Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 143

“Các ngươi!” Xích Hồ Vương nổi giận, ngọn lửa lập tức bùng lên quanh người hắn. Tám chiếc đuôi kéo dài, phình lớn, trên mỗi chiếc đều tóe ra những đốm lửa.

Đám xích hồ lập tức hưởng ứng đại vương, đồng loạt bùng lên ngọn lửa.

Phía thiên hồ cũng phản ứng lại, gió tuyết đột ngột trút xuống khu vực này, những đường băng lan rộng dưới mặt đất.

Tiêu Cửu Từ nhảy lên vai Kiều Hàm, kề vai sát cánh chiến đấu cùng cậu. Kiều Hàm cầm roi mây, nghiêm trận chờ đợi.

Đúng lúc này, một luồng yêu lực hệ Băng từ trong trưởng lão viện lan ra.

Ngay sau đó, sáu vị trưởng lão Thiên Hồ lần lượt bay ra, hợp lực ngưng tụ vô số mũi băng lơ lửng giữa không trung, như vạn tên cùng bắn, đồng loạt nhắm vào tộc Xích Hồ.

Xích Hồ Vương nghiêng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười ngông cuồng phách lối, con mắt độc nhất cũng tràn đầy hưng phấn, hoàn toàn không hề e ngại trận chiến này.

Ngay khi cuộc chiến sắp sửa bùng nổ, một giọng nói già nua đi cùng luồng yêu lực ôn hòa, mát lạnh truyền tới như một cơn gió nhẹ.

“Dừng tay hết đi.”

Tất cả hồ tộc nghe thấy giọng nói ấy đều sửng sốt. Tộc Thiên Hồ là bên đầu tiên quỳ xuống, hướng về phía trưởng lão viện.

Tộc Xích Hồ cũng do dự một lúc, nhưng không nghe theo mệnh lệnh của Xích Hồ Vương mà lần lượt quỳ xuống trước. Trên mặt Xích Hồ Vương thoáng hiện vẻ chần chừ, sau đó mới quỳ một gối xuống đất.

Lúc này, Kiều Hàm lại trở nên hơi lạc lõng.

Kiều Hàm chỉ có thể ôm Tiêu Cửu Từ ngồi xổm xuống. Quỳ là chuyện không thể nào, nhưng cậu vẫn lén ngẩng đầu nhìn về phía giọng nói truyền tới. Hướng ấy dường như không phải trưởng lão viện mà là phía sau trưởng lão viện, có lẽ là… cung điện thờ phụng thánh vật.

Ngay sau đó, một bóng sáng xuất hiện từ phía sau trưởng lão viện. Trong bóng sáng là một ông lão tóc trắng, có tai hồ ly, hẳn chính là Hồ Chủ của tộc Linh Hồ.

“Trong lễ tế Nguyệt Hạ, người đứng đầu rút được Long Kiếm sẽ trở thành Hồ Chủ mới.”

Dứt lời, bóng sáng biến mất.

Hiện trường lập tức nổ tung.

Phía tộc Thiên Hồ bàn tán xôn xao.

“Tại sao Hồ Chủ lại đổi ý? Sao lại dùng cách này để chọn Hồ Chủ mới?”

“Lễ tế Nguyệt Hạ là phải tiến vào huyễn cảnh Nguyệt Hạ tranh tài sao? Để mọi người cùng cạnh tranh à?”

“Không cần chờ huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ xuất thế nữa sao? Chẳng phải chỉ người mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ mới rút được Long Kiếm à?”

“Có lẽ Hồ Chủ cũng không còn cách nào khác?”

“Phải làm sao đây? Phía tộc Thiên Hồ chúng ta có ai thắng được…”

“Khoan đã, hồ yêu rút được Long Kiếm cũng tương đương với vị hôn phu của Thánh nữ, vậy khế ước…”

Phía tộc Xích Hồ cũng ầm ĩ không kém.

“Chỉ là kéo dài thời gian thôi. Xích Hồ Vương đời trước từng thử rút Long Kiếm rồi, căn bản không rút ra được.”

“Còn phải chờ đến lễ tế Nguyệt Hạ, chẳng phải lại phải đợi thêm hai năm sao?”

“Nhưng nhìn Hồ Chủ vẫn có thể dùng hư ảnh nói chuyện, e rằng còn lâu mới thoái vị…”

“Vương, phải làm sao đây?”

Lúc này, sáu vị trưởng lão Thiên Hồ hiển nhiên cũng không ngờ sự việc sẽ biến thành thế này, nhưng họ sẽ không làm trái mệnh lệnh của Hồ Chủ, vì vậy tụ lại cùng nhau tranh luận. Chẳng bao lâu sau, họ đã bị Xích Hồ Vương cắt ngang.

Xích Hồ Vương vẫn kiêng dè lão Hồ Chủ, vì vậy trực tiếp lên tiếng: “Nếu Hồ Chủ đã lên tiếng, chúng ta đương nhiên phải tuân theo. Có điều… ta không có ý kiến gì với lễ tế Nguyệt Hạ, nhưng nếu đến lúc đó không ai rút được Long Kiếm thì đừng kiếm cớ với ta. Ta nghĩ các huynh đệ tỷ muội của những tộc khác cũng sẽ không đồng ý! Hôm nay ta đặt lời ở đây, vào ngày lễ tế Nguyệt Hạ nhất định phải chọn ra Hồ Chủ mới. Nếu không chọn được, ta sẽ làm!”

Sáu vị trưởng lão mang những vẻ mặt khác nhau, nhìn nhau một lượt. Một vị trưởng lão bước lên nói: “Xích Hồ Vương nói có lý. Đến lúc đó, chúng ta sẽ mở huyễn cảnh Nguyệt Hạ, người đầu tiên rút được Long Kiếm trong huyễn cảnh sẽ là người đứng đầu. Nếu không ai có thể rút được Long Kiếm, người cuối cùng còn đứng vững và cầm kiếm sẽ là người đứng đầu. Như vậy, Xích Hồ Vương còn ý kiến gì không.”

Xích Hồ Vương cười lạnh. Hắn biết họ đang trông chờ kẻ được nhắc đến trong thần dụ xuất hiện. Cho dù kẻ đó yếu hơn hắn, chỉ cần rút được Long Kiếm thì sẽ trở thành Hồ Chủ. Nhưng truyền nhân Cửu Vĩ Thiên Hồ đã chờ mấy trăm năm vẫn chưa xuất hiện, còn chờ cái quỷ gì nữa, cứ để bọn họ nằm mơ giữa ban ngày đi. Đến lúc đó, hắn sẽ là hồ yêu duy nhất còn đứng vững tại hiện trường.

“Được, ta sẽ thông báo đầy đủ cho toàn tộc. Vậy chúng ta gặp lại tại lễ tế Nguyệt Hạ!” Xích Hồ Vương nói xong liền cười ngạo nghễ, như thể đã nắm chắc phần thắng. Hắn đang định quay người rời đi thì vừa hay nhìn thấy Lăng Sương đáp xuống, bèn giễu cợt một câu: “Nhưng ta không có hứng thú cưới Thánh nữ đâu, đến lúc đó đừng nhét nàng cho ta.”

Lời sỉ nhục ấy khiến Lăng Sương tức giận, trực tiếp lao về phía Xích Hồ Vương: “Liệt Dương, mẹ nó ngươi đừng vội đắc ý! Người cầm Long Kiếm mới là vị hôn phu định mệnh của tỷ ta. Ngươi rút nổi kiếm à mà đã dám buông lời ngông cuồng ở đây!”

Sát khí lóe lên trong con mắt độc nhất của Xích Hồ Vương. Hắn giơ tay, định đánh Lăng Sương trọng thương.

Kết quả, Lăng Sương vừa bay đến giữa không trung đã bị một sợi dây leo quấn lấy, vèo một tiếng kéo ngược trở về, khiến đòn đánh của Xích Hồ Vương rơi vào khoảng không.

Dù sao cũng là thuộc hạ tương lai của sư huynh, không thể để con hồ ly lông đỏ chẳng biết nặng nhẹ kia làm bị thương được.

Kiều Hàm vừa lạnh mặt thu dây leo về, vừa đón nhận ánh mắt nóng rực của Xích Hồ Vương quét sang.

Kiều Hàm cười giả tạo, nhe răng với hắn.

Xích Hồ Vương lại nhìn về phía tiểu thiên hồ đang đứng trên vai Kiều Hàm. Nghĩ đến việc ban nãy mình lại âm thầm chịu thiệt trong tay một thiên hồ nhỏ bé như vậy, gã lập tức nhíu mày.

Khoan đã, khí tức này quái dị như vậy… Bên cạnh còn có một nhân tộc, chẳng lẽ là…

“Bán yêu Tiêu Cửu Từ?! Tu sĩ nhân tộc trẻ tuổi nhất từng đạt đến kỳ Nguyên Anh.”

Vừa nghe đến kỳ Nguyên Anh, toàn bộ tộc Thiên Hồ đều kinh ngạc. Đó là thực lực tương đương với bảy đuôi.

Tiêu Cửu Từ chỉ dùng đôi mắt xanh biếc nhìn Xích Hồ Vương, khẽ gật đầu, xem như thừa nhận thân phận.

Kiều Hàm khá bất ngờ khi Xích Hồ Vương có chút hiểu biết, dù sao trước đó Tộc Thiên Hồ hoàn toàn không biết thân phận của Tiêu Cửu Từ. Toàn bộ tộc Linh Hồ đều sống tại khu vực rìa đại lục, cách xa trung tâm quyền lực của tu chân giới và yêu giới, tin tức không được nhanh nhạy cho lắm.

Xích Hồ Vương cười lạnh: “Nghe nói ngươi quậy tu chân giới long trời lở đất, trở thành đối tượng bị cả tu chân giới truy sát. Bây giờ không còn nơi nào để đi nên mới chạy về tộc Thiên Hồ. Ta còn đang thắc mắc đám ngoan cố già nua của tộc Thiên Hồ sao lại nghĩ đến chuyện nuôi nô lệ nhân tộc! Hóa ra là một tên tạp chủng. Các ngươi thật sự không sợ hắn phát điên mất khống chế, giết sạch tất cả mọi người à!”

Sắc mặt Kiều Hàm lập tức trầm xuống. Không đợi mọi người phản ứng, cậu trực tiếp ra tay, vung roi mây quất tới. Tốc độ tuy nhanh nhưng vẫn không bằng Xích Hồ Vương.

Xích Hồ Vương đứng sừng sững bất động, trực tiếp vung đuôi quấn lấy một đầu roi mây đang bay tới, lập tức châm lửa. Ngọn lửa men theo roi mây, nhanh chóng lao về phía Kiều Hàm.

Một bóng trắng chợt lóe lên. Tiểu thiên hồ vững vàng giẫm trên roi mây, những đường băng từ dưới bốn chân y lan ra, trong chớp mắt va chạm với đường lửa.

Tuy không đấu lại được, nhưng y vẫn có thể lập tức cắt đứt roi mây từ chính giữa.

Đoạn roi mây còn lại quấn lấy tiểu thiên hồ, kéo y trở về. Chỉ trong nháy mắt, y đã nhảy lại lên vai Kiều Hàm, còn tranh thủ dùng đầu cọ cọ vào cậu như đang an ủi.

Sau một chiêu, các trưởng lão tộc Thiên Hồ lập tức đứng ra: “Xích Hồ Vương, xin đừng tùy tiện làm tổn thương người trong tộc chúng ta ngay trên địa bàn của tộc Thiên Hồ! Chỉ cần mang huyết mạch Thiên Hồ thì chính là người của tộc chúng ta.”

Xích Hồ Vương cũng không có hứng tiếp tục dây dưa, chỉ giễu cợt: “Bán yêu, đây thật sự là nô lệ của ngươi sao? Có vẻ không nghe lời cho lắm. Nhân tộc xảo quyệt gian trá nhất, rất giỏi nói dối lừa người, đừng để hắn là gian tế do nhân tộc phái tới đấy. Ta khuyên các ngươi tốt nhất nên đuổi hắn đi. Hiện giờ nhân tộc đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, tránh để bọn chúng thâm nhập.”

Kiều Hàm tức đến mức mũi cũng sắp lệch đi. Nói ra thì thiết lập nô lệ này thật sự không phải do Kiều Hàm nhất thời nổi hứng, tất cả đều vì con hồ ly lông đỏ trước mắt. Sau này gã sẽ dẫn theo một nô lệ nhân tộc xuất hiện, nếu không, trong lúc nhất thời Kiều Hàm chưa chắc đã nghĩ ra được cách này.

Nhìn cái miệng cứng của gã lúc này, cậu thật sự muốn đánh nát nó. Còn dám nói sư huynh như vậy, đáng đời sau này có kết cục thê thảm!

Nhưng nhìn bầu không khí xung quanh dần thay đổi, Kiều Hàm lập tức bắt đầu diễn. Cậu quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, chân thành mà gấp gáp nói: “Chủ nhân, ngài đừng nghe gã châm ngòi ly gián. Ngài phải tin ta, ta sẽ vĩnh viễn trung thành với ngài. Ta có thể lập huyết thệ.”

Giữa ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Kiều Hàm giơ tay, định vẽ trận pháp lập huyết thệ. Lời thề này hoàn toàn không tạo thành gánh nặng đối với cậu, bởi cậu vốn tuyệt đối trung thành với Tiêu Cửu Từ.

Nhưng không đợi cậu làm bậy, Tiêu Cửu Từ đã dùng chiếc đuôi hồ ly trắng như tuyết quấn một vòng, bịt miệng Kiều Hàm lại, còn khá trách móc trừng cậu một cái.

“Đừng làm loạn, nghe lời.”

Kiều Hàm chớp mắt, biết Tiêu Cửu Từ không cho phép cậu dùng chiêu này, chỉ có thể bất đắc dĩ nói: “Vâng, chủ nhân.”

Đồng tử Tiêu Cửu Từ khẽ run. Y thật sự bị từng tiếng “chủ nhân” ấy làm cho dở khóc dở cười. Nếu sư đệ thật sự có thể ngoan ngoãn như vậy thì y đã đỡ phải bận lòng, nhưng… ngoan như vậy thì không còn là Kiều Hàm nữa.

Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Xích Hồ Vương, lạnh giọng nói: “Cậu ấy là người của ta, ta sẽ chịu trách nhiệm, không cần người ngoài chỉ dạy.”

“Ngươi yếu hơn hắn nhiều như vậy, ngươi chịu trách nhiệm nổi sao? E rằng trong tộc Thiên Hồ cũng chẳng có bao nhiêu kẻ đánh thắng được hắn.” Xích Hồ Vương giễu cợt: “Ta thật sự nghi ngờ không biết ngươi đã thuần phục hắn bằng cách nào.”

“Đương nhiên là dùng sắc đẹp để thuần phục ta rồi! Ngươi không nhìn ra chủ nhân của ta đẹp đến mức nào sao?” Kiều Hàm trực tiếp buông thả bản thân, lời cậu nói khiến Tiêu Cửu Từ suýt trượt chân khỏi vai mà ngã xuống.

Không ngờ khá nhiều hồ yêu bên cạnh suy nghĩ kỹ lại đều lộ vẻ tán thành.

Một trong những thiên phú của hồ yêu chính là dùng sắc đẹp mê hoặc người khác. Mị thuật là bản năng trời sinh, vẻ đẹp vốn là tượng trưng cho thực lực. Tuy chỉ có những hồ yêu đi theo đường ngang ngõ tắt mới dùng chiêu này đối phó người khác, nhưng bọn họ cũng không bài xích thiên phú của mình. Bị thuần phục vì sắc đẹp là chuyện vô cùng hợp lý.

Hơn nữa… người bị hại Lăng Sương tỏ ý rằng y thật sự rất đẹp mà.

Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nhìn Kiều Hàm, thậm chí còn hơi nghi ngờ không biết trong lời cãi người này có lén xen lẫn ý riêng, nói ra vài lời thật lòng hay không. Nhưng Kiều Hàm thích hình thái bán yêu của y, chỉ cần biết điều này đã đủ khiến y vui vẻ, giống như huyết mạch tồi tệ, phiền phức ấy được công nhận theo một cách khác.

Kiều Hàm thấy Xích Hồ Vương bị chặn họng thì cười đầy đắc ý. Cậu không tin gã có thể tìm ra lý do để phản bác.

Ta chính là một kẻ bị hồ ly tinh mê hoặc đấy, thì sao nào?!

“Ngươi cứ lải nhải mãi, chẳng lẽ đang ghen tị vì chủ nhân của ta thuần phục được một nô lệ lợi hại như ta à?” Kiều Hàm mỉa mai.

Xích Hồ Vương thật sự chưa từng trải qua sự hiểm ác của nhân gian, vậy mà còn mưu toan đấu khẩu với Kiều Hàm: “Ta ghen tị với hắn?”

“Ghen tị với sắc đẹp của ngài ấy chứ sao! Ngươi nhìn lại mình đi, ghen tị đến mức mặt mũi méo mó cả rồi. Mau về chăm sóc bộ lông của ngươi đi, trông xơ xác như vậy, sờ chắc chắn không thích tay!”

Toàn bộ hồ tộc đều kinh ngạc. Tên này đang nói gì vậy! Lông của Xích Hồ Vương đâu phải thứ ngươi muốn sờ là sờ được!

Linh Hồ vô cùng cao quý, không cho người khác sờ lông!

Xích Hồ Vương không biết nghĩ đến chuyện gì, vẻ mặt lại ngây ra trong chốc lát, theo bản năng muốn sờ đuôi mình.

Kết quả, ngay giây sau gã vừa hoàn hồn, đang định nổi giận thì lại bị Kiều Hàm cắt ngang.

“Ngươi cứ bám lấy bọn ta không buông làm gì? Chẳng phải còn phải chuẩn bị cho lễ tế Nguyệt Hạ à? Còn không mau cút đi?” Kiều Hàm mỉa mai.

Xích Hồ Vương thật sự sắp bị chọc tức đến hộc máu, nhưng gã lại không phải đại phản diện lòng dạ độc ác thật sự, không thể trực tiếp ra tay giết người, chỉ đành hung tợn gầm lên: “Hừ, quả nhiên chỉ có loại bán yêu mang huyết mạch dơ bẩn mới làm bạn với nhân tộc thô bỉ, tục tằn! Chúng ta đi!”

Nói xong, ngay cả kiệu gã cũng không thèm ngồi, trực tiếp hóa thành một luồng lửa bay đi. Những xích hồ khác cũng tức tối, rầm rộ đi theo gã rời khỏi nơi này.

Nhưng nghe xong câu cuối cùng, Kiều Hàm suýt bật cười thành tiếng. Cậu chờ xem con hồ ly lông đỏ này đến lễ tế Nguyệt Hạ sẽ tự vả mặt mình thế nào.

Trong đầu vang lên thông báo nhiệm vụ hoàn thành, đồng thời thu thập được điểm cảm xúc +233.

Kiều Hàm cảm thấy điểm cảm xúc của sư huynh hẳn là vui vẻ. Nhiệm vụ kiểu này có nhiều thêm một chút cũng chẳng sao.

Kiều Hàm vừa quay đầu đã thấy một đám hồ ly trắng đang trợn mắt há miệng nhìn mình.

Tiêu Cửu Từ trên vai cậu cưng chiều nói: “Đệ đó, cứ làm loạn. Lỡ chọc giận đối phương thật thì xem đệ làm thế nào?”

Kiều Hàm vô tội nói: “Đánh không lại hắn thì cũng phải chọc hắn tức một chút. Ai bảo hắn nói huynh như vậy.”

Có thể thấy Tiêu Cửu Từ khẽ phe phẩy đuôi, đôi mắt hồ ly hơi nheo lại.

“Vậy rốt cuộc hai người là chủ tớ, hay sư huynh đệ, hay là…” Lăng Sương nhớ đến những lời Tiêu Cửu Từ từng nói với mình, nuốt nước bọt.

“Có gì khác nhau sao? Dù sao ta cũng đi theo sư huynh.” Kiều Hàm cười nói.

“Không phải chủ tớ.” Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói.

Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ mang khuôn mặt hồ ly lông xù mà vẫn nghiêm trang nói chuyện, không nhịn được cười: “Ơ? Chủ nhân, ngài muốn vứt bỏ ta sao?”

Tiêu Cửu Từ dùng chiếc đuôi lông xù quất vào đầu Kiều Hàm một cái: “Còn gọi bậy nữa.”

Kiều Hàm cười hì hì, túm lấy chiếc đuôi, vuốt lại phần lông bị làm rối trong lúc đánh nhau ban nãy.

Tiêu Cửu Từ mặc cho cậu nắm lấy chóp đuôi mà bóp bóp.

Lăng Sương nhìn mà thấy không được tự nhiên. Đuôi hồ ly sẽ không nhịn được mà cử động, đó là ngôn ngữ cơ thể tự nhiên, vừa thể hiện tâm trạng, vừa luôn giúp cơ thể giữ thăng bằng, tượng trưng cho sự an toàn tính mạng của họ. Không một ai có thể mặc cho người khác nắm chặt đuôi mình mãi, cảm giác ấy khó chịu chẳng khác nào phải kiềm chế một loại nghiện nào đó.

Trừ khi là phu thê ân ái, họ sẽ cho đối phương gối lên đuôi mình hoặc ngậm đuôi mình, nhưng cũng chỉ trong những tình huống nhất định.

Nếu chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, thật sự sẽ không nhịn được mà rút đuôi về.

Vậy nên mối quan hệ Tiêu Cửu Từ từng nói mới chính là quan hệ thật sự của họ.

Niềm vui vì vừa được hồ ly trong lòng cứu giúp của Lăng Sương lập tức trở nên ảm đạm: “Cảm ơn hai người… vừa rồi đã cứu ta mấy lần.”

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ cùng nhìn sang.

Tiêu Cửu Từ nói: “Không cần khách sáo.”

Kiều Hàm lại thẳng thừng nói: “Ngươi thật sự quá kích động.”

Đúng lúc này, các trưởng lão tộc Thiên Hồ cuối cùng cũng vây quanh, còn có cả mỹ nam lực lưỡng sáu đuôi kia.

Mỹ nam lực lưỡng sáu đuôi xem như đại tướng quân của tộc Thiên Hồ, tên là Hàn Phong, tính tình chính trực, thật thà. Hắn cũng đến cảm ơn Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, sau đó nói với Kiều Hàm: “Ngươi lợi hại thật, có cơ hội thì chúng ta so tài một trận.”

Kiều Hàm nhìn sáu chiếc đuôi lông xù phía sau hắn, hơi thèm thuồng, nhiệt tình gật đầu.

Tiêu Cửu Từ nghi ngờ nhìn Kiều Hàm hiếm khi nhiệt tình như vậy.

Sáu vị trưởng lão lại không quan tâm họ có quan hệ gì. Dù sao ban nãy hai người cũng xem như đã giúp tộc Thiên Hồ. Hồ ly có ơn tất báo, đương nhiên sẽ không nghi ngờ hết chuyện này đến chuyện khác, trái lại còn thân thiện tiếp đãi.

Nhưng theo Kiều Hàm thấy, nếu không phải thiên phú của yêu tộc từ khi sinh ra đã cao hơn nhân tộc, với dáng vẻ sáu người cộng lại còn không đủ năm cái tâm nhãn thế này, bọn họ đã sớm bị nhân tộc tiêu diệt.

Sau đó, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ được đưa vào trưởng lão viện. Mọi người cũng không tránh mặt Kiều Hàm, tất cả cùng tiến vào trong phòng.

Các trưởng lão định giải quyết chuyện của Tiêu Cửu Từ trước, sau đó mới đi tìm Hồ Chủ hỏi về chuyện hôm nay.

Bởi vì Hồ Chủ luôn xuất thân từ tộc Thiên Hồ nên từ xưa đến nay, tộc Thiên Hồ không có Hồ Vương riêng, chỉ có trưởng lão viện gồm sáu vị trưởng lão phụ trách quản lý tộc Thiên Hồ. Những hồ tộc khác đều giống tộc Xích Hồ, có vương của riêng mình.

Vì vậy, sau khi thương nghị chuyện của Tiêu Cửu Từ, họ chỉ cần xin chỉ thị của Hồ Chủ là có thể đưa ra quyết định.

Hồ Chủ quả thật không ở trong trưởng lão viện. Ông quanh năm minh tưởng trong cung điện, chỉ thỉnh thoảng gặp chuyện lớn mới xuất hiện.

Cung điện thờ phụng thánh vật là nơi Thánh nữ và Hồ Chủ thường xuyên sinh sống, ngoài họ ra chỉ có sáu vị trưởng lão thỉnh thoảng được phép tiến vào.

Lúc này, cả sáu vị trưởng lão đều xem như đã lộ diện đầy đủ trước mặt Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ. Giống Thảo trưởng lão, họ chỉ để lộ tai, còn toàn bộ đuôi đều thu lại. Đến tuổi tác như họ, về cơ bản đã không còn thích phô bày đuôi của mình.

Rất dễ phân biệt, không cần nhìn mặt, chỉ cần nhìn hoa văn trên áo bào trắng là được, đơn giản mà thô bạo.

Trên người Thảo trưởng lão thêu cỏ cây tươi tốt. Cứ thế mà suy ra, còn có Hoa trưởng lão, Thụ trưởng lão…

*Thảo là cỏ, kiểu thảo mộc đồ; thụ là cây cối…

Thảo trưởng lão chủ động lên tiếng: “Bọn ta đã thương nghị xong việc sắp xếp cho ngươi. Vì ngươi mang huyết mạch Thiên Hồ, bọn ta hoan nghênh ngươi trở về. Bây giờ cần kiểm tra thiên phú của ngươi, căn cứ vào thiên hướng thiên phú để xem vị trưởng lão nào bằng lòng nhận ngươi làm đồ đệ, dẫn dắt ngươi bước lên con đường yêu tu. Ngươi có bằng lòng không?”

Tiêu Cửu Từ cung kính gật đầu, nhảy từ trên vai Kiều Hàm xuống.

Kiều Hàm vừa lùi lại vừa nhìn yêu linh thạch dùng để kiểm tra mà họ lấy ra. Tuy cậu đã biết kết quả từ lâu…

Tiêu Cửu Từ làm theo hướng dẫn của Thảo trưởng lão, nhảy lên yêu linh thạch. Ngay lập tức, từng đốm yêu khí màu lam lấm tấm từ trong cơ thể y bay ra, chui vào yêu linh thạch.

Vật trong suốt trông như một quả cầu pha lê kia bắt đầu phát ra ánh sáng màu lam. Khi ánh sáng dần lấp đầy yêu linh thạch, không ít trưởng lão lộ vẻ mừng rỡ. Nhưng rồi yêu linh thạch càng lúc càng đầy, bề mặt bắt đầu đóng băng, vẻ mặt mọi người dần chuyển thành kinh ngạc. Đến khi luồng sáng xanh băng trực tiếp xuyên qua mái hiên, tất cả đều ngây người.

Ngay cả Lăng Sương và Hàn Phong đang canh giữ bên ngoài, trông thấy luồng sáng đột ngột b*n r* kia cũng sững sờ.

“Bán yêu… thiên phú của bán yêu đều cao đến vậy sao?” Hàn Phong kinh ngạc hỏi.

“Nghe nói… hình như đúng là vậy.” Lăng Sương sửng sốt nói: “Năm xưa tỷ tỷ ta cũng có biểu hiện thiên phú như thế. Trời ạ, bao nhiêu năm qua, y là người thứ hai ta từng gặp có thiên phú cao đến vậy.”

“Đáng tiếc…” Hàn Phong lắc đầu.

Lăng Sương cũng lắc đầu: “Đáng tiếc…”

Lúc này, sáu vị trưởng lão cũng đều cảm thấy đáng tiếc. Thiên phú như vậy có thể sánh ngang Thánh nữ. Nếu là một thiên hồ khác, họ nhất định sẽ nghi ngờ thiên hồ này chính là người mà họ vẫn luôn chờ đợi. Như vậy, lễ tế Nguyệt Hạ lần này họ sẽ có hy vọng. Nhưng huyết mạch của y không thuần, xét từ căn bản đã không thể nào.

Theo bản năng, họ cho rằng một bán yêu không thể là người thừa kế Cửu Vĩ Thiên Hồ thần thánh.

Hơn nữa, thiên phú của người thừa kế Cửu Vĩ Thiên Hồ lẽ ra phải cao hơn Thánh nữ mới đúng. Mức độ gần như ngang bằng Thánh nữ này chỉ có thể chứng minh bán yêu quả nhiên lợi hại như lời đồn. Nhưng sự lợi hại ấy cũng đi kèm nguy cơ bất ổn, suy cho cùng vẫn kém thiên phú thuần khiết của Thánh nữ một bậc.

Chỉ là họ không biết, để tránh mất khống chế, yêu lực mà Tiêu Cửu Từ thể hiện lúc này đã được y cố ý khống chế.

Đối với Tiêu Cửu Từ, chỉ cần có thể bái sư là được, không cần phải mạo hiểm chứng minh thiên phú của mình cao đến mức nào.

Sau khi Tiêu Cửu Từ nhảy xuống, sáu vị trưởng lão đã hoàn hồn, lập tức tranh nhau giành người. Họ đều không để ý đến thân phận bán yêu, chỉ muốn bồi dưỡng ra một thiên hồ mạnh mẽ để ứng phó với lễ tế Nguyệt Hạ sắp tới. Có thêm một thiên hồ lợi hại là có thêm một phần thắng, nước đến chân mới mài giáo thì không sắc cũng sáng.

Ban đầu là xem ai sẽ chọn Tiêu Cửu Từ, bây giờ trực tiếp biến thành xem Tiêu Cửu Từ chọn ai.

Điều này lại khiến Tiêu Cửu Từ khó xử, dù sao y cũng chẳng quen ai trong số họ.

Cuối cùng vẫn là Thảo trưởng lão nhanh trí, vỗ đầu nói: “Sáu người chúng ta cùng dạy chẳng phải được rồi sao? Dù sao y cũng là thiên tài, nếu chúng ta cùng dạy, nói không chừng y sẽ trưởng thành nhanh hơn.”

Lời này vừa nói ra, các trưởng lão khác lập tức phụ họa.

Sau đó, họ cười hì hì đưa ra yêu cầu với Tiêu Cửu Từ rằng nếu hai năm sau y mọc được năm đuôi thì phải tham gia lễ tế Nguyệt Hạ.

Tiêu Cửu Từ sững ra, quay đầu nhìn Kiều Hàm một cái. Kiều Hàm gật đầu, lúc này Tiêu Cửu Từ mới đồng ý, xem như báo đáp ân tình.

Sau khi xác định xong chuyện này, sáu người tạm thời giao Tiêu Cửu Từ cho Hàn Phong và Lăng Sương, để hai người họ phổ biến cho y những thông tin cơ bản về tộc Thiên Hồ. Còn họ phải đến cung điện gặp Hồ Chủ một chuyến.

Nhìn sáu ông lão bận rộn tới lui, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm chỉ đành ra ngoài tìm Lăng Sương và Hàn Phong.

Nhưng cũng không cần họ đi tìm. Vì chuyện vừa rồi, hai người kia vẫn luôn ngồi chờ bên ngoài.

Vừa thấy họ đi ra, hai người lập tức hỏi thăm tình hình.

Nghe nói sáu vị trưởng lão sẽ cùng nhau dạy dỗ Tiêu Cửu Từ, Hàn Phong lộ vẻ hâm mộ.

“Thiên phú như vậy thì được đối đãi thế này cũng phải.”

Lăng Sương nói: “Ngoại trừ tỷ ta được Hồ Chủ đích thân dạy dỗ, đãi ngộ của ngươi là tốt nhất rồi.”

Kiều Hàm liếc Lăng Sương một cái, không nói gì.

Mấy người ngồi xuống. Tiêu Cửu Từ kể cho họ nghe chuyện các trưởng lão hy vọng sau này, khi đạt đủ tiêu chuẩn, y sẽ tham gia lễ tế Nguyệt Hạ. Y vẫn chưa hiểu rõ tình hình nên trực tiếp mở miệng hỏi. Với tính cách của Tiêu Cửu Từ, y thích điều tra rõ mọi thông tin, như vậy mới có thể mưu tính kỹ càng rồi hành động.

Tiêu Cửu Từ đã được tộc Thiên Hồ công nhận, vì vậy hai người họ cũng biết gì nói nấy.

Chỉ là trước khi nói, họ vẫn hơi để ý mà nhìn Kiều Hàm một cái.

Tiêu Cửu Từ trực tiếp nói: “Dù sao ta nghe được chuyện gì cũng sẽ nói cho đệ ấy biết.”

Hàn Phong và Lăng Sương lập tức chịu thua, ngay sau đó bắt đầu kể cho hai người nghe mọi chuyện về tộc Thiên Hồ từ đầu.

Những chuyện này đương nhiên Kiều Hàm cũng biết rất rõ.

Chuyện bắt đầu từ nguồn gốc của tộc Thiên Hồ. Tộc Thiên Hồ vẫn luôn tự cho mình cao quý hơn những hồ tộc khác, bởi họ mang huyết mạch của thần long thượng cổ Băng Di.

Băng Di có khả năng khống chế tất cả sức mạnh băng tuyết trên thế gian, có thể đóng băng vạn vật. Nghe nói toàn thân nó được tạo thành từ tinh thể băng, trong suốt long lanh, mơ hồ tỏa ra ánh sáng xanh thẫm nhàn nhạt. Sau khi ngã xuống, nó liền tan chảy, không để lại đủ loại di tích như những con rồng khác.

Nghe nói Cửu Vĩ Thiên Hồ là tồn tại hùng mạnh gần với Băng Di nhất. Nhưng lần gần nhất Cửu Vĩ Thiên Hồ xuất hiện đã thuộc về lịch sử chỉ còn tồn tại trong truyền thuyết. Trong lịch sử có ghi chép, nhiều nhất cũng chỉ từng xuất hiện Bát Vĩ Thiên Hồ.

Hơn nữa, Bát Vĩ Thiên Hồ quả thật mạnh hơn những hồ tộc tám đuôi khác.

Vì vậy, tất cả đều công nhận sự hùng mạnh của Cửu Vĩ Thiên Hồ.

Ngoài ra, thánh vật được thờ phụng trong cung điện của tộc Thiên Hồ chính là Long Kiếm. Theo lời đồn, thanh kiếm được chế tạo từ máu mà Băng Di vô tình để lại, cũng là vũ khí do Cửu Vĩ Thiên Hồ đời trước lưu lại. Long Kiếm cắm trong một khối hàn băng vạn năm, không ai có thể rút ra. Tương truyền chỉ Cửu Vĩ Thiên Hồ mới rút được nó.

Sau khi Hồ Chủ đời này kế vị, ông tham ngộ trước Long Kiếm và nhận được thần dụ rằng huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ sắp hiện thế.

Khi ấy, tộc Thiên Hồ vô cùng kích động, còn công bố với bên ngoài rằng Cửu Vĩ Thiên Hồ này sẽ là Hồ Chủ đời kế tiếp.

Để nghênh đón Cửu Vĩ Thiên Hồ thần thánh, họ mới chọn trước một Thánh nữ, để nàng lập khế ước với Long Kiếm và sau này trở thành thê tử của Cửu Vĩ Thiên Hồ. Làm vậy cũng nhằm duy trì huyết mạch hùng mạnh.

Thánh nữ chính là chị gái của Lăng Sương, nữ hồ có thiên phú cao nhất tên Ngạo Tuyết. Nàng vẫn luôn tận chức tận trách ở trong cung điện, làm tròn bổn phận của một Thánh nữ.

Những chuyện này quả thật người ngoài không hề biết. Tiêu Cửu Từ cũng xem như được mở mang kiến thức.

Lăng Sương cười nói: “Thần long thượng cổ có rất nhiều, nhưng Băng Di đại nhân của chúng ta là thần thánh nhất. Nghe nói ngài ấy là thần long đầu tiên hạ phàm cứu thế.”

Hàn Phong cũng vô cùng tự hào nói: “Là một thần long mang tấm lòng nhân từ, thương xót chúng sinh.”

Đối với chuyện này, Tiêu Cửu Từ không phát biểu ý kiến. Dù sao y đã thấy mấy di tích thần long, đủ loại lời đồn đều có cả. Chỉ là câu chuyện về Băng Di được lưu truyền tương đối đầy đủ.

Sau khi kể xong, Lăng Sương nắm chặt tay, nhìn Hàn Phong và Tiêu Cửu Từ nói: “Vì vậy chúng ta nhất định phải cố gắng. Ta không muốn đến lúc đó vì tình thế ép buộc mà tỷ tỷ ta phải gả cho tên khốn kia!”

“Chẳng phải chỉ người rút được Long Kiếm mới là phu quân của Thánh nữ sao?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Lăng Sương nói: “Ai biết bọn họ có giở trò ăn vạ hay không. Đúng không, Hàn Phong đại ca?”

Vẻ mặt Hàn Phong lập tức trở nên mất tự nhiên.

Tiêu Cửu Từ vừa nhìn đã hiểu. Hàn Phong hẳn là thích Thánh nữ, chỉ đáng tiếc…

Tiêu Cửu Từ không tán thành việc dùng cách này để trói buộc một nữ tử. Nhưng đây là quy củ riêng của tộc Thiên Hồ, y cũng không tiện nói gì.

Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm, lại phát hiện Kiều Hàm đang ngẩn người. Điều này thật kỳ lạ, chẳng phải Kiều Hàm thích nghe những chuyện mới lạ nhất sao? Sao lại mất tập trung thế này.

Tiêu Cửu Từ phe phẩy đuôi, cọ qua cằm Kiều Hàm.

Kiều Hàm hoàn hồn, nhìn về phía Tiêu Cửu Từ. Trong nhất thời, tâm trạng cậu khó mà diễn tả thành lời.

Đoạn cốt truyện này là con đường nhất định phải đi để ngăn y mất khống chế, phát điên, cũng là để trở nên mạnh hơn, để có quyền nói “không” với thiên đạo.

Đúng vậy, phải đi qua đoạn cốt truyện này với tư thái tốt nhất.

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên có người hấp tấp chạy tới.

Ánh mắt mọi người lập tức chuyển sang.

Ngay khi Tiêu Cửu Từ cũng nhìn ra bên ngoài, chiếc đuôi của y đột nhiên bị người ta nắm chặt. Theo bản năng, toàn thân y run lên, nhưng không lập tức nhảy tránh, bởi y biết người dám túm đuôi mình như vậy chỉ có Kiều Hàm.

Thật ra cậu nắm hơi đau, nhưng Tiêu Cửu Từ cũng chỉ theo bản năng động chân sau một chút, sau đó quay đầu khó hiểu nhìn Kiều Hàm.

Ngay sau đó, giọng Thảo trưởng lão truyền tới từ cửa: “Tiêu Cửu Từ, mau lên, mau theo ta đến Thánh điện. Hồ Chủ muốn đích thân nhận ngươi làm đồ đệ.”

Tai Tiêu Cửu Từ nghe giọng nói ấy, nhưng ánh mắt lại bắt gặp vẻ khác thường thoáng qua trong mắt Kiều Hàm. Ngay sau đó, cậu đột ngột buông tay, ngẩng đầu nhìn người vừa đến như không có chuyện gì.

Nghi hoặc trong lòng Tiêu Cửu Từ chỉ lóe lên rồi bị tiếng hét chói tai của Lăng Sương bên cạnh cắt ngang.

“Trời ạ, thật sao? Hồ Chủ muốn nhận y làm đồ đệ!”

Thảo trưởng lão vui vẻ chạy tới nói: “Chuyện này còn có thể giả sao? Chính miệng Hồ Chủ đã nói, bảo chúng ta đưa Tiêu Cửu Từ qua đó. Thế này thì tốt rồi, có Hồ Chủ đích thân chỉ dạy, với thiên phú của ngươi, hai năm đạt đến năm đuôi chắc chắn không thành vấn đề, nói không chừng còn có thể cao hơn!”

Lăng Sương và Hàn Phong đều vui mừng nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ lại hỏi: “Nếu đến Thánh điện, ta chỉ tới đó một chuyến, hay sau này phải tu luyện trong Thánh điện?”

Mọi người lập tức nhao nhao nói: “Đương nhiên phải tu luyện trong Thánh điện rồi!”

Tiêu Cửu Từ lập tức hỏi tiếp: “Có thể đưa sư đệ của ta đi cùng không?”

Kiều Hàm sững ra, nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Tâm trạng đang phấn khởi của Thảo trưởng lão lập tức bị dội tắt. Ông bất lực nói: “Đó là Thánh điện. Ngươi có thể vào được đã là kỳ tích rồi, sao có thể để một nhân tộc vào trong?”

Mặc dù biết đề nghị này gần như không thể, Tiêu Cửu Từ vẫn không nhịn được hỏi: “Không thể châm chước một chút sao?”

Thảo trưởng lão cười khổ: “Chuyện này thật sự không thể.”

Lăng Sương nói: “Ngươi cứ yên tâm, chúng ta sẽ không gây bất lợi cho Kiều Hàm. Hắn có ơn với chúng ta.”

“Đúng vậy, bọn ta sẽ chăm sóc hắn.” Hàn Phong cũng lên tiếng.

Tiêu Cửu Từ lại không hề do dự nói: “Ta thấy vẫn nên để sáu vị trưởng lão dạy ta thì hơn, không cần làm phiền Hồ Chủ.”

Lời này vừa nói ra chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang, khiến tất cả đều ngây người.

Lăng Sương nói: “Tiêu Cửu Từ, ngươi tỉnh táo một chút đi. Có phải ngươi không hiểu rõ không? Hồ Chủ đích thân dạy dỗ thì một trăm vị trưởng lão cũng không thể sánh bằng.”

Hàn Phong gật đầu phụ họa: “Không sai!”

Thảo trưởng lão vốn đang định nói gì đó, nghe vậy lập tức có phần không nói nên lời. Bọn họ kém đến vậy sao?

Nhưng ông vẫn hy vọng Tiêu Cửu Từ nghe khuyên, vì vậy nói: “Thật ra cũng không phải lúc nào cũng bế quan. Ngay cả Thánh nữ, đến thời gian cũng sẽ đi ra ngoài. Chuyện này ngươi có thể thương lượng với Hồ Chủ.”

Nói xong, ông còn nháy mắt ra hiệu với Kiều Hàm.

Lăng Sương cũng nói với Kiều Hàm: “Ngươi mau khuyên sư huynh của mình đi. Làm vậy chẳng phải hồ đồ sao?”

Kiều Hàm cũng hơi bất ngờ trước quyết định của sư huynh, cảm thấy y có phần thiếu lý trí.

Nhưng đối với Tiêu Cửu Từ, vốn dĩ y không cần người mạnh nhất dạy dỗ. Nhờ phúc của Quỳnh Bích tiên tử, y đã quen với cách tự học, vừa tự mình tìm tòi. Chỉ cần có người chỉ dẫn những chỗ y còn nghi hoặc là đủ.

Hơn nữa, y thật sự không muốn tách khỏi Kiều Hàm. Y không rõ đó là bóng ma để lại sau khi huyết mạch bán yêu bị bại lộ, hay là bản tính của hồ ly. Dù sao chia xa cũng khiến y khó chịu, mà nhìn dáng vẻ của Kiều Hàm, dường như cậu cũng không muốn tách khỏi y.

“Ta cảm thấy không sao.” Tiêu Cửu Từ ôn tồn nói.

Kiều Hàm hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn cười nói: “Sư huynh, cơ hội đã ở ngay trước mắt, huynh vẫn không nên bỏ lỡ.”

Tiêu Cửu Từ sững ra, nhìn Kiều Hàm. Đôi mắt xanh biếc kia như muốn nhìn thấu trái tim cậu, nhưng tâm tư Kiều Hàm đã bị chôn giấu quá sâu.

“Sư huynh, năm đuôi vẫn chưa đủ.” Kiều Hàm lý trí nhắc nhở: “Có Hồ Chủ dạy dỗ, chúng ta mới có thể giải quyết khó khăn trước mắt nhanh nhất.”

Kiều Hàm lại chuyển sang lối suy nghĩ lý trí nhất, luôn đặt lợi ích của Tiêu Cửu Từ lên hàng đầu. Những lời cậu nói đều có lý, Tiêu Cửu Từ cũng không thể không nghe.

Dù sao khó khăn lớn nhất của họ hiện giờ chính là huyết mạch bán yêu mất khống chế, khiến y phát điên. Muốn tránh tình trạng này, y nhất định phải tu yêu đạo đến kỳ Nguyên Anh, sau đó dung hợp hai đạo Nguyên Anh.

Kỳ Nguyên Anh tương đương với trạng thái bảy đuôi của thiên hồ.

Muốn y chiến đấu trong lễ tế Nguyệt Hạ mà không mất khống chế, nhất định phải đạt đến trình độ bảy đuôi.

Tuy thiên phú của Tiêu Cửu Từ kinh người, hoàn toàn có thể tự học, nhưng để bảo đảm an toàn, vẫn nên theo Hồ Chủ tu luyện là tốt nhất.

Trở nên mạnh hơn, tiến vào kỳ Nguyên Anh, y mới có thể bảo đảm tương lai của mình và Kiều Hàm, mới không cần luôn được Kiều Hàm bảo vệ. Đây mới là chuyện Tiêu Cửu Từ nên làm nhất.

Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ vẫn đồng ý đi gặp Hồ Chủ một lần rồi mới quyết định.

Kiều Hàm cũng chỉ có thể đi theo đến bên ngoài kết giới bao quanh Thánh điện.

Phía sau kết giới là một cánh rừng. Đi qua cánh rừng mới tới Thánh điện.

Nhìn sư huynh được đưa vào trong, Kiều Hàm ngồi xuống cạnh kết giới chờ đợi.

Lăng Sương và Hàn Phong lại cùng Kiều Hàm chờ ở đó, có lẽ họ sợ cậu vừa tạm xa sư huynh sẽ cảm thấy bất an.

“Ôi, thật đáng ngưỡng mộ. Ta cũng muốn vào trong. Ta đã lâu không gặp tỷ tỷ rồi.” Lăng Sương lên tiếng.

Hàn Phong không nhịn được nói: “Lần trước Ngạo Tuyết trở về là ba tháng trước nhỉ?”

“Tỷ tỷ chỉ một lòng tĩnh tu, chẳng nhớ đến ta gì cả.” Lăng Sương tự hào vì có một người tỷ tỷ như vậy, nhưng cũng cô đơn vì phải một mình trông nhà. Hắn vỗ vai Kiều Hàm, nói: “Sau này sư huynh của ngươi tu luyện cùng tỷ tỷ ta ở bên trong, ngươi cứ đến nhà ta tu luyện cùng ta.”

Kiều Hàm liếc xéo Lăng Sương một cái.

Lăng Sương lập tức không vui: “Này? Ánh mắt đó của ngươi là sao?”

Hàn Phong cười nói: “Có lẽ hắn cảm thấy ngươi đánh không lại hắn. Vẫn nên tu luyện cùng ta thì hơn, thực lực của bọn ta tương đối gần nhau. Ta vẫn chưa từng nghiêm túc giao đấu với nhân tộc.”

“Nhưng không phải hệ Mộc là hệ trị liệu sao?” Lăng Sương tò mò hỏi: “Chẳng lẽ nhân tộc lại khác?”

Kiều Hàm vốn định yên lặng suy nghĩ, kết quả bị hai người làm ồn đến chẳng còn tâm trạng, trực tiếp nói: “Ta là hệ trị liệu mà. Vì vậy sau này lúc đánh với ta, ngươi nhớ phải nương tay đấy.”

“Thật hay giả vậy?” Lăng Sương tỏ vẻ vô cùng nghi ngờ.

Hàn Phong không hiểu sao lại run lên một cái.

Lúc này, Tiêu Cửu Từ đã theo Thảo trưởng lão tiến vào cung điện được yêu lực hệ Băng bao phủ.

Giống như có một sự dẫn dắt nào đó, Tiêu Cửu Từ gần như không cần nhìn bước chân của Thảo trưởng lão cũng có thể cảm nhận được một luồng sức mạnh hệ Băng hùng hậu đang hấp dẫn mình.

Y theo Thảo trưởng lão đi vào một đại điện tỏa ra khí lạnh bốn phía.

Phóng mắt nhìn tới, thứ đầu tiên thu hút ánh mắt Tiêu Cửu Từ chính là Long Kiếm cắm trong khối hàn băng.

Kiếm Băng Phách đã lâu không được triệu hồi trong cơ thể y dường như cảm nhận được điều gì đó, lại không ngừng rung lên.

Long Kiếm trông không hề hoa lệ, chỉ giống một thanh bảo kiếm vô cùng cổ xưa, mộc mạc. Nhưng hàn khí nó tỏa ra lại cực kỳ kinh người, có thể nói chính nó là nguyên nhân chủ yếu khiến nơi đây lạnh lẽo đến vậy.

Đương nhiên còn có ông lão đang ngồi cách đó không xa.

Bên cạnh ông lão còn có mấy vị trưởng lão. Vừa thấy Tiêu Cửu Từ tới, họ đều vô cùng kích động.

Tiêu Cửu Từ theo Thảo trưởng lão tiến lên, đi đến trước mặt Hồ Chủ.

Tiêu Cửu Từ phủ phục xuống, thể hiện sự kính trọng.

Hồ Chủ mở mắt nhìn Tiêu Cửu Từ một cái, nở nụ cười hiền từ rồi nói: “Những người khác ra ngoài đi.”

Sáu vị trưởng lão không hiểu nguyên do, nhưng vẫn nghe lời đi ra ngoài.

Chỉ có một bóng dáng xinh đẹp đứng trong góc vẫn ở nguyên tại chỗ. Sau khi bước vào, Tiêu Cửu Từ chỉ thoáng thấy ở đó có một nữ tử, không nhìn kỹ. Y đại khái đoán được nàng chính là Thánh nữ.

Hồ Chủ lên tiếng đầy ẩn ý: “Con cũng ra ngoài đi.”

“Sư phụ thu đồ đệ, con không thể ở lại xem sao?” Dường như đó là giọng của một nữ tử không chịu thua.

Hồ Chủ bất đắc dĩ cười nói: “Được, miễn là con chấp nhận được.”

Ngay sau đó, Hồ Chủ vẫy tay với Tiêu Cửu Từ: “Ngươi tiến lên, nhìn vào thân kiếm.”

Tiêu Cửu Từ không hiểu nguyên do, nhưng vẫn đứng dậy tiến lên, đi về phía Long Kiếm.

Đến khi thân kiếm phản chiếu bóng dáng Tiêu Cửu Từ, thân kiếm cổ xưa đột nhiên bắt đầu lóe lên ánh sáng xanh thẫm nhàn nhạt.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khẽ thay đổi. Y lập tức quay đầu nhìn Hồ Chủ, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Chỉ thấy Hồ Chủ lộ ra gương mặt hồ ly, cười tủm tỉm: “Cuối cùng cũng đợi được ngươi.”

“Không thể nào! Hắn là bán yêu! Là con lai, tuyệt đối không thể nào! Nhất định là người nhầm rồi!” Giọng nữ nóng nảy từ phía sau truyền tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn