Người thi pháp đang mang vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, linh lực hệ Mộc xoay tròn trong tay cậu, còn trên vai cậu là một con tiểu thiên hồ xinh đẹp.
Mặc dù lông của thiên hồ đều trắng như tuyết, nhưng bộ lông của y lại như ánh trăng rải trên nền tuyết, trắng đến thánh khiết không tì vết. Đặc biệt, trên đầu y còn thấp thoáng những đường vân màu lam, chứng tỏ Băng tinh nguyên trong cơ thể y vô cùng thuần khiết và hùng hậu.
Nhìn thế nào cũng thấy đây là một con thiên hồ có thiên phú cực cao, nhưng khí tức của y lại khác với thiên hồ thông thường. Những thiên hồ khác đi cùng đều nhìn nhau, riêng vị trưởng lão dẫn đầu đã nhận ra tình hình.
Chỉ là điều ông không ngờ tới chính là con thiên hồ có tình trạng đặc biệt này lại đang khẽ l**m má nhân tộc, l**m xong còn ra sức dùng đầu cọ cọ, như thể đang xoa dịu cơn giận của đối phương. Nếu lời đồn bên ngoài không sai, với bản tính đa nghi và cảnh giác cao của thiên hồ, sao y có thể dễ dàng thân cận với nhân tộc như vậy?
Trong lúc trưởng lão còn đang nghi hoặc, những thiên hồ khác đi cùng đã nhảy ra: “Tên tu sĩ nhân tộc đáng ghét kia, mau thả Lăng Sương ra!”
Ô Nguyên hoàn hồn, lập tức nói: “Các vị, vừa rồi ta đã giải thích rõ ràng rồi. Tại sao người của các vị lại lén lút xông vào, quấy nhiễu bằng hữu của chúng ta tấn cấp?”
“Ngươi có phải yêu tộc không vậy, sao lại nói đỡ cho nhân tộc? Hiện giờ kẻ ra tay làm người khác bị thương là nhân tộc! Cho dù yêu tộc chúng ta có vô tình xông nhầm vào thì cũng tuyệt đối không dễ dàng động thủ, chắc chắn là nhân tộc ra tay làm người khác bị thương trước!”
Lúc này, Hề Quỳ lao ra, tức giận nói: “Rõ ràng con thiên hồ năm đuôi nhà các ngươi giở trò lưu manh! Chúng ta đã nhỏ nhẹ bảo hắn rời đi, vậy mà hắn còn dùng đuôi quấn người. Bị đánh cũng đáng đời!”
Ban đầu, hồ ly thường dùng đuôi thử quấn lấy đối phương để thăm dò ý muốn của người ta khi cầu phối. Vì vậy, vừa nghe lời này, đám thiên hồ đều kinh ngạc nhìn Lăng Sương đang bị trói.
Lăng Sương tuổi còn trẻ đã có năm đuôi, là một hồ ly rất được những thiên hồ khác giới trong tộc yêu thích, nhưng hắn chưa từng có hành vi cầu phối. Không ngờ hôm nay hắn lại bị đánh vì cầu phối.
Nhưng cũng phải thôi. Con thiên hồ trước mắt đẹp đến mức ngay cả họ nhìn thấy cũng không chịu nổi, khiến hồ ly vừa trông đã động lòng, chẳng trách Lăng Sương lại nảy sinh tình ý.
Dù sao hồ yêu bọn họ vốn chung tình nhất, phần lớn cả đời chỉ cầu một bạn đời. Nếu gặp được đối tượng khiến mình động lòng thì phải nắm lấy cơ hội mà xông lên, tránh để cả đời ôm hận.
Có lẽ hành động tỏ tình quá kích động của Lăng Sương đã khiến bạn đồng hành của con thiên hồ này hiểu lầm, cho nên mới ra tay.
Lăng Sương bị lời của Hề Quỳ k*ch th*ch đến tỉnh lại. Thấy mình mất mặt đến vậy, hắn lập tức biến đổi hình thái hòng thoát thân. Một luồng sáng lóe lên, trước mắt mọi người xuất hiện một nam tử tóc ngắn màu trắng, phía sau vẫn là năm chiếc đuôi xù mềm, trên tai trắng còn đeo một chiếc khuyên kim loại.
Nhưng sau khi biến hình, hắn vẫn bị dây leo treo lơ lửng giữa không trung như một con rối. Những sợi dây leo ấy như có sự sống, thay đổi theo hình thái của hắn, khiến hắn hoàn toàn không thể thoát ra.
Lăng Sương lập tức cuống lên: “Tên nhân tộc đê tiện, dám đánh lén ta! Mau thả ta ra, chúng ta đánh thêm ba trăm hiệp nữa!” Hắn hùng hổ nói xong lại chuyển sang giọng dịu dàng với Tiêu Cửu Từ: “Mỹ nhân, ta không có ý giở trò lưu manh. Ta chỉ muốn bày tỏ tâm ý với ngươi thôi. Ta lần theo khí tức của ngươi mà đến, vừa gặp đã yêu. Nguyệt thần chứng giám lòng ta. Mỹ nhân, chỉ cần ngươi đồng ý, chúng ta sẽ kết làm bạn đời, sau này sinh thật nhiều thiên hồ con, trở thành một gia đình hạnh phúc… Áu áu áu áu!”
Lăng Sương còn chưa tỏ tình xong, dây leo đã đột ngột siết chặt, khiến hắn đau đến gào ầm lên. Vì giãy giụa, hắn đang bị treo nên tự nhiên xoay tròn một vòng.
Những thiên hồ khác không nhìn nổi nữa, ai nấy đều bất bình. Thiên hồ cầu ái, dù không đồng ý thì cũng phải để chính đối tượng từ chối, từ bao giờ lại đến lượt nhân tộc xen vào đánh hồ ly.
Thấy xung đột sắp nổ ra, Tiêu Cửu Từ lại ra sức cọ cọ Kiều Hàm: “Đừng giận, chỉ là hiểu lầm thôi. Thả hắn xuống đi, để ta nói.”
Kiều Hàm vừa tỉnh lại sau khi tấn cấp đã trông thấy có người trêu ghẹo sư huynh, cơn giận không khống chế được lập tức bùng lên. Thấy đối phương còn mơ tưởng mãi không thôi, cậu càng tức đến mức muốn đánh hắn một trận. Thế nhưng cứ có một cục lông xù không ngừng cọ vào người cậu, xúc cảm ấy khiến cơn giận của cậu không lên nổi cũng chẳng xuống được, chỉ có thể giằng co như vậy.
Cuối cùng không còn cách nào khác, phải lấy đại cục làm trọng, không thể đắc tội với tộc Thiên Hồ. Hơn nữa, vừa rồi cậu hình như nghe thấy tên d*m t*c này được gọi là Lăng Sương, là một nhân vật quan trọng, nên chỉ đành đè nén cơn giận, thả người xuống. Trong lòng cậu thầm lấy làm lạ, trong nguyên tác Lăng Sương đâu có tuyến tình cảm này.
Vị trưởng lão dẫn đầu ho khan đầy lúng túng, bước lên giải thích giúp rằng Lăng Sương không có ác ý, chỉ vì quá nóng lòng cầu ái mà thôi, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Lăng Sương.
Lăng Sương duỗi tay duỗi chân, không hiểu tại sao trưởng lão lại trừng mình. Nhưng lúc này hắn đang chìm trong trạng thái lòng nở hoa, hoàn toàn không nhận ra ám hiệu mà trưởng lão dành cho mình, chỉ kích động tiến lên: “Mỹ nhân, ngươi…”
Không đợi hắn nói tiếp, Tiêu Cửu Từ đã trực tiếp nhảy khỏi vai Kiều Hàm, đi đến trước mặt Lăng Sương.
Lăng Sương lập tức kích động không thôi. Nhìn dáng người của mỹ nhân, nhìn màu lông, nhìn khí chất ấy, hơn nữa vừa rồi nàng còn cầu tình giúp hắn. Nàng thật sự quá đáng yêu, quá thiện lương, hắn yêu nàng chết mất. Quả nhiên bao nhiêu năm qua không gặp được đối tượng khiến mình động lòng là vì ông trời đã sắp xếp hồ ly định mệnh của hắn ở nơi này.
*Ở đây Lăng Sương đang nghĩ Cửu Từ là nữ nên để nàng, tác giả để vậy nha.
Hắn đã có thể tưởng tượng ra khoảng thời gian hạnh phúc khi hai con thiên hồ bọn họ cùng vui vẻ chạy trên cánh đồng tuyết, cùng bắt cá, ngươi đuổi ta chạy, nô đùa với nhau.
“Ngươi nói muốn sinh thiên hồ con?” Tiêu Cửu Từ vừa mở miệng đã giáng một đòn chí mạng. Lăng Sương lập tức kích động gật đầu. Mỹ nhân có ý với hắn rồi sao? Nào ngờ ngay sau đó lại nghe Tiêu Cửu Từ hỏi: “Ngươi sinh à?”
Lăng Sương:?
Kiều Hàm phản ứng lại, khẽ cười nhạt: “Hừ.”
Những thiên hồ khác nhìn nhau, chỉ có trưởng lão bất lực đỡ trán.
Đúng lúc Lăng Sương còn đang ngơ ngác, Hề Quỳ đứng bên cạnh đã bật cười thành tiếng: “Gì vậy, hóa ra ngươi nhầm ân nhân thành hồ ly cái à? Ha ha ha, mắt mũi kiểu gì thế, tộc Thiên Hồ các ngươi không phân biệt được giới tính sao?”
Lần này không chỉ Lăng Sương hóa đá tại chỗ, ngay cả những thiên hồ khác cũng khó tin nhìn Tiêu Cửu Từ.
Có lẽ vì thân phận bán yêu ảnh hưởng đến khí tức, khiến họ không thể phân biệt giới tính của Tiêu Cửu Từ. Y quá xinh đẹp lại nhỏ nhắn, nhưng yêu lực và yêu đan thể hiện ra cho thấy y không thể là trẻ con, vì vậy họ chỉ có thể nghĩ y là một mỹ nhân yếu mềm.
“Sao có thể!” Lăng Sương kinh hãi đến mức cả năm chiếc đuôi đều dựng đứng, lông xù tung lên.
Tiêu Cửu Từ trực tiếp biến thành hình người, một đứa trẻ đáng yêu xuất hiện trước mắt mọi người. Tuy dung mạo vẫn đáng yêu đến mức khiến người ta muốn phun máu, nhưng hoàn toàn có thể nhận ra đây quả thực là một bé trai. Đến khi y biến trở lại thành hồ ly, Lăng Sương đã hoàn toàn ngây dại.
Kiều Hàm lạnh lùng hừ một tiếng, tiến lên bế Tiêu Cửu Từ, nói với Lăng Sương: “Lần sau cầu ái thì nhớ mở to mắt ra.”
Nghe giọng điệu khó chịu của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ ngẩng cổ, lại dùng tai cọ cọ dưới cằm cậu.
Những thiên hồ khác đã bắt đầu xì xào bàn tán. Dù sao Tiêu Cửu Từ từ đầu đến chân đều lộ vẻ kỳ lạ. Lúc này trưởng lão cuối cùng cũng ho khan rồi lên tiếng: “Ngươi chính là bán yêu mang huyết mạch Thiên Hồ trong lời đồn bên ngoài sao? Ngươi đặc biệt đến tìm bọn ta à?”
Lời này vừa thốt ra, đám thiên hồ lập tức xôn xao. Vì nơi đây cách vùng trung tâm khá xa, hơn nữa họ không thường qua lại với bên ngoài nên không hiểu rõ chuyện bên ngoài. Những tin tức này cũng do trưởng lão nghe được từ những tộc hồ khác.
Ban đầu họ còn định bàn bạc xem có nên phái người đi tìm huyết mạch lưu lạc bên ngoài này hay không. Tuy bất cứ chủng tộc nào cũng ít nhiều không thích huyết mạch của mình bị pha trộn, nhưng số lượng tộc họ vốn không nhiều, đương nhiên sẽ quý trọng hơn đôi chút. Tuy nhiên, họ lại lo ngại vấn đề bán yêu mất khống chế rồi nhập ma nên vẫn còn do dự, không ngờ đối phương lại tự tìm tới.
Tiêu Cửu Từ cũng cung kính lễ phép trình bày tình hình.
Nghe nói y tu luyện gặp trở ngại nên đến tìm kiếm sự giúp đỡ, trưởng lão lập tức hiểu ra, nói với Tiêu Cửu Từ: “Bọn ta hoan nghênh bất kỳ thiên hồ nào trở về tộc, nhưng tình trạng của ngươi khá đặc biệt, bọn ta vẫn phải bàn bạc cách sắp xếp cho ngươi. Thế này đi, ngươi cứ theo chúng ta về trước, ở bên ngoài vẫn không an toàn.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Đa tạ trưởng lão.”
Trưởng lão lại nhìn những người khác: “Mấy vị cũng đi cùng sao?”
Ô Nguyên nhìn Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm chủ động nói: “Làm phiền mọi người rồi, tiễn đến đây là được.”
Ô Nguyên không nói hai lời, trực tiếp ném cho Kiều Hàm một mũi tên lông vũ: “Nếu gặp khó khăn thì thả nó ra, ta sẽ nhận được tin.”
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ gật đầu cảm tạ. Hề Quỳ đột nhiên giật mình, theo bản năng định chạy về phía Tiêu Cửu Từ, nhưng lập tức bị Ô Nguyên túm cổ áo: “Ta đưa nó đi. Hẹn ngày tái ngộ.”
Nói xong, Ô Nguyên hóa thành một con quạ khổng lồ, ngậm Hề Quỳ rồi nhanh chóng bay xa. Từ xa vẫn có thể nghe thấy tiếng Hề Quỳ la lên: “Ân nhân, tiểu ca ca, ta sẽ đến tìm hai người!”
Thấy hai yêu tộc kia đã rời đi mà nhân tộc này vẫn ở lại, đám thiên hồ nhìn nhau ra hiệu. Họ không chào đón nhân tộc. Mặc dù chưa từng xảy ra xung đột với nhân tộc, nhưng họ cũng biết quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc đã đến thời khắc nguy cấp. Ngoại trừ tộc Thiên Hồ, những tộc hồ khác đều cực kỳ căm ghét nhân tộc.
Trưởng lão nói: “Vị này…”
Kiều Hàm ôm chặt Tiêu Cửu Từ: “Ta và sư huynh đi cùng nhau.”
“Hai người là sư huynh đệ?” Trưởng lão hỏi.
Xem ra danh tiếng của họ vẫn chưa hoàn toàn truyền tới đây. Kiều Hàm vội nói: “Sư môn của chúng ta chỉ có hai người, nương tựa lẫn nhau mà sống, không rời không bỏ.”
Nhân tộc vốn bạc tình nhất, vậy mà cậu biết đối phương là bán yêu vẫn giữ thái độ như thế, khiến mọi người không khỏi đánh giá Kiều Hàm cao hơn đôi chút. Nhưng lòng đề phòng “người” không thể không có, lỡ cậu là kẻ xấu đang diễn kịch lừa người thì sao?
Trưởng lão suy nghĩ rồi nói: “Chúng ta bằng lòng tiếp đón, nhưng vị công tử này phải chấp nhận sự giám sát do chúng ta sắp xếp.”
Kiều Hàm không để tâm, gật đầu.
Sau khi thương lượng xong, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ được đội ngũ tộc Thiên Hồ dẫn lên đường. Suốt dọc đường, họ ngồi trên một chiếc thuyền tuyết đặc biệt lướt qua cánh đồng tuyết mà không để lại dấu vết. Kiều Hàm luôn cảm giác có một ánh mắt sắc bén đang nhìn về phía mình, nhưng mỗi lần quay đầu lại không tìm thấy ai.
Tuy nhiên, Kiều Hàm nhanh chóng đoán ra kẻ nhìn trộm là ai, bởi ở hướng đó chỉ có Lăng Sương là có khả năng cứ nhìn sang đây mãi.
Xem ra Lăng Sương vẫn chưa thể buông bỏ mối tình đến rồi đi vội vã này.
Kiều Hàm thật sự đầy đầu vạch đen. Chẳng lẽ trong nguyên tác, Lăng Sương chưa từng nhìn thấy Tiêu Cửu Từ ở hình thái thiên hồ, lần đầu gặp nhau y đã ở hình thái bán nhân hoàn chỉnh, cho nên hắn mới không động lòng?
Lần này đúng là hiểu lầm lớn rồi.
Dù sao Lăng Sương cũng được xem là một trong những thuộc hạ tương lai của Tiêu Cửu Từ. Nếu tên nhóc chưa trải sự đời này cứ mãi không thể buông bỏ thì sau này còn chung sống thế nào?
Huống hồ ở nơi này, người duy nhất có thể xem là tuyến tình cảm chỉ có chị ruột của hắn.
Nghĩ đến đây, bàn tay đang ôm Tiêu Cửu Từ của Kiều Hàm bất giác siết chặt hơn. Nhân vật được xếp ngang hàng với Kiều Uyển trong vai trò nữ chính ở nguyên tác, tuy cuối cùng cũng không phát triển tình cảm với Tiêu Cửu Từ, nhưng nàng có vị trí vô cùng quan trọng trong cuộc đời y.
Kiều Hàm đột nhiên cảm thấy hơi khó thở. Dù cứ mặc cho phần cốt truyện này phát triển thì cũng sẽ không có kết quả, bởi nguyên tác vốn đã như vậy. Nhưng cậu… nhưng cậu bỗng nảy sinh một xúc động, chỉ hận không thể khiến nó ngay cả cơ hội phát triển cũng không có.
Thuyền tuyết chợt xóc một cái, trên trán đột nhiên truyền tới cảm giác lạnh buốt. Kiều Hàm kinh ngạc ngẩng đầu, liền cảm nhận được chóp chiếc đuôi xù mềm đang đặt trên trán mình, tỏa ra một luồng linh lực hệ Băng yếu ớt.
Cúi đầu nhìn xuống, cậu thấy thiên hồ trong lòng đang lo lắng nhìn mình.
Tiêu Cửu Từ lên tiếng: “Đệ lại chóng mặt sao? Thế này chắc sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Trong lòng Kiều Hàm lập tức dâng lên cảm giác hổ thẹn. Sư huynh vẫn nhớ cậu sẽ bị say khi đi phương tiện di chuyển. Một sư huynh dịu dàng như thế, tốt đẹp như thế… Kiều Hàm không nhịn được nâng Tiêu Cửu Từ lên, vùi đầu vào lồng ngực xù lông mềm mại của y, hít sâu một hơi rồi ra sức cọ cọ, như thể vừa hít được luồng hơi thở trong lành nhất, xua tan bóng tối trong lòng.
Tiêu Cửu Từ không khỏi cứng người. Y luôn cảm thấy xung quanh đang truyền tới những ánh mắt khác thường. Hành động như vậy trong mắt đám thiên hồ có phải không ổn lắm không? Nhưng Tiêu Cửu Từ lại không nỡ nhảy đi, chỉ có thể quét chiếc đuôi lớn qua, quấn hai người lại, bịt tai trộm chuông.
Những thiên hồ khác nhìn cảnh tượng ấy đều không nhịn được co giật khóe môi. Trong tộc họ, ngoại trừ giữa cha mẹ và con cái, anh chị em ruột thịt, ai lại vùi đầu vào phần bụng yếu ớt nhất của đối phương chứ?
À, đúng rồi, còn có bạn đời.
Nhưng một người một yêu, lại đều là giống đực, chuyện này… chuyện này… có hợp lý không?
Đối với hồ yêu, đạo lữ đồng giới tương đối hiếm thấy, bởi bản tính của họ muốn sinh sôi hậu đại.
Lúc này Lăng Sương vừa tủi thân vừa tức giận. Dù sao đối với hắn, chuyện hồ ly khiến mình vừa gặp đã yêu lại là hồ ly đực vẫn chưa thể tiêu hóa nổi. Hắn thậm chí nghi ngờ tất cả đều là giả, thật ra đối phương chính là hồ ly cái, chỉ vì muốn từ chối hắn nên mới cố tình giả vờ. Kết quả chớp mắt đã thấy một giống đực khác s* s**ng khắp người hồ ly trong lòng hắn. Là hồ ly đực thì ai nhịn nổi, hắn định xông lên đánh nhau. Nhưng vừa thấy Tiêu Cửu Từ chủ động quấn lấy người kia, hắn lại bị đả kích đến chẳng còn sức tức giận, chỉ có thể trốn sang một bên âm thầm đau lòng hu hu hu.
Chẳng bao lâu sau, họ tới một vùng sông băng. Mặt băng xanh thẳm trông như lớp băng cổ đã đông kết hàng ngàn vạn năm, yên tĩnh và lạnh lẽo như chốn không người.
Nhưng nếu nhìn kỹ, thỉnh thoảng có thể thấy linh quang lóe lên. Trên vách băng dường như ngưng tụ một kết giới.
Rất nhanh, thuyền tuyết trực tiếp lao thẳng về phía vách băng, tựa như sắp đâm vào đó.
Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Phía sau kết giới là một khoảng trời đất khác, như thể họ đã tới chốn thế ngoại đào nguyên. Tuy cảnh vật lấy hai màu xanh lam và trắng làm nền, nhưng trong sơn cốc lại chim hót hoa thơm, bốn mùa ấm áp như xuân. Trên từng cây đại thụ đều có nhà cây, thỉnh thoảng có thể thấy những con hồ ly trắng như tuyết chui ra chui vào.
Họ còn trông thấy một con tiểu tuyết hồ hắt hơi. Chút yêu lực bay ra đều hóa thành bông tuyết và hạt băng, vô cùng thú vị.
Mọi người đều tò mò đánh giá đoàn người vừa trở về.
Trưởng lão trực tiếp lên tiếng: “Lăng Sương, trước đó ngươi đã đắc tội với khách. Để bồi tội, ngươi phụ trách tiếp đãi họ, trước hết hãy sắp xếp chỗ ở cho hai vị này.”
Lăng Sương đứng cuối cùng giật mình, chỉ vào mình: “Thảo trưởng lão, ngài đang đùa ạ?”
Mặc dù trong nguyên tác cũng là như vậy, nhưng hiện giờ có phải hơi không thích hợp không? Thảo trưởng lão, ngài đúng là chẳng biết nhìn tình thế gì cả!
Thảo trưởng lão đúng là chẳng biết nhìn tình thế. Hiện giờ ông chỉ muốn mau chóng đi họp, bàn bạc cách sắp xếp cho bán yêu Tiêu Cửu Từ.
Cuối cùng Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ vẫn được giao cho Lăng Sương.
Lăng Sương tỏ ra ngượng ngùng khó chịu, muốn nhìn Tiêu Cửu Từ nhưng lại không dám nhìn nhiều, chỉ có thể bực bội nói: “Theo ta.”
“Làm phiền rồi.” Tiêu Cửu Từ lại vô cùng tự nhiên.
Nhưng vừa nghe thấy giọng Tiêu Cửu Từ, Lăng Sương quay đầu, đôi môi suýt nữa run lên vì tủi thân.
Lăng Sương dẫn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đi sâu vào trong sơn cốc, hiển nhiên trở thành nhóm người nổi bật nhất.
Dù sao đây cũng là cảnh một nhân tộc dẫn theo một con thiên hồ đẹp tuyệt trần, khiến không ít cục lông xù bám theo họ suốt dọc đường hoặc chạy ra xem náo nhiệt. Mỗi lần như vậy, Lăng Sương đều xua tay: “Cút cút cút, đừng hóng hớt nữa, về nhà hết đi.”
Đến gần khu vực trung tâm, họ có thể nhìn thấy những nơi ở có sân vườn tương tự nhà của nhân tộc, nhưng thỉnh thoảng vẫn xen lẫn vài căn nhà cây. Tất cả đều nằm giữa những rừng cây tỏa ra ánh sáng xanh thẳm.
Ở nơi trung tâm nhất, từ xa chỉ có thể nhìn thấy một tòa cung điện sừng sững giữa khoảng đất trống rộng lớn. Xung quanh cung điện có vô số ánh sáng kết giới, dường như tách nơi đó và những khu vực chung quanh thành hai thế giới, rõ ràng không cho phép người khác tùy tiện xông vào. Tuy nhiên, vì bị cây cối che khuất nên không thể nhìn rõ.
Ánh mắt Kiều Hàm dừng trên tòa cung điện một lúc, sau đó nghe thấy giọng Lăng Sương: “Đây là nhà ta, hiện giờ chỉ có mình ta ở.”
Kiều Hàm theo chân Lăng Sương đứng trước cổng một khu viện. Tiêu Cửu Từ đứng trên vai Kiều Hàm, cẩn thận quan sát hoàn cảnh xung quanh rồi xác nhận vị trí.
Lăng Sương không mấy nhiệt tình nói: “Hai người ở viện phía tây. Ta sẽ bố trí trận pháp. Trước khi có mệnh lệnh của trưởng lão viện, hai người tạm thời không được tùy tiện đi lại, chỉ có thể ở trong viện. Nếu cần thức ăn hay thứ gì khác thì cứ nói trước.”
Lăng Sương nhìn có vẻ không đáng tin, nhưng những việc cần làm lại được xử lý đâu ra đấy.
“Không cần.” Kiều Hàm nói.
Tiêu Cửu Từ nói: “Sư đệ ta cần một nơi yên tĩnh để ổn định cảnh giới. Chúng ta cũng sẽ tự bố trí một vài trận pháp để bảo vệ mình. Nếu có chuyện gì, xin đừng gây động tĩnh quá lớn.”
Lăng Sương nhanh chóng liếc Tiêu Cửu Từ một cái, im lặng gật đầu, sau đó lập tức đưa họ đến Tây viện rồi đóng cổng lại. Ngay sau đó có thể thấy từng luồng ánh sáng yêu lực không ngừng lóe lên.
Tộc Thiên Hồ về cơ bản đều mang tinh nguyên hệ Băng, vì vậy họ sử dụng toàn thuật pháp hệ Băng. Không gian nơi đây lại tràn ngập linh khí hệ Băng, đối với Tiêu Cửu Từ mà nói quả thực chẳng khác nào thiên đường.
Hai người tìm một căn phòng. Tiêu Cửu Từ nhảy xuống, đi một vòng kiểm tra xung quanh, xác nhận an toàn rồi bảo Kiều Hàm bố trí trận pháp.
Kiều Hàm đương nhiên cũng làm theo. Dù sao cậu vừa tấn cấp thành công, tu vi vẫn chưa ổn định, cần củng cố thêm một thời gian. Hiện giờ cậu đã đạt Kim Đan đỉnh phong, bước tiếp theo chính là kỳ Nguyên Anh, nền móng nhất định phải được xây thật vững chắc.
Sau khi Kiều Hàm nhập định, Tiêu Cửu Từ canh giữ ngoài cửa, đồng thời thử hấp thu linh khí hệ Băng xung quanh. Linh khí nơi đây tuy dồi dào, nhưng y vẫn chưa nắm được cách vận dụng yêu lực, cần có người hướng dẫn mới được.
Tiêu Cửu Từ không dám nóng vội, chỉ có thể nằm trước cửa, buồn chán gối đầu lên đuôi mình, cuộn thành một cục phơi nắng. Làm như vậy dường như cũng giúp y cảm nhận được linh khí hệ Băng xung quanh.
Không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động. Tiêu Cửu Từ lập tức ngẩng đầu, đôi tai khẽ động, nghe thấy tiếng gõ cửa liền bật dậy đi ra. Y vận dụng chút pháp thuật mở cửa, chỉ thấy Lăng Sương đang đứng bên ngoài.
Động tác gõ cửa của Lăng Sương khựng lại vì Tiêu Cửu Từ xuất hiện. Trông thấy dáng vẻ xinh đẹp ấy, hắn vẫn mất tự nhiên ho khan một tiếng: “Trưởng lão viện đã bàn bạc xong tình trạng của ngươi, mời ngươi qua đó.”
Tiêu Cửu Từ lại nói: “Xin lỗi, ta phải chờ sư đệ tỉnh lại. Ta không thể để đệ ấy ở đây một mình.”
Lăng Sương không hiểu: “Hắn ở đây rất an toàn mà, chúng ta đâu có làm hại hắn.”
Tiêu Cửu Từ vẫn ngồi ngay ngắn, kiên trì nói: “Xin lỗi, chờ sư đệ ta tỉnh lại, ta sẽ qua đó.”
“Ngươi… ngươi không tin tưởng đồng tộc của mình đến thế sao?” Lăng Sương khó tin hỏi: “Ngược lại còn tin tưởng một nhân tộc?”
Tiêu Cửu Từ cảm thấy hơi buồn cười: “Nhưng ta là bán yêu, vốn đã mang một nửa huyết mạch nhân tộc, trước đây còn từng bị nhân tộc truy sát. Vì vậy, dù là đồng tộc cũng không thể khiến ta tuyệt đối tin tưởng được. Một người có đáng tin hay không phải dựa vào bản thân người đó thế nào, chứ không thể chỉ dựa vào chủng tộc.”
Đây là lần đầu tiên Lăng Sương tranh luận với Tiêu Cửu Từ về suy nghĩ, lập tức bị nói đến sững sờ.
“Vậy hắn là người ngươi tin tưởng nhất?”
Tiêu Cửu Từ không chút do dự gật đầu.
Lăng Sương cuối cùng không nhịn được hỏi: “Rốt cuộc hai người có quan hệ gì?”
Tiêu Cửu Từ mỉm cười: “Đạo lữ tương lai.”
Lần này Lăng Sương hoàn toàn cứng đờ: “Hai người đều là nam…”
“Nam cũng có thể trở thành đạo lữ tương lai.” Tiêu Cửu Từ nói.
Lăng Sương càng thêm cứng ngắc: “Nhưng ngươi chưa khắc ấn Thiên Hồ lên người hắn.”
Tiêu Cửu Từ sửng sốt: “Đó là gì?”
Lúc này Lăng Sương mới nhớ ra Tiêu Cửu Từ lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, không hiểu một số tập tục của yêu tộc, chỉ có thể lắp bắp giải thích một lượt.
Tiêu Cửu Từ càng nghe, chiếc đuôi càng lắc lư vui vẻ: “Còn có thể làm vậy sao?”
Lăng Sương nhìn chiếc đuôi đang ve vẩy đầy phấn khởi ấy, trái tim lại tan nát. Rõ ràng đã biết là không thể, tại sao hắn vẫn đau lòng đến thế chứ!
“Cái đó… nếu ngươi muốn ở đây canh hắn, ta sẽ đi nói với những người khác.” Dứt lời, chàng hồ ly trẻ tuổi đau lòng cố nhịn nước mắt rời đi.
Chờ đợi như vậy kéo dài suốt mấy ngày. Tộc Thiên Hồ cũng không tới thúc giục, chỉ thỉnh thoảng có vài cái đầu hồ ly tò mò nằm sấp trên đầu tường, nhìn vào bên trong.
Tiêu Cửu Từ đều thân thiện vẫy đuôi với chúng, sau đó lập tức khiến chúng sợ hãi bỏ chạy. Dù sao bán yêu đối với họ vẫn là một tồn tại vừa nguy hiểm vừa thần bí.
Cuối cùng, đến ngày hôm ấy, những linh thực băng tinh trong phòng lại chịu ảnh hưởng của linh lực hệ Mộc, không ngừng sinh trưởng lan rộng rồi đồng loạt nở hoa. Tiêu Cửu Từ vui mừng ngồi chờ trước cửa, chiếc đuôi liên tục lay động, đôi tai cũng không ngừng nhúc nhích để nghe ngóng động tĩnh bên trong. Chẳng bao lâu sau, cửa lớn mở ra, Tiêu Cửu Từ lập tức nhảy lên, được người vừa bước ra ôm gọn vào lòng.
“Sư huynh!” Kiều Hàm không nhịn được vùi đầu cọ cọ. Tiêu Cửu Từ cũng vui vẻ mặc cho cậu x** n*n. Tuy chỉ xa cách mấy ngày, nhưng Tiêu Cửu Từ lại vô cùng bất an, cảm giác mỗi ngày dài như một năm.
“Mọi chuyện thuận lợi chứ?” Tiêu Cửu Từ hỏi. Dù sao hiện giờ y đã chuyển sang tu luyện yêu đạo, không thể cảm nhận chính xác tình trạng của Kiều Hàm nữa.
Kiều Hàm mỉm cười gật đầu, sau đó hỏi: “Tình hình bên ngoài hiện giờ thế nào?”
Tiêu Cửu Từ kể lại mọi chuyện, Kiều Hàm nghe xong liền gật đầu. Quả nhiên tộc Thiên Hồ sẽ không làm khó Tiêu Cửu Từ, nếu không suốt chặng đường này y thật sự chẳng có lấy một cơ hội th* d*c.
Tiếp theo, họ sẽ để Tiêu Cửu Từ chọn sư phụ, sau đó sẽ…
Dòng suy nghĩ vừa bắt đầu đã bị một tiếng “ting” cắt ngang.
Kiều Hàm không hề bất ngờ. Quả nhiên, hễ có xung đột thì thiết lập phản diện của cậu nhất định phải chen một chân.
[… Đắc tội Xích Hồ Vương…]
Còn nhiệm vụ này, hình như không bỏ qua cũng được.
Kiều Hàm âm thầm cân nhắc đầu đuôi sự việc, quyết định cứ tùy cơ ứng biến, trước hết bế sư huynh đến trưởng lão viện rồi tính tiếp.
Kết quả vừa ra khỏi cửa, cậu đã trông thấy Lăng Sương đang ngồi bên chiếc bàn đá cách cổng không xa. Cũng không biết tên này đã ngồi ở đó từ lúc nào, ngồi được bao lâu rồi.
Vừa thấy họ ra ngoài, hắn lập tức kích động bật dậy, sau đó lại làm ra vẻ mặt lạnh lùng: “Ra rồi à?”
“Ngươi vẫn luôn theo dõi chúng ta sao?” Kiều Hàm nghi hoặc hỏi: “Đây chính là sự giám sát mà Thảo trưởng lão nói đến?”
“Ta phụ trách đưa y đến trưởng lão viện.” Lăng Sương nói: “Người giám sát là kẻ khác…”
Lăng Sương vô thức nhìn lên cao. Kiều Hàm thuận theo ánh mắt hắn nhìn sang, lập tức thấy mấy cái đầu lông xù đột ngột rụt ra sau mái hiên, nhưng những đôi tai lông mềm vẫn để lộ sự tồn tại của chúng.
Vậy là họ chọn một đám tiểu hồ ly tới giám sát cậu sao?
Nhìn cảnh tượng ấy, khóe môi Kiều Hàm không khỏi cong lên. Không ổn rồi, một kẻ mê lông xù như cậu thật sự không chịu nổi cảnh này.
Lăng Sương nhìn nụ cười quái dị của Kiều Hàm, bất giác cảm thấy lạnh sống lưng, vội nói: “Nếu đã ra rồi thì đi thôi.”
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau Lăng Sương.
Suốt dọc đường, Lăng Sương nghe hai người trò chuyện hết chuyện đông sang chuyện tây, vô cùng thảnh thơi, cuối cùng không nhịn được quay đầu hỏi: “Hai người không tò mò bọn ta định sắp xếp thế nào à?”
Kiều Hàm biết trước cốt truyện nên không tò mò.
Tiêu Cửu Từ cũng đoán được vài phần xu hướng của họ nên không tò mò.
Ngược lại, Lăng Sương bị nghẹn đến không chịu nổi, không nhịn được nổi ý xấu: “Ta nghe nói họ định tách hai người ra.”
Kiều Hàm vẫn bình tĩnh, nhưng Tiêu Cửu Từ lại đột nhiên đứng bật dậy, nghiêm túc nhìn Lăng Sương: “Bọn ta sẽ không tách ra.”
Kiều Hàm sửng sốt, vừa vuốt lông trên lưng Tiêu Cửu Từ vừa nói: “Có phải họ muốn sư huynh bế quan tu luyện không? Nhưng kiểu tu luyện này thỉnh thoảng vẫn có thể ra ngoài mà, đâu tính là chia xa.”
Tiêu Cửu Từ khựng lại rồi cũng hiểu ra. Tu luyện mà, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tình huống như vậy. Nhưng vừa nghĩ đến việc phải tách khỏi Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ đã cảm thấy toàn thân khó chịu.
Lăng Sương bĩu môi: “Đúng vậy. Các trưởng lão muốn ngươi chuyên tâm tu luyện, giúp ngươi ổn định cái tình trạng gì đó, lát nữa sẽ xem vị trưởng lão nào bằng lòng hướng dẫn ngươi tu luyện.”
Lăng Sương vốn không có suy nghĩ gì về chuyện này, nhưng hắn nghe nói Tiêu Cửu Từ hiện giờ chỉ có thể biến thành hồ ly và trẻ con là vì vấn đề yêu lực. Nếu y có thể khôi phục yêu lực tương ứng với độ tuổi hiện tại thì cũng sẽ trở lại dáng vẻ ban đầu. Lăng Sương không nhịn được nghĩ, chỉ cần nhìn thấy bộ dạng nam nhân của Tiêu Cửu Từ, hắn sẽ không phải tiếp tục chịu nỗi khổ tương tư nữa. Nếu không, mỗi lần nhìn thấy hình thái hồ ly ấy, nội tâm hắn đều phải giằng co điên cuồng.
Trong lúc trò chuyện, họ đi tới trước một khu viện khác hẳn những nơi còn lại. Vừa đến gần đã nghe thấy tiếng tranh cãi ồn ào, ngay sau đó một luồng lửa đột ngột quét tới.
Lăng Sương lập tức dẫn hai người dừng bước, sắc mặt hơi thay đổi.
“Xích Hồ Vương của chúng ta đích thân tới bái kiến Hồ Chủ, vậy mà các ngươi còn ngăn cản. Không nể mặt chúng ta đến thế sao?”
“Đã nói Hồ Chủ đang không khỏe, không tiện gặp khách.”
“Ha ha, chúng ta đã đến ba lần, cả ba lần đều lấy lý do này. Sao vậy, sợ chúng ta phát hiện Hồ Chủ thật ra đã không trụ nổi nữa à? Tộc Thiên Hồ các ngươi không nỡ giao lại ngôi vị Hồ Chủ nên cố tình kéo dài thời gian.”
“Dám buông lời bất kính với Hồ Chủ, ta thấy tộc Xích Hồ các ngươi muốn tạo phản!”
“Chúng ta không có ý đó, nhưng các ngươi cứ ngăn cản không cho chúng ta gặp Hồ Chủ, chúng ta mới phải nghi ngờ có phải các ngươi đang bám lấy ngôi vị Hồ Chủ không chịu buông hay không! Hồ Chủ là vị chủ chung của toàn thể hồ tộc, đâu phải để tộc Thiên Hồ các ngươi độc chiếm. Nếu lão Hồ Chủ không chống đỡ nổi nữa thì nên thay một Hồ Chủ mới!”
Lời này khiến tộc Thiên Hồ nghẹn đến không nói nên lời.
Lăng Sương cũng dẫn Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ chậm rãi tiến lại gần.
Chỉ thấy trước cổng đang bị rất nhiều người của tộc Xích Hồ với tai đỏ, đuôi đỏ chặn kín.
Tộc Xích Hồ cũng giống tộc Thiên Hồ, bất kể nam nữ đều có dung mạo vô cùng đẹp mắt. Chỉ là vẻ đẹp của tộc Xích Hồ thiên về diễm lệ, còn tộc Thiên Hồ lại thiên về linh động thoát tục.
Đương nhiên, Kiều Hàm đảo mắt nhìn một vòng, không ai đẹp bằng sư huynh.
Giữa đội ngũ tộc Xích Hồ có một cỗ kiệu khổng lồ. Bên trong thấp thoáng một bóng người, nổi bật nhất là những chiếc đuôi chen chúc phía sau hắn, trông vô cùng hùng vĩ. Đây chính là Xích Hồ tám đuôi ở kỳ Hóa Thần.
Hồ Chủ hiện giờ tuy cũng ở kỳ Hóa Thần, nhưng xét về sức chiến đấu, có lẽ đã hoàn toàn không thể thắng được Xích Hồ Vương hiện tại. Chẳng trách bọn họ lại ép cung như vậy.
“Làm càn!” Đột nhiên, một con thiên hồ sáu đuôi khổng lồ từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía cỗ kiệu. Vô số mũi băng không ngừng ngưng tụ xung quanh, muốn uy h**p kẻ tới.
Nhưng người trong kiệu chỉ khẽ động đuôi, một bức tường lửa đã chắn trước mặt, lập tức làm tan chảy toàn bộ mũi băng.
Yêu lực khổng lồ chấn động khắp xung quanh.
Kiều Hàm chỉ thấy một đám người đang mang hình người bị chấn đến hiện nguyên hình thành từng cục lông xù rồi lăn ra xa. Cảnh tượng này thật sự chẳng nghiêm túc chút nào.
Nhưng trận chiến lại vô cùng nghiêm túc, kết quả cũng rất rõ ràng, tám đuôi hoàn toàn áp chế sáu đuôi.
Chẳng bao lâu sau, thiên hồ sáu đuôi biến thành một nam tử cường tráng, tay cầm đại đao, thở hổn hển, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm bóng người trong kiệu: “Cút ra đây, đánh với ta một trận.”
Cỗ kiệu khẽ động, một nam tử cao lớn mặc y phục đen đỏ bước ra. Nam tử dường như bị mù một mắt, con mắt có vết sẹo vẫn luôn nhắm chặt. Khi bước ra, vẻ mặt hắn ngang ngược bất kham, khóe môi cong lên đầy khinh miệt, trong tay nghịch một ngọn lửa, lạnh lùng nói: “Muốn giao chiến với ta, ngươi còn chưa đủ tư cách. Hôm nay ta đến cũng không phải để chiến đấu, chỉ muốn xem Hồ Chủ của chúng ta hiện giờ thế nào. Cục diện thiên hạ đang biến động dữ dội, xung đột với nhân tộc ngày càng nhiều, Hồ Chủ lại mãi không lộ diện, khiến chúng ta thật sự không yên lòng.”
“Nếu tộc Xích Hồ các ngươi muốn chiến đấu thì tự đi mà đánh, đừng lợi dụng thân phận Hồ Chủ để ép những tộc hồ khác ra trận!” Có người lên tiếng.
“Hừ! Linh Hồ tộc chúng ta vốn nên đồng tâm hiệp lực, ngay trong tộc lại chia năm xẻ bảy thì còn ra thể thống gì?” Xích Hồ Vương nói.
“Đó chẳng qua chỉ là cái cớ để ngươi nhòm ngó ngôi vị Hồ Chủ mà thôi.”
Xích Hồ Vương cau mày, mất kiên nhẫn nói: “Đúng là không thể nói lý với các ngươi. Hôm nay nếu không được gặp Hồ Chủ thì đừng trách ta ra tay.”
“Ngươi dám!” Thiên hồ sáu đuôi lại tiến lên.
Xích Hồ Vương cười lạnh: “Ta đã nói ngươi chưa đủ tư cách. Chi bằng gọi Ngạo Tuyết tới đây, ta lại rất tò mò tu vi hiện giờ của nàng thế nào!”
Nghe thấy hai chữ Ngạo Tuyết, Lăng Sương vốn luôn cảnh giác lập tức cứng người.
Kiều Hàm cũng vô thức khẽ động. Tiêu Cửu Từ vốn đứng trên vai cậu quan sát tình hình, cảm nhận được sự khác thường của Kiều Hàm liền tò mò cúi đầu nhìn.
Lúc này, Xích Hồ Vương đã lên tiếng giễu cợt: “À, ta quên mất. Ngạo Tuyết là Thánh nữ của Linh Hồ tộc chúng ta, nói một cách nghiêm túc thì đã không còn thuộc tộc Thiên Hồ các ngươi nữa, vì vậy không thể ra mặt thay các ngươi.”
“Tỷ tỷ ta không thể ra mặt thì để ta!” Một giọng nói đột nhiên vang lên.
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ còn chưa phản ứng, tên nhóc ngốc nghếch trước mặt đã lao ra. Người ta sáu đuôi còn không đánh lại, một kẻ năm đuôi như hắn xông lên chẳng phải tự tìm đòn sao?
Nhưng đối phương đã nhắc đến chị gái hắn, Lăng Sương không xông ra cũng không được.
Chỉ thấy Lăng Sương điều khiển băng tuyết, trực tiếp lao về phía Xích Hồ Vương. Xích Hồ Vương gần như không hề nhúc nhích, chỉ vung một chiếc đuôi đã lập tức hóa giải chiêu thức của Lăng Sương.
Chưa đến mười chiêu, Lăng Sương đã không chống đỡ nổi, ngọn lửa lao thẳng về phía mặt hắn. Lúc này những người khác đều đang kinh hô, vậy mà không ai kịp phản ứng để giúp đỡ.
Kiều Hàm cũng bị đầu óc của họ làm cho khiếp sợ. Đánh không lại thì không biết chơi ăn gian à?
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ một cái. Tiêu Cửu Từ hiểu ý nhảy ra, còn cậu nhanh chóng lao tới.
Cậu đã đạt Kim Đan đỉnh phong, tương đương thực lực sáu đuôi. Hơn nữa, linh lực hệ Mộc của cậu còn mang độc, chiêu thức lại hiếm gặp, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Lăng Sương còn chưa kịp dùng đuôi cản lửa, một chiếc đuôi khác đã bị roi dây leo quấn lấy rồi giật mạnh. Chỉ nghe Lăng Sương tru lên một tiếng thảm thiết, cả người bay vọt lên không trung, sau đó được một con thiên hồ nhỏ hơn ngậm lấy cổ áo giữa không trung, vững vàng đáp xuống mái hiên.
Lăng Sương vừa hoàn hồn, còn chưa kịp cảm ơn đã thấy bóng dáng xinh đẹp ấy linh hoạt mượn những mái hiên để bật nhảy trên cao. Dưới chân y mang theo ánh sáng xanh băng, ánh sáng rất yếu, yêu lực cũng vô cùng ít ỏi nên không ai bên dưới phát hiện, nhưng dần dần lại vạch thành hình dạng của một trận pháp mà hắn không thể hiểu được.
Lúc này, cảnh tượng vô số lá trúc bay múa khiến tất cả hồ ly đều ngẩn người, ngay cả Xích Hồ Vương cũng sửng sốt.
Kiều Hàm đã lướt qua thiên hồ sáu đuôi, nhanh chóng nói: “Còn ngẩn ra đó làm gì, cùng lên!”
Thiên hồ sáu đuôi cũng là người thẳng tính, vừa phản ứng lại liền lập tức phối hợp với Kiều Hàm tấn công.
Kiều Hàm vốn có năng lực phụ trợ, lại đã quen phối hợp với thuật pháp hệ Băng của sư huynh nên nhanh chóng bắt nhịp với thiên hồ sáu đuôi. Thiên hồ sáu đuôi dùng đao băng mở đường, Kiều Hàm phối hợp làm rối loạn tầm nhìn rồi dùng dây leo quấy nhiễu.
Xích Hồ Vương sau khi hoàn hồn đột nhiên nổi giận quát: “Nhân tộc! Các ngươi lại dám cấu kết với nhân tộc!”
Cơn giận khiến uy lực ngọn lửa càng mạnh hơn, dường như cuối cùng hắn cũng thật sự nghiêm túc.
Xét về đấu võ mồm, Kiều Hàm chưa từng thua ai: “Phì, cấu kết với nhân tộc cái gì? Chủ nhân của ta là thiên hồ, chính chủ nhân dẫn ta tới đây.”
Kiều Hàm biết lúc này dù có nói mình là khách, bọn họ chắc chắn cũng không nghe lọt tai, hơn nữa còn vin vào đó để nắm thóp tộc Thiên Hồ. Nhưng nếu cậu là nô lệ bị yêu tộc thuần phục thì hoàn toàn khác, lập tức khiến việc cậu ra tay trở nên hợp tình hợp lý.
Quả nhiên Xích Hồ Vương không còn lải nhải chuyện đó nữa, trực tiếp đổi cách nói: “Tộc Thiên Hồ lại phải dựa vào phối hợp với nô lệ mới chiến đấu được, đúng là có tiền đồ!”
“Đối phó với ngươi, chẳng phải chỉ cần thêm một nô lệ là đủ sao?”
“Ngươi!”
Một vài xích hồ không nhìn nổi nữa: “Vương của chúng ta đang một chọi một với bên các ngươi, các ngươi còn có mặt mũi thêm người sao?”
“Các ngươi lấy tu vi áp đảo người khác thì có gì đáng tự hào? Có bản lĩnh thì cử một kẻ sáu đuôi ra đấu với sáu đuôi bên chúng ta đi! Các ngươi ỷ mạnh h**p yếu thì đừng trách chúng ta lấy đông h**p ít!”
Người của tộc Thiên Hồ nghe đến ngây người. Họ sống quá cách biệt với bên ngoài, lại an phận đã lâu nên thật sự không giỏi cãi nhau, vì thế luôn bị đám xích hồ bắt nạt. Lúc này nghe Kiều Hàm nói, ai nấy đều cảm thấy máu trong người như sắp sôi trào.
Nhưng ngay giây tiếp theo, họ đã nghe Xích Hồ Vương lạnh lùng hừ một tiếng: “Lấy đông h**p ít? Đang nói ta sao? Các ngươi cũng xứng à?!”
Dứt lời, tám chiếc đuôi lập tức bừng lên ánh sáng đỏ rực. Trước đó Xích Hồ Vương chỉ đang tùy tiện đùa giỡn, sự áp đảo về cảnh giới đâu phải cứ đông người là có thể giành chiến thắng.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn sắp tung ra đại chiêu…
Một tấm lưới ánh sáng trận pháp từ trên trời giáng xuống, vô số băng tuyết trút xuống, chuẩn xác như đã tính sẵn thời điểm, lập tức dập tắt ánh lửa vừa chuẩn bị bừng lên trên đuôi Xích Hồ Vương.
Chẳng khác nào ngắt ngang niệm chú thi pháp.
Xích Hồ Vương cứng người, quay đầu nhìn những chiếc đuôi ướt sũng của mình, sau đó ngẩng lên nhìn tiểu thiên hồ đang hạ xuống cùng tấm lưới ánh sáng.
Con thiên hồ ấy vừa khéo rơi vào lòng nhân tộc kia.
Thiên hồ nghiêng đầu hỏi: “Đệ nói ta là gì của đệ?”
Kiều Hàm nháy mắt ra hiệu: “Huynh là chủ nhân của ta mà!”