Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 152

Hai năm qua, Tần Tu Trọng vừa nâng cao tu vi của bản thân, vừa phát triển thế lực và các mối quan hệ của mình trong Bất Niệm Cung. Hắn cũng luôn dò hỏi, chú ý đến tình hình của Tiêu Cửu Từ.

Lần Đông Hạc tiên tôn tập kích, Tần Tu Trọng đang ở trong bí cảnh nên không nhận được tin tức, nếu không hắn đã sớm chạy tới tương trợ.

Sau khi ra khỏi bí cảnh, phát hiện Đông Hạc tiên tôn đã thoái hóa xuống kỳ Trúc Cơ, hiện giờ hoàn toàn dựa vào đan dược để cầm cự tính mạng, Tần Tu Trọng liền biết tu vi của Tiêu Cửu Từ hẳn không có vấn đề gì.

Nào ngờ trong thời gian lưu lại Bất Niệm Cung, hắn lại dò hỏi được tin này nên vội vàng chạy tới.

Kiều Hàm nghe mà đầu óc ong ong. Tuy cậu vẫn luôn suy đoán trong Bất Niệm Cung có nội gián của ma tộc đang tìm cách ly gián quan hệ giữa hai giới, nhưng không ngờ chuyện này cũng có liên quan đến sự việc lần này. Cậu còn tưởng đó chỉ là sự trùng hợp tréo ngoe trong cốt truyện, là an bài của thiên đạo, giờ xem ra Nhạc Tử Lan quả nhiên có vấn đề.

Trong nguyên tác, đây cũng là một âm mưu.

Kiều Hàm không nhịn được nghiến răng nói: “Sư huynh cũng đã nhận ra hỷ yến này có điều bất thường, nhưng vẫn chưa biết cụ thể là gì. Bọn chúng dám trực tiếp ra tay với tộc Linh Hồ và sư huynh, chắc chắn không phải chỉ vì tự tin mù quáng. Mau mau mau, đi tiếp viện.”

“Ngươi thật sự không sao chứ?” Tần Tu Trọng vẫn có chút nghi ngờ về việc Tiêu Cửu Từ nhốt cậu ở đây.

Kiều Hàm cạn lời: “Ta cũng có thể tự phá kết giới này, chỉ là lười lãng phí pháp bảo thôi. Rốt cuộc ngươi có ra tay không?”

Thấy Kiều Hàm nói vậy, Tần Tu Trọng cũng không hỏi thêm. Lôi điện lóe lên, kết giới lập tức tan biến.

“Đi.” Tần Tu Trọng nói.

Kiều Hàm đáp: “Chờ đã, ta mang kiếm theo.”

Nghe vậy, sắc mặt Kiều Uyển khẽ thay đổi. Từ góc độ họ đang đứng, có thể nhìn thấy thanh Long Kiếm trong sân.

Ngay từ đầu nàng đã chú ý tới nó. Nàng biết đó là vật thuộc về Tiêu Cửu Từ, đồng thời cũng là lá bùa đòi mạng y.

Long Kiếm là vật dẫn chứa đựng thần lực, có nó, Tiêu Cửu Từ mới hấp thu thần lực.

Quả nhiên Tiêu Cửu Từ vẫn lấy được nó, vậy y và Ngạo Tuyết…

Kiều Uyển còn đang suy nghĩ, đã thấy Kiều Hàm cầm Long Kiếm lên vung mấy cái, toàn bộ lớp băng phong kín mũi kiếm lập tức rơi xuống.

Đồng tử Kiều Uyển co lại. Sao có thể? Một khi Long Kiếm rời khỏi Tiêu Cửu Từ, nó sẽ tự động bị băng phong, chẳng phải người khác không thể sử dụng sao?

“Đây là…” Vừa tới gần, Tần Tu Trọng đã cảm nhận được sự khác thường của thanh kiếm trong tay Kiều Hàm. Hàn khí ấy gần như khiến người ta run rẩy.

“Kiếm của sư huynh.” Kiều Hàm nói: “Vừa đi vừa nói.”

Trên đường ngự kiếm phi hành, Kiều Hàm kể sơ qua tình hình hai năm nay. Họ tới đây tu luyện, vì báo ân nên tham gia tuyển chọn Hồ Chủ, sư huynh lấy được Long Kiếm, hiện giờ lại tới dự hỷ yến.

“Nói vậy, tai họa ngầm của thân phận bán yêu đã được giải quyết hoàn toàn rồi sao?” Tần Tu Trọng lập tức nắm được trọng điểm, kinh ngạc hỏi.

Kiều Hàm đáp: “Ừ.”

“Đồng tu hai đạo, xem ra phải tìm cơ hội so tài cho ra trò mới được.” Đáy mắt Tần Tu Trọng lóe lên ánh sáng hưng phấn.

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật. “Vượt qua cửa ải trước mắt đã rồi nói.”

Kiều Uyển nghe họ trò chuyện, âm thầm đối chiếu với kiếp trước trong lòng, nhận ra rất nhiều chi tiết đã thay đổi.

Nàng nhớ nguy cơ lần này vốn phải là tộc Xích Hồ gặp nạn, giờ lại biến thành hỷ yến. Tiêu Cửu Từ cũng đáng lẽ trực tiếp trở thành Hồ Chủ, nhưng tộc Linh Hồ không mấy phục y. Vậy mà nghe theo ý Kiều Hàm, họ lại muốn phò tá Thánh nữ lên ngôi rồi rời khỏi nơi này.

Kiều Uyển càng nghe càng hoảng hốt, dường như chỉ cần ngoảnh đầu nhìn lại, mọi chuyện đã có quá nhiều điểm khác biệt.

Nhưng nàng lại cảm thấy… phương hướng tiến về phía trước vẫn không thay đổi.

Khi ba người chạy tới Phi Hà thành, trời đã sáng rõ, trong phủ thành chủ đang bận rộn chuẩn bị, khắp nơi đều tràn ngập không khí vui mừng.

Nhưng trong sân viện sâu nhất lại bùng nổ xung đột dữ dội.

Ngọn lửa bị tường băng triệt tiêu. Liệt Dương mặc hỉ phục, vẻ mặt hung bạo nhìn Tiêu Cửu Từ, nói: “Không muốn tham gia thì cút! Đừng có ăn nói xằng bậy trước mặt ta.”

Tiêu Cửu Từ cau mày nhìn Liệt Dương: “Ta biết chuyện này đã không còn chứng cứ, đạo hữu của Hợp Hoan Tông ngươi cũng chưa từng gặp, nếu nói ra chân tướng như vậy, chắc chắn ngươi sẽ không tin. Ta tới báo cho ngươi chỉ vì hy vọng ngươi có thể đề phòng thêm một tầng. Nhạc Tử Lan hiện giờ và hỷ yến này có lẽ không đơn giản như vậy.”

Liệt Dương trừng Tiêu Cửu Từ đến mức hai mắt như muốn nứt ra.

Tiêu Cửu Từ cau mày, tiếp tục nói: “Ngươi thật sự chưa từng nghi ngờ thân phận của Nhạc Tử Lan sao? Bao nhiêu năm qua, chẳng lẽ không có bất cứ điểm nào khiến ngươi sinh nghi?”

Vẻ mặt Liệt Dương cứng lại, trong đầu chợt lóe lên vài hình ảnh.

Hắn không nhớ rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng luôn có vài cái nhíu mày, vài nụ cười khiến Liệt Dương nhìn đến ngây người. Sau khi hoàn hồn, hắn còn không nhịn được châm chọc một câu: “Tên nhóc nhà ngươi sao mà yểu điệu thế, cứ như nữ tử vậy.”

Khi ấy Nhạc Tử Lan sẽ sâu kín đáp lại: “Đợi ngày nào đó ta biến thành nữ tử, dọa chết ngươi.”

Lúc đó hắn đã trả lời: “Nếu ngươi biến thành nữ tử, chúng ta sẽ không thể làm huynh đệ nữa!”

Ánh mắt Nhạc Tử Lan nhìn hắn khi ấy có chút tối nghĩa khó hiểu.

Khi đó họ còn trẻ, một người muốn dưỡng thân thể cho khỏe, một người muốn tu luyện mạnh lên, dường như chẳng có chuyện gì khác đáng để phiền lòng.

Nghĩ đến những hình ảnh ấy, một nỗi hoảng sợ dần trào dâng trong lòng Liệt Dương. Hắn đột ngột lắc đầu: “Không thể nào. Nếu hắn là nữ tử, tại sao bao nhiêu năm qua lại không nói?”

Tiêu Cửu Từ nào biết tại sao. Y chỉ cảm thấy khi ấy hai người đã dùng thân phận huynh đệ để ở bên nhau một cách tự nhiên, thoải mái. Nếu không nảy sinh tâm tư khác, giới tính có được nói rõ hay không cũng chẳng quan trọng. Hai người quen nhau từ nhỏ, Nhạc Tử Lan đã quen mặc nam trang, có lẽ cảm thấy lấy thân phận nam tử làm huynh đệ với Liệt Dương sẽ tốt hơn.

Có điều khi Nhạc Tử Lan muốn xin công pháp từ Đinh Tân, hẳn là nàng đã định nói rõ chân tướng với Liệt Dương. Chỉ là theo lời Liệt Dương, lúc đó hai người đã lâu không gặp, khi gặp lại thì đao kiếm đã hướng vào nhau.

Liệt Dương như rơi vào ma chướng. Chuyện này căn bản không thể nghĩ sâu, nếu Nhạc Tử Lan này là giả, vậy Nhạc Tử Lan thật đâu rồi? Đang ở nơi nào, còn sống hay đã chết?

Nhưng trực giác của hắn và những cảm giác không hài hòa kia vẫn không ngừng giằng xé hắn.

Trong đầu hắn hiện lên hai gương mặt Nhạc Tử Lan, chỉ là thần thái của họ hoàn toàn khác nhau.

Không đợi Tiêu Cửu Từ phản ứng, Liệt Dương đã hóa thành một luồng lửa, lao vút ra ngoài.

Tiêu Cửu Từ nói chân tướng cho Liệt Dương là muốn liên thủ với hắn để đề phòng, không ngờ Liệt Dương lại trực tiếp mất kiểm soát. Cứ tiếp tục thế này, chắc chắn sẽ đánh rắn động cỏ.

Tiêu Cửu Từ chỉ do dự trong chớp mắt rồi quyết định đuổi theo Liệt Dương. Nếu thật sự có vấn đề, vậy thì bắt giặc phải bắt vua trước.

Khi tới phòng tân hôn, Liệt Dương xông vào đầu tiên. Nhưng vừa bước vào, hắn chỉ thấy một người đang mặc giá y đỏ, trùm khăn đỏ, ngoan ngoãn ngồi bên giường, dường như đang lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Cảnh tượng ấy khiến cơn giận đang bùng cháy trong Liệt Dương lập tức dịu xuống đôi chút. Nhạc Tử Lan đang chờ gả cho hắn, vậy mà hắn lại nghi ngờ thân phận của Nhạc Tử Lan.

Liệt Dương sa sầm mặt, vẫn tiến lên, mang theo luồng khí nóng rực túm lấy cánh tay Nhạc Tử Lan.

Người hầu hạ bên cạnh giật mình, vội nói: “Sao Xích Hồ Vương lại tới đây? Trước khi bái đường không thể gặp mặt.”

Liệt Dương liếc hắn một cái: “Ngươi ra ngoài, ta có lời muốn nói riêng với A Lan!”

Sắc mặt người hầu hơi cứng lại: “Xích Hồ Vương, như vậy không hợp quy củ. Tuy ngài là yêu tộc, nhưng công tử nhà chúng ta là nhân tộc. Đã bái đường ở đây thì ít nhất cũng phải tôn trọng quy củ của chúng ta. Xin Xích Hồ Vương rời đi, có lời gì muốn nói thì đợi sau khi bái đường rồi hãy nói.”

“A Lan!” Liệt Dương không nhiều lời với người hầu, trực tiếp kéo Nhạc Tử Lan đứng dậy. Thế nhưng Nhạc Tử Lan lại đột ngột hất tay hắn ra rồi ngồi xuống, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.

Dáng vẻ như đang giận dỗi ấy khiến khí thế hung hăng của Liệt Dương lại giảm thêm đôi chút. Hắn ngây người nhìn người trước mặt.

“Xích Hồ Vương vẫn nên đi đi, công tử nhà chúng ta tức giận rồi. Rõ ràng hôm nay là ngày đại hỷ, ngài đang làm gì vậy? Công tử nhà chúng ta đã chờ ngài lâu như thế, ngài…” Người hầu vừa sốt ruột vừa tức giận nói, dường như muốn mau chóng đuổi Liệt Dương đi.

Liệt Dương nghiến răng, nhất thời vừa sợ mình thật sự hiểu lầm Nhạc Tử Lan, phụ tấm chân tình của gã, vừa có một sự thôi thúc muốn chất vấn cho rõ mọi chuyện. Nếu không, trong lòng hắn sẽ mãi mãi tồn tại khúc mắc.

Ngay lúc Liệt Dương còn đang giằng co, người hầu đã định tiến lên đuổi người, một luồng hàn ý bỗng ập tới.

Một mũi tên băng trong suốt như pha lê bắn thẳng về phía Nhạc Tử Lan. Đồng tử Liệt Dương co lại, hắn vẫn theo bản năng ra tay chặn gãy mũi tên, lập tức giận dữ nhìn về phía người vừa xuất thủ.

Nhưng Tiêu Cửu Từ đã như một cơn gió lướt vào. Nhân lúc Liệt Dương vừa phân tâm, y tới bên cạnh Nhạc Tử Lan. Một luồng sóng linh lực theo khí thế của y lan ra, thổi thẳng vào mặt Nhạc Tử Lan. Trong chớp mắt, khăn trùm đỏ rơi xuống, để lộ một gương mặt gần như cứng đờ, méo mó.

Đồng tử người hầu co lại, vừa định chạy trốn, giây tiếp theo kiếm Băng Phách đã kề lên cổ.

Lúc này Liệt Dương mới hoàn hồn khỏi cú sốc khi nhìn thấy gương mặt dưới lớp khăn trùm. Hắn đột ngột bóp cổ kẻ xa lạ kia: “Ngươi là ai! Nhạc Tử Lan đâu!”

“Ép hỏi hắn cũng vô dụng, đó là rối gỗ, một loại thuật pháp mà ma tu thường dùng.” Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khó coi. Vừa rồi y ẩn mình bên ngoài, lặng lẽ chờ xem sự việc phát triển, không ngờ lại cảm nhận được khí tức thuật pháp do ma tu để lại. Y lập tức nhìn ra cử chỉ của người mặc áo đỏ có điều kỳ quái rồi đoán được chân tướng.

“Ma tu? Rối gỗ? Rốt cuộc chuyện này là…” Liệt Dương gần như phát điên, lập tức nhìn sang người hầu đã bị Tiêu Cửu Từ bắt sống. Trong chớp mắt, toàn bộ uy áp kỳ Hóa Thần đều đè lên người hắn.

Người hầu bị ép ngã sấp xuống đất, miệng phun máu, hoảng sợ không ngừng cầu xin.

“Tiểu nhân không biết, tiểu nhân chỉ phụng mệnh trông coi rối gỗ của công tử, chờ hỷ yến được sắp xếp. Công tử đã rời đi từ một canh giờ trước. Những chuyện khác tiểu nhân hoàn toàn không biết!”

Trong cơn phẫn nộ của Liệt Dương, người hầu lập tức nổ xác mà chết.

Tiêu Cửu Từ cau mày nói: “Thôi, trước hết hãy rút toàn bộ linh hồ khỏi đây, nơi này chắc chắn có vấn đề.” Tuy không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng rời khỏi đây trước luôn không sai.

Nhưng y vừa dứt lời đã giơ tay đón lấy một vật được ném tới. Đó là tín vật của Xích Hồ Vương, tượng trưng cho quyền lực của hắn.

“Nhờ ngươi dẫn họ rời đi.” Liệt Dương nói xong liền biến mất không ngoảnh đầu lại.

Tuy mới quen chưa lâu, nhưng Tiêu Cửu Từ cũng hiểu phần nào cách hành xử của Liệt Dương. Nếu không bắt được người để hỏi rõ, hắn tuyệt đối sẽ không cam lòng.

Tiêu Cửu Từ cũng không trì hoãn, lập tức chạy tới nơi có nhiều linh hồ tụ tập. Chẳng bao lâu sau, y đã tìm thấy ba người Ngạo Tuyết giữa đàn hồ ly náo nhiệt.

Thấy cuối cùng y cũng tới, ba người lập tức tiến lên định giải thích tình hình. Họ không phát hiện điều gì bất thường.

Nhưng Tiêu Cửu Từ không đợi ba người lên tiếng, trực tiếp giao tín vật của Xích Hồ Vương cho Ngạo Tuyết. Hiện giờ, người duy nhất có thể hiệu lệnh tất cả linh hồ ở đây chỉ có Thánh nữ, vì vậy Tiêu Cửu Từ giao việc này cho Ngạo Tuyết xử lý.

“Nghe ta nói, hỷ yến này quả thật có vấn đề. Ta và Liệt Dương đã quyết định lập tức cho toàn bộ linh hồ rút khỏi đây. Ngay lập tức!”

Biến cố này khiến ba người sững sờ. Ngạo Tuyết hoàn hồn, không hề nghi ngờ Tiêu Cửu Từ, hoàn toàn tin tưởng y, lập tức nói: “Được!”

“Khoan đã, ít nhất cũng phải có một lý do chứ, nếu không mọi người đều ngơ ngác hết!” Chính Lăng Sương cũng đang ngơ ngác.

“Cứ nói lãnh địa của các tộc bị tập kích, yêu cầu mọi người lập tức trở về phòng thủ.” Tiêu Cửu Từ nói.

Hàn Phong cho rằng cách này khả thi.

Ngạo Tuyết không nói thêm lời nào, trực tiếp phi thân lên không trung, hóa thành hình thái thiên hồ. Bảy chiếc đuôi rực rỡ xòe rộng, tỏa ra ánh sáng băng lam. Một tiếng hồ kêu vang lên, tất cả linh hồ trong phủ thành chủ lập tức dừng động tác, ngẩng đầu nhìn Ngạo Tuyết giữa không trung.

Một tiếng hồ ly kêu chưa khiến phủ thành chủ cảnh giác.

Nhưng khi tiếng kêu liên tiếp vang lên, nhìn đám linh hồ đột nhiên náo động, không ngừng lao ra ngoài, vị thành chủ đang chờ giờ lành tận mắt thấy một số linh hồ bay khỏi phủ thành chủ, cuối cùng cũng nhận ra có điều bất thường.

Ông ta lập tức phái người ngăn cản.

“Các vị đang làm gì vậy? Đại hôn của Xích Hồ Vương sắp bắt đầu rồi, sao lại đột nhiên muốn rời đi?” Thành chủ dẫn theo toàn bộ cao thủ trong phủ chặn đường.

Nhưng đám người Ngạo Tuyết không nói một lời, trực tiếp giao chiến.

Trên cao trong phủ thành chủ, Nhạc Tử Lan đang cúi nhìn tất cả. Thấy linh hồ đột nhiên chạy trốn, gã lập tức nhận ra có chuyện không ổn.

Vốn dĩ gã điều khiển một rối gỗ thay mình bái đường, lừa toàn bộ hồ yêu tập trung trong chính sảnh để chứng kiến hôn lễ. Chỉ như vậy, Cầm Sát trận mà họ bố trí mới có thể một mẻ quét sạch tất cả linh hồ.

Đôi mắt đỏ tươi của Nhạc Tử Lan lóe lên vẻ tàn nhẫn. Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng gã tuyệt đối không cho phép xuất hiện biến cố. Nếu đã vậy, vậy thì đẩy mọi chuyện lên sớm. Cho dù không thể giết sạch tất cả, giết được một phần cũng có ích.

Hai tay Nhạc Tử Lan kết ấn, một luồng linh quang màu đen b*n r* từ tay gã. Trong chớp mắt, những vị trí trên cao xung quanh phủ thành chủ đồng loạt sáng lên, từng đường vân trận pháp không ngừng nối vào trung tâm, dường như muốn hình thành một trận pháp lơ lửng giữa không trung, bao phủ toàn bộ phủ thành chủ.

Khóe miệng Nhạc Tử Lan điên cuồng nhếch lên. Đúng lúc gã định tăng thêm sức, một luồng lửa bất ngờ ập tới. Nhạc Tử Lan phản ứng cực nhanh, nhưng vẫn không tránh được chiếc đuôi như lưỡi đao lửa quấn quanh cổ mình.

Không cần quay đầu, Nhạc Tử Lan cũng biết người tới là ai, nhưng gã vẫn giả vờ giả vịt, dịu dàng nói: “A Dương, ngươi làm ta đau.”

Nhưng ngay giây tiếp theo, cổ gã lập tức bị siết chặt.

Liệt Dương bước tới trước mặt Nhạc Tử Lan. Nhìn đôi mắt đỏ tượng trưng cho ma tu kia, trái tim Liệt Dương như bị xé toạc. Con mắt độc nhất của hắn nhìn chằm chằm Nhạc Tử Lan, ánh mắt càng lúc càng hung ác: “Ngươi không phải A Lan của ta. Rốt cuộc ngươi là ai!”

Nhạc Tử Lan lại giả vờ đáng thương: “A Dương, ngươi sao vậy? Có phải có người đã nói gì với ngươi không? Sao ngươi đột nhiên lại nói ta như vậy? Ta là Nhạc Tử Lan, tại sao ngươi không tin ta mà lại tin lời hồ ngôn loạn ngữ của kẻ khác!”

“Ngươi câm miệng cho ta! Với tâm tính của A Lan, tuyệt đối không thể nhập ma!” Liệt Dương giận dữ quát: “A Lan đâu! A Lan của ta đâu! Các ngươi giấu nàng ở nơi nào rồi!”

Nhạc Tử Lan cười lạnh. Tuy cổ đang bị siết chặt, nhưng ngay giây tiếp theo, gã đã cầm vũ khí sắc bén, hung hăng đâm về phía Liệt Dương.

Trong khoảnh khắc ấy, Liệt Dương gần như theo bản năng lùi ra sau. Con mắt độc nhất mở lớn…

Chiêu thức này là…

Liệt Dương nổi giận gầm lên: “Là ngươi, chính là ngươi! Kẻ năm đó tập kích, đâm mù mắt ta chính là ngươi! Nhưng ngươi không phải A Lan! Nàng là tỷ tỷ của ngươi, ngươi đã cướp thân phận của nàng!”

Những thông tin điều tra được sau khi tới Phi Hà thành không thể là giả. Quả thật có một đôi song sinh, lời tiên tri rằng cặp song sinh ra đời sẽ mang tới tai họa diệt thành cho Phi Hà thành cũng là thật, vì vậy hai người đã bị tách ra nuôi dưỡng từ nhỏ. Vậy rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?!

Cảm xúc Liệt Dương càng mất kiểm soát, chiếc đuôi càng siết mạnh. Sắc mặt Nhạc Tử Lan càng lúc càng khó coi, nhưng gã không hề lộ vẻ sợ hãi, trái lại còn châm chọc: “Ai cướp thân phận của ai chứ? Ta mới là người xứng đáng sở hữu thân phận Nhạc Tử Lan. Phế vật kia căn bản không có tư cách mang cái tên này!”

“Ngươi mắng ai!” Liệt Dương giận dữ quát.

Nhạc Tử Lan lại cười: “Chẳng phải ngươi đã đoán được rồi sao?”

“Nàng… nàng…” Liệt Dương lập tức không dám nói tiếp.

Nhưng Nhạc Tử Lan lại lên tiếng: “Chết rồi. Chính tay ngươi giết mười năm trước.”

Một chiếc búa nặng như đòn chí mạng giáng xuống, trực tiếp khiến Liệt Dương mất sạch mọi cảm xúc.

Nhạc Tử Lan vừa thưởng thức nỗi đau của hắn, vừa chú ý tới tình hình hình thành của Cầm Sát trận bên cạnh.

Theo những hoa văn lóe sáng, một tấm màn đen bán trong suốt phủ xuống. Bên trong tấm màn, kiếm ý vô hình đã không ngừng hình thành, công kích tất cả yêu tộc ở trong đó.

Nhạc Tử Lan đang vô cùng đắc ý. Mắt thấy góc cuối cùng sắp hoàn thành, gã chỉ chờ đòn công kích khủng khiếp huyết tẩy toàn bộ yêu tộc bên trong, bỗng có một mũi tên băng lam từ phủ thành chủ bắn thẳng về phía một góc của Cầm Sát trận. Mũi tên mang theo thế chẻ tre, chuẩn xác phá hủy góc cuối cùng sắp được hoàn thành.

Nhạc Tử Lan ngây người. Sao có thể có người công kích được ra ngoài trận pháp? Chẳng phải đáng lẽ phải bị tấm màn đen ngăn lại sao?

Hơn nữa, đối phương làm sao biết được vị trí chân trận của Cầm Sát trận? Vị trí ấy sẽ tùy theo người thi pháp mà thay đổi bất kỳ lúc nào!

Chẳng lẽ thật sự có người chỉ trải qua một lúc công kích của trận pháp còn chưa hoàn thành ở phía trước mà đã nghiên cứu ra cách phá trận sao?

Nhạc Tử Lan không tin. Gã không tin chuyện như vậy lại có thể xảy ra.

Nhưng nghiêm trọng hơn trước mắt là, nếu trận pháp bị phá, kế hoạch thất bại, gã phải ăn nói thế nào với nàng?

Không được, nàng đặt kỳ vọng lớn như vậy vào gã, sao gã có thể khiến nàng thất vọng?

Nhạc Tử Lan không che giấu thực lực nữa, tu vi ma tu lập tức bùng nổ, thoáng chốc đã giãy khỏi Liệt Dương đang tinh thần hoảng hốt. Không đợi Liệt Dương phản ứng, Nhạc Tử Lan đã lao về phía phủ thành chủ.

Lúc này trong phủ thành chủ, đám linh hồ cũng đã chịu đủ khổ sở vì Cầm Sát trận chưa hoàn chỉnh kia. Họ vừa phải không ngừng né tránh kiếm ý vô hình, vừa phải đề phòng tu sĩ vốn có trong phủ thành chủ tấn công.

Những linh hồ đã trốn ra ngoài từ trước vừa biết tình hình liền lập tức quay lại cứu viện, nhưng thân là linh hồ, họ hoàn toàn không thể vào được.

Tấm màn đen của Cầm Sát trận ngăn chặn hoàn toàn yêu tộc, không thể vào cũng không thể ra.

Thế nhưng vẫn có một luồng ánh lửa chói mắt từ trên trời giáng xuống, cưỡng ép xông vào.

Lúc này Nhạc Tử Lan đã lao tới trung tâm chiến đấu, nhưng lại hoàn toàn không nhìn thấy thi thể linh hồ nào, chỉ có thi thể tu sĩ phủ thành chủ. Những linh hồ khác vẫn đang chiến đấu né tránh. Cho dù Cầm Sát trận chưa hoàn thành, cũng không thể đến một linh hồ cũng không giết nổi chứ!

Đúng lúc Nhạc Tử Lan trợn mắt muốn nứt ra, một bóng người xanh thẫm chợt lóe qua. Gã phản ứng một lúc mới nhìn rõ người trước mắt chính là Tiêu Cửu Từ trong hình thái nhân tộc.

Mà Cầm Sát trận lại không công kích Tiêu Cửu Từ đang ở hình thái nhân tộc, vậy nên mũi tên băng vừa rồi chính là do Tiêu Cửu Từ b*n r*. Với danh tiếng thiên tài của y, việc y có thể giải được trận pháp lại chẳng khiến Nhạc Tử Lan cảm thấy bất ngờ.

Có y ở đây, vừa bảo vệ những linh hồ có thể trúng chiêu, vừa giết những tu sĩ định tập kích họ, quả thật hoàn toàn có thể tạo nên tình thế như lúc này.

Chẳng trách Thiệu Vũ truyền tin tới, dặn gã nhất định phải cẩn thận đối phó Tiêu Cửu Từ. Giết được thì giết, nếu không làm được thì khiến nơi y đi qua thương vong thảm trọng, tạo thành cảnh tượng y mất kiểm soát, phát cuồng nhập ma, khiến thân phận bán yêu của y có trăm miệng cũng không thể biện bạch.

Thấy Tiêu Cửu Từ tranh thủ thời gian tiếp tục tìm kiếm chân trận tiếp theo, Nhạc Tử Lan lập tức hiểu ra, không thể cho y thêm cơ hội nữa. Gã buộc phải liều một phen, nếu không bọn họ nhất định có thể toàn thân rút lui!

Nhạc Tử Lan lập tức rạch cổ tay mình, máu men theo cổ tay nhỏ xuống. Nhìn kỹ còn có thể thấy hắc khí thấm trong máu. Theo ấn quyết trong tay gã, dưới chân lập tức sáng lên một trận pháp.

Nhạc Tử Lan đang định hành động tiếp, nhưng Liệt Dương đã đuổi tới, lưỡi đao kề lên cổ gã, lập tức cứa rách da thịt.

Nhạc Tử Lan dừng lại, lạnh lùng nhìn Liệt Dương.

“Giải trận pháp ra!”

Trên mặt Nhạc Tử Lan lộ ra vẻ quái dị. “Ta còn tưởng ngươi đuổi tới là muốn hỏi tỷ tỷ ta chết thế nào chứ?”

“Ngươi câm miệng! Sao ta có thể giết nàng, ta không hề… Ta bị các ngươi bắt sống, căn bản không có cơ hội gặp nàng. Đợi ta xử lý ngươi xong, ta sẽ đi tìm nàng, ta nhất định có thể tìm được nàng!” Liệt Dương nghiêm giọng quát: “Giải trận pháp ra, nếu không ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!”

Động tĩnh bên này cuối cùng cũng bị người khác phát hiện.

Tiêu Cửu Từ b*n r* một mũi tên, lại thành công đánh trúng chân trận bên ngoài. Uy lực của cả trận pháp lại giảm xuống, đám linh hồ bên trong lập tức nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tiêu Cửu Từ vừa tiếp tục quan sát vị trí những chân trận còn lại, vừa tiến tới gần Liệt Dương, nói: “Hắn không thể giải trận pháp này, chỉ có thể phá. Đừng giết hắn, hắn là ma tu, sau chuyện này nhất định còn có âm mưu khác, cần giữ hắn lại làm nhân chứng. Cứ trực tiếp phong ấn hắn đi.”

Tiêu Cửu Từ bình tĩnh phân tích, chỉ sợ Liệt Dương không nghe lọt. Quả thật Liệt Dương đang cố hết sức kìm nén cơn thịnh nộ, giống như một sợi dây đã căng tới cực hạn, chỉ còn thiếu một chút nữa là sẽ đứt.

Mà điều Nhạc Tử Lan muốn chính là khiến sợi dây ấy đứt tung. Gã còn chưa thể bị phong ấn, cổ tay vẫn tiếp tục chảy máu mà không ai chú ý tới. Gã biết mình phải kéo dài thời gian.

Gã nở nụ cười điên cuồng đặc trưng của ma tu. “Tìm nàng sao? Ngươi đã giết nàng, sau đó ta nghiền xương nàng thành tro rồi. Ngươi định đi đâu tìm?”

Cơn đau trên cổ càng nặng, cảm giác nghẹt thở truyền tới. Nhạc Tử Lan vừa ngẩng đầu lên, suýt nữa tưởng Liệt Dương sắp nhập ma. Con mắt độc nhất đỏ ngầu nhìn chằm chằm gã. “Ngươi nói dối! Nàng sẽ không chết. Ngươi muốn giả làm Nhạc Tử Lan để lừa ta nên chỉ cố tình giấu nàng đi mà thôi.”

Nhạc Tử Lan lại cười: “Ngươi còn nhớ năm đó mình trốn ra bằng cách nào không?”

Liệt Dương sững sờ.

Năm đó hắn bị trọng thương, một mắt bị đâm mù, lại bị giam cầm suốt ba ngày. Mỗi ngày đều có người tới chặt đuôi hắn. Hắn liều mạng muốn chạy trốn, nhưng phong ấn của Nhạc gia vô cùng lợi hại, hắn căn bản không thể phá giải để thoát ra.

Đến ngày thứ tư, hắn đã không nhìn rõ, cũng không nghe thấy gì, chỉ còn lại bản năng cầu sinh.

Hắn cảm thấy có người tới gần, biết lại có người tới chặt đuôi mình. Chỉ là người này dường như hơi bất cẩn, tới quá gần. Có lẽ đối phương cho rằng hắn đã nằm bẹp trong lồng như bùn nhão, hoàn toàn không còn sức uy h**p nên mới sơ suất.

Bản năng dã thú khiến Liệt Dương chộp lấy cơ hội mong manh ấy. Hắn không muốn bị chặt đuôi nữa. Ngay khoảnh khắc hơi thở của đối phương sắp phả lên người mình, hắn gom toàn bộ sức lực, dùng đuôi đâm xuyên tim đối phương.

Liệt Dương cảm thấy lúc đó cả hắn lẫn đối phương đều đang giãy giụa bên bờ cái chết, chỉ xem ai chết trước mà thôi. Ngũ quan của hắn đã mất sạch, sức cùng lực kiệt. Đối phương nắm lấy đuôi hắn, dường như muốn làm gì đó, nhưng cuối cùng vẫn ngã lên người hắn rồi chết.

Có lẽ cửa lồng đã mở nên phong ấn cũng biến mất, Liệt Dương vậy mà k trốn được ra ngoài như một ỳ tích.

Liệt Dương còn đang hoảng hốt nhớ lại, đã nghe một tiếng cười nhạo chói tai vang lên: “Muốn phong ấn thực lực sáu đuôi của ngươi thì phải dùng thuật phong ấn mạnh nhất. Đó là thuật pháp độc môn của Nhạc gia bọn ta, chỉ người mang huyết mạch Nhạc gia mới có thể giải được.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Liệt Dương lập tức trắng bệch như người chết. Hắn thậm chí không dám nghĩ tiếp theo lời Nhạc Tử Lan, chỉ cứng đờ cầm đao kề trên cổ gã.

Nhưng Nhạc Tử Lan lại không buông tha hắn: “Năm đó quả thật là khi tới thăm tiện nhân kia, ta phát hiện ả giao du rất thân với ngươi. Vừa hay ta cần một yêu hồ mạnh mẽ làm chiến tích, thế là ta bắt ả đi, rút lấy ký ức của ả, sau đó giả làm ả để tiếp cận ngươi. Cũng tại ả ngu xuẩn, quen biết lâu như vậy mà vẫn chưa nói cho ngươi biết mình là nữ tử. Còn trách ả tham lam, vậy mà vẫn muốn giữ lại cái tên Nhạc Tử Lan. Dù ban đầu cái tên này thuộc về ả thì đã sao? Ai bảo thân thể ả không chịu nổi, bị cha mẹ vứt bỏ. Sau đó cái tên này đã là của ta, vậy mà ả còn dám lén dùng, nên ngươi mới dễ bị lừa đến thế.”

Ban đầu, cái tên Nhạc Tử Lan thuộc về người tỷ tỷ. Trưởng nữ được chọn làm người thừa kế, còn người em trai vì lời tiên tri nên bị định sẵn sẽ đưa đi. Nhưng khi nuôi tới ba tuổi, họ phát hiện tỷ tỷ lại yếu ớt nhiều bệnh, không khỏe mạnh thông minh bằng đệ đệ. Vì thế thành chủ đổi ý, đưa tỷ tỷ đi, giữ đệ đệ lại làm người thừa kế.

Khi ấy để ổn định lòng người, ngay từ đầu họ đã không hề công bố ra ngoài chuyện có song sinh, chỉ nói thành chủ sinh được một con trai, đặt tên là Nhạc Tử Lan. Vì quá mức cẩn thận, trước năm ba tuổi thậm chí còn chưa chính thức công bố giới tính với bên ngoài, vậy nên khi thân phận hai chị em bị hoán đổi, cái tên Nhạc Tử Lan cũng thuận lý thành chương chuyển sang cho người em trai sử dụng.

Nhưng đối với người tỷ tỷ ba tuổi đã bị đưa vào núi sâu tĩnh dưỡng, cha mẹ chưa từng đặt cho nàng cái tên khác, nên nàng vẫn luôn nhớ mình tên là Nhạc Tử Lan, chỉ vậy mà thôi.

Vì lời tiên tri, nàng chưa từng tới Phi Hà thành, cũng chưa từng gặp đệ đệ. Nàng không hề biết rằng ở bên ngoài, cái tên ấy đã không còn thuộc về mình.

Ngoài ký ức của Liệt Dương, dường như nàng chưa từng tồn tại trên thế gian này.

“Trước khi hành động, ta tạm thời giam ả trong phủ thành chủ. Không ngờ sau khi bắt ngươi về, ả lại to gan chạy tới cứu ngươi.” Nói tới đây, Nhạc Tử Lan chậc chậc hai tiếng, gương mặt đầy vẻ giễu cợt và tà ác. “Hiểu ra chưa? Ngày thứ tư, người mà ngươi tưởng tới giết mình thật ra chính là…”

Đôi mắt Liệt Dương lúc này đã hoàn toàn mất tiêu cự, gương mặt dữ tợn, những chiếc đuôi rũ xuống đất vẫn không ngừng run rẩy. “Không phải… Không phải… Không phải…”

Tiêu Cửu Từ ở bên cạnh đã phá thêm được vài chân trận, nhưng vẫn phân tâm nghe thấy chuyện này. Ngay cả y cũng vô cùng chấn động.

“À phải rồi, trước kia khi nhìn trộm ký ức của ả, ta phát hiện ả vậy mà lại thích yêu hồ như ngươi, còn muốn đợi lần sau ngươi tới thì tỏ tình với ngươi. Ta thật sự ghê tởm muốn chết. May mà ngươi đã giết ả. Đáng thương thay, trước khi chết ả còn cố dùng máu của mình giải phong ấn cho ngươi, cứu ngươi ra ngoài. Có phải ngươi thậm chí còn không quay đầu nhìn lại không? Ả cứ thế cô độc chết trong chiếc lồng từng giam giữ ngươi!”

“A a a a a a a!”

Tiêu Cửu Từ lập tức tiến lên, hóa thành hình thái yêu tộc, cố gắng giữ chặt Liệt Dương đang phát cuồng.

Nhưng y phát hiện không ngừng có ma khí từ người Nhạc Tử Lan bay về phía Liệt Dương. Tiêu Cửu Từ lập tức dùng kiếm Băng Phách chém đứt, sau đó nhanh chóng ra tay với Nhạc Tử Lan.

Những linh hồ khác phát hiện tình hình bên này cũng lập tức tiến lên hỗ trợ, áp chế Liệt Dương đã bị k*ch th*ch tới mức gần như phát cuồng nhập ma.

“Vương! Ngài bình tĩnh lại, bây giờ chúng ta đang rất nguy hiểm!”

“Vương, cầu xin ngài… cầu xin ngài bảo vệ chúng ta…”

“Vương!”

Nhạc Tử Lan bên này miễn cưỡng chống đỡ được vài chiêu, liền cười như điên với Tiêu Cửu Từ: “Không kịp nữa rồi, Tiêu Cửu Từ. Nếu ngươi không chết, vậy cứ chờ gánh tội cho chuyện này đi!”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, còn chưa kịp phản ứng đã thấy mặt đất dưới chân sáng lên một trận pháp hoàn toàn khác.

“Không! Đừng! Nhạc Tử Lan, ngươi điên rồi! Ngươi muốn kéo toàn bộ bách tính trong thành chết chung sao?!” Một giọng nói đột nhiên vang lên. Đó chính là thành chủ đang thoi thóp, nhị thúc của Nhạc Tử Lan.

Thành chủ biết Nhạc Tử Lan đã trở thành ma tu. Năm đó khi vây giết Liệt Dương, Nhạc Tử Lan bị hắn đánh trọng thương, khiến căn cơ xảy ra vấn đề, từ đó không thể tiếp tục tu luyện lên cao. Đối với Nhạc Tử Lan tâm cao khí ngạo, đó là chuyện gã hoàn toàn không thể chấp nhận.

Gã tự nhốt mình trong thời gian rất lâu, kết quả không biết vì sao lại trở thành ma tu. Ma tu không bị căn cơ hạn chế, vậy nên gã dần mạnh lên trở lại. Vì gã là con trai độc nhất của lão thành chủ, chuyện này vẫn luôn được giấu kín với bên ngoài, không ngờ cuối cùng lại biến thành cục diện hôm nay.

Ban đầu chỉ là giúp đối phó yêu tộc mà thôi, không ngờ người cháu đã nhập ma lại điên cuồng đến mức muốn vận dụng cổ trận mà Nhạc gia để lại từ khi xây thành. Trận pháp ấy vốn chỉ dùng trong tình huống nguy cấp nhất, để đồng quy vu tận với kẻ địch.

Không ngờ Nhạc Tử Lan lại dùng nó ở đây.

Tiêu Cửu Từ đã sớm cảm nhận được trận pháp này không tầm thường, nguy hiểm chẳng kém đại sát trận năm xưa để lại ở Hồng thành. Hơn nữa, nghe lời thành chủ, đây hẳn là công kích hoàn toàn không phân biệt địch ta.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khó coi. Sau khi đánh Nhạc Tử Lan trọng thương, y lập tức túm lấy thành chủ, ép hỏi cách giải quyết.

Thành chủ đã hoàn toàn tuyệt vọng. “Không trốn được, không giải được, hết cách rồi. Tất cả đều phải chết, tất cả đều phải…”

Lời vừa dứt, toàn bộ Phi Hà thành đã bị uy áp của trận pháp bao phủ. Phàm nhân lập tức ngất xỉu, người có tu vi thì cứng đờ tại chỗ. Có người phát hiện không ổn nhưng căn bản không thể trốn ra ngoài.

Ngay cả Cầm Sát trận cũng trực tiếp bị phá hủy, đủ thấy uy lực của nó mạnh đến mức nào.

Tiêu Cửu Từ lập tức quay đầu quan sát kỹ mặt đất, cố gắng tìm kiếm thứ gì đó. Chẳng bao lâu sau, y đã tìm được mắt trận, lập tức ra tay phá hủy, đồng thời gọi tất cả linh hồ tập trung lại, cố gắng hợp lực chống đỡ nguy cơ.

Nhưng thời gian không chờ người. Trong chớp mắt, không khí dường như đông cứng, mọi âm thanh đều biến mất.

Một luồng sức mạnh khổng lồ xuất hiện trên không trung, ngay sau đó giống như bị trận pháp dưới mặt đất hút lấy, nhanh chóng nện xuống.

Tiêu Cửu Từ không kịp phá hủy mắt trận, chỉ có thể cầm kiếm đứng thẳng, một mình xông lên trước, thử ngăn cản.

Nhưng giây tiếp theo, một bóng người đã vượt qua y.

Tiêu Cửu Từ nhìn kỹ, người lao lên lại chính là Liệt Dương vừa rồi còn đang phát cuồng.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lướt qua nơi vừa rồi Liệt Dương bị những linh hồ khác áp chế, thấy vài con xích hồ nhỏ đang sốt ruột lau nước mắt.

Lúc này luồng sức mạnh kia đã đè lên người Liệt Dương đang một mình đứng giữa không trung.

Trong con mắt độc nhất của Liệt Dương chỉ còn lại sự quyết tuyệt và hoang vu. Hắn như đang lao tới cái chết, mặc cho sức mạnh đè lên người mình. Hắn xòe toàn bộ đuôi, không ngừng phóng lớn chúng để chống đỡ.

Mơ hồ còn có thể nhìn thấy phía sau hắn xuất hiện hư ảnh của chiếc đuôi thứ chín.

Dường như chỉ xảy ra trong chớp mắt. Ánh sáng chói lòa lóe lên, một con xích hồ toàn thân đẫm máu từ trên không rơi xuống.

Tiêu Cửu Từ lập tức phi thân đón lấy, sau đó sững sờ. Toàn bộ đuôi của Liệt Dương đều đã đứt, hiện giờ đã…

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khó coi đến cực điểm, không chỉ vì tình trạng hiện giờ của Liệt Dương, mà còn vì vận mệnh sắp tới của họ.

Tiêu Cửu Từ nghiến răng. Nhất định phải chống đỡ được. Kiều Hàm… Kiều Hàm còn đang đợi y trở về!

Tiêu Cửu Từ lập tức định dùng trận pháp phòng ngự mạnh nhất mà mình biết, liên hợp với tất cả mọi người cùng chống đỡ.

Lần này, sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Liệt Dương, tất cả linh hồ, kể cả Ngạo Tuyết, đều mất đi chỗ dựa. Thấy Tiêu Cửu Từ đứng ra, họ theo bản năng phối hợp với y.

Chẳng bao lâu sau, một trận pháp phòng ngự khổng lồ xuất hiện, chống đỡ giữa không trung. Ít nhất như vậy, những phàm nhân đang hôn mê ở nơi khác vẫn còn họ gánh đỡ thay. Nếu họ thất bại, tất cả mọi người đều khó thoát khỏi kiếp nạn.

Đòn công kích thứ hai lặng lẽ giáng xuống.

Uy áp ập tới trong nháy mắt khiến mọi người chỉ có một cảm giác, dường như ngay cả trận pháp phòng ngự mạnh nhất cũng vô dụng.

Nhưng Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không từ bỏ, y vẫn đang cố tìm cơ hội phá hủy mắt trận.

Dường như vào khoảnh khắc trận pháp phát động công kích, mắt trận sẽ lơi lỏng trong chớp mắt, có lẽ…

Đang nghĩ, trên đầu bỗng truyền tới tiếng trận pháp phòng ngự nứt vỡ.

Sắc mặt mọi người lập tức trắng bệch. Tiêu Cửu Từ nhận ra điều gì đó, nhưng y biết mình không thể từ bỏ!

Đồng tu hai đạo, thật ra Tiêu Cửu Từ vẫn luôn luân phiên sử dụng, chưa từng thật sự đồng thời phát động cả hai đạo. Y không rõ có thể làm vậy hay không, cũng không biết hậu quả sẽ thế nào, nhưng hôm nay nhất định phải mạo hiểm thử một lần.

Tiêu Cửu Từ rút kiếm Băng Phách, chuẩn bị tấn công mắt trận. Yêu lực và linh lực trên người không ngừng dung hợp, hình thành ánh sáng rực rỡ.

Nhưng đúng lúc này, toàn bộ trận pháp chợt rung chuyển. Tiêu Cửu Từ lập tức dừng lại, kinh ngạc nhìn mắt trận dường như đã khuyết mất một góc.

Sức mạnh phía trên lập tức biến mất không còn dấu vết.

Đúng lúc Tiêu Cửu Từ còn đang nghi hoặc, âm thanh từ bên ngoài truyền vào.

Ở góc Đông Nam, sấm chớp vang trời.

Có người đang phá trận từ bên ngoài.

Tiêu Cửu Từ không kịp nghĩ xem đó có thể là ai, có lẽ là một cao thủ tình cờ đi ngang qua. Y lập tức nắm lấy cơ hội, phối hợp ăn ý với người bên ngoài, từng chút phá hủy mắt trận. Những linh hồ còn có thể cử động cũng vội vàng tiến lên hỗ trợ.

Khi mắt trận bị phá hủy đến một mức độ nhất định, uy áp bao phủ phía trên dường như cũng rung chuyển.

Trong chớp mắt, có hồ ly hô lên: “Có thể ra vào rồi!”

Trán Tiêu Cửu Từ đầy mồ hôi lạnh, vội lên tiếng: “Mọi người đừng chạy loạn. Một khi khí trường nơi này hỗn loạn, trận pháp có thể xảy ra vấn đề!”

Đám linh hồ đã bắt đầu xem Tiêu Cửu Từ như người dẫn đầu, đương nhiên ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng những người bên ngoài phủ thành chủ sẽ không nghe y. Thấy dường như có thể chạy thoát, họ lập tức thi nhau tháo chạy.

Trong nháy mắt, đúng như Tiêu Cửu Từ dự đoán, trận pháp lại khóa chặt, chỉ là uy lực đã giảm xuống.

Tiêu Cửu Từ chỉ có thể cầu mong người bên ngoài tiếp tục phối hợp.

Nhưng giây tiếp theo, một giọng nói truyền tới: “Sư huynh!”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ cứng lại. Y ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc đang phi thân tới.

Không đợi y phản ứng, Kiều Hàm đã đáp xuống trước mặt y. “Sư huynh, Tần Tu Trọng tới rồi. Hắn phát hiện một chỗ hở của trận pháp ở bên ngoài, có thể phối hợp với huynh!”

“Đệ…” Tiêu Cửu Từ rất muốn trách cậu vì sao lại không nghe lời, còn chạy tới nơi nguy hiểm như vậy, nhưng lúc này y lại không nói nổi lời nào. Bởi vì Kiều Hàm đã bắt đầu trị thương cho y. Đến lúc ấy, Tiêu Cửu Từ mới nhận ra bản thân chật vật đến mức nào, thậm chí linh lực gần như đã cạn kiệt. Y ngẩng đầu nhìn vẻ đau lòng nơi đáy mắt Kiều Hàm, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác khó chịu.

Kiều Hàm đã tới. Quả nhiên cậu vẫn tới. Bất kể y ở đâu, gặp phải nguy hiểm gì, cậu đều sẽ xuất hiện ngay lập tức.

Vậy nên, tại sao lại không thể đối diện với tình cảm của y?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn