Trong một tháng này, ngoài Kiều Hàm ra, người sốt ruột nhất có lẽ chính là các trưởng lão trong trưởng lão viện.
Bởi vì ngày tổ chức lễ tế Nguyệt Hạ đã sắp đến. Trong thế hệ trẻ của tộc Thiên Hồ hiện nay, người có thể đạt tới bảy đuôi chỉ có Ngạo Tuyết, Hàn Phong và Tiêu Cửu Từ, thực lực quả thật rất hạn chế.
Khó khăn lắm Tiêu Cửu Từ mới vượt ngoài dự liệu của bọn họ, đạt tới tu vi bảy đuôi Nguyên Anh kỳ, thậm chí còn có thể đánh lui tu sĩ Hóa Thần kỳ. Bọn họ đặt kỳ vọng rất lớn vào việc y có thể chống lại Xích Hồ Vương, thậm chí có vài lão già đã gạt bỏ thành kiến với bán yêu, bắt đầu hoài nghi Tiêu Cửu Từ mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Thế nhưng hiện giờ y lại hôn mê, khiến mấy vị trưởng lão lo lắng đến rụng cả lông, ngày nào cũng phải chạy tới nhà Lăng Sương một chuyến để xem tình hình của Tiêu Cửu Từ. Nếu bỏ lỡ lễ tế Nguyệt Hạ thì thật sự chẳng biết phải khóc ở đâu.
Trong sân, Ô Nguyên ở lại làm khách đang so chiêu với Lăng Sương. Vì không biết đám tu sĩ kia có quay lại hay không, hơn nữa tình trạng của Tiêu Cửu Từ vẫn chưa rõ, Hề Quỳ không yên tâm về ân nhân của mình, nhất quyết đòi ở lại, Ô Nguyên cũng chỉ đành tiếp tục ở lại làm hộ vệ.
Có lẽ vì chịu ảnh hưởng từ trận đại chiến lần trước, cuối cùng Lăng Sương cũng mọc ra chiếc đuôi thứ sáu, đang hào hứng nhờ Ô Nguyên giúp mình nâng cao thực lực. Thấy Thảo trưởng lão dẫn theo y sư trong tộc bước ra khỏi phòng, hắn liền dừng lại.
“Thảo trưởng lão, hôm nay ngài đã chạy tới hai chuyến rồi đấy.” Lăng Sương không nhịn được mà than thở: “Nhất định phải để Tiêu Cửu Từ tham gia lễ tế Nguyệt Hạ sao?”
Thảo trưởng lão không nhịn được nói: “Chứ còn biết làm thế nào? Bây giờ đừng nói tộc Xích Hồ, ngay cả những yêu hồ trẻ tuổi lợi hại của các tộc khác cũng rất nhiều. Không ngờ mấy năm nay khí vận của tộc Thiên Hồ chúng ta lại sa sút đến mức này. Lớp trẻ hoàn toàn không nối tiếp nổi! Chẳng lẽ thật sự phải trơ mắt nhìn ngôi vị Hồ Chủ rơi vào tay hồ tộc khác sao?”
Thảo trưởng lão chỉ hận không thể ngửa mặt lên trời gào thét.
Lăng Sương bĩu môi, chẳng rảnh để ý nỗi chua xót của người già, hỏi thẳng: “Vết thương của tỷ tỷ ta và Hồ Chủ đại nhân thế nào rồi?”
Y sư đi cùng Thảo trưởng lão đáp: “Thánh nữ đã bình phục từ lâu, chỉ là Hồ Chủ đại nhân vốn đã…”
Y sư không nói tiếp, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ. Với tu vi của lão Hồ Chủ, hiện giờ tuổi thọ của ông đã tới giới hạn, tự nhiên ngã xuống. Có lẽ cũng chỉ còn khoảng thời gian trước sau lễ tế Nguyệt Hạ.
Bầu không khí trở nên nặng nề hơn đôi chút. Lăng Sương lên tiếng: “Đúng rồi, các tộc khác đã đồng ý để tỷ tỷ ta lấy thân phận người của tộc Thiên Hồ tham gia lễ tế Nguyệt Hạ chưa?”
Vẻ mặt Thảo trưởng lão có phần kỳ quái: “Ban đầu không đồng ý, nhưng Xích Hồ Vương đã lên tiếng giúp…”
“Cái gì?!” Lăng Sương kinh hãi nói: “Hắn mà cũng chịu lên tiếng giúp sao? Có ý gì? Hắn coi thường tỷ tỷ ta, cảm thấy tỷ ấy không thể trở thành đối thủ của hắn à?”
Thánh nữ vốn được cả tộc Linh Hồ phụng dưỡng. Hiện giờ để nàng tranh giành ngôi vị Hồ Chủ, đương nhiên sẽ có người phản đối, cho rằng nàng không ở vị trí ấy thì không nên mưu tính việc ấy.
Vốn tưởng người dẫn đầu phản đối sẽ là Liệt Dương, nào ngờ vào thời khắc cuối cùng, hắn lại đưa ra quyết định dứt khoát, tán thành chuyện này.
“Bởi vì hắn cũng có yêu cầu…” Thảo trưởng lão dường như có phần không thể hiểu nổi: “Hắn yêu cầu những nô lệ loài người thuộc sở hữu của Linh Hồ cũng có tư cách đi theo chủ nhân vào huyễn cảnh chiến đấu.”
Lăng Sương nghe xong thì ngây người: “Vậy là hắn muốn dành suất quý giá ấy cho người bên cạnh mình… Nhạc Tử Lan? Rốt cuộc hắn muốn làm gì?”
Thảo trưởng lão lắc đầu, tỏ vẻ không hiểu nổi người trẻ tuổi: “Dù sao có thể để Ngạo Tuyết tham gia cũng coi như giải quyết được phần nào tình thế cấp bách của tộc Thiên Hồ chúng ta.”
Đột nhiên, Ô Nguyên vẫn luôn im lặng lên tiếng: “Hắn có thể dẫn theo viện binh loài người, vậy Kiều Hàm thì sao?” Có điều nô lệ gì đó…
Lời này vừa thốt ra, Thảo trưởng lão và Lăng Sương đều sững sờ.
Lăng Sương lập tức nhảy dựng lên, kêu: “Đúng rồi, đúng rồi! Tiêu Cửu Từ cũng là chủ nhân của Kiều Hàm, có thể dẫn hắn theo, vậy là chúng ta có thêm một người. Ha ha ha! Kiều Hàm lợi hại hơn Nhạc Tử Lan nhiều, Xích Hồ Vương đang cho chúng ta cơ hội đấy!”
Ô Nguyên: Chủ nhân?
Thảo trưởng lão vuốt râu, dường như cảm thấy cách này khả thi, nhưng sau khi hoàn hồn lại thở dài: “Với điều kiện Tiêu Cửu Từ có thể tỉnh lại. Không có chủ nhân dẫn theo, Kiều Hàm vẫn không có tư cách ra sân. Ôi! Ta vẫn nên chuẩn bị thêm vài người khác.”
Bên ngoài đang bàn luận về Kiều Hàm, còn Kiều Hàm trong phòng lại đang chải lông cho sư huynh. Chải xong một chiếc đuôi, cậu lại đổi sang chiếc khác.
Không phải Kiều Hàm không lo việc chính, mà thật sự không còn cách nào khác. Suốt một tháng qua, cậu và y sư đã thay nhau chữa lành hoàn toàn thương thế cho Tiêu Cửu Từ, nhưng y vẫn không chịu tỉnh lại.
Nếu không phải hệ thống nói cho Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ không sao, có lẽ cậu đã phát điên rồi.
Nhưng rốt cuộc còn phải chờ đến bao giờ? Trong lòng Kiều Hàm thật sự không chắc chắn, chỉ có thể luôn túc trực bên cạnh Tiêu Cửu Từ. Thậm chí cậu còn không dám ngủ, sợ mình vừa ngủ sẽ bỏ lỡ bất kỳ biến hóa nào của y.
Khi thật sự mệt đến không chịu nổi, cậu sẽ nằm sấp bên giường chợp mắt một lát, tỉnh dậy lại tiếp tục canh giữ. Mấy chiếc đuôi này đã bị Kiều Hàm lau rửa, chải chuốt qua lại không biết bao nhiêu lần.
Cũng may tình trạng của Tiêu Cửu Từ không tệ, không rụng lông nhiều.
Lúc này, lông trên chiếc đuôi cuối cùng cũng đã được chải mượt. Kiều Hàm nằm sấp bên giường, ngắm Tiêu Cửu Từ.
Ngoại hình của Tiêu Cửu Từ lại có những thay đổi rất nhỏ. Dường như theo tu vi ngày càng tinh tiến, dung mạo của y càng trở nên… Kiều Hàm cảm thấy đã khó có thể hình dung bằng lời.
Tóc bạc xõa dài, lông trắng vây quanh, tựa như một vị thần đang lặng lẽ say ngủ, đẹp đến mức chỉ nhìn một cái đã khiến tim người ta thắt lại. E rằng hiện giờ cả hai giới cũng khó tìm được dung mạo nào có thể sánh ngang với y, bất kỳ ai đứng bên cạnh y đều sẽ trở nên lu mờ.
Kiều Hàm càng nhìn càng thấy tim đập nhanh, mặt nóng bừng.
Cậu không nhịn được mà hoảng hốt nghĩ, sau này vẫn nên để sư huynh che giấu dung mạo thật thì hơn. Với khuôn mặt này, người bình thường nhìn thấy cũng phải choáng váng, lỡ đối phương còn là người mê lông xù thì chắc chắn sẽ lập tức thất thủ.
Trong lòng Kiều Hàm lặng lẽ than thở, tay lại không nhịn được giơ lên sờ đôi tai hồ ly trên đầu Tiêu Cửu Từ. Lớp lông trắng dày dặn mềm mại bao quanh vành tai, ngón tay ấn xuống, gần như cả đầu ngón tay cũng có thể lún vào một phần, cảm giác sờ càng tuyệt hơn trước.
Kiều Hàm vừa bóp vừa v**t v*. Cứ như vậy, một bên tai bị cậu vò đến cụp xuống, bên còn lại không được đoái hoài vẫn dựng thẳng tắp, trông như món đồ chơi mặc người tùy ý nghịch ngợm.
“Sư huynh à sư huynh ơi, bao giờ huynh mới chịu tỉnh lại đây?” Kiều Hàm lẩm bẩm.
Cậu vừa dứt lời, chiếc tai đang bị bóp bỗng cử động.
Kiều Hàm sững người, ngẩng đầu nhìn sang. Vẻ mặt sư huynh không có gì thay đổi, nhưng chóp của bảy chiếc đuôi lại bắt đầu động đậy không yên.
Kiều Hàm vừa định buông tai hồ ly của Tiêu Cửu Từ ra, dùng linh lực thăm dò thử.
Nào ngờ giây tiếp theo trời đất quay cuồng. Kiều Hàm chỉ kịp kêu khẽ một tiếng đã bị những chiếc đuôi của Tiêu Cửu Từ cuống cuồng quấn lấy, nhanh chóng kéo lên giường.
Chỉ trong chớp mắt, Kiều Hàm đã bị Tiêu Cửu Từ đè dưới thân. Hai tay cậu cũng bị đối phương nắm chặt, ghì xuống hai bên người, hai chân bị mạnh mẽ đè lại.
Tựa như muốn hoàn toàn loại bỏ dù chỉ một khả năng nhỏ nhất để Kiều Hàm vùng vẫy.
Trong khoảnh khắc, Kiều Hàm cảm nhận được Tiêu Cửu Từ đang dùng uy áp tu vi để áp chế mình.
Kiều Hàm ngơ ngác, chỉ cho rằng sư huynh vừa tỉnh ngủ nên đầu óc chưa tỉnh táo: “Sư huynh, là ta!”
Không ngờ cậu bất ngờ đối diện với một đôi mắt. Đôi mắt ấy tựa như hồ băng xanh biếc nằm trên vực băng, phản chiếu màu xanh thẳm trong veo của bầu trời, vừa đẹp đẽ vừa sâu không thấy đáy.
Khoảnh khắc đối diện, Kiều Hàm lập tức ngây người. Cậu còn chưa kịp trao đổi ánh mắt với sư huynh đã nhìn thấy nơi sâu trong đáy mắt y, màu đỏ rực như sương khói đang nhanh chóng lan ra.
Đồng tử Kiều Hàm co lại. Ma khí? Sao có thể?!
Kiều Hàm kinh hãi biến sắc, vội vàng vận dụng linh lực muốn giúp Tiêu Cửu Từ ổn định lại. Thế nhưng Tiêu Cửu Từ đột nhiên dựng đứng bảy chiếc đuôi, toàn thân bày ra tư thế công kích kỳ quái. Không đợi Kiều Hàm phản ứng, y bỗng cúi đầu xuống.
“A!”
Tiếng kêu của Kiều Hàm vừa vang lên, nhóc hỉ thước đang ngủ trong phòng lập tức lao tới: “Ân nhân, tiểu ca ca!”
Khi chạy tới bên giường, cậu nhóc lập tức bị cảnh tượng trước mắt dọa ngây người. Linh khí màu lam và màu lục trên giường đang điên cuồng quấn lấy nhau. Cậu nhóc nhìn thấy Tiêu Cửu Từ cúi đầu cắn lên cổ Kiều Hàm, từng vòng sáng liên tục tràn ra từ nơi bị cắn.
Tuy Hề Quỳ chưa từng trải qua, nhưng cũng là người có kiến thức. Cảnh tượng trước mắt rõ ràng chính là yêu tộc đang khắc ấn ký lên người yêu của mình!
Vậy cảnh này… có… có nên ngăn cản không?
Sao cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng?
Lúc này, những người ngoài cửa cũng nghe thấy động tĩnh, đang đẩy cửa bước vào.
Kiều Hàm hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy cổ đau dữ dội, sức lực trong cơ thể dường như đang bị hút đi. Trong chớp mắt, nỗi hoảng sợ như thể sắp đánh mất chính mình ập tới.
Chiếc lục lạc trên dải buộc tóc không ngừng rung lên theo linh lực Tiêu Cửu Từ phóng thích.
Trong lúc mơ màng, Kiều Hàm vẫn liên tục truyền linh lực vào, muốn giúp Tiêu Cửu Từ xua đuổi ma khí còn sót lại trong cơ thể.
Nhưng cơ thể cậu lại run rẩy theo bản năng: “Sư huynh… ta đau… đau lắm.”
Giọng nói yếu thế cầu xin ấy tựa như cách một khoảng rất xa, truyền vào đầu Tiêu Cửu Từ.
Y… y đang làm gì?
Kiều Hàm đang sợ hãi…
Tiêu Cửu Từ đột nhiên tỉnh táo lại. Bảy chiếc đuôi dựng đứng lập tức mất sức rũ xuống, vòng sáng khắc ấn mới tiến hành được một nửa dường như không còn pháp lực duy trì, trực tiếp vỡ tan. Trên cổ Kiều Hàm chỉ còn lại một vết cắn sâu.
Kiều Hàm thở hổn hển, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn người đang ở trên mình.
Thần trí Tiêu Cửu Từ đã trở về. Y lập tức hoảng hốt muốn chạm vào Kiều Hàm, khàn giọng gọi: “Kiều Hàm…”
Không đợi Tiêu Cửu Từ nói tiếp, Ô Nguyên, Lăng Sương và Thảo trưởng lão đều xông vào, kết quả vừa tới đã nhìn thấy cảnh tượng trên giường.
Ô Nguyên: Phi lễ chớ nhìn, lập tức kéo nhóc chim hỉ thước về phía mình.
Lăng Sương: Nhìn đến ngây người.
Thảo trưởng lão: Tỉnh rồi!
Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không để ý đến những người xông vào, chỉ sốt ruột nhìn vết thương trên cổ Kiều Hàm: “Sao ta lại có thể… ta…”
Kiều Hàm cũng chẳng còn tâm trí để ý mình vừa trải qua chuyện gì, đang định lên tiếng thì chợt phản ứng lại rằng không thể nói lung tung, trong phòng vẫn còn người khác.
Kiều Hàm lập tức quay đầu, ánh mắt âm u nhìn mấy người: “Phiền mọi người ra ngoài một lát.”
Mọi người: …
“Quấy rầy rồi.” Ô Nguyên lập tức ôm Hề Quỳ chuồn mất.
“Vừa tỉnh lại mà đã…” Lăng Sương đỏ bừng cả mặt, lại có chút cạn lời, vội vàng chạy đi.
Thảo trưởng lão mặt dày nói: “Cái đó… ta cũng không quấy rầy hai người nữa. Nếu đã tỉnh, lát nữa nhớ tìm y sư kiểm tra cơ thể. Còn nữa… lễ tế Nguyệt Hạ cho phép dẫn nô lệ tham gia, Tiêu Cửu Từ, ngươi và Kiều Hàm cùng tham gia đi!”
Nói xong ông mới quay người rời khỏi, còn có chút lương tâm giúp bọn họ đóng cửa lại.
Kiều Hàm nghe những lời lộn xộn ấy cũng chẳng có tâm trạng trêu chọc, chỉ sốt ruột ngồi dậy, nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không nghe lọt tai. Cả người y vẫn như còn mơ màng sau giấc ngủ, có phần hoảng hốt, ánh mắt liên tục dao động, dường như đang cố gắng nhớ lại điều gì đó.
Kiều Hàm nghiêm mặt, đưa linh khí vào đan điền của Tiêu Cửu Từ, cẩn thận kiểm tra, đồng thời hỏi: “Sư huynh, bây giờ huynh còn cảm giác mất kiểm soát không?”
Tiêu Cửu Từ sững người. Thấy vẻ mặt Kiều Hàm lo lắng, y lập tức hỏi: “Vừa rồi ta mất kiểm soát sao?”
Kiều Hàm vội nói: “Ta nhìn thấy màu đỏ lan ra trong mắt huynh, nhưng sau khi huynh tỉnh táo lại thì nó hoàn toàn biến mất. Kỳ lạ… trong cơ thể huynh đã không còn ma khí.”
Đối với người thử nghiệm tu luyện song song hai đạo, bất kỳ tình huống nào cũng không thể xem nhẹ. Tiêu Cửu Từ không thể để bản thân trở thành sự tồn tại gây nguy hại cho người khác, lập tức nghiêm túc kiểm tra chính mình.
Hiện giờ trong cơ thể y, linh lực và yêu lực đã hòa làm một. Tuy hơi khác linh lực và yêu lực của người khác, nhưng nguồn gốc sức mạnh đều là linh khí. Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy khi vận công càng thêm thuận buồm xuôi gió, dường như tự nhiên vốn đã như vậy, gần như đạt được hiệu quả làm ít công to.
Sau khi xem xét trong cơ thể, y có thể hoàn toàn xác định mình không có vấn đề. Tiêu Cửu Từ mở mắt, suy nghĩ một lát rồi nói với Kiều Hàm: “Trông chừng ta.”
Kiều Hàm sững người, còn chưa kịp đáp đã thấy hình thái hồ yêu trước mắt biến mất trong một luồng sáng, thay vào đó lại là Tiêu Cửu Từ trong hình thái nhân tộc.
Tóc đen, mắt đen, như trăng sáng gió thanh, quân tử vô song, ôn nhuận như ngọc.
Kiều Hàm gần như nhìn đến ngây người, trong lòng tựa như có một nơi nào đó đột nhiên sụp xuống. Đây chính là sư huynh đã sớm chiều ở bên cậu lâu nhất, Kiều Hàm gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Tiêu Cửu Từ mở mắt, vừa quay đầu đã có thể nhìn thấy hình bóng của mình trong mắt Kiều Hàm, cũng nhìn thấy nỗi nhớ nhung trong đôi mắt cậu.
Trái tim vốn đang căng thẳng của Tiêu Cửu Từ lập tức mềm đi vì ánh mắt ấy: “Dường như không có vấn đề.”
Kiều Hàm hoàn hồn, hỏi: “Vậy vừa rồi là sao?”
Tiêu Cửu Từ trầm tĩnh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ta nghi ngờ ma khí hút vào khi tấn cấp trước đó vẫn chưa được loại bỏ hoàn toàn. Vừa tỉnh lại, linh thức đang ở trạng thái yếu ớt nhất nên nhất thời bị ảnh hưởng.”
Kiều Hàm gật đầu: “Huynh đã hôn mê một tháng. Trước đó không thể xác định trong cơ thể huynh có ẩn giấu ma khí hay không, bọn ta chỉ có thể chữa trị cho huynh.”
Bà chủ từng nói, bán yêu dễ gặp vấn đề nhất khi chuyển đổi sức mạnh. Thế nhưng Tiêu Cửu Từ chuyển từ yêu tộc sang nhân tộc, rồi lại chuyển từ nhân tộc về yêu tộc mà hoàn toàn không gặp bất kỳ trở ngại nào, vì vậy hai người tạm thời cũng yên tâm.
Chỉ là khi nhìn vết thương đang chậm rãi hồi phục trên cổ Kiều Hàm, vẻ mặt Tiêu Cửu Từ đầy đau lòng, không nhịn được đưa tay khẽ chạm vào.
“Ta không sao.” Kiều Hàm lại cười rạng rỡ: “Thật ra cắn không nặng, sư huynh vẫn biết kiềm chế.”
Khi ấy Tiêu Cửu Từ thật ra hoàn toàn không có ý thức. Y cũng không biết vì sao mình lại cắn Kiều Hàm, lỡ như cắn mạnh hơn… Chỉ nghĩ thôi đã khiến người ta sợ hãi.
“Lần sau nếu lại xảy ra tình huống tương tự, đệ nhất định phải đánh trả thật mạnh, bảo vệ tốt bản thân mình, biết chưa?” Tiêu Cửu Từ không nhịn được căn dặn.
Kiều Hàm chớp mắt.
Tiêu Cửu Từ lập tức nghiêm giọng: “Nghe lời. Đệ muốn làm ta bị thương thế nào cũng được, ta không muốn đệ bị thương.” Tuy giọng điệu nghiêm khắc, nhưng tay y lại không nhịn được nắm lấy tay Kiều Hàm, dịu dàng dắt lấy.
Kiều Hàm lại đột nhiên cười ngốc.
Tiêu Cửu Từ nghi hoặc nhìn Kiều Hàm: “Cười gì?”
Kiều Hàm càng cười càng kích động: “Đương nhiên ta phải cười rồi. Sư huynh, sao huynh chẳng có chút cảm giác nào vậy! Có phải vẫn chưa phản ứng kịp không? Đây là chuyện lớn mà! Huynh thành công rồi!”
Tiêu Cửu Từ sững người. Y thật sự vẫn chưa phản ứng kịp.
Kiều Hàm kích động nắm lấy hai cánh tay Tiêu Cửu Từ: “Huynh đã tu luyện song song hai đạo thành công. Từ nay về sau không cần lo mất kiểm soát, phát điên nhập ma nữa. Tương lai huynh sẽ trở thành người mạnh nhất, không còn ai có thể bắt nạt huynh nữa.”
Tiêu Cửu Từ muộn màng nhận ra, hơi thở chợt nghẹn lại. Từ khi huyết mạch bị bại lộ cho đến nay, y đã vất vả biết bao, trải qua vô số khúc quanh, ban đầu còn tuyệt vọng đến thế, vậy mà chuyện y vẫn luôn mong chờ… cuối cùng đã thành công.
Ánh sáng dần hiện lên trong mắt Tiêu Cửu Từ. Y chăm chú nhìn Kiều Hàm. Trong thoáng chốc, những khổ nạn kia dường như đã trôi qua từ rất lâu. Tiêu Cửu Từ đào sâu vào ký ức để tìm lại cảm giác khi ấy, nhưng cuối cùng chỉ nhớ được niềm hạnh phúc khi Kiều Hàm ở bên cạnh và nỗi đau khi cậu không ở bên y.
Kiều Hàm đã không nhịn được cười vang, dường như trong nụ cười còn có nước mắt, đến khóe mắt cũng đỏ lên.
Nhìn Kiều Hàm như vậy, Tiêu Cửu Từ đột nhiên kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt.
Kiều Hàm cũng không nhịn được ôm chặt lấy Tiêu Cửu Từ.
“Ha ha ha ha, thật sự làm được rồi, làm được rồi!”
Thiên đạo chó má, hệ thống thối tha, ta làm được rồi! Cuối cùng ta đã tìm được một con đường mới cho nam chính, cho Tiêu Cửu Từ, cho sư huynh của ta.
Sau này dù cốt truyện có ấn đầu bắt mọi chuyện tiếp tục thế nào, kết cục rồi cũng sẽ thay đổi!
Trong lòng Kiều Hàm đột nhiên dâng lên một nỗi chua xót. Cười rồi cười, nước mắt lại không nhịn được trượt xuống.
Cuối cùng gần như vừa cười vừa khóc.
Tiêu Cửu Từ ngửi mùi hương khiến y mê đắm kia, cảm nhận niềm vui của Kiều Hàm, dường như chỉ như vậy mới khiến y càng vui mừng hơn vì chuyện này đã thành công.
Bởi vì cuối cùng y cũng có thể bảo vệ Kiều Hàm. Y có thể không còn sợ hãi mà nắm lấy tay Kiều Hàm, vĩnh viễn không buông.
Đột nhiên nghe thấy giọng Kiều Hàm nghẹn ngào, Tiêu Cửu Từ hoảng hốt, vội vàng buông cậu ra, cúi đầu kiểm tra.
Chỉ thấy Kiều Hàm vẫn cười rạng rỡ, nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn xuống.
Trái tim Tiêu Cửu Từ cũng run lên theo: “Kiều Hàm, cảm ơn đệ…”
Y biết, nếu không có Kiều Hàm ở bên, có lẽ y sẽ không tích cực muốn thay đổi vận mệnh của mình như vậy. Y sẽ bình thản đối mặt với mọi khổ nạn trời cao ban xuống, nhưng sự xuất hiện của Kiều Hàm đã thay đổi tất cả.
Kiều Hàm sững người, phản ứng dường như có phần chậm chạp, sau đó lập tức liều mạng lắc đầu. Cậu không lên tiếng, nhưng trong lòng lại không nhịn được nói: Cảm ơn huynh, Tiêu Cửu Từ, đã để ta thay đổi vận mệnh của huynh, cũng khiến sinh mệnh của ta có được ý nghĩa.
Tiêu Cửu Từ nhìn dáng vẻ kích động của Kiều Hàm, từng đợt yêu thương dâng lên trong lòng, khiến y không nhịn được muốn cúi đầu hôn cậu.
Hôn cho đến khi người trước mắt không còn rơi lệ vì y nữa.
Y muốn nói cho Kiều Hàm biết tâm ý của mình. Y…
Đột nhiên, vẻ mặt Tiêu Cửu Từ cứng lại. Một vài hình ảnh tựa như lưỡi dao sắc bén xẹt qua đầu y, lập tức để lại vết thương.
Trong mắt y thoáng hiện một tia không chắc chắn, nhất thời cứng đờ tại chỗ.
Không đợi y hành động, ai đó vì trên mặt còn dính quá nhiều vệt nước mắt nhớp nháp, lập tức ôm chầm lấy chiếc đuôi lớn xuất hiện trước mặt, vùi đầu cọ một trận, mãi đến khi lau sạch toàn bộ nước mắt mới thôi.
Tiêu Cửu Từ hoàn hồn, lập tức bất đắc dĩ nhìn Kiều Hàm.
Kiều Hàm lại ngẩng đầu cười ngốc nghếch, sau đó theo bản năng gom hết những chiếc đuôi đang tản ra xung quanh vào lòng, mãn nguyện ôm đầy một vòng tay. Dường như đây chính là cách cậu biểu đạt niềm vui lớn nhất của mình.
Tiêu Cửu Từ nghiêng đầu, cưng chiều nhìn cậu, mặc cho cậu từ từ tiêu hóa sự vui mừng ấy, bản thân y cũng giơ tay xoa đầu Kiều Hàm.
Thế nhưng ôm những chiếc đuôi mềm mại xù lông, Kiều Hàm lại dần buồn ngủ. Cậu còn muốn nói gì đó với Tiêu Cửu Từ, kết quả mí mắt càng lúc càng nặng trĩu.
“Buồn ngủ rồi?” Tiêu Cửu Từ dường như nhận ra trạng thái của cậu: “Lâu lắm rồi không nghỉ ngơi sao?”
Kiều Hàm mơ hồ “ừ” một tiếng. Tiêu Cửu Từ đau lòng nhíu mày: “Đồ ngốc, ngủ đi, ta trông đệ.”
Những chiếc đuôi của Tiêu Cửu Từ biến lớn, khẽ chuyển động rồi bao bọc Kiều Hàm. Cuối cùng, cậu ôm hai chiếc đuôi trong lòng, nằm trên ba chiếc, còn hai chiếc khác bảo vệ ở hai bên trái phải.
Cứ thế để Kiều Hàm thoải mái chìm vào giấc ngủ.
Tiêu Cửu Từ chờ Kiều Hàm ngủ say rồi cũng nằm xuống, dùng đuôi kéo cậu vào trong lòng mình. Y lại không ngủ, chỉ ôm Kiều Hàm, chăm chú nhìn cậu, muốn dùng hơi ấm trong lòng và mùi hương nơi chóp mũi để làm nhạt đi nỗi bất an đang ẩn sâu trong tim.
Vì quá kích động nên thật ra Kiều Hàm không ngủ được bao lâu. Vừa tỉnh dậy, cậu đã nhìn thấy đôi mắt chan chứa tình ý của Tiêu Cửu Từ. Kiều Hàm chớp mắt, lập tức ngồi dậy, nói: “Sư huynh, cơ thể huynh…”
Tiêu Cửu Từ sững người, vội nói: “Không sao, chẳng phải đã thành công rồi sao? Không cần lo lắng nữa.”
Kiều Hàm phản ứng lại, thở phào nhẹ nhõm. Đột nhiên thành công như vậy, thật sự khiến cậu có cảm giác không chân thực.
Hai người đang định nói chuyện thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, ngay sau đó là giọng nói lúng túng của Lăng Sương truyền vào: “Hai người tỉnh chưa? Tỷ tỷ ta đã trở về, muốn tìm hai người bàn chút chuyện.”
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ nhìn nhau, cùng im lặng thở dài. Kiều Hàm nói: “Có lẽ là chuyện lễ tế Nguyệt Hạ. Nếu muốn tham gia thì ngày kia phải xuất phát rồi.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu. Chuyện đã đồng ý, đương nhiên y phải giúp đỡ.
Hai người đứng dậy đi ra ngoài. Chỉ là mấy bước từ trong phòng đến cửa, vẻ mặt của Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều khẽ thay đổi ở nơi đối phương không nhìn thấy.
Kiều Hàm đã không còn hưng phấn như trước. Hiện giờ trong đầu cậu chỉ toàn là cốt truyện tiếp theo sẽ diễn ra thế nào, còn có Thánh nữ sắp gặp lát nữa…
Thật ra từ trước đến nay, Kiều Hàm chưa từng hỏi thăm chuyện Tiêu Cửu Từ và Ngạo Tuyết ở chung trong Thánh điện.
Theo tiến độ của nguyên tác, lúc này Ngạo Tuyết đã thích Tiêu Cửu Từ, chỉ không biết hiện giờ có thay đổi gì hay không.
Kiều Hàm lén lút liếc nhìn Tiêu Cửu Từ, lại phát hiện vẻ mặt y hết sức phức tạp.
Kiều Hàm không hiểu, nhưng cũng không kịp hỏi thêm. Sau khi mở cửa, bên ngoài là Lăng Sương, cách đó không xa còn có Hề Quỳ và Ô Nguyên đang ngồi.
Lúc này trời đã vào đêm. Bọn họ đã ở trong phòng suốt cả một ngày.
Ánh mắt Lăng Sương không dám dừng trên người hai người. Thấy bọn họ bước ra, hắn lập tức quay người đi: “Đợi hai người ở chính viện!”
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ cũng không vội đuổi theo, trước tiên chào hỏi Ô Nguyên và Hề Quỳ. Tiêu Cửu Từ đương nhiên phải cảm ơn bọn họ một phen.
Có điều ánh mắt Ô Nguyên và Hề Quỳ nhìn hai người lại hơi kỳ lạ, đặc biệt là Hề Quỳ cứ nhìn chằm chằm vào cổ Kiều Hàm.
Khi Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đi ra ngoài, thính lực của Tiêu Cửu Từ cực kỳ nhạy bén, nghe thấy Hề Quỳ nói với Ô Nguyên: “Sao lại không có nhỉ? Chẳng lẽ không thành công? Vậy tại sao lại ở trong đó cả ngày?”
“Có lẽ đệ nhìn nhầm rồi. Dấu ấn bạn đời nào dễ dàng khắc xuống như vậy, hơn nữa Tiêu Cửu Từ mới thành yêu chưa bao lâu, kỳ mưa móc còn chưa tới, chắc hẳn không biết cách khắc ấn.”
Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại, còn Kiều Hàm bên cạnh không nghe thấy gì, vẫn tự nhiên bước về phía trước. Mãi đến khi đi qua cửa động, cậu mới phát hiện Tiêu Cửu Từ vẫn đứng nguyên tại chỗ. Cậu đang nghi hoặc quay đầu nhìn thì thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ đột nhiên thay đổi.
Tiêu Cửu Từ nghe Hề Quỳ lẩm bẩm: “Nhưng lúc ân nhân tỉnh lại rõ ràng là muốn khắc ấn Thiên Hồ mà. Đệ còn nhìn thấy hoă văn thuật pháp, chỉ thiếu một chút nữa là thành hình. Chẳng phải ân nhân muốn khắc ấn lên tiểu ca ca sao?”
Lúc đó y không chỉ đơn giản mất kiểm soát rồi cắn người, mà là muốn… muốn khắc ấn Thiên Hồ lên Kiều Hàm?
Trong nháy mắt, nỗi bất an vẫn luôn bị y mạnh mẽ đè nén cuộn trào ập tới. Hóa ra y thật sự sợ hãi chuyện này đến vậy sao?
Đến mức tiềm thức trực tiếp muốn khắc dấu ấn lên Kiều Hàm, muốn cưỡng ép biến cậu thành của mình.
Như vậy y sẽ không cần lo lắng, sợ hãi Kiều Hàm không cần mình nữa.
Nhưng… đó là Kiều Hàm mà… Kiều Hàm sao có thể không thích Tiêu Cửu Từ được?
Không thể nào… Kiều Hàm là ma, là ma đến vì y. Tình cảm ấy mãnh liệt đến vậy, chính miệng Kiều Hàm cũng từng nói rồi.
Tất cả những chuyện này hẳn đều là âm mưu của tâm ma. Tâm ma kiếp đã nhìn thấy điều y sợ hãi nhất trong lòng, vì vậy mới khuếch đại sự hoài nghi này.
Trong lòng Tiêu Cửu Từ đang hỗn loạn, gương mặt Kiều Hàm đột nhiên ghé sát xuất hiện trước mắt: “Sư huynh?”
Đồng tử Tiêu Cửu Từ co lại, chăm chú nhìn người trước mặt. Nếu người trước mắt không thật sự thích y…
“Sao vậy? Đi thôi.”
“Được.”
Trong mắt Tiêu Cửu Từ thoáng hiện sự mất kiểm soát, nhưng y vẫn như không có chuyện gì mà đi theo bước chân Kiều Hàm. Ánh mắt lại không nhịn được nhìn về phía cổ cậu. Nếu lúc ấy… y tỉnh lại muộn hơn một chút.
Không đúng… Không nên nghĩ như vậy.
Tiêu Cửu Từ nhắm mắt, nghiến răng. Khi mở mắt lần nữa, ánh mắt y đã tỉnh táo hơn nhiều. Thế nhưng ánh mắt nhìn Kiều Hàm vẫn dần thay đổi.
Y không phải người trốn tránh vấn đề. Trước đó, tiềm thức của y né tránh là vì vấn đề này quan trọng đến mức y khó lòng chịu đựng. Còn bây giờ, trong lòng y chợt lóe lên một ý nghĩ. Nếu đã có tâm ma, vậy thì đặt cược lớn hơn, tiêu diệt tâm ma. Y sẽ khiến tâm ma của mình biết Kiều Hàm rốt cuộc thích y đến mức nào.
Vấn đề không dám trực tiếp giải quyết thì đổi cách khác mà giải quyết!
Còn Kiều Hàm chỉ cảm thấy xung quanh đột nhiên lạnh đi. Chẳng lẽ là vì người trước mắt…
Dưới ánh trăng, Ngạo Tuyết lặng lẽ đứng hướng về vầng trăng. Xung quanh nàng dường như tự mang theo hàn khí. Lăng Sương đang nói chuyện, nhưng nàng chỉ phản ứng hờ hững, mãi đến khi Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm tới gần.
Ngạo Tuyết quay đầu. Khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, nàng dường như sững lại, ánh mắt có phần mất tự nhiên.
Kiều Hàm nhìn dáng vẻ của Ngạo Tuyết, ánh mắt tối đi. Đột nhiên, một người áp sát vào bên cạnh cậu.
Kiều Hàm sững người, quay đầu liền thấy Tiêu Cửu Từ gần như đứng sát bên mình, cánh tay hai người dán chặt vào nhau.
Chuyện này… cũng không có gì, chỉ là nơi đây rộng như vậy, có cần thiết phải đứng sát đến thế không?
Trong lòng Kiều Hàm thoáng hiện cảm giác khác thường.
Ngạo Tuyết đang định nói chuyện chính, thấy hai người dính sát vào nhau lại nhớ tới lời em trai vừa nói rằng bọn họ đã ở lì trong phòng suốt cả ngày, vẻ mặt lập tức cứng đờ.
“Mời hai vị tới là muốn bàn bạc chuyện lễ tế Nguyệt Hạ. Trưởng lão đã nói với ta, hai vị đều sẽ tham gia.”
Tiêu Cửu Từ sững người, nhíu mày nhìn Kiều Hàm. Kiều Hàm phản ứng lại: “Ồ, hình như có nhắc tới chuyện nô lệ cũng có thể chiếm một suất.”
Trong nguyên tác, đây là thiết lập Xích Hồ Vương sắp xếp cho Nhạc Tử Lan, chính là muốn dẫn người đó vào cùng. Lý do đưa ra là để Nhạc Tử Lan mạo hiểm vì hắn, chuộc tội với hắn, giúp hắn trở thành Hồ Chủ.
Ngoài mặt là giày vò người ta, thật ra chỉ đang giận dỗi mà thôi.
Nhưng cũng nhờ vậy Kiều Hàm mới được lợi, nếu không cậu thật sự không có cách nào tham gia cùng sư huynh.
Tiêu Cửu Từ hỏi: “Đệ muốn tham gia?”
Kiều Hàm đáp: “Dù sao huynh cũng phải tham gia, đương nhiên ta sẽ đi cùng huynh.”
Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ trở nên dịu dàng. Y nói: “Đúng vậy, đệ từng nói bất kể ta làm gì, đệ cũng sẽ làm cùng ta, mãi mãi đi theo ta. Vậy đương nhiên chỉ có thể cùng nhau tham gia.”
Kiều Hàm sững người. Lời này không sai, nhưng sao cậu lại cảm thấy giọng điệu của sư huynh khi nói ra cứ như mang theo móc câu vậy?
Bản tính Thiên Hồ… bùng nổ toàn diện rồi sao?
Lăng Sương không chịu nổi nữa, trực tiếp lên tiếng: “Tỷ tỷ ta đang nói chuyện chính với hai người đấy, có thể đừng liếc mắt đưa tình được không?”
Kiều Hàm kinh ngạc. Bọn họ nào có, cậu vừa định phản bác thì đã nghe Tiêu Cửu Từ cười nói: “Xin lỗi, mời Thánh nữ tiếp tục.”
Kiều Hàm: ?
Ngạo Tuyết đè nén cơn nghẹn trong lòng, lên tiếng: “Ta muốn hỏi một câu, Tiêu Cửu Từ, ngươi có muốn làm Hồ Chủ không?”
Lời này vừa thốt ra, xung quanh lập tức yên tĩnh.
Kiều Hàm khẽ nhíu mày, trực tiếp hỏi: “Vì sao Thánh nữ lại hỏi như vậy?”
Ngạo Tuyết cũng thẳng thắn nói: “Bởi vì ta muốn trở thành Hồ Chủ. Nếu hai người không có ý định ấy, ta hy vọng có thể tập hợp sức mạnh của tộc Thiên Hồ để đối phó Xích Hồ Vương. Liệt Dương rất mạnh, hiện giờ ta vẫn chưa thể đạt tới tám đuôi, nhưng ta nhất định phải thắng hắn. Sự thù địch của hắn đối với nhân tộc quá sâu. Một khi hắn trở thành Hồ Chủ, chắc chắn sẽ dẫn tộc Linh Hồ nghe theo hiệu lệnh của Yêu Hoàng. Ta không muốn tộc nhân của chúng ta tham gia những cuộc tranh đấu vô nghĩa ấy. Ta chỉ muốn bảo vệ tộc Linh Hồ.”
Nghe xong, Kiều Hàm không khỏi cảm thán. Trong nguyên tác, cuộc chiến giữa nhân giới và yêu giới cuối cùng lan ra khắp đại lục, không ai có thể thoát khỏi. Dù người có lòng muốn tránh né như Ngạo Tuyết cũng vô dụng.
Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ cũng không có ý tranh giành với những người khác trong tộc Thiên Hồ, nhưng cốt truyện sẽ đẩy y lên vị trí ấy.
Có điều hiện giờ nếu cậu cũng có thể tham gia, có lẽ tập hợp sức mạnh của sư huynh sẽ giúp Ngạo Tuyết lên làm Hồ Chủ. Dù sao nàng cũng không muốn tham gia cuộc chiến giữa hai giới. Có lẽ không để Tiêu Cửu Từ gánh thêm trách nhiệm dư thừa sẽ tốt hơn.
Kiều Hàm âm thầm tính toán một phen rồi nhìn về phía Tiêu Cửu Từ. Dù sao người đưa ra quyết định vẫn là y.
Sau khi nghe Ngạo Tuyết nói xong, Tiêu Cửu Từ mỉm cười: “Được, ta và sư đệ sẽ hỗ trợ ngươi, giúp ngươi giành được ngôi vị Hồ Chủ.”
Ngạo Tuyết sững người. Bởi vì trước đó lão Hồ Chủ đã nói rất nhiều chuyện với Tiêu Cửu Từ, nàng còn tưởng y sẽ do dự: “Vậy còn Cửu Vĩ…”
Không đợi Ngạo Tuyết nói hết, Tiêu Cửu Từ đã lên tiếng: “Sau khi Thánh nữ trở thành Hồ Chủ, ta cũng coi như đã báo đáp ân tình nơi đây. Đến lúc đó, ta và sư đệ sẽ rời khỏi nơi này.”
Lần này không chỉ Ngạo Tuyết sững sờ, ngay cả Kiều Hàm cũng ngây người.
Trong lúc nói, Tiêu Cửu Từ vui vẻ phe phẩy đuôi. Cả bảy chiếc đuôi ít nhiều đều cọ qua lưng Kiều Hàm, dường như chỉ vô thức vỗ nhẹ, lại dường như đang không ngừng phủ thêm mùi hương thuộc về mình lên người cậu.
Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm: “Đệ quên rồi sao? Chúng ta còn phải trở về thay Lục Truy bọn họ.”
Kiều Hàm có chút dở khóc dở cười. Đúng vậy, bọn họ còn phải trả nợ.
Nhìn những đốm sáng lấp lánh trong mắt Tiêu Cửu Từ, nhất thời Kiều Hàm cũng không còn nghĩ đến cái cốt truyện quỷ quái sau này nữa.
Nhờ quyết định của Tiêu Cửu Từ, cuộc thương lượng lần này diễn ra hết sức thuận lợi.
Bao gồm cả Hàn Phong, tất cả đều sẽ giúp đỡ Thánh nữ. Còn lại một suất nữa, nghe nói những Thiên Hồ khác cũng không tranh với Lăng Sương. Có lẽ bọn họ cảm thấy tên này sẽ liều mạng vì tỷ tỷ mình, vì vậy thích hợp cùng tiến vào huyễn cảnh Nguyệt Hạ hơn.
Có người thông báo cho các trưởng lão chuyện Tiêu Cửu Từ đã ra ngoài.
Các trưởng lão đều tới xác nhận chuyện bọn họ tham gia lễ tế Nguyệt Hạ, còn đặc biệt nhấn mạnh vấn đề nô lệ.
Không thể chỉ nói là nô lệ thì sẽ được coi là nô lệ, nhất định phải lập khế ước nô lệ làm chứng. Yêu tộc có thuật pháp chuyên dùng cho chuyện này.
Tiêu Cửu Từ không vui lắm, nhưng Kiều Hàm lại không để ý.
Cuối cùng, các trưởng lão dạy pháp thuật cho Tiêu Cửu Từ, y chỉ đành thi triển thử. Dù sao đối với bọn họ, đây cũng chỉ là thủ tục mà thôi.
Ánh sáng thuật pháp lóe lên, hóa thành một sợi xích trực tiếp quấn quanh cổ và hai tay Kiều Hàm, cuối cùng ẩn vào vô hình, chỉ để lại những dấu vết màu lam.
Tiêu Cửu Từ đột nhiên nảy sinh cảm giác thỏa mãn, đồng thời còn có cảm giác mình có thể hoàn toàn khống chế sự sống chết của Kiều Hàm.
Kiều Hàm lại không cảm thấy gì, mãi đến khi Tiêu Cửu Từ làm theo lời chỉ dẫn của những người khác, phóng thích linh lực rồi nói một câu: “Lại đây.”
Kiều Hàm lập tức mất quyền kiểm soát cơ thể, thẳng tắp đi về phía Tiêu Cửu Từ.
Cuối cùng, cậu dừng lại ở khoảng cách gần trong gang tấc, chỉ thiếu chút nữa là đâm vào lòng Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt khẽ thay đổi, đột nhiên cong môi: “Thần kỳ thật.”
Kiều Hàm nói: “Sức ràng buộc của khế ước này rất mạnh, ta hoàn toàn không thể thực hiện động tác khác.”
Ô Nguyên và Hề Quỳ cũng tới hóng hớt.
Hề Quỳ hỏi: “Bảo làm gì thì sẽ làm nấy sao?”
Ô Nguyên đáp: “Ta từng thấy người ta ra lệnh cho nô lệ lấy mạng bảo vệ chủ nhân vào thời khắc nguy hiểm. Có lẽ muốn bảo làm gì cũng được.”
Tiêu Cửu Từ đương nhiên sẽ không bắt Kiều Hàm lấy mạng bảo vệ mình. Y chỉ nhìn tiểu sư đệ đang ở gần trong gang tấc, nhìn dáng vẻ cậu dần khôi phục tri giác, nhúc nhích chân muốn lùi lại.
Tiêu Cửu Từ lại lên tiếng: “Ôm ta.”
Kiều Hàm sững người. Cơ thể cậu lập tức không chịu khống chế mà nhào về phía Tiêu Cửu Từ, ôm chặt lấy y.
Mặt Kiều Hàm đột nhiên đỏ bừng, ngay cả nhịp tim cũng rối loạn.
Sư huynh đang làm gì vậy? Sao lại ra mệnh lệnh như thế trước mặt nhiều người như vậy? Thử nghiệm cũng đâu thể thử theo cách này.
Xung quanh đã vang lên những tiếng ho khan liên tiếp.
Mọi người lúng túng muốn ngẩng đầu nhìn trời, ai nấy đều không nhịn được âm thầm than thở. Trước đây đâu có cảm thấy Tiêu Cửu Từ là người như vậy.
Trong mắt Tiêu Cửu Từ tràn đầy vui vẻ: “Mệnh lệnh như vậy cũng thực hiện sao? Xem ra sức ràng buộc thật sự rất mạnh, hơn nữa… đệ ôm chặt quá rồi, sư đệ.”
Kiều Hàm tủi thân nói: “Vậy huynh mau để ta buông ra đi!”
Tiêu Cửu Từ nhịn cười, ngón tay khẽ động, linh lực rút đi. Kiều Hàm khôi phục quyền tự chủ, vội vàng buông Tiêu Cửu Từ ra, lùi lại hai bước, ánh mắt cũng không dám nhìn về phía sư huynh nữa.
Kiều Hàm cảm thấy tâm thái của sư huynh dường như đã thay đổi. Chẳng lẽ sau khi không còn nỗi lo mất kiểm soát, phát điên nhập ma, cả người y cũng trở nên nhẹ nhõm, hoạt bát hơn?
Chuyện tham gia lễ tế Nguyệt Hạ đã hoàn toàn được quyết định. Vẫn còn một ngày để mấy người luyện tập với nhau, cố gắng cảm nhận thực lực của đối phương, đến lúc đó mới có thể phối hợp tốt.
Sau một ngày giao đấu, Tiêu Cửu Từ mới chú ý đến một chuyện. Tu vi của Kiều Hàm dường như sắp tấn cấp Nguyên Anh kỳ.
Nhưng rõ ràng lần trước khi y chú ý, cậu vẫn còn cách một khoảng, sao đột nhiên lại thành thế này?
Tiêu Cửu Từ lo lắng, vì vậy khi trở về phòng nghỉ ngơi, y trực tiếp kéo Kiều Hàm đã mệt lả lại hỏi.
Lúc này Kiều Hàm mới nhớ ra, lập tức có chút lúng túng nói: “Hình như là… khi huynh tấn cấp, chúng ta đã dùng công pháp song tu kia một lần, hiệu quả tốt đến mức bất ngờ.”
Quả thật sau lần song tu ấy, linh lực của cậu đã tăng vọt. Hiệu quả dường như không chỉ gấp đôi những lần song tu trước đây, hết sức kỳ lạ.
Thật ra Tiêu Cửu Từ cũng có suy đoán, không biết chuyện này có liên quan đến thể chất bán yêu của y hay không.
Nhưng khi nhớ tới lúc ấy Kiều Hàm bất chấp tất cả để cứu mình, ánh mắt y không khỏi tối đi: “Nếu đã như vậy, hay là tối nay lại song tu thử? Có lẽ có thể giúp đệ trực tiếp đột phá.”
Kiều Hàm sững người, nhìn Tiêu Cửu Từ. Trong phòng chỉ có hai người. Khi kéo cậu lại nói chuyện, Tiêu Cửu Từ đã trực tiếp kéo cậu ngồi xuống bên giường, dù sao bình thường sư huynh đều biến thành hồ ly.
Lúc này ánh nến lay động, nụ cười của Tiêu Cửu Từ lưu luyến dịu dàng, thần thái mê hoặc, lập tức khiến Kiều Hàm hoảng loạn. Cậu theo bản năng muốn đứng dậy, lại bị một chiếc đuôi lông quấn lấy eo kéo trở về, ngã xuống giường.
“Chạy gì?” Giọng Tiêu Cửu Từ truyền tới.
Kiều Hàm nghiêng đầu nhìn, lập tức bắt gặp Tiêu Cửu Từ đang cúi xuống, sâu sắc nhìn mình: “Không muốn song tu với ta?”
Kiều Hàm chỉ cảm thấy da đầu nổ tung trong nháy mắt.
Tiêu Cửu Từ tiếp tục ghé sát. Mái tóc dài trắng bạc như thác nước đổ xuống, lướt qua gò má Kiều Hàm, tựa như động Bàn Tơ, vô hình quấn lấy tâm hồn cậu. Ánh nến phủ lên đôi mày và ánh mắt Tiêu Cửu Từ, đẹp đến rung động lòng người. Những chiếc đuôi sau lưng y dựng lên như chim công xòe đuôi, chóp đuôi khẽ đung đưa.
Kiều Hàm đột nhiên cảm thấy mũi nóng lên.
Tiêu Cửu Từ sững người, sau đó bất đắc dĩ bật cười: “Chảy máu mũi? Thích dung mạo của ta đến vậy à?”
Hơi thở Kiều Hàm nghẹn lại. Cậu lập tức đỏ bừng mặt, nhảy dựng lên, vừa lau máu mũi vừa kêu: “Trời hanh vật khô thôi! Sư huynh, đừng đùa ta nữa, ha ha ha.”
“Ta đâu có đùa.” Tiêu Cửu Từ cười như có như không.
Kiều Hàm lại theo bản năng tránh né ánh mắt quá mức thẳng thắn ấy, nói: “Hiện giờ ta sao có thể song tu được? Ta phải ổn định tu vi mới được, nếu tiến triển quá nhanh sẽ xảy ra vấn đề. Trước đây chính sư huynh từng nói với ta như vậy. Được rồi, không nói nữa, ta phải tranh thủ nhập định, tiêu hóa phần tu vi tăng thêm trước đó.”
Nói xong, Kiều Hàm gần như chạy trốn mà nhảy xuống giường, đi tới ghế ngồi xuống nhập định.
Tiêu Cửu Từ ngồi trên giường, một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn Kiều Hàm. Trong lòng y từng đợt dao động, nhưng chỉ có thể cố gắng đè nén.
Ngày hôm sau, lễ tế Nguyệt Hạ bắt đầu. Toàn bộ Linh Hồ tập trung bên hồ Nguyệt Hạ, mở ra nghi thức thần thánh. Một vị Hồ Chủ mới sắp sửa ra đời.