“Theo ta thấy, cứ để Tiêu Cửu Từ làm Hồ Chủ luôn là được. Dù sao sau này y cũng sẽ là người mạnh nhất, thật không hiểu bên tộc Xích Hồ vì sao lại không phục đến vậy.”
“Chẳng qua là không muốn phục tộc Thiên Hồ chúng ta thôi. Nhưng chúng ta cũng không để tâm, chỉ cần huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ trở về, lại có thêm Thánh nữ, tộc Thiên Hồ chúng ta nhất định có thể phục hưng.”
“Hầy, nhắc đến Thánh nữ, chuyện này đúng là một phen hiểu lầm tai hại. Không ngờ lại để Kiều Hàm vô tình kết khế ước. Tuy ở chung lâu ngày, biết Kiều Hàm không giống những nhân tộc khác, là một người tốt, nhưng Thánh nữ của chúng ta chắc chắn không thể gả cho hắn được.”
“Không sao, dù gì cũng có thể giải trừ. Thánh nữ nhất định phải gả cho Tiêu Cửu Từ.”
“Chẳng phải Thánh nữ muốn tranh cử Hồ Chủ sao? Chắc không muốn xuất giá đâu.”
“Đó không phải sứ mệnh của nàng ấy sao? Nàng ấy được chọn chính là để chăm sóc đại nhân Cửu Vĩ Thiên Hồ mà.”
“Nhưng sao ta lại thấy Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm mới là một đôi nhỉ?”
“Hả? Vậy Thánh nữ của chúng ta phải làm sao? Ta thấy để Tiêu Cửu Từ làm Hồ Chủ, sau đó Thánh nữ gả cho y là tốt nhất. Các trưởng lão chắc chắn cũng nghĩ như vậy.”
Các trưởng lão quả thật cũng nghĩ như thế, vì vậy lập tức tích cực bàn bạc. Chỉ có Thảo trưởng lão vẫn ung dung bình thản, cuối cùng mới lên tiếng: “Không được đâu. Chưa nói đến bản thân Thánh nữ cũng không muốn, chỉ riêng Tiêu Cửu Từ… y… Các ngươi đâu có mù, không nhìn thấy thái độ của y đối với Kiều Hàm sao?”
Nào là cho ôm đuôi, nào là cho chải lông, còn vô thức sử dụng thuật mê hoặc. Nếu không phải kỳ mưa móc chưa đến thì chẳng khác nào công khai ph*t t*nh với người ta rồi.
Thảo trưởng lão là người đã đón họ đến đây, từ lâu đã không còn ôm hy vọng gì với chuyện này.
Đúng lúc ấy, Tiêu Cửu Từ bước vào phương tiện mà họ đã chuẩn bị để trở về. Sau khi hành lễ, y lên tiếng: “Ta và Thánh nữ đã thương lượng xong. Sau khi trở về, ta sẽ đưa sư đệ đến Thánh điện để họ giải trừ khế ước. Các vị trưởng lão có đồng ý không?”
“Thánh điện vốn là nơi ở của Cửu Vĩ Thiên Hồ. Ngươi đã kế thừa Long Kiếm thì có thể tùy ý sử dụng nơi đó.” Thảo trưởng lão nói.
Tiêu Cửu Từ không ngờ còn có chuyện tốt như vậy, lập tức hành lễ cảm tạ.
Có trưởng lão thấy y định rời đi, vẫn không nhịn được lên tiếng đề nghị một phen, cũng coi như là vì tương lai của tộc Thiên Hồ.
Tiêu Cửu Từ chỉ lịch sự mỉm cười: “Chuyện này không thể nào. Các vị tiền bối không cần nói thêm nữa, vãn bối cáo từ.”
Không cho những người kia cơ hội nói tiếp, Tiêu Cửu Từ trực tiếp xoay người rời đi.
Ngạo Tuyết vừa thương lượng với y khi nãy vẫn đứng bên ngoài, hiển nhiên cũng đã nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong.
Tiêu Cửu Từ chỉ nói: “Đã bàn bạc xong rồi, trở về sẽ giải quyết.” Nói xong, y định quay lại phương tiện mình ngồi.
Ánh mắt Ngạo Tuyết khẽ run, nàng không nhịn được muốn mở miệng, nhưng cuối cùng vì lòng tự trọng vẫn cố nén xuống. Nàng nghĩ mình quả thật đã động lòng với Tiêu Cửu Từ, nhưng… vẫn chưa đến mức phải hạ mình đi tranh giành với người khác.
Mà lúc này, trong xe ngựa của Kiều Hàm lại vang lên tiếng cười nghẹn không đúng lúc.
Kiều Hàm không cảm xúc nhìn Hề Quỳ và Ô Nguyên đang không nhịn được cười trước mặt, khóe môi co giật: “Lão Hồ Chủ nhà người ta vừa mới qua đời, các ngươi như vậy có phải không hay lắm không?”
Ô Nguyên ho một tiếng rồi gõ lên đầu Hề Quỳ: “Đừng cười nữa.”
Hề Quỳ cũng vội nén tiếng, lúng túng nói: “Chỉ là… thật sự buồn cười quá mà.” Nói rồi còn chỉ vào đoạn cổ tay lộ ra khỏi tay áo Kiều Hàm, trên đó dấu vết sợi chỉ đỏ vẫn luôn tồn tại.
Họ cũng từng nghe nói về chuyện này, thậm chí còn hóng hớt nghĩ rằng có lẽ Tiêu Cửu Từ sẽ bất ngờ nhận được khế ước ấy, nào ngờ cuối cùng người nhận lại là Kiều Hàm.
“Loại hiểu lầm thế này ai mà nghĩ tới được. May là có thể giải trừ, nếu không Tiêu Cửu Từ chắc phải phát điên.” Ô Nguyên nói.
Kiều Hàm sững người, đáy mắt thoáng hiện vẻ khác thường, cười gượng: “Sao có thể chứ? Sư huynh không phải người như vậy.”
Ô Nguyên lại khẽ cười: “Chắc chắn sẽ như vậy. Hồ yêu là giống loài hay ghen nhất, dù chỉ là ngoài ý muốn, y cũng sẽ không vui. Khế ước này kết nối với ngươi, khác gì trên người ngươi dính mùi của yêu tộc khác đâu? Đủ khiến y khó chịu đến chết. Không tin lát nữa ngươi cứ nhìn xem, chắc chắn y sẽ đứng ngồi không yên.”
Hề Quỳ nói: “Ân nhân chắc chắn sẽ tức giận. Vừa rồi lúc thấy ân nhân đi tìm Thánh nữ nói chuyện, sắc mặt đã không tốt lắm rồi.”
Sắc mặt Kiều Hàm khẽ thay đổi. Trước kia không phải cậu chưa từng nghe những lời trêu chọc tương tự, lần nào cậu cũng có thể lập tức phản bác. Thế nhưng lúc này, môi cậu khẽ hé, trái tim lại đột nhiên đau nhói, khiến cậu theo bản năng im bặt.
Ô Nguyên tiếp tục nói: “Nhưng sau khi để lại ấn ký vào kỳ mưa móc, có lẽ sẽ tự kiểm soát được đôi chút.”
Đồng tử Kiều Hàm co lại. Ấn Thiên Hồ… Không thể nào… Trong cuộc đời Tiêu Cửu Từ, y chưa từng để lại ấn Thiên Hồ trên bất kỳ ai. Ngay cả mưa móc cũng không khiến y mê loạn mất kiểm soát mà khắc xuống ấn Thiên Hồ.
Hề Quỳ lập tức hỏi: “Ân nhân không phải bán yêu sao? Bán yêu cũng có kỳ mưa móc à?”
Ô Nguyên nói: “Chắc là có. Nhìn tình trạng hiện giờ của y, nhiều nhất một hai năm nữa sẽ đến.”
Kiều Hàm lập tức run lên: “Sao ngươi biết?”
Theo tiến triển của nguyên tác, quả thật chỉ còn một hai năm cốt truyện nữa là đến.
Ô Nguyên cười nói: “Ngươi không tự cảm nhận được sao? Y ngày càng quấn lấy ngươi. Tuy kỳ mưa móc của mỗi yêu tộc có đôi chút khác biệt, nhưng vẫn có những điểm chung. Chẳng hạn khi đã có đối tượng mình thích, càng gần kỳ mưa móc sẽ càng trở nên dính người, đồng thời d*c v*ng chiếm hữu cũng rất mạnh.”
“Hả? Nhưng từ hai năm trước ân nhân đã như vậy rồi mà.” Hề Quỳ cười nói.
Ô Nguyên cười: “Có lẽ phương diện này của bán yêu mạnh hơn chăng? Chẳng phải đều nói thiên phú của bán yêu mạnh hơn yêu tộc sao?” Nói xong, hắn còn nghiêm túc nói với Kiều Hàm: “Ngươi là Nhân tộc, tuy cũng là tu sĩ, nhưng… đến kỳ mưa móc vẫn phải cẩn thận một chút. Dù sao yêu tộc trong kỳ mưa móc có thể mất kiểm soát. Nếu làm ngươi bị thương, e rằng sư huynh ngươi sẽ hối hận đến chết.”
Nghe đến đây, Hề Quỳ lập tức xấu hổ ríu rít không ngừng.
Trước lời trêu chọc của họ, Kiều Hàm nhất thời như quên cả hít thở. Cậu không xấu hổ, cũng chẳng lúng túng, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cậu nên phản bác mới phải. Y ngày càng quấn lấy cậu, d*c v*ng chiếm hữu mạnh mẽ cũng là vì họ nương tựa vào nhau mà sống, chỉ có thể tin tưởng và dựa dẫm vào đối phương. Những đoạn đường gian nan nhất đều do cậu cùng Tiêu Cửu Từ đi qua, cho nên… sẽ không có chuyện khắc ấn trong kỳ mưa móc gì cả.
Kiều Hàm đưa tay ôm lấy cánh tay mình, dùng sức siết chặt. Cánh tay cậu đang vô thức run rẩy, sắc mặt cũng dần tái nhợt.
Nhưng Hề Quỳ và Ô Nguyên đều không chú ý. Hề Quỳ còn thẳng thắn hỏi: “Tiểu ca ca, phải đợi sau kỳ mưa móc của ân nhân thì hai người mới thành thân sao? Có tổ chức hôn yến không? Nam nhân và nam nhân thành thân sẽ như thế nào? Ta muốn tham dự.”
Kiều Hàm đột nhiên cảm thấy khó thở, bên tai bắt đầu vang lên tiếng ù ù. Giọng cậu cứng đờ: “Đừng nói đùa lung tung.”
Hề Quỳ không nhận ra giọng điệu của Kiều Hàm, vẫn cười hì hì: “Xấu hổ rồi.”
Ô Nguyên lại kỳ quái nhìn Kiều Hàm một cái. Giọng điệu phủ nhận của Kiều Hàm rất không bình thường.
Nhưng Kiều Hàm đã nhanh chóng chuyển đề tài trước, hơn nữa còn là một đề tài chẳng liên quan gì. Hề Quỳ lập tức bị chuyển hướng chú ý.
Không lâu sau, Tiêu Cửu Từ chui vào xe ngựa. Vừa vào, y đã kéo tay Kiều Hàm lên.
Kiều Hàm lại theo bản năng né tránh.
“Làm sao vậy?” Tiêu Cửu Từ khó hiểu hỏi.
Kiều Hàm hoàn hồn, nói: “Không có gì.” Cánh tay thả lỏng, để Tiêu Cửu Từ nắm lấy.
Tiêu Cửu Từ cũng không nghĩ nhiều, chỉ cẩn thận quan sát khế ước thuật pháp bám trên cánh tay cậu. Sau khi trong lòng đã có tính toán, xác định hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì, y mới nói: “Đã sắp xếp xong rồi, lát nữa trở về là có thể giải quyết. Đừng lo, ta sẽ không để đệ bị trói buộc với người khác quá lâu.”
Nói xong, Tiêu Cửu Từ giơ tay xoa đầu Kiều Hàm, dịu dàng hỏi: “Mệt rồi phải không? Đúng rồi, lúc trước khi ta giao đấu với Xích Hồ Vương, chấn động lớn như vậy, bây giờ đệ còn khó chịu không?”
Kiều Hàm lắc đầu, chợt nhớ ra còn một chuyện chưa nói, bấy giờ mới lên tiếng: “Hình như vào khoảnh khắc rút Long Kiếm ra, tất cả thương thế đều được chữa khỏi. Chấn động do Long Kiếm mang lại còn khiến cơ thể ta lập tức hấp thu rất nhiều linh lực.”
Nghe cậu nói vậy, Tiêu Cửu Từ vội kiểm tra tình trạng đan điền của Kiều Hàm. Sau khi dò xét, y khá kinh ngạc: “Quả thật… Một khi tiêu hóa hết số linh lực này, tu vi để đệ tiến vào kỳ Nguyên Anh đã hoàn toàn đủ rồi.” Trên thực tế còn vượt quá sức chứa, giống như năm đó Tiêu Cửu Từ mãi không thể tấn cấp, nhưng tu vi tích lũy bên trong thật ra đã vượt xa cảnh giới hiện tại.
Kiều Hàm cũng cảm thấy như vậy: “Chỉ là sức mạnh do Long Kiếm mang đến dường như không dễ tiêu hóa.”
“Cứ từ từ, đừng nóng vội.” Tiêu Cửu Từ nói. Sau đó suy nghĩ một lát, y vẫn lấy Long Kiếm ra.
Long Kiếm vừa xuất hiện đã tỏa ánh sáng rực rỡ, vừa giống thủy tinh lại vừa như băng thạch, vô cùng lộng lẫy đẹp mắt.
“Đẹp quá!” Tuy Hề Quỳ bị hàn khí xuất hiện cùng Long Kiếm làm cho lạnh đến run lẩy bẩy, hai mắt vẫn không nhịn được sáng rực: “Đây chính là thần khí sao? Lợi hại quá.”
“Nghe nói thân thể của thần long Băng Di thời thượng cổ cũng gần giống như vậy.” Ô Nguyên nói đến đây thì nghi hoặc hỏi: “Thật sự là vì khế ước nô lệ nên Kiều Hàm mới rút được Long Kiếm sao?”
“Không phải, đó chỉ là cái cớ của lão Hồ Chủ mà thôi.” Tiêu Cửu Từ nói. Dứt lời, y trực tiếp buông Long Kiếm ra.
Trong chớp mắt, Long Kiếm dựng thẳng lơ lửng giữa không trung. Khi nó chậm rãi hạ xuống, vị trí dưới mũi kiếm bắt đầu ngưng tụ thành băng, sau đó rơi xuống sàn xe ngựa, trông như thể đang cắm trong khối băng.
Tiêu Cửu Từ nói với Ô Nguyên và Hề Quỳ: “Thử xem?”
Hề Quỳ lập tức phấn khích đưa tay cầm lấy. Tuy nhóc có thể nhấc cả thanh kiếm lẫn khối băng phía dưới lên, nhưng dù thế nào cũng không thể chấn vỡ băng, cũng không thể dùng linh lực giao tiếp với Long Kiếm. Trái lại, vì chuôi kiếm quá lạnh, cậu nhóc suýt nữa bị đông thương.
Ô Nguyên thử một lần, kết quả cũng giống hệt.
Tiêu Cửu Từ nhìn sang Kiều Hàm. Kiều Hàm cũng đưa tay thử. Khi cậu cầm chuôi kiếm lên, khối băng bên dưới mũi kiếm lập tức tan chảy, giống như tượng trưng rằng cậu có thể rút nó ra khỏi băng.
Nhưng khi Kiều Hàm truyền linh lực vào để sử dụng Long Kiếm, cậu lại không nắm được phương pháp. Tuy vẫn có thể sử dụng, nhưng vì linh căn không phù hợp nên không thể phát huy sức mạnh thật sự của nó.
Nhưng điều này không ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của Tiêu Cửu Từ. Dường như đây là một loại công nhận đặc biệt nào đó, chẳng phải chứng minh rằng giữa y và Kiều Hàm có duyên sao?
Tiêu Cửu Từ không nhịn được đưa tay nắm lấy bàn tay đang cầm kiếm của Kiều Hàm. Bàn tay hai người chồng lên nhau, linh lực lưu chuyển, Long Kiếm lập tức trở nên rực rỡ muôn màu. Thậm chí còn có thể nhìn thấy hình rồng do linh khí hội tụ bên trong đang chuyển động như có sinh mệnh.
Nhưng cổ tay Kiều Hàm bỗng truyền đến cảm giác đau nhói, khiến cậu lập tức khẽ rên một tiếng. Cúi đầu nhìn xuống, sợi chỉ đỏ đang lóe sáng, như thể nhắc nhở kẻ này đã có chủ.
Vừa ngẩng đầu, Kiều Hàm đã thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ đen kịt. Nhưng y cũng chỉ có thể vội buông cậu ra: “Thứ này…”
“Hình như là đề phòng ngoại tình…” Hề Quỳ mới nói được một nửa đã bị biểu ca ngăn lại.
Tiêu Cửu Từ âm u nhìn Kiều Hàm, đột nhiên lẩm bẩm: “Nếu có thể chuyển khế ước sang người khác, có lẽ không giải trừ cũng không tệ.”
Tim Kiều Hàm bỗng run lên. Cậu còn chưa biết nên phản ứng thế nào thì xe ngựa đã chuyển động.
Tiêu Cửu Từ lập tức hóa thành hồ ly, chui vào lòng Kiều Hàm. Nhìn sợi chỉ đỏ kia, y thật sự khó chịu. Hơn nữa sau trận chiến, cơ thể quả thật cũng đã mệt mỏi, lúc này y chỉ muốn trên người Kiều Hàm dính nhiều thêm một chút mùi của mình. Nằm trong vòng tay như vậy có thể khiến cả thể xác lẫn tinh thần y được xoa dịu.
Kiều Hàm máy móc ôm con hồ ly trong lòng, vừa vuốt lông cho Tiêu Cửu Từ vừa thi triển thuật trị liệu, nhưng ý thức dường như đã bay tận đâu.
Hề Quỳ vẫn ríu rít nói về Long Kiếm, trong xe ngựa cũng không quá yên tĩnh, vì vậy biểu hiện của Kiều Hàm không có vẻ gì khác thường.
Ô Nguyên lại phân tâm nhìn Kiều Hàm thêm một cái.
Hắn đột nhiên cảm thấy quan hệ giữa hai người này rất kỳ quái. Ừm, phải nói là Kiều Hàm rất kỳ quái mới đúng.
Kiều Hàm dường như rất tùy ý với những hành động thân mật giữa mình và Tiêu Cửu Từ, đôi khi còn có phản ứng ghen tuông và d*c v*ng chiếm hữu cực mạnh, hoàn toàn giống một đôi tình nhân trẻ.
Nhưng mỗi khi thật sự phải đối diện thẳng thắn hoặc có người nói rõ ra, Kiều Hàm dường như luôn lảng sang chuyện khác. Cậu không thừa nhận quan hệ tình nhân giữa mình và Tiêu Cửu Từ.
Không đối diện, chỉ muốn trốn tránh, hoàn toàn mâu thuẫn với tính cách thẳng thắn phóng khoáng của Kiều Hàm.
Tuy nhiên Ô Nguyên cũng chỉ vì tâm tư tinh tế nên mới quan sát thấy, tiện thể suy nghĩ đôi chút mà thôi. Hắn không có hứng thú xen vào tình cảm của người khác. Hắn nghĩ một người thông minh như Tiêu Cửu Từ không thể không nhìn ra vấn đề.
Đội ngũ tộc Thiên Hồ bình an trở về lãnh địa. Hề Quỳ và Ô Nguyên được Lăng Sương dẫn về.
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ trực tiếp đến Thánh điện. Ngạo Tuyết đã chờ sẵn ở đó.
Chuyện này cũng không cần các trưởng lão khác có mặt. Sau khi Ngạo Tuyết lấy cổ tịch ghi chép về khế ước ra, nàng bắt đầu vẽ trận pháp.
Sau đó hai người ở lại trong trận pháp, do Kiều Hàm chủ động vận hành. Chỉ cần đợi dấu vết trên cánh tay biến mất là khế ước được giải trừ.
Nhìn trận pháp dưới đất đã bố trí thành công, Tiêu Cửu Từ cũng yên tâm hơn nhiều.
Ngạo Tuyết ngẩng đầu nói với Tiêu Cửu Từ: “Ngươi có thể ra ngoài rồi.”
Tiêu Cửu Từ sững người, nhìn Kiều Hàm: “Ta không thể ở đây cùng đệ ấy sao?”
Thấy Tiêu Cửu Từ có vẻ không nỡ rời đi, Ngạo Tuyết lập tức cau mày: “Cổ tịch ghi lại rằng trong quá trình này tốt nhất không nên có người khác quấy rầy. Lỡ linh khí của ngươi rò rỉ, ảnh hưởng đến trận pháp vận hành thì sẽ rất phiền phức.”
Vừa nghe phải để Kiều Hàm và Ngạo Tuyết ở riêng trong điện, Tiêu Cửu Từ có chút khó chịu, nhưng cũng chỉ có thể nói với Kiều Hàm: “Vậy đệ chú ý an toàn.”
Kiều Hàm gật đầu.
Ngạo Tuyết lại cáu kỉnh nói: “Chuyện này vốn chẳng có nguy hiểm gì, ngươi tránh xa một chút là được.”
Bị đuổi Tiêu Cửu Từ cũng không tức giận. Y chỉ xoa đầu Kiều Hàm, ánh mắt sâu thẳm như có thể câu mất hồn người, chăm chú nhìn cậu rồi nói: “Ta đợi đệ.”
Một tiếng “ta đợi đệ” dường như mang theo ý quyến luyến triền miên.
Giống như sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Dù sao trước đó họ vẫn luôn bận rộn, bị đủ mọi chuyện thúc giục cuốn đi.
Mà bây giờ, dường như tất cả mọi chuyện đều đã tạm thời kết thúc.
Nhớ đến cuộc trò chuyện trong xe ngựa, Kiều Hàm không hiểu sao lại cảm thấy hoảng hốt sợ hãi, giống như sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Nhìn Tiêu Cửu Từ rời đi, Ngạo Tuyết không khách sáo chút nào, trực tiếp dùng yêu lực đóng sầm cửa lớn. Khi quay đầu lại thấy Kiều Hàm đang nhìn mình với vẻ mặt kỳ quái, lòng nàng khẽ run: “Nhìn gì?”
Kiều Hàm không lên tiếng. Chuyện này đương nhiên không tiện nói. Chẳng lẽ lại bảo cậu nhìn ra Ngạo Tuyết đang ghen, quả nhiên… Ngạo Tuyết vẫn động lòng với Tiêu Cửu Từ. “Không có gì, bắt đầu đi.”
Hai nữ chính quan trọng nhất trong nguyên tác, Kiều Uyển đã đi lệch khỏi cốt truyện, nhưng Ngạo Tuyết thì không. Người con gái trong nguyên tác từng tuẫn tình vì Tiêu Cửu Từ, vừa ưu tú xinh đẹp, vừa chân thành, lại có trách nhiệm với tộc nhân của mình, quả thật là một cô gái rất tốt.
Nếu Tiêu Cửu Từ là vầng trăng thì Ngạo Tuyết trong nguyên tác chính là vì sao sáng nhất luôn đồng hành bên cạnh y.
Trong lòng Kiều Hàm lập tức dâng lên một luồng cảm xúc, hóa thành lưỡi cưa không ngừng kéo qua kéo lại trên trái tim cậu.
Nhưng cậu đã sớm quen với việc phong bế những cảm xúc ấy.
“Này!” Giọng Ngạo Tuyết đột nhiên vang lên. “Trận pháp này cần ngươi vận hành!”
Kiều Hàm hoàn hồn, vội nói một tiếng xin lỗi rồi bắt đầu truyền linh lực vào trận pháp. Trận pháp vận chuyển, hai người khoanh chân ngồi bên trong.
Ngạo Tuyết giơ một tay lên: “Tay.”
Kiều Hàm sửng sốt một chút, vẫn nghe lời giơ tay ra, ngay sau đó đã bị Ngạo Tuyết nắm lấy. Trong chớp mắt, cậu có thể cảm nhận yêu lực của đối phương theo bàn tay đang nắm chặt truyền sang.
Cảm giác ấy rất khác với yêu lực của sư huynh, có phần ngang ngược xông loạn, khiến Kiều Hàm vô cùng khó chịu.
Sợi chỉ đỏ trên cánh tay hai người cũng bắt đầu dần phát sáng. Theo sự hưởng ứng của trận pháp, sợi chỉ đỏ trên cánh tay đang từ từ rút về phía cổ tay.
Trong đầu Kiều Hàm đột nhiên nảy ra một ý nghĩ. Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ và Ngạo Tuyết cũng nắm tay nhau như vậy để giải trừ khế ước sao?
Đối với Tiêu Cửu Từ, đó hẳn đã được xem là một hành động vô cùng thân mật với nữ tử.
Nếu không có số mệnh đáng nguyền rủa kia, nếu Tiêu Cửu Từ không sợ liên lụy đến người khác, liệu y có động lòng với Ngạo Tuyết không?
Trong lòng Kiều Hàm lập tức dâng lên một cơn chua xót điên cuồng không sao áp chế, nhưng khi cảm giác nghẹt thở truyền đến từ ngực, nó lại nhanh chóng biến mất không còn dấu vết.
Sau khi ra khỏi cửa, Tiêu Cửu Từ vốn định đến ngoại viện chờ, nhưng bản tính vẫn khiến y không kiềm được muốn ở lại. Dù sao cũng là để Kiều Hàm và một nữ tử khác ở riêng với nhau, giữa họ còn có khế ước. Cảm giác này khiến Thiên Hồ trong lòng y cực kỳ khó chịu.
Quay đầu nhìn lại, y phát hiện kết giới nơi đây đã bao bọc căn phòng rất kín. Chỉ cần đứng ngoài kết giới, không dùng yêu lực k*ch th*ch nó thì sẽ không gây ảnh hưởng. Để đề phòng bất trắc, Tiêu Cửu Từ còn phủ thêm một tầng kết giới lên người mình, phong kín mọi khả năng yêu lực bị rò rỉ.
Sau đó y hóa thành hồ ly nằm trước cửa. Đôi tai lông xù khẽ động, lập tức nghe thấy bên trong Ngạo Tuyết hung dữ đòi Kiều Hàm đưa tay. Tưởng tượng ra cảnh hai người nắm tay, Tiêu Cửu Từ rất không vui, chỉ muốn lát nữa nắm lại, hơn nữa còn phải đan mười ngón tay vào nhau.
Trong phòng, không biết đã qua bao lâu, Ngạo Tuyết đột nhiên lên tiếng: “Này, còn hôn khế trước kia của hai người đâu? Tại sao lại giải trừ?”
Kiều Hàm giật mình, không ngờ Ngạo Tuyết đột nhiên nhắc đến chuyện này. Nhưng cậu cũng lập tức nhận ra Ngạo Tuyết thật sự đã có phần để tâm đến Tiêu Cửu Từ.
Về những chuyện khi Tiêu Cửu Từ còn ở Nhân tộc, có lẽ các trưởng lão tộc Thiên Hồ sẽ điều tra một phen. Nhưng với thái độ ban đầu của Ngạo Tuyết đối với Tiêu Cửu Từ, nàng tuyệt đối không thể cố ý tìm hiểu chuyện này. Dù sao ngay cả Lăng Sương cũng không biết.
Thấy vẻ mặt Kiều Hàm khác thường, Ngạo Tuyết nói: “Ý ta là, nếu hai người vẫn còn hôn khế thì chúng ta đã không gặp phải tình huống chết tiệt này. Vừa rồi ta thấy trong cổ tịch có nhắc đến, nếu tồn tại sự bài xích thì khế ước này sẽ không có hiệu lực.”
Càng nói, giọng Ngạo Tuyết càng nhỏ dần. Chính nàng cũng không biết vì sao đột nhiên lại muốn nói chuyện này. Bình thường nàng vốn lười nói những chuyện tình cảm nam nữ vô bổ như vậy với người khác.
Có lẽ nàng vẫn muốn… khiến bản thân hoàn toàn hết hy vọng. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong suốt trăm năm nàng động lòng, rốt cuộc không dễ dàng vượt qua đến thế.
Thấy vẻ mặt Ngạo Tuyết phức tạp, Kiều Hàm chỉ đơn giản nói: “Khi đó linh lực của sư huynh đã mất hết. Huynh ấy không muốn liên lụy đến ta nên đã giải trừ hôn khế.”
“Hai người đã là một đôi, sau khi linh lực hồi phục thì nên nhanh chóng nối lại khế ước mới phải. Với cơ thể bán yêu, dù là hôn khế của Nhân tộc hay ấn ký của yêu tộc đều được… Rõ ràng sẽ tránh được rất nhiều phiền phức…” Ngạo Tuyết tùy ý lẩm bẩm.
“Ai nói bọn ta là một đôi?” Giọng Kiều Hàm dường như đã bị rút sạch mọi cảm xúc, gần như là một câu trả lời xuất phát từ bản năng.
Ngạo Tuyết sững sờ, kinh ngạc nhìn Kiều Hàm: “Hai người không phải sao?”
Kiều Hàm quay đầu đi, như đang trốn tránh ánh mắt của Ngạo Tuyết: “Không phải.”
Ngạo Tuyết cau mày, giọng điệu cứng nhắc: “Không cần phải lừa ta đâu, tất cả mọi người đều biết hai người là một đôi.”
Kiều Hàm lại đột nhiên trở nên sốt ruột. Bất kể là Ô Nguyên và Hề Quỳ trước đó, hay Ngạo Tuyết lúc này, bọn họ đều nói, cứ nói mãi, như thể muốn ép cậu soi gương, khiến trong lòng Kiều Hàm bồn chồn bất an, khó mà bình tĩnh, không nơi trốn tránh. Cuối cùng cậu không khống chế được cảm xúc, nói: “Tại sao ta phải lừa ngươi? Điều ta nói là thật.”
Ngạo Tuyết sững người. Vẻ mặt hiện giờ của Kiều Hàm cứ như đã bị ép đến đường cùng. Nàng tự hỏi mình cũng đâu có hỏi chuyện gì nghiêm trọng. Nhưng phản ứng của Kiều Hàm lại khiến nàng tò mò: “Vậy là ngươi không có ý với Tiêu Cửu Từ, hay Tiêu Cửu Từ không có lòng với ngươi?”
Kiều Hàm cứng đờ, nhưng miệng lại không sao mở ra được.
Ngạo Tuyết nghi hoặc nhìn cậu, không hiểu chuyện này có gì mà không thể thừa nhận.
Dưới ánh mắt ép hỏi của Ngạo Tuyết, trán Kiều Hàm túa đầy mồ hôi lạnh, yết hầu khẽ chuyển động. Cậu cũng không biết những lời này là nói cho Ngạo Tuyết nghe, hay đang tự ám thị chính mình.
“Sư huynh… Sư huynh sẽ không động lòng với bất kỳ ai. Đối với ta cũng chỉ là… chỉ là sự để tâm vì bọn ta chỉ còn có nhau, cùng d*c v*ng chiếm hữu do bản tính hồ tộc mà thôi. Còn ta đối với sư huynh thật sự cũng không có ý nghĩ không an phận. Chuyện này ta có thể thề.”
Muốn độc chiếm y, muốn có được y, muốn yêu đương cùng y, bên nhau đến bạc đầu… Những suy nghĩ như vậy, Kiều Hàm chưa từng cho phép bản thân được có.
“Ta sùng bái huynh ấy. Khi huynh ấy còn chưa biết ta, ta đã sùng bái huynh ấy rồi. Ta muốn gặp huynh ấy, muốn đối tốt với huynh ấy, muốn cung phụng huynh ấy, để huynh ấy có được những thứ tốt đẹp nhất trên đời.”
“Như vậy mà không phải thích sao?” Ngạo Tuyết nghe đến ngây người.
“Không phải kiểu thích ích kỷ đó, mà là thành kính. Ta thành kính với huynh ấy.” Kiều Hàm vội vàng nói: “Ta chỉ mong huynh ấy có thể hạnh phúc.”
Ngạo Tuyết khẽ cau mày. Không có ý nghĩ không an phận, nhưng không có nghĩa là chưa động lòng. Kiều Hàm đã động lòng, chỉ là không dám nghĩ đến sao? Câu trả lời này, chẳng lẽ ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra có gì không đúng?
Phản ứng ấy khiến người vừa kết thúc mối đơn phương mơ hồ như nàng cảm thấy vô cùng khó chịu, nàng lập tức nói: “Vậy nếu y yêu một nữ tử khác, ngươi cũng có thể mỉm cười chúc phúc sao?”
Một câu nói tựa như thanh kiếm xuyên thủng lớp vỏ bảo vệ của Kiều Hàm, khiến cậu như rơi xuống hầm băng. Muôn vàn suy nghĩ trong đầu rối thành một mớ, dần dần toàn thân Kiều Hàm bắt đầu run rẩy.
Có một giọng nói rằng: “Không được, Tiêu Cửu Từ là của ta, chỉ có thể là của một mình ta!”
Lại có một giọng nói khác rằng: “Một kẻ hèn hạ như ta có tư cách gì? Người như sư huynh xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất. Ta không thể làm hoen ố cuộc đời huynh ấy.”
Tiêu Cửu Từ chỉ là thần tượng, nam thần của cậu, là người cậu sùng bái và hướng tới, là tấm gương cậu học tập, là tín ngưỡng của cậu… Không phải vật sở hữu riêng của cậu, cũng không phải người mà cậu có thể vọng tưởng độc chiếm.
Cậu chỉ muốn nhìn thấy Tiêu Cửu Từ tỏa sáng, hạnh phúc viên mãn. Cậu tuyệt đối… không thể để mặc những tâm tư u ám của mình lan rộng và phát triển.
Quan hệ sư huynh đệ đã là ân huệ trời ban, cậu nên biết đủ!
Trong miệng Kiều Hàm dâng lên mùi máu tanh, trong mắt thoáng hiện vẻ tuyệt vọng. Cuối cùng cậu vẫn nghiến răng nói: “Nếu là vậy, ta sẽ chúc phúc.”
Ngạo Tuyết sững người. Nàng nghĩ có lẽ mình không hiểu tình cảm của Nhân tộc, nếu không câu trả lời của Kiều Hàm đã chẳng khiến nàng khó chịu đến vậy, như thể có một sự tức giận sắp xông thẳng lên đầu.
Vẻ mặt Ngạo Tuyết lạnh xuống: “Vậy sao? Nếu đã như vậy, lát nữa ta sẽ nhờ trưởng lão viện giúp ta đề nghị liên hôn với y. Vốn dĩ ta cũng nên phụng dưỡng huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
Kiều Hàm bị lời này k*ch th*ch đến hoàn hồn, kinh ngạc nhìn Ngạo Tuyết: “Ngươi…”
Ngạo Tuyết cười lạnh: “Đến lúc đó nhớ chúc phúc cho bọn ta.”
Kiều Hàm không nói gì nữa, chỉ nhìn nàng chằm chằm.
Ngạo Tuyết cảm nhận được lực đạo khác thường truyền đến từ bàn tay đang nắm lấy nhau, cùng linh lực hệ Mộc dần trở nên hỗn loạn.
Ngẩng đầu nhìn lại, vẻ mặt Kiều Hàm đã thay đổi. Cậu giống như một con thú bị nhốt đang ra sức giãy giụa với điều gì đó, vành mắt cũng dần đỏ lên.
Rõ ràng đang nắm chặt tay nàng như sợ nàng sẽ lập tức hành động ngay giây tiếp theo, nhưng ngoài miệng lại chẳng nói nổi một câu.
Xem ra cơ thể thành thật hơn cái miệng nhiều.
Ngạo Tuyết đang định nói thêm vài câu thì ánh sáng của trận pháp đột nhiên biến đổi, phát ra chấn động.
Theo một tiếng “ầm”, cả hai đều bị hất văng khỏi trận pháp.
Sợi chỉ đỏ trên tay vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
“Chuyện này…” Ngạo Tuyết kinh hãi. Chẳng lẽ có linh khí khác xen vào? Nhưng nàng hoàn toàn không cảm nhận được có ai đến gần, ngoài sân còn có Tiêu Cửu Từ canh giữ kia mà.
Kiều Hàm cuối cùng cũng hoàn hồn. Từ nhỏ cậu đã quen nhanh chóng thoát ra khỏi đủ loại cảm xúc sụp đổ, vì vậy lúc này cũng không bị ảnh hưởng gì, trái lại còn nhìn sang Ngạo Tuyết.
“Ngươi hỏi vui lắm sao?”
Cậu cũng không hiểu tại sao mình đột nhiên như muốn trút hết điều gì đó, thật sự phối hợp trả lời những câu hỏi của người này.
Ngạo Tuyết sững người, nói: “Không liên quan đến chuyện đó. Nhưng… lần này không thành công, phải đợi thêm vài ngày mới có thể dùng lại trận pháp.”
“Phiền phức.” Kiều Hàm đứng dậy, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cậu cũng không biết là vì khế ước chưa được giải trừ, hay vì cuộc đối thoại vừa rồi.
Ngạo Tuyết không để ý đến lời phàn nàn của Kiều Hàm. Nàng tin chắc có người bên ngoài gây ảnh hưởng, vì vậy tức giận chạy ra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Kết quả vừa xông ra ngoài, nàng lập tức ngây người. Dường như chỉ trong một đêm đã bước vào mùa đông, cung điện trước đó còn bốn mùa như xuân, lúc này đã biến thành thế giới điêu khắc bằng băng. Ngay cả kết giới cũng bị đóng băng đến nứt vỡ, lớp băng dày gần như sắp đè sập mái hiên.
Hơn nữa bên này đã xảy ra động tĩnh lớn như vậy, Tiêu Cửu Từ lại không hề xuất hiện.
Không biết có phải vì vừa nói những lời kia nên trong lòng chột dạ hay không, Kiều Hàm dè dặt đi đến cửa hang thông ra ngoại viện, gọi vài tiếng. Nếu Tiêu Cửu Từ đang ở ngoại viện, chắc chắn y có thể nghe thấy.
“Sư huynh… Sư huynh?” Kiều Hàm thò đầu nhìn, không có ai.
Kỳ lạ, trước khi đóng cửa rõ ràng cậu đã nhìn thấy sư huynh định ra ngoại viện ngồi chờ.
Kết hợp với tình hình hiện tại, Kiều Hàm lập tức sốt ruột. Cậu còn tưởng Tiêu Cửu Từ đột nhiên gặp chuyện, dù sao người có thể tạo ra cảnh tượng đóng băng cả cung điện thế này chỉ có thể là Tiêu Cửu Từ.
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên có người bay đến, chính là Hàn Phong và Lăng Sương nghe thấy động tĩnh nơi này.
Ngạo Tuyết vội hỏi đã xảy ra chuyện gì, Kiều Hàm cũng nhanh chóng hỏi tung tích sư huynh, có phải có kẻ địch tập kích hay không.
“Không có kẻ địch. Vừa rồi ta thấy Tiêu Cửu Từ cầm Long Kiếm, bay ra ngoài với tốc độ rất nhanh. Y nói có việc, e là sẽ bận một thời gian, bảo ngươi ở đây nghỉ ngơi cho tốt.”
“Có phải Long Kiếm xảy ra vấn đề gì không? Sao nơi này lại biến thành như vậy?”
Long Kiếm đương nhiên có vấn đề. Hiện tại Tiêu Cửu Từ vẫn chưa thể khống chế Long Kiếm, tự tiện sử dụng có thể sẽ bị phản phệ. Nhưng với tính cách của sư huynh, y không thể nào hành động l* m*ng như vậy.
Tuy nhiên cũng không cần quá lo lắng. Chỉ cần không đối đầu với sức mạnh quá lớn, tình trạng phản phệ ấy sư huynh hoàn toàn có thể xử lý.
Kiều Hàm không nghe lời bảo mình nghỉ ngơi, nhấc chân định đi tìm sư huynh, nhưng vừa bước được một bước lại cứng đờ.
Tạm thời vẫn nên tránh mặt một chút. Cậu sợ mình không kìm nổi những cảm xúc hỗn loạn kia.
Nhưng khi nhìn thấy Ngạo Tuyết định rời đi, Kiều Hàm lại bản năng đưa tay ngăn nàng. Đến khi phản ứng lại, sắc mặt cậu lập tức thay đổi đủ màu.
Ngạo Tuyết hiểu ra, bật cười khinh khỉnh: “Những lời vừa rồi ta nói bừa thôi. Ta chỉ không chịu nổi một vài kẻ ngoài miệng nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo.”
Sắc mặt Kiều Hàm lập tức trắng bệch, sau đó cúi đầu, giống như bị bắt quả tang phạm lỗi, chỉ có thể xấu hổ im lặng.
Hàn Phong và Lăng Sương nghi hoặc nhìn hai người nói chuyện.
Mà lúc này, Tiêu Cửu Từ đã hóa thành nguyên hình khổng lồ, chạy như điên trên cánh đồng băng.
Quanh người y tràn ngập khí tức cuồng bạo. Những nơi y chạy qua không ngừng nứt băng rồi lại đóng băng.
Trong chớp mắt, Thiên Hồ khổng lồ biến thành hình người. Long Kiếm nằm trong tay, y điên cuồng thi triển tất cả kiếm chiêu, kiếm khí tung hoành trên cánh đồng băng.
Tuyết lớn giáng xuống, vô số tượng băng trồi lên khỏi mặt đất.
Cuối cùng, một tiếng gầm thét vang vọng khắp cánh đồng băng.
Bóng người xanh thẳm kia giống như con rối đứt dây, rơi thẳng từ trên không xuống, đập mạnh lên mặt băng, cuốn lên một tầng sương băng.
Tiêu Cửu Từ nằm đó, hai tay siết chặt thành quyền, hô hấp dồn dập. Y mở mắt, không ai nhìn thấy đáy mắt đã phủ kín một màu đỏ tươi quỷ dị.
Tiêu Cửu Từ đau đớn áp chế một luồng sức mạnh nào đó. Luồng sức mạnh ấy không ngừng tràn ra ngoài, ngưng tụ băng sương xung quanh.
Tiêu Cửu Từ chỉ cho rằng mình mất khống chế vì cảm xúc, bởi y thật sự… thật sự rất muốn lập tức xông lên, cắn lên cổ Kiều Hàm, khắc ấn Thiên Hồ xuống.
Khiến Kiều Hàm hoàn toàn thuộc về mình. Y không cần biết chân tâm của Kiều Hàm là gì, cũng không cần biết trước kia Kiều Hàm đã nghĩ thế nào.
Y chỉ cần Kiều Hàm thuộc về y.
Nhưng… nhưng sao y có thể đối xử với Kiều Hàm như vậy?
Y cố gắng khống chế bản thân. Nhanh chóng rời khỏi nơi đó cũng là vì không muốn làm Kiều Hàm bị thương.
Tiêu Cửu Từ liều mạng th* d*c, ép mình khôi phục bình tĩnh. Cuối cùng y đấm mạnh xuống cánh đồng băng, những đường băng nhanh chóng lan rộng, giống như vô số gai băng đâm xuyên khỏi mặt đất.
Một cánh tay vô lực che ngang mắt, y bật cười khổ.
“Ha… Không có ý nghĩ không an phận… Sẽ chúc phúc… Ha ha!”
“Tâm ma của ta… là thật…”
“Một Ma tộc thật sự có thể chỉ vì sự sùng bái đơn giản như vậy mà đến tìm ta sao? Ta không tin!”
Nhưng có ai thật sự hiểu Ma tộc đâu…
“Phản ứng của đệ đối với cơ thể ta lúc trước cũng là giả sao? Ta không tin!”
Nhưng y và Kiều Hàm chưa từng thân mật trong tình huống cả hai đều tỉnh táo và hiểu rõ mọi chuyện. Lần nào cũng là do đủ loại tình thế ép buộc…
“Kiều Hàm… Rốt cuộc đệ đang trốn tránh điều gì? Đang nghĩ gì? Ta không tin… Ta không tin đệ không thích ta.”
Nhưng… nhìn biểu hiện trước sau mâu thuẫn của Kiều Hàm trong thời gian này…
Nếu thích y, cậu sẽ như vậy sao?
Tiêu Cửu Từ cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc, muốn chạm vào ngọn lửa nhưng lại bị lửa thiêu bỏng. Nếu vậy, tại sao ngọn lửa ấy vẫn luôn cố chấp cháy bên cạnh y, sưởi ấm cho y?
Y cũng thật nực cười… Thật ra y biết… biết chuyện này có vấn đề. Tình cảm Kiều Hàm dành cho y rất khác thường, bên trong còn trộn lẫn thứ gì đó.
Bây giờ nhớ lại, lúc giải trừ hôn khế, lời tỏ tình ấy thật ra cũng chỉ là lý do cậu cố ý nói ra để có thể ở bên cạnh bảo vệ y. Trong đó có bao nhiêu phần chân tâm, vốn không ai biết, bởi lúc ấy y đã bị hạnh phúc làm cho choáng váng.
Hoặc có lẽ khi đó… y sợ nó là giả, nên không dám nghĩ sâu mà thôi. Y thà chìm đắm trong đó.
Y theo bản năng trốn tránh, chỉ vì sợ rằng ngọn lửa trong tay mình thật ra không hề thuộc về mình.
Vậy y thật sự sẽ chỉ còn một mình.
Y sao có thể yêu cầu một người huynh đệ ở bên mình đến cuối đời?
Đi hỏi chân tâm của Kiều Hàm sao?
Nhưng trực giác nói với y rằng câu trả lời sẽ không phải điều y muốn nghe. Không phải chân tâm của Kiều Hàm, mà là những lời Kiều Hàm sẽ nói ra.
Từ trước đến nay, Kiều Hàm luôn rất sợ mang đến ảnh hưởng xấu cho y. Đó gần như là một loại cảm xúc cố chấp. Y vẫn luôn cho rằng chuyện ấy có liên quan đến thân phận Ma tộc, y không hiểu rõ, nhưng y nhớ trước kia khi muốn hỏi cậu về chuyện Ma tộc, Kiều Hàm đã từ chối nói.
Cho nên y cũng sợ…
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Tiêu Cửu Từ sợ hãi đến vậy… Nếu là thật thì phải làm sao? Nếu chỉ là y tự mình đa tình thì phải làm sao?
Hay là từ bỏ việc hỏi, cho đến khi nghĩ ra cách khiến cậu hoàn toàn yêu mình?!
Tiêu Cửu Từ lại bật cười khổ.
Không ngờ cuối cùng người lo được lo mất lại là y.
Y nên làm gì với con ma này đây?
…
Kiều Hàm tu luyện suốt một đêm để tiêu hóa sức mạnh do Long Kiếm mang đến, nhưng vẫn không đợi được Tiêu Cửu Từ trở về.
Nghe tiếng ồn ào bên ngoài, Kiều Hàm ra khỏi cửa, lập tức kinh ngạc đến ngây người.
Lãnh địa tộc Thiên Hồ tuy chủ yếu mang hai màu xanh trắng, nhưng băng tuyết thật sự đều bị ngăn cách bên ngoài kết giới, môi trường sinh sống gần giống rừng cây bình thường hơn.
Nhưng hôm nay lại khác thường.
Toàn bộ lãnh địa khoác lên mình một màu trắng bạc, tuyết bay đầy trời.
Trận tuyết này kéo dài suốt ba ngày ba đêm, tất cả Thiên Hồ đều được chứng kiến kỳ cảnh ấy.
Dù sao quả thật chưa từng có Thiên Hồ nào có thể thi triển thuật pháp bao phủ cả lãnh địa như vậy.
Chuyện này khiến các trưởng lão đều lo lắng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thậm chí có người còn đồn rằng đây là một loại thuật pháp do lão Hồ Chủ để lại, vừa khéo phù hợp với bầu không khí tế bái lão Hồ Chủ trong mấy ngày nay.
Ba ngày qua, Kiều Hàm chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy Tiêu Cửu Từ trở về trong chốc lát, hơn nữa đều mang hình dạng hồ ly. Y nhảy lên tường dặn dò một câu rồi lập tức biến mất.
Kiều Hàm mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng vì chột dạ bởi chuyện trước đó, cậu cũng tạm thời không muốn suy nghĩ.
Sau đó lại phải sắp xếp chuyện tranh cử Hồ Chủ mới, hai người không có thời gian ở bên nhau. Kiều Hàm cũng chỉ có thể ngoan ngoãn tiêu hóa linh lực Long Kiếm mang đến, dù sao cậu cũng muốn nhanh chóng tấn cấp.
Bởi cậu vẫn hơi lo lắng về tình hình bên tộc Xích Hồ.
Tuy lối đi giữa hai bên vẫn được duy trì rất tốt, hơn nữa vì phải họp bàn nên không ngừng có người của tộc Xích Hồ sang đây.
Mọi thứ đều vô cùng yên bình, nhưng Kiều Hàm vẫn luôn cảm thấy bất an.
Ở phía bên kia, nhìn Tiêu Cửu Từ bận rộn trong trưởng lão viện, Hề Quỳ và Ô Nguyên đến tìm y đều nhận ra có vấn đề.
“Ân nhân, rốt cuộc ngài và tiểu ca ca làm sao vậy?”
Động tác xử lý công việc của Tiêu Cửu Từ khựng lại: “Không có gì, gần đây tương đối bận. Đúng rồi, Kiều Hàm ở một mình trong Thánh điện rất buồn chán. Ta đã nói với trưởng lão viện rồi, hôm nay hai người chuyển sang đó ở đi.”
“Hả? Ta còn định dẫn biểu đệ đến cáo từ đây.” Ô Nguyên bất lực nói.
Tiêu Cửu Từ sững người: “Hai người phải đi sao?”
“Dù sao cũng đã ra ngoài quá lâu rồi, hơn nữa lần tuyển chọn Hồ Chủ mới tiếp theo của các ngươi không phải phải đợi nửa năm nữa sao? Chúng ta không thể chờ được.”
Hề Quỳ không vui, bĩu môi: “Không muốn đi.”
Ô Nguyên liếc xéo: “Không được!”
Thấy họ nói như vậy, Tiêu Cửu Từ cũng chỉ có thể nói: “Ta biết rồi. Thời gian qua đa tạ hai người.”
Vì hai người sắp rời đi, hiếm khi Kiều Hàm được gặp Tiêu Cửu Từ vào ban ngày. Cứ như đã lâu không gặp, Kiều Hàm bản năng bước nhanh đến gần: “Sư huynh!”
Tai và đuôi của Tiêu Cửu Từ đều bất động, như thể cứng đờ.
Hiện giờ mỗi khi đối mặt với Kiều Hàm, cảm xúc của y vẫn có phần bất ổn. Sự trầm ổn và kiềm chế trước kia của y đều bị chó ăn hết rồi.
“Ừm, linh lực tiêu hóa đến đâu rồi?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
Kiều Hàm cố tỏ ra thoải mái: “Mọi chuyện đều thuận lợi.” Không hiểu vì sao, khi đối mặt với sư huynh, cậu lại có cảm giác khó thở.
“Vậy thì tốt. Cứ yên tâm chuẩn bị tiến giai, chuyện bên ngoài không cần quan tâm.” Tiêu Cửu Từ tiếp tục nói.
Thật ra y đương nhiên biết tiến độ của Kiều Hàm, bởi mỗi ngày y đều lén trở về canh giữ khi cậu nhập định, chỉ là Kiều Hàm không biết mà thôi.
“Này!” Giọng Ô Nguyên đột nhiên truyền đến, lúc này hai người mới nhìn sang. Hiển nhiên vừa đối diện với nhau, họ đã quên mất chuyện quan trọng, họ đến đây để tiễn người.
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ vội hoàn hồn, nghiêm túc tiễn họ.
Hề Quỳ lưu luyến nhìn hai người: “Hai người phải sống thật tốt, đừng cãi nhau nhé, phải mau chóng làm lành.”
Sắc mặt hai người đều khẽ thay đổi, sau đó không ai nói gì, chỉ im lặng nhìn họ rời đi.
Đợi đến khi bóng người biến mất, Tiêu Cửu Từ mới lên tiếng: “Trở về đi, ta còn phải bàn bạc chuyện tranh cử với người của tộc Thiên Hồ.”
“Sư huynh, chúng ta cãi nhau rồi sao?” Kiều Hàm đột nhiên hỏi.
Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm, ánh mắt sâu thẳm: “Đệ nói xem?”
Ánh mắt Kiều Hàm theo bản năng né tránh, tim cậu đập mạnh, một dự cảm không lành ập đến.
Thấy phản ứng ấy của cậu, lòng Tiêu Cửu Từ đau nhói. Y khẽ cắn răng, trực tiếp xoay người rời đi.
Lần này Kiều Hàm lại không dám đuổi theo.
Nhưng chưa đợi hai người làm rõ tình cảm, bên tộc Xích Hồ đã xảy ra chuyện.
Trong khoảng thời gian này, người của tộc Xích Hồ đến họp đều không phải Xích Hồ Vương.
Nghe nói Xích Hồ Vương đã dẫn Nhạc Tử Lan đến Phi Hà thành điều tra sự việc.
Ngày hôm ấy, tộc Xích Hồ đột nhiên mang thiệp mời đến, đồng thời còn mang theo một tin tức chấn động.
Thứ nhất, Phi Hà thành đã thay thành chủ mới, quyết định chung sống hòa thuận với tộc Linh Hồ, cùng nhau chống lại hỗn loạn từ bên ngoài.
Thứ hai, để thể hiện quyết tâm, họ đề nghị liên hôn. Đối tượng liên hôn là Nhạc Tử Lan và Liệt Dương.
Thứ ba, hỷ yến sẽ được tổ chức tại Phi Hà thành, mời mọi người và chúng hồ đến tham dự.
Cùng lúc nghe được tin tức chấn động ấy, trong đầu Kiều Hàm vang lên một tiếng “ting”.
[… Quấy rối nam chính, khiến hỷ yến đẫm máu tổn thất nặng nề…]
________
Lời tác giả: Vấn đề tình cảm của Kiều Hàm quả thật được sắp xếp giải quyết tại đây, nhưng mọi người cứ yên tâm, tình hình sẽ nhanh chóng thay đổi, sau đó sẽ không còn tình tiết tự lừa dối bản thân như trước nữa. Chỉ là cho nổ tung toàn bộ những quả mìn đã chôn từ trước, đồng thời giải quyết hết các tình tiết đã gài gắm mà thôi. Vì đoạn này có hai tuyến phát triển song song nên đề nghị tích chương rồi đọc. Hãy xem tiêu đề phụ trước khi mua chương. Chắc trong vòng năm chương, Tiêu Cửu Từ sẽ tỏ tình.
j: chương này và mấy chương tới đã được tác giả sửa đổi khá nhiều r, đọc cũng đỡ ức chế hơn bản đầu thật ha ha, thôi cố lên nhé mọi người sắp xong rồi sắp xong rồi; ai drop không cần tbao nha
à mà tác giả có để tên từng chương nhưng mình lười quá nên lược bớt, để sau bổ sung ngoài phần mục lục sau vậy