Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 151

“Ta không nghe nhầm đấy chứ? Xích Hồ Vương của các ngươi muốn thành thân với một nam nhân?” Thế giới quan của Lăng Sương bị chấn động, nhưng nhớ tới chuyện của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, hắn không nhịn được hỏi: “Chẳng lẽ… bây giờ bên ngoài đều như vậy sao?”

Một con xích hồ trẻ tuổi đi theo đội ngũ đưa thiệp mời không nhịn được than thở với Lăng Sương: “Ngươi cũng cảm thấy không thích hợp đúng không? Thật ra đối với chuyện liên hôn giữa Vương và Nhạc Tử Lan, không phải ai trong tộc chúng ta cũng tán thành. Rất nhiều trưởng lão đã khuyên Vương, hy vọng ngài suy nghĩ thêm. Nhưng Vương dường như đã quyết tâm, mọi người cũng chỉ có thể nghe theo.”

“Không phải bọn họ có thù sao?” Hàn Phong lên tiếng hỏi.

“Nhắc đến chuyện này thì đúng là một sự hiểu lầm lớn.” Xích hồ kích động nói: “Khoảng thời gian trước, Vương dẫn Nhạc Tử Lan và thuộc hạ cùng tới Phi Hà thành điều tra cẩn thận. Không ngờ Nhạc Tử Lan thật sự có một người chị song sinh, hơn nữa đúng là đã chết vào năm đó. Theo lời Nhạc Tử Lan, khi ấy trong lúc giãy giụa, Vương đã khiến nàng ta bị trọng thương, nên nàng ta mới phải chịu quả báo.”

Lăng Sương và Hàn Phong nghe xong đều há hốc miệng. Tiêu Cửu Từ im lặng đứng bên cạnh, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Xích hồ tiếp tục nói: “Hơn nữa, trước kia người nhằm vào tộc Linh Hồ chúng ta là lão thành chủ, cũng chính là cha của Nhạc Tử Lan. Ông ta đã giam cầm Nhạc Tử Lan, không cho hắn tới tìm Vương, khiến hai người hiểu lầm nhau suốt hơn mười năm.”

“Thảm vậy sao?” Lăng Sương đồng cảm nói.

Xích hồ gật đầu: “Nhưng lão thành chủ đã bệnh chết vào khoảng thời gian trước, nhị thúc của Nhạc Tử Lan kế vị, trở thành tân thành chủ. Vị tân thành chủ này khá thân thiện với yêu tộc. Bởi không muốn nghe theo lời kêu gọi của tu chân giới mà giao chiến với yêu giới, ông ta định lợi dụng ưu thế địa lý nơi biên giới này để lôi kéo chúng ta liên thủ, cùng nhau phong tỏa, không tham gia vào cuộc chiến bên ngoài.”

Lăng Sương nói: “Xem ra vị tân thành chủ này cũng được. Ta cũng không muốn đánh trận. Trước kia ta còn tưởng Xích Hồ Vương của các ngươi là người muốn đánh nhau nhất chứ!”

“Vương của chúng ta cũng là vì… thù hận thôi. Không còn thù hận, đương nhiên ngài cũng không muốn đánh nữa.”

“Liên hợp đối ngoại thì ta thấy không có vấn đề gì, nhưng tại sao nhất định phải liên hôn?” Hàn Phong nghi hoặc hỏi.

Lăng Sương cũng chậc chậc hai tiếng: “Không nhìn ra được đấy, hai người bọn họ vậy mà lại là tình yêu. Nhưng chuyện này cũng quá đột ngột rồi.”

“Ta nghe y sư trong tộc nói, thật ra thân thể Nhạc Tử Lan không tốt, không thể tiếp tục tu luyện nên tuổi thọ có hạn. Hắn nói thành thân với Vương là tâm nguyện lớn nhất đời mình. Vì vậy Vương cũng đồng ý. Dù sao trước kia hắn từng có ơn cứu mạng với Vương, trong lễ tế Nguyệt Hạ lần trước, hắn cũng mấy lần bất chấp sống chết vì Vương…” Xích hồ nói.

“Vì sao nhất định phải tổ chức ở Phi Hà thành?” Tiêu Cửu Từ vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng.

“Đúng vậy, đúng vậy, chẳng phải nên để Nhạc Tử Lan gả cho Xích Hồ Vương sao?” Lăng Sương cũng tò mò hỏi.

“Sẽ tổ chức hai lần. Thành Phi Hà làm trước một lần, nhưng dù sao cũng là Vương của chúng ta thành thân nên vẫn phải mời mọi người. Đợi đến khi tộc Xích Hồ tổ chức, tất cả linh hồ đều sẽ được mời!” Xích hồ vừa nói xong, đội ngũ đưa thiệp cũng đúng lúc chuẩn bị rời đi, hắn liền đứng dậy đi cùng.

Tiêu Cửu Từ được người của trưởng lão viện gọi vào trong. Nhìn thấy trên danh sách khách mời không chỉ có y mà còn có cả Kiều Hàm, trong lòng y thoáng hiện cảm giác khác thường.

“Ta cảm thấy không cần tất cả đều đi.”

“Hả? Tổng cộng cũng đâu mời bao nhiêu người.” Thảo trưởng lão nói.

“Nếu tất cả thiên hồ trên danh sách đều đi, lãnh địa của tộc Thiên Hồ chẳng khác nào không có cao thủ trấn giữ. Hiện giờ… tình hình bên ngoài chưa rõ, bất kể ra ngoài tham gia hoạt động gì, tốt nhất vẫn nên để lại một phần chiến lực giữ nhà.”

Tâm tư của tộc Linh Hồ không phức tạp đến vậy, nhưng Tiêu Cửu Từ vốn rất cẩn thận, lời y nói cũng có lý, vì thế mọi người quyết định chỉ để thế hệ trẻ tới tham dự.

Nhưng điều khiến mọi người không ngờ tới là Tiêu Cửu Từ lại không cho Kiều Hàm đi.

Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ tới đứng trên tường vây để báo tin cho cậu. Thiên hồ trắng như tuyết lặng lẽ đứng trên tường, những chiếc đuôi rủ xuống phía sau, bình tĩnh nói xong quyết định.

Nhưng Kiều Hàm vừa thông qua nhiệm vụ biết được chuyến đi Phi Hà thành chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, sao có thể đồng ý.

“Không được, ta phải đi.” Kiều Hàm vừa dứt lời, bỗng thấy bảy chiếc đuôi của Tiêu Cửu Từ dựng lên. Trước kia cậu rất thích đuôi của y, nhưng khi những chiếc đuôi ấy tỏa ra ánh sáng xanh lam, Kiều Hàm lại bất giác sinh ra một chút hoảng hốt.

Ngay sau đó, một luồng yêu lực màu lam bao phủ toàn bộ sân viện.

Kiều Hàm nhận ra Tiêu Cửu Từ định cấm túc mình, lập tức ngây người.

“Sư huynh, huynh muốn nhốt ta sao? Chỉ là một tiệc cưới thôi, tại sao huynh không cho ta tham gia?” Kiều Hàm sốt ruột nói.

“Tiệc cưới này có chút vấn đề. Hiện giờ đệ có thể tiến giai bất cứ lúc nào, không thích hợp tới đó.” Tiêu Cửu Từ thản nhiên nói.

Kiều Hàm lập tức nghẹn lời, không ngờ Tiêu Cửu Từ lại nhận ra.

“Có vấn đề gì?” Kiều Hàm hỏi. Cậu không thể tiết lộ trước cốt truyện để nhắc nhở, chỉ có thể dẫn dắt Tiêu Cửu Từ suy nghĩ. “Huynh cảm thấy mọi chuyện xảy ra quá trùng hợp sao? Giống một cái bẫy?”

“Phải tới xem mới biết.” Tiêu Cửu Từ chậm rãi nói: “Tóm lại, đệ cứ chuẩn bị tiến giai cho tốt. Long Kiếm để lại cho đệ, có lẽ sẽ giúp đệ tiêu hóa linh lực.”

Nói xong, một chiếc đuôi của Tiêu Cửu Từ biến ra linh kiếm rồi quăng vào trong sân. Long Kiếm vừa chạm đất, mặt đất lại bắt đầu đóng băng.

Bản thân Long Kiếm đã có tính công kích. Cho dù Kiều Hàm không thể sử dụng nó thuận lợi, cậu vẫn có thể giữ bên mình. Nếu gặp tình huống bất thường, nó còn có thể dùng làm lá chắn. Huống hồ Tiêu Cửu Từ đã bị ràng buộc với Long Kiếm, y có cảm ứng đặc biệt với thanh kiếm này. Để nó lại cho Kiều Hàm, y có thể xác định được tình trạng của cậu.

Mặc dù Tiêu Cửu Từ đã bố trí đủ loại phòng hộ cho Kiều Hàm, y vẫn không yên tâm. Y luôn mơ hồ cảm thấy chuyện lần này không đơn giản.

Kiều Hàm nhìn Long Kiếm, vẻ mặt đờ ra một thoáng, trong lòng không thể kìm nén mà dâng lên một nỗi buồn.

“Sư huynh, huynh đang giận ta nên cố ý không cho ta đi theo huynh, đúng không?”

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm buồn bã, lòng đau thắt từng cơn, nhưng vẫn không nhịn được cười khổ. Xem ra Kiều Hàm không phải không hiểu lòng y, mà chỉ thật sự không muốn đối mặt.

Y bỗng nhớ tới lúc Kiều Hàm vừa đuổi tới khe hở giữa hai giới. Khi ấy Kiều Hàm không chịu nhắc đến nguyên nhân huyết mạch của y bị bại lộ, mãi đến khi Lục Truy tới mới nói cho y biết chuyện mùi hương.

Khi đó y cho rằng Kiều Hàm tự trách nên không muốn nhắc tới, trong lòng áy náy, khiến y đã có một khoảng thời gian không dám đề cập chuyện mùi hương với Kiều Hàm.

Nhưng thật ra trong lòng y đã nảy sinh nghi ngờ.

Hai người từng cùng nghiên cứu mùi hương đặc biệt trên người Kiều Hàm. Kiều Hàm thông minh như vậy, sau khi huyết mạch bị bại lộ, không thể nào không liên tưởng đến điều kiện để ngửi thấy mùi hương ấy.

Tiêu Cửu Từ là bán yêu, y ngửi thấy mùi hương bởi vì Tiêu Cửu Từ thích Kiều Hàm.

Sao Kiều Hàm có thể không đoán ra? Chẳng qua cậu cố ý lảng tránh mà thôi.

Chỉ là khi ấy y vừa sa đọa thành bán yêu, sống chết khó lường nên cũng bắt đầu bản năng trốn tránh trực giác, không dám nghĩ nhiều. Y sợ chỗ dựa mãnh liệt duy nhất trong lòng mình sẽ vì thế mà tan biến.

Y cũng không dám tiến thêm một bước, chỉ muốn có thêm chút thời gian ở bên nhau, để xác nhận thêm tình cảm này.

Tiêu Cửu Từ hít sâu một hơi rồi nói: “Kiều Hàm, vậy tại sao đệ nhất định phải đi theo ta?”

Kiều Hàm sửng sốt, hoàn toàn không hiểu vì sao Tiêu Cửu Từ lại nói như vậy.

Đôi mắt xanh biếc của thiên hồ nhìn Kiều Hàm chăm chú.

“Ta của hiện tại còn cần đệ từng bước theo sát, liều mình quên thân bảo vệ như vậy sao? Chúng ta… là sư huynh đệ… hay là gì khác?”

Hiện giờ Tiêu Cửu Từ đã mạnh hơn, cũng không còn tai họa ngầm. Y không cần Kiều Hàm bảo vệ nữa. Lý do cuối cùng cũng không còn, vậy người sư đệ này còn cần phải luôn luôn đi theo y sao?

Vẻ mặt Kiều Hàm cứng đờ. Cậu vừa há miệng định nói gì đó thì thấy thiên hồ khẽ cụp mắt, quay người chuẩn bị rời đi, đồng thời thấp giọng nói một câu: “Kiều Hàm, đã tới tộc Thiên Hồ lâu như vậy rồi, mùi hương trên người đệ vẫn chỉ có mình ta ngửi thấy, đúng không.”

Sắc mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi.

Tiêu Cửu Từ đã biến mất từ lâu, Kiều Hàm vẫn đứng cứng đờ tại chỗ, từ ban ngày cho tới khi trời tối, mãi đến lúc giọng nói của hệ thống trong đầu đánh thức cậu.

Hệ thống: [Ký chủ, cậu không sao chứ?]

Đến khi hoàn hồn, cơ thể cậu mới loạng choạng một cái. Kiều Hàm th* d*c, sắc mặt trắng bệch, lẩm bẩm: “Tôi làm sao vậy?”

Hệ thống: […Không có gì, nghĩ tới nhiệm vụ đi. Có muốn bỏ qua không?]

Kiều Hàm vội nhớ lại thông tin nhiệm vụ.

Bởi Xích Hồ Vương và Tiêu Cửu Từ không xảy ra xung đột nên tình tiết tắm máu tộc Xích Hồ trong nguyên tác đã không còn.

Nhưng mục đích của tình tiết tắm máu tộc Xích Hồ là khiến quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc càng thêm xấu đi, buộc Tiêu Cửu Từ bị cuốn vào cuộc chiến giữa hai giới. Vì vậy… một kế không thành thì đổi sang kế khác sao?

Hỷ yến đẫm máu, mục đích hẳn là dùng tiệc cưới làm bẫy, sát hại tộc Linh Hồ tới tham dự. Phi Hà thành có bản lĩnh đó sao? Phần lớn những người tới tham gia đều là cao thủ của các tộc.

Chắc chắn Phi Hà thành có con át chủ bài nào đó khiến bọn họ không kiêng dè gì.

Điều đó có nghĩa là Tiêu Cửu Từ chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

Kiều Hàm suy nghĩ một lúc rồi thử phá kết giới, nhưng phát hiện hoàn toàn không được. Quả nhiên sư huynh hiện giờ rất mạnh.

Nhưng cậu có linh phù của hệ thống nên muốn ra ngoài cũng không khó. Chỉ là nếu sư huynh đã quyết tâm không cho cậu đi cùng, vậy có lẽ cậu phải lén hành động.

Kiều Hàm định chờ Tiêu Cửu Từ và những người khác rời đi rồi mới lẻn ra ngoài.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Kiều Hàm như vậy, ngày hôm sau Tiêu Cửu Từ cùng mấy người kia lên đường.

Đại diện tham dự chủ yếu gồm Ngạo Tuyết, Lăng Sương, Hàn Phong và Tiêu Cửu Từ.

Ba người thấy y thật sự không dẫn Kiều Hàm theo, vẻ mặt mỗi người một khác.

Hàn Phong biết toàn bộ chân tướng, nhưng lại không quá thân với bọn họ nên vô cùng lúng túng. Ngạo Tuyết đã đoán được đại khái, hơn nữa chuyện này lại do nàng khơi ra nên càng lúng túng hơn, lúng túng đến mức nàng chẳng còn chút rung động nào với Tiêu Cửu Từ nữa.

Chỉ có Lăng Sương mở to đôi mắt nghi hoặc, nhìn Tiêu Cửu Từ đang đeo mặt nạ rồi hỏi: “Thật sự không dẫn Kiều Hàm theo sao? Rốt cuộc vì sao lại giận nhau? Vẫn chưa làm hòa à?”

Lý do Tiêu Cửu Từ đưa ra rất đơn giản: “Đệ ấy sắp tiến giai, chuyến đi này chưa rõ có an toàn hay không, không tiện dẫn theo. Để đệ ấy ở lại sẽ an toàn hơn.”

Khi xe ngựa rời đi, Tiêu Cửu Từ mới thu ánh mắt vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ lại.

“Chưa rõ có an toàn hay không là có ý gì?” Nghe Tiêu Cửu Từ nói vậy, Lăng Sương lập tức giật mình.

Hàn Phong và Ngạo Tuyết cũng nhìn sang.

Ngạo Tuyết cau mày nói: “Ngươi cảm thấy tiệc cưới lần này có vấn đề sao? Mặc dù ta cũng thấy rất đột ngột, nhưng tên điên Xích Hồ Vương kia đâu phải không làm ra được chuyện như vậy.”

“Điều gì khiến ngươi nghi ngờ?” Hàn Phong hỏi.

Tiêu Cửu Từ nói: “Thân phận của ta.”

“Có ý gì?” Lăng Sương kinh ngạc hỏi.

Tiêu Cửu Từ không chút biểu cảm nói: “Ta là bán yêu. Một thành trì do nhân tộc tạo thành, sao có thể không hề khúc mắc mà mời ta tới tham dự tiệc cưới? Ta và Phi Hà thành không có bất kỳ giao tình nào. Nếu xuất hiện tình huống như vậy, chỉ có thể là vì muốn săn giết ta.”

Ba người nghe Tiêu Cửu Từ nói vậy, lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Bọn họ thật sự chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Bởi Tiêu Cửu Từ có huyết mạch tộc Thiên Hồ, mà tộc Thiên Hồ lại không thù ghét bán yêu nên bọn họ tiếp nhận rất dễ dàng.

Thêm vào đó, nơi này nằm ở vùng biên, ít tiếp xúc với tin tức bên ngoài nên bọn họ cũng không hiểu sâu về mối nguy hại của bán yêu. Những linh hồ khác nhiều nhất cũng chỉ thấy khó chịu vì chuyện huyết thống hỗn tạp mà thôi.

Ngay cả yêu giới cũng khá kiêng kỵ sự tồn tại của bán yêu, huống chi là tu chân giới từng bị Minh Dạ giày vò thê thảm. Bọn họ đối với bán yêu chính là nhất định phải diệt trừ cho bằng được. Trước đó còn phái nhiều người đến săn giết Tiêu Cửu Từ như vậy, sao có thể công khai mời y tham dự tiệc cưới?

Quả nhiên vô cùng đáng ngờ.

“Vậy ngươi còn đi làm gì?” Lăng Sương hỏi.

“Nếu mục tiêu là ta, ta không đi thì bọn họ sẽ tới lãnh địa tộc Thiên Hồ giao chiến. Đối với những thiên hồ có sức chiến đấu yếu mà nói, đó sẽ là tai họa diệt tộc. Hơn nữa… ta cảm thấy mục đích chủ yếu lần này có thể không phải là ta.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Có ý gì?” Ngạo Tuyết cau mày hỏi.

Tiêu Cửu Từ nói: “Mời nhiều linh hồ tới địa bàn của người khác như vậy, trong khi một tháng trước đôi bên vẫn còn được xem là quan hệ thù địch. Sự không phòng bị này hoặc là vì đối phương hoàn toàn quang minh lỗi lạc, thật lòng muốn thẳng thắn đối đãi, hoặc là có mục đích khác.”

Đối với mục đích khác này, đương nhiên mọi người sẽ suy đoán theo hướng xấu nhất. Mặc dù không mang ác ý tới tham dự tiệc cưới, bọn họ vẫn phải tính đến khả năng tồi tệ.

Vì vậy sau khi vào Phi Hà thành, tất cả đều trở nên hết sức cẩn thận, hơn nữa còn định chia nhau hành động.

Tiêu Cửu Từ hành động một mình sẽ thuận tiện hơn, vì thế y định ở lại trong thành quan sát một thời gian, đợi tiệc cưới bắt đầu rồi mới tới. Những người khác sẽ vào ở trong phủ thành chủ trước, dò xét tình hình trong phủ.

Tộc Xích Hồ đã sớm bận rộn trong phủ thành chủ. Các tộc Linh Hồ khác cũng tới từ sớm để chúc mừng Xích Hồ Vương. Đây là lần đầu tiên các hồ ly đường đường chính chính tới nơi này nên ai nấy đều vô cùng phấn khởi.

Thấy người của tộc Thiên Hồ tới, bọn họ cũng nhiệt tình chào hỏi. Nhưng không nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, mọi người đều tò mò dò hỏi.

Đúng lúc ấy, người của Phi Hà thành tới. Bọn họ không nhiệt tình như các hồ ly, vẻ mặt có phần mất tự nhiên, điều này càng khiến Ngạo Tuyết và những người khác nghi ngờ.

Nhưng vẫn có người nhiệt tình ra đón, có lẽ là quản sự. Sau khi đối chiếu danh sách, phát hiện Tiêu Cửu Từ chưa tới, người nọ liền lên tiếng hỏi.

Ngạo Tuyết trực tiếp nói: “Y có việc trì hoãn, lát nữa sẽ tới.”

Quản sự chỉ có thể miễn cưỡng cười, tiếp tục sắp xếp chỗ ở cho các linh hồ, sau đó vội vàng đi thông báo với thành chủ.

Trong phòng, thành chủ nghe xong liền cau mày. Sau khi phất tay cho người lui xuống, ông ta tìm tới một gian phòng.

“Tử Lan, Tiêu Cửu Từ không tới theo kế hoạch, phải làm sao?”

Nhạc Tử Lan đang tu luyện, nghe thấy vậy, vẻ mặt lập tức tràn đầy hung ác.

“Ngươi nói gì?”

Thành chủ khẽ run lên, vội vàng giải thích.

Nhạc Tử Lan mất kiên nhẫn nói: “Thôi, vốn là hai mệnh lệnh khác nhau, đương nhiên vẫn phải lấy việc đối phó tộc Linh Hồ làm trọng. Chuẩn bị cẩn thận. Nếu chuyện này còn xảy ra sai sót, ngươi không cần sống nữa đâu, nhị thúc.”

Sắc mặt thành chủ trắng bệch: “Tử Lan, chuyện này có phải quá mạo hiểm không? Ta sợ chúng ta không thể toàn thân trở ra. Nhỡ chính chúng ta xảy ra chuyện, chẳng phải mất nhiều hơn được sao?”

Nhạc Tử Lan đột nhiên phất tay áo, thành chủ lập tức bị một luồng chưởng phong vô hình đánh văng vào cửa.

“Dù có chết cũng phải làm thành chuyện này.” Nhạc Tử Lan hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị. “Trừ khi ngươi không muốn đánh cược một lần, muốn cả ngươi lẫn người nhà đều sống không bằng chết!”

Thành chủ lập tức ngã quỵ dưới đất, run lẩy bẩy.

“Không, không dám.”

Đúng lúc đang nói, sắc mặt Nhạc Tử Lan bỗng thay đổi. Gã vội đứng dậy đỡ thành chủ lên. Rất nhanh, cửa lớn bị đẩy ra.

Nhạc Tử Lan ngẩng đầu nhìn sang, dịu dàng mỉm cười: “Về rồi sao?”

Người tới chính là Liệt Dương. Sau khi bước vào, thấy trong phòng có thêm một người, hắn nói: “Thành chủ cũng ở đây.”

Thành chủ lúng túng nói: “Ta chỉ tới hỏi xem hai vị tân nhân còn yêu cầu gì đối với tiệc cưới ngày mai hay không.”

“Nghe theo A Lan là được.” Liệt Dương thản nhiên nói.

Nhạc Tử Lan ôn hòa dặn dò một vài chi tiết rồi để thành chủ rời đi. Sau đó gã bước tới nhìn Liệt Dương.

“Vừa rồi thần thần bí bí, rốt cuộc đi đâu vậy? Ta còn tưởng ngươi không muốn thành thân với ta, định bỏ trốn khỏi hôn lễ.”

Liệt Dương ngước mắt nhìn Nhạc Tử Lan: “Ta tới xem nơi năm xưa ta bị nhốt và giam cầm.”

Sắc mặt Nhạc Tử Lan cứng đờ, sau đó lập tức bày ra vẻ lo lắng: “Ngươi vẫn còn oán Nhạc gia chúng ta sao? Oán ta?”

“Không, chỉ muốn tới xem thôi.” Liệt Dương nhìn Nhạc Tử Lan, tâm trạng phức tạp.

Sau khi điều tra ra chân tướng, Liệt Dương thật sự chịu chấn động rất lớn. Vừa nghĩ đến việc Nhạc Tử Lan đã bị giam cầm ở nơi hắn không biết suốt một thời gian dài như vậy, hắn càng thêm đau lòng. Trước kia hắn từng hứa với Nhạc Tử Lan thể yếu nhiều bệnh rằng sau này khi mạnh lên sẽ bảo vệ đối phương. Hắn cảm thấy mình đã không làm được.

Hắn cho rằng sau khi hiểu lầm được hóa giải, bọn họ sẽ trở lại làm huynh đệ tốt. Hắn sẽ cố gắng bù đắp tình bạn đã mất giữa hai người.

Không ngờ Nhạc Tử Lan lại hỏi hắn có muốn thành thân hay không.

Liệt Dương lập tức ngây người.

Nhạc Tử Lan nói tuổi thọ của mình không còn dài, lại nói mình đã thích hắn từ lâu.

Nhạc Tử Lan còn nhắc lại đủ mọi chi tiết trong ký ức để hắn hồi tưởng, cố gắng đánh thức điều gì đó.

Mà Liệt Dương quả thật đã bị đánh thức. Hắn nhớ ra tình cảm mình dành cho người huynh đệ này đúng là rất sâu đậm, sâu đậm đến mức có phần không bình thường.

Bởi khi Liệt Dương chịu đựng qua kỳ mưa móc đầu tiên, trong đầu hắn chỉ hiện lên Nhạc Tử Lan.

Khi ấy hắn sợ hãi vô cùng, bởi hắn cảm thấy mình chắc chắn phải tìm một con hồ ly cái, hắn không hề có hứng thú với đàn ông. Vì vậy từ sau lần đó, hắn luôn có tâm lý tránh né Nhạc Tử Lan.

Nhạc Tử Lan cũng giận hắn, ánh mắt nhìn hắn dường như đã có phần khác trước.

Chỉ là trước khi hắn kịp hiểu rõ tất cả, biến cố đã xảy ra.

Nhạc Tử Lan nghiêm túc hỏi hắn. Nghe giọng nói ấy, nhìn gương mặt ấy, Liệt Dương dường như lại nhìn thấy Nhạc Tử Lan của mười năm trước. Như thể sợ sẽ lại bỏ lỡ một lần nữa, Liệt Dương đã đồng ý.

Hắn đè xuống đủ loại nghi ngờ trong lòng. Dù sao hắn chỉ muốn vĩnh viễn ở bên Nhạc Tử Lan. Hắn muốn dùng một quyết định để ép mình xóa bỏ mọi nghi hoặc, không cho cả hai cơ hội hối hận.

Nhạc Tử Lan cảm thấy Liệt Dương có phần khác thường, nhưng gã vốn cũng không hiểu rõ người này. Thôi vậy, chỉ cần kế hoạch có thể tiếp tục là được, cố nhịn thêm một chút.

Trong vòng một ngày, Tiêu Cửu Từ hóa thành hình người để tiện hành động, đã đi vòng quanh Phi Hà thành một lượt. Ít nhất y có thể xác định bản thân thành trì không có bất cứ vấn đề gì, bá tánh trong thành, bất kể tu sĩ hay phàm nhân, đều biểu hiện bình thường.

Chỉ là tất cả bọn họ đều vô cùng phản đối chuyện Nhạc Tử Lan và Xích Hồ Vương thành thân.

Có người hoàn toàn phản đối, thậm chí còn khinh miệt; có người giễu cợt, không hề xem trọng cuộc hôn nhân này. Người thật lòng chúc phúc chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Hiển nhiên bầu không khí chung của Phi Hà thành chính là không muốn dây dưa với yêu tộc.

Tiêu Cửu Từ lặng lẽ uống rượu trong một tửu quán, nghe những người xung quanh bàn tán.

Đã lâu không ra ngoài, Tiêu Cửu Từ cũng hiếm khi có dịp nghe ngóng tin tức bên ngoài.

Trong hai năm qua, tình hình bên ngoài càng trở nên tồi tệ. Những khu vực nhân tộc và yêu tộc tiếp giáp về cơ bản đều đã bùng nổ những trận chiến quy mô lớn, xung đột thường xuyên càng chẳng có gì lạ. Sự thù địch giữa hai bên ngày càng nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng đại chiến giữa hai giới đã ở ngay trước mắt.

Vẻ lo âu hiện lên trên mặt Tiêu Cửu Từ. Thiên hạ vốn không nên trở thành như vậy. Dường như luôn có một sức mạnh vô hình âm thầm khuấy đục nước. Còn có ma tộc từng thoắt ẩn thoắt hiện trong đủ loại sự kiện trước đây, rõ ràng chúng lại đang đóng một vai trò nào đó, và cả Bất Niệm Cung…

Tiêu Cửu Từ ngồi thêm một lúc. Khi màn đêm buông xuống, không còn gì đáng để nghe ngóng, y định nhân lúc trời tối đi vòng quanh bên ngoài phủ thành chủ thêm một lượt.

Nhưng vừa tới gần phủ thành chủ, y đã nhìn thấy hai người bị đuổi ra ngoài ngay trước cổng lớn.

Một lớn một nhỏ, trông vô cùng quen mắt.

“Cút cút cút, không có thiệp mời thì không được vào!”

“Vị huynh đài này, ta đã nói rồi, ta và Nhạc Tử Lan là bằng hữu, chúng ta quen biết nhau. Nghe nói hắn sắp có hỷ sự, ta đã tới theo lời hẹn để tặng quà cho hắn!”

“Công tử nhà chúng ta hoàn toàn không quen ngươi. Ta thấy hai người các ngươi chỉ tới ăn chực uống chực thôi, mau cút đi!”

“Ê, cái tên nhà ngươi đúng là @#¥%…” Còn chưa mắng xong, người bên trong đã rút kiếm.

Thiếu niên vội vàng đỡ người trung niên vẫn còn định chửi bới chạy đi, vừa chạy vừa oán trách: “Sư phụ, người lừa con phải không? Còn bảo sẽ dẫn con đi ăn ngon uống ngon, suýt nữa thì bị đánh một trận! Chi bằng chúng ta cứ bày hàng trong thành còn hơn!”

“Phi, tức chết lão tử rồi! Ban đầu còn cảm thấy Nhạc Tử Lan là người không tệ, nào ngờ lại… Á!”

Đột nhiên có một người đáp xuống phía sau, vỗ lên vai người trung niên, khiến hắn ta giật nảy mình. Vừa quay đầu lại, hắn ta đã nhìn thấy một nam nhân cao ráo đeo mặt nạ.

“Ờm… vị đạo hữu này, ngươi…” Người trung niên ngây ra, nhất thời không nhận ra đối phương. Sau khi nhìn chằm chằm một lúc, hắn ta chợt cảm nhận được công pháp quen thuộc trên người người kia, sắc mặt lập tức thay đổi: “Tiêu Cửu Từ!”

Tiêu Cửu Từ thản nhiên nói: “Đã lâu không gặp, Đinh Tân.”

Đinh Tân và tiểu đồ đệ của hắn ta đều kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ. Ngay khi Tiêu Cửu Từ sắp bị nhìn đến mức mất tự nhiên…

Đinh Tân lập tức rưng rưng nước mắt, túm lấy tay Tiêu Cửu Từ: “Mời ta ăn cơm, mời ta ăn cơm, mời ta ăn cơm!”

Tiểu đồ đệ cũng phản ứng lại, nhìn y đầy mong chờ: “Còn ta nữa, còn ta nữa, còn ta nữa.”

Đệ tử Hợp Hoan Tông tích cốc khá muộn, vẫn cần ăn linh thực để bồi bổ. Nhìn dáng vẻ chật vật của hai người, dường như bọn họ thật sự đã rất lâu không được ăn gì.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ có phần mất tự nhiên, y nói: “Ta là bán yêu, các ngươi không sợ sao?”

Đinh Tân thẳng thừng nói: “Sợ chứ, nhưng ta tin nhân phẩm của ngươi. Nếu muốn mất kiểm soát thì nhớ đợi chúng ta ăn xong rồi hãy mất kiểm soát.”

Trước khi gặp Tiêu Cửu Từ, bọn họ đã đói tròn một tháng. Ai hiểu được những giọt nước mắt chua xót này chứ?

Tiêu Cửu Từ thật sự dở khóc dở cười. Thấy hai người đáng thương như vậy, y chỉ đành dẫn bọn họ đi ăn trước.

Nhìn hai người ăn ngấu nghiến suốt nửa canh giờ, cuối cùng mới có thời gian mở miệng nói chuyện: “Tiêu Cửu Từ, sao ngươi lại ở đây? Tin tức ta nghe được trước đó vẫn là ngươi được bà chủ khách đ**m Hồng Liên che chở trong khe hở giữa hai giới.”

“Ta tới tộc Thiên Hồ giải quyết tai họa ngầm khiến bán yêu mất kiểm soát.”

Đinh Tân lập tức tò mò: “Ta thấy ngươi hoàn toàn bình thường, cũng không hung bạo như lời đồn. Chẳng lẽ đã thành công rồi?”

Tiêu Cửu Từ không ngại truyền bá bí mật bán yêu có thể tu luyện bình thường ra ngoài. Có lẽ càng nhiều người biết càng tốt, vì vậy y giải thích cho Đinh Tân một lượt.

Đinh Tân nghe đến trợn mắt há miệng.

Hắn ta nói: “Vậy chẳng phải hiện giờ một mình ngươi có thể dùng như hai người sao? Thật… thật lợi hại.”

Tiêu Cửu Từ hiếm khi lộ ra chút thả lỏng. Mặc dù y vẫn luôn tin rằng thiên hạ không tồi tệ đến vậy, vẫn có rất nhiều người sẵn lòng chăm chú lắng nghe và cố gắng thấu hiểu, nhưng đây là lần đầu tiên y thật sự gặp được một người như thế, cảm giác vẫn vô cùng khác biệt.

Đinh Tân lập tức tò mò hỏi: “Nếu ngươi đã không còn vấn đề, sao lại ở một mình? Ta nghe nói vị sư đệ kia vẫn luôn đi theo ngươi mà.”

Lòng Tiêu Cửu Từ thắt lại. Không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới, nỗi nhớ liền trở nên mãnh liệt, trong lòng y chỉ hận không thể lập tức bay về nhìn Kiều Hàm một lần.

“Ta đi cùng tộc Thiên Hồ tới tham dự tiệc cưới. Sư đệ đang bận tiến giai, không tiện ra ngoài.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Ra là vậy. Nói nghe xem, cảm giác song tu của hai người thế nào? Công pháp truyền thừa do đại năng trong tông môn chúng ta để lại, phối hợp với La Yên Huyền Thể, có phải rất lợi hại không?” Đinh Tân cảm thấy Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm tiến giai nhanh như vậy, hẳn công pháp và thể chất này đã góp phần không nhỏ. Là đệ tử Hợp Hoan Tông, hắn ta đương nhiên vô cùng tò mò.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ có phần mất tự nhiên, không biết nên giải thích thế nào.

Đúng lúc ấy, tiểu đồ đệ đột nhiên ợ một tiếng, cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi bát: “Đúng rồi, sư phụ, người đừng quên còn một chuyện phải giải thích với Tiêu công tử.”

“Chuyện gì?” Đinh Tân sửng sốt, nhất thời không nhớ ra.

Tiêu Cửu Từ cũng nghi hoặc nhìn sang tiểu đồ đệ.

Tiểu đồ đệ cạn lời nói: “Chính là vấn đề Tiêu công tử từng hỏi người trước đây, ảnh hưởng của việc kết hợp hôn khế và công pháp đối với thể chất đặc biệt ấy!”

Tiêu Cửu Từ còn chưa phản ứng lại, Đinh Tân đã vỗ trán: “Đúng rồi, lần trước ta nói ngược. Thật ra không phải sư đệ của ngươi ảnh hưởng đến ngươi, mà là ngươi ảnh hưởng đến sư đệ mình. Không ngờ đấy, ha ha ha.”

“Cái gì?”

Đinh Tân vội vàng giải thích một lượt. Vốn hắn ta còn định sau khi nói xong sẽ trêu chọc Tiêu Cửu Từ một phen. Khi ấy Tiêu Cửu Từ còn ra vẻ băng thanh ngọc khiết, cho rằng sư đệ ảnh hưởng đến mình, nào ngờ người nảy sinh dục niệm lại chính là y. Nghĩ đến dáng vẻ trước nay không gần nữ sắc của Tiêu Cửu Từ, Đinh Tân liền cảm thấy vô cùng buồn cười.

Nhưng sau khi hắn ta nói xong, chỉ thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ trắng bệch. Cũng không biết có phải mình nhìn nhầm hay không, trong đôi mắt đen nhánh ấy dường như vừa thoáng lóe lên ánh đỏ.

“Á, đông cứng rồi.” Tiểu đồ đệ kinh ngạc nhìn bát canh trước mặt.

Đinh Tân lập tức phản ứng lại: “Này này này, Tiêu Cửu Từ, chẳng phải ngươi nói mình sẽ không mất kiểm soát sao? Bọn ta còn chưa ăn no đâu!”

Tiêu Cửu Từ đột nhiên dùng một tay chống lên trán, cánh tay gần như che khuất hơn nửa gương mặt y. Y lẩm bẩm: “Ngay cả lý do này cũng không được thành lập sao?”

Hóa ra là vì y đ*ng t*nh nên Kiều Hàm mới trở thành như vậy. Vậy mà y vẫn luôn cho rằng Kiều Hàm đối với y… Quá nực cười…

đ*ng t*nh, mùi hương, hết lần này đến lần khác, tất cả đều chứng minh chỉ có y động lòng. Phải làm sao đây? Y sắp mất hết mọi lòng tin rồi.

Tiêu Cửu Từ bật ra tiếng cười chua chát, nghe còn khó chịu hơn khóc, nhưng cũng khiến Đinh Tân thả lỏng. Hiển nhiên sự mất kiểm soát này không phải bán yêu mất kiểm soát, thật sự dọa chết người.

“Có cần phải chịu đả kích đến vậy không? Dù sao hai người cũng là một đôi, ai đ*ng t*nh trước thì có gì quan trọng?”

“Bọn ta… là một đôi sao?”

“Không phải sao? Hắn đã vì ngươi mà quay lưng với tu chân giới rồi.” Đinh Tân cạn lời nói.

Tiêu Cửu Từ có thể nói thế nào đây? Kiều Hàm là ma tộc, vốn đã không lưu luyến tu chân giới. Y thật sự sắp phát điên rồi.

Tiêu Cửu Từ cầm bình rượu trên bàn lên, không nhịn được bắt đầu uống rượu giải sầu.

Đinh Tân nhớ tới Tiêu Cửu Từ hăng hái khí phách nhiều năm trước. Đây là lần đầu tiên hắn ta thấy y mượn rượu giải sầu, thật sự không thể không cảm thán lòng người thay đổi vô thường.

“Nếu có vấn đề về tình cảm thì thật ra rất dễ giải quyết. Ta tặng ngươi hai quyển công pháp nhé?” Đinh Tân thẳng thừng nói.

Tiểu đồ đệ lập tức nói: “Sư phụ, con đã nói với người rất nhiều lần rồi, người làm như vậy sẽ bị đánh đấy. Chuyện tình cảm không thể dựa vào song tu để giải quyết.”

Đinh Tân lập tức nói: “Một đứa trẻ như con thì biết cái gì!”

“Người mới không hiểu ấy!”

Hai sư đồ vừa ăn vừa tranh luận, chỉ có Tiêu Cửu Từ cầm rượu im lặng.

Chỉ là rượu không thể khiến y say, ngược lại còn khiến y càng tỉnh táo, càng thêm khó chịu.

Cuối cùng, khi sắc trời đã hơi hửng sáng, Tiêu Cửu Từ mới nhớ tới chính sự. Y để lại linh thạch cho hai sư đồ Đinh Tân rồi chuẩn bị rời đi.

Đinh Tân và tiểu đồ đệ đã bắt đầu ăn bữa khuya. Thấy y muốn đi, hắn ta hỏi: “Ngươi muốn đi tham dự tiệc cưới sao? Sớm vậy à?”

“Ừm, còn có chuyện khác phải làm. Tiệc cưới… các ngươi vẫn đừng tới thì hơn.” Tiêu Cửu Từ lo bên trong có nguy hiểm. Công phu của hai sư đồ này chỉ bình thường, tốt nhất vẫn không nên đi.

Đinh Tân bất mãn nói: “Có mời ta cũng không đi! Coi như năm xưa ta đã nhìn lầm người!”

Tiêu Cửu Từ thật ra có phần kinh ngạc: “Không ngờ ngươi lại quen Nhạc Tử Lan.”

“Nếu không phải năm xưa ta đói đến ngất trong núi, được hắn nhặt về chăm sóc mấy ngày, ta mới không nợ ân tình này đâu. Hừ, ta còn đặc biệt dựa theo yêu cầu của hắn, nghiên cứu ra công pháp cho hắn.” Đinh Tân tức giận nói.

Tiêu Cửu Từ không có hứng thú dò xét quá khứ của người khác, chỉ là hiểu biết của y về Nhạc Tử Lan lại sâu thêm một tầng. Nhưng tầng hiểu biết này lại vô cùng mâu thuẫn. Trước kia gã có thể thu nhận, giúp đỡ người khác, bây giờ lại đuổi người ta đi sao?

Tiêu Cửu Từ đang định rời đi, Đinh Tân lại lên tiếng: “Đúng rồi, công pháp này tặng cho ngươi cũng được. Hay là coi như lời cảm tạ hôm nay.” Nói xong, hắn ta hăng hái định lấy công pháp ra.

Tiêu Cửu Từ xua tay nói không cần.

Đinh Tân lại nói: “Con người ngươi thật là… Chẳng phải ngươi và sư đệ đang có vấn đề về tình cảm sao? Nhỡ sau này hai người chia tay, ngươi tìm người khác, công pháp này sẽ vô cùng hữu dụng! Ví dụ như ngươi không muốn sinh con với người ta, tu luyện công pháp này là có thể tránh được. Đây là công pháp đặc biệt được nghiên cứu cho tình yêu giữa nhân tộc và yêu tộc, để ngăn ngừa sinh ra bán yêu.”

Đinh Tân vừa nói xong, sắc mặt Tiêu Cửu Từ lập tức trở nên vô cùng kỳ quái.

Đinh Tân vội tự vỗ vào miệng: “Xin lỗi, xin lỗi, ta không nguyền rủa ngươi và sư đệ chia tay đâu. Hai người nhất định sẽ bên nhau đến đầu bạc, được chưa?”

Nhưng sắc mặt Tiêu Cửu Từ vẫn không hề khá hơn.

Tiểu đồ đệ huých Đinh Tân: “Chẳng phải Tiêu công tử đã có cách ngăn bán yêu mất kiểm soát rồi sao?”

Đinh Tân sửng sốt, cũng cho rằng lời mình vừa nói đã xúc phạm đến chuyện này, liền lên tiếng: “Cái đó… chẳng phải ngươi nói quá trình rất khó khăn sao? Vì vậy công pháp của ta biết đâu vẫn có rất nhiều người cần, ha ha ha.”

Đinh Tân cười khan xong, phát hiện ánh mắt Tiêu Cửu Từ nhìn mình càng thêm kỳ quái. Hắn ta đang không biết phải làm sao thì nghe Tiêu Cửu Từ hỏi: “Ngươi nói đây là công pháp Nhạc Tử Lan đặc biệt nhờ ngươi nghiên cứu?”

Đinh Tân sửng sốt, gật đầu nói: “Đúng vậy, sao thế?”

“Hắn… chẳng phải là nam tử sao? Thành thân với Xích Hồ Vương cũng không thể sinh ra bán yêu.” Tiêu Cửu Từ cứng đờ nói.

Đinh Tân trợn tròn mắt: “Cái gì? Các ngươi không biết sao? Nhạc Tử Lan là nữ giả nam mà.”

“Thật sự là nữ tử sao!” Tiêu Cửu Từ kinh hãi.

Đinh Tân nói: “Đương nhiên. À, cũng khó trách các ngươi không biết. Nàng vẫn luôn giả làm nam nhân, bởi phần lớn thời gian nàng sống một mình trong núi sâu. Y tu chăm sóc nàng thỉnh thoảng cần ra ngoài, vì an toàn nên đã thi triển một thuật pháp, để nàng sống dưới hình dáng nam nhân. Như vậy sẽ an toàn hơn. Sau khi được nàng cứu về, ta cũng tưởng Nhạc Tử Lan là nam nhân, sau đó…”

Tính cách Nhạc Tử Lan rất dễ ở chung, nàng và Đinh Tân cũng được xem là bằng hữu. Đinh Tân còn biết Nhạc Tử Lan có một người bạn yêu tộc đặc biệt. Đinh Tân vốn là người tinh ranh, chỉ sau vài lần trò chuyện đã biết Nhạc Tử Lan có tình cảm với yêu tộc kia.

Vì vậy lúc Đinh Tân chuẩn bị rời đi, hắn ta định tặng Nhạc Tử Lan một bộ công pháp song tu dành cho nam nhân với nam nhân để báo đáp.

Nhạc Tử Lan không nhận. Mặc dù vô cùng ngượng ngùng, nàng vẫn tràn đầy mong đợi hỏi hắn ta có loại dành cho nam nữ… có thể tránh sinh ra bán yêu hay không…

Đến lúc ấy Đinh Tân mới biết Nhạc Tử Lan là nữ tử, hơn nữa còn muốn ở bên yêu tộc. Từ nhỏ nàng cũng đã biết tình cảnh của bán yêu, vì vậy mới nảy sinh tâm tư như thế.

Đinh Tân rất tán thưởng một nữ tử dám trực tiếp, mạnh dạn theo đuổi hạnh phúc như vậy. Mặc dù không có loại công pháp này, hắn ta vẫn bỏ công nghiên cứu. Khó khăn lắm mới nghiên cứu thành công, vừa hay nghe nói nàng sắp thành thân nên liền tới đây.

Sau khi Đinh Tân kể xong đầu đuôi, hắn ta thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ liên tục thay đổi. Y lập tức hỏi: “Khi ấy trong Phi Hà thành còn có Nhạc Tử Lan nào khác không?”

Đinh Tân sửng sốt: “Ta chưa từng tới Phi Hà thành. Ngọn núi Nhạc Tử Lan sống năm đó cách Phi Hà thành cũng khá xa.”

Lần này tin tức hoàn toàn không thể đối chiếu. Tiêu Cửu Từ chỉ có thể vội vàng cáo từ Đinh Tân, nhân lúc trời còn chưa sáng hẳn lập tức đi gặp Xích Hồ Vương. Có lẽ chỉ người trong cuộc mới biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Mà lúc này, Kiều Hàm ở xa tận tộc Thiên Hồ đã tỉnh dậy. Cậu tính toán thời gian rồi đi tới sân viện. Đối diện với vòng sáng kết giới màu lam, cậu xoay cổ tay, đang định đổi linh phù thì đột nhiên mấy cái đầu hồ ly xuất hiện trên đầu tường, dọa Kiều Hàm suýt trẹo eo.

Kiều Hàm nói: “Trời còn chưa sáng mà! Không ngủ nướng, chạy tới đây làm gì?”

Mấy tiểu thiên hồ cười hì hì nhìn Kiều Hàm, lên tiếng: “Có khách tới, nói là bằng hữu của các ngươi. Trưởng lão không xác định được thân phận của đối phương nên không dám cho bọn họ vào Thánh điện.”

“Người nào?” Kiều Hàm tò mò hỏi.

“Một nam một nữ, đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Nam nhân kia biết phóng điện, nữ nhân thì rất xinh đẹp. Đúng rồi, nữ nhân còn nói nàng là tỷ tỷ của ngươi.” Tiểu hồ ly nói.

Kiều Hàm lập tức kinh ngạc suốt ba giây, sau đó vội nói: “Đưa bọn họ tới đây.”

Không lâu sau, hai bóng người quen thuộc xuất hiện ở lối vào sân viện, nhưng bọn họ không thể đi vào vì bị kết giới màu lam ngăn cản.

“Tần Tu Trọng, Kiều Uyển!” Kiều Hàm lao tới nói: “Sao hai người lại tới đây? Mau mau mau, mở kết giới ra, để ta ra ngoài. Chúng ta đi tìm Tiêu Cửu Từ.”

Tần Tu Trọng hồ nghi nhìn Kiều Hàm: “Ngươi đã làm chuyện gì? Tiêu Cửu Từ có thể nhốt ngươi ở đây, nếu không phải để bảo vệ ngươi thì cũng là sợ ngươi làm loạn.”

Kiều Uyển nhìn Kiều Hàm không nói gì, chỉ có vẻ hơi thất thần.

Kiều Hàm tức nghẹn: “Đừng nói nhảm nữa, phía Phi Hà thành sắp xảy ra chuyện.”

Tần Tu Trọng sửng sốt: “Các ngươi đã biết rồi sao?”

Kiều Hàm ngây người: “Có ý gì? Chẳng lẽ hai người tới đây cũng vì chuyện này?”

Kiều Uyển cuối cùng cũng lên tiếng: “Chúng ta nghe ngóng được một tin tức ở Bất Niệm Cung. Chủ nhân Phi Hà thành cấu kết với Thiệu Vũ, định nhân tiệc cưới đối phó tộc Linh Hồ và Tiêu Cửu Từ.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn