Họ cho rằng y chính là người mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ được nhắc đến trong thần dụ.
Không đợi Ngạo Tuyết bước lên, Tiêu Cửu Từ đã trực tiếp vung đuôi chạm vào Long kiếm, nhưng ngay giây sau lại bị một lớp bình chướng vô hình bật ra.
Hành động này khiến Hồ Chủ và Ngạo Tuyết đều sững sờ.
Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Hồ Chủ, nói: “Mạo phạm rồi, xem ra ta không phải.”
Sắc mặt Ngạo Tuyết vui mừng, lập tức nhìn sang Hồ Chủ: “Sư phụ…”
Nhưng Hồ Chủ chỉ phất tay, nở nụ cười nói: “Ngươi không muốn tiếp nhận thân phận này sao? Nếu là Cửu Vĩ Thiên Hồ, đó chính là sự tồn tại sánh ngang với đại năng kỳ Độ Kiếp.”
Chuyện có phải sự thật hay không vốn không liên quan gì đến muốn hay không muốn, Tiêu Cửu Từ nói: “Ta chỉ đang chứng minh mà thôi.”
Ngạo Tuyết cau mày nhìn bóng lưng tiểu thiên hồ từ phía sau. Ban đầu nàng còn tưởng rằng nếu thân phận này được xác nhận, một tồn tại không được công nhận như bán yêu hẳn sẽ mừng như điên, không ngờ người này lại có phần đặc biệt.
Hồ Chủ lại cười nói: “Dù mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ thì cũng phải có đủ sức mạnh mới cầm được Long kiếm. Với thực lực hiện tại, đương nhiên ngươi không thể đến gần. Sự xuất hiện của ngươi là do ta suy tính ra, Long kiếm chẳng qua chỉ hỗ trợ kiểm chứng mà thôi. Ngươi chính là người ta chờ đợi. Người vô tâm, thiên hồ mệnh định, không thể sai được.”
Khi nghe thấy bốn chữ “người vô tâm”, đuôi hồ ly của Tiêu Cửu Từ dần buông xuống đất, bất động.
Y không nói rõ được mình đang có cảm giác gì. Có lẽ người khác sẽ vui mừng vì bản thân có khả năng sở hữu sức mạnh cường đại, còn y chỉ lại một lần nữa bị nhắc nhở về sứ mệnh mà mình có thể đang gánh vác.
Người vô tâm, huyết mạch bán yêu, Cửu Vĩ Thiên Hồ có sức mạnh gần với thần long, tựa như có một con đường không lối về đã được định sẵn, bắt y phải bước đi.
Tiêu Cửu Từ im lặng không nói, nhưng Ngạo Tuyết lại xù lông.
Ngạo Tuyết mặc một bộ váy dài trắng như tuyết, giữa trán điểm một nốt chu sa, khiến vị tiên tử vốn đẹp tựa băng sương hóa linh lại thêm vài phần diễm lệ tuyệt trần của hồ yêu. Đó là vẻ đẹp đủ khiến người ta nghẹt thở, mà bảy chiếc đuôi phía sau tượng trưng cho yêu lực cường đại của nàng.
Nàng bước lên một bước. Vì tức giận, dưới chân thậm chí còn nở ra những đóa băng hoa.
“Sư phụ, người muốn nhận hắn làm đồ đệ, con không có tư cách ngăn cản. Nhưng muốn con thừa nhận hắn là vị hôn phu của mình thì tuyệt đối không thể. Một bán yêu có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào không xứng làm phu quân của con, con cũng tuyệt đối không tin hắn mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ.”
Quả thật trước kia nàng vẫn luôn lấy chuyện này làm vinh dự, cho rằng người được thần dụ tiên tri nhất định phải là một tồn tại tựa thần linh, là vị phu quân tương lai mà nàng tôn sùng. Nhưng theo năm tháng chờ đợi dài đằng đẵng, nàng dần mất kiên nhẫn, thậm chí cảm thấy người như vậy căn bản sẽ không xuất hiện.
Hoặc có thể nói, với thiên phú của nàng trong tộc Linh Hồ, biết đâu nàng mới là người mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ. Vì vậy nàng vẫn luôn liều mạng tu luyện, muốn tiến vào kỳ Độ Kiếp, hóa ra chín đuôi để chứng minh bản thân.
Thế mà bây giờ họ lại nói một tên bán yêu như thế chính là phu quân nàng đã được định sẵn phải đi theo, sao nàng có thể chấp nhận?
Hồ Chủ bất đắc dĩ lắc đầu: “Con có biết vì sao tộc Thiên Hồ phải chọn Thánh nữ làm bạn đời của Cửu Vĩ Thiên Hồ không?”
Ngạo Tuyết cau mày.
Hồ Chủ nhìn tiểu thiên hồ trước mặt, nói: “Bởi vì người vô tâm, thiên hồ mệnh định đều mang sứ mệnh bẩm sinh thuộc về mình. Tuy chúng ta không thể nhìn thấu, nhưng cũng cảm nhận được con đường tương lai của y không hề đơn giản, sẽ không có ai đồng hành cùng y đến cuối cùng. Vì vậy chúng ta tìm cho y một người vợ, dù chỉ có thể bầu bạn một đoạn đường, kéo dài huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ, cũng xem như một sự an ủi.”
Sắc mặt Ngạo Tuyết khẽ thay đổi. Nàng hiểu sư phụ muốn lợi dụng lòng trắc ẩn và ý thức trách nhiệm của nàng để ép nàng khuất phục trước sự sắp đặt này.
Nàng đã làm thánh nữ trăm năm, được hưởng những đãi ngộ tốt nhất của tộc Thiên Hồ, nghĩa vụ tương ứng chính là trở thành thê tử của người nắm giữ Long kiếm. Khi nàng đồng ý, nàng đã buộc một thuật pháp lên Long kiếm. Một khi có người rút được thần kiếm, giữa họ sẽ hình thành khế ước, nàng sẽ chỉ thuộc về đối phương.
Nhưng bây giờ… bảo nàng chấp nhận một bán yêu như vậy, nàng lại không cam chịu số phận như mình từng tưởng.
Đúng lúc Ngạo Tuyết định nói gì đó, Tiêu Cửu Từ vẫn luôn im lặng đột nhiên dựng đuôi, ngẩng đầu nói với Hồ Chủ: “Tiền bối sai rồi.”
Hồ Chủ sửng sốt: “Cái gì?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Tuy ta không biết rốt cuộc mình đang gánh vác sứ mệnh gì, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện trốn tránh, nhưng trên con đường ta đi, từ lâu đã không còn chỉ có một mình ta. Ta đã có người có thể cùng nắm tay đi đến cuối cùng.”
Hồ Chủ kinh ngạc. Người vô tâm sao có thể có người đồng hành?
Nói xong, Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng quay đầu nhìn Ngạo Tuyết.
Ngạo Tuyết cũng ngạc nhiên vì lời vừa rồi của y. Bọn họ vẫn chưa từng nghĩ đến khả năng người ta đã có đối tượng từ lâu. Thấy Tiêu Cửu Từ nhìn sang, Ngạo Tuyết vẫn tỏ vẻ kháng cự.
Tiêu Cửu Từ nói: “Thánh nữ cứ yên tâm. Nếu ta thật sự có thể rút Long Kiếm, ta nhất định cũng sẽ giúp ngươi giải trừ khế ước. Ta sẽ không lập loại khế ước này với bất kỳ ai ngoài người ta yêu, đệ ấy sẽ ghen.”
Nói đến đây, Tiêu Cửu Từ khẽ mỉm cười, chiếc đuôi nhẹ nhàng đung đưa.
Rõ ràng vừa rồi Hồ Chủ còn nói về y bi tráng đến vậy, dường như bản thân y cũng phần nào cảm nhận được vận mệnh của mình, nhưng vào khoảnh khắc này, y lại có thể nhẹ nhàng đối mặt. Nhất thời Ngạo Tuyết thật sự không biết nên phản ứng thế nào.
Có lẽ y thật sự có một người yêu, tình cảm giữa họ còn rất tốt. Điều này quả thực khiến Ngạo Tuyết thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Ngạo Tuyết vẫn hừ lạnh: “Nói cứ như ngươi nhất định sẽ trở thành Cửu Vĩ Thiên Hồ vậy. Lễ tế Nguyệt Hạ ta sẽ tham gia. Ta sẽ chứng minh ta mới là hồ yêu mạnh nhất, vị trí Hồ Chủ đời kế tiếp sẽ do ta ngồi. Còn Long Kiếm kia… đương nhiên ta cũng sẽ không để bất kỳ ai chạm vào.”
Vận mệnh của mình vẫn phải do chính mình nắm giữ.
Tiêu Cửu Từ nhìn Ngạo Tuyết một cái, khá tán thành cách làm của nàng, bèn gật đầu: “Ta chỉ đồng ý hỗ trợ lễ tế Nguyệt Hạ để trao đổi. Nếu Thánh nữ có thể tự mình bảo vệ được, vậy là tốt nhất.”
Ngạo Tuyết xem như đã nói rõ ý mình, vì vậy quay người bỏ đi.
Hồ Chủ nhìn hai người mỗi người một câu cứ thế tự quyết định, cũng có phần bất đắc dĩ vì không ngăn nổi người trẻ tuổi, cuối cùng đành nhìn sang Tiêu Cửu Từ.
Thật ra ông không quá tin người vô tâm có thể tìm được người yêu. Bất kể lời Tiêu Cửu Từ nói là thật hay giả, thế hệ lớn tuổi như họ chỉ muốn cố gắng sắp xếp cho những người này một con đường tốt hơn. Nếu họ không muốn đi, ông cũng sẽ không ép buộc.
“Thôi vậy, các ngươi tự quyết định đi. Nào, hài tử, đến bái sư.” Hồ Chủ hiền hòa mỉm cười nói.
Tiêu Cửu Từ lại lên tiếng: “Ta đã có sư phụ. Tuy sẽ học nghệ với tiền bối, nhưng không định bái nhập một sư môn khác. Ta chỉ xin được Hồ Chủ tiền bối chỉ giáo, có được không?”
Hồ Chủ lập tức ngây người. Trước khi đến đâu có nói như vậy… Chẳng lẽ vừa rồi mình vô tình chọc tên nhóc này không vui, nên nó không chịu bái sư nữa? Trông cũng đâu giống loại người như vậy.
“Tiên đạo một sư phụ, yêu đạo một sư phụ, không xung đột, ha ha…”
Gương mặt hồ ly của Tiêu Cửu Từ không chút biểu cảm: “Xin tiền bối thứ lỗi.”
Được rồi, cuối cùng Hồ Chủ chỉ có thể rưng rưng từ bỏ danh phận sư đồ này.
Vốn hôm nay đã phải bắt đầu tu luyện, nhưng Tiêu Cửu Từ nói mình còn phải ra ngoài một chuyến, hơn nữa còn yêu cầu sau này sẽ tùy theo tình hình tu luyện của bản thân mà rời cung điện nghỉ ngơi bất cứ lúc nào.
Ban đầu Hồ Chủ thấy Tiêu Cửu Từ khá dễ chung sống, hẳn thuộc kiểu người khắc khổ tu luyện, vậy mà chỉ trong chốc lát đã bị y làm cho ngơ ngác. Nhưng người khó khăn lắm mới chờ được, đương nhiên phải chiều theo.
Màn đêm buông xuống, Kiều Hàm cuối cùng cũng thấy tiểu thiên hồ quen thuộc từ trong rừng lao ra, nhảy phắt vào lòng cậu.
Kiều Hàm vui mừng cúi đầu cọ vào y, Tiêu Cửu Từ cũng không ngừng dùng đầu cọ lại, khiến Lăng Sương và Hàn Phong đứng hai bên trợn mắt há mồm. Chẳng phải mới tách nhau có một canh giờ thôi sao, sau này còn tu luyện kiểu gì đây.
Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn sư huynh trong lòng, hỏi: “Sư huynh, có thuận lợi không?”
Tiêu Cửu Từ đang định nói, thấy bên cạnh có hai kẻ phá hỏng bầu không khí, chỉ đành ngước đôi mắt hồ ly nhìn họ.
Hai người phải mất mấy giây mới sực nhận ra mình nên rời đi.
Sau khi họ đi, Kiều Hàm ôm Tiêu Cửu Từ tìm một tảng đá ngồi xuống. Dưới trời đêm, một người một hồ ly nhìn nhau từ biệt.
Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ không yêu cầu trở về chỗ ở của Lăng Sương, hẳn là lát nữa sẽ quay lại cung điện. Lần này y ra ngoài chỉ để báo với cậu một tiếng.
Tiêu Cửu Từ lên tiếng trước: “Sau này ta sẽ tu luyện trong cung điện, chưa xác định ngày về, nhưng sẽ cố gắng dành thời gian ra thăm đệ. Đệ phải ngoan ngoãn ở chỗ Lăng Sương, không được chạy lung tung, không được gây chuyện. Nếu gặp phiền phức, nhất định phải đến tìm ta ngay.”
Kiều Hàm ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt lại có phần dao động, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Huynh… ngoài Hồ Chủ ra, có gặp Thánh nữ không?”
Tiêu Cửu Từ tưởng Kiều Hàm chỉ tò mò nên không nghĩ nhiều. Những chuyện khiến người ta không vui kia, vốn y không muốn nói cho Kiều Hàm biết, chỉ định coi như một lần tu luyện bình thường.
Nhưng khi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt màu hổ phách của Kiều Hàm, lời đến bên miệng lại thay đổi.
Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Gặp rồi, hình như không hợp nhau lắm.”
Vẻ mặt Kiều Hàm không hề bất ngờ, nhưng vẫn thuận theo hỏi: “Tại sao?”
“Bởi vì Hồ Chủ nghi ngờ ta chính là người mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ có thể rút Long Kiếm trong truyền thuyết.” Tiêu Cửu Từ nói.
“Vậy nên cũng là vị hôn phu của Thánh nữ?” Kiều Hàm nuốt nước bọt hỏi.
Tiêu Cửu Từ ngồi xổm trên đầu gối Kiều Hàm, ngẩng đầu nhìn cậu, nghiêm túc nói: “Ta không biết mình có mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ hay không, nhưng nếu đã cùng tu luyện hai đạo, đương nhiên phải hướng đến mục tiêu mạnh nhất. Tuy nhiên, ta sẽ không phải vị hôn phu của cô ấy. Ta đã hứa rằng nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta sẽ giúp cô ấy lấy lại tự do.”
Kiều Hàm vẫn không bất ngờ, bởi trong nguyên tác vốn là như vậy. Ngạo Tuyết không chịu thừa nhận vị hôn phu mà mình chờ đợi là một bán yêu, ban đầu cực kỳ nhằm vào Tiêu Cửu Từ. Nhưng ở chung sớm tối trong cung điện, không ai có thể thoát khỏi sức hấp dẫn của Tiêu Cửu Từ. Hơn nữa ngay từ đầu Tiêu Cửu Từ đã chủ động hứa sẽ trả tự do cho Ngạo Tuyết, sau này cũng quả thật làm được, nhưng ngược lại lại khiến nàng động lòng.
Trong hậu cung giả của Tiêu Cửu Từ có hai người chiếm địa vị vô cùng quan trọng.
Một người là vị hôn thê cũ Kiều Uyển, người đã quay về vào lúc Tiêu Cửu Từ rơi xuống đáy vực. Kiều Uyển dịu dàng hiền thục, không rời không bỏ, luôn lấy thân phận vị hôn thê để tự ràng buộc bản thân, đồng hành cùng Tiêu Cửu Từ suốt chặng đường đến kết cục, sau đó sống tiếp cả đời với thân phận góa phụ.
Người còn lại chính là thánh nữ tộc Thiên Hồ Ngạo Tuyết. Tuy sau khi yêu Tiêu Cửu Từ, nàng kiêu ngạo không chịu bày tỏ tình cảm như Kiều Uyển, nhưng vẫn luôn ở bên cạnh Tiêu Cửu Từ, làm thuộc hạ đắc lực của y, giúp y chống địch, hỗ trợ y liên minh.
Kỳ mưa móc duy nhất suýt khiến nam chính thất thân cũng là lúc nàng ở bên cạnh, chỉ là cuối cùng vẫn không thành.
Khi Tiêu Cửu Từ cảm nhận được vận mệnh cuối cùng của mình, vốn y không muốn nàng đi theo, nhưng nàng lại lần đầu chủ động thổ lộ tình cảm, nói với Tiêu Cửu Từ: “Hồ yêu cả đời chỉ yêu một người. Một khi đã yêu, sẽ sống chết đi theo. Đây là lựa chọn của ta, không liên quan đến ngươi.”
Cuối cùng nàng thật sự hy sinh cùng Tiêu Cửu Từ khi y cứu thế, xem như cùng sống cùng chết với y.
Ban đầu Kiều Hàm nhận định Kiều Uyển là nữ chính số một chứ không phải nàng, bởi lúc đầu nàng kỳ thị bán yêu, còn mấy lần ra tay rất nặng với Tiêu Cửu Từ, không giống Kiều Uyển từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi thái độ vì thân phận của Tiêu Cửu Từ.
Nhưng ở kiếp này, quỹ đạo vận mệnh của Kiều Uyển đã hoàn toàn thay đổi, người nàng đi theo đã biến thành Tần Tu Trọng.
Chỉ không biết phía Ngạo Tuyết sẽ thế nào?
“Đang nghĩ gì vậy?” Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm ngẩn người thì cẩn thận hỏi, lo cậu sẽ nghĩ nhiều.
Kiều Hàm lắc đầu cười khẽ: “Sợ trong thời gian này Thánh nữ sẽ bắt nạt sư huynh.”
Tiêu Cửu Từ thở phào, cười nói: “Sao có thể? Ta và cô ấy sẽ không qua lại gì cả, chỉ tự tu luyện phần mình thôi, có lẽ ngay cả mặt cũng không gặp.”
Tiêu Cửu Từ cố gắng loại bỏ hết những yếu tố có thể khiến Kiều Hàm ghen.
Nghe xong, tâm trạng Kiều Hàm bỗng có chút khác lạ. Cậu không nhịn được đưa tay vuốt lông, còn vuốt ngược chiều, khiến Tiêu Cửu Từ cực kỳ không thoải mái, cơ thể run lên, nhưng vẫn mặc cho Kiều Hàm làm loạn, chỉ không nhịn được nói: “Rối hết rồi, lát nữa phải chải lại cho ta.”
Kiều Hàm cười nói: “Vậy ta phải tranh thủ sờ cho đã. Lần sau không biết đến bao giờ, chắc tay sẽ ngứa ngáy dữ lắm.”
“Xem ra đệ chỉ nhớ nhung bộ lông này của ta, căn bản sẽ không nhớ ta.” Tiêu Cửu Từ không nhịn được giận dỗi nói.
Kiều Hàm tinh nghịch đáp: “Bây giờ quả thật ta thích nhất bộ lông này, đây là thành quả ta dày công chăm sóc mà.”
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ mặc cho Kiều Hàm túm đuôi, bóp tai, rồi không nhịn được nói: “Hồ Chủ còn bảo con đường định mệnh của ta trong tương lai sẽ rất khó đi, không có ai đồng hành cùng ta.”
Tay Kiều Hàm suýt run lên, lập tức nghiến răng nói: “Nói nhảm! Người khác ta không biết, nhưng ta chắc chắn sẽ luôn ở bên sư huynh!”
Tiêu Cửu Từ mãn nguyện lăn người, để lộ lớp lông mềm mại nhất trên bụng: “Ông ấy còn nói ta là người vô tâm gì đó, định sẵn không có ai bầu bạn?”
“Người vô tâm gì chứ? Lão hồ đồ nói linh tinh!” Kiều Hàm càng tức giận, cậu ghét nhất mấy lời định mệnh này.
Cậu cúi đầu, áp tai lên chiếc bụng mềm mại: “Thình thịch, thình thịch, đây chẳng phải tiếng tim đập sao? Thế nào lại vô tâm?”
Nhịp tim Tiêu Cửu Từ theo lời Kiều Hàm mà đập nhanh hơn, chứng minh sự tồn tại của nó.
Y không nhịn được dùng cả bốn chân và chiếc đuôi ôm lấy đầu Kiều Hàm: “Ừm, đây là tiếng tim đập.”
Hai người thân mật ở bên nhau hồi lâu, mãi mới lưu luyến không nỡ rời nhau.
Khi Kiều Hàm đi ra ngoài, cậu thấy Lăng Sương đã hóa thành hồ ly, nằm ngủ ven đường.
Kiều Hàm bước lên gọi một tiếng, Lăng Sương mới tỉnh lại, không nhịn được oán trách: “Muộn thế này rồi, hai người thật là…” Vốn muốn châm chọc vài câu, nhưng thấy vẻ mặt Kiều Hàm nhàn nhạt, chỉ đành lẩm bẩm: “Chẳng qua chỉ tách ra tu luyện thôi, có cần lưu luyến đến vậy không?”
Kiều Hàm sững người, lúc này mới nhận ra sự mất tự nhiên của mình. Dường như cậu cũng càng lúc càng không thể thích nghi với việc tách khỏi Tiêu Cửu Từ, đây không phải một dấu hiệu tốt.
Kiều Hàm mất mấy ngày mới điều chỉnh được tâm trạng. Sư huynh cố gắng tu luyện, cậu cũng phải cố gắng mạnh lên mới được.
Ngày hôm sau, tin tức về lễ tế Nguyệt Hạ được truyền xuống. Tất cả hồ yêu trong tộc Thiên Hồ đạt đến năm đuôi đều bắt đầu điên cuồng tu luyện, chỉ để giành được suất tham gia lễ tế Nguyệt Hạ.
Bởi vì trong cuộc tỷ thí huyễn cảnh của lễ tế Nguyệt Hạ, mỗi hồ tộc chỉ được phân cho năm suất, chỉ năm yêu hồ trẻ tuổi mạnh nhất mới có tư cách tham gia.
Hàn Phong và Lăng Sương dù điên cuồng cạnh tranh tu luyện nhưng vẫn không quên chăm sóc Kiều Hàm.
Họ tìm cho Kiều Hàm một nơi rất tốt. Xuyên qua thông đạo truyền tống giữa các hồ tộc, tại vùng giáp ranh giữa tộc Xích Hồ và tộc Thiên Hồ, vì một bên lạnh một bên nóng nên ngược lại đã tạo thành một dãy núi tràn ngập linh lực hệ Mộc nồng đậm. Trong núi mọc đầy linh thực tươi tốt, vì vậy thường xuyên có hồ yêu đến đây thu hái linh thực, vô cùng thích hợp để Kiều Hàm tu luyện.
“Ngươi có thể tu luyện ở đây. Trong ngọn núi này, ngoài tộc Xích Hồ và tộc Thiên Hồ ra thì không có yêu tộc hay linh thú nào khác. Tộc Xích Hồ về cơ bản đều đã biết sự tồn tại của ngươi, nên sẽ không quấy rầy. Ngươi cứ tùy ý sử dụng.” Lăng Sương nói.
Hàn Phong lại nhắc nhở: “Nhưng ngươi không được xuống núi, cứ dùng thông đạo truyền tống trên núi để đi lại. Nếu xuống núi, xuyên qua kết giới thì có thể gặp nhân tộc.”
“Nhân tộc?” Kiều Hàm lập tức phản ứng lại, “Chẳng lẽ Phi Hà thành ở gần đây?”
“Ừ, nơi tụ tập của nhân tộc gần lãnh địa Linh Hồ bọn ta nhất chính là Phi Hà thành. Ở đó có rất nhiều tu sĩ, quan hệ giữa họ với chúng ta vô cùng tồi tệ, thường xuyên xảy ra xung đột.” Lăng Sương bĩu môi nói.
Hàn Phong bổ sung: “Thật ra quan hệ với bọn ta cũng tạm được, chủ yếu là tộc Xích Hồ không hòa thuận với họ. Ta nghe nói một con mắt của Xích Hồ Vương bị mất ở Phi Hà thành.”
Khóe miệng Kiều Hàm giật giật. Phải phải, xung đột chủ yếu trong tương lai chẳng phải chính là với Phi Hà thành sao?
“Yên tâm, ta không xuống đó.” Nói xong, Kiều Hàm chỉ vào những cục lông thỉnh thoảng ló đầu ra phía sau, “Hơn nữa không phải còn có thiên hồ giám sát sao?”
Lăng Sương và Hàn Phong cười gượng. Không còn cách nào, dù sao cậu cũng là nhân tộc, vẫn phải để những thiên hồ trong tộc yên tâm mới được.
Kiều Hàm cũng chỉ tu luyện ở đây vào ban ngày, buổi tối trở về giao đấu với Hàn Phong và Lăng Sương.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Lần đầu tiên Tiêu Cửu Từ trở về là vào ban đêm. Kiều Hàm đang ngủ trên giường, tiểu thiên hồ liền lặng lẽ quay về.
Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, Kiều Hàm đã cảm thấy có thứ gì đó lông xù quấn quanh đầu mình, đang ngủ cùng cậu.
Sau khi cùng nhau ăn sáng và kể qua tình hình gần đây, Tiêu Cửu Từ lại phải trở về.
Chỉ là trước khi Tiêu Cửu Từ rời đi, Kiều Hàm cứ muốn nói lại thôi, không biết có nên mở miệng nhắc nhở về tình tiết sắp tới hay không.
Nếu mở miệng, cứ như cậu đang cố tình ngăn cản chuyện gì đó. Trong lúc cậu còn đấu tranh nội tâm, Tiêu Cửu Từ đã đi mất.
Trong khoảng thời gian này, Tiêu Cửu Từ không gặp Thánh nữ trong cung điện. Ngược lại, y phát hiện trong khu rừng ngoài cung điện trồng không ít linh thực tốt. Y hỏi Hồ Chủ liệu có thể hái những linh thực đó hay không, Hồ Chủ bảo cứ tùy ý, thế là Tiêu Cửu Từ quyết định sau này sẽ hái những cây tốt mang về cho Kiều Hàm.
Sau một thời gian tiếp tục tu luyện, Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng mọc ra chiếc đuôi thứ hai. Ngay đêm hôm ấy, y chạy khỏi cung điện.
Mà lúc này, dưới ánh trăng, một bóng người tuyệt mỹ đang tắm trong linh tuyền giữa rừng.
Mỗi khi tu luyện mệt mỏi, Ngạo Tuyết đều đến đây tắm. Đây là thói quen suốt nhiều năm của nàng, nhưng hôm nay gần đó đột nhiên vang lên tiếng động.
Sư phụ không rời cung điện, người khác lại không thể tiến vào kết giới. Người duy nhất nàng nghĩ đến chỉ có Tiêu Cửu Từ vẫn luôn tu luyện ở phía bên kia cung điện.
Sắc mặt Ngạo Tuyết lập tức thay đổi, trong lòng ác ý phỏng đoán Tiêu Cửu Từ, bởi muốn ra ngoài vốn không cần đi qua gần nơi này.
Khi tiếng động càng lúc càng gần, Ngạo Tuyết đột nhiên hóa thành hồ ly, lặng lẽ vọt khỏi mặt nước, bay lên không trung, định giáng cho tên d*m t*c một đòn.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nàng lại đáp xuống ngọn cây.
Bởi nàng nhìn thấy một con hồ ly hai đuôi đang cúi đầu, cố gắng cắn đứt rễ của một cây linh thực. Lúc này, trong miệng tiểu thiên hồ đã ngậm mấy cây linh thực, hơn nữa y hoàn toàn quay lưng về phía linh tuyền.
Dường như nghe thấy động tĩnh do nàng gây ra, Tiêu Cửu Từ lập tức dựng tai lắng nghe tình hình xung quanh, nghi hoặc quay đầu nhìn một vòng, nhưng hiện tại y vẫn chưa thể cảm nhận được sự tồn tại của thiên hồ bảy đuôi.
Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ thu hồi ánh mắt, ngậm những cây linh thực vừa hái, bước chân nhẹ nhàng chạy khỏi khu rừng.
Ngạo Tuyết cứ thế nhìn y nhanh chóng rời đi, tựa như lòng nóng như lửa đốt, muốn trở về.
Đêm ấy, Kiều Hàm vẫn chưa ngủ thì đã nhìn thấy Tiêu Cửu Từ đạp ánh trăng trở về.
Nhìn hai chiếc đuôi lông xù đung đưa dưới ánh trăng, Kiều Hàm vừa vui mừng, vừa nghi ngờ không biết tình tiết kia có phải đã trôi qua rồi hay không.
Tiêu Cửu Từ vui vẻ bày linh thực ra, để Kiều Hàm tùy ý lựa chọn.
“Trong khu rừng đó có một linh tuyền, linh khí vô cùng dồi dào, mọc ra rất nhiều linh thực tốt. Ta cảm thấy đệ nhất định sẽ thích.” Tiêu Cửu Từ hỏi: “Thế nào?”
Nghe nhắc đến linh tuyền, lòng Kiều Hàm giật thót, nhưng nhìn phản ứng của sư huynh, dường như không có chuyện khó xử nào xảy ra.
Vậy cảnh nhìn thấy xương bả vai như cánh bướm của mỹ nhân trong dòng suối dưới trăng được miêu tả trong nguyên tác đã bị bỏ lỡ rồi sao?
Khóe môi Kiều Hàm cong lên mà chính cậu cũng không nhận ra.
Tiêu Cửu Từ lại tưởng Kiều Hàm thích những linh thực mình mang về.
Nhưng sự chú ý của Kiều Hàm nhanh chóng chuyển sang hai chiếc đuôi. Cậu không nhịn được dùng mỗi tay nắm một chiếc, vuốt hết lần này đến lần khác, rồi như nhớ ra điều gì đó, hỏi: “Vậy hình người hiện tại của huynh thế nào?”
Dường như Tiêu Cửu Từ vẫn không thích biến thành hình người lắm: “Vẫn là trẻ con, không cần xem.”
Kiều Hàm đang vui, không nhịn được ngứa ngáy trong lòng: “Nhưng ta đã lâu lắm không được nhìn thấy dáng vẻ của huynh rồi, huynh cứ luôn ở hình dạng hồ ly.”
Tiêu Cửu Từ nhìn vẻ mong chờ của Kiều Hàm, hoàn toàn không chống đỡ nổi, chỉ có thể khuất phục.
Linh quang lóe lên, một thiếu niên sáu tuổi có tai hồ ly xuất hiện trước mắt. Dáng vẻ thanh tú xinh đẹp đã dần lộ ra đường nét sau này, trong đôi mắt xanh biếc ẩn hiện những đốm sáng xanh băng, mái tóc bạc trắng dài quá tai mềm mại bồng bềnh, đôi tai lông xù lớn hơn một chút khẽ chuyển động.
Nhưng Kiều Hàm đột nhiên bật cười thành tiếng.
Bởi lần này Tiêu Cửu Từ vẫn quên biến ra quần áo, đang dùng hai chiếc đuôi quấn quanh người để giữ lại chút thể diện.
Một chiếc che phía dưới, một chiếc che phía trên, bên dưới lớp lông xù là làn da trắng như sứ, vừa đáng yêu vừa buồn cười.
Có lẽ điệu cười của Kiều Hàm quá mức không kiêng nể, nên làn da toàn thân Tiêu Cửu Từ đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cuối cùng linh quang lóe lên, y biến lại thành hồ ly, nhảy lên vai Kiều Hàm rồi há miệng cắn một cái, nhẹ nhàng c*n v** c* cậu.
Kiều Hàm lập tức giật bắn người. Tuy không đau, nhưng đột nhiên bị tập kích vẫn đủ khiến người ta hoảng sợ.
Nhưng Kiều Hàm có thể cảm nhận được sau khi sư huynh khẽ cắn một cái, y lại l**m l**m, giống như lời xin lỗi sau khi nổi giận.
Hai người vừa trò chuyện vừa đùa giỡn, cả đêm không nỡ ngủ.
Trời còn chưa sáng, Tiêu Cửu Từ đã rời đi. Lần này y đi khá lâu, gần hai tháng. Tuy không nỡ, nhưng cũng không còn cách nào, dù sao có lúc vừa nhập định tu luyện sẽ kéo dài rất lâu, cho dù nhớ nhung đến thành bệnh, y cũng không thể quay về.
Ngược lại, Kiều Hàm lại gặp được Thánh nữ.
Ngạo Tuyết hiếm khi ra ngoài một chuyến. Lăng Sương gặp chị gái thì vui mừng khôn xiết, ríu rít mãi không thôi.
Là khách tạm trú trong nhà này, đương nhiên Kiều Hàm cũng ra gặp mặt. Khi nhìn thấy Ngạo Tuyết, cậu thật sự có cảm giác trước mắt bừng sáng.
Đừng nói là đệ nhất mỹ nhân yêu giới, ngay cả trong tu chân giới cũng hiếm có ai đẹp hơn nàng.
Kiều Hàm ngẩn người nhìn một lúc, không nhịn được nghĩ thầm, Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác đứng trước tình yêu chân thành mà một mỹ nhân như vậy gửi gắm cũng chưa từng động lòng…
“Ngươi chính là nhân tộc kia, tên Kiều Hàm?” Ngạo Tuyết quan sát Kiều Hàm rồi nói: “Trông khá mạnh.”
Kiều Hàm không ngờ câu đầu tiên Ngạo Tuyết nói khi gặp mình lại là câu này, sau khi phản ứng lại liền đáp: “Cũng tạm.”
Ngạo Tuyết không ngờ cậu lại chẳng khách sáo chút nào, tính cách có vẻ bình thường. Thật ra nàng cố ý ra ngoài để gặp người yêu mà Tiêu Cửu Từ từng nhắc đến.
Xác nhận thật sự có một người như vậy đang chờ Tiêu Cửu Từ, dường như mới có thể khiến Ngạo Tuyết yên tâm hơn một chút.
Vốn tính nàng đã lạnh lùng, đương nhiên không nói nhiều với Kiều Hàm. Gặp mặt xong, nàng liền kiểm tra tình hình tu luyện của em trai, thấy gần đây hắn có chí tiến thủ thì khen vài câu.
Không ngờ trong lời nói của em trai nhà mình, hết Kiều Hàm lại đến Tiêu Cửu Từ. Dường như hắn chung sống với Kiều Hàm khá tốt, nhưng mỗi khi nhắc đến Tiêu Cửu Từ lại cứ gượng gạo khó hiểu.
Ngạo Tuyết không nhạy cảm đến vậy, chỉ ra ngoài một chuyến rồi trở về.
Kiều Hàm đứng ngoài cửa nhìn Ngạo Tuyết rời đi, vốn định hỏi tình hình của Tiêu Cửu Từ, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.
Lỡ thật sự hỏi ra chuyện gì, vậy chứng tỏ hai người đã có tiếp xúc. Kiều Hàm cảm thấy lồng ngực bức bối, vẫn nên đừng tự chuốc phiền phức cho mình.
Không lâu sau khi Ngạo Tuyết rời đi, Hàn Phong vội vàng chạy đến. Hiển nhiên hắn muốn gặp người trong lòng, kết quả lại bỏ lỡ.
Những ngày vùi đầu tu luyện tiếp tục trôi qua.
Chẳng mấy chốc một năm đã qua, lần này khi Tiêu Cửu Từ trở về, y đã có bốn đuôi.
Lần này cách nhau ba tháng, Tiêu Cửu Từ cảm thấy Kiều Hàm nhất định đã nhớ y vô cùng.
Kết quả vừa trở về, y đã nhìn thấy Kiều Hàm ngồi trong sân, trên chân, trên bàn, trên vai và dưới đất xung quanh đều có bảy tám con tiểu thiên hồ một đuôi.
Mà Kiều Hàm đang vui vẻ chải lông cho những tiểu thiên hồ ấy.
Động tác chui qua cửa của Tiêu Cửu Từ cứng đờ. Nhìn những con tiểu hồ ly lăn lộn trong lòng Kiều Hàm, mặc cho cậu bóp tai, cả bốn chiếc đuôi của y đều dựng thẳng lên.
Những tiểu thiên hồ này vốn phụ trách giám sát Kiều Hàm, nhưng ở lâu ngày liền dần trở nên thân thiết với cậu.
Sau khi được chứng kiến tuyệt kỹ vuốt lông chải lông của Kiều Hàm, tất cả đều khuất phục dưới đôi tay của cậu, ngày nào cũng xếp hàng xin được chải lông. Dù sao giữa hồ ly với nhau cũng chỉ biết l**m lông cho nhau.
Từ lâu Kiều Hàm đã bắt đầu cuộc sống vui vẻ ban ngày tu luyện, ban đêm đánh nhau, đánh nhau xong lại vuốt lông.
Chải xong cho một tiểu thiên hồ, Kiều Hàm tự nhiên lên tiếng: “Tiếp theo.”
Không đợi tiểu thiên hồ bên cạnh nhảy tới, một con thiên hồ nặng hơn những con khác đã chen nó ra, nhảy lên. Bốn chiếc đuôi đung đưa giữa không trung.
Kiều Hàm sửng sốt, lập tức vui mừng nói: “Sư huynh! Huynh ra rồi! Trời ạ, bốn đuôi rồi!”
Tiêu Cửu Từ ngồi xổm trên đùi Kiều Hàm, ngẩng đầu nhìn cậu, trên mặt viết đầy vẻ không vui, đôi mắt hồ ly nheo lại.
Kiều Hàm nhìn sư huynh không nói lời nào: “Sao vậy?”
Tiêu Cửu Từ quét bốn chiếc đuôi, hất hết những tiểu hồ ly trên bàn đá, trên vai và trên đầu Kiều Hàm sang một bên.
Những tiểu thiên hồ sợ hãi nhìn thiên hồ bốn đuôi, kêu ư ử.
Kiều Hàm nhìn đám tiểu thiên hồ, lại nhìn sư huynh ngồi sừng sững bất động, dường như đã nhận ra điều gì: “Chuyện này…”
Tiêu Cửu Từ cứ nhìn cậu như vậy, dường như đang chờ một lời giải thích.
Thật ra lần đầu tiên Kiều Hàm chải lông cho tiểu thiên hồ đã bị Lăng Sương nhìn thấy. Hắn lập tức kinh hãi biến sắc: “Sao ngươi có thể chải lông cho thiên hồ khác?”
Kiều Hàm tưởng có điều cấm kỵ gì, tò mò hỏi: “Chải lông cho tiểu thiên hồ khác thì có vấn đề gì sao?”
“Ngươi đã có Tiêu Cửu Từ rồi!” Lăng Sương tức giận nói.
Kiều Hàm hỏi: “Thì sao?” Trước kia ở tộc Linh Lang, cậu cũng chưa từng nghe nói có vấn đề như vậy.
“Ngươi chưa từng nghe nói hồ yêu hay ghen, h*m m**n chiếm hữu rất mạnh sao?” Lăng Sương nói: “Mùi, là mùi đó. Ngươi chải lông cho Tiêu Cửu Từ nên khắp người đều mang mùi của y. Sau đó lại vuốt lông, chải lông cho thiên hồ khác, dính mùi của chúng, sẽ khiến bản năng của Tiêu Cửu Từ không chịu nổi.”
“Hả?” Kiều Hàm nghe mà buồn cười: “Sư huynh ta sẽ không như vậy.”
Sư huynh là bán yêu, cho dù có một chút bản tính thiên hồ thì cũng không đến mức nguyên bản như vậy chứ. Hơn nữa thật khó tưởng tượng sư huynh sẽ có phản ứng ghen tuông, lại còn ghen với một đám tiểu thiên hồ.
Nhưng lúc này nhìn phản ứng của sư huynh, Kiều Hàm thật sự dở khóc dở cười. Tuy trước đây từng nghe nói huyết mạch bán yêu thức tỉnh sẽ ảnh hưởng đến tâm tính của y, nhưng không ngờ lại thành thế này.
“Ta ở một mình buồn chán mà…”
“Ta không cố ý…”
“Ta chỉ phạm phải sai lầm mà bất kỳ người mê lông xù nào cũng sẽ phạm thôi…”
“Bọn chúng đều chỉ là khách qua đường.”
“Sư huynh, kiềm chế bản tính của huynh một chút được không?”
Kiều Hàm nhìn gương mặt hồ ly lạnh tanh của Tiêu Cửu Từ, cảm thấy sư huynh thế này đáng yêu không chịu nổi, khiến cậu không thể tưởng tượng đây lại là Tiêu Cửu Từ dịu dàng trầm ổn kia.
Kiều Hàm không nhịn được đưa tay vuốt lông, xoa tới xoa lui gương mặt hồ ly. Cuối cùng mặt sư huynh vẫn lạnh tanh, nhưng đuôi lại bắt đầu đung đưa.
Đây là gương mặt biểu thị đang giận, nhưng cơ thể lại thành thật bày tỏ vui vẻ sao?
Cuối cùng, tất cả những cục lông xù đều bị Kiều Hàm mời về nhà. Cậu chuyên tâm chải lông cho Tiêu Cửu Từ. Ban đầu Tiêu Cửu Từ còn tỏ vẻ ghét bỏ chiếc lược từng chải cho những tiểu thiên hồ khác, lúc này Kiều Hàm mới hiểu cái gọi là mùi có ý nghĩa gì, mặc dù cậu không ngửi thấy. Cậu chỉ có thể đổi một chiếc lược khác để chải lông cho Tiêu Cửu Từ.
Nhưng đó là bốn chiếc đuôi, vừa to vừa dài vừa dày. Tuy đột nhiên có nhiều lông xù đến vậy quả thật rất sung sướng, nhưng chải xong, tay Kiều Hàm gần như phế luôn.
Cuối cùng Tiêu Cửu Từ cũng chịu mở miệng, câu đầu tiên là: “Nếu trước đó không phải làm việc quá sức, thì chút này hẳn không đáng là bao nhỉ.”
Ý ngoài lời chính là nếu trước đó cậu không chải lông cho những cục lông xù khác, vậy khi chải cho y sẽ không cảm thấy mệt.
Kiều Hàm thật sự sắp bị Tiêu Cửu Từ chọc cười chết.
Nhưng Kiều Hàm có cách đối phó Tiêu Cửu Từ, trực tiếp nói: “Bốn đuôi rồi, chắc khoảng mười lăm tuổi nhỉ? Thiếu niên lang, cho ta nhìn dáng vẻ mười lăm mười sáu tuổi của sư huynh đi.”
Trên gương mặt hồ ly của Tiêu Cửu Từ thoáng qua một tia mất tự nhiên, nhưng y vẫn biến hóa.
Sau khi có ba đuôi, Tiêu Cửu Từ đã có thể biến ra quần áo.
Vì vậy lần này, xuất hiện trước mặt Kiều Hàm là một thiếu niên áo trắng.
Môi đỏ răng trắng, da tuyết xương ngọc, vẻ đẹp trong trẻo thuần khiết, mái tóc dài bạc trắng tung bay theo gió, ngũ quan tuấn tú dần trở nên khó phân biệt nam nữ, mỗi khi ánh mắt lưu chuyển đều khiến lòng người rung động.
Lúc này ngoài cửa truyền đến giọng nói của Lăng Sương.
Sắc mặt Kiều Hàm thay đổi, vội vàng nói: “Biến về đi.”
Tiêu Cửu Từ giật mình, lập tức biến lại thành thiên hồ bốn đuôi.
Lăng Sương vừa hay bước vào. Nhìn thấy y đã có bốn đuôi, lại quay đầu nhìn năm chiếc đuôi của mình, hắn lập tức cảm thấy sắp nhồi máu cơ tim: “Vậy mà… nhanh đến thế sao?”
Tiêu Cửu Từ quay đầu chào hỏi. Lăng Sương lại nhìn thấy dáng vẻ thiên hồ đang dần trưởng thành kia, không nhịn được ôm ngực. Càng lớn càng hợp thẩm mỹ của hắn, cũng không biết hình người sẽ thế nào.
Chắc chắn là dáng vẻ nam tử. Hắn thích kiểu mềm mại xinh đẹp, nhìn đà trưởng thành của Tiêu Cửu Từ, chẳng mấy chốc sẽ trở thành một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, nên chắc chắn hắn sẽ không thích đâu.
Ừ, không sai.
Hắn hoàn toàn không biết mình vừa bỏ lỡ điều gì.
Kiều Hàm thấy Lăng Sương cứ nhìn mãi hình dạng hồ ly của Tiêu Cửu Từ, vội vàng nói: “Đừng quấy rầy sư huynh đệ bọn ta ôn chuyện.”
Hiện giờ Lăng Sương và Kiều Hàm đã trở thành quan hệ chuyên đấu khẩu. Nghe vậy, hắn lập tức mách lẻo: “Trong những ngày ngươi không có mặt, hắn ôm đám tiểu thiên hồ giám sát mình đi ngủ, còn tắm cho chúng, chơi vui lắm.”
Kiều Hàm: !
Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm.
Được rồi, cả mặt lẫn đuôi đều không vui. Đặc biệt là khi ngửi thấy trên giường toàn mùi của những thiên hồ khác, trong phòng thậm chí bắt đầu rơi tuyết.
Lăng Sương gây họa xong liền bỏ đi. Kiều Hàm quyết định ngày mai sẽ đấu với hắn, nhất định phải đánh đến mức hắn rụng lông.
“Sư huynh…” Kiều Hàm cười lấy lòng.
Tối hôm ấy, Tiêu Cửu Từ hóa thành kích thước mà thiên hồ có tu vi này nên có, bắt Kiều Hàm tắm lông, lau lông rồi chải lông cho mình.
Nhìn con hồ ly có kích thước ngang một người trưởng thành, Kiều Hàm lệ rơi đầy mặt.
Cho dù vẫn luôn dùng linh lực hệ Mộc trị liệu, sáng hôm sau tay cậu vẫn đau nhức.
Nhưng ít nhất cũng dỗ được cả bốn chiếc đuôi đung đưa. Cuối cùng Kiều Hàm nằm sấp trên giường, Tiêu Cửu Từ cúi đầu l**m má cậu, Kiều Hàm đã hoàn toàn tê dại.
“Sư huynh, có phải huynh thật sự không thể kiềm chế bản tính, không thích dính mùi của hồ ly khác không?” Kiều Hàm thật sự không nhịn được hỏi.
Tiêu Cửu Từ cứng người: “Ừm, không thích, không chịu nổi.”
Không chỉ về mặt sinh lý mà cả tâm lý cũng vậy. Nhìn Kiều Hàm mệt đến nằm bẹp trên giường, nhớ lại y cũng cảm thấy mình thật ấu trĩ, ghen với một đám hồ ly con quả thật quá mất mặt.
Vì vậy không còn cách nào khác, chỉ có thể đẩy hết cho bản tính thiên hồ.
Kiều Hàm bất đắc dĩ, chỉ có thể bảo đảm sau này sẽ không chải lông cho thiên hồ khác nữa. Lúc này Tiêu Cửu Từ mới rời đi, tiếp tục tu luyện.
Nửa năm sau, vào một ngày nọ, Kiều Hàm đang tu luyện trong núi.
Đột nhiên cậu ngửi thấy một mùi máu tanh.
Kiều Hàm cau mày, tò mò lần theo mùi máu, nhìn thấy một người đang nằm sấp trong bụi cỏ. Người nọ bị thương nặng, đang khó nhọc bò đi, khi nhìn thấy Kiều Hàm thì rõ ràng sửng sốt, có lẽ không ngờ nơi đây lại có người.
“Ngươi…” Nhất thời nam tử kia không biết nên nói gì.
Kiều Hàm thầm nghĩ, không phải tên này nên cầu cứu cậu sao?
Nhìn kỹ lại, trong đầu cậu lập tức lóe lên một ý nghĩ. Tên này chẳng lẽ chính là…
Kiều Hàm đột nhiên mỉm cười, vô cùng nhiệt tình bước lên cứu người: “Vị đạo hữu này không sao chứ? Yên tâm, ta cứu ngươi. Ta giỏi trị liệu nhất.”
Nam tử sửng sốt, vội vàng nói: “Đa tạ… nhưng ta bị thương rất nặng.”
“Ta là y tu giỏi nhất.”
“Chuyện đó… ta quen một xích hồ, ta muốn…”
Kiều Hàm nhìn nam tử mặt mũi bê bết máu này, xác định được thân phận của gã.
Lễ tế Nguyệt Hạ, nô lệ của Xích Hồ Vương. Vì sự tồn tại của gã, Xích Hồ Vương và Tiêu Cửu Từ đã đánh nhau một trận lớn.
Tuy xét theo cốt truyện, tên này dường như khá vô tội, nhưng nếu đã gây bất lợi cho sư huynh thì đừng xuất hiện nữa.
Kiều Hàm mặc kệ sự phản đối của nam tử, trực tiếp kéo người vào trong hốc cây: “Tìm hồ ly làm gì? Chúng ta đều là nhân tộc, chẳng lẽ ta còn có thể hại ngươi sao?”
Kiều Hàm trực tiếp thi triển thuật trị liệu. Cậu muốn chữa khỏi cho tên này ngay tại chỗ, bảo gã xuống núi, tránh xa Xích Hồ Vương.
Trực tiếp cắt bỏ tình tiết này.
Nhưng Kiều Hàm vẫn không chống lại được thiên đạo.
Ngay khi Kiều Hàm thật sự cưỡng ép chữa khỏi cho người nọ, một ánh lửa từ trên trời giáng xuống.
Xích Hồ Vương đã lâu không gặp lập tức xuất hiện, trực tiếp bóp cổ nam tử, hai mắt đỏ ngầu.
“Mười năm trước không giết được ngươi, không ngờ ngươi lại chủ động dâng mình đến tận cửa! Đã lâu không gặp, huynh đệ tốt của ta.”