“A Dương… Cuối cùng ta cũng được gặp ngươi rồi.” Người đàn ông dường như chẳng hề sợ Liệt Dương sẽ làm mình bị thương, vừa nhìn thấy hắn, nước mắt đã không ngừng tuôn rơi.
Liệt Dương lại như bị chọc giận, hung hăng quật người đàn ông xuống đất, khiến gã bị thương nặng đến mức hộc máu.
Vốn đã khó chịu vì kế hoạch bị phá ngang, giờ lại thấy người mình vất vả hao phí linh lực cứu sống bị đánh trọng thương, Kiều Hàm thật sự tức đến bật cười.
Khi Liệt Dương ngưng tụ ngọn lửa trong tay phải, định tiếp tục ra tay, một bóng người chợt lóe lên, Kiều Hàm đã chắn giữa hai người.
“Cút ra!” Liệt Dương chẳng buồn nhìn người vừa tới, trực tiếp ra tay, nhưng ngọn lửa của hắn lại bị một lớp chắn xanh băng chặn lại.
Kể từ khi Tiêu Cửu Từ bắt đầu tu luyện yêu đạo, y đã thử truyền yêu lực vào những pháp khí hệ Băng trên người Kiều Hàm sau khi chúng cạn linh lực. Không ngờ chúng vẫn có thể sử dụng bình thường. Luồng sáng xanh lúc này chính là phát ra từ dải buộc tóc của Kiều Hàm.
Bị cản lại như vậy, Liệt Dương mới nhìn rõ Kiều Hàm, con mắt độc nhất lập tức trợn lên: “Lại là ngươi!”
Kiều Hàm gần như có thể cảm nhận được từng luồng hỏa khí tỏa ra từ người Liệt Dương. Thực lực Hóa Thần kỳ của hắn tuy không bằng Quỳnh Bích tiên tử và Linh Diệu tiên tôn, nhưng uy thế vẫn vô cùng chân thực.
Đương nhiên Kiều Hàm sẽ không đối đầu trực diện với Liệt Dương, nhưng cậu cũng không cam lòng cứ thế bị thiên đạo dắt mũi. Người phía sau này vẫn phải nghĩ cách đưa xuống núi.
“Có gì từ từ nói. Người này vừa rồi suýt chết, ta vất vả lắm mới cứu sống được.” Kiều Hàm ôn tồn nói.
“Một tên nô lệ của Thiên Hồ như ngươi có biết hắn là ai không mà cũng dám cứu?” Liệt Dương lập tức gầm lên.
“Ta là y tu, cứu người là thiên chức của ta.” Kiều Hàm bày ra dáng vẻ vĩ đại của một thiên thần áo trắng, khiến Liệt Dương lộ vẻ kỳ quái. Nhưng lần này, sự chú ý của Liệt Dương không dễ dàng bị cậu dẫn sang chuyện khác.
“Không muốn chết thì cút ngay cho ta. Đây không phải chuyện ngươi nên xen vào!” Liệt Dương hung ác nói.
Kiều Hàm còn chưa kịp lên tiếng, người đàn ông phía sau đã nói: “Đa tạ vị đạo hữu này. Ngươi không cần lo cho ta, vốn dĩ ta đến đây để chuộc tội.”
“Ha? Chuộc tội?” Liệt Dương như nghe thấy chuyện gì đó vô cùng nực cười. “Nhạc Tử Lan, ngươi nói chuộc tội với ta? Ngươi lấy gì để chuộc? Mạng của ngươi sao?”
Nhạc Tử Lan run lên, vẻ mặt đau thương, nước mắt không ngừng rơi xuống, dường như vô cùng thống khổ. “Chỉ cần ngươi có thể nguôi giận, lấy đi mạng này thì đã sao? Nhưng có vài chuyện ta nhất định phải nói rõ với ngươi. Ta thật lòng coi ngươi là huynh đệ tốt nhất! Ta chưa từng hại ngươi.”
Liệt Dương tức đến mức gương mặt gần như vặn vẹo. “Ngươi nói gì? Chưa từng hại ta? Là ngươi điên hay ta điên?”
Liệt Dương chỉ vào con mắt đang nhắm nghiền của mình. “Dẫn người vây giết ta, tự tay đâm mù một mắt của ta!”
Sau đó, hắn lại chỉ vào những chiếc đuôi của mình. “Giam cầm ta, chặt đứt ba chiếc đuôi hồ của ta! Vậy mà ngươi nói mình chưa từng hại ta?”
“Nhạc Tử Lan, ta đã tin lời ma quỷ của ngươi rằng người và yêu có thể chung sống hòa bình, còn ngươi đã đối xử với ta thế nào? Ngươi thất tín bội nghĩa. Nếu không phải mạng ta lớn, trốn thoát được, ta đã sớm bị các ngươi moi yêu đan, lột da hồ ly, biến thành tế phẩm giúp ngươi bước lên vị trí thiếu thành chủ rồi!”
Kiều Hàm nghe đến ngỡ ngàng. Trong nguyên tác không hề miêu tả chi tiết Xích Hồ Vương từng trải qua những gì, không ngờ lại thê thảm đến vậy.
Trước đây Kiều Hàm chưa từng nhìn kỹ những chiếc đuôi đỏ rực ấy. Giờ quan sát mới thấy quả thật có ba chiếc khác với những chiếc còn lại, dường như từ một đoạn nào đó trở đi, màu sắc nhạt hơn, giống như đã mọc lại.
Nguyên tác chỉ nói hắn bị người huynh đệ tốt thuộc Nhân tộc phản bội, suýt chết tại Phi Hà thành, vất vả lắm mới trốn về được. Hắn mang theo nỗi căm hận ngút trời, vừa dưỡng thương vừa tu luyện. Có thể nói, sở dĩ hiện giờ hắn mạnh mẽ đến vậy cũng là nhờ mối hận này chống đỡ.
Xích Hồ Vương muốn giành lấy vị trí Hồ Chủ cũng vì chỉ dựa vào sức mạnh của tộc Xích Hồ thì không đủ để tiêu diệt Phi Hà thành.
Hắn căm thù loài người, muốn thuận theo Yêu Hoàng, cùng chống lại Nhân tộc. Tất cả đều bắt nguồn từ mối thù năm xưa, chỉ có điều mối thù ấy lại ẩn chứa một sự thật khác.
Lúc này, Liệt Dương càng kể về mối hận của mình càng thêm tức giận. Yêu lực đỏ rực hóa thành xiềng xích, một lần nữa quấn quanh cổ Nhạc Tử Lan, thô bạo kéo gã tới trước mặt.
Nhạc Tử Lan bị siết đến nghẹt thở, nhưng vẫn khó nhọc thốt ra vài chữ: “Người ra tay với ngươi không phải ta, mà là tỷ tỷ song sinh giả dạng thành ta!”
Yêu lực khựng lại đôi chút.
Sắc mặt Liệt Dương hơi thay đổi. “Xem ra ngươi thật sự điên rồi, đến loại lời nói dối này cũng bịa ra được! Thành chủ Phi Hà thành chỉ có một người con trai, lấy đâu ra tỷ tỷ song sinh?”
“Những gì ta nói đều là thật. Ta và tỷ ấy là một cặp song sinh một trai một gái. Từng có cao nhân phán với cha ta rằng nếu sinh ra một cặp song sinh như vậy, Phi Hà thành sẽ gặp họa diệt vong. Vì thế, từ khi bọn ta chào đời, bên ngoài luôn được tuyên bố rằng thành chủ chỉ có một người con trai. Tỷ ta vừa sinh ra đã bị cha đưa cho người khác, chỉ có một số bậc cao niên biết thành chủ Phi Hà thành từng sinh đôi.” Nhạc Tử Lan vội vàng giải thích.
Đây là khả năng Liệt Dương chưa từng nghĩ tới, đương nhiên hắn không thể dễ dàng tin tưởng. Hắn chỉ cười giễu cợt: “Bịa khá lắm, tiếp tục đi.”
Nhạc Tử Lan sốt ruột nói: “Ngươi quên rồi sao? Năm đó chúng ta ở trên núi thân thiết đến vậy, ngươi thật sự cho rằng ta sẽ hại ngươi sao? Nếu ta muốn hại ngươi, lúc trước ta cứu ngươi làm gì?”
Sắc mặt Liệt Dương lập tức thay đổi. Một trăm năm trước, hắn vẫn chỉ là một con hồ ly nhỏ ba đuôi. Vừa ra ngoài du lịch đã gặp tu sĩ của Phi Hà thành, bị bọn họ đánh trọng thương rồi vô tình lưu lạc đến một ngọn núi sâu, gặp Nhạc Tử Lan đang được một y tu đưa đến đó tĩnh dưỡng.
Khi ấy, thiếu niên hơn mười tuổi nhặt được một yêu hồ bị thương nặng nhưng không giao nó ra, trái lại còn lén giấu đi, chữa thương và cho nó ăn. Cho dù ban đầu Liệt Dương vô cùng kháng cự đối phương, cuối cùng hắn vẫn dần trở nên ngoan ngoãn trước quan niệm người và yêu có thể chung sống hòa bình của Nhạc Tử Lan.
Vì Phi Hà thành thù địch Yêu tộc nên một người một yêu đã trở thành đôi huynh đệ tốt bí mật nhất. Năm nào Liệt Dương cũng đến tìm Nhạc Tử Lan. Suốt bao năm tháng trên ngọn núi ấy, hai người đã tận mắt chứng kiến đối phương trưởng thành. Bởi vậy, Liệt Dương không hề phòng bị Nhạc Tử Lan, hoàn toàn không ngờ có một ngày mình sẽ bị phản bội.
Ngày hôm đó là thời gian hai người đã hẹn gặp nhau. Liệt Dương vất vả lắm mới tu luyện ra sáu đuôi, muốn đến chia sẻ tin vui này, kết quả lại gặp mai phục.
Nhớ lại nỗi đau ngày ấy, Liệt Dương cảm thấy mọi chuyện vẫn rõ ràng như vừa xảy ra trước mắt. “Chẳng phải vì người của Nhạc gia các ngươi muốn chọn thiếu thành chủ kế nhiệm, điều kiện đưa ra là xem ai săn giết được yêu hồ mạnh nhất sao? Nhân tộc rốt cuộc vẫn là giống loài gian trá, giả dối nhất. Vì quyền thế, các ngươi có thể trở nên hoàn toàn khác trước.”
“Không phải như vậy!” Nhạc Tử Lan khóc lớn. “Là tỷ ta. Tỷ ta oán hận chuyện mình bị bỏ rơi từ nhỏ, vì muốn trả thù ta nên định tranh giành vị trí thiếu thành chủ với ta. Vì ngươi, ta tuyệt đối không thể đi bắt yêu hồ gì đó. Nhưng khi tỷ ta đến thăm ta, lại phát hiện dấu vết ngươi từng xuất hiện, thế là tỷ ta cáo trạng với cha, khiến ta bị giam cầm, sau đó giả dạng thành ta để săn giết ngươi. Vì bọn ta là song sinh nên khí tức, linh căn và diện mạo gần như giống hệt nhau. Chỉ cần cải trang đôi chút, ngươi căn bản không thể phân biệt được. Nhưng ngươi thử nghĩ xem, ta thật sự sẽ hại ngươi sao?”
Nhạc Tử Lan nhìn thẳng vào Liệt Dương với gương mặt đẫm nước mắt. Trong khoảnh khắc, Liệt Dương dường như có chút dao động, nhưng vẻ mặt hắn vẫn nghiêm khắc.
Nhạc Tử Lan tiếp tục nói: “Ta vẫn luôn muốn đến tìm ngươi, muốn gặp ngươi, nhưng cha mẹ không cho phép, vẫn luôn giam ta trong nhà. Hôm nay ta vất vả lắm mới trốn ra được, chỉ để gặp ngươi một lần và nói rõ mọi chuyện. Ta không muốn người bạn tốt nhất của mình cứ mãi hận ta. Giờ những gì cần nói ta đều đã nói rõ. Nếu ngươi vẫn không tin thì cứ giết ta đi. Dù sao quả thật vì ta mà ngươi suýt mất mạng, chuyện này ta sẽ không phủ nhận.”
Nói xong, Nhạc Tử Lan nhắm mắt, ngẩng cổ lên, như thể mặc cho đối phương tùy ý b*p ch*t mình.
Kiều Hàm đứng bên cạnh nghe hết mọi chuyện, lại kết hợp với một số thông tin từng đọc trong nguyên tác, về cơ bản đã có thể ghép lại toàn bộ câu chuyện.
Nguyên tác từng nhắc đến việc sau này Tiêu Cửu Từ điều tra được một số tin tức. Nhạc Tử Lan quả thật có một người chị song sinh bị giấu kín, lời tiên đoán kia cũng thật sự tồn tại, mà kết cục cuối cùng của Phi Hà thành cũng chứng minh lời tiên đoán ấy chính xác.
Có điều Liệt Dương thân là Xích Hồ Vương không phải người dễ dàng tin tưởng kẻ khác. Nếu không, hắn cũng chẳng giữ Nhạc Tử Lan bên cạnh với thân phận nô lệ.
“Vậy sao? Ngươi có một tỷ tỷ? Nàng ta đang ở đâu? Ta muốn xem thử nàng ta có phải kẻ đã làm ta bị thương năm đó hay không!”
Con hồ ly lông đỏ vẫn rất thông minh, nhưng Nhạc Tử Lan lại nói: “Ngươi quên rồi sao? Năm đó, khi bọn họ vây giết ngươi, ngươi đã vùng lên đánh tỷ ấy trọng thương.”
Liệt Dương nhớ lại tình hình lúc ấy. Khi mang theo nỗi phẫn nộ vì bị phản bội để chống trả những kẻ đó, quả thật hắn đã dồn toàn lực đánh một mình Nhạc Tử Lan. Khi ấy hắn chỉ có một suy nghĩ, cho dù phải chết cũng phải kéo Nhạc Tử Lan chết cùng.
“Thì?” Liệt Dương nhíu mày hỏi.
“Tỷ ấy bị thương quá nặng, không thể chữa khỏi, chẳng bao lâu sau đã chết.” Nhạc Tử Lan trầm giọng nói.
Liệt Dương bất giác bật cười khẩy, dường như cảm thấy tất cả vô cùng hoang đường, nhưng lại… hợp lý đến thế.
“Người chết không thể đối chứng.” Liệt Dương nhếch môi cười dữ tợn. “Ngươi bảo ta phải tin ngươi thế nào?”
“Ta có một cách.” Kiều Hàm đột nhiên lên tiếng.
Liệt Dương lập tức nhìn sang Kiều Hàm. “Liên quan quái gì đến ngươi! Đến lượt ngươi lên tiếng à.”
Kiều Hàm nhẫn nhịn nói: “Ngươi chưa từng nghe nói người ngoài cuộc sáng suốt hơn sao? Dù sao những lời hắn nói bây giờ ngươi cũng không thể xác minh thật giả, chi bằng thả hắn đi.”
Nhạc Tử Lan kinh ngạc nhìn Kiều Hàm.
Liệt Dương nổi giận: “Ngươi nói gì?”
Kiều Hàm nói: “Ngươi nghe ta phân tích đã. Nếu những lời hắn nói là thật, vậy chuyện năm đó chỉ là hiểu lầm, giữa hai người cũng không tính là có thù hận gì. Nhưng dù sao hắn cũng gián tiếp liên lụy đến ngươi, mấy đòn vừa rồi đã đủ rồi. Sau này hai bên sống yên ổn, cũng không phụ tình nghĩa huynh đệ năm xưa.”
“Nếu những lời hắn nói là giả, ngươi còn phải tốn công xác minh, chẳng phải sẽ làm lỡ chuyện lớn của ngươi sao?” Kiều Hàm nói. “Ta nhắc ngươi trước, phía Thiên Hồ đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ, chủ nhân nhà ta bây giờ lợi hại lắm. Nếu ngươi không muốn thua thì tốt nhất tạm thời gác chuyện này lại, thả người về trước. Hòa thượng chạy được nhưng miếu không chạy được, khi nào rảnh thì điều tra cho rõ.”
Liệt Dương sửng sốt, hỏi ngược lại: “Vậy tại sao ta không thể giam hắn lại cho đến khi lễ tế Nguyệt Hạ kết thúc?”
“Đó là để đề phòng bất trắc. Lỡ như những lời hắn nói là giả, ngươi muốn giam hắn lại để xác minh, nhưng làm sao biết đây không phải một cái bẫy, do hắn có mục đích khác nên cố tình làm vậy? Lỡ hắn là gian tế, cố ý lẻn đến bên cạnh ngươi thì sao? Trước đây ngươi cũng từng nghi ngờ ta như thế.” Kiều Hàm khịa. “Cho nên đuổi hắn đi mới là cách ổn thỏa nhất.”
“Sao ta có thể làm vậy được!” Nhạc Tử Lan lập tức cuống lên, gương mặt tức giận.
Kiều Hàm hơi lúng túng. Quả thật những lời này của cậu chẳng khác nào ác ý suy đoán Nhạc Tử Lan.
Nhưng sự tồn tại của Nhạc Tử Lan quả thật vô cùng khó xử. Trong nguyên tác, gã giống như một kẻ chuyên gây phiền phức, là nhân vật được cốt truyện cố ý sắp xếp để k*ch th*ch mâu thuẫn giữa Tiêu Cửu Từ và Xích Hồ Vương.
Trong lễ tế Nguyệt Hạ, gã đi theo Liệt Dương vào huyễn cảnh giao đấu, dường như muốn giúp Liệt Dương giành chiến thắng. Vì thế, trong trận hỗn chiến, gã bị đại chiêu của Tiêu Cửu Từ ngộ thương. Cơ thể gã vốn đã yếu, chỉ một đòn đã trọng thương đến mức không chịu nổi, khiến Xích Hồ Vương phân tâm và bại dưới tay Tiêu Cửu Từ.
Sau khi rời khỏi đó, tộc Xích Hồ không phục. Bọn họ đều cho rằng Tiêu Cửu Từ vì muốn thắng nên cố ý làm người Xích Hồ Vương quan tâm bị thương, là một hành động vô cùng đê tiện.
Xích Hồ Vương nổi giận, thề sẽ tách khỏi tộc Linh Hồ, tuyệt đối không thừa nhận Hồ Chủ mới, sau đó dẫn tộc nhân rời đi.
Hắn còn phá hủy thông đạo truyền tống vì chuyện này, khiến khi tộc Xích Hồ bị Phi Hà thành tàn sát, những hồ tộc khác không thể đến cứu viện.
Khi Tiêu Cửu Từ dẫn người tới nơi thì đã quá muộn. Tộc Xích Hồ thương vong nặng nề, còn Liệt Dương đã đuổi tới Phi Hà thành.
Nghe nói những tu sĩ Phi Hà thành tấn công thật ra là để bắt Nhạc Tử Lan.
Không biết Liệt Dương làm vậy để cứu Nhạc Tử Lan hay để báo thù cho tộc nhân, nhưng khi đến nơi, hắn đã trực tiếp giết đến đỏ mắt.
Khi Tiêu Cửu Từ đuổi tới, y nhìn thấy Liệt Dương tự bạo trong phủ thành chủ, cùng người của Nhạc gia đồng quy vu tận.
Cũng vì vậy, cho dù Tiêu Cửu Từ trở thành Hồ Chủ, y vẫn không thể ngăn cản sự căm hận của tộc Linh Hồ đối với Nhân tộc. Vì bi kịch của tộc Xích Hồ, mọi người đều muốn nương nhờ Yêu Hoàng. Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ phải tham gia đại hội Yêu tộc, gặp Yêu Hoàng rồi mới tính toán lâu dài.
Vì thế, có thể nói Nhạc Tử Lan chính là nguồn cơn dẫn tới hàng loạt thảm án ấy.
Kiều Hàm cảm thấy nhân vật này rất bi kịch, nhưng hoàn toàn không thể yêu thích nổi, bởi sư huynh của cậu đã vô tội bị liên lụy.
Nghĩ đến đây, Kiều Hàm kiên quyết lặp lại: “Đưa hắn về vẫn là cách an toàn nhất.”
Nhưng Liệt Dương hoàn toàn không nghe lời khuyên, trái lại còn lạnh giọng hỏi: “Ngươi nhiệt tình xen vào chuyện của người khác như vậy, rốt cuộc có mục đích gì?”
Kiều Hàm cạn lời. Sao cuối cùng hắn lại nghi ngờ cậu? Chẳng lẽ nhiệt tình một chút cũng là sai sao?
Vẻ mặt Kiều Hàm lạnh xuống. “Ta chỉ có lòng tốt đưa ra một ý kiến mà thôi. Chính ngươi cũng nói Nhân tộc gian trá, xảo quyệt. Hiện giờ chỉ còn vài tháng nữa là đến lễ tế Nguyệt Hạ, ngươi thật sự muốn phân tâm xử lý chuyện này sao? Không muốn vị trí Hồ Chủ nữa à?”
Liệt Dương hừ lạnh, trực tiếp quăng một chiếc đuôi ra, trói chặt Nhạc Tử Lan.
Sắc mặt Kiều Hàm hơi thay đổi, sau đó nghe Liệt Dương nói: “Chưa đến lượt ngươi dạy ta làm việc!”
Kiều Hàm tức điên. Thấy Liệt Dương chẳng nói chẳng rằng đã định mang người đi, chẳng phải mẹ nó lại sắp đi theo cốt truyện gốc sao?
Kiều Hàm theo bản năng giơ tay định ngăn cản, nhưng cậu đã đánh giá thấp tâm trạng cấp bách lúc này của Liệt Dương.
Chuyện giữa Liệt Dương và Nhạc Tử Lan không thể nói rõ chỉ trong chốc lát, vì vậy hắn chỉ muốn đưa người đi thẩm vấn riêng. Nào ngờ tên nô lệ Nhân tộc này hết lần này đến lần khác ngăn cản hắn, chẳng lẽ thật sự cho rằng hắn sẽ nể mặt sao?
Không đợi Kiều Hàm kịp phản ứng, Liệt Dương đã trực tiếp ra tay.
Ngọn lửa lập tức lao về phía Kiều Hàm. Lá chắn hệ Băng của cậu lại được kích hoạt một lần nữa, giúp Kiều Hàm chớp lấy cơ hội nhanh chóng lùi lại. Ngay sau đó, vô số quả cầu lửa bay thẳng về phía cậu.
Kiều Hàm dùng thân pháp linh hoạt né tránh trước, sau đó vung roi mây, nhanh chóng đánh tan những quả cầu lửa.
Nhưng ngay giây tiếp theo, lưỡi đao của Liệt Dương đã ra khỏi vỏ, chém thẳng về phía Kiều Hàm.
Roi mây lập tức bị chặt đứt. Sắc mặt Kiều Hàm biến đổi dữ dội. Mắt thấy lưỡi lửa vô hình do nhát đao tạo ra sắp bổ đến trước mặt mình, một bức tường băng dày chắc bỗng chốc mọc lên khỏi mặt đất.
Hàn khí tràn theo, lập tức phủ một lớp trắng xóa lên khu rừng xung quanh.
Sắc mặt Liệt Dương thay đổi. Hắn nhìn thấy vô số mũi băng nhọn lao về phía mình, lập tức mang theo Nhạc Tử Lan nhanh chóng lùi lại, phóng lửa đối đầu với những mũi băng.
Một luồng kiếm khí tràn ngập hàn khí lập tức nối tiếp lao đến. Kiếm khí đi tới đâu, băng nhọn nhanh chóng mọc lên tới đó.
Liệt Dương giơ ngang lưỡi đao, chặn lại kiếm khí rồi ngẩng đầu nhìn lên.
Dưới ánh mặt trời chói mắt, sáu chiếc đuôi trắng đến lóa mắt xòe rộng sau lưng như một chiếc quạt.
Mái tóc dài màu bạc tung bay, một bóng người cao ráo, thẳng tắp đứng giữa không trung, tựa như thần linh giáng thế. Ngũ quan tuyệt mỹ đến mức ngay cả hồ tộc vốn có ưu thế trời sinh về dung mạo cũng gần như chưa từng xuất hiện người đẹp đến nhường này.
Người đàn ông giữa không trung nhanh chóng vươn dài một chiếc đuôi hồ ly, cuốn lấy Kiều Hàm đang ngẩn người dưới đất rồi lập tức kéo cậu ra sau lưng, như muốn giấu kín cậu trong những chiếc đuôi dày mềm.
Thanh kiếm trong tay y đã hóa thành cung. Y kéo căng dây cung, một mũi tên băng nhanh chóng ngưng tụ trong tay, nhắm thẳng về phía trước.
Liệt Dương nổi hứng, đang định vung lưỡi đao trong tay thì đột nhiên bị một giọng nói cắt ngang.
“Sao lại đánh nhau rồi? Muốn đánh thì cũng phải chờ đến lễ tế Nguyệt Hạ chứ. Tự dưng đánh nhau trước như vậy là sao?”
Liệt Dương nhìn sang, chỉ thấy Hàn Phong và Lăng Sương đều đã tới.
Vẻ mặt Liệt Dương khó đoán. Hắn quả thật cũng không muốn lãng phí thời gian nên chủ động thu binh khí trước.
Nhưng cây cung của Tiêu Cửu Từ vẫn chưa hạ xuống.
“Còn muốn đánh sao?” Liệt Dương giễu cợt hỏi. “Sáu đuôi, quả thật ngươi tiến bộ rất nhanh, nhưng vẫn không phải đối thủ của ta!”
“Ngươi muốn làm người của ta bị thương.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng nói, như thể đang chất vấn.
“Đúng đó, đúng đó, đang yên đang lành ngươi bắt nạt Kiều Hàm làm gì? Trả thù à?” Lăng Sương líu ríu hỏi.
Liệt Dương cạn lời: “Là tự ngươi không quản nô lệ của mình cho tốt, để hắn mạo phạm ta. Ta ra tay dạy dỗ thì có gì sai?”
Tiêu Cửu Từ sững ra, quay đầu lại, liền thấy Kiều Hàm thò đầu ra khỏi lớp lông trên đuôi hồ ly của y, cười gượng, chỉ có thể kiếm cớ nói: “Ta thấy hắn muốn đưa một người về ngược đãi nên chỉ định khuyên nhủ đôi câu thôi.”
Liệt Dương lập tức nổi giận: “Ai muốn ngược đãi chứ? Đây là ân oán riêng của bọn ta, người ngoài bớt xen vào chuyện bao đồng đi!”
“Đó là ai vậy?” Lăng Sương cũng tò mò nhìn người phía sau Liệt Dương. “Chẳng phải trước giờ ngươi không qua lại với Nhân tộc sao?”
“Đó là Nhạc Tử Lan của Phi Hà thành!” Kiều Hàm vội vàng mách tội. “Nếu để hắn mang người đi, Phi Hà thành không chừng sẽ đánh thẳng tới đây!”
Hàn Phong và Lăng Sương lập tức kinh hãi, nhưng bọn họ cũng từng nghe nói đôi chút về những ân oán kia, nhất thời không tiện nói gì.
Nhìn phản ứng của bọn họ, Kiều Hàm lập tức hiểu ra mình đã tính sai.
“Hắn bây giờ… là nô lệ của ta.” Liệt Dương đột nhiên lên tiếng. “Vì vậy, tất cả im miệng đi.”
Kiều Hàm thấy khi Liệt Dương nói hai chữ “nô lệ” còn nhìn về phía mình, lập tức phản ứng lại, muốn mắng người.
Có ý gì? Là nhìn thấy cậu nên mới liên tưởng đến thiết lập này à? Quan hệ nhân quả gì mà hiểm độc thế! Nhất định phải kéo cốt truyện về đúng đường mới chịu sao?
Nhưng không đợi Kiều Hàm nói thêm, Liệt Dương dường như lười tiếp tục dây dưa lãng phí thời gian, trực tiếp cuốn lấy người rồi bay lên, còn cố ý lướt qua chỗ Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ.
Khi bay ngang qua, Liệt Dương cảnh cáo: “Tiêu Cửu Từ, ngươi và tên nô lệ của ngươi cứ chờ đó. Đến lễ tế Nguyệt Hạ, chúng ta sẽ tính sổ một thể!”
Tiêu Cửu Từ không đáp lại, chỉ liếc nhìn bọn họ.
Kiều Hàm sốt ruột nhìn quả bom hẹn giờ bị mang đi, lại phát hiện Nhạc Tử Lan đang ngẩn người nhìn Tiêu Cửu Từ, dường như vô cùng kinh ngạc.
Điều này cũng không có gì bất ngờ. Dù sao gã là người trong tu chân giới, nhìn thấy Tiêu Cửu Từ trong hình thái bán yêu như vậy, không kinh ngạc mới là lạ.
Sau khi người rời đi, Tiêu Cửu Từ mới đáp xuống đất. Kiều Hàm cũng chui ra khỏi sáu chiếc đuôi mềm mại, xốp như cả một tấm đệm bông.
“Sư huynh, huynh thành công rồi.” Kiều Hàm vui mừng nhìn sáu chiếc đuôi phía sau Tiêu Cửu Từ, lại nhìn diện mạo hiện giờ gần như giống hệt hình thái bán yêu ban đầu của y, trong lòng thật sự nhớ nhung đã lâu.
Hơn nữa vừa rồi y còn dùng kiếm Băng Phách, quả thực mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi, giờ chỉ còn thiếu bước cuối cùng.
Kiều Hàm vui đến hoa chân múa tay, Tiêu Cửu Từ lại lo lắng nắm lấy cánh tay cậu, nhìn từ trên xuống dưới. “Không bị thương chứ? Chuyện gì xảy ra vậy? Ta vừa không ở đây, đệ đã tự gây phiền phức cho mình sao? Nếu hôm nay ta không vừa khéo ra ngoài tìm đệ, đệ định làm thế nào? Đệ thật là…”
Sau khi thành công tấn cấp tới sáu đuôi, Tiêu Cửu Từ vui vẻ ra ngoài tìm người. Vì hai người đã làm lại thuật định vị nên y rất dễ dàng tìm được vị trí của đối phương, chỉ là không ngờ vừa ra ngoài đã nhìn thấy một cảnh tượng kinh tâm động phách, khiến Tiêu Cửu Từ sợ đến mức lập tức hóa thành hình người cứu cậu.
“Ngoài ý muốn, đều là ngoài ý muốn thôi. Ta hiếm khi có lòng tốt một lần, chủ yếu là con hồ ly lông đỏ kia tính tình thất thường.” Kiều Hàm không thể giải thích, chỉ đành đổ hết lên đầu Liệt Dương.
Lăng Sương và Hàn Phong cũng phụ họa chê trách. Vì chuyện của Nhạc Tử Lan, bọn họ cảm thấy Liệt Dương có đột nhiên phát điên cũng không lạ, vì vậy thật sự tin lời Kiều Hàm.
Sau đó, mấy người quay về nhà Lăng Sương.
Nhìn dáng vẻ hiện giờ của Tiêu Cửu Từ cùng sáu chiếc đuôi sáng loáng kia, Lăng Sương và Hàn Phong đều có cảm giác bị đả kích nặng nề.
Trước đó bọn họ chính là nhìn thấy Tiêu Cửu Từ trong dáng vẻ này đi ra nên mới theo y vào trong núi.
Bốn người ngồi xuống, Kiều Hàm lập tức ra tay với sáu chiếc đuôi kia.
Kể từ khi đồng ý không sờ những cục lông khác, Kiều Hàm cảm thấy mình chẳng khác gì đang cai nghiện. Ngày nào cũng phải đối mặt với cả đám lông xù lăn lộn xin chải lông mà chỉ có thể đau lòng từ chối. Mấy tháng mới được sờ một lần, nếu không phải chất lông của sư huynh là tốt nhất, Kiều Hàm đã sớm sinh lòng oán hận rồi.
Có thể tưởng tượng nổi không? Sáu chiếc đuôi ôm cũng không xuể! Cả vòng tay đều mềm mại, xốp mịn, bồng bềnh.
Kiều Hàm hạnh phúc vô cùng, ngồi một bên ôm đám đuôi ấy cọ lên má.
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nhìn cậu, mặc cho cậu vò vuốt đuôi mình.
Ban đầu Hàn Phong và Lăng Sương nhìn cảnh tượng như vậy đều có chút ngượng ngùng, dù sao đây cũng được xem là hành động thân mật, nhưng dần dần bọn họ cũng tê liệt.
Hàn Phong im lặng rót trà.
Lăng Sương lén liếc nhìn diện mạo hiện giờ của Tiêu Cửu Từ.
Dáng vẻ tuyệt mỹ, tuấn lãng của người đàn ông quả thật rất đẹp, nhưng cũng khiến Lăng Sương gần như dập tắt hoàn toàn tâm tư. Hắn vẫn thích những cô nương mềm mại hơn.
“Hiện giờ ngươi đã có sáu đuôi. Dựa theo tình hình hiện tại của tộc Thiên Hồ chúng ta, ngươi chắc chắn có thể tham gia lễ tế Nguyệt Hạ, vì vậy phải cẩn thận.” Hàn Phong lên tiếng. “Hiện giờ xem như các ngươi đã kết thù với Xích Hồ Vương rồi.”
Khoảng thời gian này Hàn Phong đã thuận lợi tấn cấp bảy đuôi, còn Lăng Sương vẫn dừng ở năm đuôi. Nhìn Tiêu Cửu Từ tiến bộ nhanh đến thế trong thời gian ngắn, hắn quả thực ghen tị đến mức sắp biến dạng.
“Làm gì có yêu nào tu luyện nhanh đến vậy? Ngươi thành thật nói đi, Hồ Chủ có dùng phương pháp đặc biệt gì với ngươi không? Có bí quyết tấn cấp nhanh nào không?” Lăng Sương không nhịn được hỏi.
Tiêu Cửu Từ khẽ cười. “Tình huống của ta đặc biệt, không thể dùng để tham khảo.”
Kiều Hàm thò mặt ra khỏi đám lông xù, càu nhàu: “Đúng đó. Sư huynh ta vốn đã là tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Yêu đạo và tiên đạo tuy khác nhau nhưng vẫn có chỗ tương đồng. Huynh ấy chẳng qua đổi cách để giải cùng một bài toán, còn ngươi là lần đầu giải, tốc độ đương nhiên không thể giống nhau. Ngươi nhìn ta đi, chẳng phải vẫn giậm chân tại chỗ sao!”
Kiều Hàm cũng bực bội. Nguyên Anh kỳ quả nhiên không dễ đạt tới như vậy.
Tiêu Cửu Từ cảm nhận được tâm trạng của Kiều Hàm, không nhịn được giơ tay xoa đầu cậu, dường như đã rất lâu rồi y không làm vậy.
Kiều Hàm sững ra, ngẩng đầu nhìn sang. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cả hai đều hơi ngẩn người.
Tựa như đã lâu không gặp nhau, cảm giác vô cùng mới mẻ.
“Sư huynh, chỉ còn ba tháng nữa, huynh có nắm chắc đạt bảy đuôi không?” Kiều Hàm hỏi. “Nếu không thì tuyệt đối đừng miễn cưỡng, cùng lắm không tham gia nữa.”
Nếu đã không ngăn được Nhạc Tử Lan, có lẽ cách tốt nhất là để Liệt Dương trở thành Hồ Chủ rồi sau đó tính tiếp, chỉ không biết thiên đạo có cho phép hay không.
Trong nguyên tác, khi lễ tế Nguyệt Hạ diễn ra, Tiêu Cửu Từ đã đạt bảy đuôi, giao chiến với Liệt Dương tám đuôi và thắng hiểm.
Hiện giờ nếu cả hai đạo cùng tu luyện đến bảy đuôi thì hoàn toàn có thể nắm chắc phần thắng. Nếu không được thì cũng không thể mạo hiểm, dù sao hiện giờ y vẫn có khả năng mất kiểm soát.
Tiêu Cửu Từ từng nói, một khi y bộc phát sức mạnh hoặc bản năng cầu sinh buộc y chuyển sang sức mạnh tiên đạo, y sẽ mất khống chế.
Dù sao Kiều Hàm kiên quyết không cho Tiêu Cửu Từ mạo hiểm.
Thái độ của Tiêu Cửu Từ cũng rất tùy ý, bởi trong lòng y từ lâu đã phân rõ việc gì quan trọng hơn. “Thuận theo tự nhiên thôi, nhưng ta cảm thấy chắc là không thành vấn đề.”
Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ đã nói “không thành vấn đề” thì về cơ bản đã nắm chắc.
Đạt được thực lực bảy đuôi không khó, khó khăn có lẽ nằm ở việc dung hợp hai Nguyên Anh.
Chuyện này chưa từng có ai làm. Trước đây bà chủ cũng chỉ thuận miệng nói vậy, đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì, không ai dám bảo đảm.
Vì vậy Kiều Hàm nói: “Bất kể thế nào, nếu huynh sắp tấn cấp Nguyên Anh, ta nhất định phải ở bên cạnh trông chừng huynh.”
“Ừ, đến lúc đó ta sẽ ra ngoài.” Tiêu Cửu Từ cười nói. “Nguyên Anh kỳ của bảy đuôi chắc cũng phải trải qua lôi kiếp và tâm ma kiếp nhỉ.”
Hàn Phong và Lăng Sương đại khái đã nghe nói về con đường Tiêu Cửu Từ tu luyện. Nghe câu hỏi này, Hàn Phong liền nói: “Ta có trải qua. Khoảng thời gian trước vừa mới xong.”
“Ba đạo thiên lôi.” Kiều Hàm lặng lẽ bắt bẻ. Thiên đạo đối với người khác lúc nào cũng dịu dàng hơn nhiều, chỉ chăm chăm giáng đòn nặng lên Tiêu Cửu Từ.
“Nhưng không biết tình huống của ngươi sẽ thế nào.” Lăng Sương nói. “Cần bọn ta chuẩn bị gì thì cứ nói. Có điều ngươi tu luyện cùng Hồ Chủ, chắc sẽ không có vấn đề gì.”
Mọi người tùy ý trò chuyện thêm một lúc, sau đó Lăng Sương và Hàn Phong rời đi.
Sau khi bọn họ đi, Kiều Hàm lập tức tích cực lấy lược ra, hai mắt sáng rực nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cười bất đắc dĩ, hóa thành hình hồ ly rồi nhảy lên đầu gối Kiều Hàm.
Hai người vừa chải lông vừa trò chuyện.
“Không đi tìm những tiểu hồ ly khác chứ?”
“Thật sự không tìm, không tin huynh ngửi thử xem.”
“Biểu hiện không tệ.”
Tối hôm đó, Tiêu Cửu Từ vẫn ngủ cùng Kiều Hàm trong hình dạng hồ ly.
Sáu chiếc đuôi gần như phủ kín giường trực tiếp biến thành đệm nằm của Kiều Hàm. Cậu có thể lăn qua lăn lại trên đó, Tiêu Cửu Từ còn dùng đuôi chơi cùng cậu. Khi cậu lăn đến gần, y sẽ dùng đôi tai lông xù cọ vào người cậu, sau đó lập tức bị cậu túm lấy, véo đi véo lại.
Nhìn sư huynh càng lúc càng giống một con hồ ly thật sự, Kiều Hàm không nhịn được bật cười. “Sư huynh, có phải huynh đã quen làm hồ ly rồi không? Rõ ràng hình người đã khôi phục như cũ, sao lúc nào cũng biến thành hồ ly vậy?”
Đôi mắt xanh biếc của Tiêu Cửu Từ đã phủ thêm một tầng xanh băng, tựa như những viên kim cương vụn rải rác. Y liếc xéo Kiều Hàm một cái, l**m l**m má cậu rồi lại cọ cọ.
Bị cọ đến ngứa, Kiều Hàm cười khúc khích, xoay người ôm lấy lồng ngực còn mềm mượt hơn của Tiêu Cửu Từ rồi cọ mạnh.
Tiêu Cửu Từ liền nâng một chiếc đuôi quấn lấy eo Kiều Hàm, như cười như không nói: “Có lẽ thật sự đã quen rồi.”
“Cũng phải. Bình thường ngoài Hàn Phong và mấy vị trưởng lão, những Thiên Hồ khác đều thích hình dạng hồ ly của mình hơn.” Kiều Hàm nói. “Có lẽ là tập tính.”
Tiêu Cửu Từ không nói rằng từ khi bắt đầu tu luyện trong cung điện, y vẫn luôn hóa thành hình người. Dù sao chỉ có một mình Hồ Chủ nhìn thấy, cũng không sao. Ra khỏi gian phòng tu luyện, y mới biến thành hình hồ ly.
Bởi vì Kiều Hàm thích gần gũi với y trong hình dạng hồ ly hơn. Hơn nữa đã khiến Kiều Hàm phải nhịn đau không sờ những Thiên Hồ khác, đương nhiên y phải bù đắp cho cậu thật tốt.
Bù đắp suốt một đêm như vậy, Tiêu Cửu Từ lại trở về cung điện.
Sau khi bước vào cung điện, y hiếm khi gặp được Thánh nữ.
Ngạo Tuyết nhìn Tiêu Cửu Từ với vẻ mặt khác thường. “Biến thành hình người đi. Sư phụ bảo ta luyện tập với ngươi.”
Tiêu Cửu Từ hơi bất ngờ. Trước đây Hồ Chủ từng nhắc tới chuyện này, nói rằng như vậy sẽ có lợi hơn cho việc tấn cấp của y, nhưng dường như Thánh nữ vẫn luôn không muốn.
Ban đầu Ngạo Tuyết quả thật không muốn, nhưng thấy Tiêu Cửu Từ tiến bộ nhanh như vậy, thực lực ấy quả thực khiến nàng ngứa nghề. Nàng muốn thử sức Tiêu Cửu Từ.
Vì vậy, Ngạo Tuyết cuối cùng cũng nhìn thấy dáng vẻ thật sự của Tiêu Cửu Từ.
Tuy biết Thiên Hồ có hình hồ ly đẹp thì hình người chắc chắn cũng đẹp, nhưng nàng không ngờ ngay từ cái nhìn đầu tiên, ngay cả đệ nhất mỹ nhân Yêu giới cũng sững sờ tại chỗ.
Đến khi Tiêu Cửu Từ gọi, Ngạo Tuyết mới vì thất thố mà lộ vẻ lúng túng. “Đến đi, ra chiêu!”
Một canh giờ sau, Tiêu Cửu Từ dừng tay.
Sắc mặt Ngạo Tuyết đã hoàn toàn thay đổi. Nàng cầm kiếm, tức giận nói: “Tại sao dừng lại, đánh tiếp!”
Ngạo Tuyết đã cảm thấy mình có thể sẽ thua, vì vậy càng đánh càng liều mạng. Vốn nàng định dù phải dốc hết toàn lực cũng tuyệt đối không thể để mình thua một bán yêu sáu đuôi, không ngờ đối phương lại đột nhiên dừng tay. Điều này khiến Ngạo Tuyết tức đến phát điên.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ không tốt lắm: “Xin lỗi, nếu tiếp tục đánh, có lẽ ta sẽ mất khống chế.”
Ngạo Tuyết sững ra, dường như lúc này mới nhớ người trước mắt vẫn mang theo một mối nguy hiểm tiềm tàng.
Ngạo Tuyết nghiến răng, sau đó nghe Tiêu Cửu Từ nói: “Đa tạ Thánh nữ chỉ giáo, tại hạ cáo từ.”
Trong lòng Ngạo Tuyết lại cuống lên, không nhịn được hỏi: “Vừa rồi nếu… nếu tiếp tục đánh, ngươi cảm thấy mình có thể thắng ta không?”
Tiêu Cửu Từ không ngờ lòng tự trọng của Ngạo Tuyết lại mạnh đến vậy. Y suy nghĩ một chút rồi nói: “Không đánh tiếp thì không ai biết được. Nhưng giao thủ với Thánh nữ, quả thật ta đã có thu hoạch.”
Quả thật y có thu hoạch, nhưng Ngạo Tuyết cảm thấy nếu tiếp tục đánh, người thua sẽ là mình.
Chẳng lẽ đây chính là sức mạnh của huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ sao?
Trong lòng Ngạo Tuyết khẽ động. Nàng thật sự không thể không bắt đầu tin rằng bán yêu xuất sắc trước mắt này rất có thể chính là người có thể rút Long Kiếm.
Ngạo Tuyết mím môi, trong lòng vẫn không phục. Nàng ngẩng đầu còn muốn nói gì đó, nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Tiêu Cửu Từ rời đi.
Hai tháng sau.
Một buổi sáng, Kiều Hàm đang định đi ra sau núi thì Lăng Sương đột nhiên vội vã chạy tới tìm cậu.
“Không xong rồi!” Sắc mặt Lăng Sương biến đổi dữ dội.
“Có chuyện gì?” Tim Kiều Hàm thắt lại, còn tưởng Tiêu Cửu Từ xảy ra chuyện, không ngờ lại nghe Lăng Sương nói: “Có người đến cánh đồng tuyết… Một nhóm lớn tu sĩ đến, yêu cầu chúng ta giao bán yêu ra. Các trưởng lão đã tới đó rồi. Thảo trưởng lão bảo ta đến tìm ngươi, gọi ngươi qua một chuyến.”
Kiều Hàm chớp mắt. “Ồ.”
Lăng Sương sững ra. “Biểu cảm này của ngươi là sao? Ngươi không sợ à? Không căng thẳng sao? Bọn họ đến bắt Tiêu Cửu Từ đấy!”
“Vậy các ngươi định giao người ra sao?” Kiều Hàm hỏi ngược lại.
“Sao có thể, y đã là người của tộc Thiên Hồ chúng ta rồi.” Lăng Sương lập tức đáp.
“Vậy có gì đáng sốt ruột?” Kiều Hàm hỏi.
Lăng Sương lúng túng nói: “Ta nhìn qua rồi. Có không ít tu sĩ Nhân tộc Nguyên Anh kỳ đến, còn có một người Hóa Thần kỳ. Ta cảm thấy chúng ta có lẽ… đánh không lại. Lỡ bọn họ thật sự vì muốn bắt Tiêu Cửu Từ mà tấn công tộc Thiên Hồ thì phải làm sao? Các trưởng lão muốn giải quyết trong hòa bình.”
Kiều Hàm đứng dậy đi ra ngoài. “Yên tâm, bọn họ không tấn công được đâu.”
Lăng Sương nhìn Kiều Hàm dường như đã có tính toán trong lòng, vẻ mặt ngơ ngác. Thấy cậu chạy đi, hắn vội vàng đuổi theo.
Chuyện này tạm thời vẫn chưa báo cho phía cung điện biết. Vì vậy Lăng Sương hỏi ý kiến Kiều Hàm, cậu nói: “Không cần báo cho bọn họ, chuyện này sẽ được giải quyết.”
Đương nhiên sẽ được giải quyết, chỉ có điều trong nguyên tác Tiêu Cửu Từ đã ra ngoài chiến đấu. Nhưng hiện giờ có cậu ở đây, căn bản không cần sư huynh lộ diện. Loại chiến đấu này lỡ khiến sư huynh mất khống chế thì sao?
Lần tập kích này là tình tiết trong nguyên tác.
Bởi vì biết Tiêu Cửu Từ xuất hiện tại tộc Thiên Hồ nên tu chân giới phái người tới bắt, chỉ là cuối cùng chắc chắn sẽ tay trắng trở về.
Kiều Hàm vô cùng buồn bực. Cậu vốn cho rằng bọn họ lén rời khỏi khe hở giữa hai giới, lại nhờ trước đây bà chủ đã lên tiếng cảnh cáo, sẽ không có ai phát hiện bọn họ tới tộc Thiên Hồ, có thể hoàn hảo tránh được tình tiết này. Dù sao tộc Thiên Hồ không ra ngoài, tộc Linh Hồ cũng sẽ không tiết lộ tin tức ra ngoài.
Quả nhiên trên đời không có bức tường nào không lọt gió sao? Nhất định phải đi theo tình tiết phiền phức này mới chịu.
Sau khi Kiều Hàm đi ra, cậu nhìn thấy một đội ngũ ít nhất ba mươi người, trong đó Kim Đan kỳ và Nguyên Anh kỳ mỗi bên chiếm một nửa. Người Hóa Thần kỳ còn là một kẻ quen mắt, vị Đông Hạc tiên tôn gì đó của Bất Niệm Cung. Trước đây hai bên từng gặp mặt một lần trong sự kiện Tàng Thành Lâm. Gã là một con hổ mặt cười*.
*Tiếu Diện Hổ (笑面虎): Đây là thành ngữ chỉ những người có vẻ ngoài niềm nở, tử tế nhưng bên trong thâm độc, hay giấu dao sau nụ cười, luôn tìm cách hãm hại người khác.
Vì vậy lúc này gã cũng đang giả vờ giả vịt trước mặt Thảo trưởng lão.
“Chỉ cần giao bán yêu Tiêu Cửu Từ ra, bọn ta không muốn xảy ra bất cứ xung đột nào. Các vị cũng nên biết một khi bán yêu phát điên sẽ gây ra hậu quả tồi tệ thế nào. Chúng ta làm vậy cũng là vì tốt cho các vị.”
“Thứ lỗi khó lòng tuân mệnh. Tộc Thiên Hồ không phản bội người trong tộc.” Thảo trưởng lão kiên định nói.
Đông Hạc tiên tôn cười mà như không cười: “Vậy tức là nhất định phải giao thủ?”
Không đợi Thảo trưởng lão lên tiếng, Kiều Hàm đã chen lên phía trước, cười chào hỏi: “Ồ, lâu rồi không gặp.”
Sắc mặt Đông Hạc tiên tôn hơi thay đổi: “Quả nhiên ngươi ở đây. Cha mẹ ngươi tìm ngươi đến phát điên rồi. Lần này ngoan ngoãn theo chúng ta trở về đi. Ngươi là La Yên Huyền Thể quý giá, chúng ta không muốn làm ngươi bị thương.”
Kiều Hàm khẽ cười: “Tự tin đến vậy à, cảm thấy thực lực tổng thể của tộc Thiên Hồ không mạnh, đúng không?”
Thảo trưởng lão lập tức lúng túng, muốn vỗ vai Kiều Hàm. Sao lại tự phơi bày ra thế!
Đông Hạc tiên tôn đương nhiên đã điều tra từ trước, chỉ là không ngờ Kiều Hàm lại nói thẳng như vậy: “Phải thì sao?”
Kiều Hàm cười rạng rỡ: “Hay là… ngươi quay đầu nhìn thử?”
Đông Hạc tiên tôn sững ra. Vừa quay đầu lại, gã lập tức nghẹn lời. Chỉ thấy nơi chân trời xa xa dường như có một vệt đen đang trôi tới, nhanh chóng tiến về phía này.
Ban đầu còn chưa nhìn ra đó là thứ gì, nhưng chẳng bao lâu, tiếng kêu đặc trưng của quạ đã vọng tới.
Đám đen nghịt ấy vậy mà lại là tộc Linh Nha có sức chiến đấu không hề yếu!