Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 148

Nguyệt Hạ Tế là lễ hội tụ họp được tộc Linh Hồ tổ chức mười năm một lần.

Nơi tụ họp nằm tại vùng giao giới giữa các tộc, trong một thung lũng được núi non bao quanh. Ở đó có một hồ nước khổng lồ gọi là Nguyệt Hạ Trì.

Cứ mười năm lại có vài ngày cố định, bóng trăng sẽ phản chiếu trọn vẹn xuống Nguyệt Hạ Trì, tạo thành một cảnh tượng vô cùng tráng lệ và thiêng liêng.

Bởi tộc Linh Hồ vô cùng sùng bái mặt trăng nên suốt hàng ngàn vạn năm qua, họ vẫn lấy dịp này làm nghi thức lễ hội, cùng nhau tụ họp giao lưu, bái nguyệt tĩnh tâm.

Dần dần, một số chuyện trọng đại cũng được lựa chọn quyết định vào dịp Nguyệt Hạ Tế, còn dưới đáy Nguyệt Hạ Trì cũng được khắc thêm những trận pháp cổ xưa để ứng phó với đủ loại tình huống.

Chẳng hạn như lần này, họ sẽ khởi động huyễn cảnh Nguyệt Hạ mạnh nhất, để những Linh Hồ tranh cử Hồ Chủ tiến vào huyễn cảnh chịu thử thách, chọn ra người chiến thắng trở thành Hồ Chủ mới.

Dưới ánh trăng, vô số cục lông đủ màu sắc vây quanh Nguyệt Hạ Trì. Những con hồ ly nhỏ chạy loạn giữa các bàn tiệc, lảo đảo va vào nhau rồi lăn thành từng đống nhỏ xù lông. Nếu nhìn từ trên cao xuống, từng cụm từng cụm trông như một đường viền lông mềm mại được khảm quanh Nguyệt Hạ Trì.

Ngoài ra còn có những Linh Hồ trẻ tuổi đang giao đấu, trao đổi kinh nghiệm trên khoảng đất trống. Các Linh Hồ trưởng thành về cơ bản đều duy trì hình người, chỉ có những kẻ trẻ hơn một chút mới phô trương những chiếc đuôi xinh đẹp của mình để so sánh với nhau.

Khung cảnh náo nhiệt càng thêm sôi động khi một quầng lửa xuất hiện.

Chúng hồ đồng loạt ngẩng đầu nhìn sang, chẳng bao lâu đã thấy tám chiếc đuôi hồ ly uy vũ, bá khí vươn ra từ cỗ kiệu trên không, đầu đuôi bốc cháy rực rỡ.

Trong đàn hồ ly lập tức vang lên từng đợt reo hò phấn khích, danh hiệu Xích Hồ Vương không ngừng được hô vang.

Xích Hồ Vương Liệt Dương là Linh Hồ tám đuôi trẻ trung cường tráng nhất tộc Linh Hồ hiện nay, địa vị và danh vọng không ai sánh bằng, cũng là Hồ Chủ tương lai trong lòng phần lớn Linh Hồ. Dù sao huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ gì đó đối với họ vẫn quá hư vô mờ mịt.

Nghe tiếng hoan hô phía dưới, Xích Hồ Vương khẽ nhếch môi. Đối với một số chuyện, hắn nhất định phải đạt được. Nhạc Tử Lan ngồi bên cạnh lại có chút kinh ngạc: “A Dương, xem ra ngươi đúng là người được lòng chúng vọng.”

Liệt Dương không thích Nhạc Tử Lan gọi mình như vậy, bởi nó sẽ khiến hắn mềm lòng, nhưng hắn cũng không ngăn cản, chỉ châm chọc nói: “Vì thế, vị trí Hồ Chủ ta nhất định phải giành được. Còn ngươi, đừng quên lời hứa của mình. Dù có chết cũng phải giúp ta thắng trận tỷ thí này. Đây là cách ngươi chuộc tội, phải làm cho tốt đấy.”

Thật ra Liệt Dương hoàn toàn không cần Nhạc Tử Lan giúp đỡ, nhưng hắn chỉ muốn giày vò gã. Chỉ khi khiến Nhạc Tử Lan chịu khổ chịu nạn, nỗi oán hận trong lòng hắn mới có thể vơi bớt.

Nhạc Tử Lan cười khổ: “Tuy tu vi hiện giờ của ta có hạn, nhưng ta nhất định sẽ giúp ngươi.”

Liệt Dương hừ lạnh, không nói thêm nữa.

Sau khi đội ngũ tộc Xích Hồ từ trên không hạ xuống, tiến vào yến tiệc, ngay sau đó trên bầu trời xuất hiện một dải trắng bạc kéo dài. Đó là đội ngũ của tộc Thiên Hồ.

Có người cưỡi đủ loại pháp khí phi hành, cũng có người trực tiếp bay tới.

Chuyện Thánh nữ và bán yêu tham gia tỷ thí đã sớm truyền khắp nơi. Chỉ nhìn đội ngũ tiến đến, mọi người đã không nhịn được mà bắt đầu bàn tán.

Lúc này, trong một cỗ xe, Hề Quỳ hóa thành chim hỉ thước nhỏ đứng bên cửa sổ, hứng thú nhìn xuống dưới: “Tiểu ca ca, mau đến xem đi, vui lắm, trông cứ như trên núi mọc đầy lông vậy.”

Hề Quỳ cũng thích những thứ xù lông, còn rất thích mổ lông của chúng, nên vừa nhìn thấy cảnh tượng này đã không nhịn được muốn chia sẻ.

Kết quả vừa quay đầu lại, nhóc đã thấy Kiều Hàm cứng đờ ngồi bên kia, không dám cử động dù chỉ một chút.

Bởi lúc này Tiêu Cửu Từ đang nằm trên đùi Kiều Hàm, nhắm mắt chợp ngủ. Thậm chí khi nghe tiếng Hề Quỳ, y còn thấy ồn mà giật giật tai, sau đó trở mình ôm lấy eo Kiều Hàm, dùng đầu dụi vào bụng cậu. Một bên tai bị ép ở giữa, cong gập xuống.

Hề Quỳ ngẩn người. Ban nãy ân nhân vẫn còn mang hình dạng thiên hồ, sao đột nhiên lại biến thành người rồi?

Kiều Hàm cũng rất muốn biết!

Sáng nay vừa tỉnh dậy, Kiều Hàm đã phát hiện Tiêu Cửu Từ không ở trong phòng, lập tức hoảng hốt chạy ra ngoài, vừa hay gặp Lăng Sương.

Lăng Sương nói lão Hồ Chủ đã tỉnh táo hơn đôi chút nên khẩn cấp triệu Tiêu Cửu Từ tới, muốn tranh thủ khoảng thời gian cuối cùng truyền thêm cho y một số công pháp và thuật pháp. Lão Hồ Chủ hẳn sợ thời gian của mình không còn nhiều, có thể dạy thêm được chút nào thì hay chút ấy.

Bởi Kiều Hàm đang nhập định, không tiện quấy rầy nên Tiêu Cửu Từ trực tiếp đi trước, nhờ Lăng Sương truyền lời lại.

Đến khi Tiêu Cửu Từ trở về, y đã mệt đến mức biến thành tiểu thiên hồ, nhảy thẳng vào lòng Kiều Hàm rồi ngủ thiếp đi.

Sau đó Kiều Hàm cứ thế ôm Tiêu Cửu Từ, cùng các thiên hồ lên đường.

Trong xe ngựa, thiên hồ gối đầu lên đùi cậu, cuộn người nằm ngủ, thi thoảng dụi vào cậu cũng xem như hành vi bản năng nên Kiều Hàm không cảm thấy có gì. Nhưng bây giờ y đột nhiên biến thành người, lại còn làm như vậy, khiến lòng Kiều Hàm lập tức rối loạn.

Hơn nữa, ngay khoảnh khắc Tiêu Cửu Từ biến hình, Kiều Hàm vốn định bảo sư huynh nằm sang bên cạnh nghỉ ngơi, nhưng lại nghe thấy một tiếng: “Đừng động.”

Thế là Kiều Hàm không thể cử động, mặc cho Tiêu Cửu Từ ôm mình nghỉ ngơi trong xe ngựa.

Lòng Kiều Hàm hơi rối, cậu cứ cảm thấy Tiêu Cửu Từ đã thay đổi đôi chút. Nhớ lại Tiêu Cửu Từ tối qua, thật sự khiến cậu có phần khó mà… ứng phó.

Bị khế ước nô lệ trói buộc, tạm thời không thể cử động, cậu chỉ đành rũ mắt nhìn Tiêu Cửu Từ đến thất thần.

Chẳng bao lâu sau, đội ngũ hạ xuống đất, động tĩnh rất lớn. Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng tỉnh lại, ngồi dậy, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng. Y giật giật tai, nhìn Kiều Hàm rồi trực tiếp ghé sát lại, dùng đôi tai trên đầu cọ vào má cậu.

Khi ở hình thái thiên hồ, y thường xuyên làm vậy, nhưng bây giờ là hình người… Kiều Hàm bình thản né tránh, trái tim lại có phần mất kiểm soát: “Sư huynh, tỉnh lại nào, đến Nguyệt Hạ Trì rồi.”

Bên ngoài cũng truyền đến tiếng Lăng Sương và những người khác, dường như đang gọi họ xuống xe.

Tiêu Cửu Từ đáp một tiếng, giơ tay che lên gương mặt. Yêu lực màu lam băng ngưng tụ trong lòng bàn tay y, hóa thành hàn khí kết băng. Khi làn sương lạnh tan đi, một chiếc mặt nạ nửa mặt màu lam băng đã che kín phần lớn gương mặt y, chỉ để lộ cằm, đôi môi cùng đôi mắt đã chuyển từ xanh biếc sang lam.

Kiều Hàm nhìn đến ngẩn người. Hề Quỳ đậu trên vai Ô Nguyên, tò mò quan sát mặt nạ của Tiêu Cửu Từ rồi hỏi: “Ân nhân đẹp như vậy, sao lại phải giấu đi?”

Tuy không còn nhìn thấy toàn bộ biểu cảm của Tiêu Cửu Từ, nhưng vẫn có thể thấy khóe môi y chậm rãi cong lên. Ánh mắt lưu chuyển nhìn về phía Kiều Hàm: “Trước đây ta từng hứa, sẽ cố gắng không để người ngoài nhìn thấy dáng vẻ này.”

Nghe vậy, lòng Kiều Hàm đánh thót. Vừa quay đầu, cậu đã bắt gặp đôi mắt gần như đang phát sáng kia.

Khi còn ở khách đ**m Hồng Liên, Kiều Hàm quả thật từng nói lời tương tự. Nhưng lúc ấy cậu chỉ… chỉ lo vẻ ngoài của Tiêu Cửu Từ không có thực lực bảo vệ sẽ khiến y gặp nguy hiểm.

Thế nhưng bây giờ bị Tiêu Cửu Từ nói như vậy, nghe cứ như… cậu muốn độc chiếm dung mạo của y vậy.

Không đợi Kiều Hàm nghĩ nhiều, ánh mắt Ô Nguyên và Hề Quỳ đã đồng loạt tập trung lên người cậu. Người có thể khiến Tiêu Cửu Từ làm chuyện này chỉ có thể là người trước mặt.

Ánh mắt trêu chọc đầy ý vị ấy khiến Kiều Hàm xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm lỗ chui xuống, lại không biết phải giải thích từ đâu.

Nhưng khi ngẩng lên nhìn chiếc mặt nạ kia, trong lòng Kiều Hàm lại không sao kìm được một niềm vui xấu xa.

Sau khi mấy người xuống xe, Lăng Sương nhìn thấy dáng vẻ Tiêu Cửu Từ cũng kinh ngạc hỏi han. Dù sao Linh Hồ luôn lấy dung mạo làm kiêu hãnh, chẳng ai che che giấu giấu. Tiêu Cửu Từ vừa xuất hiện, không cần người khác nhận ra thân phận của y, chỉ riêng hành động kỳ lạ là đeo mặt nạ cũng đủ khiến những người xung quanh chú ý.

Lần này Tiêu Cửu Từ không đổ trách nhiệm cho Kiều Hàm, chỉ qua loa nói: “Ta quen như vậy rồi.”

Lăng Sương tỏ vẻ không thể hiểu nổi, nhưng cũng không nói thêm, chỉ dẫn mọi người vào chỗ ngồi.

Bọn họ phải tham gia tỷ thí nên trực tiếp ngồi ở vị trí gần Nguyệt Hạ Trì nhất. Hề Quỳ và Ô Nguyên đi thẳng đến khu vực dành cho khách. Ngoài họ ra còn có không ít yêu tộc khác đến làm khách, đứng ngoài quan sát Hồ Chủ mới ra đời.

Vị trí Lăng Sương sắp xếp nằm cạnh Ngạo Tuyết và Hàn Phong đã đến từ trước.

Hàn Phong lên tiếng chào hỏi, Ngạo Tuyết chỉ liếc họ một cái. Ánh mắt nàng dừng trên mặt Tiêu Cửu Từ trong thoáng chốc, lộ ra vẻ khác thường rồi lập tức quay đi.

Bên kia Nguyệt Hạ Trì, đối diện họ chính là chỗ ngồi của Xích Hồ Vương Liệt Dương.

Kiều Hàm thấy Nhạc Tử Lan quả nhiên ngồi cạnh Xích Hồ Vương. Không còn nghi ngờ gì nữa, mọi chuyện vẫn diễn ra theo cốt truyện ban đầu.

Liệt Dương dường như cũng đang nhìn về phía họ. Khí tức bán yêu của Tiêu Cửu Từ đã hoàn toàn thu lại, khiến người khác không thể cảm nhận được bao nhiêu. Bàn tay đang cầm chén rượu của Liệt Dương hơi siết chặt. Rõ ràng đối phương vẫn chỉ ở kỳ Nguyên Anh, thấp hơn hắn một cảnh giới, thế mà hắn lại hoàn toàn nhìn không thấu. Điều này vô cớ khiến Liệt Dương cảm thấy bị đe dọa.

Còn một khoảng thời gian nữa nghi thức mới bắt đầu. Sự chú ý của Kiều Hàm cuối cùng cũng bị những đống lông mềm mại xung quanh thu hút. Không ít tiểu linh hồ vây quanh mép hồ hình tròn, định nghịch nước, con này chồng lên con kia, còn có con bất cẩn rơi tõm xuống.

Phóng mắt nhìn quanh, nơi này quả thực là thiên đường của những người mê đồ xù lông. Từ khi bị sư huynh cấm chạm vào những thiên hồ khác, đám tiểu thiên hồ cũng không tới tìm Kiều Hàm nữa. Đây là lần đầu tiên cậu thấy nhiều cục lông tụ tập cùng một chỗ như vậy, chẳng trách trước đó Hề Quỳ lại phấn khích gọi cậu đến xem.

Đang tưởng tượng cảm giác nếu nhảy vào giữa đống lông kia sẽ thế nào, hai cục lông đen sì bỗng vì đùa nghịch mà lăn đến bên chân Kiều Hàm. Sau cú va chạm, chúng choáng váng đến mức đứng cũng không vững.

Kiều Hàm theo bản năng định đỡ, tay mới vươn được một nửa đã chợt phản ứng lại. Đây chẳng phải là cơ hội thuận tiện để sờ thử bộ lông đen mềm kia sao?

Kiều Hàm đang mong chờ cảm giác ấy thì một chiếc đuôi trắng như tuyết, to bằng hai cánh tay, trực tiếp chui vào lòng bàn tay cậu, ngăn cách khả năng cậu chạm vào cục lông đen. Một chiếc đuôi khác quấn lấy eo Kiều Hàm, kéo thân thể đang nghiêng của cậu trở lại ngay ngắn, rồi những chiếc đuôi còn lại đỡ hai tiểu linh hồ đứng dậy, đợi chúng đứng vững mới xua đi.

Kiều Hàm quay đầu nhìn sư huynh, chỉ thấy y vừa đặt chén trà xuống vừa nhìn sang. Tuy mang mặt nạ, nhưng vẫn có thể dễ dàng đọc được vẻ bất mãn trong mắt y.

“Ngứa tay thì chơi đuôi của ta, đừng chạm vào hồ ly khác.”

Kiều Hàm bất đắc dĩ nói: “Ta chỉ định đỡ chúng thôi.”

“Sẽ dính mùi.” Tiêu Cửu Từ cứng nhắc nói, sau đó hơi nheo mắt, trong lời nói mang theo linh lực: “Ôm của ta.”

Không đợi Kiều Hàm phản ứng, một chiếc đuôi đã vung vào lòng cậu. Kiều Hàm bị mệnh lệnh cưỡng chế, đành ôm lấy chiếc đuôi ấy, như thể làm vậy thì không cần lo cậu còn tay thừa để đi làm chuyện khác nữa.

Bản tính thiên hồ thi thoảng bộc phát của Tiêu Cửu Từ thật sự khiến Kiều Hàm dở khóc dở cười.

Nhưng tại sao ánh mắt xung quanh lại sắc bén đến vậy.

Bình thường ở trước mặt Lăng Sương và những người khác, Kiều Hàm đã quen nghịch đuôi của Tiêu Cửu Từ, nhưng cậu không nhận ra ôm đuôi thiên hồ là hành động thân mật đến nhường nào, hơn nữa còn do chính con thiên hồ này chủ động đưa cho cậu ôm. Chuyện này chẳng khác nào công khai trước mặt toàn bộ tộc Linh Hồ rằng quan hệ giữa hai người không hề trong sạch.

Liệt Dương thấy cảnh ấy, suýt vô thức bóp nát chén rượu trong tay. Hai tên này giữa chốn đông người đang làm cái gì vậy!

“Chủ nhân nô lệ gì đó quả nhiên là lừa người!”

Chủ nhân và nô lệ nhà ai lại như thế này chứ!

Nhạc Tử Lan nhìn tình hình phía đối diện rồi nói: “Nghe nói ban đầu họ vốn là sư huynh đệ, còn từng có hôn ước.”

Liệt Dương giật mình: “Hôn ước? Vậy bọn họ quả nhiên có quan hệ kiểu đó sao? Hai nam nhân, yêu nhau?”

Khi nói đến đây, Liệt Dương dường như nhớ ra chuyện gì, ánh mắt vốn đang nhìn Nhạc Tử Lan bất giác dời sang nơi khác.

Nhạc Tử Lan nói: “Chuyện này thì không rõ, nhưng vị sư đệ kia mang La Yên Huyền Thể. Tiêu Cửu Từ không thể bỏ qua một thể chất tốt như vậy mà không sử dụng. Có lẽ hắn bị lừa gạt, cũng có lẽ bị mê hoặc nên mới luôn đi theo Tiêu Cửu Từ.”

Liệt Dương khựng lại, cảm thấy lời Nhạc Tử Lan nghe có gì đó kỳ quái. Chẳng lẽ không thể là họ thật lòng với nhau sao?

“Liệt Dương, ngươi có muốn La Yên Huyền Thể không?” Nhạc Tử Lan đột nhiên hạ giọng hỏi.

Sắc mặt Liệt Dương thay đổi: “Ngươi nói gì?”

Nhạc Tử Lan rũ mắt: “Nếu có thể cướp La Yên Huyền Thể khỏi tay Tiêu Cửu Từ để ngươi tu luyện, nói không chừng có thể giúp ngươi tiến cấp thành chín đuôi. Ta cũng chỉ suy nghĩ cho ngươi… Có lẽ huyễn cảnh Nguyệt Hạ lần này là một cơ hội. Dù sao hiện giờ cũng không ai đánh thắng được ngươi…”

Nhạc Tử Lan vừa dứt lời đã bị Liệt Dương thô bạo bóp cằm, ép ngẩng đầu lên: “Ngươi đang xúi giục ta đối địch với bán yêu?”

Ánh mắt Nhạc Tử Lan lóe lên, vội nói: “Ta chỉ muốn bù đắp cho ngươi. Chắc ngươi từng nghe nói đến lợi ích khi song tu với La Yên Huyền Thể rồi. Tuy chưa từng có tiền lệ song tu với yêu tộc, nhưng nếu bán yêu làm được thì yêu tộc hẳn cũng có thể. Có thể cướp hắn về thử trước. Tu vi của ngươi hiện đang đình trệ ở kỳ Hóa Thần, chỉ cần có thể mê hoặc hắn, khiến hắn tự nguyện song tu với ngươi…”

Liệt Dương hừ lạnh: “Ta ghét nhân tộc các ngươi, huống hồ hắn còn là nam nhân. Ngươi bảo ta song tu với nam nhân, ta thấy ngươi…”

Nói đến đây, Nhạc Tử Lan vừa hay ngẩng mắt lên. Ánh nhìn quen thuộc ấy khiến lòng Liệt Dương run lên. Hắn lập tức buông Nhạc Tử Lan ra: “Đừng nảy sinh những ý nghĩ lệch lạc đó.”

“Được.” Nhạc Tử Lan ôn hòa thuận theo.

Trong lòng Liệt Dương lại chẳng dễ chịu chút nào. Mười năm qua, hắn đã thay đổi, Nhạc Tử Lan cũng thay đổi.

Không đúng. Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn không biết bộ mặt thật của Nhạc Tử Lan rốt cuộc là gì. Có lẽ Nhạc Tử Lan vốn dĩ chính là người như vậy.

Theo sự di chuyển của mặt trăng, các Linh Hồ dần yên tĩnh lại. Tất cả ánh mắt bắt đầu tập trung về phía Nguyệt Hạ Trì.

Kiều Hàm ôm chiếc đuôi lớn, nhìn mặt hồ trước mắt, đôi mắt dần mở to.

Đến thế giới này lâu như vậy, cậu đã nhìn thấy rất nhiều kỳ cảnh, nhưng đây là lần đầu tiên được chứng kiến một cảnh tượng chấn động đến thế.

Chỉ thấy mặt hồ tròn trước mắt phẳng lặng như gương, lúc này lại phản chiếu trọn vẹn mặt trăng.

Không phải một vầng trăng sáng hiện trong nước, mà là hình ảnh cả mặt trăng được phóng đại, lấp đầy toàn bộ mặt hồ. Một vầng trăng tròn khổng lồ xuất hiện ở đó, tỏa ra ánh sáng trong trẻo, dường như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới.

Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều Linh Hồ bắt đầu cất tiếng hú. Ngay cả Tiêu Cửu Từ bên cạnh cũng không nhịn được nhắm mắt cúi đầu, thành kính cảm nhận.

Sau khi cảnh tượng thiêng liêng kéo dài một lúc, một luồng sáng đáp xuống phía chính bắc của mặt hồ. Nơi đó có một chỗ ngồi đặc biệt dành riêng cho Hồ Chủ.

Cùng với sự xuất hiện của lão Hồ Chủ, một luồng hàn khí ập tới, ngay cả mặt Nguyệt Hạ Trì cũng dần phủ lên một lớp băng mỏng.

Tất cả Linh Hồ đều khuất phục trước luồng sức mạnh ấy, nhưng sức mạnh đó không đến từ lão Hồ Chủ, mà từ Long Kiếm được ông dùng pháp lực kéo đến.

Long Kiếm cổ kính vẫn cắm trong khối hàn băng vạn năm, nên muốn di chuyển nó phải kéo theo cả bệ băng bên dưới. Muốn không bị hàn khí phản phệ, gần như phải có tu vi cực cao mới làm được.

Long Kiếm vừa xuất hiện, mọi người tự nhiên nhớ tới đủ loại truyền thuyết về tộc Thiên Hồ cùng sự tồn tại của Thánh nữ.

Bây giờ ngay cả Thánh nữ cũng phải tranh vị trí Hồ Chủ, vậy sự tồn tại của Long Kiếm còn có ý nghĩa gì nữa?

Những người khác từ lâu đã không còn để tâm đến thần khí không thể sử dụng này, chỉ có vẻ mặt Ngạo Tuyết hơi khác thường.

Dù sao trên người nàng vẫn còn thuật pháp ràng buộc với Long Kiếm. Sự tồn tại của thuật pháp ấy khiến nàng cảm thấy mình như vĩnh viễn không thể có được tự do.

Ánh mắt Ngạo Tuyết không khỏi chuyển về phía Tiêu Cửu Từ. Sáng nay khi Tiêu Cửu Từ ở chỗ sư phụ, sư phụ từng muốn y thử Long Kiếm lần nữa, nhưng y đã từ chối.

Trước đây Tiêu Cửu Từ từng nói, nếu vô tình rút được Long Kiếm, y sẽ giúp nàng giải trừ khế ước.

Nhưng bây giờ, y đến thử cũng không muốn thử.

Ngạo Tuyết không nhịn được mím môi. Đó là thần khí kia mà. Nàng không biết rốt cuộc Tiêu Cửu Từ đang nghĩ gì, là đơn thuần không muốn có được sức mạnh này, hay là… sợ dính líu đến nàng sẽ khiến một người nào đó không vui.

Tuy Ngạo Tuyết không quá thân với họ, nhưng nàng cảm thấy khả năng thứ hai cao hơn.

Trong lòng Ngạo Tuyết nghẹn lại. Đến khi hoàn hồn, chén trà bên tay đã bị hàn khí nàng phóng ra làm đông nứt.

Hàn Phong bên cạnh lo lắng hỏi: “Sao vậy?”

Ngạo Tuyết lập tức hơi chột dạ: “Không có gì.”

Phía Kiều Hàm thì đang nhìn Long Kiếm, nhớ lại thiết lập về nó trong nguyên tác. Đó là một thần khí chân chính, giống như Giám Tâm Chung treo tại Tiên Minh, người bình thường hoàn toàn không thể sử dụng.

Bản thân Long Kiếm đã chứa đựng sức mạnh vô cùng lớn. Vì thế sau khi Tiêu Cửu Từ có được Long Kiếm, y thường xuyên bị sức mạnh bên trong xung kích, như thể Long Kiếm đang dùng cách của mình thúc giục y mau chóng nâng cao thực lực để xứng đáng với nó.

Khi thực lực chưa đủ, sử dụng nó ngược lại sẽ phải chịu phản phệ vô cùng nghiêm trọng. Vì thế ở giai đoạn sau, chỉ khi gặp tình thế cực kỳ nguy hiểm Tiêu Cửu Từ mới triệu hồi Long Kiếm chiến đấu, bình thường y vẫn sử dụng kiếm Băng Phách.

Đặc biệt là ở đoạn cuối, kiếm Băng Phách hoàn toàn không thể gánh chịu thần lực, Tiêu Cửu Từ muốn dùng thần lực cứu thế chỉ có thể sử dụng Long Kiếm.

Nghĩ như vậy, Kiều Hàm thật sự chẳng có chút thiện cảm nào với Long Kiếm, cứ cảm thấy nó giống như đồng phạm góp phần quyết định vận mệnh của Tiêu Cửu Từ.

Trong lúc Kiều Hàm đang suy nghĩ miên man, lão Hồ Chủ bên kia đã thi pháp đặt Long Kiếm lên mặt hồ. Cùng với các bậc trưởng bối của các tộc bước ra liên thủ thi pháp, những đường vân trận pháp phức tạp dưới đáy hồ sáng lên. Chẳng bao lâu sau, Long Kiếm cùng bệ đỡ biến mất trong trận pháp.

Một bóng mờ xuất hiện trước mặt mọi người, có lẽ đó chính là sơ đồ cấu trúc của huyễn cảnh.

Huyễn cảnh Nguyệt Hạ cũng có hình tròn như mặt trăng, từng vòng từng vòng thu dần vào trong, vị trí trung tâm nhất chính là nơi đặt Long Kiếm.

Hiển nhiên họ không cần tốn công tìm kiếm. Điểm khó của thử thách nằm ở việc làm sao tiến vào trung tâm và làm sao loại bỏ đối thủ cạnh tranh.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, lão Hồ Chủ tuyên bố tỷ thí bắt đầu, đồng thời nhấn mạnh chỉ được dừng ở mức phân thắng bại. Dù sao tất cả đều là người cùng tộc, một khi đã biết rõ thắng thua thì phải ngừng tranh đấu.

Chúng hồ reo hò. Mỗi tộc đều cử năm đại diện bước ra, đi lên mặt hồ đã đóng băng, trông như đang đứng trên mặt trăng.

Khi nhìn thấy phía Thiên Hồ và Xích Hồ đều có nô lệ nhân tộc, các Linh Hồ tuy bàn tán xôn xao nhưng cũng không dám nói nhiều. Dù sao một bên là tộc Thiên Hồ lâu đời, một bên là tộc Xích Hồ mới nổi, cả hai đều không thể trêu vào, cứ đứng xem là được.

Ánh sáng lóe lên. Kiều Hàm vừa mới buông đuôi hồ ly chưa được bao lâu đã lại bị bảy chiếc đuôi quấn lấy, kéo mạnh sang.

Kiều Hàm chỉ cảm thấy mình bị Tiêu Cửu Từ ôm chặt. Sau một trận trời đất quay cuồng, hai người đã xuất hiện trong một khu rừng nguyên sinh.

Tiêu Cửu Từ xác nhận xung quanh an toàn rồi mới buông Kiều Hàm ra. Những người khác dường như đã bị tách khỏi họ.

Bởi đã sớm dự đoán được khả năng này nên bọn họ tạm thời buộc pháp khí định vị lên người, nhưng lại phát hiện ở đây nó cũng không thể sử dụng.

“Xem ra là để ngăn mọi người liên thủ.” Tiêu Cửu Từ cảm ứng một lúc rồi nói: “Ngay cả mùi cũng bị ngăn cách.”

Nói xong, y quay sang Kiều Hàm: “Chúng ta đừng tách nhau ra.”

Kiều Hàm gật đầu, đương nhiên là vậy. Cậu đang định nói gì đó thì trong đầu vang lên một tiếng “ting”. Quả nhiên lại tới nữa.

[…Phá hoại Nguyệt Hạ Tế, khiến địa vị Hồ Chủ của nam chính không vững…]

Trong nguyên tác, chuyện này do Nhạc Tử Lan gây ra. Bởi Nhạc Tử Lan bị thương nên tộc Xích Hồ bất mãn với việc Tiêu Cửu Từ đoạt được vị trí Hồ Chủ, trực tiếp trở mặt với bọn họ, xem như đã phá hỏng Nguyệt Hạ Tế hòa thuận, khiến lòng hồ ly hoang mang, địa vị của Hồ Chủ mới không ổn định.

Nhưng kế hoạch hiện tại của Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ là không làm Hồ Chủ mà sẽ giúp đỡ Thánh nữ. Như vậy có được xem là biến tướng hoàn thành nhiệm vụ không? Dù sao cốt truyện cũng đã lệch rồi.

Bởi không biết tiêu chuẩn phán định nên Kiều Hàm không lập tức dùng thẻ quy đổi mà định chờ đến gần hết thời hạn rồi tính. Dù sao bây giờ cậu có hai nghìn điểm, thế nào cũng không cần lo.

Sau khi Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm xác định phương hướng của trung tâm, hai người liền tiến về phía đó.

Chẳng bao lâu sau, họ đã phải chịu đủ loại công kích trận pháp từ khu rừng lớn.

Đây hẳn chính là cái gọi là thử thách.

Nhưng dưới sự phối hợp của Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, bọn họ vượt qua vô cùng nhẹ nhàng. Kiều Hàm thậm chí gần như không cần ra tay, chỉ đứng bên hỗ trợ Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ cũng đánh vô cùng sảng khoái. Cuối cùng y cũng có thể chiến đấu không kiêng dè. Y rất tận hưởng cảm giác cùng nhau mạo hiểm, còn có thể quét sạch mọi chướng ngại cho Kiều Hàm.

Nếu cuối cùng không bị một dòng sông đặc biệt chặn đường, có lẽ chỉ trong một ngày bọn họ đã có thể đến bên Long Kiếm.

Hai người tìm một gốc đại thụ ngồi xuống. Kiều Hàm không hiểu dòng sông trước mắt rốt cuộc có vấn đề gì, chỉ biết không thể bay qua, cũng không thể nhảy qua. Một khi công kích, đòn đánh sẽ bị trả lại nguyên vẹn, hoàn toàn không có kẽ hở.

Tiêu Cửu Từ bảo Kiều Hàm nghỉ ngơi, còn y đi quan sát kỹ dòng sông, dường như muốn tìm ra quy luật.

Trong lúc chờ đợi, họ bị một tộc Linh Hồ màu xám tập kích. Cuối cùng, dưới sự áp đảo tuyệt đối về thực lực của Tiêu Cửu Từ, đối phương ngoan ngoãn rút khỏi tỷ thí. Có lẽ vì sùng bái cường giả nên Linh Hồ màu xám không nhịn được nhắc họ một câu về dòng sông này.

Thật ra các Linh Hồ khác hoàn toàn không sợ dòng sông. Dòng sông này vốn cũng không dùng để cản người mà chủ yếu đóng vai trò ranh giới. Một khi vượt qua nó, độ khó sẽ tăng lên một tầng mới.

Nghe đối phương giải thích, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều cạn lời. Kiều Hàm thì không nói làm gì, nhưng cũng chẳng có ai dạy Tiêu Cửu Từ chuyện này.

Chuyện này xem như một hiểu lầm nho nhỏ. Linh hồ màu xám nhanh chóng dạy Tiêu Cửu Từ, sau đó y thuận lợi đưa Kiều Hàm vượt sông.

Sau khi qua sông, thứ chào đón họ chính là sự tập kích của linh thú.

Độ khó quả nhiên cao hơn, nhưng lại khiến Tiêu Cửu Từ được đánh một trận sảng khoái đã lâu không có.

Nhìn thân pháp hoa lệ của Tiêu Cửu Từ, kiếm khí như rồng, băng sương trải vạn dặm, quả nhiên sư huynh không bị trói buộc vẫn chói mắt hơn.

Bởi trước đó bị dòng sông làm chậm trễ nên hai người vốn nhanh nhất khi đến dòng sông tiếp theo lại trở thành những người tới cuối cùng.

Nhìn những Linh Hồ tốp năm tốp ba nghỉ ngơi dưới các gốc cây khác nhau, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều hơi ngẩn ra. Họ còn nhìn thấy Liệt Dương và Nhạc Tử Lan dưới một gốc cây ở xa. Nhạc Tử Lan đang nhập định, dường như tiêu hao quá nhiều, sắc mặt không được tốt. Liệt Dương lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng, đang ngửa người nhắm mắt dưỡng thần, chỉ liếc nhìn họ một cái khi họ đến.

Còn tưởng sắp phải đánh nhau, kết quả lại nghe thấy tiếng Hàn Phong.

Họ nhìn sang, thấy Hàn Phong và Ngạo Tuyết cũng đang nghỉ dưới một gốc cây. Hai người rõ ràng đều đã bị thương.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đi tới hỏi tình hình, lúc này mới biết vì những vòng tròn bên ngoài dần thu hẹp vào trong nên không ít Linh Hồ tình cờ gặp nhau ở khu vực này. Nhưng lần này mọi người không chiến đấu, bởi sau hai cửa trước ai nấy đều đã mệt mỏi hoặc bị thương, thế nên họ thỏa thuận miệng rằng tối nay nghỉ ngơi, ngày mai sau khi vượt qua mặt sông rồi mới tính chuyện cạnh tranh.

Vì vậy rất nhiều Linh Hồ đều biến về nguyên hình, nằm sấp xuống l**m vết thương.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ không có ý kiến. Kiều Hàm tò mò hỏi: “Hai người gặp nhau giữa đường sao? Vậy Lăng Sương đâu?”

“Bị loại rồi.” Ngạo Tuyết nói.

Hàn Phong đáp: “Ban đầu chúng ta đã gặp nhau, nhưng hắn bị linh thú làm bị thương, thật sự không tiện tiếp tục chiến đấu nên đã ra ngoài.”

Nhưng xét tình hình hiện tại, tộc Thiên Hồ của họ vẫn khá ổn, còn lại bốn người, hơn nữa còn gặp được nhau.

Kiều Hàm nhìn hai người vất vả dưỡng thương rồi lên tiếng: “Để ta.”

Nói xong, cậu ngồi xuống chữa thương cho Hàn Phong và Ngạo Tuyết. So với những người khác chỉ có thể tự chữa trị và uống đan dược, bên họ rõ ràng chiếm ưu thế tuyệt đối, khiến đám hồ ly dưới những gốc cây khác đều nhìn sang với vẻ hâm mộ.

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm chữa trị thuần thục, trong lòng hơi ấm áp. Thật ra ban đầu thuật trị liệu của Kiều Hàm có tác dụng rất hạn chế đối với yêu tộc, nhưng không biết từ lúc nào cậu đã cố gắng nghiên cứu thuật trị liệu dành cho yêu tộc. Dần dần, cơ thể yêu tộc cậu cũng có thể chữa trị rất tốt.

Tiêu Cửu Từ biết tất cả những điều này đều là vì mình. Vì thế nhìn dáng vẻ thuần thục của Kiều Hàm lúc này, y không nhịn được khẽ vung đuôi, đưa đuôi tới làm đệm lông cho cậu dựa, tiện thể truyền cho cậu một ít linh lực để cậu không bị mệt.

Sau khi trị liệu xong, Hàn Phong và Ngạo Tuyết gần như đã hoàn toàn khôi phục trạng thái tốt nhất.

Bốn người trò chuyện với nhau. Khi nhắc đến chuyện dòng sông, Kiều Hàm không nhịn được lên tiếng phàn nàn.

Hàn Phong lúng túng nói: “Ta quên mất. Đúng rồi, dòng sông này là đồ tốt. Ngâm mình trong đó có thể tinh luyện yêu lực.” Nói xong, Hàn Phong liền gọi Ngạo Tuyết và Tiêu Cửu Từ cùng đi.

Kiều Hàm quả thật nhìn thấy không ít Linh Hồ bước vào dòng sông ngâm mình.

Ngạo Tuyết trực tiếp từ chối.

Dòng sông này không có tác dụng với Kiều Hàm, nhưng nếu có lợi cho yêu tộc, cậu liền nhìn Tiêu Cửu Từ: “Hay là huynh cũng xuống ngâm một lát?”

Tiêu Cửu Từ không hứng thú lắm. Y thích ở bên Kiều Hàm hơn.

Nhưng chẳng bao lâu sau, y đã thấy Kiều Hàm cứ nhìn mãi những Linh Hồ hoặc ở hình người, hoặc mang nguyên hình đang ngâm mình trên mặt sông, dường như cảm thấy ngắm họ nghịch nước rất thú vị, chưa kể có vài con hồ ly đực còn c** tr*n nửa người trên.

Tiêu Cửu Từ mím môi, lập tức đứng dậy: “Ta cũng xuống ngâm một lát.”

Kiều Hàm không quay đầu lại, chỉ thuận miệng đáp một tiếng. Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu đã hối hận.

Dù vẫn đeo mặt nạ và mặc quần áo, khi Tiêu Cửu Từ xuống sông, lông tóc cùng cơ thể bị nước sông làm ướt, phần lớn ánh mắt của hồ tộc trên bờ lẫn dưới sông đều tập trung lên người y.

Nhìn tỷ lệ cơ thể tuyệt đẹp thấp thoáng sau lớp y phục, nhìn mái tóc trắng bạc theo từng chuyển động trong nước vẽ nên những đường sáng bạc giữa không trung, như thể quanh người y tự mang theo vầng sáng, mỗi cử động đều đẹp đến mức khiến người ta quên thở.

Thật ra Tiêu Cửu Từ cũng không làm gì, chỉ lặng lẽ đứng giữa dòng sông để nước vỗ lên người. Thi thoảng y lặn xuống, thi thoảng lại nổi lên, dùng tay vuốt mái tóc, rồi thỉnh thoảng nhìn về phía Kiều Hàm trên bờ.

Kiều Hàm đã hoàn toàn ngây ra. Đến khi nhận ra đám hồ ly xung quanh đều đang nhìn Tiêu Cửu Từ, cậu chỉ cảm thấy một luồng khí xộc thẳng lên đầu, nhất là khi thấy dường như Ngạo Tuyết cũng nhìn đến thất thần.

Gần như cơ thể Kiều Hàm đã lao về phía bờ sông trước cả khi đầu óc kịp phản ứng.

Tiêu Cửu Từ cứ thế ngoan ngoãn đứng trong nước, ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm đột nhiên nhảy xuống sông. Y nghiêng đầu, khóe môi cong lên, giũ những giọt nước trên tai rồi hỏi: “Sao vậy?”

Kiều Hàm nghẹn lời, đầu óc trống rỗng, cơ thể lại theo bản năng cố che khuất Tiêu Cửu Từ: “Cái đó… cơ hội hiếm có, hay là huynh biến về hồ ly đi, ta tắm cho huynh một lượt, rồi chải lông luôn.”

“Hả? Chẳng phải cách đây không lâu đệ vừa chải lông cho ta sao?” Tiêu Cửu Từ ra vẻ khó hiểu.

“Ta… ta ngứa tay.” Kiều Hàm chỉ có thể nói vậy.

Chẳng bao lâu sau, Tiêu Cửu Từ đã biến thành hồ ly, được Kiều Hàm đưa trở lại bờ tắm rửa sạch sẽ.

Chỉ là bên tai Kiều Hàm vẫn hơi nóng. Bởi sau khi cậu nói xong những lý do kia, tiếng cười trầm thấp đầy từ tính của Tiêu Cửu Từ đã vang lên bên tai: “Đệ không thích người khác nhìn cơ thể ta đến vậy sao?”

Kiều Hàm không còn lời nào để nói, trong lòng lại rối như tơ vò.

Nhưng ít nhất… người khác không còn nhìn thấy Tiêu Cửu Từ như vậy nữa.

Bản thân cậu… đúng là có phần đê tiện.

Kiều Hàm tắm rửa sạch sẽ cơ thể thiên hồ của Tiêu Cửu Từ, sau đó đưa y về dưới gốc cây, dùng thuật pháp hệ Hỏa hong khô. Bộ lông sau khi khô phồng mềm đến mức khiến tâm trạng Kiều Hàm tốt trở lại, cậu yêu thích không buông tay, tiếp tục chải lông.

Tiêu Cửu Từ cũng lười biếng nằm trong lòng Kiều Hàm. Khi một chiếc đuôi được chải, những chiếc đuôi còn lại khẽ đung đưa, tựa như tâm trạng thư thái của y lúc này.

Hàn Phong đứng bên nhìn dáng vẻ của họ, muốn nói lại thôi. Hắn cảm thấy nếu Lăng Sương ở đây, chắc chắn sẽ có rất nhiều lời muốn nói.

Lăng Sương quả thật rất muốn nói. Sau khi rời khỏi huyễn cảnh, hắn cũng giống những hồ ly đang vây xem bên ngoài, có thể thông qua Nguyệt Hạ Trì nhìn thấy trọn vẹn cảnh tượng bên trong.

Lăng Sương vừa “ối chao” để y sư chữa trị, vừa phàn nàn: “Chúng ta cực khổ liều sống liều chết, có vài người lại ở đó ngọt ngào tình tứ, bắt nạt hồ ly quá rồi.”

Sau khi Nhạc Tử Lan tỉnh lại cũng nhìn thấy cảnh tượng khác biệt hoàn toàn ấy. Dù sao dưới những gốc cây khác, mọi người không dưỡng thương thì cũng tu luyện, chỉ riêng chỗ kia mang dáng vẻ tháng năm yên bình, lạc lõng đến kỳ lạ.

Nhạc Tử Lan không nhịn được hỏi: “Bọn họ… thoải mái đến vậy sao?”

Liệt Dương vốn vẫn nhắm mắt, nghe vậy liền mở mắt nhìn sang một cái: “Hừ, giống hệt một con hồ ly đực đ*ng d*c, điên cuồng thi triển mị thuật với nhân tộc, chẳng có tiền đồ!”

Nhạc Tử Lan hơi nhíu mày, ánh mắt khẽ động, quay sang nhìn Liệt Dương bên cạnh: “Ta nhớ trước đây ta cũng từng chải lông đuôi cho ngươi. Ngươi rất thích, nhưng không thích ta ôm chúng, ngươi sẽ chạy mất.”

Giọng Nhạc Tử Lan dịu dàng, khiến toàn thân Liệt Dương cứng đờ.

Liệt Dương nhìn Nhạc Tử Lan, chỉ thấy y đang dùng ánh mắt đầy dịu dàng nhìn mình: “Bây giờ ta có thể chải cho ngươi không?”

Cảm xúc trong lòng Liệt Dương cuộn trào, hắn không nhịn được nói: “Tuy ta không biết có phải ngươi hay không, nhưng ta vẫn nhớ rõ ba ngày đầu sau khi bị bắt, mỗi ngày đều có người tới cắt một chiếc đuôi của ta. Nỗi đau ấy ta vĩnh viễn không quên. Bây giờ ngươi còn muốn chạm vào đuôi ta, ngươi thấy có thể sao?”

Sắc mặt Nhạc Tử Lan thay đổi.

Liệt Dương dựng ba chiếc đuôi lên. Màu sắc của ba chiếc đuôi ấy như bị đứt đoạn từ giữa. Khi đó hắn có sáu đuôi, ba chiếc bị cắt đứt mang đi, nỗi đau ấy chẳng khác nào bị tước đoạt sinh mạng.

Đến ngày thứ tư, kẻ tới đó có lẽ thấy hắn sắp chết nên mất cảnh giác, cho hắn cơ hội phản sát rồi trốn thoát. Nếu không, những chiếc đuôi còn lại của hắn cũng không giữ được. Sau trải nghiệm tàn nhẫn như vậy, dù thế nào Liệt Dương cũng không thể để người khác chạm vào đuôi mình nữa.

Thấy phản ứng của Liệt Dương, Nhạc Tử Lan không nói thêm, trông có vẻ rất đau lòng.

Liệt Dương thấy vậy, thở ra một ngụm oán khí, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Trước đó ngươi thể hiện không tệ, giúp ta quét sạch chướng ngại. Giai đoạn tiếp theo không phải thứ ngươi có thể đối phó, tự chăm sóc tốt cho mình là được.”

Nhạc Tử Lan lại lắc đầu: “Ta sẽ dốc hết khả năng bảo vệ ngươi, dù có phải chết.”

Liệt Dương nhìn Nhạc Tử Lan thật sâu, trong lòng cuối cùng vẫn bị lay động.

Sáng sớm hôm sau, Kiều Hàm ngồi dậy khỏi đống đuôi xù lông, nhìn từng Linh Hồ không ngừng vượt qua dòng sông rồi quay sang phía Hàn Phong và Ngạo Tuyết.

Ngạo Tuyết đã đứng dậy thu dọn, Hàn Phong đang quan sát xung quanh. Kiều Hàm vừa thức dậy, Tiêu Cửu Từ bên cạnh đã biến về hình người, vẫn đeo mặt nạ.

Bốn người lên đường, vượt qua dòng sông.

“Phải cẩn thận, đây hẳn là cửa cuối cùng…” Ngạo Tuyết còn chưa dứt lời, phía trước đã vang lên tiếng kêu của những Linh Hồ khác.

Kiều Hàm nhìn thấy cả khu rừng chuyển động. Vô số dây leo bay vọt lên. Cậu vừa định nói mình rất quen thuộc với thứ này thì đã thấy giữa những dây leo đang vung vẩy, thứ phóng ra không phải lửa thì cũng là băng nhọn, hoàn toàn khác dây leo của cậu. Hơn nữa cường độ công kích còn vô cùng đáng sợ, chỉ cần trúng một đòn chắc chắn sẽ trọng thương. Chúng thậm chí còn nguy hiểm hơn cả linh thú đã gặp trước đó.

Các Linh Hồ không chỉ phải tránh sự tấn công của khu rừng mà còn phải đối phó với đối thủ cạnh tranh. Chẳng bao lâu sau, một lượng lớn Linh Hồ đã bị loại.

Tiêu Cửu Từ bảo vệ Kiều Hàm tránh né những đòn tấn công đáng sợ của dây leo. Hàn Phong cũng che chở Ngạo Tuyết. Đáng tiếc, khi một dây leo mang linh lực hệ Thủy quấn tới, Hàn Phong chỉ kịp đẩy Ngạo Tuyết ra, còn bản thân lại bị nhốt trong thủy lao, không thể thoát thân. Mọi người thử công kích cũng vô dụng. Cuối cùng, Hàn Phong chỉ có thể rút khỏi tỷ thí trước khi sắp ngạt thở.

Hiển nhiên, tiêu chuẩn duy nhất để vượt qua khu rừng này chính là không được để dây leo quấn trúng. Một khi bị quấn lấy, căn bản không thể thoát ra.

Ba người không kịp phản ứng trước việc Hàn Phong rời đi, đã phải dốc toàn lực đối phó với những dây leo đang tập kích.

Mấy lần Ngạo Tuyết suýt không chống đỡ nổi, đều nhờ Tiêu Cửu Từ phân tâm cứu nàng.

Ba người cứ thế tiến lên trong hoàn cảnh vô cùng gian nan. Càng đến gần nơi đặt Long Kiếm, nguy hiểm càng lớn, chiến đấu cũng càng tốn sức.

Chẳng bao lâu sau, ngọn lửa phóng thẳng lên trời cách đó không xa cũng khiến ba người hiểu ra, ngoài họ ra có lẽ chỉ còn Liệt Dương, những người khác hẳn đều đã bị loại.

Bây giờ chính là cuộc cạnh tranh giữa họ.

Chẳng bao lâu sau, ba người bị một dây leo khổng lồ ép dồn vào một chỗ, vừa hay chạm mặt Liệt Dương và Nhạc Tử Lan.

Nhạc Tử Lan vô cùng chật vật nhưng không bị thương, dường như được Liệt Dương bảo vệ rất tốt.

Trong lòng Kiều Hàm lại lập tức vang chuông cảnh báo. Cốt truyện sắp bắt đầu rồi sao?

Hiển nhiên Liệt Dương và Ngạo Tuyết cũng nghĩ như vậy. Nếu đã gặp nhau ở đây, tất nhiên phải phân cao thấp.

Ngạo Tuyết là người đầu tiên dựng đuôi hồ lên, biến ra vô số mũi tên băng bắn về phía Liệt Dương. Liệt Dương trực tiếp vung lưỡi đao tạo thành một bức tường lửa. Tường lửa không chỉ chặn được tên băng mà còn không ngừng mở rộng, lao thẳng về phía Ngạo Tuyết. Uy lực của kỳ Hóa Thần khiến sắc mặt Ngạo Tuyết trở nên khó coi. Nàng vốn định dốc sức đánh cược một lần, lại được một bóng người cao lớn che chắn.

Tiêu Cửu Từ liên tục vung kiếm Băng Phách, vô số luồng kiếm khí nghiền nát tường lửa.

Ngay giây tiếp theo, Liệt Dương trực tiếp xông tới, định giải quyết Tiêu Cửu Từ và Ngạo Tuyết trước.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng kinh hô vang lên: “Cẩn thận!”

Nghe thấy giọng Nhạc Tử Lan, toàn thân Liệt Dương run lên, lập tức quay đầu. Hắn nhìn thấy dây leo trong khu rừng trước đó vây công bọn họ đột nhiên chui lên từ lòng đất, tập kích Liệt Dương. Thật ra chỉ cần chúng đến gần thêm một chút, Liệt Dương sẽ cảm nhận được và có thể tránh đi. Thế nhưng Nhạc Tử Lan đã xông lên, đỡ thay hắn một đòn, lập tức phun ra một ngụm máu.

Liệt Dương lập tức từ bỏ đối phó với kẻ địch, cuống quýt dùng đuôi cuốn lấy Nhạc Tử Lan đang rơi xuống.

“Nhạc Tử Lan!” Liệt Dương lo lắng, nhưng sau khi đón được người, phát hiện gã không bị thương tới chỗ hiểm mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Tiêu Cửu Từ và Ngạo Tuyết cũng tránh được một đợt tấn công của dây leo trong rừng. Tiêu Cửu Từ lập tức tìm Kiều Hàm, thấy cậu đang an toàn đứng cách đó không xa, hỗ trợ bọn họ.

Thế nhưng ánh mắt Kiều Hàm lại đầy nghi ngờ, chăm chú nhìn Nhạc Tử Lan.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn