Kiều Hàm vuốt cái đầu chim hỉ thước lông xù của nhóc, cười nói: “Sư huynh không sao, đang tu luyện.”
Sau đó cậu ngẩng đầu lên, vừa hay trông thấy Ô Nguyên hóa thành hình người rồi đáp xuống. Hắn mặc một bộ đồ đen, tay xách lưỡi đao đen, gật đầu với cậu: “Thật sự bị ngươi đoán trúng rồi.”
Kiều Hàm cười nói: “May mà ngươi nhớ lời ta dặn.”
Kiều Hàm cũng xem như đã chuẩn bị hai phương án. Trong nguyên tác, Hề Quỳ lại cãi nhau với Ô Nguyên rồi chạy đến tìm Tiêu Cửu Từ, Ô Nguyên đuổi theo mới phát hiện có chuyện bất thường, vì thế dẫn thuộc hạ đến chi viện. Nếu không, chỉ dựa vào một mình Tiêu Cửu Từ ra tay thì vẫn chưa đủ để khiến những kẻ đến bắt y rời đi.
Vì vậy, trước khi chia tay lần trước, Kiều Hàm đã lén nói với Ô Nguyên rằng cậu lo sau này sẽ có người phát hiện tung tích của họ, nên nhờ Ô Nguyên để ý tình hình bên tu chân giới. Nếu có người tập hợp lực lượng đột ngột tiến lên phía Bắc thì phải nhờ hắn đến giúp đỡ.
Ban đầu Ô Nguyên cảm thấy hành tung của họ kín đáo như vậy, chắc chắn sẽ không bị phát hiện. Nhưng Kiều Hàm đã nhắc đến thì hắn cứ sắp xếp một chút, dù sao tộc Linh Nha của họ vốn giỏi thu thập tin tức, chú ý thêm một chút cũng không phiền phức gì.
Vì thế lần này Đông Hạc tiên tôn dẫn người đi ngang qua, Ô Nguyên vừa nhận được tin đã lập tức dẫn người đến.
Thiên đạo có thể lợi dụng cốt truyện để hãm hại Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm cũng có thể lợi dụng cốt truyện để giúp Tiêu Cửu Từ.
Ô Nguyên dặn Hề Quỳ trốn cho kỹ, đừng tùy tiện xông ra, còn mình xách lưỡi đao đen tiến lên, hỏi Đông Hạc tiên tôn: “Muốn đánh?”
Những con quạ khổng lồ khác lần lượt đáp xuống các sông băng gần đó, tựa như vẽ nên từng đường nét màu đen trên thế giới trắng xóa.
Thật ra người mạnh nhất trong số họ chính là Ô Nguyên, nhưng quạ vốn luôn chiến đấu theo đàn, con mồi dù lớn đến đâu cũng có thể bị chúng vây công đến chết.
Vì thế, ngay cả tu sĩ cấp bậc như Đông Hạc tiên tôn khi nhìn cảnh tượng trước mắt cũng sa sầm sắc mặt.
“Bọn ta đến đây không phải để xung đột với tộc Linh Hồ, chỉ muốn tru diệt bán yêu mà thôi.” Đông Hạc tiên tôn vẫn lôi bộ lý lẽ cũ ra. “Minh Dạ chính là vết xe đổ, các ngươi không sợ nuôi hổ gây họa, để lại hậu hoạn vô cùng sao? Lão phu cho rằng tru diệt bán yêu là nhận thức chung của tu chân giới và yêu giới!”
Thảo trưởng lão tiến lên, thật thà nói: “Tộc chúng ta không có nhận thức chung ấy.”
Đông Hạc tiên tôn: “Tộc Thiên Hồ còn tự xưng là hậu duệ thần long, vậy mà lại đối xử với an nguy của chúng sinh như thế sao?”
Mấy vị trưởng lão Thiên Hồ nghe vậy đều biến sắc.
Kiều Hàm cười lạnh: “An nguy của chúng sinh? Bình thường cũng chẳng thấy Bất Niệm Cung các ngươi bảo vệ bá tánh vô tội thế nào. Chỉ vì một hai trường hợp mà đã thành nhận thức chung rồi sao? Hai chữ nghiêm túc bị các ngươi nuốt vào bụng chó hết rồi à?”
“Kiều Hàm, ngươi vẫn mù quáng sùng bái sư huynh mình như trước nhỉ.” Đông Hạc tiên tôn nói: “Nếu hắn ổn định, không có vấn đề gì, tại sao không để hắn đích thân ra gặp chúng ta?”
Kiều Hàm đột nhiên bày ra vẻ đã nắm chắc phần thắng, nói: “Đương nhiên là vì sư huynh ta không rảnh rồi. Thôi vậy, nói cho các ngươi biết cũng được. Sư huynh ta sẽ không phát điên, huynh ấy đã tìm được cách giải quyết chuyện bán yêu mất khống chế, hiện giờ đang tự xử lý vấn đề của mình. Sau này bán yêu sẽ không còn mất khống chế nữa. Các ngươi cứ về chờ tin đi.”
Vẻ tự tin của Kiều Hàm lập tức khiến những tu sĩ đến tấn công bắt đầu nghi ngờ.
Đông Hạc tiên tôn lại cười nói: “Để bảo vệ sư huynh của mình, ngươi đúng là…”
“Sao nào? Đông Hạc tiên tôn không tin?” Kiều Hàm cười nói. “Trước kia sư huynh ta vốn là tu sĩ trẻ tuổi có thiên phú và tiền đồ nhất tu chân giới, là thiên tài trong số những thiên tài. Huynh ấy nghiên cứu ra thứ khó tin thì có gì kỳ lạ?”
Lời này vừa thốt ra, một số tu sĩ tương đối trẻ tuổi thật sự dao động.
“Ăn nói bừa bãi. Suốt ngàn vạn năm qua chẳng lẽ chưa từng có bán yêu thiên tài sao? Chỉ mình Tiêu Cửu Từ hắn có thể thay đổi vận mệnh ư? Kiều Hàm, ta thấy các ngươi chỉ là không chịu nhận mệnh mà thôi.” Đông Hạc tiên tôn nói.
Sắc mặt Kiều Hàm trầm xuống. Không chịu nhận mệnh? Ha ha.
Kiều Hàm không nói nhảm nữa. Bích Huyền xoay một vòng trên cổ tay cậu, hóa thành một chiếc roi mây tỏa ra linh quang màu xanh trong tay, khí thế toàn thân cậu cũng theo đó bùng lên.
Dù sao có vài người chỉ giỏi đấu khẩu, đến lúc thật sự phải đánh, vì không muốn chịu thiệt thì vẫn sẽ rút lui.
Kiều Hàm vừa dẫn đầu, bên phía họ, Ô Nguyên, Hàn Phong, Lăng Sương và những người khác cũng đồng loạt rút vũ khí.
Các tu sĩ lập tức phản ứng, phóng ra linh áp, trận chiến dường như chỉ chực bùng nổ.
Thế nhưng Đông Hạc tiên tôn mãi vẫn không lên tiếng, ánh mắt không ngừng cân nhắc, tính toán.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Vốn tưởng chỉ có hai khả năng, hoặc là đánh nhau, hoặc là ép đối phương rút lui.
Nhưng ngay sau đó, biến cố đột ngột xảy ra.
Một tiếng nổ ầm vang lên, kèm theo dao động linh khí lan rộng khắp băng nguyên.
Ngay sau đó, mây sét trên trời bắt đầu tụ lại.
Từ lãnh địa tộc Thiên Hồ phía sau không ngừng truyền đến tiếng hồ ly tru.
Sắc mặt Kiều Hàm khẽ biến. Không trùng hợp đến vậy chứ?
Đông Hạc tiên tôn đối diện cũng lộ vẻ khác thường, nhưng gã không lập tức liên tưởng đến Tiêu Cửu Từ. Dù sao Tiêu Cửu Từ đã từng tấn cấp kỳ Nguyên Anh, trải qua lôi kiếp rồi, không ai biết tu luyện lại yêu đạo cũng cần phải trải qua những thứ này một lần nữa.
Thế nhưng mây sét càng lúc càng dày, kéo theo linh áp trở nên bất ổn, khiến tất cả mọi người có mặt, bao gồm cả Đông Hạc tiên tôn, đều lộ vẻ kinh ngạc.
Mây sét càng nhiều chứng tỏ người tấn cấp càng mạnh, mà lượng mây sét khủng khiếp như thế, họ chỉ từng nhìn thấy trên người hai người.
Một là Tiêu Cửu Từ, người còn lại là Tần Tu Trọng đã tấn cấp kỳ Nguyên Anh một năm trước.
Đây cũng là lần đầu tiên các Thiên Hồ nhìn thấy mây sét khoa trương đến vậy. Do bản tính trời sinh, ngay cả một vài Thiên Hồ đang chuẩn bị chiến đấu cũng bị thu hút, cất tiếng tru theo, tựa như đang cung nghênh thứ gì đó.
Kiều Hàm gần như có thể xác định người đang tấn cấp chính là sư huynh. Nhìn mây sét khoa trương trên trời, cậu chỉ muốn chửi thề. Chẳng lẽ lại giáng chín đạo thiên lôi xuống sư huynh sao? Cậu vẫn chưa quên lần trước khi thiên lôi giáng xuống, thiên đạo đã cố ý muốn mượn thiên lôi để làm lộ huyết mạch của Tiêu Cửu Từ.
Nghĩ đến đây, trong lòng Kiều Hàm đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Giây tiếp theo, trong đầu vang lên một tiếng “ting”.
[…Phá hoại quá trình song Anh dung hợp của Tiêu Cửu Từ…]
Mẹ kiếp!
Kiều Hàm: Hệ thống, đổi thẻ bỏ qua, bỏ qua nhiệm vụ.
Quả nhiên thiên đạo muốn giở trò vào lúc này, nếu không hệ thống đã chẳng phát hành nhiệm vụ tương ứng. Xét theo một góc độ nào đó, chuyện này cũng xem như nhắc nhở Kiều Hàm rằng lần tấn cấp này e là sẽ gặp nguy hiểm… Thiên đạo bị bệnh à! Nhất quyết phải chèn ép Tiêu Cửu Từ sao?
Chẳng lẽ nhất định phải ghì Tiêu Cửu Từ chết cứng trong thiết lập mỹ cường thảm mới được?
Kiều Hàm không kịp nghĩ nhiều. Khi đạo thiên lôi đầu tiên giáng xuống, sắc mặt cậu lập tức thay đổi.
Cậu nhớ ra rồi, tiên đạo và yêu đạo không giống nhau. Khi yêu đạo tấn cấp, mây sét không cần mất nhiều thời gian từ từ hội tụ, gần như không cho Kiều Hàm thời gian nghĩ cách ứng phó.
Biết mình phải nhanh chóng chạy đến bên Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm đang nghĩ nên lấy cớ gì rời khỏi chiến trường, giao nơi này cho Ô Nguyên.
Nhưng chỉ trong khoảng thời gian cậu và Ô Nguyên trao đổi một ánh mắt, Đông Hạc tiên tôn phía trước đột nhiên ra tay. Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, linh lực hung hãn đánh về phía họ.
Kiều Hàm và những người khác vội thi triển thuật pháp phòng ngự, nhưng cậu vẫn nhìn thấy vẻ mặt của Đông Hạc.
Rõ ràng gã đã phát hiện người đang tấn cấp là Tiêu Cửu Từ, vì thế định nhân cơ hội này bắt gọn y.
Tình hình lập tức trở nên tồi tệ hơn cả trong nguyên tác.
Vì Đông Hạc đột ngột ra tay, hỗn chiến lập tức bùng nổ. Vô số linh quang nổ tung trên đồng băng, phía sau còn vang lên tiếng hồ ly tru không dứt cùng những đạo thiên lôi thỉnh thoảng giáng xuống, khiến Kiều Hàm phiền lòng đến cực điểm.
“Ô Nguyên, nơi này nhờ ngươi, ta phải trở về một chuyến.” Kiều Hàm vừa đánh vừa lui về bên cạnh Ô Nguyên, mở miệng nói.
Ô Nguyên tương đối hiểu rõ tình hình của Tiêu Cửu Từ nên bình tĩnh đáp: “Yên tâm, nơi này giao cho ta, sẽ không để ai đến quấy rầy…”
Nhưng Ô Nguyên còn chưa dứt lời, một luồng linh quang đã lóe lên. Tốc độ nhanh đến mức cả Ô Nguyên lẫn Kiều Hàm đều không kịp phản ứng. Người có thể làm được đến mức này chỉ có thể là Đông Hạc tiên tôn, kẻ có tu vi hoàn toàn nghiền ép họ cả một cảnh giới.
Kiều Hàm lập tức ngoảnh đầu, trông thấy Đông Hạc tiên tôn thế mà lại mượn sự yểm trợ của đồng bạn, một mình đột nhập. Gã muốn tự mình xông vào lãnh địa tộc Thiên Hồ để đối phó Tiêu Cửu Từ.
Một khi để Đông Hạc tiên tôn làm loạn, Tiêu Cửu Từ trong tình trạng này chắc chắn sẽ mất khống chế, nhập ma.
Kiều Hàm lập tức đổi linh phù, tăng tốc đuổi theo, Ô Nguyên cũng hóa thành hình thái nhanh nhất để truy đuổi.
Nhưng hai người vẫn chậm một bước, Đông Hạc tiên tôn đã chạm đến kết giới của lãnh địa tộc Thiên Hồ.
Ngay lúc Kiều Hàm cầu mong kết giới có thể cản gã một lát, kết giới đột nhiên bắt đầu đóng băng, trực tiếp dựng thành một bức tường băng.
Một luồng yêu lực mạnh mẽ lan tràn ra, trực tiếp đánh bật Đông Hạc tiên tôn.
Cảm nhận được luồng yêu lực ấy, những Thiên Hồ đang chiến đấu tại hiện trường lập tức phấn khích.
Chỉ thấy bóng dáng một ông lão chậm rãi bước ra khỏi kết giới, người đến chính là lão Hồ Chủ.
Lão Hồ Chủ cũng ở kỳ Hóa Thần, vừa hay có thể đối đầu với Đông Hạc tiên tôn.
Quả nhiên Đông Hạc tiên tôn dừng lại, cảnh giác nhìn lão Hồ Chủ.
Vốn tưởng lão Hồ Chủ đến cứu nguy, nào ngờ Kiều Hàm vừa thở phào một hơi đã nghe lão Hồ Chủ hỏi: “Ngươi chính là sư đệ Kiều Hàm của Cửu Từ?”
Kiều Hàm sững ra, ngay sau đó trông thấy lão Hồ Chủ lộ vẻ sốt ruột. “Ngươi mau đến Thánh điện.”
Đồng tử Kiều Hàm co lại, không nói hai lời đã lao vào kết giới.
Người bình thường không được phép vào Thánh điện. Lúc này lão Hồ Chủ lại nói với cậu câu ấy, chỉ có thể chứng minh một chuyện, đó là sư huynh đã xảy ra vấn đề.
Vừa rồi đã có bảy đạo thiên lôi giáng xuống, vậy là tâm ma kiếp bắt đầu rồi sao?
Điều hai đạo đồng tu kiêng kỵ nhất có lẽ chính là ma khí, vì thế tâm ma kiếp lần này chỉ càng khó vượt qua!
Tình trạng hiện giờ của Tiêu Cửu Từ quả thật không ổn. Lôi kiếp bất ngờ xuất hiện khiến y không kịp trở tay, thậm chí còn chưa kịp ra ngoài tìm Kiều Hàm theo lời hẹn đã bị ép nhập định ứng phó lôi kiếp.
Lôi kiếp này không chỉ đến nhanh mà giáng xuống cũng rất nhanh, hoàn toàn khác với tình trạng tiến dần từng bước lần trước.
May mà y vốn có tiên đạo hỗ trợ, cho nên dù mức độ của lôi kiếp vẫn giống lần trước, đối với y cũng không quá khó đối phó.
Chỉ là khi uy lực của lôi kiếp tăng lên, tiên đạo trong cơ thể dường như bắt đầu thức tỉnh. Nguyên Anh tiên đạo vẫn luôn ngủ say trong cơ thể cũng chậm rãi tỉnh lại, đồng thời trên yêu đan của Tiêu Cửu Từ bắt đầu diễn hóa ra Nguyên Anh yêu tộc.
Nếu có người có thể nhìn vào trong, chắc chắn sẽ nhìn thấy Nguyên Anh nhỏ vừa tỉnh lại đang vô cùng bài xích nhìn Nguyên Anh dần thành hình trên yêu đan cách đó không xa, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ nhào tới tấn công đối phương.
Cùng lúc ấy, ma khí bên ngoài bắt đầu tụ lại.
Ban đầu, khi Hồ Chủ còn ở đó, ông còn bảo Ngạo Tuyết đang kinh ngạc đến quan sát cùng ra tay đánh tan ma khí, giúp Tiêu Cửu Từ thuận lợi tấn cấp.
Thế nhưng ma khí càng lúc càng nhiều, họ hoàn toàn không ngăn nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn ma khí đen kịt lợi dụng khoảng trống giữa những lần thiên lôi giáng xuống để xâm nhập vào cơ thể Tiêu Cửu Từ.
Lão Hồ Chủ và Ngạo Tuyết đều không hiểu rõ tình hình hai đạo đồng tu. Đang định sai người đi tìm Kiều Hàm đến giúp, họ mới biết bên ngoài có một đội ngũ do tu sĩ kỳ Hóa Thần dẫn đầu đến bắt Tiêu Cửu Từ.
Khi bảy đạo thiên lôi giáng xuống, tâm ma kiếp bắt đầu, Tiêu Cửu Từ đột nhiên mở mắt.
Đó là một đôi mắt nhuốm đầy huyết khí, thế mà đã xuất hiện dấu hiệu nhập ma.
Tiêu Cửu Từ đột ngột vùng dậy, định xông ra ngoài. Hai mắt y đã mất hết thần trí, chỉ còn lại sự điên cuồng.
“Không ổn, linh thức đang trải qua tâm ma kiếp, nhưng thân thể đã bị ma khí điều khiển như con rối.” Lão Hồ Chủ lập tức dốc toàn lực thi pháp, cố gắng giữ Tiêu Cửu Từ lại. Thế nhưng lão Hồ Chủ tuổi tác đã cao, sức lực gần như cạn kiệt, hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Toàn thân Tiêu Cửu Từ tỏa ra khí tức nguy hiểm, tựa như một đại ma đầu sắp đại khai sát giới.
Ngạo Tuyết nhìn Tiêu Cửu Từ đáng sợ như vậy mà hơi sững sờ. Nhớ đến dáng vẻ thường ngày của y, Ngạo Tuyết cắn răng, lập tức dốc toàn lực thi pháp cứu người, giảm bớt áp lực cho lão Hồ Chủ.
“Cửu Từ, bình tĩnh lại, ngươi sắp thành công rồi, tuyệt đối không thể bị tâm ma lừa gạt!” Lão Hồ Chủ biết chỉ cần Tiêu Cửu Từ vượt qua tâm ma kiếp, tình hình sẽ dịu đi.
Nhưng hiện giờ Tiêu Cửu Từ cứ muốn chạy loạn, rất khó ổn định vượt qua tâm ma kiếp, hơn nữa phải chịu thiên lôi trong trạng thái không nhập định cũng vô cùng khó khăn.
Ngạo Tuyết cũng hiểu đạo lý này, không nhịn được lên tiếng: “Tiêu Cửu Từ, ngươi thật sự muốn nhập ma phát điên sao? Mau ngồi xuống nhập định, nếu không đạo thiên lôi tiếp theo giáng xuống, còn không biết tu vi của ngươi sẽ bị hủy hoại đến mức nào. Ngươi muốn tấn cấp thất bại sao?!”
Nhưng Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không nghe thấy họ đang nói gì, chỉ điên cuồng muốn chạy ra ngoài.
Đột nhiên Ngạo Tuyết chú ý thấy trên cổ tay Tiêu Cửu Từ có thứ gì đó màu xanh lóe lên. Nàng đang thấy kỳ lạ thì trông thấy Tiêu Cửu Từ bị nàng và lão Hồ Chủ dùng trận pháp yêu lực vây khốn, không thể cử động, bỗng lộ vẻ đau đớn.
Môi y dường như khẽ động.
Vẻ mặt Ngạo Tuyết lập tức trở nên nghiêm túc. Nàng tập trung lắng nghe, rồi nghe thấy hai chữ.
Ngạo Tuyết sững sờ, như thể chịu phải một cú chấn động nào đó, suýt trượt tay làm đứt yêu lực.
“Ngạo Tuyết, mau tập trung, hiện giờ Tiêu Cửu Từ chỉ có thể dựa vào chúng ta.” Lão Hồ Chủ sốt ruột nói.
Ngạo Tuyết nghiến răng, vừa bất lực vừa tức giận nói: “Thứ y cần không phải chúng ta. Sư phụ, cứ tiếp tục thế này, y chắc chắn sẽ nhập ma. Mau gọi Kiều Hàm đến, có lẽ hắn sẽ có cách!”
Lão Hồ Chủ không chú ý đến vẻ mặt kỳ lạ của Ngạo Tuyết, chỉ nhìn tình trạng của Tiêu Cửu Từ và biết chuyện không ổn. Ông và Ngạo Tuyết chỉ có thể ngăn tình hình tiếp tục xấu đi, nhưng không thể bảo đảm khi đạo thiên lôi tiếp theo giáng xuống sẽ xảy ra chuyện tồi tệ nào hơn. Bây giờ chỉ có thể đánh cược một phen.
Vì thế lão Hồ Chủ cố gắng để lại nhiều yêu lực hơn, tạm thời giúp Ngạo Tuyết duy trì trận pháp giam giữ Tiêu Cửu Từ, sau đó đích thân đi một chuyến.
Thật ra Ngạo Tuyết ra ngoài cũng được, nhưng nếu tu sĩ kỳ Hóa Thần bên ngoài nhân cơ hội gây chuyện, tình hình của Tiêu Cửu Từ chỉ càng tồi tệ hơn. Ngạo Tuyết cân nhắc lợi hại liền biết nên để sư phụ đến chủ trì đại cục, loại bỏ tất cả những yếu tố bất ổn bên ngoài.
Rất nhanh, trước khi đạo thiên lôi thứ tám giáng xuống, Kiều Hàm đã chạy tới.
Nhìn thấy tình trạng của Tiêu Cửu Từ, sắc mặt Kiều Hàm gần như mất sạch huyết sắc.
Cậu sờ vào túi trữ vật, lấy quả Hồn Nguyên cuối cùng còn sót lại, dứt khoát lao về phía Tiêu Cửu Từ đang điên cuồng giãy giụa.
Đúng lúc này Ngạo Tuyết không chống đỡ nổi nữa, bị yêu lực Tiêu Cửu Từ phóng ra phản phệ, trực tiếp đánh văng. Ngạo Tuyết cảm nhận được sự nguy hiểm của luồng yêu lực kia, vội hét với Kiều Hàm: “Cẩn thận!”
Kiều Hàm lại vừa không ngừng gia trì linh phù lên người, vừa không chút do dự xông tới. “Sư huynh! Ta đến rồi!”
Tiêu Cửu Từ đang mất khống chế dường như khựng lại. Trong đôi đồng tử đỏ như máu thoáng lóe lên một tia sáng, nhưng khi Kiều Hàm đến gần, cậu vẫn bị yêu lực của chính y bài xích.
Tựa như bị một bức bình chướng vô hình ngăn cản, Kiều Hàm liều mạng vươn tay, nhưng hoàn toàn không thể đưa bàn tay cầm quả Hồn Nguyên đến gần Tiêu Cửu Từ, hệt như lần đầu tiên đút cho y ăn.
Ánh sáng của đạo thiên lôi thứ tám bừng lên.
Ngạo Tuyết biết không còn kịp nữa. Bước chân vốn định xông tới giúp đỡ lập tức dừng lại, nàng vươn đuôi hồ ly, định cuốn Kiều Hàm ra khỏi phạm vi thiên lôi. Dù sao không ai có thể chịu nổi một đòn thiên lôi như vậy. Tuy nàng và Kiều Hàm không thân, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn cậu xảy ra chuyện.
Thế nhưng ngay lúc đuôi hồ ly của Ngạo Tuyết sắp chạm đến eo Kiều Hàm, một chiếc đuôi hồ ly quấn quanh hắc khí đột nhiên quật mạnh đuôi nàng ra, tựa như không cho phép con hồ ly khác đến gần đồ vật của mình.
Ngạo Tuyết cảm nhận cơn đau từ đuôi mà kinh ngạc. Nhưng không kịp nghĩ nhiều, nàng chỉ có thể hét lên: “Mau tránh ra!”
Kiều Hàm lại chớp lấy cơ hội. Sức mạnh vừa rồi còn bài xích cậu dường như đã bị phân tán một cách khó hiểu.
Ánh mắt Kiều Hàm trở nên quyết liệt. Trong nháy mắt, vô số dây leo mọc lên từ mặt đất, lao về phía Tiêu Cửu Từ.
Sáu chiếc đuôi, tay chân và cổ của Tiêu Cửu Từ đều bị quấn chặt, rồi bị kéo mạnh về phía Kiều Hàm.
Kiều Hàm đã ngậm quả Hồn Nguyên trong miệng một lần nữa, chờ cú va chạm bất ngờ ấy. Nhân lúc Tiêu Cửu Từ không kịp phản kháng, cậu lập tức nâng mặt y lên, ghé sát tới.
Sức mạnh của quả Hồn Nguyên lan ra trong miệng hai người, lập tức lần theo ma khí mà nó yêu thích nhất.
Đồng thời Kiều Hàm cũng cảm nhận được sự hỗn loạn trong cơ thể Tiêu Cửu Từ. Cậu nhớ bà chủ từng nói, trước khi yêu đạo của Tiêu Cửu Từ tu đến kỳ Nguyên Anh, cậu không thể song tu với y. Nhưng trong tình trạng hỗn loạn hiện tại, thật sự không cần cậu điều hòa sao?
Ngay lúc Kiều Hàm do dự sau khi quả Hồn Nguyên được tiêu hóa thì nên rời môi, hay trực tiếp song tu để hỗ trợ, đạo thiên lôi thứ tám giáng xuống.
Kiều Hàm đã chuẩn bị từ sớm, nhưng uy lực của thiên lôi vẫn vô cùng khủng khiếp. Những dây leo vốn quấn quanh hai người lập tức hóa thành bột phấn khi sấm sét giáng xuống, thế nhưng đòn sét trong tưởng tượng lại không rơi lên người cậu.
Kiều Hàm mở mắt nhìn, ngoài sư huynh đang ở ngay trước mặt còn có những chiếc đuôi hồ ly che kín trời đất.
Đồng tử Kiều Hàm co lại. Cậu trông thấy sấm sét chạy dọc trên những chiếc đuôi hồ ly, đau đến mức lông dựng đứng nhưng chúng vẫn không để lộ dù chỉ một khe hở. Sáu chiếc đuôi hoàn toàn bao bọc Kiều Hàm, tạo thành một quả cầu rỗng lông xù.
Ở bên trong, Kiều Hàm không hề bị thương.
Kiều Hàm từng nhìn thấy dáng vẻ Hàn Phong trải qua thiên lôi. Lẽ ra những chiếc đuôi này phải quấn chặt lấy chính Tiêu Cửu Từ mới đúng.
Đạo thiên lôi thứ tám kết thúc, nhưng những chiếc đuôi vẫn không tản ra.
Kiều Hàm chỉ cảm thấy khó thở. Môi cậu vừa định lùi lại, một tiếng “sư huynh” mới thốt ra đã đột nhiên bị Tiêu Cửu Từ giơ tay ôm chặt.
Y ôm cậu như đang ôm một báu vật, như sợ sẽ đánh mất thứ gì đó, siết Kiều Hàm thật chặt vào lòng.
Môi hai người lại dán vào nhau, công pháp song tu tự nhiên vận chuyển.
Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ đang bản năng đòi lấy sức mạnh, nhưng cậu không biết lúc này truyền sức mạnh cho y có xảy ra vấn đề gì hay không.
Dù sao hiện giờ Kiều Hàm hoàn toàn không thể cử động, chỉ có thể liều mạng hỏi hệ thống trong lòng.
Thế nhưng tình hình đã bị Kiều Hàm sửa đến rối tung rối mù, ngay cả hệ thống cũng bó tay, còn nhắc cậu mau nghĩ cách rời khỏi phạm vi thiên lôi. Nếu lại bị thiên đạo phát hiện thì xong đời.
Lúc này, Tiêu Cửu Từ vẫn đang ở trong tâm ma kiếp. Lần này, cảnh tượng xuất hiện không phải Kiều Hàm chết trước mặt y.
Mà là tiểu viện trên Vô Định Phong, là nhà của họ.
Kiều Hàm ở trong lòng y, tươi cười nhìn y, liên tục gọi sư huynh.
Bầu không khí quá đỗi tốt đẹp, vì vậy cuối cùng Tiêu Cửu Từ cũng kéo tay Kiều Hàm, nghiêm túc nói: “Kiều Hàm, đệ có bằng lòng một lần nữa trở thành đạo lữ của ta, cùng ta bầu bạn suốt đời không?”
Trong khoảnh khắc ấy, tim Tiêu Cửu Từ đập nhanh, y tràn đầy mong đợi nhìn Kiều Hàm, tình yêu trong mắt càng không hề che giấu.
Tiêu Cửu Từ vẫn luôn cho rằng giữa họ đã có sự ăn ý này, vì thế y cũng biết mình sẽ nhận được câu trả lời thế nào.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Kiều Hàm trong lòng đột ngột đẩy y ra. Sau khi lùi cách y một đoạn, cậu dùng vẻ mặt khó chịu nhìn y.
Trái tim Tiêu Cửu Từ như đông cứng trong nháy mắt. “Kiều Hàm… sao vậy? Đệ…”
“Ta không thích huynh, sư huynh, huynh không biết sao? Ta chỉ coi huynh là sư huynh tốt của ta, là người ta sùng bái nhất mà thôi. Tình cảm ta dành cho huynh không phải loại tình cảm đó. Đạo lữ gì chứ? Không ngờ sư huynh lại nhìn ta như vậy.” Vẻ mặt Kiều Hàm lạnh lùng, đầy bài xích, tựa như cảm thấy không thể tin nổi.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ thay đổi. “Kiều Hàm, đệ đang giận ta đúng không? Vì ta vẫn luôn không đáp lại đệ. Nhưng đệ hẳn phải nhìn ra được, ta thích đệ, ta…”
Đột nhiên Kiều Hàm nhanh chóng tiến sát Tiêu Cửu Từ, nghiêng đầu, dùng vẻ mặt vô cùng quái dị nhìn y rồi khẽ hỏi: “Ta không thích huynh, chẳng phải huynh cũng đã nhận ra rồi sao?”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, lập tức lắc đầu, không nhịn được giơ tay túm chặt Kiều Hàm trước mặt. “Không thể nào! Đệ thích ta, ta chắc chắn!”
Nhưng Kiều Hàm lại cười càng thêm quái dị, trong mắt tràn đầy vẻ giễu cợt.
“Huynh chắc chắn sao? Vậy tại sao huynh vẫn luôn không bày tỏ lòng mình với ta? Rõ ràng đã quyết định không rời không bỏ ta, rõ ràng đã định dù chết cũng phải chết cùng nhau, vậy tại sao… huynh vẫn luôn không chịu mở miệng?”
Tiêu Cửu Từ vội nói: “Vì chúng ta vẫn luôn vội vã, luôn phải đối mặt với tình cảnh sống chết. Ta còn phải tu luyện để ngăn mình mất khống chế. Ta…”
Kiều Hàm lại giơ tay chỉ vào ngực Tiêu Cửu Từ, nói: “Huynh biết mà, tất cả những điều đó chỉ là cái cớ huynh tự tìm để trì hoãn. Thật ra huynh đã nhận ra có chỗ nào đó không đúng, nhưng huynh không dám đối mặt, sợ sau khi nói rõ sẽ nhận lấy sự thất vọng ngoài dự liệu.”
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ dần thay đổi, đôi mắt cũng từ từ nhuốm đỏ.
Giọng Kiều Hàm đột nhiên trở nên ác độc: “Số mệnh của huynh… đã định sẵn… phải đi một mình… sẽ không có ai ở bên huynh… ta sẽ không ở bên huynh… bởi vì tình cảm ta dành cho huynh vốn không phải tình yêu đến chết không đổi. Huynh biết mà… huynh biết mà… huynh…”
“Không phải! Không phải như vậy!” Tiêu Cửu Từ đột ngột đẩy Kiều Hàm trước mặt ra. “Ngươi không phải Kiều Hàm, ngươi không phải đệ ấy. Ta tin tình cảm đệ ấy dành cho ta, ta tin…”
Kiều Hàm bị đẩy ra lập tức hóa thành một bóng đen, lóe lên ánh sáng tà ác.
“Ngươi tin ư? Vậy tại sao ngươi vẫn không thể thoát ra?” Bóng đen đột nhiên cất tiếng cười lớn.
Ngay khi Tiêu Cửu Từ bắt đầu chịu ảnh hưởng, nảy sinh nghi ngờ về chính mình, trong toàn bộ không gian đột nhiên vang lên tiếng lục lạc trong trẻo, xa xăm.
Leng keng ~
Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ lập tức thay đổi. Màu đỏ nơi đáy mắt dần rút đi, thần sắc trên mặt cũng từ từ trở nên kiên định.
Bóng đen trước mặt lại biến thành dáng vẻ Kiều Hàm, không ngừng nói ra những lời phủ định với tốc độ cực nhanh, tựa như từng mũi tên sắc nhọn liên tục đâm vào tim Tiêu Cửu Từ.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ ảm đạm, nhưng y vẫn nhắm mắt nói: “Ta tin Kiều Hàm. Cho dù… cho dù có chỗ nào đó không đúng, ta vẫn có thể cảm nhận được đệ ấy thích ta. Ta tin.”
Cho dù trong niềm tin ấy vẫn xen lẫn sự dao động.
Nhưng như vậy đã đủ để Tiêu Cửu Từ tỉnh táo trở lại.
Ảo cảnh tâm ma xung quanh bắt đầu tan biến.
Khi linh thức trở về, y cảm nhận được yêu lực trong cơ thể đang tăng vọt.
Công pháp song tu đang vận chuyển, mà người vừa khiến y rung động vừa khiến y hoài nghi đang ở ngay trước mắt.
Trong mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên vẻ tham lam và quyết tuyệt.
Đến khi Kiều Hàm kịp phản ứng, cậu chỉ cảm thấy vòng tay quanh mình siết chặt. Đôi môi vốn chỉ dán vào nhau đã biến thành nụ hôn xâm nhập sâu, gần như nuốt chửng.
Kiều Hàm đột ngột mở mắt, đáy mắt tràn đầy hoảng loạn, nhưng thứ cậu nhìn thấy chỉ là Tiêu Cửu Từ đang nhắm mắt, cau chặt mày.
Cậu cho rằng đây chỉ là phương thức song tu có nhu cầu mãnh liệt hơn, vì vậy cũng chỉ có thể mặc cho y làm.
Thế nhưng nụ hôn gần như muốn thâm nhập tận sâu trong tâm hồn khiến Kiều Hàm rất khó tập trung tu luyện. Cậu liên tục phân tâm, nghĩ ngợi lung tung, suy nghĩ rối thành một mớ.
Dần dần, Kiều Hàm thậm chí không phân biệt được rốt cuộc mình đang hôn hay đang hỗ trợ tu luyện.
Cậu chỉ cảm thấy mình bị sư huynh hôn đến tim đập nhanh, hai chân mềm nhũn, cả người như sắp tan chảy.
Tựa như y muốn cạy mở một khe hở trong trái tim cậu.
Giữa những gợn sóng ấy, đạo thiên lôi thứ chín giáng xuống.
Quả cầu lông do những chiếc đuôi hồ ly tạo thành vẫn đang bảo vệ Kiều Hàm. Đồng thời, một chiếc đuôi hồ ly trong suốt màu xanh băng đang dần hình thành ở bên ngoài.
Tiêu Cửu Từ biết mình nên đẩy Kiều Hàm ra, không nên để cậu mạo hiểm cùng mình chịu đựng đạo thiên lôi thứ chín.
Nhưng y không làm được. Ảnh hưởng của tâm ma kiếp vẫn còn, y không thể buông người trước mặt ra, chỉ muốn chiếm hữu cậu mãi mãi, cho đến tận cùng trời cuối đất.
Tiêu Cửu Từ ích kỷ giữ Kiều Hàm lại, nhưng lại dốc toàn lực bảo vệ cậu, không để cậu chịu bất kỳ thương tổn nào. Cảm nhận sự điên cuồng thoáng qua ấy lại khiến y thỏa mãn một cách kỳ lạ.
Thế nhưng đạo thiên lôi thứ chín dường như càng thêm dữ dội.
Kiều Hàm thậm chí cảm nhận được trong miệng người đang hôn mình tràn đầy mùi máu tanh.
Đặc biệt là Ngạo Tuyết đang đứng bên ngoài quan sát, dù đã dùng đuôi hồ ly bảo vệ bản thân, nàng vẫn bị dư chấn đánh văng.
Nàng trơ mắt nhìn thiên lôi lóe lên ánh sáng khác thường, uy lực dường như tăng gấp đôi.
Đúng lúc này, từ trong những chiếc đuôi hồ ly đột nhiên lao ra một sợi dây sáng, mạnh mẽ đánh tan thiên lôi. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức Ngạo Tuyết gần như tưởng mình nhìn nhầm.
Nhưng thiên lôi dường như thật sự bị đánh tan, từ từ tiêu tán.
Ngạo Tuyết trợn mắt há miệng nhìn cảnh tượng ấy. Giữa ánh chớp trong tầm mắt, dường như có một sợi tơ đen lặng lẽ chui vào cơ thể Tiêu Cửu Từ.
Thế nhưng thứ đó còn hư ảo hơn cả sợi dây sáng vừa rồi, khiến Ngạo Tuyết tưởng mắt mình bị thương, bản năng giơ tay dụi mắt.
Ngay lúc nàng đang dụi mắt, đột nhiên một luồng uy áp kỳ Hóa Thần ập đến. Đó không phải uy áp của sư phụ nàng.
Ngạo Tuyết lập tức cảnh giác cao độ, kéo cơ thể bị thương đứng dậy, đề phòng nhìn về phía người đang tới.
Lúc này Kiều Hàm đã đẩy Tiêu Cửu Từ ra, bởi vì cậu cảm nhận được Bích Huyền có động tĩnh khác thường. Đến khi kịp phản ứng, Bích Huyền đã khôi phục nguyên trạng.
Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, lại phát hiện y đã bị thiên lôi đánh ngất. Yêu lực trên người hỗn loạn, tràn ra bốn phía, nhưng những chiếc đuôi đang bảo vệ cậu vẫn không hề tản ra.
Kiều Hàm vội trị liệu cho Tiêu Cửu Từ. Linh quang màu xanh tràn ngập cả quả cầu lông. Đúng lúc này, một chiếc đuôi run rẩy nhô ra từ phía sau Tiêu Cửu Từ, tiến đến trước mặt Kiều Hàm, tựa như muốn khoe rằng mình đã thành công mọc ra.
Thần sắc Kiều Hàm khẽ thay đổi.
Điều này chứng minh đạo thiên lôi thứ chín đã vượt qua an toàn sao? Tiêu Cửu Từ tấn cấp thành công rồi!
Kiều Hàm còn chưa kịp vui mừng đã đột nhiên nhìn thấy hai thứ có hình người trong suốt va ra khỏi đan điền của Tiêu Cửu Từ.
Trong khoảnh khắc ấy, cơ thể Tiêu Cửu Từ nhanh chóng suy bại.
Kiều Hàm đột ngột trợn to mắt.
Đó là… Nguyên Anh! Cậu từng nhìn thấy…
Vậy nên hai đứa trẻ trong suốt trước mắt, một đứa có hình dạng bình thường, một đứa mang tai và đuôi, chính là hai Nguyên Anh của hai đạo đồng tu.
Bà chủ từng nói phải khiến hai Nguyên Anh dung hợp.
Kiều Hàm dường như nhìn thấy từ đan điền Tiêu Cửu Từ có hai luồng sáng xanh băng đang kéo lấy hai Nguyên Anh.
Một luồng là linh lực, một luồng là yêu lực.
Hai lực lượng dường như muốn khiến hai Nguyên Anh dung hợp, nhưng lại bị chúng liều mạng chống cự.
Trông chẳng khác nào hai đứa trẻ đang đánh nhau rồi cùng ngã văng ra ngoài.
Ngay khi Kiều Hàm đang không biết phải làm sao, bên ngoài đột nhiên lan đến uy áp kỳ Hóa Thần, trong nháy mắt khiến Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ phải chịu sự chèn ép của linh áp.
Nguyên Anh thật ra là tồn tại vô cùng yếu ớt. Một khi gặp nguy hiểm, chúng sẽ muốn bỏ chạy, nhưng nếu rời khỏi bản thể quá lâu, cả hai phía sẽ nhanh chóng chịu tổn hại. Nhẹ thì tu vi tổn thất, nặng thì thân tử đạo tiêu.
Kiều Hàm không biết tình hình bên ngoài, bởi những chiếc đuôi hồ ly vẫn kiên định bảo vệ cậu. Ngược lại, vì chịu xung kích, ngay cả chiếc đuôi thứ bảy cũng liều mạng chen vào giữa những chiếc đuôi khác, dường như muốn tăng cường phòng hộ.
Bên ngoài đã vang lên tiếng chiến đấu.
Kiều Hàm đoán lão Hồ Chủ không ngăn được Đông Hạc tiên tôn, để người xông vào. Một mình Ngạo Tuyết không thể đối phó, bây giờ nhất định phải khiến hai Nguyên Anh nhỏ mau chóng dung hợp.
Linh phù của hệ thống không có tác dụng với việc dung hợp, chỉ có thể tăng cường phòng hộ bên ngoài.
Lúc này hai Nguyên Anh nhỏ đã bị uy áp dọa đến mức muốn bỏ chạy, nhưng xung quanh đều là đuôi hồ ly, tạm thời chúng cũng không trốn được.
Giữa lúc hoảng loạn, chúng đột nhiên cảm nhận được linh lực hệ Mộc dịu dàng, đồng thời một giọng nói quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn truyền tới.
“Xin hai đứa, hãy giúp huynh ấy.”
Hai Nguyên Anh nhìn về phía phát ra tiếng nói. Dường như cả hai đều nhận ra Kiều Hàm, vừa nhìn thấy cậu, ánh mắt chúng không còn dời đi nữa.
Kiều Hàm thấy chúng dường như rất thân thiện với mình, không nhịn được vươn tay ra, giống như đang dỗ dành trẻ nhỏ. “Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ hai ngươi! Hai ngươi vốn là một thể, chỉ khi dung hợp mới trở nên mạnh mẽ, mới được an toàn…”
Kiều Hàm nói rất nhiều, thật ra chính cậu cũng không biết Nguyên Anh có nghe hiểu hay không.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau khi cậu đưa tay đến trước mặt hai Nguyên Anh, chúng lại ngoan ngoãn đặt cằm lên lòng bàn tay cậu, quay mặt về phía Kiều Hàm, biểu hiện vô cùng ngoan ngoãn, dịu dàng.
Trong lòng Kiều Hàm khẽ động. Cậu chậm rãi di chuyển tay, v**t v* má chúng, sau đó từ từ ôm hai đứa nhỏ vào lòng, khẽ dỗ dành: “Sư huynh, sư huynh…”
Hai đứa nhỏ được ôm vào lòng, vì vòng tay ấy mà đầu chúng tựa sát vào nhau. Chúng dần chìm trong bầu không khí yên bình, từ từ dung hợp.
Kiều Hàm chỉ nhìn thấy một luồng sáng chói mắt lóe lên. Trong lòng cậu bỗng trống không, một tia sáng trực tiếp lao trở lại đan điền Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm thấp thỏm nhìn phản ứng của Tiêu Cửu Từ.
Đột nhiên, một luồng sóng linh lực lao ra từ đan điền Tiêu Cửu Từ.
Lúc này ở bên ngoài, Ngạo Tuyết cùng Ô Nguyên và những người vừa chạy tới đang chật vật chống đỡ Đông Hạc tiên tôn. Gã đã sốt ruột đến mức bộc lộ toàn bộ thực lực, liều mạng chiến đấu.
Ngay khi Đông Hạc tiên tôn sắp đột phá phòng thủ, luồng sóng linh lực ấy ập đến, trực tiếp đánh trúng gã đang đột ngột lao tới.
Trong luồng sóng ấy dường như là sức mạnh hỗn hợp giữa linh lực và yêu lực.
Mạnh mẽ, bá đạo. Rõ ràng chỉ ở kỳ Nguyên Anh, nhưng sức xung kích lại chẳng khác gì kỳ Hóa Thần.
Hơn nữa, đây không phải xung kích vô thức. Nó dường như có thể cảm nhận được kẻ nào mang ác ý với mình, trực tiếp lao về phía mấy người của giới tu chân.
Do trước đó đã chiến đấu với lão Hồ Chủ, Đông Hạc tiên tôn vốn đã bị thương. Gã ta định liều mạng đánh cược một phen, nào ngờ cuối cùng vẫn không kịp.
Gã ta bị luồng sóng linh lực đánh bay, va mạnh ra ngoài, miệng phun máu. Khi khó nhọc ngẩng đầu lên, gã ta nhìn thấy bảy chiếc đuôi dựng cao, trên mỗi chiếc đều dần sáng lên ánh sáng xanh băng.
Nhìn kỹ lại, lúc này Tiêu Cửu Từ đang lạnh mặt, một tay ôm Kiều Hàm, một tay cầm kiếm Băng Phách.
Không đợi Đông Hạc tiên tôn phản ứng, một luồng kiếm khí đã đánh tới.
Sức mạnh khủng khiếp ấy khiến Đông Hạc tiên tôn hoàn toàn không thể trốn thoát, chỉ có thể cứng rắn đón đỡ. Trong lòng gã ta vẫn nghĩ pháp khí hộ thân trên người mình hẳn chưa bị lão hồ ly phá hủy hết, vẫn có thể chống đỡ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, pháp khí đã bị đóng băng trước, vỡ vụn thành từng mảnh.
Đồng tử Đông Hạc tiên tôn co lại, cả người lập tức bị kiếm khí màu xanh nhấn chìm.
Đến khi kiếm khí tan đi, Đông Hạc tiên tôn đã nằm trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự. Nhìn kỹ mới phát hiện linh lực trong cơ thể gã ta đang nhanh chóng tiêu tán.
Đây là vì bị thương quá nặng nên tu vi thụt lùi sao?
Những tu sĩ khác cùng đột phá phòng tuyến vốn cũng đã chịu xung kích từ luồng sóng linh lực vừa rồi, bị thương nặng. Lúc này sắc mặt họ càng thay đổi dữ dội, hoảng sợ nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, nhưng lại trông thấy y đột nhiên ngã xuống.
Họ không biết Tiêu Cửu Từ xảy ra chuyện gì, nhưng dù sao cũng không dám nhân cơ hội ra tay nữa. Họ vội lợi dụng lúc mọi người chưa kịp phản ứng, mang theo Đông Hạc tiên tôn nhanh chóng rút lui.
Ngay cả trên đường rút lui, tu vi của Đông Hạc tiên tôn vẫn không ngừng thụt lùi.
Khi bọn họ rời khỏi lãnh địa, trở lại chiến trường bên ngoài, Đông Hạc tiên tôn đã chỉ còn tu vi kỳ Trúc Cơ.
Mấy người gần như muốn khóc, vội vàng hét lớn: “Rút lui, mau rút lui!”
Những người đang chiến đấu bên ngoài đều không hiểu. Dù sao trước đó Đông Hạc tiên tôn còn đánh thắng lão Hồ Chủ. Lão Hồ Chủ là thủ lĩnh của đối phương, thất bại ấy đã đả kích nghiêm trọng lòng tin của kẻ địch, hiện giờ chính là thời cơ tốt để chiến đấu. Bọn họ còn chưa bắt được bán yêu mà.
Đúng lúc này, từ phía xa đột nhiên có một mảng đỏ rực lao tới, mấy phương hướng khác cũng truyền đến những luồng yêu lực khác nhau.
Đó đều là các hồ tộc khác trong tộc Linh Hồ. Họ nhận được tin tức, thông qua thông đạo truyền tống chạy tới cứu viện.
Người dẫn đầu chính là Liệt Dương.
Ngọn lửa kỳ Hóa Thần đánh tới, lập tức khiến đám người kia biến sắc.
Nhìn họ bỏ chạy như đang trốn chết, các Thiên Hồ và Linh Nha đều không đuổi theo. Dù sao phía họ cũng có thương vong. Những Linh Hồ khác cũng vội vàng giúp đỡ cứu chữa.
Trận chiến lập tức kết thúc.
Liệt Dương nhìn đám nhân tộc bỏ chạy, tâm trạng vô cùng tồi tệ. “Lũ đáng chết, nên diệt sạch nhân tộc mới phải!”
“Bọn họ cũng chỉ muốn bắt bán yêu.” Giọng Nhạc Tử Lan truyền đến từ phía sau hắn.
Liệt Dương nhíu mày nhìn Nhạc Tử Lan. Trên cổ và hai tay gã đều có những hoa văn chú ấn màu đỏ, đó là gông xiềng Liệt Dương đặt lên người gã.
“Bán yêu thì sao? Hai năm nay vẫn yên ổn đấy thôi.”
Nhạc Tử Lan nhún vai nói: “Ta cũng không biết, chỉ là vẫn luôn nghe người khác nói vậy. Đúng rồi, nhìn tình hình vừa rồi, hình như bán yêu đã tấn cấp thành công. Vậy chẳng phải đã là bảy đuôi rồi sao? Trước đây ngươi từng nói muốn trở thành Hồ Chủ…”
Liệt Dương cười khẩy: “Ngươi cảm thấy ta sẽ thua sao?”
Nhạc Tử Lan ôn hòa cười: “Sao có thể? Ta tin ngươi, ngươi là người mạnh nhất.”
Liệt Dương sững sờ, đôi tai không khống chế được khẽ động, chiếc đuôi đỏ rực phía sau cũng hơi run lên.
Nhưng ngoài miệng hắn vẫn lạnh lùng nói: “Ngươi cẩn thận đấy. Nếu sau khi ta trở thành Hồ Chủ, phát hiện chuyện năm xưa ngươi nói vẫn là lừa ta, ta sẽ… diệt cả Phi Hà thành của ngươi!”
Nhạc Tử Lan lộ vẻ đau buồn: “Ngươi vẫn không tin ta ư, hầy, thôi vậy, tùy ngươi.”
Nói xong, gã như đau lòng mà xoay người bỏ đi, khiến trong lòng Liệt Dương chợt hoảng hốt.
Nhưng Liệt Dương vẫn hừ lạnh một tiếng, quay người đi xem tình hình của lão Hồ Chủ.
Sau đó lại xác nhận xem tên bán yêu kia đang giở trò gì.
Còn lúc này, Tiêu Cửu Từ đã rơi vào hôn mê vì bị cắn trả.