Dù Kiều Hàm biết cốt truyện đã sắp xếp như vậy thì phản diện chắc chắn phải có một con át chủ bài đủ lợi hại, nhưng đây thật sự không phải đang định lấy mạng Tiêu Cửu Từ sao?
Kiều Hàm lập tức đổi thẻ bỏ qua để bỏ qua nhiệm vụ, sau đó vội vàng tìm kiếm linh phù thích hợp. Không ngờ vận may của Tần Tu Trọng lại tốt đến vậy, hắn vô tình phát hiện ra một lỗ hổng của trận pháp cổ xưa do lâu năm không được tu sửa.
Sau khi Tần Tu Trọng tấn công trận pháp, hắn liền phối hợp được với Tiêu Cửu Từ ở bên trong. Dưới sự nội ứng ngoại hợp của hai người, mọi người cuối cùng cũng có cơ hội th* d*c. Nhưng số người liều mạng tháo chạy quá đông, trong phút chốc đã làm rối loạn khí trường ở rìa kết giới, khiến kết giới một lần nữa khép lại. Nếu mọi người không chỉ chăm chăm chạy trốn mà cùng hợp sức phá trận thì ngược lại có thể cứu được tất cả, đáng tiếc lòng người không đồng nhất.
Kiều Hàm nói lại tình hình bên phía Tần Tu Trọng, sau đó toàn tâm toàn ý chữa trị cho Tiêu Cửu Từ. Thấy mặt y lấm lem tro bụi, đôi tai và những chiếc đuôi đều mất đi vẻ sáng bóng, trên người còn dính máu, cậu vừa tức giận, vừa bực bội, lại vừa đau lòng.
Nếu ngay từ đầu chịu dẫn cậu theo thì đã không thành ra thế này.
Nhưng khi Kiều Hàm ngẩng đầu, cậu liền bắt gặp đôi mắt xanh biếc đang chăm chú nhìn mình. Đôi mắt ấy tựa như có thể khiến tâm hồn người ta chỉ sơ sẩy một chút là rơi xuống biển lưu ly. Kiều Hàm lập tức hoảng hốt, trong đầu ong ong, dường như nhớ lại lúc trước Tiêu Cửu Từ đã nói gì với mình.
Kiều Hàm vừa há miệng định nói, Tiêu Cửu Từ đã thu ánh mắt lại, mặc cho cậu chữa trị cho mình, còn bản thân thì bắt đầu phá hủy mắt trận lần nữa. Y vừa ra tay, Tần Tu Trọng ở bên ngoài cũng cảm ứng được, lập tức phối hợp hành động, còn Kiều Uyển đứng bên cạnh bảo vệ.
Để tránh lặp lại sai lầm vừa rồi, lần này Ngạo Tuyết cùng những cao thủ khác bay lên giữa không trung, dùng yêu lực truyền âm để tất cả mọi người đều nghe thấy. Lát nữa khi kết giới suy yếu, mọi người không được chạy loạn mà phải chờ bọn họ phá giải trận pháp một cách ổn thỏa.
Kiều Hàm nghe giọng Ngạo Tuyết, trong lòng bất đắc dĩ. Lời này có tác dụng với tộc Linh Hồ, nhưng đối với nhân tộc thì…
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, lại có người nhân lúc kết giới suy yếu mà lao ra ngoài, một lần nữa làm rối loạn khu vực xung quanh, khiến Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng suýt nữa bị phản phệ.
Sau khi bị đẩy bật ra, Tần Tu Trọng nhìn người vừa bay ra ngoài đang gọi những đồng bạn chưa kịp chạy theo, còn lớn tiếng chửi mắng tại sao kết giới không duy trì lâu hơn một chút. Hắn tức đến mức lập tức giáng xuống một đạo lôi điện, đánh người nọ ngất xỉu.
Kiều Uyển đời trước đã gặp quá nhiều kẻ như vậy nên từ lâu chẳng còn dao động, chỉ khuyên Tần Tu Trọng: “Không cần để ý.”
Nói rồi, nàng dùng linh lực giúp Tần Tu Trọng điều chỉnh khí tức.
Bên phía Tiêu Cửu Từ cũng có Kiều Hàm chữa trị nên hồi phục nhanh hơn.
Lăng Sương tức đến giậm chân: “Cứ tiếp tục thế này thì phải làm bao nhiêu lần mới được đây?”
Sắc mặt Hàn Phong cũng rất khó coi, dưới đao của hắn đang đè Nhạc Tử Lan đã bị trọng thương.
Trước đó, Nhạc Tử Lan còn cho rằng không có Liệt Dương thì bọn họ sẽ không chống đỡ nổi. Không ngờ giữa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim, trực tiếp giúp bọn họ bắt đầu phá trận. Gã vốn đang tức giận công tâm, lúc này thấy tình hình như vậy liền lập tức cười lớn.
“Tiêu Cửu Từ, ngươi cứ thử xem, là ngươi và bằng hữu của ngươi kiệt sức chết trước, hay đám người bên ngoài sẽ ngoan ngoãn phối hợp với các ngươi. Ngươi hẳn phải biết, nhân tộc mới là giống loài khó kiểm soát nhất trong tất cả sinh linh.”
Hàn Phong vừa định tức giận quát rằng chẳng phải ngươi cũng là nhân tộc sao, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của đối phương, hắn liền hiểu tâm trí của tên ma tu này từ lâu đã bị mê hoặc đến vặn vẹo, không còn có thể xem là nhân tộc nữa.
“Nếu ngươi từ bỏ phá trận, với uy lực hiện tại của trận pháp, tu vi các ngươi cao thì cùng lắm cũng chỉ bị trọng thương mà thôi. Đừng quan tâm đến sống chết của bách tính toàn thành nữa.” Nhạc Tử Lan dụ dỗ.
“Sau đó để các ngươi tuyên truyền rằng thảm án nơi đây là do yêu tộc và bán yêu gây ra sao?” Kiều Hàm lạnh giọng nói.
Ánh mắt Nhạc Tử Lan trở nên sắc bén, gắt gao nhìn chằm chằm Kiều Hàm.
Thấy phản ứng của Nhạc Tử Lan, dù đã sớm có suy đoán, Kiều Hàm vẫn không khỏi kinh ngạc. “Ngươi đang làm việc cho ai? Thiệu Vũ?”
Trong mắt Nhạc Tử Lan thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng gã cũng hiểu ngày chết của mình đã gần kề: “Người ngươi nói, ta không quen.”
Nghe Kiều Hàm nói như vậy, Tiêu Cửu Từ liền biết nhất định Tần Tu Trọng đã mang đến tin tức nào đó. Y lập tức hiểu rõ mục đích hành động của Nhạc Tử Lan. Xem ra trận pháp này nhất định phải được phá giải ổn thỏa, nếu không mâu thuẫn giữa nhân tộc và yêu tộc chỉ càng thêm nghiêm trọng.
Trong lúc Tiêu Cửu Từ khôi phục linh lực, y đột nhiên cảm nhận được một nguồn sức mạnh to lớn xung quanh đang đáp lại mình. Y quay đầu nhìn, trong lòng chợt có điều lĩnh ngộ.
Khi trận pháp một lần nữa khép lại và vận chuyển, uy lực của nó lại giảm xuống một tầng. Mắt thấy đợt công kích sắp ập tới, họ buộc phải tiếp tục phá hủy mắt trận, nhưng bên ngoài còn bao nhiêu người đang chờ chạy trốn?
Đúng lúc mọi người rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng: “Kiều Hàm, đưa Long Kiếm cho ta.”
Kiều Hàm sửng sốt. Long Kiếm được cậu đeo sau lưng mang tới. Dù sao đây cũng là đồ của sư huynh, đã giữ giúp y thì đâu thể rời đi rồi tùy tiện vứt lại, vì thế cậu mới mang theo bên mình.
Nhưng khi Tiêu Cửu Từ muốn lấy Long Kiếm, sắc mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi: “Long Kiếm có uy lực quá lớn, sư huynh…”
Thần kiếm là thần khí, nếu tu vi bản thân không đủ, mỗi lần sử dụng đều phải tiêu hao vô cùng lớn. Trong nguyên tác, số lần Tiêu Cửu Từ sử dụng Long Kiếm từ đầu đến cuối chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Với tình trạng cơ thể hiện giờ, y chắc chắn không thể chịu nổi. Đến lúc đó làm tổn thương chính mình thì chỉ mất nhiều hơn được, chi bằng từ từ phối hợp với Tần Tu Trọng phá giải trận pháp.
Dù là để cứu tính mạng bách tính toàn thành, Kiều Hàm vẫn ghét nhất chuyện hy sinh bản thân vì điều đó. Nguyên tắc của cậu từ trước đến nay luôn là Tiêu Cửu Từ phải bảo vệ tốt bản thân rồi mới đi làm việc thiện. Cậu không thích việc y lúc nào cũng ôm hết trách nhiệm lên người.
Nhưng Long Kiếm dù sao cũng là vật thuộc về Tiêu Cửu Từ. Y vừa triệu gọi, thanh kiếm lập tức bay ra từ sau lưng Kiều Hàm.
Kiều Hàm sốt ruột muốn đưa tay bắt lấy, nhưng cổ tay lại bị Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng nắm giữ.
“Đừng lo, ta tự biết chừng mực.”
Tiêu Cửu Từ nói xong liền dùng một tay đón lấy Long Kiếm, không để Kiều Hàm nói thêm. Y cầm Long Kiếm trong tay, trong phút chốc ánh sáng xanh băng b*n r*, hàn khí ép tất cả mọi người phải lùi lại.
Chỉ thấy một bóng người từ trên không lao xuống, bảy chiếc đuôi tỏa ánh sáng xanh bung rộng hết mức. Long Kiếm trong tay y dường như mơ hồ hóa thành hình rồng, tựa một con rồng bằng thủy tinh xanh nhạt lao vút xuống, trong nháy mắt cắm thẳng vào mắt trận màu đen, làm vô số hạt băng bắn tung tóe.
Khi Long Kiếm cắm sâu vào trong, từng luồng linh lực sinh ra từ va chạm với mắt trận không ngừng trào ra. Tiếng nứt vỡ vang lên, mắt trận vốn chỉ có thể bị mài mòn từng chút một lại bắt đầu chậm rãi rạn nứt.
Tất cả mọi người đều buộc phải vận chuyển linh lực để chống lại chấn động này.
Nhạc Tử Lan trừng mắt đến muốn nứt khóe, nhìn trận pháp sắp bị phá giải hoàn toàn, gã lập tức vùng dậy. Hàn Phong phát hiện liền mạnh tay áp chế gã, nhưng không ngờ Nhạc Tử Lan lại dùng cách gần như tự sát, trực tiếp bẻ thân thể mình thành hai đoạn. Nửa thân trên được ma khí bao bọc, bất ngờ lao về phía Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm đang đứng ngay bên cạnh Tiêu Cửu Từ, căng thẳng quan sát. Cậu lập tức nhận ra nguy hiểm, trong nháy mắt lướt đến sau lưng y, rút roi mây định quất nửa thân Nhạc Tử Lan văng ra ngoài.
Tiêu Cửu Từ đang gắng gượng khống chế sức mạnh của Long Kiếm, cảm nhận được tình hình phía sau nhưng y biết mình có thể yên tâm giao lưng cho Kiều Hàm. Chỉ có điều…
Theo linh khí của Tiêu Cửu Từ lan ra, chiếc lục lạc băng trên dây buộc tóc của Kiều Hàm khẽ rung. Đó là Tiêu Cửu Từ đang bảo vệ cậu.
Nhưng điều cả hai người đều không ngờ tới là Nhạc Tử Lan vốn không lao tới để tấn công bọn họ.
Ngay khoảnh khắc sắp bị roi mây quất trúng, luồng khí đen phía sau lập tức giúp Nhạc Tử Lan đổi hướng. Gã gần như ngoặt một vòng giữa không trung, lao thẳng về phía Long Kiếm.
Gã định dùng tính mạng và ma khí làm ô nhiễm Long Kiếm, khiến Long Kiếm rối loạn, từ đó ngăn mắt trận tiếp tục nứt vỡ.
Nếu là linh kiếm thông thường, có lẽ đã bị ô nhiễm. Khi đó Tiêu Cửu Từ đương nhiên không có thanh kiếm thứ hai để phá trận.
Giữa lúc mọi người hoảng hốt, Ngạo Tuyết vốn định xông lên, nhưng vừa thấy mục tiêu tấn công của Nhạc Tử Lan là Long Kiếm, nàng không chỉ dừng lại mà còn kéo Lăng Sương đang muốn lao tới.
“Không cần!”
Ngạo Tuyết lạnh giọng nói, nhìn Nhạc Tử Lan bất chấp tất cả nhào về phía Long Kiếm. Nhưng ngay khi sắp chạm vào thanh kiếm, gã dường như bị một bức bình chướng vô hình ngăn lại. Một đòn công kích mạnh mẽ lập tức giáng xuống, trực tiếp đánh Nhạc Tử Lan bay ngược ra ngoài, xương cốt toàn thân vỡ vụn.
Lúc này Nhạc Tử Lan mới mơ hồ nhớ lại, khi tranh đoạt Long Kiếm trước đây, gã từng bị Long Kiếm làm bị thương. Khi ấy gã đã nghi ngờ Long Kiếm có thể cảm ứng được ma khí. Dù sao những linh kiếm cực phẩm có linh trí cũng có loại bài xích ma khí.
Nhưng gã không ngờ Long Kiếm không chỉ bài xích mà còn chủ động tấn công. Đòn này khiến nửa thân thể vốn được tạo ra bằng ma công quỷ dị của gã hoàn toàn mềm nhũn trên mặt đất như một con rối vải rách nát. Gã chỉ có thể miễn cưỡng ngẩng đầu, nghển cổ, không cam lòng nhìn về phía Long Kiếm.
Biến cố này khiến Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều kinh ngạc. Kiều Hàm còn tưởng đó là do Tiêu Cửu Từ làm, nhưng Tiêu Cửu Từ biết rất rõ mình không hề làm gì. Vừa rồi y chỉ chuyên tâm đối phó mắt trận và bảo vệ Kiều Hàm, hoàn toàn không ngờ đối phương sẽ lao về phía Long Kiếm.
Lúc này, Ngạo Tuyết bước lên chế giễu: “Ngu xuẩn. Long Kiếm là thần khí thượng cổ, đừng nói một tên ma tu nhỏ bé như ngươi, cho dù là ma tộc cũng không thể chạm vào. Chỉ cần trên người dính một chữ ‘ma’ cũng không được.”
Nói xong, nàng giẫm một chân lên đầu Nhạc Tử Lan. Ánh sáng xanh trong tay biến đổi, một luồng khói lam thấm vào đầu gã.
Nhạc Tử Lan rõ ràng đã sắp chết, nhưng bọn họ vẫn chưa ép hỏi được gã đang làm việc cho ai, nhất định phải tranh thủ thời gian tra hỏi.
Thế nhưng khi nghe Ngạo Tuyết nói vậy, Tiêu Cửu Từ lại hơi sửng sốt, dường như có một ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu.
Ngạo Tuyết không biết trong đầu ma tu đều có cấm chế. Trừ khi chính gã muốn nói, nếu không căn bản không thể hỏi được gì. Khói lam không ngừng thấm vào chỉ khiến Nhạc Tử Lan đang hấp hối đau đớn vô cùng.
Cuối cùng, thất khiếu gã chảy máu, tiếng cười điên cuồng không ngừng vang lên. Ngạo Tuyết nổi giận, vừa định ra tay thì Nhạc Tử Lan bỗng phát điên, há miệng muốn cắn người.
Đột nhiên, một bóng đỏ lóe lên. Một con hồ ly đỏ bị thương, kéo theo tám chiếc đuôi mềm nhũn, trực tiếp cắn chặt cổ họng Nhạc Tử Lan, hung hăng kết liễu mạng sống của gã.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Nhạc Tử Lan nhìn lên bầu trời âm u.
Gã mơ hồ nhớ lại những ngày tháng bị đánh trọng thương, mất đi tư cách tu luyện. Gã sống hoang phí và suy sụp, thậm chí từng muốn chết, cho đến khi một bóng dáng xinh đẹp màu vàng xuất hiện, mang đến cho gã hy vọng sống. Đối với gã, nàng chính là nữ thần đẹp nhất, đáng tiếc gã đã không thể giúp nàng hoàn thành đại nghiệp.
Cuối cùng, Nhạc Tử Lan hé miệng, một chữ “Cẩm” đã kề bên môi nhưng vẫn không thể thốt ra.
Ngạo Tuyết kinh ngạc nhìn con hồ ly vừa lao tới. Đó chính là Xích Hồ Vương Liệt Dương. Sau khi chính miệng cắn chết Nhạc Tử Lan, Liệt Dương không còn quan tâm tình hình nơi này, chỉ lảo đảo rời đi. Ngạo Tuyết có thể nhìn ra hắn sắp chết.
“Lùi lại.”
Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng, kéo Kiều Hàm liên tục lui về sau.
Dường như có thứ gì đó sắp bùng nổ tại nơi Long Kiếm giao nhau với mắt trận.
Thấy vậy, mọi người đồng loạt lùi lại.
Cùng với một luồng sóng khí mạnh mẽ cuộn trào, Tiêu Cửu Từ lập tức ôm chặt Kiều Hàm vào lòng. Bảy chiếc đuôi bao bọc lấy cậu, tạo thành một bức tường băng.
Không biết bên ngoài chấn động bao lâu, bức tường băng vỡ tan, bảy chiếc đuôi cũng tản ra. Trước mắt chỉ còn một vùng hỗn độn, nhưng trên cao đã là trời xanh mây trắng, không còn chút âm u nào.
Chẳng bao lâu sau, hai người từ xa nhanh chóng bay tới, chính là Tần Tu Trọng và Kiều Uyển.
Trên đường tới đây, bọn họ đã xác định được trận pháp đã bị phá, cả thành bình an vô sự.
Nơi này không thích hợp ở lâu, chúng linh hồ phải lập tức rút lui. Nhiều phi thuyền được triệu ra, chở những linh hồ đến tham dự hỷ yến nhưng lại chịu thương tích buồn bã rời đi.
Người của tộc Xích Hồ sau khi tỉnh lại liền đi tìm vương của mình.
Không bao lâu, bọn họ lần theo dấu vết tìm được hắn trong một căn phòng nhỏ, nơi chất đầy vô số lồng sắt hoen gỉ. Liệt Dương đã chết đang cuộn mình trong một chiếc lồng. Vì gánh thay chúng hồ một đòn, yêu đan của hắn vỡ nát, bị đánh trở về nguyên hình, cuối cùng chết trong hoàn cảnh như vậy, khiến những con Xích Hồ đau buồn không thôi.
Bọn họ không biết vương của mình đã gặp chuyện gì, chỉ cho rằng hắn bị nhân tộc lừa gạt, vì thế mang thi thể Xích Hồ Vương rời đi.
Sau khi đại đội rời khỏi, nghe tin về Xích Hồ Vương, Kiều Hàm không khỏi thổn thức. Cuối cùng vẫn là kết cục giống hệt như trước. Thấy Tiêu Cửu Từ mang theo Long Kiếm đã điều tức xong và mở mắt, Kiều Hàm định hỏi y tình hình cụ thể.
Nhưng Kiều Hàm còn chưa kịp lên tiếng, Tiêu Cửu Từ đã quay đầu nhìn sang. Hai người nhìn nhau một lát, Kiều Hàm vẫn không tự chủ được muốn né tránh đôi mắt dường như đang kể ra điều gì đó.
Thế nhưng ngay khi Kiều Hàm tránh đi, Tiêu Cửu Từ lại nắm lấy tay cậu.
“Kiều Hàm, chuyến đi này ta đã lĩnh ngộ được một điều.”
Kiều Hàm sửng sốt.
“Ta e ngại, ta sợ hãi, ta muốn nắm chắc mười phần, nhưng… lỡ như…”
Kiều Hàm không hiểu y đang nói gì, nhưng lại thấy ánh mắt Tiêu Cửu Từ nhìn mình dần thay đổi. Đôi mắt xanh biếc ấy hóa thành biển cả, dường như muốn nhấn chìm Kiều Hàm. Cậu chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn, sắc mặt lập tức thay đổi. Kiều Hàm luôn cảm thấy giọng điệu lúc này của Tiêu Cửu Từ có chút kỳ lạ, trong lòng không khỏi nảy sinh sợ hãi.
Đúng lúc này, Tần Tu Trọng và Kiều Uyển lại bước vào.
Đã lâu không gặp, đương nhiên không thể bỏ mặc bạn tốt sang một bên. Trước đó Tiêu Cửu Từ đang điều tức nên bọn họ mới không vào. Lúc này nghe thấy động tĩnh, họ liền bước vào.
Trong lòng Kiều Hàm căng thẳng, nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn tự nhiên chào hỏi Tần Tu Trọng và Kiều Uyển, chỉ có bàn tay đang nắm tay Kiều Hàm là từ đầu đến cuối không hề buông ra.
Kiều Hàm tinh thần hoảng hốt, tai ong ong, đến cả bọn họ đang nói gì cũng không nghe thấy. Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều nhận ra sự khác thường của cậu, đương nhiên cũng chú ý đến hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.
Không bao lâu sau, bọn họ trở về tộc Thiên Hồ. Tiêu Cửu Từ trực tiếp dẫn Tần Tu Trọng và Kiều Uyển về Thánh điện nói chuyện, Kiều Hàm ngoan ngoãn đi theo sau lưng y.
Đến khi hoàn hồn, Kiều Hàm đột nhiên nảy sinh xúc động muốn chạy trốn. Nhưng cậu còn chưa kịp thực hiện thì toàn thân bỗng run lên, một luồng uy áp lập tức tỏa ra từ trong cơ thể.
Ba người phía trước đồng loạt quay đầu, chỉ thấy xung quanh Kiều Hàm bắt đầu xuất hiện vòng xoáy linh khí. Cậu kinh ngạc nói: “Ta… ta sắp tiến giai rồi.”
Bên ngoài, mây sét bắt đầu tụ lại trên bầu trời, linh khí hệ Mộc tăng vọt.
Chẳng bao lâu sau, toàn bộ Thánh điện đều mọc đầy cây cỏ xanh tươi. Tiêu Cửu Từ giúp Kiều Hàm bố trí xong trận pháp phòng ngự cuối cùng rồi cùng Tần Tu Trọng và những người khác lui ra trấn giữ bên ngoài cánh cổng thứ nhất.
Mây sét của Kiều Hàm tuy không lớn bằng Tiêu Cửu Từ nhưng cũng không hề nhỏ, dù sao cậu cũng là Thất Trọng Kim Đan.
Mây sét như vậy cũng thu hút Ngạo Tuyết và những người khác tới quan sát.
Đến lúc này, Tiêu Cửu Từ mới giới thiệu sơ qua mọi người với nhau.
Kiều Uyển đương nhiên biết Ngạo Tuyết, Lăng Sương và Hàn Phong.
Hàn Phong thích Ngạo Tuyết, vẫn luôn lặng lẽ ở bên bảo vệ nàng, nhưng trong mắt Ngạo Tuyết chỉ có Tiêu Cửu Từ.
Còn Lăng Sương… thiếu niên này chính là yêu tộc từng ngửi thấy hương thơm trên người nàng.
Ánh mắt Kiều Uyển dừng lại trên người Ngạo Tuyết một lát. Đời trước, hai người cũng được xem là rất quen thuộc. Bọn họ đều là những nữ tử cam tâm tình nguyện đi theo Tiêu Cửu Từ, người ngoài còn đặt cho họ danh hiệu Tuyết Lạc song thù. Cuối cùng chỉ có nàng trở thành cái gọi là góa phụ, bởi vì Ngạo Tuyết đã chết cùng Tiêu Cửu Từ.
Nàng nghĩ Ngạo Tuyết bình thường không biểu lộ, nhưng thật ra yêu Tiêu Cửu Từ đến thảm thiết. Đáng tiếc Tiêu Cửu Từ đời trước là một người vô tâm, cũng chưa từng cho Ngạo Tuyết bất kỳ hy vọng nào, đến cả khế ước đi kèm Long Kiếm cũng không để lại. Nàng không biết đời này Ngạo Tuyết có thích Tiêu Cửu Từ hay không, nhưng nếu đã thích thì gần như vẫn sẽ là bi kịch giống hệt trước kia. Dù sao đời này Tiêu Cửu Từ đã động lòng vì Kiều Hàm. Một người như y, một khi đã có tình thì sẽ không còn nhìn thấy tình ý của người khác nữa.
Kiều Uyển nhìn Ngạo Tuyết lạnh lùng, ánh mắt cuối cùng phát hiện một điểm khác thường trên cổ tay nàng. Khế ước ấy vẫn còn sao? Chưa được giải trừ ư? Kiều Uyển lập tức cảm thấy khó hiểu.
Mây sét của Kiều Hàm cũng tụ lại gần hai ngày mới giáng xuống đạo thiên lôi đầu tiên. Uy lực lôi kiếp của cậu rõ ràng nhỏ hơn nhiều, vì thế trận pháp Tiêu Cửu Từ để lại đã hoàn hảo giúp cậu vượt qua hai đạo lôi kiếp. Đến khi đạo thiên lôi thứ ba giáng xuống, trận pháp phòng hộ mới bị đánh vỡ.
“Lúc huynh độ kiếp…” Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng hỏi Tần Tu Trọng.
Tần Tu Trọng lập tức giật giật khóe mày, bĩu môi nói: “Tám đạo. Tuy ít hơn huynh một đạo, nhưng thiên lôi của ta to hơn của huynh!”
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nói: “Ta nghĩ có lẽ chuyện này liên quan đến số trọng của Kim Đan.”
Tần Tu Trọng nói: “Ý huynh là Kiều Hàm có thể sẽ phải trải qua bảy đạo?”
“Nhiều nhất là bảy đạo.” Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu mày.
“Thay vì quan tâm chuyện này, huynh nên lo…” Tần Tu Trọng nói đến đây liền ngừng lại. Hắn nghĩ Tiêu Cửu Từ biết mình muốn nói gì. Dù sao cũng là ma tộc đoạt xá, thật sự có thể thuận lợi vượt qua lôi kiếp sao?
“Không sao.” Tiêu Cửu Từ đương nhiên biết sẽ không có chuyện gì. Trước đây từng xuất hiện trường hợp tương tự, sau khi biết Kiều Hàm là ma tộc đoạt xá, y tự nhiên cũng đã tìm hiểu rất nhiều.
Nhưng khi đạo thiên lôi thứ tư giáng xuống, sự chú ý của Tiêu Cửu Từ lập tức bị kéo trở lại. Thiên lôi lao thẳng vào trong điện, ánh sáng xanh chói mắt bùng lên trong nháy mắt. Tim Tiêu Cửu Từ giật thót, y gần như không nhịn được muốn xông vào gánh thiên lôi thay Kiều Hàm. Y thật sự không nỡ để cậu chịu dù chỉ một chút khổ sở, nhưng cũng biết thiên lôi có thể tôi luyện thân thể, đây là chuyện có lợi cho Kiều Hàm, chỉ đành nghiến răng chịu đựng, nhìn từng đạo thiên lôi liên tiếp giáng xuống.
Rất nhanh, khi đạo thứ năm hạ xuống, xung quanh đã bắt đầu xuất hiện ma khí như có như không.
Tâm ma kiếp bắt đầu. Hai đạo lôi vân cuối cùng sẽ giáng xuống cùng lúc tâm ma kiếp diễn ra, chẳng khác nào thừa lúc ngươi yếu mà lấy mạng ngươi.
Tiêu Cửu Từ chợt nhớ ra, khi Kiều Hàm tiến giai kỳ Kim Đan trước đây, cậu cũng từng gặp phải tâm ma kiếp. Khi ấy Kiều Hàm suýt nữa không thể thoát ra.
Sau đó Tiêu Cửu Từ từng suy nghĩ, thông thường độ khó khi ma tộc vượt qua tâm ma kiếp thấp hơn những sinh linh khác. Đặc biệt là ma tộc mạnh đến mức có thể đoạt xá, tâm trí lẽ ra phải càng kiên định. Lần trước Kiều Hàm bị ảnh hưởng là vì thứ dẫn dắt cậu tiến giai chính là thần khí.
Vì vậy, tâm ma kiếp lần này đối với Kiều Hàm hẳn sẽ không quá khó… Đang nghĩ như vậy, trong đầu y đột nhiên hiện lên hình ảnh Kiều Hàm cầm Long Kiếm cùng lời Ngạo Tuyết từng nói.
Y chợt cảm thấy dường như mình đã bỏ qua một điểm đáng ngờ nào đó.
Đúng lúc ấy, đạo thiên lôi thứ sáu giáng xuống.
Sâu trong linh thức đột nhiên truyền đến một trận rung động. Đồng tử Tiêu Cửu Từ co lại, không đợi mọi người kịp phản ứng, y đã xông thẳng vào trong điện.
Đó là cảm ứng do lục lạc băng truyền tới khi nhận thấy Kiều Hàm sắp gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều ngây người. Chuyện gì vậy? Trước đó khi Tiêu Cửu Từ tiến giai, Kiều Hàm cũng xông tới bảo vệ y, bây giờ đến lượt hai người đổi chỗ cho nhau sao?
Ngạo Tuyết và những người khác cũng trợn mắt há mồm. Trước đây hình như cũng từng xuất hiện cảnh tượng tương tự.
Nhưng ngay giây tiếp theo, lôi vân trên trời lại dần dần tan đi.
Không đúng!
Chưa nói đến việc vừa rồi lôi vân dường như vẫn đang ấp ủ đạo thiên lôi tiếp theo, cho dù quá trình tiến giai đã kết thúc, bên trong cũng phải tỏa ra uy áp của Nguyên Anh kỳ mới đúng.
Trừ khi… tiến giai thất bại!
Chẳng lẽ Kiều Hàm bị mắc kẹt trong tâm ma kiếp, không thể thoát ra, lôi kiếp phán định cậu không thể tiến giai nên mới tự tan đi?
Mọi người đều kinh hãi. Tần Tu Trọng là người đầu tiên xông vào, những người khác lập tức theo sau.
Trong đại điện đã bị thiên lôi đánh đến hỗn loạn, khắp nơi đều là linh thực và dây leo cháy đen. Kiều Hàm đang ngồi xếp bằng giữa đống đổ nát, giữa hai đầu mày quẩn quanh ma khí nồng đậm. Sắc mặt cậu dần mất hết huyết sắc, khóe miệng trào máu.
Quả nhiên cậu vẫn đang mắc kẹt trong ảo cảnh tâm ma. Nếu cứ tiếp tục như vậy, tâm cảnh của cậu có thể sẽ tan vỡ, nhẹ thì trực tiếp sa đọa thành ma tu, nghiêm trọng hơn, nếu vận khí không tốt thì thậm chí có thể trực tiếp vẫn lạc.
Nhưng chẳng phải Kiều Hàm là ma tộc đoạt xá sao? Tần Tu Trọng không biết có phải vì tình trạng của Kiều Hàm quá đặc biệt hay không, chỉ có thể căng thẳng nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ đã nắm lấy hai tay Kiều Hàm, thử vận chuyển công pháp song tu. Lần trước khi cậu tiến giai Kim Đan kỳ, y cũng làm như vậy. Nhưng lần này Tiêu Cửu Từ lại bị bật văng ra, Kiều Hàm cũng phải chịu phản phệ. Hiển nhiên tình trạng của cậu đã vô cùng tồi tệ, cơ thể hoàn toàn phong bế, không cho phép bất kỳ linh khí nào từ bên ngoài tiến vào.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ trắng bệch. Y không thể ngờ tình trạng của Kiều Hàm lại nghiêm trọng đến vậy. Có thể nhanh chóng chìm sâu vào tâm ma kiếp như thế, trừ khi tâm ma của cậu đã nghiêm trọng đến mức gần như nhập ma, nếu không tuyệt đối không thể bị ảo cảnh tâm ma giam giữ thành thế này.
Đầu óc Tiêu Cửu Từ hoàn toàn hỗn loạn, không còn tâm trí truy cứu nguyên nhân, chỉ muốn nhanh chóng tìm cách cứu Kiều Hàm trở về.
Nhưng bất kể y lên tiếng gọi cậu, dùng thuật pháp phụ trợ giúp cậu, hay cho cậu uống đan dược đều vô dụng. Tuy không có quả Hồn Nguyên, nhưng Kiều Hàm đã vì y mà thu thập rất nhiều phương pháp loại bỏ ma khí. Lúc này tất cả đều được dùng lên người Kiều Hàm, vậy mà vẫn không có chút tác dụng nào đối với việc trừ bỏ tâm ma.
Trơ mắt nhìn Kiều Hàm sắp không chống đỡ nổi, Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy sinh mệnh của mình cũng đang trôi đi theo cậu. Trái tim đau đớn đến mức không còn cảm nhận được cái đau, chỉ còn lại từng cơn hoảng loạn bất lực. Cảm giác ấy còn đáng sợ hơn cả khi linh căn bị phế, Kim Đan bị phong ấn hay huyết mạch bị bại lộ…
Quá trình tu sĩ vấn đạo tiến giai quả thật luôn đi kèm nguy hiểm, nhưng bao nhiêu gian nan trắc trở bọn họ đều đã vượt qua, vậy mà lại ngã xuống ở đây, bảo Tiêu Cửu Từ làm sao có thể chấp nhận?
Biểu cảm trên mặt y dần trở nên trống rỗng, cả người chìm vào sự im lặng đáng sợ. Không ai chú ý thấy một tia đỏ điên cuồng thoáng hiện dưới đáy mắt y.
Những người khác cũng hoàn toàn bó tay. Dù sao đây là thử thách do thiên đạo giáng xuống, không phải sức người có thể…
Tần Tu Trọng không nhịn được giơ tay lên, lôi điện quấn quanh lòng bàn tay. “Ta dùng sét đánh cho hắn tỉnh lại lần nữa.”
Nhưng Kiều Uyển lập tức ôm lấy cánh tay hắn. Sắc mặt nàng trắng bệch. “Đừng làm bừa!”
Nói xong, nàng nhìn chằm chằm Kiều Hàm, trong lòng dâng lên từng đợt cảm xúc… phức tạp.
Kiều Hàm sắp chết sao?
Người đệ đệ đã thay đổi rất nhiều, khiến nàng cảm thấy có gì đó khác biệt… sắp chết rồi sao?
Hốc mắt Kiều Uyển dần dâng lên cảm giác chua xót kỳ lạ. Đó là… đệ đệ ruột đang dần trở nên thân thiện với nàng. Nàng có thể sắp mất cậu…
Đầu óc Kiều Uyển trống rỗng, đột nhiên mở miệng.
Nhưng nàng còn chưa kịp phát ra tiếng, Tiêu Cửu Từ đã đột nhiên nói ra điều nàng muốn nói.
“Song tu linh thức.”
Kiều Uyển kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ. Đây là lời đồn nàng chỉ tình cờ nghe nói vào rất nhiều năm sau ở kiếp trước. Không ngờ Tiêu Cửu Từ cũng biết, quả nhiên y học nhiều biết rộng.
“Cái gì?” Ngạo Tuyết nhíu mày. “Sao đột nhiên lại nói đến chuyện này?”
Kiều Uyển thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên bắt đầu chuẩn bị, trong lòng chấn động. Quả nhiên y định song tu linh thức với Kiều Hàm sao? Thật ra vừa rồi khi định lên tiếng, nàng cũng chưa nghĩ đến việc phải để ai làm, chỉ nhớ ra đây là phương pháp duy nhất có thể cứu người mà thôi.
Lúc này, trước vẻ khó hiểu của mọi người, Kiều Uyển chỉ có thể giải thích: “Khi song tu linh thức, người song tu có thể tiến vào thức hải của đối phương, cũng chính là nơi ảo cảnh tâm ma tồn tại, sau đó kéo đối phương ra ngoài. Chỉ là nếu độ tương hợp giữa hai bên không đủ cao thì sẽ vô cùng nguy hiểm.”
Ngạo Tuyết và những người khác cũng biết, song tu linh thức thông thường chỉ được thực hiện giữa những phu thê có tình cảm cực kỳ sâu đậm, bởi nơi sâu nhất trong thức hải sẽ tự động công kích người xâm nhập từ bên ngoài, hoàn toàn không chịu sự khống chế của bản thân chủ nhân.
Với tình trạng hiện giờ của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, làm vậy chẳng khác nào liều chết xông vào.
Ngạo Tuyết và những người khác muốn nói lại thôi, nhưng không ngờ người đầu tiên ngăn cản Tiêu Cửu Từ lại là Tần Tu Trọng.
“Huynh điên rồi sao? Chuyện này chắc chắn sẽ thất bại! Tiêu Cửu Từ, huynh bình tĩnh lại đi!” Tần Tu Trọng nghiến răng gầm lên, túm lấy cổ áo Tiêu Cửu Từ, muốn mắng cho y tỉnh táo.
Đó là linh thức của ma tộc. Cho dù Kiều Hàm có yêu y đến đâu cũng vô dụng, linh thức ấy chắc chắn vẫn sẽ công kích!
Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu. Đôi mắt vốn chết lặng đã khôi phục vẻ kiên định, nhưng lại mang theo sự quyết tuyệt: “Đây là cách duy nhất. Ta muốn đánh cược một lần!”
“Đánh cược? Đánh cược vào một khả năng vốn không thể xảy ra sao? Nếu Kiều Hàm biết, hắn sẽ đau lòng đến mức nào? Hắn thà để bản thân gặp chuyện cũng muốn bảo vệ huynh! Ta tuyệt đối không cho phép huynh làm chuyện ngu xuẩn chẳng khác nào tự tìm chết này! Coi như ta thay Kiều Hàm trông chừng huynh!” Tần Tu Trọng giận dữ quát.
Không ngờ hai người họ lại xảy ra xung đột. Kiều Uyển nhìn tình trạng của Kiều Hàm ngày càng xấu đi, lại nghĩ Tiêu Cửu Từ là người được thiên mệnh lựa chọn, bình thường sẽ không xảy ra chuyện, vì thế không nhịn được bước lên nói: “Đây quả thật là một cách. Tần đại ca, tại sao huynh lại…”
“Bởi vì…” Tần Tu Trọng vừa định nói lại nghẹn trở về. “Nếu hôn khế của bọn họ vẫn chưa được giải trừ, giữa hai người ít nhất còn có một mối liên kết nào đó, có thể giúp y tiến vào thức hải. Nhưng bây giờ hai người họ chẳng là gì của nhau cả, chỉ có quan hệ sư huynh đệ. Dù có tình cảm, dù rất hiểu nhau, khi y tiến vào vẫn sẽ bị bài xích. Đây căn bản là đi tìm chết!”
Kiều Uyển sửng sốt. Lời Tần Tu Trọng nói quả thật có lý. Có những chuyện không chỉ dựa vào tình cảm, nếu có hôn khế liên kết thì đúng là sẽ có lợi hơn một chút.
Đúng lúc này, một người đột nhiên lên tiếng: “Hay là để ta thử.”
Mọi người lập tức kinh ngạc nhìn về phía Ngạo Tuyết.
Ngạo Tuyết nhìn Tiêu Cửu Từ, giơ cổ tay lên: “Khế ước giữa ta và Kiều Hàm vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Đây từng là khế ước bám trên thần khí, uy lực rất lớn. Có lẽ khả năng thành công của ta sẽ cao hơn ngươi một chút.”
“Tỷ! Tỷ điên rồi sao?”
“Chuyện này… chuyện này không ổn!”
Lăng Sương và Hàn Phong lập tức lên tiếng ngăn cản.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều ngây người. Kiều Uyển không dám tin nhìn dấu vết trên cổ tay Ngạo Tuyết, hoàn toàn không hiểu tại sao sự việc lại phát triển thành thế này.
Ngạo Tuyết không hề sợ hãi, nói: “Trách nhiệm ban đầu của ta vốn là bảo vệ người thừa kế Long Kiếm. Hơn nữa, nguy cơ lần này là do Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm cứu tộc Linh Hồ. Với thân phận Thánh nữ, coi như ta báo ân. Huống chi có khế ước này, nếu Kiều Hàm xảy ra chuyện, cho dù ta không chết cũng sẽ bị trọng thương. Tính đi tính lại, ta là người thích hợp nhất.”
Ngạo Tuyết nói xong liền định bước lên, nhưng Tiêu Cửu Từ trầm giọng nói: “Không được.”
Tần Tu Trọng lúc này mới phản ứng lại. Cái cớ hắn vừa tìm chẳng phải ngược lại đã gây thêm phiền phức sao? “Hai người… ngoài khế ước này ra căn bản không có tình cảm gì với nhau, huống chi ngươi còn là yêu tộc, mức độ bài xích chắc chắn sẽ càng nghiêm trọng. Cứ thế tiến vào thức hải của người khác, e rằng đến tầng phòng ngự đầu tiên cũng không qua nổi!”
Ngạo Tuyết lại nhíu mày nhìn Tiêu Cửu Từ: “Nhưng phần thắng của ngươi chưa chắc đã cao hơn ta.”
Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm, dịu dàng mỉm cười: “Ta có, đệ ấy thích ta… vì vậy đệ ấy sẽ không bài xích ta, sẽ cho ta tiến vào.”
Khi nói ra câu này, trái tim Tiêu Cửu Từ không ngừng run rẩy.
Kiều Hàm thật sự thích y sao?
Nhưng nếu thích y, tại sao lại né tránh tình cảm của y?
Thế nhưng ánh mắt Kiều Hàm nhìn y, thái độ của Kiều Hàm đối với y, tất cả những chuyện cậu từng làm… chẳng lẽ không phải vì thích sao? Tiêu Cửu Từ thật sự không muốn tin rằng đó không phải tình yêu.
Y có thể mong đợi không? Mong đợi Kiều Hàm thật sự thích mình, dù chỉ một chút. Chỉ cần như vậy, cho dù đó là linh thức của ma tộc, y vẫn có thể song tu cùng cậu.
Xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.
Song tu linh thức quả thật thường chỉ xuất hiện giữa những đạo lữ thật lòng yêu nhau.
Ngạo Tuyết nhíu mày. Với tính cách khó chịu và hay né tránh của Kiều Hàm, nàng đoán chuyện này e là khó nói. Nàng không muốn Tiêu Cửu Từ liều lĩnh một cách mù quáng, cảm thấy phần thắng của mình cao hơn y, chỉ đành cố ý nói quá lên để ngăn y lại trước: “Tiêu Cửu Từ… bất kể ngươi có biết hay không, nhưng ta từng hỏi Kiều Hàm. Tình cảm hắn dành cho ngươi e rằng chỉ là tình huynh đệ.”
Toàn thân Tiêu Cửu Từ cứng đờ. Y nhìn Kiều Hàm đang nhắm chặt mắt với vẻ đau lòng.
Thích hay không thích đây?
Y đã bỏ lỡ cơ hội để hỏi, nhưng… không sao. Cho dù Kiều Hàm không thích y, y cũng đã nhất quyết chỉ cần cậu.
“Tình huynh đệ?” Tần Tu Trọng đột nhiên kinh ngạc nói: “Cô nương này sao lại lừa người vậy!”
“Ta… ta không có.” Ngạo Tuyết sửng sốt, không ngờ người phản bác mình lại là Tần Tu Trọng.
Tần Tu Trọng cạn lời nói: “Chắc chắn tên kia đã lừa ngươi. Hắn đã sớm động lòng với Tiêu Cửu Từ rồi, sao có thể chỉ là tình huynh đệ được?”
Kiều Uyển đứng bên cạnh hơi im lặng.
Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng: “Huynh vừa nói gì?”
Tần Tu Trọng sửng sốt, thấy vẻ mặt Tiêu Cửu Từ vô cùng kỳ lạ.
Phản ứng này của Tiêu Cửu Từ là sao? Tại sao trông y như hoàn toàn không biết Kiều Hàm thích mình vậy? Chẳng phải hai người họ đã sớm ở bên nhau rồi sao?
Tần Tu Trọng nhất thời không hiểu nổi, chỉ có thể nói: “Huynh chưa từng nghe chuyện hoa La Yên nở sao?”
“Hoa La Yên nở là chuyện gì? Chẳng lẽ có liên quan đến mùi hương trên người đệ ấy?” Đầu óc Tiêu Cửu Từ lập tức vận chuyển, y vội vàng hỏi: “Chẳng phải chỉ những phi nhân tộc thích đệ ấy mới có thể ngửi thấy mùi hương đó sao?”
Điều đó chỉ có thể chứng minh y thích Kiều Hàm mà thôi.
Tần Tu Trọng lúc này mới nhớ ra: “Đúng rồi, chúng ta chưa từng nói chuyện này với hai người. Chuyện này…”
Tần Tu Trọng nhìn về phía Kiều Uyển. Dù sao đây cũng là bí mật của Kiều gia, hắn không tiện tự ý nói ra.
Kiều Uyển cũng không thích nhắc đến chuyện này. Mỗi lần nhắc tới, nàng đều có cảm giác như những cây kim nhỏ đang đâm vào linh hồn của mình ở kiếp trước.
Nhưng vào khoảnh khắc này, Tiêu Cửu Từ nhìn sang nàng như đang khẩn cầu một câu trả lời. Ánh sáng trong đôi mắt ấy vừa thấp thỏm, vừa mong đợi, khiến Kiều Uyển cảm thấy bi thương.
Môi Kiều Uyển run rẩy. Giọng nói nàng mang theo một chút oán trách, như thể đang trách Tiêu Cửu Từ của kiếp trước quá mức vô tình, nhưng cuối cùng nàng vẫn nói ra toàn bộ sự thật.
“Sau khi người mang La Yên Huyền Thể bọn ta chào đời, sẽ lấy máu đánh dấu một đóa hoa La Yên. Chưa động lòng thì hoa sẽ không nở. Một khi hoa nở, trên người mới tỏa ra mùi hương đặc biệt. Ngươi bắt đầu ngửi thấy mùi hương ấy từ lúc nào, điều đó chứng minh người đó đã động lòng, yêu một người từ lúc ấy.”
Sau khi nghe xong, gương mặt Tiêu Cửu Từ hoàn toàn trống rỗng, nhưng đầu óc lại điên cuồng vận chuyển. Chẳng bao lâu sau, niềm vui mừng như phát cuồng bùng lên trong mắt y. Dường như toàn thân y đều trở nên thông suốt, tỏa ra hơi thở dịu dàng.
Thật sự vừa muốn khóc, lại vừa muốn cười.
Y đột nhiên quay người, ôm chặt lấy Kiều Hàm, ôm cậu thật chặt, tham lam hít lấy mùi hương trên người cậu. Đó chính là bằng chứng Kiều Hàm thích y. Tại sao đến bây giờ y mới biết?
“Ta biết mà, ta biết đệ thích ta… Đệ đúng là… một nhóc lừa đảo!”
Nhưng Kiều Hàm không thể đáp lại y, bởi tình trạng của cậu đã càng thêm nghiêm trọng.
Tiêu Cửu Từ cảm nhận được điều đó, lập tức gạt bỏ những cảm xúc đang bùng nổ trong lòng. Ánh mắt y trở nên sắc bén, hai tay nhanh chóng đan chặt với tay Kiều Hàm, ánh sáng khác thường tràn ra từ lòng bàn tay.
Trận pháp phòng ngự y đã chuẩn bị trước đó để hai người song tu linh thức cũng đồng thời sáng lên.
Tần Tu Trọng còn chưa kịp ngăn cản. Vừa rồi hắn đã bị chuyện thích hay không thích làm lệch mất trọng tâm. Dù có thích nhau đi nữa, xét cho cùng bọn họ vẫn không thể song tu linh thức!
“Tiêu Cửu Từ, mau dừng lại!” Tần Tu Trọng giơ tay định ngăn cản. Tuy hắn cũng không muốn Kiều Hàm xảy ra chuyện, nhưng một người đã gặp nạn, chẳng lẽ người còn lại cũng phải theo sau…
Tiêu Cửu Từ lại đột nhiên mỉm cười với hắn: “Ta muốn ở bên đệ ấy. Sống chết có nhau.”
“Tiêu Cửu Từ.” Tần Tu Trọng sững sờ.
Tiêu Cửu Từ cười nói: “Nếu đệ ấy chết, ta cũng sẽ không sống một mình.”
Câu nói ấy trực tiếp khiến tất cả mọi người có mặt đều chấn động.
Kiều Uyển nhìn Tiêu Cửu Từ, đôi môi không ngừng run rẩy, cuối cùng nhắm mắt lại, không muốn nhìn thêm nữa. Nhưng trong lòng nàng lại có một giọng nói không ngừng vang lên rằng mọi thứ đã thay đổi, tất cả đều không còn giống trước. Tiêu Cửu Từ đã không còn là Tiêu Cửu Từ mà nàng từng biết. Một người hành động hoàn toàn theo tình cảm như vậy… không phải y.
Tiêu Cửu Từ quay đầu, nhìn chằm chằm Kiều Hàm trước mặt. “Nếu không thành công, coi như ta tuẫn tình theo đệ. Nếu thành công, ta sẽ từ từ tính sổ với đệ. Đệ đã lừa ta lâu như vậy… dù thế nào cũng phải chịu phạt.”
Không ai nói thêm gì nữa. Ngay cả Tần Tu Trọng cũng biết ngăn cản đã vô ích, chỉ có thể thật sự cầu nguyện cho khả năng không thể xảy ra ấy trở thành sự thật.
“Đồ điên, đúng là đồ điên! Tùy hai người các ngươi!” Tần Tu Trọng chỉ có thể ôm một bụng tức giận đứng sang bên hộ pháp. Hắn không hiểu, tình yêu thật sự có thể khiến con người ta trở nên điên cuồng, hoàn toàn mất hết lý trí như vậy sao? Quả thật quá đáng sợ.
Theo linh khí không ngừng hội tụ, Tiêu Cửu Từ đã khôi phục hình thái nhân tộc dần nhắm mắt lại.
Linh khí xanh băng và linh khí xanh lục sẫm từ từ quấn lấy nhau.
Tất cả mọi người đều căng thẳng quan sát, nhìn hai luồng linh khí dần hòa thành một quả cầu linh khí, bao bọc lấy hai người.
Chỉ cần nó không nổ tung… Chỉ cần không…
Lúc này, thể linh thức của Tiêu Cửu Từ đã tiến vào một lối đi chật hẹp và tối tăm.
Đây cũng là lần đầu tiên Tiêu Cửu Từ tiến vào thức hải của người khác, chỉ biết quá trình này được chia thành hai giai đoạn.
Nơi đây hẳn là tầng phòng ngự đầu tiên.
Nhưng hoàn cảnh xung quanh quá tối tăm và ngột ngạt, y chỉ có thể dựa vào cảm giác để bước về phía trước.
Trong bóng tối dường như có người đang chạy.
Nghe tiếng bước chân, có lẽ đó là một đứa trẻ.
Chỉ là y không nhìn thấy, cũng không cảm ứng được.
“Kiều Hàm?” Tiêu Cửu Từ thử gọi.
Tiếng bước chân dừng lại.
Tiêu Cửu Từ cảm giác có người đang nhìn chằm chằm mình.
Nhưng chẳng bao lâu sau, phía trước đột nhiên xuất hiện ánh sáng.
Dường như ánh sáng ấy đang chỉ dẫn cho y một lối đi.
Phía sau đó chính là thức hải nơi linh thức của ma tộc tồn tại.
Tiêu Cửu Từ chuẩn bị tinh thần, bước về phía ánh sáng.