Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 149

Rốt cuộc là bản thân Nhạc Tử Lan quá ngu, hay vừa rồi cậu nhìn nhầm?

Trong đầu Kiều Hàm thoáng hiện lên nghi vấn. Trước đó, để đề phòng cốt truyện gốc xảy ra biến cố, Kiều Hàm đã chọn hỗ trợ Tiêu Cửu Từ và Ngạo Tuyết, còn mình thì phân tâm trông chừng Nhạc Tử Lan.

Kết quả, nhìn từ góc độ của cậu, trong khoảnh khắc ấy, Nhạc Tử Lan hoàn toàn có đủ thời gian và thực lực để đưa Liệt Dương cùng tránh khỏi đòn tấn công của dây leo trong rừng, thế mà gã lại cứ chọn cách ngu ngốc nhất để bảo vệ Liệt Dương.

Mặc dù kiểu tình tiết này rất thường gặp trong tiểu thuyết, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khiến Kiều Hàm phải tặc lưỡi.

Ánh mắt cậu nhìn Nhạc Tử Lan cũng thay đổi đôi chút.

Có điều, lần này Nhạc Tử Lan bị thương không liên quan đến Tiêu Cửu Từ, hẳn sẽ không khơi lên sự phẫn nộ của Liệt Dương và tộc Xích Hồ.

Cậu đang nghĩ với tình trạng hiện giờ, Nhạc Tử Lan hẳn nên rút khỏi cuộc tỷ thí, dù sao nơi này vẫn còn đầy rẫy nguy hiểm.

Nhưng ngay sau đó, toàn bộ dây leo trong rừng đều ngừng tấn công. Không chỉ vậy, trên hướng họ tiến về phía trước còn xuất hiện một lớp kết giới.

Sự khác thường này khiến Tiêu Cửu Từ lập tức nâng cao cảnh giác, nhanh chóng lao đến bên Kiều Hàm. Những chiếc đuôi của y xòe rộng, gần như bao quanh Kiều Hàm phía sau trong tư thế bảo vệ.

Ngạo Tuyết đang thở hổn hển lúc này cũng hơi ngơ ngác. Dù sao vừa rồi họ còn trải qua một trận chiến kịch liệt, hiện tại mọi thứ lại như bị nhấn nút tạm dừng. Càng an toàn càng khiến người ta bất an, nàng gần như theo bản năng muốn nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Dù sao trước đó vẫn luôn là Tiêu Cửu Từ mạnh mẽ bảo vệ nàng. Nàng làm Thánh nữ đã lâu, luôn là một tồn tại mạnh mẽ, chưa từng được ai bảo vệ như vậy. Điều này khiến tim nàng thoáng rung động, trong khoảnh khắc nảy sinh cảm giác ỷ lại.

Chỉ là khi nàng nhìn thấy Tiêu Cửu Từ đã sớm không còn ở chỗ cũ mà đang che chở bên cạnh Kiều Hàm, ánh mắt nàng tối đi.

Cảm giác ỷ lại trong lòng lập tức bị nàng đè xuống. Nàng cầm kiếm cảnh giác quan sát xung quanh, thấy không có gì khác thường thì nhanh chóng bay về phía trước, nhưng cuối cùng vẫn bị kết giới kia chặn đường.

Lúc này, Liệt Dương đang ôm chặt Nhạc Tử Lan, vừa hỏi han tình trạng của gã vừa cẩn thận quan sát xung quanh.

Bọn họ không biết rằng thật ra lão Hồ Chủ phụ trách duy trì huyễn cảnh bên ngoài đã xảy ra vấn đề.

Hiện giờ lão Hồ Chủ đã không thể tiếp tục thi pháp, chỉ có thể giao cho những người khác hợp sức thi pháp. Quá trình bàn giao này khiến toàn bộ các đợt tấn công trong huyễn cảnh đều ngừng lại.

Những người bên trong không biết chuyện, chỉ nhìn nhau, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Chuyện này là sao?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Ngạo Tuyết đáp: “Trước đây chưa từng có tiền lệ.”

Tiêu Cửu Từ cau mày nhìn Liệt Dương cách đó không xa. Liệt Dương cũng không có biểu hiện gì, chỉ có thể lẩm bẩm: “Giống như cuộc tỷ thí đang tạm dừng. Chẳng lẽ bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”

Kiều Hàm đảo mắt, trực tiếp cách không gọi sang phía Liệt Dương: “Hay là để Nhạc công tử ra ngoài thử xem?”

Nhạc Tử Lan đang dựa trong lòng Liệt Dương không ngờ mình đột nhiên bị gọi tên, sắc mặt lập tức hơi thay đổi khi nhìn về phía Kiều Hàm. “Sao có thể? Nếu ta ra ngoài, Liệt Dương sẽ phải một mình đối phó với ba người các ngươi! Ta phải ở lại giúp Liệt Dương…”

Kiều Hàm thẳng thừng ngắt lời: “Bây giờ ngươi đã bị trọng thương rồi, cho dù mọi người tiếp tục chiến đấu, ngươi ở lại cũng chỉ kéo chân sau thôi. Chẳng lẽ Liệt Dương thật sự coi ngươi là nô lệ, định lấy ngươi làm lá chắn thịt để chúng ta tấn công sao? Dù hắn có muốn thì những người tốt như chúng ta cũng không nỡ ra tay với người bị thương.”

Hơi thở Nhạc Tử Lan nghẹn lại, ngẩng đầu nhìn Liệt Dương. Liệt Dương cau mày, nhìn gương mặt trắng bệch của Nhạc Tử Lan rồi nói: “Hay là…”

Nhạc Tử Lan lập tức nói: “Ta đã nói sẽ giúp ngươi giành được vị trí Hồ Chủ. Để ta đi theo ngươi có được không? Ta sẽ không kéo chân sau của ngươi. Cho dù… cho dù ta chẳng làm được gì, ta cũng muốn tận mắt nhìn ngươi giành được vị trí đứng đầu.”

Đương nhiên Liệt Dương không định nói chuyện kéo chân sau. Hắn lo lát nữa dây leo trong rừng sẽ tiếp tục tấn công, nếu Nhạc Tử Lan lại bị thương thì hắn sẽ vô cùng khó chịu.

Nhưng Nhạc Tử Lan cũng rất bướng bỉnh, nhất quyết không chịu rời đi. Điều này khiến Liệt Dương nhớ tới gã thuở nhỏ cũng như vậy. Bình thường trông ôn hòa, dễ nói chuyện, nhưng một khi gặp chuyện mình muốn làm thì chín con trâu cũng không kéo về nổi. Dù tính tình hắn nóng nảy đến đâu, giận dữ đến mức nào cũng phải chiều theo Nhạc Tử Lan. Nếu không chiều, hắn sẽ nhìn thấy đôi mắt Nhạc Tử Lan đỏ lên vì tức giận, nước mắt lưng tròng. Đó tuyệt đối là tuyệt chiêu khiến Liệt Dương lập tức đầu hàng.

Liệt Dương nhớ đến quá khứ, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

Kiều Hàm thấy kế hoạch đuổi tên phiền phức đi thất bại, nghĩ một lát rồi không nhịn được ghé sát Tiêu Cửu Từ trước mặt, hỏi: “Sư huynh, huynh và Ngạo Tuyết có thắng được hắn không?”

Tiêu Cửu Từ sững ra, nhìn Liệt Dương ở phía đối diện. Thật ra cho dù chỉ có một mình, y cũng không e ngại Liệt Dương. Sau khi đồng tu hai đạo, y cảm thấy sức mạnh của mình thật sự… hơi khác với Nguyên Anh kỳ bình thường.

Y gật đầu: “Có thể.”

Kiều Hàm yên tâm, trực tiếp lên tiếng: “Vậy thế này đi, ta còn một đề nghị.”

Liệt Dương hơi mất kiên nhẫn nhìn tên lắm lời này.

Kiều Hàm lại cười với hắn: “Hiện giờ tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng dây leo trong rừng không tấn công vẫn là chuyện tốt. Tránh đến lúc đã phân thắng bại, có người lại không phục, cho rằng kết quả bị yếu tố bên ngoài ảnh hưởng. Chi bằng tận dụng khoảng thời gian này, hai bên chúng ta trực tiếp giao đấu phân thắng thua. Người chiến thắng cuối cùng đương nhiên có thể đi lấy kiếm.”

Liệt Dương sững ra, Ngạo Tuyết cũng nhìn sang, dường như cảm thấy lời này có lý. Dù sao vốn dĩ hai bên họ cũng phải chiến đấu, vừa rồi cứ bị dây leo quấy nhiễu mãi, vô cùng phiền phức.

Kiều Hàm hơi nheo mắt: “Để công bằng, cứ để ba người các ngươi chiến đấu, thế nào?”

Liệt Dương còn chưa lên tiếng, Nhạc Tử Lan đã nói: “Hai đánh một? Ngươi gọi thế là công bằng sao?”

Kiều Hàm lập tức càng không ưa Nhạc Tử Lan. “Vậy ba đánh hai? Tính cả hai chúng ta, ngươi cảm thấy với tình trạng hiện giờ, ngươi là đối thủ của ta sao? Cho dù không bị thương, ngươi cũng không phải đối thủ của ta. Ngươi động não mà nghĩ xem, hai chúng ta cùng rút lui thì rốt cuộc ai được lợi. Ta nói công bằng là xét từ góc độ cả hai chúng ta đều không phải người của tộc Linh Hồ. Sao ngươi còn lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử vậy!”

Nhạc Tử Lan lập tức đỏ bừng mặt vì bị nói, giống như đã chịu sự sỉ nhục lớn lao từ Kiều Hàm.

“Này! Nói năng cẩn thận một chút.” Liệt Dương lập tức nổi giận.

Tiêu Cửu Từ chắn trước mặt Kiều Hàm, nói: “Kiều Hàm nói không sai.”

Liệt Dương nhướng mày: “Hừ, ông đây không cần các ngươi nhường!”

“Vậy lát nữa ta sẽ chỉ nhằm vào hắn mà đánh.” Kiều Hàm xoa tay đe dọa.

Liệt Dương lập tức trợn to hai mắt, khó tin nhìn Kiều Hàm. “Ngươi…”

“Ta là nhân tộc, ta rất đê tiện. Ta sẽ dùng hắn uy h**p ngươi, ép ngươi nhận thua. Ngươi muốn thử không?” Kiều Hàm lạnh mặt nói xong, lại đổi sang vẻ tươi cười. “Nhưng nếu ngươi đồng ý, bây giờ ta có thể đưa Nhạc công tử sang một bên quan sát, tiện thể trị thương cho hắn.”

Liệt Dương gần như bị Kiều Hàm làm cho hồ đồ. Dù sao hắn cũng không ngốc, thật ra hắn biết tính toán kỹ thì đề nghị của Kiều Hàm quả thật có lợi cho mình hơn.

“Vì sao ngươi…” Tâm trạng hiện giờ của Liệt Dương quả thực khó chịu như bị táo bón.

Thật ra Tiêu Cửu Từ và Ngạo Tuyết cũng không hiểu vì sao Kiều Hàm đột nhiên đưa ra đề nghị này, nhưng họ cũng không phản đối.

Kiều Hàm cười nói: “Các ngươi đều là người cùng tộc mà. Tuy đang tranh cử Hồ Chủ, nhưng thắng thua cũng nên đường đường chính chính một chút.”

Lời này khá hợp khẩu vị của Liệt Dương, Ngạo Tuyết cũng gật đầu: “Ta không có ý kiến.”

Tiêu Cửu Từ mỉm cười với Kiều Hàm.

Nhưng vẫn có một giọng nói không hòa hợp vang lên.

“Nhưng vẫn là hai đánh một…”

Lần này Kiều Hàm thật sự thấy tên này phiền phức. Chẳng trách lại trở thành pháo hôi.

“Vậy phải hỏi tộc Xích Hồ các ngươi vì sao không giữ lại thêm vài người. Chúng ta có thể ở lại là bản lĩnh của chúng ta.”

Liệt Dương đỡ Nhạc Tử Lan đứng lên, nói: “Không cần nhiều lời, cứ quyết định như vậy đi.”

Đối phương đã chủ động nhường đi một người có sức chiến đấu, nếu hắn hai đánh một mà vẫn thua thì đương nhiên chẳng còn gì để nói.

Thật ra trong lòng Liệt Dương hơi không thoải mái. Tuy Nhạc Tử Lan luôn hướng về phía hắn, cố gắng tranh giành lợi thế cho hắn, nhưng quả thật lại có vẻ hơi bụng dạ hẹp hòi, tính toán chi li. Rõ ràng trước kia Nhạc Tử Lan không như vậy, khi ấy gã rất phóng khoáng, rộng rãi…

Liệt Dương không nghĩ thêm nữa, trực tiếp đưa Nhạc Tử Lan đến đặt trên một vách núi.

Kiều Hàm quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ. Tiêu Cửu Từ giơ tay xoa đầu cậu, nói: “Chú ý an toàn.”

Kiều Hàm giơ tay với Tiêu Cửu Từ và Ngạo Tuyết: “Cố lên nhé.” Nói xong, cậu bay về phía Nhạc Tử Lan.

Liệt Dương thấy cậu tới thì sa sầm mặt, nhưng khi thấy cậu không chút do dự đánh ra một luồng linh quang của thuật trị liệu lên người Nhạc Tử Lan, khiến vết thương của Nhạc Tử Lan lập tức ngừng chảy máu, sắc mặt hắn mới dễ coi hơn nhiều. Nghĩ một lát, hắn miễn cưỡng nói với Kiều Hàm: “Coi như ta nợ ngươi, sau này sẽ trả.”

Kiều Hàm buồn cười nhìn Liệt Dương, nói: “Ta chỉ mong lát nữa nếu ngươi thua, sau này hãy ngoan ngoãn nghe lời Hồ Chủ mới.”

Liệt Dương hừ lạnh một tiếng, quay đầu nói với Nhạc Tử Lan: “Ngoan ngoãn ở đây nhìn cho kỹ, xem ta thắng bọn họ thế nào!”

Nhạc Tử Lan dường như muốn nói gì đó rồi lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn chỉ nhìn hắn quay người bay lên không trung.

Chẳng bao lâu sau, ba bóng người trên không trung phía xa đã quấn lấy nhau trong trận chiến, lửa và băng bay loạn khắp nơi.

Những người ngoài huyễn cảnh đều nhìn đến ngây người, nhất thời không biết có nên tiếp tục điều khiển dây leo trong rừng làm chướng ngại hay không. Dù sao mục đích vốn là chọn ra người đứng đầu, cách thức bọn họ lựa chọn cũng hợp tình hợp lý, những người bên ngoài đều không có ý kiến gì.

Ngay cả người của tộc Xích Hồ cũng chỉ tự trách mình không đủ mạnh, không thể ở lại giúp Xích Hồ vương, chứ sẽ không cảm thấy tộc Thiên Hồ đang chiếm lợi thế.

Vì vậy, có người hỏi ý lão Hồ Chủ. Không ngờ lão Hồ Chủ lại kiên quyết yêu cầu khởi động dây leo trong rừng.

Những người khác đều tỏ vẻ khó hiểu.

Lão Hồ Chủ chỉ nói: “Thực lực, mưu trí và vận may đều là những điều kiện không thể thiếu để trở thành Hồ Chủ.”

Địa vị của lão Hồ Chủ rất cao, lời ông nói mọi người đều tin tưởng, đương nhiên lập tức làm theo.

Thật ra lão Hồ Chủ vốn không định để bọn họ phân thắng thua. Ông không ngốc, chỉ từ việc Tiêu Cửu Từ không muốn tiếp xúc với Long Kiếm nữa cũng có thể nhìn ra y cố ý giúp Ngạo Tuyết lên làm Hồ Chủ. Lại thêm Liệt Dương luôn nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, lỡ để bọn họ dùng cách này phân định người đứng đầu thì Long Kiếm còn có tác dụng gì nữa?

Mục đích quan trọng nhất khiến lão Hồ Chủ đồng ý tổ chức lễ tế Nguyệt Hạ thật ra là để người mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ công khai rút Long Kiếm, chứng minh thân phận thần thánh của mình. Trở thành Hồ Chủ chỉ là thứ yếu.

Đó là thần dụ, là sứ mệnh thần thánh do trời cao ban xuống, cũng là chuyện khiến ông phải cắn răng gắng gượng đến tận lúc này để hoàn thành.

Khởi động dây leo trong rừng để cắt ngang trận quyết đấu của họ, đồng thời gỡ bỏ kết giới chắn đường, cho họ cơ hội tiếp xúc với Long Kiếm. Ông tin rằng vào thời khắc nguy cấp, cho dù là Liệt Dương cũng chưa chắc chống đỡ nổi dây leo trong rừng. Chỉ khi hồ ly thiên mệnh rút Long Kiếm ra thì thử thách mới có thể kết thúc.

Chỉ như vậy, mọi chuyện mới phát triển theo hướng lão Hồ Chủ mong đợi.

Có thể nói lão Hồ Chủ đã dốc hết sức mình để trải đường cho người mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ.

Lúc này ba người đang chiến đấu vô cùng kịch liệt. Có thể nói tu vi của Liệt Dương quả thật rất mạnh, có lẽ ngay cả trong yêu giới cũng đủ xếp vào mười người đứng đầu. Chỉ tiếc hắn gặp phải nam chính.

Trong lúc đánh trọng thương Ngạo Tuyết, Liệt Dương đoán rằng Tiêu Cửu Từ sẽ giống mấy lần trước, lập tức bảo vệ Ngạo Tuyết. Như vậy hắn có thể nắm lấy cơ hội đồng thời tấn công Tiêu Cửu Từ.

Không ngờ lần này Tiêu Cửu Từ lại làm ngược hoàn toàn. Ngay khi hắn tấn công Ngạo Tuyết, y trực tiếp tung đại chiêu đánh thẳng về phía hắn.

Ngạo Tuyết bị trọng thương, văng ra ngoài, Liệt Dương lại không thể tránh khỏi đòn tấn công của Tiêu Cửu Từ.

Trong chớp mắt, băng nổ tung như bom trên phạm vi rộng lớn, đóng băng toàn bộ mọi thứ xung quanh.

Liệt Dương chỉ có thể cuộn những chiếc đuôi quanh người, gắng gượng chống đỡ.

Nhạc Tử Lan nhìn ra sau chiêu này, rất có thể thắng bại sẽ được phân định. Ánh mắt gã khẽ thay đổi, lập tức đứng dậy. Gã có thể trong nháy mắt tăng tốc độ lên cực hạn, hẳn là có thể…

Nhưng không ngờ gã vừa đứng lên đã bị một người đặt tay lên vai, mạnh mẽ ấn trở xuống.

Nhạc Tử Lan gần như không dám tin, quay đầu nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm cười híp mắt nhìn gã: “Ta biết ngươi lo lắng, nhưng đây không phải chuyện chúng ta có thể nhúng tay vào. Đừng để bản thân bị vạ lây, ta không muốn uổng phí công sức đâu.”

Sắc mặt Nhạc Tử Lan thay đổi liên tục, cuối cùng chỉ có thể thả lỏng vai, ngừng hành động.

Kiều Hàm bên cạnh lại vẫn luôn nhìn chằm chằm gã. Cậu càng lúc càng cảm thấy tên này kỳ lạ.

Đôi khi Kiều Hàm cũng sẽ bất chấp sống chết đi cứu Tiêu Cửu Từ, nhưng tình huống trước mắt chỉ là tỷ thí hữu nghị, không liên quan đến sống chết, có gì đáng để lao lên?

Thậm chí vừa rồi, khi dây leo trong rừng tấn công, gã lao lên bảo vệ Liệt Dương còn hợp lý hơn nhiều. Bây giờ với thực lực của Nhạc Tử Lan mà xông lên, chẳng phải chỉ chờ bị chiêu thức của Tiêu Cửu Từ lan đến hay sao?

Trong nguyên tác, tên này chỉ là một pháo hôi, chẳng lẽ bên trong còn có ẩn tình khác? Gã cố ý sao?

Nghĩ đến đây, Kiều Hàm đột nhiên cảm thấy rùng mình ớn lạnh.

Nếu kẻ trước mặt thật sự là nhân vật phản diện, vậy chẳng phải cốt truyện trong nguyên tác đã biến thành gã cố ý bị thương, châm ngòi ly gián, chia rẽ tộc Linh Hồ, khiến tộc Xích Hồ gần như bị diệt, cuối cùng khiến tộc Linh Hồ căm ghét nhân tộc hay sao…

Bởi vì kết cục liên quan đến họ đều được nhìn thấy từ góc nhìn của Tiêu Cửu Từ. Khi Tiêu Cửu Từ chạy đến cứu viện thì chứng kiến Liệt Dương tự bạo, lúc đó Nhạc Tử Lan đã chết. Sau này cũng không xuất hiện âm mưu chết đi sống lại nào, vì thế thật sự rất khó nói.

Kiều Hàm nghĩ mãi không thông, dứt khoát không nghĩ nữa. Dù sao lần này không cho tên này cơ hội bị thương, dựa theo tính cách Liệt Dương vừa thể hiện, hắn sẽ không tiếp tục chia rẽ tộc Linh Hồ nữa.

Nhưng đúng lúc Liệt Dương vừa gắng gượng đỡ được đại chiêu của Tiêu Cửu Từ và bắt đầu không chịu nổi, khu rừng lại chuyển động.

Giữa lúc đất rung núi chuyển, dây leo trong rừng lập tức tấn công mấy người đang giao chiến, kết giới ngăn cản họ cũng biến mất.

Phía Kiều Hàm và Nhạc Tử Lan cũng bị ảnh hưởng. Kiều Hàm đang định kéo Nhạc Tử Lan né tránh, không ngờ tên này lại trực tiếp bay khỏi bên cạnh cậu. Vì hướng gã bay hoàn toàn không phải phía Tiêu Cửu Từ và những người khác, khiến Kiều Hàm nhất thời không phản ứng kịp.

Đến khi nhìn rõ, cậu mới phát hiện gã đang lao về phía Long Kiếm.

Kiều Hàm chẳng kịp nghĩ ngợi, vừa đuổi theo vừa hét về phía ba người đang hỗn chiến: “Long Kiếm!”

Nghe thấy giọng Kiều Hàm, đương nhiên Tiêu Cửu Từ lập tức tìm vị trí của cậu. Thấy cậu đang lao về phía Long Kiếm, mà càng tới gần Long Kiếm lại càng nguy hiểm, tim y lập tức thắt lại. “Kiều Hàm, đừng mạo hiểm!”

Khi Liệt Dương và Ngạo Tuyết nhìn về phía Long Kiếm, trong tầm mắt họ cũng xuất hiện Nhạc Tử Lan đang chạy tới đó.

“Nhạc Tử Lan!” Liệt Dương hét lớn, lao tới.

Ngạo Tuyết cũng lập tức đuổi theo.

Nhạc Tử Lan vừa bay vừa hô: “Liệt Dương, ta giúp ngươi canh giữ Long Kiếm, không cho những người khác đến gần!”

“Đừng tới gần, nguy hiểm!” Liệt Dương đã nhìn thấy những dây leo thô lớn hơn vươn lên quanh Long Kiếm, tấn công Nhạc Tử Lan.

Nhưng Nhạc Tử Lan đã tránh được. Điều này khiến Liệt Dương hiểu rằng Nhạc Tử Lan đã được Kiều Hàm chữa khỏi, lập tức hơi thở phào nhẹ nhõm.

Đúng lúc này, đòn tấn công của Ngạo Tuyết đột nhiên đánh tới từ phía sau. “Liệt Dương, phân thắng bại đi!”

Hiển nhiên mọi người đã ngầm thừa nhận phương thức chiến đấu ban đầu, xem ai là người cuối cùng còn đứng vững và chạm được vào Long Kiếm.

Liệt Dương cũng trở tay tấn công Ngạo Tuyết. Lần này, vì Tiêu Cửu Từ đã lao về phía Kiều Hàm, không ở bên bảo vệ nàng, cho dù Ngạo Tuyết dốc hết toàn lực vẫn bị Liệt Dương đánh rơi xuống mặt đất, trong nháy mắt đã bị dây leo quấn chặt.

Khi Kiều Hàm chú ý đến cảnh tượng này thì đã không kịp nữa. Tiêu Cửu Từ phản ứng lại, lập tức phòng thủ. Quả nhiên Liệt Dương đã đánh tới.

Hai người lập tức giao thủ.

Hiện tại đã tương đương với giai đoạn cuối cùng, hai người trực tiếp dốc toàn lực va chạm. Trong chớp mắt, đại chiêu đụng nhau, yêu khí tràn ngập bốn phía, ánh sáng gần như chiếu sáng toàn bộ không gian. Kết quả của luồng xung kích khiến cả hai cùng bị thương nặng, thậm chí hất bay tất cả mọi người.

Nhất thời, mấy người đều xuất hiện gần Long Kiếm. Nhạc Tử Lan vừa rồi đã đứng cạnh Long Kiếm, nhưng vì xung kích từ trận chiến nên lại bị hất ngã xuống đất.

Khói bụi tan đi, mấy người đều nằm rạp trên mặt đất. Long Kiếm cổ kính vẫn sừng sững cắm trong khối băng vạn năm, tỏa ra từng luồng khí lạnh âm u.

Liệt Dương và Tiêu Cửu Từ đều không thể đứng dậy, dường như cú va chạm vừa rồi đã tiêu hao toàn bộ yêu lực của họ.

Tiêu Cửu Từ sốt ruột nhìn về phía Kiều Hàm, lo cậu bị thương.

Ngạo Tuyết ở phía xa đang bị dây leo trói chặt lập tức cuống lên. “Tiêu Cửu Từ, mau! Long Kiếm!”

Kiều Hàm tỉnh táo lại, cơ thể vẫn hơi tê dại, cũng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ không muốn lấy Long Kiếm, huống hồ hiện giờ y quả thật cũng khó mà cử động.

Đúng lúc này, có một người động đậy. Đó chính là Nhạc Tử Lan, người chịu ảnh hưởng nhẹ nhất.

Mọi chuyện chỉ xảy ra trong chớp mắt, tất cả mọi người đều trơ mắt nhìn Nhạc Tử Lan lao về phía Long Kiếm.

“Ta thay Liệt Dương chạm vào Long Kiếm thì cũng coi như chúng ta thắng!” Nhạc Tử Lan hét lên.

Không đợi những người khác kịp kinh ngạc, một bóng người khác cũng đã nhào tới.

Gần như cùng lúc, tay hai người chạm vào chuôi Long Kiếm. Trong nháy mắt, hàn khí tràn ra bốn phía, Kiều Hàm chỉ cảm thấy máu trong người sắp đông cứng.

Nhạc Tử Lan lại bị trực tiếp đánh bật ra, bàn tay dường như đã bị thương đến chảy máu. Sắc mặt gã lộ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được nói: “Là ta chạm vào trước…”

Kiều Hàm cười lạnh: “Như vậy không được, phải để bọn họ…”

Lúc này chân tay cậu vẫn còn tê dại, nhưng vừa rồi cũng coi như bộc phát một lần. Dù sao cậu rất nghi ngờ mục đích của Nhạc Tử Lan, cảm thấy tốt nhất không nên để gã tiếp xúc với Long Kiếm.

Ánh mắt Nhạc Tử Lan nhìn Kiều Hàm đã không khỏi mang theo vẻ bất thiện, nhưng gã lại quay đầu gọi Liệt Dương: “A Dương, mau lên!”

Liệt Dương cau mày, nhưng vẫn đang cố gắng khôi phục yêu lực.

Đúng lúc này, một dây leo khổng lồ dựng thẳng lên cao, đánh về phía Tiêu Cửu Từ và Liệt Dương. Ngạo Tuyết ở phía sau nhìn thấy, vội vàng hét lên: “Tiêu Cửu Từ, cẩn thận!”

Kiều Hàm vốn đang quay lưng về phía họ, nghe thấy tiếng gọi thì lòng hoảng hốt, đột ngột quay đầu, lập tức nhìn thấy nguy hiểm đang lao về phía Tiêu Cửu Từ.

Lúc này Kiều Hàm vẫn đang cầm kiếm bằng một tay, gần như theo bản năng… rút kiếm… trong đầu chỉ nghĩ phải dùng phi kiếm lao qua chém đứt dây leo.

Nhưng dây leo khổng lồ dường như đã mất hết sức sống từ trước, không hề báo trước mà trực tiếp rơi xuống. Ngạo Tuyết được thả ra, mọi thứ dường như đều tạm dừng rồi trở lại yên tĩnh.

Kiều Hàm đang giơ kiếm lập tức ngẩn người, đầu óc gần như ngừng hoạt động.

Cho đến khi linh lực mạnh mẽ không ngừng trào ra từ thanh kiếm trong tay cậu, men theo cánh tay Kiều Hàm xông vào toàn bộ kinh mạch.

Kiều Hàm ngơ ngác ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn thanh bảo kiếm cổ kính đang được mình giơ giữa không trung.

Cậu nhìn nó nứt ra từng tấc, ánh sáng xanh thẳm tràn ra, đó là một trong những sắc băng đẹp nhất.

Khi thanh kiếm dần khôi phục nguyên hình, toàn bộ không gian bắt đầu đóng băng, tựa như muốn kéo cả khu rừng này vào kỷ băng hà.

Linh khí trong không gian cũng theo đó điên cuồng dao động.

Trời đất phát ra tiếng gầm rền, từng vết nứt bắt đầu xuất hiện.

Chẳng bao lâu sau, một thanh kiếm hoàn toàn được tạo thành từ băng tinh hiện ra. Chỉ riêng việc nó xuất hiện ở đây đã mang theo uy thế khiến người ta khiếp sợ.

Đó mới là thần binh lợi khí thực sự. Quan sát kỹ còn có thể nhìn thấy bên trong thân kiếm dường như có một con rồng đang bơi lượn.

Không sai, đây chính là dáng vẻ của Long Kiếm mà Tiêu Cửu Từ sẽ sở hữu.

Vậy nên… ai có thể nói cho Kiều Hàm biết, tại sao thanh kiếm này lại bị cậu rút ra vậy hả!!!!!

Khi Kiều Hàm phản ứng lại, trên mặt đã tràn đầy kinh hoàng, thậm chí còn muốn ném thanh kiếm đi như ném một củ khoai nóng bỏng tay. Nhưng đúng lúc này, một tiếng kêu vang lên.

Là tiếng của Ngạo Tuyết.

Chỉ thấy Ngạo Tuyết đột nhiên quỳ xuống đất, một sợi chỉ đỏ xuất hiện giữa hư không, nhanh chóng lan dọc theo một cánh tay của nàng.

Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy một bóng người lóe lên. Tiêu Cửu Từ xuất hiện trước mặt cậu, túm lấy cánh tay đang cầm kiếm của cậu.

Một sợi chỉ đỏ men theo Long Kiếm kéo xuống, trực tiếp quấn quanh cổ tay Kiều Hàm, sau đó tình trạng giống hệt Ngạo Tuyết cũng xuất hiện.

Trong chớp mắt, Kiều Hàm dường như cảm nhận được thứ gì đó đang đập trong lồng ngực.

Tựa như hôn khế lúc trước, cậu có thể cảm nhận được mối liên kết giữa mình và Ngạo Tuyết.

Trong khoảnh khắc, cảm giác quẫn bách chẳng kém gì lúc rút được Long Kiếm ập xuống, khiến Kiều Hàm gần như hoàn toàn đứng máy.

Đây là khế ước ràng buộc Thánh nữ!

Kiều Hàm run rẩy nhìn Tiêu Cửu Từ, chỉ thấy sắc mặt y khó coi đến cực điểm.

Vậy Long Kiếm thật sự đã bị cậu rút ra, không phải ảo giác a a a a a!

Toàn bộ không gian rung chuyển. Không cho Kiều Hàm cơ hội ném kiếm đi, huyễn cảnh lập tức biến mất.

Chỉ trong chớp mắt, tất cả mọi người đã xuất hiện trên Nguyệt Hạ Trì.

Lúc này bên ngoài Nguyệt Hạ Trì yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả linh hồ đều nhìn nam tử nhân tộc đang cầm kiếm giữa hồ.

Nhất thời, mọi người đều không biết nên phản ứng thế nào.

Đó… là Long Kiếm được bọn họ truyền thừa suốt hàng ngàn vạn năm phải không?

Là vũ khí do Cửu Vĩ Thiên Hồ mạnh nhất năm xưa để lại phải không?

Là thần khí mà từ đó về sau không còn linh hồ nào có thể rút ra khỏi khối băng vạn năm phải không?

Vậy nên… rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở đâu?

Gió lạnh thổi vù vù, giọng nói đầu tiên vang lên từ phía Lăng Sương.

“Vậy nên… Kiều Hàm, ngươi cũng là bán yêu sao?”

Đương nhiên cậu không phải!

“Ngươi… ngươi…” Lão Hồ Chủ được các trưởng lão khác dìu đi tới. Ông lão đã gần như dầu cạn đèn tắt, lúc này chịu k*ch th*ch quá lớn, gần như trợn mắt muốn nứt ra nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm bừng tỉnh. “Đây là hiểu lầm!” Cậu vội vàng tìm thấy khối băng vạn năm kia, trực tiếp cắm Long Kiếm trở lại. “Hay là… mọi người thử lại xem?”

Dù thế nào cũng không thể để cậu làm cái gì mà Hồ Chủ được. Tất cả hồ ly ở đây chắc chắn sẽ hận không thể cắn chết cậu.

Lúc này Tiêu Cửu Từ nhìn tình hình trước mắt cũng hơi ngơ ngác. Dù sao trước đó mọi người miêu tả Long Kiếm thần thánh đến vậy, ai có thể ngờ nó lại bị Kiều Hàm rút ra. Chưa kể… ánh mắt Tiêu Cửu Từ dừng trên cánh tay cậu, vậy mà cậu còn lập khế ước với Thánh nữ, thật sự là một chuyện phiền phức.

Trong số những linh hồ không tin tà đã có trưởng lão nóng vội thử rút kiếm, bọn họ còn đoán có phải Long Kiếm đã xảy ra vấn đề hay không.

Nhưng người thứ nhất không rút ra được, người thứ hai cũng không rút ra được… Ngay cả lão Hồ Chủ đích thân bước lên thử vẫn không thể rút ra.

Ánh mắt tập trung trên người Kiều Hàm càng lúc càng nhiều, cậu thật sự cảm thấy áp lực như núi đè.

“Có lẽ nhân tộc vốn có thể…” Một hồ ly lên tiếng. Dù sao trước nay Long Kiếm của bọn họ chưa từng để nhân tộc chạm vào.

Ở đây chỉ có hai nhân tộc. Nếu Kiều Hàm có thể, vậy Nhạc Tử Lan thì sao?

Liệt Dương nhìn về phía Nhạc Tử Lan, nhưng Nhạc Tử Lan lại thay đổi hoàn toàn thái độ lúc trước, giấu bàn tay bị thương ra sau lưng rồi nói: “Ta không được. Lúc trước ta vừa chạm vào đã bị đánh bật ra, không cần thử lại.”

Liệt Dương khẽ cau mày, trực tiếp bước lên. Tám chiếc đuôi gần như đều sáng lên ánh đỏ, nhưng Long Kiếm vẫn không hề nhúc nhích.

Liệt Dương chỉ có thể không cam lòng lùi lại. Ngạo Tuyết cũng thử, nhưng vẫn không được.

Lúc này trên mặt lão Hồ Chủ đã mang theo tử khí. Ông biết mình sắp không chịu nổi nữa, nhưng tuyệt đối không thể để Long Kiếm xảy ra chuyện dở khóc dở cười như vậy trước lúc lâm chung.

Lão Hồ Chủ nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, nhưng lại thấy y đang mất tập trung, hoàn toàn không có ý định bước lên thử.

Lần này mọi người đều hoảng hốt.

“Vậy phải tính thế nào? Ai sẽ làm Hồ Chủ mới?”

“Không thể thật sự dựa theo quy củ mà chọn một nhân tộc được.”

“Hắn đã ràng buộc với Thánh nữ rồi, coi như ở rể có được không?”

“Nhất định phải là hồ tộc! Vừa rồi ai có phần thắng lớn hơn thì người đó làm.”

“Vậy chắc chắn là Xích Hồ vương.”

“Nhưng Xích Hồ vương có tám đuôi mà cũng chỉ đánh ngang tay với hai người bảy đuôi thôi.”

“Nhân tộc này là nô lệ mới của Thiên Hồ, theo lý mà nói, thứ hắn lấy được phải tính cho chủ nhân của hắn.”

“Hay là nghe lão Hồ Chủ?”

Lão Hồ Chủ cũng thật đáng thương, đến lúc này vẫn phải vắt óc tìm cách. Từ cuộc đối thoại vừa rồi, ông nghĩ ra một lý do rồi lớn tiếng nói: “Là vì khế ước nô lệ. Khế ước vẫn còn, chủ nhân làm được thì nô lệ cũng làm được.”

Lời vừa thốt ra, chúng hồ mới sực nhớ Tiêu Cửu Từ vẫn chưa bước lên thử.

Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu nhìn lão Hồ Chủ, nhưng thứ y nhìn thấy chỉ là ánh mắt gần như khẩn cầu của vị tiền bối già nua.

Không thể không nói, lý do lão Hồ Chủ đưa ra tuy gượng ép nhưng lại xoa dịu tâm trạng sắp bùng nổ của chúng hồ. Thậm chí ngay cả Kiều Hàm cũng bắt đầu hoài nghi có phải thật sự vì nguyên nhân này hay không, dù sao phía hệ thống cũng im thin thít.

Lần này Ngạo Tuyết cũng nhìn Tiêu Cửu Từ, sốt ruột nói: “Ngươi đi thử xem!”

Đã cưỡi trên lưng hổ thì khó xuống. Vốn định tránh xa tranh chấp, không ngờ sự cố lại cứ thế ập đến.

Tiêu Cửu Từ khẽ cau mày, cuối cùng vẫn bước lên thử.

Khoảnh khắc y nắm lấy Long Kiếm, gần như không cần rút ra để chứng minh.

Bởi vì chỉ khi y nắm lấy, Long Kiếm mới bắt đầu phát sáng. Tất cả mọi người đều nhìn thấy linh khí hóa thành hình rồng bơi lượn bên trong, rõ ràng thanh kiếm đã có phản ứng.

Tiêu Cửu Từ cũng không thể che giấu, chỉ đành rút kiếm ra. Nhưng dao động linh khí gần như chấn động cả thế giới lúc trước không xuất hiện nữa.

Nhất thời, có hồ ly vui mừng, cũng có hồ ly lo âu.

Những người vui mừng cảm thấy chỉ cần không phải nhân tộc là được, nếu không thật sự quá mất mặt hồ tộc.

Những hồ ly lo âu đương nhiên là những người ngay từ đầu đã không quá tán thành Tiêu Cửu Từ. Y là bán yêu, lại mới trở về chưa được bao lâu, rất khó khiến người ta yên tâm giao tương lai của toàn bộ tộc Linh Hồ vào tay y.

Bất kể là Xích Hồ vương hay Thánh nữ đều khiến mọi người tin phục hơn. Nếu Tiêu Cửu Từ có thể dựa vào sức mình giành vị trí đứng đầu trong cuộc tỷ thí rồi rút kiếm thành công thì cũng được.

Thế nhưng lại xảy ra chuyện dở khóc dở cười như vậy, khiến việc rút Long Kiếm vốn thần thánh cũng trở nên chẳng còn thần thánh nữa.

Chưa kể, thật ra trong tộc Linh Hồ, chỉ có tộc Thiên Hồ mới trực tiếp liên quan đến Long Kiếm, các hồ tộc khác thật sự không có quan hệ quá lớn.

Những hồ ly trong lòng không phục khó tránh khỏi bắt đầu tìm lý do.

Thấy dần có hồ ly bước ra muốn ủng hộ Xích Hồ vương, lại có hồ ly muốn tuyển chọn lại, khung cảnh nhất thời trở nên hỗn loạn.

Đúng lúc này, trưởng lão viện của tộc Thiên Hồ đứng ra, trực tiếp lựa chọn ủng hộ Tiêu Cửu Từ.

Dù sao bọn họ là tộc Thiên Hồ, đương nhiên sẽ ủng hộ người kế thừa huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ. Tuy Tiêu Cửu Từ là bán yêu, nhưng bọn họ vẫn vô cùng tin tưởng truyền thống của tộc mình.

Cũng có những hồ tộc khá tin vào chuyện này đứng ra ủng hộ Tiêu Cửu Từ.

Cuối cùng trực tiếp biến thành cuộc tranh đấu giữa Tiêu Cửu Từ và Xích Hồ vương.

Trong lúc hai bên đang giằng co, đột nhiên có một tiếng thét vang lên.

Lão Hồ Chủ… sắp ngã xuống rồi.

Nhìn yêu khí dần tan khỏi người ông lão đang ngồi xếp bằng, tất cả mọi người đều hoảng hốt quỳ xuống.

Đối với lão Hồ Chủ, chỉ cần Long Kiếm nhận chủ là được, nhưng ông cũng lo lắng cho tương lai của tộc Linh Hồ. Ông hiểu rõ sự thù địch của Xích Hồ vương đối với nhân tộc, vì vậy trước khi rời đi, ông vẫn phải giải quyết chuyện này.

Ông quay đầu nhìn Xích Hồ vương. “Ngươi không phục sao? Nếu không phục thì có thể đấu lại, nhưng ngươi phải đồng ý với ta hai điều kiện.”

Liệt Dương nhìn Tiêu Cửu Từ một cái. Quả thật hắn không phục. Ai có thể cầm Long Kiếm thì người đó làm Hồ Chủ, bản thân chuyện này đã khiến người ta không phục, huống hồ còn xảy ra chuyện dở khóc dở cười như vậy. Khế ước nô lệ gì chứ, lừa người khác thì được, nhưng trong tay hắn cũng có khế ước nô lệ, đương nhiên biết chuyện này hoàn toàn không liên quan. Vì thế hắn đã bắt đầu nghi ngờ nghiêm trọng độ đáng tin của Long Kiếm.

“Quả thật ta không phục, muốn tỷ thí lại. Xin ngài cứ nói điều kiện.” Liệt Dương lên tiếng.

Lão Hồ Chủ nhắm mắt, trực tiếp nói ra yêu cầu của mình.

Lão Hồ Chủ nghĩ rằng nếu thật sự không thể để Tiêu Cửu Từ làm Hồ Chủ thì ít nhất cũng phải bảo đảm Long Kiếm thuộc về y, đồng thời bắt Liệt Dương hứa rằng trong loạn cục tương lai sẽ bảo toàn tộc Linh Hồ, không để thù hận với nhân tộc che mờ đôi mắt.

Sau khi nghe xong, Liệt Dương im lặng hồi lâu, cuối cùng lại gật đầu đồng ý.

Lần này dù những người xung quanh còn ý kiến cũng vô dụng. Xích Hồ vương đã đồng ý, bọn họ chỉ có thể chờ cuộc tỷ thí lần sau.

Diễn biến của sự việc thật sự nằm ngoài dự đoán của Kiều Hàm, nhưng dường như cũng không phải chuyện xấu. Vốn dĩ Tiêu Cửu Từ cũng không định làm Hồ Chủ. Điều duy nhất đáng lo là Liệt Dương có thể dẫn toàn bộ tộc Linh Hồ tham gia chiến đấu để trả thù nhân tộc. Bây giờ Liệt Dương đã đồng ý, nỗi lo duy nhất cũng biến mất.

Những chuyện như hồ tộc chia rẽ hay cắt đứt thông đạo truyền tống trong nguyên tác cũng sẽ không xảy ra nữa.

Hơn nữa Kiều Hàm nhìn rất rõ, trước khi đồng ý, Liệt Dương đã nhìn Nhạc Tử Lan một cái.

Hắn vốn chẳng để tâm đến Long Kiếm, còn sự thù hận với nhân tộc cũng bắt nguồn từ Nhạc Tử Lan. Biểu hiện của Nhạc Tử Lan trong huyễn cảnh lần này tuy có rất nhiều điểm khiến hắn bất mãn, nhưng cũng khiến Liệt Dương cảm thấy Nhạc Tử Lan thật sự quan tâm hắn, muốn bảo vệ hắn.

Vì vậy, hắn định điều tra rõ ràng rồi từ từ hóa giải mối thù hận này.

Sau khi mọi chuyện được quyết định, dường như hơi thở cuối cùng của Hồ Chủ cũng đã cạn kiệt.

Ngạo Tuyết bước lên quỳ trước mặt Hồ Chủ, quỳ lạy cảm tạ ân sư.

Tiêu Cửu Từ cũng tiến lên quỳ lạy, coi như đáp lại ân tình dạy dỗ.

Ánh mắt cuối cùng Hồ Chủ nhìn Tiêu Cửu Từ có phần kỳ lạ, dường như trước lúc chết đã nhìn thấy điều gì đó, ngay cả nước mắt cũng trào ra. Ông nói: “Long Kiếm, ngươi hãy giữ lấy… Hy vọng nó có thể giúp con đường tương lai của ngươi dễ đi hơn một chút. Đứa trẻ đáng thương, cho dù chỉ có một thân một mình…”

Tiêu Cửu Từ lại kiên định ngắt lời: “Tiền bối yên tâm, ta không phải chỉ có một mình.”

Lão Hồ Chủ sững ra, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một người, chính là Kiều Hàm.

Khóe môi Tiêu Cửu Từ cong lên thành nụ cười. “Ta không phải chỉ có một mình.”

Trong mắt lão Hồ Chủ dường như hiện lên vẻ phức tạp và hoang mang, nhưng cuối cùng tất cả đều chìm vào tĩnh lặng. Ông chậm rãi nhắm mắt.

Một luồng sáng rơi xuống, cơ thể lão Hồ Chủ dần bị băng bao phủ. Từng lớp băng chồng lên nhau, cuối cùng hoàn toàn che khuất dáng vẻ bên trong.

Luồng yêu khí cuối cùng tràn ra, cơ thể bị đóng băng bay về phía chân trời.

Đó là nơi mà người của tộc Thiên Hồ sẽ tự động trở về sau khi ngã xuống.

Tất cả hồ tộc cúi lạy tiễn biệt, tiếng hồ ly tru vang vọng tận trời cao.

Ngạo Tuyết khóc đến mức tựa vào vai Lăng Sương, Lăng Sương cũng khóc nước mắt nước mũi giàn giụa.

Rất lâu sau, chúng hồ mới dần bình tĩnh lại, nhưng đã không còn tâm trạng bàn chuyện chọn Hồ Chủ mới. Vì vậy, bọn họ hẹn mười ngày sau sẽ tập hợp tại tộc Thiên Hồ để bàn bạc phương án cụ thể.

Long Kiếm được giao thẳng cho Tiêu Cửu Từ theo di nguyện của lão Hồ Chủ.

Hiện giờ vẫn còn một vấn đề, đó chính là hôn ước của Thánh nữ. Dù sao khế ước đã ràng buộc với Kiều Hàm, trừ khi Kiều Hàm đồng ý giải trừ, nếu không Ngạo Tuyết chỉ có thể đi theo cậu.

Mọi người nhìn Kiều Hàm và Ngạo Tuyết. Ngạo Tuyết vẫn còn chìm trong nỗi đau mất sư phụ, tinh thần hơi hoảng hốt. Khóe môi Kiều Hàm lúng túng giật giật, đang định lên tiếng thì nghe Tiêu Cửu Từ nói: “Khế ước không tính, sẽ được giải trừ.”

Mọi người không có ý kiến về chuyện này, chỉ là lại bắt đầu bàn bạc rằng nếu hủy bỏ, vậy Thánh nữ nên chọn người kế thừa Long Kiếm hay chọn Hồ Chủ mới trong tương lai?

Ứng cử viên gần như cứ chuyển qua chuyển lại giữa Tiêu Cửu Từ và Liệt Dương.

Lăng Sương thấy mọi người lại nghĩ như vậy, không nhịn được hét lên: “Chẳng phải còn phải chọn lại Hồ Chủ sao? Tỷ tỷ của ta cũng sẽ tham gia!”

Ngạo Tuyết dường như lúc này mới hoàn hồn. Nàng gần như theo bản năng nhìn Tiêu Cửu Từ một cái trước, nhưng cuối cùng vẫn thu ánh mắt lại rồi nói: “Ta vẫn muốn tiếp tục tranh cử Hồ Chủ!”

Những người khác nhìn nhau. Liệt Dương lại cười khẩy: “Ngươi không bằng ta và Tiêu Cửu Từ. Nhưng nếu không phục thì cứ việc đến chiến. Dù sao nếu ta làm Hồ Chủ, ta cũng sẽ không cưới ngươi.”

Ngạo Tuyết hừ lạnh: “Ta cũng không hề muốn… không hề muốn gả cho bất kỳ ai trong các ngươi!”

Liệt Dương không để tâm, trực tiếp dẫn người trong tộc rời đi. Nhưng trước khi đi, hắn vẫn nói với Kiều Hàm: “Sau này ta sẽ cho người mang lễ tạ đến.”

Kiều Hàm sững ra, nhớ lại chuyện mình chữa trị cho Nhạc Tử Lan.

Liệt Dương có trách nhiệm như vậy chẳng qua vì đã coi Nhạc Tử Lan là người của mình.

Kiều Hàm không để tâm, gật đầu, nhưng đột nhiên nhớ đến cốt truyện sau này, không nhịn được nhắc một câu: “Ngươi vẫn định tiếp tục giữ Nhạc Tử Lan ở lại sao?”

Nhạc Tử Lan đang đứng ngay bên cạnh, nghe thấy lời này thì sắc mặt lập tức thay đổi.

“Ngươi có ý gì?” Liệt Dương cau mày.

“Ta chỉ lo người của Phi Hà thành sẽ tìm tới. Lỡ như…”

“Không cần ngươi lo chuyện bao đồng!” Liệt Dương cạn lời, cảm thấy Kiều Hàm thật sự quản quá nhiều. Nói xong, hắn dẫn người rời đi.

Gần như cùng lúc, Kiều Hàm nhận được thông báo nhiệm vụ thành công. Không ngờ còn tiết kiệm được một thẻ bỏ qua.

Trời xui đất khiến thế nào mà cậu thật sự phá hoại được lễ tế Nguyệt Hạ, khiến địa vị Hồ Chủ của nam chính trở nên không ổn định.

Chỉ là điểm cảm xúc +124 khiến Kiều Hàm hơi khó hiểu. Sư huynh có chuyện gì không vui hoặc cực kỳ vui sao?

Cậu vừa quay đầu đã thấy Tiêu Cửu Từ đang bất đắc dĩ nhìn mình, nói chính xác hơn là đang nhìn cánh tay cậu.

Kiều Hàm: …

Tiêu Cửu Từ nắm lấy cánh tay cậu, cau mày hỏi: “Có cảm giác gì không? Chậc, thôi bỏ đi, trở về lập tức giải trừ khế ước.”

Kiều Hàm: “Ồ, được.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn