, cảnh sát lại vội lao tới bảo vệ cậu: “Sao lại đánh trẻ con? Trước tiên đưa chúng tôi đi xem xe nhà mấy người. Yên tâm, chắc chắn sẽ không oan cho mấy người.”

Cha Kiều còn muốn ngụy biện, nhưng đều bị cảnh sát lần lượt bác bỏ. Hôm nay gã ta căn bản không có cơ hội lái xe ra ngoài, chỉ trốn trong nhà. Cuối cùng, dưới từng ánh mắt soi xét, gã ta hoàn toàn mất kiểm soát, trực tiếp lao tới đấm đá Kiều Hàm.

“Sao ông đây lại sinh ra thứ súc sinh như mày! Mày sinh ra là để báo thù tao! Thằng con bất hiếu! Nghịch tử! Mày muốn hại chết bố ruột của mày! Mày đáng chết! Ông đây giết mày!”

Tiêu Cửu Từ phẫn nộ ôm lấy Kiều Hàm, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể dựa vào cảnh sát kéo cha Kiều ra. Dường như không cần nói thêm gì nữa, họ trực tiếp còng tay dẫn gã ta đi.

Mẹ Kiều đã hoảng loạn đến mất hết chủ kiến. Bên ngoài toàn là hàng xóm kinh ngạc đứng xem, tất cả đều chỉ trỏ bàn tán.

Mẹ Kiều suy sụp gào khóc, người xung quanh chỉ có thể tiến lên khuyên nhủ, em gái Kiều cũng bị dọa đến khóc òa.

Chỉ có Kiều Hàm đầy thương tích ngồi bệt dưới đất. Sau khi nhận ra cha mình đã bị bắt đi, vẻ mặt của nhóc Kiều Hàm lúc ấy cũng có chút mờ mịt luống cuống.

Nhưng vừa ngẩng đầu, cậu đã đối diện với ánh mắt trách móc của mẹ Kiều. Ma khí xung quanh bắt đầu quấn quanh người bà.

“Con nhất định phải phá hủy cái nhà này mới vừa lòng sao? Ông ấy là bố con đấy!”

“Bố con sắp sửa thay đổi rồi, gia đình chúng ta sắp được sống những ngày tốt đẹp. Bố con ngồi tù thì có lợi gì cho con? Sao con lại nhẫn tâm đến vậy!”

“Bây giờ tất cả mọi người đều biết bố con hại chết người rồi, con bảo sau này cả nhà chúng ta phải sống thế nào!”

“Con đúng là đồ tai họa!”

Một người khác bị ma khí quấn quanh lao lên, hung hăng đấm vào Kiều Hàm đang mất sạch huyết sắc.

“Anh ơi, tại sao anh lại hại bố? Tại sao anh khiến em không còn bố! Anh hai xấu xa, trả bố lại cho em!”

Khoảnh khắc ấy, dường như những lần cha Kiều từng đánh mắng bọn họ đều chưa từng tồn tại.

Mà Kiều Hàm mới mười tuổi dường như cũng trở nên hoảng hốt trong từng lời trách mắng lặp đi lặp lại của mẹ và từng câu chất vấn không ngừng của em gái.

Cha làm sai thì vốn nên chịu phạt. Cậu vạch trần chân tướng, cũng là cứu mẹ và em gái khỏi tay cha mà.

Cậu đã làm sai sao?

Trong khoảnh khắc, Tiêu Cửu Từ cảm nhận được hoàn cảnh xung quanh trở nên bất ổn, vội nắm lấy cánh tay Kiều Hàm, cố gắng đánh thức cậu.

“Đệ không sai, người sai là họ. Đệ đã làm rất tốt. Đệ là một nhóc anh hùng. Kiều Hàm, nhìn ta, nhìn ta…”

Kiều Hàm dường như có một khoảnh khắc đối mắt với Tiêu Cửu Từ, nhưng ngay giây tiếp theo, y lại không thể nắm được cậu.

Ánh sáng và bóng tối xung quanh không ngừng thay đổi, Tiêu Cửu Từ chỉ có thể bám sát bên cạnh Kiều Hàm.

Cuộc sống sau khi tố cáo cha Kiều hoàn toàn khác với những gì Kiều Hàm tưởng tượng.

Gia đình nạn nhân mất đi người thân nên vô cùng đau khổ. Họ không thể gặp cha Kiều đã bị bắt, liền trút tất cả đau đớn lên người nhà họ Kiều, ngày nào cũng đến trước cửa nhà khóc lóc, chửi rủa.

Đối diện với Kiều Hàm và em gái Kiều, họ gọi hai đứa là con của kẻ giết người. Chuyện này cũng truyền khắp trường học.

Những người hàng xóm trước đây còn quan tâm đến họ dần dần xa lánh.

Cuối cùng cha Kiều bị phán bảy năm tù, còn phải bồi thường cho gia đình nạn nhân. Toàn bộ tiền bạc và căn nhà trong gia đình đều phải đem bồi thường.

Bầu không khí trong nhà càng thêm ngột ngạt. Mẹ Kiều từ đầu đến cuối không muốn nói chuyện với Kiều Hàm nữa, ngay cả em gái Kiều cũng luôn lạnh mặt với cậu.

Vì căn nhà đã bán đi, họ phải chuyển nhà rời khỏi nơi này.

Tiêu Cửu Từ đứng bên cạnh Kiều Hàm, nhìn cậu thu dọn hành lý. Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú dường như mãi bị mây đen bao phủ, trong mắt là nỗi buồn không thể tan đi. Tiêu Cửu Từ không thể cảm nhận giống cậu, nhưng cũng có thể tưởng tượng nhóc Kiều Hàm như vậy đang phải chịu áp lực đến mức nào.

Tiêu Cửu Từ chỉ có thể khẽ nói: “Mọi chuyện rồi sẽ qua…”

Nhưng khi Kiều Hàm bước ra ngoài, trong nhà đã không còn một ai.

Trống vắng đến mức dường như trên thế giới này chỉ còn lại mình cậu.

Mẹ và em gái vốn phải đợi cậu đã biến mất.

Sắc mặt Kiều Hàm trắng bệch, dường như dự cảm được điều gì, trực tiếp ném hành lý xuống rồi lao xuống lầu.

Thời tiết bên ngoài vô cùng tồi tệ, mây đen dày đặc, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nổi giông bão, đè nén đến mức người ta không thở nổi.

Ma khí xung quanh cũng rục rịch chuyển động. Trong lòng Tiêu Cửu Từ dâng lên dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, khi Kiều Hàm ra khỏi tòa nhà, bên ngoài bắt đầu đổ mưa. Sấm chớp dữ dội như muốn xé toạc bầu trời.

Kiều Hàm vừa bước ra đã thấy bóng dáng mẹ dứt khoát lên xe đóng cửa. Trong khoảnh khắc cậu hoảng loạn, giây tiếp theo xe khởi động, Kiều Hàm như rơi xuống hầm băng.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng đột ngột thay đổi. Y hoàn toàn không ngờ mẹ Kiều lại muốn vứt bỏ Kiều Hàm.

Ma khí xung quanh dường như đã hòa làm một với thời tiết khủng khiếp ấy.

Kiều Hàm đầy mặt hoảng sợ, cố gắng chạy theo chiếc xe.

Nhưng cậu mới mười tuổi, sao có thể đuổi kịp tốc độ của xe? Cậu chạy đến mức mặt gần như xanh trắng, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể hộc máu, nhưng vẫn không dám dừng lại, chỉ có thể vừa chạy vừa gọi, khiến người đi đường liên tục ngoái nhìn.

Nhưng chiếc xe chưa từng dừng lại, thậm chí cửa kính cũng không hạ xuống.

“Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con còn ở đây! Con chưa lên xe!”

“Đừng đi… đợi con… con còn chưa… mẹ ơi… em gái! Mọi người đợi con với!”

“Mẹ ơi, đừng bỏ lại con một mình … đừng bỏ lại con…”

“Mẹ ơi, con sai rồi, con sai rồi, con thật sự biết sai rồi. Đừng bỏ lại con…”

Tiếng kêu bất lực của Kiều Hàm vang vọng trong đêm mưa. Đuổi đến cuối cùng, hai chân cậu mềm nhũn, ngã xuống đất. Khó khăn lắm mới giãy giụa bò dậy, nhưng đã không còn nhìn thấy chiếc xe kia nữa.

Dường như cú đả kích quá lớn, Kiều Hàm ngây người thật lâu, thật lâu. Mãi đến khi biểu cảm trên mặt từng chút một nứt vỡ, cuối cùng cậu mới suy sụp bật khóc.

Nhìn người mình yêu thương co ro trên mặt đất bị mưa lớn quất xuống, khóc đến xé lòng, trái tim Tiêu Cửu Từ dường như cũng bị xé rách theo. Y chưa từng nghĩ đằng sau tính cách ấy của Kiều Hàm lại cất giấu nỗi đau như vậy.

Tiêu Cửu Từ nghiến răng, vành mắt cũng đỏ lên, đau lòng đến không chịu nổi. Y vô cùng hối hận, hối hận vì đã không đối xử tốt với Kiều Hàm ngay từ khi hai người mới gặp nhau. Đáng lẽ ngay lần đầu nhìn thấy cậu, y phải trao cho cậu tất cả sự dịu dàng của mình.

Ma khí xung quanh cuồn cuộn, muốn bao lấy Kiều Hàm. Tiêu Cửu Từ vội kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt, không ngừng nói bên tai cậu: “Kiều Hàm, tỉnh lại đi. Nơi này không tốt, trở về bên ta là được rồi. Hãy quên những người này đi, họ không xứng ở lại sâu trong lòng đệ để giày vò đệ. Quên họ đi. Ta sẽ đối xử tốt với đệ cả đời, tốt đến mức đệ còn phải chê ta phiền. Vì vậy, Kiều Hàm… trở về đi, trở về bên sư huynh, được không?”

Tiêu Cửu Từ có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Kiều Hàm, cảm nhận được thân thể cậu run rẩy, thậm chí cảm nhận được nước mắt cậu nóng bỏng rơi trên cổ mình. Y nhìn vào đôi mắt Kiều Hàm, nhìn thế giới vỡ nát bên trong, khẩn cầu muốn kéo Kiều Hàm nhỏ bé, bất lực ra khỏi đau khổ.

Nhưng Kiều Hàm vẫn chìm sâu trong đó, không thể tự thoát ra. Trước khi hôn mê, trong miệng cậu vẫn lẩm bẩm: “Mẹ ơi, con sai rồi, đừng bỏ con…”

________

Lời tác giả: Phần tâm ma kiếp trong chương này đã được viết lại.

Các bình luận được đăng trước 0 giờ ngày 9 tháng 9 có thể không khớp với nội dung hiện tại của chương, xin đừng để ý.

j: ai đọc convert sẽ không khớp nội dung chương nhé vì đã được tác giả viết lại

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn